GDTM – Bài giảng Lòng Thương Xót Chúa ngày 17/1/2019

GDTM – Bài giảng Lòng Thương Xót Chúa ngày 17/1/2019

Đăng tải tại PHIM ẢNH DVD | Để lại phản hồi

Vì sao bạn không hạnh phúc? Hãy áp dụng ngay “Định luật Festinger”.

Vì sao bạn không hạnh phúc? Hãy áp dụng ngay “Định luật Festinger”.

10% của cuộc sống được hình thành từ những việc xảy ra với bạn, và 90% của cuộc sống được quyết định bởi thái độ, phản ứng của bạn đối với những việc xảy ra với mình. Đó chính là nội dung của “Định luật Festinger” được đưa ra bởi một nhà tâm lý học xã hội nổi tiếng người Mỹ Festinger.

Hay nói cách khác, 10% sự việc xảy ra trong đời là bạn không cách nào kiểm soát được, nhưng 90% còn lại đều phụ thuộc vào chính bạn.

Những cảm xúc tồi tệ, tâm trạng phẫn nộ sẽ không ngừng luân chuyển qua lại.

Trong cuốn sách của mình, Festinger đã đưa ra một ví dụ như sau:

Một buổi sáng, sau khi thức dậy, Festinger đi rửa mặt và tiện tay tháo chiếc đồng hồ đắt tiền của mình để cạnh bồn rửa mặt, vợ anh sợ đồng hồ bị nước làm ướt nên đem đặt nó lên bàn ăn. Con trai anh tỉnh dậy, lúc tới bàn ăn lấy bánh mì, không cẩn thận đã làm chiếc đồng hồ rơi xuống đất và hỏng mất.

Festinger vô cùng yêu thích chiếc đồng hồ, liền đánh con trai một trận thật đau, sau đó tức giận hằm hằm mắng vợ một hồi. Vợ anh cảm thấy vô lý, nói với anh rằng vì sợ nước làm ướt đồng hồ nên mới làm như vậy, Festinger nói đó là chiếc đồng hồ không thấm nước.

Thế là hai người cãi nhau kịch liệt. Vì quá tức giận Festinger đã không thèm ăn bữa sáng, lái xe tới công ty luôn, nhưng lúc sắp tới công ty thì đột nhiên nhớ ra mình quên mang cặp, lại lập tức trở về nhà.

Nhưng trong nhà lại chẳng có ai, vợ thì đi làm, con thì đi học, Festinger lại để chìa khóa ở trong cặp, không có cách nào vào nhà, anh đành phải gọi điện cho vợ để lấy chìa khóa.

Trong lúc người vợ vội vã chạy về nhà đã đâm vào một sạp hoa quả ven đường, chủ sạp không cho cô đi, bắt cô phải bồi thường, cô buộc lòng phải bồi thường một khoản tiền mới được đi.

Sau khi lấy được cặp, Festinger đã đi trễ 15 phút, bị cấp trên gay gắt phê bình, tâm trạng lúc này đã vô cùng tồi tệ. Trước khi tan làm, vì một việc nhỏ mà anh lại cãi nhau với đồng nghiệp một trận nữa.

Người vợ cũng bởi vì phải về nhà đưa chìa khóa cho chồng mà mất giải thưởng chuyên cần cả tháng. Hôm nay con trai tham gia thi đấu bóng chày, vốn dĩ cậu bé hy vọng sẽ đoạt giải quán quân, không ngờ vì tâm trạng không tốt, không phát huy được khả năng, bị loại ngay từ vòng một.

Trong câu chuyện được lấy làm ví dụ này, chiếc đồng hồ bị vỡ là 10% chúng ta không thể kiểm soát trong cuộc sống, còn một loạt những việc xảy ra sau đó chính 90% còn lại. Chính là bởi vì mọi người trong câu chuyện đều không kiểm soát được 90% đó, mới dẫn tới việc biến ngày hôm đó trở thành “ngày rắc rối”.

Hãy thử nghĩ, sau khi 10% kia xảy ra, giả sử Festinger không làm như những gì mình đã làm, đổi một thái độ khác. Ví dụ, anh tới an ủi con trai: “Đừng quá lo lắng con trai, đồng hồ vỡ rồi cũng không sao, bố mang đi sửa là được”. Nếu làm như vậy con trai sẽ vui vẻ, vợ cũng thoải mái, chính bản thân anh ấy cũng không phiền muộn, vậy thì tất cả những vấn đề sau đó sẽ không xảy ra rồi.

Có thể thấy, bạn không thể khống chế được 10% trước đó, nhưng hoàn toàn có thể dùng thái độ và hành vi của mình để quyết định 90% sự việc phía sau.

Trong thực tế cuộc sống, chúng ta thường nghe những lời ca thán như: Tại sao tôi lại kém may mắn như vậy, ngày nào cũng gặp phải những chuyện đen đủi, làm thế nào để tâm trạng tôi tốt hơn một chút, ai có thể giúp tôi đây?

Đây chính là vấn đề về tâm lý của mỗi cá nhân. Thực ra không ai có thể giúp bạn ngoài chính bản thân bạn. Nếu như mọi người có thể hiểu và vận dụng thuần thục “Định luật Festinger” trong cách giải quyết, mọi chuyện sẽ được xử lý một cách thỏa đáng.

10% sự việc xảy ra trong đời là bạn không cách nào kiểm soát được nhưng 90% còn lại đều phụ thuộc vào chính bạn.

Hãy đồng cảm, ngưng phàn nàn sẽ giúp bạn tìm thấy hạnh phúc

Một nhà văn trong chuyến công tác của mình, tình cờ đã nhìn thấy một chiếc taxi rất đặc biệt. Người tài xế taxi ăn mặc rất lịch thiệp, xe cũng rất sạch sẽ.

Nhà văn vừa mới ngồi xuống, liền nhận được một tấm thẻ vô cùng tinh xảo từ người tài xế, trên tấm thiệp viết: “Hành khách của tôi sẽ được đưa tới địa điểm một cách nhanh nhất, an toàn nhất, tiết kiệm nhất bằng một sự thân thiện nhất”.

Đọc xong tấm thiệp, nhà văn liền cảm thấy thú vị, bèn bắt chuyện với người tài xế.

Người tài xế nói: “Xin hỏi, ngài có muốn uống gì không?” Nhà văn ngạc nhiên: “Không lẽ đi xe khách hàng còn được phục vụ đồ uống sao?”

Người tài xế cười nói: “Đúng vậy, tôi không chỉ có cà phê, còn có nhiều loại đồ uống khác, hơn nữa còn có nhiều loại báo khác nhau”. Nhà văn nói: “Vậy tôi có thể uống một ly cà phê nóng được không?”Người tài xế ung dung rót cho nhà văn một tách cà phê nóng từ chiếc ly giữ nhiệt bên cạnh. Sau đó lại đưa cho nhà văn một tấm thẻ, trên thẻ là tên của các loại báo khác nhau và các danh sách chương trình của các đài phát thanh khác nhau, “Times”, “Sports News”, “Today USA”… thực sự rất đầy đủ.

Nhà văn không xem báo, cũng không nghe nhạc. Mà ngồi nói chuyện cùng với người tài xế. Trong khoảng thời gian đó, người tài xế quan tâm hỏi han nhà văn, nhiệt độ trong xe đã thích hợp hay chưa, có một con đường gần điểm đến hơn, nhà văn có muốn đi hay không. Nhà văn cảm thấy vô cùng ấm áp, thoải mái.

Người tài xế nọ nói với nhà văn: “Thực ra, lúc mới bắt đầu công việc này, xe của tôi không có sự phục vụ toàn diện như vậy. Tôi giống những người khác, thích phàn nàn, thời tiết xấu, thu nhập ít ỏi, ùn tắc giao thông và đường phố lộn xộn, mỗi ngày đều trôi qua rất tồi tệ. Cho tới một ngày, tôi ngẫu nhiên nghe được một câu chuyện trên đài phát thanh, làm thay đổi suy nghĩ của tôi. Chương trình radio đó đã mời tới tiến sĩ Wayne Dyer – bậc thầy truyền cảm hứng, để ông giới thiệu về cuốn sách mới của mình.

Cuốn sách tập trung giải thích một quan điểm: Ngừng phàn nàn và ngừng ca thán mỗi ngày, làm như vậy sẽ khiến cho bất kỳ ai cũng đều có thể đạt được thành công. Ông ấy đã thức tỉnh tôi, cuộc sống tồi tệ trước đây của tôi thực chất chính do sự phàn nàn không ngừng của tôi tạo thành. Chính vì vậy tôi đã quyết định thay đổi.

Năm đầu tiên, tôi chỉ đơn giản mỉm cười với tất cả những hành khách tới với mình, thu nhập của tôi liền tăng gấp đôi.

Năm thứ hai, tôi dùng sự chân thành bày tỏ quan tâm tới vui, buồn, giận dữ của mỗi một hành khách, đồng thời an ủi họ, thu nhập của tôi lại tăng lên gấp đôi.

Năm thứ ba, cũng chính là năm nay, tôi đã biến chiếc taxi của tôi trở thành chiếc taxi năm sao hiếm có ở Mỹ. Ngoài thu nhập được nâng cao, tôi còn trở nên nổi tiếng, bây giờ nếu muốn đi xe của tôi, khách đều phải gọi điện đặt trước. Còn ngài là một khách hàng tôi thuận đường chở”.

Những điều người tài xế nói khiến cho nhà văn cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Nhà văn không ngừng tự suy ngẫm về bản thân mình, thực ra trong cuộc sống thường ngày, chúng ta vẫn thường xuyên ca thán, phàn nàn. Ông quyết định sẽ thay đổi chính mình, ông dựa trên câu chuyện của người tài xế viết thành một cuốn sách. Sau đó có độc giả sau khi đọc xong đã thử làm theo, cuộc sống thực sự đã thay đổi. Sự thay đổi này khiến cho nhà văn hiểu được việc ngừng phàn nàn, ca thán có sức mạnh lớn như thế nào.

Ngưng ca thán, phàn nàn sẽ giúp bạn tìm thấy hạnh phúc.

Chỉ cần mong muốn vượt qua khốn cảnh, thay đổi thái độ than thở, phàn nàn mà tích cực, chủ động làm những việc bạn nên làm bây giờ, như vậy nhất định sẽ gạt bỏ được khó khăn, tiếp tục theo đuổi những mục tiêu tiếp theo.

Hãy cùng nhau hạ quyết tâm, vứt bỏ thói quen phàn nàn không tốt này!

* Theo trithucvn

From: ngocnga_12 & NguyenNThu

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Lời Hay Ý Đẹp | Để lại phản hồi

Có đất công hay không?

Trần Bang
LS Lê Công Định:

Có đất công hay không?

Chỉ trong nền pháp luật công nhận sở hữu tư nhân về đất đai mới có khái niệm “đất công”, phân biệt với khái niệm “đất tư”. Đất tư là đất thuộc sở hữu tư nhân, còn đất công thuộc sở hữu nhà nước.

Trong nền pháp luật chỉ công nhận sở hữu toàn dân về đất đai, không một chủ thể pháp lý nào là chủ sở hữu đất đai, kể cả nhà nước. Nhân vật “toàn dân” tuy chưa bao giờ là chủ thể pháp lý (nên không có tư cách thể nhân, lẫn pháp nhân), nhưng lại là chủ sở hữu đất duy nhất trên toàn cõi lãnh thổ quốc gia.

(Tưởng tượng ra được nhân vật “toàn dân” như thế cho thấy trình độ tưởng tượng và lão luyện về chữ nghĩa của các lý thuyết gia cộng sản rất thượng thừa, tất nhiên chỉ nhằm mục đích lừa bịp thiên hạ).

Tại Việt Nam toàn bộ đất đai được xem là “tài sản công” (chứ không phải “đất công”), do toàn dân sở hữu, và nhà nước chỉ có quyền đại diện toàn dân để thống nhất quản lý. Cá nhân và tổ chức tuy nhiên có quyền sử dụng đất.

Theo luật đất đai hiện hành, chỉ có hai loại đất liên quan đến chữ “công”, đó là đất sử dụng vào mục đích công cộng và đất nông nghiệp sử dụng vào mục đích công ích. Hoàn toàn không có khái niệm “đất công” hay “đất nhà nước” trong luật pháp Việt Nam.

Trở lại vấn đề vườn rau Lộc Hưng, nếu báo chí hay tuyên giáo cố tình lái dư luận theo chiều hướng xem khu vườn rau ấy là “đất công”, thì chúng ta có thể thấy rõ lập luận đó chỉ có thể hoặc là dốt (vì thiếu hiểu biết), hoặc là ngu (vì nói hoài không hiểu), hoặc là lừa đảo (vì bản chất lưu manh cộng sản) mà thôi. Mọi người cần lưu ý!

FB Lê Công Định

* Ảnh 1 TB chụp 9/1/2019 tại #VRlochung sau khi đập phá nhà dân VRLH 4-8/1/2019
Ảnh 2,3 FB Tin Mừng Cho Người Nghèo , VR Lộc Hưng 12/1/2019

Image may contain: sky, shoes and outdoor
No photo description available.
Image may contain: outdoor
Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Hoá được đề cử giải thưởng của UNESCO

Tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Hoá được đề cử giải thưởng của UNESCO

SBTN

Anh Nguyễn Văn Hóa – Ảnh: VOA

Tin từ Hoa Kỳ – Freedom Now, một tổ chức phi chính phủ ở Washington DC, đang vận động cho tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Hoá cho giải thưởng Tự do Báo chí Thế giới Guillermo Cano (The UNESCO/Guillermo Cano World Press Freedom Prize). Đây là giải thưởng hàng năm của Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên Hợp Quốc (UNESCO) cho cá nhân và tổ chức có những đóng góp đặc biệt để bảo vệ và cổ suý tự do báo chí trên thế giới, đặc biệt ở những nơi nguy hiểm.

Anh Nguyễn Văn Hoá là một nhà báo tự do, người đầu tiên dùng kỹ thuật máy quay trên không (drone) để đưa tin về biểu tình của ngư dân miền Trung phản đối Formosa, công ty đã gây ra thảm hoạ môi trường ở ven biển miền Trung năm 2016.

Anh có nhiều bài viết bằng video đăng tải trên đài Á châu Tự do (RFA) và SBTN. Chính vì những bài viết này mà anh đã bị bắt vào đầu năm 2017 với cáo buộc “lợi dụng quyền tự do dân chủ” mà sau đó chính quyền CSVN chuyển thành cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước.” Cuối năm 2017, anh bị kết án 7 năm tù giam vì những bài báo sự thật về tình trạng của đất nước. Trong lao tù, anh vẫn bị hành hạ và tra tấn.

Trong phiên toà xử nhà hoạt động Lê Đình Lượng, anh xuất hiện với tư cách người làm chứng, và anh đã tố cáo việc mình bị tra tấn để buộc phải khai lời khai bất lợi cho ông Lượng. Ngay sau đó, anh bị đưa ra khỏi phòng xử án và lại bị đánh, lần đánh này là do phó giám thị trại tạm giam Nghi Kim của công an tỉnh Nghệ An thực hiện.

Freedom Now là một tổ chức nhân quyền chuyên tố cáo việc bắt giữ độc đoán người hoạt động trên thế giới lên WGAD.

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Mỹ bắt nghi can âm mưu dùng rocket tấn công Nhà Trắng

Một thanh niên ở tiểu bang Georgia âm mưu dùng rocket chống tăng tấn công và đột nhập vào Nhà Trắng đã bị bắt hôm 16/1, sau khi nhân vật này tìm cách đổi xe ôtô lấy súng và thuốc nổ với một nhân viên mật của Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI).

AP dẫn lời quan chức chính quyền nói rằng Hasher Jallal Taheb, 21 tuổi, đã bị truy tố tội âm mưu sử dụng hỏa lực hoặc thuốc nổ phá hoại tòa nhà thuộc sở hữu của Hoa Kỳ.

Hãng tin Mỹ cho biết thêm rằng hiện chưa rõ ngay là Teheb có luật sư đại diện hay không.

Một cơ quan chấp pháp ở tiểu bang miền đông nam nước Mỹ đã liên hệ với FBI hồi tháng Ba năm ngoái, sau khi nhận được mật báo nói rằng Taheb đã bị cực đoan hóa, đổi tên và dự tính sẽ đi nước ngoài.

Tài liệu tại tòa cho biết rằng Teheb đã nói với một nguồn tin bí mật của FBI hồi tháng 10 rằng anh ta có ý định tới vùng lãnh thổ thuộc kiểm soát của tổ chức khủng bố Nhà nước Hồi giáo.

Ngoài ra, vì không có hộ chiếu nên thanh niên này không thể ra nước ngoài, và đã nói với một nguồn tin của FBI rằng anh ta muốn thực hiện một vụ tấn công tại Mỹ nhắm vào Nhà Trắng và Tượng Nữ thần Tự do.

AP dẫn tài liệu tại tòa nói rằng Teheb đã gặp một nhân viên mật cũng như nguồn tin của FBI nhiều lần, và thường xuyên liên lạc bằng cách sử dụng một ứng dụng nhắn tin mã hóa.

Trong một cuộc gặp với họ, thanh niên 21 tuổi tuyên bố sẵn sàng trở thành một “người cảm tử” trong cuộc tấn công.

Trong một cuộc gặp khác, Teheb cho nhân viên mật của FBI xem một sơ đồ vẽ tay tầng một của Cánh Tây của Nhà Trắng cũng như kế hoạch tấn công chi tiết.

Tuần trước, nghi can cho biết muốn nhận vũ khí trong tuần này và tự lái xe tới Washington để thực hiện vụ tấn công, theo các nhà điều tra.

Teheb nói sẽ tiếp cận Nhà Trắng từ con đường phía sau, đánh lạc hướng cảnh sát và sau đó sẽ đột nhập vào nơi ở và làm việc của tổng thống Mỹ bằng cách sử dụng một vũ khí chống tăng để phá cửa và giết hại nhiều người nhất cũng như gây thiệt hại nhiều nhất có thể.

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link vn510.com hoặc vn73.com để vượt tường lửa)

About this website

 

VOATIENGVIET.COM
Một thanh niên ở tiểu bang Georgia âm mưu dùng rocket chống tăng tấn công và đột nhập vào Nhà Trắng đã bị bắt hôm 16/1, sau khi nhân vật này tìm cách đổi xe ôtô lấy súng và thuốc nổ với một nhân viên mật của Cục Điều tra Liên bang M…
Đăng tải tại Tin Thế Giới | Để lại phản hồi

Cướp xong đất ‘vàng’, CSVN chụp mũ dân Lộc Hưng ‘phản động’

 

 

NGUOI-VIET.COM
Công An quận Tân Bình quy chụp rằng “khu vực vườn rau Lộc Hưng không chỉ phức tạp về tình trạng xây dựng nhà ở trái phép mà còn tập trung nhiều đối tượng cờ bạc, ma túy…”…
Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Bị chủ bắt làm việc ngày Chủ Nhật, bà rửa chén được bồi thường $21 triệu

Bị chủ bắt làm việc ngày Chủ Nhật, bà rửa chén được bồi thường $21 triệu

Bà Marie Jean Pierre và luật sư Marc Brumer. (Hình: NBC 6 Miami)

MIAMI, Florida (NV) – Một bồi thẩm đoàn mới đây đã cho một nữ nhân viên làm việc rửa chén dĩa tại một khách sạn ở Miami số tiền bồi thường là $21.5 triệu, sau khi có kết luận rằng chủ nhân không tôn trọng tín ngưỡng của bà khi liên tục bắt phải làm việc ngày Chủ Nhật và rồi sa thải bà.

Bản tin của tờ báo địa phương Sun Sentinel nói rằng bà Marie Jean Pierre, một nhân viên rửa chén dĩa, làm việc tại khách sạn Conrad Miami đã hơn 10 năm, đưa đơn kiện công ty Park Hotels & Resorts ở Virginia, trước có tên là Hilton Worldwide, do vi phạm luật bảo vệ dân quyền ban hành năm 1964.

Tuy nhiên bà Pierre, 60 tuổi, có sáu đứa con, cư dân Miami, sẽ không được nhận tất cả số tiền này. Luật sư của bà nói rằng đây là vì số tiền bồi thường có tính cách trừng phạt (punitive damages) được giới hạn vào khoảng $500,000.

Theo Luật Sư Marc Brumer của bà Pierre, bồi thẩm đoàn không biết về giới hạn số tiền trừng phạt.

Bà Pierre sẽ được nhận tới $300,000 tiền bồi thường có tính cách trừng phạt, $500,000 tiền bồi thường tổn thương tâm thần, và $35,000 tiền lương được bồi hoàn. Sau khi trả chi phí luật sư, bà Pierre còn lại khoảng $500,000.

Bà Pierre là thành viên nhà thờ Thiên Chúa Giáo Soldiers of Christ Church, được thành lập từ những năm đầu thế kỷ 20 ở Cuba. Bà Pierre nói là cần phải được nghỉ các ngày Chủ Nhật để làm các nhiệm vụ về tôn giáo của mình.

Công ty Hilton nói với tòa là họ không biết rằng bà Pierre là người truyền giáo hay lý do vì sao bà luôn phải nghỉ ngày Chủ Nhật.

Ông Brumer nói rằng hồ sơ làm việc của bà Pierre có ghi chú rõ ràng và người mục sư của bà cũng đến gặp khách sạn để trình bày về trường hợp của bà. Ông cũng cho biết chỉ khi khách sạn đổi chủ, bà Pierre mới bị cho nghỉ việc. (V.Giang)

Đăng tải tại Tin Cộng Đồng | Để lại phản hồi

CÔ ĐƠN

CÔ ĐƠN

Cô đơn là cho đi mà không có người nhận, là muốn nhận mà chẳng có ai cho. Cô đơn là chờ đợi, mà cái mình chờ đợi chẳng xảy đến. Như hai bờ sông nhìn nhau mà vẫn nghìn trùng cách xa bởi dòng sông, nên cô đơn là gần nhau mà vẫn cách biệt. Không phải cách biệt của không gian mà là cách biệt của cõi lòng. Bởi đó, vợ chồng có thể cô đơn bên nhau.

Càng gần nhau mà vẫn cách biệt thì nỗi cô đơn càng cay nghiệt. Đã cay nghiệt mà vẫn phải gần nhau thì lại càng cô đơn hơn.

Người ta gần nhau mà vẫn có thể xa nhau, vì trong cuộc đời, mỗi người đều có hai thế giới. Thế giới riêng trong cõi lòng tôi và thế giới ngoài vũ trụ. Thế giới tâm hồn tôi sụp đổ thì thế giới bên ngoài thành hoang vắng, vô nghĩa. “Lòng buồn cảnh có vui đâu bao giờ.” Vì thế, tôi có thể cô đơn giữa đám đông. Cả vườn hoa chẳng có nghĩa gì nếu không có loài hoa tôi kiếm tìm. Người đưa thư trở thành thừa thãi nếu không có cánh thư tôi đang chờ mong. Chỉ một cánh hoa của lòng tôi thôi cũng đủ làm cho cả khu đồi thành dễ thương. Chỉ một cánh thư thôi cũng đủ làm cho bầu trời xanh thăm thẳm. Làm gì còn cô đơn nữa nếu đã có bắt gặp.

Tôi cô đơn khi thấy quanh mình chỉ là những dòng sông lững lờ, chỉ là những con nước thờ ơ. Tôi có thể cô đơn vì tôi không đến được với người. Tôi cũng có thể cô đơn vì người không muốn đến với tôi. Cô đơn nào thì cũng là một hải đảo. Nhưng nỗi cô đơn bị người khác hờ hững thì cay đắng hơn. Khi tự mình không bước tới thì tôi cũng có thể tự mình bước ra khỏi hàng rào cô đơn đó. Còn nỗi cô đơn bị người khác thờ ơ thì đưa tôi vào nỗi buồn mà có khi đau đớn hơn tù đầy, có khi u ám hơn sự chết, vì đây là nỗi cô đơn tôi muốn chạy trốn mà chẳng trốn chạy được. Tôi thương, nhưng người khác có thương tôi không đấy là tự do của họ. Cho đi phần đời của mình mà không được đáp trả vì thế mới có xót xa.

Cô đơn của Chúa là nỗi cô đơn này.

Chúa đến với kẻ khác nhưng bị kẻ khác chối từ, gọi mà không có tiếng đáp trả, bởi thế, trong vườn Cây Dầu Ngài mới thấy cõi lòng trống trải. Trong cái trống trải ấy, theo Tin Mừng Máccô, Ngài tỏ lộ: “Linh hồn Thầy buồn đến chết được” (Mc. 14:34).

Làm gì có cô đơn nếu có lời đáp trả. Không có lời đáp trả nên mới cứ phải chờ đợi. Đợi chờ không là khởi điểm của cô đơn sao. Đợi chờ càng lâu thì nỗi cô đơn càng dài. Chờ đợi mà chẳng bao giờ xảy tới thì nỗi cô đơn càng héo hắt. Làm gì có cô đơn nếu không có kiếm tìm. Làm gì phải kiếm tìm nếu đã đầy đủ. Vì thiếu vắng nên mới phải đi tìm. Khi sự thiếu vắng quá cay đắng thì nỗi cô đơn dẫn đến sự chết.

Sự thiếu vắng không hệ tại im lặng của không gian hoặc vắng bóng người mà hệ tại sự trống vắng của con tim. Có những quãng đời cô tịch, tôi đi một mình, nhưng càng lặng lẽ tôi càng thấy niềm vui nhiệm mầu trong hồn. Có những khúc đời chung quanh tôi tấp nập bước chân, rộn rã lời cầu chúc mà tôi vẫn nghe hiu hắt. Chúa cũng vậy, những đêm dài ở sa mạc chỉ có trăng và cỏ cây, chỉ có núi đồi và gió, nhưng Chúa không cô đơn. Chiều thứ sáu ở Jêrusalem tấp nập chân người mà cõi lòng Chúa thì hoang vắng. Trong vườn Cây Dầu có các môn đệ đi theo mà Chúa vẫn thấy lẻ loi.

Kẻ cô đơn là kẻ đi tìm niềm cảm thông nhưng chẳng gặp. Vì không gặp nên họ đành trở về thế giới nội tâm cô lẻ của riêng mình. Vì thế giới nội tâm đó đang heo hút trống vắng, nên họ chỉ bắt gặp sự thiếu thốn ở đó mà thôi. Sống trong thiếu thốn để rồi nhìn kẻ khác đầy đủ vì thế mới có nước mắt xót thương cho đời mình.

Ai cũng có lúc cô đơn vì chẳng ai đầy đủ. Ai cũng phải đi tìm vì ai cũng thiếu vắng. Nhưng có những thiếu vắng dễ tìm thấy. Có những thiếu vắng như mênh mông vô hạn. Khi Chúa mất hết tình thân, Chúa tìm đến với Chúa Cha: “Ôi! Cha cũng bỏ con sao”.

Khi lòng tôi tan nát, khi đời tôi đắng cay, tôi cũng vẫn còn hy vọng là Chúa. Nếu tôi mất Chúa thì đây mới là sự thiếu vắng hoang tàn nhất. Đây là cô đơn không còn lối thoát.

Trong nỗi cô đơn của tôi hôm nay, khi mà tôi không còn tìm đâu được niềm vui, tôi cũng sẽ nói với Chúa như chính Ngài đã nói với Chúa Cha: — Ôi! Cha cũng bỏ con sao.

****************************

Lạy chúa, con tin là Chúa hiểu cõi lòng con. “Ôi! Cha cũng bỏ con sao?” Đấy chính là lời nguyện của Chúa, lời nguyện của kẻ cô đơn trong giờ cô đơn nhất.
Chỉ có ai đã cô đơn mới có thể hiểu nỗi buồn, mới thấy cái hoang dại trong cuộc đời của kẻ cô đơn. Chúa đã cô đơn trên thập giá.

LM. Nguyễn Tầm Thường, S.J.

From: suyniemhangngay1 & NguyenNThu

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

Dân Lộc Hưng: ‘Dân có giấy tờ, chính quyền làm sai’

About this website

BBC.COM
Đưa ra bằng chứng, người dân Lộc Hưng nói họ có đầy đủ giấy tờ hợp pháp để chứng minh quá trình sử dụng đất từ 1954 đến nay.
Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

MẦM ƯƠM BẤT HẠNH

Image may contain: one or more people, people sitting, child, shoes and outdoor
Phương Lê

MẦM ƯƠM BẤT HẠNH

Từ sáng đến giờ ít ai mua
Xấp vé cầm tay chân mỏi nhừ
Đã thế đêm qua em thức trắng
Mẹ bệnh trông em bé đã đừ

Vùi mình ngủ đại trên hè phố
Bất chấp người qua vẫn vô tư
Xót cho số phận đời u tối
Nhét vội vào tay bé vài tờ

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

GDTM – Bài giảng Lòng Thương Xót Chúa ngày 16/1/2019

GDTM – Bài giảng Lòng Thương Xót Chúa ngày 16/1/2019

Đăng tải tại PHIM ẢNH DVD, TÔN GIÁO | Để lại phản hồi

64 hộ dân tham gia ký đơn khiếu kiện vụ cưỡng chế đất vườn rau Lộc Hưng

64 hộ dân tham gia ký đơn khiếu kiện vụ cưỡng chế đất vườn rau Lộc Hưng

RFA
2019-01-15

Người dân vườn rau Lộc Hưng căng biển phản đối chính quyền cưỡng chế đất

Người dân vườn rau Lộc Hưng căng biển phản đối chính quyền cưỡng chế đất

Courtesy FB Vườn Rau Lộc Hưng

Khoảng 164 hộ dân đã tham gia ký đơn khiếu kiện việc chính quyền quận Tân Bình, thành phố Hồ Chí Minh, tiến hành cưỡng chế, phá dỡ gần 200 căn nhà tại khu vườn rau Lộc Hưng, phường 6, quận Tân Bình hôm 4 và 8 tháng 1 vừa qua. Ông Cao Hà Trực, đại diện những người ký đơn kiện cho Đài Á Châu Tự Do biết như vậy vào ngày 15 tháng 1, đồng thời cho biết thêm là khả năng con số người ký sẽ tăng thêm trong ngày mai khi các hộ dân ở đây dự kiến sẽ nộp đơn lên các cơ quan chức năng của thành phố.

“Số lượng người đến ngày hôm nay là 164 người ký đơn khiếu kiện và tố cáo đập tài sản, gửi đến các cơ quan chức năng, và con số này là chưa hết.”

Truyền thông trong nước những ngày qua trích thông tin từ đại diện quận Tân Bình cho biết vụ cưỡng chế tại vườn rau Lộc Hưng chỉ áp dụng đối với 112 căn nhà xây dựng trái phép, và đã có 134 hộ dân ở đây đăng ký sử dụng đất với chính quyền trong các năm 1991, 1995 và 2005. Tuy nhiên, ông Cao Hà Trực cho biết con số những căn nhà bị phá lên đến hàng trăm bao gồm cả những chòi được người dân xây lên để chăn nuôi từ cả chục năm qua.

Ông Trực cho biết, đơn kiện của các hộ dân ở đây sẽ nêu lên những vi phạm pháp luật của chính quyền trong việc thực hiện cưỡng chế:

“Trong đơn khiếu kiện, chúng tôi đưa ra nhiều vấn đề. Thứ nhất là chúng tôi không nhận được quyết định thu hồi mà tại sao phá đất bình điện của chúng tôi. Thứ hai nữa là không có quyết định thu hồi mà đập nhà mà đập nhà không đúng quy trình thủ tục. Chúng tôi yêu cầu được trở lại đất của mình đúng như quận Tân Bình đã trả lời các cơ quan chức năng là chỉ cưỡng chế những nhà xây dựng trái phép từ ngày 1/1/2018 mà tại sao đập những căn nhà từ 9 hay 10 năm về trước rồi”.

Chúng tôi yêu cầu được trở lại đất của mình đúng như quận Tân Bình đã trả lời các cơ quan chức năng là chỉ cưỡng chế những nhà xây dựng trái phép từ ngày 1/1/2018 mà tại sao đập những căn nhà từ 9 hay 10 năm về trước rồi. – Cao Hà Trực

Tờ Sài Gòn Giải Phóng, cơ quan ngôn luận của thành ủy thành phố Hồ Chí Minh hôm 15/1 có bài viết cho biết cả 134 hộ dân đã đăng ký sử dụng đất đều có nhà ở bên ngoài khu đất. Tuy nhiên, ông Cao Hà Trực cho biết điều ngược lại.

“Ở trong đó cũng có những người có nhà ở bên ngoài như gia đình tôi đã 3 đời rồi từ ông bà đến cha mẹ. Bố mẹ tôi có nhà rồi có 9 người con thì phân đất cho 9 người ở. Sài Gòn nghèo lắm chứ đâu có đất đâu thì chia cho con để ra vườn xây ở, đó gọi là nhà ở. Có những nhà 30 người ở trong 40 m2 đất. 2m23… có những người bán nhà hoàn toàn họ không còn gì thì họ ra vườn ở hết.”

Bản thân gia đình ông Trực là những người đã có đất ở khu vực này từ thời Pháp thuộc, khi mảnh đất 4,8 ha này được hội Thừa sai Paris giao cho người dân sử dụng để ở và trồng rau. Ông Trực cho biết 5 căn nhà,12 căn phòng trọ và một số căn chòi của những người trong gia đình ông cũng bị phá trong đợt cưỡng chế ngày 8/1 vừa qua.

Tờ Sài Gòn Giải Phóng cho biết khu đất vườn rau đã được quy hoạch làm công trình công cộng nhưng người dân ở đây đã tiến hành xây dựng không phép trên khu đất này, đặc biệt là trong giai đoạn 2018. Đại diện địa phương được tờ báo trích lời cho biết nguyên nhân dẫn đến tình trạng này là vì địa phương gặp nhiều khó khăn trong việc xử lý vi phạm xây dựng trong khi nhiều người manh động khi chính quyền động chạm.

Ngoài ra tờ Sài Gòn Giải Phóng cũng cho biết tình hình khu đất khá phức tạp với việc chuyển nhượng đất bằng tay, người dân mua đất nông nghiệp với giá 10 triệu đồng/m2 rồi xây dựng không phép để cho thuê phòng trọ hoặc cho thuê mặt bằng kinh doanh. Ông Cao Hà Trực lý giải về trường hợp này.

“Đất của chúng em đã được đủ điều kiện để xác nhận cơ sở pháp lý có nghĩa là chúng em được giao dịch. Khi đến năm 1999 chúng em đã đi kê khai nhưng chính quyền đã không xác nhận cơ sở pháp lý cho chúng em theo như luật định và trong suốt mấy chục năm qua, vì hoản cảnh khó khăn nên một số người đã cắt một phần đất để bán và để cho con cái người ta sinh sống, vì vậy mới có tình trạng có người bán và người mua.”

Ông Cao Hà Trực cho biết từ năm 1999 đến 2008 nhiều hộ dân ở đây đã khiếu kiện lên thành phố đòi quyền được chứng nhận đất. Tuy nhiên vụ kiện sau đó đã chìm vào im lặng vì chính quyền địa phương không có trả lời dứt khoát với người dân về những đòi hỏi của họ, theo lời của ông Cao Hà Trực.

Sau vụ cưỡng chế đất hôm 4 và 8/1 và gặp phải sự phản ứng mạnh mẽ của người dân, mới đây, vào ngày 13/1, truyền thông trong nước cho biết chính quyền quận Tân Bình đã đề nghị hỗ trợ 7.055.000 đồng/m2 đất vườn rau Lộc Hưng cho những người bị ảnh hưởng và hỗ trợ hoa màu từ 4 đến 6 triệu đồng/ tháng trong 3 tháng cho những hộ có hoa màu bị ảnh hưởng do cưỡng chế.

Sài Gòn Giải Phóng hôm 15/1 cho biết đã có 30/134 hộ dân kê khai, đăng ký nhận hỗ trợ theo chính sách quận mới công bố.

Tờ báo cũng cảnh báo tình trạng một nhóm đối tượng chuyên “khống chế’ người dân, ép họ phải theo sự dẫn dắt của họ. Ông Cao Hà Trực cho rằng tờ báo của thành ủy đang có ý nói đến ông là người vẫn thường xuyên công khai hướng dẫn cho bà con trong khu vực vườn rau về các vấn đề pháp lý liên quan đến khu đất và những sai phạm trong quá trình cưỡng chế.

Người dân Lộc Hưng bất lực trước biện pháp cưỡng chế của chính quyền

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Lộc Hưng – tôi đã thấy…

FB Bạch Hoàn

Lộc Hưng – tôi đã thấy…

Tôi đã đến tận nơi, đã tận mắt nhìn thấy, tận tai nghe thấy tấn bi kịch mang tên Vườn rau Lộc Hưng (Q.Tân Bình, TP.HCM).

Đó là bi kịch của những con người thấp cổ bé họng, một lần nữa bị gạt ra bên lề xã hội. Một lần nữa thân phận của họ, cuộc đời của họ bị rẻ rúng. Một lần nữa, họ bị phủ nhận cả quá khứ, bị cướp cả hiện tại và bị đánh cắp cả tương lai.

Đó là bi kịch của chính quyền, khi bộ phận thừa hành gạt bỏ quyền lợi chính đáng của người dân mà lẽ ra trách nhiệm của họ phải là bảo vệ và phục vụ, để bây giờ, ít nhất trong vụ việc này đang bị gọi là một lũ thảo khấu.

Tôi cũng đã cầm trong tay tất cả những tài liệu cho thấy, đất Vườn rau Lộc Hưng đã được người dân sử dụng suốt từ mấy chục năm qua, đời này qua đời khác. Đó là tài sản, là gốc gác gia đình, là yêu thương và máu mủ.

Người dân đã thực hiện đóng thuế từ 1976 đến 1999. Cho đến khi họ xin cấp giấy chứng nhận quyền sở hữu đất thì chính quyền Tân Bình, TP.HCM không chịu cấp và từ năm 2000 thì ngưng thu thuế, biến đất của dân thành đất công như luận điệu mà các tờ Tuổi Trẻ (tôi rất thất vọng), Pháp luật TP.HCM (vốn quen thói quỳ gối cúi đầu) và Sài Gòn Giải phóng (đương nhiên là cái loa của Thành uỷ TP.HCM) rêu rao trong những ngày qua.

Các anh chị đọc facebook của tôi đã từ lâu. Tôi có niềm tin rằng các anh chị là những người có lương tri, biết trăn trở, biết đớn đau trước những phận người yếu thế. Hãy đọc đơn kêu cứu của người dân Lộc Hưng tôi post kèm status này. Hãy chia sẻ nó. Mỗi lượt share là một cánh tay chìa ra cho người Lộc Hưng một điểm tựa để níu vào.

Các anh chị và tôi có thể không phải người ở khu đất Vườn rau Lộc Hưng. Nhưng, chúng ta có sự liên quan với họ vì đã sinh ra là một con người, đã được dạy dỗ không vô cảm trước nhân gian thế sự, không thờ ơ trước bất công và oan trái.

Các anh chị và tôi không có quyền lợi gì ở Vườn rau Lộc Hưng. Nhưng, chúng ta đã vì thế mà mất mát niềm tin vào lẽ công bình, vào một xã hội nhân bản, xã hội vì con người, lấy con người làm trung tâm của sự phát triển.

Vì lẽ đó, tôi đã viết và hi vọng các anh chị sẽ share. Hãy share, và đừng quên đòi hỏi các báo #TuổiTrẻ, #PhápLuậtTPHCM, #SGGP… phải có bài viết #cảichính về nguồn gốc khu đất Vườn rau Lộc Hưng.

Bởi vì, phản bội Nhân dân thì trời không dung, đất không tha và lòng người nổi giận.

Image may contain: text
Image may contain: text
Image may contain: text
Image may contain: text
Image may contain: text
Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

TÂM SỰ CỦA MỘT CÔNG AN TRẺ ĐÁNH CHẾT DÂN

Hồn Nhiên shared a post.

TÂM SỰ CỦA MỘT CÔNG AN TRẺ ĐÁNH CHẾT DÂN

Con người phải có nghề, lớn lên tôi may mắn kiếm được một nghề. Tôi làm công an. Lúc đầu, tôi nghĩ đơn giản, không nghĩ hạnh phúc xa xôi. Có những thứ căn bản là được rồi: tất cả những thứ mang trên người đều được phát, có tiền lương đủ ăn.

Vào nghề rồi, càng có kinh nghiệm thì càng nhiều sức ép. Cấp trên giao chỉ tiêu: phải đưa về được bao nhiêu án, phải thu tiền phạt đủ chỉ tiêu nộp ngân sách, đặc biệt là khoản thu nhập riêng cho sếp phải đủ.

Tôi làm bên điều tra, tiền nộp cấp trên không bắt buộc cố định, nhưng án thì phải phá bằng được nên tôi phải dùng mọi thủ thuật để để hoàn thành nhiệm vụ, cho dù phải bỏ tiền túi mua đá lạnh để ủ vào bộ phận sinh dục của nghi can, hay là mua kim để chích. Chuyện tung chưởng, dùi cui là quá bình thường.

Bạn tôi làm bên giao thông, không phải dùng thủ thuật như tôi, nhưng áp lực số tiền cống nộp cho cấp trên hàng tháng: một tháng mấy chục triệu. Nó than là mỗi lần nhận tiền “dân cho” cũng nhục, nhưng không có thì bị chuyển đi làm hậu cần, vệ sinh, thậm chí cho ngồi chơi hưởng lương.

Tôi không có trình độ vì làm công an chủ yếu là học luyện thể lực, đau hết cả thân xác. Học chữ ít nhưng vào đầu chẳng được bao nhiêu. Hơn nữa toàn là mấy môn của Marxist, Angele, Lenin, Hồ Chí Minh. Thú thật, tôi học mà không hiểu. Phương pháp để đạt điểm là nói cha mẹ bán lúa non, đến gặp giáo viên, và không yêu cầu gì nhiều, xin cho con đạt điểm 5 là tốt rồi.

Giờ ra đi làm, sếp thì ra chỉ tiêu mà không cần biết trong cộng đồng có tội phạm nhiều hay ít, trên đường người đi lại nhiều hay ít, án phải có, tiền phải đủ. Vì vậy công an như tôi, phải làm mọi cách cho có sản phẩm để báo cáo, sinh ra bực bội nên việc đánh người không thể tránh. Đảng dạy, chiến đấu quên thân. Vì vậy khi đánh người, chúng tôi quên hết nhân bản, phẩm giá. Trong đầu chỉ nghĩ là go go go, alle alle alle!

Làm cái gì nhiều đều cho ra sản phẩm. Giờ đã đánh chết người, cảm thấy có gì đó bất ổn, nhưng nghĩ cho cùng thì cũng do cấp trên. Mà tôi nghe nói cấp trên không chỉ có một cấp, mà cấp trên lại có cấp trên nữa của nó. Nên giờ tôi cũng không biết được là do cấp nào. Tôi chỉ biết chung chung đoàn, đảng là cha mẹ của công an. Công an ép dân, nhưng đoàn đảng ép công an.

Vụ việc vừa rồi, do chúng tôi rãnh rang năm mới, tổ chức nhậu, sếp la mắng bắt đi làm. Chúng tôi quyết định đến đám “bầu cua” kiếm thành quả. Khi đến nơi, chúng tôi ra lệnh chứ không đánh, nhưng chắc là mấy người đó chơi nhỏ nên không sợ mà chửi lại chúng tôi. Máu nghề nghiệp lại lên, chúng tôi tung cho mấy chưởng. Một người chết.

Xin đừng đuổi việc, trừng phạt tôi, vì tôi phải làm theo chủ trương. Nếu đuổi thì đuổi những thành phần ép công an chúng tôi: Mark Le Lú gì đó. Đuổi tôi thì như bắt cóc bỏ dĩa mà thôi. Chúng tôi đước giáo huấn là công an phải bảo vệ chính quyền mà.

Khổ quá, ước gì hồi trước tôi làm công nhân !

(Nguồn FB: tuoitresaigon)

Image may contain: 1 person, standing

Đôn An VõFollow

TÂM SỰ CỦA MỘT CÔNG AN TRẺ ĐÁNH CHẾT DÂN

Con người phải có nghề, lớn lên tôi may mắn kiếm được một nghề. Tôi làm công an. Lúc đầu, tôi nghĩ đơn giản, không nghĩ

See More

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

PHẢN TUYÊN TRUYỀN

Đỗ Ngà

PHẢN TUYÊN TRUYỀN

Vừa rồi, bà trưởng ban tuyên giáo thành Hồ nhai mít trong lúc họp báo là một hình ảnh phản tuyên truyền. Thay vì cấy vào đầu người dân những lời lẽ tô hồng thì bà này lại bôi đen bộ mặt chế độ ngay trước ống kính máy quay. Đứa thông minh giả ngu được, nhưng đứa ngu không thể giả thông minh. Bởi thế, một khi level thấp thì không thể giấu được, nên cái ngu của mẹ này nếu không show chỗ này cũng show chỗ khác thôi. Nó thuộc về bản chất “khu rừng” trong con khỉ, không kéo ra được.

Thỉnh thoảng, bài viết của tôi bất ngờ bị một đàn bò đỏ vào phá phách chửi bới rất mất dạy. Hầu hết bài bị đánh phá là những bài đã lột truồng chế độ một cách trần trụi. Bác sỹ nhìn triệu chứng sẽ chẩn đón được nguyên nhân gây bệnh, thì tôi cũng thế, nhìn thấy đám bò tự nhiên chui vào nhà chửi rủa thì lại biết bệnh của chúng. Bệnh gì? Bệnh điên! Bọn chăn bò thấy chế độ bị lột truồng nên chúng điên tiết và mất bình tĩnh. Trong cơn điên dại, chúng đã xả chuồng cho đám bò đỏ xộc vào nhà tôi ị đái khắp nơi. Chúng tưởng làm thế cho tôi tởn. Nhưng không, tôi lại mừng! Mừng vì đã làm cho chúng điên, và lại mừng hơn nữa khi nhìn thấy mấy bãi cứt bò thì tôi hình dung ra bộ mặt bọn chủ bò. Bò mà! Nếu biết ị đúng chỗ thì nó đã không phải là bò. Bò mà ị bậy thì bãi cứt của bò khác nào mặt bọn chủ chứ?

Mới hôm qua chuyện còn đang nóng hổi. Trong khi Đức cha Nguyễn Thái Hợp đang phát biểu trước và con giáo dân Lộc Hưng thì bị chính quyền quận Tân Bình cho loa phóng thanh phá đám. Điều đáng nói là, những điều giám mục nói ra không hề có chút xíu gì công kích hay nói xấu chế độ, đơn giản ngài chỉ nói những lời nói an ủi bà con giáo dân mà thôi. Thế nhưng vì thù hằn thái quá, chính quyền đã không bình tĩnh lắng nghe mà lại làm chuyện ngu ngốc là đem loa phóng thanh phá buổi nói chuyện. Điều đó chỉ thể hiện một điều, sự bần tiện của cá nhân lãnh đạo quận đã thành biểu tượng cho sự bần tiện của một chế độ. Hay nói cách khác, chính đám lãnh đạo đầu bò đã móc hết phần thối tha trong người chúng trét lên bộ mặt của cái chế độ mà chúng đang phụng sự.

Nếu chính quyền quận này khôn ngoan thì đã để Đức giám mục phát biểu bình thường. Ngài có phát biểu thì cũng chẳng làm bộ mặt chế độ xấu hơn, vì đơn giản, cái xấu của chế độ này bị phơi bày không phải bởi lời nói Đức cha Hợp, mà là bởi những ngòi bút phản biện xã hội. Đức cha có nói hay không nói, thì cái sai, cái xấu của chế độ cũng rành rành ra đó rồi, chẳng thể che đậy được.

Thực chất, chế độ này đã bị lột truồng từ lâu, hiện giờ, trên cơ thể của nó có bao nhiêu cái ung nhọt, bao nhiêu chỗ nổi ghẻ, bao nhiêu chỗ lở loét dân đều biết cả. Cơ thể chế độ này vốn đã hôi thối vì ghẻ chóc và ung nhọt nhiều như thế, nếu khôn ngoan thì chính quyền này đã lo tắm kỹ rửa sạch rồi xức thuốc cho lành, đàng này, chính quyền lại làm điều ngu ngốc đem shit trét lên mình để che bớt ghẻ chóc.

Nếu làm lãnh đạo thành phố, thì chắc chắn tôi sẽ cho trảm ngay thằng ngu nào cho loa phóng thanh phá buổi nói chuyện của Đức cha Hợp. Chính thằng đó chứ không ai khác, chính nó đã bôi bẩn chế độ chứ chẳng phải ai cả. Chính quyền CS mờ mắt nên nhìn gà hoá cuốc, họ cho rằng “phản động” bôi bẩn chế độ, nhưng kì thực không phải. “Phản động” chỉ có lột truồng chế độ chứ không hề bôi bẩn, nên nhớ như thế.

Đã ngu thì làm gì cũng hư bột hư đường. Cứ chọn những đứa ngu để làm công việc che đậy cái xấu xa chế độ là cách chọn lợi bất cập hại. Thực chất, những đứa ngu nó không phân biệt được đâu là thuốc bôi đặc trị, đâu là shit nên nếu cử nó làm công việc che đậy thì ngược lại, chúng sẽ làm cho bẩn thêm, thối thêm mà thôi. Hãy trảm chúng đi, khuyên thật lòng đó!

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi