Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn!”.
“Nếu bạn là nhà thần học, bạn sẽ cầu nguyện thật sự; và nếu bạn cầu nguyện thật sự, bạn là nhà thần học!” – Evagriô Ponticô.
Kính thưa Anh Chị em,
“Nếu bạn cầu nguyện thật sự, bạn là nhà thần học!”. Một đứa trẻ năm tuổi hiểu được điều mà người bảy mươi tuổi thường không hiểu: Thiên Chúa là Cha. Lời Chúa hôm nay cho thấy, kẻ bé mọn xem ra ‘mù tịt’ lại biết Chúa theo cách sâu nhất: sống thân tình với Ngài – ‘mù tịt mà biết’.
Chúa Giêsu không đối lập trí tuệ với đức tin. Bản Hy Lạp gọi những người bé mọn là nēpioi – theo nghĩa sát, “những trẻ chưa biết nói”. Người khôn ngoan muốn biết để nắm; người “chưa biết nói” lại biết mình được nắm lấy. Một bên đứng ngoài mầu nhiệm; một bên để mình được dẫn vào trong. Vì thế, điều bị “giấu” không do Thiên Chúa cố tình che, nhưng vì con người tưởng mình đã thấy đủ, biết đủ và không còn chỗ cho điều gì mới mẻ. Lạ thay, điều trí óc muốn chiếm hữu lại chỉ tỏ mình cho một tâm hồn biết mở lòng.
Điều được mặc khải không phải một bí mật về Thiên Chúa, nhưng là chính Chúa Cha. “Không ai biết rõ Chúa Cha, trừ người Con”; bởi chỉ Người Con mới biết Cha từ bên trong. Và khi muốn mặc khải Cha, Chúa Con không trao thêm một điều để hiểu, nhưng đưa con người vào chính sự sống Ngài nhận từ Cha. Người bé mọn xem ra biết ít, nhưng biết Thiên Chúa cách sâu nhất: một người con biết Cha mình. “Chính trái tim cảm nghiệm Thiên Chúa, chứ không phải lý trí!” – Blaise Pascal.
Đó là một mặc khải đầy niềm vui. Gioan Phaolô II lưu ý, Luca ghi nhận Chúa Giêsu “hớn hở vui mừng” trong Thánh Thần khi những người bé mọn được biết Chúa Cha. Ngài vui không phải vì mầu nhiệm được giấu khỏi người khôn ngoan, nhưng vì tình thân với Cha mở ra cho ai biết đón nhận. Có người không giải thích được Thiên Chúa, nhưng biết gọi Ngài bằng một tiếng rất gần: Cha!
Nhưng không phải mọi cái biết đều đưa con người đến gần Thiên Chúa. Vua Átsua tưởng mình làm nên lịch sử: “Nhờ sức mạnh tay ta, ta đã hành động, và nhờ sự khôn ngoan của ta nữa, vì ta thông minh”. Ông biết sức mình mà không biết bàn tay sử dụng mình; tưởng nắm mọi sự mà không hay mình chỉ là “ngọn roi” trong tay Thiên Chúa. Trái lại, người bé mọn không cần nắm lịch sử; chỉ cần biết: “Chúa không ruồng rẫy dân Người!” – Thánh Vịnh đáp ca.
Cũng thế, chúng ta khắc khoải không vì biết quá ít, nhưng vì muốn nắm chắc mọi sự. Đức tin không cho thêm ánh sáng để thấy hết con đường; đôi khi, chỉ trao một bàn tay để bước tiếp. Người bé mọn bình an không vì hiểu mọi điều, nhưng vì giữa những điều chưa hiểu, họ biết mình đang được dẫn đi.
Anh Chị em,
Đức Kitô là Người Con không cần nắm giữ gì, vì luôn ở trong tay Chúa Cha. Trên thập giá, đôi tay Ngài bị đóng đinh, nhưng tình con vẫn tự do phó thác; giữa bóng tối, Ngài vẫn trao mình cho Cha. Theo Ngài, chúng ta có thể chưa hiểu đường Cha dẫn, nhưng vẫn biết mình thuộc về Ai – ‘mù tịt mà biết’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con biết nhỏ lại để đón nhận, tín thác khi chưa hiểu; và giữa bao điều còn mịt mờ, luôn biết mình đang được ôm lấy và được yêu!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
****************
Lời Chúa Thứ Tư Tuần XV Thường Niên, Năm Chẵn
Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết mầu nhiệm Nước Trời, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 11,25-27
25 Khi ấy, Đức Giê-su cất tiếng nói : “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết mầu nhiệm Nước Trời, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. 26 Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha.
27 “Cha tôi đã giao phó mọi sự cho tôi. Và không ai biết rõ người Con, trừ Chúa Cha ; cũng như không ai biết rõ Chúa Cha, trừ người Con và kẻ mà người Con muốn mặc khải cho.”

