Ngày trước, tôi bán xôi trước cổng bệnh viện.
Chỉ là một cái xe đẩy cũ, nồi xôi bốc khói nghi ngút từ 4 giờ sáng.
Trên xe treo tấm bảng viết tay: “Xôi nóng – 10 ngàn một gói.” và trước mặt dựng 1 tấm bảng rất lớn: “XÔI XÔI XÔI”.
Bệnh viện lúc nào cũng đông. Người ta đi ngang, mua vội một gói rồi chạy. Có người ăn cho đỡ đói. Có người ăn cho đỡ buồn.
Tôi bán ở đó gần mười năm.
Một buổi sáng mùa đông, có một cậu bé khoảng mười hai tuổi đứng nhìn xe xôi của tôi rất lâu.
Nó mặc áo khoác rộng thùng thình, tay ôm cái bịch ni lông.
Tôi hỏi: “Con ăn xôi hông?”
Nó lắc đầu. “Dạ… con không có tiền.”
Tôi gói một gói xôi, đưa cho nó.
“Ăn đi.”
Nó đứng yên. “Mai con trả.”
Tôi cười. “Mai chú vẫn bán ở đây mà.”
Nó cầm gói xôi bằng hai tay, cúi đầu thật thấp.
“Dạ con cảm ơn.”
Ngày hôm sau, nó lại tới. Nhưng không mua.
Nó chỉ đứng phụ tôi đưa xôi cho khách, cột dây thun, lấy tiền thối.
Tôi nói: “Không cần đâu.”
Nó lắc đầu. “Con ăn nợ… nên con phụ.”
Tôi mới biết nó tên Hùng. Mẹ nó nằm ở khoa ung thư trên lầu.
Ba nó mất từ lâu. Nó ngủ dưới gầm ghế ngoài hành lang bệnh viện.
Ban ngày chạy đi phụ người ta bưng nước, tối lên ngồi cạnh giường mẹ.
Từ hôm đó, sáng nào nó cũng xuống phụ tôi bán xôi.
Có hôm khách đông quá, nó la lớn: “Chú ơi hết đậu rồi!”
Tôi bật cười. Tự nhiên thấy cái xe xôi bớt cô quạnh.
Một tháng sau, mẹ nó mất.
Hôm đó nó không xuống bán xôi. Tôi lên khoa tìm.
Nó ngồi một mình ở cuối hành lang, hai chân co lại, mắt nhìn xuống đất.
Tôi ngồi cạnh. Một lúc lâu nó nói:
“Giờ con không biết đi đâu.”
Tôi im lặng. Rồi tôi hỏi:
“Con có muốn phụ chú bán xôi không?”
Nó ngẩng lên. “Thiệt hông chú?” Tôi gật đầu.
“Nhưng phải đi học.” Nó nhìn tôi như không tin.
Từ ngày đó, cái xe xôi có hai người.
4 giờ sáng tôi nấu xôi.
5 giờ Hùng đẩy xe ra cổng bệnh viện.
Khách quen hỏi: “Ủa con ai vậy?” Nó nhanh miệng: “Con của chú bán xôi.”
Mỗi lần nghe vậy tôi lại khựng một chút. Nhưng không sửa. Hùng học cũng khá.
Tối về nó ngồi ngay cạnh nồi xôi, vừa canh lửa vừa làm bài.
Có lần nó hỏi: “Chú ơi, học đại học mắc lắm hông?”
Tôi nói: “Chắc mắc.” Nó im lặng một lúc.
“Vậy chắc con học nghề thôi.”
Tôi không nói gì. Nhưng từ hôm đó tôi bắt đầu để dành tiền.
Mười mấy năm bán xôi, tôi chưa bao giờ nghĩ tới chuyện lớn.
Chỉ nghĩ đủ sống là được. Thời gian trôi nhanh.
Ngày Hùng thi đại học, tôi dậy từ 3 giờ sáng. Tôi gói cho nó hai gói xôi.
Nó cười: “Con ăn không hết đâu.” Tôi nói: “Thi lâu đó.”
Ba tháng sau, nó chạy về từ đầu hẻm, la lớn: “Chú ơi!”
Tôi đang xúc xôi cho khách, giật mình. “Con đậu rồi!”
Nó đưa giấy báo trúng tuyển. Tôi đọc mà tay run.
Khách đứng xung quanh cũng vỗ tay.
Ngày nó lên thành phố nhập học, nó ôm tôi.
Nó nói nhỏ: “Ba, con đi nha ba .”
Tôi rướm nước mắt, giả bộ bận gói xôi.
Không dám nhìn nó. Nhiều năm sau, Hùng tốt nghiệp bác sĩ.
Ngày đầu tiên nó mặc áo blouse trắng, nó chụp hình gửi về.
Tin nhắn chỉ có một câu:
“Ba, con đang trực ở bệnh viện.” Tôi nhìn cái điện thoại thật lâu.
Sáng hôm sau, lòng tôi tràn ngập niềm vui tôi đẩy xe xôi ra cổng bệnh viện như mọi ngày.
Khói xôi bay lên nghi ngút.
Có người khách quen vừa nhận gói xôi vừa hỏi tôi:
“Chú bán ở cổng bệnh viện này mấy chục năm rồi, chắc cũng cực lắm ha?”
Tôi cười. “Cực thì có… nhưng quen rồi.”
Khách đi rồi, tôi nhìn lên tòa nhà bệnh viện cao trước mặt.
Ở đâu đó trong những dãy phòng kia…
Có một bác sĩ từng đứng trước xe xôi của tôi, nói nhỏ:
“Chú ơi… con không có tiền.”
Ngày đó tôi chỉ cho nó một gói xôi 10 ngàn.
Nhưng nhiều năm sau…
Nó lớn lên, mặc áo blouse trắng, đứng trong bệnh viện này cứu người.
Nghĩ vậy tôi thấy lòng mình ấm lạ.
Một gói xôi năm nào…
Hóa ra không chỉ nuôi một đứa trẻ qua cơn đói.
Mà còn nuôi lớn cả một cuộc đời…












