Ngày 2 Tháng Chín

Ngày 2 Tháng Chín

Phạm Đình Trọng (Danlambao) – Ngày 2 tháng chín, 2018, công an bủa vây bịt bùng trước nhà nhiều người dân trên khắp mọi miền đất nước. Hai trung tâm chính trị văn hóa, xã hội, hai không gian tiêu biểu cho đời sống dân sự đất nước, tiêu biểu cho bộ mặt xã hội Việt Nam là Hà Nội và Sài Gòn không những là hai nơi số người dân bị công an nhà nước cộng sản bủa vây, ngăn chặn không cho ra khỏi nhà nhiều nhất mà trên khắp đường phố Hà Nội, Sài Gòn còn rải đầy sắc áo công an, dân phòng trang bị roi điện, dùi cui, trang bị cả bộ mặt thú săn hầm hầm sát khí. Khắp các ngả đường trung tâm hai thành phố lớn nhất nước giăng trùng trùng lớp lớp rào sắt, kẽm gai.

Ngày 2 tháng chín, 2018, Hà Nội, Sài Gòn như hai thành phố bị chiếm đóng, hai thành phố bị bạo lực nhà nước cộng sản phong tỏa. Vậy mà dịp này bộ máy tuyên truyền nhà nước cộng sản Sài Gòn đã lấy hàng tỉ tiền thuế của dân in hàng triệu tài liệu tô vẽ về ngày quốc khánh 2.9 mang đến phát cho từng nhà dân: “Đã trở thành truyền thống, ngày Quốc khánh mùng 2 tháng 9 là dịp cả đất nước, cả dân tộc hân hoan, náo nức mừng Tết Độc lập, cũng là dịp nghỉ lễ dài ngày để người dân nghỉ ngơi, đoàn tụ, vui chơi, giải trí cùng gia đình và bạn bè”.

Đúng là lươn lẹo tuyên huấn, nắm đấm công an. Hai đặc trưng nổi bật nhất của nhà nước cộng sản. Hai công cụ, hai sức mạnh bảo đảm lớn nhất cho sự tồn tại của nhà nước cộng sản. Tồn tại bằng lừa bịp tuyên truyền và bạo lực chuyên chính và dịp 2.9 hàng năm là dịp nhà nước cộng sản Việt Nam phô trương, thi thố hai sức mạnh này rầm rộ nhất, hợm hĩnh nhất. 

Nhưng ngày 2 tháng chín có đúng là ngày Quốc khánh, ngày Độc lập không? 

Trước ngày 2.9.1945 sáu tháng, ngày 11.3.1945, tại kinh kì Huế, vua Bảo Đại tuyên bố trước quốc dân Việt Nam và thế giới rằng: Chính phủ Việt Nam tuyên bố từ ngày này điều ước bảo hộ với nước Pháp bãi bỏ và nước Việt Nam khôi phục quyền độc lập. 

Tuyên bố một nước độc lập là điều hệ trọng, lớn lao của một giống nòi, một đất nước trước lịch sử. Không phải ai cũng có thể tuyên bố. Người đứng đầu một triều đình, một nhà nước đã được lịch sử công nhận mới được quyền tuyên bố và tuyên bố đó mới hợp pháp và có giá trị lịch sử. 

Triều nhà Nguyễn có công thống nhất đất nước từ mỏm cực Bắc Lũng Cú, Hà Giang đến đảo Thổ Chu, Kiên Giang chót cùng cực Nam, từ Trường Sơn đến Trường Sa. Triều nhà Nguyễn cũng có công kế tục triều nhà Lê đưa đội binh ra trấn giữ quần đảo Hoàng Sa. Triều nhà Nguyễn có công rất lớn mở mang bờ cõi về phía Nam và bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ ở biên cương phía Bắc, giữ nguyên vẹn toàn bộ quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Bảo Đại là vị vua hợp pháp của một triều đình đã trị vì Việt Nam gần 200 năm, triều đình nhà Nguyễn, là người có đầy đủ tư cách với người dân Việt Nam, với thế giới và với lịch sử tuyên bố Việt Nam độc lập và ngày Độc lập thực sự của Việt Nam là ngày 11.3.1945. 

Sự cai trị, đô hộ của thực dân Pháp xâm lược đã cướp mất nền độc lập của dân tộc Việt Nam. Có đầy đủ tư cách tuyện bố độc lập cho Việt Nam, người đứng đầu triều đình chính danh nhà Nguyễn chỉ tuyên bố ngắn gọn hai điều: Bác bỏ sự bảo hộ của nước Pháp và khôi phục nền độc lập cho Việt Nam. Đó là tuyên bố của giống nòi Việt Nam, tuyên bố của lịch sử Việt Nam. 

Chính những người cộng sản Việt Nam đã ghi vào lịch sử nhà nước cộng sản Việt Nam rằng cách mạng tháng tám năm 1945 là cuộc cách mạng cướp chính quyền. Chính quyền có được bằng ăn cướp, không được người dân chấp thuận bằng lá phiếu, không được bất kì nước nào trên thế giới công nhận. Hồ Chí Minh, người đứng đầu chính quyền ăn cướp bất hợp pháp không có bất kì tư cách nào để tuyên bố Việt Nam độc lập. Ngày 2.9.1945 chỉ là ngày những người cộng sản Việt Nam kết thúc việc cướp chính quyền trên toàn cõi Việt Nam mà thôi. 

Chính quyền cướp được mà có nên 73 năm đã qua, vẫn một không khí bạo lực, cướp bóc rình rập bao trùm xã hội. Công cụ bạo lực rình rập trước cửa từng nhà người dân. Sức mạnh bạo lực rầm rộ triển khai giữa bình minh thành phố, giữa cuộc sống người dân. Độc lập chi mà khốn khổ vậy! 

02.09.2018

Phạm Đình Trọng

danlambaovn.blogspot.com

Chống biểu tình: Cuộc chiến bất đối xứng

Chống biểu tình: Cuộc chiến bất đối xứng

FB Phạm Lê Vương Các

Công an Hà Nội làm nhiệm vụ ngăn chặn biểu tình tại đài phun nước Bờ Hồ, Hà Nội hôm 2/9. Ảnh: internet

Công tác chống biểu tình của Việt Nam nhằm bảo vệ an ninh quốc gia dường như đang bị rơi vào cuộc chiến “bất đối xứng”.

Những gì diễn ra trước và sau ngày 2/9 cho thấy rõ điều này. Chỉ vài người không rõ ràng từ nước ngoài, lên mạng ra lời kêu gọi “tổng biểu tình” theo kiểu “chém gió”, nhưng cũng đủ đặt cả hệ thống chính trị Việt Nam vào tình trạng báo động, phải căng sức đối phó trong nhiều tuần liền.

Bảo vệ an ninh quốc gia kiểu này thật không ổn chút nào, vì rõ ràng, chỉ cần 1-2 người từ hải ngoại đều có thể lên mạng kêu gọi tổng biểu tình, và cũng chính họ sẽ tạo ra hiệu ứng trên mạng theo dạng loan truyền fake news. Lao vào đối phó với nó là lao vào một cuộc chiến bất đối xứng.

Cuộc chiến bất đối xứng xảy ra khi cả một hệ thống chính trị, bao gồm cả các lực lượng vũ trang phải lao theo đối phó với vài người ất ơ ở nước ngoài mà họ không bao giờ đụng đến được. Lao theo một cuộc chiến bất đối xứng như vậy sẽ gây ra tác động và hệ lụy vô cùng xấu lên quốc gia.

Trước tiên, phải kể đến thâm hụt ngân sách quốc gia khi chi cho các hoạt động này. Dù không có số liệu báo cáo cụ thể chi cho hoạt động chống biểu tình, nhưng nhìn số lượng huy động hàng trăm ngàn người (có khi hơn) vào cuộc đối phó cả ngày lẫn đêm, có thể thấy số tiền ngân sách phải chi cho nó khủng khiếp đến mức nào. Lấy tiền đâu ra để bù vào ngoài việc tăng thuế và phí lên đầu người dân?

Thứ hai, nó mang lại hình ảnh của một quốc gia thời chiến, gây bất an cho xã hội, làm đảo lộn cuộc sống người dân. Không một quốc gia nào tuyên bố an ninh chính trị ổn định, xã hội đang bình an mà ngoài đường đầy hàng rào kẽm gai, cảnh sát mặc sắc phục đứng đầy đường, an ninh mật vụ quần tất cả mọi ngõ ngách dò xét mọi động tĩnh và sẵn sàng lao vào lục soát người dân.

Dẫu biết rằng nguyên tắc bảo vệ an ninh quốc gia cần phải ưu tiên biện pháp “phòng ngừa và ngăn chặn”. Nhưng phải dựa vào các cơ sở phân tích và đánh giá nguy cơ trên thực tế, chứ không phải là sự “té nước theo mưa”, thổi phồng vấn đề, để sau đó sẽ “báo cáo thành tích” đã ngăn chặn và đập tan được kế hoạch “tổng biểu tình” của bọn thế lực thù địch.

Rõ ràng, lời kêu gọi “tổng biểu tình” từ một số người ở hải ngoại trong ngày 2/9 vừa qua là không đáng tin cậy, không có sự ảnh hưởng nào, vì nó là lời kêu gọi biểu tình rất vô trách nhiệm. Nếu những ai nghe theo những lời hô hào xuống đường kiểu này thì họ sẽ phải trả một cái giá rất nặng nề.

Thực tế cho thấy, đó chỉ là những lời hô hào suông theo cách thích thì hô của một vài cá nhân ở hải ngoại nên hoàn toàn không có tính khả thi trên thực tế. Nhưng khi chính quyền áp dụng nguyên tắc “ngăn chặn và phòng ngừa” như hiện nay, rõ ràng những lời kêu gọi biểu tình tưởng chừng là vô hại thì lại đang trực tiếp bào mòn nguồn lực của hệ thống chính trị khủng kiếp, và gián tiếp gây nên tổn hại đến nguồn lực quốc gia.

Hết 2/9 rồi đến 4/9, những lời hô hào như vậy sẽ xuất hiện với cường độ dày đặc hơn trong thời gian tới. Có vẻ những người kêu gọi biểu tình kiểu này không quan tâm đến việc có bao nhiêu người sẽ xuống đường theo lời kêu gọi của họ, mà giờ họ chỉ quan tâm đến hệ thống chính trị và lực lượng an ninh phải căng mắt, phơi mình ra đối phó như là một cách bào mòn nguồn lực của hệ thống.

Cuộc chiến “bất đối xứng” này sẽ không bao giờ kết thúc nếu chính quyền tiếp tục duy trì quan điểm thù địch với quyền biểu tình chính đáng của người dân. Giải pháp xử lý cho vấn đề này thật ra cũng đơn giản, nó nằm ở chỗ Luật biểu tình. Khi có Luật biểu tình rồi, ai muốn biểu tình thì sẽ đăng ký và được cấp phép biểu tình đàng hoàng. Khi đó những lời kêu gọi “tổng biểu tình” chỉ là lời hô hào của những kẻ bị chập điện không đáng quan tâm.

BÀI TOÁN NÀO CHO ÔNG VIỆT?

Đỗ Ngà

BÀI TOÁN NÀO CHO ÔNG VIỆT?

Ông Việt, có tổng tài sản là 210 tỷ. Mỗi năm tăng trưởng được 5%, nghĩa là tài sản ông ta sau 1 năm tăng thêm 10,5 tỷ. Nhưng ông ta đang nợ 437 tỷ, lãi suất cho vay của ngân hàng là 7% mỗi năm. Tức là sau 1 năm tiền nợ tăng thêm 31tỷ. Và cứ như vậy, sau mỗi năm, số tiền nợ luôn tăng cao hơn số tiền sản sinh trong quá trình sản xuất rất nhiều.

Vậy bà con tính dùm ông Việt, phải làm thế nào để thoát kiếp chúa Chổm và làm ăn phát đạt đây ạ?

Biểu tình một mình em

Image may contain: 1 person, shoes and outdoor
Image may contain: 1 person, walking and outdoor
Image may contain: one or more people, motorcycle and outdoor
Trần Bang is with Võ Hồng Ly.

2.9.2018

Biểu tình một mình em
Sài Gòn như chết lặng
Kẽm gai giăng đầy đường
Chó săn chầu trực sẵn
Nhưng không ngăn được em
Xuống đường đòi dân chủ

Khi em đã quyết chí
Rửa nhục cho quê nhà
Một mình em cũng đi
Tay giơ cao biểu ngữ
Nói không Luật đặc khu
Nói không giặc Tàu cộng !

Có độc lập thật không?
Khi Hoàng Sa, Gạc Ma
Vẫn đêm ngày gào thét
Dưới bàn chân ngoại xâm

Có độc lập thật không
Khi lưỡi bò phi pháp
Tàu đuổi giết ngư dân
Biển Đông gầm sóng hận

Có độc lập thật không ?
Khi cả lũ chóp bu
Nhận anh em với giặc 
Coi nhân dân là thù

Có độc lập thật không?
Formosa kín bưng
Xả độc, mà không biết
Cá chết, dân điêu tàn

Có độc lập thật không
Khi điện than ôm nhiễm 
Đất Nha Trang, Đà Nẵng…
Vỏ ta, ruột của Tàu

Có độc lập thật không?
Khi luật an ninh mạng
Cũng sao chép từ Tàu
Và bao điều khác nữa…

Có độc lập thật không?
Khi dân mất tự do
Khi dân còn oan ức,
Còn tứ tán, lưu vong…

Hai Bà Trưng sống mãi
Trong lòng người Việt Nam 
Có một phần công em
Giữ hồn thiêng sông núi

TB-SG 2.9.2018 tặng Võ Hồng Ly

Vì sao Tàu Cộng thành công chuyển giao nhiệt điện than lạc hậu sang Việt Nam?

Xem Báo Online

Vì sao Tàu Cộng thành công chuyển giao nhiệt điện than lạc hậu sang Việt Nam? Vì nó rất khôn, nó cho một số ít người có lợi ích để bán linh hồn, làm tay sai cho Tàu, tiếp tay biến người Việt thành dân tộc yếu hèn, bệnh tật triền miên, từ đó tinh thần chống Tàu, bảo vệ Biển Đông cũng vì thế mà mất đi.

Đừng mang con cái đi khỏi chúng tôi

Hảo Võ Thị shared a post.
Image may contain: 1 person, text
Image may contain: text

Hoang LinhFollow

Đừng mang con cái đi khỏi chúng tôi

Tôi không biết cái đất nước này, dân tộc này có thù hận gì với ông mà ông định chia cắt sự tương tác thiêng liêng của ba mẹ và con cái.

Tôi tin rằng anh chị, bạn bè trân quý cũng như tôi rất cần dạy đánh vần cho con, xem con học hành thế nào, đó là niềm vui thiêng liêng giữa dòng đời đầy mệt mỏi này.Ước gì chúng ta đồng hành cùng con cái chúng ta suốt đời.

Tôi nhớ như in, dưới ngọn đèn dầu hột vịt, ba tôi dạy tôi đánh vần, mẹ ngồi quạt cho chồng con, hạnh phúc đơn sơ của bao thế hệ người Việt .

Tôi có cảm giác nhiều chính sách giáo dục gần đây làm rối tung cả lên thay vì là chuẩn mực, khuôn vàng thước ngọc như giáo dục của Cha ông.

SONG NGỌC HÀNH ĐỘNG VÌ TƯƠNG LAI

Cat Bui shared a post.
Image may contain: 13 people, people smiling, people standing and wedding
Image may contain: 7 people, people standing and outdoor
Image may contain: 42 people, people smiling, people standing, crowd and outdoor
Image may contain: 29 people, people smiling, crowd and outdoor
+6
Thanh Niên Công Giáo

SONG NGỌC HÀNH ĐỘNG VÌ TƯƠNG LAI

#TNCG – Sáng 2 tháng 9, 2018 sau thánh lễ Chúa nhật, toàn thể bà con Giáo xứ Song Ngọc đã ra trước tháp nhà thờ để cùng nhau phản đối Bộ giáo dục phá nát tiếng Việt. Cùng hiệp ý đồng lòng với các tù nhân lương tâm đang bị nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam bách hại và giam cầm cũng như phản đối Formosa xả thải chất độc ra môi trường biển miền Trung.

Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào,

Kimtrong Lam
Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào,

Người Đăng: buithiengiao – Sep 01, 2018

Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào,

Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào,
Đánh cho chết mẹ đồng bào miền Nam.
Đánh cho khoai sắn thành vàng,
Đánh cho dép lốp phải mang thế giầy.
Đánh cho Bắc đoạ Nam đày,
Đánh cho thù hận giờ này chưa tan.
Đánh cho cả nước Việt Nam,
Áo ôm khố rách xếp hàng xin cho.
Đánh cho hết muốn tự do,
Hết mơ dân chủ hết lo quyền người.
Đánh cho dở khóc dở cười,
Hai miền thống nhất kiếp người ngựa trâu.
Đánh cho hai nước Việt Tàu,
Không còn biên giới cùng nhau đại đồng.
Đánh cho dòng giống Tiên rồng,
Osin, nô lệ, lao công xứ người.
Đánh cho chín chục triệu người,
Thành dân vô sản thành người lưu vong.
Đánh cho non nước Lạc Hồng,
Tiến lên thời đại mang gông mang cùm.
Đánh cho cả nước chết chùm,
Đánh cho con cháu khốn cùng mai sau.
Đánh cho Bác Đảng Nga Tàu,
Triệu dân nô lệ ngàn năm căm hờn !

Bùi Giáng.

Image may contain: 1 person

Nghĩ về Cha Mẹ

Nghĩ về Cha Mẹ

(Hình minh họa: Getty Images)

Huy Phương

“Cha Mẹ đối với con cái là bổn phận,

(Lâm Ngữ Đường)

Nhân dịp lễ Vu Lan, chương trình Quê Nhà- Quê Người trên Người Việt TV vừa rồi, chúng tôi đã thực hiện một chương trình mang tên “Gửi Con Yêu Dấu.” Tên chương trình chính là tên của một bài thơ. Trong bài thơ này, tác giả đã thay lời Cha Mẹ viết cho con, mong con hãy hiểu những gì ngày xưa khi còn tuổi ấu thơ Cha Mẹ đã làm gì cho con, để con nhớ mà đối xử tử tế với Cha Mẹ lúc về già.

Trên đời này, khi nhắc lại công ơn cả Cha Mẹ, tôi nghĩ đứa con nào cũng xúc động thấy mình chưa đền đáp được “công lao dưỡng dục,” “ơn nghĩa sinh thành” của Cha Mẹ, phần lớn suốt đời hy sinh cho chúng ta. Trong văn hóa Á Châu, người ta luôn đề cao đến chữ Hiếu và luôn nhắc nhở đến công ơn của Cha Mẹ, nhưng trong văn hóa phương Tây, những gì con cái đối với Cha Mẹ là “đặc ân” Cha Mẹ được nhận, chứ không phải “bổn phận” con cái phải lo.

Với khái niệm này, trong đoạn góp ý cho TV Show vừa qua, một khán giả đã viết cho chúng tôi nêu lên mấy điểm:

“- Cha Mẹ có sự chọn lựa về việc sinh ra con cái, trong khi con cái không có cái quyền chọn lựa trong việc mình sinh ra đời, nên Cha Mẹ phải có trách nhiệm lo cho con cái là chuyện tự nhiên.

– Bảo là con cái phải lo cho Cha Mẹ vì khi nhỏ Cha Mẹ lo cho nó, là đặt cái quan hệ giống như là một cuộc trao đổi, ‘tao gãi lưng mày, mày gãi lưng tao!’

– Thiên hạ không có can đảm nhắc tới chuyện già như thế nào là quá đủ và cứ bằng mọi giá kéo dài cuộc sống, không hạnh phúc, đầy khổ sở và là một gánh nặng cho tất cả mọi người!”

Nói chung con cái không có bổn phận gì đối với Cha Mẹ, vì cuộc sống không phải là một sự trao đổi và không nên sống quá già để trao gánh nặng cho người khác (con cái chẳng hạn)!

Quan điểm này chẳng có gì lạ! Con cái vị thành niên, giờ học đi lang thang ngoài đường bị cảnh sát xét hỏi Cha Mẹ chúng là ai, và Cha Mẹ nếu có bỏ bê con cái thì sẽ bị ra toà, và mất quyền nuôi con. Nhưng Cha Mẹ bị vứt bỏ ngoài đường sẽ không bị tra vấn con cái họ ở đâu?

Vào Tháng Bảy và Tám năm 2003, Châu Âu hứng chịu trận nóng hơn 41 độ C (khoảng 106 độ F), cao nhất trong vòng 500 năm trở lại. Riêng tại Pháp, 14 nghìn người đã thiệt mạng trong trận nóng dữ dội này, chủ yếu là người lớn tuổi. Nếu con cái di du lịch xa không kịp về để lo mai táng Cha Mẹ chết vì nóng thì chính phủ sẽ chôn giùm, nhưng nếu trẻ con chết thì người ta sẽ truy tìm ra Cha Mẹ là ai?

Quan niệm con cái chẳng có bổn phận gì với Cha Mẹ trong thời đại này không phải chuyện hiếm. Ngay trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại này, chuyện con cái đồng tình cùng dâu rể, thẳng tay đuổi Cha Mẹ ra khỏi nhà – ngôi nhà Cha Mẹ đã làm thủ tục để cho con – là chuyện thường tình. Những vị này đã khóc không hết nước mắt và ân hận đã vì tình thương trao hết tài sản cho con. Họ không đòi hỏi những đứa con phải trả hiếu, nuôi Cha Mẹ như ngày trước Cha Mẹ đã nuôi con, nhưng chưa bao giờ phải nghĩ rằng họ phải lâm vào một hoàn cành xót xa như vậy!

Ở độ tuổi 60, những bậc Cha Mẹ ở Hoa Kỳ thường rơi vào tình trạng “tổ trống” (empty nest) khi con cái đã “đủ lông, đủ cánh” để bay xa, chỉ còn lại hai vợ chồng đơn chiếc trong căn nhà rộng rãi thênh thang. Tôi nói “đơn chiếc” là vì hầu hết các bậc Cha Mẹ trong hoàn cảnh này ai cũng cảm thấy buồn bã. Họ chờ một tiếng điện thoại reo của những đứa con gọi về, những ngày lễ cuối năm vẫn mong có lần gặp lại con cái. Những căn phòng trống trải vẫn còn treo những bức ảnh thời thơ ấu, lá cờ kỷ niệm của trường trung học, những “trophy” thể thao của con, không suy chuyển. Và tội nghiệp, dù có đổi qua một căn nhà khác, Cha Mẹ vẫn muốn có một căn nhà, nhiều hơn hai phòng để dành cho dịp con cái ngày trở về thăm viếng Cha Mẹ.

Nhưng với những đứa trẻ, con cái thì không!

Có một thời, ở quê nhà, ông bà, cha mẹ, con cái thường sống chung dưới một mái nhà, có khi cả bốn thế hệ (tứ đại đồng đường). Trái với xã hội cũ, bây giờ khi chúng ta hội nhập vào xã hội Mỹ, hầu hết cũng phải làm quen với cảnh con cái trưởng thành lớn khôn, sống xa Cha Mẹ và nghĩ là không có bổn phận gì với bậc sinh thành.

Nếu nói rằng, ngày trước Cha Mẹ lo cho con, bây giờ Cha Mẹ già yếu, con cái lo lại cho Cha Mẹ là một sự trao đổi song phương, kiểu “tao gãi lưng mày, mày gãi lưng tao” là một ví von quá tàn nhẫn, hết cả tình người, chứ đừng nói gì đến quan hệ giữa Cha Mẹ và con cái.

Con cái thường trách Cha Mẹ ở mấy điểm: – Cha Mẹ vụng về không có khả năng, vô tích sự, – Cha Mẹ nói nhiều, – Cha Mẹ hay trách móc, – Cha Mẹ chậm chạp, – Cha Mẹ hay ốm đau.

“…Con tức giận có khi còn xấu hổ

Vì Mẹ Cha giờ ăn đậu ở nhờ.

Xin hãy hiểu và mong con nhớ lại

Những ngày xưa khi con tuổi ấu thơ.” (Gửi Con Yêu Dấu)

Bây giờ lớp trẻ sau này không ai muốn ở chung nhà với Cha Mẹ, vì đời sống cá nhân, cũng không có dâu, rể nào muốn sống chung với nhạc phụ, nhạc mẫu. Lúc còn mạnh khoẻ, ông đưa đón cháu đi học, chơi thể thao, học nhạc; bà lo chuyện bếp núc cơm nước cho cả nhà. Nhưng lúc về già, con cái không có thời gian và sức khoẻ để lo săn sóc, ẵm bồng Cha Mẹ, thì có một nơi cuối cùng là… nhà dưỡng lão.

Mấy ai thấy được: “Nuôi con mới biết lòng Cha Mẹ. Về già mới thấy mình bất hiếu!”

Muôn đời “Nước mắt chảy xuôi!”