Thêm một cư dân Huntington Beach tham gia bạo loạn tại Quốc Hội bị bắt

Thêm một cư dân Huntington Beach tham gia bạo loạn tại Quốc Hội bị bắt

LOS ANGELES, California (NV) – Giới chức an ninh liên bang, hôm Thứ Năm, 29 Tháng Bảy, bắt giữ một cư dân Huntington Beach, California, tên Glenn Allen Brooks, liên quan đến vụ bạo loạn tại Quốc Hội Mỹ hồi Tháng Giêng, nhật báo Orange Register loan tin.

Theo hồ sơ tòa, nghi can Brooks gửi tin nhắn “tự hào đã tham gia tích cực” trong ngày bạo loạn và “hình ảnh sự hiện tại điện Capitol cho một nhóm người cùng sinh hoạt tại nhà thờ.”

Một trong những người nhận đã gửi những bằng chứng này cho cơ quan điều tra liên bang FBI.

Nghi can Glenn Allen Brooks bị buộc tội xâm nhập vùng cấm bất hợp pháp và gây mất trật tự theo hồ sơ truy tố được đưa ra hôm Thứ Ba, ngày 27 Tháng Bảy và hai ngày sau, FBI tiến hành bắt giữ, rồi đưa nghi can ra hầu toà lần đầu tiên vào hôm 29 Tháng Bảy, tại toà liên bang địa hạt Los Angeles.

Một thành viên trong cùng nhà thờ của nghi can gửi cho FBI tấm hình nghi can tự chụp cùng với đám đông tràn vào Quốc Hội, cho thấy ông Brooks là người có hàm râu bạc, khoác áo đỏ, với nón len trùm đầu trang trí cờ Mỹ và chữ “TRUMP.”

Giới chức xác nhận hình ảnh của nghi can, từ người tố cáo, trùng hợp với hình trên bằng lái xe của ông Brooks.

Chưa hết, FBI còn cho tòa đoạn video clip an ninh thu hình ảnh của nghi can với những đặc điểm nhận dạng, như quần áo mặc, nón len, và “hàm râu bạc” đặc trưng hoàn toàn trùng khớp với hình ảnh mà ông này gửi cho thành viên của nhà thờ.

Hồi cuối Tháng Giêng, một cư dân ở Huntington Beach, tên là Mark Simon, cũng bị bắt vì tham gia vụ bạo loạn ở Quốc Hội.

Theo thông báo từ nhân viên FBI, ông Simon tự quay phim ông đang nói “Lọt vào Quốc Hội rồi cưng ơi!” và “2021 Donald Trump!” trong lúc cùng nhiều người khác chen lấn vào bên trong điện Capitol hôm 6 Tháng Giêng.

– Nghi can Glenn Allen Brooks, cư dân Huntington Beach, bị bắt ngày Thứ Năm, 29 Tháng Bảy. (Hình: DOJ)

– Hình ảnh trên camera an ninh cho thấy nghi can Brooks, trong ô vàng, leo cửa sổ để vào bên trong điện Capitol. (Hình: DOJ)

Đăng tải tại Tin Cộng Đồng | Chức năng bình luận bị tắt ở Thêm một cư dân Huntington Beach tham gia bạo loạn tại Quốc Hội bị bắt

Đại Dịch Có Phải Là THỬ THÁCH Của Thiên Chúa? Lm Matthew Nguyễn Khắc Hy

Đại Dịch Có Phải Là THỬ THÁCH Của Thiên Chúa? Bài Giảng Sâu Sắc Của Lm Matthew Nguyễn Khắc Hy

Đăng tải tại PHIM ẢNH DVD, TÔN GIÁO | Chức năng bình luận bị tắt ở Đại Dịch Có Phải Là THỬ THÁCH Của Thiên Chúa? Lm Matthew Nguyễn Khắc Hy

XIN CHÚC MỪNG CUỘC ĐOÀN TỤ GIỮA ÔNG, CON GÁI VÀ CÁC CHÁU TRÊN ĐẤT MỸ…

Van Pham

XIN CHÚC MỪNG CUỘC ĐOÀN TỤ GIỮA ÔNG, CON GÁI VÀ CÁC CHÁU TRÊN ĐẤT MỸ…

***

Một cựu chiến binh Hoa Kỳ lần đầu tiên đoàn tụ với con gái sau 51 năm xa cách

Theo bản tin của Fox13, một cựu chiến binh Hoa Kỳ tại thành phố Memphis lần đầu tiên được gặp con gái ruột của mình sau 51 năm xa cách. Cuộc hội ngộ đã diễn ra sau khi DNA của ông khớp với DNA của những đứa cháu trai của ông.

Ông Harold Setser chia sẻ ông đã gặp mẹ của cô Nguyễn Phương ở Việt Nam. Ông đã phục vụ trong Lực lượng Không quân. Ông đã thất lạc họ ở Việt Nam khi làm việc cho Tòa Lãnh sự Hoa Kỳ. Về phía cô Nguyễn Phương, cô sang Hoa Kỳ vào năm 1991 và định cư tại tiểu bang Connecticut. Cô nói rằng cô luôn mơ ước một ngày nào đó sẽ tìm thấy cha ruột của mình.

Nguyễn Phương chia sẻ trong 51 năm qua, cô chưa bao giờ có người cha thực sự của mình. Bây giờ cô cảm thấy rất hạnh phúc. Nguyễn Phương cũng lần đầu tiên được xem ảnh mẹ ruột của cô. Sau khi ông Setser buộc phải rời khỏi Việt Nam, Nguyễn Phương được một gia đình Việt Nam nhận làm con nuôi. Quá trình tái kết nối bắt đầu khi các con trai của cô Nguyễn Phương, anh Anthony và Steven Đoàn muốn tìm hiểu thêm về gia đình bên ngoại của họ.

Steven chia sẻ sau khi anh tốt nghiệp đại học Connecticut vào năm 2020 và khi đại dịch bắt đầu, anh đã xét nghiệm AncestryDNA vì anh luôn tò mò muốn biết về nguồn cội của mình. Steven cho biết khi kết quả xét nghiệm cho thấy sự trùng khớp, anh đã bắt đầu giao tiếp với ông Setser, người mà sau này anh biết được chính là ông ngoại của mình.

Ông Setser cũng cho biết trước khi nhận được kết quả trùng khớp DNA trực tuyến, ông đã làm mọi cách để tìm con gái mình nhưng ông không biết rằng con gái mình đã đổi tên.

May be an image of 2 people and indoor
Đăng tải tại Tin Cộng Đồng | Chức năng bình luận bị tắt ở XIN CHÚC MỪNG CUỘC ĐOÀN TỤ GIỮA ÔNG, CON GÁI VÀ CÁC CHÁU TRÊN ĐẤT MỸ…

Tình trạng nguy cấp của Trần Huỳnh Duy Thức

Tình trạng nguy cấp của Trần Huỳnh Duy Thức

SGN

Anh Thức gọi điện về ngày 30-07-2021

Sau một tháng rưỡi từ lần gọi về giữa tháng 6, anh Thức được điện thoại về nhà. Gia đình thật mừng và giải tỏa được căng thẳng khi nhận được cuộc điện thoại này vì đáng lẽ anh đã phải được gọi về từ lâu rồi.

Anh gọi về cho hai cô con gái của mình. Qua điện thoại, mặc dù anh không nói, nhưng vẫn nhận ra được sự mệt mỏi, ít sức lực, thở dốc qua giọng nói.

Sau khi hỏi thăm gia đình, anh Thức cho biết tình trạng của Anh.

Từ mép cõi chết trở về

Anh Thức cho biết hiện giờ người anh toàn xương, không biết là bao nhiêu ký nữa. Cũng từ lâu rồi, anh từ chối khám sức khỏe, chỉ tự đo huyết áp thôi. Anh nói gần một tháng rưỡi trước [vào giữa tháng 6] anh cân được 55kg, giờ chắc dưới xa mức đó. Y tế trại kêu anh khám, nếu cần thì nhập viện nhưng anh đã không đồng ý, đưa anh nước truyền dịch, anh cũng không đồng ý.

Ngày 20/6, anh phải lết, không chống gậy đi được vì vùng thắt lưng yếu nên anh không đứng vững, cái lưng cứ bị ngả nghiêng.

Sáng 24/6, thắt lưng anh yếu tới mức đang nằm không thể nhấc lưng lên ngồi dậy được, anh phải xoay úp mặt xuống, dùng cả hai tay, hai chân nhấc cong người lên thì mới ngồi lên được.

Vào đêm 25/6, rạng 26/6, anh Thức thấy tường trần sụp đổ và người anh như bay lên lơ lửng, kéo theo những hơi sức cuối cùng khỏi cơ thể. Anh nói với các con: “Ba cầu nguyện để ra đi thanh thản và mê man tới 2h30 khuya thì ba tỉnh lại và biết mình vẫn còn sống”.

Vừa thoát qua cửa tử thì hai ngày sau đó, vào chiều 28/6, anh Thức lại bị ngã trong lúc anh vịn tường, ráng đứng lên lấy đồ móc trên cao vì thắt lưng không giữ được, làm lưng ngã về phía sau, kéo cả người đổ xuống, may là không phải vì choáng mà ngã nên anh vẫn ý thức được mà lách cái đầu ra ngoài, do đó chỉ có vai, tay và lưng bên phải của anh bị cà vào tường làm trầy xước. Vì vách tường phòng giam gồ ghề và nhiều gai nhọn như rạp chiếu phim, anh miêu tả như vậy. Anh trong tình trạng cực kỳ xấu, tính mạng thì đếm từng ngày mà còn phải chịu cái nóng như đổ lửa.

Tòa Án Nhân Dân Tối Cao phải chịu trách nhiệm về cái chết của anh Thức vì sự coi thường pháp luật của họ

Tới ngày 2/7 anh Thức không còn lết được nữa nên phải nhờ người cõng. Tới buổi chiều cùng ngày hôm đó thì phó giám thị Ngô Ký Trí gặp anh, khuyên anh ăn để giữ gìn tính mạng và nói là trại rất lo lắng và không muốn nhìn thấy tình trạng của anh xấu đi mỗi ngày như vậy và trại vẫn luôn luôn quan tâm sức khỏe chăm sóc cho anh, nhưng anh vẫn không ăn. Anh nói với hai con gái:

“BA KHẲNG ĐỊNH ĐÃ TUYÊN BỐ TUYỆT THỰC TRÍ MẠNG VÀ BA KHÔNG LẤY TÍNH MẠNG CỦA MÌNH RA ĐÙA. TỚI LÚC NÀY BA KHÔNG CÒN CHẤP NHẬN Ở TÙ VÔ LÝ NỮA, HOẶC GIẢI THOÁT HOẶC SIÊU THOÁT, BA ĐÃ SẴN SÀNG CHẾT ĐỂ BỪNG LÊN NHỮNG NGUỒN SÁNG MẠNH MẼ DẪN TỚI CÁCH MẠNG ÁNH SÁNG. TÒA ÁN NHÂN DÂN TỐI CAO PHẢI CHỊU TRÁCH NHIỆM VỀ CÁI CHẾT NÀY VÌ SỰ COI THƯỜNG PHÁP LUẬT CỦA HỌ. TRẠI GIAM SỐ 6 KHÔNG LIÊN QUAN TỚI TRÁCH NHIỆM NÀY.”

Đến sáng 5/7 thì phó giám thị Thái Phong Thủy gặp anh Thức cũng khuyên anh và nói như phó giám thị Trí, anh cũng trả lời và nói như anh đã nói phó giám thị Trí. Hôm đó thì anh nói không ra hơi nữa. Anh nói với hai con: “Ba thấu hiểu cảm giác của những người sắp chết đói như thế nào, hẳn họ chỉ muốn Bề trên rước họ đi thật nhanh.”

Tạm hoãn tuyệt thực đến chết để chờ trả lời của Tòa Án Nhân Dân Tối Cao theo đề nghị của Cục C10 – Bộ Công An

Trưa 8/7, huyết áp của anh chỉ còn 65/35, anh suy nhược tới mức không còn uống được nước nữa. Anh nói uống nước trắng mà thấy đắng như là uống mật vậy. Buổi trưa hôm ấy khi anh đang nằm heo hắt thì trưởng phân trại Bùi Xuân Thắng vào buồng gặp anh nói cho anh biết là Trại đã báo cáo bằng văn bản tình trạng hiện giờ của anh lên cục C10 của Bộ Công An, nhờ cục này thông báo cho Tòa án nhân dân tối cao biết để trả lời các đơn của anh đã 3 năm rồi. Đồng thời vì anh Thức quá yếu, sức lực đã suy kiệt, không biết mất mạng lúc nào nên Trưởng trại Thắng đã mang sữa Ensure vào thuyết phục anh uống để duy trì mạng sống để chờ trả lời của Tòa án.

Thật là may mắn là anh Thức đã đồng ý với đề nghị đó và đã uống sữa và ăn một ít cháo của Trại nên vượt qua được tình trạng nguy kịch đến tính mạng. Những ngày sau đó, anh có dùng cầm chừng một ít cháo rau của của bạn bè trong đó để duy trì mạng sống. Anh Thức vẫn tuyên bố, thông qua lời nhắn với con gái: “Ba vẫn chưa dừng phản đối Tòa án Nhân dân Tối cao và đòi tôn trọng Quyền Con Người đâu. Ba vẫn không nhận khẩu phần cơm hàng ngày, ba chỉ nhận tiếp sức từ cháo, rau của bạn bè ở đây thôi, để cầm cự sống mà chờ xem Tòa án nhân dân tối cao trả lời thế nào, chứ không phải ăn để phục hồi nên ba cũng không mua đồ ăn từ căn tin, nhà cũng đừng gửi sữa, đồ ăn, thuốc bổ hay tiền gì hết”.

Anh còn dặn ở nhà cũng đừng gửi sữa, đồ ăn, thuốc bổ hay tiền gì hết.

Từ hôm đó tới hôm nay (30/7) anh Thức có thể đi lại chậm chậm được nhờ vịn vào người khác, chưa có bị liệt. Anh cười nói với các con: “Vẫn ốm trơ xương, dù có đỡ hơn, giọng nói ba thì có hơi lại rồi.”

Thông điệp đến Tòa Án Nhân Dân Tối Cao, yêu cầu tôn trọng luật pháp và anh Thức sẵn sàng chết để đổi lấy sự khai sáng cho dân tộc, đổi lấy quyền cho người dân

Trước sự chứng kiến của cán bộ quản giáo Trại giam và qua điện thoại cho con gái của mình, anh Thức tuyên bố: “MỘT THỜI GIAN NỮA NẾU TÒA ÁN NHÂN DÂN TỐI CAO KHÔNG TRẢ LỜI ĐÚNG PHÁP LUẬT THÌ BA SẼ BƯỚC VÀO ĐỢT QUYẾT LIỆT, BA ĐÃ SẴN SÀNG ĐỔI SINH MẠNG CỦA MÌNH ĐỂ LẤY SỰ KHAI SÁNG CHO DÂN TỘC, LẤY QUYỀN CHO NGƯỜI DÂN.”

Như vậy, một thời gian ngắn nữa, nếu Tòa án tối cao không tôn trọng luật pháp, cứ giữ im lặng, không trả lời đơn thư của anh Thức đúng theo luật thì anh sẽ không tiếp tục duy trì cầm chừng sự sống nữa mà sẵn sàng chết cho sự tự do của mình và cho sự tư do của dân tộc Việt Nam.

Căn dặn cuối khi có bất trắc với anh

Anh Thức đã sẵn sàng cho cái chết nếu dân tộc Việt Nam không có công lý, pháp luật không được thượng tôn, Quyền con người không được tôn trọng. Qua điện thoại, giọng anh vẫn bình thản khi nói lời trăn trối với các con: “Những ngày nguy kịch nhất ba đã viết lời trăn trối ở thư 139 và DA39, có những điểm quan trọng sau: thiêu ba, rải tro từ đất Thủ Thiêm xuống sông Sài Gòn và hướng nhìn lên cột cờ Thủ Ngữ, gửi cho ba những ánh mắt hy vọng; khi nào có thể thì hai đứa đặt một tượng bán thân nhỏ trong một khu vườn nhỏ cho ba, trước tượng đặt một bó lụa nhỏ màu xanh da trời; trong các đồ ba gửi về có 4 tập thơ “Thương ơi là thương”, tập 2 đến tập 5 đã hoàn chỉnh, cố gắng phát hành cho tốt.”

Anh nói tiếp với các con: “Lúc nguy kịch ba xin điện thoại cấp bách mà không được, nên đừng chờ điện thoại cấp bách nữa, nếu có mệnh hệ gì thì trại có trách nhiệm thông báo chính thức, không cần điện thoại hỏi trại tình trạng của ba, chỉ cần đòi trại đảm bảo điện thoại nếu thấy trễ mà thôi.”

Trước khi hết giờ anh dặn dò hai con gái: “Phải đăng cho biết ngay tình trạng tuyệt thực trở về từ mép cõi chết của ba, thông báo đến những nơi cần thiết, những gì ba nói và chính xác cả nội dung lẫn thời gian.”

Nghe từng lời anh nói mà mọi người trong gia đình nhói đau trong lòng và khóc nghẹn, vừa buồn vừa uất ức.

Gia đình chúng tôi, cha, vợ, con, chị, em, các cháu của Trần Huỳnh Duy Thức đề nghị Tòa án nhân dân tối cao hãy có trách nhiệm giải quyết và trả lời đơn đề nghị miễn phạt còn lại của Trần Huỳnh Duy Thức đã được gửi nhiều lần từ trại giam suốt 3 năm qua. Sự im lặng không có trách nhiệm như vừa qua sẽ có thể gây ra cái chết của Trần Huỳnh Duy Thức như anh đã tuyên bố một cách chắc chắn.

Lần này nếu anh Thức tiếp tục tuyệt thực (sau lần tuyệt thực trước là 162 ngày) thì chắc chắn anh sẽ không thể sống nổi. Và sự im lặng của Tòa án tối cao sẽ là tội ác.

Gia đình cũng mong nhận được sự thương yêu, đồng cảm, đồng hành của tất cả mọi người để tiếp sức cho anh Thức vượt gian nan, khổ nạn này. (Nguồn: Trần Huỳnh Duy Thức)

– Tù Nhân Lương Tâm Trần Huỳnh Duy Thức – Ảnh: Facebook Trần Huỳnh Duy Thức

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Chức năng bình luận bị tắt ở Tình trạng nguy cấp của Trần Huỳnh Duy Thức

TÔI VẪN CÒN ĐAU, THƯƠNG HƠN CHỮ THƯƠNG

Hôm nay, tôi gặp ở đường Hậu Giang – Quận 6 . Tôi thấy một người đàn ông nằm dài trên đất , bên cạnh là chiếc xích lô như chở cả tài sản của Ông mang theo

Vừa trao tay phần quà : Ông quỳ sập xuống đất , cuối đầu miệng nói . “ Chú khổ quá , khổ quá con . Chú mừng quá chú cám ơn con , chú cám ơn con nhiều lắm chú mừng quá … chú mừng quá …và miệng liên tục bốn chữ mừng quá , cám ơn “

Bất giác : Tôi đã khóc như một đứa trẻ

Cảm giác : Đau bên trái lòng ngực , nghẹn cả cuốn họng .

Và Tôi cuối đầu thấp người , trã lại cái quỳ gối ấy và xin phép ra về

Về đến nhà : Hình ảnh Chú cứ hiện ra trong suy nghĩ .

Và lúc này : TÔI VẪN CÒN ĐAU

THƯƠNG HƠN CHỮ THƯƠNG

FB Nhóm Đêm Sài Gòn

https://www.facebook.com/tuthien.demsaigon

No photo description available.
Đăng tải tại Tin Việt Nam | Chức năng bình luận bị tắt ở TÔI VẪN CÒN ĐAU, THƯƠNG HƠN CHỮ THƯƠNG

Chạy đến vô cùng

Đài Á Châu Tự Do

Bài viết của blogger Tuấn Khanh

Người miền Nam được hai lần nhìn thấy những cuộc di tản tự phát của người dân. Lần nào cũng có thể rơi nước mắt, dù có hướng ngược nhau.

Lần một, đó là dòng người chạy tránh những ngày kết thúc cuộc chiến năm 1975. Họ lìa bỏ mọi thứ, chấp nhận mất hết và chạy về phía Sài Gòn: một chỉ dấu của người dân vẫn chọn chạy về phía chế độ cầm quyền của mình, dù cho ngày thường họ có ghét hoặc không yêu đi nữa. Hình ảnh của dòng người tất tả chạy với đủ loại phương tiện, đến giờ vẫn làm người ta nao lòng, và thậm chí xen lẫn sự cảm kích trước sự giúp đỡ trong khả năng cuối có thể của một chế độ đang tàn lụi, vẫn ước muốn che chở công dân của mình.

Lần hai, năm 2021, dòng người đó lại tháo chạy khỏi Sài Gòn. Cuộc di tản không phải tìm về miền đất hứa, mà chỉ tháo chạy như một bầy kiến tán loạn ra khỏi nơi ngụ cư của mình, bởi một cú đập mạnh của công cuộc “chống dịch như chống giặc”. Những con vi-rút vô hình trước mắt, giờ lại như được biểu trưng bằng hình ảnh con người. Họ chỉ có vài con đường: vào trại cách ly, gồng mình chờ cứu giúp ở nhà trọ, hoặc chấp nhận bị giam nhốt ở nơi làm việc với chính sách duy ý chí có tên “3 tại chỗ”: ăn một chỗ, ở một chỗ và làm việc cũng ở đó.

Những con người ấy, vượt ngoài tầm các kế hoạch của chỉ thị 16 hay đợt phong tỏa với quân đội, trở thành chuyện khó của những người cầm quyền ở Sài Gòn, nên họ được cho phép rời đi. Nhưng rồi trớ trêu là lại bị chặn giữ, ngăn cản ở nơi họ muốn tìm về. Những con kiến-thân phận đó loay hoay chạy từ trên miệng chén rồi lại xuống dưới, mệt nhoài trong những lời tuyên bố an dân vẫn lấp lánh kiêu hãnh trên hệ thống truyền thông.

RFA.ORG

Chạy đến vô cùng

Sài Gòn, từ thuở khai thiên lập địa đến nay, là nơi con người tìm đến chứ không phải rời bỏ, nhưng đây là lần đầu tiên xuôi tay nhìn thị dân từ giã mình. Buồn hơn nữa, Con người bị những nơi chôn rau cắt rốn của mình từ chố…

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Chức năng bình luận bị tắt ở Chạy đến vô cùng

Cái kết của Bí thư Bình Dương Trần Văn Nam, bài học cho quan chức CSVN

Luật Sư Nguyễn Văn Đài

Cái kết của Bí thư Bình Dương Trần Văn Nam, bài học cho quan chức CSVN

Triết gia Lord Action nói: “Quyền lực tuyệt đối, sinh ra sự tha hóa tuyệt đôi.”

Ở Việt Nam, quyền lực tuyệt đối về chính trị nằm trong tay tầng lớp chóp bu độc tài CSVN với 180 thành viên của Ban chấp hành TƯ, trong đó có Bộ chính trị và Ban bí thư.

Tầng lớp chóp bu độc tài CSVN đứng trên Hiến pháp, pháp luật và đương nhiên không có một cơ chế nào để kiểm soát quyền lực của họ. Bởi vì các cơ quan như Quốc hội, chính phủ và hệ thống tư pháp đều là các công cụ mà tầng lớp chóp bu độc tài CSVN sử dụng để cai trị người dân và đất nước.

Tầng lớp chóp bu độc tài CSVN, trong đó có cựu Ủy viên TƯ, Bí thư tỉnh ủy tỉnh Bình Dương Trần Văn Nam đều bị tha hóa về nhân cách, đạo đức bởi quyền lực.

Bởi vậy mà tầng lớp chóp bu độc tài CSVN đã làm hủ bại hệ thống chính trị của nó và làm băng hoại xã hội. Tất cả 100% quan chức độc tài CSVN ở mọi ngành, mọi cấp đều tham nhũng và hủ bại như nhau.

Câu hỏi đặt ra ở đây là tầng lớp chóp bu độc tài CSVN đều tham nhũng, nhưng tại sao quan chức này thì bị xử lý cầm tù, những quan chức còn lại thì vẫn nhởn nhơ nắm quyền lực? Những quan chức tham nhũng này lại xử lý các quan chức tham nhũng khác?

Ví dụ cụ thể như vụ quan tham Trần Văn Nam của tỉnh Bình Dương lại bị siêu tội phạm Tô Lâm, đứng đầu Bộ công an ra lệnh bắt để cầm tù.

Câu trả lời hoàn toàn không khó với hầu hết mọi người Việt Nam: Đây không phải là cuộc đấu tranh phòng chống tham nhũng! Đây là cuộc đấu đá tranh giành quyền lực trong nội bộ tầng lớp chóp bu độc tài CSVN. Những nhóm quan chức có thế lực yếu, ăn chia không đều thì bị những nhóm quan chức có thế lực lớn hơn trừng phạt với nhiều mục đích như cướp đoạt quyền lực giao quan chức cùng phe cánh, tước đoạt lại tài sản đã tham nhũng, lừa dối người dân để lấy lại chút uy tín,…

Do đó những quan chức trước đây như Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh, Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn,… Hay những quan chức mới nhất là Trần Văn Nam và các quan chức tỉnh Bình Dương đều là nạn nhân của chính đảng, chế độ và tầng lớp chóp bu độc tài CSVN.

Những quan chức độc tài CSVN đang nắm quyền lực như Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc, Phạm Minh Chính, Vương Đình Huệ, Tô Lâm,… hoàn toàn không trong sạch hơn những quan chức đã bị bắt, thậm trí còn tồi tệ hơn.

Tiến trình từ một người ngoài đảng, rồi trở thành đảng viên, thành quan chức cộng sản là một quá trình tha hóa, biến chất về nhân cách, đạo đức. Quan chức độc tài CSVN có chức vụ càng cao thì đạo đức, nhân cách và lói sống càng hủ bại.

Chế độ độc tài CSVN tạo ra cái bẫy cho chính những quan chức trong hệ thống chính trị của nó.

Cái bẫy đó, trước hết là trả lương cho các quan chức, công chức không đủ cho các nhu cầu của cuộc sống, học tập, khám chữa bệnh, giải trí,… hàng ngày.

Thứ hai, là tạo ra một thị trường mua quan, bán chức ngấm ngầm trong chế độ;

Cuối cùng, chế độ tạo một hệ thống pháp luật có nhiều khe hở và không có cơ chế kiểm soát, trong khi trao cho các quan chức quyền lực, khi có quyền lực thì có quyền lợi, mà quyền lợi có được từ việc tham ô, lợi dụng chức vụ để chuộc lợi từ ngân sách thông qua các dự án mua sắm công, dự án đầu tư cơ sở hạ tầng,… Hay các quan chức cấu kết với các doanh nghiệp sân sau để bảo kê các hoạt động kinh doanh bất chính. Hay các quan chức nhũng nhiễu người người dân, doanh nghiệp để ăn hối lộ,…

Khi mà các quan chức độc tài CSVN có phe nhóm vững vàng, họ bất chấp pháp luật và họ ung dung vơ vét của cải của đất nước, của người dân và doanh nghiệp.

Nhưng khi phe nhóm lợi ích suy yếu, bị các phe nhóm khác vươn lên cạnh tranh thì lúc này các phe nhóm thắng thế sử dụng pháp luật để trừng trị nhóm yếu thế.

Cựu Bí thư tỉnh ủy Trần Văn Nam và các quan chức của tỉnh Bình Dương đã sa vào cái bẫy như vậy kể từ khi họ trở thành thành viên của đảng CSVN.

Đa số những quan chức của tỉnh Bình Dương vừa bị bắt, họ đã có trên dưới 30 năm phục sự đảng CSVN. Họ đã nằm trong cái bẫy do đảng và chế độ tạo ra mà họ không biết, hoặc họ biết nhưng họ luôn nghĩ “cái bẫy đó dành cho người khác, không phải cho họ”.

Chỉ khi cái bẫy đó do các đồng chí của họ ở phe mạnh hơn đánh sập xuống đầu họ. Họ mới nhận ra cái bẫy đó được dành cho chính họ từ khi họ trở thành đảng viên đảng CSVN.

Cựu Bí thư Bình Dương Trần Văn Nam và hàng ngàn quan chức CSVN đã ngã ngựa trong những năm qua là bài học đắt giá cho các quan chức độc tài CSVN đang còn tại chức. Cái bẫy do chính chế độ tạo ra lúc nào cũng vẫn lơ lửng treo trên đầu của họ và có thể sập xuống bất cứ lúc nào khi quyền lực chính trị của họ bị suy yếu.

Giải pháp duy nhất là cải cách chính trị, xóa chính cái chế độ độc đảng, độc tài để làm ra cái bẫy cho các quan chức của chế độ và áp bức, cai trị người dân một cách bất công.

Cải cách chính trị từ độc tài sang dân chủ cần nỗ lực và lòng dũng cảm của mọi người dân và chính các quan chức của chế độ.

May be an image of 1 person and text that says 'Nhà Tù, Cái kết của cỰU bí thư Bình Dương TRẦN VĂN NAM'
Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, Tin Việt Nam | Chức năng bình luận bị tắt ở Cái kết của Bí thư Bình Dương Trần Văn Nam, bài học cho quan chức CSVN

Donald Trump được yêu cầu giao nộp tờ khai thuế cho Quốc hội

Former US President Donald Trump. Photo: 24 July 2021

NGUỒN HÌNH ẢNH,NHỮNG HÌNH ẢNH ĐẸP

Chụp lại hình ảnh,Donald Trump vẫn có nhiều cách để cố gắng chống lại phán quyết của bộ tư pháp trước tòa

Bộ tư pháp Hoa Kỳ đã ra lệnh cho Sở Thuế vụ (IRS) chuyển các bản khai thuế của cựu Tổng thống Donald Trump cho Quốc hội.

Động thái này đảo ngược một kết luận năm 2019 rằng yêu cầu từ Ủy ban Tài chính và Thuế vụ của Hạ viện Hoa Kỳ là “không ngay thẳng”.

Quyết định này dường như kết thúc một cuộc chiến pháp lý kéo dài về hồ sơ thuế của ông Trump, và được coi là một đòn pháp lý sắc bén đối với ông Trump.

Mặc dù luật pháp không yêu cầu nhưng mọi tổng thống Mỹ kể từ năm 1976 – ngoại trừ ông Trump – đều công bố bản khai thuế của họ.

Các đảng viên Cộng hòa tại Quốc hội đã lên án quyết định này, cho rằng nó có động cơ chính trị.

Khi còn là tổng thống, ông Trump đã nhiều lần nói rằng ông đang bị IRS kiểm toán và vì vậy không thể công bố các bản khai thuế của ông – mặc dù IRS đã nói rằng một cuộc kiểm toán sẽ không dừng việc công bố thông tin.

Ủy ban Tài chính và Thuế vụ trước đây đã lập luận rằng họ yêu cầu các bản khai thuế của cựu tổng thống Đảng Cộng hòa để điều tra xem liệu ông có tuân thủ luật thuế hay không.

Tuy nhiên, Bộ Tư pháp thời ông Trump đã từ chối bàn giao chúng. Bộ này cho rằng Hạ viện do đảng Dân chủ kiểm soát đang tìm kiếm các hồ sơ này vì lợi ích chính trị đảng phái.

Hôm thứ Sáu, Văn phòng Tư vấn Pháp lý của Bộ Tư pháp nói rằng rằng Ủy ban Tài chính và Thuế vụ “đã viện dẫn đầy đủ lý do” để yêu cầu cung cấp thông tin về thuế.

“Bộ Tài chính phải cung cấp thông tin cho Ủy ban,” Văn phòng này cho hay.

Trong số những người ca ngợi quyết định này có Chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi, một đảng viên Đảng Dân chủ, người nói rằng người dân Mỹ “xứng đáng được biết sự thật về các cuộc xung đột rắc rối của ông Trump và phá hoại nền an ninh và dân chủ của chúng ta với tư cách là tổng thống”.

Vào tháng Hai, ông Trump đã bị Tòa án Tối cao Hoa Kỳ yêu cầu giao các bản khai thuế và các hồ sơ tài chính khác của mình cho các công tố viên ở New York.

Quyết định này là một đòn giáng mạnh vào ông Trump, người đã phải đối mặt với một cuộc chiến pháp lý để bảo vệ hồ sơ thuế của mình trước một bồi thẩm đoàn.

Ông Trump đã liên tục phủ nhận bất kỳ hành vi sai trái nào và gọi cuộc điều tra về các vấn đề thuế của mình là một “cuộc săn phù thủy”.

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Chức năng bình luận bị tắt ở Donald Trump được yêu cầu giao nộp tờ khai thuế cho Quốc hội

Chạy đến vô cùng

Chạy đến vô cùng

Bởi AdminTD

Tuấn Khanh

31-7-2021

Hình ảnh đoàn người bồng bế nhau đi bằng xe máy, theo báo chí trong nước là lên đến hàng ngàn, di chuyển từ Sài Gòn tỏa đi nhiều hướng, chạy về quê nhà trong lúc dịch bệnh và lệnh phong tỏa ngặt nghèo này, đang làm nhói tim không biết bao người.

Có người đi đến 800 cây số để về miền Trung, và có người đi gần gấp đôi như vậy để đến Nghệ An. Và còn rất nhiều đích đến nữa. Ngoài những nhóm xe máy, người ta còn thấy cả những gia đình đi bằng xe đạp, thậm chí là liều lĩnh đi bộ. Tất cả đều là người nghèo Việt Nam, những con người cần lao từ mọi miền đã đổ về Sài Gòn, tìm một công việc để dựng đời mình, hoặc để kiếm chút ít dư dả gửi cho cha mẹ ở quê.

Lý do họ rời bỏ Sài Gòn, bởi không còn tin tưởng vào các chính sách chống dịch của nhà cầm quyền, và cũng không đủ sức để cầm cự thêm nữa khi mất việc, không còn gì để sống tiếp nay mai. Hẳn nhiên, chính quyền Hồ Chí Minh đang nợ những con người này một lời xin lỗi, vì đã không cưu mang họ được, qua những tháng ngày này, bất chấp việc tuyên truyền nói dối rằng luôn lo đủ cho mọi người gặp khó khăn.

Nhưng không phải vì chính quyền hết khả năng trong đại dịch. Bản tin tài chính cuối tháng 7-2021 của Ủy ban thành phố Hồ Chí Minh khoe rằng bất chấp đại dịch khó khăn, ngân sách vẫn bội thu. Ước tính sức người 10 triệu dân và sản vật, giao thương ở Sài Gòn vẫn làm ra mỗi ngày 1500 tỷ đồng để nộp cho ngân sách Trung Ương theo chỉ tiêu được giao. Con số thu được đang tăng nhanh, nên chỉ 6 tháng thôi, đã đạt 54,42% trên tổng thu theo kế hoạch.

Vậy đó, mà từng hộp cơm cho người nghèo, từng cọng rau cho kẻ khó… hầu hết là các cuộc tự nuôi, tự cứu nhau đầy khó khăn của người dân. Không chỉ ngăn chận con người ra đường vì lệnh giãn cách, mà các lực lượng kiểm tra, ngăn chận đủ thành phần của nhà nước còn ngăn cản cả rau, thịt, sữa… thậm chí là cả tả trẻ em và băng vệ sinh phụ nữ, cũng như là tiền mặt được vận chuyển của ngành ngân hàng. Sài Gòn như một người phụ nữ bị ép vào trò chơi trừ tà thời mông muội, phải chịu đói khát, phải bị trói buộc, kiệt sức không biết xoay trở ra sau lúc này. Dĩ nhiên, những dân cư yếu ớt nhất, dễ tổn thương nhất của vùng đất này đành phải chọn dứt áo ra đi.

Không được hứa hẹn gì một cách thực tế từ người cầm quyền, và cũng lao đao vì không đảm đương nổi bản thân, hàng ngàn con người đã gói ghém tư trang và lên đường. Họ ngủ vật vạ dọc đường, tránh né các sự chận bắt của các chốt kiểm tra trên quốc lộ. Có người chở vợ đang thai. Có gia đình chở 3-4 người trên một chiếc xe máy nhỏ. Có cả người mẹ đơn thân chở lùm xùm đồ đạc, phía sau là đứa con chỉ mới hơn 10 tuổi, ôm giữ em nhỏ của mình.

Sài Gòn, từ thuở khai thiên lập địa đến nay, là nơi con người tìm đến chứ không phải rời bỏ, nhưng đây là lần đầu tiên xuôi tay nhìn thị dân từ giã mình. Buồn hơn nữa, Con người bị những nơi chôn rau cắt rốn của mình từ chối tiếp nhận. Từ ngày 1-8, nhiều tỉnh như Quảng Ngãi, Thừa Thiên- Huế, Lâm Đồng… tuyên bố sẽ không nhận người của mình trở về, vì sợ có dịch, cho dù những người này đã có giấy xét nghiệm âm tính (có thời hạn 3 ngày). Sợ không về được nhà, nhiều người chạy thâu đêm, mệt lả và vất xe lăn lóc giữa đường. Cha mẹ, con cái ôm nhau trên con đường quốc lộ cố dành sức để đến nơi, lách được vào mà không bị từ chối.

Trên con đường Bình Phước dẫn về Đắk Nông, có nhiều gia đình để nước, thức ăn nhanh trước cửa để đón những chuyến xe bơ phờ như vậy. Có một cụ già tóc bạc phơ, cứ cầm chai nước vẫy vẫy, đưa cho những chiếc xe sà vội vào nhận rồi lại đường. Vội đến mức chỉ còn nhìn nhau, gật đầu, chứ không còn giờ để kéo khẩu trang xuống nói lời cảm ơn. Nhìn những điều như vậy – và cả những câu chuyện phát cơm từ thiện, lăn xả giúp nhau của người dân bao lâu nay – là những chương sách đời cảm động, ấm lòng khôn cùng trong thời phong tỏa. Nhưng có ai đó đã nói nhỉ? Trong một xã hội vận hành, đôi khi, điều ấm lòng nhìn thấy cũng có giá trị như cáo trạng đầy câu hỏi về thời đại, về chế độ.

Người miền Nam được 2 lần nhìn thấy những cuộc di tản tự phát của người dân. Lần nào cũng có thể rơi nước mắt, dù có hướng ngược nhau.

Lần một, đó là dòng người chạy tránh những ngày kết thúc cuộc chiến năm 1975. Họ lìa bỏ mọi thứ, chấp nhận mất hết và chạy về phía Sài Gòn: một chỉ dấu của người dân vẫn chọn chạy về phía chế độ cầm quyền của mình, dù cho ngày thường họ có ghét hoặc không yêu đi nữa. Hình ảnh của dòng người tất tả chạy với đủ loại phương tiện, đến giờ vẫn làm người ta nao lòng, và thậm chí xen lẫn sự cảm kích trước sự giúp đỡ trong khả năng cuối có thể của một chế độ đang tàn lụi, vẫn ước muốn che chở công dân của mình.

Lần hai, năm 2021, dòng người đó lại tháo chạy khỏi Sài Gòn. Cuộc di tản không phải tìm về miền đất hứa, mà chỉ tháo chạy như một bầy kiến tán loạn ra khỏi nơi ngụ cư của mình, bởi một cú đập mạnh của công cuộc “chống dịch như chống giặc”. Những con virus vô hình trước mắt, giờ lại như được biểu trưng bằng hình ảnh con người. Họ chỉ có vài con đường: vào trại cách ly, gồng mình chờ cứu giúp ở nhà trọ, hoặc chấp nhận bị giam nhốt ở nơi làm việc với chính sách duy ý chí có tên “3 tại chỗ”: ăn một chỗ, ở một chỗ và làm việc cũng ở đó.

Những con người ấy, vượt ngoài tầm các kế hoạch của chỉ thị 16 hay đợt phong tỏa với quân đội, trở thành chuyện khó của những người cầm quyền ở Sài Gòn, nên họ được cho phép rời đi. Nhưng rồi trớ trêu là lại bị chận giữ, ngăn cản ở nơi họ muốn tìm về. Những con kiến-thân phận đó loay hoay chạy từ trên miệng chén rồi lại xuống dưới, mệt nhoài trong những lời tuyên bố an dân vẫn lấp lánh kiêu hãnh trên hệ thống truyền thông.

Trên các trang mạng xã hội, thậm chí là báo chí nhà nước, có không ít hình ảnh mô tả về cuộc di tản lạ lùng này. Có ảnh những đôi vợ chồng tựa vào nhau ngủ vùi chốc lát trên đường chạy. Có ảnh những đứa nhỏ ngủ mà tay vẫn bấu chặt lấy anh chị của mình như sợ thức dậy sẽ không còn thấy ai. Những gương mặt vô danh ấy quá đỗi nhọc nhằn trên cung đường chạy đến vô cùng. Trong số ấy, chắc cũng không ít người đã đóng góp cho những con số bội thu của Hồ Chí Minh hàng năm, vẫn được đọc lên trong những tràng vỗ tay của giới quan chức mừng tổng kết thu ngân sách thắng lợi.

_____

Tham khảo thêm:

https://vnexpress.net/6-thang-tp-hcm-thu-ngan-sach-hon-198-000-ty-dong-4332561.html?

https://vtv.vn/xa-hoi/mot-so-tinh-dung-tiep-nhan-cong-dan-tro-ve-tu-vung-dich-20210730052400596.htm

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Chức năng bình luận bị tắt ở Chạy đến vô cùng

Số liệu lởm khởm là tình trạng vĩnh cửu ở tất cả các quốc gia chậm tiến

Số liệu lởm khởm là tình trạng vĩnh cửu ở tất cả các quốc gia chậm tiến

Bởi AdminTD

Phạm Thị Hoài

31-7-2021

Hôm nay là tròn một năm từ ngày Việt Nam ghi nhận ca tử vong đầu tiên trong dịch Covid-19, bệnh nhân 428. Đến nay, Cục Y tế Dự phòng thuộc Bộ Y tế xác định số tử vong là 1.022, trong khi Sở Y tế TP.HCM công bố 1.057 ca chỉ riêng ở thành phố này. Trang tin về dịch Covid-19, cũng của Bộ Y tế, đưa ra một con số khác cho cả nước: 1.161, nhưng chỉ ghi nhận cho TP.HCM 900 ca.

TP.HCM thường xuyên có “số dư”. “Số dư” hiện tại, 157, chưa được Bộ Y tế công bố, coi như những ca nghi chết, không khác những ca tuy đã có kết quả xét nghiệm khẳng định dương tính nhưng chưa được Bộ Y tế công bố, coi như nghi nhiễm.

Số liệu lởm khởm là tình trạng vĩnh cửu ở tất cả các quốc gia chậm tiến. Vì chậm tiến nên số liệu lởm khởm hay vì số liệu lởm khởm nên chậm tiến, đó là vòng kim cô của con gà và quả trứng, chưa kể sự bưng bít, thao túng, bóp méo bởi hệ thống chính trị hay các nhóm lợi ích. Sau một năm rưỡi chống dịch thành công trước thất bại sau, Việt Nam không hề có một nghiên cứu hay thậm chí chỉ một khảo sát về bất kỳ một khía cạnh nào của đại dịch này cho chính mình chứ chưa nói đến đóng góp cho vốn tri thức tăng lên hàng ngày của cộng đồng thế giới. Tất cả các trang thông tin chính thức của mọi cơ quan phòng chống dịch từ trung ương đến địa phương đều nghèo nàn, lạc hậu, cẩu thả, tuyệt đối không tương tác, và không thể cổ hủ xấu xí hơn.

Việt Nam đã trải qua nhiều cấp độ đối mặt với cái chết trong mùa dịch. Ngạo nghễ, kẻ cả, sốc, lo lắng, và bây giờ khi con số tử vong đã thôi được cập nhật hàng ngày để thỉnh thoảng tung ra cái uỵch thì nó chìm hẳn vào sự lãnh đạm. Quan tâm làm gì, khi điều duy nhất luôn được thông báo là người chết đều đã cao tuổi và nhiều bệnh nền. Tuổi trung bình của các ca tử vong vì Covid-19 ở Việt Nam tính đến bệnh nhân 138 là 64,5 (ở Đức, tuổi trung bình của trên 90.000 ca tử vong là 81,5); bệnh nền chủ yếu là huyết áp cao và tiểu đường, hai căn bệnh khá thông thường, có thể điều trị tốt và cho phép một tuổi thọ mãn nguyện.

Rồi Việt Nam sẽ có 1.500 ca tử vong vì Covid-19 như số người chết vì điện giật, 5.000 vì đuối nước, 6.000 vì tự tử, hay 15.000 vì tai nạn giao thông hàng năm? Những con số ấy hoàn toàn vô nghĩa, nếu tiếp tục rơi vào vùng lởm khởm của số liệu và khoảng trống của tri thức. Và tri thức là ưu thế duy nhất của con người trước con virus đáng gọi là vi diệu từ phương diện sinh tồn của tự nhiên này.

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Chức năng bình luận bị tắt ở Số liệu lởm khởm là tình trạng vĩnh cửu ở tất cả các quốc gia chậm tiến

SỐNG CUỘC ĐỜI CHO ĐÁNG SỐNG DÙ TRONG TÌNH HUỐNG XẤU NHẤT

SỐNG CUỘC ĐỜI CHO ĐÁNG SỐNG DÙ TRONG TÌNH HUỐNG XẤU NHẤT

Tuyết Mai

Ai trải nghiệm cuộc đời trần gian này (ít, nhiều) chúng ta cũng thấy biết rằng nó rất phức tạp. Giữa vàng thau lẫn lộn không biết đâu thật, đâu giả; ai tin, ai không tin?. Nhưng trên hết chúng ta rất cần dâng lời cảm tạ một Thiên Chúa vì Người là Đường, là Sự Thật và là sự Sống. Vì Người là kim chỉ nam, luôn chỉ đúng hướng để cho con người được đi đến nơi và về đến chốn cách an toàn, được bình an vô lo lắng.

***

Cuộc đời của con người thì có muôn mặt. Hôm nay còn là họ hàng hôm mai trở thành thù địch. Bạn bè hôm nay còn, mai bán đứng hay đâm sau lưng bạn. Người tình hôm nay còn nhưng mai đã thành người xa lạ xem như không quen biết bao giờ hay thành người thiên cổ (chết) vì ghen tuông, v.v… Do đó mà Thiên Chúa dạy chúng ta đừng sống theo ai vì lòng dạ con người rất thường thay đổi. Chỉ luôn tin tưởng và bám chặt vào Thiên Chúa duy nhất mà thôi.

***

Vì chỉ có Thiên Chúa mới có thể ban cho chúng ta tất cả những gì chúng ta cần và chỉ có Người biết rõ từng tâm tánh của chúng ta nên Người sẽ định liệu cho linh hồn sống đời của mỗi người được xứng đáng đứng trước Tôn Nhan Thiên Chúa khi chúng ta lần lượt từ giã cuộc đời này và sẽ được đến một nơi có cuộc sống hạnh phúc vĩnh cửu muôn đời.

***

Có phải trong suốt cuộc đời chúng ta đã từng chứng kiến được biết bao nhiêu đau khổ đến với chính mình hay với người thân thương mà trí khôn cùng thể xác của chúng ta luôn có giới hạn; không thể nào ngờ hay chống đỡ nổi cho được. Vì khi nó đến quá bất thình lình, không thể kiểm soát hay có sự chuẩn bị?.

Như bị thương tích từ nghề nghiệp, tai nạn giao thông. Gặp thiên tai cháy rừng làm cháy nhà. Lũ lụt, sạt lở vì bão tố hay động đất. Hay bị người ám hại thì không thể nào tránh cho được – Nhất là cả thế giới con người hiện đang chống chỏi với cơn dịch bệnh vô cùng nguy hiểm và rất dễ chết. Là do con người tạo ra dịch bệnh Covid-19; phát xuất từ Vũ Hán, từ 2 năm trước.

Vì thế Thiên Chúa muốn con người chúng ta luôn sống giữ hai Giới Răn quan trọng là Kính Chúa và yêu người thì đã trọn lề luật; đã đủ xứng đáng được Thiên Chúa ban thưởng cho Nước Trời.

***

Thiên Chúa Người thấu suốt con cái của Người, từ trong ra ngoài. Người biết chúng ta rất dễ bị cám dỗ bởi những đam mê thế trần rất là tầm thường; tầm thường đến độ tự hủy hoại chính mình cho những thứ không cần thiết phải có. Nếu ai trong chúng ta có diễm phước được Chúa ban cho con mắt của “Đức Tin” và có trái tim giống Chúa thì cuộc đời của tất cả hẳn sẽ luôn được sống trong bình an, trong yêu thương.

***

Không ai phủ nhận rằng cuộc đời của con người luôn biết chia sẻ thì luôn có hạnh phúc vì cảm nhận được tình yêu đích thực mà Thiên Chúa muốn cho chúng ta cảm nhận. Trong một tâm hồn luôn có được bình an. Vì chúng ta cảm nhận được có Chúa ở trong, ở cùng thì dù chúng ta có đui mù, khuyết tật hay phong hủi thì cũng coi nhẹ mà chỉ gọi là bị khiếm khuyết thôi — miễn sao sống có hữu ích là được. Còn hơn rất nhiều người có đầy đủ mọi thứ trên trần gian nhưng cách sống của họ thì xem ra rất là vô dụng cho gia đình và cho cả xã hội.

***

Nguyện xin Thiên Chúa giúp chúng con sống cách xứng đáng là người được Chúa tác thành, với khả năng Chúa ban riêng cho mỗi người và luôn hướng về Trời cao … vì cuộc sống đời này thì có là bao? Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

28 tháng 7, 2021

***

Xin bấm vào mã số dưới đây để cùng hát:

https://www.youtube.com/watch?v=1g-kjKGbEZI

Hãy Tìm Chúa Vì Kiếp Người Sống Là Bao

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN, TÔN GIÁO | Chức năng bình luận bị tắt ở SỐNG CUỘC ĐỜI CHO ĐÁNG SỐNG DÙ TRONG TÌNH HUỐNG XẤU NHẤT

11 SỰ THẬT Ở VIỆT NAM CÓ THỂ BẠN CHƯA BIẾT- Từ Đức Minh –

11 SỰ THẬT Ở VIỆT NAM CÓ THỂ BẠN CHƯA BIẾT- Từ Đức Minh –

  1. – Nơi có đông người đứng xếp hàng nhất không phải ở lăng Ba Đình ngoài Hà Nội. Mà là trước lãnh sự quán Mỹ ở tp HCM – SG .
  2. – Quốc khánh 2-9 là ngày buồn nhất. Vì cứ đến ngày này là có cả trăm người chết vì tai nạn giao thông, đâm chém, giết người.
  3. – Kẻ phá hoại đất nước là Đảng viên đảng CSVN bằng thủ đoạn tham ô, bán nước chứ không phải bọn “phản động” Việt Tân.
  4. – Kẻ gây tội ác, dâm ô trụy lạc nhất lại là những Quan Toà & người đại diện Pháp luật. Nguyễn Hữu Linh dâm ô với bé gái trong thang máy. Chánh án Lâm Minh Xướng gian dâm ngay tại phòng làm việc. Chánh án TAND Phú Yên, Lê Văn Phước tham nhũng 2,8 tỉ v.v. là những ví dụ.
  5. – Luật giao thông ở Việt Nam không phải là giải pháp an toàn cho người tham gia giao thông. Đó chỉ là nguồn thu tiền phạt để làm giàu cho đám CSGT.
  6. – Bộ trưởng bộ Giáo Dục lại là kẻ vô giáo dục nhất. Vì ngày cả chữ “N” & “L“ ông ta cũng nói ngọng. Sau những bê bối, tệ nạn, bạo lực trong giáo dục thì luôn đổ lỗi.
  7. – Bộ trưởng bộ Y tế Nguyễn Kim Tiến không hề cứu người bệnh. Ngược lại còn giết người vì bán thuốc giả.
  8. – Nơi thất đức, thiếu tình người nhất chính là nơi luôn tự xưng là Y Đức. Nếu không tin thì bao giờ bạn hoặc người thân đến Bệnh Viện cấp cứu, chữa bệnh mà không có tiền thì sẽ rõ.
  9. – Bây giờ những kẻ sang nước Mỹ định cư nhiều nhất chính là những kẻ năm xưa đánh đuổi, căm thù nước Mỹ.
  10. – Kẻ thất học, ngu dốt nhất lại là những kẻ đang lãnh đạo đất nước. Không tin bạn cứ gặp Tổng bí thư , Thủ tướng .v.v rồi giao tiếp vài câu tiếng Anh đơn giản hoặc nói chuyện về kinh tế, khoa học thử xem…
  11. – Những kẻ giàu có, quyền lực nhất lại là những kẻ tự xưng là “Đầy Tớ của Dân“. Ngược lại “ông chủ“ thì nghèo nàn vì bị bóc lột.

—————————

Hình: Cảnh xếp hàng hàng ngày xin visa trước Tổng Lãnh sự quán Hoa Kỳ, TP/HCM

Nguồn Facebook

Đăng tải tại Tin Việt Nam | Chức năng bình luận bị tắt ở 11 SỰ THẬT Ở VIỆT NAM CÓ THỂ BẠN CHƯA BIẾT- Từ Đức Minh –

Đám đông lầm lũi đi theo người

Đám đông lầm lũi đi theo người

Tramtubensuoi

Tin Mừng Gioan 6: 2

đông đảo dân chúng đi theo Người,

bởi họ từng được chứng kiến những dấu lạ

Người đã làm cho những kẻ đau ốm.

Ngày xưa, dân chúng đi theo Người vì những dấu lạ: chữa bệnh, trừ quỷ,

được ăn no nê còn dư 7 thúng đầy.

Ngày nay, chúng tôi theo Chúa vì những điều gì?

Có nhiều nguyên nhân, nhiều mục đích lắm, tùy mỗi người, tùy mỗi hoàn cảnh, thay đổi theo thời gian.

Còn nhỏ, chúng tôi theo Chúa bằng cách giữ đạo vì cha mẹ ép buộc.

Lớn lên, theo Chúa… kiểu ai sao tôi vậy. làm dấu, đi lễ, đọc kinh như người máy.

Khá hơn chút nữa, chúng tôi tham gia vào hội đoàn. Nghe có vẻ như là những con chiên ngoan đạo qua những việc đạo đức rầm rộ bên ngoài…nhất là những dịp lễ lớn…

Tuy nhiên, thấp thoáng đâu đây những tranh đua ngấm ngầm làm cách nào cho hội đoàn tôi nổi nhất xứ thậm chí qua những bộ đồng phục không đụng hàng !!!

Ngoài ra, ngay trong một hội đoàn, chúng tôi còn phân biệt ra ngô ra khoai thành những ốc đảo rõ rệt: nhà giàu chơi với nhau, không thèm đếm xỉa tới xóm nhà lá bần hàn. Khi phân chia công tác, cũng ưu tiên cho khu nhà ngói những việc quan trọng như đọc sách, lời nguyện giáo dân… Thánh Giá nên cao dẫn đầu đoàn rước kiệu…còn xóm nhà lá chịu khó quét sân, lau cửa kiếng nhà thờ.

Có lẽ ngon lành nhất là khi chúng tôi có dịp tham gia vào những cộng đoàn. Nơi đây, hàng tháng, chúng tôi được học hỏi rất bài bản, tương đương với chương trình thần học giáo dân, chia sẻ Lời Chúa, chia sẻ đời sống ơn phúc …

Đặc biệt là trong thời gian đầu, chúng tôi nhận được khá nhiều ơn…khiến gia đình chúng tôi hạnh phúc hẳn lên…

Chúng tôi tự phong cho mình là những người Kitô hữu đích thực, hơn hẳn những người Kitô hữu tình tang khác.

Thậm chí, có anh trưởng kia còn hùng hồn tuyên bố: Ai muốn được cứu độ, phải vào trong cộng đoàn mình!!!

Nhưng có điều rất kỳ lạ, sau những tháng ngày bồng bềnh thú vị ban đầu, lòng sốt mến nguội dần, chúng tôi từ từ lùi về gần như ngày xưa…

Bằng chứng là sau hơn 10 năm chia sẻ Lời Chúa, chúng tôi vẫn dậm chân tại chỗ ở mức trên trung bình một tí !!! Nói Lời Chúa vanh vách nhưng chẳng biết áp dụng vào cuộc sống hàng ngày của mình…như thế nào cả.

Vẫn biết mến Chúa, yêu người…nhưng lòng mến Chúa giống như giả vờ, lúc nóng lúc lạnh, lúc gần lúc xa…

còn yêu anh em bằng mình mới cực kỳ khó… yêu những ai đây?…ngoài một số anh chị em trong tổ, trong cộng đoàn của mình.

Yêu thế nào cho đủ?

Khi chia sẻ đời sống, chúng tôi tránh né bằng cách kể lại những chuyện của anh em khác, và lờ đi chuyện chính gia đình mình.!!!

Lâu lâu, chúng tôi nhắc lại mục đích của cộng đoàn mình là Nên Thánh…nhưng dường như chúng tôi chẳng bao giờ dám nghĩ tới chuyện cao siêu này…

Bằng chứng là vừa rước Chúa vào lòng xong, chúng tôi tranh nhau lên hôn tượng Chúa bằng thạch cao một cách rất ư là thành kính. Chúa ở đâu nhỉ???

Thánh lễ đã hết chúng tôi ra về…Chúa ở lại trong nhà Tạm nhé.

Hóa ra một mặt, chúng tôi vỗ ngực tự phong cho mình là những người Kitô hữu đích thực…

Mặt khác, chúng tôi vẫn đi theo Chúa kiểu nửa nóng nửa lạnh mà thôi.

Nói theo tục ngữ thế gian: Đường ai nấy đi.

Chúa khác – tôi khác.

Chúa đi đường Chúa – tôi đi đường tôi giữa cuộc đời lữ hành đầy sóng gió này.

Cuối cùng thì chúng tôi cũng chìm trong đám đông lầm lũi đi theo người

tuy có vẻ gần gũi…qua những việc đạo đức thường ngày…

Nhưng trong thực tế cuộc sống, tôi và Chúa dường như xa xôi thế nào ấy !!!

Quả thật, chúng tôi thấy mình dường như vẫn còn đang chìm trong đám đông lầm lũi đi theo người

From: KimBang Nguyen

Đăng tải tại TÔN GIÁO | Chức năng bình luận bị tắt ở Đám đông lầm lũi đi theo người

THÁNH INHAXIO, TỔ PHỤ DÒNG TÊN, LÀ AI?

THÁNH INHAXIO, TỔ PHỤ DÒNG TÊN, LÀ AI?

Thánh Inhaxio, tổ phụ dòng Tên, tên thật là Inigo Lopez de Loyola, sinh năm 1491 tại xứ Basque, Tây Ban Nha. Vốn tính tình ương bướng và đầy tham vọng, ngay từ nhỏ, Inigo đã không từ khước bất cứ một thủ đoạn nào để mong sao có được một chỗ đứng vững chắc trong xã hội và trong triều đình. Thế nhưng, ngài luôn phải nhận lấy những thất bại dù ngài rất tài năng.

Trong một trận chiến diễn ra tại Pamplona năm 1521, ngài đã bị một viên đại bác bắn vào chân. Ngài được đưa về Loyola để dưỡng thương. Để bảo toàn tính mạng cho ngài, người ta đã phải thực hiện những cuộc phẫu thuật ở chân. Những cuộc phẫu thuật ấy diễn ra hết sức đau đớn đến độ anh của ngài khi chứng kiến cũng phải thừa nhận là bản thân không thể chịu được cơn đau như thế. Vậy mà chẳng ai nghe Inigo kêu la hay rên rỉ một lần nào. Ngay trên giường bệnh, đối diện với sự thất bại tràn trề, Inigo vẫn không từ bỏ tham vọng theo đuổi những vinh hoa thế gian của mình. Khi thấy vết thương đã làm cho chân mình trở nên xấu xí, hai đôi chân không còn bằng nhau, Inigo đã nhất quyết xin bác sĩ phẫu thuật “thẩm mỹ” lần nữa, vì ngài không thể chấp nhận một thân hình khập khiễng như thế này. Trước sự cương quyết của ngài, cả gia đình và các bác sĩ đành ưng thuận. Tuy nhiên, đôi chân ngài cũng không thể lành lặn như xưa. Do di chứng của vết thương này mà cả cuộc đời, ngài phải đi “cà nhắc.”

Inigo vẫn còn mơ tưởng rất nhiều đến một cuộc sống quyền lực và xa hoa. Trong thời gian dưỡng thương ở nhà, do quá buồn chán, ngài đã xin chị dâu cho mình vài cuốn tiểu thuyết lãng mạn đọc để giết thời gian. Nhưng chẳng có cuốn sách nào trong toà lâu đài ngoại trừ cuốn Hạnh Các Thánh và Cuộc Đời Đức Giêsu. Bất đắc dĩ, ngài mới chịu cầm lấy. Đôi mắt Inigo như chợt bừng sáng vì ngài khám phá ra được những điều mà bấy lâu nay ngài không biết. Ngài tự hỏi về ý nghĩa cuộc đời mình, về những gì mình đang theo đuổi. Thế rồi, ngài quyết tâm từ bỏ con người cũ, sống theo một lý tưởng mới. Vào một đêm nọ, ngài đã thấy Đức Mẹ bồng Chúa Hài Nhi hiện ra với mình. Thị kiến này hệt như một cuộc xác chuẩn cho đời sống mới mà Thiên Chúa dành cho Ngài.

Khi bình phục, bất chấp những phản đối của gia đình, ngài đã âm thầm trốn đi, mang trong mình ý hướng sẽ đi hành hương đất thánh, và tìm một lý tưởng mới cho mình. Để khỏi bị phát hiện, ngài đã đổi quần áo sang trọng của mình với một người ăn xin. Ở Monserat, ngài đã thực hiện một cuộc canh thức thâu đêm rồi dâng thanh kiếm của mình trước ảnh Đức Mẹ ở đây để thể hiện ý muốn quyết tâm từ bỏ mọi sự.

Inhaxio đã trải qua thời kỳ thanh luyện rất gian khổ ở Mansera. Tại đây, do không có kinh nghiệm gì về đời sống thiêng liêng, ngài đã phải tự mày mò để tìm cho mình một lối sống. Ngài đã cầu nguyện rất nhiều giờ, ăn chay, nhiệm nhặt, đánh tội. Cứ tưởng rằng những điều này sẽ mang đến cho ngài niềm hạnh phúc. Nhưng càng lúc ngài càng cảm thấy cuộc sống mình thật bế tắc. Những cơn cám dỗ bảo ngài hãy bỏ cuộc lần lượt kéo tới. Ngài đã cầu nguyện, đi lễ, xưng tội, gặp các cha linh hướng nhiều lần để xin lời khuyên nhưng tất cả đều vô nghĩa. Ngài buồn bực đến độ đã có lúc nghĩ đến chuyện tự tử vì thấy mình mất đi hướng sống.

Chính trong cơn túng quẫn ấy, Thiên Chúa lại đến với ngài qua những thị kiến và dạy dỗ ngài như thầy giáo dạy một học trò nhỏ. Một trong những ơn nổi tiếng nhất xảy ra tại bờ sông Cardoner. Mọi sự diễn ra chỉ trong chớp nhoáng nhưng những gì mà ngài nhận được lúc ấy còn hơn tất cả những gì ngài đã học được trong suốt quãng đời còn lại.

Ngài bắt đầu thay đổi đời sống, từ bên ngoài đến bên trong. Ngài ăn uống đàng hoàng, để râu tóc gọn gàng, tắm rửa sạch sẽ và bắt đầu thực thi những công việc tông đồ. Ngài đến Giêresalem và muốn ở lại đây nhưng không được, buộc ngài phải về lại châu Âu. Ngài muốn giúp đỡ người khác nhưng vì không có bằng cấp gì nên việc giảng dạy giáo lý của ngài gặp phải sự chống đối của giáo quyền. Toà dị giáo sợ rằng ngài đang truyền bá những tư tưởng lạc đạo, và dù họ không tìm thấy một sai phạm nào trong những lời dạy của ngài, họ vẫn bắt và bỏ tù ngài đến hai lần. Nhận thấy rằng việc tông đồ của mình sẽ gặp nhiều khó khăn nếu không có bằng cấp được Giáo Hội công nhận, ngài đã quyết tâm sang Paris để học. Tại đây, ngài đã gặp và kết bạn với Phêrô Favre, và Phanxico Savie. Hai sinh viên trẻ này đã sớm có ấn tượng về đời sống thiêng liêng của Inhaxio. Ba người giúp nhau trong học tập và nhanh chóng trở nên thân thiết với nhau.

Sau đó, cũng có một số người khác được đời sống của Inhaxio cảm hoá. Họ trở thành một nhóm bạn thân thiết, có chung với nhau một lý tưởng là phục vụ Chúa bằng cả cuộc đời mình. Tại Montmartre, họ đã tuyên khấn khiết tịnh và khó nghèo để sống cho lý tưởng này. Tất cả đều muốn đến Giêrusalem để sống và chết cho Chúa. Nhưng vì lý do khách quan, họ đã không đi được. Họ không biết làm gì nên đành quay về Roma, với ý định sẽ đặt mình dưới quyền sai khiến của Đức Thánh Cha. Họ chia ra thành những nhóm nhỏ để về.

Inhaxio đi cùng với hai người nữa. Đến một nhà nguyện nhỏ ở La Storta, đang lúc cả ba đang cầu nguyện thì Inhaxio được ban cho một thị kiến nữa. Ngài thấy Chúa Cha, tay chỉ vào ngài, mắt nhìn Chúa Con đang vác thập giá và nói rằng: “Ta muốn con nhận người này là người phục vụ.” Chúa Con đã nhìn Inhaxio và nói rằng: “Ta muốn con phục vụ Chúng Ta.” Đối với Inhaxio, thị kiến này chính là một sự xác chuẩn cho ý muốn phục vụ Chúa và Giáo Hội của ngài.

Về tới Roma, nhóm bạn đã nhanh chóng gặp Đức Giáo Hoàng và trình bày ước nguyện. Đức Giáo Hoàng đã rất vui khi có một nhóm người vừa tri thức, vừa thiêng liêng đồng tâm hiệp lực giúp đỡ mình. Thế rồi, Giáo Hoàng đã trao cho họ những sứ mạng quan trọng ở khắp nơi trên thế giới.

Trước nguy cơ nhóm có thể tan rã vì mỗi người một phương, chẳng biết có còn gặp lại nhau nữa không. Họ đã nảy sinh một ý tưởng: thành lập một dòng tu. Trước đây, họ đã khấn hai lời khấn khiết tịnh và khó nghèo rồi. Giờ đây, chỉ cần chọn một người và khấn lời khấn vâng phục người đó nữa thôi là được. Qua hai lần bỏ phiếu, tất cả đều chọn Inhaxio làm bề trên. Inhaxio, dù không muốn, nhưng nhận thấy đó là ý Chúa nên cũng chấp nhận. Với sự chuẩn nhận của Giáo Hoàng Phaolo III, một dòng tu mới ra đời vào năm 1540, ở Việt Nam gọi là dòng Tên. Inhaxio đã sống tại Roma từ đó cho đến cuối đời. Ngài viết thư điều hành dòng, nâng đỡ anh em, soạn thảo Hiến Pháp. Ngài qua đời tại căn phòng nhỏ của mình vào năm 1556 và được phong thánh năm 1622. Hội dòng mang tên Giêsu (dòng Tên) không ngừng lớn mạnh từ đó và luôn theo đuổi lý tưởng phục vụ Chúa, và các linh hồn mà Đấng Tổ Phụ đã khơi lên. Cho đến nay, dòng Tên là một trong số những dòng nam có số lượng tu sĩ lớn nhất trong Giáo Hội. Các cộng đoàn dòng Tên phân bố ở rất nhiều vùng miền trên thế giới, và đảm nhận hầu hết các sứ mạng mà Giáo Hội trao phó, không trừ một mảng nào: từ truyền giáo đến giảng dạy, nghiên cứu, chăm sóc bệnh nhân, di dân, tị nạn, hoạt động mục vụ, xã hội…

Mỗi người sinh ra đều có một lịch sử, một câu chuyện và một sứ mạng. Câu chuyện cuộc đời của mỗi người không ai giống ai nhưng tất cả đều nằm trong sự quan phòng của Thiên Chúa. Ai có thể ngờ rằng một chàng thanh niên ham quyền lực và đầy tham vọng, bất chấp mọi thủ đoạn như Inigo lại có ngày trở thành một vị thánh, Đấng Sáng Lập một dòng tu nổi tiếng, và có sức ảnh hưởng lớn như hiện nay? Tạ ơn Chúa đã ban cho Giáo Hội một vị thánh, một bậc thầy thiêng liêng, một mẫu gương cho chuyến hành hương tiến về Nhà Chúa.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

Nguồn: https://dongten.net

From: Langthangchieutim

Đăng tải tại CHUYỆN CÁC THÁNH | Chức năng bình luận bị tắt ở THÁNH INHAXIO, TỔ PHỤ DÒNG TÊN, LÀ AI?

Trump áp lực Bộ Tư Pháp: ‘Cứ nói cuộc bầu cử gian lận, còn lại để tôi…’

Trump áp lực Bộ Tư Pháp: ‘Cứ nói cuộc bầu cử gian lận, còn lại để tôi…’

July 30, 2021

WASHINGTON, DC (NV) – Cựu Tổng Thống Donald Trump, vào cuối năm 2020, gây áp lực, đòi các viên chức cao cấp thuộc Bộ Tư Pháp Mỹ tuyên bố cuộc bầu cử gian lận, theo ghi chép của giới chức có mặt trong cuộc nói chuyện.

Nhật báo Washington Post cho biết bản ghi chép này được trình cho Quốc Hội hồi đầu tuần và được công bố hôm Thứ Sáu, 30 Tháng Bảy, lại thêm bằng chứng cựu tổng thống tìm cách lật ngược kết quả bầu cử.

Cựu Tổng Thống Donald Trump kêu gọi người ủng hộ kéo xuống Quốc Hội trong ngày 6 Tháng Giêng. (Hình: Brendan Smialowski/AFP via Getty Images)

Trong cuộc nói chuyện vào ngày 27 Tháng Mười Hai, theo bản ghi chép, ông Jeffrey Rosen, quyền bộ trưởng Tư Pháp, nói với ông Trump rằng “Không thể nào + không thể ‘búng ngón tay’ + để thay đổi kết quả bầu cử.”

Đáp lại, cựu tổng thống nói ông hiểu điều đó nhưng chỉ muốn Bộ Tư Pháp “cứ tuyên bố bầu cử gian lận + còn lại để tôi và các dân cử Cộng Hòa tính,” theo bản ghi chép cuộc đàm thoại của ông Richard Donoghue, quyền thứ trưởng Bộ Tư Pháp.

Bản ghi chép cuộc đối thoại giữa cựu tổng thống và hai giới chức cao cấp nhất của Bộ Tư Pháp Liên Bang lúc đó mà ông Donoghue viết xuống được trình cho Ủy Ban Giám Sát Hạ Viện.

Cuộc nói chuyện vào ngày 27 Tháng Mười Hai, trong khi đó, ông William Barr, cựu bộ trưởng Tư Pháp, từ chức vào ngày 23 Tháng Mười Hai, nên ông Rosen tạm giữ chức quyền bộ trưởng, còn ông Donoghue, quyền thứ trưởng.

Giới chức Bộ Tư Pháp tiết lộ, vào thời điểm đó, hầu như mỗi ngày cựu tổng thống đều gọi cho hai giới chức trên gây áp lực để họ tuyên bố sai lạc về cuộc bầu cử.

Ông Jeffrey Rosen (giữa), cựu quyền bộ trưởng Tư Pháp. (Hình: Olivier Douliery-Pool/Getty Images)

Nữ Dân Biểu Carolyn B. Maloney (Dân Chủ-New York), chủ tịch Ủy Ban Giám Sát Hạ Viện, nhận định chi tiết trong bản ghi chép cho thấy cựu Tổng Thống Trump đã trực tiếp ra lệnh cho các giới chức lãnh đạo cơ quan tư pháp thực hiện từng bước theo ý ông để lật ngược kết quả cuộc bầu cử dân chủ và công bằng của đất nước.

Trong cuộc nói chuyện, ông Trump còn nói bóng gió đe dọa thay thế các chức vụ của hai ông Rosen và Donoghue: “Tôi nghe nói ông Jeff Clark giỏi lắm, có lẽ tôi nên bổ nhiệm. Ai cũng muốn lãnh đạo mới cho Bộ Tư Pháp.”

Ông Donoghue đáp trả: “Cho dù có thay người khác, Bộ Tư Pháp cũng không hành động sai trái.”

Ông Jeff Clark, phụ tá cho cựu Bộ Trưởng Barr, một đồng minh của ông Trump, người vận động cựu tổng thống cho mình giữ chức quyền bộ trưởng Tư Pháp thay cho ông Rosen, khi nắm quyền sẽ làm áp lực tiểu bang Georgia lật ngược kết quả bầu cử, theo nhật báo New York Times công bố hồi Tháng Giêng, 2021.

Ông Richard Donoghue, cựu quyền thứ trưởng Tư Pháp, người ghi chép lại nội dung cuộc nói chuyện với cựu Tổng Thống Donald Trump. (Hình: Drew Angerer/Getty Images)

Liên quan đến chuyện này, các email giữa Tòa Bạch Ốc và Bộ Tư Pháp Liên Bang trong thời điểm này, được công bố hồi Tháng Sáu, cho thấy ông Mark Meadows, cựu chánh văn phòng phủ tổng thống, gây áp lực đòi ông Rosen trao quyền hạn cho ông Clark xem xét vụ bầu cử tại Georgia.

Bản ghi chép cho thấy bất kể cả hai giới chức lãnh đạo cơ quan pháp lý cao nhất nước liên tục nói những tố cáo gian lận là hoàn toàn không có và bịa đặt, ông Trump gạt ngang: “Hai người không theo dõi trên mạng bằng tôi đâu. Hai ông không biết là dân chúng đang tức giận và tố cáo Bộ Tư Pháp không làm gì cả.”

Nhiều dự đoán cho rằng ủy Ban Điều Tra Bạo Loạn Quốc Hội Ngày 6 Tháng Giêng có thể triệu tập hai ông Rosen và Donoghue về những chi tiết liên quan đến những liên lạc của họ với cựu tổng thống trong thời gian sau ngày bầu cử. (MPL) [qd]

Đăng tải tại BÌNH LUẬN- SỰ KIỆN | Chức năng bình luận bị tắt ở Trump áp lực Bộ Tư Pháp: ‘Cứ nói cuộc bầu cử gian lận, còn lại để tôi…’