Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một”.
“Trên thân thể Đức Kitô Phục Sinh, những vết thương không bao giờ biến mất; chúng vẫn còn đó, vì là dấu chỉ bền vững của tình yêu Thiên Chúa dành cho chúng ta!” – Phanxicô.
Kính thưa Anh Chị em,
Thập giá không phải là một vết thương còn mở để kéo dài đau đớn, nhưng là dấu tích của một tình yêu đã đi qua cái chết và trở về. Vì thế, Hội Thánh không suy tôn một dụng cụ hành hình, nhưng suy tôn thánh giá – ‘sẹo của Thiên Chúa’.
Trong sa mạc, Israel nổi loạn, bị rắn lửa cắn. Thiên Chúa không cất rắn đi; Ngài truyền Môsê treo con rắn đồng lên cột, để ai nhìn lên thì được sống – bài đọc một. Điều cứu họ không phải mẩu kim loại, nhưng lòng tin dám nhìn thẳng vào dấu tích của điều đang giết mình để đón nhận sự sống từ Thiên Chúa. Ơn cứu độ bắt đầu khi chúng ta nhận mình đã bị cắn và không thể tự chữa. Chúa Giêsu dùng hình ảnh ấy để nói về thập giá: “Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy”. Bản Hy Lạp viết hypsōthēnai – “được nâng lên”, vừa chỉ bị treo trên thập giá, vừa gợi sự tôn vinh. Nơi thấp nhất của nhục nhã trở thành nơi cao nhất của tình yêu; dấu hiệu án chết trở thành dấu chỉ cứu người.
Chúa Kitô chữa lành chúng ta bằng cách mang vết thương trên thân mình. Ngài bước vào nơi đau nhất của phận người, cho phép bạo lực của con người chạm đến chính Thiên Chúa. Đấng Phục Sinh không xoá dấu đinh; Ngài cho Tôma xem chúng như sinh trắc học của tình yêu. Vết thương còn, nhưng đã mất quyền lực; cái chết đã xảy ra, nhưng không phải lời cuối. “Nỗi buồn càng khoét sâu vào lòng bạn, bạn càng có thể chứa nhiều niềm vui!” – Kahlil Gibran.
Bởi thế, điều quan trọng không phải sống mà không có thương tích, nhưng để tình yêu chữa lành những gì từng làm chúng ta mang thương tích. Nỗi đau có thể thành cay đắng, khiến chúng ta truyền nó sang người khác; nhưng cũng có thể hoá nên lòng trắc ẩn: vì đã ngã, chúng ta biết đỡ người; vì đã khóc, chúng ta không đi qua nước mắt của ai; vì được tha thứ, chúng ta thôi kết án. Vết sẹo bấy giờ không còn kể điều người khác đã làm, nhưng kể điều ân sủng đã làm trong chúng ta. “Cuộc Khổ Nạn của Đức Kitô trên thập giá đã biến đổi đau khổ từ bên trong!” – Bênêđictô XVI.
Anh Chị em,
Đức Kitô đã “hạ mình, vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá”; vì thế, “Thiên Chúa đã siêu tôn Ngài” – bài đọc hai. Thiên Chúa không ca tụng đau khổ; Ngài tôn vinh tình yêu không bỏ cuộc giữa đau khổ. Thập giá không tuyên bố vết thương là tốt, nhưng cho thấy không vết thương nào nằm ngoài tầm với của tình yêu Thiên Chúa. Ai kết hợp thập giá đời mình với thập giá Đức Kitô sẽ khám phá: điều còn lại sau cùng không phải những gì đã làm mình tan nát, nhưng là tình yêu đi xuyên qua tất cả mà vẫn sống. Tình yêu ấy không che giấu cuộc chiến, nhưng làm chứng rằng sự dữ và sự chết đã không thắng – đó là ‘sẹo của Thiên Chúa’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin đừng để những vết thương đời con chỉ còn là nỗi đau; nhưng trong Ngài, xin cho chúng trở thành những dấu tích của tình yêu!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
*****
Ngày 14 tháng 9
SUY TÔN THÁNH GIÁ
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.
13 Khi ấy, Đức Giê-su nói với ông Ni-cô-đê-mô rằng: “Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống. 14 Như ông Mô-sê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, 15 để ai tin vào Người thì được sống muôn đời.
16 “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời. 17 Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ.”

