Nhiều hàng Trung Quốc nhập về Việt Nam đã ghi sẵn mác “Made in Vietnam”

Tổng cục Hải quan dẫn ví dụ thời gian gần đây đã thu được 3.300 bộ khóa mang nhãn hiệu Việt – Tiệp; 2.880 bút bi ghi nhãn hiệu Thiên Long; 438 bộ tay nắm khóa cửa Huy Hoàng v.v. Tất cả đều được nhập từ Trung Quốc.

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

Tại sao hàng chục nghìn căn hộ Thủ Thiêm không ai ở ? (Phần 2)

Nguyễn Ngọc Già
2019-07-19
Ảnh minh họa: Khu trung tâm Thành phố Hồ Chí Minh

Ảnh minh họa: Khu trung tâm Thành phố Hồ Chí Minh

AFP

Báo Tuổi Trẻ ra ngày 7/4/2007 có bài [*] “TP.HCM: Quản lý đất ở Q.2 cần “bàn tay sắt”, trong đó Lê Thanh Hải hùng hổ tuyên bố:Phải xây dựng quận 2 thành khu đô thị văn minh, hiện đại, tầm cỡ của thế kỷ 21, hơn cả Phú Mỹ Hưng hiện nay” và “cần phải có “bàn tay sắt” trong quản lý sử dụng đất, quản lý xây dựng và quản lý qui hoạch ở địa phương này” (!)

Tập đoàn CT&D và Tập đoàn LTH&D

Phú Mỹ Hưng với diện tích khoảng 500ha, chỉ do một nhà đầu tư duy nhất – Tập đoàn CT&D của Đài Loan – chịu trách nhiệm. Các “nhân vật” Việt Nam tham gia trong liên doanh này chỉ có vai trò “làm cảnh” và “thụ hưởng” những thành quả mà tập đoàn CT&D tạo ra.

Thủ Thiêm với khoảng 750ha, lại do khá nhiều “chủ đầu tư” tham gia và chịu thao túng toàn bộ bởi “tập đoàn Lê Thanh Hải & đồng bọn” – “LTH&D”.

Bất kỳ khu đô thị nào, đạt thành công hay chịu thất bại, đều do người đầu tư am tường “Kinh Tế Thị Trường” cùng các quy luật, các đòn bẫy, dự báo kinh tế (economic forecasting) v.v… đến cỡ nào. Đó là điểm khác biệt quan trọng thứ nhất, khi so sánh CT&D với LTH&D..

Trong khi CT&D đầu tư vốn & tri thức vào Phú Mỹ Hưng với mục đích tìm kiếm lợi nhuận (chân chính) thì LTH&D “đầu tư” “bạo quyền” & “ngu dốt” vào Thủ Thiêm với mục đích tìm kiếm… “tiền” (tham nhũng) nhưng nấp dưới ý nghĩa cao cảxây dựng quận 2 thành khu đô thị văn minh, hiện đại, tầm cỡ của thế kỷ 21″ !. Đây là điểm khác biệt quan trọng thứ nhì, khi so sánh CT&D và LTH&D.

Từ hai điểm quan trọng nói trên, chúng kéo theo các kết quả thành công mỹ mãn của Phú Mỹ Hưng và hậu quả thảm thương tàn khốc của Thủ Thiêm.

Trong khi CT&D “chớp thời cơ” giá đất rẻ bèo trên vùng đầm lầy không người ở và không trồng trọt gì cho “ra hồn” từ hồi 1993, thì LTH&D “vồ con mồi” ngay trên vùng đất Thủ Thiêm mà “con mồi” sinh sống hàng trăm năm qua, cùng biết bao lịch sử và văn hóa trên đó!

Trong khi CT&D hầu như không thay đổi quy hoạch và làm hạ tầng đồng bộ, cho đến xây dựng, kinh doanh, bảo hành, bảo trì, quản lý một cách chuyên nghiệp thì LTH&D phá nát quy hoạch, băm xẻ mảnh đất 750ha cùng những thủ đoan man trá, lọc lừa, tàn ác, phi nhân một cách cũng “chuyên nghiệp” không kém!

Trong khi nội khu của 500 ha Phú Mỹ Hưng hầu như không bao giờ ngập lụt thì nội khu của 750 ha Thủ Thiêm hầu như không bao giờ không ngập lụt mỗi khi mưa!

Trong khi nội khu Phú Mỹ Hưng có nhiều Hội thánh Tin Lành của người Hàn Quốc hoạt động tự do thì nội khu Thủ Thiêm có chùa Liên Trì bị đập tan nát và nhà thờ Thủ Thiêm bị đe dọa san phẳng!

Trong khi nội khu Phú Mỹ Hưng hầu như không thiếu và khá tập trung dịch vụ dành cho cư dân thì nội khu Thủ Thiêm gần như khá thiếu và rất rải rác các dịch vụ gì dành cho cư dân!

Trong khi nội khu Phú Mỹ Hưng hầu như người ta thấy cư dân là người nước ngoài chiếm đa số với khuôn mặt nhẹ nhõm, ánh nhìn vui tươi cùng tiếng cười nói ríu rít của con trẻ, thì nội khu Thủ Thiêm hầu như người ta chỉ thấy cư dân là người Việt Nam chiếm đa số, với khuôn mặt đau đớn, ánh nhìn căm phẫn, nụ cười đờ dẫn, những dòng lệ tuôn trào uất ức và vắng lặng hẳn tiếng nói cười vô tư lự của trẻ con!

Trong khi CT&D hình thành và phát triển, tính cho đến nay được 26 năm thì LTH&D thành hình và suy thoái, tính cho đến nay cũng tròn… 23 năm, kể từ quyết định số 367/TTg của Võ Văn Kiệt ký ngày 4/6/1996 phê duyệt quy hoạch xây dựng Khu đô thị mới Thủ Thiêm!

“Bàn tay sắt”!

So sánh như trên để LTH&D không còn gì có thể chối cãi về thảm trạng điêu linh mà chúng gây ra cho dân lành không ngơi nghỉ, suốt 20 năm từ cái thứ gọi là “bàn tay sắt”!

Người ta chưa bao giờ thấy bất kỳ một “đại gia đỏ” nào sống trong căn hộ (dù hiện đại nhất) ngay cả những “chuyên gia căn hộ” như: Đoàn Nguyên Đức, Dương Quốc Minh, Diệp Bạch Dương. Cường Đô La hay anh em nhà Phạm Nhật Vũ, Phạm Nhật Vượng v.v…

“bàn tay sắt” Lê Thanh hải và tập đoàn LTH&D của hắn cùng gia quyến chúng, cũng chưa bao giờ có ý định rời bỏ những căn biệt thự mặt tiền, rộng mênh mông để “dấn thân”vào “căn hộ không người ở” nhằm “đi sâu vào trong quần chúng” như chúng và cha ông của chúng thề thốt rằng: “Đảng ta là một đảng cách mạng, ngoài lợi ích của công nhân và nông dân, Đảng ta không có lợi ích nào khác” (!) – Hồ Chí Minh.

Kết

Hàng chục ngàn căn hộ không người ở cùng nước mắt, máu và nỗi uất hận của người dân Thủ Thiêm do “bàn tay sắt” của tập đoàn LTH&D trực tiếp gây ra, xuất phát từ tư duy “cướp của giết người” nhưng được gọi là “luật đai đai”, “hiến pháp”.

Cho đến khi cương lĩnh của người CSVN thôi “trát phấn tô son” lên chính bộ mặt của họ về mấy cái loại:

1/ Dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh;

2/ Do nhân dân làm chủ;

3/ Có nền kinh tế phát triển cao dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại và quan hệ sản xuất tiến bộ phù hợp;

4/ Có nền văn hoá tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc;

5/ Con người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện;

… lúc đó, người dân Thủ Thiêm nói riêng và người Việt Nam nói chung mới mong…

Còn bây giờ, người Thủ Thiêm nói riêng và người Việt Nam nói chung hãy tạm lau khô dòng lệ và hướng về “bàn tay sắt” của tập đoàn LTH&D, coi thử chúng có phải trả giá cho tội ác do chúng gây ra hay không (?!)

_________________

Nguyễn Ngọc Già

[*] https://tuoitre.vn/tphcm-quan-ly-dat-o-q2-can-ban-tay-sat-195267.htm

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Người dân Thủ Thiêm tiếp tục biểu tình đòi quyền lợi

Van Pham and Thanh Duong Le shared a link.
Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

BẤT CÔNG VỚI CHÍNH MÌNH!

BẤT CÔNG VỚI CHÍNH MÌNH!

Người Giồng Trôm

Ở đời, thấy người ta hay ta thán với nhau xã hội bất công, con người bất công…

Bản thân tôi, cảm thấy không ai bất công bằng chính mình.

Vì sao? Thật đơn giản. Con người khi sinh ra trong trần gian này, dưới con mắt đức tin thì con người có 2 phần: xác và hồn. Điều này không cần nói nhiều thì ai ai cũng biết cả.

Nhìn vào cuộc đời, con người luôn bị cuốn hút bởi: CƠM – ÁO – GẠO – TIỀN!

Tất cả những thứ ấy chi phối đời sống của con người để rồi ai ai cũng phải nỗ lực để tìm cho thật nhiều tiền để nuôi sống bản thân, nuôi sống gia đình. Điều này hoàn toàn đúng chứ không sai.. Thế nhưng, bất chợt, có khi nào đó trong cuộc đời, ta nhìn lại đời ta và ta giật mình qua lời nhắc nhớ của Thầy Chí Thánh Giêsu: “Thật, Ta bảo thật các ngươi, các ngươi tìm ta không phải vì các ngươi đã thấy những dấu lạ, nhưng vì các ngươi đã được ăn bánh no nê. Các ngươi hãy ra công làm việc không phải vì của ăn hay hư nát, nhưng vì của ăn tồn tại cho đến cuộc sống đời đời, là của ăn Con Người sẽ ban cho các ngươi.. Người là Đấng mà Thiên Chúa Cha đã ghi dấu.”

Lời nhắc nhở này xem ra là xác đáng và hữu ích cho cuộc đời mỗi người và nhất là trong thời đại hôm nay.

Con người, dường như ai ai cũng cuống cuồng trong một thế giới lao động để tìm của nuôi thân. Nhưng, bi đát ở chỗ ngày hôm nay không ai chết vì đói mà chết vì no và chết vì trong người có quá nhiều hóa chất. Trên bàn ăn của con người ngày hôm nay, nhìn tới nhìn lui chỉ hóa chất và hóa chất.

Con người bất công với chính mình. Vì sao?

Thân xác con người thì hữu hạn mà linh hồn là vô cùng. Xác con người sẽ chấm hết sau cái chết nhưng linh hồn vẫn còn và linh hồn đó đi về đâu mới là chuyện quan trọng.

Chính thánh Inhaxio cũng đã hơn một lần nhắc nhớ con người: Được lời lãi cả và thế gian, mất linh hồn nào được ích gì?

“Hãy tin vào Thiên Chúa”

Lời Chúa mời gọi chúng ta hết sức thực tế. Niềm tin vào Thiên Chúa đó, chúng ta diễn tả như thế nào? Câu trả lời cũng tự mỗi người chúng ta trả lời với Chúa mà thôi.

Mới hôm qua, có một người nhắn tin cho con như thế này: “Con nghe Tin Mừng Lời Chúa và bài giảng của Cha ấy, con cảm thấy con sống đúng là quá “Thực dụng” cầu lợi nhiều hơn là cho đi. Thú thật cùng Cha gia đình chúng con còn khô khan về việc Thờ Phượng Kính Mến Chúa Lắm. Xin Cha cầu nguyện cho gia đình chúng con. Con cảm ơn Cha nhiều, kính chúc Cha thật nhiều sức khỏe và ơn Thánh Chúa đầy tràn trên Cha.”

Con có chia sẻ với vài người tâm tình này và những người này đều giật mình rằng chính bản thân họ cũng khô khan về việc thờ phượng kính mến Chúa lắm!

Có nghĩa rằng, người ta đến với Chúa cũng thực dụng như những người Do Thái ngày xưa nghĩa là đi tìm mối lợi cho được ăn bánh no nê thôi chứ không tin Chúa.

Thật vậy, con người, trong thân phận làm người rất dễ bị rơi vào tình cảnh thực dụng của một chia sẻ rất thực này. Thực dụng với Chúa và với nhau nữa. Nghĩa là họ đến với nhau tất cả cũng chỉ vì thực dụng chứ không hề biết sẻ chia.

Và rồi, nhìn lại cuộc đời, cứ nhìn thật, nhìn thẳng và nói với nhau đừng giấu diếm rằng mỗi ngày, mỗi tuần, mỗi tháng và mỗi năm ta dành thời gian chăm chút cho phần hồn chúng ta được bao nhiêu? Có người bỏ hàng giờ vào shopping và đi lựa hết đồ này đến đồ khác và đi mua mang về nhà. Điều oái ăm là ở nhà, trong cái tủ quần áo của mình, có những món chưa mặc 1 lần hay chỉ mặc 1, 2 lần sau khi mua về để đó. Tối nay về nhà, ta cứ thử lục lại trong tủ đồ của ta, ta sẽ thấy có quá nhiều món dư thừa mà ta không hề đụng đến và cứ để trong xó tủ cho vui. Nhưng, tâm lý lúc nào cũng thấy thiếu và đi mua.

Mất thời gian cho shopping thì thoải mái và chả bao giờ thấy đủ cả.

Ngày nay, nhiều dịch vụ làm đẹp, nhiều dịch vụ chăm sóc sức khỏe. Nghe đâu có nhiều cái dịch vụ là đi tập thể dục, đi đến phòng gym để làm đẹp, làm tốt cho sức khỏe.

Nói thì có thể là đụng chạm, xin các bà các cô tha thứ cho. Mỗi khi đi làm tóc mất mấy tiếng thì các bà các cô là người hiểu hơn ai hết.

Phim một bộ dài bao nhiêu thì người xem trả lời.

Một chầu nhậu mất bao nhiêu thời gian thì người nhậu mới biết.

Hẳn nhiên, làm đẹp, nhậu, xem phim tự nó không phải là xấu vì là nhu cầu của con người hết sức bình thường. Thế nhưng, bất thường ở chỗ là ta bỏ thời gian quá nhiều để chăm chút cho nó, còn phần hồn của ta, ta bỏ cho nó coi như là chết đói.

Cứ thực lòng thực tâm, một ngày, ta cho linh hồn ta ăn được bao nhiêu thời gian hay ta chỉ bỏ đói phần hồn của ta?

Đến Nhà Thờ, cha nào giảng dài một tí là ai oán. Không thích cha đó thì không đi lễ… và hóa ra là người ta theo đạo cha chứ không phải theo đạo Chúa.

Mùa này là mùa mà nhiều giáo phận thuyên chuyển. Cứ không thuyên chuyển thì thôi mà cứ thuyên chuyển là có chuyện. Cha ở xứ nào đó chừng 5 năm là đổi, đó là chuyện hiển nhiên và bình thường. Thế nhưng khi đổi là ai oán và có người bỏ không đi nhà thờ vì giám mục dám chuyển cha của họ. Hóa ra họ theo đạo cha chứ không theo đạo Chúa.

Chả có cha nào giảng dở cả. Cha nào cũng phân tích, chia sẻ và mời gọi mọi người sống Lời Chúa thôi. Có điều anh bất công, anh chê cha này, anh khen cha kia. Thế nhưng chuyện quan trọng cần đó là anh có sống Lời Chúa hay không mà thôi.

Không chăm chút phần linh hồn, không nuôi dưỡng phần hồn mà cứ mãi chạy theo thứ lương thực hay hư nát.

Thử hỏi mỗi người, dù chăm chút cho sắc đẹp, dù giành nhiều thời gian để tập gym, dù ăn thật kỹ và thật bổ để lo cho thân xác nhưng thử hỏi cái mạng sống này giữ được bao lâu? Có người ăn uống cho thật kỹ nhưng rồi chết vẫn chết và không thoát khỏi cái chết.

Mạnh giỏi chăng là được tám mươi thôi như Thánh Vịnh nhắc nhở.

Chính vì thế, cũng cần chăm sóc cho cơ thể, cho sắc đẹp nhưng chuyện cần hơn là chăm chút cho phần hồn của chúng ta. Thế nhưng, ta cứ tự lòng nhủ lòng và tự lương tâm ta trả lời với Chúa là ta dành cho phần hồn của chúng ta được bao nhiêu hay ta cứ mãi lo thân xác mà không chăm chút phần hồn.

Lời Chúa ngày hôm nay nhắc nhớ chúng ta nhìn lại bản thân của mỗi người. Có khi ta quá bất công với chính bản thân chúng ta mà chúng ta không biết.

Hãy tội nghiệp cho bản thân chúng ta hơn là tội nghiệp cho con người và xã hội.

Người Giồng Trôm

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

“QUÊ TÔI ĐÂY: CHÁT ĐẮNG.

Bang Uong and Tai Nguyen shared a post.
Image may contain: 2 people, people smiling, people sitting

Ph Nhân is feeling pained.

Sáng nay tôi dậy từ 5 giờ sáng. Ngồi đọc sách một chút, pha cà phê vừa uống vừa lướt mạng. Tin đầu tiên đập vào mắt tôi là bài viết của Tiến sỹ Hương Khê Nguyễn. Anh viết:

“QUÊ TÔI ĐÂY: CHÁT ĐẮNG.

Hỡi các giáo sư tiến sỹ, các dân biểu , các quan lớn, thay vì bàn chuyện ruồi bu, hãy mở mắt ra đối diện với sự thật: Nhân dân đang ngắc ngoải trong bần cùng. Đừng lừa dối nhân dân mãi thế, tội to lắm.”
Rồi có lẽ anh quá đau lòng mà không viết được tiếp nữa. Anh trích bài của Nguyễn Thành Trung như sau:

” Quá đói bụng, bé gái lớp 3 chết khi đi học về!
Do gia đình quá nghèo khó, em Phạm Thị Nhung (10 tuổi, học sinh lớp 3 Trường Tiểu học Đức Bồng, xã Đức Bồng, huyện Vũ Quang, Hà Tĩnh) nhịn ăn sáng đến trường.

Đến khoảng 10 giờ, Nhung quá đói nên xin cô giáo chủ nhiệm một hộp sữa tươi để uống. Lấy sữa cho Nhung uống nhưng thấy Nhung vẫn đói và sức khỏe yếu vì em vốn có bệnh tim bẩm sinh, cô giáo gọi điện thoại nhờ hàng xóm nhắn cha mẹ Nhung đến lớp đưa con về.

Anh Phạm Văn Vân, 38 tuổi, cha Nhung, lọc cọc đạp xe đến trường đón con, chở theo hai đứa em của Nhung cùng về. Nhung đạp xe đi trước, cha đạp xe chở hai em đi sau.

Anh Vân kể trong nấc nghẹn: Tôi đón con ở cổng trường thì Nhung nói: “Con đói, nóng trong người lắm, cha mua cho con cái kem”. Lúc ấy tôi không một đồng dính túi để mua kem, mua sữa cho con nên động viên con là về ki ốt gần nhà để cha mua nợ. Khi đi được hơn 2 km đến đầu cầu Động thì con quá đói và mệt nên đạp xe lảo đảo. Chiếc xe đâm vào thành cầu, con rơi xuống sông. Tôi vội vàng vứt hai con trên đường lao xuống cứu Nhung nhưng nước chảy xiết quá, tôi gắng hết sức nhưng không tìm thấy con…”.

Sau gần hai giờ đồng hồ chính quyền địa phương cùng người dân mới tìm vớt được thi thể Nhung. Ai cũng rơi nước mắt khi bộ quần áo ướt sũng trên người em cũ rách. Mọi người về nhà tìm quần áo thay cho Nhung mà không có bộ nào còn lành nguyên. Ba đứa em của Nhung cũng đang đói lả.

Xóm giềng đến giúp làm đám tang cho em thấy gia đình không còn gạo nấu cơm cúng, bát đũa cũng không đủ bộ sáu cái. Thầy, cô giáo và người dân đã mua bộ quần áo mới và đồ để quàn cho Nhung.

Chị Lê Thị Quý, mẹ Nhung, nói trong nước mắt: “Nhà không đủ ăn. Chúng tôi cố gắng đi làm thuê nuôi con nhưng cũng đói lắm. Nhung bị bệnh tim bẩm sinh, vừa đưa cháu đi mổ tim về nên gia đình khánh kiệt”.

P/s: Chẳng phải Việt Nam ta là đất nước xuất khẩu gạo đứng thứ 2 trên thế giới. Chính sách hỗ trợ gạo hằng năm của Đảng và Nhà Nước hiện đang ở đâu? Chết rồi thì còn cần gì sự quan tâm “vô cảm” đấy nữa? Mạng người chẳng phải là quan trọng nhất hay sao?”

Đọc xong bài này lòng tôi xót xa. Sự chát đắng này không phải của li cà phê tôi đang run rẩy trên tay. Lệ tôi ướt trên hai khóe mắt, mũi cay rè, cũng chỉ biết thắp cho cháu gái xấu số này nén hương lòng bằng cách trích dẫn và viết mấy câu đau đớn đi từ trái tim tôi.

Vâng, thưa các bạn chân quý của tôi; “Đất nước tôi thon thả giọt đàn bầu, mang nặng nỗi đau của mẹ…” Mẹ của ngày xưa và người mẹ trẻ ngày nay. Cái hy sinh đớn đau “3 lần tiễn con đi” không người trở lại chả lẽ chỉ có một ý nghĩa duy nhất là để người mẹ hôm nay cũng “được” “hãnh diện” cùng nếm trải cái đau của mình, của “bên thắng cuộc” ngày xưa. Ôi sự đớn đau này tôi không thể bẻ cong ngòi bút.

Nguyễn Doãn Đôn

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

CHA KON NGUYỄN ĐỨC CHUNG VÀ 1 LŨ ĂN TÀN PHÁ HOẠI !!!

Trần Vũ Việt
CHA KON NGUYỄN ĐỨC CHUNG VÀ 1 LŨ ĂN TÀN PHÁ HOẠI !!!

Trong suốt 2 tháng ròng rả, các chuyên gia Nhật Bản đã sử dụng cộng nghệ Nano – Bioreactor để cố gắng giải quyết ô nhiễm của dòng sông Tô Lịch, và đây là 1 Dự án hoàn toàn miễn phí.

Mọi thứ đang diễn tiến tốt đẹp thì lãnh đạo Hà Nội trích 160 tỷ từ ngân sách để mua hóa chất để xả vào đầu nguồn sông Tô Lịch và phá hỏng hoàn toàn công trình của các chuyên gia Nhật Bản. Toàn bộ Hệ sinh vật có lợi được kích hoạt từ 2 tháng qua bị tiêu hủy hết.

Giờ lòi ra mới biết, chính Nguyễn Đức Chung đã chỉ đạo dùng ngân sách đó để mua độc quyền Hóa chất từ công ty Arktic. Mà công ty này do Nguyễn Đức Hạnh kon trai của Đức Chung làm chủ.

Sau đó sợ điều tai tiếng, Chung đã ra lệnh cho kon trai rút tên ra khỏi Công ty này và để người khác đứng tên thay thế.

Cả 1 Tổ công tác có nhiều Phó giáo sư, tiến sĩ nhưng lại ngu xuẩn hám lợi chung tay làm giàu cho kẻ ác. Phủi bỏ công sức phi lợi nhuận của các chuyên gia Nhật Bản có lợi cho đất nước.

Cái lũ khốn nạn chúng mày đã đẩy VN đi vào cùng tận !!!
———-
Fb Emily

Image may contain: 2 people, people standing and suit
Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Bộ Ngoại giao Việt Nam: Yêu cầu TQ rút toàn bộ tàu khỏi vùng đặc quyền kinh tế

Sau tuyên bố ngoại giao ngày 17/7 của Bộ Ngoại giao Trung Quốc, ngày 19/7, Bộ Ngoại giao Việt Nam đưa ra tuyên bố khẳng định tàu khảo sát Hải Dương 8 của Trung Quốc đã có hành vi xâm phạm biển của Việt Nam ở phía nam Biển Đông và Việt Nam đã nhiều lần tiếp xúc yêu cầu Trung Quốc chấm dứt ngay hành vi vi phạm.

#TrithucVN #BienDong

Đăng tải tại Tin Thế Giới | Để lại phản hồi

Đài Loan tuyên bố tiếp nhận người biểu tình Hồng Kông tị nạn chính trị

Đài Loan tuyên bố tiếp nhận người biểu tình Hồng Kông tị nạn chính trị.

Đăng tải tại Tin Thế Giới | Để lại phản hồi

Vậy đọc sách có ích lợi gì đâu?

Huy Chiêu shared a post to the group: K75 LƯƠNG VĂN CAN.

Cũng phải chọn sách mà đọc

Image may contain: 2 people, people sitting and text

Nghệ thuật giao tiếp

Chuyện kể rằng, tại một ngôi chùa trên núi, có một vị sư phụ đều thức dậy sớm ngồi vào bàn để đọc sách – dù những cuốn sách này đã cũ kỹ. Tiểu hòa thượng bên cạnh sư phụ thấy vậy, cũng cố gắng bắt chước sư phụ mình đọc sách.

Một ngày cậu hỏi sư phụ: ” Thưa sư phụ, con đã cố gắng đọc những quyển sách như sư phụ nhưng vẫn không thể hiểu nó. Có những đoạn con hiểu, nhưng khi gấp sách lại thì quên nó ngay. Vậy đọc sách có lợi ích gì đâu?”.

Vị sư phụ liền đứng dậy, lấy hết than trong giỏ đặt vào lò và nói: “Con hãy mang giỏ đựng than này ra ngoài sông và mang nước về giúp ta nhé!”.

Vị tiểu hòa thượng làm theo lời dặn, nhưng toàn bộ nước chảy ra hết trước khi cậu quay về đến nhà. Sư phụ liền cười và nói: “Lần sau con cần đi nhanh hơn nữa”. Rồi ông đưa lại cho cậu bé cái giỏ để đi lấy giỏ nước khác.

Lần này, cậu bé chạy nhanh hơn, nhưng cái giỏ đã trống rỗng khi cậu về đến nhà. Thở không ra hơi, cậu nói với sư phụ: “Chúng ta không thể đựng nước trong cái giỏ này được”, và cậu định đi lấy cái xô để chứa nước.

Vị sư phụ liền nói: “Ta không muốn đựng nước trong chiếc xô mà là trong chiếc giỏ kia. Con có thể làm được điều này, do con chưa cố gắng hết sức đấy thôi”. Vị sư phụ lại đưa cái giỏ và bảo cậu bé ra ngoài sông lấy nước lần nữa.

Mặc dù cậu biết điều đó không thể nhưng không muốn cãi lời sư phụ, cậu cố chạy nhanh hết sức, nước vẫn chảy hết ra ngoài giỏ trước khi cậu về đến nhà. Tiêu sư phụ nói: “Sư phụ nhìn này, thật là vô ích!”.

“Con nghĩ nó vô ích? Hãy nhìn vào chiếc giỏ kia!”, vị sư phụ nói.

Tiểu sư phụ liền nhìn vào chiếc giỏ và lần đầu tiên cậu nhận thấy rằng chiếc giỏ trông thật khác. Thay vì một chiếc giỏ đựng than cũ kỹ và bẩn, nó lại trông sạch sẽ.

“Đó là tất cả những gì xảy ra khi con đọc sách. Có thể con không hiểu hoặc không nhớ mọi thứ, nhưng khi đọc, sách sẽ làm thay đổi bên trong tâm hồn của con, như nước đã làm sạch giỏ than kia vậy”.

Nguồn: Tư duy đột phá
#ntgt

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

“Dù sao giữa một VN tan nát vẫn còn có những Võ Hồng Ly !”

… “Dù sao giữa một VN tan nát vẫn còn có những Võ Hồng Ly !”
(Trích một lời comment)

Võ Hồng Ly is with Võ Hồng Ly.

19.07.2019

Cách đây mấy hôm, tình cờ tôi gặp một cô gái trẻ người nước ngoài khoảng hơn 20 tuổi đang ngồi thẫn thờ trước bậc tam cấp của một trung tâm thương mại. Thấy cô gái với khuôn mặt tái nhợt vẫn còn lộ vẻ bàng hoàng nhưng người dân chỉ đứng gần chỉ chỏ mà không hiểu cô muốn nói gì nên tôi lại gần hỏi thăm. Thì ra là cô gái vừa bị cướp giật mất túi xách trong đó có toàn bộ giấy tờ tuỳ thân, thẻ ngân hàng và số tiền mặt đem theo phòng khi có vấn đề với việc giao dịch ngân hàng. Vì đã mất điện thoại cùng sổ tay ghi chép cá nhân nên cô không biết địa chỉ khách sạn của mình để về. Cô đang đi vòng vòng tìm đồn công an xin trợ giúp mà không thấy…

Tôi liền đi cùng cô gái đến đồn công an gần nhất làm thủ tục khai báo bị cướp giật để cô làm lại giấy tờ về nước. Tôi đưa điện thoại của tôi cho cô dùng FB liên lạc với người thân trong gia đình để lấy lại mọi thông tin đã mất. Cô gái cho tôi biết cô vừa hoàn thành xong 5 năm đại học. Để tự thưởng cho mình, cô đã quyết định đi du lịch một mình 5 nước châu Á trong đó Việt Nam là điểm đến đầu tiên mơ ước của cô. Cô nói rằng cô cần đi và cần có thêm trải nghiệm để xác định được thật sự mình muốn gì trước khi học tiếp lên thạc sĩ.

Để biến giấc mơ thành hiện thực, ngoài một phần giúp đỡ của gia đình, cô gái trẻ đã phải làm thêm liên tục trong hai năm cuối cùng đại học để thực hiện hành trình dài ngày đầu tiên của cuộc đời mình. Và giờ thì tất cả đã tan biến… Vé máy bay và khách sạn của cả bốn nước còn lại đều đã được mua và thanh toán từ trước để có giá rẻ nhất nên bây giờ cô không thể hoàn đổi hay trả lại được nữa. Kế hoạch 5 tháng du lịch tại 5 nước châu Á đã kết thúc chỉ sau ba tuần tại Việt Nam. Giờ cô phải chờ toà lãnh sự của cô tại Sài Gòn cấp giấy thông hành để cô về nước. Vì biết cô không có bạn bè nào tại Sài Gòn trong khi chờ làm thủ tục về nước nên tôi đã đưa số điện thoại và email của tôi trong trường hợp cần thiết.

Đang ngồi ở văn phòng thì tôi nhận được điện thoại cô gọi từ phòng xuất nhập cảnh. Thì ra ngoài giấy thông hành, cô còn cần phải xin một thị thực xuất cảnh nhưng cô lại không biết thủ tục này phải bị mất thêm phí vì cô cứ nghĩ đã trả phí visa cho 30 ngày trước đó rồi… Hiện tại cô không còn đủ tiền để vừa trả phòng khách sạn cho đêm nay và vừa trả thêm phí visa xuất cảnh nữa…Nghe giọng cô gái tuyệt vọng như muốn khóc trong điện thoại nên tôi vội xin phép cấp trên cho vắng mặt một tiếng rồi sẽ quay lại làm bù giờ sau.

Khi tôi rời quầy làm thủ tục quay trở lại đưa cho cô tờ giấy hẹn lấy visa xuất cảnh thì cô ngẩng khuôn mặt xinh đẹp của mình lên và đầm đìa nước mắt. Tôi động viên cô rằng chỉ còn chưa đầy 36h đồng hồ nữa là cô sẽ bình an trong vòng tay gia đình rồi. Chỉ kịp đưa cô về lại khách sạn là tôi phải quay trở về văn phòng làm việc. Trước khi đi, tôi đưa thêm cho cô một số tiền nhỏ để dằn túi trong những giờ cuối cùng ở lại Việt Nam và cũng để giúp cho cô đi taxi ra sân bay thay vì đi xe bus như cô dự tính. Cô kiên quyết không muốn nhận thêm gì nữa nhưng tôi đã nói nếu cô không nhận thì tôi sẽ giận vì tôi không muốn bất cứ rắc rối nào có thể xảy ra thêm với cô gái trẻ này nữa. Giả vờ nói cứng vậy thôi nhưng nếu phải bị rơi vào trường hợp của cô gái thì tôi cũng thật sự không biết mình sẽ làm gì ở tuổi 23, một mình nơi đất khách với hành trình đột ngột bị dang dở như vậy…

Chiều nay, khi đang làm việc tôi nhận được tiếng bíp báo có email đến. Thì ra là thư của cô gái trẻ thông báo đã về đến nơi và rất hạnh phúc khi tìm lại gia đình mình.

Trong email có một đoạn cô viết: “Bạn biết không, sau những điều tồi tệ đã xảy ra, tôi đã định sẽ không bao giờ quay trở lại Việt Nam, nơi có kẻ đã cướp đi hết tất cả những gì tôi có và đã phá hủy đi tất cả kế hoạch đầu đời mà tôi đã dồn mọi tâm sức bằng cách chăm chỉ làm việc để thực hiện nó trong vòng hai năm trời… Nhưng, chính bạn đã làm cho tôi thay đổi ý định này ! Chính bạn đã giúp tôi lấy lại được hình ảnh đẹp của Việt Nam và con người Việt Nam mà tôi đã tưởng tượng ra trước khi đến đất nước xinh đẹp này… Và, còn một điều cuối cùng mà tôi muốn bạn biết đó là tôi đã tìm thấy điều mình muốn trong lúc này rồi. Có lẽ tôi không cần phải đi thêm bốn đất nước nữa để được trải nghiệm và để nhận ra rằng cuộc sống là chia sẻ và để cho đi những điều mình có một cách vô điều kiện… Cảm ơn bạn về tất cả và nhất định tôi sẽ làm việc chăm chỉ để quay lại Việt Nam trong một ngày gần nhất !…” ❤️

Đăng tải tại Tin Cộng Đồng | Để lại phản hồi

Đang chở bệnh nhân cấp cứu, tài xế dừng giữa đường đăng kiểm ô tô

Trong lúc chở bệnh nhân từ BVĐK Bình Thuận chuyển vào Bệnh viện Chợ Rẫy, tài xế Đặng Khánh Hòa ghé vào trung tâm đăng kiểm để đăng kiểm ô tô.

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Người dân Thủ Thiêm tiếp tục biểu tình đòi quyền lợi

RFA.ORG
Nhiều ngày qua hàng trăm người dân Thủ Thiêm đã kéo đến trụ sở Ủy ban Nhân dân quận 2 thành phố Hồ Chí Minh khiếu nại và đòi quyền lợi.
Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Để lại phản hồi

Món nợ oan sai

Image may contain: 1 person, smiling, text
Đinh Văn Hải is with Nguyễn Thúy Hạnh and Ngô Thị Hồng Lâm.

Món nợ oan sai.

Đây là một cô gái tỉnh Trà Vinh. Cô bị bắt, bị kết án 8 năm tù. Cô đã làm gì nên tội?
1. Gây thương tích, thương tổn tinh thần cho ai đó? Hoàn toàn không!
2. Trộm cắp, lừa đảo, chiếm đoạt tài sản của người khác? Hoàn toàn không!
……..
…..
Cô hoàn toàn không thực hiện bất cứ hành vi nào gây tổn hại cho bất cứ ai, dù là vô tình hay cố ý. Trong phiên tòa xét xử cô cách đây 8 năm, cũng không có bất cứ bằng chứng tổn/thiệt hại vật chất, tinh thần nào được chứng minh là do cô vô tình hay cố ý gây ra nhằm mục đích vụ lợi hay không vụ lợi. Thế mà cô bị một đám cường quyền lưu manh nhân danh người thừa hành pháp luật và nhân danh tòa án xét xử, kết án. Chúng kết án cô với tội danh bởi các điều luật mơ hồ rồi chôn vùi, đày đọa 8 năm tuổi xuân của cô trong trại giam.
Những kẻ bắt giữ, những kẻ kết án cô, những tên quản giáo, giám thị trại giam sẽ phải trả món nợ oan sai này gấp ngàn lần những gì chúng đã cố tình gây ra.

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Phải bắt ngay các quan chức dính đến sai phạm Thủ Thiêm (Kì 3)

Trần Bang and Thanh Duong Le shared a post.
Image may contain: 6 people, people standing
Image may contain: 1 person, closeup and indoor
Image may contain: 1 person, standing and outdoor
Image may contain: one or more people, crowd and outdoor
Image may contain: one or more people and outdoor
+4
Nguyễn Đức is with Nguyễn Đức.

Phải bắt ngay các quan chức dính đến sai phạm Thủ Thiêm (Kì 3)

N.Đức

Với các sai phạm ban đầu mà TTCP đã nêu trong hai kết luận về quản lí sử dụng đất dân và đất công, chi sai ngân sách, giao đất thu hồi đất trái luật… Đủ căn cứ để khởi tố vụ án, khởi tố bị can những cán bộ, quan chức đã gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng cho Dân Thủ Thiêm và ngân sách.

Cụ thể, TTCP kết luận:
-TP đã lấy thêm 4,3 ha đất ngoài ranh quy quy hoạch so với QĐ của Thủ Tướng. Từ đó có QĐ thu hồi đất và đền bù chưa đủ cơ sở pháp lý, thiếu căn cứ thực hiện… dẫn đến hàng ngàn hộ dân phải kêu cứu.
– Về khu tái định cư 160 ha:
Mặc dù đã được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt quy hoạch khu tái định cư 160 ha, nhưng UBND TP đã giao đất cho 51 dự án để đầu tư xây dựng nhà ở, văn phòng, khu vui chơi giải trí, công trình công cộng… với tổng diện tích khoảng 144,6 ha.
Qua kiểm tra của Thanh tra CP, các dự án đều vi phạm: giao đất cho doanh nghiệp không đúng với giấy phép kinh doanh; không đúng thẩm quyền; không có quy hoạch chi tiết 1/2000 được duyệt; chưa ký hợp đồng thuê đất vẫn cho phép sử dụng; giao đất công chỉ định mà không qua đấu giá… gây thiệt hại ngân sách hàng chục ngàn tỉ.

Đáng lưu ý, dù sai phạm nhiều nhưng TTCP cho thời gian để khắc phục sai phạm (nộp lại hơn 26.300 tỉ đồng) nếu không sẽ chuyển vụ việc sang cơ quan điều tra.
Kết luận của TTCP kiến nghị như vậy là trái luật.
Việc khắc phục hậu quả là tình tiết giảm nhẹ, kẻ làm sai phải chịu chế tài theo bộ luật hình sự!

Với căn cứ trên, các ông sau đây phải bị khởi tố ngay để vụ án sớm sáng tỏ, để công lí thực sự còn tồn tại.

1.ông Lê Thanh Hải- cựu bí thư TPHCM. Người đã liên tục chỉ đạo phải dùng “bàn tay sắt” để thu hồi đất, hủy hoại tài sản hơn 15.000 hộ dân Thủ Thiêm.

2.Tất Thành Cang- Phó bí thư thường trực Thành ủy, từng là Bí thư chủ tịch quận 2: Đã thực hiện chỉ đạo của ông Hải vô cùng quyết liệt, tàn bạo. Hàng ngàn ngôi nhà, vườn ao của dân bị “gỉai phóng mặt bằng” thành bình địa.

3. Nguyễn Văn Đua, từng là phó chủ tịch rôi Phó Bí thư thường trực kí nhiều quyết định trái với quyết định 367 của Thủ tướng Võ Văn Kiệt.

4. Nguyễn Hữu Tín (đã bị bắt trong vụ án khác), Nguyễn Thành Tài (đã bị bắt vụ giao đất công giá rẻ) hai cựu phó chủ tịch TP kí nhiều quyết định sai trái lấy đất dân Thủ Thiêm.

5. Ông Lê Hoàng Quân- chủ tịch TP chịu trách nhiệm chính trong các quyết định chỉ định thầu, giao quỹ đất khủng cho DN làm BT.

…Và hàng chục lãnh đạo các sở ngành liên quan phải bị khởi tố.
(Danh sách tôi đã nêu ở bài trước)

Khi các quan chức đầu vụ bị khởi tố thì tảng băng chìm các sai phạm Thủ Thiêm mới được phơi bày toàn diện.
Những nội dung mà thanh tra chính phủ đã nêu trong hai kết luận vừa qua chỉ là một lát cắt nhỏ núi sai phạm bị che đậy suốt hơn 20 năm qua.

Thật mỉa mai, khi mới đây Lê Thanh Hải vẫn còn rao giảng về chống tham nhũng, về một bộ phận đảng viên suy thoái…

Sai phạm Thủ Thiêm phải được Trung ương đưa vào đại án cần điều tra xử lí triệt để, trả lại quyền lợi cho hàng ngàn dân Thủ Thiêm.

N.Đ.
(p/s: Mời quý vị chia sẻ bài viết để những kẻ sai phạm không thể nhởn nhơ trên đau khổ người dân)

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Để lại phản hồi

Bản di chúc kỳ lạ của một tỷ phú: Vốn liếng lớn nhất đời người là phẩm hạnh

Bản di chúc kỳ lạ của một tỷ phú: Vốn liếng lớn nhất đời người là phẩm hạnh

Nam Phương

(Ảnh minh họa)

Chừng 33 năm trước, vợ của một thương nhân ở Washington (Mỹ) đã bất cẩn đánh rơi chiếc túi da trong bệnh viện vào một buổi tối mùa đông. Thương nhân vô cùng sốt ruột đi ngay trong đêm đó để tìm. Bởi vì trong túi da không chỉ có 100.000 đô la mà còn có bản thông tin thị trường vô cùng cơ mật…

Khi người thương nhân đến bệnh viện đó, ông liền trông thấy ở một hành lang vắng lặng, lạnh giá của bệnh viện có một cô bé gầy gò đang co ro rét run bần bật ngồi dưới sát bức tường. Thứ cô bé đang giữ chặt trong lòng chính là chiếc túi da mà vợ ông đánh mất.

Thì ra cô bé có tên là Siada này đến bệnh viện để trông nom người mẹ đang mắc trọng bệnh. Hai mẹ con dựa vào nhau mà sống, gia cảnh rất nghèo, đã bán đi tất cả đồ đạc trong nhà, số tiền gom góp được vẫn chưa đủ chi phí thuốc men chữa bệnh trong một đêm. Không có tiền ngày mai biết làm thế nào bây giờ?

Tối hôm đó, Siada bất lực đi đi lại lại trong hành lang bệnh viện, cô thành kính cầu Thượng Đế bảo hộ, có thể gặp được người hảo tâm cứu mẹ cô. Bỗng nhiên một phụ nữ từ trên tầng đi xuống, khi đi qua hành lang thì chiếc túi da dưới nách cô rơi xuống. Có lẽ do dưới nách cô vẫn còn vật gì khác nên khi túi da rơi mất mà cô vẫn hoàn toàn không phát hiện ra.

Khi đó hành lang chỉ có một mình Siada. Cô chạy lại nhặt chiếc túi lên và vội vàng chạy ra ngoài cửa đuổi theo người phụ nữ kia, nhưng người phụ nữ đó đã bước lên một chiếc xe con và phóng đi.

Siada trở về phòng bệnh. Khi cô mở túi ra, hai mẹ con cô kinh ngạc vì những tờ giấy bạc xếp thành từng xấp. Lúc đó trong lòng hai mẹ con đều hiểu rõ, dùng số tiền này có thể chữa khỏi bệnh mẹ. Nhưng mẹ cô lại bảo cô đem túi da quay trở lại hành lang, đợi người đánh mất đó quay lại lấy. Mẹ của Siada nói: “Người mất tiền nhất định rất lo lắng. Trong cả cuộc đời con người thì việc đáng làm nhất chính là giúp đỡ người khác, lo lắng nỗi lo lắng của người khác. Việc không được làm nhất là tham lam tiền tài bất nghĩa, thấy tiền tài mà quên đạo nghĩa”.

Người thương nhân sau khi tìm lại được chiếc túi, cảm kích vô cùng, đã dốc hết sức mình giúp đỡ. Nhưng mẹ của Siada vẫn để lại đứa con gái cô độc một mình mà ra đi mãi mãi. Hai mẹ con Siada không chỉ đã giúp người thương nhân có lại được 100.000 đô la mà quan trọng hơn là lấy lại được thông tin thị trường cơ mật bị mất đó. Nhờ thông tin này mà thương nhân đã làm ăn như diều gặp gió, rất nhanh chóng đã trở thành một triệu phú lớn.

Sau này, Siada được triệu phú nhận nuôi. Sau khi học xong đại học, cô trở lại giúp cha nuôi của mình quản lý việc kinh doanh. Việc kinh doanh rất phát đạt và người triệu phú nọ đã nhanh chóng trở thành một tỷ phú. Tuy ông không ủy nhiệm cho Siada bất kỳ chức vụ thực tế nào nhưng bởi được rèn luyện trong thương trường lâu dài, lại được học hỏi rất nhiều từ cha nuôi, Siada đã trở thành một nhân tài kinh doanh đầy triển vọng. Đến khi cha nuôi cô tuổi cao, sức yếu, rất nhiều ý kiến đều là tham vấn Siada.

Tới khi vị tỷ phú lâm chung, ông đã để lại một bản di chúc khiến người ta ngạc nhiên:

“Trước khi tôi quen biết 2 mẹ con Siada, tôi đã là người có rất nhiều tiền rồi. Nhưng khi tôi đứng trước mặt 2 mẹ con nghèo khổ bệnh tật hiểm nghèo, nhặt được số tiền lớn mà không lấy, tôi đã phát hiện ra họ mới là những người giàu có nhất, bởi vì họ đã giữ được chuẩn mực cao nhất làm người. Đây chính là điều mà những thương nhân như tôi lại thiếu nhất. Tiền bạc của tôi dường như đều là có được từ việc lừa dối nhau, đấu đá tranh giành nhau. Hai mẹ con họ đã khiến tôi ngộ ra được vốn liếng lớn nhất của đời người chính là phẩm hạnh.

Tôi nhận nuôi dưỡng Siada không phải bởi vì cảm tạ báo ơn, cũng không phải vì cảm thông với hoàn cảnh của cô, mà đó là thể hiện sự kính trọng với một tấm gương làm người. Có cô ở bên, trên thương trường tôi luôn từng giờ từng phút ghi nhớ điều gì nên làm, điều gì không nên làm, tiền nào nên kiếm, tiền nào không nên kiếm. Đây chính là nguyên nhân căn bản giúp sự nghiệp của tôi sau này hưng thịnh phát đạt, trở thành tỷ phú.

Sau khi tôi qua đời, toàn bộ tài sản hàng tỷ đô la của tôi đều để lại cho Siada thừa kế. Đây không phải là tặng, mà là để cho sự nghiệp của tôi càng phát triển thịnh vượng huy hoàng hơn nữa.

Tôi hoàn toàn tin tưởng, đứa con trai thông minh của tôi sẽ hiểu dụng tâm của cha nó”.

Khi người con trai của tỷ phú từ nước ngoài trở về đã xem kĩ di chúc của cha, lập tức không do dự ký tên vào bản Giao kết thừa kế tài sản. Anh ta viết: “Tôi hoàn toàn đồng ý Siada kế thừa toàn bộ tải sản của cha tôi. Tôi chỉ thỉnh cầu Siada có thể làm phu nhân của tôi”.

Siada đọc những dòng chữ con trai tỷ phú viết, trầm ngâm một lúc rồi cầm bút viết: “Tôi xin tiếp nhận toàn bộ tài sản của cha nuôi để lại – bao gồm cả con trai ông”.

Nam Phương
Theo Vision Times

From: thanhlamle.le & NguyenNThu

Đăng tải tại TRUYỆN NGẮN | Để lại phản hồi