Đổi tiền

Chau Nguyen Thi

Nguyễn Hiến Lê

Chính sách đổi tiền của chính phủ càng thất nhân tâm hơn nữa. Vụ đổi tiền lần thứ nhất xảy ra tháng chín hay tháng mười 1975, và xảy ra rất đột ngột.

● Sáng sớm hôm đó dân chúng mới hay rằng phải đổi tiền nội trong 24 giờ và mỗi người dân già trẻ lớn bé được đổi một số tiền là bao nhiêu đó tôi quên rồi, chỉ còn nhớ số tiền này như gia đình tôi chỉ đủ tiêu trong một tháng hay tháng rưỡi là cùng. Những người làm chủ một hãng, như hãng buôn, nhà in, xưởng chế tạo… có giấy chứng nhận của phường, quận… mới được đổi thêm 1.000 đồng mới (1 đồng mới ăn 500 đồng cũ), tính ra cũng chỉ đủ chi tiêu trong một tháng. Chính quyền không cho biết số tiền còn lại, sẽ giữ tại ngân hàng và sẽ cho rút ra lần lần tùy nhu cầu; thành thử ai cũng hiểu lầm rằng số đó sẽ bị hủy bỏ. Do đó rất nhiều người phẫn uất, tuyệt vọng; có người tự tử, có người đốt hằng thúng giấy bạc, hoặc từ trên lầu vãi giấy bạc xuống đường, không ai thèm lượm; ở Mỹ tho, nhiều tiệm Trung hoa thồn giấy bạc vào cà roòng, thả trôi sông.

● Chỉ thị phải đổi nội trong 24 giờ làm cho mọi người hoảng hốt, tranh nhau đổi, sợ trễ. Nhưng chỉ thị đó, chính cán bộ không tuân theo; ở phường tôi họ cứ nhởn nha làm việc; chín giờ sáng mới tới phòng đổi tiền để xếp đặt công việc, mười một giờ mới quyết định xong, thì nghỉ ăn cơm; một giờ mới phát cho dân đơn khai số tiền có trong nhà. Dân chen chúc nhau ở cửa phòng, đưa sổ gia đình để họ xét họ xét rất lâu như sợ có sổ giả mạo, rồi mới chịu phát đơn. Các tổ trưởng đề nghị tiếp tay họ trong việc đó, họ không cho vì ngờ có thể gian lận.

Đem đơn về nhà khai xong, lại mang tới đề nộp, lại chen lấn nhau lần nữa. Hai vợ chồng tôi thay nhau làm những việc xin đơn, nộp đơn, chiều đó mới xong, mệt đừ.

Trên đơn họ tính trong nhà có bao nhiêu người, cho phép đổi bao nhiêu, tính xong thì khuya rồi, đề sáng hôm sau mới đổi. Họ làm việc rất chậm, mãi nửa đêm hôm sau mới đổi xong. Như vậy là lệnh của chính phủ không được tuân. Có phường năm ngày mà đổi vẫn chưa xong, vì họ phải xét đi xét lại một điều gì đó, tôi không hiểu. Dân chầu chực suốt 5 ngày 5 đêm ở ngoài nắng, dưới mưa, lại không có tiền tiêu (vì trong lúc chở đổi tiền, giấy bạc cũ vô dụng, giấy bạc mới chưa có), nổi lên phản kháng, biểu tình, họ bắt giam một số. Nhưng cũng có chỗ đổi rất mau, chỉ 24 giờ là xong.

Vậy là cấp trên không biết tồ chức hoặc biết tổ chức mà cấp dưới không thèm nghe, tự ý làm sao thì làm, và hạng người ngu dốt, được cơ hội, tha hồ hách dịch, làm khó dân.

● Một cái tệ nữa là không có sự kiểm soát, khiến nhiều cán bộ gian lận, làm giàu. Các cơ quan đổi bao nhiêu tiền cũng được, chỉ cần làm tờ khai. Cơ quan có trong quĩ 100 triệu đồng cũ chẳng hạn thì khai 150 triệu, 50 triệu dư đó đem mua tiền của dân. Dân có tiền không đổi được, bán rẻ cho cơ quan, lấy 50%, 30% thôi, cơ quan lời 50%, 70% chia cho nhau. Thí dụ : tôi có dư 1 triệu đồng cũ không đổi được, đưa cho cơ quan đổi, cơ quan chỉ giao cho tôi nửa triệu (50%) tức 1.000 đồng mới; cơ quan giữ lại nửa triệu, để chia nhau. Đó là chỗ thân tình lắm chứ giá thường là 30%, và gần tới giờ chót chỉ còn 10%. Nửa ngày cuối cùng, người ta tấp nập mua bán như vậy, công an phường chắc biết dư mà chẳng thấy phát giác vụ nào cả.

Lần đó là lần đầu tiên tôi thất vọng, thấy rõ chân tướng chẳng tốt đẹp gì của các đồng chí cách mạng trong chủ nghĩa xã hội đã được Hồ chủ tịch dạy dỗ mấy chục năm. Họ bỉ ổi, bê bối còn hơn chế độ tư bản nữa. Tôi không vơ đũa cả nắm. Cũng có một số liêm khiết, xã hội nào cũng vậy.

Đêm đó 11 giờ khuya tôi mới đổi tiền xong, trả phần của một đứa cháu trong nhà, và trả cho nhà tôi số tiền tiêu riêng của nhà tôi rồi, chỉ còn đâu có 6-7 chục đồng, mà mỗi tháng chúng tôi tiêu ít nhất 50 đồng mới đủ. Tôi chìa cho nhà tôi xem, bảo: “Bao nhiêu tiền tiết kiệm của mình chỉ còn có mấy tấm giấy này thôi!” Nhà tôi làm thinh. Tôi cất tiền rồi, mệt quá, đi ngủ liền.

Sáng hôm sau dậy sớm mới thấy buồn thấm thía. Còn trà tàu Đài loan của một độc giả cho, tôi pha một bình nhỏ, rót một chén đem xuống cho nhà tôi đương quét sân. Rồi tôi đi dạo trong xóm xem dân tình: ai cũng lặng lẽ, đăm chiêu. Nửa giờ sau về nhà. Nhà tôi cho hay đã bán được một lon sữa đặc đủ đi chợ một ngày. Tôi bảo: “Cần gì phải như vậy. Mình còn nhiều đồ khác để bán mà.” Nói vậy, nhưng nước mắt tôi cũng rưng rưng vì cảm động.

Mấy hôm sau, có lẽ chính phủ thấy chính sách đó khắc nghiệt quá, cho nên ra lệnh cho đổi thêm một số nữa bằng số lần trước. Lại khai báo, lại chầu chực, nhưng lần này mau hơn. Ngân hàng trả lại tôi một số tiền nữa, còn bao nhiêu ghi vào sổ tiết kiệm của tôi. Vậy là chưa mất hết. Từ đó mỗi tháng vợ chồng tôi được rút ra 60 đồng cho hai người, lại bán thêm được một ít sách nữa, cho nên đủ tiêu. Được đâu một năm như vậy rồi chẳng hề có thông cáo, thông báo gì cả, ngân hàng cứ lẳng lặng không phát thêm nữa. Hiện nay trong sổ tiết kiệm của tôi còn mấy ngàn đồng, tôi không nhớ. Sổ đó đã vô dụng rồi, tôi giữ làm kỉ niệm của một thời.

Tóm lại chính sách của nhà nước là muốn quản lí tiền bạc của dân: chỉ cho mỗi gia đình giữ một số đủ mua gạo, rau… trong một hai tháng, còn bao nhiêu gởi ngân hàng hết, phải có lí do chính đáng như đau ốm, cưới hỏi, ma chay… mới được rút ra. Tiến bộ hơn Nga nhiều. Nhưng hậu quả là không ai muốn gởi tiền ngân hàng nữa, và chính sách đó phải bỏ.

Gần đây đọc một cuốn sách tôi được biết chính phủ Sô viết ở Nga sau cách mạng 1917 cũng có một lần đổi tiền cho dân: cứ dưới 3000 rúp (rouble) (tôi không biết một rúp thời đó bằng bao nhiêu quan Pháp) thì một rúp cũ đổi lấy một rúp mới, còn trên số đó thì hai rúp ca đổi một rúp mới. Chính sách đó nhân đạo hơn, không gây bất mãn trong dân chúng. Chính phủ mình đã theo chính sách đổi tiền của họ Mao chăng?

Ba năm sau, năm 1978 lại đổi tiền một lần nữa, mà lần này ở khắp nước. Cũng đột ngột, cũng hạn chế số tiền được đổi, nhưng có tổ chức hơn, đỡ khổ cho dân.

Dù dùng mọi cách đề bình sản (tức quân bình tài sản, san phẳng tài sản), dù dùng mọi cách để trừng trị sự làm giàu thì bất kì thời nào, trong xã hội nào, cũng chỉ được ít tháng lại có sự bất bình đẳng, có kẻ giàu người nghèo. Một người đã nói: phát cho hai người, mỗi người một ổ bánh mì, chỉ một ngày sau đã có sự bất bình đẳng rồi: kẻ ăn hết ổ bánh đã hóa nghèo hơn kẻ chỉ ăn ba phần tư ổ thôi, để dành một phần tư. Như vậy là có sự tích lũy tài sản rồi. Cho nên tại các nước cộng sản lâu lâu phải đổi tiền một lần, hạn chế số tiền được đổi, tịch thu một số tiền quá lớn nữa. Nghe nói ở Nga từ 1917 đến nay đã đồi tiền non 20 lần, không biết lời đó đúng không.

Vụ đổi tiền năm 1978 làm Bắc Việt xôn xao cũng bằng ở trong Nam và cũng có đủ các tệ như ở Nam.

Lần này người ta biết tin trước vài ngày: ai có nhiều tiền (ở Bắc cũng như ở Nam) cũng tung tiền ra mua vàng, xe đạp, vải, tủ lạnh, chén đĩa, bất kì thứ gì với bất cứ giá nào. Có thứ tăng giá lên gấp 10 như vàng, thứ nào tăng ít nhất cũng gấp năm. Có người không biết mua gì, năn nỉ hàng xóm để lại cho con gà, con vịt. Người nghèo có từ nải chuối trở đi cũng đem bán. Ở Bắc có kẻ nhiều tiền quá thồn cả vào một cái bao, chở trên xe đạp, đến một chỗ vắng, làm bộ đánh rớt xuống đường rồi phóng đi như bay. Hạn chế, kiểm soát rất gắt, vậy mà ở Hà nội ngay tối đêm mới đổi tiền, công an lại xét một nhà thấy một số tiền gấp trăm số gia đình đó được phép đổi. Và chính phủ cũng phải làm ngơ.

Sau một phần tư thế kỉ được giáo hóa mà như vậy thì chúng ta phải kết luận ra sao? Có chế độ nào thay đổi được bản tính con người trong một hai thế kỉ không? Bao giờ mới đào tạo được con người xã hội chủ nghĩa để họ xây dựng xã hội chủ nghĩa đây, như Hồ chủ tịch nói?

Mỗi lần đổi tiền là một lần lạm phát. Cứ xét giá sinh hoạt từ 1975 đến nay ở miền Nam thì ít nhất cũng đã có sự lạm phát gấp 10 lần rồi: giá vàng 1975 là 400$ mới, bây giờ (tháng 5-1980) trên 6000$; gạo bán ở chợ thời đó vào khoảng 20 xu mỗi một lít, bây giờ từ 2$ tới 6$, 8$ tùy nơi. Vật giá cũng tăng lên ít nhất là 10 lần.

Giá chính thức thì trái lại, tăng lên rất ít, nhiều lắm là gấp hai; nhưng chỉ công nhân viên được mua gạo với giá đó thôi, còn những nhu yếu phẩm khác thì không có để phân phối; rốt cuộc họ phải mua rất nhiều món ở chợ với giá gấp 10 lần, mà lương không tăng. Tình cảnh của họ thật bi đát. Nạn tà tà, vô kỉ luật, tham nhũng, ăn cắp, buôn lậu phát ra từ đó.

Còn thêm một hậu quả nữa. Dân sợ sự đổi tiền quá, không còn làm ăn gì được; mà dân càng sợ thì càng có nhiều kẻ tung tin vịt ra; mới đổi năm 1978, qua năm 1979 lại có tin đổi tiền nữa, kinh tế hóa khó khăn trong vài tháng, một số kẻ làm giàu thêm, một số nghèo thêm, rồi đầu năm 1980 lại có tin đổi tiền nữa, lần này cũng vịt nữa. Đời sống không được ổn định, dân lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, chẳng trách bệnh bao tử phát dữ dội, gấp mấy thời trước. Không ai muốn tiết kiệm nữa, kiếm được đồng nào tiêu hết đồng đó; những quán ăn, tiệm cà phê nhiều hơn và đông khách hơn trước ngày 30-4-1975.

Trích “Hồi Ký Nguyễn Hiến Lê”
(Copy From Fb Thú Chơi Sách)

Image may contain: one or more people and hat
Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Donald Trump: “Chúng ta đang giành lại những gì đã mất”

Donald Trump: "Chúng ta đang giành lại những gì đã mất"

Donald Trump: "Chúng ta đang giành lại những gì đã mất"Tôi đã thực hiện thêm một lời hứa. Nếu người khác cho phép Trung Quốc tự do cướp bóc nền kinh tế Mỹ 500 tỷ đô la Mỹ kim mỗi năm, không phải hàng triệu, mà là hàng tỷ đô la mỗi năm, thì chúng ta đang khẳng khái tuyên bố rằng những kẻ cướp trên công sức và tiền tài của nước Mỹ sẽ không còn cơ hội nữa.

Posted by Đại Kỷ Nguyên – Tin nhanh on Sunday, August 25, 2019

Đại Kỷ Nguyên – Tin nhanh

Donald Trump: “Chúng ta đang giành lại những gì đã mất”

Tôi đã thực hiện thêm một lời hứa. Nếu người khác cho phép Trung Quốc tự do cướp bóc nền kinh tế Mỹ 500 tỷ đô la Mỹ kim mỗi năm, không phải hàng triệu, mà là hàng tỷ đô la mỗi năm, thì chúng ta đang khẳng khái tuyên bố rằng những kẻ cướp trên công sức và tiền tài của nước Mỹ sẽ không còn cơ hội nữa.

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

ANH TRAI CHÉM CẢ NHÀ EM GÁI

Image may contain: 1 person, sitting and indoor
Image may contain: 1 person, sitting
Đậu Quang Phú

ĐẤT NƯỚC BÌNH YÊN QUÁ!

Hết Đan Phượng, Hà Nội lại đến Đồng Hỷ, Thái Nguyên: ANH TRAI CHÉM CẢ NHÀ EM GÁI.

Vụ việc vừa xảy ra hôm nay, ngày 14/09/2019 tại phường Chùa Hang, Đồng Hỷ, Thái Nguyên. Do mâu thuẫn làm ăn, nợ nần, anh trai nhẫn tâm chém cả nhà em gái. Kết quả một người chết tại chỗ, hai người cấp cứu nhưng khả năng cũng…chết. Càng ngày càng đáng sợ.

Theo thông tin bên ngoài do em gái nợ khoảng 3 tỉ nhưng không trả, anh trai sang nhà chém em gái chết tại chỗ, còn em rể và cháu bị rất nặng đi viện cấp cứu.

Nguồn: CP

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Cận cảnh nhà nước khủng bố HK dùng cờ để hành hung người biểu tình trẻ.

Breaking News The World, Vietnam

https://www.facebook.com/433227610838386/videos/458279284764166/?t=13

 

Cận cảnh nhà nước khủng bố HK dùng cờ để hành hung người biểu tình trẻ. Cũng như chính quyền nhà nước cộng sản khắp nơi, họ không ngại làm điều gì để giữ vững chế độ độc tài của mình.

Stand with Hong Kong. Stand with Vietnam for democracy and freedoom!

(Nguồn: Demosisto)

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

Điều Kiện Để Chỉnh Sửa Lỗi Lầm Của Người Khác-Cha Micae Phạm Quang Hồng

Điều Kiện Để Chỉnh Sửa Lỗi Lầm Của Người Khác-Cha Micae Phạm Quang Hồng

Đăng tải tại NHẠC CẢNH | Để lại phản hồi

MẸ DẠY CON TRAI VIẾT CHỮ

MẸ DẠY CON TRAI VIẾT CHỮ

Bức ảnh chỉ đơn giản là một người mẹ đang cầm tay con trai để uốn nắn từng nét chữ cho cậu bé tập viết. Thế nhưng điều đáng chú ý là họ ngồi ngay bên vệ đường, lấy luôn vỉa hè làm bàn và mặt đường làm ghế. Không chỉ có thế, nét mặt của cả 2 mẹ con đều rất chăm chú, dường như mọi xô bồ của thành phố đều đã dừng lại phía sau lưng họ.

Tác giả của bức ảnh – anh Bùi Xuân Vũ đã đăng tải trong một diễn đàn dành cho những người đam mê chụp ảnh đời thường kèm chú thích: “Uốn nắn từng nét chữ cho con giữa chợ đời…”. Mẹ, luôn yêu thương, luôn che chở, là một nhà giáo vĩ đại.

Chợ Bến Thành – Sài Gòn.
Chủ nhật, 23.06.2019.
Bùi Xuân Vũ

Image may contain: 1 person, sitting and outdoor
Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

CHÚC MỪNG CUỘC TRÙNG PHÙNG

CHÚC MỪNG CUỘC TRÙNG PHÙNG

Quan san từ độ, xanh hồn nhớ ,
Dâu biển bao phen, ngậm ngùi trông !
Chuyện cũ bao năm còn thơm ngát
Tình xanh, tóc bạc vẫn tâm đồng !

********

Năm mươi năm xa cách, cựu chiến binh Mỹ gặp lại người tình xưa tại Việt Nam

Sau khi nhờ cộng đồng Facebook tìm lại được người tình ở Biên Hòa, ông cựu chiến binh người Mỹ ở Ohio đã thực hiện lời hứa đeo đẳng suốt 50 năm qua bằng cuộc hội ngộ đầy cảm xúc và nước mắt.

Theo tờ Tuổi Trẻ, cuộc hội ngộ đầy cảm xúc giữa cựu binh Mỹ Ken Reesing (71 tuổi) từ quê nhà Ohio (Mỹ) đi sang Việt Nam gặp cô bạn gái Việt là bà Thúy Lan (tên thật là Vũ Thị Vinh, 67 tuổi) sống ở Biên Hòa diễn ra lúc 10 giờ 47 phút đêm 12 Tháng Chín, 2019, tại phi trường Tân Sơn Nhất.

Ngày chia tay 50 năm trước, cả ông và bà đều không ngờ ngày gặp lại đã qua cả một đời người. Họ cũng không tưởng tượng có thể nhờ mạng xã hội Facebook mà gặp lại nhau. Điều ngỡ như trong mơ nhưng may là có thật.

Báo VNExpress mô tả, gần 10 giờ đêm, khi cả gia đình chờ ở cửa ra dành cho hành khách quốc tế đáp chuyến bay đến Sài Gòn, bà Lan kiên quyết đứng ở cột số 12, mặc cho mọi người nói rằng bà nên tìm một chỗ ngồi để đỡ mệt.

“Cô hồi hộp lắm, lúc nãy ông ấy mới nhắn tin nói là đang quá cảnh ở Nhật, cuối cùng thì cũng sắp gặp được nhau rồi,” bà nói với báo VNExpress.

Hơn một tiếng sau khi chuyến bay quá cảnh từ Nhật Bản hạ cánh xuống phi trường Tân Sơn Nhất, ông Ken cuối cùng cũng bước ra trong chiếc áo sơ mi xanh kiểu quân đội và không giấu nổi sự háo hức trước khi tìm đến cột số 12, nơi ông có hẹn với bà Lan đang đợi trong tà áo dài.

“Tôi cần đến cột số 12,” ông nói trong lúc kéo hành lý. Dù mệt mỏi sau hành trình hơn 14,000 cây số, nhưng ông tươi cười khi thấy bóng dáng bà Lan từ phía xa.

Thấy người mình từng yêu bước tới với bó hoa trên tay, bà Lan bật khóc và dang rộng vòng tay chào đón ông. Họ vỡ òa trong những giọt nước mắt hạnh phúc và lời thì thầm yêu thương.

Ông Ken thỉnh thoảng dùng tay lau nước mắt cho người phụ nữ đang ôm mình. Ông cũng bật khóc.

“Điều đầu tiên tôi nói với Lan là lời xin lỗi, xin lỗi vì tôi đã không thể thực hiện lời hứa quay lại sớm hơn… Tôi đang mặc chiếc áo kiểu quân đội giống trong bức ảnh 50 năm trước, để Lan nhận ra tôi,” ông Ken nói với báo VNExpress.

Còn bà Lan, trước khi gặp lại người bạn từ thời thanh xuân, bà Lan không biết mình sẽ làm gì, nói gì. Bà chỉ biết mình rất hồi hộp. Nhưng việc chuẩn bị nói gì, làm gì thực sự không cần thiết. Cảm xúc quá lớn để có thể che giấu hay chứa đựng lúc nhìn thấy nhau của cả hai khiến họ vừa khóc, vừa cười ôm chầm lấy nhau vui mừng.

Khác với lần đến Việt Nam vào năm 1969, chuyến đi lần này được ông Ken miêu tả “tuyệt vời và kỳ diệu”. Sự hồi hộp khiến ông chẳng thể chợp mắt trong suốt chuyến bay.

Họ cùng nhau về Biên Hòa, nơi bà Lan đang sống trong căn nhà cấp bốn và bán cháo trắng để mưu sinh. Họ sẽ dành thời gian đi du lịch và tổ chức sinh nhật ba tuổi cho cháu ngoại của bà Lan. Ông Ken đề nghị đi biển và nhận được cái gật đầu ngay sau đó từ người phụ nữ đứng bên cạnh.

Cả hai muốn “cuộc hội ngộ như một giấc mơ đẹp” này diễn ra tự nhiên, không gượng ép.

“Tôi còn muốn thuê xe máy để chở Lan và học tiếng Việt để nói chuyện với mọi người trong gia đình cô ấy,” ông Ken nói trong những giọt nước mắt.

Câu chuyện về người cựu binh Mỹ Ken Reesing thực hiện lời hứa 50 năm với bạn gái Việt đăng trên báo chí vào đầu Tháng Bảy, 2019, khiến nhiều người cảm động.

Họ gặp nhau lần đầu khi ông Ken 22 tuổi làm việc ở Trung Tâm Dịch Vụ Dữ Liệu của quân đội Mỹ tại Long Bình (thành phố Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai) còn bà Lan 16 tuổi. Hai người hẹn hò và yêu nhau nhưng ông Ken phải về nước vào Tháng Chín, 1969.

Trước khi đi, ông Ken mua một hộp bao thư đánh số từ 1-50 đưa cho bà Lan với lời hẹn, chừng nào viết lá thư cuối cùng gửi đi là lúc ông sẽ lên đường trở lại tìm bà. Bà Lan viết thư cho ông mỗi ngày. Họ liên lạc qua thư nhưng bặt tin sau khi quân đội Mỹ rút khỏi Việt Nam.

Nhiều năm sau, ông Ken vẫn đau đáu tìm lại bạn gái cũ vì lời hứa trở về tìm Lan chưa thực hiện được. Còn bà Lan, những lá thư kỷ niệm của thời tuổi trẻ đã mất sau khi hòa bình lập lại.

Nói với báo Tuổi Trẻ trước giây phút hội ngộ sau 50 năm, bà Lan cho biết: “Cả gia đình tôi đều vui. Vui cho tôi vì ở tuổi này tìm lại được một người bạn đặc biệt. Người ta nhớ tới mình người ta mới kiếm mình. Tôi có nhớ ông ấy tôi cũng không có điều kiện đi tìm. Chuyện này rất bất ngờ. Ngoài sức tưởng tượng của bất kỳ ai. Không ngờ 50 năm mà còn được gặp lại người xưa.”

Còn ông Ken, trước khi gặp bà Lan, ông đã nghĩ sẽ muốn đến thăm nơi từng là doanh trại cũ, chụp vài tấm hình, không phải cho mình mà cho đồng đội cũ. Nhưng chuyện đó không quan trọng nữa,” ông nói, nghiêng về bà Lan và rươm rướm nước mắt.

*******

HÌNH:
– Giây phút gặp nhau đầy xúc động của bà Thúy Lan và ông Ken Reesing. (Hình: Tuổi Trẻ)
– Hai ông bà hạnh phúc khi gặp lại nhau sau 50 năm xa cách. (Hình: Tuổi Trẻ)
– Ông Ken và các thành viên trong đại gia đình của bà Lan tại phi trường Tân Sơn Nhất ngày 12 Tháng Chín, 2019. (Hình: VNExpress)

Image may contain: 1 person, standing and indoor
Image may contain: 3 people, people smiling, outdoor
Image may contain: 8 people, people smiling, people standing
Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

Vượt qua rào cản của bành trướng, độc tài, bưng bít, dối trá như Bắc Kinh thật không dễ chút nào.

Image may contain: one or more people

T23 News Tiếng Việt

Ở cái tuổi 17, Joshua Wong đã không ít lần nhịn đói, khát, bờ bụi ngoài đường để đấu tranh cho tự do dân chủ. Với biết bao khó khăn, anh ta đã luôn là niềm hãnh diện cho cả thế hệ trẻ Hồng Kông. Tiếng tăm của Joshua Wong đã bay xa để cả thế giới ngưỡng mộ.

Vượt qua rào cản của bành trướng, độc tài, bưng bít, dối trá như Bắc Kinh thật không dễ chút nào.

Đăng tải tại Tin Cộng Đồng | Để lại phản hồi

MỪNG Pham Doan Trang NHẬN GIẢI THƯỞNG TỰ DO BÁO CHÍ NĂM 2019

Hoa Kim Ngo is with Trung Khang Rfa
MỪNG Pham Doan Trang NHẬN GIẢI THƯỞNG TỰ DO BÁO CHÍ NĂM 2019

Hôm nay, ngày 14-9-2019 một số anh em đấu tranh Sài Gòn tổ chức một lễ nho nhỏ mừng nhà báo Phạm Đoan Trang được trao giải Tự Do Báo Chí 2019 của Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới trao tặng.

Để có cuộc gặp mặt này thì kế hoạch phải thay đổi liên tục, cho đến sáng nay đổi sang một nhà hàng tại đường Phạm Văn Hai , Tân Bình, Sài Gòn. Có vẻ lúc đầu chúng tôi được yên ổn vì cũng chỉ gần chục người và chúc tụng Đoan Trang một cách nhẹ nhàng.

Sau đó Danh Vũ được công an khu vực gọi về. Rồi khi đang đàn ca vui vẻ với nhau thì một cô phục vụ vô nói: có một anh khách của các anh chị hay sao đó cứ hỏi trong đó có chị nào tên Trang không? Nhưng em mời vô phòng thì anh ấy không vô mà cứ thập thò. Hai người cắt cử ra xem sao và chúng tôi cũng đoán biết đó là ” bạn của Trang”.

Chúng tôi buộc lên kế hoạch ngay để giải cứu Trang. Một nhóm Hoàng Huy Vũ, Phương Trần, tôi và Trang đi cửa bên hông và lên ngay một chiếc taxi đã gọi sẵn. Chúng tôi nói lái xe chạy tốc hành vô sân bay Tân Sơn Nhất. Khi xe chạy một cậu mặc áo tím đứng ngoài thấy gọi điện. Lúc sau chúng tôi thấy một xe tống 3 chạy bám sát xe chúng tôi. Chúng tôi nói lái xe chạy vô sân bay quốc tế, ba cậu này chạy sát ngay sau một xe hơi chạy sau xe chúng tôi. Chúng tôi đoán ba cậu này sẽ bị an ninh sân bay chặn lại, dù sau đó có thể đưa thẻ ngành ra mới được vô thì chúng tôi có thời gian thực hiện phương án chẽ đôi.

Chúng tôi nhanh chóng bỏ Đoan Trang và Vũ Huy Hoàng lại nơi đón taxi, còn tôi và Phương Trần ngồi trên xe chạy tiếp để kéo lực lượng theo chúng tôi. Ra đến ngoài sân bay đã thấy 2 cậu chạy bám theo xe. Vậy là có khả năng một cậu vô sân bay lùng chúng tôi.

Sau đó tôi chẽ người ra một lần nữa. Đến Superbowl tôi thả Phương Trần xuống và xe tôi vẫn chạy tiếp. Tôi nói cậu lái xe đưa tôi về Hóc Môn. Hai cậu vẫn bám sát xe tôi. Đến nửa đường Cộng Hoà khi kẹt xe phải dừng lại, hai cậu này chạy vô hẻm đối diện vòng xe nhìn vô xe tôi, tôi nhìn lại với ánh mắt cười cười, chả nhẽ lúc đó hạ kính nói với hai cậu đó giọng thông cảm: Chị rất lấy làm tiếc … nhở? Hai cậu này thấy còn mình tôi chắc chán quay xe vô hẻm chạy luôn.

Trên xe nhắn hỏi Vũ được biết Trang đã về an toàn, Vũ cũng đang lấy xe về nhà . Em Phương Trần sau khi được một cậu áo tím theo vô superbowl,Phương vô toilete, chắc vô không được … ngại quá cũng bỏ về luôn. Phương cũng quay lại lấy xe về nhà an toàn.

Vâng, chỉ là chia vui, chỉ là cuộc gặp gỡ mà Phạm Đoan Trang phải đối mặt với sự truy lùng gắt gao vậy. Để thế giới và mọi người hiểu tại sao Đoan Trang từ chối sang Đức nhận giải.

Chúng tôi chúc mừng em và rất tự hào về em Đoan Trang ạ.

Sương Quỳnh

Image may contain: 2 people, people smiling, people standing and indoor
Image may contain: 1 person, standing, flower and indoor
Image may contain: 2 people, people smiling, people standing, flower and indoor
Image may contain: 1 person, smiling, standing
Image may contain: 9 people, including Hoa Kim Ngo, people smiling, people sitting and indoor
+6
Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Đồng ý hợp tác với TQ khai thác dầu khí trong EEZ, Duterte bị đả kích

Đồng ý hợp tác với TQ khai thác dầu khí trong EEZ, Duterte bị đả kích

Quan chức Philippines mạnh mẽ đả kích Tổng thống Duterte, đánh đổi chủ quyền biển đảo lấy lợi ích kinh tế và chấp nhận khai thác dầu khí chung với Trung Quốc trong khu dặc quyền kinh tế Philippines trên Biển Đông.

Nói chuyện với các nhà báo ở Philippines hôm thứ Ba 10/9, ông Duterte cho biết ông Tập đã hứa chia cho Philippines phần lợi lớn hơn với một dự án khai thác dầu khí chung trong vùng dặc quyền kinh tế của Philippines.

Ông Duterte lặp lại lời ông Tập hứa hẹn:

“Hãy dẹp sang một bên các tuyên bố chủ quyền. Rồi cho phép mọi người liên kết với các công ty Trung Quốc. Các công ty này sẽ khai thác và nếu tìm được gì, “chúng tôi sẽ rộng lượng, chia cho các ông 60%, chúng tôi chỉ lấy 40%.”

Ông Duterte nói đó là lời hứa của ông Tập, khi hai ông gặp nhau ở Bắc Kinh hồi tuần trước.

Theo Xinhua, cơ quan ngôn luận của nhà nước Trung Quốc, ông Tập nói hai nước có thể tiến “một bước dài” trên con đường hợp tác khai thác dầu khí ở ngoài khơi. Xinhua dẫn lời nhà lãnh đạo Trung Quốc nói:

“Miễn là hai bên xử lý đúng đắn vấn đề Biển Đông, bầu không khí của quan hệ song phương sẽ thuận lợi, nền tảng của mối quan hệ sẽ vững chắc, và hòa bình ổn định sẽ được bảo đảm.”
Tư liệu – Ảnh chụp ngày 5/12/2016, Phó TT Philippines Leni Robredo tại một cuộc họp báo ở tp Quezon, Manila
Tư liệu – Ảnh chụp ngày 5/12/2016, Phó TT Philippines Leni Robredo tại một cuộc họp báo ở tp Quezon, Manila

Nhưng hôm thứ Năm, Phó Tổng thống Philippines Leni Robredo mạnh mẽ đả kích nhà lãnh đạo Philippines là “cực kỳ vô trách nhiệm” khi cân nhắc khả năng gạt sang một bên “chiến thắng vẻ vang của Philippines trước tòa án trọng tài” để hợp tác với Bắc Kinh khai thác năng lượng chung trong khu dặc quyền kinh tế Philippines, theo Reuters.

Bà Leni Robredo, cũng là lãnh đạo phe đối lập, không che dấu sự bất bình của mình. Trang Rappler.com dẫn lời bà phát biểu:

“Bảo đảm một tương lai tốt đẹp hơn cho con cháu chúng ta có lẽ là nhiệm vụ quan trọng nhất, khó khăn nhất của bất cứ chính phủ nào. Bán rẻ tương lai ấy để đạt một thỏa thuận khai thác dầu khí chung với Trung Quốc là một cách đáng hổ thẹn, để trốn tránh trách nhiệm đó.”

“Bảo đảm một tương lai tốt đẹp hơn cho con cháu có lẽ là nhiệm vụ quan trọng nhất, khó khăn nhất của bất cứ chính phủ nào. Bán rẻ tương lai ấy để đạt thỏa thuận khai thác dầu khí chung với TQ là một cách đáng hổ thẹn, để trốn tránh trách nhiệm đó.”
Phó Tổng thống Philippines Leni Robredo

Phó Tổng thống Robredo phản bác lập luận của ông Duterte rằng khẳng định chủ quyền của Philippines trên Biển Tây Philippines (Việt Nam gọi là Biển Đông), sẽ dẫn tới chiến tranh với Trung Quốc.

Bà nói khẳng định chủ quyền lãnh thổ không nhất thiết dẫn tới chiến tranh với Trung Quốc. Bà đơn cử cách xử lý của Việt Nam và Indonesia:

“Chiến tranh không phải là phương tiện duy nhất để khẳng định các quyền của chúng ta đối với khu dặc quyền kinh tế của mình. Các nước láng giềng của chúng ta, Việt Nam và Indonesia, đã nhiều lần chứng minh điều đó.”

Bà chất vấn:

“Tại sao Tổng thống và chính quyền của ông lại chính là những người coi nhẹ chiến thắng dứt khoát của chúng ta trước tòa trọng tài quốc tế năm 2016 với những phát biểu như thế?”

Trước làn sóng chỉ trích, phủ Tổng thống Philippines đã tìm cách biện minh cho ông Duterte. Người phát ngôn của điện Malacañang, Salvador Panelo, giải thích với các nhà báo rằng ông Duterte chỉ muốn nói ông sẽ “để sang một bên” vấn đề, nhưng “không từ bỏ đòi hỏi chủ quyền”.

Người phát ngôn nói phán quyết của Tòa án Trọng tài Quốc tế là đề tài đang được thảo luận giữa hai nước. Các cuộc thương thuyết đang tiếp diễn một cách hòa bình, nhưng trong khi chờ đợi, Philippines nên tập trung vào những vấn đề khác có lợi cho cả hai nước.

Năm 2016, Tòa án Trọng tài Quốc tế ở La Haye ra phán quyết trao phần thắng cho Philippines trong vụ kiện kéo dài 3 năm do chính phủ tiền nhiệm phát động, một năm sau khi Philippines và Trung Quốc đối đầu nhau tại bãi cạn Scarborough. Phán quyết của tòa trọng tài quốc tế ở La Haye kết luận rằng các tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc trên hầu hết Biển Đông là ‘không có cơ sở’, nhưng cho tới nay Philippines chưa yêu cầu Trung Quốc tuân thủ phán quyết, trong khi ông Duterte theo đuổi chính sách hòa hoãn với Bắc Kinh.

Tại buổi họp báo hôm thứ Tư, người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Trung Quốc, bà Hoa Xuân Oánh, không bình luận trực tiếp về phát biểu của ông Duterte. Bà Hoa Xuân Oánh nói:

“Hai bên đã loan báo việc thành lập một ủy ban thường trực liên chính phủ và một toán làm việc giữa các công ty có liên quan từ cả hai nước về vấn đề hợp tác khai thác dầu khí.”

– Tư liệu: TT Philippine Rodrigo Duterte (trái) và Chủ tịch TQ Tập Cận Bình (phải) vỗ tay tại lễ ký kết ở Nhà Khách quốc gia Diaoyutai State ở Bắc Kinh, TQ, ngày 29/8/2019. How Hwee Young/Pool via REUTERS
– Tư liệu – Ảnh chụp ngày 5/12/2016, Phó TT Philippines Leni Robredo tại một cuộc họp báo ở tp Quezon, Manila

https://www.voatiengviet.com/a/dong-y-hop-tac-…/5081185.html

Image may contain: 5 people, people sitting, table and indoor
Image may contain: 1 person, closeup
Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

Chuyện đời luẩn quẩn .

Image may contain: 1 person, standing, outdoor and nature
Vinh X Diep

CHUYỆN KHÔNG TIN NHƯNG CÓ THẬT .

Chuyện đời luẩn quẩn .

1 lão nông người Thanh Hoá tâm sự : con gái tôi thi vào đại học ngân hàng , tôi phải bán con trâu để lo lót cho nó . sau khi tốt nghiệp xong , tôi không còn tiền để lo lót nên nó nằm nhà trên 2 năm chưa xin được việc . Người mua trâu của tôi nói cần mướn người dẫn trâu ăn cỏ . Con gái tôi thấy tôi buồn bèn xin tôi đi coi trâu . Bây giờ con gái tôi có việc làm , coi tới 2 con trâu vì 1 thời gian con trâu của tôi trước đẻ thêm 1 con nghé nữa .

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

Mẹ Thánh Têrêsa và Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolo II hai vị thánh nhân của thời hiện đại

Cuộc hội ngộ của hai vị thánh nhân….

Mẹ Thánh Têrêsa và Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolo II hai vị thánh nhân của thời hiện đại ❤ Cách đây 3 năm vào ngày 4.9.2016 , ĐTC Phan-xi-cô đã chủ sự thánh lễ phong hiển hiển thánh cho Mẹ Têrêsa Calcutta cùng với sự hiệp thông của hơn một ngàn linh mục, tu sĩ và hàng chục ngàn tín hữu tại quảng trường Thánh Phê-rô.Mẹ Thánh – Một con người bé nhỏ nhưng đã làm nên những điều vĩ đại, hội dòng Thừa Sai Bác Ái do mẹ sáng lập năm 1950 ngày nay đã có mặt ở khắp nơi trên thế giới để giúp đỡ những người nghèo khổ và những ai đang sống trong sự tuyệt vọng. Năm 1979, Mẹ Teresa được trao tặng Giải Nobel Hòa bình cho "những hoạt động diễn ra trong sự đấu tranh vượt qua sự nghèo khó và cùng quẫn, là những điều đe dọa hòa bình."

Posted by Bạn Đường Linh Thao on Wednesday, September 4, 2019

Bạn Đường Linh Thao

Mẹ Thánh Têrêsa và Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolo II hai vị thánh nhân của thời hiện đại

Cách đây 3 năm vào ngày 4.9.2016 , ĐTC Phan-xi-cô đã chủ sự thánh lễ phong hiển hiển thánh cho Mẹ Têrêsa Calcutta cùng với sự hiệp thông của hơn một ngàn linh mục, tu sĩ và hàng chục ngàn tín hữu tại quảng trường Thánh Phê-rô.
Mẹ Thánh – Một con người bé nhỏ nhưng đã làm nên những điều vĩ đại, hội dòng Thừa Sai Bác Ái do mẹ sáng lập năm 1950 ngày nay đã có mặt ở khắp nơi trên thế giới để giúp đỡ những người nghèo khổ và những ai đang sống trong sự tuyệt vọng.

Năm 1979, Mẹ Teresa được trao tặng Giải Nobel Hòa bình cho “những hoạt động diễn ra trong sự đấu tranh vượt qua sự nghèo khó và cùng quẫn, là những điều đe dọa hòa bình.”

Đăng tải tại Tin Thế Giới | Để lại phản hồi

CHÚNG TA ĐANG Ở THỜI ĐẠI NÓI LÁO TOÀN TẬP

CHÚNG TA ĐANG Ở THỜI ĐẠI NÓI LÁO TOÀN TẬP
oàn Láo Cả!

Không biết lịch sử ghi lại các triều đại phong kiến đúng sai như thế nào, cũng chẳng có cách nào để kiểm chứng. Thế nhưng, thời đại ta đang sống hoá ra toàn láo cả. Rồi lịch sử thời hiện đại sẽ viết sao đây?

Thằng doanh nhân bán đồ giả làm giàu, cứ tưởng nó giỏi, hoá ra chẳng phải thế.

Nó chỉ là kẻ “Treo dê bán chó”, mua 30.000 bán 600.000 không giàu sao được, thế rồi lúc giàu lên, hàng ngày lên mạng truyền thông dạy đạo đức, dạy bí quyết, dạy cách cư xử.

Kẻ thì đem hoá chất trộn vào thức uống, khiến người ta nghiện chất độc, tạo thành thói quen nguy hiểm cho người dùng.
Thế rồi khi có nhiều tiền, anh ta in sách dạy người ta tư duy, dạy cho tuổi trẻ cách sống. Nuôi đội ngũ nhà văn nhà báo tung hô mình như thánh sống, tuyên bố như đấng khải đạo.

Một ông chuyên làm thép, nghĩ toàn chuyện xây dựng những công trình có hại cho dân, nhưng lúc nào cũng mặc áo lam, đeo tràng hạt, nói toàn chuyện Phật pháp.

Một tập đoàn làm nước mắm giả, toàn hoá chất, bỏ biết bao tiền để quảng cáo lừa dân, bỏ tiền đầy túi.
Một tập đoàn khác mua hoá chất quá hạn để sản xuất nước uống, lừa những kẻ phát hiện sai sót của sản phẩm mình để đưa họ vào tù, lại chuyên nói lời có cánh…..

Kẻ buôn gian bán lận lại dạy cho xã hội đạo đức làm người.

Thời đại đảo lộn tất! Hài thế, mà vẫn không thiếu kẻ tôn sùng, xem các ông ấy như tấm gương sáng để noi theo. Khi vỡ lở ra, chúng toàn là kẻ nói láo.. Tất cả đều chỉ tìm cách lừa đảo nhau.

Toàn xã hội rặt kẻ nói láo,
ca sĩ nói láo theo kiểu ca sĩ,
đạo diễn nói láo theo kiểu đạo diễn,
diễn viên nói láo theo kiểu diễn viên.

Ừ thì họ làm nghề diễn, chuyên diễn nên láo quen thành nếp, lúc nào cũng láo. Thế nhưng có những kẻ chẳng làm nghề diễn vẫn luôn mồm nói láo.

Thi gì cũng láo, từ chuyện thi hát đến thi hoa hậu, chỉ là một sắp đặt láo cả…
Ngay chuyện từ thiện cũng rặt chi tiết láo để mua nước mắt mọi người. Cứ có chuyện là loanh quanh láo khoét. Kẻ buôn lớn láo, kẻ bán hàng rong ở bên đường cũng lừa đảo, láo liên tục.
Mỗi ngày mở truyền hình toàn nghe nói láo từ tin tức cho đến quảng cáo, rặt láo.

Nhưng cả nước đều hàng ngày nghe láo mà chẳng phản ứng gì lại cứ dán mắt mà xem.

Thằng đi buôn nói láo đã đành,
vì họ lừa lọc để kiếm lời. Thế mà cô hiệu trưởng nhà trẻ, anh hiệu trưởng trường cấp ba, ông hiệu trưởng trường đại học cũng chuyên nói láo.
Thực phẩm cho các cháu có giòi, cô hiệu trưởng chối quanh…
Các cháu học sinh đánh nhau như du côn, làm tình với nhau trong nhà trường, anh hiệu trưởng bảo là không phải,
tảng bê tông rớt chết sinh viên, ông hiệu trưởng bảo là tự tử.
Thế rồi tất cả đều chìm, đều im im ỉm. Người ta đồn tiền hàng đống đã lót tay bộ phận chức năng để rồi để lâu cứt trâu hoá bùn.

Mấy ngài lãnh đạo lại càng nói láo tợn Chỉ kể vài chuyện gần đây thôi, chứ kể mấy sếp nhà ta phát biểu láo thì thành truyện dài nhiều tập.
Từ chuyện quốc gia đại sự cho đến chuyện hưng vong của tổ quốc, toàn chuyện quan trọng đến vận mệnh quốc gia thế nhưng dân toàn nghe láo. Kẻ thù mang tham vọng, âm mưu để biến nước ta thành chư hầu, chuyện này rõ như ban ngày, ai cũng thấy, ai cũng hiểu, thế mà các quan toàn nói tào lao, láo lếu.

· Đến chuyện Formosa, khi biển nhiễm độc, cá chết, các quan bày lắm trò láo để mị dân, lấp liếm tội ác của thủ phạm, tuyên bố, họp báo, trình diễn ăn hải sản, ở trần tắm biển…tất cả đều rặt láo.

· Đến chuyện BOT với các trạm đặt không đúng chỗ cho đến mở rộng phi trường Tân Sơn Nhất, các quan ở Bộ Giao thông lại được dịp nói láo, tuyên bố rùm beng để bênh vực những tập đoàn và cá nhân vi phạm.

· Khi vụ thuốc giả của VN Pharma nổ ra, cả một hệ thống truyền thông của Bộ Y tế kể cả các quan chức cấp bộ đều tuyên bố láo, tìm mọi cách che dấu tội ác của những tên buôn thuốc giả.

· Rừng Sơn Trà quý hiếm, các ông vì tư lợi cá nhân, ra lệnh xây cất, chấp nhận nhiều dự án khai thác, các nhà chuyên môn, nhân dân phản ứng dữ quá,các ông bắt đầu chiến dịch nói láo, chạy quanh tìm kế hoãn binh.

Đến chuyện cá nhân của các quan thì lại càng nói láo tợn…

Ông bí thư xây biệt phủ như cung điện của vua chúa ở xứ nghèo phải sống nhờ trợ cấp của chính phủ cho đến ông giám đốc môi trường xây biệt phủ mênh mông ở xứ lắm rừng, rồi đến ông lãnh đạo ngành ngân hàng với những dãy nhà hoành tráng trên miếng đất hàng ngàn thước vuông. Tất cả đều cho rằng do sức lao động cật lực mà có.
Kẻ thì do nuôi gà, trồng cây, anh thì bảo chạy xe ôm đến khốc cả người, người thì nhờ bán chổi, trồng rau, kẻ khác thì bảo nhờ tiền của con dù con chẳng làm gì ra tiền và có đứa thì mới mười chín tuổi.

Lương thì chẳng bao nhiêu mà quan nào cũng vi la trong và ngoài nước, nhà nghỉ trên núi, nhà mát dưới biển, lâu đài, nhà to ở nước ngoài. Con cái ăn chơi như các công tử, tiểu thư quý tộc. Các bà vợ thì như các mệnh phụ, chỉ xài đồ dùng ở nước ngoài, đi shopping các mall lớn ở nước ngoài như đi chợ…
Thế nhưng các ngài luôn phát biểu yêu dân, thương nước, yêu tổ quốc, đồng bào, và luôn nhắc nhở đất nước còn nghèo phải học tập ông này, cụ nọ để có đạo đức sáng ngời.

Các lãnh đạo xem rừng như sân nhà mình, phá nát không còn gì.. Một cây có đường kính 1m phải mất trăm năm mới hình thành, lâm tặc chỉ cần 15 phút để đốn hạ. Hàng trăm chiếc xe chạy từ rừng chở hàng mét khối gỗ chỉ cần đóng cho kiểm lâm 400.000 đồng một chiếc là qua trạm. Rừng không nát mới lạ. Khi rừng không còn, lệnh đóng rừng ban ra, các lãnh đạo địa phương toàn báo cáo láo với chính phủ và có nơi tìm cách tiếp tục vét cú chót bằng cách làm trắng những cánh rừng còn lại..

Rừng bị tận diệt vì nạn phá rừng, rừng còn bị huỷ diệt bởi những dự án thuỷ điện. Tất cả đều có sự tiếp tay của các quan và ban ngành chức năng của địa phương.
Rừng không còn, lũ về gây tang thương chết chóc, đê vỡ khiến nhà cửa tài sản trôi theo dòng nước, các quan cho là xả lũ đúng quy trình.

Bão chưa tới, lũ chưa về, các quan tỉnh đã ngồi với nhau viết báo cáo thiệt hại để xin trợ cấp. Một anh từng là tổng biên tập tờ báo lớn, sau khi thu vén được hàng triệu đô la bèn đưa hết vợ con qua Mỹ, sắm nhà to, xe đẹp còn anh thì qua lại hai nước, lâu lâu viết bài biểu diễn lòng yêu nước thương dân, trăn trở với tiền đồ tổ quốc, khóc than cho dân nghèo, kinh tế chậm lớn, đảng lao đao…

Còn biết bao chuyện láo không kể xiết:
Ngay cả thầy tu, các bậc tu hành cũng làm trò láo để quảng cáo chùa của mình, để thêm nhiều khách cúng bái, để thùng phước sương thêm đầy, để nhà thờ của mình thêm tín hữu. Chúa, Phật đành bỏ ngôi cao mà đi khi thấy những kẻ đại diện mình đến với mọi người bằng những điều xảo trá..

Chúng ta đang ở một thời đại láo toàn tập,
láo từ trung ương đến địa phương,
láo từ tập đoàn cho đến công ty, láo từ một tổ chức cho đến cá nhân.
Láo mọi ngành nghề,
láo toàn xã hội.

Tất cả đều bị đồng tiền sai khiến, bị danh lợi bám quanh.
Hơn nữa vì sự thật bi đát quá, đành láo để khoả lấp, hi vọng sẽ an dân. Nhưng thời đại bùng nổ thông tin, dân biết hết nên chuyện láo trở thành trơ trẽn.

Nghe láo quen, chúng ta lại tự láo với nhau và chuyện láo trở thành bình thường, láo để tồn tại, để phấn đấu, để thêm lợi thêm danh, và rồi láo đã trở thành một nếp sống.

Trẻ con học người lớn nói láo rồi tiếp tục những thế hệ nói láo.
Ở nhà trường nghe cô thày nói láo,
ra đời nghe thiên hạ nói láo,
về nhà lại được nghe nói láo từ cha mẹ,
mở máy nghe, nhìn cũng rặt điều láo.

Một nền văn hoá láo đã nẩy sinh và phát triển.
Hỏi sao trẻ con không láo và tương lai lại tiếp tục láo.
Nghĩ cũng buồn!

Đỗ Duy Ngọc

Image may contain: 1 person, outdoor
Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

NGÀY NÀY NĂM ẤY

Chau Nguyen Thi

Tuấn Mai SG Sưu tầm

Ngược dòng lịch sử
11-9-1932 lãnh tụ Stalin ra lệnh tịch thu hết lương thực, thực phẩm tại Ukraina, khiến 1/4 dân số chết đói, gây ra “trận đại tàn sát kinh hoàng nhất của Stalin trong lịch sử nhân loại”.

Sự thể :

Năm 1930 Stalin bắt đầu xây dựng CNXH, hủy bỏ làng xã để thành lập nông trang tập thể. Nông dân mất hết ruộng đất, bò ngựa và xe cộ, tất nhiên phải chống đối.

Tại Ukraina, vựa lúa mì lớn nhất Liên Xô, sự chống đối cũng mãnh liệt nhất. Nông dân chôn giấu lương thực, còn lại đốt bỏ hết. Họ giết sạch gia súc, giấu thịt và sữa dưới ao hồ đóng băng, còn bao nhiêu nhậu nhẹt say sưa tối ngày. Đến mùa vụ, họ ỉ vào lương thực chôn giấu lủ khủ, không ra đồng cày cấy, mà sức kéo (bò, ngựa) và xe cộ còn đâu nữa.

Nhân cơ hội này, phong trào ly khai đòi tách Ukraina khỏi LX bùng phát. Ban lãnh đạo ĐCS Ukraina có ý ngả theo lòng dân. Stalin ra lệnh đàn áp thẳng tay. Giữa năm 1932 ĐCS Ukraina đề nghị trung ương nhẹ tay. Stalin bác bỏ thẳng thừng, điều thêm quân đến thanh trừng, biến Ukraina thành trại giam và nghĩa địa khổng lồ.

Ngày này năm ấy.

(11-9-1932), Stalin ra lệnh tịch thu toàn bộ lương thực, thực phẩm tại Ukraina, cử Môlôtốp trực tiếp chỉ đạo chiến dịch. Binh lính và công an càn quét các làng xã, sục sạo tìm lương thực cất giấu. Nông dân bị cấm đi xin ăn, mặc cho đói lả đến chết. Dân thành phố được cấp lương thực theo tem phiếu nhưng có lệnh cấm bố thí cho bà con họ hàng từ quê lên. Thầy thuốc bị cấm chữa bệnh cho nông dân. Nhiều làng chết đói sạch sành sanh, không còn một mống. Cộng đồng gốc Ucraina ở châu Âu, Canada, Mỹ vận động quyên góp. Nhưng các đoàn xe chở lương thực cứu trợ bị chặn ở biên giới.
Tính đến tháng 4-1933 đã có 7 triệu người (có tài liệu nói 10 triệu) chết, chiếm 1/4 dân số Ukraina khi đó. Chính quyền Xô viết tuyên bố đã đạt được mục đích “tiêu diệt xong bọn phản động, tiểu tư sản thoái hóa để tạo dựng con người mới XHCN”.

Thế giới nói gì?

Năm 2003 Liên Hiệp Quốc xác nhận nạn đói Ukraina 1932-1933 là hậu quả của chính sách độc tài tàn bạo. Năm 2006 quốc hội Ukraina lên án đó là tội diệt chủng. Năm 2008 quốc hội châu Âu ra quyết nghị coi nạn đói này là tội ác chống nhân loại. Năm 2010 tòa án Kiép (thủ đô Ukraina) tuyên án Stalin và các lãnh đạo Xô viết phạm tội diệt chủng.

Ngày 13-11-2009, tại Hoa Kỳ, TT Obama đọc diễn văn trong Ngày tưởng niệm Nạn đói Ukraina: “Tưởng niệm những nạn nhân của thảm họa nạn đói Ukraina cho chúng ta dịp để nghĩ tới hoàn cảnh của những người dân phải sống khốn khổ dưới các chế độ cực đoan, tàn bạo trên thế giới”.

Ngẫm

Nếu không có Stalin thì chính quyền LB Xô Viết không tồn tại. Thời điểm ấy giữa độc tài và tồn tại của 1 thể chế, nếu là bạn, bạn sẽ chọn cách nào?

Ảnh 1: Đài tưởng niệm nạn đói 1932-1933 tại thủ đô Kiép.
——-

Trích từ Fb Hữu Thọ

Image may contain: one or more people, people standing and outdoor
Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

Cãi nhau vì chiếc điếu cày, em đâm chết anh trong ngày cúng cha

Toro Huynh
Cái cảnh nồi da xáo thịt ở VN mình hình như nó đã có cái huông từ lâu đời rồi thì phải.
Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi