Nhiều báo VN gỡ đoạn phát ngôn của ông Nguyễn Xuân Phúc về gia đình và vụ Việt Á?

BBC

6 tháng 2 2023

Cựu Chủ tịch Nguyễn Xuân Phúc và vợ – bà Trần Thị Nguyệt Thu

Chiều ngày 4/2, một số báo Việt Nam dẫn lời ông Nguyễn Xuân Phúc phủ định việc gia đình liên quan đến vụ Việt Á, nhưng đến ngày 6/2 những phát ngôn này đã biến mất.

Cụ thể, bài viết trên báo Tuổi Trẻ với tiêu đề “Nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc nói về lý do xin thôi nhiệm vụ” từng có đoạn tít phụ viết là “Gia đình tôi, vợ, các con tôi không tư lợi, tham nhũng liên quan đến Việt Á”.

Nguyên văn lời ông Phúc nói được Tuổi Trẻ trích dẫn: “Nguyên Chủ tịch cũng xin nói thêm một ý về vụ Việt Á. Gia đình tôi, vợ, các con tôi không tư lợi, tham nhũng liên quan đến Việt Á, chưa bao giờ gặp giám đốc Việt Á, điều này đã được Ủy ban Kiểm tra Trung ương kết luận rõ ràng”. Đoạn này và cả tít phụ nói trên đều bị gỡ bỏ. Tuy nhiên từ khóa “Việt Á” vẫn còn được giữ ở cuối bài viết trên Tuổi Trẻ.

BBC cũng kiểm tra lại các trang như Thanh Niên, Tiền Phong, Tạp chí Công thương… thì đoạn nội dung mà cựu Chủ tịch Nguyễn Xuân Phúc thanh minh về vụ Việt Á chỉ còn xuất hiện dưới dạng tìm kiếm của Google, khi bấm vào thì nội dung này đều đã bị xóa bỏ.

Phát ngôn của ông Phúc phủ định gia đình, đặc biệt vợ ông có dính líu đến Việt Á có thể được coi là lần hiếm hoi của một trong tứ trụ ở Việt Nam lên tiếng về tin đồn xung quanh việc thôi chức vụ của mình.

Thế nhưng, cho đến khoảng 17 giờ 30 giờ Việt Nam cùng ngày 6/2, tờ báo của Tỉnh ủy Quảng Nam vẫn để nguyên lời phát ngôn của nguyên Chủ tịch Phúc, người quê từ tỉnh này. Tuy nhiên, cho đến ngày 7/2, phần phát biểu của ông Phúc về vợ và gia đình trong vụ Việt Á cũng đã bị gỡ bỏ.

Trong một diễn biến khác, bài viết trên Facebook của cây bút Huy Đức (Truong Huy San) bình luận về phát ngôn thanh minh của ông Phúc trước đó đạt khoảng 13 nghìn lượt tương tác đã bị báo cáo vi phạm bản quyền.

Đến khoảng 17 giờ 30 giờ Việt Nam cùng ngày 6/2, tờ báo của tỉnh ủy Quảng Nam vẫn để nguyên lời phát ngôn của nguyên Chủ tịch Phúc, người quê từ tỉnh này. Nhưng đến ngày 7/2, đoạn phát ngôn đã biến mất

Ông Nguyễn Xuân Phúc: ‘Gia đình tôi, vợ, các con tôi không tư lợi, tham nhũng liên quan đến Việt Á’

Nên minh bạch lý do Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc từ chức

VN: Vì sao Đảng khai trừ quan chức tham nhũng rồi mới để tòa xử?

Lời thanh minh của ông Phúc được nhiều người trích dẫn và bình luận, giữa bối cảnh có nhiều đồn đoán chính vợ (bà Trần Thị Nguyệt Thu) và gia đình ông có dính líu đến vụ án Việt Á nên sự nghiệp chính trị của ông Phúc phải đi đến đường cùng.

Trước đó, ngày 20/1, Tiến sĩ Lê Hồng Hiệp nhà nghiên cứu cao cấp về chính trị thuộc Viện Nghiên cứu Đông Nam Á (ISEAS) ở Singapore phát biểu với đài CNA rằng: “Tôi nghĩ lý do chính vợ ông ta và một số thành viên trong gia đình ông bị cáo buộc dính líu đến một số vụ bê bối tham nhũng.

“Trong các tuyên bố chính thức, đảng không đề cập đến những vấn đề tham nhũng vì tôi nghĩ đảng muốn giữ thể diện cho ông ấy và để bảo vệ danh tiếng lẫn hình ảnh của đảng,” và “Họ không muốn công chúng tin hoặc nghĩ rằng ngay cả những nhà lãnh đạo cao nhất của đảng cũng tham nhũng,” vẫn trích dẫn lời ông Hiệp trên trang CNA.

Việt Á được Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh là vụ án trọng điểm. Trung tướng Tô Ân Xô, người phát ngôn Bộ Công an đánh giá đây là vụ án rất phức tạp, gây rất nhiều bức xúc trong công luận: “Có đặc điểm ở những bị can là rất nhiều trong số họ là cán bộ, đảng viên, lãnh đạo. Họ đã lợi dụng chính sách để trục lợi, lợi dụng chức vụ quyền hạn, vi phạm các quy định về đấu thầu, đưa hối lộ và nhận hối lộ”, nói.

Nhà báo Huy Đức (Truong Huy San) đã có bình luận về câu nói của ông Phúc “Gia đình tôi, vợ, các con tôi không tư lợi, tham nhũng liên quan đến Việt Á, chưa bao giờ gặp Giám đốc Việt Á” trên trang Facebook cá nhân của mình. Theo đó, ông Huy Đức cho rằng, ông Nguyễn Xuân Phúc đã sử dụng cơ hội cuối cùng trong Phủ Chủ tịch để gửi tới toàn dân lời thanh minh.

“Nếu “điều này đã được Ủy ban Kiểm tra Trung ương (UBKT) kết luận” như tuyên bố của ông, thì UBKT Trung ương hoặc Ban Bí thư nên là bên đứng ra công bố, “đập tan” những “luận điệu” gọi bà Trần Thị Nguyệt Thu là “trùm cuối”.

“Danh dự của một nguyên thủ quốc gia là rất quan trọng nhưng dân chúng không chờ một lời thanh minh, không chờ ngay cả một lời xin lỗi mà chờ nghe sự thực”, trích bài viết của Huy Đức.

Lò ‘phực lửa’ mà không ăn thua?

Bài viết hơn 1.600 chữ của cây bút Huy Đức còn kêu gọi minh bạch lý do phế truất của ông Nguyễn Xuân Phúc và đặt vấn đề: “Nếu ông xin từ chức vì có nhiều cấp dưới bị sai phạm, vì trách nhiệm chính trị của người đứng đầu, thì trong hệ thống chính trị này, Chủ tịch nước chưa phải là người đứng đầu. Nếu những người xung quanh ông sử dụng ảnh hưởng của ông để trục lợi thì không nên tiễn ông bằng hoa và sụt sùi nước mắt.

“Uy tín của một quốc gia không mất vì có nguyên thủ tham nhũng, uy tín quốc gia chỉ mất khi nguyên thủ tham nhũng mà quốc gia bó tay và nhân dân thì chẳng biết đâu là sự thật,” dẫn lời Huy Đức.

Nhiều người cho rằng, ông Huy Đức muốn đề cập đến vai trò của “người đốt lò vĩ đại” – Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Những cán bộ cấp cao từng bị đưa vào chiếc lò của ông Trọng

Huy Đức viết như sau:

“Tuy nhiên, ở năm thứ năm của công cuộc chống tham nhũng do Tổng bí thư phát động mà tham nhũng vẫn vươn lên đến hàng… tối cao. Ngay trong thảm họa, mà người ta vẫn chia chác trên sinh mệnh của nhân dân. Thì, đó là tội ác chứ không phải đơn giản là tội phạm.”

Nhà nghiên cứu từ CSIS, bà Trần Thị Bích nói với BBC rằng “tình trạng tham nhũng tràn lan đã làm suy giảm tính chính danh của Đảng”.

“Lãnh đạo Việt Nam đã nói rất nhiều về việc chống tham nhũng nhưng hiệu quả còn chưa cao. Chiến dịch ‘đốt lò’ của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng mới chỉ tập trung vào việc làm giảm bớt triệu chứng nhưng chưa nhắm tới giải quyết gốc rễ của vấn đề,” bà Bích nhận định.

Hôm 26/01/2023, tuần báo The Economist của Anh nói chiến dịch ‘Đốt lò’ (báo dùng nguyên văn tiếng Việt – ‘dot lo’ – blazing furnace) đã góp phần tăng thứ hạng của Việt Nam trong bảng xếp hạng chống tham nhũng quốc tế.

Theo ‘Corruption Perceptions Index năm 2022’ của tổ chức Transparency International, Việt Nam đã được tăng 3 điểm lên mức 42 điểm, và ở vị trí thứ 77.

Đây cũng mức điểm cao nhất của Việt Nam kể từ năm 2012 đến nay.

Chiến dịch đốt lò kỳ 1: TBT Nguyễn Phú Trọng chống tham nhũng để cứu Đảng

Đốt lò kỳ 2: TBT Nguyễn Phú Trọng thâu tóm quyền lực về tay Đảng ra sao?

Chiến dịch đốt lò kỳ 3: Căn bệnh trầm kha phải nhờ tới ‘Hoa Đà’

Ngày 02/02, tại Lễ trao Huy hiệu 55 năm tuổi Đảng, ông Nguyễn Phú Trọng đã nhắc đến tác phẩm “Thép đã tôi thế đây” với câu nói, “Cái quý nhất của con người là cuộc sống và danh dự sống, bởi vì đời người chỉ sống có một lần.”

Danh dự “mới là điều thiêng liêng” đã được ông Trọng nhắc đến nhiều lần. Và công cuộc “đốt lò” của ông được nhiều người đánh giá rằng “đem lại kết quả”, thiêu rụi nhiều sinh mệnh chính trị của các quan chức cao cấp nhất, cả những tướng lĩnh, sĩ quan công an và quân đội.

David Hutt, nhà bình luận chính trị từng nhận định với BBC:

“Việc củng cố quyền lực có lẽ là quan trọng nhất đối với ông Trọng trong năm 2016 và 2017, nhưng ông Trọng thực sự muốn khôi phục đạo đức và đạo lý của xã hội chủ nghĩa cho ĐCSVN. Ông ta muốn loại bỏ những người gia nhập Đảng chỉ để trục lợi nhờ vào chức vụ và làm giàu cho bản thân. Đó là một chiến dịch ý thức hệ chứ không đơn thuần là chống tham nhũng. Nhiệm vụ của ông Trọng là cứu rỗi ĐCSVN ra khỏi chính nó và ông ta rõ ràng nghĩ, chỉ mỗi ông ấy có thể dẫn dắt Đảng trong sứ mệnh này.”

Theo đó, số nhân vật hàng đầu trong chính phủ Việt Nam đã rời khỏi chức vụ, và được truyền thông trong nước nhắc đến là “được miễn nhiệm” như ông Nguyễn Xuân Phúc. Hai phó thủ tướng là ông Phạm Bình Minh và ông Vũ Đức Đam cũng được miễn nhiệm “trên cơ sở nguyện vọng cá nhân” vào hôm 09/01.

Xôn xao tin ngôi miếu thờ ‘Người Ở Lại Charlie’ bị phá hủy

Báo Nguoi-viet February 6, 2023 KON TUM, Việt Nam (NV) – Nhiều ý kiến trên mạng xã hội trong hai ngày 5 và 6 Tháng Hai bày tỏ sự phẫn nộ trước hình ảnh và video clip cho thấy cảnh một ngôi miếu được cho là thờ Trung Tá Quân Lực VNCH Nguyễn Đình Bảo trên đồi Charlie, huyện Đắk Tô, tỉnh Kon Tum, bị đập phá. Hai căn cứ Charlie và Delta nằm trong tuyến phòng thủ gồm nhiều cứ điểm của Quân Đoàn 2 Quân Lực VNCH ở phía Tây Sông Pôkô và quốc lộ 14, là những mục tiêu bị Cộng Quân tấn công đầu tiên trên đường tiến quân của họ về hướng Tân Cảnh, Dakto và thị xã Kon Tum, một trong ba mặt trận lớn trong Mùa Hè Đỏ Lửa 1972. Cảnh tượng miếu thờ trên đồi Charlie, huyện Đắk Tô, tỉnh Kon Tum, trong video clip do Facebook “Lina Nguyen” đăng tải hôm 29 Tháng Giêng. (Hình: Chụp qua màn hình) Trận đánh quyết định tại Đồi Charlie diễn ra từ ngày 11 đến 14 Tháng Tư, 1972, trong đó Trung Tá Nguyễn Đình Bảo, tiểu đoàn trưởng Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù (Tiểu Đoàn Song Kiếm Trấn Ải), tử trận, và Thiếu Tá Lê Văn Mễ, tiểu đoàn phó, quyết định rút quân khỏi Charlie. Sau đó, nhạc sĩ Trần Thiện Thanh đã sáng tác nhạc phẩm “Người Ở Lại Charlie” để vinh danh Trung Tá Nguyễn Đình Bảo là người anh hùng trong cuộc chiến. Được biết video clip ghi lại cảnh ngôi miếu được cho là thờ Trung Tá Nguyễn Đình Bảo bị phá hủy, được đăng tải đầu tiên trên Facebook “Lina Nguyen,” một người Úc gốc Việt, hôm 29 Tháng Giêng. Bà Lina chú thích đoạn clip: “Đường lên đỉnh Charlie” kèm với hai icon mặt khóc. Trung Tá Nguyễn Đình Bảo (trái). (Hình: Tài liệu) Trong đoạn clip, một phụ nữ nghẹn ngào đặt câu hỏi khi thấy miếu thờ bị phá thành những mảnh vỡ nằm ngổn ngang, chơ vơ giữa đồng cỏ cháy trên đồi Charlie: “Tại sao lại như vậy hả chú?” Một người đàn ông, được hiểu là người dân địa phương, trả lời: “Không biết!” Người phụ nữ sau đó mô tả rằng “có một bàn tay phá hoại” trong việc phá miếu thờ. “Nghĩa tử là nghĩa tận mà, tại sao lại phá?” người phụ nữ nói thêm trước khi bật khóc. Một nhóm du khách đi viếng đồi Charlie chụp cùng miếu thờ trong hình do Facebook “Ngọc Thúy Bitin’s” đăng tải hôm 6 Tháng Giêng. (Hình: Facebook “Ngọc Thúy Bitin’s”) Trước đó, một hình ảnh do Facebook “Ngọc Thúy Bitin’s” đăng tải hôm 6 Tháng Giêng, cho thấy miếu thờ nêu trên vẫn còn nguyên vẹn khi một nhóm du khách đi viếng đồi Charlie chụp vào thời điểm đó. Theo một bản tin của báo Giao Thông hôm 4 Tháng Hai, điểm cao 1015 – Charlie “là một mắt xích quan trọng trong tuyến phòng thủ dày đặc phía Tây sông Pô Cô” và “từng là chiến địa ác liệt trong chiến  tranh.” (N.H.K) [kn]

Quà Tết Đặc Biệt Tôi Trao Tặng Con Tôi

Lâm Thu Vân

Con ơi ! Hôm nay là ngày mồng 3 Tết, một ngày đặc biệt đối với mẹ vì đó là ngày giỗ của ông Bác Ba, ông Trần Văn Hương. Từ ngày ông Bác Ba qua đời, không có Tết nào mà mẹ không bùi ngùi nhớ lại những kỷ niệm của người bác ruột, cũng là một người thầy, nêu cho mẹ một tấm gương thanh bạch, yêu nước thương dân, coi thường cái chết khi cần bảo vệ chính nghĩa.

Bài nầy, mẹ viết vào năm 1982, khi hay tin Bác Ba qua đời tại Sài-gòn, trong lúc mẹ vừa cùng các con qua Canada, tỵ nạn theo diện thuyền nhân trốn Cộng sản.

Mẹ viết như thắp lên một nén hương tạ tội với ông Bác Ba, vì mẹ đã không giữ được lời hứa với Ông là lo “chung sự” cho Ông khi Ông qua đời.

Vâng chúc thư của Ông, mẹ và cô Trần thị Chín (em của ông Bác Ba) là hai người được ông Bác Ba nhờ đem tro của Ông rải xuống sông Sài gòn.

Năm nay, mẹ quá già yếu, mẹ trao lại cho con bài nầy như trao một vật gia bảo, mong con lấy đó làm gương mà noi theo.

“Tôi không viết lịch sử của Việt Nam. Tôi chỉ ghi lại vài nét đẹp của một cuộc đời trong sạch, của một công dân yêu nước, lúc nào cũng đặt Tổ Quốc và trách nhiệm lên trên sự an nguy của cá nhân mình. Người đó là ông Trần Văn Hương, người bác ruột của tôi, cũng là người cha tinh thần của tôi. Trong gia đình, tôi gọi Ông là Bác Ba vì Ông là con trai trưởng nam của ông bà nội tôi.

Lúc tôi vừa sáu, bảy tuổi, đối với tôi, Bác Ba chỉ như những bác, chú, cậu, dượng bên nội, bên ngoại. Dịp Tết, giỗ, hoặc dịp nghỉ hè, tựu về nhà ông bà nội, chỉ chào hỏi cung kính, rồi được xoa đầu, hoặc cho “lì xì” rồi chạy ra sân chơi. Nhưng lúc bà nội tôi qua đời là dịp để tôi khám phá ra rằng Bác Ba không giống tánh những “người lớn” khác. Khi bà nội mất, cả nhà phải chờ Bác Ba về chịu tang và chôn cất. Bác Ba làm Hiệu trưởng trường tiểu học Tây ninh, đi về Vĩnh long phải đi xe, đi đò.toàn vừa về tới, Bác Ba đi thẳng đến quan tài Bà Nội và gục đầu lên quan tài, Bác Ba khóc nức nở. Tôi quá ngạc nhiên vì tôi chưa bao giờ thấy một “người lớn” khóc như vậy. Và ngay lúc ấy, tôi sực nhớ lại những lần nghỉ hè, Bác Ba về nhà Ông Bà Nội, Bác Ba chở về rất nhiều trái cây đặc biệt của Tây ninh mà Ông Bà Nội rất thích. Có lần tôi thấy Bác Ba tự tay nấu món ăn cho Bà Nội, lúc Bà Nội bịnh, nằm một chỗ.

Sau đây, lại thêm một khám phá khác, lúc tôi được 10 tuổi. Năm 1945, gia đình tôi ở Cần thơ, thình lình phải tản cư về Vĩnh long để chạy trốn giặc Tây. Lúc đó tôi chẳng hiểu gì về thời cuộc nhưng tôi có nhớ rõ hai điều: Tôi bị bịnh sốt rét rất nặng, phải chích thuốc quinimax mỗi ngày, rất đau, mà người chích thuốc cho tôi là Bác Ba. Lúc đó, tuy còn bé, tôi vẫn thắc mắc: tại sao lần nầy Bác Ba về Vĩnh long mà ở luôn tại nhà Ông Nội, không trở lại Tây ninh?

Một hôm, tôi bạo gan hỏi, thì Bác Ba cho biết:

“Con ơi! Dân mình bị Tây cai trị từ lâu, khổ lắm. Bây giờ là lúc mình đuổi Tây, không để nó cai trị mình nữa. Vì vậy, Bác Ba bỏ sở Tây ninh, đi kháng chiến đuổi Tây”.

Và có điều Bác Ba không nói ra hôm đó, nhưng sau nầy tôi biết thêm là Bác Ba đã ngưng đi theo kháng chiến vì trong hàng ngũ kháng chiến có Cộng sản len lỏi vào.

Một thời gian sau, Bác Ba lên Sài gòn, làm công nhân cho Pharmacie de la Gare. Bác Ba không có nhà, Bác Ba sống nhờ nơi dải nhà kho của ông Trần văn Văn. Bác Ba không nhận lời ông Văn, muốn Bác Ba chiếm một phòng trên lầu! Lúc đó, tôi theo chồng sống ở Đà nẵng.

Thình lình chúng tôi rất ngạc nhiên được tin Bác Ba nhận lời ông Ngô đình Diệm mời Bác Ba ra làm Đô trưởng Sài gòn-Chợ lớn. Từ trước, ai cũng biết nhà giáo Trần văn Hương với nếp sống thong dong, thanh đạm, không xe hơi, chỉ có một chiếc xe đap, một tủ sách, một chiếc vợt tennis và một bàn cờ tướng. Con người như vậy mà chịu nhận làm Đô trưởng Sài gòn-Chợ lớn trong lúc tình hình chính trị vô cùng rối ren, phức tạp!! Nhứt là lúc đó ông Ngô đình Diệm không được lòng dân lắm đâu.

Trước sự ngạc nhiên của tôi, Bác Ba giải thích “Con ơi! Trước hiểm họa độc ác của Cộng sản Bắc Việt, toàn dân phải đoàn kết để bảo vệ miền Nam. Khó khăn rất nhiều vì có rất nhiều phe, phái; nhưng mình phải ngồi lại với nhau, phải đoàn kết và phải dấn thân. Không nên ích kỷ, thờ ơ hoặc chỉ trích mà không đóng góp công sức”.

Có lẽ đó cũng là lý do tại sao, vài năm sau, nhà giáo Trần văn Hương hợp tác với hai ông quân nhân Nguyễn văn Thiệu và Nguyễn cao Kỳ.

Hợp tác để chống ngoại xâm, không vì
danh, vì lợi vật chất cá nhân mình, ông Trần văn Hương, trước sau vẫn sống đúng là một người thanh liêm, chân thật, và có tinh thần trách nhiệm cao đối với đồng bào, và “tinh thần đồng đội” mặc dầu ông chỉ là một “ hạ sĩ danh dự” của quân đội VNCH.

Trong gia đình bên nội tôi, ai cũng biết chuyện ông hiệu trưởng Trần văn Hương trường tiểu học Tây ninh không bao giờ nhận quà mà cha mẹ học trò hoặc các thầy giáo mang đến tặng ông vì ông không muốn ân huệ riêng tư, một hình thức hối lộ.

Đến lúc liên tiếp đảm nhiệm trọng trách Thủ tướng rồi phó Tổng thống rồi Tổng thống, ông Trần văn Hương luôn tiếp tục đặt quyền lợi cá nhân của ông sau sự an nguy của tập thể.

Ai cũng biết chuyện ông Trần văn Hương đã từ chối ông Đại sứ Martin khi ông Martin đến tìm, lúc Trần văn Hương vừa bị Quốc hội áp lực giao quyền lại cho Dương văn Minh. Đại sứ Martin giao cho ông Trần văn Hương 2 chiếc máy bay để ông Hương và gia đình, thân thuộc, đi lánh nạn ở nước ngoài. Khi đó, ông nói:

 “Thưa Ngài Đại sứ! Tôi cám ơn Ngài. Nhưng tôi không nhận 2 chiếc máy bay nầy và sẽ không rời Việt nam để đi lánh nạn vì tôi quyết ở lại trong nước tôi để chia xẻ số phận của dân tôi và những người từng làm việc dưới quyền của tôi, nếu Sài gòn thất thủ và miền Nam Việt nam thuộc về Cộng sản Bắc Việt”.

Lúc quân Cộng sản Bắc Việt tiến gần đến Sài gòn, dân chúng miền Nam ùn ùn kéo nhau tìm cách bỏ xứ vì được tin bên Campuchia, ngày 15 tháng tư, khi quân Khmer đỏ tràn vào Phnom Penh, chúng đã giết thẳng tay tất cả những chính khách cầm quyền và luôn cả thường dân.

Trước hoàn cảnh đó, Bác Ba Trần văn Hương đã nghiêm cấm mọi người trong gia đình không ai được rục rịch tìm cách bỏ xứ đi trốn Việt cộng. Bác Ba nói : “Binh sĩ còn đang chiến đấu ở tiền tuyến mà người ở hậu phương bỏ chạy thì đó là phản bội. Ta quyết chiến đấu đến cùng, dù Sài gòn phải biến thành núi xương sông máu”. 

Khi nói những lời đó, ông Trần văn Hương đã có kế hoạch đem quân của tướng Nguyễn khoa Nam về để bảo vệ Sài gòn.

Đêm 30 tháng tư 1975, sau khi Dương văn Minh đầu hàng Việt cộng và ra lệnh cho quân nhân các cấp buông súng, ngưng chiến đấu, riêng trong nhà của ông Trần văn Hương xảy ra một thảm cảnh mà tôi có chứng kiến: Khi tôi đến nhà Bác Ba vào sáng 1 tháng 5, tôi thấy ở giữa nhà xác chết của Phan hữu Cương vừa tự tử bằng thuốc ngủ với chúc thư như sau:

”Là một quân nhân, bổn phận tôi là giữ nước, cứu nước lúc lâm nguy. Nay đã  mất nước vì tay giặc, tôi chọn cái chết chứ không đầu hàng Việt cộng.”

Phan hữu Cương là một cận vệ của Phó Tổng thống Trần văn Hương mà cũng là cháu gọi ông Trần văn Hương bằng cậu.

Cũng với tinh thần đó, Bác Ba đã từ chối không nhận “quyền công dân” mà Việt cộng ban cho những người hoàn thành “học tập cải tạo” sau 30 tháng tư 1975 ( Phải hiểu rằng : một người không có “quyền công dân” dưới chế độ Việt cộng là không có phiếu để mua gạo và các nhu yếu phẩm khác ở các cửa hàng quốc doanh, là không được cấp giấy di chuyển khỏi nơi mình cư ngụ…).

Ông Trần văn Hương nói với công an “Tôi chỉ đồng ý nhận cái “quyền công dân” nầy khi nào tất cả những người quân, cán, chính đã từng làm việc dưới quyền tôi trước đây đều có cái “quyền công dân” nầy.

Thế là từ ngày 1 tháng 5 năm 1975, ông Trần văn Hương sống cô lập dưới sự quản chế của công an Việt cộng cho đến ngày ông qua đời. Công an cấp cho ông một căn nhà trong một hẻm đường Phan thanh Giản, có công an đóng chốt trước cửa ngày đêm. Nơi đó, Bác Ba sống với hai em ruột và một người em rể làm nghề thợ may để nuôi ông.

Tôi còn nhớ rõ, cô Chín và cô Út kể lại rằng, khi Việt cộng bắt dân miền Nam “đổi tiền”, cô Chín hỏi Bác Ba đưa tiền để đổi, Bác Ba không có tiền để đổi. Bác Ba nói “Tao làm gì có tiền để đổi!”. Lúc dầu sôi lửa bỏng của mấy ngày mà Dương văn Minh đòi giao quyền, “mạng sống của tao, tao còn không lo bảo vệ, có đâu lo bảo vệ tài sản, rút tiền ngân hàng “Bây giờ, tụi bây tính sao thì tính.”

Và chuyện lạ đời là : Cũng nơi đó, trong thời gian Bác Ba bị công an giam giũ tại gia, là nơi tôi đến gặp Bác Ba mỗi ngày, được trò chuyện với Bác Ba nhiều hơn trước kia. Lý do là : Bác Ba khai với công an rằng tôi là bác sĩ chăm sóc sức khỏe cho Bác Ba, và yêu cầu công an để tôi đến, đi bất cứ lúc nào, để lo cho Bác Ba.

Trên thực tế, lúc đó tôi thuộc diện bị đuổi đi “kinh tế mới” vì chồng tôi bị Việt cộng bắt giam, tội phạm là đã làm giám đốc bệnh viện Chợ rẩy trong thời VNCH. Vậy là tôi “vô gia cư”, mỗi sáng đạp xe đạp đi tìm mối để vượt biên.

Chiều tối, tôi về ngủ trong nhà Bác Ba, dưới sự canh gác cẩn thận của công an Việt cộng.

Như vậy, mặc dầu Bác Ba đang bị giam lỏng, sống trong nghèo túng, Bác Ba vẫn có khả năng che chở tôi. Và quý hóa nhất cho tôi là nhờ dịp nầy mà tôi được hiểu thêm về một nhân vật mà tôi cho rằng hiếm, quý, nếu ta không đem sự thành bại mà đánh giá những ai biết quên mình để phục vụ tha nhân.

Có lần tôi hỏi : “ Sao sống trong hoàn cảnh nầy mà Bác Ba lúc nào cũng thanh thản, không lo, không buồn?”. Bác cười nhẹ rồi đáp “ “ Đây đâu phải là lần thứ nhất ta bị giam cầm bởi bạo quyền. Mười hai năm trước, ta đã cùng một nhóm bạn trí thức miền Nam (mà lúc đó báo chí gọi là “nhóm Caravelle” bị ông Ngô đình Diệm bắt giam vì ta và các bạn phản đối ông Diệm đã phạm những điều thiếu dân chủ. Cả nhóm bị cho vào tù không xét xử. Lại một lần, ta bị tướng Nguyễn Khánh giam lỏng ở Vũng tàu…

Còn hiện nay, ta bị công an buộc ta sống cô lập trong nhà nầy, không được liên lạc với ai, không được di chuyển đi khỏi nhà thì có khác gì ta bị cầm tù. Đây cũng là hậu quả của thái độ ta không chịu khuất phục bạo lực. Để ta kể cho con nghe : Khi Việt cộng nắm quyền ngày 30-04-1975, tất cả quân nhân và công chức của VNCH đều bị cho vào các trại tập trung cải tạo (đó là những trại tù lớn) để “cải tạo tư tưởng”, học tập “tư tưởng Cộng sản” và “tôn vinh” Hồ chí Minh. Riêng các người có chức vụ cao trong cơ quan hành pháp và lập pháp thì “học tập” một tuần lễ. Ta đã dự khóa đó. Nhưng khi công an bảo làm bài đúc kết, thay vì chép lại những lời tôn vinh Hồ chí Minh, ta đã viết đại khái như vầy…” Những gì ông Hồ chí Minh đã làm là có công hay có tội đối với đất nước và dân tộc Việt Nam, hãy để lịch sử phán xét. Riêng tôi, ông Hồ chí Minh không phải là một người làm gương để tôi noi theo”.

Ngày mùng ba Tết, sau lễ cúng ông bà, ông Trần văn Hương đã ngủ và không bao giờ thức dậy. Ông ra đi không một lời trối, lặng lẽ, khiêm nhường.

Nhưng con cháu và đồng bào của Trần văn Hương được ghi thêm một người nữa vào bia của biết bao con dân yêu nước trong lịch sử Việt Nam.

Lâm Thu Vân

From: T. Nguyen

Xem thêm:

Những ngày cuối cùng của TT Trần Văn Hương của Huy Phương

http://www.quocgiahanhchanh.com/nhungngaycuoicung_tranvanhuong.htm  

Chữ Nôm trong hành trình di sản văn hóa dân tộc

Chữ Nôm trong hành trình di sản văn hóa dân tộc

Truyện Kiều một tác phẩm viết bằng chữ Nôm của Nguyễn Du (bản in năm 1926 tại Pháp). Nguồn: sưu tầm

  1. Chữ Hán:

Muốn biết chữ Nôm hình thành ra sao thì việc đầu tiên là phải biết nguồn gốc của chữ Hán.

Theo Lý Lạc Nghị trong cuốn sách “Tìm về cội nguồn của chữ Hán”: “Chữ Hán hay Hán tự (漢字) là loại văn tự ngữ tố xuất phát từ tiếng Trung Quốc. Chữ Hán sau đó du nhập vào các nước lân cận trong vùng bao gồm Triều Tiên, Nhật Bản và Việt Nam, tạo thành vùng được gọi là vùng văn hóa chữ Hán hay vùng văn hóa Đông Á. Tại các quốc gia này, chữ Hán được vay mượn để tạo nên chữ viết cho ngôn ngữ của dân bản địa ở từng nước. (1)

Trong các thư tịch, tiếng Hán được viết trước thời nhà Tần còn lưu truyền được đến ngày nay. Dựa trên các hiện vật khai quật được, chữ viết trên các mảnh xương thú vật được gọi là chữ giáp cốt, các nhà khảo cổ phỏng đoán rằng chữ viết (Hán) ở Trung Hoa ra đời muộn nhất là vào thời kỳ nhà Thương, khoảng 1800 năm trước Công nguyên.

Sự phát triển chữ Hán trải qua các thời kỳ như: Giáp cốt văn → Kim văn → Triện thư → Lệ thư → Thảo thư → Khải thư → Hành thư”.

Cũng theo Lý Lạc Nghị, ngày nay ở Trung Quốc đại lục, bộ chữ giản thể (简体字) đã thay thế cho bộ chữ phồn thể (繁體字). Công cuộc cải cách chữ viết được thực hiện sau khi nước CHND Trung Hoa thành lập (1949). Tháng 10 năm 1954 tại đại lục thành lập ủy ban cải cách chữ viết (中国文字改革委员会), cuộc cải cách nhằm đơn giản hóa chữ Hán để quần chúng nhân dân dễ dàng học biết chữ, xóa mù chữ, thống nhất nhân tự trên các khu vực vốn dĩ có nhiều khác biệt do điều kiện địa lí và lịch sử, đồng thời thúc đẩy việc dạy và học tiếng Hán đối với người nước ngoài. Các khu vực ngoài đại lục như Hồng Kông, Đài Loan, Ma Cao, và cộng đồng người Hoa ở hải ngoại hay các khu vực có sử dụng tiếng Hán như Singapore tiếp tục sử dụng chữ phồn thể, tuy nhiên cũng có những cải biến nhất định. (2)

Từ đầu công nguyên đến thế kỷ X, Việt Nam chịu sự đô hộ của phong kiến Trung Hoa, chữ Hán và tiếng Hán được giới quan lại cai trị áp đặt sử dụng. Theo cụ Ứng Hoè Nguyễn Văn Tố (1889-1947) trong cuốn “Đại Nam Dật Sử – Sử ta so với sử Tàu”: “Nước Việt bắt đầu có Hán học khi viên Thái thú Sĩ Nhiếp (137 – 226) dạy dân Việt thi thư. Trong khoảng thời gian hơn một ngàn năm, hầu hết các bài văn khắc trên tấm bia đều bằng chữ Hán”. (3)

Sang thời kỳ tự chủ sau chiến thắng Bạch Đằng năm 938 của Ngô Quyền, chữ Hán vẫn giữ địa vị là văn tự chính thức nhưng cách đọc đã phát triển theo hướng riêng, khác với sự phát triển tiếng Hán ở Trung Quốc, cách phát âm chữ Hán bị chi phối bởi cách phát âm của người Việt, từ đó tạo ra và củng cố dần âm Hán-Việt.

Do nhu cầu phát triển, người Việt đã sử dụng chữ Hán để tạo ra chữ viết riêng, tức chữ Nôm. Trong khi đó cổ văn Hán vẫn được coi là mẫu mực để noi theo.

  1. Chữ Nôm:

Học giả Đào Duy Anh viết trong sách “Chữ Nôm – Nguồn gốc, cấu tạo, diễn biến”: “Chữ Nôm bắt đầu hình thành và phát triển từ thế kỷ 10 đến thế kỷ 20. Tại giai đoạn này, chữ Nôm là công cụ thuần túy Việt Nam duy nhất ghi chép lịch sử, văn hóa dân tộc. Người Việt sáng tạo ra chữ Nôm và dùng để biểu đạt từ thuần Việt, kết hợp với chữ Hán dùng để biểu đạt từ Hán Việt và tạo nên một bộ chữ viết phổ thông cho tiếng Việt lúc đó. Sơ khởi, chữ Nôm thường dùng ghi chép tên người, địa danh, sau đó được phổ cập, tiến vào sinh hoạt văn hóa của quốc gia. Vào thời nhà Hồ ở thế kỷ 14 và nhà Tây Sơn ở thế kỷ 18, xuất hiện khuynh hướng dùng chữ Nôm trong văn thư hành chính. Đối với văn học Việt Nam, chữ Nôm có ý nghĩa đặc biệt quan trọng khi là công cụ xây dựng nền văn học cổ truyền kéo dài nhiều thế kỷ”. (4)

Sau khi Việt Nam thoát khỏi ách đô hộ của Trung Quốc vào năm 939, chữ Nôm lần đầu tiên trở thành Quốc ngữ để diễn đạt tiếng Việt qua mẫu tự biểu ý. Gần một ngàn năm sau đó – từ thế kỷ 10 cho đến cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20 – một phần lớn các tài liệu văn học, triết học, sử học, luật pháp, y khoa, tôn giáo và hành chính được viết bằng chữ Nôm. Dưới triều đại nhà Tây Sơn, toàn bộ các văn kiện hành chính được viết bằng chữ Nôm trong 24 năm, từ 1788 đến 1802.

Những văn bản như sổ sách, công văn, giấy tờ, thư từ, khế ước, địa bạ v.v. chỉ đôi khi có xen chữ Nôm khi không thể tìm được một chữ Hán mang nghĩa tương đương chỉ các danh từ riêng (như tên đất, tên làng, tên người), nhưng tổng thể vẫn là văn bản Hán-Việt bởi quan niệm sai lầm của giới sĩ đại phu các triều đại: “nôm na là cha mách qué”. Nói cách khác, chữ Nôm là công cụ thuần Việt ghi lại lịch sử văn hoá của dân tộc trong khoảng 10 thế kỷ, mặc dù đó là công cụ còn chưa chứng tỏ được tính hữu hiệu và phổ dụng của nó so với chữ Hán.

Phạm Huy Hổ trong bài “Việt Nam ta biết chữ Hán từ đời nào” cho rằng chữ Nôm có từ thời Hùng Vương. Văn Đa cư sĩ Nguyễn Văn San cho rằng chữ Nôm có từ thời Sĩ Nhiếp cuối đời Đông Hán thế kỷ thứ 2. Nguyễn Văn Tố dựa vào hai chữ “bố cái” trong cụm từ “Bố Cái đại vương” do nhân dân Việt Nam suy tôn Phùng Hưng mà cho rằng chữ Nôm có từ thời Phùng Hưng thế kỷ 8. Có ý kiến khác lại dựa vào chữ “cồ” trong quốc danh “Đại Cồ Việt” để đoán định chữ Nôm có từ thời Đinh Tiên Hoàng. Trong một số nghiên cứu những năm 90 của thế kỷ 20, các nhà nghiên cứu căn cứ vào đặc điểm cấu trúc nội tại của chữ Nôm, dựa vào cứ liệu ngữ âm lịch sử tiếng Hán và tiếng Việt, so sánh đối chiếu hệ thống âm tiếng Hán và tiếng Hán-Việt đã đi tới khẳng định âm Hán-Việt (âm của người Việt đọc chữ Hán) ngày nay bắt nguồn từ thời Đường, Tống thế kỷ 8-9. Nếu âm Hán-Việt có từ thời Đường, Tống thì chữ Nôm không thể ra đời trước khi hình thành cách đọc Hán-Việt (nếu xét chữ Nôm với tư cách hệ thống văn tự) mà chỉ có thể ra đời sau thế kỷ thứ 10 khi Việt Nam thoát khỏi nghìn năm Bắc thuộc với chiến thắng của Ngô Quyền vào năm 938.

Theo sách “Long cương văn tập” của Cao Xuân Dục, phải đến cuối thế kỷ XIX chính quyền thực dân Pháp ở Đông Dương mới đưa ra những quy định pháp lý bảo hộ chữ Latinh cho tiếng Việt thay thế chữ Hán và chữ Nôm, kể từ đó chữ Latinh cho tiếng Việt bắt đầu được gọi là chữ Quốc ngữ. Sang thế kỷ XX, người Pháp cho mở rộng chính sách dùng chữ Quốc ngữ ra Bắc Kỳ. Sau khi chữ quốc ngữ được phổ biến vào đầu thế kỷ 20, chữ Nôm dần dần mai một. Để tạo điều kiện cho chữ Quốc Ngữ phát triển, chính quyền thực dân Pháp khi đó đã có chính sách cấm dùng chữ Nôm trong bộ máy hành chính Nam Triều. (5)

Ngày nay, trên thế giới có rất ít người đọc được chữ Nôm. Bởi vậy, khối tài liệu Hán-Nôm của khoảng 10 thế kỷ đang bảo quản trong các cơ quan lưu trữ, các thư viện bao gồm tài liệu hành chính, tài liệu lịch sử, sách báo… chưa được khai thác hết.

Khoa Hán-Nôm của các trường đại học khoa học xã hội ngày nay vẫn đang đào tạo các cử nhân Hán-Nôm để thực hiện nhiệm vụ làm cầu nối giữa quá khứ với hiện tại và tương lai dân tộc để hạn chế sự đứt gãy lịch sử này.

Tài liệu tham khảo

(1), (2). Lý Lạc Nghị, Tìm về cội nguồn của chữ Hán. nxb Thế giới, HN, 1997.

(3). Nguyễn Văn Tố, Đại Nam Dật Sử – Sử ta so với sử Tàu, nxb. KHXH, HN, 2019.

(4). Đào Duy Anh, Chữ Nôm – Nguồn gốc, cấu tạo, diễn biến, nxb HN, 1975.

(5). Cao Xuân Dục, Long cương văn tập. nxb Lao Động, HN, 2012.

Nguyễn Xuân Vượng (Tổng hợp & Giới thiệu)

STTD Tưởng Năng Tiến – Bác Tổng

Tưởng Năng Tiến

STTD Tưởng Năng Tiến – Bác Tổng

Trong Chuyện Kể Năm 2000, tập II (nxb Câu Lạc Bộ Tuổi Xanh, California – U.S.A ) nơi trang 254 có câu: “Đồng chí Tổng Bí Thư nói nếu nhìn một phụ nữ đẩy xe bò mà trong lòng không xúc động thì không còn phải là người cộng sản nữa.”

Tôi hỏi tác giả:

Ông TBT nào nói thế?

– Quảng Cáo –

Bùi Ngọc Tấn cười nụ:

Thì ông nào mà chả nói thế!

Hoá ra, tất cả mọi đồng chí TBT đều thương dân cả. Yêu nước cũng thế, cũng là thuộc tính bất biến của những người Cộng Sản (nói chung) và qúi vị TBT (nói riêng) theo như lời ông Nguyễn Phú Trọng nói với cử tri – vào hôm 15 tháng 10 năm 2019:

“Hiện nay có một số phần tử cố tình kích động, to tiếng lên, lên gân lên, ra vẻ ta là anh hùng, ra vẻ ta là yêu nước, vậy còn Trung ương Đảng, Chính phủ, Tổng bí thư không yêu nước à? Vô trách nhiệm à?”

Nếu chỉ xét thời gian phục vụ thì quả là đúng thế. Chả thế mà ông Hồ Chí Minh hy sinh làm Chủ Tịch Đảng đến 24 năm trời, ông Lê Duẩn tại vị tới 25 năm, và ông Trường Chinh thì cũng chỉ vì dân vì nước mà phải nhận chức TBT đến hai lần lận.

Nhiệt tình cách mạng của qúi vị lãnh đạo cộng sản VN, rõ ràng, khó ai có thể phủ nhận. Chỉ có cái cách yêu nước và thương dân của họ mới là điều khiến cho thiên hạ phải phàn nàn, hoặc …đảo điên luôn:

Chỉ riêng phong trào Cải Cách Ruộng Đất, do ông Hồ Chí Minh nhập cảng từ nước lạ, đã khiến cho gần trăm ngàn nông dân VN bị hành hình. Ở bình diện quốc tế, cùng với Stalin, Mao Trạch Đông, Polpot, Lenin, Kim Nhật Thành, Kim Chính Nhật, Saddam Hussein… ông có tên trong danh sách (History’s Great Monsters) tội phạm chống lại nhân loại.

Ông Lê Duẩn cũng thế, cũng có tên trong danh sách tội phạm chống lại nhân loại ở mức đại trà (massive crimes against humanity). Ông nổi tiếng là người chủ chiến: “Ta đánh Mỹ là đánh cả cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc …”

Cùng với Trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương Lê Đức Thọ, Lê Duẩn còn đánh luôn đồng đảng cho đến mức te tua hay bầm dập. Dù cả hai ông đều đã chết, chiến tích của Cuộc Đấu Tranh Chống Bọn Xét Lại vẫn còn sống âm ỉ trong lòng nhiều người dân Việt cho mãi đến hôm nay.

Tuy thời gian giữ chức TBT không dài nhưng ông Đỗ Mười vẫn để lại dấu ấn khó phai, qua hai trận đánh đẹp, có thể ghi thành sách: đánh tư sản ở miền Bắc (sau 1954) và ở miền Nam (sau 1975) khiến hằng triệu lương dân kẻ phải lâm vào cảnh tán gia bại sản.

Ngoài những thành tích dị biệt có tính cách cá nhân (thượng dẫn) điểm chung nổi bật trong cách quản trị và điều hành của tất cả các ông TBT là đều khiến cho đất nước trở nên … thiếu thốn và đói rách:

– Một năm hai thước vải thô

Làm sao che nổi cụ Hồ hỡi em?

– Miếng thịt lợn chao ôi là vĩ đại

Miếng thịt bò lại vĩ đại bằng hai

Chanh, muối, cam, đường, lạc, đỗ, gạo, khoai

Tất cả những gì người có thể nhai

Đảng mó tới tự nhiên thành vĩ đại (NCT)

Thời chiến hay thời bình “miếng thịt” cũng đều như thế cả. Có khác chăng là chỉ ở mức độ “vĩ đại” mà thôi. Tuy thế, mãi cho đến khi giữ chức vụ TBT lần hai – từ năm 1986 cho đến khi nhắm mắt – Trường Chinh mới biết là “lương của công nhân viên chức chỉ đủ để sống cho mười ngày” và bèn hô hoán:“Phải cứu giai cấp công nhân!”

Trường Chinh qua đời vào năm 1988, một phần ba thế kỷ đã qua, đất nước đã “sang tay” thêm nhiều đời TBT (thương dân – yêu nước) khác nhưng giai cấp công nhân vẫn chưa … được cứu. Họ vẫn cứ phải chung đủ “14 loại thuế phí qua một quả trứng gà” y như đám nông dân, hay công nhân viên nhà nước vậy thôi.

Nét đặc thù hay độc đáo của triều đại Nguyễn Phú Trọng là đã tạo ra một giai cấp mới mà ông là … tác nhân chính:

“Chiều 18-1-2011, khi điều khiển phiên họp toàn thể của Đại hội Đảng lần thứ XI biểu quyết lựa chọn giữa “chế độ công hữu về tư liệu sản xuất” và “quan hệ sản xuất tiến bộ phù hợp”, ông Nguyễn Phú Trọng hứa với Đại hội “thiểu số sẽ phục tùng đa số”. Nhưng, tháng 5-2012, Ban Chấp hành Trung ương mà ông Nguyễn Phú Trọng là tổng bí thư vẫn quyết định duy trì “chế độ công hữu” với đất đai, “tư liệu sản xuất” quan trọng nhất.” (Huy Đức. Bên Thắng Cuộc, tập II. OsinBook, Westminster, CA: 2013).

Từ đó, Việt Nam trở nên một “cường quốc của dân oan.” Giới người này vật vạ, la lết, lang thang, vất vưởng trên khắp mọi nẻo đường đất nước hoặc “co dúm thút thít” trong mảnh đất (còn lại) mà diện tích chỉ đủ dựng một túp lều, kỳ dư đã bị thu hồi với giá đền bù “mỗi m2 bằng giá một… cốc bia” – theo như ghi nhận của blogger Đào Tuấn.

Từ Thủ Thiêm, dân oan Nguyễn Thùy Dương cho biết:

Người đàn ông trong ảnh đang ngủ dưới nền đường nhựa nhỏ. Bà con có biết vị trí đó là ở đâu không ạ ? Đó là trước con đường độc đạo đi vào cổng Thanh Tra Chính Phủ cụm 3 tại thành phố Hồ Chí Minh. Để tôi kể bà con nghe vài kiếp người ở con đường độc đạo ấy .

Có một bà ngoại già hơn 80 tuổi sáng nào cũng đeo tấm bảng đòi nhà hơn chục năm qua . Bà là dân vô gia cư mất nhà do một chính sách chỉ có chính và sách là chính còn chữ tình thì tôi chưa thấy .

Một cô giáo đã nghỉ dạy sẽ ngồi kế bên bà ngoại. Trên ngực cô cũng đeo một tấm bảng đòi nhà, đòi con. Ở chế độ cũ gia đình cô thành lập trường tư thục ngay trên chính mảnh đất của mình. Thống nhất đất nước, chính sách thay đổi. Đất làm trường toàn bộ thuộc đất công. Họ thu hồi đất cô, cô ko đồng ý. Một buổi sáng năm 1997 trong lúc cô đang dạy học, Họ kéo rất đông đến nhà cô cưỡng chế.

Con trai cô lên 9 tuổi bị bệnh nên nằm nghỉ ở nhà. Họ vẫn mặc đứa trẻ, họ lao vào cưỡng chế. Đứa trẻ sợ quá lên cơn co giật đến khi mẹ về nó đã nằm đó. Người nó nóng ấm dịu trên tay mẹ. Cô ôm con gào thét. Họ vẫn cưỡng chế. Họ đền nhân mạng đứa nhỏ vài chục triệu rồi lấy nhà. Hơn 20 năm nếu đứa trẻ ngày ấy còn sống có lẽ đã trở thành một thanh niên vạm vỡ làm chỗ dựa cho mẹ già.

Câu nói của cô từng ám ảnh tôi:

– Sao họ ko giết cô chết luôn để cô sống chi mà đau khổ vậy? Cô muốn ôm con cô

Tôi cười với cô, nói: Cô ôm con một cái được không?

Cô ôm tôi rồi khóc, tôi vừa dỗ cô cũng vừa khóc. Cảm giác mình bất lực đến tận cùng…

Thỉnh thoảng có một cô người đen đủi đội nón lá, ngực đeo tấm bảng trình bày nỗi oan khuất. Cô bị cướp đất, bỏ tù. Ra tù về đất mất, vô gia cư. Cô ngày chửi, trưa chửi, tối chửi. Vừa đi nhặt ve chai kiếm đồng tiền đắp đổi. Muốn biết lòng người lãnh đạo hãy nhìn số lượng dân oan sẽ rõ. Đừng hỏi ai yêu nước, ai không?

Khi Lenin nói rằng lòng nhiệt tình cộng với sự ngu dốt bằng sự phá hoại – xem chừng – chính y cũng không thể ngờ được rằng tác phẩm bất hủ (Chủ Nghĩa Marxist Leninist Vô Địch Muôn Năm) của mình sẽ tạo ra một cái cơ chế “ghế ít đít nhiều” nên cái đít nó nhớ cái ghế, thế thôi, chứ có thằng (hay con) mả mẹ nào có nhiệt tình hay nhiệt huyết gì ráo trọi.

Cựu tư lệnh Cảnh Sát Biển Việt Nam chủ mưu tham ô hơn $2 triệu

Báo Nguoi-viet

February 2, 2023

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Viện Kiểm Sát Quân Sự Trung Ương vừa ra cáo trạng truy tố bảy bị can trong vụ án “tham ô tài sản” xảy ra tại Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Biển thuộc Bộ Quốc Phòng Việt Nam.

Theo báo VNExpress hôm 2 Tháng Hai, sau chín tháng bị bắt tạm giam, đầu năm 2023, bị can Nguyễn Văn Sơn, 59 tuổi, cựu trung tướng, cựu tư lệnh Cảnh Sát Biển Việt Nam, bị Viện Kiểm Sát Quân Sự truy tố về tội “tham ô tài sản,” theo Khoản 4 Điều 353 Bộ Luật Hình Sự với khung hình phạt cao nhất là tử hình.

Bị can Nguyễn Văn Sơn, cựu trung tướng, cựu tư lệnh Cảnh Sát Biển Việt Nam. (Hình: Hoàng Phong/VNExpress)

Bị can Sơn được xác định “có vai trò chủ mưu, khởi xướng” chỉ đạo “rút ruột” 50 tỷ đồng ($2.1 triệu) từ ngân sách mua thiết bị để ăn chia với bốn cán bộ dưới quyền, nên phải chịu trách nhiệm chính.

Trong vụ án, ngoài bị can Sơn, sáu bị can bị truy tố cùng tội danh gồm Hoàng Văn Đồng, cựu trung tướng, cựu chính ủy; Doãn Bảo Quyết, cựu thiếu tướng, cựu phó chính ủy; Phạm Kim Hậu, cựu thiếu tướng, cựu phó tư lệnh kiêm tham mưu trưởng; Bùi Trung Dũng, cựu thiếu tướng, cựu phó tư lệnh; Nguyễn Văn Hưng, cựu đại tá, cựu cục trưởng Kỹ Thuật; và Bùi Văn Hòe, cựu thượng tá, cựu phó Phòng Tài Chính Cảnh Sát Biển.

Vụ án bắt đầu Tháng Sáu, 2020, khi bị can Phạm Kim Hậu làm đơn gửi cơ quan hữu trách, kèm theo hai băng ghi âm thể hiện có tiêu cực, tham nhũng của bản thân và một số người là thủ trưởng Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Biển. Đầu năm 2022, vụ án được khởi tố.

Cáo trạng xác định từ Tháng Hai, 2019, khi Bộ Quốc Phòng giao cho Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Biển dự toán ngân sách nhà nước chi quản lý hành chính năm 2019, với tổng số tiền 450 tỷ đồng (gần $19.2 triệu).

Trong số tiền này, Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Biển phân bổ 150 tỷ đồng (gần $6.4 triệu) cho Cục Kỹ Thuật để mua sắm vật tư, thiết bị.

Bị can Sơn khi đó là tư lệnh Cảnh Sát Biển, đã gặp bị can Hưng và đưa ra yêu cầu “khi mua sắm vật tư, thiết bị, phải rút ra 50 tỷ đồng để chuyển lại cho Bộ Tư Lệnh sử dụng.”

Bị can Hưng đáp lại, Cục Kỹ Thuật chưa bao giờ làm việc này, muốn rút ra số tiền trên cần có sự thống nhất trong thủ trưởng Bộ Tư Lệnh. Ngay sau đó, bị can Sơn tạo điều kiện cho Cục Kỹ Thuật bằng cách chỉ đạo phân bổ thêm 29 tỷ đồng ($1.2 triệu), khiến ngân sách cho đơn vị này tăng lên 179 tỷ đồng ($7.6 triệu).

Tháng Tư, 2019, tại phòng ăn của thủ trưởng Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Biển, bị can Sơn cùng bị can Hoàng Văn Đồng và ba bị can Doãn Bảo Quyết, Phạm Kim Hậu, Bùi Trung Dũng nói về việc “rút” 50 tỷ đồng ngân sách phân bổ cho Cục Kỹ Thuật và tất cả đều đồng ý thực hiện.

Đến lượt mình, bị can Hưng lại yêu cầu sáu trưởng phòng nghiệp vụ thuộc Cục Kỹ Thuật phải rút đủ số tiền trên. Khi bị họ phản ứng là khó, bị can Hưng cho rằng: “Phải xác định việc rút lại 50 tỷ đồng là nhiệm vụ thủ trưởng giao và phải hoàn thành.”

Sau đó, mỗi trưởng phòng dưới quyền bị can Hưng được giao chỉ tiêu phải “rút ruột” từ 50 triệu đồng ($2,132) đến 25 tỷ đồng ($1 triệu) để đủ chỉ tiêu bị can Sơn yêu cầu.

Những trưởng phòng này phân chia nguồn ngân sách thành 29 gói thầu, trong đó có chín gói giá trị dưới 10 tỷ đồng ($426,449) để Tư Lệnh Cảnh Sát Biển phê duyệt, không phải báo cáo Bộ Quốc Phòng.

Ngoài ra, họ “đặt vấn đề” với các nhà thầu để nâng giá, nhằm “hỗ trợ đơn vị có nguồn quỹ vốn sử dụng vào mục đích phúc lợi.” Sau đó, 24 hợp đồng được Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Biển ký với 16 doanh nghiệp, giúp rút ruột ngân sách 50 tỷ đồng.

Trụ sở Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Biển Việt Nam. (Hình: Người Tiêu Dùng)

Có được số tiền này, bị can Sơn chia cho mình và bốn bị can Đồng, Hậu, Quyết và Dũng mỗi người 10 tỷ đồng ($426,500). Sau khi bị phát hiện, họ đã nộp lại số tiền này.

Riêng sáu trưởng phòng thuộc Cục Kỹ Thuật, cơ quan tố tụng xác định họ “có mối quan hệ lệ thuộc,” thực hiện mệnh lệnh cấp trên, không có động cơ vụ lợi và không biết số tiền 50 tỷ đồng sau đó bị chia cho cá nhân nên không bị xử lý hình sự. (Tr.N) 

Bảo Vệ Sự Sống và Chôn Cất Các Em Thai Nhi tại Xuân Lộc và Cà Mau

Lm. Giuse Nguyễn văn Tịch

Ban Bảo Vệ Sự Sống giáo phận Xuân Lộc cùng với giáo xứ Cà Mau và Bạc Liêu lập 2 nghĩa trang thai nhi dưới sự bảo trợ của cha Phanxico Trương Bửu Diệp. Nghĩa trang thai nhi Cà Mau lập được 7 năm và nghĩa trang thai nhi Bạc Liêu lập được 4 năm, tất cả đều đang hoạt động tốt đẹp. Mỗi lần lập chúng tôi đều đến cha Diệp xin Ngài bảo trợ, mọi việc diễn tiến thật tốt. Mỗi năm chúng tôi đều quay trở lại khích lệ các thiện nguyện viên của hai nghĩa trang, thăm hỏi cha xứ và tạ ơn cha Diệp.

Thật ấm lòng cho các thai nhi đáng lẽ bị bỏ đi như rác thải, hoặc bỏ bờ bụi, các em vẫn được trân trọng, dâng lễ và an táng tử tế. Quý cha, cộng đoàn và cùng với mọi người không phân biệt tôn giáo vẫn luôn dành tấm lòng, mảnh đất và thánh lễ trang trọng cho các thai nhi. Xin cám ơn tất cả quý vị và tạ ơn Chúa vẫn làm việc qua những con người tốt lành này.

Thật ấm lòng khi đến cha Phanxico Trương Bửu Diệp, một sự hiện diện yêu thương của Chúa giữa mọi người. Nơi đây vẫn tấp nập cả người lương và người Công Giáo đến cầu khấn Ngài. Tôi thấy mọi người đến gần mộ Ngài cầu khấn, sau đó đặt tay lên mộ Ngài rồi xoa lên khắp người của họ và người thân.

Tôi thấy có một chỗ rất quan trọng trên cơ thể nhưng chẳng thấy ai xoa, kiểm soát được chỗ này sẽ tránh được rất nhiều hậu hoạ và tạo được nhiều phúc đức, đó là cái MIỆNG.

Những điều cần phải nói lại không dám lên tiếng, những điều không nên nói và không được nói thì lại cứ nói, nói quá nhiều hay quá ít cũng không tốt, biết bao gia đình tan vỡ cũng chỉ vì miệng lưỡi mà ra và người ta có thể giết nhau bởi cái miệng hoặc người ta cũng có thể khuyên bảo, khích lệ, an ủi cũng từ cái lưỡi mà ra. Đáng lẽ phải xoa lên miệng mới đúng và đó là chỗ cần chỉnh sửa. Tôi ở lại với Ngài một đêm cầu xin cho bản thân, thiện nguyện viên, nhân viên, ân nhân, những người đến với ban BVSS và công việc ban BVSS đặc biệt các bé mồ côi có cuộc sống tốt đẹp. Xin tạ ơn Ngài và cám ơn Chúa đã để lại Lòng Thương Xót sống động của Chúa tại nơi này.

Tấm lòng cho các thai nhi đã thúc đẩy chúng tôi thực hiện những dự án là các nghĩa trang thai nhi ở các nơi với mong ước lên tiếng nói cho các thai nhi để các em được tôn trọng, được bảo vệ sự sống hoặc ít nhất cho các em nấm mồ.

Xin cám ơn tất cả quý cha, quý vị, quý ân nhân và đặc biệt cha Phanxico đã cho chúng con cùng chung tay góp sức cho công việc BVSS và xin Chúa qua sự chuyển cầu của cha Phanxico đón nhận những thiện nguyện và ban phước cho tất cả chúng ta trong năm mới này.

Ban Bảo Vệ Sự Sống giáo phận Xuân Lộc đang thực hành sứ vụ này không phân biệt tôn giáo, thành phần và mong muốn được cùng nhà nước, nhà trường, nhà thương và những nhà hảo tâm chung tay góp sức
6 Đề Mục Phục Vụ của chúng tôi bào gồm:
1. Mục đau lòng – an táng các thai nhi : bởi các em bị giết bởi chính cha mẹ của mình. Các em bị tan nát và bị bỏ đi như rác thải. Hơn 62,000 thai nhi chúng con đã mang về an táng
2. Mục nặng lòng – cưu mang những cô cơ nhỡ : có những em mới 12 tuổi và bị hại bởi chính cha mẹ của mình. Các em có lỗi mà cộng đồng lại hay soi mói và ít để cho người ta lòng trân trọng. 1000 phận người đã từng đến nơi này tạm lánh, sinh con, giữ con
3. Mục trăn trở – các bé được cứu, đặc biệt là các bé mồ côi : Các cháu sẽ như thế nào đây. 18 năm trường cho tương lai ban đầu của một kiếp người.
4. Mục thương cảm – mẹ đơn thân : có mẹ 1, có mẹ 2, có mẹ 3 đứa con. Họ mong có mái gia đình, họ mong đời hạnh phúc, nhưng dường như đã vượt quá tầm tay và một mình vừa làm mẹ – làm bố, nuôi con.
5. Mục xót xa – người vô gia cư và giai đoạn cuối: cuộc đời xế chiều, họ chẳng con ai, cô đơn và tuyệt vọng. nhận họ như người thân, sống tình người với họ và giúp họ ra đi bình an, ra đi có Chúa.
6. Mục đồng lòng – các trẻ em và gia đình nghèo : trợ giúp giáo dục cho những em con nhà nghèo, đặt biệt cho những cháu bị HIV hay ảnh hưởng bởi HIV. Các cháu chỉ là gánh hậu quả, giờ đây, chúng ta cùng chung tay dắt các cháu đến trường các cháu được giáo dục, giáo dục thay đổi phận người, giáo dục cho các cháu thành người tốt và người biết sống trên đôi chân của mình. Bên cạnh đó cũng đồng lòng với một số gia đình nghèo chúc lương thực.
Trong 6 mục ban BVSS đang thực hiện, mục cưu mang các bé vẫn là mục trăn trở lòng hơn cả. Có nhiều cháu khác nhau : có cháu được mẹ gửi lại, có cháu từ ngoài đường nhặt về, có cháu từ thùng rác có lẽ do phá thai mà không thành về, có cháu mẹ chết do covid, có cháu mẹ đơn thân đi tù, có cháu nhận từ bé sơ sinh, có cháu lớn lang thang và được gửi vào, có cháu là con của loạn luân, phần lớn các cháu con của mẹ đơn thân… mỗi cháu mỗi hoàn cảnh, mỗi cháu một lịch sử kỳ diệu mà có thể viết lên cuốn chuyện đẹp.
Nguyên tấc đã đến với Mái Ấm, dù còn mẹ hay không còn mẹ, Mái Ấm Tạm Lánh đã cưu mang thì cưu mang đến cùng. Cứu được người là một việc vĩ đại, nhưng làm cho sự sống con người ấy được tốt, sống trên đôi chân của các cháu và sống dồi dào, sống hạnh phúc lại là điều vĩ đại hơn. Đây là công việc của những tấm lòng yêu thương, nếu không có tình thương sẽ chẳng cưu mang nổi. Và đây là công việc của giáo dục, giáo dục thay đổi phận người. Các bé biết mình được cưu mang trong tình thương, sau này các bé sẽ sống với lòng biết ơn và trả ơn khi giúp đỡ người khác chứ không phải là cô độc, hận đời, khép kín. Các bé được giáo dục tốt, các bé sẽ có những kỹ năng sống tốt để tồn tại, có nghề nghiệp để tự sống tốt trên đôi chân của mình. Để làm được những việc ấy, cơ sở có thể dễ làm, nhưng yếu tố nhân sự để theo đuổi cuộc đời các em mới là điều khó khăn.
 

Linh mục Giuse Nguyễn Văn Tịch, TB BVSS gp. Xuân Lộc.

Tết không tết trong Khu tạm cư Thủ Thiêm

Van Pham

Mai Tiên

Suốt đoạn đường Lương Đình Của từ ngã tư đến cầu Cá Trê dài mấy trăm mét thuộc phường Bình Khánh, quận 2 cũ (giờ là TP Thủ Đức, thuộc TP HCM) từng rất sầm uất, bên ngoài là dãy cửa hàng và chợ, bên trong rất nhiều chung cư lớn nhỏ cũ mới, vô cùng nhộn nhịp. Một mét vuông đất ở đây đẻ ra tiền suốt 24 tiếng một ngày: sáng, người ta bày bán cà phê, đồ ăn sáng, thực phẩm tươi sống cho đến xế trưa. Chợ đồ tươi vừa vãn thì quán nhậu bày ra tới nửa đêm. Khúc nào rộng làm chỗ gởi xe. Hàng chục ngàn người dân trong các chung cư ăn uống, mua sắm rầm rập suốt ngày đêm, tràn lấn nghẹt cả những con đường nhỏ hẹp chưa được quy hoạch.

HÌNH: – Khu tạm cư của người dân Thủ Thiêm mất đất

Nhất là từ khi bên kia sông-trung tâm quận 1- nở nồi ra, đất đai ngày càng thiếu thốn khiến người dân và doanh nghiệp phải nhìn sang bên kia sông Sài Gòn thì sinh khí vùng đất này càng bốc lên ngùn ngụt, mặc dù nó xô bồ, chen chúc và thiếu trật tự như bất cứ khu vực đang phát triển nóng sốt nào khác.

Nhà bà Phan Thị Thủy ở đó.

Bỗng dưng ra đường

Năm 1982, bà mua lại cái quán cà phê ở mặt tiền đường Lương Đình Của, nay là chỗ đối diện với cây cầu vượt xây dang dở rồi bỏ hoang từ năm nảo năm nào tới giờ. Ngôi nhà cấp 4 rộng 45 m2 có gác lửng, gia đình bà vừa buôn bán, vừa sinh sống. Giá mua năm đó là 2,5 cây vàng.

Tuy mua giấy tờ tay, chưa được cấp sổ hồng nhưng bà Thủy có xác nhận của địa phương, hàng năm đều lên phường đóng lệ phí sử dụng đất theo quy định của Nhà nước. Toàn gia đình gồm vợ chồng bà và hai con cũng được đăng ký KT3 tại địa chỉ này. Theo quy định, KT3 là bước xác nhận “tiền hộ khẩu”, do Công an địa phương xác thực và đăng ký cho người dân sinh sống ổn định tại một địa chỉ hợp pháp.

Giai đoạn đó muốn được cấp hộ khẩu TP HCM theo con đường chính thức là gần như không thể, do những quy định vô lý: Muốn mua nhà buộc phải có hộ khẩu, nhưng muốn có hộ khẩu thì phải có sẵn nhà. Quy định này tạo cơ hội làm mưa làm gió và làm giàu cho công an khu vực và công an hộ khẩu tại các quận suốt vài chục năm. Người dân muốn mua nhà hay muốn nhập hộ khẩu thành phố, không có cách nào khác là “chạy” công an. Giá chạy hộ khẩu tính bằng vàng.

Gia đình cô Thủy được cấp KT3 tại ngôi nhà họ đã mua, kinh doanh và sinh sống ổn định tại đó nhiều năm, nghĩa là dù quy định khó khăn cách mấy thì họ cũng đã sắp hoàn tất. Tối đa sau ba năm, họ sẽ được cấp hộ khẩu, từ đó chính thức xác nhận chủ quyền với ngôi nhà và được hưởng các chế độ hành chính của người dân TP HCM, như việc làm (nếu muốn vào Nhà nước), học hành của con cái, bảo hiểm chữa bệnh.v.v.

Ai ngờ, đang làm ăn sinh sống ngon lành thì tháng 1/2000, địa phương cho biết khu này giải tỏa. Mà ngôi nhà của cô thuộc loại giải tỏa trắng, không đền bù.

21 của dân, 48 của quan

“Họ kêu mình tự tháo dỡ, nếu không sẽ bị cưỡng chế”-bà Thủy kể – “Buồn quá, tôi dọn qua quận 4 ở với chị gái”.

Tháng 7/2001, biết thêm thông tin về vụ giải tỏa, bà đăng ký về khu tạm cư một héc-ta (1 ha) ở phường Bình Khánh, quận 2. Cả gia đình bốn người, hai con đang tuổi trưởng thành dồn vô căn phòng vỏn vẹn 21 mét vuông.

Rộng 3,2 m, sâu 7 m. Hơn 21 mét vuông chớ đâu ra 48 mét vuông mà người ta nói!

48 mét vuông là con số trên biên lai thu tiền điện nước của một gia đình hàng xóm cách nhà bà vài căn, cùng cảnh dân tạm cư trong khu 1 ha này. Tất cả các căn phòng đều như nhau, được xây dựng (tạm) hàng loạt để làm chỗ tạm cư cho dân bị giải tỏa khu vực Thủ Thiêm lúc bấy giờ. Nó thông thống từ trước ra sau, rộng 3,2 m, sâu 7 m, thành từng dãy trệt và trên lầu, đi lên bằng cầu thang sắt. Nhưng không hiểu sao trên giấy tờ lại ghi mỗi căn phòng rộng 48 m2.

-21 chứ đâu ra mà 48!

Bà Thủy cứ lầm thầm nhắc đi nhắc lại những con số đã thuộc lòng từ 22 năm nay, như cách phản ứng kiên nhẫn cùng cực của dân Thủ Thiêm với chính quyền. 21 mét vuông, căn phòng đúng nghĩa “chui rúc”, vì nó thiếu sáng, chật hẹp và bức bối không tả. Gom tất tật chỗ để xe máy, toilet, bếp vô đó nên không còn chỗ đặt bàn ghế, giường tủ gì nữa. Ban ngày, tấm nệm lớn dựng lên kiêm luôn chức năng bức vách chia căn phòng làm hai. Bên ngoài để xe máy và bà ngủ. Bên trong, cháu gái ngủ. Lênh đênh qua hành trình tạm cư của gia đình, cháu đã thành sinh viên. Chiếc bàn học nhỏ tí xíu kê giữa bề bộn áo quần chăn gối.

Chỉ cách đó đúng ba bước chân là bếp và phòng vệ sinh. Ban đầu Khu tạm cư không làm bếp riêng cho từng phòng, nhưng chật chội quá nên mọi gia đình đều phải tìm cách cơi nới. Có nhà xin lấn ra đoạn hành lang chung, lát gạch cao và che chắn thêm bên trên để kê bếp, chạn và dựng một chiếc bàn ăn chân xếp. Nhà bà Thủy không cơi ra ngoài mà cơi vào bên trong, ở đoạn thông thủy giữa hai dãy nhà tạm cư để làm bếp. Gọi là bếp nhưng nó chỉ đủ đặt một chiếc bàn kê vừa hai ba cái nồi nhỏ liền nhau. Không gian bên trên là chỗ treo, kê, móc tất cả các thứ đồ dùng bếp núc của một gia đình ba người. Dưới sàn, nước lép nhép, đen ngòm bẩn thỉu.

-Mỗi lần nhà bên kia xài nước là bên này nó dội lên, hôi, dơ lắm cháu ơi, mà phải chịu. Ban quản lý (Khu tạm cư) người ta cũng chẳng làm gì được!

Đã 22 năm, đủ để một thế hệ mới ra đời và trưởng thành, gia đình bà Thủy vẫn kẹt trong khu tạm cư. Không nghề nghiệp vì từ khi về khu tạm cư, bà không có không gian, mặt bằng và khách hàng để tiếp tục mở quán cà phê. Bà chuyển sang một “sự nghiệp” mới một cách bắt buộc: Đi kiện, đòi đền bù thỏa đáng cho ngôi nhà đã bị giải tỏa trắng.

Sau một thời gian kiện, chính quyền trả lời bà: được đền bù 50.000 đ/m2.

Tại sao lúc trước thì giải tỏa trắng, sau lại đền bù? Tại sao có giá 50.000 đ?

Bà Thủy cho rằng cách giải quyết của chính quyền không minh bạch. Nên bà không chấp nhận mà tiếp tục kiện.

Theo lời bà Thủy, chồng bà là thiếu tá Phòng điều tra Công an quận 10, sau được chuyển về Đội điều tra Công an quận 2. Nhưng vì chồng công an mà vợ đi kiện chính quyền suốt nên ông bị giáng cấp xuống đại úy. Không những thế, ông bị gây khó khăn liên tục trong công việc. Nên sau khi về khu tạm cư ít lâu, ông xin ra khỏi ngành.

Một ngày nọ, ông tự tử chết trong chính căn phòng tạm cư rộng 3,2 m, sâu 7 m mà gia đình mình đang tá túc.

HÌNH: – Chỗ tạm cư của người dân Thủ Thiêm bị cưỡng chế nhà.

***

Ở tạm 22 năm

Còn lại một mình, bà Thủy vẫn kiên trì đi kiện.

Bàn tay những kẻ cướp đất xô những người dân bắn khỏi ngôi nhà của họ, nhưng cũng đẩy họ đến với nhau, giúp đỡ và cố kết với nhau thành một khối kiên gan trong suốt 26 năm đi kiện chính quyền TP HCM, dù luôn trong tâm thế trứng chọi đá.

Từ năm 2018, vừa đi kiện ở TP HCM, bà Thủy vừa bắt đầu hành trình đi kiện tận Hà Nội. Cứ mỗi năm hai lần, những người dân Thủ Thiêm đang sống vật vờ ở khu tạm cư lên đường ra Hà Nội, tìm đến Trung ương để đưa đơn, trình bày. Tiền-con cái họ vắt sức lao động để cung ứng cho cha mẹ đi kiện, mỗi năm khoảng hơn chục triệu đồng.

Dân oan Thủ Thiêm thuê những căn nhà trọ xa tít ngoại ô cho thật rẻ, ăn uống chi phí vô cùng tiết kiệm để bám trụ được dài ngày ở thủ đô. Từ sáng sớm đến đêm khuya, những người dân cơ cực thay phiên nhau đến nhà riêng các vị lãnh đạo từ trước 7 giờ sáng để đảm bảo gặp bằng được trước khi các vị này rời khỏi nhà. Sau đó, bà con đến các cơ quan công quyền có chức năng giải quyết khiếu nại tố cáo để căng băng rôn, yêu cầu được giải quyết.

Họ đi bộ và xe bus, tính tóan tỉ mỉ từng chặng đường để những đồng tiền đi kiện ở lại trong túi lâu nhất có thể.

Sau hơn 20 năm, đại án máu và nước mắt mang tên Thủ Thiêm dần dần hé lộ. Nhưng đã qua năm đời chủ tịch thành phố, những người dân bị cướp đất cướp nhà vẫn kéo dài sự tồn tại lay lắt trong những khu tạm cư. Mái tôn của những khu nhà rỉ một màu nâu đỏ. Cầu thang, lan can sắt đã mục thủng từ rất lâu. Nhưng chữ “tạm” mỉa mai vẫn bám chặt họ, có người năm năm, có người 13 năm, có người 22 năm…

Giữa hai dãy nhà của khu tạm cư 1 ha có một lối đi nhỏ. Công nhân vệ sinh chọn luôn chỗ ấy làm khu tập kết rác. Mặc dù thùng rác đã được rửa qua và úp lại chờ đến ngày mai, nhưng lối đi không lúc nào khô vì nước rỉ ra liên tục, nhuộm đen cả lòng đường. Chiều chiều, những người bán cá từ chợ tự phát gần đó hắt đổ nước sục và rửa cá còn thừa trước khi ra về khiến con đường biến thành một vũng nước đọng tanh hôi. Bà Thủy và con cháu thường xuyên phải xách nước ra dọn quét cho bớt mùi và ruồi nhặng.

Chúng tôi đến khu tạm cư vào những ngày cùng tận của năm Nhâm Dần. Dưới những mái nhà tối tăm, những bức vách tôn rỉ sét, những con đường nội khu lầy lụa ngập nước bẩn đen ngòm và cỏ dại, những căn phòng ổ chuột che chắn cơi nới đủ hình đủ dạng, đó đây vẫn có hoa vạn thọ vàng tươi rực rỡ, mào gà đỏ thắm, cành mai nhú những chùm nụ chen chúc căng mẩy… đặc trưng cái tết phương Nam.

Tết vẫn đến thản nhiên dù cho những con người sinh sống trong Khu tạm cư chẳng còn lòng dạ nào mong chờ. Tết nối Tết. Thời gian biến những mái tóc xanh ngày nào thành vầng cỏ bạc xơ xác. Nhưng trong lòng những kiếp người bỗng dưng tai bay vạ gió, cơ cực trầm luân suốt hai mươi mấy năm trời, dù cạn kiệt niềm tin vào luật người vẫn le lói hy vọng vào nhân quả, vào thứ luật lệ của Trời. Mỗi sợi khói tỏa lên từ mỗi nén nhang bàn thờ gia tiên ngày Tết đều chở oằn lời van vái cầu xin về một chốn định cư, an cư cho những ngày cuối của đời mình và cho các đời con cháu.

Các đời lãnh đạo thành phố gần như đều từng đến úy lạo tinh thần bà con dân oan Thủ Thiêm vào dịp tết. Năm nay cũng vậy, bà Thủy kể một vị lãnh đạo nào đó vừa đến tặng quà tết cho các hộ dân và thuyết phục họ lên chung cư Bình Khánh kế bên để sống vì khu này đã quá mục nát bẩn thỉu. Khu chung cư đồ sộ được xây từ 2014, làm nơi cư trú cho các hộ bị giải tỏa để nhường đất cho dự án Thủ Thiêm. Thời điểm đó nó vắng tanh và xa ngắt.

Bây giờ, nó là vị trí đắc địa: nằm ở đường Lương Định Của, thuộc quận 2 cũ, khu vực rất sầm uất, chỉ cách quận 1 ít phút xe. Nhưng, mặc dù sống cảnh chen chúc vơí chuột và gián, mùi hôi thối, cái nóng nực ngột ngạt trong khu ổ chuột, thậm chí không thể gọi đó là cuộc sống, nhưng nhiều người dân Thủ Thiêm không cam lòng rời nó để lên ở trong chung cư thoáng mát lộng gió.

-Ở đó thì tốt hơn thiệt. Nhưng rồi ra sao? Ở đây tụi tui cũng tạm cư, lên đó vẫn tạm cư tiếp. Tạm cư hai mươi mấy năm rồi, lên đó lại tạm bao nhiêu năm nữa? Thì mình vẫn tiếp tục đi kiện được, tụi tui kiện tới chừng nào chánh phủ, bác Trọng giải oan cho tụi tui. Nhưng nếu tui chết thì con cháu tui người ta có cho ở tiếp không? Nó hổng có tên đi kiện, người ta đuổi nó thì sao? Mà người ta thấy mình sống ổn rồi, họ làm lơ luôn thì sao?-bà Thủy trầm ngâm.

HÌNH: – Khu Thủ Thiêm năm 1996 sầm uất…

Chống tham nhũng, ‘phía bên kia’ bắt đầu phản công?

Báo Tiếng Dân

01/02/2023

Blog VOA

Trân Văn

1-2-2023

Sau những Trần Thị Nguyệt Thu, Nguyễn Thị Xuân Trang, Vương Hà My, mới đây, công chúng bắt đầu thảo luận sôi nổi về Tô Hà Linh (ái nữ của ông Tô Lâm – Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Công an Việt Nam),…

Sau những Nguyễn Xuân Phúc, Phạm Bình Minh, Vũ Đức Đam, Huỳnh Tấn Việt, Bùi Nhật Quang, Nguyễn Thành Phong, Phạm Xuân Thăng, Nguyễn Thanh Long, Chu Ngọc Anh, Trần Văn Nam – những Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương (BCH TƯ) đảng CSVN đã thôi… “phục vụ”, mạng xã hội và một số cơ quan truyền thông bắt đầu nhắc đến danh tính những cá nhân là thân nhân giới lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam.

Sau những Trần Thị Nguyệt Thu (phu nhân của ông Nguyễn Xuân Phúc – cựu Ủy viên Bộ Chính trị, cựu Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam), Nguyễn Thị Xuân Trang (ái nữ của ông Nguyễn Xuân Phúc), Vương Hà My (ái nữ của ông Vương Đình Huệ – Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch Quốc hội Cộng hòa XHCN Việt Nam), mới đây, công chúng bắt đầu thảo luận sôi nổi về Tô Hà Linh (ái nữ của ông Tô Lâm – Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Công an Việt Nam),…

Giống như cô My đột nhiên nổi như cồn sau khi khoe vừa tốt nghiệp Oberlin College – một trường đại học tọa lạc ở tiểu bang Ohio, Mỹ (1) – khiến thiên hạ thắc mắc vợ chồng ông Huệ đã làm gì để có thể trang trải chi phí được ước đoán tối thiểu cũng phải 85.000 Mỹ kim/năm (2), cô Linh cũng đang nổi như cồn vì với mức thu nhập chính thức của ông Tô Lâm (khoảng 7.860 Mỹ kim một năm), ông lấy tiền từ đâu để trả khoản học phí khoảng 25.000 Mỹ kim/năm cho ái nữ (3) có thể theo học tại SOAS?

SOAS (School of Oriental and African Studies) tọa lạc ở London, Vương quốc Anh – một nơi vốn nổi tiếng là đắt đỏ nên khoản học phí 25.000 Mỹ kim/năm là chưa đúng và chưa đủ. Nếu kể cả chi phí ăn, ở, sách vở,… cho ái nữ mỗi năm thì con số thực chi chắc phải gấp năm, bảy lần mức thu nhập chính thức/năm của ông Tô Lâm. Nhân vật đang chỉ đạo điều tra, truy cứu trách nhiệm hình sự hàng loạt viên chức tham nhũng moi từ đâu ra khoản tiền ấy để lo cho ái nữ?

Không cần trả lời thì ai cũng biết vì sao ông Tô Lâm có thể cho con gái du học. Bởi ai cũng biết nên mới có chuyện cô Linh tốt nghiệp SOAS nổi như cồn. Có một điểm đáng chú ý là cô Linh khoe việc cô tốt nghiệp SOAS trên trang facebook của cô từ tháng 7 năm ngoái nhưng tháng giêng năm nay – lúc cha cô đang chỉ đạo mở rộng cuộc tấn công tham nhũng – chuyện cô du học tại Vương quốc Anh mới được giới thiệu với công chúng và vì vậy, cô phải vội vội, vàng vàng đóng trang facebook của cô (4).

Tô Hà Linh còn quá trẻ nên có lẽ cô chẳng đắc tội với ai đến mức phải vội vàng “mai danh, ẩn tích” trên mạng xã hội nhưng thân phụ của cô thì ngược lại. Điều đó cho thấy cuộc chiến được dán nhãn “chống tham nhũng” ở Việt Nam đã bước vào giai đoạn hết sức khốc liệt. Những cá nhân, những nhóm bị tấn công vì tham nhũng đang phản công. Có bên cố gắng bày ra để thiên hạ tường, vợ con Chủ tịch Nhà nước tham tàn đến mức nào. Có bên cố gắng minh họa Thủ tướng dính líu đến “sâu dân, mọt nước” ra sao. Cũng có bên chứng tỏ Chủ tịch Quốc hội chẳng sạch sẽ gì hơn và Bộ trưởng Công an cũng thế!… Chống tham nhũng càng quyết liệt thì thiên hạ càng có thêm nhiều thông tin, bằng chứng để nhận ra, tại Cộng hòa XHCN Việt Nam chẳng có “bàn tay” nào… “sạch”!

***

Thu nhập chính thức của các viên chức lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền từ trung ương đến địa phương tại Việt Nam chỉ dao động trong khoảng từ 5.000 Mỹ kim/năm đến 8.000 Mỹ kim/năm nhưng khó mà đếm xuể đã và đang có bao nhiêu viên chức cho con du học ở ngoại quốc. Ai cũng biết tại sao lại thế và các hệ thống chính trị lẫn hệ thống công quyền từ trung ương đến địa phương xem đó như điều đương nhiên, thậm chí còn xem việc tốt nghiệp đại học ở ngoại quốc của con các viên chức như một “điểm son” để tuyển dụng, cất nhắc, chưa kể còn dựa vào yếu tố này để quảng cáo về “năng lực” của… đội ngũ kế thừa, thành ra chẳng khó khăn gì khi tìm ví dụ cho thực trạng trái khoáy này.

Đâu phải tự nhiên mà tất cả viên chức từ Tổng Bí thư trở xuống thẳng tay gạt bỏ đề nghị hình sự hóa “giàu có bất thường” (điều tra truy cứu trách nhiệm hình sự, tịch thu tài sản của những viên chức không thể giải trình hợp lý về nguồn gốc tài sản của họ) khi sửa Luật Hình sự (5) vào các năm 2015 và 2017, Luật Phòng – chống tham nhũng vào năm 2018 (6). Nên hiểu thế nào khi ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng CSVN từng tuyên bố rất nhiều lần, ở nhiều nơi rằng chống tham nhũng tại Việt Nam “không có vùng cấm, không có ngoại lệ, bất kể đó là ai” nhưng cũng chính ông Trọng cương quyết từ chối công bố tờ khai tài sản của những cá nhân được đảng lựa chọn bởi “nhạy cảm và khó vì liên quan đến các quyền về đời tư” (7)?

Nếu không gạt bỏ đề nghị hình sự hóa “giàu có bất thường” khi sửa Luật Hình sự và Luật Phòng – chống tham nhũng, không ngại… “nhạy cảm và khó” rồi bác bỏ đề nghị công bố công bố tờ khai tài sản của những cá nhân được đảng lựa chọn thì ắt không có chuyện trong cuộc chiến chống tham nhũng, “phía bên kia” khai thác chuyện con cái “phía bên này” du học và tốt nghiệp những đại học mà toàn bộ chi phí cho mỗi năm học xấp xỉ hàng trăm ngàn Mỹ kim/năm. Thu nhập chính thức chưa tới chục ngàn Mỹ kim/năm nhưng đủ khả năng tài chính để chi hàng trăm ngàn Mỹ kim/năm cho con cái du học thì làm sao đủ “sạch” để tẩy rửa hệ thống? Theo logic thì phải thắc mắc như thế chứ chấp nhận hình sự hóa “giàu có bất thường” thì còn gì các… hệ thống?

Chú thích:

(1) https://thoibao.de/blog/2022/08/20/chu-tich-quoc-hoi-da-ho-suon-chinh-phuc-co-tan-dung-de-ha-guc/

(2) https://www.oberlin.edu/admissions-and-aid/tuition-and-fees

(3) https://www.soas.ac.uk/international/study-abroad-and-exchange/inbound-students-study-abroad-soas/study-abroad-fees-and

(4) https://www.nguoi-viet.com/viet-nam/mang-xa-hoi-ro-ri-hinh-anh-con-gai-to-lam-tot-nghiep-dai-hoc-o-anh/

(5) http://dantri.com.vn/phap-luat/giau-bat-thuong-co-the-bi-tich-thu-tai-san-1386181152.htm

(6) https://dantri.com.vn/chinh-tri/chu-tich-quoc-hoi-nhieu-can-bo-co-tai-san-rat-lon-ma-khong-the-giai-trinh-20180910105202887.htm

(7) https://www.tienphong.vn/xa-hoi/tong-bi-thu-ke-khai-tai-san-can-bo-la-van-de-rat-kho-nhay-cam-1286576.tpo

Công an quyết truy tố Nguyễn Phương Hằng, chưa cho tại ngoại

Báo Nguoi-viet

January 30, 2023

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hôm 30 Tháng Giêng, Công An thành phố Sài Gòn đã hoàn tất kết luận điều tra bổ sung, chuyển hồ sơ sang Viện Kiểm Sát cùng cấp tiếp tục đề nghị truy tố bà Nguyễn Phương Hằng, tổng giám đốc công ty Đại Nam, cùng ba thuộc cấp về tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân.”

Theo báo Pháp Luật TP.HCM, ba thuôc cấp bị đề nghị truy tố gồm bà Nguyễn Thị Mai Nhi, 40 tuổi, trợ lý của bà Hằng; bà Lê Thị Thu Hà, 31 tuổi, nhân viên công ty Đại Nam, và ông Huỳnh Công Tân, 29 tuổi, trưởng Phòng Truyền Thông công ty Đại Nam.

Con trai của bà Nguyễn Phương Hằng đã gửi đơn xin khoan hồng, giảm nhẹ hình phạt và xin được bảo lãnh cho mẹ để chữa bệnh. (Hình: Chụp qua màn hình)

Việc này được Công An thành phố Sài Gòn đưa ra sau gần hai tháng điều tra theo yêu cầu của Viện Kiểm Sát là “làm rõ hành vi của một số người có dấu hiệu đồng phạm với bà Hằng trong việc tổ chức và tham gia các buổi livestream, phát ngôn sai phạm.”

Ngoài những người trên, theo kết luận điều tra, trong lúc “thực hiện hành vi phạm tội” của bà Nguyễn Phương Hằng còn có sự xuất hiện của Tiến Sĩ Luật Đặng Anh Quân và Luật Sư Nguyễn Đình Kim với tư cách là khách mời trong các buổi livestream.

Tuy nhiên, nhà chức trách đã trưng cầu giám định 38 trang tài liệu được dịch thành văn bản từ phát ngôn của hai ông Quân, Kim và kết luận phát ngôn “không chuẩn mực về các bị hại, nhưng chưa đủ cơ sở khẳng định có những nội dung xuyên tạc, vu khống, xúc phạm nghiêm trọng đến uy tín, danh dự, nhân phẩm của các cá nhân.”

Những nội dung hai người này nói cũng “không thuộc bí mật cá nhân, bí mật của gia đình và đời sống riêng tư theo quy định của Luật An Ninh Mạng, Luật Báo Chí, Luật Xuất Bản và các quy định pháp luật có liên quan trong lĩnh vực thông tin và truyền thông.” Do vậy, không đề nghị truy tố.

Hồ sơ của công an cho biết từ Tháng Ba, 2021, bà Nguyễn Phương Hằng dùng 12 trang YouTube và TikTok phát livestream “xâm phạm bí mật đời tư, xúc phạm uy tín, danh dự” của nghệ sĩ hài Hoài Linh, ca sĩ Vy Oanh, vợ chồng ca sĩ Thủy Tiên, nhà báo Hàn Ni.

Trong thời gian này, ba bị can Nguyễn Thị Mai Nhi, Lê Thị Thu Hà và Huỳnh Công Tân thực hiện các nhiệm vụ gồm: Đăng tin giới thiệu các buổi livestream của bà Hằng trên Facebook, in ấn các nội dung mà bà Hằng sẽ phát ngôn, chuẩn bị các thiết bị ghi hình và phát livestream trên mạng xã hội.

Bà Nguyễn Phương Hằng, 52 tuổi, trước đây có tên Nguyễn Thị Thanh Tuyền, là đại gia bất động sản, vợ của doanh nhân Huỳnh Uy Dũng (tức Dũng “Lò Vôi”), có quốc tịch Việt Nam và Cộng Hòa Cyprus.

Bà Hằng bị bắt hôm 24 Tháng Ba, 2022, và liên tục bị gia hạn tạm giam đến nay.

Hiện chưa rõ thời điểm diễn ra phiên tòa xử bà Hằng với cáo buộc “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân.”

Theo VNExpress, cho đến nay Viện Kiểm Sát thành phố chưa công bố lý do bác đơn của ông Nguyễn Quang Tuấn, 32 tuổi, con trai bà Hằng, về việc xin đặt 10 tỷ đồng ($402,150) để bảo lãnh mẹ được tại ngoại để trị bệnh.

Bà Lê Thị Thu Hà, nhân viên công ty Đại Nam, bị công an đề nghị truy tố. (Hình: Nhật Thịnh/Thanh Niên)

Trong khi đó ông Tuấn cho rằng hành vi của bà Hằng không thuộc các trường hợp “không được áp dụng biện pháp đặt tiền để bảo đảm.”

Ông Tuấn mong cơ quan điều tra, Viện Kiểm Sát “xem xét thêm” cho điều kiện hoàn cảnh của bà Hằng “đang phải điều trị nhiều bệnh như cao huyết áp, rối loạn lo âu, tiền đình, thiếu máu, mất ngủ kéo dài, u xơ tử cung…” (Tr.N)

Quảng Nam: Đánh ghen, con dâu cùng mẹ chồng tưới xăng đốt ‘tình địch’

Báo Nguoi-viet

January 30, 2023

QUẢNG NAM, Việt Nam (NV) – Thấy chồng cõng một cô gái trên lưng ở thị trấn Nam Phước, huyện Duy Xuyên, cô vợ cùng mẹ chồng lấy xăng tưới vào “tình địch,” châm lửa đốt ngay trên đường gây phỏng nặng.

Nói với báo VNExpress hôm 30 Tháng Giêng, ông Nguyễn Hà Lai, phó giám đốc Công An tỉnh Quảng Nam, cho biết Công An huyện Duy Xuyên đã bắt giữ hai nghi can Nguyễn Thị Diễm Phượng, 23 tuổi, cùng mẹ chồng là bà Đặng Thị Thống Nhất, 44 tuổi, cùng ở xã Điện Phương, thị xã Điện Bàn.

Hình ảnh chị Đàm Thị Mỹ D., bị tưới xăng đốt ngay giữa đường. (Hình: Công An TP.HCM)

Nạn nhân bị tưới xăng đốt là chị Đàm Thị Mỹ D., 28 tuổi, ở phường Hòa Hải, quận Ngũ Hành Sơn, thành phố Đà Nẵng.

Theo bệnh viện Đà Nẵng, cả ba bệnh nhân đều được chuyển viện cấp cứu từ Quảng Nam. Hiện bệnh nhân Phượng và anh Nguyễn Văn Huy, 24 tuổi, chồng chị Phượng bị phỏng mức độ nhẹ do xăng cháy lan.

Riêng bệnh nhân Mỹ D. bị phỏng nặng toàn thân, hiện đang được điều trị hồi sức.

“Bệnh nhân D. bị phỏng ở mức độ rất nặng, khó tiên lượng nên chúng tôi vẫn đang theo dõi sát tình hình trong những ngày qua,” đại biện bệnh viện Đà Nẵng cho biết.

Theo điều tra, chị Phượng cho rằng chị D. có quan hệ tình cảm với chồng mình là anh Huy. Sáng 26 Tháng Giêng, chị Phượng thấy chồng cõng chị D. đi ra từ quán karaoke Quang Vinh ở thị trấn Nam Phước nên cùng mẹ chồng lao vào đánh ghen.

Trong cơn ghen, chị Phượng dùng xăng chứa trong chai 1.5 lít tưới vào người chị D. rồi bật lửa đốt. May mắn người dân phát hiện kịp thời nhào đến dập lửa chỉ 20 giây sau khi phát hỏa.

Sau sự việc, chị D. bị phỏng nặng và được người dân đưa đi cấp cứu tại bệnh viện Bình An ở thị trấn Nam Phước, song do vết phỏng quá nặng nên sau đó được chuyển tiếp ra bệnh viện Đà Nẵng.

Ngay sau đó, bà Nhất và chị Phượng bị công an bắt giữ ngay sau đó.

Tại cơ quan điều tra, nghi can khai xăng và bật lửa được chị Phượng chuẩn bị từ trước.

Liên quan đến việc dùng xăng đốt người tình, trước đó theo báo Thanh Niên hôm 18 Tháng Giêng, cho hay Công An quận Kiến An, thành phố Hải Phòng, đã bắt giữ nghi can Trương Văn Tùng, 28 tuổi, quê ở tỉnh Hải Dương, với cáo buộc “giết người, phóng hỏa đốt phòng trọ để phi tang.”

Nạn nhân được xác định là bà TTHA, 45 tuổi, quê ở tỉnh Tuyên Quang. Bà này đến Hải Phòng làm ăn và thuê nhà trọ tại phường Quán Trữ, quận Kiến An.

Lửa bao trùm nạn nhân. (Hình: VNExpress)

Tại đồn công an, nghi can Trương Văn Tùng khai mình và nạn nhân có quan hệ tình cảm. Khoảng 3 giờ chiều 17 Tháng Giêng (26 Tháng Chạp), tại phòng trọ của bà A., do cãi nhau, nghi can Tùng tức giận, lấy búa đập vào đầu người tình cho đến chết.

Sau đó, nghi can Tùng đặt thi thể nạn nhân lên giường, lấy xăng từ xe gắn máy của nạn nhân để trong phòng tưới lên giường, rồi châm lửa đốt nhằm phi tang. (Tr.N)

 THẾ NÀO LÀ “VÔ SẢN CHÂN CHÍNH”

 

Quyền Được Biết

Này thì ‘vô sản chân chính’…;
Này thì “đạo đức cách mạng”…;

Này thì “sống, học tập, làm theo tấm gương đạo đức hcm”…;
Mời mấy tay ‘ní nuận chính trị cao cấp’ của đảng giòi bọ vào mà phản biện, hùng biện và NGỤY BIỆN!

Nhiều người cứ ngỡ rằng cái đám này chúng nó qua Anh, qua Mỹ học hành thì cũng tiến bộ để tạo nên một sự thay đổi chính trị cho Việt Nam, đặc biệt là giới chính khách Hoa Kỳ.

Bé cái lầm, không phải chúng nó nốc Coca, xơi Hamburger là Mỹ hóa đâu, bởi vì dễ gì bọn chúng nó đá đổ cái nồi cơm mà cha mẹ chúng nó và chính bản thân chúng nó đang ăn?!
Không tin hả chú Sam?

Cứ nhìn thằng Nguyễn Thanh Nghị con thằng thủ tướng Ba Ếch Nguyễn Tấn Dũng du học bên Mỹ ngày nay là Bộ Trưởng Bộ Xây Dựng csVN đấy!
Hay là thằng út của Thủ Dũng Nguyễn Minh Triết hiện nay là Bí thư đoàn thanh niên cộng sản đấy!

Bọn chúng còn nhiều lắm, cha mẹ bọn chúng ăn cướp, tham nhũng khi có quyền hành, sau đó chúng dùng tiền bẩn đấy đi du học, cái ngữ bọn này mà thay đổi được Việt Nam thì đúng là tư duy của mấy thằng thần kinh.