GP Vinh cấm Hồ Hữu Hòa hành lễ, ngưng chức linh mục chưởng ấn

February 15, 2023

Báo Nguoi-viet

NGHỆ AN, Việt Nam (NV) – Tòa Giám Mục Giáo Phận Vinh vừa quyết định không cho phép ông Hồ Hữu Hòa được hành lễ trong giáo phận, đồng thời ngưng chức vị linh mục chưởng ấn kiêm chánh văn phòng của giáo phận liên quan vụ tấn phong linh mục ở Philippines.

Thông báo được đăng trên trang web Hội Đồng Giám Mục Việt Nam hôm 15 Tháng Hai.

Thông báo mới nhất của Tòa Giám Mục Giáo Phận Vinh liên quan vụ ông Hồ Hữu Hòa chịu chức linh mục. (Hình: Hội Đồng Giám Mục Việt Nam)

“Sau khi tìm hiểu các thông tin về việc GB. Hồ Hữu Hòa được truyền chức linh mục vào ngày 7 Tháng Mười Hai, 2022 tại Giáo Phận Maasin, Philippines, và lắng nghe ý kiến của Ban Tư Vấn Giáo Phận, Đức Cha Anphong Nguyễn Hữu Long, giám mục Giáo Phận Vinh, quyết định:

1-Không cho phép GB. Hồ Hữu Hòa cử hành các bí tích và lễ nghi trong Giáo Phận Vinh.

2-Ngưng chức vụ chưởng ấn và chánh văn phòng đối với Cha Giêrađô Nguyễn Nam Việt. Các chức vụ này tạm thời cho Cha Phaolô Nguyễn Văn Hiểu đảm nhiệm.”

Người ký thông báo là Linh Mục Trần Đức Hà, phó chánh văn phòng giáo phận, thay mặt Văn Phòng Tòa Giám Mục Giáo Phận Vinh.

Thông báo này cũng được đọc trên trang Youtube của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam trong cùng ngày.

Tuy nhiên, không thấy thông báo này đăng trên trang web Giáo Phận Vinh, như “thư minh định” của Giám Mục Nguyễn Hữu Long đăng ngày 10 Tháng Hai.

Hôm 10 Tháng Hai, Giám Mục Nguyễn Hữu Long đưa ra một “thư minh định” cho biết: “Vào ngày 20 Tháng Giêng, anh GB [Gioan Baotixita] Hồ Hữu Hòa đến gặp tôi và thông báo anh đã được phong chức linh mục ở Philippines và được nhập tịch vào Giáo Phận Maasin. Tôi rất ngạc nhiên về việc này…”

Thông báo của Tòa Giám Mục Giáo Phận Vinh được đọc trên Youtube của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. (Hình: Chụp từ màn hình Youtube)

Trong “thư minh định,” Giám Mục Nguyễn Hữu Long bác bỏ cáo buộc ông là người ký thư ủy nhiệm cho giám mục Giáo Phận Maasin để tấn phong linh mục cho ông Hồ Hữu Hòa.

“Văn thư ủy nhiệm được đọc trong lễ phong chức linh mục và những văn thư nào khác đều là giả mạo, ngụy tạo,” Giám Mục Long viết trong thư.

Vị giám mục chủ chăn Giáo Phận Vinh viết thêm trong văn bản nêu trên: “…Linh Mục Giêrađô Nguyễn Nam Việt, chánh văn phòng, chưởng ấn của Giáo Phận Vinh, xin tôi đi Philippines ba ngày [hồi Tháng Mười Hai năm ngoái], với lý do cá nhân, chứ không phải với tư cách được tôi ủy thác để giới thiệu, chứng nhận anh GB Hồ Hữu Hòa lên chức linh mục.”

Giám Mục Long kết luận rằng “sự việc cho đến nay vẫn đang được tiếp tục điều tra.”

Trước đó, mạng xã hội dấy lên tranh cãi quanh việc ông Hồ Hữu Hòa, 39 tuổi, một thầy bói, thầy phong thủy, dính vụ án liên quan ông Phan Văn Anh Vũ, tức Vũ “Nhôm,” bỗng nhiên khoác áo linh mục và hiện diện trong một buổi lễ tại giáo xứ Tân Lập, Giáo Phận Vinh.

Ông Hồ Hữu Hòa trong buổi lễ thụ phong linh mục diễn ra tại Giáo Phận Maasin, Philippines, hôm 7 Tháng Mười Hai, 2022. (Hình: Chụp qua màn hình)

Tại phiên tòa xử ông Vũ “Nhôm” diễn ra hồi Tháng Mười Một, 2021, bị cáo Hồ Hữu Hòa được tuyên trả tự do ngay tại tòa, sau khi ông này bị tạm giam hai năm tám tháng với cáo buộc “môi giới hối lộ.”

Theo báo VNExpress thời điểm đó, ông Hòa đóng vai trò “kết nối” ông Vũ “Nhôm” và ông Nguyễn Duy Linh, cựu tổng cục phó Tổng Cục Tình Báo, Bộ Công An Việt Nam. Ông Linh cũng là con Thượng Tướng Nguyễn Văn Hưởng, cựu thứ trưởng Bộ Công An.

Ông Hòa được biết là cháu của ông Hồ Mẫu Ngoạt, cựu trợ lý phụ trách Văn Phòng Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng.

Sự việc ông Hòa, một người mang tiền án, bỗng nhiên trở thành linh mục được công luận chú ý sau khi mạng xã hội lan truyền tấm ảnh cho thấy ông này hiện diện ngay hàng ghế đầu dành riêng cho các linh mục của Giáo Phận Vinh. (Đ.D.)

VIỆT MINH & VIỆT CỘNG – MẸ TÔI – KINH CUNG CHI ĐIỂU

Thôi thì quê hương yêu dấu dù có như chùm khế ngọt cũng đành nén lòng nhớ nhung… Chờ đợi vậy!

VIỆT MINH & VIỆT CỘNG – MẸ TÔI -KINH CUNG CHI ĐIỂU

Lỗ trí Thâm

Mẹ tôi qua đời đã được hơn ba năm, cụ mất ở tuổi thọ 93. Năm 1946 bà mới ở tuổi 28 đã là góa phụ! Bố tôi bị Việt-Minh giết bằng cái vồ đập đất đánh vào gáy rồi đạp thẳng xuống hố, lấp đất. Ông là đảng viên Việt-Nam Quốc-Dân Đảng. Vì thấm nhuần đạo lý Khổng Mạnh “tam tòng, tứ đức” nên mẹ tôi ở góa thờ chồng, nuôi con cho đến khi tay xuôi mắt nhắm. Tôi năm nay đã qua cái tuổi “bát thập cổ lai hy”, cũng đang chờ để đi gặp mẹ mình; chứ không như “bác” Hồ ở tuổi già ước mơ được đi gặp cụ Mác cụ Lê!

Người ở lại thương nhớ người ra đi. Nhớ bóng, nhớ dáng, nhớ lời, nhớ tiếng, nhớ tập tục, nhớ thói quen v..v.. Phần tôi, tất nhiên cũng không tránh khỏi tâm trạng đó. Những kỷ niệm, những lời mẹ dạy thì không sao kể xiết.. tất nhiên có cái nhớ cái quên! Thế nhưng đặc biệt câu nói mà mẹ tôi lẩm bẩm suốt quãng đời bà: “tôi như con chim chết hụt” mỗi khi có ai nhắc tới Việt-Minh, Việt-Cộng; thì anh em, vợ chồng, con cái, cháu chắt chúng tôi không bao giờ quên được!

Tội nghiệp mẹ tôi, tại sao bà lại mang nặng cái tâm trạng “kinh cung chi điểu” kia suốt đời bà? Chẳng lẽ cái “đồng bào” Việt-Minh, Việt-Cộng kia là cái hoảng sợ đeo đẳng nặng nhọc cho tới ngày bà nhắm mắt? Chồng bà yêu Nước, chống “Tây”, bị “đồng bào” Việt-Minh lấy vồ đập đất đánh vào gáy chôn sống; Con bà thì được “đồng bào” Việt-Cộng “thống nhất đất nước” và cái “không có gì quý hơn độc lập tự do” cho đi “học tập cải tạo” mút mùa nơi rừng thiêng nước độc miền Bắc! Thế là mẹ tôi thân già còm cõi lại phải gánh gồng vượt ngàn dặm tiếp tế nuôi con!

**Bà có người anh ruột, ly khai gia đình theo Việt-Minh từ khi mới 15 tuổi thơ. Năm 1954, khi tiếp thu Hà-Nội, ông vội vàng tìm em. Tay mới vừa bắt, mặt mới vừa mừng thì lời nói đầu tiên đầy sợ sệt hoảng hốt: “cô hãy tìm đường vào nam ngay!..”. Và rồi, sau 30/4/1975 ,lại một lần nữa, ông vội vào Nam tìm gặp em mình. Dù đã hơn 20 năm sau, vẫn tâm trạng sợ sệt hoảng hốt như xưa, ông nghẹn ngào: “sao không đi Mỹ?Khổ rồi!!”

Gần trọn cuộc đời cống hiến cho “cách mạng”, tới lúc gần đất xa trời, ông được “Bác” và “Đảng” chiếu cố, cấp cho cái gốc cây đa ở đầu làng: Căng cái bạt, đóng cái kệ, kê cái ghế… làm nghề “lao động là vinh quang”: Hớt tóc! Miệng ông luôn lẩm bẩm: “bị lừa.. bị lừa!!”. Và nỗi uất ức “bị lừa” này khiến ông vẫn cứ lẩm bẩm câu ấy tới tận giây phút nhắm mắt lìa trần.

Trong suốt những năm dài “học tập cải tạo”, tôi được người của “đỉnh cao trí tuệ” “giáo dục” rằng “khỉ là tổ tiên của loài người”; Và tiến trình văn hóa bắt đầu từ “đồ đá.. đồ đồng.. qua tới đồ “Độc”, đồ “Đểu”; Sau cùng, tiến lên “Tư-Bản Xã-Hội Chủ-Nghĩa!”.

Vậy thế nào là đồ “Độc”?

**Tôi có người bác họ, trước ngày 30-4-1975 ông nhất định ở lại, không theo vợ con di tản. Ngày đó ông đã ngoài sáu mươi, người hom hem như cây sậy, ông nghĩ ở lại chắc Việt Cộng chẳng tính tới ông, vì suốt cuộc đời ông chỉ là một anh thư ký quèn! Cái nghề cạo giấy, trói gà không chặt, lính Việt-Nam-Cộng-Hòa chê!

Thế nhưng ngày “đại thắng mùa xuân”, lính “cụ Hồ” vào Sài-Gòn chia nhau đóng quân rải rác trong nhà dân. Nhà ông bác tôi cũng bị “chiếu cố”. Mười tên cán ngố “cơm niêu, nước lọ” ở nơi rừng rú đã quen, nay vào thành phố văn minh, không biết sử dụng những tiện nghi “hiện đại”! Ăn ở bừa bãi, bê bết, bẩn thỉu, bụi bặm v..v.. Bác tôi không chịu được, ôn tồn đề nghị họ luân phiên ở các nhà khác. Chúng không chịu.. ở lì! Bác tôi khóa nước, tắt điện. Ông bắc võng nằm trước nhà nhìn chúng sinh hoạt. Cuối cùng chúng chịu thua, dọn sang nhà hàng xóm. Khi ra khỏi cổng nhà, tên đội trưởng quay lại nói: “Rồi mày sẽ biết tay ông!”.

Vậy thì “tay ông” ra sao?

Chị người làm sau ngày “giải phóng” đã xin nghỉ, đột nhiên trở lại thăm ông. Sau những câu hỏi thăm tình nghĩa, chị góp ý: “Bà và các cô cậu ra đi để lại ông một mình, nay ông phải tự lo mà sống, con đề nghị ông mang cái bàn nhỏ và cái máy đánh chữ ra để ở đầu ngõ, đánh máy thuê, may kiếm được đồng vào đồng ra cho qua ngày”. Sau khi chị người làm giã từ, ông suy nghĩ thấy có lý. Ngay hôm sau, người qua lại đã thấy ở đầu ngõ xuất hiện một ông già đánh máy thuê.

Ngày qua ngày, tạm đủ sống. Ông nghĩ tới chị người làm trung thành tốt ý mà mang ơn! Thế nhưng, chợt một hôm chị người làm lại xuất hiện. Lần này chị mang đến cho ông một tin mừng, chị đưa ra một xấp giấy đề cập tới những người làm sở Mỹ trước kia sẽ được Mỹ can thiệp cho đi, đặc biệt với ông vì có bà nhà đã làm sở Mỹ. Chị yêu cầu ông gấp rút đánh máy ra nhiều bản để chị bán cho những người làm sở Mỹ còn kẹt lại, và hẹn hôm sau chị trở lại.

Ông thức gần trắng đêm để đánh vội ra nhiều bản, và chờ! Tội nghiệp, Thay vì chị người làm “trung thành” thì là những tên công an áo vàng ập đến! Khám xét, hò hét.. Rồi cái gì xảy đến? Ông bị bắt vì tội “âm mưu phát tán tài liệu phản động”. Còng tay, bỏ tù, giam ở nhà tù Phan-đăng-Lưu. Sau đó đưa đi đâu không ai hay biết, vì không có thân nhân! Cuối cùng, không bao giờ ông trở lại mái nhà xưa! Căn nhà của ông ít lâu sau người ta thấy có người ở, lớn bé, nói tiếng Bắc giọng léo lắt, lươn lẹo.. khó nghe.

Hơn ba mươi năm qua, các con ông mòn mỏi tìm xác cha mình nhưng vẫn biệt vô âm tín. Tóc họ đã hoa râm, nhưng hàng năm vẫn thay phiên nhau về quê cũ, đứng trước cửa nhà xưa, tay cầm nén nhang tưởng nhớ cha mình, hồi tưởng một thời thơ ấu trong căn nhà êm ấm hạnh phúc của một thuở đất nước thanh bình thịnh vượng! Phần tôi, trong âm thầm tận cùng ở đáy lòng, tôi ước mơ ở tuổi già, tôi và họ quên được những hận thù để nhẹ nhàng ra đi. Nhưng dễ gì! tâm tư nào hóa giải được nỗi đau tình phụ tử, lòng hiếu đễ?

Ngày giỗ mẹ tôi, đứa cháu lớn hỏi tôi rằng: “Cụ nội bị ‘kinh cung chi điểu’, thế còn ông nội thì sao?”. Tôi không trả lời, vì ở tuổi chúng chưa biết gì về hận thù! Thế nhưng câu hỏi đó đã đánh thức trong tôi niềm đau ngủ yên của những năm tháng tù đày. Những cái “Độc”, cái “Đểu” của người Bắc Việt-Cộng ở những ngày xa xưa nơi rừng thiêng nước độc mà tôi và các chiến hữu của tôi đã nhiều lần chết hụt lạnh người, lại từ ký ức lũ lượt trở về.

Vậy thế nào là đồ “Đểu”?

**Ngày 29-6-1976 trên bến Hạ-Lý, Hải-Phòng, miền Bắc, trước mặt chúng tôi (những tù bại binh biệt xứ), một tên bộ đội sau khi dựng chiếc Vespa màu xanh dương (cướp được từ miền Nam), hắn chậm rãi mở cốp xe lấy ra một lá cờ vàng ba sọc đỏ rồi từ từ hắn lau xe, hắn lau khắp “thân thể” cái xe. Cuối cùng khi lau tới cái yên xe, hắn quay mặt nhìn chúng tôi.. cười đểu. Ngày đó tôi ghi nhận được nỗi đau đớn uất hận hằn lên khuôn mặt những đồng đội tôi! Những ánh mắt đổ lửa của thân phận tù đày ở ngày xa xưa đó, còn đeo đẳng tôi tới hôm nay!

**Cũng chính ngày đó, trước khi chích ngừa tù binh, tên bác sĩ Việt-Cộng qua loa phóng thanh, hắn cao giọng nói: “Đây là miền Bắc Xã-Hội-Chủ-Nghĩa lành mạnh, các anh sẽ được tiêm phòng để ngừa những bệnh truyền nhiễm của miền Nam ở trong người các anh”. Thế nhưng mỉa mai thay, chỉ ít tháng sau, Sài-Gòn bị dịch ghẻ ngứa chưa từng có, tràn lan khắp nơi. Người dân nhỏ to: “bộ đội và bọn thổ phỉ miền Bắc mang vào!”

**Một tên cai tù trả lời “anh vào hỏi nợn” sau khi một chiến hữu của tôi hỏi xin hắn cho nhặt những mẩu đầu gân khoai mì mà lợn chê, nằm dưới hố rác đã nhiều ngày. Tôi không sao quên được nét mặt thèm khát và thất vọng của người chiến hữu ấy! Thật là đểu cáng và tàn nhẫn. Làm sao có thể tìm được trên trái đất này một tên cai ngục đểu độc như tên cai tù Việt Cộng kia?

**“Ngụy quân, ngụy quyền”. Trong một lần khác, một tên cai tù nhẹ nhàng kể với tôi: “Thời thơ ấu, hắn và các bạn thường nghịch ngợm phá phách hàng xóm. Mỗi lần hư hỏng như vậy, mẹ hắn thường chửi hắn “thằng ranh con nghịch như ngụy“.” Sau đó hắn nhìn tôi cười đểu. Những cái đểu như đã có sẵn bàn bạc khắp trong người dân thường cho đến kẻ lãnh đạo ở miền Bắc!

**Hồ-chí-Minh khi còn sống, đánh chiếm miền Nam, ông xúi bọn Mặt-Trận Giải-Phóng Miền Nam rằng: “Miền Nam đi trước, về sau”. Bọn Nguyễn-hữu-Thọ, Nguyễn-thị-Bình, Trịnh-đình-Thảo, Trần-văn-Trà v.v.. tưởng bở, cắm đầu đánh chí mạng! Sau 30-4-1975, Mặt-Trận bị giải tán; Lính nón tai bèo cùng những thủ lãnh lũ lượt lơ láo bị cho về vườn. Bọn Bắc Việt Cộng-Sản chính hiệu tràn vào. Cướp của, lấy nhà, chia nhau chức trọng quyền cao; Tham ô, hủ hóa, ăn cắp, ăn trộm v.v.. Mà “mức độ lẫn cường độ” tăng lên mãi tới ngày hôm nay!.

**Trong cuộc cầu nguyện lặng lẽ cho hòa bình của giáo dân ấp Thái-Hà, đòi lại đất đai của giáo xứ bị cướp cạn từ nhiều năm qua, đã bị con cháu “bác Hồ”, người “đầy tớ nhân dân”, chơi đểu bằng trộn lẫn nước tiểu và phân người, rải rác vung vãi khắp nơi quanh nhà thờ. Cuối cùng, cả đức Tổng-Giám-Mục Hà-Nội lẫn giáo dân “chào thua”! Phần đất đó được bọn người “đểu” biến vội qua đêm thành công viên.

**Thiền sư Thích nhất Hạnh sau bao năm lưu vong, được chúng cho phép về quê hương yêu dấu! Hí hửng dẫn theo cả đoàn tăng ni Việt có, Tây có, rầm rộ cờ súy diễn hành từ Nam ra Bắc.. Cầu siêu.. Cầu hồn.. Được chủ tịch nhà nước Việt cộng Nguyễn minh Triết khen: “Thiền sư Thích nhất Hạnh và đoàn tăng thân Làng Mai đã có những đóng góp tích cực vào hoạt động tôn giáo ở Việt Nam..” Được lời như cởi tấm lòng, thiền sư vội vàng bỏ ra cả triệu đô la Mỹ, lập dựng tu viện Bát-Nhã ở Bảo Lộc, tập trung được 400 tăng sĩ nam nữ. Mới chưa được bao lâu thì nhà nước xem ra thấy không ổn, bèn cho bọn côn đồ lưu manh tới phá phách, dùng bạo lực đánh đuổi tăng sĩ ra khỏi chùa! Dư luận đàm tiếu thì Nhà Nước giải thích đó là hành động tự phát của nhân dân!

**Những đòn “đểu, độc” không những chỉ ra chiêu với đối tượng không phải Cộng Sản, mà ngay trong đảng viên CS chính hiệu cũng chơi nhau sát ván! Đơn cử như ông Hoàng minh Chính, viện trưởng viện triết học Mác và Lênin của Hà-Nội được Nhà nước cho qua Mỹ chữa bệnh. Ngày 28-9-2005, ông “Triết gia” Triết phát biểu tại trường đại học Harvard về tính chất không thật của chủ nghĩa Marx và Engels, đồng thời đề nghị dân chủ cho Việt-Nam. Khi trở lại Sài-Gòn, liền bị một nhóm côn đồ đến trước cổng vứt phân người vào nhà ông. Ông đưa đơn khiếu nại thì chính quyền giải thích đó là hành động tự phát của nhân dân!

Bây giờ, sắp tới, bốn mươi tám năm trước, ngày 30-4-1975; ngày mà miền Nam thân yêu rơi vào tay bọn Bắc Việt-Cộng. Chúng cướp bóc, bỏ tù, trả thù, chém giết, đày đọa… Đất nước gặp khổ nạn! Cả miền Nam tràn ngập máu lửa, hừng hực hận thù. Kinh hoàng, hoảng hốt, người dân lành vô tội ùa nhau băng rừng vượt biển chạy trốn! Người chết nổi, kẻ chết chìm, xác người bồng bềnh phủ kín biển Đông! Người dân miền Nam gọi tháng đó là “Tháng Tư Đen”!

Bản thân tôi giờ đây có được những tháng năm cuối đời sống bình an  ở đất nước tự do này là nhờ tấm lòng nhân ái của người chủ nhà, một dân tộc hiếu khách, hiền hòa, thẳng thắn . Nhưng ngây ngô trước những cái “độc”, cái “đểu” của Việt Cộng!..

Những năm tháng còn lại ở cuối đời, tôi thường tự nhủ: “ơn hãy đền, oán thôi trả!” Ơn cha ơn mẹ, ơn bạn bè thân thích; ơn đồng bào miền Nam yêu thương, hiền hòa; ơn tổ quốc miền Nam tự do no ấm. Từ mang nặng những ơn đó,tôi sẽ kiên định lập trường giữ vững lằn ranh Quốc-Cộng: Không chao đảo, bấp bênh, bội bạc.

“Oán không trả”! Những vết thương tuy đã đóng vảy liền da qua nhiều năm tháng.. Thế nhưng gặp phải những ngày trở mưa , trở gió, tránh sao không khỏi nhức nhối? Nhiều bạn trẻ trách tôi rằng: “sao cứ thấy hình ông Hồ-chí-Minh thì phát dị ứng , khó chịu?” Tôi thừa nhận điều đó. Vì chính ông ta là “cây cung” đã làm hoảng sợ mẹ tôi, bác tôi, bản thân tôi và những chiến hữu của tôi.

Từ biệt quê hương yêu dấu đã lâu năm, lòng hoài cảm, tình hoài hương luôn chập chờn thôi thúc… nhưng chưa một lần thực hiện được. Cũng chỉ tại cái “cây cung Hồ-chí-Minh” kia in trên đồng tiền ở Việt-Nam đang luân lưu trên tay người dân mua bán, tiêu xài. Về thăm quê hương yêu dấu mà phải để cả triệu đồng tiền giấy có hình ông Hồ trong túi quần túi áo của mình qua ngày qua đêm thì… kinh hoàng quá! Thôi thì quê hương yêu dấu dù có như chùm khế ngọt cũng đành nén lòng nhớ nhung… Chờ đợi vậy!

Lỗ trí Thâm

Thủ Đô Little Saigon

From: T. Nguyễn

Hãy thẳng tay một lần đi, đủ rồi!

Báo Tiếng Dân

Đỗ Ngà

14-2-2023

Cách đây 4 năm, bạn mất 34 năm lao động để mua một căn nhà nhưng hiện nay, bạn phải mất 57 năm. Vậy thì thị trường bất động sản Việt Nam đã cướp mất 23 năm tiền công lao động của bạn chỉ trong 4 năm. Đây có thể ví như trò “siết cổ êm dịu” bởi người dân “mất rất nhiều nhưng nhận được có bao nhiêu”? Đây là sự ăn cướp tàn nhẫn nhất và khó thấy nhất.

Năm 2019 tôi đã tích cóp được 30 năm làm việc, dự tính sang 2023 tôi sẽ mua được nhà. Tuy nhiên, đến năm 2023 tôi lại đợi đến 2046. Nếu tôi ráng dành dụm đến 2046 thì vẫn không thể mà phải đợi thêm 120 năm tiếp. Và cứ thế, người dân bị tước mất quyền an cư một cách tự nhiên mà chẳng mấy ai nhận ra điều đó.

Như vậy, nhà đất cứ mỗi ngày mỗi rời xa tầm với người dân. Khi giá nhà đất quá cao, số người thực sự sở hữu được nhà ít dần, trong khi đó dự án thì vẫn ồ ạt phát triển. Điều tất yếu là thành phố ma xuất hiện gây nên lãnh phí kinh khủng. Đấy là thực trạng thị trường bất động sản Việt Nam hiện nay.

Nguyên nhân là bởi thể chế chính trị mà ra. Đảng Cộng Sản nó giành độc quyền cai trị đất nước nhưng bản chất nó là tham lam và vô đạo đức. Từ tham lam và vô đạo đức nó hình thành nên các nhóm lợi ích như là một lẽ tự nhiên. Nhân là tham lam vô đạo đức thì ắt nó trổ ra quả là các nhóm lợi ích, không thể nào khác được.

Nhóm lợi ích là sự cộng sinh của bọn có quyền và bọn nó tiền. Bọn có tiền làm dự án, bọn có quyền đứng sau làm chính sách hỗ trợ. Mục đích là để hút hết tài sản của dân vào nhóm lợi ích và từ đó chia chát nhau. Thị trường bất động sản trở nên như ngày hôm nay cũng bởi từ đó mà ra.

Khi được “hút máu dân” thì lại tiêu pha hoang phí, giờ trổ bệnh thì đòi nhà nước phải làm chính sách riêng để nuôi sống bọn chúng. Vừa qua VinGroup, Novaland và Hưng Thịnh v.v… đã yêu cầu Ngân hàng Nhà nước chỉnh sửa chính sách để chúng được sống. Chúng nó bảo phải giãn nợ cho chúng, chúng bảo phải hạ lãi suất cho chúng.

Nếu hạ lãi suất để cứu các đại gia bất động sản thì lạm phát mất kiểm soát ai chịu trách nhiệm? Mà lạm phát cao thì khác nào móc túi toàn dân? Khi khỏe, mấy ông đánh chén sức dân chưa đã, giờ lâm bệnh mấy ông còn yêu cầu nhà nước hút máu dân truyền cho các ông? Các ông ăn gì khôn thế?

Biết rằng để cho VinGroup, SunGroup, Novaland v.v… sụm thì sẽ gây ra hiệu ứng domino và nền kinh tế sẽ nát. Tuy nhiên, thà một lần đau rồi đứng dậy từ đống tro tàn, còn hơn cứ hút máu dân nuôi mãi bọn phá hoại nền kinh tế này. Hy vọng, Ngân hàng Nhà nước siết cho ngợp thở bọn bất động sản và Bộ tài Chính tẩy sạch bọn “bán vịt trời” trên thị trường chứng khoán cho bay màu luôn để dân bắt đầu lại. Giờ nát quá rồi, không chữa gì được nữa.

_________

Tham khảo:https://soha.vn/chuyen-gia-kinh-te-le-xuan-nghia-4-nam-truoc-nguoi-dan-viet-nam-can-35-nam-de-mua-mot-can-ho-hien-tai-con-so-la-57-nam-20220715091537651.htm

Bốn người bị bắt vì nhận lại quả trong vụ in sách giáo khoa

14/02/2023

Trụ sở Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam ở Hà Nội

Trụ sở Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam ở Hà Nội

Bốn bị can, trong đó có một cựu lãnh đạo Nhà xuất bản giáo dục, hôm 13/2 đã bị khởi tố và bắt tạm giam để điều tra về vụ án in sách giáo khoa gây thất thoát tài sản của Nhà nước, truyền thông trong nước đưa tin.

Bốn người bị khởi tố bao gồm ba người ở Nhà xuất bản giáo dục là các ông Nguyễn Đức Thái, cựu Chủ tịch Hội đồng Thành viên, bà Nguyễn Thị Thanh Thủy và ông Đinh Quốc Khánh, lần lượt là Trưởng và phó Ban Kế hoạch Marketing. Ngoài ra còn có bà Tô Mỹ Ngọc, Chủ tịch Hội đồng thành viên Công ty Giấy Phùng Vĩnh Hưng vốn là đối tác cung cấp giấy in cho nhà xuất bản.

Các bị can này bị khởi tố về tội ‘Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ’ và ‘Vi phạm quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng’ xảy ra trong vụ việc in sách giáo khoa.

Theo cơ quan điều tra của Bộ Công an, các vị quan chức trên ở Nhà Xuất bản giáo dục đã thông đồng với bà Tô Mỹ Ngọc để tạo điều kiện cho công ty bà này trúng thầu một cách không công bằng và không minh bạch.

Bà Ngọc sau đó được gần như độc quyền cung cấp giấy in cho nhà xuất bản với giá cao, ‘gây thiệt hại nghiêm trọng cho tài sản Nhà nước’. Ông Thái và bà Thủy đã được bà Ngọc lại quả, tờ Công an nhân dân cho biết.

Hiện tại, cơ quan điều tra đang làm rõ vai trò của từng bị can trong vụ án cũng như số tiền mà họ được lại quả.

Theo kết luận của Thanh tra Chính phủ về những sai phạm ở Nhà xuất bản Giáo dục được công bố hồi cuối năm ngoái, cơ quan này đã chọn công ty Phùng Vĩnh Hưng cung cấp đến hơn 83% lượng giấy sử dụng để in sách giáo khoa trong giai đoạn từ năm 2014 đến năm 2019 với số tiền gần 1.900 tỉ đồng, cũng theo Công an nhân dân.

Thanh tra đã phát hiện giá giấy công ty Phùng Vĩnh Hưng bán cho Nhà xuất bản giáo dục ‘gấp khoảng 1,7 lần giá công ty này nhập khẩu trực tiếp’ và họ đã ăn tiền chênh lệch hàng trăm tỷ đồng.

Do đó, Thanh tra chính phủ cho rằng lãnh đạo Nhà xuất bản Giáo dục trong thời kỳ này đã tổ chức đấu thầu cung cấp giấy in ‘có nhiều điểm bất thường’, ‘không bảo đảm công bằng, minh bạch và hiệu quả kinh tế’.

Nhà xuất bản Giáo dục là đơn vị độc quyền xuất bản, in ấn và phát hành sách giáo khoa đến hàng chục triệu học sinh trên khắp cả nước. Học sinh bắt buộc phải mua sách của họ để học vì không còn lựa chọn nào khác.

Cơ quan này được cho là đã sai sót trong việc xác định giá sách dẫn đến việc học sinh phải mua sách giáo khoa với giá cao hơn giá đúng với số tiền chênh lệch là khoảng 85 tỷ đồng trong giai đoạn từ năm 2014 đến năm 2018, Công an nhân dân dẫn kết luận của Thanh tra Chính phủ cho biết.

Nhà xuất bản giáo dục đã ‘có hành vi lạm dụng vị trí thống lĩnh thị trường để xây dựng và đăng ký mức giá sai’. Họ cũng không ‘rà soát cơ cấu chi phí, kế hoạch sản xuất kinh doanh, giảm tỷ lệ chiết khấu, không tiết kiệm chi phí…’ dẫn đến giá thành sách giáo khoa cao, cũng theo kết luận của Thanh tra Chính phủ hồi cuối năm ngoái.

Làm người cộng sản Việt Nam có dễ không?

Bauxit Việt Nam

Nguyễn Hữu Liêm

Tuần trước, ngày 2 tháng 2, nhân dịp được nhận huân chương 55 tuổi đảng, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, trong diễn từ gởi gắm cán bộ, đã tuyên bố rằng, “Nếu là người hãy là người cộng sản.” Đây có thể là một lời kêu gọi mang mệnh lệnh đạo đức chính trị cao cả, nhưng nó cũng gây không ít ngạc nhiên và đàm tiếu trong nhân gian, nhất là giới kiều bào Việt ở hải ngoại. Có người hỏi là ông Trọng đang ở thế kỷ nào vậy?

Tuy nhiên, để công bằng với ông TBT, chúng ta hãy thử dùng phép biện chứng Marxist-Leninism để đánh giá hiệu triệu làm người đó. Chúng ta biết rằng GS Trọng là một tiến sĩ lý luận chính trị Marxist, người hơn ai hết nắm vững quy luật chuyển động của ý chí chính trị và tư duy lịch sử ở nơi con người cộng sản Việt Nam bây giờ – nhất là trong hoàn cảnh đất nước hiện nay.

Từ nỗi cô đơn cổ điển

Trước tiên, chúng ta hãy suy nghĩ về một hiện tượng kinh tế và tâm lý gần như hiển nhiên ở Việt Nam hiện nay. Đó là sự giàu có của giai tầng cán bộ cộng sản – mà nhân gian gọi là giới “tư bản Đỏ.” Đây là giai cấp mới, vốn nhân danh lý tưởng vô sản để làm chủ các khối tài sản kếch xù, kể cả bất động sản, vốn là của toàn dân.

Vì dù sao thì chủ nghĩa Mác đã bắt nguồn từ siêu hình học và biện chứng pháp Hegel và Marx, như GS Trọng vẫn sử dụng, vậy chúng ta hãy thử đánh giá hiện tượng này qua phép biện chứng đó.

Ở đây, xin phép được mượn lời khách quan hơn từ kẻ khác. Trong cuốn The Owl at Dawn (Con Ó Bình minh) (1995), khi diễn tả một khúc quanh siêu hình học Hegel, theo mô thức kinh điển của Hiện tượng luận Trí năng (Phänomenologie des Geistes), triết gia Mỹ Andrew Cutrofello viết về Thời quán Duy vật Biện chứng như là một bước chân mới của Chân tâm – Geist – trên hành trình Trở về chính mình. Đó là lúc mà ngã thức cá nhân giã từ đức tin tôn giáo và khoa học để tìm đến chân lý trong ý chí chính trị và cách mạng.

Thoạt đầu, người chiến sĩ vô sản là những con người cô độc với nhiều tâm tư. Cutrofello viết, “Sự sụp đổ của tri kiến tuyệt đối – mà Hegel nhân danh qua Hiện tượng luận Trí năng – đã nhường bước cho sự rút lui của những ngã thể cô đơn. Cũng như là các tâm hồn cao thượng (beautiful souls), vốn không có hạnh phúc, cái ta đơn lẻ rơi xuống đáy vực tuyệt vọng để rồi hắn có thể xưng hô niềm bất hạnh của mình. Bằng cách xưng tội, hắn tự trách chính mình – vì khả thể dung hợp với đại thể tính của thời đại đã bị bỏ mất cơ hội.”

Đây là giai thời khi mà con người tiền cộng sản chưa đối diện với cám dỗ duy vật – lúc mà mỗi ngã thể chỉ đối diện chính mình trong nỗi cô đơn tuyệt vọng với một vũ trụ đầy thần linh.

Gốc rễ tình đồng chí cách mạng vô sản

Lành thay, nỗi cô đơn trong phận người vô sản, nghèo khó, trong một cõi sống đầy thần linh đó, đã cho người tiền duy vật một niềm hạnh phúc khổ hạnh bao la. Họ là những người vô tội – hay chưa có tội – nhưng vẫn nghĩ rằng ta có tội, với người và trời đất. Họ luôn xưng tội với Trời trong nỗi cô đơn tuyệt vọng nhưng đầy cảm lạc.

Cutrofello viết tiếp, “Tuy nhiên, khi hành vi xưng tội này được đáp trả bởi một kẻ xưng tội cô độc khác, thì từng kẻ đó nhận ra rằng hai chúng ta cũng có khả năng thừa nhận hỗ tương cho nhau. Từ đó, nỗi niềm tuyệt vọng của cái ta cô độc nay trở thành tình đồng chí với nhau.” Nỗi niềm cô độc, vong thân của họ nay đã có người cùng chia sẻ. “Nhưng vì bản sắc dung hợp tạm thời này mà tình đồng chí vẫn còn mơ hồ vì hai kẻ cô đơn phủ định thể tính tha hóa chung bằng cách xác định nó. Vì thế mà cả hai đã không hóa giải được tính vong thân như là một tình thế được công nhận từ kẻ kia. Sự đi đến với nhau như là một chia sẻ ý thức về cái trở ngại cho tình đồng chí đó.”

Từ trong vực sâu của tâm tư trăn trở, các đồng chí tiền cộng sản muốn biến nỗi niềm bất hạnh của ta thành nên một ước vọng chân lý. Sự tha hóa nhân vị nay đã trở nên ý chí phục hưng nhân cách làm người. Tuy nhiên, hình thái và cấu trúc xã hội bất công chính là một chướng ngại lớn cho ước vọng làm người chân chính.

Cho nên, “Trở lực này được coi như là gốc rễ của tha hóa, nhưng vì họ – các đồng chí tiền cộng sản – đến với nhau cho nên nó cứ như là không thực, mang bản sắc huyền bí, để cả hai muốn tìm hiểu. Bằng cách đi thật sâu vào tận đáy tuyệt vọng trong tính tha hóa của ta, những cái ta nửa vời đó muốn nâng cao chính mình – và tha nhân – lên đến tầm mức ý thức chân thật về một căn cước tính cho ta trong một số phận khắc nghiệt.”

Và, “Bằng ý thức như vầy, lập trường tuyệt đối sẽ được đạt đến trong một cộng đồng mà ở đó tình đồng chí là chân thật – hơn là cái ta được định hình bằng sự khác biệt. Đây chính là bản sắc Chân lý và là công tác khởi nguyên cho những người mang lý tưởng cộng sản ban đầu,” vẫn theo Cutrofello.

Mâu thuẫn biện chứng Duy vật: Khi người Cộng sản làm chủ bất động sản

Trên bình diện luân lý và đạo đức, tuy nhiên, cái ta Vô sản và Duy vật không những tự mâu thuẫn với chính ta từ góc độ bản thể, mà là về bản sắc ý chí nội tại. Vì sao? Vì khi cách mạng vô sản đã thành công, thì thực tế vô sản từ cấu trúc xã hội bất công được san bằng. Thay vào đó là nguyên tắc tài sản tập thể và chế độ sở hữu chung. Chủ thuyết chung hữu này biến người vô sản, nhân danh nhà nước, thành chủ nhân tất cả tài sản.

Từ đó, chiến lược cai trị của con người cách mạng vừa nắm quyền là một chuyển động duy kinh tế cho tham vọng chủ nhân của họ. Việc trước tiên là chiến thuật chia chác tài sản chung như là thủ pháp phân định chức năng công tác phục vụ Đảng và nhân dân. Khẩu hiệu vô sản như là tiếng súng lệnh xung phong cách mạng cộng sản ngày trước thì nay trở nên một tấm màn gian lận che đậy ước vọng làm chủ tài sản vô hạn của người cộng sản.

Không có gì chinh phục nỗi cô đơn hơn là trở thành giàu có. Tài sản và tiền bạc là thang thuốc vạn năng cho niềm tuyệt vọng vô sản. Vì thế, khi kẻ cùng khổ lên nắm quyền, tiếc thay, thảm kịch quyền lực vẫn như của xã hội cũ. Giai cấp cai trị mới ngày nay cũng gian lận, tàn bạo, trơ trẽn, đầy đểu cáng và đạo đức giả như bao nhiêu chuyện chính trị xưa nay – nếu không nói là tinh tế và gian manh hơn nhiều.

Vì khi cái ta vô sản phủ nhận thiết yếu tính vật chất cho ngã thể bằng cách từ chối tư sản và chức năng chủ nhân, nó chỉ có thể phủ nhận bằng ý thức và khẩu hiệu; trong khi trên thực tế, từ tổ chức Đảng cho đến từng đồng chí cộng sản, vẫn là chủ nhân de facto rất nhiều tài sản, nhất là bất động sản. Vì thế, ta chỉ là vô sản như là một bình diện duy chính trị, còn thực tại thì ta không thể phủ nhận yếu tố chủ nhân được. Vậy nên, mỗi chiến sĩ vô sản – như ở Việt Nam ngày nay – là một con người in bad faith đầy giả dối với chính mình và xã hội, Cutrofello viết.

Theo đó thì khi người chiến sĩ Cộng sản – nay không còn đơn độc – tự cho mình như là hiện thân của giai cấp vô sản, họ bỗng nhận ra mình là gian dối, đạo đức giả khi thấy được rằng bản sắc ước vọng của ta nay lại được định hình bằng năng ý phủ định và tiêu cực. Bởi vì cái ta vốn đang có nhiều tài sản trên thực tế, nhưng đứng từ quan điểm chính trị thì ta từ chối điều đó. Tính giả dối này mang thực chất ở bình diện nguyên tắc khi ta chỉ phủ nhận quyền tư hữu nơi tư tưởng, trong khi ta vẫn là chủ nhân nhà cửa, xe cộ, hãng sản xuất, tài khoản ngân hàng.

Lặp lại lịch sử Chủ nô cổ điển

Cutrofello so sánh rằng, sự thể vong thân nơi con người Cộng sản gần giống như hoàn cảnh và kinh nghiệm xưa cũ của chủ nhân ông trên biện chứng Chủ-Nô. Chủ nhân bị tha hóa và xa lạ với tên nô lệ và ngay cả chính mình vì, cũng như tên nô lệ, chủ nhân ông không làm chủ những gì mình tạo ra, mà chỉ làm chủ những gì mà kẻ khác tạo ra.

Ông viết, “Cũng như thế, cái ta vô sản cũng bị tha hóa không phải vì hắn không làm chủ tài sản, mà bởi vì trên bình diện tư duy, hắn không công nhận tài sản mà hắn sở hữu là tư hữu của mình. Ta ý thức ra tệ nạn thần bái vật thể của con người tiền cách mạng, nhưng ta muốn giải hóa ảo thức thần bái tài sản này trên bình diện ý thức mà không ở thực tế.”

Hay nói một cách khác, người cộng sản trên bình diện lý tưởng và khẩu hiệu thì phủ định tư sản để rồi trên thực tế lại phủ quyết ý thức phủ định này bằng cách tiếp tục sở hữu chúng.

Nó cũng giống như là một đại gia người giàu thường nghĩ đến việc làm từ thiện giúp đỡ kẻ nghèo khó nhưng chưa có dịp thực sự thực thi ý tưởng đó. Trái lại, họ chỉ say sưa nói lời đạo đức trong khi bằng mọi cách tích lũy cho khối tài sản của mình và thân nhân.

Một màn hài kịch dở dài vô tận

Tức là, chiến sĩ vô sản Việt Nam ngày nay là những diễn viên tấu hài không biết ngượng. Vì nói trắng ra, họ là những kẻ biết rõ mọi chuyện chỉ là một màn kịch vụng về, kéo dài lê thê -– khi khán giả đã chán lên tới cổ nhưng vẫn bị ép ngồi xem màn diễn gần như bất tận.

Tuy vậy ta phải nhớ rằng họ vẫn là những con người Việt có lương tâm. Cho nên, các diễn viên hài cộng sản đó không thoát khỏi sự giằng xé nội tâm khi đóng vai tuồng vô sản giả dối. Vì năng lực đầy mâu thuẫn nội tại này ở nơi cán bộ cộng sản, đang nhân danh vô sản, giữa lý tưởng cách mạng từ ý thức đối với một đời sống mang thực chất phản động, đã trở nên bản sắc nền tảng cho một phép biện chứng ngã thức mới.

Để rồi, khi họ muốn vượt qua thực trạng nội tâm đầy mâu thuẫn và đạo đức giả này, người cộng sản chuyển hệ ý thức của mình sang chủ nghĩa duy chụp giựt – như là một thiết yếu tính cho tân chân lý cách mạng nhằm nắm đầu mối ưu tiên cho ngã thể thực dụng đầy lo sợ và tính toán, thay vì chỉ nuôi dưỡng một lý tưởng thuần tư duy. Đây mới chính là thách thức chính trị lớn cho GS Trọng.

Nhu cầu cách mạng mới trước thế tiến thoái lưỡng nan

Tóm lại, thưa ông TBT, cuộc cách mạng kế tiếp cho người Cộng sản Việt Nam – như lời kêu gọi của ông – là họ phải thật tâm làm người cộng sản chân chính. Tức là phải nhận thức được bản chất đạo đức giả của mình, tự lật ngược biện chứng duy vật, để tìm lại con đường đồng chí vô sản như thưở ban đầu cách mạng.

Nhưng đòi hỏi như thế là một yêu sách ý chí tự phủ định chính mình, một điều mà con người cộng sản, nay thực chất là các nhà tân tư bản, không thể vươn lên được. Thế nên, khi Tổng Trọng tuyên bố rằng, “Nếu là người thì hãy là người cộng sản,” thì ông chỉ muốn đưa cán bộ đảng viên vào một thế tiến thoái lưỡng nan.

Nếu họ tiến tới con đường tư bản thì bị coi là chệch hướng, tự diễn biến; nếu họ rút lui về lý tưởng vô sản thì không khả thi, không tưởng. Chính GS Trọng biết rõ điều này. Nhưng những khẩu hiệu cộng sản ông vẫn cứ tung hô. Vì ông biết rằng thần linh vô sản nay đã chết, thần dân không còn đức tin vào Đảng; tuy nhiên, vì thực tế quyền lực đòi hỏi rằng các câu sớ cũ mèm vẫn phải dâng cúng trước đình làng nhằm cứu vãn trật tự xóm thôn.

Đế quốc Mỹ – hay chùa Tam Chúc – là tân hợp đề?

Khi thế cờ đi vào bế tắc, biện chứng duy vật đòi hỏi một năng lực thăng hóa (Aufhebung) mới. Về thực tại của các ẩn số chính trị và kinh tế thì GS Trọng có lẽ cũng được báo cáo mật rằng, để thoát ra khỏi bế tắc đạo đức chính trị này, tập thể cán bộ hầu hết đang muốn đi vào hai ngả thoát ly.

Một đằng thì muốn tìm đường sang Hoa Kỳ, hay Canada, Âu châu, làm lại cuộc đời – cho chính họ và gia đình họ. Vì chỉ ở các xứ đó, nơi ít đạo đức giả hơn Việt Nam, họ sẽ không còn bức xúc bất an về tính vong thân từ cơ bản nội tâm cho lý tưởng vô sản nữa. Tức là họ công khai giàu có mà không lo sợ nhà nước và Đảng biết, và họ cũng không mang mặc cảm tội lỗi vì mình như thế. Không những vậy, họ còn công khai khoe khoang sự giàu có to tát của họ.

Đằng kia thì họ phải ở lại nước để đóng tiếp vở kịch tập thể. Khi những cán bộ không đi ra nước ngoài vì không thể hay không muốn thì nay họ hay gia đình họ sẽ đến các chùa to lớn, cầu vong, xin sớ giải hạn. Họ khấn nguyện ơn trên thương xót và thông cảm cho họ, mong cuộc đời này không bị nghiệp báo nhãn tiền hay là kiếp sau không còn phải trở lại làm người cộng sản Việt Nam. Điều này giải thích tại sao các chùa ở miền Bắc, như Tam Chúc, Ba Vàng, hằng cuối tuần đông kín tín đồ như thế.

Đám đông đi chùa cầu cơ giải hạn thì GS Trọng cũng đã từng chứng kiến, nhưng chuyện tư bản đỏ Việt ở Mỹ thì chắc ông chưa tận mắt thấy. Nếu nghi ngờ thì xin mời ông Tổng hãy xuống miền Nam California để quan sát. Ví dụ, vùng New Port Coast hay Huntington Harbour chẳng hạn, nơi giá mỗi căn nhà lên đến hàng chục triệu đô. Ở những nơi đó, mỗi cuối tuần, trong các buổi picnics và tiệc tùng liên miên, thực khách Việt Nam hầu hết là những con em cán bộ cộng sản nay là giai cấp tân tư bản đỏ, the nouveau riche, mới di cư sang Mỹ trong vòng mấy năm gần đây. Thay vì bàn đến biện chứng Marxist và đạo đức Hồ Chí Minh, họ chỉ bàn chuyện làm sao để chuyển tài sản ra khỏi nước.

Và cũng nghịch ngẫu thay, như phép biện chứng Marxist nhiều lần chứng minh qua lịch sử, trong các đám đông vui nhộn đầy lo toan ấy, có không ít những kẻ hậu vô sản, hậu cộng sản, một cách chân thành, thầm cám ơn những hy sinh ngút ngàn với lý tưởng vô sản của thế hệ cộng sản cha ông thuở trước đã cho họ hôm nay được vươn thoát cảnh ngộ lưỡng nan khi phải làm người Cộng sản Việt Nam.

N.H.L.

CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI ĐÃ ĐÀO TẠO CON NGƯỜI TRỞ NÊN DỐI TRÁ

 

Hình từ bài chủ

Hoa Mai Nguyen.

Quyền Được Biết

Hậu quả tất yếu của của một chế độ cộng sản độc tài luôn nhồi nhét để đào tạo ra những con người dối trá khiến cho đạo đức xã hội ngày càng xuống dốc. Sự xuống dốc của đạo đức xã hội khiến con người luôn đề cao cảnh giác lẫn nhau.

Những con người làm việc chung trong một guồng máy, cùng chung một lý tưởng cũng luôn cảnh giác và đấu đá tranh giành quyền lực, tìm cách triệt hạ nhau bằng mọi thủ đoạn. Tâm lý này đã thấm sâu vào tâm lý nghi ngờ đố kỵ của con người trong nhiều năm qua.

Chúng ta có thể nhìn thấy qua tư duy và hành động của họ, những con người đó hôm nay là bạn đồng nghiệp cùng làm ăn chia chác vui mừng chạm ly trong những đợt chiến thắng, nhưng ngày hôm sau sẵn sàng là kẻ thù của nhau, vì họ lúc nào cũng luôn đề phòng lẫn nhau.

Một anh bạn tôi mới về quê hương đón tết, sau khi trở lại nước Đức đã tâm sự với tôi rằng “Xã hội Việt Nam ngày nay đã trở nên cực kỳ phức tạp, chế độ độc tài đã làm cho người dân không còn tin tưởng chính quyền, chữ tín và đạo đức đối với cán bộ nhà nước đã không còn nữa”. Chính quyền coi nhân dân như cá nằm trên thớt để chặt chém. Chính quyền đại diện cho dân nhưng dân đã không còn niềm tin. Chỉ có niềm ngao ngán và bức xúc.

Chế độ độc tài đã trở thành hiện thân của nạn tham nhũng văn hóa và đạo đức. Xã hội mỗi ngày một suy đồi, người với người lừa dối nhau, chính phủ không tin nhân dân, nhân dân cũng không tin chính phủ, pháp luật không được thực thi theo đúng văn bản. Luật một đằng, cán bộ làm một nẻo. Đối với quốc gia thì tình trạng xã hội như vậy thật quả là một điều đáng buồn cho đất nước VN.

Nhiều năm qua tham nhũng tại VN đã trở thành một căn bệnh ung thư của các cán bộ chính quyền địa phương ở các cấp các nghành. Họ tham nhũng không trừ một thứ gì, từ gói mỳ tôm, những đồng tiền nhỏ bé để cứu trợ cho người dân trong những đợt lũ lụt, béo bở hơn nữa là những hợp đồng của những đám tay to mặt lớn đang bán dần đất đai, tài nguyên và khoáng sản cho các tập đoàn nước ngoài, chủ yếu là tập đoàn của Trung Quốc, trong khi đó người dân Việt Nam phải vật lộn với đầy những khó khăn trong cuộc sống. Đó là chưa nói tới nỗi lo âu đối với những mặt hàng hóa độc hại gây ung thư chết người nhập khẩu từ bên Trung Quốc đang làn tràn khắp mọi miền đất nước.

Chế độ độc tài luôn đào tạo ra những con người dối trá và luôn nghi ngờ đố kỵ lẫn nhau làm cho đất nước và xã hội kém văn minh, chậm phát triển về mọi mặt. Chúng ta chỉ còn cách tốt nhất là giải thể chế độ, xây dựng lại một thể chế mới, một thể chế dân chủ đa nguyên. Lúc đó chúng ta mới có thể xóa đi điều kiện và hoàn cảnh tạo nên tâm lý cảnh giác và lo sợ lẫn nhau. Trong một thể chế đa nguyên, con người có mọi quyền bình đẳng thể hiện qua các quyền tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng, lúc đó đất nước Việt nam sẽ có một xã hội văn minh, phát triển và hội nhập với thế giới bên ngoài.

Khi niềm tin nơi một chế độ đã bị lung lay, sự chán ghét của người dân đối với chế độ ngày càng lớn. Sự rạn nứt của chế độ sẽ đến từ mọi phía. Tinh thần đoàn kết của mọi tầng lớp trong nhân dân ngày một lớn mạnh, tương lai tới đây sẽ có nhiều hội đoàn đối lập ĐCSVN ra đời tạo nên những làn sóng mạnh để cuốn trôi chế độ CS độc tài tại Việt Nam, như nhiều quốc gia khác trên thế giới đã thành công.

ĐẢNG CỘNG SẢN XƯA VÀ NAY

Đảng xưa kia khờ dại.

Tôn thờ đám Mác-lê.

Tư tưởng Hồ-Trung Cộng.

Mộng bá quyền quê hương.

Đảng ngày nay mê say.

Đô la vơ đầy túi.

Mác-Lê không cần thiết.

Chỉ vỏ bọc bên ngoài.

Bên trong là tham nhũng.

Chúng bán sạch quê hương.

Qua mô hình phát triển.

Đất nước chẳng tiến lên.

Thấy giật lùi tụt hậu.

Quê hương của chúng ta.

Từ biển đảo đất liền

Nay sắp thành Trung cộng.

Lại bắc thuộc ngàn năm.

Nhìn về đất nước tôi.

Đứng bên đây tôi khóc.

Cho dân tộc Việt Nam.

Nỗi đau này đau quá.

Chẳng biết bao giờ nguôi.

Quê hương thuở một thời.

Ông cha ta giữ nước.

Nay con cháu thờ ơ.

Quê hương còn hay mất?

Vẫn ngủ gật không hay.

Về cái gọi là chính sách “hòa hợp, hòa giải dân tộc” của CSVN

Báo Tiếng Dân

Trương Nhân Tuấn

12-2-2023

Vụ cô ca sĩ Hanni rốt cục đảng CSVN, qua hệ thống tuyên giáo, lại vi phạm những nội dung mà họ đã “nghiêm chỉnh đồng thuận” trong Nghị quyết 36 về công tác đối với người Việt ở nước ngoài.

Đó là việc “Xóa bỏ mặc cảm, định kiến, phân biệt đối xử do quá khứ hay thành phần giai cấp; xây dựng tinh thần cởi mở, tôn trọng, thông cảm, tin cậy lẫn nhau, cùng hướng tới tương lai“.

Bởi vậy câu “đừng nghe… mà hãy nhìn…” của cố tổng thống Thiệu luôn là chân lý cho mọi thời đại.

Cam kết “xóa bỏ định kiến”, “không phân biệt đối xử” nhưng tuyên giáo của đảng luôn hành xử với người Việt ở nước ngoài trên tinh thần phân biệt “địch-ta”.

Thực thể VNCH đã tiêu vong từ năm 1975, không ai có thể “hà hơi” khiến chế độ này sống lại hết cả.

Làm gì có “tinh thần cởi mở” khi tuyên giáo CSVN luôn coi VNCH là “địch”. Làm gì có vụ “xóa bỏ định kiến”, xóa bỏ phân biệt giai cấp, thành phần xuất thân qua vụ 50 năm sau, cháu nội, cháu ngoại những người VNCH cũ vẫn bị xếp vào thành phần “địch”.

Thành quả về văn hóa của lớp con cháu VNCH cũ gầy dựng được ở nước ngoài vô hình trung trở thành “văn hóa phản động”. Không có luật nào cấm nhưng qua “bàn tay bí mật” là lực lượng tuyên giáo, đảng CSVN không cho phép thành phần này “kiếm tiền” trên đất nước Việt Nam.

Theo tôi vụ này “lợi bất cập hại”.

Mới đây phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Việt Nam còn lên tiếng “khép lại quá khứ, hướng tới tương lai”, sau khi vụ người Việt Nam kiện bồi thường chiến tranh thành công tại một tòa án Nam Hàn. Tức là CSVN sẽ không cho phép dân chúng kiện cáo tiếp để đòi bồi thường.

Nếu so sánh việc này với nội dung dẫn trên của Nghị quyết 36. Cả hai đều có một mục tiêu: Khép lại quá khứ, hướng tới tương lai.

Thực tế: Thấy vậy mà không phải vậy.

Việt Nam hiện nay cần Nam Hàn hơn là Nam Hàn cần Việt Nam. Việt Nam cần đủ thứ, từ kinh tế cho tới quân sự. Thử hỏi, nếu Nam Hàn không bán vũ khí cho Việt Nam, thì Việt Nam từ nay lấy gì để vũ trang?

Nhưng tuyên giáo Việt Nam “thọc gậy bánh xe”, vụ cô Hanni là vụ thứ hai. Vụ trước là vụ tập phim “Ba chị em” trình chiếu trên Nexflix bị cấm chiếu ở Việt Nam, do “xuyên tạc lịch sử”.

Theo tôi, chính phủ Nam Hàn nên xét lại các quan hệ với Việt Nam. Cũng như tập thể VNCH cũ.

Việt Nam là một đối tác chiến lược toàn diện với Nam Hàn. Quan hệ này không cho phép hiện hữu cái cách hành xử “như kẻ thù” của tuyên giáo đối với con người, cũng như sản phẩm văn hóa của Nam Hàn.

Tuyên giáo Việt Nam, qua cô Hanni, chống mọi sự “kiếm tiền ở Việt Nam” của các lực lượng “chống Cộng”.

Nam Hàn cùng VNCH cũ là đồng minh cật ruột, cùng đổ máu chống lại sự bành tướng của cộng sản. Nam Hàn vì vậy là một quốc gia chống Cộng xuất sắc, có hiệu quả tại khu vực châu Á. So sánh Nam Hàn với Bắc Hàn hay Việt Nam ta thấy rõ điều này.

Tuyên giáo là cánh tay ngầm, là bề mặt của ý thức hệ của đảng CSVN. Vì vậy các đầu tư của các tập đoàn Nam Hàn vào Việt Nam, cũng như cô Hanni, sẽ không được hoan nghênh tại Việt Nam.

Về tập thể VNCH cũ, đảng và nhà nước CSVN không hề có chính sách hòa hợp, hòa giải dân tộc. Họ chỉ có chính sách “đại đoàn kết dân tộc”. Mặt trận Tổ quốc là cơ quan có trách nhiệm thi hành mục tiêu này (điều 3, khoản 1, Luật về Mặt trận Tổ quốc).

Hai khái niệm hòa hợp và hòa giải dân tộc và “đại đoàn kết dân tộc” hoàn toàn khác nhau.

Mục tiêu (trách nhiệm) của MTTQ không hề nói bất cứ một điều gì liên quan đến “hòa hợp và hòa giải dân tộc”.

Một số các bài viết của tuyên giáo có đề cập đến cụm từ “hòa hợp và hòa giải dân tộc”, với mục đích “đánh tráo khái niệm”, gắn liền chính sách “đại đoàn kết dân tộc” hiện hữu từ thời trước 1954 với cái gọi là “hòa hợp và hòa giải dân tộc”. Những bài viết này chỉ mới xuất hiện vài năm gần đây.

Tin lời cán bộ CSVN về sự hiện hữu của chính sách “hòa hợp hòa giải dân tộc” là bán lúa giống.

Giới linh mục kêu gọi ‘huyền chức’ Hồ Hữu Hòa

Báo Nguoi-viet

February 11, 2023

NGHỆ AN, Việt Nam (NV) – Một ngày sau khi giám mục Giáo Phận Vinh cho biết có một số “vấn đề” và đang điều tra vụ tấn phong linh mục cho ông Hồ Hữu Hòa, một người từng là thầy bói và có dính đến một vụ án lớn ở Việt Nam, một số linh mục viết trên mạng xã hội yêu cầu giáo phận “huyền chức” ông.

“Huyền chức,” theo cách gọi dân gian là “treo chén,” là việc một linh mục bị tước tạm thời hay vĩnh viễn các quyền thực thi tác vụ chức linh mục như cử hành Thánh Lễ, các phép bí tích, giảng đạo…

“Linh Mục” Hồ Hữu Hòa (bìa trái) trong một Thánh Lễ ở Giáo Phận Vinh. (Hình: Facebook Hai Le)

Linh Mục Đinh Hữu Thoại, Dòng Chúa Cứu Thế, Giáo Phận Đà Nẵng, đưa ra lời kêu gọi trên trang cá nhân: “Lộ trình của Hồ Hữu Hòa: bằng mọi cách với sự chống lưng của thế quyền sẽ gia nhập vào dòng tu nào mới tới Việt Nam có nhu cầu về đất và phép xây dựng cơ sở. Cả hai cùng có lợi? Nếu không sớm huyền chức [Hồ Hữu Hòa] thì hậu quả khôn lường!”

Linh Mục Nguyễn Văn Khải, Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam, hiện đang du học tại Rome, Ý, cho biết trên trang cá nhân: “… Dựa trên hiểu biết của tôi về giáo luật, đương sự GB Hồ Hữu Hòa, vì đã tìm cách chiếm đoạt thánh chức linh mục một cách bất hợp pháp, nên đức giám mục giáo phận của đương sự phải sớm ban hành quyết định huyền chức đương sự và xa hơn phải tiến hành các thủ tục trục xuất đương sự khỏi hàng giáo sĩ. Những giáo sĩ nào liên quan đến vụ phong chức bất hợp pháp gây scandal này, cũng phải bị áp dụng những hình phạt thích đáng theo giáo luật.”

Linh Mục Phạm Ngọc Hùng, giám đốc Trung Tâm Công Giáo, Giáo Phận Orange, California, Hoa Kỳ, nói với nhật báo Người Việt: “Tôi tin là Vatican sẽ vào cuộc. Và nếu sự việc là sai trái, theo trong thư minh định của Giám Mục Nguyễn Hữu Long, hai người này, Linh Mục Nguyễn Nam Việt và Linh Mục Hồ Hữu Hòa, sẽ bị huyền chức.”

Sự việc ông Hồ Hữu Hòa, một người có tiền án, chưa từng là chủng sinh, cũng như không phải là thầy dòng của bất cứ dòng tu nào, bỗng nhiên trở thành linh mục, được công luận chú ý sau khi mạng xã hội lan truyền tấm ảnh cho thấy ông này hiện diện ngay hàng ghế đầu dành riêng cho các linh mục của Giáo Phận Vinh trong một Thánh Lễ tại nhà thờ địa phương.

Hôm 10 Tháng Hai, Giám Mục Nguyễn Hữu Long, giám mục Giáo Phận Vinh, gởi ra một “thư minh định” bác bỏ cáo buộc ông là người ký thư ủy nhiệm cho giám mục Giáo Phận Maasin, Philippines, tấn phong linh mục cho ông Hòa.

Vị giám mục chủ chăn Giáo Phận Vinh viết thêm trong văn bản nêu trên: “…Linh Mục Giêrađô Nguyễn Nam Việt, chánh văn phòng, chưởng ấn của Giáo Phận Vinh, xin tôi đi Philippines ba ngày [hồi Tháng Mười Hai năm ngoái], với lý do cá nhân, chứ không phải với tư cách được tôi ủy thác để giới thiệu, chứng nhận anh GB Hồ Hữu Hòa lên chức linh mục.”

Cùng ngày, khi phóng viên nhật báo Người Việt liên lạc thì điện thoại của Linh Mục Nguyễn Nam Việt, chánh văn phòng, chưởng ấn của Giáo Phận Vinh, và Linh Mục Hồ Hữu Hòa đều trong tình trạng “tạm thời không liên lạc được.”

Nhật báo Người Việt cũng gửi email câu hỏi cho Linh Mục Nguyễn Nam Việt và cả Giáo Phận Maasin, Philippines, nhưng tính đến đêm 11 Tháng Hai, giờ Việt Nam, vẫn chưa nhận được hồi âm.

Trong “thư minh định,” Giám Mục Nguyễn Hữu Long cũng nhấn mạnh chuyện đã lên tiếng yêu cầu ông Hồ Hữu Hòa trình văn bản chứng thực việc được phong chức và giấy chứng nhận linh mục (celebret) để được cử hành các bí tích đúng như giáo luật quy định, nhưng đến nay, Giám Mục Nguyễn Hữu Long vẫn chưa nhận được các giấy tờ này.

Giám Mục Long kết luận rằng “sự việc cho đến nay vẫn đang được tiếp tục điều tra.”

Linh Mục Nguyễn Nam Việt, chánh văn phòng, chưởng ấn của Giáo Phận Vinh, tại buổi lễ thụ phong linh mục cho ông Hồ Hữu Hòa tại nhà thờ Chính Tòa của Giáo Phận Maasin, Philippines, hôm 7 Tháng Mười Hai, 2022. (Hình: Chụp qua màn hình)

Ông Hồ Hữu Hòa, 39 tuổi, một thầy bói, thầy phong thủy, dính vụ án liên quan ông Phan Văn Anh Vũ, tức Vũ “Nhôm,” bỗng nhiên khoác áo linh mục và hiện diện trong một buổi lễ tại giáo xứ Tân Lập, Giáo Phận Vinh.

Tại phiên tòa xử ông Vũ “Nhôm” diễn ra hồi Tháng Mười Một, 2021, bị cáo Hồ Hữu Hòa được tuyên trả tự do ngay tại tòa, sau khi ông này bị tạm giam hai năm tám tháng với cáo buộc “môi giới hối lộ.”

Theo báo VNExpress thời điểm đó, ông Hòa đóng vai trò “kết nối” ông Vũ “Nhôm” và ông Nguyễn Duy Linh, cựu tổng cục phó Tổng Cục Tình Báo, Bộ Công An Việt Nam.

Ông Hòa được biết là cháu của ông Hồ Mẫu Ngoạt, cựu trợ lý phụ trách Văn Phòng Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng trong gần 10 năm.

Hồi Tháng Mười Một, 2021, ông Hồ Hữu Phương, con ông Hồ Mẫu Ngoạt, là một trong hơn 20 người bị bắt trong đường dây đánh bạc lên đến 14,000 tỷ đồng.

Sự việc ông Hòa, một người mang tiền án, chưa từng là chủng sinh của Đại Chủng Viện, cũng như không phải là thầy dòng của bất cứ dòng tu nào, bỗng nhiên trở thành linh mục được công luận chú ý sau khi mạng xã hội lan truyền tấm ảnh cho thấy ông này hiện diện ngay hàng ghế đầu dành riêng cho các linh mục của Giáo Phận Vinh. (N.H.K) [kn]

Doanh nghiệp thổi giá bất động sản lên trời rồi “cào mặt” kêu gào giải cứu

Báo Tiếng Dân

Mai Bá Kiếm

11-2-2023

Ngày 6/2/2023, Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Đào Minh Tú chủ trì “cuộc họp kín”, nghe báo cáo về tình hình cho vay bất động sản (BĐS), để dàn dựng cho cuộc họp công khai “thành công tốt đẹp”: Hội nghị tín dụng BĐS vào ngày 8/2/2023.

Các tập đoàn BĐS xin NHNN cho phép họ được tái cấu trúc nợ, giãn nợ trong vòng 24-36 tháng, vì lý do cổ phiếu mất giá và phát hành trái phiếu mới không được!

Trong khi đó, dư nợ tín dụng BĐS cuối năm 2022 đạt 2,58 triệu tỷ đồng, tăng 24,27% so với cuối năm 2021, là lĩnh vực tăng trưởng cao nhất và chiếm tỷ trọng lớn 21,2% tổng dư nợ đối với nền kinh tế, cao nhất trong 5 năm qua.

Theo phân khúc dư nợ cho nhu cầu nhà ở chiếm 62,19%, quyền sử dụng đất chiếm 20,6%, Khu công nghiệp và Khu chế xuất 2,67%, nhà ở xã hội 0,71%. Nghĩa là, các NHTM cho doanh nghiệp (DN) vay xây nhà ở xã hội không đáng kể, người nghèo không có nhà ở đếch hưởng được con mẹ gì từ dư nợ tín dụng BĐS tăng trưởng cao ngất này!

Chủ tịch Hiệp hội BĐS TP.HCM Lê Hoàng Châu cho biết: “Năm 2022, phân khúc nhà ở cao cấp tại TP.HCM chiếm 80%, còn lại 20% là nhà ở trung cấp”. Tức là, các doanh nghiệp trong Hiệp hội đ3o có xây một căn hộ nhà ở xã hội nào mà bây giờ “cào mặt” la làng “Các doanh nghiệp hiện nay không có thanh khoản, có doanh nghiệp giảm 50% lương, sa thải 70-80% nhân viên”.

Xin lỗi Lê Hoàng Châu, doanh nghiệp hiện nay không có thanh khoản kệ mẹ nó! Chúng mày thổi giá BĐS lên trời hưởng lợi 30 năm nay rồi không hạ giá, bán đổ bán tháo, mà đòi ngân hàng giải cứu là sao?

Từ lâu, giá cả BĐS đã thoát ly khỏi giá trị thực của nó, do các doanh nghiệp BĐS thổi giá đất để kiếm siêu lợi nhuận. Hiện nay, bong bóng giá BĐS sắp bể, nhưng Hiệp hội BĐS và Hiệp hội ngân hàng không thống kê số lượng BĐS tồn kho, số lượng BĐS đang xây dựng dở dang, số lượng BĐS sắp triển khai… tương ứng với các khoản đầu tư, các khoản nợ của các doanh nghiệp xây dựng, Kinh doanh BĐS là bao nhiêu? Mà, chỉ biết “cào mặt, ăn vạ”?

Thống đốc Nguyễn Thị Hồng không có số liệu đó trong tay, nên “mong muốn các doanh nghiệp BĐS chia sẻ với ngành ngân hàng, vì ngành ngân hàng còn phải cân đối nhiều mục tiêu mà cũng vì mục tiêu chung của nền kinh tế”. Mặc dù bà Hồng “đi guốc trong bụng đại gia BĐS” rằng:Tôi biết có doanh nghiệp ngồi đây triển khai cùng lúc 50 dự án liền. Tôi không hiểu DN sẽ giải quyết thế nào khi gặp khó khăn?”.

70% DỰ ÁN “VƯỚNG MẮC PHÁP LÝ” MÀ BÁN LÚA NON LÀ LỪA ĐẢO!

Thống đốc Nguyễn Thị Hồng cho rằng, “thị trường bất động sản đang gặp nhiều khó khăn, vướng mắc. Trong đó, 70% vướng mắc của thị trường là ở tính pháp lý”. Bà Hồng ám chỉ “vướng mắc tín dụng” hầu hết do “vướng mắc pháp lý“. Và, chỉ có chính quyền mới giải quyết được.

Nhưng hỡi ơi! Hai đời chủ tịch TP Đà Nẵng cùng ở tù vì giải quyết “vướng mắc pháp lý” cho Vũ Nhôm. Ba phó chủ tịch TP.HCM ở tù vì giải quyết “vướng mắc pháp lý” cho: Dương Thị Bạch Diệp, Lê Thị Thanh Thúy, Vũ Nhôm và Lê Tấn Hùng. Chưa kể, bí thư và chủ tịch, phó chủ tich tỉnh Bình Dương; chủ tịch, phó chủ tịch Bình Thuận, lãnh đạo nhiều tỉnh khác cùng ở tù vì giải quyết “vướng mắc pháp lý” cho các doanh nghiệp BĐS.

Bà Hồng không có thẩm quyền giải quyết “vướng mắc pháp lý”, lãnh đạo các tỉnh thành đều run tay – lạnh cẳng khi xem xét “vướng mắc pháp lý”! Trong 70% dự án “bán lúa non”, người mua “BĐS hình thành trong tương lai” coi như “sẽ hình thành trong kiếp sau”!

ĐẠI GIA BĐS HÈN HƠN NHỮNG NGƯỜI BÁN HOA TẾT!

Khi thấy những người bán hoa Tết đập bỏ các chậu hoa chiều 30 Tết, tôi muốn khóc vì thương họ, nên không viết bài phê phán thói hét giá cao vào những ngày đầu chợ hoa. Tại sao chúng ta không chửi APPLE’S IPHONE bán nhỏ giọt với giá khủng khi chào một sản phẩm mới cho khách xộp xài trước, rồi sau đó hạ giá dần cho khách bình dân mua.

Tại sao những người bán hoa Tết, mỗi năm chỉ có một lần, không có quyền áp dụng “Chiến lược giá hớt váng (Price Skimming Strategy)” của APPLE’S IPHONE? Nhiều nhà báo, Fbkers còn dạy họ, giả dụ chậu cúc (cao 1m) giá thành 200.000đ thì bán 400.000đ đầu vụ thôi, bán chi tới 2 triệu đồng?

Thật ra, nhiều năm trước, khi kinh tế tăng trưởng, người bán hoa Tết áp dụng “chiến lược giá hớt váng” thành công, nhưng 3 năm nay kinh tế khó khăn, khách xộp (Trung tâm mua sắm, trung tâm giải trí, ngân hàng, nhà hàng, khách sạn, công ty) không còn nhiều tiền chơi xộp nên người bán hoa Tết thất bại!

Trái lại, không nhà báo và Facebookers nào dám chửi các đại gia BĐS đã không áp dụng “chiến lược giá hớt váng” để người có “thu nhập trung bình” còn cơ hội mua được nhà? Các đại gia BĐS hèn hơn người bán hoa Tết, không dám đập bỏ BĐS dở dang, tồn kho của mình, cũng không hạ giá BĐS, mà cứ “cào mặt” đòi ngân hàng giải cứu!

Bà Hồng không đòi các doanh nghiệp BĐS hạ giá để tự cứu mình, vì hạ giá BĐS thì “tài sản thế chấp ngân hàng” cũng teo lại. Hãy xem Agribank bán đấu giá 5 tài sản thế chấp (Quyền sử dụng đất của 5 miếng đất trên 2.000m2/miếng) đảm bảo cho khoản vay của Công ty CP Nông dược HAI tại Agribank CN Phú Nhuận. Mức giá khởi điểm trọn gói là 42,036 tỷ đồng, sau đó giảm tới 18 tỷ đồng mà không ai mua!

Agribank 6 lần bán Rolls-Royce Ghost mạ vàng từ 10 tỷ đồng ban đầu đã giảm xuống còn 8,587 tỷ đồng, và 5 lần bán Rolls-Royce Phantom Lửa thiêng 19,41 tỷ đồng, giảm 8,59 tỷ đồng, mà vẫn ế!

Bong bóng BĐS mà bể thì hơn bom hạt nhưn! Chỉ có báo Tuổi Trẻ dám chơi bài phản biện: “Đừng bắt nền kinh tế làm “con tin” để kêu gọi giải cứu BĐS“.

Tình nghĩa cộng sản và “cao quý” có… “thời” (RFA)

Bình luận của Đồng Phụng Việt
2023.02.08

Chủ tịch Nguyễn Xuân Phúc đến phát biểu tại Đại hội đồng LHQ ở New York hôm 22/9/2021

AFP

Giờ, chỉ còn có thể tìm thấy tuyên bố của ông Nguyễn Xuân Phúc: “Gia đình tôi, vợ, các con tôi không tư lợi, tham nhũng liên quan đến Việt Á, chưa bao giờ gặp giám đốc Việt Á. Điều này đã được Ủy ban Kiểm tra trung ương kết luận rõ ràng”… trên website của các cơ quan truyền thông quốc tế (1).

Những RFA, VOA, BBC,… đã dựa vào thông tin từ các cơ quan truyền thông chính thức tại Việt Nam để tường thuật về “Lễ bàn giao công tác Chủ tịch Nhà nước” giữa ông Phúc và bà Võ Thị Ánh Xuân hôm 4/2/2023. Tuy nhiên… tất cả cơ quan truyền thông chính thức ở Việt Nam đã đồng loạt đục bỏ tuyên bố vừa kể (2)!

***

Tin ông Phúc từ nhiệm – rút lui khỏi Ban Chấp hành Trung ương (BCH TƯ) Đảng CSVN, Bộ Chính trị Đảng CSVN và thôi làm Chủ tịch Nhà nước – được loan báo hôm 17/1/2023, sau cuộc họp… bất thường của BCH TƯ đảng khóa này (2). Trong thông cáo chính thức thì ông Phúc từ nhiệm vì tự thấy phải… chịu trách nhiệm chính trị của người đứng đầu khi có nhiều cán bộ, bao gồm hai Phó Thủ tướng, ba Bộ trưởng có vi phạm, khuyết điểm, gây hậu quả rất nghiêm trọng… song chẳng ai tin đó là lý do thực.

Từ trung tuần tháng 12 năm ngoái thiên hạ đã kháo nhau về chuyện vợ con ông Phúc chính là những nhân vật ẩn danh, giấu mặt sau lưng Công ty Việt Á. Do vậy, ông Phúc sẽ bị xử lý. Sau đó, tin đồn được xác thực bằng việc BCH TƯ Đảng đồng ý cho ông Phúc thôi hết mọi thứ trong Đảng và Quốc hội Cộng hòa XHCN Việt Nam… nhất trí cao về việc cho ông thôi luôn chuyện làm Chủ tịch Nhà nước lẫn đại diện cho ý chí, nguyện vọng của nhân dân tại Quốc hội.

Có một điểm đáng chú ý là cách nay chưa tới nửa năm – hồi hạ tuần tháng 8 năm ngoái, hệ thống công quyền Việt Nam từng nhảy dựng lên như bị tưới nước sôi khi có một streamer dám nói xa, nói gần về chuyện… “hói là do xem nhiều phim khiêu dâm” khiến công chúng liên tưởng đến ông Phúc. Ngoài Cục An ninh mạng và Phòng chống tội phạm sử dụng công nghệ cao của Bộ Công an, còn có Thanh tra của ngành Thông tin – Truyền thông hối hả… nhập cuộc, phối hợp truy lùng để xử lý streamer “phát ngôn thiếu chuẩn mực, xúc phạm lãnh đạo cấp cao” (3)…

Tứ trụ của Đảng Cộng sản Việt Nam tại Quốc hội khóa 15 ở Hà Nội hôm 20/7/2021: (từ trái qua) Chủ tịch Nguyễn Xuân Phúc, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ, Thủ tướng Phạm Minh Chính. AFP

Ở Việt Nam, “lãnh đạo cấp cao” đồng nghĩa với… “cao quý” mà phàm đã… “cao quý” thì không được “xúc phạm” dưới bất kỳ hình thức nào, kể cả góp ý. Đã “xúc phạm” đến “lãnh đạo cấp cao” thì không bị truy cứu trách nhiệm hình sự cũng bị xử lý hành chính. Tuy nhiên, ông Phúc là ví dụ mới nhất cho thấy, “cao quý” của “lãnh đạo cấp cao” không phải là bản chất hay thuộc tính! “Cao quý” có… thời. Khi “lãnh đạo cấp cao” không may “sa cơ, thất thế”, nói theo kiểu bình dân là… “hết thời” thì “cao quý” cũng… hết luôn!

Cứ đối chiếu phản ứng của hệ thống công quyền trong chuyện streamer đem “phim khiêu dâm” so với… “hói” và chuyện các “đồng chí” của ông Phúc để thiên hạ tự do công kích từ ông đến vợ con ông trong hai tháng vừa qua ắt sẽ thấy ý nghĩa của “cao quý” nơi các “lãnh đạo cấp cao”. Thậm chí, nếu theo dõi các diễn tiến liên quan đến việc điều tra Công ty Việt Á, điều tra việc tổ chức các chuyến bay giải cứu và xử lý cán bộ, có thể thấy rõ hơn thế nào là “tình nghĩa cộng sản”.

Không có các “đồng chí” bơm thông tin ra ngoài và bật đèn xanh… làm gì ông Phúc cũng như vợ con có thể bị búa rìu dư luận nện cho tan nát và khủng hoảng tới mức phải mượn dịp “bàn giao” để… “thành kính phân… bua”! Bởi “cao quý” đã bốc hơi nên các “đồng chí” vừa sánh vai với Cựu Ủy viên Bộ Chính trị – cựu Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc vào… lăng viếng bác hồi Tết âm lịch (5) cùng ngoảnh đầu, không ai thèm xác nhận vợ con ông Phúc vô can với Việt Á.

Ngay cả khi ông Phúc đơn độc biện bạch “Ủy ban Kiểm tra của BCH TƯ đảng đã có kết luận rõ ràng” và dù ông Võ Văn Thưởng – Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư  vừa thay mặt giới lãnh đạo đảng long trọng khẳng định: “Trong mọi hoàn cảnh, cương vị công tác, ông luôn đề cao tinh thần trách nhiệm và lòng nhiệt thành cách mạng. Trong nhiều nhiệm kỳ, ông đã cùng Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị lãnh đạo toàn đảng, toàn dân, toàn quân vượt qua khó khăn, đạt được những thành tựu quan trọng. Ở mỗi cấp, mỗi cơ quan đã từng công tác, ông luôn được anh em, đồng chí, đồng nghiệp yêu quý, tôn trọng bởi sự chân thành, dễ gần, tấm lòng nhiệt huyết và sự quan tâm tới mọi người, bạn bè quốc tế yêu mến, bày tỏ tình cảm thân thiết. Theo nguyện vọng cá nhân và trên cơ sở xem xét khách quan, cẩn trọng, kỹ lưỡng nhiều mặt, Ban Chấp hành Trung ương đồng ý để ông Nguyễn Xuân Phúc thôi giữ các chức vụ, nghỉ công tác và nghỉ hưu theo quy định. Chúng ta mong muốn, với bề dày thực tiễn và kinh nghiệm phong phú, đồng chí Nguyễn Xuân Phúc tiếp tục có những đóng góp tích cực cho đảng, đất nước, góp ý cho cán bộ đương chức những ý kiến thẳng thắn, chân tình để hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao” (6) thì liền sau đó, hệ thống truyền thông chính thức vẫn đồng loạt đục bỏ… “lời kêu oan” của ông Phúc. Đảng hành xử với một người “cao quý” như ông Phúc còn nghiệt ngã hơn tòa án xử những cá nhân phạm các tội “đại gian, đại ác” – bất kể tội đã phạm thế nào thì bị cáo vẫn được nói lời cuối cùng!

Đã đồng ý đổi chác với một cá nhân – đứng ra lãnh “trách nhiệm chính trị” cho cả hệ thống để nhận về “kết luận rõ ràng” từ “Ủy ban Kiểm tra trung ương” là “gia đình tôi, vợ, các con tôi không tư lợi, tham nhũng liên quan đến Việt Á, chưa bao giờ gặp giám đốc Việt Á” – thì còn đề nghị ông Phúc… “tiếp tục có những đóng góp tích cực cho Đảng, đất nước, góp ý cho cán bộ đương chức những ý kiến thẳng thắn, chân tình để hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao” để làm gì? Chẳng lẽ dân xứ này chưa hiểu thế nào là sự “chân thành” và thế nào là “tình nghĩa” kiểu cộng sản cho nên cần dùng thêm thủ pháp nhấn nhá cho… chúng… kinh?

___________

Tham khảo

(1) https://www.rfa.org/vietnamese/news/vietnamnews/nguyen-xuan-phuc-stated-his-wife-and-children-are-not-involved-inany-corruption-related-to-viet-a-02042023092135.html

(2) https://dangcongsan.vn/thoi-su/ban-chap-hanh-trung-uong-dang-dong-y-de-dong-chi-nguyen-xuan-phuc-thoi-giu-cac-chuc-vu-630214.html

(3) https://nld.com.vn/thoi-su/cuc-an-ninh-mang-truy-tim-nu-streamer-noi-tieng-xuc-pham-lanh-dao-cap-cao-2022082615442479.htm

(4) https://thanhnien.vn/xem-nhanh-20h-ngay-42-nguyen-chu-tich-nuoc-nguyen-xuan-phuc-noi-ly-do-xin-thoi-chuc-185230204195202855.htm

(5) https://www.vietnamplus.vn/lanh-dao-dang-nha-nuoc-vao-lang-vieng-bac-dip-tet-nguyen-dan/842109.vnp

(6) https://vtc.vn/nguyen-chu-tich-nuoc-nguyen-xuan-phuc-noi-ve-ly-do-xin-thoi-nhiem-vu-ar739913.html

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Chữ Việt

Chữ Việt

Khi Phạm Thế Duyệt còn tại chức, đôi lúc, tôi vẫn thường nghe nhân vật này than phiền rằng mình không thể nào tiếp xúc trực tiếp được với những nhóm dân bản địa vì rất nhiều người (Thượng, Nùng, Tầy, Mán, Mèo, Do, Khơ Mú, Cơ Tu, Lô Lô, Chu Ru …) hoàn toàn không biết tiếng Kinh.

Ông Chủ Tịch Ủy Ban Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc giữ chức vụ này gần chục năm, từ 1999 đến 2008. Từ đó đến nay, cả đống nước sông/nước suối/nước mưa (và nước mắt) đã ào ạt qua cầu và qua cống. Tuy thế, vấn đề dường như vẫn thế. Rất nhiều người miền núi vẫn không nói được tiếng ở miền xuôi.

Bà Trịnh Nhung, phu nhân của nhà bất đồng chính kiến Bùi Văn Thuận, vừa cho biết:

“Gần 40 ngày sau phiên tòa xét xử sơ thẩm, gia đình mới được phía trại tạm giam cho phép thăm gặp anh Thuận vào thứ Hai ngày 26/12. Bố mẹ anh Thuận bắt đầu đi từ trên Hòa Bình xuống Thanh Hóa từ 4h sáng. Đến 7h sáng thì cả nhà có mặt tại trại tạm giam Công an tỉnh Thanh Hóa… 

“Sau khi nộp đơn xin thăm gặp và chờ được duyệt thì đến 10h sáng, gia đình được vào gặp anh Thuận… Sau đó anh Thuận nói chuyện với mẹ, anh Thuận hỏi thăm mẹ được vài câu thì cán bộ trại giam giật điện thoại, yêu cầu anh và mẹ phải nói tiếng Kinh với nhau, không được nói tiếng dân tộc. Anh Thuận giải thích rằng mẹ anh là người dân tộc Mường, không giỏi tiếng Kinh nên chỉ có thể nói chuyện bằng tiếng Mường…”

Tuy bích chương, tranh cổ động, và khẩu hiệu đề cao tinh thần đoàn kết/yêu thương/đùm bọc (trong đại gia đình 54 dân tộc anh em) luôn tràn ngập trên mọi nẻo đường đất nước nhưng sau nửa thế kỷ Nam/Bắc hòa lời ca – xem ra – “anh em” vẫn … chưa hiểu được nhau. Tiếng Kinh vẫn còn xa lạ với rất nhiều người dân bản địa.

Thực phẩm ở miền xuôi cũng thế, cũng vẫn còn “xa lạ” (và xa xôi) lắm, theo như tường thuật của FB Chi Lê:

“Tỉnh Bình Phước có Sóc Bom Bo nổi tiếng trong trận chiến ác liệt Mùa Hè Đỏ Lửa 1972. Tính từ ngày “giải phóng” đến nay, hầu hết trẻ con ở Sóc Bom Bo chưa từng biết Phở là gì cho đến khi Tổng công ty Acecook tổ chức Ngày Của Phở (12/12/2019) đưa Phở đến với các em. Những “Gánh Phở Lên Đồi” đã làm rộn rã Sóc Bom Bo …

“Chỉ thương dân làng Bom Bo đã từng phải giã gạo suốt đêm vì:“Cách mạng cần gạo nhiều để đánh Mỹ…” để bây giờ họ vẫn phải…“cái bụng không no, khố chăn chẳng lành…”

Khi “cái bụng không no” và “khố chăn chẳng lành” thì học hành, kể cả việc học tiếng Kinh – tất nhiên – là chuyện rất xa vời và vô cùng xa xỉ. Bởi thế, thay vì chú tâm đến việc giảng dạy Việt Ngữ nơi vùng xa/vùng sâu/vùng căn cứ cách mạng, nhà đương cuộc Hà Nội đã quyết định “xuất khẩu” tiếng Việt ra nước ngoài – “Gửi Tiếng Việt Tặng Người Việt Tị Nạn” – theo như tựa một bài viết của nhà báo Ngô Nhân Dụng:

“Đảng Cộng sản Việt Nam lo lắng giúp người Việt tị nạn hoặc di cư sống ở nước ngoài. Họ lo dân Việt xa quê có ngày sẽ không còn đủ tiếng Việt để xài nữa, dù có cố gắng tiết kiệm, chỉ dần dần xài mỗi ngày một chút cho đỡ tốn. Cho nên, để giúp đỡ hơn 5 triệu người Việt ở 130 quốc gia trên thế giới, Đảng đã chọn ngày 8 tháng Chín làm ngày đề cao Tiếng Việt. 

“Theo ký giả Sen Nguyen, trên the South China Morning Post ở Hồng Kông ngày10 tháng Chín, 2022, một ông phó thủ tướng tên là Phạm Quang Hiêu (Hiếu, Hiệu, hoặc Hiểu, …), nói đã có một “kế hoạch 8 năm” nhằm viện trợ tiếng Việt cho đồng bào ruột thịt!”

 Quý hóa thế!

Tuy thế, thiện chí và thiện ý của nhà nước hiện hành – dường như – không được đám “đồng bào ruột thịt” (nói chung) và tác giả của bài báo thượng dẫn (nói riêng) tán thưởng hay ghi nhận. Chả những thế, ông nhà báo còn nhắn nhủ độc giả “nên tránh không “va chạm” với chữ nghĩa của các ông cộng sản” nữa cơ!

Sao “khó khăn” với nhau vậy nhỉ?

Ngô Nhân Dụng cho biết lý do:

“Bên bờ hồ Hoàn Kiếm quý vị có thể thấy hai tấm bảng treo trên một cửa ra vào, viết giống hệt nhau, một cái treo ngoài đường, một cái ở trước cửa bên trong. Tấm bảng xanh lá cây viết bốn hàng chữ trắng, tất cả viết hoa, như thế này:

CÔNG TY TNHH NHÀ NƯỚC MỘT THÀNH VIÊN MÔI TRƯỜNG ĐÔ THỊ

XÍ NGHIỆP MÔI TRƯỜNG ĐÔ THỊ SỐ 2

NHÀ VỆ SINH CÔNG CỘNG – TOILET

ĐỊA CHỈ: SỐ 8 LÊ THÁI TỔ, HOÀN KIẾM, HÀ NỘI – ĐT: 043.8288072 – 043.9288508

“Tất cả tấm bảng 41 chữ và số, cuối cùng, chỉ có một chữ mọi người cần biết, là “Toilet!” Người đi đường, các du khách chỉ cần đọc chữ “Toilet” hay “Toa Lét” là hiểu ngay! Không hiểu tại sao người ta phải đọc 25 chữ VIẾT HOA lòng thòng rồi mới được thấy chữ “Toilet!”

“Cũng không hiểu tại sao phải ghi cả địa chỉ cái toa lét này? Người đi tìm toa lét có ai chọn một địa chỉ trước, đúng địa chỉ mới vào, hay không? Lại còn số điện thoại nữa! Có cần gọi điện thoại xin hẹn trước, giữ chỗ, mới được dùng toa lét hay không?”

Giời ạ! Cứ tưởng chuyện gì? Chớ xá chi đến cái tấm bảng con con đặt trước cầu tiêu, hay mấy đống sạn lụn vụn vương vãi trong mớ sách giáo khoa của lũ trẻ con. Cứ nhìn thử cái slogan của Vietnam Airlines mà xem: SẢI CÁNH BAY XA/ SẢI CÁNH VƯƠN CAO!

Vậy mà vẫn được trưng bày khắp mọi nơi, kể cả ở sân bay nước ngoài, từ năm này sang năm khác mà có thấy ai thắc mắc hay khiếu nại gì đâu. Cả nước đã quen mắt với Việt Ngữ (“đương đại”) thế rồi.

Tự điển Soha: Xoải (động từ): vươn rộng ra hết sức về cả hai phía (thường là chân cánh). Thí dụ:“Xoải chân bước tới.Chim  xoải cánh bay.

Tự điển Lạc Việt: Xoải (động từ)đưa rộng ra hai phía. Thí dụ:“Đôi chim trắng xoải cánh bay.

Tiếng Việt hiện nay nó thế đấy!

Ấy thế nhưng vẫn là hàng xuất khẩu, ngoài tầm tay với của đám dân bản địa, và chỉ dành riêng cho những khúc ruột xa ngàn dặm (hay những “sứ giả lạc hồng”) thôi.

Doanh nghiệp bất động sản ở Việt Nam có thể vỡ nợ hàng loạt

Báo Nguoi-viet

February 8, 2023

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Với khả năng vỡ nợ của các nhà phát hành trái phiếu, nhiều chuyên gia cho rằng có thể xảy ra tình trạng các doanh nghiệp bất động sản tại Việt Nam vỡ nợ hàng loạt nếu chính phủ không có biện pháp hỗ trợ mạnh.

Theo ghi nhận của báo VNExpress, đến đầu năm nay các tài sản nhà, đất ở khu vực các huyện vùng ven Sài Gòn như Bình Chánh, Nhà Bè, Cần Giờ, Hóc Môn, Củ Chi… đã xuất hiện tình trạng giảm giá cục bộ một vài khu với biên độ điều chỉnh 10%-25% tùy theo khu vực.

Trong năm 2022, số doanh nghiệp bất động sản ở Việt Nam bị phá sản tăng gần 40%. (Hình: Quỳnh Trần/VNExpress)

Giá căn hộ trên thị trường thứ cấp phía Nam cũng đã xuất hiện tình trạng giảm giá 10%-30% để thanh lý, thoát hàng tùy khu vực. Trong khi đó, giá chào bán bất động sản tại các tỉnh phụ cận với Sài Gòn cũng ghi nhận đà giảm phổ biến tương tự.

Tại tọa đàm “Nhận diện 2023: Cơ hội đầu tư mới trong môi trường mới,” do báo Đầu Tư tổ chức hôm 7 Tháng Hai, tại Hà Nội, Tiến Sĩ Nguyễn Trí Hiếu, chuyên gia kinh tế, nhận định sau hơn một tháng đầu năm 2023, thị trường chứng khoán, bất động sản, trái phiếu của Việt Nam “vẫn chưa có dấu hiệu phục hồi.”

Báo Zing dẫn lời ông Hiếu phân tích, thị trường bất động sản “tiếp tục đóng băng,” nhất là trong lĩnh vực trái phiếu doanh nghiệp. Hơn 300,000 tỷ đồng ($12.7 tỷ) trái phiếu sẽ đến hạn trong năm nay, trong đó trái phiếu doanh nghiệp bất động sản chiếm tới 1/3.

“Nếu nhà phát hành không đủ khả năng trả nợ sẽ xảy ra hiện tượng vỡ nợ, thậm chí dẫn đến tình trạng vỡ nợ hàng loạt nếu chính phủ Việt Nam không có biện pháp mạnh hỗ trợ các công ty bất động sản,” ông Hiếu nhận định.

Vị chuyên gia này cho rằng bất động sản sẽ tiếp tục trầm lắng trong quý 1/2023, do nhà đầu tư vẫn lựa chọn trạng thái chờ đợi và quan sát thay vì tham gia vào thị trường.

Tương tự, bà Hoàng Nguyệt Minh, giám đốc cấp cao bộ phận cho thuê thương mại của Savills Hà Nội, cũng cho rằng sáu tháng cuối năm 2022 “đã tạo tâm lý tiêu cực cho toàn thị trường, bao gồm cả doanh nghiệp và nhà đầu tư cá nhân.”

“Mảng dự án bất động sản nhà ở là mảng chịu ảnh hưởng nhiều nhất trong thị trường hiện nay,” bà Minh cho biết.

Về chứng khoán, ông Hiếu cho rằng thị trường sẽ tiếp tục chậm lại và chưa phục hồi trong nửa đầu năm 2023. Nửa năm sau, thị trường có thể phục hồi khi Mỹ kiểm soát được lạm phát và chấm dứt tăng lãi suất. Lúc này tại thị trường Việt Nam, chính phủ mới có thêm các biện pháp hỗ trợ thị trường.

“Việc VN-Index có thể trở lại mốc 1,500 điểm như năm ngoái có lẽ không xảy ra,” ông Hiếu nói thêm.

Cùng góc nhìn, ông Lê Đức Khánh, giám đốc phát triển năng lực đầu tư tại công ty Cổ Phần Chứng Khoán VPS, cũng cho rằng khi lãi suất ở mức cao, dòng tiền trên thị trường chứng khoán khó có thể quay về thời kỳ đỉnh cao như giai đoạn 2020-2021.

Cổ phiếu bất động sản ở Việt Nam vẫn phải chờ các yếu tố hỗ trợ từ chính phủ. (Hình: Thời Báo Tài Chính Việt Nam)

Trong khi đó, ông Quan Đức Hoàng, chủ tịch Hội Đồng Thành Viên A+ Fund, lại cho rằng đây là thời điểm mua vào của thị trường chứng khoán, song cần có sự chọn lọc.

Theo ông Hoàng, điều quan trọng nhất đối với nhà đầu tư cá nhân là tâm lý, đây chính là thứ điều chỉnh thị trường chứng khoán, bởi về cơ bản những doanh nghiệp Việt Nam vẫn đang hoạt động khá tốt. (Tr.N)