Vào buổi sáng ngày 11 tháng 3 năm 2011, Yasuo Takamatsu lái xe đưa vợ mình là Yuko đến nơi làm việc. Hôm đó trời có tuyết. Trước khi bước xuống xe, cô mỉm cười với ông.
Ông không hề biết rằng đó sẽ là lần cuối cùng ông được nhìn thấy gương mặt của vợ mình.
Đến 2 giờ 46 chiều, mặt đất rung chuyển.
Một trận động đất mạnh 9,0 độ richter mạnh nhất từng được ghi nhận trong lịch sử Nhật Bản xảy ra ngoài khơi vùng đông bắc. Mặt đất rung lắc suốt sáu phút dài đằng đẵng.
Ba mươi lăm phút sau, điện thoại ông rung lên.
Đó là Yuko.
“Anh có sao không? Em muốn về nhà.”
Ông lập tức gọi lại.
Không có ai trả lời.
Yuko cùng mười hai đồng nghiệp tại ngân hàng 77 Bank ở Onagawa đã chạy lên mái tòa nhà hai tầng khi cảnh báo sóng thần vang lên.
Thực ra có một ngọn đồi ,núi Horikiri chỉ cách đó khoảng một phút đi bộ. Nơi cao ráo. Quy tắc cơ bản để sống sót khi có sóng thần.
Nhưng lệnh sơ tán lại hướng họ lên mái nhà.
Một mái nhà hai tầng.
Không đủ cao.
Khoảng ba mươi phút sau khi họ trèo lên mái, con sóng ập tới.
Trong mười ba người trên mái nhà hôm đó, mười hai người thiệt mạng.
Tám người ,trong đó có Yuko bị cuốn trôi và không bao giờ được tìm thấy.
Cô khi ấy 47 tuổi.
Cô yêu nhạc cổ điển và thích vẽ màu nước.
Cô có một con trai và một con gái.
Yasuo đã yêu nụ cười của cô suốt hai mươi ba năm.
Vài tháng sau, một công nhân dọn dẹp tìm thấy một chiếc điện thoại gập màu hồng trong bãi đậu xe ngập nước của ngân hàng.
Đó là điện thoại của Yuko.
Khi Yasuo sạc pin lên, ông tìm thấy một tin nhắn nháp mà cô chưa kịp gửi.
Chỉ bốn chữ:
“Sóng thần nhiều quá.”
Dấu thời gian là 3 giờ 25 chiều.
Điều đó có nghĩa là trong những khoảnh khắc cuối cùng ấy, cô vẫn còn sống.
Nước đang dâng dần lên mái nhà.
Cô đã cố liên lạc với chồng lần cuối.
Nhưng tín hiệu đã mất trước khi tin nhắn được gửi đi.
Trong hai năm, Yasuo đi tìm Yuko trên đất liền.
Ông đi dọc mọi bãi biển.
Ông lần theo mọi bờ sông.
Ông tham gia các chiến dịch tìm kiếm chính thức.
Ông tự tay dọn dẹp đống đổ nát.
Nhưng ông không tìm thấy gì cả.
Đến tháng 9 năm 2013 khi đã 56 tuổi, và chưa từng một lần đeo mặt nạ lặn ,ông đưa ra một quyết định.
“Nếu cô ấy không ở trên đất, thì cô ấy ở dưới biển.”
Ông đăng ký học lặn biển.
Gia đình lo lắng.
Mọi người nói rằng tìm một người trong đại dương chẳng khác nào tìm một hạt cát giữa tất cả bãi biển trên thế giới.
Yasuo lặng lẽ lắng nghe.
Rồi ông lấy bằng lặn.
Và bước xuống nước.
Từ đó đến nay, ông chưa từng dừng lại.
Mỗi tuần suốt hơn mười ba năm, Yasuo lại lặn xuống vùng nước lạnh và tối ngoài khơi Onagawa.
Ông và người hướng dẫn lặn lưu giữ những tấm bản đồ chi tiết:
- khu vực nào đã tìm
- dòng chảy ra sao
- nơi nào cần kiểm tra lại vì biển luôn dịch chuyển mọi thứ
Cho đến nay, ông đã thực hiện hơn 650 lần lặn.
Ông hiện đã 67 tuổi.
Biển cả đã bào mòn cơ thể ông.
Cái lạnh giờ khó chịu đựng hơn trước.
Mỗi lần lặn lấy đi ở ông nhiều sức lực hơn.
Nhưng ông vẫn đi.
Trong tất cả những lần lặn ấy, ông đã tìm thấy album ảnh, quần áo, và những mảnh vụn của cuộc đời người khác nằm rải rác dưới đáy biển ,những dấu tích lặng lẽ, đau lòng của gần 16.000 người thiệt mạng hôm đó, và 2.500 người giống như Yuko mãi mãi không được tìm thấy.
Riêng Yuko, ông vẫn chưa tìm thấy dấu vết nào.
Và thế nhưng…
“Tôi cảm thấy gần cô ấy nhất khi ở dưới biển,” ông nói.
“Giống như tôi đang đến thăm cô ấy vậy. Khi tôi tìm kiếm, tôi cảm giác cô ấy đang ở đâu đó rất gần.”
Ông không chỉ tìm một thi thể.
Ông đang giữ một lời hứa.
Chúng ta sống trong một thế giới luôn bảo người đang đau buồn rằng phải bước tiếp, phải chấp nhận, phải buông bỏ.
Yasuo Takamatsu lại đưa ra một câu trả lời khác.
Không phải cố chấp.
Không phải phủ nhận.
Mà là một điều lặng lẽ hơn, sâu sắc hơn rất nhiều.
Sự thủy chung.
Là quyết định rằng có những người đáng để ta bước vào bóng tối tìm kiếm dù mất bao lâu, dù nước có lạnh đến đâu, dù mọi xác suất đều chống lại mình.
“Tôi tin chắc cô ấy vẫn muốn trở về nhà,” ông nói.
“Và tôi sẽ đưa cô ấy về. Chừng nào cơ thể tôi còn cử động được, tôi vẫn sẽ đi tìm vợ mình.”
Vì thế, mỗi tuần ông lại mặc bộ đồ lặn.
Kiểm tra thiết bị.
Bước xuống khỏi thuyền.
Và đi tìm cô.
650 lần lặn. Một người đàn ông. Một lời hứa.
Ông vẫn đang tiếp tục tìm kiếm.
Câu chuyện này thật sự rất ám ảnh và đẹp theo một cách buồn đến lặng người.
Mình thấy đây không chỉ là tình yêu, mà còn là lòng thủy chung vượt qua cả thời gian, hy vọng và nỗi đau mất mát.
Theo True Story
My Lan Phạm










