Thông điệp gởi thủ tướng Phúc.

Nhân Tuấn Trương

Đọc báo thấy thủ tướng Phúc than rằng “đi mãi đường cũ thì kinh tế không thể phát triển được”.

Mọi người nghĩ sao ? Cá nhân tôi thì thấy là thủ tướng đã “chân thành khai báo” rằng “kinh tế VN đã không phát triển” với mô hình “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”.

Theo tôi, nhìn thấy được vấn đề cũng là rất khá ! Câu hỏi đặt ra, thủ tướng muốn “đi đường khác” hay trở lại “đường xưa” ?

Đường xưa đã biết, là đường lên xã hội chủ nghĩa. “Đường khác” là đường nào ?

TQ hiện thời cũng đang đặt lại câu hỏi: tiếp tục theo đường mới khẳng định của Tập đại đại hay quay lại đường cũ của Đặng gia gia ?

Đối với TQ, đường nào e rằng cũng khó, đi lên kẹt núi trở lại kẹt sông!

Cái “thê lương” của học giả TQ là họ ảo tưởng về “sự phát triển thần kỳ” của TQ. Họ không thấy rằng sự phát triển này tương tự như chơi cờ gian bạc lận. Nhưng sai lầm của học giả TQ không đến đỗi. Dầu sao thì TQ hôm nay cũng đã “có vốn”. Nhiều khả năng cho thấy TQ sẽ “chịu thua” trong chiến tranh thương mãi với Mỹ. Trường hợp này TQ sẽ phải nhượng bộ, như cho phép xí nghiệp Mỹ cạnh tranh “tay ngang” với các xí nghiệp nội địa. TQ bãi bỏ chính sách “trợ giá” đồng thời tư hữu hóa các xí nghiệp nhà nước và cho phép tư bản nước ngoài mua lại các xí nghiệp này. TQ mở cửa thị trường “tài chánh” vốn xưa nay chịu sự chỉ đạo, nếu không nói là lãnh vực độc quyền của nhà nước. TQ cam kết không sử dụng, không “ăn cắp” sở hữu trí tuệ. TQ bãi bỏ quan niệm “chủ quyền không gian mạng” để các xí nghiệp Google, Facebook… tự do kinh doanh. TQ cam kết tôn trọng nhân quyền v.v…

Thì chắc chắn trong một hai thập niên TQ sẽ trở thành một cường quốc tư bản như Nhật, Đức, Pháp…

Nhưng sẽ không hề đơn giản cho VN. Lời thú nhận của thủ tướng Phúc cho phép học giả VN nghĩ lại về “thân phận của mình”. VN không phải là TQ nhưng áp dụng mô hình của TQ, từ chế độ chính trị cho tới mô hình phát triển kinh tế.

Mô hình TQ khủng hoảng đưa tới VN khủng hoảng.

Trở lại vấn đề, theo tôi, sẽ đơn giản cho VN nếu thủ tướng đặt lại “trọng tâm” cho việc phát triển.

Nếu đặt trọng tâm ở đảng, ở việc “hoàn thành chỉ tiêu do đảng giao phó” thì đi đường nào cũng vậy, kết quả cũng “loanh hoanh”. Người dân hết thế hệ này sang thế hệ khác, “mõi mệt”, rồi chết đứng.

Theo tôi, VN “quay đầu là tới bến”, dễ hơn TQ.

Chỉ cần đặt lại mục tiêu phục vụ, từ chế độ chính trị cũng như mọi chính sách kinh tế, văn hóa, xã hội…. Người dân phải luôn là trọng tâm phục vụ.

Thay vì thủ tướng ao ước “đầu tàu” này kia, thì thử một lần bắt chước các lãnh đạo Âu, Mỹ. Nói chi xa, lấy thí dụ ông Trump. Lời hứa lúc tranh cử của ông này là gì ? Nói là “Make America Great Again”, mà thực chất là hứa hẹn tạo công ăn việc làm cho mọi người.

Các nước giẫy chết, thủ lãnh chính trị nào khi ra tranh cử cũng cam kết việc tạo ra công ăn việc làm cho mọi người dân. Cam kết “khả năng mua sắm” của người dân ngày càng gia tăng. Cam kết đời sống an sinh xã hội mọi người dân ngày càng bảo đảm…

Nhìn cuộc chiến tranh thương mãi giữa Mỹ và TQ hiện nay ta càng thấy VN không thể “đi lại đường xưa”. VN phải “đi trước đón đầu” từ việc thay đổi chế độ chính trị cho tới việc bãi bỏ nhận thức XHCN trong kinh tế.

Cái quán tính về những nhận thức “tư bản bóc lột”, “giai cấp vô sản”… khiến cho VN như người bị dị tật về trí tuệ, thường làm, hay phát biểu những điều đi trên mây. Đòn bánh tét dài nhứt thế giới, cái bánh chưng lớn nhứt thế giới, tô hủ tíu, tô phở… hoặc tỉnh này tỉnh nọ là đầu tàu phát triển, là trung tâm điện tử… nọ kia là những thí dụ điển hình.

Thủ tướng Phúc hãy giải tán hết những “cố vấn” vô dụng chung quanh. Một lần bắt chước các lãnh tụ Phương Tây, cam kết tạo công ăn việc làm cho từng người dân. Cam kết đem lại an sinh xã hội cho từng người dân.

Mà hứa thì ai hứa cũng được. Làm thì làm cách nào ?

Nói là chế độ xã hội chủ nghĩa, là “con đường xưa em đi”, xây dựng công bằng cho mọi người. Xã hội chủ nghĩa là gì ? Là xã hội trong đó nhà ở miễn phí, học sinh đi học miễn phí, bịnh nhân đi nhà thương, được chăm sóc sức khỏe không tốn tiền, thất nghiệp được trợ cấp xã hội, người nghèo được trợ cấp xã hội…

“Con đường xưa em đi” của VN “cào bằng” tất cả, không nhìn nhận tư hữu, chủ trương công hữu. XHCN càng xây dựng thì càng sụp đổ. Càng “tiến lên” thì càng thấy “đi xuống” địa ngục.

Giật mình XHCH sụp đổ tứ phương, VN “đổi mới”, pha trộn vào “kinh tế thị trường”. Nhưng xã hội ngày càng hỗn mang, mọi trật tự đảo lộn. Công bằng xã hội không có mà chỉ thất bất công ngày càng sâu sắc. Nhà cửa giá bong bóng bay lên trời. Công nhân làm việc nhịn ăn ba đời không mua được căn nhà. Học trò đi học đóng học phí cao ngất ngưỡng. Trong khi “khả năng mua sắm” của VN đứng hàng gần chót trên thế giới…

Trong khi bọn “tư bản giẫy chết” Tây Âu, Bắc Âu lại kiến tạo được mô hình “nhà nước phúc lợi” mà Mác đã ước mơ, gọi là “xã hội chủ nghĩa”.

Bọn Tây Âu, Bắc Âu phát triển ra sao ? Chẳng có ông thủ tướng nào hô hào “đầu tàu” nọ kia hết cả. Tất cả chỉ hứa “tạo công ăn việc làm cho mọi người”.

Chỉ khi mỗi người dân có công ăn việc làm thì “kho thuế” của nhà nước mới đầy, các quĩ an sinh xã hội mới đủ, kinh tế nội địa mới phát triển…

Thì thủ tướng Phúc chần chờ gì nữa mà không “đi theo con đường phát triển” của các nước Tây Âu, Bắc Âu ?

Thách thức của thủ tướng Phúc túm lại là đa nguyên hóa chính trị, bãi bỏ chủ trương “chuyên chính” của đảng cộng sản. Nếu không làm được hai việc này thì thủ tướng ơi, “đi đâu loanh hoanh cho đời mõi mệt” !

HẠNH PHÚC ĐẾN TỪ GIA ĐÌNH THẬT GIẢN ĐƠN

HẠNH PHÚC ĐẾN TỪ GIA ĐÌNH THẬT GIẢN ĐƠN

Tuyết Mai

Chớ tìm đâu xa vì nó nằm ngay dưới mái nhà hạnh phúc của chúng ta với 2 quả tim vàng và vài quả tim bạc. Chúng ta cũng chớ tìm đâu xa khi cả nhà có đủ cơm ngày 3 bữa. Cần lắm sự thích nghi cho cuộc sống miễn là có làm thì có ăn chớ đừng ngồi không để là gánh nặng cho gia đình và cho xã hội. Vì vô tình chúng ta lại làm gương xấu cho thế hệ kế tiếp mà không hiểu rằng chính sự gian dối của chúng ta, thiếu sự công bằng đã góp phần làm cho một xã hội và quốc gia ra thiếu hụt và nghèo đói trong tương lai.

Chúng ta cố gắng sống sao cho vừa đủ để còn có thời giờ dành cho gia đình kẻo chính gia đình chúng ta lại là cái gánh nặng quá cho cả hai vợ chồng vì không biết tính toán, vì không biết tiết độ và vì không có tinh tế để có tầm nhìn xa trong tương lai; một tương lai sẽ cho nhiều khó khăn và thảm kịch ngay tại trong gia đình của mình. Như ông chồng thì dùng rượu chè sáng tối để không muốn thấy thực tế là mình thất bại không đủ khả năng lo cho vợ con.

Người vợ thì một mình gồng gánh cả một đàn con nheo nhóc cộng ông chồng vô dụng. Con cái thì bữa no nhiều hơn bữa đói. Rồi thì nghèo đói quá chúng làm bừa như câu “Bần cùng sanh đạo tặc” mà có phải thời buổi ngày nay nó đã khác xa với ngày xưa rất là nhiều không?. Thế giới ngày nay đã có internet, đã là trường dạy học cho rất nhiều chúng ta muốn biết gì cũng có, miễn là chúng ta biết đọc là đủ; cùng tìm học những điều bổ ích thay vì …

Cần sống giản dị có nghĩa là mình có sao sống vậy “Liệu cơm gắp mắm”, không so sánh đua đòi và chấp nhận cuộc sống đưa đẩy trong khả năng và trong sự cố gắng hết mình từng ngày một; kẻo chúng ta dễ dàng trở thành tội phạm mà ảnh hưởng ít nhiều đến luật pháp và là sự bất toàn cho cả xã hội. Như luật ở Mỹ nếu con cái chúng dưới 18 tuổi thì mọi tội phạm của con cái làm (tùy nhẹ hay nặng) thì bậc cha mẹ đều bị dính líu từ tiền đóng phạt, bắt buộc phải đi học để họ dạy cho biết cách giáo dục con cái chớ không phải làm cha mẹ muốn khỏe là cứ liệng con cái vào trường học là được êm đâu.

Để có con cái trở thành người đàng hoàng, tử tế và có nghề nghiệp vững chắc trong tương lai do chính nỗ lực và nhiều năm ngồi ghế nhà trường của chúng thì đòi hỏi rất nhiều thời gian mà cả hai cha mẹ cần dành cho chúng suốt từ tuổi ấu thơ cho đến hết tuổi học đại học lận; nếu những ai hiện đang có ý lập gia đình hay mới lập gia đình thì rất cần nên biết. Để khi ai muốn có con cái đông nhiều là vì anh chị có của hồi môn để lại, là đại gia giầu có nên muốn khi mình chết đi thì của cải ấy được chuyền xuống đến cho con cái của mình.

Ấy, nếu chúng ta nói đến sự tham lam lúc nào cũng muốn hơn cái mình đang có thì phải nói thật là chúng ta sẽ luôn vất vả, quá sức để tậu những thứ không cần thiết và quá khả năng chịu đựng của mình; không biết có đáng không nếu ngay ngày mai ta gục chết vì sức người có hạn? Không gì khôn ngoan cho bằng là chúng ta hết thảy già như trẻ hãy luôn sống tin tưởng và phó thác cuộc đời của mình, gia đình mình lên cho Thiên Chúa để mang lại hạnh phúc cho gia đình. Mà con cái là Thiên Chúa giao cho chúng ta để giáo dục, để dưỡng nuôi trong khả năng và trong trách nhiệm phải được chu toàn.

Cũng cần được nhắc nhở rằng khi tất cả chúng ta có Chúa trong cuộc đời thì đừng nghi ngại một điều chi mà Thiên Chúa không được biết và Thiên Chúa Người luôn nuôi dưỡng chúng ta rất đầy đủ từ thân xác, tinh thần, tâm hồn cùng linh hồn sống đời của chúng ta. Và quan trọng hơn cả là Người sẽ mạc khải cho chúng ta biết việc làm cần thiết hằng ngày của chúng ta là chi và Nước Trời nằm ở đâu trong thế giới xa nào? Hay Nước Trời là viên ngọc quý nằm ngay trong thửa ruộng tâm hồn của chúng ta?? Amen.

Y Tá của Chúa,
Tuyết Mai
11 tháng 8, 2018

—————————————————

https://www.youtube.com/watch?v=YvEcy7u2z-Y

Ai Tham 
Tuyết Mai (59) 11 – 26 – 2004

Trung tâm nghiên cứu Pew: Lý do khiến một số người Hoa Kỳ không thống thuộc tôn giáo

Trung tâm nghiên cứu Pew: Lý do khiến một số người Hoa Kỳ không thống thuộc tôn giáo

vietcatholic.net 10.8.2018

Vũ Văn An

Theo Becka A. Alper của Trung Tâm Nghiên cứu Pew, số người Hoa Kỳ không thống thuộc tôn giáo ngày càng gia tăng. Gần đây Trung Tâm này có thăm dò hơn 1,300 người trong số họ, mà ngôn ngữ hiện nay gọi là “nones”, để biết lý do tại sao họ đã không đồng hóa với bất cứ tôn giáo nào. Trong số các lý do có thể chọn trong cuộc thăm dò, lý do được chọn nhiều hơn cả là họ nghi ngờ các giáo huấn tôn giáo.

 Sáu trong mười người Hoa Kỳ không thống thuộc tôn giáo, tức những người trưởng thành tự mô tả căn tính tôn giáo của mình là vô thần, bất khả tri hay “không gì đặc biệt cả”, cho rằng nghi ngờ các giáo huấn tôn giáo là lý do rất quan trọng khiến họ không thống thuộc. Lý do được chọn nhiều thứ hai làchống đối các lập trường của các giáo hội về các vấn đề xã hội và chính trị, được 49% người trả lời trưng dẫn (cuộc thăm dò đưa ra các câu hỏi riêng biệt về mỗi một trong 6 chọn lựa). Số ít hơn, nhưng vẫn đáng kể, nói rằng họ không ưa các tổ chức tôn giáo (41%), không tin Thiên Chúa (37%), coi tôn giáo không liên quan đến họ (36%) hoặc không thích các nhà lãnh đạo tôn giáo.

Những người tự nhận là vô thần, bất khả tri hoặc “không gì đặc biệt cả” có khuynh hướng đưa ra các lý do khác nhau cho việc không thống thuộc của họ, cho thấy người “nones” không phải là một nhóm thuần nhất (monolithic group). Thí dụ, khoảng chín trong mười người tự mô tả mình vô thần (89%) nói: việc họ không tin Thiên Chúa là lý do rất quan trọng đối với căn tính tôn giáo của họ, so với 37% người bất khả tri và 21% người “không gì đặc biệt cả”. Người vô thần cũng có nhiều xác xuất hơn những người “nones” khác trong việc nói rằng tôn giáo đơn giản không liên hệ gì tới họ (63% người vô thần so với 40% người bất khả tri và 26% người trưởng thành không có tôn giáo đặc thù nào).

Trung tâm cũng hỏi những người không thống thuộc tôn giáo câu nào trong sáu tuyên bố có thể có là lý do đơn nhất quan trọng hơn cả khiến họ không thống thuộc. Một lần nữa, nghi ngờ các giáo huấn tôn giáo đứng đầu các câu trả lời, với một phần tư mọi người “nones” cho biết đây là lý do quan trọng nhất. Số tương tự (22%) trưng dẫn việc không tin Thiên Chúa, và 16% cho hay lý do quan trọng nhất là họ không thích lập trường của các giáo hội về các vấn đề xã hội và chính trị.

Cũng có nhiều dị biệt lớn giữa ba tiểu nhóm không thống thuộc về vấn đề này. Ba phần tư người vô thần nói lý do quan trọng nhất khiến họ vô thần là họ không tin Thiên Chúa. Ít người bất khả tri (17%) và người “không gì đặc biệt cả” (8%) nói lý do này. Trong số những người tự coi mình là bất khả tri, lý do quan trọng nhất được trưng dẫn khiến họ bất khả tri lànghi ngờ khá nhiều giáo huấn tôn giáo (38%).

Những người tự nhận “không gì đặc biệt cả” đưa ra một loạt các câu trả lời khác nhau khi được hỏi lý do quan trọng nhất khiến họ không thống thuộc tôn giáo, chứ không có câu trả lời đơn độc nào trổi vượt cả. Một phần tư cho hay lý do quan trọng nhất là nghi ngờ nhiều giáo huấn tôn giáo, 21% nói họ không thích lập trường của các giáo hội về các vấn đề xã hội và chính trị, và 28% nói không có lý do nào đề nghị là quan trọng cả…

Trong một cuộc thăm dò trước đây, Pew yêu cầu những người Hoa Kỳ không thống thuộc tôn giáo nhưng trước đây từng được dưỡng dục trong tôn giáo (chiếm đa số trong mọi nhóm không thống thuộc) giải thích bằng chính ngôn từ của họ tại sao họ không còn đồng hóa với bất cứ nhóm tôn giáo nào. Vấn đề này cũng nhận được hàng loạt các trả lời khác nhau từ nhóm “không gì đặc biệt cả”. Một số nói rằng họ không tin các giáo huấn tôn giáo hoặc không thích tôn giáo có tổ chức, trong khi những người khác cho hay họ là người tôn giáo (dù không thống thuộc) hoặc họ tin Thiên Chúa nhưng không thực hành bất cứ tôn giáo nào.

From:  KimBằngNguyễn

BÍ QUYẾT YÊU MẾN KINH THÁNH

BÍ QUYẾT YÊU MẾN KINH THÁNH

Cuối tháng Chín hàng năm, Giáo hội kính nhớ Thánh tiến sĩ Giêrônimô, bổn mạng các dịch giả.  Ngài sinh ra không là thánh ngay, ngài có tính nóng này và gay gắt nên nhiều người không ưa, ngài còn bị cám dỗ dữ dội về đức khiết tịnh nên ngài chiến đấu bằng cách cầu nguyện và ăn chay nhiều.

Mặc dù khuyết điểm về tính khí và thường xuyên bị kẻ thù tấn công, ngài vẫn là người thông minh xuất chúng, đam mê nghiên cứu, nhất là say mê Lời Chúa.

Giáo Hội rất biết ơnThánh Giêrônimô, đặc biệt về lòng yêu mến Lời Chúa và tác phẩm nghiên cứu của ngài.  Có điều quan trọng là ngài đã hoàn tất bản dịch Kinh Thánh từ tiếng Hy Lạp sang tiếng Latin – chúng ta gọi là “Vulgate” (bản phổ thông), và từ bản phổ thông này, Kinh Thánh đã tiếp tục được chuyển dịch sang nhiều ngôn ngữ khác – tiếng Anh, Đức, Pháp, Ý, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Việt Nam,…  Kinh Thánh là sách được dịch ra nhiều ngôn ngữ nhất, khoảng 2.500 ngôn ngữ.  Tất cả đều nhờ công việc khó nhọc của Thánh Giêrônimô.

Công Đồng Vatican II đã xuất bản bốn Hiến chế về Tín lý, bốn cột trụ của Giáo Hội trong thế giới ngày nay: Sacrosanctum Concilium (Hiến chế về Phụng Vụ Thánh), Gaudiumet Spes (Hiến chế Mục vụ về Giáo Hội), Lumen Gentium (Ánh Sáng Muôn Dân) và Dei Verbum (Lời Thiên Chúa) – đề cập sự mặc khải và Lời Chúa. Thánh Giêrônimô nổi tiếng với câu nói này: “KHÔNG BIẾT Kinh Thánh là KHÔNG BIẾT Đức Kitô – IGNORANCE of Sacred Scripture is IGNORANCE of Christ.”

Đúng vậy!  Nếu chúng ta không đọc Kinh Thánh, đặc biệt là các Phúc Âm, chúng ta không thể biết Chúa Giêsu là ai, không biết Ngài thì không thể yêu mến Ngài, do đó mà khó có thể đi theo Ngài và làm môn đệ của Ngài được.  Vì thế, chúng ta phải dành cho Chúa tâm hồn mình, yêu mến và quý trọng Lời Chúa, bằng cách thực hiện ít nhất vài điều trong số các điều này:

  1. SỞ HỮU KINH THÁNH – Kinh Thánh có nhiều cuốn và đa dạng, nhưng bạn nên có được cuốn Kinh Thánh của Giáo Hội Công giáo.  Với điện thoại thông minh, bạn có thể sử dụng các Apps liên quan Kinh Thánh, nhưng phải cẩn trọng và chọn đúng Kinh Thánh Công giáo!
  2. TRAO TẶNG KINH THÁNH – Các dịp đám cưới, sinh nhật, kỷ niệm ngày rửa tội, thêm sức, ngân khánh, kim khánh,…  Thật là rất ý nghĩa nếu chúng ta tặng nhau một cuốn Kinh Thánh.
  3. YÊU MẾN KINH THÁNH – Hãy đặt cuốn Kinh Thánh ở nơi trang trọng, đừng bao giờ bất kính.  Điều đó có nghĩa là đừng bao giờ để sách Kinh Thánh ở nơi bất xứng – để trên nền nhà, ghế ngồi,… Kinh Thánh là Lời Chúa, chúng ta phải nâng niu, trân quý.
  4. ĐỌC VÀ SUY NIỆM – Kinh Thánh không là phần trang trí hoặc bộ sưu tập của lễ Giáng Sinh, cũng chẳng là vật kỷ niệm.  Kinh Thánh là để đọc và suy niệm không ngừng.  Hãy khắc dạ ghi tâm lời Thánh Vịnh: “Phúc thay người chẳng nghe theo lời bọn ác nhân, chẳng bước vào đường quân tội lỗi, không nhập bọn với phường ngạo mạn kiêu căng, nhưng vui thú với lề luật Chúa, nhẩm đi nhẩm lại suốt đêm ngày”(Tv 1:1-2).  Ước gì chúng ta cũng thích đọc Kinh Thánh và suy niệm Lời Chúa suốt ngày đêm!
  5. GHI NHỚ NHỮNG CÂU QUAN TRỌNG– Chúa Giêsu là gương mẫu của chúng ta!  Ngài ăn chay 40 đêm ngày, ma quỷ cám dỗ Ngài.  Cơn cám dỗ thứ nhất nó xúi giục Chúa Giêsu biến đá thành bánh mà ăn.  Ngài nói thẳng với nó: “Đã có lời chép rằng: Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra”(Mt 4:4).
  6. BẢO VỆ ĐỨC TIN BẰNG LỜI CHÚA – Thánh Phaolô nói rằng Lời Chúa như gươm hai lưỡi tách xương và tủy.  Ngài có ý nói rằng Lời Chúa mạnh mẽ, nên được dùng làm linh khí để chiến đấu với Satan và đồng bọn của nó – những kẻ dối trá.  Hãy đọc Thánh Thomas Aquinô với Tổng Luận Thần Học (Summa Theologica) và cách ngài bảo vệ tín lý dựa vào Lời Chúa.
  7. THÁNH LỄ VÀ LỜI CHÚA – Hãy tham dự Thánh Lễ hằng ngày – cách cầu nguyện tuyệt vời nhất trên thế gian này!  Hiến chế Sacrosanctum Concilium giải thích về Thánh Lễ và Phụng Vụ, cho biết rằng có hai bàn tiệc nuôi dưỡng chúng ta trong Thánh Lễ: Bàn Tiệc Lời Chúa với Bàn Tiệc Thánh Thể.  Hãy tham dự Thánh Lễ – thực sự là Bàn Tiệc Nước Trời!
  8. LINH THAO VÀ LỜI CHÚA – Khi có cơ hội, cố gắng sống theo cách Linh Thao (Spiritual Exercises) của Thánh Inhaxiô Loyola.  Có thể đó là cuộc tĩnh tâm một tháng, tám ngày, hoặc một tuần, hoặc ngay hôm nay, tĩnh tâm giữa đời thường, có thể kéo dài sáu tháng hoặc một năm, cùng với một vị linh hướng.  Phương pháp Linh Thao của Thánh Inhaxiô Loyola là cách suy niệm hoặc chiêm niệm Lời Chúa.  Hãy thử và bạn sẽ không bao giờ hối tiếc!
  9. ĐỨC MẸ VÀ LỜI CHÚA – Khi cố gắng phát triển lòng yêu mến đối với Lời Chúa,đừng quên đến với Đức Trinh Nữ Maria, vì chính Đức Mẹ đã cưu mang Ngôi-Lời-hóa-thành-nhục-thể trong cung lòng 9 tháng.  Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng Đức Mẹ đã suy niệm Lời Chúa trong Trái Tim Vô Nhiễm của Mẹ.  Sau khi các mục đồng đến kính viếng Hài Nhi, Đức Mẹ hoàn toàn im lặng: “Còn bà Maria thì hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng”(Lc 2:19).  Cầu xin Đức Mẹ thêm sức cho chúng ta làm được như vậy – suy niệm Lời Chúa bằng cách đọc Kinh Thánh, cầu nguyện bằng Kinh Thánh, thấm nhuần Kinh Thánh và noi gương Đức Mẹ sống Lời Chúa!

Lm Ed Broom, OMV

– Trầm Thiên Thu chuyển ngữ từ Catholic

From: Do Tan Hung & KimBang Nguyen

Sự sợ hãi đánh mất quyền lực của quan chức: Thà mất lòng dân, mất nước chứ không mất quyền lợi?

Image may contain: 2 people, people sitting and text

Image may contain: 1 person, text
Lê Hồng Song

Sự sợ hãi đánh mất quyền lực của quan chức: Thà mất lòng dân, mất nước chứ không mất quyền lợi?

Trong khi cả thế giới từ bỏ nhiệt điện than thì Việt Nam quơ quào, đòi xây hàng loạt nhà máy nhiệt điện than khắp Việt Nam này để đầu độc người dân và đất nước. Thậm chí đích thân tư vấn Bộ Công Thương còn đe dọa địa phương, “nếu làm nhiệt điện than thì duyệt, không thì bỏ dự án”

Trong khi cả thế giới gần như từ bỏ kỳ thi THPT thì Việt Nam vịn cớ không thi thì không có cơ sở để xét tốt nghiệp (?!) quyết giữ bằng được kỳ thi vốn bộc lộ nhiều khiếm khuyết, gian lận. Nhiều nước đã bỏ thi tốt nghiệp THPT hàng chục năm nay rồi. Vậy mà sao trong Luật Giáo dục vẫn phải bắt thi tốt nghiệp?

Trong khi cả thế giới sợ hãi, đề phòng thằng Trung Quốc thì Việt Nam đâu đâu cũng nghe dự án của thằng Trung Cộng được thông qua, không thì hàng loạt doanh nhân, quan chức các tỉnh đua nhau tiếp tay, mở đường cho Tàu Cộng vào Việt Nam tung hoành như cái sân vườn nhà nó.

Trong khi ngư dân Việt Nam hàng ngày hàng giờ bị tàu Trung Quốc ức hiếp ngoài Biển Đông đến nỗi mất mạng. Vậy mà người ta nhẫn tâm gọi đó là “tàu lạ” và thờ ơ tiếp tục ca tụng về mối quan hệ “anh em” với ông bạn láng giềng phương Bắc hung hăng, nhiều dã tâm. Thậm chí có một người còn bảo rằng: “Trung Quốc là anh, Việt Nam là em. Lý Thường Kiệt đem quân đánh Trung Quốc là hỗn”

Bao nhiêu là nghịch lý đang xảy ra tại Việt Nam. Báo chí, chuyên gia đã lên tiếng bao nhiêu lần, đâu vẫn hoàn đó. Tại sao?

Phép nghe lời khuyên:

1. Các bậc thánh hiền, minh quân, từ ngàn xưa chỉ muốn nghe lời khác ý mình. Đơn giản bởi điều mình biết rồi thì còn gì phải nghe nữa. Nhờ đó họ không ngừng được mở rộng kiến thức. Đó điều thiết yếu thứ nhất của phép nghe.

2. Các bậc thánh nhân, minh quân, từ ngàn xưa đều muốn nghe điều xấu của mình. Chịu chỉ trích làm họ tránh được kẻ xu nịnh, gần được người hiền lương, biết điểm yếu mà loại bỏ nên không ngừng hoàn thiện. Đó là điều thiết yếu thứ hai của phép nghe.

3. Các bậc thánh hiền, minh quân, từ ngàn xưa đều muốn đối mặt với kẻ giỏi hơn mình. Nhờ đó họ trở thành vô địch. Đó là điều thiết yếu thứ ba của phép nghe.

4. Các bậc thánh hiền, minh quân, từ ngàn xưa biết nghe rồi thay đổi theo điều đúng, mà không sợ bị chê ngu. Thế là biết học được điều mới. Đó là điều thiết yếu thứ tư của phép nghe.

5. Các bậc thánh hiền, minh quân, từ ngàn xưa, thấy người giỏi hơn thì tôn làm thầy mà nhường chỗ. Ấy là không sợ mất quyền lực. Không sợ mất quyền lực thì mới giữ được quyền lực. Đó là điều thiết yếu thứ năm của phép nghe.

Theo được cả 5 phép nghe đó thì thánh hiền thêm thánh hiền, minh quân thêm minh quân, quốc gia nhờ đó mà cường thịnh.

Thi nhau chịu trách nhiệm

Từ xưa, các bậc đế vương, tể tướng, kẻ sĩ…, khi phạm khuyết điểm, ngoài hình phạt theo pháp luật còn tự giáng chức, tự đưa ra hình phạt cá nhân mình để tự răn đe, để không tái phạm. Nhưng ở Việt Nam thời nay thì hoàn toàn khác.

Xin chịu trách nhiệm đã thành câu cửa miệng của các cán bộ, quan chức Việt Nam ngày nay. Chịu trách nhiệm nhưng không xuống chức, không trừ lương. Nên ai cũng mạnh miệng xin chịu trách nhiệm.

Điều tê tái nữa là biểu cảm. Sau các thảm họa hủy diệt, sau các bê bối đau đớn, không thấy khuôn mặt các vị quan chức nhuộm chút ưu phiền, lo toan. Chí ít cũng là diễn kịch. Chỉ thấy tươi cười nhơn nhởn. Chứng tỏ sự liêm sỉ đã xuống đến đáy tột cùng của thang nhân phẩm. Đớn đau thay, toàn là các vị với hàng bao tải chức danh, khoác trên mình chức danh cao quý.

Hãy thực sự làm việc

Quan chức phải là người làm việc thực sự hiểu quả, là người lao động dâng hiến. Thế nhưng, có vị bề ngoài rất bận rộn, song toàn những việc tào lao. Suốt ngày đi dự khai trương, sự kiện, mít tinh, hội họp. Chỉ nghe giới thiệu với vỗ tay đã hết cả hàng giờ thì còn lấy đâu thời gian cho thực việc. Đã thế, cơ sở có sự kiện cùng với bộ phận giúp việc lại phải chuẩn bị các bài phát biểu sẵn. Những bài diễn văn khuôn mẫu buồn chán lặp đi lặp lại đến nhàm tai.

Hãy bỏ khai trương, bỏ sự kiện, bỏ phát biểu ở họi họp mít ting, mà lăn xả vào xử lý các vấn đề bản lề, cốt lõi.

Hãy lắng nghe, đặc biệt là những ý kiến trái chiều, những lời chê bai để hoàn thiện bản thân và mang đến lợi ích thật sự cho đất nước hơn.

Tại sao không chịu nghe? Là vì sợ mất quyền lực. Từ mất quyền lực sẽ dẫn đến mất quyền lợi.

Đã đến lúc không thể giữ ý, phải thẳng thừng bỏ tay khỏi bịt miệng mà kêu lên đớn đau, rằng sự sợ hãi mất quyền lực đang hiển hiện bao trùm khắp mọi nơi, trong mọi lĩnh vực trên đất nước chúng ta. Sự sợ hãi mất quyền lực, kéo theo đó là mất đặc lợi, đang phủ bóng đen tồi tệ lên dân tộc.

Chưa bao giờ những người dân chân đất đầu trần lại buộc phải lo lắng đến vận mệnh dân tộc ở mức độ khắc khoải như hiện nay.

Không phải chỉ nạn tham nhũng đang tàn phá kiệt quệ nội lực quốc gia.

Không phải chỉ bị dồn đến chỗ cuối đường cùng buộc vùng lên giữ đất như Đoàn Văn Vươn, Đặng Văn Hiến…

Không phải chỉ vì bị đầu độc nhiều kiếp đời con cháu như Formosa Hà Tĩnh, nhiệt điện Vĩnh Tân…

Không phải chỉ vì bị chặn long mạch ở Cửu Long, Hồng Hà…

Không phải chỉ bị thắt yết hầu ở Tây Nguyên, Hải Vân, Đèo Ngang…

Đau đớn thay!

Lý do : Ai ở nước Mỹ sẽ không muốn đi, còn người nước ngoài luôn muốn đến nơi này

TAPCHIVIETKIEU.INFO
Không dùng những bài học tư tưởng chính trị để giáo dục người dân yêu nước; cũng không dùng súng ống và tay sai để cưỡng ép người dân yêu nước. Trái lại, nước Mỹ luôn dùng hành động thực tế để cảm hóa người dân mình yêu …  

Xâm lăng không tiếng súng: Trung Quốc biến nợ thành lãnh thổ

Kim Tran shared a link.
Trong chiến lược xây dựng đế quốc của Trung Quốc, dựa theo mô hình của Hoa Kỳ là bằng kinh tế và dùng quân sự hậu thuẩn phía sau, nhưng lộ liễu và võ biền hơn, đó là hình ảnh anh thương gia mặc đồ vest tay xách chiếc cặp đầy tiền nhưng trên vai có mang khẩu súng, TQ vừa muốn khai thác thị trường và tài nguyên thế giới vừa biến các nước cận biên thành chư hầu. Kế hoạch “Vành Đai và Con Đường” còn gọi là “Con đường tơ lụa của thế kỷ 21” (BRI – Belt Road Initiative), với số tiền tung ra khoảng 1,700 tỷ đôla mỗi năm và 26,000 tỷ đôla tính đến năm 2030 đang biến nợ của các quốc nghèo thành lãnh thổ của Trung Quốc.

A lô! Lương Tri Có Nghe Tôi Rõ Không? – Tạp Ghi Huy Phương…

A lô! Lương Tri Có Nghe Tôi Rõ Không? – Tạp Ghi Huy Phương…

Nhân chuyện có tình trạng gian dối của người sản xuất hiện nay ở Việt Nam, như chuyện hai chuồng lợn, hai luống rau, một để ăn, một để bán; rồi bơm hóa chất vào tôm, dùng thịt ôi làm ruốc, Bộ Trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến đã phát biểu: “Phải kêu gọi lương tri của người sản xuất để họ không vì lợi nhuận mà cố tình làm trái pháp luật, bất chấp tính mạng, sức khỏe người tiêu dùng.”

Lương tri là gì? Có lương tri không? Lương tri ở đâu? Ai là người đứng ra kêu gọi lương tri? Để tôi ra đường bắc loa gọi lớn tìm lương tri về, vì đất nước này, lương tri đi vắng đã lâu: “A lô! Lương tri nghe tôi rõ không? Có người đang kêu gọi lương tri!”

Lương tri được xem như là cái trí thức người ta vốn biết, không cần phải suy nghĩ và học tập mới biết. Như vậy, nói chung đó là bản chất vốn có của con người, biết phải trái, biết thiện ác. Nếu định nghĩa như vậy, thì hiện nay con người cộng sản trong nước không có lương tri, vì đảng được nuôi dưỡng bằng giáo điều, sách lược, cương lĩnh, đường lối, qui định, phương hướng… Những điều này đã giết chết con người Việt Nam vốn chơn chất, đôn hậu, hiền lành.
Kêu gọi lương tri, lương tri ở đâu mà kêu gọi? Lương tri ở trong mỗi người, nhưng từ ngày theo đảng, con người đã đánh mất lương tri.

Liệu nếu có lương tri, nhà cầm quyền hiện nay có xử những người đàn bà yêu nước, chỉ biết tranh đấu bằng lời nói và cây bút, 10 năm tù như một tội phạm giết người cướp của như thế không. Nếu nói đến lương tri đúng nghĩa thì Thị Nga, Thục Vy, Mẹ Nấm, là những người đàn bà yếu đuối, có mẹ già con dại, là những công dân có lương tri và bọn ngồi trên bàn xử án, hay những nhân vật quyết định bản án cho họ từ trung ương xuống là những người hoàn toàn không có lương tri.

Là công dân có lương tri ai cũng phải có lòng ái quốc, thương nước, yêu nòi. Người yêu nước có lương tri phải hành động. Mẹ Nấm chính là một con người như thế. Nhưng nhà cầm quyền Việt Nam hôm nay chính là những người thiếu lương tri, nên mới đem những người ái quốc ra tòa xét xử và cầm tù họ. Đảng Cộng Sản Việt Nam kết tội nhiều nhà tranh đấu cho nhân quyền là làm gián điệp, dựa thế lực ngoại bang, theo thế lực thù địch, diễn tiến hòa bình. Nhưng nếu những viên chức cao cấp ở Việt Nam ngày nay vẫn tuyên truyền đem chính nghĩa cho kẻ thù, tâng bốc bọn ngoại xâm, thì tội ấy kết là tội gì?

Một người có chút lương tri không thể nào có những câu nói, vừa ngu dốt, vừa ngược ngạo, vừa vô liêm sỉ như những người cộng sản hôm nay:
-“Đào mộ tổ tiên của tôi thì được, nhưng giật đổ tượng Lê-nin là thiếu văn hóa.” (Tiến Sĩ Vũ Minh Giang – Đại Học Quốc Gia Hà Nội)
-“Từ ngày còn bé, tôi đã được học, Hoàng Sa, trường Sa là của Trung Quốc rồi.” (Giáo Sư Nông Lập Phu)
-“Xin đừng vì vài cái đảo nhỏ ở Biển Đông mà làm mất đi tình hữu nghị láng giềng tốt đẹp giữa hai nước, bởi nếu không có đảng Cộng Sản Trung Quốc chống lưng, đảng ta sẽ không thể tồn tại cho đến ngày hôm nay. (Võ Thị Thu Thủy, phó chủ tịch UBND Quảng Ninh.)

Tiến Sĩ Alan Phan, người có kinh nghiệm với xã hội Trung Quốc dưới thời Cộng Sản, đã nêu lên những hình ảnh thiếu lương tri của đất nước này, và Việt Nam là một bản sao tuyệt hảo:

-Trung Quốc có bao nhiêu giáo sư đại học “luồn cúi quyền lực” hoặc “tham lợi bán điểm?”
-Có bao nhiêu người làm nghề chữ nghĩa vì chút tiền mà đưa tin giả, tô vẽ hỗ trợ bọn tham quan?
-Có bao nhiêu “nhà văn” viết tiểu sử cho lũ sâu mọt quốc gia?
-Có bao nhiêu “nhân sĩ nổi tiếng” vì áo quan đung đưa trước mắt mà vứt bỏ nguyên tắc?
-Có bao nhiêu kẻ biên soạn cái gọi là “Sổ tay danh nhân,” “Sổ tay nghệ thuật gia?”
– Có bao nhiêu thầy thuốc làm nghề “môi giới dược phẩm?”
– Có bao nhiêu thầy cô tìm mọi cách đào tiền trong túi học trò?
– Có bao nhiêu “nhà kinh tế học” vì “tiền thưởng” của bọn tài phiệt mà đứng trên danh nghĩa chức vị uy quyền nói ra những lời lẽ hoang đường?
– Có bao nhiêu tên lưu manh văn hóa biến bọn trùm xã hội đen thành doanh nhân?

Trở về câu chuyện bà Nguyễn Thị Kim Tiến ở đầu bài, người đã kêu gọi lương tri của những người sản xuất thực phẩm, nhưng chính bà, nếu có lương tri, đã từ chức từ lâu ngay từ vụ 108 trẻ em chết trong đợt dịch sởi năm 2014, vì Bộ Y Tế cố giấu những thông tin về bệnh sởi, “vì những nguyên nhân chưa rõ nguyên nhân!”

Trong những địa hạt khác, bọn cầm quyền vô lương tri muốn lấy tiền thuế của dân, xây tượng đài Hồ Chí Minh 1,400 tỷ đồng ở Sơn La (xin nhớ 1 tỷ đồng Việt Nam = $40,000) trong khi dân chết phải bó chiếu mang về nhà. Giáo Sư Ngô Bảo Châu đã thẳng thắn cho rằng đây là một ý tưởng “không thần kinh thì cũng khốn nạn!”

Nếu chúng ta là những người có lương tri, chúng ta đứng về phía dân tộc hay đứng về phía bọn tư bản Formosa. Nếu một nhà cầm quyền có lương tri, nỡ nào thấy ngư dân trong vùng biển quê nhà, phải chịu đòn bởi ngoại xâm, mà không mở miệng nói được một lời phản đối. Công an có đặc quyền xâm phạm an ninh của quốc dân, tướng lãnh được ân sủng của đảng, đặc lợi ngập mặt, hành động theo lợi lộc, chứ không phải hành động theo lương tri.

Kẻ sĩ có lương tri lấy làm đau lòng khi thấy đồng bào tứ tán, tha phương cầu thực, phụ nữ đánh mất phẩm giá, đạo lý suy đồi, nhân tâm ly tán.

Chúng ta đòi hỏi, kêu gọi gì ở những kẻ bần cùng, nghèo đói trồng rau bẩn, bán thịt ôi mà quên nói đến nhà cầm quyền đầy quyền lực, đang bán nước, bán rừng, bán biển, cho thuê cả tổ quốc. Những kẻ dựa vào thế lực được đảng bao che, phá rừng, lấp hồ xây nhà cao, cửa rộng, bịt mắt che tai, thì lương tri nằm ở đâu?

Bà Nguyễn Thị Kim Tiến muốn kêu gọi lương tri, nhưng chính bà cũng không biết lương tri là gì, lương tri ở đâu. Nếu biết hẳn bà đã thấy hổ thẹn khi còn tại vị ở cái ghế, liên quan đến mạng sống của người dân trong bao nhiêu năm nay, mà không biết liêm sỉ, biết xấu hổ. Cả cái bộ máy cai trị đất nước này không có lương tri, sá gì một mụ đàn bà tay chân, công cụ của đảng.

Lương tri nằm trong lòng mỗi người, đâu có xa xôi gì mà phải kêu gọi.

Mẹ Nấm, Trần Thị Nga, lãnh bản án 10 năm tù giam, cũng chỉ vì họ là người của lương tri sống giữa một bầy thú! Vì đã là con người, ai cũng phải có lương tri!

Image may contain: one or more people
Image may contain: 4 people
Image may contain: 4 people, people smiling
Image may contain: 1 person, standing and outdoor
Image may contain: 1 person

VN có 3 cụ tự diễn biến, tự chuyển hoá vào loại sớm nhất là cụ Bùi Tín, cụ Hoàng Minh Chính và bác Vũ Thư Hiên

Thuong Phan shared a post.
Image may contain: 6 people, people standing and text

Dương Quốc ChínhFollow  

VN có 3 cụ tự diễn biến, tự chuyển hoá vào loại sớm nhất là cụ Bùi Tín, cụ Hoàng Minh Chính và bác Vũ Thư Hiên. Bác Hiên và cụ Chính thì khác chút, không tự diễn biến không được, do bị nhét vào tù, không có án, trong vụ xét lại chống đảng. Cụ Bùi Tín có lẽ chưa từng bị thất sủng, nhưng vẫn tự diễn biến, ở lại Pháp, rồi viết sách báo vạch rõ “mặt thật” của chế độ.

3 người này có sức ảnh hưởng rất lớn đến việc tự diễn biến của các đảng viên CS và cần lao trong nước. Cụ HMC với việc tranh đấu công khai với chính quyền. Còn cụ Bùi Tín thì bởi 2 cuốn sách Mặt Thật và Hoa Xuyên Tuyết. Bác Hiên thì bởi cuốn Đêm giữa ban ngày.

Đây cũng là 3 cuốn sách đầu tiên mà mình đọc để giác ngộ cách mạng, từ những ngày mới có internet. Các bạn 9x, 0x mới giác ngộ từ khi có FB có lẽ không để ý. Nhưng 3 cuốn này chắc chắn gây tiếng vang, tạo cú sốc về tư tưởng rất mạnh cho lớp đảng viên cao tuổi.

Cụ HMC và bác VTH thì không khó hiểu lắm, nhưng cụ Bùi Tín thì giờ này mình vẫn chưa rõ động cơ nào khiến cụ vượt biên? Nếu cụ ngoan ngoãn thì chức vụ cao nhất có thể đạt được của cụ có thể là TBT báo QĐ ND, báo ND hay thậm chí Trưởng Ban TG TƯ. Chức vụ như vậy chắc không đến nỗi đói khổ, bất mãn để phải ra đi. Phải chăng cụ chỉ vì sự nhận thức thấy cái sai của chế độ mà ra đi? Rất có thể, vì cụ BT là gốc quan lại nhà Nguyễn, khả năng nhận thức, sự hiểu biết bản chất chế độ có lẽ hơn các đồng chí gốc công nông khác?

Còn chuyện cụ Bùi Tín nhận mình là sỹ quan cao cấp nhất có mặt ở dinh Độc lập vào thời khắc chuyển giao, bức ảnh đính kèm, thì mình vẫn không dám chắc vì chưa có nguồn độc lập chứng minh.

3 người trên có lẽ nổi tiếng nhất trong giới bất đồng chính kiến gốc đảng viên. Nhưng vẫn còn 1 người nữa, là ông Hoàng Văn Chí. Ông này di cư vào Nam năm 54, có 1 số cuốn sách mang tính khai trí như cuốn “Trăm hoa đua nở trên đất Bắc” và “Từ thực dân đến cộng sản”… Đây cũng là 2 cuốn quan trọng cho những ai muốn tìm hiểu mặt thật của chế độ.

Với nền tảng từ 5 cuốn sách trên mình mới vững tâm, kiên định con đường DLV nhân dân! Bởi vì các tác giả đều là những đảng viên kỳ cựu, hiểu rất rõ về chân tướng của chế độ. Bác Hiên lúc bị bắt thì chưa phải đảng viên kỳ cựu và chưa có chức to, nhưng bố bác ấy, là ông Vũ Đình Huỳnh, là người rất thân cận với CT HCM, nên thông tin bác có được là chân thực.

Cụ Bùi Tín mới mất sáng nay, chúc cụ ở suối vàng tiếp tục diễn biến thành công những người đồng chí đã khuất của mình.

Thực ra còn nhiều cụ tự diễn biến, nhưng có mấy cụ kể trên để lại sách gây ảnh hưởng lớn nhất, đặc biệt là với đảng viên.

Sách phía chống cộng chửi chế độ thì đầy, nhưng khó thuyết phục các đảng viên và cán bộ công chức trong nước. Còn sách của mấy cụ này là các đồng chí diễn biến lẫn nhau, nó sẽ hiệu quả hơn!

Còn 2 ông nữa cũng có sách gây ảnh hưởng, nhưng diễn biến nửa chừng lúc về hưu là ông Đoàn Duy Thành và Trần Quang Cơ. Hồi ký của 2 ông này quan trọng, phải đọc, nếu muốn nghiên cứu lịch sử hiện đại VN.

 HÃY CẢM ƠN

 HÃY CẢM ƠN

Hãy cảm ơn vì bạn chưa có tất cả những thứ bạn muốn;

Vì nếu bạn có rồi thì bạn còn gì để trông chờ và hy vọng nữa đâu.

*   Hãy cảm ơn vì nhiều điều bạn chưa biết;

Vì nếu bạn biết hết rồi thì bạn chẳng còn gì để học hỏi nữa sao?

*   Hãy cảm ơn những lúc khó khăn;

           Vì nếu không có lúc khó khăn thì liệu bạn có trưởng thành được không?

*   Hãy cảm ơn vì bạn còn có những nhược điểm;

Vì nếu không còn nhược điểm gì thì bạn sẽ chẳng còn cơ hội để tiến bộ, để cải thiện bản thân.

*   Hãy cảm ơn những thử thách;

           Vì nếu không có thử thách nào thì liệu cái gì có thể xây dựng nên sức mạnh và cá tính của bạn?

*   Hãy cảm ơn những lỗi lầm bạn đã có;

Vì nếu bạn không có lỗi lầm gì thì cái gì sẽ dạy cho bạn những bài học đáng giá như thế đây?

*   Hãy cảm ơn những khi bạn mệt mỏi;

Vì nếu bạn không khi nào mệt mỏi tức là bạn không làm việc gì hay sao.?

               Thật là dễ nếu cảm ơn những thứ đẹp, nhưng cuộc sống bao giờ cũng tạo cơ hội cho mọi người cảm ơn cả những thứ chưa hoàn hảo nữa.

Suy nghĩ luôn, bạn có thể chuyển tiêu cực thành  tích cực.

Nếu bạn biết cách biết ơn những thứ rắc rối của bạn thì chúng có thể giúp ích nhiều cho bạn.

Đọc được bài này trong tờ mục vụ khi tham dự Thánh lễ ở Giáo xứ Đức KiTô Ngôi Lời Nhập Thể.

GÓC SUY GẪM…Tại Sao Nên Sống Lương Thiện?

2 hrs

Image may contain: one or more people, people standing, night and outdoor
Image may contain: cloud, sky, outdoor and nature
Van H Pham

GÓC SUY GẪM…

Tại Sao Nên Sống Lương Thiện? Đây Là Câu Trả Lời Hay Nhất!

Lương thiện không phải mềm yếu hay khờ khạo, nó chính là bản tính nguyên sơ của sinh mệnh con người.

Cổ nhân có câu: “Nhân chi sơ, tính bổn thiện”, con người sinh ra, bản chất đã là lương thiện. Vậy nên, nếu có lúc cuộc sống này bắt ta lựa chọn, đừng ngần ngại lựa chọn trở thành người thiện lương.
***********

Câu chuyện thứ hai

Vào mùa hè năm ấy, đại diện cho bệnh viện đến một viện dưỡng lão trao đổi nghiệp vụ hợp tác khám sức khỏe cho các cụ già.

Người quản lý ở đó làm khó đủ đường, đưa ra các điều kiện hết sức hà khắc, hơn nữa còn có nhiều hành động ám chỉ đòi tiền trà nước.

Tôi vốn đã nghĩ đến việc bỏ qua, nhưng hôm nay có việc đi ngang qua viện dưỡng lao, tôi lại động viên bản thân cố thêm một lần nữa nếu không được thì coi như thôi.

Sau khi vào viện dưỡng lão, người quản lý không ở đó, trong sân chỉ có một ông lão đang quét rác. Tôi đành vào nhà chòi ngồi chờ và nói chuyện phiếm với ông lão.

Ông lão ho dữ dội, tôi nhìn thấy vậy mà không kìm lòng được, liền đưa cốc trà cho ông, thuận tiện vỗ lưng một lúc cho long đờm.

Hôm đó, tôi mặc một chiếc váy màu sáng, trong lúc vội vàng đã làm vài giọt nước trà bắn trúng để lại vết bẩn màu vàng. Ông lão thấy vậy luôn miệng xin lỗi, tôi cười bảo: “Không sao đâu ông“.

Sau đó, ông lão hỏi: 
– “Cháu đến viện có việc gì thế?”
Tôi trả lời: 
– “Cháu đến bàn một nghiệp vụ nhưng e rằng không thành công rồi“.

Nhìn ông lão nhấp từng ngụm trà nóng, bất giác tôi nhớ đến ông ngoại đã qua đời vì bệnh ung thư thực quản. Lúc còn sống, ông cũng thích dùng bình giữ nhiệt uống nước nóng.
Nhất thời lòng trắc ẩn nổi lên, tôi liền nhắc ông lão đừng dùng bình giữ nhiệt đựng trà, uống nước nóng quá sẽ không tốt cho thực quản. Tôi cũng dùng thân phận bác sĩ để phổ cập cho ông một số thường thức y học để bảo vệ sức khỏe.
Nói chuyện một hồi, vị quản lý kia cũng về, thấy tôi và ông lão ngồi trong chòi, liền đi tới cúi người chào: “Tổng giám đốc Trần!”.

Lúc đó, tôi thực sự kinh ngạc đến ngây người! Không ngờ thần tăng quét rác trong phim truyền hình có thể xuất hiện giữa đời thực như vậy!

Sự việc sau đó như thế nào cũng không cần nói nhiều nữa, tôi không chỉ thuận lợi bàn xong một nghiệp vụ mà còn ký được nhiều hợp đồng với các khách sạn do ông Trần đầu tư, và duy trì quan hệ hợp tác mật thiết suốt nhiều năm sau đó.

Người cho đi yêu thương thì sẽ được yêu thương lại, người làm phúc thì sẽ được báo đáp, người lương thiện cuối cùng sẽ có quý nhân phù trợ.

Một vài quan điểm Thục Vy cần minh định:

Image may contain: one or more people, sky and outdoor
Huỳnh Thục Vy is with Trần Bang and 9 others.

Một vài quan điểm Thục Vy cần minh định:

– Tôi không phải là người coi trọng việc cờ quạt. Xây dựng dân chủ, bảo vệ tự do và cổ xúy nhân quyền cần các định chế chính trị, pháp luật, kinh tế và văn hóa cụ thể chứ bản thân các biểu tượng của thể chế chính trị không có vai trò gì (cờ quạt là một trong các biểu tượng như thế).

– Tôi là người bất đồng chính kiến, ngoài việc viết chính luận chỉ trích chính quyền, tôi cho rằng mình nên tận dụng mọi cách phản kháng khác để thể hiện chính kiến, miễn nó ôn hòa và phù hợp với Luật pháp nhân quyền quốc tế.

– Việt Nam hiện nay nằm dưới sự cai trị độc đoán của đảng cộng sản. Các biểu tượng của đảng này tất nhiên giống như một thứ bùa chú linh thiêng và bất khả xâm phạm, để hỗ trợ cho sự đàn áp người dân về tinh thần, bên cạnh sự đàn áp về chính trị và kinh tế. Bởi vậy, trong ý thức của tôi, cờ đỏ là biểu trưng cho sự đàn áp và độc tài. Chống độc tài thì tất nhiên chống lại mọi biểu tượng của nó.

– Là một người bất đồng chính kiến, tôi nhận thấy trách nhiệm của mình trong việc “xâm phạm” vào cái biểu tượng bất khả xâm phạm đó. Hồ Chí Minh cũng là một thứ bùa chú của chế độ, bây giờ nhiều người đã giải thiêng cho nó, điều mà 20 năm trước là bất khả xâm phạm trong xã hội Việt Nam. “Xúc phạm lãnh tụ” hay “xúc phạm quốc kỳ” không khác nhau về bản chất.

– Công an Việt Nam dùng vụ án “xúc phạm quốc kỳ” để tiếp tục lừa mị người dân về tính linh thiêng mà họ muốn duy trì cho các biểu tượng của đảng cộng sản. Người dân và kể cả những người bất đồng chính kiến sẽ tiếp tục né tránh va chạm đến biểu tượng nhạy cảm này và tiếp tục đồng thuần để lá cờ đỏ tiếp tục hỗ trợ cho các chính sách đàn áp của Nhà nước độc tài.

– Nếu có anh chị em nào nghĩ rằng tôi dại dột vì chạm đến vụ cờ quạt để dẫn đến việc bị truy tố thì quả thật anh chị em đã coi thường mọi nỗ lực tranh đấu cho tự do và nhân quyền của tôi trong 10 năm nay. Chính quyền lấy vụ cờ quạt làm lý cớ để vô hiệu hóa mối liên kết của tôi với người Thượng, và ngăn chặn nguy cơ tôi tập hợp được nhiều bà con yêu nước ở vùng Hà Lan A, nơi tôi đang sống, trong những cuộc biểu tình có thể xảy ra trong tương lai gần. Không có lý cớ này sẽ có lý cớ khác để bỏ tù anh chị em chúng ta. Những anh chị em khác đã bị bỏ tù mà không cần phải dính đến lá cờ, phải không ạ? Công việc của tôi đâu phải chỉ là một hành vi nhỏ nhặt là xịt sơn lên lá cờ, phải không ạ?