TUỔI GIÀ KHÔNG KHỔ CHÍNH LÀ PHÚC LỚN NHẤT.
Đi qua hơn nửa đời người rồi mới hiểu, tuổi già thật ra chẳng cần gì nhiều.
Không cần nhà thật to.
Không cần tiền thật nhiều.
Cũng chẳng cần người khác nhìn mình bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
Chỉ mong sáng thức dậy, mình còn tự bước xuống giường được.
Tự ăn, tự uống, tự đi lại, tự lo cho mình.
Không phải chuyện gì cũng nhờ đến con cháu.
Vậy thôi… mà quý lắm.
Tuổi này mới thấy, có sức khỏe là có vốn. Có bình an là có của.
Đầu óc còn minh mẫn, vẫn nhớ được tên con cháu, nhớ những người mình thương. Vẫn còn biết hôm nay mình muốn làm gì, ngày mai mình muốn sống ra sao.
Đó là phúc.
Đêm nằm xuống, lòng không còn giận ai.
Không còn day dứt vì chuyện hơn thua.
Không phải nghĩ mãi về một câu nói của người này, một việc làm của người kia.
Sáng mở mắt ra, thấy trời vẫn sáng, trong lòng vẫn nhẹ.
Có thể mỉm cười với một bữa cơm đơn giản.
Đó cũng là phúc.
Càng lớn tuổi, tôi càng sợ một chuyện hơn cả nghèo.
Đó là người trong một nhà không còn thương nhau.
Anh em vì tiền mà xa nhau.
Con cái vì đất đai mà trách móc nhau.
Cha mẹ để lại cả đống tài sản, nhưng con cháu lại chẳng còn nhìn mặt nhau.
Nghĩ cũng buồn.
Của cải mất thì còn làm lại được.
Nhà cửa hư thì còn sửa được.
Nhưng tình thân một khi đã rạn nứt, muốn hàn gắn lại đôi khi khó lắm.
Bởi vậy, về già rồi, chuyện gì bỏ qua được thì bỏ qua.
Ai làm mình buồn, nếu chưa thể tha thứ thì thôi, cũng đừng giữ mãi trong lòng.
Mang giận dữ theo mình chẳng khác nào tự ôm một hòn đá nặng. Người làm mình tổn thương có khi đã quên từ lâu, còn mình thì cứ mang nó hết ngày này sang ngày khác.
Buông được một chuyện, lòng nhẹ một phần.
Bớt một câu hơn thua, nhà yên thêm một chút.
Nhường nhau một bước, có khi giữ được cả một mối tình thân.
Và nếu đến tuổi này, bên cạnh mình vẫn còn một người bạn đời.
Sáng cùng nhau uống chén trà.
Trưa cùng ăn một bữa cơm.
Tối nằm cạnh nhau, hỏi một câu rất giản dị:
“Hôm nay mình có khỏe không?”
Nghe bình thường vậy thôi, nhưng đó là thứ tiền bạc không mua nổi.
Tuổi già cũng chẳng cần quá nhiều người bên cạnh.
Có vài người thật lòng.
Có một mái nhà để về.
Có con cháu biết thương nhau.
Có một người cùng mình chia sẻ những ngày tháng cuối đời.
Và quan trọng nhất, là trong lòng mình đã biết đủ.
Ngày còn trẻ, ta cứ nghĩ hạnh phúc là có thêm.
Thêm tiền.
Thêm nhà.
Thêm đất.
Thêm danh.
Đến khi đi gần hết một đời mới hiểu…
Hạnh phúc đôi khi lại là bớt đi.
Bớt lo.
Bớt giận.
Bớt hơn thua.
Bớt mong cầu.
Để còn lại sức khỏe, bình an và những người mình thật sự thương.
Sáu mươi, bảy mươi tuổi rồi mới thấm:
Giàu chưa chắc đã sướng.
Nhưng tuổi già không đau thân, không khổ tâm, không phải làm gánh nặng cho con cháu, trong nhà vẫn còn tiếng cười…
Thế là giàu rồi.
Một đời người, sau cùng chẳng mong gì nhiều.
Chỉ mong thân còn khỏe, lòng còn nhẹ, nhà còn ấm và người thương vẫn còn bên cạnh.
Ấy vậy thôi…
Mà có khi đã là phúc lớn nhất của một đời người.
Tran Van Ba . #NguoiCaoTuoi

