Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương vẫn im lặng sau 3 tháng bị tạm giam

Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương vẫn im lặng sau 3 tháng bị tạm giam

RFA

2020-09-24

Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương vẫn giữ quyền im lặng sau 3 tháng bị công an Hà Nội bắt giữ để điều tra với cáo buộc “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”.

Bà Đỗ Thị Thu, vợ ông Phương cho biết như thế sau khi bị triệu tập lên cơ quan An ninh điều tra công an Hà Nội để làm việc về vụ án vào sáng 24-9-2020. Bà Thu nói qua điện thoại như sau:

“Họ không hỏi gì nhiều, họ chỉ hỏi là có biết chị Đoan Trang hay là không, họ hỏi về Facebook của chồng em và họ hỏi về sức khỏe trước khi anh Phương bị bắt.

Họ nói anh Phương nhà em vẫn khỏe, nghe họ nói anh Phương hiện tại vẫn không nói một câu gì hết, anh ấy vẫn trong tình trạng im lặng (giữ quyền im lặng).”

Bộ luật Tố tụng hình sự Việt Nam sửa đổi năm 2015 có hiệu lực đầu năm 2018 quy định: “Bị can, bị cáo có quyền trình bày lời khai, trình bày ý kiến, không buộc phải đưa ra lời khai chống lại chính mình hoặc buộc phải nhận mình có tội”.

Tuy nhiên quy định này thường không được áp dụng triệt để nhất là trong những vụ án an ninh do các bị cáo trong những vụ án này chỉ được gặp luật sư sau khi kết thúc giai đoạn điều tra.

Bà Đỗ Thị Thu cho biết thêm, cơ quan an ninh điều tra hỏi bà về liên hệ của ông Phương với những người dân ở Đồng Tâm, khuyên không nên tiếp tục đấu tranh và nên tập trung chăm sóc con cái.

Như chúng tôi đã thông tin, hôm 24-6-2020, ôngTrịnh Bá Phương và em trai Trịnh Bá Tư cùng mẹ là bà Cấn Thị Thêu bị công an Việt Nam bắt tạm giam.

Bà Nguyễn Thị Tâm, một người dân Dương Nội cũng bị bắt giữ trong cùng ngày.

Cả 4 người đều là những người lên tiếng mạnh mẽ trong sự việc công an Hà Nội điều hàng ngàn quân tấn công vào thôn Hoành, xã Đồng Tâm vào rạng sáng ngày 9-1-2020 khiến ông Lê Đình Kình bị CSCĐ bắn chết và 3 công an tử vong.

Thông tin về em trai ông Phương là Trịnh Bá Tư tuyệt thực hơn 20 ngày trong trại tạm giam công an tỉnh Hòa Bình cũng được gia đình cho hay từ ngày 25-8, tuy nhiên đến nay không có thông tin gì thêm.

RFA.ORG

Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương vẫn im lặng sau 3 tháng bị tạm giam

 

Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương vẫn im lặng sau 3 tháng bị tạm giam

RFA.ORG

Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương vẫn im lặng sau 3 tháng bị tạm giam

Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương vẫn giữ quyền im lặng sau 3 tháng bị công an Hà Nội bắt giữ để điều tra với cáo buộc “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống nhà nước Cộng hòa xã hội ch…

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Chức năng bình luận bị tắt ở Nhà hoạt động Trịnh Bá Phương vẫn im lặng sau 3 tháng bị tạm giam

Dân biểu Mỹ nhận bảo trợ cho tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Hóa

Tù nhân lương tâm trẻ Nguyễn Văn Hóa, người tham gia đưa tin về thảm họa ô nhiễm do nhà máy thép Formoasa Hà Tĩnh gây nên, chính thức được dân biểu Hoa Kỳ Alan Lowenthal nhận bảo trợ.

Thông cáo của Văn phòng Dân biểu Alan Lowenthal phát đi vào ngày 24 tháng 9 cho biết như vừa nêu. Cụ thể Dân biểu Liên bang Alan Lowenthal (CA-47) thông báo ông đã chính thức nhận bảo trợ tranh đấu cho nhà hoạt động trẻ tuổi và là tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Hóa, qua chương trình Defending Freedoms Project của Ủy Ban Nhân Quyền Tom Lantos trong Quốc Hội Hoa Kỳ.

Dân biểu Alan Lowenthal nêu rõ trong thông cáo rằng ông hãnh diện nhận bảo trợ tranh đấu cho tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Hóa. Theo ông thì anh Nguyễn Văn Hóa là một con người có niềm tin vững mạnh, và anh đã bị ngược đãi, bị giam giữ và bị cầm tù một cách sai trái vì hoạt động của anh đưa ra những vấn đề quan trọng đối với người dân Việt Nam, nhưng lại là những chuyện mà chính phủ Việt Nam không thích nghe.

RFA.ORG

Dân biểu Mỹ nhận bảo trợ cho tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Hóa

Dân biểu Liên bang Alan Lowenthal (CA-47) thông báo ông

Dân biểu Mỹ nhận bảo trợ cho tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Hóa
Đăng tải tại Tin Cộng Đồng | Chức năng bình luận bị tắt ở Dân biểu Mỹ nhận bảo trợ cho tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Hóa

KHI NIỀM TIN MẤT

KHI NIỀM TIN MẤT

Đỗ Ngà

Khi con người trở nên tham thì lòng tin xã hội dành cho người đó cũng mất dần. Khi xã hội tham lam thì con người trở nên mất niềm tin vào nhau, điều đó đang diễn ra tại xã hội Việt Nam. Ở nước ngoài, chữ ký của người dân là một bảo chứng thì ở Việt Nam lại khác, người ta đòi phải thêm con dấu đỏ do một cơ quan công chứng xác nhận “sao y” mới tin. Và thậm chí, có nơi còn đòi hỏi con dấu “sao y” phải không quá 6 tháng mới được chấp nhận thì mới thấy, vấn đề thủ tục ở Việt Nam nó nặng nề như thế nào?! Như vậy rõ ràng khi lòng tin mất đi thì xã hội tự sinh ra thủ tục làm rào cản để giảm bớt nguy cơ sập bẫy lừa dối, đó là một lẽ tự nhiên, chính vì vậy, Việt Nam đã phải mất quá nhiều sức lực và thời gian của xã hội để đề phòng lẫn nhau.

Thủ tục là một trình tự giải quyết công việc của chính quyền. Nó rất quan trọng, không thể thiếu được. Tuy nhiên, để có thủ tục đơn giản mà đầy đủ là một điều không dễ, nó đòi hỏi giữa nhà nước và nhân dân phải có lòng tin lẫn nhau. Với một xã hội mà lòng tin đã rơi đến tận đáy như Việt Nam thì việc tinh giảm thủ tục hành chính là gần như không thể thực hiện được. Chính quyền cũng biết dân không tin họ, và tất nhiên họ cũng chẳng thể tin vào nhân dân mặc dù tuyên truyền thì bao giờ “dân cũng tin đảng và đảng tạo lòng tin cho dân”. Và đó là lý do tại sao chính quyền CS cứ hô hào “cải cách thủ tục hành chính” nhưng cuối cùng cũng đâu vào đấy, thủ tục vẫn rối rắm rờm rà.

Nói về lĩnh vực ngân hàng, nơi mà người ta cho vay tiền, thì nơi đây người ta phải cẩn thận sao cho đồng tiền cho vay ấy không bị chiếm dụng. Tiền là tài sản, nếu cho vay dễ dãi trong một xã hội thiếu vắng niềm tin thì tất ngân hàng sẽ ôm nợ xấu. Chính vì vậy, các ngân hàng phải dựng hàng rào thủ tục để đảm bảo rằng, những ai lọt qua được hàng rào này thì đảm bảo ngân hàng “không mất tiền”. Xã hội này mất niềm tin đến mức, gói giải cứu doanh nghiệp 16.000 tỷ mà chính phủ đã triển khai từ hồi tháng 4 vừa rồi mà chỉ vỏn vẹn có đúng một doanh nghiệp lọt qua hàng rao thủ tục tiếp cận được khoản vay. Một thất bại ê chề trong việc triển khai chính sách.

Ở đây chúng ta không thể trách ngân hàng được, vì họ là một doanh nghiệp nên họ phải tìm cách hạn chế nợ xấu. Điều đáng trách ở đây là niềm tin xã hội đã từ lâu không còn nữa. Với một xã hội mà tham lam đầy rẫy, chữ tín bị chà đạp, lòng tin thì thiếu vắng mà bảo ngân hàng đơn giản hóa thủ tục giải phóng gói tiền thì làm sao họ dám làm?

Nhìn vào kết quả triển khai chính sách chúng ta thấy, hậu quả của một xã hội giảm sút niềm tin nó vô cùng tai hại, nó làm tắc nghẽn rất nhiều chính sách quan trọng. Còn nhớ gói an sinh 62.000 tỷ hồi tháng 5 vừa qua, thì rõ ràng chính sách này chả khác nào chính sách mà Mỹ, Anh, Úc đã làm. Thế nhưng tại sao người dân Việt gần như chẳng được bao nhiêu người có thể tiếp cận được với nó. Quan chức chính quyền địa phương thì hầu như chẳng ai có có đạo đức, đầu óc của họ thay vì nghĩ cách triển khai chính sách hiệu quả thì ngược lại, họ nghĩ ra cách thức để hớt lấy tiền cứu trợ như lập danh sách khống hoặc dùng thủ tục phức tạp để ngăn người dân tiếp cận. Một xã hội mà được dẫn dắt bởi chính quyền không tế như thế thì xây dựng niềm tin cho xã hội bằng cách nào? Vô phương.

Nói về việc ra chính sách thì Việt Nam cũng có thể học hỏi được cách làm của những chính quyền ở xứ tiến bộ, việc này không khó. Thế nhưng vấn đề lớn nhất ở Việt Nam là tính hiệu quả của chính sách khi được triển khai. Đó là lý do tại sao hết chính sách này đến chính sách khác hoặc thất bại hoặc hiệu quả không như mong muốn. Như đã nói, khi thiếu niềm tin thì ắt người ta tăng độ phức tạp thủ tục, mà tăng độ phức tạp thủ tục thì tính hiệu quả của chính sách hoặc bị hạn chế hoặc bị vô hiệu hóa và kết quả là gây lãng phí, tốn tiền dân và tốn thời gian và sức lực của xã hội.

Niềm tin mất thủ tục khó và ngược lại. Nếu muốn một xã hội vận hành trơn tru hiệu quả thì tất phải bắt đầu từ việc xây dựng niềm tin trong xã hội. Đối với ĐCS thì điều này là ngoài khả năng của họ.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://www.thesaigontimes.vn/…/ket-qua-thong-ke-phu…

Image may contain: text

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Chức năng bình luận bị tắt ở KHI NIỀM TIN MẤT

THEO LỐI MÒN

THEO LỐI MÒN

Đỗ Ngà

Thực hiện bình đẳng nữ giới trong bộ máy công quyền nghĩa là trao cho phụ nữ cơ hội ngang bằng với nam giới, chỉ vậy thôi. Khi cơ hội của nữ giới và nam giới ngang bằng nhau thì họ tự thi tài để tìm một vị trí cho mình, ai giỏi hơn thì người đó được giao nhiệm vụ và từ đó tỉ lệ nữ giới trong bộ máy công quyền được hình thành một cách tự nhiên mà không phải do chính sách điều tiết tỷ lệ nào cả.

Nước Mỹ chưa có vị nữ tổng thống nào không có nghĩa là Mỹ kỳ thị nữ giới. Cơ hội tranh cử của nam và nữ là như nhau, nhưng vấn đề là nữ không cạnh tranh nổi với nam giới nên chưa có nữ tổng thống, thế thôi. Năm 2016, bà Hilary Clinton tranh chức tổng thống với Donald Trump và đã thất bại, bởi đơn giản lúc đó dân Mỹ chọn Trump vì thấy ghế tổng thống cần chính sách mà Trump đã hứa chứ không phải họ kỳ thị nữ giới. Nếu kỳ thị nữ giới thì khi bầu cử nội bộ đảng dân chủ người ta đã loại bà Hilary Clinton ra khỏi vai trò ứng cử viên chứ không phải để bà thắng trong việc giành lấy đề cử của đảng đâu.

Thực chất, trong lĩnh vực chính trị thì nam giới thường trội hơn nữ giới vì bản chất người phụ nữ là thường hướng nội. Vậy nên nếu trao cơ hội ngang nhau thì bao giờ trong bộ máy công quyền phụ nữ cũng chiếm tỷ lệ thấp hơn, thậm chí rất thấp dù cho phụ nữ có được trao cơ hội ngang bằng. Nếu trao cơ hội ngang bằng, thì tỷ lệ nữ giới trong bộ máy công quyền không thể là cố định được mà nó nó thay đổi qua từng giai đoạn tùy thuộc vào năng lực của giới nữ lúc đó.

Việc ấn định tỉ lệ một cách duy ý chí này nó bắt đầu từ thời ông Hồ Chí Minh, khi mà ông ta triển khai chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất (CCRĐ) theo chỉ thị của Mao. Lúc đó từ bên trên giao xuống chỉ tiểu quái đản, là phải ít nhất 5% người dân là địa chủ. Mà thực tế, địa phưng nào giàu tỷ lệ địa chủ có thể hơn 5%, nhưng địa phương nghèo thì có khi tỷ lệ địa chủ chưa tới 1%. Chính vì vậy, những địa phương nghèo có người cũng đói rách nhưng vẫn bị bắt và đem hành quyết chỉ vì một mục đích duy nhất là làm sao để đạt chỉ tiêu.

Tưởng đâu thời áp đặt chỉ tiêu duy ý chí ấy đã qua rồi, nhưng không, nay chính quyền CS cũng làm một cách máy móc với vấn đề “bình đẳng nữ giới”. Điều mà ai cũng thấy, đấy là vị trí phó chủ tịch nước được ĐCS dành riêng cho phụ nữ vào đấy là cách họ tạo ra “bình đẳng nữ giới”. Việc ấn định vị trí cố định này cho một người phụ nữ chính cũng có nghĩa là họ đã loại bỏ cơ hội của nam giới. Mà loại bỏ cơ hội như thế thì có còn gọi là bình đẳng không?

Tương tự như việc ấn định ghế thì việc ấn định một tỷ lệ cho nữ giới trong bộ máy chính quyền nó cũng chẳng tạo ra công bằng mà là tạo ra bất công. Việc ấn định tỉ lệ 10% hay 20% cho nữ giới nhưng nếu năng lực phụ nữ nói chung không đủ đáp ứng tỷ lệ ấy thì điều gì xảy ra? Chắc chắn sẽ xảy ra hiện tượng vét phụ nữ để nhét vào cho đủ và điều này cũng có nghĩa là họ đã loại bỏ cơ hội của những người nam giới có năng lực hơn, vậy thì công bằng chỗ nào?

Để tạo ra sự bình đẳng cho nữ giới, bài toán nó trở về 2 vấn đề cốt lõi, đó là giáo dục và cơ chế. Giáo dục khai phóng tạo ra tư tưởng mở cho người phụ nữ, khi mà tư tưởng cả nam giới và nữ giới không còn bị Khổng giáo kiểm soát thì người nữ cũng tự tin cạnh tranh sòng phẳng với nam giới và đồng thời giới nam cũng có cái nhìn công bằng hơn với giới nữ. Thứ nhì là tạo cơ chế chuyển dụng sao phải công bằng về cơ hội cho tất cả không phân biệt giới tính. Đó chính là cách tạo ra sự công bằng giới tính đúng nghĩa trong xã hội.

Đã nhiều thập kỷ, thế giới này đã thay đổi nhiều nhưng chúng ta cũng chỉ thấy CS đi theo lối mòn. Có thể lối mòn đó do lãnh tụ của họ tạo ra và cũng có thể do quan thầy của họ tạo ra. Việc duy ý chí ấn định tỷ lệ là một lối mòn mà thế hệ lãnh đạo CS đời đầu đã để lại. Mà như ta biết, về chính sách quản trị đất nước thì mỗi thời kỳ mỗi khác nên đất nước cần lãnh đạo tư duy đột phá chứ không cần những con người có tư duy theo lối mòn. Và thực tế là, ĐCS luôn chọn cách theo lối mòn và loại bỏ nhân tố đột phá.

Lải nhải khẩu hiệu “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” là dạng tư duy bám theo lối mòn và nó được ĐCS đưa lên làm quốc sách. Mà như ta biết, trong thế giới động vật chỉ loài lừa mới đi theo lối mòn, còn lại các con vật khác thì không chọn cách như vậy. Chính vì vậy con người mới dùng hình ảnh con lừa để chửi những kẻ ngu dốt, đần độn. Ấy vậy mà không hiểu sao, ĐCS lại chọn đường lối của những con lừa, vậy thì làm sao đất nước này khá được?

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://thanhnien.vn/…/khong-co-nu-gioi-nam-giu-cac-vi…

https://www.rfa.org/…/Land_Reform_P2_NMCan-20060522.html

Image may contain: one or more people, mountain, outdoor and nature, text that says 'alamy a alamy aamy a a alamy stock photo AE2GON www. lamy com'
Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Chức năng bình luận bị tắt ở THEO LỐI MÒN

Nộp 30 triệu đồng sau 2-3 tháng có bằng cao đẳng sư phạm chính quy – Giáo dục Việt Nam

Nộp 30 triệu đồng sau 2-3 tháng có bằng cao đẳng sư phạm chính quy - Giáo dục Việt Nam
GIAODUC.NET.VN
GDVN- Hãy tưởng tượng một thế hệ đang được dạy dỗ bởi những giáo viên mầm non không học lấy một chữ, không đi học một ngày, bỏ tiền mua bằng; sẽ nguy hại như thế nào?

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Chức năng bình luận bị tắt ở Nộp 30 triệu đồng sau 2-3 tháng có bằng cao đẳng sư phạm chính quy – Giáo dục Việt Nam

LẠI ĐANG CHUẨN BỊ CHO KỊCH BẢN “KHÔNG KHÁNG CÁO” CHĂNG?

Image may contain: one or more people and people standing

LẠI ĐANG CHUẨN BỊ CHO KỊCH BẢN “KHÔNG KHÁNG CÁO” CHĂNG?

(Pham Doan Trang)

Hôm nay là 23/9, còn một tuần nữa là hết thời hạn kháng án cho các bị cáo trong vụ Đồng Tâm.

Cho đến hôm nay, luật sư vẫn chưa nhận được thông tin gì từ 15 bị cáo trong tù, đặc biệt từ hai tử tù Lê Đình Công và Lê Đình Chức.

Điều này là rất đáng lo ngại, bởi vì, căn cứ vào lối hành xử của lực lượng công an, có thể thấy khả năng cao của việc công an o ép, đe dọa để 15 bị cáo không kháng cáo, thậm chí viết thư ra ngoài năn nỉ: “Tôi biết tôi có tội, tôi vô cùng hối hận, tôi không kháng cáo và xin được thi hành án sớm…”.

Xin nhấn mạnh đây là tình huống giả tưởng nhưng không phải là không có khả năng xảy ra. Hãy nghĩ đến việc phần lớn bị cáo, trong lời cuối cùng trước tòa, đều đã phát biểu một kịch bản dập khuôn “xin cảm ơn các thầy cô quản giáo đã giáo dục, dạy dỗ để bị cáo ý thức được tội lỗi của mình”, “bị cáo có lỗi, bị cáo đã nhận ra lỗi”, “xin các luật sư không bào chữa cho bị cáo nữa và không yêu cầu trả hồ sơ lại cho Cơ quan Cảnh sát điều tra”.

Sau khi tòa tuyên án, chiều 14/9, hai ông Lê Đình Công và Lê Đình Chức có ra hiệu cho luật sư bào chữa là họ muốn kháng cáo. Tuy nhiên, cho đến giờ, mọi thông tin từ họ đều bị chặn lại; cánh cửa nhà tù đã đóng chặt.

Rõ ràng, nếu không ai kháng cáo và không có phiên xử phúc thẩm nữa, là điều vô cùng có lợi cho chính quyền công an trị, vì như thế là khép lại được một vụ án đã mang đến cho chúng quá nhiều tai tiếng.

Như Luật Khoa tạp chí đã viết, phán quyết ngày 14/9/2020 của Tòa án Nhân dân TP. Hà Nội về vụ Đồng Tâm mới là bản án sơ thẩm và chưa có hiệu lực. Việc thi hành án chưa bắt đầu. Thời hạn kháng cáo, kháng nghị là 15 ngày tính từ ngày kế tiếp (chứ không phải ngày tuyên án), tức là từ ngày 15/9 đến ngày 30/9.

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Chức năng bình luận bị tắt ở LẠI ĐANG CHUẨN BỊ CHO KỊCH BẢN “KHÔNG KHÁNG CÁO” CHĂNG?

CÁN BỘ LÀM GIÀU

Image may contain: one or more people, outdoor and nature, text that says 'Không chốn dung thân!'
Chau Nguyen Thi is with
Vạn Hạnh Huỳnh

CÁN BỘ LÀM GIÀU

Người được giao giữ rừng nhờ rừng bị phá mà giàu

Người được giao chống buôn lậu nhờ buôn lậu phát triển mà giàu

Người được giao thanh tra tham nhũng nhờ bảo kê tham nhũng mà giàu

Người được giao nhiệm vụ không được bỏ sót tội phạm nhờ bỏ sót tội phạm mà giàu

Người được giao xử án cho công minh nhờ không công minh mà giàu

Người được giao nhiệm vụ chọn người tài nhờ chọn người không tài mà giàu

Người được giao chọn người đức nhờ chọn không đức mà giàu

Người được giao giữ tiền cho chặt nhờ giữ không chặt mà giàu

Người được giao việc khen thưởng thành tích xứng đáng nhờ khen không xứng đáng mà giàu

Người được giao coi việc thi cử cho khỏi gian lận nhờ gian lận mà giàu…

Nói tổng quát lại là nếu anh giao cho tôi làm cái việc A thì tôi sẽ làm ngược lại cái việc A đó thì tôi mới có thể giàu. Đúng vậy không ?

Đại loại là hiện nay người Việt nam ta đang làm giàu theo cái cách như vậy đấy !

Tài Thánh cũng chưa hẳn là đã có thể cải tạo được cái trí khôn kỳ quái như trí khôn của người Việt hôm nay !

Khó mơ lắm !

Fb Quỳ Thạch

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Chức năng bình luận bị tắt ở CÁN BỘ LÀM GIÀU

Cây bắp, cây cầu & cây cột điện

Cây bắp, cây cầu & cây cột điện


S.T.T.D Tưởng Năng Tiến (Danlambao)
– Tôi đi lòng vòng mấy nước Á Châu nhưng không đâu mà cảm thấy gần gũi như ở Indonesia. Đất nước này nghèo quá. Dân chúng, phần lớn, cũng lam lũ và khốn khó y như dân Việt vậy. Đã vậy, khí hậu (đôi nơi) cũng dịu dàng như Cao Nguyên Lâm Viên khiến cho tôi (đôi lúc) cứ ngỡ là đã được trở lại quê nhà.

Rảnh, từ Jakarta, tôi mua vé xe hoả đi Bangdung (thủ phủ của đảo Java) vì nghe nói nơi đây trà và cà phê nhiều lắm. Rời khỏi thủ đô chừng 100 KM thì đoàn tầu bắt đầu chầm chậm leo đèo. Cao độ của Bandung hẳn cũng ngang tầm với Bảo Lộc nên vùng đất này trông không khác chi B’lao và Djiring ở xứ mình.

Qua khung cửa kính lòe nhoè (bởi những hạt mưa bụi li ti) tôi nhìn thấy lại những dàn xu xu xanh ngắt, những bụi qùi vàng, rồi những vườn cà phê nở hoa trắng xoá, và những luống trà trên mấy sườn đồi ở xa xa. Dưới lòng thung, cạnh dòng suối con uốn khúc, là nương mì hay ruộng bắp vừa mới trổ cờ. Ngó mà muốn ứa nước mắt!

Tuy là người gốc miền xuôi nhưng tôi rất thân thiết với ngô khoai, và nương rẫy. Tôi biết cách trồng tỉa, cũng như cách chăm sóc, cả mì lẫn bắp là nhờ vào những ngày tháng học tập cải tạo lao động ở Công Trường 75 (Di Linh) và ở trại Tân Rai – Bảo Lộc.

Chúng tôi được dậy tỉa bắp lần đầu, vào năm 1976, và đây là một bài học đắt giá nhớ đời. Mỗi thằng được phát cho một cái thau con đầy hạt, với chỉ tiêu rất thoáng: làm rồi là được về trại nghỉ. Thoạt nghe ai cũng hí hửng vì công việc nhẹ nhàng thấy rõ. Cứ cách chừng nửa thước thì bỏ ba hạt xuống lỗ, rồi lấy chân khỏa đất lại là xong.

Tưởng vậy nhưng không phải vậy. Mãi cho đến giờ ăn trưa mà thau bắp của mọi người đều chưa vơi phân nửa. Chiều nắng gắt, mồ hôi nhễ nhại, lưng lom khom mãi mỏi nhừ nên thay vì bỏ vài ba hạt – như đã được chỉ dẫn – chúng tôi “chơi” luôn cả nhúm cho nó chóng xong.

Chỉ sau một hai trận mưa đầu mùa là hậu quả thấy liền! Nhiều chỗ trên ruộng bắp mọc chi chít cả mấy chục hạt mầm xanh ngắt. Thế là họp hành, kiểm điểm liên miên. Kết luận: chúng tôi bị qui tội rất nặng nề là … phá hoại kinh tế nhà nước nhưng hình phạt thì không đến nỗi nào, chỉ dơ cao đánh khẽ thôi: rút tiêu chuẩn lương thực từ 15 ký (9 gạo, 6 khoai) xuống còn 10 (7 gạo, 3 khoai) trong vòng hai tháng.

Thực ra thì đây chỉ là tiêu chuẩn lương thực trên giấy mực, chứ chả cần phạt vạ gì ráo thì thủ trưởng, thủ kho và các anh nuôi của đơn vị bộ đội coi tù cũng đã “rút” bớt phần ăn của chúng tôi ngay từ ngày mới vào trại cơ. Nay, họ có lý do chính đáng để “rút” thêm chút nữa thì cũng … chịu thôi!

Đã qua gần cả năm tù nên cơ thể chúng tôi cũng quen dần với cái đói rồi. Vả lại, với thời gian khả năng “cải thiện” của chúng tôi cũng đã tăng tiến rất đáng kể và đáng nể (hễ thấy con gì nhúc nhích là ăn liền) nên cách trừng phạt này – xem ra – cũng không không có gì đáng để phải phàn nàn.

Tuy thế, tự thâm tâm chúng tôi đều cảm thấy áy náy và xấu hổ vì đã đánh mất sự tự trọng (trong khoảnh khắc) nên cứ phải hối tiếc mãi về cung cách làm việc vô trách nhiệm của mình. Khi nhìn lại vấn đề, đôi khi, tôi cũng tự biện minh bằng cách đổ thừa cho hoàn cảnh tù đầy khắc nghiệt.

Số lượng thực phẩm dành cho tù nhân ít quá, không đủ để tái tạo sức lao động hằng ngày. Đã thế, yêu cầu của ban chỉ huy trại bao giờ cũng đòi hỏi phải vượt chỉ tiêu nên tù binh buộc phải gian dối để sống còn thôi.

May mà “thời gian là thuốc tiên” nên những kỷ niệm buồn ở trại cải tạo rồi đều nhạt phai dần theo năm tháng. Tôi gần quên được chuyện “tỉa bắp hằng nắm” thì tuần rồi lại tình cờ nhìn thấy hình một cây cột điện mọc lá tre xum xuê (trên trang một trang facebook) cùng với nhiều lời mỉa mai hay đàm tiếu. Tôi đọc mà không khỏi trạnh lòng nhớ đến cảnh mấy chục mầm bắp xanh um, mọc trên một nhúm đất chỉ độ nửa gang tay, do chính tay mình gieo trồng mấy mươi năm về trước.

Chuyện trồng cột điện ở đất nước tôi bây giờ cũng không khác thế. Cũng làm lấy rồi nên cứ sau một cơn bão là có hàng ngàn cái gẫy lìa, hoặc bị đổ nhào. Loại cột xi măng cốt tre này vẫn thường được dùng để chống đỡ những cây cầu (chưa khánh thành đã nứt, hay vừa xây xong đã hỏng) ở Việt Nam. Cũng chỉ ở xứ sở này, và nước bạn Trung Hoa láng giềng, mới có chuyện trường học sập sàn (hay sập lan can) khiến vô số học sinh tử nạn.

Ngày trước – nơi những trại tù heo hút – lũ tù binh khốn khổ chúng tôi vì đói ăn rách mặc nên đã làm việc với một tinh thần hoàn toàn tắc trách, và vô cùng đáng trách. Còn bây giờ thì biết giải thích sao về cung cách vô trách nhiệm tương tự của giới công nhân viên hay cán bộ của nhà nước Việt Nam?

Qua một bài báo ngắn (“Một Việt Nam Như Bây Giờ Thì Mất Nước Cũng Đáng”) trên trang Tiếng Dân, tác giả Đoàn Phú Hoà có nhận xét như sau:

“Các sĩ quan cao cấp trong quân đội chỉ chăm chăm lo chuyện làm giàu mà sổ toẹt đến nhiệm vụ được giao phó. Các quan chức nhà nước đang ngày đêm tìm mọi cách kiếm tiền, thật nhiều tiền để bù lại cho những khoản tiền khổng lồ mà họ đã phải bỏ ra để mua được cái vị trí đang ngồi. Không những thế chúng phải có lãi, thật nhiều lãi để tính chuyện chuyển tiền ra nước ngoài, mua bất động sản ở nước ngoài để qua đó sống sau khi đã hạ cánh an toàn.”

Nếu đúng thế thì đất nước Việt Nam hiện nay có khác chi là một nhà tù vỹ đại và mọi công dân đều sống với tâm trạng của một tù nhân? Có tù nhân nào mà “thiết tha” đến chuyện mất còn của cái trại giam?

21/09/2020

Tưởng Năng Tiến

danlambaovn.blogspot.com

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Chức năng bình luận bị tắt ở Cây bắp, cây cầu & cây cột điện

Tổng thống Thái Anh Văn ca ngợi các phi công đánh chặn máy bay Trung Quốc là anh hùng

Tổng thống Thái Anh Văn ca ngợi các phi công đánh chặn máy bay Trung Quốc là anh hùng

Tổng thống Thái Anh Văn hôm 22-9-2020 bất ngờ đến thăm căn cứ không quân của nước này ở Bành Hồ (Penghu) – hòn đảo tiền tiêu nằm giữa eo biển về phía tây nam của Đài Loan.

Trong bài phát biểu, bà Thái Anh Văn nói với các phi công và kỹ sư rằng, bà chú ý đến “màn trình diễn anh hùng” của họ khi đánh chặn và đánh đuổi máy bay Trung Quốc trong 3 ngày liên tục vừa qua.

“Tôi rất tin tưởng vào các bạn. Là những người lính của Trung Hoa Dân Quốc, làm sao chúng ta có thể để kẻ thù lượn lờ ngay trong không phận của mình?” hãng tin Reuters dẫn lời bà Thái Anh Văn trong đó sử dụng tên gọi chính thức của Đài Loan.

Ảnh: AFP

#RFAVietnamese #Taiwan #DaiLoan #PLA #TsaiIngWen

+6
Đăng tải tại Tin Thế Giới | Chức năng bình luận bị tắt ở Tổng thống Thái Anh Văn ca ngợi các phi công đánh chặn máy bay Trung Quốc là anh hùng

Đại dịch Covid-19 có thể đã được chặn đứng nếu Bắc Kinh và WHO biết hành động

Đại dịch Covid-19 có thể đã được chặn đứng nếu Bắc Kinh và WHO biết hành động

Hải Lam | DKN 4 giờ trước

Đại dịch Covid-19 có thể đã được ngăn chặn nếu Bắc Kinh và Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) không đồng lõa giấu dịch, theo báo cáo của Uỷ ban Đối ngoại Hạ viện Hoa Kỳ.

Báo cáo dài 96 trang dự kiến công bố vào thứ Hai tới (28/9), nhưng trang New York Post đã có bản xem trước. Theo báo cáo, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã tiêu hủy bằng chứng và che giấu thông tin, đồng thời quốc hữu hóa chuỗi cung ứng và hạn chế xuất khẩu hàng hóa của các công ty Mỹ như 3M và General Motors tại các nhà máy ở đại lục nhằm giữ lại hàng hóa chủ chốt dùng cho đại dịch.

“Không còn nghi ngờ gì về việc ĐCSTQ đã tích cực che giấu có chủ ý để làm nhiễu loạn số liệu, che giấu các thông tin liên quan đến sức khỏe cộng đồng và đàn áp các bác sĩ cũng như nhà báo cố gắng cảnh báo thế giới”, các nghị sĩ viết trong báo cáo.

Các nghị sĩ cũng cho biết, nếu chính quyền Trung Quốc minh bạch và chủ động hơn khi virus corona bắt đầu bùng phát ở Vũ Hán vào cuối năm 2019, thì dịch bệnh về cơ bản có thể đã được kiểm soát và hàng trăm nghìn người trên toàn thế giới không phải thiệt mạng.

“Nghiên cứu cho thấy ĐCSTQ có thể đã giảm tới 95% số ca bệnh ở Trung Quốc nếu chính quyền tuân theo luật pháp quốc tế và ứng phó với dịch bệnh theo cách phù hợp với các biện pháp hiệu quả nhất”, báo cáo viết, trích dẫn một nghiên cứu trên Medrxiv, một cơ sở thanh toán trực tuyến được liên kết với Đại học Yale.

Báo cáo khẳng định: “Rất có thể đại dịch đang diễn ra đã được ngăn chặn”.

Thay vào đó, vào ngày 1/1, Bắc Kinh ra lệnh, chợ hải sản Vũ Hán – nơi giới chức ĐCSTQ tuyên bố dịch bệnh khởi phát – “phải đóng cửa và vệ sinh, tiêu hủy bằng chứng pháp y có thể cung cấp cái nhìn sâu sắc về nguồn gốc của dịch bệnh”, báo cáo cho biết.

Các nhà lập pháp nhấn mạnh, các quan chức của Trung Quốc đã biết về virus corona chủng mới vào tháng 12/2019, song ra lệnh che giấu thông tin.

Vào ngày 2/1, các nhà khoa học tại Viện virus học Vũ Hán phát hiện nCov có khả năng lây nhiễm cao, nhưng không chia sẻ ngay thông tin quan trọng này với WHO.

Theo các nhà lập pháp cho rằng WHO và người đứng đầu tổ chức này, Tedros Adhanom, đã tiếp tay cho Bắc Kinh giấu dịch.

Báo cáo viết: “WHO đã đồng lõa trong việc truyền bá và bình thường hóa những tuyên truyền và thông tin sai lệch của ĐCSTQ”. “Tổng giám đốc Tedros nên chịu trách nhiệm về những thiệt hại do hành động của ông trong việc phản ứng với Covid-19 gây ra và nên từ chức”.

Theo báo cáo, WHO cũng phớt lờ những lời cảnh báo từ Trung tâm Kiểm soát Dịch bệnh Đài Loan và chính quyền Hồng Kông về việc nCov lây truyền từ người sang người. Trong nhiều tuần, Bắc Kinh đã tuyên bố sai lệch rằng họ “không tìm thấy bằng chứng” cho điều này, mặc dù chính quyền Trung Quốc lúc đó đã biết nCov về mặt di truyền là giống với chủng SARS năm 2002 và có khả năng lây truyền.

“Ngay từ giai đoạn đầu dịch bệnh, WHO, dưới sự lãnh đạo của Tổng giám đốc Tedros, đã coi các tuyên bố từ ĐCSTQ là sự thật bất khả xâm phạm”, báo cáo cho biết. “Việc kiểm tra các tuyên bố công khai của họ, bao gồm cả những lời khen ngợi về cách xử lý đại dịch của ĐCSTQ, cho thấy sự sẵn sàng đáng lo ngại khi tổ chức này phớt lờ khoa học và các nguồn thông tin đáng tin cậy”.

Người phát ngôn của WHO nói với Fox News rằng tổ chức này đã biết về báo cáo và sẽ “xem xét một cách cẩn thận”.

Trong cuộc phỏng vấn với Fox & Friends hôm 21/9, khi được hỏi về báo cáo, Tổng thống Trump nói ông tức giận với Bắc Kinh vì đáng lẽ ra họ có thể ngăn thảm kịch này.

“Họ đáng lẽ có thể ngăn chặn nó (dịch bệnh) dễ dàng”, ông Trump đáp. “Họ đã ngăn không cho nó lan rộng hơn trong đất nước của họ, nhưng họ lại không ngăn nó lan ra phần còn lại của thế giới, trong đó có đất nước chúng ta. Họ đã không ngăn cản nó lan tới đây, châu Âu và toàn thế giới”.

—-

NEW YORK POST

China, WHO could have helped prevent COVID-19 pandemic: congressional report

By Ebony BowdenSeptember 21, 2020 | 5:51am

https://nypost.com/…/congressional-report-reveals-how…/

Image may contain: 2 people
Đăng tải tại Tin Thế Giới | Chức năng bình luận bị tắt ở Đại dịch Covid-19 có thể đã được chặn đứng nếu Bắc Kinh và WHO biết hành động

VỊ KHÁCH CÓ ẢNH HƯỞNG

VỊ KHÁCH CÓ ẢNH HƯỞNG

Lm. Mark Link, S.J.

Cách đây không lâu có một bà viết một bài báo thật hay về việc trang hoàng nhà cửa của bà. Mọi sự đều xuông xẻ cho đến khi chồng bà bỏ đi các đồ trang hoàng nội thất và treo một hình Chúa Giêsu thật lớn ngay chính giữa căn nhà.

Bà tìm cách thuyết phục chồng nghĩ lại, nhưng ông nhất định từ chối. Sau đó, trong một cuộc thảo luận với ông, bà nhớ lại những lời của Chúa Giêsu: “Nếu ai công khai tuyên bố họ thuộc về Thầy, Thầy cũng sẽ tuyên bố nhận họ như thế trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời” (Mt 10:32). Câu nói ấy đã giải quyết vấn đề. Chồng bà thắng.

Bây giờ bà nói bà vui mừng khi chồng bà thắng, vì bà nghĩ rằng tấm hình của Chúa Giêsu ấy đã có một ảnh hưởng đáng kể trên gia đình bà – và cả những người đến thăm.

Thí dụ, ngày kia có một người lạ nhìn đến tấm hình ấy, họ quay sang bà và nói, “Bà biết không, Đức Giêsu không nhìn vào bà; Người nhìn thấu qua bà.” Và một tối kia, người bạn của bà nhìn đến tấm hình này và nói, “Tôi cảm được sự bình an trong nhà của bà.” Tuy nhiên, ảnh hưởng đáng kể nhất của tấm hình này là sự đối thoại, bà cho biết như thế. Tấm hình đưa họ vào một mức độ đối thoại cao hơn, sâu đậm hơn.

Bà kết thúc bài viết rằng bà biết sẽ có người mỉm cười khi đọc những nhận xét này và ngay cả chế nhạo bà, nhưng bà không lưu tâm. Bà nói, “Điều tôi biết rất rõ là khi bạn mời Chúa Giêsu vào nhà bạn, bạn sẽ không bao giờ giống như trước.”

Đôi tân hôn trong bài phúc âm phép lạ tiệc cưới Cana chắc chắn sẽ đồng ý với bà. Họ đã mời Chúa Giêsu đến nhà của họ, và Người đã làm phép lạ đầu tiên ở đó. Và họ không bao giờ giống như trước nữa. Có lẽ không phải tình cờ khi phép lạ đầu tiên của Chúa Giêsu, biến nước thành rượu, đã tiên báo phép lạ sau cùng của Người, biến rượu thành chính máu của Người.

Có lẽ cũng không phải tình cờ khi Chúa Giêsu làm phép lạ trong một căn nhà, nhà của Máccô. (Mc 14:12-15; Công Vụ 12:12). Và cũng như đôi tân hôn ở Cana, Máccô và gia đình ông không bao giờ giống như trước nữa.

Một sự kiện ít người để ý là Chúa Giêsu thường làm phép lạ ở trong nhà của người khác.

Thí dụ, khi ông Phêrô lần đầu tiên mời Đức Giêsu đến nhà ông, điều đầu tiên Người làm là chữa cho mẹ vợ của ông được khỏi bệnh (Mc 1:31). Và khi ông Giairút, viên trưởng hội đường, mời Đức Giêsu đến nhà ông, điều đầu tiên Người làm là phục hồi sự sống cho con gái của ông Giairút, nó vừa mới chết (Mc 5:41). Gia đình ông Phêrô cũng như gia đình ông Giairút không bao giờ giống như trước nữa.

Sau đó có một thủ lãnh Biệt Phái, ông mời Đức Giêsu đến nhà dùng cơm tối, và một trong những điều đầu tiên Đức Giêsu làm là chữa lành cho một người bệnh ở nhà của ông này (Lc 14:4). Và ai có thể quên được ông Giakêu, người thu thuế cắt cổ ở Giêrikhô? Ông cũng được đón tiếp Đức Giêsu vào nhà của ông. Sau khi trò chuyện, ông Giakêu đã cho đi một nửa gia tài cho người nghèo, và đền bù cho những người bị ông lừa gạt đến bốn lần nhiều hơn số tiền ông lấy của họ (Lc 19:8).

Và sau cùng, một câu chuyện cảm động ở Emmau vào tối Phục Sinh. Hai người mời Đức Giêsu ở lại dùng bữa tối, tuy lúc bấy giờ họ không biết đó là Người. Kết quả là Đức Giêsu đã cử hành tiệc Thánh Thể đầu tiên sau bữa Tiệc Ly (Lc 24:30).

Đây chỉ là một vài thí dụ về việc người ta mời Chúa Giêsu vào nhà của mình và không bao giờ họ giống như trước nữa.

Những thí dụ này làm chúng ta tự hỏi, “Có bao giờ chúng ta ý thức mời Chúa Giêsu vào nhà của mình, trong một phương cách thực tiễn chưa?” Thí dụ, nếu một chuyên gia trang hoàng nội thất vào nhà của chúng ta, họ có thấy trên các vách tường một chứng cớ nào là gia đình chúng ta theo Chúa Giêsu không? Hoặc chuyên gia ấy sẽ nói rằng, “Tôi thấy con cái ông bà muốn trở thành các siêu sao nổi tiếng như Michael Jackson hay Bruce Springteen”, v.v.

Hoặc giả sử rằng con trai bạn đưa về nhà một người bạn của nó ở đại học, liệu người ấy khi trở về trường có nói với con trai bạn rằng: “Gia đình bạn thực sự là Kitô Hữu. Tôi không nhớ có lần cầu nguyện nào giống như việc cầu nguyện trước bữa ăn ở nhà của bạn. Và tôi chưa bao giờ cảm được tình cảm thắm thiết như ở nhà của bạn. Tôi cũng không thấy gia đình bạn nói xấu về bất cứ ai.” Người sinh viên ấy sẽ không bao giờ giống như trước, vì họ đã được gặp Chúa Giêsu trong căn nhà của bạn.

Mời Chúa Giêsu vào nhà của mình, có lẽ đó là điều quan trọng nhất chúng ta phải làm.

Và cách chúng ta thi hành điều đó có thể trong nhiều phương cách, từ sự hiện diện của Chúa Giêsu qua tượng chịu nạn hoặc các hình ảnh cho đến việc thành khẩn cầu nguyện trước các bữa ăn. Hoặc có thể là cách đối xử với nhau với tình yêu đích thực và không bao giờ nói xấu người khác. Một khi chúng ta mời Chúa Giêsu vào nhà, chúng ta có thể mong đợi một điều gì đó rất đặc biệt. Chúa Giêsu không bao giờ đến một căn nhà mà không làm điều gì đặc biệt.

Đây là một trong những thông điệp của bài phúc âm phép lạ tiệc cưới Cana. Đó là thông điệp chúng ta cần được nghe. Đó là thông điệp chúng ta cần trân quý. Đó là thông điệp có thể thay đổi nếp sống của gia đình chúng ta. Theo những lời của bà đã viết bài báo: “Điều tôi biết rất rõ là khi bạn mời Chúa Giêsu vào nhà của bạn, bạn sẽ không bao giờ giống như trước.”

Chính Chúa Giêsu đã hứa với các gia đình trong sách Khải Huyền:

Này đây Ta đứng trước cửa và gõ. Ai nghe tiếng Ta và mở cửa, thì Ta sẽ vào nhà người ấy, sẽ dùng bữa với người ấy, và người ấy sẽ dùng bữa với Ta.” (Kh 3:20).

Chúng ta hãy kết thúc với lời cầu nguyện:

Lậy Chúa Giêsu, xin hãy đến căn nhà của chúng con và chúc lành cho nó.

Xin Chúa chúc lành cho các cánh cửa để nó có thể mở ra tiếp đón người khách lạ và cô đơn. Xin Chúa chúc lành cho các căn phòng trong căn nhà chúng con để được tràn đầy sự hiện diện của Chúa. Nhất là, xin Chúa chúc lành cho mọi phần tử trong gia đình của chúng con. Cầu mong sao tâm trí họ mở ra đón nhận lời Chúa. Cầu mong sao đôi tay họ giang rộng cho những ai có nhu cầu. Và cầu mong sao tâm hồn họ luôn hướng về Chúa.

Lm. Mark Link, S.J.

From: Langthangchieutim

ban-tho-cong-giao trong nha.jpg

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, TÔN GIÁO | Chức năng bình luận bị tắt ở VỊ KHÁCH CÓ ẢNH HƯỞNG

RỒI NGÀY MAI ĐÂY AI SẼ CÒN Ở LẠI?

RỒI NGÀY MAI ĐÂY AI SẼ CÒN Ở LẠI?

Tuyết Mai

Tôi trông đợi gì ở ngày mai?

Một ngày mai có thể sẽ không tới

Thế tôi chờ đợi gì?

Chờ đợi một biến cố thay đổi cuộc đời tôi?

Ngày mai đây ai sẽ còn ở lại?

Trong cuộc đời đầy lọc lừa, đầy dối gian

Ai sẽ cho tôi lòng tin tưởng?

Để cuối chân trời còn thấy hạnh phúc

Của buổi hòang hôn.

**

Ai sẽ với tôi cùng sánh bước?

Khi hai mái đầu tóc đã điểm sương

Ai sẽ cùng tôi một đời chung thủy?

Cùng một con đường đi tới cùng đích của Yêu thương

Có phải ngày mai là những gì ta tiếp thu

Ta tạo được trong hiện tại?

Tôi ơi… Đừng quá mơ mộng

Đừng tìm về quá khứ.

**

Vì quá khứ đã là sự muộn màng

Và tương lai là những bóng mờ

Là ảo tưởng, không cho thực tế

Hãy cố lên tôi ơi…

Cố gắng sống một đời cho lý tưởng

Cho mục đích cao cả là hướng lên Trời

Sống cả đời còn lại trong Yêu thương

Hy Sinh và Phục Vụ

Để làm cho Tâm Hồn được an vui

Được thoải mái, lương thiện

Cho tốt đẹp cả đạo và đời.

**

Để cố gắng luôn sống làm người tử tế

Tử tế hôm nay, tử tế ngày mai

Và suốt một đời làm người

Vì không gì vui sướng cho bằng

Chờ đến ngày mai ta gặt hái

Tất cả những trái thơm ngon

Nặng trĩu cành

Sẽ cho ta cùng gia đình những tháng ngày êm ấm, bình an và hạnh phúc

Vì được nghỉ ngơi… được dưỡng sức

Để bù đắp những tháng ngày nhọc nhằn.

**

Ấy cuộc đời trần gian của con người

Giống như bánh xe lăn

Lăn mãi, lăn hoài không ngừng nghỉ

Chỉ nghỉ lăn khi nó bị hao mòn, bị gãy

Thôi thì sống ở trên đời chúng ta

Chỉ cần biết thờ phượng một Thiên Chúa

Biết cậy trông và tín thác

Để Người sẽ ban cho chúng ta

Ơn Khôn Ngoan biết thế nào là đủ

Để chấp nhận hiểu biết sức người có hạn

Để sống không hối hận ở ngày mai

Để không tiếc nuối trong quá khứ

Để không phải thốt lên hai chữ “Giá mà…”.

……..

Sống có Chúa con cái luôn có hạnh phúc

Vì chẳng ai phải thiếu thốn chi

Vì có Chúa tất cả đều biết giá trị

Giá trị phần hồn, giá trị phần xác

Ai thiết tha của cải trần gian sẽ bị hư mất

Ai thiết tha cuộc sống Nước Trời

Sẽ được Thiên Chúa ban cho no thỏa

Từ đời này và ở cả đời sau. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

21 tháng 9, 2020

Đăng tải tại Các Bài Thơ, TÔN GIÁO | Chức năng bình luận bị tắt ở RỒI NGÀY MAI ĐÂY AI SẼ CÒN Ở LẠI?

Ăn cắp – Văn hóa “Giả Vờ” ở Việt Nam

Ăn cắp – Văn hóa “Giả Vờ” ở Việt Nam

Sống trong một đất nước lúc nào cũng lo sợ bị “Ăn Cắp” và phải cố tập cho mình tính “Giả Vờ”… thật là “Đau Đầu”, “Nhức Óc” !!. Bài viết phiếm luận nầy rất hay vì nói lên đầy đủ những tệ trạng của một xã hội KHÔNG CÒN NHÂN TÍNH CON NGƯỜI.

Tôi không bênh vực những Tiếp viên Hàng không bằng lý do ngô nghê là họ phải đút lót để đựơc có việc làm trong Air VN, nên họ phải buôn lậu chuyển hàng ăn cắp để gỡ vốn chứ ! Mà tôi thực sự thương hại họ, vì ” Quít trồng Giang Nam thì ngọt, trồng Giang Bắc lại chua !”

Ngay khi chào đời, họ đã bị sinh ra trong một bệnh viện “ăn cắp”: Bác sĩ, Y tá “ăn cắp” phong bì của bệnh nhân, “ăn cắp” thuốc tiêm chủng ngừa bằng cách chia phân lượng thuốc tiêm ra nhiều phần, không đủ tiêu chuẩn, “ăn cắp” thủy tinh thể nhân tạo của Mỹ, rồi thay thế bằng sản phẩm Ấn Độ để “ăn cắp” giá tiền sai biệt.

Khi lớn lên, họ lại đi học trong những trường học “ăn cắp”: Giáo sư “ăn cắp” công trình trí tuệ của người khác, học sinh, Sinh viên “ăn cắp” bảng điểm, “ăn cắp” bằng cấp dỏm bằng phong bì.

Khi bắt đầu bước vào xã hội, bước đầu tiên, họ đã bị Lãnh đạo “ăn cắp” tiền đút lót để được có việc làm, nên họ phải tiến vào quỹ đạo ăn cắp, họ ăn cắp dự án, ăn cắp đất của nông dân, họ ăn cắp tiền phạt giao thông, họ ăn cắp sinh mạng của người dân bằng tra tấn, nhục hình …..

Vì vậy , khi tôi nhìn thấy những cô Ca sĩ, Hoa hậu, Người mẫu, vênh váo khoe khoang quần áo, túi xách, giầy dép hàng hiệu, xe “khủng”, nhà “khủng”, tôi thương hại họ quá, họ cũng bị “ăn cắp” trinh tiết, bị “ăn cắp” phẩm giá, anh ạ ! Tôi có con gái, và con gái tôi may mắn, được giáo dục tại trường học phân biệt điều phải, điều trái, được tôn trọng nhân phẩm.

Khi về Việt Nam, nhiều lần, xe người bạn chở tôi đi, bị công an thổi còi, rồi công an vòi vĩnh, xòe tay cầm tiền hối lộ. Tôi rơi nước mắt, họ còn nhỏ tuổi hơn con trai tôi. Con trai tôi có công ăn việc làm, nuôi con cái bằng chính sức lao động của mình, dạy con, làm gương cho con bằng chính nhân cách của mình . Những người công an trẻ đó cũng bị “ăn cắp” lương tâm, phải không anh?. Khi những người công an, đánh người, giết người, họ được bố thí trả công bằng vài bữa ăn nhậu, chút đồng tiền rơi rớt

Khi những phóng viên, bẻ cong ngòi bút, viết xuống những điều trái với lương tâm, sự thật để được bố thí trả công bằng những nấc thang chức vị, những đồng lương tanh tưởi, nhà văn Vũ Hạnh đã gọi đó là “Bút Máu” đấy anh ơi !

Khi những quan tòa, đổi trắng thay đen, cầm cán cân công lý có chứa thủy ngân như trong truyện cổ Việt Nam, họ cũng bị “ăn cắp” nhân tính mất rồi !

Trong xã hội, toàn là “ăn cắp”, vậy thì kẻ cắp là ai? Ai cũng biết, nhưng giả vờ không biết, Vì Văn hóa “giả vờ” là đồng lõa cho xã hội ăn cắp.

Cán bộ lãnh lương 200 đô la một tháng, xây nhà chục triệu đô nhưng giả vờ” đó là công sức lao động tay chân, và trí tuệ, hay quà tặng của cô em “kết nghĩa”? Tôi muốn xin cô em đó cho tôi được làm “con kết nghĩa ” của cô ta quá. Thế mà có những Lãnh đạo, Ủy viên Trung Ương Đảng, Đại biểu Quốc Hội, Ban Nội Chính, Ủy Ban Điều Tra, Quan Tòa “Thiết Diện Vô Tư”, Phóng viên Lề phải, Thành Đoàn, Quân Đội Nhân Dân, Chiến sĩ Công An, Trí thức Yêu Nước, Việt Kiều Yêu Nước sẽ sẵn sàng giả vờ tin vào quà tặng của “cô em kết nghĩa” đó!

Còn có thể trong tương lai, sẽ có nhiều quan chức sẽ nhận được nhà “khủng”, quà tặng của ông anh kết nghĩa, bà chị kết nghĩa, ông bố kết nghĩa, ông cố nội kết nghĩa, khi không tìm ra con người nữa, sẽ tiếp theo con chó kết nghĩa, con trâu kết nghĩa nữa …

Công chúa mặc áo đầm hồng, ưỡn ẹo trên đôi giày cao gót hồng, đi thị sát công trường xây dựng, theo sau là một đoàn Chuyên viên già tuổi tác, thâm niên công vụ, nhưng ai nấy vui vẻ, hớn hở, giả vờ Công chúa là một Chủ tịch tài năng thiên phú, không cần đi học, không cần kinh nghiệm gì cả . Y như tên nhóc Bắc Hàn mặt búng ra sửa Ủn Ỉn, và đoàn tùy tùng Tướng già của thằng con nít đó vậy …

Toàn đảng đều “giả vờ” tin rằng các Hoàng tử, Công chúa đều là thiên tài không đợi tuổi, mặt trẻ ranh mà nhảy lên ngồi trên đầu các nhà cách mạng lão thành, và ai nấy đều “giả vờ” tán tụng khen thơm như múi mít !. Thượng bất chính, hạ tắc loạn:

“Thanh tra, thanh mẹ, thanh gì?
Hễ có phong bì thì Nó “Thank you”!

Tôi buồn lắm, có đôi khi quá tuyệt vọng, tôi tự hỏi, mình có nên quên mình là người Việt Nam như con đà điểu vùi đầu trong cát, như quả chuối ngoài vàng, trong trắng, vì tôi yêu nước Mỹ quá rồi. Nước Mỹ chưa, và có lẽ không bao giờ hoàn hảo, nhưng ở đây, ít nhất không ai có thể “ăn cắp” lương tâm, phẩm giá, và nhân tính của tôi. Tôi được sống như một “CON NGƯỜI” không phải chỉ “giả vờ ” “làm người” đang sống đâu …..

Nhan Chinh

 

From: TU-PHUNG

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Chức năng bình luận bị tắt ở Ăn cắp – Văn hóa “Giả Vờ” ở Việt Nam

CẢM GIÁC CHIẾN THẮNG

CẢM GIÁC CHIẾN THẮNG

Một cô gái hỏi: “Bao nhiêu tiền 1 trái dừa vậy ông?”

Ông già bán dừa trả lời cô gái: “Thưa cô 10 ngàn 1 trái.”

Cô gái nói: “Bán cho tôi 2 trái 15 ngàn được chứ, không được tôi đi chỗ khác.”

Người bán dừa trả lời: “Cô lấy đi, 15 ngàn 2 trái. Tôi nghĩ như vậy cũng tốt rồi bởi vì cả ngày nay tôi chưa bán được cho ai cả”

Cô gái lấy 2 trái dừa và bỏ đi với cảm giác của một người chiến thắng.

Cô ấy bước vào xe hơi và đi đón cô bạn, cả 2 cùng tới một quán ăn sang trọng. 2 cô gái ngồi xuống bàn và gọi những thứ họ thích. Họ chỉ ăn một ít và để lại rất nhiều thứ mà họ gọi ra.

Sau đó cô ta thanh toán hóa đơn. Hóa đơn là 950 ngàn, cô gái đưa 1 triệu và nói với ông chủ quán: “Khỏi thối”

————

Sự việc này có vẻ rất bình thường đối với ông chủ quán giàu có. Nhưng nó rất đau đớn cho người bán dừa tội nghiệp.

Tại sao chúng ta thể hiện sự tính toán chi li khi chúng ta mua hàng của những người nghèo khổ tội nghiệp?

Và tại sao chúng ta lại quá hào phóng với những người không cần sự hào phóng của chúng ta?

Mỗi lần một đứa trẻ nghèo đến với tôi để bán một cái gì đó đơn giản, tôi lại nhớ về ba tôi. Ba tôi thường mua những món đồ lặt vặt từ những người nghèo khó với giá cao, mặc dù ông không thực sự cần đến chúng. Có lần tôi thắc mắc hỏi ba về hành động “kỳ quặc” đó thì ba tôi nói: “Đó chính là chân giá trị của cái gọi là từ thiện”.

Bài st.

Photo: Nandi.

Đăng tải tại TRUYỆN NGẮN | Chức năng bình luận bị tắt ở CẢM GIÁC CHIẾN THẮNG

CỘNG SẢN Ở ĐÂU CŨNG VẬY!

Image may contain: 7 people, wedding and outdoor

CỘNG SẢN Ở ĐÂU CŨNG VẬY!

Ảnh chụp Sa Hoàng Nicholai II của Nga cùng phu nhân và các con của họ tại cung điện Livadia, Crimea. trước khi cả gia đình bị chính quyền Xô Viết hành quyết vào ngày 17/7/1918. Ảnh bởi Bảo tàng Hermitage

Fact: Vào khoảng 1 giờ sáng ngày 17/7/1918, trong một biệt thự kiên cố ở thị trấn Yekaterinburg, thuộc dãy núi Ural, gia đình Romanov, gồm Sa hoàng Nicholas II, Sa hậu Aleksandra, năm người con, bốn người hầu còn lại của họ, bị những người Bolshevik đánh thức và lệnh cho họ phải mặc quần áo và tập trung trong hầm của biệt thự. Nicholas II, vẫn bình tĩnh bồng đứa con trai duy nhất của mình, Alexei, xuống dưới tầng hầm. Họ đứng gần nhau như thể họ đang chụp ảnh chân dung gia đình trong một căn hầm trống trải. Họ vẫn tỏ ra không biết gì về số phận của mình. Họ đợi ở đó một lúc thì đột nhiên, 11 hoặc 12 người đàn ông có vũ trang bước vào phòng.

Yurovsky với những kẻ hành quyết tiếp cận họ và đọc một tuyên bố đã chuẩn bị khiến cho mọi người kinh ngạc:

“Theo lệnh Chủ tịch của Xô Viết khu vực, hoàn thành ý chí của Cách mạng, đã ra lệnh rằng cựu Sa hoàng Nicholas Romanov, đã thực hiện vô số tội ác đẫm máu đối với người dân, nên bị xử bắn.”

Toàn bộ gia đình Sa Hoàng gồm vợ Tsarina Alexandra và 5 người con, trong đó 4 cô con gái từ 17-23 tuổi là Olga, Tatiana, Maria, Anastasia, và con trai Alexei 14 tuổi. Các người hầu, bác sĩ, đầu bếp cũng chịu chung số phận,

Ngay sau đó, bất chấp Nga Hoàng đứng lên phản đối lệnh hành quyết, nhóm người Cộng Sản dẫn đầu bởi Yurovsky bắt đầu xả đạn tự do vào gia đình Nga Hoàng, vua Nicholas II cùng vợ và con gái Olga chết lập tức. Những người còn sống sót gồm 3 con gái Tatiana, Anastasia, và Maria bị nhóm người hành quyết dùng lưỡi lê đâm tới chết. Thái tử Alexei, vốn ốm yếu vì bệnh tật bị bắn 2 phát đạn vào đầu để chắc là chết hẳn. Người hầu gái Anna Demidova sống sót khỏi loạt đạn thảm sát nhưng khi bị phát hiện cũng đã bị dùng lưỡi lê đâm chết, xuyên qua cả chiếc gối nhỏ mà cô dùng để che mặt.

Sau khi đã hành quyết xong xuôi, nhóm người hành quyết tiến hành xâm hại thi thể gia đình Nga Hoàng. Họ bị lột sạch quần áo, lấy hết tư trang rồi chất lên xe tải mang tới một rừng Koptyaki để chôn, trước khi chôn, Yurovsky chỉ đạo cho thuộc cấp đổ axit lên các thi thể nhằm làm biến dạng cho những người trung thành với Nga Hoàng sau này có tìm thấy cũng không nhận diện được. Thái tử Alexei cùng một người chị bị mang tới một mỏ đồng cách đó không xa để chôn vì huyệt mộ ban đầu quá nông.

Chính quyền Soviet, cho tới năm 1922 sau vẫn phủ nhận việc gia đình Nga Hoàng đã bị họ giết chết, vào năm 1979, huyệt mộ chính của Nga Hoàng đã được 1 người thám tử nghiệp dư tìm ra nhưng ông vẫn giữ bí mật cho tới khi chế độ Cộng Sản sụp đổ vào năm 1991 thì mới tiết lộ và khai quật. Sau một quá trình dài khám nghiệm DNA, năm 1998, Nga Hoàng cùng 3 cô con giá được cải táng tại nhà thờ Thánh Peter & Paul tại Saint Petersburg, nơi tổ tiên Nga Hoàng vẫn an nghỉ. Huyệt mộ phụ của thái tử Alexei cùng người chị được tìm thấy vào năm 2007, cải táng không lâu sau đó.

Năm 2008, Tòa án Tối cao nước Nga tuyên bố gia đình Nga Hoàng là nạn nhân của một cuộc đàn áp chính trị và phục hồi danh dự cho họ.

St.

#AdSanchez

Đăng tải tại Tin Thế Giới | Chức năng bình luận bị tắt ở CỘNG SẢN Ở ĐÂU CŨNG VẬY!