NGƯỜI KHÔN NGOAN KHÔNG TRANH CÃI ĐÚNG SAI

 Kimtrong Lam

Có câu nói: “Người khôn ngoan không bao giờ tranh cãi”. Bởi vì họ biết tranh cãi là vô ích với những người vốn dĩ có thành kiến và quan điểm trái ngược với mình.

Người khôn ngoan biết trường hợp nào nên phản biện trường hợp nào không.

Người càng khôn ngoan họ càng biết thay vì dùng lời nói, họ sẽ chứng minh bằng hành động, hành động đó không phải cho người kia thấy mà để khẳng định với chính bản thân mình. Để cảm thấy tin tưởng và không thất vọng về chính mình.

Người khôn ngoan sẽ không tranh cãi với Sếp khi sếp mắng, chê trách, đánh giá thấp về mình. Họ sẽ âm thầm cố gắng trở thành một nhân viên xuất sắc.

Người khôn ngoan sẽ không bao giờ tranh cãi với bố mẹ và người thân khi họ không tin tưởng vào mình. Họ sẽ nỗ lực để đến một ngày gia đình được tự hào về mình.

Người khôn ngoan sẽ không bao giờ tranh cãi với người yêu hay bạn đời của mình dù bất kỳ lý do gì. Họ sẽ lắng nghe, chia sẻ và dùng thời gian cùng hành động trả lời.

Người khôn ngoan sẽ không tranh cãi với những người xấu hay tiểu nhân. Vì họ chỉ đi qua cuộc đời mình và cho mình thêm sức mạnh, chứng minh khả năng và bản lĩnh của mình.

Người thông minh sẽ hiểu được rằng, kẻ thù thực sự khi chúng ta cãi nhau không phải là người đang đứng trước mặt, mà chính là thứ “cảm xúc” ẩn nấp trong cơ thể mỗi con người. Do vậy, cần học cách làm chủ cảm xúc, chiến thắng cái tôi ngạo nghễ bên trong mình thay vì thắng người khác.

Cuộc đời vừa vất vả lại ngắn ngủi. Nếu mỗi ngày đều phải tranh đoạt, phân phải trái, thắng thua thì không những khiến bản thân luôn trong trạng thái mệt mỏi mà hạnh phúc cũng chẳng thấy đâu. Do đó, nên khôn ngoan khi cư xử trên đời và hãy để người khác đi trước một bước trong trường hợp khó khăn. Bởi vì nhường một bước tương đương với việc để lại chỗ cho những bước tiến xa hơn trong tương lai.

VietBF@sưu tập


ĐỪNG ĐỂ MẤT MỘT LINH HỒN

 Gieo Mầm Ơn Gọi

Những ngày vừa qua trên mạng truyền thông lan tràn những clip về chị Nguyễn Thị Hồng Bích dùng chất xyanua đầu độc những người thân trong gia đình chị. Những lời phê bình chỉ trích khi thấy vẻ mặt vô cảm cộng với sự bình tĩnh khi kể lại hành động bỏ thuốc cho người thân mình uống.

Tại sao một người con, người vợ, người mẹ, người cô, người dì lại có thể ra tay tàn ác khiến người khác phải ớn lạnh như vậy?

Để dẫn tới tình trạng này chắc chắn sự nhận thức về tội nơi chị không còn, chị đã xa lìa Chúa quá lâu (dù chị có đến nhà thờ nhưng tâm hồn chị vẫn không đến với Chúa). Chúa không còn hiện diện trong cuộc đời chị để đến hôm nay sự vô cảm ngự trị nơi chị, lương tâm chị không còn nghe được tiếng Chúa nữa.

Khi được nghe tâm sự từ người thân của chị, hiểu được nỗi đau gia đình chị, tôi chỉ muốn nói với mọi người: hãy cầu nguyện cho Bích và gia đình chị.

Ngày xưa thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu cũng tha thiết cầu nguyện cho anh Pranzini (bị kết án tử hình) được ơn hối cải và Chúa đã nhận lời thánh nữ. Chúng ta cũng vậy, là những người Kitô hữu, chúng ta cũng hãy cầu nguyện cho nhau.

Thay vì chúng ta dùng thời gian để bình phẩm thì hãy dùng thời gian này cầu nguyện xin Chúa rủ lòng xót thương ban cho chị ấy được ơn sám hối vì những gì mình đã gây ra, ban cho cho chị được ơn hoà giải, cho gia đình được ơn bình an giữa biến cố quá đau thương này.

Chúa ghét tội chứ không ghét người có tội, chúng ta tin vào tình yêu của Thiên Chúa dành cho con người chúng ta, tin rằng Chúa sẽ nhận lời chúng ta cầu xin mà cứu lấy linh hồn chị ấy. Chúng ta không thể lên thiên đàng một mình mà lên đó với tất cả mọi người.

Đây là biến cố đau buồn của đại gia đình chị Bích nhưng lại là bài học cho chúng ta:

– Việc loại bỏ Thiên Chúa ra khỏi đời sống của mình sẽ khiến cho con người đánh mất chính mình và trở nên “mất ân nghĩa với Thiên Chúa và với chính anh chị em”

– Các giá trị luân lý, đạo đức bị xem nhẹ và tình thân bị đổ vỡ

– Chúng ta đều phải trả lẽ trước Chúa về những chọn lựa và hành động của mình

Việc thiết thực nhất lúc này là cầu nguyện cho chị Bích và đại gia đình chị ấy. Xin Chúa xót thương người khác cũng là xin Chúa xót thương chính mình vì không ai là không có tội. Hãy cứu lấy linh hồn chị ấy trước khi còn kịp, đừng để mất một linh hồn cho ma quỷ.

Xin chân thành cảm ơn những ai đáp lại lời mời gọi này, nếu được hãy lan toả cho mọi người cùng cầu nguyện để tạo nên một mạng lưới cầu nguyện cứu lấy linh hồn chị Bích và gia đình chị ấy được BÌNH AN

Nguyện xin Thiên Chúa là Đấng giàu lòng thương xót ban ơn Ân Sủng và Bình An cho tất cả chúng ta. Amen


 Phạm Nhật Vượng đang tìm đường giải cứu VinFast bằng tiền ngân sách nhà nước?

Ba’o Dat Viet

July 13, 2024

Trong bản tin ngày 11/7/2024, Tuổi Trẻ đưa tin:

“Sáng 11-7, tại hội đàm với Tổng bí thư, Chủ tịch nước Lào Thongloun Sisoulith ở Vientiane (Lào), Chủ tịch nước Tô Lâm đã công bố món quà của Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam tặng Đảng, Nhà nước và nhân dân Lào anh em là 20 xe điện VinFast. Số xe này sẽ góp phần hỗ trợ Lào tổ chức thành công các hoạt động quan trọng trong Năm Chủ tịch ASEAN 2024.”

Như vậy có thể khẳng định đảng và nhà nước đã bỏ tiền ngân sách (tiền thuế dân) để mua 20 chiếc xe hơi điện VF9 của VinFasts làm quà tặng chính phủ Lào.

Từ đó có thể nhận định Phạm Nhật Vượng đã thành công trong việc vận động chính phủ Việt Nam – ở đây là các ban bệ của đảng cộng sản Việt Nam – để chính thức tham gia vào cuộc chơi trình diễn của VinFast/Vingroup nhằm kiến tạo “luật chơi cấp nhà nước” với mục tiêu của ông Vượng là cứu cổ máy đốt tiền đang lao dốc là hãng xe hơi điện VinFast.

Cho đến tháng 3/2024, VinFast Auto có tổng nợ vay là 3,23 tỷ USD và tổng nợ phải trả lên đến 9,09 tỷ USD.

Trong các báo cáo tài chính, kinh doanh của VinFast cho thấy không còn các đối tác cho vay nước ngoài tham gia vào dự án này của ông Vượng ngoài ngân hàng.

Techcombank là chủ nợ chính.

Nhiều người Việt Nam vẫn lầm tưởng và cho rằng VinFast hay chủ nhân của VinFast là Vingroup là một doanh nghiệp đầu ngành, chủ lực của nền kinh tế Việt Nam. Nhưng thực chất VinFast chỉ là một doanh nghiệp tư nhân với vốn sở hữu của cá nhân ông Phạm Nhật Vượng nắm 98%.

Cho nên việc lầm tưởng VinFast hay Vingroup là trụ cột kinh tế Việt Nam e rằng nhiều người Việt đã bị đội quân PR của ông Vượng nhồi sọ quá lâu và quá sâu.

Vì thế VinFast có ăn nên làm ra hay có gặp trở ngại về hoạt động thì phải được hiểu ngọn ngành là vấn đề làm ăn của cá nhân ông Phạm Nhật Vượng và những chủ nợ của ông ấy khi đồng ý tham gia vào dự án VinFast mà thôi.

Bất chấp các áp lực nợ nần, đáo hạn, thị trường thu hẹp, khó khăn về sai sót kỹ thuật, các dự án mở nhà máy liên tục được triển khai ở nhiều nước như Mỹ, Indonesia, Ấn Độ…của VinFast dưới bàn tay phù phép của Phạm Nhật Vượng cũng chỉ là những động tác mà các chuyên gia tài chính đánh giá là “làm giá” để kéo dài cơn hấp hối của dự án xe hơi điện VinFast.

Sau nhiều cố gắng vận động để tiếp cận với các gói trợ cấp ưu đãi từ ngân sách liên bang tại Mỹ và các định chế tài chính quốc tế không đạt thành công, VinFast được đánh giá ngày càng lún sâu vào khó khăn về tài chính, nếu không muốn nói thẳng là khủng hoảng tài chính nghiêm trọng trong thời gian ngắn sắp tới.

VinFast cũng đã tạo nhiều chiêu trò để kéo giá cổ phiếu theo cách ông Vượng đã áp dụng nhiều lần trước đây cho các cổ phiếu khác trong Vingroup nhưng hấp lực tài chính từ VinFast với các ngân hàng Việt Nam dường như không gì thay đổi: VinFast khó có thể tạo thêm cơ hội để vay vốn từ các ngân hàng Việt Nam bởi rủi ro ngày càng cao thêm.

Nếu đánh giá về sức sống của VinFast một nhận định rõ ràng: không có phương thuốc nào có thể cứu được con bệnh đang hấp hối.

Thị trường tiêu thụ của xe hơi điện VinFast đang rơi tự do. Chi phí vận hành, marketing, bão trì bão dưỡng… gia tăng nhanh chóng sẽ góp phần gia tăng số nợ của VinFast. Nếu muốn cứu VinFast, ông Vượng phải đốt 2-3 tỷ USD mỗi năm trong vòng 5-10 năm tới thì cơ may sống còn của VinFast mới có thể được nghiêm túc xem xét sau 10 năm nữa.

Ai sẽ đủ lực đốt số tiền như thế bất chấp mọi rủi ro từ thị trường xe hơi điện? Không một ai có thể làm được điều này.

Cho nên ông Vượng phải vận động và tìm kiếm cơ may từ bầu sữa ngân sách của Việt Nam – ở đây là các lãnh tụ của đảng cộng sản Việt Nam tại Ba Đình.

Chiêu trò đầu tiên ghi nhận được là “đảng, nhà nước” chi ra một khoản ngân sách mua 20 chiếc xe VF 9 để làm quà tặng cho chính phủ Lào.

Tô Lâm xem như đã chính thức vào cuộc chơi của Phạm Nhật Vượng. Tô Lâm phải đổi chác lại phần không nhỏ để tham gia cuộc chơi được đánh giá chuẩn bị cho “gói giải cứu con bệnh hấp hối VinFast” từ bầu sữa ngân sách (tiền thuế dân)?

Tô Lâm đang chuẩn bị cho cuộc đổi ngôi quyền lực tại Ba Đình mà ở đó ông ta lăm le vị trí quyền lực cao nhất là tổng bí thư đảng thay Nguyễn Phú Trọng.

Liệu nước cờ bắt tay với Phạm Nhật Vượng ở canh bạc VinFast là một nước đi khôn ngoan hay nước đi bất lợi để có thể làm tiêu tan giấc mộng đế vương của họ Tô?

Liệu Tô Lâm có ‘ĐỚP” được cục xương VinFast mà Phạm Nhật Vượng đang nhử? Lành ít rủi nhiều ở nước đi này của chủ tịch Đớp Tô Lâm.

P/S: Lời nhắc nhở cho phóng viên Duy Linh/Tuổi Trẻ trong bản tin về 20 chiếc xe điện tặng chính phủ Lào, nên đưa tin chính xác và đẩy đủ nhất bởi thời đại 4.0, người đọc không dễ tìm hiểu thông tin để fact check.

“Sau khi ra mắt tại thủ đô Lào vào tháng 11-2023, Hãng xe Xanh SM sử dụng xe điện VinFast đã hoạt động hiệu quả và mở rộng mạng lưới ra nhiều thành phố khác của nước bạn.” – hãng xe Xanh SM là hãng gì nếu cố tình giấu đi thông tin không có lợi về nội dung?

Xe Xanh SM là hãng xe taxi của Vingroup tạo ra để làm chỗ tiêu thụ xe cho VinFast.

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh


Tòa bác đơn xin phá sản của Giuliani, cho chủ nợ xiết tài sản

Ba’o Nguoi-Viet

July 12, 2024

NEW YORK, New York (NV) – Tòa liên bang hôm Thứ Sáu, 12 Tháng Bảy, bác đơn xin phá sản của ông Rudy Giuliani, cựu thị trưởng New York, mở đường cho chủ nợ xiết tài sản, theo CBS News.

Hôm Thứ Tư, bản thân ông Giuliani cũng yêu cầu tòa bác đơn giữa lúc luật sư các chủ nợ cáo buộc ông né tránh câu hỏi về tài sản của ông.

Ông Rudy Giuliani. (Hình: Brandon Bell/Getty Images)

Ông Giuliani, từng làm cố vấn cho cựu Tổng Thống Donald Trump, nộp đơn phá sản Tháng Mười Hai năm ngoái sau khi bồi thẩm đoàn liên bang xử ông thua trong vụ hai nhân viên bầu cử ở Georgia kiện ông tội phỉ báng, và buộc ông bồi thường họ $148 triệu.

Trước đó, ông Giuliani tung tin bịa đặt hai nhân viên bầu cử này, mẹ con bà Ruby Freeman và cô Shaye Moss, gian lận trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2020, khiến họ bị quấy nhiễu và đe dọa.

Phán quyết hôm Thứ Sáu của ông Sean Lane, chánh án tòa liên bang ở New York về phá sản, mở đường cho mẹ con bà Freeman và những chủ nợ khác xiết hơn $150 triệu ông Giuliani mắc nợ.

Chánh Án Lane bác đơn xin phá sản của ông Giuliani một phần vì ông thiếu minh bạch kể từ khi nộp đơn. Ông Giuliani từ đó tới nay “thậm chí không có kế toán viên, vốn là bước căn bản nhất. Lỗi như vậy là dấu hiệu báo động rất rõ,” ông Lane viết trong phán quyết dài 22 trang hôm Thứ Sáu.

“Ông Giuliani không cung cấp được thông tin chính xác và đầy đủ về vấn đề tài chính trong sáu tháng vụ này chờ xét xử,” Chánh Án Lane lưu ý.

Ông Giuliani bị cấm nộp đơn xin phá sản trở lại trong vòng một năm, ông Lane tuyên bố.

Các chủ nợ cáo buộc ông Giuliani che giấu tài sản và lợi dụng thủ tục khai phá sản để trì hoãn trả nợ.

Ông Giuliani – từng được tạp chí Time bình chọn là Nhân Vật Của Năm – cho hay tài sản của ông hiện nay khoảng $10.6 triệu, gần một nửa nằm trong giá trị hai căn nhà ở thành phố New York và Palm Beach, Florida, theo CNN.

Ngoài số tài sản đó, các chủ nợ cũng có thể tìm cách xiết trương mục ngân hàng, chiếc xe hơi thể thao Mercedes-Benz, bộ sưu tập 26 đồng hồ đắt tiền, ba chiếc nhẫn vô địch World Series dành cho đội bóng chày New York Yankees, và nhiều kỷ vật bóng chày khác của ông.

Hiện chưa biết những món tài sản đó giá bao nhiêu, vì các chủ nợ cáo buộc ông Giuliani nói bớt giá hoặc không tiết lộ đầy đủ ước tính giá trị tài sản của ông. Chẳng hạn, các chủ nợ tin rằng chỉ riêng một chiếc nhẫn World Series cũng có thể bán được gần $30,000, theo hồ sơ tòa án.

Ông Giuliani, thành viên đảng Cộng Hòa, từng được ca ngợi vì giúp thành phố New York vượt qua hậu quả vụ khủng bố 11 Tháng Chín, 2001.

Nhưng sau khi tranh cử thất bại chức thượng nghị sĩ và tổng thống, ông Giuliani đánh mất hình ảnh một người trung dung có thể hòa hợp với đảng Dân Chủ khi trở thành người bênh vực ông Trump thuộc loại hùng hồn nhất.

Ông Giuliani từng được coi là “cái loa” chính cho những cáo buộc sai trái của cựu Tổng Thống Trump về gian lận bầu cử năm 2020.

Những lời dối trá về cuộc bầu cử năm đó kích động ủng hộ viên của ông Trump xông vào Quốc Hội gây bạo loạn nhằm cố phá hoại thủ tục chứng nhận ông Joe Biden đắc cử ngày 6 Tháng Giêng, 2021.

Hôm 2 Tháng Bảy, ông Giuliani bị tước bằng luật sư ở tiểu bang New York vì dối trá về cuộc bầu cử năm 2020. Trước đó, hồi Tháng Năm, hội đồng ở Washington, DC, cũng đề nghị cấm ông hành nghề luật sư ở đó.

Hiện tại, ông Giuliani cũng đang bị truy tố hình sự ở Georgia và Arizona vì dính líu tới âm mưu lật ngược kết quả bầu cử năm 2020. Ông phủ nhận tội trong cả hai vụ này. (Th.Long) [qd]


Pha đánh bóng vô tiền khoáng hậu!-Nguyễn Xuân Diện

Ba’o Tieng Dan

Nguyễn Xuân Diện

12-7-2024

Bình luận từ Tiếng Dân: Cuối bài này, tác giả Nguyễn Xuân Diện than thở: “Tôi năm nay gần 60 tuổi, đọc sách mấy chục năm mà chưa từng thấy chuyện như thế này!” Có lẽ tác giả chưa đọc sách “Vừa đi đường vừa kể chuyện” của T. Lan, hay “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch” của Trần Dân Tiên, nên mới than thở như vậy.

Thật ra chuyện “ngáo danh” của Vương Tấn Việt có lẽ học được từ người bác cùng cha khác mẹ với bố của ông Việt, tên là Nguyễn Sinh Cung, aka Hồ Chí Minh. Nếu đọc hai tác phẩm nói trên, thì ông Diện sẽ thấy bác – cháu họ giống nhau lắm.

***

Trên đời này, có lẽ ít người làm được như ông Thích Chân Quang. Viện Khoa học Nghiên cứu Nhân tài Nhân lực chết ba năm rồi, mà còn đội hồn ma dậy để trao bảng vàng vinh danh “Nhân Tài Đất Việt” cho ông, đến nỗi Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu phải tổ chức sự kiện và Đài Truyền hình tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu phải đưa tin trang trọng.

Buổi lễ tri ân lúc ông đang làm nghiên cứu sinh ở trường Đại học Luật Hà Nội, chưa bảo vệ luận án mà ông này mời được 50 giáo sư, tiến sĩ, quan chức, giảng viên, cán bộ và 1000 phật tử đến dự, có người còn quỳ rạp xuống để dâng hoa cho ông.

Nhưng quả này cũng quá ngoạn mục: Ông tự bỏ tiền cho làm hai sản phẩm khánh vàng QUỐC TRUNG HIỀN SĨ và khánh vàng ĐẠI QUỐC HỒNG ÂN tưởng là ĐỂ LÀM QUÀ TẶNG THẦY CÔ TRƯỜNG ĐẠI HỌC LUẬT HÀ NỘI.

Ảnh: Khánh vàng có dòng chữ “Quốc Trung Hiền Sĩ” của ông Vương Tấn Việt đặt để tặng cho ông Thích Chân Quang. Nguồn: Khanhvangducphat.com

(Mà bọn chế tác gia công kia, cũng như Chân Quang này không kẻ nào biết cái “khánh” nó hình thù thế nào, nên mới gọi hai cái biển hình chữ nhật là cái “khánh”. Sư mà không biết gì về cái khánh – một pháp khí của nhà Phật thì tu hú chứ tu gì!)

Không! Ông làm khánh vàng QUỐC TRUNG HIỀN SĨ để dúi vào tay đám giảng viên trường Đại học Luật Hà Nội để đám người đó tặng ông. (Xin xem cách họ đề chữ ở ảnh dưới).

 

Ảnh: Khánh vàng ghi bốn chữ “Quốc Trung Hiền Sĩ”. Nguồn: Khanhvangducphat.com

Thế là, đám giảng viên Trường Đại học Luật Hà Nội danh tiếng đã “Kính tặng Tiến sĩ Luật học Vương Tấn Việt”, và tôn vinh Vương Tấn Việt danh hiệu QUỐC TRUNG HIỀN SĨ (Bậc sĩ phu tài giỏi trong nước).

Thế mà đám giảng viên kia cũng hớn hở cầm lấy để trao cho Vương Tấn Việt.

Ối giời đất ơi! Xuân Tóc Đỏ của Thiên Hư Vũ Trọng Phụng, giờ có sống lại cũng phải gọi chàng Vương Tấn Việt là cụ!

Tôi năm nay gần 60 tuổi, đọc sách mấy chục năm mà chưa từng thấy chuyện như thế này!

_________

Ghi chú của Tiếng Dân: Dòng chữ trên trang web khanhvangducphat.com, giới thiệu về khánh vàng “Quốc Trung Hiền Sĩ” như sau: “Thông Tin Sản Phẩm: Khánh vàng Quốc Trung Hiền Sĩ là một trong hai sản phẩm được chúng tôi chế tác theo đơn đặt hàng của Tiến sĩ Luật học Vương Tấn Việt (TT. TS Thích Chân Quang) cùng với Khánh và Quốc Đại Hồng Ân, đây là một sản phẩm quà tặng tri ân được chế tác cá nhân hóa vô cùng ý nghĩa không chỉ có giá trị lưu niệm cao mà còn mang giá trị nghệ thuật đẳng cấp”.


 

NIỀM HẠNH PHÚC THẬT THIÊNG LIÊNG…-Truyen ngan

Khi ba mẹ qua đời, anh trai là chỗ dựa duy nhất của cô bé. Cô ngoan ngoãn nghe lời anh vì sợ rằng anh cũng sẽ bỏ cô mà đi. Một buổi sáng kia khi tỉnh dậy, cô bé không tìm thấy anh đâu nữa. Trong lòng cô chỉ còn niềm oán hận với người anh bạc bẽo của mình, cho đến một ngày hiểu ra sự thật cô mới òa khóc…

Năm cô 6 tuổi, cô mất cả ba lẫn mẹ, họ bị tai nạn ô tô trong lần về quê thắp hương cho ông bà nội. 6 tuổi, cô chưa thể hiểu hết mọi chuyện đang xảy ra trong gia đình, cô chỉ biết khóc suốt ngày vì ba mẹ không quay về.

Cô còn một người anh trai tên là Nam, cậu bé 14 tuổi, dáng người to cao giống cha. Lúc ba mẹ mất, cậu không khóc, không gào thét mà chỉ ôm chặt cô em gái vào lòng cho đến khi ngủ thiếp đi.

Suốt ngày cô đều theo sau anh trai đòi ba, đòi mẹ; cô không thích ăn cơm nửa sống nửa chín của anh trai nấu, không thích mặc bộ đồ nhăn rúm anh trai giặt,…
Kể từ ngày hiểu ra rằng ba mẹ mãi mãi không về, cô bắt đầu dựa dẫm vào anh trai vì sợ anh lại bỏ cô mà đi

Đêm hôm đó, trời đã rất muộn, rất muộn nhưng cô không chịu ngủ mà ngồi dậy kéo anh trai và hét to: “Em muốn gặp mẹ!”.

Bỗng nhiên, Nam kéo cô từ trong mền ra, hai tay nắm lấy đôi vai bé nhỏ của cô và nói:

“Mẹ mất rồi, đừng có tìm mẹ nữa, ba mẹ đều không còn nữa, họ sẽ không quay về nữa đâu!”.

Giọng nói của Nam vang lên rất to khiến cô phải im lặng vì sợ hãi. Sau đó, cô dần dần hiểu được ba mẹ cô mãi mãi không quay về, cô hiểu được trên thế giới này chỉ còn anh trai là người thân duy nhất của mình.

Nam úp mặt xuống giường và khóc thật to, đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh trai khóc kể từ ngày ba mẹ mất.

Cô nhẹ nhàng cúi xuống rồi nằm trên lưng anh trai, cô dùng đôi tay bé nhỏ của mình ôm lấy anh, cảm giác ấm áp như ôm ba mẹ vậy.

Cô bắt đầu dựa dẫm vào anh trai giống như trước kia từng dựa vào ba mẹ: đi học, cô đòi anh chở đi; tan học, anh trai phải đến đón cô. Trường của cô cách nhà khá xa, mỗi buổi sáng Nam đều chở cô đến trường, đến nơi người Nam ướt đẫm mồ hôi. Ngồi trên xe, cô nắm chặt lấy vạt áo của anh không rời, cô không khóc đòi ba mẹ như trước nữa. Trước giờ cô chưa từng nói với anh, kể từ khi hiểu ra rằng ba mẹ mãi mãi không quay về nữa, trong lòng cô luôn bao trùm một nỗi sợ hãi, cô sợ rằng một ngày nào đó, anh trai cũng sẽ rời xa cô.

Cảm giác sợ hãi đó khiến một đứa bé 6 tuổi trở nên ngoan ngoãn, nghe lời đến lạ. Thế rồi, có mơ cô cũng không tưởng tượng được rằng cuối cùng anh trai vẫn bỏ rơi cô.

Hôm đó là ngày cuối tuần, mới sáng sớm, Nam đã phải mất hơn nửa tiếng đồng hồ chăm chút buộc cho cô hai bím tóc, mặc cho cô bộ váy màu trắng mà cô không biết anh mua cho cô từ khi nào, sau đó cô được anh trai dẫn đi công viên chơi rất nhiều trò, ăn rất nhiều món, cho đến khi mệt, cô ngủ say trên lưng anh.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô thấy mình nằm trên giường của nhà khác còn anh trai thì không thấy đâu nữa. Cô hốt hoảng chạy đi tìm anh, sau đó một người hàng xóm mà cô gọi là “thím” nói với cô rằng anh trai cô đi làm thuê rồi, từ nay về sau, cô sẽ sống cùng với gia đình họ. Mặc dù cô biết, chú thím là bạn thân thiết của ba mẹ mình nhưng cảm giác bị anh trai bỏ rơi lúc này còn tuyệt vọng, đau đớn hơn khi ba mẹ rời đi. Là anh trai đã bỏ rơi cô, cô đã bị anh trai bán lấy tiền, anh trai không cần cô nữa.

Sau khi biết anh trai cũng bỏ đi không về như ba mẹ, cô nhanh chóng thích nghi với cuộc sống mới, có nhiều sự thay đổi. Sự thích nghi nhanh chóng đó mãi đến khi lớn lên, cô nhận ra rằng đó chính là một kiểu để quên đi đau thương.

Cô chủ động học làm việc nhà, tự giặt quần áo, cô biết đây không phải là nhà của mình, họ không phải người thân của mình nên cô không dần dần không còn dựa dẫm vào ai nữa. Kể từ khi anh trai bỏ đi, cô hòan toàn mất đi quyền được nũng nịu, đòi được yêu chiều. Cô cũng có một người anh trai nữa, người đó hơn cô một tuổi, rất nghịch ngợm và đôi lúc còn bắt nạt cô.

Cũng may là bố mẹ nuôi rất thương cô, mỗi năm họ đều mua quần áo mới cho cô, có đồ ăn ngon cũng luôn để phần. Tình cảm cô đối với bố mẹ nuôi, có yêu thương, nhưng sự cảm kích, ơn huệ lại là phần nhiều.

Năm cô 11 tuổi, lúc đó cô đang học lớp 4, một buổi tối nọ, cô đang giúp mẹ vá lại chiếc áo, bỗng mẹ nuôi nói:

“Mấy năm nay, con không nhớ Nam sao? Lúc đó, nó còn bé, sao có thể chăm lo cho con được?”

Cô im lặng không nói, đúng vậy, cô không nhớ anh trai, mới nghĩ đến cô đã thấy hận, vì thế cô không muốn nghĩ. Cô nói với mẹ: “Mẹ à, đừng nhắc đến anh con nữa”.

Mẹ nuôi thở dài, hình như trong lòng vẫn còn điều gì đó muốn nói nhưng cô đã đi về phòng mất.

Chính xác, cô hận anh, cô không sợ khổ khi đi theo anh, không được đi học thì có gì đáng sợ đâu, cô sẽ theo anh đi kiếm cơm vậy. Nhưng anh đã đập tan mộng tưởng của cô, đã làm mất đi chỗ dựa của người thân duy nhất, đó chính là sự hủy diệt triệt để, không để lại điều gì cả. Vì thế, cô không thể tha thứ cho anh trai mình.

Năm 16 tuổi, thành tích học tâp đứng đầu toàn trường giúp cô thi đỗ vào trường cấp ba, người anh lớn hơn cô một tuổi đang học lớp 11.

Một năm sau, khi người anh đó đang chuẩn bị tốt nghiệp cấp ba, cha nuôi nghỉ việc, ông thuê một cửa hàng nhỏ ở chợ để bán rau. Tối hôm đó, đang ngồi học cô khát nước nên đi ra phòng khách uống thì tình cờ nghe được cuộc trò chuyện bên phòng của cha mẹ. Anh trai nuôi nói với mẹ rằng: “Mẹ, con không biết, dù thế nào đi nữa con cũng phải học Đại học”.

“Không được, con Mai học tốt hơn con, nó có khả năng thi đậu Đại học”. Tiếng nói của cha nuôi nhỏ nhẹ nhưng rất quyết đoán.

“Lấy đâu ra tiền mà nuôi hai đưa ăn học cùng một lúc chứ?” Mẹ nuôi nói.
Nghe đến đó, cô vội quay về phòng, cô không muốn nghe gì nữa. Lúc đó, cô quyết định để cho anh trai học Đại học, còn cô, học xong cấp ba, cô sẽ đi tìm việc. Bởi từ khi anh trai bỏ cô mà đi, ba mẹ nuôi đã cho cô quá nhiều, cô không muốn thêm gánh nặng cho họ nữa.

Đáng tiếc là anh trai nuôi của cô thi không đậu và ba nuôi cô vẫn kiên quyết rằng cô phải vào Đại học.

Cô vẫn kiên quyết: “Con không thi đâu, con quyết định rồi!”.

Tranh luận hồi lâu không được, mẹ nuôi cô từ trong bếp nói vọng ra: “Mai à, con bắt buộc phải thi vào Đại học. Con có biết không, anh trai con đã gửi đủ số tiền học phí cho con rồi nên con nhất định phải học Đại học, đừng phụ lòng nó, nó không dễ dàng gì…”.

Cô ngẩn người.

11 năm sau, lần đầu tiên cô lại tìm về hồi ức của anh trai mình.

Ba mẹ nuôi nói với cô: “Năm đó, anh trai con biết một đứa trẻ 14 tuổi như nó không có khả năng để nuôi em gái nên nó mới quyết định ra ngoài đi làm kiếm cơm, còn gửi con lại cho ba mẹ. Nó bán nhà và đưa hết số tiền đó cho ba mẹ bởi nó tin rằng ba mẹ sẽ chăm sóc tốt cho con. Buổi sáng sớm hôm đó, trước khi rời đi, anh con ôm con đang ngủ say trong lòng đưa cho mẹ bồng, sau đó nhìn con và hứa rằng: “Thím à, con nhất định sẽ về đón em con, mong thím chăm sóc tốt cho nó…”.

“Từ khi con bắt đầu lên lớp 4, mỗi tháng nó đều gửi tiền về cho mẹ, ba mẹ cũng tích góp lại cho nó. Là ba mẹ vô dụng, nhiều năm qua luôn để con phải chịu ấm ức…” Ba mẹ nuôi nghẹn lòng không nói nên lời, họ cầm lấy tay cô và khóc.
Vậy những năm qua anh ấy đi đâu, sống như thế nào?…Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu, thì ra anh trai chưa từng bỏ rơi cô, anh trai vẫn luôn yêu cô nhưng bằng cách mà mấy năm qua cô không thể lý giải được.

“Thế tại sao anh lại không về thăm mình chứ, không phải anh đã hứa sẽ về thăm mình rồi ư?…”.

Số tiền gửi từ Sài Gòn về, bên ngoài phong bì không ghi địa chỉ cụ thể, cô hạ quyết tâm nhất định phải vào Sài Gòn tìm anh.

Một năm sau, cô thi đậu và vào Sài Gòn học tập, cô vẫn không thôi nghĩ đến việc tìm anh trai, thế nhưng giữa đất Sài Gòn rộng lớn như thế, đi tìm một người quả như là mò kim đáy bể.

Tốt nghiệp xong, cô ở lại Sài Gòn và làm việc ở đó, cũng là để tìm anh trai luôn. Vào lúc cô gần như tuyệt vọng, bỗng nhiên cô nhìn thấy một bức ảnh trên mạng: “Trước một quầy báo nhỏ, có một chàng trai người gầy gò ốm yếu miệng, bị mất một tay đang sửa xe đạp…” Khi nhìn thấy dòng chữ ghi tên Nam, cô hoa mắt, người đó chẳng phải là anh trai mình sao? Đúng rồi, là anh ấy.

Cô xem tiếp: “Năm 19 tuổi, người thanh niên làm việc ở một công trường xây dựng, trong lúc đang làm việc thì do gặp sự cố về máy móc nên anh ta đã bị mất đi một cánh tay, từ đó anh lang thang phiêu bạt khắp nơi, làm đủ nghề để mưu sinh: nhặt phế thải, đi bán báo, phát tờ rơi,…Và 3 năm trước, anh ta mở một quầy báo nhỏ vừa bán báo vừa sửa xe đạp. Động lực duy nhất để anh sống lạc quan như thế chính là cô em gái…”.

Khi cô xuất hiện trước quầy báo, anh trai cô đang bận rộn với công việc sửa xe đạp, mặc dù mất một tay nhưng động tác của anh vô cùng nhanh nhẹn và điêu luyện. Cô nhẹ nhàng bước lại gần, nước mắt cô rơi xuống lã chã, trước mắt cô chính là người anh mà cô từng hận vì đã bỏ rơi cô, chính là người yêu thương cô nhất, bất chấp tất cả để lo cho cô một cuộc sống đầy đủ.

“Cô gái, cô…” Anh ngạc nhiên khi nhìn thấy cô, cô khóc nức nở và ngồi xuống nhẹ nhàng lấy khăn lau mồ hôi cho anh.

“Anh à, em là Mai đây!…”

Cô vội vàng ôm lấy anh, đã lâu lắm rồi cô không được ôm anh như vậy, cảm giác đó vẫn ấm áp như hồi bé, cảm giác được an toàn, được yêu chiều…
*********

Tình cảm gia đình luôn thiêng liêng như vậy, nó luôn là chỗ dựa để ta lớn lên, luôn là động lực để ta bước tiếp, dù người thân có làm gì thì hãy luôn nhớ rằng, tất cả đều vì những người mà họ thương yêu mà thôi…!.

ST

From: Ngọc Nga  & KimBang Nguyen

DẠ, CON ĐÂY! – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ta sẽ sai ai đây? Ai sẽ đi cho chúng ta?”; “Dạ, con đây, xin sai con đi!”.

Thế kỷ 19, một tờ báo Paris đăng quảng cáo tuyển người đi truyền giáo hải ngoại thế này: “Chúng tôi sẽ cống hiến cho các bạn không lương bổng, không bảo hiểm, không người chỉ dẫn, không chế độ hưu trí; nhưng phải làm rất nhiều công việc nặng nhọc, chỗ ở tồi tàn, rất ít ủi an, nhiều thất vọng, đau ốm thường xuyên, một cái chết đớn đau trong cô đơn và một nấm mồ vô danh!”. Vậy mà đã có rất nhiều người “điên” đã ghi danh xuống tàu đi truyền giáo. Các thừa sai Việt Nam đầu tiên vào những thời kỳ đầu thuộc số điên này.

Kính thưa Anh Chị em,

Ngày nay, dẫu không đến nỗi phải cảnh “một nấm mồ vô danh”, nhưng có lẽ Thiên Chúa cũng đang thực sự lúng túng khi Ngài không biết phải “sai ai đây”. Vì thế, Lời Chúa nói với Isaia – bài đọc một – nói với các nhà thừa sai ngày nào vẫn đang ngỏ với chúng ta, “Ta sẽ sai ai đây?”.

Trình thuật về ơn gọi của Isaia truyền tải một cảm giác về sự khác biệt và uy nghi của Thiên Chúa. Isaia nhìn thấy Chúa “ngự trên ngai rất cao; tà áo của Người bao phủ Đền Thờ” lấp đầy nơi thánh. Nhà tiên tri có một ý thức sâu sắc về sự bất xứng của mình khi đứng trước sự hiện diện của Đấng Thánh Khiết.

Ngược lại, trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói về một Thiên Chúa liên quan mật thiết đến các chi tiết trong công trình sáng tạo của Ngài. Không con chim sẻ nào rơi xuống đất mà Cha trên trời không biết; Ngài là Đấng đếm từng sợi tóc trên đầu mỗi con cái. Nếu con chim sẻ nhỏ bé – hai con có thể mua được một hào ở chợ – là quý trước mặt Chúa Cha thì bạn và tôi quý trọng hơn biết bao, “Các con còn quý giá hơn muôn vàn chim sẻ”.

Không có sự xung đột giữa Thiên Chúa của Isaia và Thiên Chúa của Chúa Giêsu. Ngài là một Thiên Chúa vừa ở bên ngoài chúng ta một cách vô cùng, vừa can thiệp sâu sắc vô hạn các chi tiết bên trong cuộc sống mỗi người. Chính vì Ngài là Cha của chúng ta, nên chúng ta không sợ hãi khi làm chứng cho Chúa Giêsu, tuyên xưng Ngài trước mặt người khác. Hãy nói với Ngài, “Dạ, con đây!” và ‘xuống tàu!’.

Anh Chị em,

“Dạ, con đây!”. Với Isaia, bạn và tôi có thể thưa lên như thế khi biết Đấng sai chúng ta đang đồng hành với chúng ta trên mọi bước đường. Hãy nhớ, “Đấng kêu gọi anh em là Đấng trung tín, và Ngài sẽ trung tín đến cùng!” – Phaolô. Như Isaia, chúng ta có thể cự nự với lý do này lý do khác, “Khốn thân tôi! Vì tôi là một người môi miệng ô uế”. Và còn hơn thế, “Tay con ô uế, trí con ô uế… Con đang sống giữa một xã hội ô uế”. Nhưng Chúa nói, “Hãy nhìn xem, than hồng đã chạm đến lưỡi ngươi, lỗi ngươi được xoá, tội ngươi được tha!”; “Mỗi ngày các Bí tích chạm đến con, Bí tích Hoà Giải tẩy sạch con, chữa lành con; Bí tích Thánh Thể bổ sức con, nuôi dưỡng con!”. Và khi Thiên Chúa nói xong, Isaia không tài nào cưỡng lại, để rồi ậm ự như bạn và tôi cũng sẽ ậm ự, “Dạ, con đây, xin sai con đi!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, dạ, con đây! Chỉ xin cho con hiểu rằng, mức độ con nhận ra sự quan phòng của Chúa ‘tuỳ thuộc’ mức độ con ném mọi âu lo vào lòng thương xót của Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

***************

Thứ Bảy Tuần XIV Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

24 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các Tông Đồ rằng : “Trò không hơn thầy, tớ không hơn chủ. 25 Trò được như thầy, tớ được như chủ, đã là đủ rồi. Chủ nhà mà người ta còn gọi là Bê-en-dê-bun, huống chi là người nhà.

26 “Vậy anh em đừng sợ người ta. Thật ra, không có gì che giấu mà sẽ không được tỏ lộ, không có gì bí mật, mà người ta sẽ không biết. 27 Điều Thầy nói với anh em lúc đêm hôm, thì hãy nói ra giữa ban ngày ; và điều anh em nghe rỉ tai, thì hãy lên mái nhà rao giảng.

28 “Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hoả ngục. 29 Hai con chim sẻ chỉ bán được một hào phải không ? Thế mà, không một con nào rơi xuống đất ngoài ý của Cha anh em. 30 Thì đối với anh em cũng vậy, ngay đến tóc trên đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi. 31 Vậy anh em đừng sợ, anh em còn quý giá hơn muôn vàn chim sẻ.

32 “Phàm ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời. 33 Còn ai chối Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ chối người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.”


 

MỘT NỬA CUỘC ĐỜI-Thang Le-Truyen rat ngan

Kimtrong Lam

Anh và cô rất yêu nhau. Rồi một ngày anh ngỏ ý cầu hôn.

Cô cười hỏi: “Em là gì đối với anh?”

Anh suy nghĩ một lúc rồi nhìn vào mắt cô và trả lời: “Em chính là một nửa cuộc đời mà anh đang tìm.”

Cô mỉm cười và chấp nhận lời cầu hôn, cả hai kết hôn chẳng bao lâu sau và sống hạnh phúc trong một thời gian.

Ngày tháng qua đi, đôi bạn trẻ bắt đầu xa nhau vì lịch trình làm việc bận rộn với những lo toan và công việc hàng ngày, cuộc sống của họ trở nên khó khăn.

Rồi cặp đôi bắt đầu có những cuộc cãi vã và mối quan hệ của họ xấu đi theo thời gian, nó trở nên ngày một tồi tệ hơn.

Một ngày nọ cả hai gây gổ và trong lúc nóng giận anh đã tát cô. Cô chạy ra khỏi nhà và hét lên: “Anh không hề yêu em.”

Anh càng điên lên và giận dữ nói: “Hình như có một sai lầm. Em chưa bao giờ là một nửa trong cuộc đời của anh cả …”

Cô đột nhiên im lặng và biết rằng những lời đã nói ra không thể rút lại được.

Nước mắt lưng tròng, cô về nhà, thu dọn đồ đạc và trước khi đi đã ghi lại cho anh một mảnh giấy:

“Anh nói đúng, có thể em đã chưa bao giờ là một nửa trong cuộc đời anh, hãy để em đi và anh hãy tìm đúng phần thiếu sót của mình …

Chúng ta hãy đi trên con đường của riêng mình, bằng cách này sẽ đỡ đau hơn”.

Năm năm trôi qua ..

Anh không bao giờ kết hôn lần nào nữa, nhưng anh thường tìm cách biết tin tức về cô.

Anh biết rằng cô đã rời khỏi đất nước và đang sống trong những giấc mơ của mình.

Anh cũng đã hối hận về những gì đã xảy ra nhưng chưa bao giờ tìm đến với cô và cố gắng hàn gắn.

Anh không muốn chấp nhận sự thật rằng anh nhớ cô và vẫn rất nhớ cô trong đời …

Một ngày kia khi đi công việc tại phi trường, anh đã nhìn thấy cô.

Cô đang đứng một mình chỉ cách đó vài bước. Cô cũng nhìn thấy anh và mỉm cười với anh dịu dàng.

Anh hỏi: “Em khỏe không?”

Cô trả lời: “Em ổn, còn anh? Anh đã tìm thấy tình yêu trong đời mình chưa?”

Anh mỉm cười lắc đầu: “Chưa …”

Cô nói: “Em sẽ bay trong chuyến bay kế tiếp.”

Anh nói với cô: “Anh sẽ trở lại sau 2 tuần. Hãy gọi cho anh sau đó nha ..”

Cô mỉm cười và vẫy tay chào tạm biệt …

Bản tin tối cùng ngày anh nghe nói về vụ tai nạn phi cơ.

Chính là chiếc phi cơ mà cô đã bay. Anh cố gắng tìm kiếm tin tức và biết rằng cô đã ra đi mãi mãi …

Một lần nữa anh cảm thấy đau đớn tột cùng vì nhớ cô.

Cuối cùng thì anh cũng hiểu cô chính là phần còn thiếu sót trong cuộc đời mà anh đã bất cẩn đánh mất, nhưng tất cả đã quá muộn …

Austin, 10/03/2022

Thang Le.


 

 Sư Thích Minh Tuệ bất ngờ đi khất thực trở lại

Ba’o Dat viet

July 12, 2024

Cộng sản lo sợ ảnh hưởng của sư Thích Minh Tuệ đến quần chúng

Sư Thích Minh Tuệ đã tái xuất hiện đi khất thực vào ngày 12/7 sau khoảng một tháng vắng bóng. Một đoạn video lan truyền trên mạng cho thấy hình ảnh của ông đi khất thực trên đường phố, có người dân quay phim và chụp hình.

Trước đó, vào ngày 13/6, ông Lê Thìn đã xuất hiện trong một video trên mạng xã hội khẳng định rằng Sư Minh Tuệ đã rời khỏi khu vực rẫy gần nhà ở huyện Ia Grai, tỉnh Gia Lai một cách bí ẩn sau ba ngày xuất hiện. Việc này xảy ra khi nhiều khất sĩ trong số 70 người từng hành trình cùng Sư Minh Tuệ biến mất trên đường đến Gia Lai.

Theo thông tin từ BBC, trong cuộc phỏng vấn qua điện thoại với em trai của Sư Minh Tuệ là ông Lê Thìn, ông này xác nhận rằng Sư Minh Tuệ đã trở lại và khỏe mạnh. Tuy nhiên, ông Lê Thìn cho biết chưa xem video trên mạng có hình ảnh của ông đi cùng Sư Minh Tuệ nên chưa thể xác nhận tính xác thực của nó.

Trong một video khác trên kênh YouTube Nhịp Sống News ngày 13/6, vào khoảng bốn giờ chiều, một đoàn gồm năm khất sĩ đi trên đường Hồ Chí Minh, đoạn qua tỉnh Kon Tum, dự định đến huyện Ia Grai, Gia Lai để gặp Sư Minh Tuệ. Khi đến gần KM1455+788, họ được một chiếc xe biển xanh 82A 00173 của tỉnh Kon Tum mời lên xe. Một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng đề nghị đưa họ về Gia Lai và họ đồng ý. Tuy nhiên, từ đó không còn thông tin về năm vị khất sĩ này.

Một nhóm khác gồm bảy vị hành giả cũng mất tích sau khi nghỉ đêm ở khu đất trống gần đường Hùng Vương, xã Đắk Pék, huyện Đắk Glei. Theo kênh YouTube Nhịp Sống News và Hải Đăng Vlog, vào khoảng 9 giờ tối ngày 13/6, chủ hai kênh này đã đến khu vực nơi bảy vị sư nghỉ tạm qua đêm và trò chuyện với họ. Nhưng sáng hôm sau, họ không còn thấy các hành giả này nữa. Một người dân gần đó cho biết có hai chiếc xe lớn đến đưa họ đi vào khoảng 1-2 giờ đêm.

Sáng 14/6, hiện trường nơi các sư nghỉ lại vẫn còn một số mảnh y áo, máy nghe kinh. Các YouTuber cho rằng điều này bất thường vì các sư thường dọn dẹp sạch sẽ trước khi rời đi. Họ cũng phát hiện sư Như Ngộ và một người vừa cạo đầu cũng rời đi một cách bí ẩn từ khu vực Đèo Lò Xo, để lại quần áo và các vật dụng cá nhân.

Sư Minh Tuệ, tên thật là Lê Anh Tú, sinh năm 1981, tu theo 13 hạnh đầu đà của Phật giáo, từng ba lần hành hương từ Nam ra Bắc. Trong chuyến đi vào tháng 6/2024, Sư Minh Tuệ nhận được sự quan tâm đặc biệt của công chúng. Khi đến Thừa Thiên-Huế vào đêm 3/6, đoàn khất sĩ hơn 70 người bị lực lượng an ninh chặn và sau đó thả ra tại nhiều địa phương khác nhau, trong khi Sư Minh Tuệ được yêu cầu “ẩn tu” bởi cơ quan chức năng. 


 

Người làm điều xấu nhưng theo lương tâm ngay thẳng thì có tội trước mặt Chúa không?-Cha Vương

Ngày Thứ 6 tốt lành cả trong lẫn ngoài nhé. Xin bạn hãy tiếp tục cầu nguyện cho nạn nhân của chiến tranh và bão táp.

Cha Vương

Thứ 6: 12/7/2024

GIÁO LÝ:  Người làm điều xấu nhưng theo lương tâm ngay thẳng thì có tội trước mặt Chúa không? Không. Nếu ai đã xét mình và phán đoán đúng, họ phải theo tiếng lương tâm mình, dù không may họ làm sai. (YouCat, số 298)

 SUY NIỆM: Thiên Chúa không thể quy các hậu quả xấu cho ta vì một sai lầm vô tình do lương tâm phán đoán. Dù thực sự là phải luôn theo lương tâm, ta không nên quên rằng ta thường hay bóp méo các sự việc, giết chết, xuyên tạc, lừa gạt bằng cách viện dẫn các quyền của lương tâm để lạm dụng. (YouCat, số 298 t.t.)

❦ “Lương tâm phải được rèn luyện và phán đoán luân lý phải được soi sáng. Một lương tâm được rèn luyện tốt sẽ phán đoán ngay thẳng và chân thật. Lương tâm này sẽ đưa ra những phán quyết theo lý trí, phù hợp với điều kiện đích thực như Đáng Sáng Tạo đầy khôn ngoan muốn. Việc giáo dục luơng tâm rất cần thiết cho những người chịu các ảnh hưởng tiêu cực và bị tội lỗi cám dỗ làm theo ý riêng và bỏ những giáo huấn chân thực.”(Sách Giáo Lý Công Giáo, số 1783)

LẮNG NGHE: Lạy Chúa, Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi. (Tv 119:105)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, có những lần con giả điếc làm ngơ trước tiếng gào thét của lương tâm. Xin cho con luôn biết lắng nghe và quay về với Chúa để được sống đời đời.

THỰC HÀNH: Có bao giờ bạn viện lý do này lý do khác để làm điều sai chưa? Nhìn lại sự lựa chọn của bạn trong ngày hôm nay.

From: Do Dzung

XIN VÂNG | TÂM ĐOAN  

NGỦ – Song Thao

 Song Thao

 Tôi có một cái tật, đôi khi rất phiền phức, là buổi trưa phải nằm nhắm mắt khoảng 15 phút, ngủ thì càng tốt, không ngủ cũng không sao. Nhưng khi tỉnh dậy, thấy sảng khoái trong người, cơ thể tỉnh táo để tiếp tục làm việc. Mười lăm phút… dưỡng thần đó có lẽ là thói quen từ thời công chức ngày xưa: buổi trưa phải phóng xe về nhà đánh một giấc… la siết! Cái tật của tôi chẳng là cái tật có thể giữ bản quyền được. Nhiều người cũng… tật như vậy. Nhiều đủ để biến thành một dịch vụ thương mại. Cơ sở nghĩ ra cách làm tiền từ cái tật này là Công Ty MetroNaps ở Nữu Ước.

<!>

Trên tầng lầu thứ 24 của tòa nhà nổi tiếng Empire State Building, bạn sẽ được đưa vào một căn phòng yên tĩnh và ít ánh sáng, nằm trên một chiếc ghế ngả giống như ghế trong phòng mạch nha sĩ với tấm chăn mỏng đắp trên chân. Trong không gian những tiếng động được làm mất đi, âm nhạc êm dịu dắt dìu bạn vào giấc ngủ ngắn chừng 20 phút. Hai chục phút là lý tưởng vì nếu lâu hơn bạn sẽ cảm thấy mệt mỏi khi thức giấc. Sau 20 phút lơ mơ dễ chịu, bạn sẽ được một chiếc máy gây ra tiếng động nhẹ và ánh sáng nhẹ nhàng đánh thức bạn dậy. Bạn sẽ cảm thấy khỏe khoắn và yêu đời hơn sau 20 phút êm ả mặc dù phải móc túi chi ra 14 đô!

 Ngủ như vậy là ngủ… mini vào buổi trưa. Ngủ ban đêm mới là ngủ… maxi! Dài bao lâu?

 Thông thường là 8 tiếng đồng hồ một đêm. Già cả khó ngủ, ít nhất cũng phải 5 tiếng. Ít hơn nữa là có vấn đề. Những người ít vận động và cơ thể thiếu vitamin B2 thường ngủ ít và hay trằn trọc khi ngủ. Dùng nhiều các loại sản phẩm sữa và sữa chua có chứa nhiều B2 và Acid Amine sẽ có thể đem lại giấc ngủ ngon và sâu. Nhưng không ngủ được có khi chỉ vì… rộng chỗ quá!

 Đêm buồn, lẻ chiếu đơn chăn

Không em tội, một chỗ nằm…rộng rinh

( Đức Phổ )

 Không ngủ được cũng có khi vì… im lặng quá!

 Bà mẹ rầy la cô con gái:

“Đêm qua sao mày tiếp thằng bạn trai khuya quá vậy?”

“Xin lỗi má, chắc tụi con nói chuyện hơi ồn làm má ngủ không được?”

“Đâu phải vậy! Chính tụi bay im phăng phắc tao mới ngủ không nổi!”

 Mất ngủ, cực lắm. Thức đêm mới biết đêm dài. Bệnh mất ngủ thường là bệnh của những người viết lách. Cái đầu còn vấn vương với những bài viết chưa đặt được dấu chấm hết là một cái đầu rộn ràng băn khoăn. Ngủ sao được? Văn đã hành, thơ còn hành bạo hơn nữa.

 Câu thơ mới tượng hình, chưa trải được ra giấy, hoặc trải ra được rồi nhưng chữ dùng chưa đắt, làm cái đầu cấn cái triền miên. Ngày này qua ngày khác, bệnh mất ngủ cứ lấn dần. Thuốc ngủ chỉ được vài bữa rồi đâu lại vào đó. Rồi lại phải tăng liều lượng.

 Tăng đến đâu mới tới… bến? Mặc mẹ nó! Nhà thơ Luân Hoán đã có lần thốt lên. Giấc ngủ èo uột một hai tiếng mỗi đêm. Hai giờ sáng đã mở mắt, trước cả mặt trời. Nằm trằn trọc ngó trần nhà thế mà ra thơ. Thơ bình minh nên thơ có hồn chăng?

 Không ngủ được nhưng buồn ngủ vẫn cứ buồn ngủ. Ngáp dài ngáp ngắn. Ngáp vì cơ thể mệt mỏi, uể oải, căng thẳng. Giang miệng ngáp một cái, đã hết biết, vì khi ngáp lượng không khí tràn vào phổi tăng lên. Các nhà nghiên cứu, những người đại tò mò, chia một cái ngáp thành ba giai đoạn. Đầu tiên là hít vào: miệng mở rộng, gốc lưỡi hạ xuống; hầu, thanh quản, lồng ngực và cơ hoành giãn ra, hít vào hết mức.

 Sau đó là giai đoạn co thắt: miệng mở rộng hết mức, một loạt cơ mặt sẽ thắt, mũi giãn nở, mắt nhắm lại, nước mắt và nước miếng chảy ra, không nhìn và nghe được gì. Cuối cùng là giai đoạn thở ra: các cơ quan co thắt trong giai đoạn trên từ từ mở ra lại. Buồn ngủ người ta ngáp, ngủ dậy người ta cũng ngáp. Cái ngáp lúc ngủ dậy có đính kèm thêm động tác vươn vai, co duỗi chân tay là cái ngáp rất… đã điếu!

 Tiếng Việt của chúng ta cũng đã lắm. Âm họng “ngờ” nghe chìm chìm là âm khởi đầu cho ngủ, ngáp và… ngáy. Ngủ mà không ngáy là thiếu mất một tiết mục. Có những người vừa đặt mình xuống giường là vi vu ngay. Đó là những tiên ông tiên bà. Ăn được, ngủ được. Nhiều khi ngáy đã tới mức chính mình đang ngủ mà cũng nghe được tiếng ngáy của mình!

 Tự biên tự diễn như vậy là… khỏe. Khỏe cho mình nhưng không khỏe cho người nằm cạnh mình. Đang khó khăn dỗ dành giấc ngủ mà tiếng kéo gỗ cứ hì hà hì hục bên tai, chịu gì nổi. Vậy là có màn… khủng bố sở hữu chủ của tiếng ngáy. Có khi chỉ vì tiếng ngáy mà vợ chồng mặt nặng mặt nhẹ với nhau. Nặng hơn nữa là lôi ra tòa, anh đi đường anh tôi đường tôi! 

Ngáy nguy hiểm như vậy nên để tránh tình trạng có thể đưa tới mất tình vợ chồng, chúng ta nên, trước khi chọn người trao thân, xem tướng… ngáy. Những người đầu tròn là những… thợ cưa. Càng tròn càng hăng say nghề nghiệp. Một nhóm các nhà nghiên cứu tại Cleveland đã so sánh khuôn đầu của 60 người hay ngáy và 60 người chưa từng ngáy bao giờ.

 Họ dùng tia X để đo khoảng cách từ răng tới thực quản, từ mũi tới đường thở, từ gò má tới hàm để tìm ra chỉ số CRI (Craniofacial Risk Index). Đọc vào chỉ số này, một chuyên viên có thể xác định đúng tới 75% chứng bệnh ngưng thở khi ngủ. Chính chứng bệnh này là nguyên nhân gây ra bệnh ngáy. Giải thích tại sao đầu tròn lại ngáy to, Mark Hans, thuộc Phân Khoa Nha trường Đại Học Case Western Reserve, cho biết: khi chiếc đầu càng rộng thì lỗ thông khí từ trước ra sau càng thu hẹp.

 Nếu khi mang nhau ra thề thốt I do mà lỡ quên không xem tướng đầu thì… tốn tiền. Tiền mua chiếc giường thông minh do nhóm nghiên cứu Thụy Điển tại Viện Hàn Lâm Sahlgrenska thuộc Đại Học Gothenburg phối hợp với Công Ty Hilding Anders AB ở Helsingborg vừa mới sáng chế ra. Chiếc giường quý giá này vừa được trưng bày tại Hội Chợ Đồ Dùng Gia Đình tại Stockholm.

 Được gọi là chiếc giường thông minh, nó sẽ ghi lại những thời điểm chủ nhân thức hoặc ngủ qua một hệ thống theo dõi. Nếu người sử dụng ngáy trong một thời gian dài, đầu giường sẽ từ từ nâng lên cho đến khi người ngủ ngừng ngáy. Sau đó đầu chiếc giường lại được hạ xuống theo vị trí ban đầu. Nâng đầu lên sẽ chặn được cơn ngáy bằng cách ngăn cho lưỡi tụt vào trong họng. Hết vi vu!

 Đêm qua nằm ngủ sập vàng,

Trông xuống sập bạc thấy chàng nằm không.

Vội vàng cởi áo, đắp chung,

Tỉnh ra em vẫn nằm không một mình…..!

(Ca Dao)

 Tiếc quá đi chứ giấc mơ vàng! Mơ là một khía cạnh thú vị của ngủ. Giấc mơ thời nhỏ là những giấc mơ rất thú vị. Giống như là đi coi xi nê miễn phí! Mà chẳng phải chỉ mỗi đêm coi một phim. Theo các chuyên gia thì trung bình mỗi đêm chúng ta nằm mơ từ 5 đến 7 lần.

 Mỗi giấc mơ có thể kéo dài từ vài giây đến trên một tiếng đồng hồ. Mơ là chuyện bình thường. Không mơ mới là chuyện lạ. Khi mơ chúng ta từ cuộc đời này bước qua “cuộc đời” khác, một thế giới của tiềm thức, vô thức, ẩn thức…, thế giới mà khi tỉnh chúng ta không sao chạm tới được vì giới hạn của các khả năng tâm lý và tâm linh. Cái “đời sống ban đêm” này là một bí mật mà nhà phân tâm học Sigmund Freud đã phải bỏ cả đời ra để nghiên cứu.

 Mơ rất lợi ích. Craig Webb, Giám Đốc Điều hành Trung tâm Dreams Foundation cho rằng mơ giúp ta nhiều thứ, như học một kỹ năng mới, làm lành một vết thương tinh thần, làm giảm sự buồn khổ, làm tiếp nối tri thức, sáng tạo… Webb gọi đó là một “phương pháp suy tưởng” kiểu khác gợi cho ta nhiều ý hay để áp dụng khi… tỉnh. 

Đó là một thứ “la bàn bên trong”, mà nếu tìm hiểu kỹ có thể tìm thấy ảnh hưởng lộ ra trong cuộc sống ban ngày. Tôi có một kinh nghiệm khá thú vị. Nhiều khi viết truyện tới chỗ bế tắc, chẳng biết đưa câu chuyện tới đâu. Qua một đêm ngủ, đường đi nước bước bỗng dưng thông suốt một cách dễ dàng. Chẳng biết có phải vì giấc mơ không! Tiến Sĩ Koch-Sheras bảo là phải. “Có gì đâu! Cứ thư giãn và bảo với cái bộ phận đầu não nằm mơ hãy cho bạn cái bạn muốn. Rồi sau đó hãy chú ý tới những gì bạn thấy trong giấc mơ, hãy cố nhớ giấc mơ khi tỉnh giấc.”

 Nhớ tới giấc mơ? Có khi chúng ta nhớ được, có khi quên lửng mất. Tại sao vậy? Bởi vì cái cách chúng ta thức giấc từ một giấc mơ rất quan trọng để nhớ lại nó. Như là có một khung cửa sổ huyền nhiệm mà khi thức giấc chúng ta phải lập tức hướng sự chú ý đến cánh cửa sổ đó thì chúng ta sẽ nhớ lại giấc mơ rất rõ. Mất dịp may với cánh cửa sổ là mất tiêu luôn, chúng ta sẽ quên tuốt luốt giấc mơ!

 Ngủ là một thời gian thú vị. Chỉ trong giấc ngủ chúng ta mới tự do hoàn toàn để đi vào mộng. Chúng ta mặc sức vẽ ra một cuộc sống như ý mà chẳng sợ ai kiểm duyệt hay… véo nát đùi! Tò mò cho lắm thì cũng… bên kia biên giới.

 Kiếm mãi, nghi hoài hay ghen bóng gió

Anh muốn vào dò xét giấc em mơ

Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ

Cũng như em giấu những điều quá thực.

(Xuân Diệu)

 Hoa cỏ lạ lẫm, đẹp đẽ và xa cách đến thế nào chăng nữa, chúng ta vẫn mặc sức hái.

Nó là một lối giải thoát rất thanh thản và… miễn phí.

 Qua sông chợt thấy bờ sông

Xanh rì một đám cỏ bồng và em

Bỗng dưng, ừ bỗng dưng thèm

Gối đầu ngủ giấc bình yên xanh và…

( Từ Thế Mộng )

 Giấc bình yên xanh, chẳng phải lúc nào cũng có. Cuộc đời chộn rộn nhiều khi đánh cắp mất giấc ngủ. Ngủ trở thành điều phiền toái. Tỷ như ứng chiến 24/24 mà mắt cứ díp lại thì còn đánh đấm gì được nữa. Người lính, như vậy, chẳng nên ngủ nhiều. Nhưng ít ngủ thì uể oải, người ngợm cứ lơ mơ thì cũng chẳng làm được chuyện gì nên hồn, nói chi tới chuyện sống chết là… trao đổi đạn dược với đối phương.

 Làm sao vừa nhịn ngủ vừa nhịn ăn mà tinh thần cứ cao vòi vọi được? Chuyện tưởng như bất khả thi thì Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ đã nghĩ tới. Họ đang tài trợ một chương trình nghiên cứu mang tên Metabolic Dominance nhằm tạo ra những “siêu nhân” bằng xương bằng thịt có khả năng nhịn ăn nhịn ngủ suốt tuần lễ hoặc dài hơn nữa mà vẫn cứ phom phom đánh đấm như thường. Làm sao mà thực hiện được chuyện không tưởng như vậy?

 Ai cũng biết là cơ thể con người có khả năng tự đốt các mô mỡ của mình để lấy năng lượng thay vì đốt các vật liệu carbure hydro từ thức ăn. Tuy nhiên, hoạt động này chỉ có thể diễn ra trong từng khoảng thời gian không dài với khoảng cách nhất định. Vì nếu để kéo dài liên tục, lượng độc tố tích tụ trong quá trình sẽ làm hại não.

 Với tài trợ của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ, một nhóm khoa học gia dường như đã tìm được cách giúp cơ thể đốt mô mỡ mà không làm tổn hại não và tìm được cả những chất để đưa vào cơ thể nhằm làm cho quá trình chuyển hóa năng lượng từ mô mỡ diễn ra nhanh hơn và dễ dàng hơn. Một giải pháp của cuộc nghiên cứu là tìm hiểu phương thức truyền năng lượng cho các tế bào mà ngôn ngữ bóng bẩy gọi là “xây dựng những nhà máy điện tí hon bên trong cơ thể con người”.

 Nhưng những nhà nghiên cứu cũng gặp phải một trở ngại: khi con người hoạt động vất vả, như một binh sĩ phải mang vác nặng, hoạt động mạnh trên chiến trường, thân nhiệt sẽ tăng cao. Điều này làm tăng tiết một số loại Protéin có ảnh hưởng xấu đến quá trình trao đổi chất, thậm chí giết chết một số tế bào nhất định. Muốn tránh trở ngại này, người ta đưa ra 2 giải pháp: hoặc ngăn chặn việc sản xuất các protein gây rối, hoặc khống chế thân nhiệt.

Lối giải quyết thứ hai xem ra dễ thực hiện hơn.

 Còn làm sao để không cần ăn mà vẫn cứ khỏe mạnh, đánh đấm như điên?

Viện Dinh Dưỡng thuộc Đại Học Klemson đã nhận số tiền tài trợ 900 ngàn đô của Bộ Quốc Phòng để nghiên cứu giải quyết. Hướng đi của họ là nghiên cứu trên loài cỏ dại có tên khoa học là Echinacea, vẫn được cho là có khả năng tác động tích cực lên cảm giác mệt mỏi cơ bắp và sự thương tổn của bộ não con người. Từ thứ cỏ này, người ta sẽ bào chế ra những viên thuốc mà hễ cứ nuốt vào thì con người sẽ mất cảm giác đói hàng tháng trời.

 Nhiều loài vật, như cá heo chẳng hạn, có bộ não không bao giờ ngủ toàn phần. Cứ thử hình dung như thế này: bộ não ấy được chia thành nhiều ngăn, một ngăn ngủ trong khi ngăn kia thức, cứ thế thay phiên nhau. Hoặc loài chim di cư thường vừa bay vừa ngủ, nghĩa là ngủ lơ mơ trong khi não vẫn chừa ra một khu vực để kiểm soát chuyến bay vạn dặm.

Nhưng làm sao chuyển hóa được cách thức ấy cho con người?

Đã có những nhà khoa học nghĩ tới việc áp dụng phương pháp chuyển đổi Gene. Ý nghĩ này hơi phiêu lưu vì ngay chính Gene của con người còn chưa được giải mã hết, nhiều Gene vẫn còn là những dấu hỏi to lớn, liệu có thứ Gene nào giống như Gene của các loài vật trên không? 

Người ta cũng nghĩ đến một lối khác là dùng các chất kích thích như trà, cà phê và các loại dược liệu khác. Trên thực tế, chất Amphetamine, một dạng của thuốc chống ngủ, đã được ứng dụng từ Thế Chiến Thứ Hai trong quân đội của cả 2 phe tranh chấp. Gần đây, loại thuốc chống ngủ thế hệ mới có tên Progivil, hay còn gọi là Modafinil đã được cơ quan Quản Lý Dược Phẩm và Thực Phẩm Mỹ cho dùng trên thị trường để chống chứng buồn ngủ kinh niên.

 Trong cuộc chiến Iraq hiện nay, binh sĩ Mỹ đã được cho dùng loại thuốc này. Kết quả binh sĩ có thể thức trắng 40 giờ, sau đó ngủ 8 giờ, rồi lại thức tiếp 40 giờ nữa. Nhưng việc dùng thuốc này còn nhiều hạn chế, không thể dùng liên tiếp mà không có phản ứng.

 Hay là không ngủ như các pha kia Ấn Độ? Nhiều người trong số họ đã không ngủ hàng chục năm trời. Nghiên cứu tại sao thì mới phát hiện ra là hình như có một từ trường mạnh có khả năng chuyển vào não những xung điện có thể làm cho các tế bào thần kinh trở nên nhược hoạt. Người ta đã thử thí nghiệm phương pháp này, nhưng chẳng có binh sĩ nào tình nguyện cả. Có 75 binh sĩ đã được chọn ra để nghiên cứu và kết quả sẽ được công bố một ngày gần đây.

 Đang nói chuyện ngủ thì lại đụng vào chuyện không ngủ. Lảng nhách!

Pho pho một giấc có phải là… thiên đường hơn không! Như chuyện ngủ của đàn ông và đàn bà.

Hừm! Nghe ra như lại không phải là chuyện ngủ. Nó là một thứ khác.

Thứ mà người ta hiểu là đánh cờ người. Oan uổng cho chữ Ngủ quá.

Vì hoạt động loại này thì ngủ nghê cái nỗi gì!./.

 Song Thao

From: haiphuoc47 & NguyenNThu  


 

CHIẾN ĐẤU VỚI CÁI TÔI – Lm. Vũ Xuân Hạnh

Lm. Vũ Xuân Hạnh

Ngày ấy, khi còn đang học ở Đại Chủng viện, có lần tôi về thăm một linh mục già về hưu, cha bảo: “Cần thiết sống linh mục trước khi làm linh mục.”  Sống linh mục!  Cái “tôi” tốt bụng trong tôi gật đầu, cho rằng điều vị linh mục nói chí lý.  Cho đến nay, dù đã làm linh mục, và vị linh mục già kia cũng đã quy tiên, tôi vẫn còn thấy đúng, vẫn còn ấp ủ trong suy nghĩ và trong lòng mến của mình.  Chính vì cảm nghiệm sâu lắng như thế, vì muốn sống hoàn hảo hơn chức linh mục của mình, cũng vì niềm ao ước cho các thế hệ đàn em chuẩn bị hành trang cần thiết cho đời linh mục của chính bản thân họ mai sau, mà tôi đã nói đi nói lại với học trò của mình cách ân cần và nói nhiều lần rằng: “Anh em thân mến, anh em cần phải sống linh mục trước khi làm linh mục.”  Và hôm nay, ghi lại những dòng ngắn ngủi này, tôi muốn gởi đến họ, những người sẽ tiếp bước các thế hệ đàn anh phụng sự Chúa Kitô, phục vụ Giáo Hội và phục vụ con người, sẽ là những linh mục mang hình ảnh của chính Linh Mục Kitô.

Tuy nhiên, ngày ấy, khi nghe vị linh mục già nhắn nhủ mình, không phải trong tôi đã hoàn toàn quy phục.  Bởi sống linh mục là thế nào?  Chưa làm linh mục mà lại sống linh mục…, nghe lạ quá!  Ngày ấy cái “tôi” xấu bụng trong tôi cười khì, rồi lên tiếng đặt vấn đề như thế.

Có lẽ ngày hôm nay, khi nghe tôi bảo “Hãy sống linh mục trước khi làm linh mục”, bạn cũng ít nhiều đặt vấn đề như tôi ngày ấy?  Nhưng bạn ạ, lời khuyên ấy không hề là lời khuyên thiếu căn cứ.  Nó là bài học cảm nghiệm cả một đời linh mục của vị linh mục già đáng kính.  Hôm nay nó còn là cảm nghiệm của chính bản thân tôi, dù chưa già, nhưng ít nhiều đã nhận ra giá trị của lời khuyên “Hãy sống linh mục trước khi làm linh mục”.

  1. Mâu thuẫn nội tại

Một “kẻ lành” và một “kẻ xấu” ngay trong bản thân tôi.  Đó là thực tại mà tôi đã có kinh nghiệm.  Thực tại ấy làm nên những mâu thuẫn ngay trong nội tâm của tôi.  Mâu thuẫn thường xuyên xảy ra.  Mâu thuẫn nội tại.  Mâu thuẫn do tôi.  Đó cũng là sự thật mà tông đồ Phaolô đã nhìn nhận cách chân thành nhưng bi đát: “Sự lành tôi muốn, tôi không làm, sự dữ tôi không muốn, tôi lại làm.  Khi tôi làm điều tôi không muốn, thì không phải tôi làm, mà là tội lỗi ở trong tôi chủ động.  Như vậy tôi có kinh nghiệm này là: Khi tôi muốn làm sự lành thì sự dữ đã hiện ra bên cạnh tôi.  Trong thâm tâm tôi, tôi vốn yêu mến lề luật Chúa.  Nhưng tôi thấy xuất hiện trong tôi một lề luật khác, chống đối lề luật nơi bản thân tôi và lôi cuốn tôi sa vào cạm bẫy của tội lỗi trong mình tôi” (Rm 7, 19- 23).  Mâu thuẫn chỉ chấm dứt cùng với sự chấm dứt của cuộc đời mỗi người.  Phần thưởng của Thiên Chúa sẽ dành cho người yêu mến Thiên Chúa, sống trong chân lý và chiến đấu chống “kẻ dữ” nơi chính mình.

Không có cuộc chiến nào đòi người ta phải kiên trì cho bằng cuộc chiến với chính mình, nó đòi cả một đời.  Làm sao có thể nên hoàn thiện hơn?  Làm sao mỗi ngày một bớt đi cái xấu?  Đó là điều mà mọi người thiện chí phải bứt rứt, băn khoăn.  Chính vì điều này mà cuộc chiến với bản thân có giá trị, được xem là chính đáng, được loài người khuyến khích nhau.  Vì khi chiến đấu đẩy xa cái xấu nội tại nơi chính mình, con người sẽ nhích gần tới nhau.  Đó cũng là ý muốn của Thiên Chúa, của Giáo Hội.  Vì chiến thắng bản thân mình, còn hơn cả việc được hiệp thông với nhau trên bình diện con người, đó là một chiến thắng mang giá trị cứu độ.

  1. Thân phận lữ hành

Một kẻ lành và một kẻ xấu hiện diện ngay trong bản thân, đó chính là tình trạng của kẻ lữ hành.  Bởi vì lữ hành là còn phải bước đi, là chưa hoàn thiện, là khiếm khuyết, là phải vươn tới liên tục…  Đó là tình trạng giằng co của người chưa đạt tới đích phải đến.

Cái xấu và cái tốt đó cũng chính là thực tại nội tâm, một thực tại có thực, không sờ, không thấy được, chỉ có thể kiểm chứng bằng hành động, “do quả của chúng các ngươi nhận biết chúng” (Mt 7, 16a).  Hay: “Điều tự người ta ra, điều đó làm cho người ta nhơ uế.  Vì tự trong lòng người ta xuất ra những điều xấu xa” (Mc 7, 20- 21).  Một thực tại mà ai cũng dễ nhận ra, “sự lành tôi muốn, tôi không làm, còn sự dữ tôi không muốn, tôi lại làm…”  Mang thân phận lữ hành, nội tâm con người cứ mãi bị xáo trộn và mất bình an như thế.  Điều còn lại là thiện chí, là quyất tâm, là sống để từng bước nên hoàn thiện tiến về tương lai hằng hữu, chứ đừng buông trôi để rồi vuột mất tương lai ấy.

  1. Chúa Kitô, Thiên Chúa làm người

Chúa Kitô đến trần gian để chia sẻ kiếp người cùng con người.  Người hiểu và thông cảm sâu xa với thân phận yếu hèn của chúng ta.  Nhưng không vì thế Người cất khỏi những dằn vặt, những xáo trộn nơi chính bản thân ta.  Tình trạng giằng co ấy cần thiết để con người chứng minh lòng trung thành của mình.  Vượt qua liên tục để vươn tới cái thiện, cái tốt sẽ nâng cao giá trị của cuộc sống, làm cho cuộc sống thêm ý nghĩa, thêm phong phú.  Không có gì khó hơn cuộc đấu tranh của bản thân với bản thân. Nhưng cũng không có gì đẹp lòng Thiên Chúa cho bằng chiến đấu chống cái ác giành lấy cái thiện.  Điều chắc chắn, Thiên Chúa sẽ không bỏ mặc con người phải chiến đấu một mình.  Người sẽ giúp sức để họ chiến thắng.

Khi mang lấy xác phàm, Chúa Kitô đã nhiều lần chiến đấu với bản thân, với cám dỗ, với mọi mưu ma của thế gian.  Khi ghi lại ba lần Chúa chiến thắng những cơn cám dỗ, Phúc Âm đã xác quyết điều đó (Mt 4, 1-11).  Chúa Kitô đã chiến thắng, và chiến thắng cả sự chết.  Chính vì thế Người đã được tôn vinh: “Thiên Chúa đã siêu tôn Người và ban cho Người danh hiệu vượt quá mọi danh hiệu” (Philip 2, 9).

Khi chiến đấu với chính bản thân để thánh ý Thiên Chúa nên trọn, Chúa Kitô nên gương sáng cho chúng ta soi rọi mà bắt chước Người.  Và khi được tôn vinh, Người là nguồn hy vọng cho những ai tín nghĩa đến cùng.  Chiến thắng và được tôn vinh của Chúa Kitô là mạch suối cứu độ đời đời.

* * *

Cuộc đời là một chuỗi dài những chiến đấu.  Cho đến nay, khi viết những điều này, tôi vẫn chưa hiểu hết điều vị linh mục nói với tôi.  “Sống linh mục” là sống cái gì?  Cụ thể sống thế nào để được gọi là “sống linh mục?”  Vì sao lại phải “sống linh mục trước khi làm linh mục?”

Nhưng cũng từ câu nói ấy, tôi chợt nhận ra nơi mình đã có “hai kẻ” hiện hữu từ rất lâu: “kẻ lành”, và “kẻ dữ”.  Cũng từ ấy tôi bắt đầu tập chiến đấu với chính mình nhiều hơn.  Không phải lúc nào cũng thành công, hay thành công lúc này là đương nhiên thành công trong mọi lúc.  Vì thế tôi cứ phải chiến đấu và cứ tập chiến đấu.  Tôi tự nhủ: sống linh mục chính là rèn luyện bản thân, là chiến đấu để vươn lên hoàn thiện.  Sống linh mục trước khi làm linh mục như thế, để khi làm linh mục, tôi ĐÃ CÓ MỘT THÓI QUEN SỐNG LINH MỤC.

Lm. Vũ Xuân Hạnh

From: ngocnga_12 & NguyenNThu