Vụ Việt Á: Bắt tạm giam trợ lý Phó thủ tướng Vũ Đức Đam

Đài Á Châu Tự Do

Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an vào ngày 30/11 thông báo việc khởi tố và bắt tạm giam đối với ông Nguyễn Văn Trịnh – Trợ lý Phó thủ tướng – vì liên quan đến vụ Việt Á.

Thông báo cho biết ông Trịnh bị khởi tố về tội “Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”, quy định tại Khoản 3 Điều 356 Bộ luật Hình sự”.

Báo chí Nhà nước và thông báo Bộ Công an không nêu cụ thể ông Trịnh là trợ lý cho ai, nhưng những thông tin được công bố rộng khắp trước đó cho thấy ông này đã được bổ nhiệm làm Trợ lý cho Phó thủ tướng Vũ Đức Đam từ tháng 12/2018.

Vụ bắt giữ mới nhất này của Công an Việt Nam được tiến hành khi công an mở rộng điều tra vụ án “Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí; Vi phạm quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng; Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ; Đưa hối lộ; Nhận hối lộ xảy ra tại Công ty Việt Á và các đơn vị, địa phương liên quan”. Đây là một trong những vụ án quan trọng thuộc diện theo dõi, chỉ đạo của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng, tiêu cực.

Theo thông báo của Bộ Công an, “ông Nguyễn Văn Trịnh, Trợ lý Phó Thủ tướng Chính phủ, đã lợi dụng vị trí công tác can thiệp, tác động các đơn vị, cá nhân có trách nhiệm tại Bộ Y tế để Công ty Việt Á được cấp số đăng ký lưu hành Kit xét nghiệm COVID-19 trái quy định pháp luật, giúp Công ty Việt Á tiêu thụ sản phẩm Kit xét nghiệm COVID-19 tại các đơn vị, địa phương, gây thiệt hại đặc biệt nghiêm trọng tài sản Nhà nước. Hành vi của ông Nguyễn Văn Trịnh phạm tội Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ.”

#RFAVietnamese #vieta #VuDucDam #nguyenvantrinh

RFA.ORG

Vụ Việt Á: Bắt tạm giam trợ lý Phó thủ tướng Vũ Đức Đam 

Virus cứ giỡn mặt với người cộng sản

Báo Tiếng Dân

Jackhammer Nguyễn

1-12-2022

Hồi mùa hè năm ngoái, virus Covid-19 bất tuân lệnh của Đảng Cộng sản Việt Nam, chúng len lỏi, chọc thủng các hàng phòng thủ của bộ đội, công an, biên phòng,… suýt làm thành Hồ và Hà Nội… vỡ trận!

“Phước chủ may thầy” cho Đảng Cộng sản Việt Nam, vẫn còn sở hữu được hơn 300 ngàn cây số vuông đất đai đắc địa, nằm chắn ngang biển Đông, con đường vận tải sầm uất nhất thế giới, cái đinh địa chính trị thế kỷ 21 giữa hai siêu cường Mỹ và Trung Quốc.

Hàng triệu liều vaccine được các quốc gia phương Tây cung cấp, đã cứu dân chúng Việt Nam khỏi thảm họa, đồng thời cũng cứu được Đảng Cộng sản Việt Nam.

Mùa thu năm 2022, virus lại bất tuân lời Đảng, nhưng là Đảng Cộng sản Trung Quốc, đàn anh ý thức hệ của Đảng Cộng sản Việt Nam. Hàng chục triệu người bị cấm ra khỏi nhà trên toàn cõi Hoa lục, vậy mà virus Covid-19 vẫn bùng phát khắp nơi, mặc dù với độc lực thấp của biến thể mới, chưa gây ra chết chóc như hồi nó mới “vạn lý trường chinh” từ Vũ Hán.

Cảnh đường phố như ma trơi ở Thượng Hải năm 2022 giống hệt các con phố vắng tanh của thành Hồ năm 2021. Những tấm tôn màu xanh bịt kín khu dân cư ở Quảng Châu có cùng một mục đích như những sợi lòi tói, dây kẽm gai giăng kín các khu phố nghèo (phố nghèo thôi) vùng quận Tư, quận Tám.

Sau vụ 10 người bị chết cháy ở Urumqi, Tân Cương, mà dân chúng cáo buộc là do tòa chung cư bị khóa để chống Covid nên người ta không thoát được đám cháy, biểu tình bùng lên khắp Trung Quốc. Đầu tiên là đòi bỏ lệnh giới nghiêm gây bao khổ ải gần một năm qua, tiến tới cả chuyện đòi Đảng Cộng sản Trung Quốc và ông chủ của nó là Tập Cận Bình từ chức.

Việc đàn áp của bộ máy công an trị khổng lồ cũng bắt đầu. Người ta lại thấy cách hành xử của bộ máy ấy giống hệt bài của các đồng nghiệp phương Nam của họ: Đầu tiên là kiểm soát mạng, sau đó phong tỏa các điểm có thể xảy ra biểu tình; tiếp theo là công an, dân phòng kéo tới, có nơi còn đông hơn cả người biểu tình.

Một điểm rất đáng lưu ý của sự tương đồng trong cách đàn áp này là, thoạt tiên các viên công an quay phim người biểu tình, để làm hồ sơ, mà chưa đánh đập bắt bớ vội. Tiếp theo là bắt bớ. Việc bắt bớ này sẽ tùy cơ ứng biến, nếu căng quá thì khoan hẳn bắt, mà là bắt nguội, dựa trên hồ sơ phim ảnh, cũng như đám “đặc tình” len lỏi trong “quần chúng”. Không có bộ máy thực thi pháp luật nào trên hành tinh này đông đúc như đội quân “đặc tình” của các chế độ cộng sản. Đó cũng là nguyên nhân hút hết nguồn lực quốc gia, làm cho các chế độ cộng sản… “hết pin”, không có sáng tạo để cạnh tranh được.

Cách đàn áp của họ giống nhau đã đành, cách họ chích thuốc ngừa cho dân cũng giống nhau chi lạ. Khi những lọ vaccine quý giá của phương Tây đầu tiên về đến Sài Gòn, Hà Nội, tầng lớp dân chúng già cả của Việt Nam bị loại trừ một cách tàn nhẫn. Gần hai năm sau, khi dân Hoa lục bắt đầu được chích ngừa, người già vẫn có tỷ lệ chích rất thấp. Tôi không nghĩ rằng người già của Trung Quốc có khuynh hướng chống vaccine như một số người Mỹ ít học, hơn nữa, với bộ máy đảng trị, Bắc Kinh có thể bắt người già chích ngừa nếu muốn. Thực tế này đưa đến giả thuyết là số vaccine sản xuất đã không đủ dùng, hoặc là Bắc Kinh ỷ y các biện pháp chống dịch “chuyên chính vô sản” của mình, mà bỏ dở kế hoạch sản xuất vaccine.

Ở đây cũng là điểm tương đồng của hai “đảng anh em”. Sau mấy tháng đầu sử dụng “chuyên chính vô sản” thành công vào đầu năm 2020, Đảng Cộng sản Việt Nam quên khuấy việc mua thuốc, mà lo gân cổ … “tự hào Việt Nam ơi”. Và giờ đây khi bắt bớ đánh đập đang xảy ra trên đường phố Thượng Hải, Thành Đô, Vũ Hán,… cả hai cơ quan tuyên giáo anh em đều im lặng, xem như không có gì cả.

Khác biệt Hà Nội – Bắc Kinh

Nếu như những tương đồng trong việc cai trị hai quốc gia có cùng chế độ đảng trị, có cùng truyền thống “phụ mẫu chi dân” của ông thầy cúng Khổng Khâu, là không có gì lạ, thì sự khác biệt trong việc ra lệnh cho virus của Bắc Kinh và Hà Nội, có vài lý thú.

Nổi bật nhất là Đảng Cộng sản Việt Nam biết mình yếu nên không dám… ra gió. Bắc Kinh, mang trong mình mặc cảm tự ti với phương Tây từ thời Bát quốc liên quân hạ thành Bắc Kinh, cũng như hai cuộc chiến tranh nha phiến nhục nhã, nay nhất định không chịu mua thuốc kỹ thuật mới mRNA của phương Tây, mà phải tự hào dân tộc … Sinovac, dù Sinovac của họ kém xa về hiệu nghiệm.

Trong khi đó, Hà Nội, được thúc đẩy bởi tâm lý bài Trung của dân chúng, đã không dám dùng niềm tự hào Trung Hoa, mà hoàn toàn dựa vào phương Tây. Ở đây cũng có một tác nhân nữa là thói chơi tay trên, bắt nạt kẻ đường cùng của Bắc Kinh, vì niềm tự hào Trung Hoa (Sinovac) chỉ có bán chứ không cho.

Điều khác biệt nữa là, dù cùng một cấu trúc quyền lực, nhưng bộ máy của Hà Nội yếu hơn rất nhiều, kỹ luật kém hơn nhiều. Điều đó không cho phép Hà Nội phong tỏa hàng triệu người, trên những vùng đất rộng lớn như Bắc Kinh. Sau khi hơn một triệu công nhân vùng Đông Nam Bộ bỏ chạy tán loạn vào mùa thu năm 2021, chính sách phong tỏa của Hà Nội xem như phá sản.

Sự phá sản ấy, may mắn thay, tránh cho Việt Nam một đại bại thứ hai trước Covid-19, con virus cứ nhứt định không nghe lời Đảng, dù là Hà Nội hay Bắc Kinh.

ĐỪNG BAO GIỜ QUÊN HAI CHỮ “GIA ĐÌNH” NGAY CẢ KHI VỀ GIÀ.

Song-Thùy Lê

XÚC ĐỘNG TRƯỚC BỨC THƯ CỦA MỘT CỤ BÀ Ở VIỆN DƯỠNG LÃO: ĐỪNG BAO GIỜ QUÊN HAI CHỮ “GIA ĐÌNH” NGAY CẢ KHI VỀ GIÀ. Năm nay tôi 82 tuổi, có 4 ɴgườι con, 11 đứa cháu và 2 chắt. Hiện tại tôi đang sống trong một căn phòng rộng chừng 12m vuông. Bây giờ tuy không còn nữa, những thứ xa hoa phù phiếm cũng không có, nhưng bù lại tôi được chăm sóc tận tình từ A đến Z. Hằng ngày, tôi có ɴgười lo dọn dẹp phòng, chăn ga gối nệm sạch sẽ, cơm nước được dọn lên tận nơi, mỗi ngày còn được đo huyết áp… nói cɦuɴg tôi không làm gì cả, mỗi giờ trôi đi đó là sự hưởng thụ trong tuổi già. Nhưng tôi nhớ, nhớ tiếng cười đùa của lũ cháu, tôi không còn thấy chúng lớn tiếng cãi nhau rồi vật nhau, không còn được là trọng tài để pháп xử đứa nào đúng, đứa nào sai. Tôi nhớ chúng nhiều lắm! Tôi thèm được trở về nơi chốn cũ để tận hưởng không gian ấm áp của một thứ gọi là “gia đình”. Các con tôi, có đứa thì cách 15 ngày đến thăm tôi một ngày, có đứa thì ba bốn tháпg mới thấy chúng một lần và có đứa thì chưa thấy mặt nó đâu kể từ khi tôi đến viện dưỡng lão này. Tôi nhớ da diết căn bếp ấm cúng của mình, nơi đó tôi đã làm đủ các loại báпh. Trong tiềm thức của tôi vẫn còn vẹn ɴguyên mùi báпh nướng thơm ngậy. À, còn mảnh vườn sau nhà nữa, đào xới đất để trồng rau, trồng hoa cũng là do một tay tôi làm. Giờ thì mất hết rồi! Tôi có sở thích đọc sách, giờ vẫn luôn có cuốn sách bên mình nhưng tôi không đọc được vì mắt đã mờ. Tôi không biết mình còn bao nhiêu thời gian nữa, còn bao lâu tôi phải sống trong sự cô đơn và chờ đợi này. Nên tôi nghĩ mình phải viết một bức thư của một cụ bà ở viện dưỡng lão để nói lên những điều mình suy nghĩ và trăn trở. Ở căn phòng này xem như ngôi nhà cuối đời của mình, tôi cố gắng xua đuổi nỗi buồn trong sinh hoạt hằng ngày, tôi như một nhóm trưởng, giúp những ɴgười tồi tệ hơn tôi trong giới hạn cho phép của tôi. Qua những mẩu chuyện vui trong sách, tôi nói ra những lời an ủi với họ và cũng là cho chính tôi. Chúng tôi hát cùng nhau một bài hát cũ và hôm sau tôi biết được ɴgườι bạn phòng bên đã ra đi mãi mãi… Họ nói bây giờ tuổi thọ kéo dài hơn. Tại sao? Tôi phải sống trong nỗi cô đơn dài nữa ư? Lấp đầy sự trống trải bằng cuốn album hình mà tôi đem theo tới, trong đó có hình cưới của tôi, hình lúc tôi sinh đứa đầu tiên đến đứa cuối, hình tôi cười sung sướng khi ẵm đứa cháu đầu lòng, rồi đứa chắt bụ bẫm bên bà già đã đầy nếp nhăn,… Hình gia đình đầy đủ, hình lúc ông chồng già của tôi bỏ tôi mà đi về với Chúa. Đó là tất cả những gì tôi có! Tôi hy vọng bức thư của một cụ bà ở viện dưỡng lão này sẽ giúp các thế hệ tiếp theo hiểu rằng gia đình là một đại gia đình gồm nhiều thế hệ, gọi là sóng sau dồn sóng trước như một chu kỳ tuần hoàn sinh lão bệnh τử. Đừng bao giờ quên hai chữ gia đình ngay cả khi về già. Xin đừng cho con tôi xem lá thư này! Bài viết và hình ảnh sưu tầm trên mạng.

Mỗi Người Chia Nhau Một Chút Khổ

Ha Nhan


Posted by GLN

1. Những ngày đầu tháng 5.1975, Sài Gòn lên cơn sốt thuốc tây và xe đạp. Thiên hạ đổ xô đi mua thuốc tây và xe đạp vì có tin đồn rằng tiền miền nam sẽ không còn giá trị và hai mặt hàng này sẽ trở nên khan hiếm trong những ngày sắp tới. Giá thuốc tây và xe đạp tăng vùn vụt nhưng người mua vẫn cứ tranh nhau mua.
Trong gia đình tôi, anh Bảy vốn là người nhạy bén với những biến động kinh tế theo kiểu này nên ngay từ lúc bắt đầu cơn sốt anh mua một chiếc xe đạp do Nhật sản xuất, sau đó  anh tìm mua các loại thuốc tây thường dùng.
Sáng hôm ấy, anh Bảy tiếp tục đi mua thuốc tây rất sớm. Ở nhà chẳng biết làm gì, tôi lang thang ra chỗ đường Lê Văn Duyệt tìm một quán cóc để uống một ly cà phê sáng. Khi đi ngang qua tiệm thuốc tây, tôi thoáng thấy anh Bảy trong đó.
Tôi bước vào tiệm thuốc tây.
-Xong chưa? Đi uống cà phê với em.
Anh Bảy quay lại, thay vì trả lời tôi, anh nhìn ra ngoài đường, mặt biến sắc, hốt hoảng, lắp bắp:
-Chiếc xe đạp. Chiếc xe đạp mới mua. Đứa nào lấy rồi. Anh mới vừa bước vào đây thôi mà.
Cạnh tiệm thuốc tây có một con hẻm nhỏ. Tôi phản ứng rất nhanh:
-Chắc nó đi chưa xa. Em đuổi theo con hẻm này, còn anh đuổi theo hướng đường Lê Văn Duyệt.
Nói xong, tôi chạy vào con hẻm. Chưa bao giờ tôi chạy nhanh như bữa đó. Cứ lao về phía trước. Không thấy gì cả. Được khoảng 200 mét thì thấm mệt. Tôi bắt đầu giảm tốc độ, chạy chậm hơn. Vừa lúc ấy một bé trai khoảng hơn 10 tuổi, dáng vẻ lanh lợi, đang đứng trước cổng nhà, hỏi:
-Có chuyện gì vậy chú?
Tôi dừng lại:
-Cháu có thấy ai đi một chiếc xe đạp mới ngang qua đây không?
-Xe màu gì vậy chú?
-Màu đỏ.
Đôi mắt cậu bé sáng lên:
-Có. Cháu thấy thằng Thảo vừa đi chiếc xe đạp màu đỏ ngang qua đây.
Tôi thoáng thấy một tia hy vọng:
-Cháu này. Hồi nào tới giờ thằng Thảo có xe đạp không?
-Không đâu chú. Nó  thường chơi với bọn cháu, cháu biết rõ mà. Nó làm gì có xe đạp.
-Cháu biết nhà nó ở đâu không?
-Biết chứ chú, ở gần đường xe lửa phía sau ga Hòa Hưng.
-Cháu có thể đưa chú đến nhà thằng Thảo không?
-Được mà chú. Cháu sẽ đưa chú đến nhà thằng Thảo.
Trên đường đi, tôi hỏi:
-Cháu tên gì?
-Cháu tên Thắng.
-Cháu học lớp mấy?
-Cháu học lớp năm.
-Thằng Thảo học lớp mấy?
-Nó lớn hơn cháu hai tuổi nhưng nghỉ học lâu rồi. Nhà nó nghèo lắm. Cha nó đi lính chết trận. Nó phải nghỉ học theo mẹ đi lượm ve chai để bán.
-Trước giờ nó có thường ăn cắp không?
-Không đâu chú. Nó chơi thân với cháu, cháu biết rõ mà. Nó rất đàng hoàng. Chú này, lát nữa tới nhà thằng Thảo chú đừng vào. Mẹ nó sẽ đánh nó nếu biết nó ăn cắp. Cháu sẽ vào gọi nó ra gặp chú.

Ga Hòa Hưng trước 75

Thắng đưa tôi đi thật xa, dọc theo đường rầy xe lửa, rồi chỉ vào một căn nhà nhỏ tồi tàn, cũ kỹ, mái tôn, vách ván.
-Nhà thằng Thảo đó chú. Chú đứng né vào chỗ lùm cây kia chờ cháu.
Một lát sau Thắng trở ra, chạy nhanh đến chỗ tôi.
-Nó không có ở nhà. Mẹ nó nói nó đi từ sáng sớm đến giờ chưa về.
-Tối nay chú trở lại chỗ này, cháu cố gắng tìm thằng Thảo để chú gặp. Được không?
-Thôi chú. Biết giờ nào nó mới về. Chú cứ để đó cháu tìm nó rồi đưa nó lên phường gặp chú. Cháu biết chú là “cách mạng đang làm trên phường” mà.
Câu nói của Thắng làm tôi ngớ ra vì bất ngờ. Tôi là giáo chức trong chính quyền cũ, từ miền trung di tản vào đây, có biết trụ sở phường nằm ở chỗ nào đâu, bỗng dưng cậu bé này lại gọi tôi là “cách mạng đang làm trên phường”.
Tôi hỏi Thắng:
-Sao cháu biết chú là “cách mạng đang làm trên phường”?
-Chiều hôm qua cháu theo mấy thằng bạn chơi đá banh ở trên phường. Cháu thấy chú ở trong đó.
Như vậy là Thắng đã lầm tôi với một người nào đó trên phường. Tuy nhiên, tôi không giải thích.
-Thắng này, nếu cháu tìm được thằng Thảo, cháu đừng đưa nó lên phường, mà đưa nó đến nhà chú vào buổi tối. Được không?
-Phải đưa nó lên phường nó mới sợ chú ơi!
-Đừng cháu. Đừng làm nó sợ. Cứ đưa nó đến nhà chú là được rồi. Nhà chú cũng ở gần đây thôi.
Tôi đưa Thắng địa chỉ chỗ tôi và mấy anh em trong gia đình đang ở nhờ và hỏi Thắng:
-Cháu biết địa chỉ này không?
-Biết chứ chú. Dễ mà. Trong xóm này, hẻm nào cháu cũng biết mà.
2. Về nhà, tôi kể lại mọi chuyện cho mấy ông anh nghe. Nghe chuyện tôi là “cách mạng đang làm trên phường” anh Năm cười ngặt nghẽo:
-Có khi như vậy cũng hay. Để đó xem sao.
Anh Bảy bàn với tôi sẽ đi mua một chiếc xe đạp khác. Xem như chiếc kia đã mất. Không mua, vài hôm nữa sẽ chẳng còn xe để mua. Chưa chắc thằng Thảo ăn cắp chiếc xe đó, và nếu nó ăn cắp thì chuyện lấy lại chiếc xe cũng không phải là dễ dàng.
Ngay sáng hôm sau, anh Bảy xuống các cửa hàng bán xe đạp để mua xe như đã bàn. Tuy nhiên, dự tính bất thành vì giá xe đạp tăng ngất ngưởng; số tiền ít ỏi còn lại trong túi anh Bảy không đủ để mua chiếc thứ hai.
Buổi tối, trời rất nóng. Tôi và anh Bảy đang ngồi trước hiên nhà bàn công chuyện cho ngày mai bỗng nhiên có hai cậu bé dừng trước cổng nhà, ngần ngừ một chút rồi bước vào.
Trời hơi tối, chưa kịp nhận ra hai cậu bé này là ai thì một trong hai đứa nói lớn:
-Cháu đưa thằng Thảo đến gặp chú.  Nó lấy chiếc xe của chú đó chú ơi.
Thì ra là Thắng. Khi đưa địa chỉ nhà cho Thắng, tôi cũng đưa theo kiểu cầu may, không nghĩ Thắng sẽ đến.
Tôi bước ra, nói với Thắng:
-Cháu giỏi thật. Cám ơn cháu rất nhiều.
Để cho Thảo không sợ, tôi đến vỗ vai nó:
-Cháu vào đây chơi, nói chuyện với chú.
Tôi đưa hai đứa vào hiên nhà, ngồi trên bậc tam cấp. Thảo có khuôn mặt hơi khắc khổ, tóc khô, nước da ngăm đen. Tôi chưa kịp nói gì thì Thắng lại lên tiếng:
-Cháu tìm được nó chiều nay ở ngoài chợ Hòa Hưng. Cháu nói chú là “cách mạng đang làm trên phường” nên nó sợ lắm.
Anh Năm từ trong nhà nói vọng ra:
-Đem nhốt nó lại.
Nghe vậy, Thảo khóc rống lên:
-Cháu sợ lắm. Đừng nhốt cháu.
Anh Năm là sĩ quan trong quân đội vừa tan hàng, chưa biết sẽ bị người ta nhốt lúc nào, bây giờ anh lại dọa, đòi nhốt thằng Thảo. Quả là buồn cười. Tôi không nhịn cười được, nói vọng vào:
-Không nhốt thằng Thảo. Nhốt anh thì có.
Thảo thật thà:
-Thiệt hả chú? Không nhốt cháu hả chú?
Nãy giờ anh Bảy ngồi im nhưng mừng ra mặt. Anh dỗ Thảo:
-Cháu để chiếc xe đạp ở đâu? Cháu đừng sợ. Sẽ không nhốt cháu đâu.
Thắng chen vào:
-Nó bán cho ông Bốn thợ mộc rồi.
-Tiền bán xe cháu để ở đâu?
-Cháu đã lấy một ít để mua thuốc và đồ ăn cho mẹ cháu. Gần một tuần nay bán ve chai không ai mua, nhà chẳng còn tiền, mẹ cháu lại bị đau…
Nói xong, nó lấy một gói nhỏ gói bằng giấy từ trong túi quần soọc đưa cho tôi:
-Tiền vẫn còn đây. Xin chú tha tội cho cháu.
Tôi đưa gói tiền cho anh Bảy đếm. Đếm xong, anh Bảy có vẻ không vui. Anh nói với Thảo:
-Chú muốn mua lại chiếc xe đạp này. Cháu dẫn chú đi gặp ông Bốn thợ mộc được không?
Thảo có vẻ do dự:
-Cháu không có tiền để trả lại ông Bốn. Chú ơi, cháu không dám gặp ông Bốn đâu.
-Cháu dẫn chú tới đó, còn mọi việc cứ để chú thương lượng.
-Mấy chú không nhốt cháu thì biểu cháu làm gì cháu cũng làm. Giờ này chắc ông Bốn đã đi ngủ.
-Sáng mai đi được không?
-Dạ được.
Thắng và Thảo chào rồi ra về. Tôi đi với hai cậu bé một đoạn, vừa đi vừa hỏi Thảo:
-Chú trông cháu cũng là người đàng hoàng, sao lại ăn cắp xe đạp?
-Gần một tuần nay ve chai lượm bao nhiêu cũng có nhưng bán chẳng ai mua. Mẹ cháu lại bị đau, nhà hết tiền, cháu làm liều kiếm tiền mua thức ăn và mua thuốc cho mẹ cháu.
-Cháu tự làm chuyện này hay có ai bày không?
-Thằng Toán ở cùng xóm bày cháu. Thằng này rất giỏi chuyện ăn cắp. Nó nói theo kinh nghiệm của nó, sau khi dựng xe đạp, người ta đi thẳng vào trong tiệm, ít khi quay lưng nhìn lại.  Do vậy, mình canh sẵn, họ vừa quay lưng là mình chớp thật nhanh và chạy đi ngay. Cháu làm theo lời thằng Toán bày.
-Cháu có biết là ăn cắp thì sẽ bị ở tù không?
-Cháu không biết, nhưng mẹ cháu thường nói với cháu ăn cắp là không tốt, mai mốt chết xuống sẽ bị trừng phạt. Cháu đi lượm ve chai với mẹ, thấy đồ đạc người ta để quanh nhà nhưng không bao giờ cháu lấy. Chú ơi, chú tha tội cho cháu. Cháu lỡ lần này thôi.
-Chú sẽ chẳng làm gì cháu đâu. Chú cũng không phải là “cách mạng đang làm trên phường đâu”.
Tôi quay sang Thắng:
-Chắc Thắng lầm chú với người nào trên phường.
Thắng cười bẽn lẽn:
-Vậy mà cháu cứ tưởng … Làm thằng Thảo hết hồn.
Tôi hỏi Thảo:
-Nghe nói mẹ cháu bị đau. Mai cho chú ghé thăm mẹ, rồi hẵn đến gặp ông Bốn thợ mộc. Được không?
Thảo lắc đầu quầy quậy:
-Không được đâu chú ơi. Lỡ chú nói với mẹ chuyện cháu làm bậy, mẹ sẽ đánh cháu.
-Chú sẽ không nói gì hết. Chỉ thăm mẹ thôi.
-Thôi chú. Cháu sợ lắm.
Tôi lấy một ít tiền lẻ dúi vào tay Thắng:
-Cho cháu cái này. Cháu mua cái gì cho Thảo cùng ăn. Chắc nó đang đói. Mai hai đứa nhớ đến, đưa chú đi gặp ông Bốn thợ mộc.
Thắng thích chí:
-Đúng đó chú. Chiều đến giờ thằng Thảo chưa ăn gì. Cháu sẽ mua bánh mì pa-tê. Mai tụi cháu sẽ đến sớm.
Tôi quay về, nói với anh Bảy:
-Có thiếu chút ít nhưng dù sao nó cũng trả tiền lại rồi. Đi tìm ông Bốn thợ mộc làm gì cho mất công?
Anh Bảy lật qua lật lại gói tiền Thảo đưa, cười buồn:
-Hồi nãy chưa kịp nói với chú. Đã nghèo còn gặp cái eo. Tiền thằng Thảo đưa chỉ hơn nửa số tiền anh bỏ ra để mua chiếc xe đạp.  Chắc nó bán rẻ. Rẻ người ta mới mua. Bây giờ chỉ còn cách tìm người mua để lấy lại chiếc xe đạp.
3. Sáng sớm, vừa mở cửa, Thắng và Thảo đã ngồi sẵn trước hiên nhà.
-Các cháu đến sớm vậy?
Thắng nhanh nhẩu:
-Thằng Thảo nói với cháu nó rất hối hận. Nó muốn đưa chú đến gặp ông Bốn thợ mộc ngay để lấy lại chiếc xe. Đêm qua nó chỉ mong trời sáng để sang gặp chú.
-Chờ chú một chút. Chú vào thay quần áo rồi đi.
Anh Bảy và tôi theo hai cậu bé đi lòng vòng qua nhiều đường hẻm ở phía ga xe lửa Hòa Hưng. Mất hơn 20 phút đi bộ mới đến nhà ông Bốn thợ mộc. Căn nhà không đến nỗi tồi tàn như nhà thằng Thảo nhưng nhìn vào có thể nhận ra ngay nhà của dân nghèo.

Ngõ hẻm Hòa Hưng trước 75

Bốn thợ mộc trạc 40 tuổi, người hơi thấp, tóc cắt ngắn, khuôn mặt trông có vẻ thật thà. Đặc biệt, đôi chân của ông hơi khập khiểng. Thấy chúng tôi đi với Thảo và Thắng, có lẽ ông đoán được chúng tôi là ai. Ông bước ra, mặt hơi ngượng ngùng, mời chúng tôi vào. Thắng và Thảo cũng vào theo.
Bước vào nhà, tôi thấy một bé trai và một bé gái khoảng hơn 10 tuổi, nước da tái, tóc tai bù xù, đang ngồi ăn cháo với cá khô. Nghề ông là thợ mộc, nhưng nhìn quanh nhà không thấy bàn, tủ, hay đồ đạc gì đáng giá. Tôi có ý quan sát để xem ông để chiếc xe đạp ở đâu nhưng không thấy.
Anh Bảy làm ra vẻ thân thiện:
-Chào anh Bốn. Chị đâu rồi? Sao không ăn sáng với mấy cháu?
-Bà ấy bệnh và qua đời cách đây hai năm. Tôi gà trống nuôi con.
-Anh làm nghề thợ mộc lâu chưa?
-Hơn 10 năm.
-Trước anh cũng ở trong quân đội?
-Không. Chân tôi bị tật nên được miễn dịch vì lý do sức khỏe. Từ khi mẹ cháu qua đời đến giờ, một mình nuôi con, cực khổ quá, có gì không phải mấy anh bỏ qua cho.
Tôi trấn an:
-Không có gì đâu anh Bốn. Thảo nói nó bán chiếc xe đạp cho anh?
Bốn thợ mộc gật đầu:
-Nó bán cho tôi trưa hôm qua. Nó đi ngang nhà, hỏi tôi có muốn mua xe không, nó bán.
-Anh có biết đó là đồ ăn cắp không?
–Thật tình tôi không biết. Tôi thiệt thà, ai nói gì cũng tin. Nó nói đó là xe của nó thì tôi tin là của nó nhưng khi thấy các anh đến đây tôi mới hiểu ra.
-Sao anh không mua xe ngoài tiệm, có hóa đơn, có nguồn gốc đàng hoàng?
Bốn thợ mộc thở dài:
-Bữa trước tôi có tính mua ngoài tiệm nhưng không đủ tiền.
Anh Bảy đứng dậy, nhìn quanh, rồi nói:
-Anh Bốn này. Thằng Thảo đã đưa tiền bán xe cho tôi, bây giờ tôi trả lại anh, anh cho tôi lấy lại chiếc xe đạp.
Nói xong, anh Bảy để gói tiền trên bàn.
Bốn thợ mộc ngồi im một một lúc, khuôn mặt thẫn thờ.
-Tôi bán lại cho người khác rồi.
Anh Bảy không tin:
-Mới trưa hôm qua anh mua của thằng Thảo, bây giờ anh nói anh bán cho người khác rồi. Sao mà nhanh vậy?
Bốn thợ mộc chùng giọng:
-Thấy rẻ thì ham và mua. Mua xong thấy kham không nổi. Gần một tuần nay không đi làm vì chẳng ai thuê. Nhà hết gạo, hết đồ ăn. Vốn liếng chỉ có chừng đó. Chiều hôm qua phải bán lại cho một người qua đường, cũng bằng giá tiền đã trả cho thằng Thảo, không lời lỗ gì. Tôi thật có lỗi với các anh.
Anh Bảy quay sang nhìn tôi, lộ vẻ thất vọng. Tôi nhìn Bốn thợ mộc. Khuôn mặt chơn chất hiền hậu thoáng có chút sợ hãi của ông trông thật tội nghiệp. Hai đứa nhỏ vừa ăn cháo xong, đang dọn chén bát mang ra ngoài sân rửa. Thảo đứng khép nép trong góc phòng. Thắng đứng bên cạnh, cầm bàn tay Thảo.
Tôi nói với anh Bảy:
-Thôi anh Bảy. Tiếc làm gì? Đáng lẽ mình đã chết trong chiến tranh, bây giờ vẫn còn sống là may lắm rồi. Còn người còn của mà. Anh Bốn đây thì nghèo, mình cũng khổ, mà mẹ thằng Thảo cũng cơ cực. Thôi thì mỗi người chia nhau một chút khổ trong lúc khó khăn này./.

Phạm Cao Hoàng

From: Do Tan Hung & KimBang Nguyen

Thánh Anrê (Andrew)-Cha Vương

Cha Vương

Thứ 4: 30/11/2022

Chúc bình an!

Hôm nay Giáo Hội mừng trọng thể lễ thánh Anrê (Andrew). Mừng bổn mạng đến những ai chọn ngài làm quan thầy nhé.

Thánh Anrê là anh của Thánh Phêrô, và cả hai được Chúa Giêsu gọi cùng một lúc. “Khi Ðức Giêsu đi trên bờ biển Galilee, Ngài trông thấy hai anh em, ông Simon mà bây giờ gọi là Phêrô, và anh của ông là Anrê, đang quăng lưới xuống biển; họ là các ngư dân. Ngài nói với họ, ‘Hãy đến theo tôi, và tôi sẽ làm cho các anh trở thành kẻ lưới người.’ Lập tức hai ông bỏ chài lưới mà đi theo Người” (Mt 4:18-20).

CHẾT VÌ TIN: Theo truyền thống hai (chứng minh Hy lạp là nơi nhà truyền giáo sống, nhất là miền Macadonia. Tại đây thánh nhân đổ máu đào làm chứng cho Thầy Chí Thánh.)

Tại Achaia, André chữa bệnh cho vợ quan toàn quyền Aegeates là bà Maximilla. Bà này khỏi bệnh tin theo Chúa. Việc trên gây căm phẫn cho quan. Sự việc trở nên tồi tệ hơn khi anh quan là Stratolles mời André chữa bệnh. Ông này trở thành tín hữu nhiệt thành. Không thể nhịn hơn được Aegeates ra lệnh bỏ tù André cho hả giận. Vợ và anh quan cảnh cáo ông giết người vô tội, người của Thiên Chúa. Thâm tâm quan Aegeates muốn tha và năn nỉ André bỏ Chúa để cứu mạng sống; trái lại André khuyên quan nên nhận đức tin để Chúa cứu linh hồn.

Biết thầy gặp khổ nạn, anh quan là Stratolles dùng uy tín của mình giúp André vượt ngục trốn đi. André đã không đi còn khuyên Stratolles đừng làm trái ý quan. Trong tù André vẫn tiếp tục rao giảng và số người tin theo ngày một nhiều. Tin này đến tai quan và quan ra lệnh giết André cho khuất mắt.

Ngày xử án kề bên André xin cho được chết giống như Thầy Chí Thánh Giêsu. Lời yêu cầu được quan chấp thuận. André vui mừng hát lên bài ca ca tụng thánh giá.:

Chúa Kitô dùng chính cái chết mình thánh hiến Thập giá châu báu. / Thập giá được tay chân Chúa trang điểm thay nữ trang. / Tôi đến với thánh giá với tâm tư hoan lạc, thanh thản. / Thập giá hãy giang tay đón nhận tấm thân này. / Thánh giá trở nên đẹp, tốt lành nhờ tứ chi Chúa Kitô. / Ta mến chuộng, chờ đợi, ước mong và tìm kiếm ngươi. / Ta tìm được ngươi và linh hồn ta trông đợi sẵn sàng. / Hãy giang tay đón nhận thân này, / nâng ta lên khỏi kẻ phàm nhân và dâng Thầy Chí Thánh, / Đấng sẽ cứu chuộc ta.

Bài ca tụng thập giá thứ hai có cùng tâm tình ngợi ca, hiến dâng. André hát xong gọi các kẻ hành hình tiến lại thi hành lệnh quan. Quân lính tỏ vẻ ái ngại vì lòng ngưỡng mộ và quý mến. Họ đứng xa tỏ vẻ tiếc thương André giục họ thi hành lệnh quan.

Theo yêu cầu của André họ không đóng đinh nhưng cột chân tay ngài vào hai cột chéo hình chũ X. Từ ngày đó thập giá này có tên là thập giá André. Để kéo dài cái chết trong đau khổ quan ra lệnh cho chổng ngược đầu xuống đất. Toàn quyền Aegeates muốn André là nạn nhân của chó hoang chắc chắn sẽ xé xác. André đầu dộng đất vẫn tươi cười và không ngừng giảng đạo. Hai ngày sau ông vẫn tỉnh táo, đầu óc vẫn minh mẫn và lời thuyết giảng vẫn mạch lạc. André đói khát nhưng những người đứng đó được cho ăn no nê Lời Chúa. Kẻ mến ông kéo nhau đến phủ quan làm áp lực xin tha cho người vô tội, người của Thiên Chúa. Aegeates dời phủ ra pháp trường chứng kiến tận mắt. Ông đến gần thập giá cởi trói cho André nhưng Andre khẩn van đừng tha vì từ lâu ông ước ao được vinh phúc tử đạo, sống muôn đời bên Chúa. Lời xin tha thiết mong được chết trên giường thập giá được chấp thuận. Vợ và anh quan là Maximilla và Stratola nhận xác an táng. Không biết chính xác năm André qua đời nhưng các học giả đồng ý vào cuối tháng 11 năm 69. (Lm Vũ đình Tường, VietCatholic News, 25/11/2006)

Quả thật đức tin của mình còn kém cỏi quá phải không bạn? Tuyên xưng đức tin không thì chưa đủ, bạn phải sống đức tin nữa, để sống đức tin trọn vẹn đôi khi bạn phải chết cho đức tin.

From: Đỗ Dzũng

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Phi thuyền & bóng đá

Đàn Chim Việt Tác Giả:  Tưởng Năng Tiến Tôi không rõ năm sinh hay ngày qua đời của thi sĩ Bùi Giáng nhưng vẫn nhớ hoài hai câu thơ (ngơ ngác) mà ông viết từ cuối thế kỷ trước, sau khi tầu vũ trụ Soyuz 37 được phóng lên không gian, vào hôm 23 tháng 7 năm 1980: Hoan hô đồng chí Phạm Tuân Khi không anh bỗng nhẩy tưng lên trời! Đây là một cú “nhẩy” lịch sử, được chuẩn bị rất kỹ càng và chu đáo, chớ đâu phải chuyện (khi khổng) “khi không” – cha nội. Chỉ cần xem lại mớ hành trang rình rang mà Phạm Tuân mang theo cho chuyến đi (ké) này cũng đủ thấy “ớn chè đậu” rồi: “Tôi mang theo quốc kỳ, quốc huy, chân dung của bác Hồ, bản tuyên ngôn độc lập do bác viết, di chúc bác để lại, cùng với một túi đất của quảng truờng Ba Ðình (nơi xây lăng của Hồ Chí Minh) và nhiều phù hiệu nữa…” – “I took several national flags, national emblems, portraits of Uncle Ho, his national independence proclamation, his testament, a small pack of soil from Ba Dinh Square [site of the Ho Chi Minh mausoleum] and many other badges.” (Vietnam Marks Anniversary Of Giant Leap – BBC 24 July, 2000). Vài năm sau, phóng viên Nguyễn Dũng Sĩ (báo Tuổi Trẻ, 17/01/2004) còn ngần ngại cho biết thêm rằng ngoài chân dung bác Hồ, Phạm Tuân còn mang theo “một tấm ảnh của Tổng Bí Thư Lê Duẩn” nữa cơ. Thiệt là quá đã, quá đáng, và … quá tải! Mớ hành lý lỉnh kỉnh vừa kể, tất nhiên, không phải do Phạm Tuân hay hiền mẫu (hoặc hiền thê) của ông sắp xếp. Đây hẳn phải là chủ trương của Đảng và Nhà Nước VN. Cũng như bao nhiêu chủ trương lớn khác, chủ trương này cũng hoàn toàn đúng đắn nhưng không đúng được lâu. Ba ngày sau, sau khi phi thuyền con thoi Atlantis của Hoa Kỳ hạ cánh, Gerard De Groot (tác giả của cuốn Dark Side of the Moon: The Magnificent Madness of the American Lunar Quest) kết luận: “Cho dù với tất cả phấn khích, bi kịch và thảm kịch, chúng ta vẫn chưa tiếp cận được câu trả lời là làm gì trong không gian” – Despite all the excitement, drama and tragedy, were no nearer an answer about what to do in space. (“The Shuttle: a journey through space and time that took us nowhere.” The Telegraph, 23 July 2011). Từ đó, thiên hạ không còn mấy hào hứng … “nhẩy tưng lên trời” như trước. Dân Việt, vì thế, mất hẳn cơ hội để ôm hình mấy bác – và cờ quạt – đu theo. Cũng kể từ đó, tháng 7 hằng năm không còn là dịp cho các cơ quan truyền thông của xứ sở này thi nhau xưng tụng thành tích (“chân dép lốp mà đi vào vũ trụ”) như xưa nữa. Buồn! May mà Nga không chỉ có phi thuyền mà lại còn có World Cup. Nhờ thế, dân Việt lại có cơ hội khiêng ảnh Bác và cờ quạt sang tận Mạc Tư Khoa: FB Đỗ Duy Ngọc phàn nàn: “Ronaldo ăn mừng bàn thắng thì anh ấy tự hào, thân nhân anh í tự hào, dân tộc anh ấy tự hào chứ mắc mớ chi đến Việt Nam mà khiến cả dân tộc tự hào. Ăn ké kiểu này vô duyên thúi. Đi xem World Cup, có Việt Nam thi đấu đâu mà cũng mang quốc kỳ theo, buồn cười. Sao không mang hình cụ Hồ với tướng Giáp luôn cho nó đủ bộ. Câu: ‘Vỡ oà khoảnh khắc lá cờ Việt Nam tung bay khi Ronaldo ăn mừng bàn thắng khiến cả dân tộc tự hào’ là cái tít báo ngu ngốc và hài hước nhất mà tui đọc được trong đời. Tui đọc đi đọc lại, tui nghiền ngẫm rất lâu mà không hiểu tự hào cái cc chi?” FB Trung Quang càm ràm: “Sự tự hào ăn mày. Chừng nào còn tự hào, còn hy vọng với lá cờ này, dân tộc này còn bị đe dọa diệt vong.” FB Bùi Thanh Tuấn chửi thề: “Đi ăn giỗ nhà người ta mày mang theo hình thờ của cha mẹ mày theo để làm cái đéo gì???!!!” FB Đào Lê Công còn nặng lời hơn nữa: “Đây là một hiện tượng quái thai.” Nói thế, tôi e có hơi quá đáng. Những đứa trẻ trâu vác hình Hồ Chí Minh và cờ xí qua Nga, trong dịp WC vừa qua, không phải là đám “quái thai” hay “hoang thai” đâu. Chúng đến từ nước CHXHCNVN (Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc) đàng hoàng, và được thừa hưởng tràn đầy đủ truyền thống tự hào, tự mãn (và tự sướng) từ những bậc “phụ mẫu chi dân” của xứ sở này:
  • Nguyễn Minh Triết: “Ngày nay, chúng ta ngẩng cao đầu, sánh vai cùng cường quốc…”
  • Trương Tấn Sang: “Những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử của gần 30 năm đổi mới mà nhân dân ta đạt được khiến chúng ta hãnh diện và tự hào, bạn bè quốc tế ngưỡng mộ.”
  • Nguyễn Phú Trọng: “Đất nước có bao giờ được như thế này không?”
  • Nguyễn Xuân Phúc: “Chỉ số hạnh phúc của Việt Nam đứng thứ 5 thế giới.”
  • Nguyễn Thị Kim Ngân: “Đất nước này được như thế này, ngẩng mặt lên nhìn với bạn bè năm châu bốn biển như thế này, vai trò vị thế như thế này đó là do chúng ta duy trì được sự ổn định chính trị và trật tự an toàn trong cả nước.”
Tất cả họ đều nói cùng một giọng, và làm chung một điệu – theo nhận xét của Huỳnh Ngọc Chênh: Ông Đinh Thế Huynh bị bệnh nặng phải qua Nhật chữa. Trước đó ông Phùng Quang Thanh thì đi Pháp, ông Nguyễn Bá Thanh thì bỏ cả tiền triệu đô la qua tận nước Mỹ để nhờ họ cứu mạng. Nghe nói hai ông Chung và Thưởng vừa rồi lâm bệnh cũng đi Nhật và Pháp điều trị. Trước đó nữa, ông Võ Văn Kiệt thì đi Singapore, ông Nguyễn Minh Triết đi Pháp rồi đi Sing chữa bệnh. Đó là hàng lãnh đạo đảng cao cấp được biết đến nhiều. Còn hàng cán bộ đảng trung trung khi bị bệnh, len lén đi các nước tư bản chữa trị nhiều lắm, nên ít ai biết đến  Nhưng điều đáng nói ở đây là các bác trắng trợn lừa người dân. Các bác biết mấy nước cộng sản hoặc đã từng kinh qua cộng sản thân thiết ấy cũng giống như Việt Nam, trình độ y tế chẳng ra gì, dịch vụ tệ hại, lương tâm nghề nghiệp yếu kém, tình người thiếu vắng, nhưng các bác cứ hô lên là tốt đẹp để tuyên truyền cái định hướng XHCN là ưu việt. Các bác biết tỏng do cái gì làm ra sự tệ hại đó vì các bác đang nằm trong chăn cùng với các nước ấy. Cái gì làm cho nền y tế của Nga, của Trung cộng vĩ đại lại thua kém xa lắc nền y tế của một nước bé tí xíu là Singapore, đừng nói là so với Mỹ, Nhật, Châu Âu, các bác biết hết. Biết nhưng vẫn cố tình duy trì một nền y tế XHCN cho dân đen chịu đựng còn các bác và con cháu các bác thì thụ hưởng các dịch vụ y tế đỉnh cao của nhân loại không cộng sản. Tương tự như vậy, các bác xây dựng nên một nền giáo dục gọi là XHCN ưu việt cho con cháu dân đen thụ hưởng, còn phần lớn con cháu các bác thì đẩy hết qua các nước tư bản thù địch để bị nhồi sọ. Lừa đảo! Tưởng gì chớ lừa bịp thì là nghề của “các bác” ấy mà. Tổ quốc, nhân dân, chủ nghĩa … đều được mang ra dùng làm phương tiện (lừa gạt) ráo – mấy bức ảnh Bác hay mớ cờ quạt thì có ăn nhằm (ccc) gì mà cũng phải bận tâm. 2018

Mặt trái chống tham nhũng của Đảng CSVN

Đài Á Châu Tự Do  Tiến sĩ kinh tế Nguyễn Huy Vũ từ Na Uy hôm 29/11 cho rằng, trong một chế độ khi mà mức lương nhà nước chi trả cho công chức quá thấp, vốn chỉ đáp ứng một phần nhỏ nhu cầu tiêu dùng cơ bản của họ, thì chuyện quan chức tìm cách “kiếm thêm”, hay còn gọi là tham nhũng, nhờ dựa vào chức vụ của họ là chuyện dễ hiểu. Ông Vũ nói tiếp: “Nền kinh tế chạy được vì quan chức cần những mắc xích dự án chạy để họ nhận được “phí giấy tờ”. Ngược lại, khi các quan chức bị soi xét một cách quá chặt chẽ chuyện tham nhũng, họ dần mất đi động lực để thúc đẩy các dự án chạy. Kết quả là mọi thứ sẽ bị ù lỳ. Nhưng nếu không chống tham nhũng, tài sản của chính quyền nhanh chóng rơi vào túi của các quan. Trong những trường hợp khác, tham nhũng bẻ cong công lý và luật lệ, làm tổn hại lợi ích quốc gia. Việc tham nhũng tiếp tục sẽ khiến ngân sách trống rỗng và tài nguyên đất nước rơi vào túi một nhóm nhỏ người.” Theo Tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ, song song với chống tham nhũng, muốn bộ máy xét duyệt dự án chạy được, chính quyền buộc phải tăng lương cho những quan chức nằm ở những bộ phận này. Để những vị trí đó trở thành một nơi cạnh tranh và hấp dẫn về đãi ngộ một cách lành mạnh, và luôn sẵn sàng để thay thế những người mới. Ông đưa ra giải pháp: “Nhưng để có thể trả lương một cách hấp dẫn cho các vị trí trong chính quyền, buộc chính quyền trung ương phải sa thải bớt công chức hành chính, sắp xếp lại bộ máy hành chính tinh gọn hơn. Chẳng hạn, bỏ bớt lực lượng công an; bỏ bớt các cơ quan của Đảng, tinh giản bộ máy chính quyền các cấp, v.v. Cuộc cải cách hành chính này do đó phải đi cùng một cuộc cải cách thể chế. Ngược lại, nếu chỉ chống tham nhũng mà không cải cách thể chế thì cuối cùng mọi thứ sẽ trở về chỗ cũ.” https://www.rfa.org/…/vietnam-s-anti-graft-crackdown…
RFA.ORG
Mặt trái chống tham nhũng của Đảng CSVN

Ý NGHĨA ĐÍCH THỰC CỦA MÙA VỌNG

Phêrô Phạm Văn Trung chuyển ngữ
  1. Khi nào bắt đầu Mùa Vọng?
Mùa Vọng bắt đầu vào Chúa Nhật trước Lễ Giáng Sinh bốn tuần hoặc Chúa Nhật gần nhất với ngày 30 tháng 11 và kết thúc vào Đêm Giáng Sinh tức là 24 tháng 12.  Nếu đêm Giáng sinh rơi vào Chúa Nhật thì được coi là Chúa Nhật thứ tư của Mùa Vọng và thời điểm sau khi mặt trời lặn được coi là Đêm Giáng sinh. Để chuẩn bị cho những buổi cử hành tuyệt vời của Mùa Vọng, chúng ta hãy tìm hiểu ý nghĩa của Mùa Vọng và suy ngẫm về tầm quan trọng của nó trong cuộc sống của chúng ta với tư cách là Kitô hữu.
  1. Ý nghĩa đích thực của Mùa Vọng
Từ ngữ Mùa Vọng bắt nguồn từ một từ tiếng Latinh “Adventus” có nghĩa là “đang đến” hoặc “đến nơi.”  Mùa Vọng tập trung vào việc chuẩn bị bằng mọi cách cho Chúa Giêsu Kitô đến, từ sự giáng sinh của Ngài trong quá khứ cho đến khi Ngài đến trong tương lai với tư cách là Đấng Mêsia – Vị Cứu Tinh. Đối với người Công giáo chúng ta, Mùa Vọng là một mùa đầy ý nghĩa nhắc nhở chúng ta về sự thật của Chúa Giêsu Kitô và việc Ngài đã đến và hiện diện trong trần thế và cuộc sống của chúng ta.  Sự giáng sinh của Chúa Giêsu đáng được cử hành vì sự giáng sinh đó tiết lộ khía cạnh con người của Ngài, và do đó là một ví dụ về cách thế chúng ta cần phải sống cuộc sống của chính mình với tư cách là những môn đồ của Ngài ở ngay đây trên trần thế này. Chúa Giêsu lên trời không có nghĩa là Ngài bỏ rơi chúng ta.  Trong khi chờ đợi Ngài lại đến, chúng ta vẫn có thể cảm nghiệm sự hiện diện của Ngài qua Chúa Thánh Thần, qua gia đình thiêng liêng của chúng ta là Hội Thánh, qua các bí tích và Lời của Ngài. Khi lại đến, Chúa Giêsu sẽ xuất hiện trong vinh quang trọn vẹn của Ngài và điều đó sẽ hoàn thành và hoàn thiện cộng đoàn và căn tính của chúng ta với tư cách là dân của Ngài.  Chính vào thời gian này rồi ra chúng ta có thể được hiệp nhất với Ngài và ở vĩnh viễn với Ngài trên thiên đàng. Mùa Vọng thừa nhận hai sự kiện quan trọng này trong cuộc sống của chúng ta với tư cách là Kitô hữu.  Đây là lúc để chúng ta nhìn lại sự giáng sinh của Chúa Kitô và kỷ niệm lần đến thứ hai của Ngài.  Trong khoảng thời gian giữa hai sự kiện quan trọng này, chúng ta phải khám phá và hoàn thành mục đích mà Thiên Chúa ban cho.
  1. Tinh Thần Mùa Vọng theo Kinh Thánh
Mùa Vọng là một mùa được đánh dấu bởi sự mong đợi, cử hành và khao khát lớn lao không chỉ Lễ Giáng sinh hay sự giáng sinh của Chúa Kitô mà còn là mong chờ lần đến cuối cùng của Ngài.  Tinh thần của Mùa Vọng được minh họa rõ nhất trong Dụ ngôn về Mười Trinh nữ được tìm thấy trong Mátthêu 25:1-14: “Bấy giờ, Nước Trời sẽ giống như chuyện mười trinh nữ cầm đèn ra đón chú rể.  Trong mười cô đó, thì có năm cô dại và năm cô khôn.  Quả vậy, các cô dại mang đèn mà không mang dầu theo . Còn những cô khôn thì vừa mang đèn vừa mang chai dầu theo.  Vì chú rể đến chậm, nên các cô thiếp đi, rồi ngủ cả.  Nửa đêm, có tiếng la lên: “Chú rể kia rồi, ra đón đi!”  Bấy giờ tất cả các trinh nữ ấy đều thức dậy, và sửa soạn đèn.  Các cô dại nói với các cô khôn rằng: “Xin các chị cho chúng em chút dầu, vì đèn của chúng em tắt mất rồi!”  Các cô khôn đáp: “Sợ không đủ cho chúng em và cho các chị đâu, các chị ra hàng mà mua lấy thì hơn.”  Đang lúc các cô đi mua, thì chú rể tới, và những cô đã sẵn sàng được đi theo chú rể vào dự tiệc cưới.  Rồi người ta đóng cửa lại.  Sau cùng, mấy trinh nữ kia cũng đến gọi: “Thưa Ngài, thưa Ngài!  mở cửa cho chúng tôi với!”  Nhưng Người đáp: “Tôi bảo thật các cô, tôi không biết các cô là ai cả!”  Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào.” Năm cô trinh nữ khôn ngoan trong câu chuyện đã quá háo hức mong chờ chàng rể đến nên họ đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng và mang theo dầu cùng với đèn của họ.  Đang khi đó, năm cô khờ dại đã chuẩn bị không tốt và bỏ bê nhiệm vụ của mình.  Vì sự hờ hững của họ, họ đã không thể tham gia cùng chàng rể khi chàng đến. Mùa Vọng là lời nhắc nhở đầy đủ để chúng ta tập trung vào Chúa Giêsu và nhớ rằng hành trình trần thế của chúng ta chỉ là tạm thời. Tấm lòng và linh hồn của chúng ta phải sẵn sàng khi Chúa lại đến.  Giống như những trinh nữ khôn ngoan trong câu chuyện, chúng ta phải trung thành, cẩn trọng và hoàn toàn tận tụy với Ngài.
  1. Suy Niệm Mùa Vọng
Giống như tất cả các lễ kỷ niệm và sự kiện đặc biệt trong Đức tin Công giáo của chúng ta, Mùa Vọng mang đến cho chúng ta cơ hội tuyệt vời để nhìn lại hành trình tâm linh của mình và suy nghĩ về những điều chúng ta có thể làm để củng cố mối tương giao của mình với Chúa.  Chúng ta hãy tự đặt ra cho mình một số câu hỏi liên quan đến tinh thần của Mùa Vọng này: a)Tôi có hân hoan trông đợi Chúa đến không? Là môn đệ của Chúa Kitô, chúng ta cần củng cố mối tương quan cá nhân của mình với Ngài.  Chính nhờ mối dây liên kết này mà chúng ta có thể sống trong niềm hân hoan chờ đợi ngày Ngài đến.  Chúng ta sẽ không bao giờ mong được gặp ai đó nếu chúng ta không yêu thương và quan tâm đến họ.  Vì lý do này, chúng ta cần phải cam kết vun trồng mối tương quan tâm linh của mình với Cha Trên Trời. Điều chúng ta có thể làm: Dành thời gian để cầu nguyện mỗi ngày, đọc và suy ngẫm Lời Chúa và tìm một cộng đoàn những người cùng đức tin có thể giúp chúng ta phát triển về tâm linh. b)Chúa Kitô có phải là trung tâm của việc cử hành Mùa Vọng của tôi không? Ngày nay, Mùa Vọng đã trở nên bị thương mại hóa quá đáng khi người ta tập trung vào việc mua quà và tổ chức những bữa tiệc Giáng sinh xa hoa.  Chúng ta rất dễ đánh mất chính mình trong những theo đuổi hời hợt này!  Chúng ta không được đánh mất mục đích ban đầu của thời điểm đặc biệt này: đó là Chúa Kitô. Điều chúng ta có thể làm: Lập một danh sách các hoạt động mà chúng ta có thể thực hiện trong Mùa Vọng và Lễ Giáng Sinh phù hợp với những lời dạy của Chúa Kitô.  Những điều này có thể bao gồm tham dự Thánh Lễ, làm việc từ thiện và cầu nguyện với gia đình. c)Tôi có đang sống cuộc sống của mình với sự vĩnh cửu trong tâm trí không? Cuộc sống của chúng ta trên trần thế này chỉ là một chuỗi những nốt nhạc ngắn ngủi trong toàn bộ bản giao hưởng tạo nên sự vĩnh cửu.  Do đó, chúng ta cần cẩn thận với các lựa chọn của mình và xem xét những lựa chọn đó dưới góc độ của một bức tranh toàn cảnh hơn.  Mọi suy nghĩ, lời nói và hành động đều tạo thành những tác động vĩnh cửu và tạo ra một di sản mà nhờ đó chúng ta sẽ còn được nhớ tới. Điều chúng ta có thể làm: Sử dụng Lời Chúa làm hệ thống hướng dẫn cho các kế hoạch của mình và dành thời gian cầu nguyện cho bất cứ quyết định nào chúng ta sắp thực hiện. Mùa Vọng là thời gian chuẩn bị mạnh mẽ khi chúng ta dự liệu cho Đấng Cứu Độ của chúng ta đến, là khi Đấng Tạo Hóa trở thành một trong những thụ tạo của Ngài để đỡ nâng chúng ta dậy! Phêrô Phạm Văn Trung chuyển ngữ theo www.catholicfaithstore.com From: Langthangchieutim

Nguồn gốc cốt lõi nhất của phụng vụ là gì? Đó là chính Thiên Chúa

Mùa Vọng thánh thiện và tràn đầy ân sủng của Chúa nhé! Cha Vương Th 3: 29/11/2022 GIÁO LÝ: Nguồn gốc cốt lõi nhất của phụng vụ là gì? Đó là chính Thiên Chúa. Trong Người diễn ra một lễ hội tình yêu đời đời trên Thiên đàng, có niềm vui của Cha – Con – Thánh Thần. Vì Thiên Chúa là Tình yêu, nên Người muốn chúng ta dự phần vào cuộc lễ vui vẻ của Người và ban cho chúng ta chúc lành của Người. (YouCat, số 170) SUY NIỆM: Trên đời này, các cử hành phụng vụ phải là những cuộc lễ tràn ngập vẻ đẹp và sức sống: lễ của Cha đã tạo dựng chúng ta— trong đó vai trò quan trọng của các quà tặng của trái đất: bánh, rượu, dầu và ánh sáng, khói hương, thánh nhạc và các thứ màu sắc. Lễ của Con đã cứu chuộc chúng ta— chúng ta vui mừng vì chúng ta được giải thoát, chúng ta lấy lại hơi thở khi nghe Lời Chúa, chúng ta trở nên mạnh sức khi ăn các lễ vật Thánh Thể. Lễ của Thánh Thần đang sống trong ta— từ đó ta được tràn đầy an ủi, hiểu biết, can đảm, sức mạnh, và được chúc lành từ các cộng đồng Kitô hữu. (YouCat, số 170 t.t.) ❦ Chúc lành nghĩa là nói ra điều tốt lành, điều tốt lành này xuất phát từ Thiên Chúa. Đó là một hành vi của Chúa ban sự sống và gìn giữ sự sống. Thiên Chúa là Cha và là Đấng Sáng tạo mọi loài nói cho chúng ta rằng: bạn ở đây là tốt lành, bạn hiện hữu là tốt lành. LẮNG NGHE: Các ngươi phải thờ phượng ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa các ngươi; Người sẽ chúc phúc cho bánh ngươi ăn, cho nước ngươi uống. Ta sẽ đẩy bệnh tật xa ngươi. (Xh 23:25) CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, Chúa luôn tìm kiếm con nhưng con cứ ngoảnh mặt làm ngơ. Mỗi ngày Chúa dọn cho con mâm cỗ, lễ vật Thánh Thể, nhưng con lại không đến. Mùa Vọng này, xin cho con biết tìm Chúa mỗi ngày để được vui hưởng trong tình yêu bất tật của Chúa. THỰC HÀNH: Hãy cố gắng đi tham dự Thánh Lễ thường xuyên hơn. From: Đỗ Dzũng

Hơn 20 năm được nhà báo Mỹ nhận nuôi, cô bé mồ côi Cần Thơ thành ngôi sao Hollywood

Hơn 20 năm được nhà báo Mỹ nhận nuôi, cô bé mồ côi Cần Thơ thành ngôi sao Hollywood Từ một cô bé bị bỏ rơi ở trại trẻ mồ côi Cần Thơ, Lana Condor (Trần Đông Lan) đang dần khẳng định vị trí của mình tại Hollywood. Không có nhiều kí ức về cha mẹ, thiếu đi vòng tay yêu thương của gia đình, cuộc sống của những đứa trẻ mồ côi bị bỏ rơi luôn đầy rẫy khó khăn, thử thách và chông gai. Vậy nhưng đâu đó vẫn có những đứa trẻ may mắn khi nhận được sự cưu mang, chăm sóc và tình yêu thương. Và cuộc sống của cô bé gốc Cần Thơ – Trần Đông Lan (SN 1997) là một ví dụ điển hình. Cô là một trong những trường hợp trẻ mồ côi vô cùng may mắn khi được gia đình giàu có và tử tế nhận nuôi, để rồi cuộc sống cũng theo đó mà thay đổi ngoạn mục.

Đông Lan (Lana Condor) ở thời điểm hiện tại

Cô bé mồ côi gốc Việt và những ngày tháng đổi đời trên đất Mỹ Trần Đông Lan sinh ra và lớn lên ở Cần Thơ nhưng bị bố mẹ bỏ rơi từ khi còn sơ sinh. Thời điểm đó sống ở trại trẻ mồ côi, cô bé được nhận xét là vô cùng dễ thương, xinh xắn, dễ tính và ít khóc hơn các bạn đồng trang lứa. Bất kỳ ai đến trại trẻ thăm đều có thể dễ dàng bế Đông Lan. Khi Đông Lan được 4 tháng tuổi, cơ duyên đã đưa cô bé đến với Bob Condor – một nhà báo Mỹ sang Việt Nam để nhận con nuôi. Nhớ lại khoảnh khắc lần đầu nhìn thấy Đông Lan, ông Bob đã chắc chắn Đông Lan chính là cô con gái mà ông tìm kiếm bấy lâu nay. “Tôi bước đến và bế đứa nhỏ lên. Tôi biết mình đang ngắm nhìn con gái tương lai. Con thật rạng rỡ, mở mắt trong một hoặc hai giây, nhìn tôi trước khi rúc vào vai phải của tôi. Tôi thấy con đang chạm vào áo sơ mi viền hồng của tôi bằng đôi bàn tay nhỏ bé” , ông Bob kể trên Chicago Tribune năm 1997. Đông Lan và người em trai (không cùng huyết thống) Khánh Hòa ngày nhỏ Sau đó, cô bé Cần Thơ được bố mẹ đón sang Mỹ sinh sống kể từ đó và đặt cho một cái tên mới là Lana Therese Condor. Được biết ở gia đình mới, Lana còn có thêm 1 em trai cũng là người gốc Việt và là con nuôi của vợ chồng Bob Condor. Sinh sống tại Mỹ, Lana được bố mẹ nuôi cho phép ăn mặc phóng khoáng, thời thượng như bao bạn đồng trang lứa, tuy nhiên cô bé ít trang điểm và thường xuyên để mặt mộc. Được biết, Lana và gia đình từng sống ở Whidbey Island, Washington và New York, trước khi định cư ở Santa Monica, California khi cô 15 tuổi. Lana được ông bà Condor yêu thương như con gái ruột và luôn dành cho cô mọi điều tốt đẹp nhất Dù sở hữu chiều cao khiêm tốn chỉ 1m57 nhưng s au vài buổi diễn hài nho nhỏ trong gia đình, cô được cha mẹ khuyến khích theo đuổi diễn xuất và nghệ thuật. Ông bà Bob Condor sẵn sàng đầu tư kinh tế cho Lana theo học nghệ thuật ở những ngôi trường uy tín bậc nhất nước Mỹ. Hết cấp 2, Lana được theo học tại Joffrey Ballet – một trường trung học chuyên về múa, đồng thời cô còn có cơ hội học diễn xuất tại trường biểu diễn nghệ thuật Ailey. Đến năm 2013, Lana chuyển tới học tại trường nghệ thuật ở California.

Lana Đông Lan có năng khiếu nghệ thuật từ nhỏ

Chia sẻ với Los Angeles Times, Lana vô cùng xúc động khi nhắc đến nguồn động lực lớn nhất của mình chính là cha mẹ: “Tôi may mắn vì được bố mẹ khuyến khích theo đuổi nghệ thuật từ nhỏ. Thời gian đầu khi đi học múa, có lần tôi chán nản, bố mẹ đều nói: Cố lên, con có thể làm được”. Đặc biệt hơn, khi dự định lấn sang con đường diễn xuất, Lana tiếp tục nhận được sự khích lệ từ phía gia đình: “Cha mẹ nói tôi còn trẻ thì cứ thử hết mình, làm mọi điều mong muốn trước” . Cô nói. Thành danh ở Hollywood nhưng luôn nhớ về Việt Nam Nhờ sự ủng hộ và khuyến khích từ cha mẹ, Lana nhanh chóng gặt hái được nhiều thành công trên con đường nghệ thuật nói chung và nghiệp diễn xuất nói riêng. Cô từng góp mặt trong những siêu phẩm như X-Men: Apocalypse, “Patriots Day”, To All The Boy … Khả năng diễn xuất của Lana được ghi nhận và góp phần giúp cô trở thành một trong những hiện tượng điện ảnh mới. B ên cạnh đó, cô nàng còn là gương mặt quảng cáo cho nhiều nhãn hàng, làm người mẫu cho nhiều tạp chí danh tiếng. Nhờ những nỗ lực không ngừng, năm 2020, Lana đã nhận được giải Thế hệ Tiếp theo của Hollywood do Hiệp hội Phê bình Hollywood (HCA) bình chọn. Ngay từ vai diễn đầu tiên trong X-Men, Lana đã nhận được nhiều phản hồi tích cực từ khán giả Một bước trở thành sao, Lana được truyền thông Hollywood săn đón với tư cách là một ngôi sao đang lên Năm 2021, Lana hào hứng chia sẻ về mục tiêu sắp tới là hợp tác phim với những sao gốc Á. Ngoài đóng phim, Lana vẫn không quên thân phận là một Trần Đông Lan. Cô luôn nhớ về nguồn cội và việc mình là người Việt Nam. N ữ diễn viên đã phát triển hẳn Quỹ học bổng nhằm giúp đỡ các nữ sinh Việt Nam học hết cấp ba. Trước đó, Lana cũng từng trở về Việt Nam để thực hiện chương trình giáo dục cho trẻ em tại Long An. Lana Condor thăm trường THPT Cần Giuộc (Long An) cùng phu nhân cựu Tổng thống Mỹ Obama, minh tinh Julia Roberts, diễn viên Ngô Thanh Vân … “Tôi đã quá may mắn khi có được cuộc sống như hiện tại. Tôi luôn dành những khoảnh khắc để thầm cảm ơn số phận. Bản thân tôi hy vọng sẽ có thể giúp đỡ cho việc ăn học của nhiều bé gái có hoàn cảnh khó khăn tại Việt Nam trong tương lai và một ngày nào đó, khi thời điểm tới, tôi sẽ nhận nuôi một bé gái người Việt” , cô chia sẻ khi trả lời phỏng vấn với CNN . Mới đây, Lana còn khiến fan hâm mộ vô cùng vui mừng khi đăng tải trên MXH thông tin vừa đính hôn với bạn trai lâu năm – nam diễn viên Anthony De La Torre. Nữ diễn viên gốc Việt tại Hollywood – Lana Condor đã chính thức đính hôn với nam diễn viên Anthony De La Torre. Vậy là từ một cô bé mồ côi ở Cần Thơ, Trần Đông Lan năm nào đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, độc lập và là một nữ diễn viên Lana nổi tiếng ở Hollywood. Thành công của Lana có được ở thời điểm hiện tại một phần nhờ vào sự nỗ lực của bản thân cô, một phần khác có được chính là sự động viên, ủng hộ hết mình của ông bà Bob đã hết lòng đầu tư cho con gái theo học các ngôi trường nghệ thuật, tạo một môi trường tốt nhất để cô có thể theo đuổi ước mơ của mình. Nguồn: Tổng hợp

13 NGUYÊN TẮC ĐƠN SƠ ĐỂ SỐNG BÁC ÁI-ĐHY Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận

Phêro Trần Ngọc Quảng Có những chuyện đúng sai không quan trọng, con không cần giải thích, ai hiểu được thì hiểu, đừng nói nữa, bởi đâu phải bao giờ sự thật cũng thắng. Thật ra họ đâu cần sự thật, họ cần cái cớ để thị phi mà thôi ! Đừng nghe ai đó nói gì về tôi. Nếu muốn hiểu tôi. Ngồi xuống. Ta không cần nói xấu ai cả, ta kể nhau nghe về cuộc đời mình !!! Cuộc sống sẽ không cho phép con quay lại và sửa chữa những lỗi lầm trong quá khứ. Nhưng vẫn luôn cho con cơ hội hôm nay, để sống khác hơn ngày hôm qua. Con không cần hơn thua với bất kỳ ai, bởi vượt qua chính mình mới là thử thách lớn nhất. Mong con hãy lặng lẽ mà sống, âm thầm mà vươn. Bình yên sẽ luôn bên con … cố lên con nhé !!! S.T.

Thêm 1 người chết trong vụ 3 con gái đốt nhà mẹ ở Hưng Yên

Báo Nguoi-Viet November 27, 2022 HƯNG YÊN, Việt Nam (NV) – Bà Đỗ Thị Điểm, 34 tuổi, một trong ba người con gái mang xăng đốt nhà mẹ ruột ở huyện Yên Mỹ, tỉnh Hưng Yên, vì “chia đất không đều,” đã chết. Theo báo VNExpress hôm 27 Tháng Mười Một, bà Điểm là người con gái thứ nhì chết trong vụ này. Hiện, gia đình đã lo hậu sự và đưa thi thể bà Điểm đi hỏa táng. Trước đó, người con gái lớn là bà Đỗ Thị Định đã chết ngày 18 Tháng Mười Một. Hiện trường vụ ba con gái đốt nhà mẹ ruột ở huyện Yên Mỹ, tỉnh Hưng Yên. (Hình: VNExpress) Trong vụ đốt nhà xảy ra cuối Tháng Mười, bà Đỗ Thị Đưa, 32 tuổi, người con gái út bị bỏng nhẹ nhất, nhưng vẫn đang phải chữa trị tại bệnh viện. Theo gia đình nạn nhân, bà Vũ Thị Đều, 61 tuổi, mẹ của ba người con gái, hiện sức khỏe “vẫn rất yếu.” Bà Đều phải điều trị lọc máu trong lúc bác sĩ chưa thể giải phẫu. VNExpress cho biết thêm hồi đầu tháng này, Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra Công An tỉnh Hưng Yên đã khởi tố vụ án để điều tra tội “giết người” nhưng chưa khởi tố bị can đối với ba người con gái. Theo điều tra sơ bộ của công an, từ nhiều tháng trước, ba người con gái của bà Đều nảy sinh mâu thuẫn với mẹ trong việc chia quyền thừa kế đất. Khoảng 9 giờ rưỡi ngày 30 Tháng Mười, ba con gái mang can xăng 10 lít đến nhà mẹ “nói chuyện phải quấy.” Bà Đỗ Thị Điểm là người đổ xăng xuống nền nhà gian phòng khách. Lửa bùng lên mạnh khiến bà Đều và ba con gái bị thương. Vụ đốt nhà cũng gây thiệt hại tài sản khoảng 50 triệu đồng ($2,018). Mâu thuẫn trong gia đình bà Vũ Thị Đều nảy sinh từ khi bà xây nhà. Cuối năm 2020, bà Đỗ Thị Đưa đã gửi đơn đề nghị Ủy Ban Nhân Dân xã Trung Hòa giải quyết việc phân chia thừa kế đất đai trong gia đình. Theo lập luận của ba người con gái, đất đai do người cha quá cố để lại là tài sản thừa kế của tất cả các con trong nhà, nhưng người mẹ và anh trai đã sử dụng làm tài sản riêng. Người dân đến giúp đưa bốn mẹ con đi cấp cứu sau vụ đốt nhà. (Hình: Dân Trí) Theo báo Pháp Luật TP.HCM, chính quyền địa phương nhiều lần đứng ra hòa giải sự việc nhưng bất thành. Bà Vũ Thị Đều ngỏ ý chia mảnh đất trong ngõ cho ba người con gái, còn mình và con trai ở mảnh đất mặt tiền đường. Tuy vậy, ba người con gái lại mong muốn được chia thửa đất mặt tiền đường để thuận tiện cho việc kinh doanh. Phía mẹ và ba con gái không tìm được tiếng nói chung, xin về nhà để tự giải quyết nội bộ trước khi sự việc đau lòng xảy ra. (N.H.K)