Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai”.
“Tình yêu không trao gì ngoài chính mình!” – Kahlil Gibran.
Kính thưa Anh Chị em,
Có những món nợ trả xong, người ta chẳng còn tìm đến nhau. Nhưng với Chúa, hết điều phải trả, vẫn còn chính mình để trao. Tin Mừng hôm nay hỏi chúng ta: có phải ‘hết nợ – tình hết?’.
Dụ ngôn Chúa Giêsu không kể ai đã cố trả nhiều hơn – người nợ năm trăm quan hay người nợ năm mươi; chỉ nói cả hai không có gì để trả, và chủ tha cho cả hai. Simon nhìn người phụ nữ bên chân Chúa và chỉ thấy tội lỗi của cô; lời Ngài lại đặt ông bên cạnh cô, người cùng mắc nợ. Nợ ít không có nghĩa là tự trả được! Ông tự hỏi vị khách có biết cô ấy là ai; Chúa Giêsu lại giúp ông nhận ra mình là ai trước lòng thương xót. Ông thấy rõ mình khác cô, nhưng chưa thấy mình cần Chúa như cô.
Bản Hy Lạp dùng echarísato – “tha nợ” như một ân huệ; động từ ấy cùng gốc với cháris – ân sủng. Dụ ngôn đặt việc tha nợ trước câu hỏi “ai mến chủ nợ hơn?”. Nước mắt không phải tiền trả nợ; dầu thơm không phải giá mua lòng thương xót. Người phụ nữ không tìm cách trả cho cân, nhưng trao điều mình có vì đã được tha. Không một lời, cô để nước mắt và dầu thơm nói thay: “trái tim nói với trái tim” – Henry Newman. Tình yêu có hình hài, thành cử chỉ, thành điều trao đi. “Ngài đã yêu chúng ta trước; tình yêu mới có thể nở ra trong lòng chúng ta như một lời đáp!” – Bênêđictô XVI.
Phaolô biết thế nào là được tha mà không thể sống như cũ. Ngài không giấu quá khứ, cũng không để quá khứ giam mình. Làm việc nhiều hơn, Phaolô vẫn không kể công: “Tôi có là gì, cũng là nhờ ơn Thiên Chúa!” – bài đọc một. Ân sủng không xoá sức lực; nó đổi hướng sức lực ấy: người từng dốc sức bách hại nay dốc đời loan báo. Cô ấy trao dầu thơm, Phaolô trao đời mình: không để trả cho xong, nhưng vì tình yêu đã nhận không cho phép họ giữ lại bất cứ gì. Được tha không chỉ là thôi mang một quá khứ; nhưng còn là nhận một tương lai để hiến trao.
Chúng ta có thể làm nhiều điều tốt rồi âm thầm giữ sổ: Chúa phải ghi nhận, người khác phải biết ơn. Phục vụ trở thành đòi nợ. Được tha, chúng ta nhẹ lòng mà chưa rộng lòng: vẫn khắt khe, vẫn dè sẻn. Lòng thương xót đã đến, nhưng chưa đi qua chúng ta. “Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ!” – Thánh Vịnh đáp ca đưa chúng ta từ tính toán sang biết ơn, từ được tha sang biết tha.
Anh Chị em,
Trên thập giá, Đức Kitô không đợi chúng ta có gì để trả mới trao mình. Ngài mang lấy tội lỗi mà không thôi nhìn nhận chúng ta là những người được yêu. Phục Sinh cho thấy: tội lỗi có thể làm tan nát một đời, nhưng không được nói lời cuối cùng về đời ấy. Đức Kitô không giữ người được tha trong thân phận con nợ; Ngài trả họ về với phẩm giá, cho họ đứng dậy, đi bình an. ‘Hết nợ – tình hết?’. Không! Món nợ đã khép, nhưng đời yêu thương vừa mở.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con nhớ mình đã được tha; biết trao mà không đòi đáp; để đời con ‘hết nợ, tình còn!’”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
*****
Lời Chúa Thứ Năm Tuần XXIV Thường Niên, Năm Chẵn:
https://www.vaticannews.va/vi/loi-chua-hang-ngay/2026/09/17….
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.
36 Khi ấy, có người thuộc nhóm Pha-ri-sêu mời Đức Giê-su dùng bữa với mình. Đức Giê-su đến nhà người Pha-ri-sêu ấy và vào bàn ăn. 37 Bỗng một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pha-ri-sêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm. 38 Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người. Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên.
39 Thấy vậy, ông Pha-ri-sêu đã mời Người liền nghĩ bụng rằng: “Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào : một người tội lỗi!” 40 Đức Giê-su lên tiếng bảo ông: “Này ông Si-môn, tôi có điều muốn nói với ông!” Ông ấy thưa: “Dạ, xin Thầy cứ nói.” 41 Đức Giê-su nói: “Một chủ nợ kia có hai con nợ: một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục. 42 Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn?” 43 Ông Si-môn đáp: “Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn.” Đức Giê-su bảo: “Ông xét đúng lắm.”
44 Rồi quay lại phía người phụ nữ, Người nói với ông Si-môn: “Ông thấy người phụ nữ này chứ? Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. 45 Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi. 46 Dầu ô-liu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi. 47 Vì thế, tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít.” 48 Rồi Đức Giê-su nói với người phụ n: “Tội của chị đã được tha rồi.” 49 Bấy giờ những người đồng bàn liền nghĩ bụng: “Ông này là ai mà lại tha được tội?” 50 Nhưng Đức Giê-su nói với người phụ nữ: “Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an.”

