Nam Định ngập sâu, người dân ‘thúc thủ’ trong nhà ngày mùng 1 Tết
Virus Corona gây đại dịch cho loài người là do Trung Quốc thử nghiệm
Hoa Kim Ngo and 10 others shared a link.
-
CHỈ CÓ BỌN LÒNG DẠ LANG SÓI MỚI THỬ NGHIỆM LOẠI VIRUT GIÊT NGƯỜI NHƯ BỌN TRUNG CỘNG.
“XUÂN NÀY CON KHÔNG VỀ”

“XUÂN NÀY CON KHÔNG VỀ”
Pham Doan Trang
Xuân này con lại không về, mẹ ạ.
Và không chỉ con, năm nay hàng loạt anh chị em Nhà xuất bản Tự Do, hàng loạt nhà hoạt động dân chủ-nhân quyền, cũng đều tha hương đón năm mới. Chúng con đều không muốn cái cảnh công an ập vào nhà đúng lúc cả gia đình đang sum họp ngày Tết, để gây rối, phá phách, bắt người… như chúng vẫn luôn làm.
Mấy năm nay, năm nào vào giao thừa, chúng con cũng “ngồi hát ca bềnh bồng” với nhau, và con đều nhớ tới một câu trong bài “Người về” của nhạc sĩ Phạm Duy, sáng tác năm 1954:
“Nhưng nước non chưa yên bề
Thì đành tình riêng gác bên câu thề”.
Như mọi lần, có thể con đã mang đàn ra hát bài “Người về” ngay bây giờ. Nhưng năm nay, lại còn có thêm hàng trăm dân làng Đồng Tâm mất Tết, khi mà làng bị tấn công ngay rằm tháng Chạp, thủ lĩnh tinh thần của làng – cụ Lê Đình Kình – bị sát hại, hàng chục người bị bắt giam, biệt vô âm tín. Nghe câu chuyện họ kể, nghĩ đến thảm kịch Đồng Tâm, con cũng không còn tâm trạng nào mà đàn hát.
Tất cả chúng con đều không có mùa xuân, mẹ ạ. Với chúng con là “xuân tha hương”, với dân làng Đồng Tâm, mùa xuân này là mùa xuân chết, xuân tang tóc. Còn với hàng triệu người Việt Nam, xuân này là xuân tỉnh ngộ: Ta chợt hiểu ra rằng ta đang làm dân ở một đất nước chỉ có một đảng cầm quyền và cái đảng ấy chưa bao giờ ngừng coi dân là giặc (để tiêu diệt), là vịt (để làm thịt) cả. Kinh khủng hơn, đảng ấy tồn tại hoàn toàn nhờ bạo lực và dối trá, nó dựa vào một lực lượng sẵn sàng giết dân không gớm tay, đương nhiên kể cả giết người diệt khẩu, thậm chí giết chính (cựu) đồng chí của nó.
Một mùa xuân tỉnh ngộ và bẽ bàng.
Con mong sao những mùa xuân thê lương này sẽ trôi qua nhanh, và sẽ sớm đến ngày tất cả những đứa con đang tha hương vì “tình riêng gác bên câu thề” được trở về bình an bên những người mẹ.
Năm Canh Tý sẽ đem bất ổn 40% toàn cầu, theo dự đoán cuả hãng Verisk Maplecroft.

Khoảng 40% trong số 195 quốc gia trên thế giới sẽ chứng kiến bất ổn dân sự dai dẳng trong năm 2020, và phản ứng cuả chính quyền bằng đàn áp dữ dội sẽ là rất cao.
Đó là một dự đoán ảm đạm cuả hãng Verisk Maplecrof gửi cho khách hàng là các tập đoàn thương mại để cảnh báo họ cần né tránh rủi ro trong việc làm ăn ở đâu.
Verisk Maplecrof là một công ty tư vấn đặt trụ sở ở Bath, Vương Quốc Anh, nổi tiếng về việc nghiên cứu và tiên đoán các rủi ro toàn cầu. Họ chuyên phân tích các dữ kiện then chốt có ảnh hưởng đến việc thương mại toàn cầu. Họ dùng15 dấu chỉ (indices) sau đây: Rủi ro chính trị, bất ổn dân sự, tham nhũng, chính phủ ổn định, khủng bố, nhân quyền, lao động trẻ em, lao động cưỡng bức, dân sự & quyền chính trị, điều kiện làm việc, môi trường, tổn thương do biến đổi khí hậu, nạn phá rừng, quy chế bảo vệ môi trường, việc sử dụng nước.
(Political Risk, Civil Unrest, Corruption, Government Stability, Terrorism, Human Rights, Child Labour, Forced Labour, Civil & Political Rights, Working Conditions, Environment, Climate Change Vulnerability, Deforestation, Environmental Regulations, Water Stress)
Theo dự đoán mới nhất thì một phần tư các quốc gia trên thế giới đã từng chứng kiến những phản kháng và bất ổn năm ngoái sẽ tiếp tục vẫn còn chịu những bất ổn vào năm 2020.
![]() |
Có 195 quốc gia trên thế giới, (kể cả Vatican và Palestine,) thì 47 quốc gia đã chứng kiến sự gia tăng bất ổn vào năm 2019.
Theo một mô hình dữ liệu mới, họ dự đoán rằng vào năm 2020, con số trên sẽ tăng lên đến 75 quốc gia.
Hồng Kông và Chile là hai điểm nóng có mức tăng bất ổn lớn nhất kể từ đầu năm 2019. Cả hai nơi này sẽ không có hòa bình ít nhất là hai năm nữa.
Các điểm nóng bao gồm Nigeria, Lebanon và Bolivia.
Các quốc gia đang có nguy cơ cực kỳ cao là Ethiopia, Ấn Độ, Pakistan và Zimbabwe.
Rủi ro cao nhất toàn cầu là Sudan và Yemen. Sudan vừa vượt qua Yemen để chiếm ghế số 1.
Những quốc gia Ukraine, Guinea Bissau và Tajikistan được dự báo sự bất ổn sẽ có gia tăng lớn nhất.
Nhưng đáng lo ngại hơn là ở các quốc gia lớn sau đây, lý do một phần là vì phản ứng đàn áp gay gắt từ lực lượng an ninh: Nga, Trung Quốc, Ả Rập Saudi, Thổ Nhĩ Kỳ, Thái Lan và Brazil.
![]() |
Các cuộc biểu tình bạo lực, bất ổn chính trị như kiểu bên Hồng Kông sẽ là một điều mà Verisk Maplecroft gọi là ‘điều bình thường mới’ trên toàn thế giới vào năm 2020.
Verisk Maplecroft cho biết nguyên nhân gốc rễ của bất mãn là việc chính quyền xâm phạm các quyền dân sự và chính trị cuả người dân.
Và bởi vì các chính quyền chuyên chế đó không dung túng tự do ngôn luận, cho nên họ sẽ tiếp tục bị bất ngờ bởi những cuộc biểu tình tự phát và không biết sẵn sàng giải quyết những bất bình xã hội vốn luôn là tiềm ẩn trong các chế độ như vậy.
Ẩm thực Trung Hoa…
Năm Giáp Tuất 1874, Từ Hy Thái Hậu của nhà Thanh đã tổ chức một bữa đại tiệc vô tiền khoáng hậu chiêu đãi sứ thần 8 nước tại Duy An Cung nhằm mục đích tạo mối giao hảo.
Đại tiệc kéo dài 7 ngày 7 đêm từ giao thừa đến giờ tý ngày mùng 7 Tết Nguyên Đán. Số thực khách gồm 400 người, trong đó có 212 khách trong phái đoàn 8 nước liên minh do Thái Thú Lý Hồng Chương mời và 188 công thần triều Thanh được tuyển chọn.
Số người phục vụ là 1750 người, riêng phần chuẩn bị hậu cần phải làm trong 11 tháng 6 ngày. 140 món ăn cầu kỳ và lạ lùng được chia đều trong 7 ngày, mỗi ngày 20 món. Phí tổn hết 374 ngàn lạng vàng. Đặc biệt có 7 món đặc sắc nhất, mỗi ngày dùng một món: chuột bao tử, cỏ Phương Chi, trứng công, tinh tượng, heo sữa, óc khỉ, sơn dương trùng.
Năm nay là năm Canh Tý, nên thử coi xem món chuột của Từ Hy có gì đặc biệt.
Ở Dương Châu có loại gạo được coi là ngon nhất Trung Hoa, Chuột đồng ở đây ăn lúa ngon nên da thịt ngon, sạch sẽ hơn chuột ở các nơi khác. Từ Hy Thái hậu truyền bắt hàng trăm con đem về nuôi trong lồng kính cho ăn toàn sâm thượng hảo hạng, uống nước sâm và những thứ thuốc bắc bổ thận tráng dương khác, đến khi đẻ ra con thì lấy những con đó nuôi riêng cũng theo cách thức đó để cho sinh ra một lớp chuột mới.
Trải qua ba đời được nuôi bằng sâm, nhung và các loại dược liệu quý, chuột đã tích tụ đầy đủ tất cả mọi chất bổ dưỡng, tinh khiết. Lúc này, chuột con mới vừa sinh ra trông đỏ hỏn như một củ hồng sâm biết bò. Lúc này, người ta mới lấy những con chuột bao tử của thế hệ mới này ra ăn. Chuột con được lăn qua một lớp bột và để trên một cái dĩa ngọc, sao cho cái đuôi vắt ra ngoài vành.
Đại sứ Tây Ban Nha, người tham dự buổi tiệc kể lại rằng khi dọn món chuột bao tử ra, khi thấy những con chuột đỏ hỏn con nhúc nhích, các vị quan khách thất kinh, nhiều người buồn nôn nhưng cố giữ vẻ mặt bình thản. Nhìn thấy những vị khách có thái độ kỳ lạ như vậy, Từ Hy chỉ mỉm cười rồi cầm nĩa ghim con chuột bao tử ăn để “làm mẫu” cho mọi người. Con chuột kêu chít chít, và một vài tia máu vọt ra… Hoàng đế Trung Hoa thong thả vừa nhai vừa suy nghĩ như thể muốn kéo dài cái thú ăn tuyệt diệu ra để cho cái thú ấy thấm vào trí óc và cơ thể. Rồi bà nói: “mời chư vị” . Nhưng không thấy một ai động đậy. Tất cả cứ ngồi đờ ra mà nhìn. Từ Hy cười và nói: “tôi tiếc không thấm nhuần được cái văn minh Âu Mỹ, nhưng về món ăn thì tôi quả quyết là các ngài còn chậm tiến, không biết cái gì là ngon, là bổ. Về món đó, các ngài có lẽ còn phải học thêm nhiều của người Á Đông”. Ông đại sứ Tây bán nhà nghe nói vậy đành nhắm mắt lại thử bỏ con chuột vào miệng cắn một cái…tiếng chuột kêu trong miệng và máu chảy ra làm ông bụm miệng và chạy ngay vào trong toalet, nôn thốc nôn tháo hết những gì vừa thưởng thức. Ông nói rằng một tháng sau nghĩ lại ông vẫn còn sợ. Còn sứ thần Bồ Đào Nha đã từ chối món này khi thấy cái đuôi chuột ngoe nguẩy trong miệng sứ thần nước bạn, và cũng chạy ngay vô nhà vệ sinh để che dấu sự sợ hãi.
Bữa đại tiệc của Từ Hy Thái Hậu đã đi vào lịch sử Trung Hoa như là một đại tiệc linh đình và tốn kém nhất.
* * *
Ẩm thực Trung Hoa ngày nay với những món ăn không kém phần kinh dị kỳ quái để phục vụ cho tầng lớp giàu có tư bản đỏ như “canh thai nhi”, được nấu bằng những bào thai trẻ em đã tượng thành hình hài như đứa bé. Hay như mới đây tại Vũ Hán những người ăn canh dơi để tăng cường sinh lực đã lây nhiễm một loại virus mới new corona virus gây nên một đại dịch chưa có thuốc chữa. Trong trường hợp này ẩm thực Trung Hoa thật sự là một tai họa đối với thế giới!
Nguồn: fb Le Van Quy

Thói bưng bít thông tin ở Trung Quốc, Việt Nam và hệ lụy từ trường hợp virus Vũ Hán
Còn Việt Nam?
Việt Nam là một quốc gia hàng xóm của Trung Quốc. Việt Nam cũng bị cai trị bởi Đảng Cộng sản Việt Nam với đường lối và chính sách sao chép từ Trung Quốc.
Về chính sách kiểm duyệt thông tin thì Việt Nam cũng học “y chang” từ ông anh Trung Quốc. Tất cả các cơ quan báo chí ở Việt Nam phải chịu cảnh “một cổ, hai tròng”, đó là sự quản lý của Bộ Thông tin truyền thông (Cơ quan quản lý chuyên môn của Chính phủ) và Ban Tuyên giáo Trung Ương (Cơ quan phụ trách tuyên truyền giáo dục của Đảng Cộng sản Việt Nam). Tất cả các thông tin đưa lên các cơ quan truyền thông của Việt Nam đều phải được sự cho phép của Ban Tuyên giáo Trung ương này. Nên mọi người thường nói rằng “tuy ở Việt Nam có hơn 900 tờ báo nhưng chỉ có một Tổng Biên tập là ông Trưởng Ban Tuyên giáo Trung Ương”.
Năm 2002, ở Thành phố Hồ Chí Minh xảy ra một vụ hoả hoạn ở Trung tâm thương mại ITC. Theo một nhân chứng làm trong Hội chữ thập đỏ cho biết, họ đã kéo ra khoảng 200 xác người chết, nhưng báo chí nhà nước dưới sự chỉ đạo của Ban Tuyên giáo Thành uỷ cung cấp con số nạn nhân giới hạn 60 người.
Việt Nam vì là hàng xóm sát vách với Trung Quốc, cho nên nguy cơ ảnh hưởng bệnh dịch từ Trung Quốc rất cao. Chưa kể hàng ngày có hàng chục ngàn người Trung Quốc qua lại Việt Nam nên nguy cơ nhiễm dịch bệnh từ Trung Quốc là rất lớn.
Hiện nay, với sự bùng nổ của công nghệ, việc bưng bít thông tin là rất khó, cho dù chính quyền Trung Quốc và Việt Nam luôn sử dụng sức mạnh nhà nước để đàn áp. Chính bản thân các cơ quan nhà nước của hai đất nước này là bên vi phạm pháp luật nhiều nhất, nhưng họ luôn bắt bớ người dân và chụp mũ “vi phạm pháp luật”. Trong một xã hội phát triển, các hội đoàn xã hội dân sự sẽ đóng vai trò giám sát sự thực thi pháp luật và trách nhiệm của cơ quan nhà nước. Chính vì vậy, trước tình hình và diễn biến khó lường của nhiều vấn đề trên thế giới, cách tốt nhất để bảo vệ người dân là cần công khai và minh bạch thông tin.
LỜI TẠ ƠN CUỐI NĂM.
LỜI TẠ ƠN CUỐI NĂM.
Lạy Cha,
Cha đã cho chúng con sống thêm một năm, đi thêm một đoạn đường đời.
Nhìn lại đoạn đường đã qua, chúng con chỉ biết nói lên lời tạ ơn chân thành, vì Cha vẫn cho chúng con sống, và sống trong tình yêu.
Mọi biến cố vui buồn của năm qua đều là những lời mời gọi kín đáo của Cha để thức tỉnh, nâng đỡ và đưa chúng con lên cao.
Tạ ơn Cha vì những gì cuộc đời đã làm cho chúng con, và những gì chúng con đã làm được cho cuộc đời.
Xin cho chúng con sống những ngày Tết dân tộc trong tinh thần vui tươi, hòa nhã, và không quên những ai nghèo khổ, cô đơn.
Ước gì những lời chúng con chúc cho nhau là những lời chúc lành xuất phát từ trái tim yêu thương.
và lạy Cha, năm mới đã đến, trái đất lại xoay một vòng mới quanh mặt trời, chúng con cũng muốn
ở lại trong quỹ đạo của Cha, nhận Cha là trung tâm cuộc sống, và nhận mọi người là anh em. Amen.
(Rabbouni, 81).
Dân Trung Quốc tháo chạy khỏi Vũ Hán trong đêm
LẠI HOANG TƯỞNG

LẠI HOANG TƯỞNG
Cách đây khá lâu, trong một phái đoàn từ Việt Nam sang Úc thăm trường đại học Victoria University nơi tôi giảng dạy, có một nhà báo. Nói chuyện, anh khoe là anh có đọc một số cuốn sách của tôi xuất bản ở hải ngoại, trong đó có cuốn “Văn học Việt Nam dưới chế độ cộng sản, 1945-1990”. Tôi hỏi anh thấy nó thế nào. Anh đáp: “Hầu hết các chi tiết đều chính xác.” Nhưng anh phàn nàn: “Tại sao anh lại gọi ‘dưới chế độ cộng sản’ nhỉ? Nghe nó mất cảm tình quá.” Tôi ngạc nhiên: “Nhưng ‘cộng sản’ là tên chính thức của đảng mà!” Anh cười: “Thì biết vậy, nhưng chữ ‘cộng sản’ vẫn có âm hưởng xấu. Nó kinh kinh. Nếu anh dùng chữ ‘dưới chế độ xã hội chủ nghĩa’ thì sẽ nhẹ nhàng hơn.”
À, lúc ấy tôi mới hiểu, té ra, ngay cả các đảng viên Cộng sản cũng thừa nhận chữ ‘cộng sản’ có âm hưởng xấu. Không ai muốn nhận mình là cộng sản cả. Bị gọi là cộng sản, người ta thấy xấu hổ.
Vậy mà bây giờ ông Nguyễn Phú Trọng lại khoác lác về niềm tự hào cộng sản.
Lại thêm một kẻ hoang tưởng nữa!
Tôi biết nhà cầm quyền Việt Nam hay quan tâm đến dân tình. Khoảng năm 1980, tôi nghe nhà thơ Chế Lan Viên kể chuyện: Công an thường giả dạng hành khách trên các tuyến đường xe lửa từ Sài Gòn ra Hà Nội và ngược lại để nghe ngóng và ghi chép các câu chuyện tiếu lâm chế giễu chế độ. Và họ nhận thấy: Họ thường nghe các câu chuyện tiếu lâm ấy trên chuyến tàu từ Hà Nội vào Sài Gòn hơn là theo chiều ngược lại. Từ đó, họ rút ra kết luận: sự bất mãn ở miền Bắc trầm trọng hơn ở miền Nam.
Bây giờ, để biết dân tình, không cần phải làm cái việc nhiêu khê như vậy nữa. Chỉ vào facebook là đủ biết. Đủ thấy dân chúng chửi không từ ai cả. Nhất là giới lãnh đạo, kể cả người đứng đầu là ông Nguyễn Phú Trọng, người có biệt danh là “Lú”.
– Nguyễn Hưng Quốc
Đằng sau tội ác
Đỗ Thành Nhân
22-1-2020
Vừa sinh ra, tôi phải đi qua cuộc chiến tranh tương tàn, nên từ nhỏ đã chứng kiến nhiều cái chết thương tâm, thậm chí phải bước qua xác chết để tìm đường sống. Những cái chết này đều xuất phát từ sự vô tình của súng đạn, từ bản năng sinh tồn của các bên tham gia: Giết người để người không giết mình. Có nhiều trường hợp, khi đối phương mất khả năng chống cự thì họ còn chừa cho con đường sống, chứ không đến nỗi đuổi cùng diệt tận.
Các bạn có thể xem một câu chuyện có thật 100% “Chuyện hai người lính” của thương binh, thầy giáo Trần Đình Trọng Hiệu trưởng Trường PTTH Trần Quốc Tuấn, Quảng Ngãi, kể lại rằng: Anh Việt cộng Trần Đình Trọng bị thương nằm chờ chết, được anh lính Việt Nam Cộng hòa Nguyễn Sơ cứu; sau chiến tranh, hai người lính gặp lại và nhận làm anh em (1). Câu chuyện hay vì có hậu.
Tuy nhiên, khi xem clip khâm liệm ông Lê Đình Kình, tôi và nhiều người đã rùng mình vì sự vô nhân tính của những kẻ giết người. Cái chết của cụ Kình không phải cái chết của hai bên giao tranh đối đầu với nhau; cũng không giống cái chết của một bản án tử hình công khai hay ám sát; mà là cái chết của một sự hành hình; hiện tại chỉ có thể so sánh với sự hành hình của lực lượng ISIS: 4 phát đạn bắn gần, bắn lìa chân, mổ bụng, phanh thây! (2).
Trong khi với động vật, thế giới cũng đã áp dụng nghiêm ngặt quy trình giết mổ gia súc, gia cầm nhân đạo, không đau đớn, để đủ điều kiện xuất nhập khẩu (3), thì ở Việt Nam, với con người, cụ Kình lại bị giết một cách dã man, khẳng định luôn: ĐÓ LÀ TỘI ÁC.
Câu hỏi đặt ra là: tại sao giữa người với người, không có thù oán cá nhân trước đó, lại thủ ác dã man đến vậy? Vậy đằng sau tội ác là điều gì?
Quay ngược lại lịch sử hiện đại, một cái chết cũng có nhiều nét tương đồng với cái chết của ông Lê Đình Kình đó là cái chết của bà địa chủ Nguyễn Thị Năm – Cát Hanh Long (4).

1.- Nếu như ông Lê Đình Kình cả cuộc đời theo đảng Cộng sản với gần 60 năm tuổi Đảng, bị các đồng chí của mình giết chết; thì bà Nguyễn Thị Năm là người ủng hộ nhiều tiền của, con cái tham gia Việt Minh cũng bị giết chết bởi những người mà chính bà đã tin tưởng, cưu mang.
Nếu bà Nguyễn Thị Năm là người bị giết đầu tiên trong cải cách ruộng đất; thì ông Lê Đình Kình là người bị giết đầu tiên vì quyết tâm giữ đất.
2.- Nếu như ông Lê Đình Kình bị hành hình chết với 4 phát đạn, phanh thây dã man; thì bà Nguyễn Thị Năm lại bị đấu tố, hành hạ rồi mới bắn sau lưng đến chết, thậm chí bị đạp gãy xương để nhét vừa vào quan tài.
Trích: [Bà ta vừa quay người thì mấy loạt tiểu liên nổ ngay sát lưng]. [Du kích mấy người bèn đặt bà ta nằm trên miệng cỗ áo rồi nhảy lên vừa giẫm vừa hô: “Chết còn ngoan cố này, ngoan cố nổi với các ông nông dân không này?”. Nghe xương kêu răng rắc mà tớ không dám chạy, sợ bị quy là thương địa chủ. Cuối cùng bà ta cũng vào lọt, nằm vẹo vọ như con rối gẫy vậy…”] (5).
3.- Cái chết của hai người đều liên quan tới ruộng đất; nếu như bà Nguyễn Thị Năm chết vì cải cách ruộng đất: lấy đất của nhà giàu chia cho dân nghèo; thì ông Lê Đình Kình chết vì ngược lại, là lấy đất của người dân giao cho doanh nghiệp. – lấy đất người nghèo giao cho người giàu.
4.- Cả hai người bị giết khi quyền lực tối cao của Đảng và Nhà nước tập trung vào một người: thời điểm bà Nguyễn Thị Năm bị giết, ông Hồ Chí Minh là Chủ tịch đảng và Chủ tịch nước; còn lúc ông Lê Đình Kình bị sát hại, ông Nguyễn Phú Trọng làm Tổng bí thư và Chủ tịch nước.
Nếu như trước khi giết bà Nguyễn Thị Năm, C.B (một bút danh của Chủ tịch Hồ Chí Minh) có bài “Địa chủ ác ghê”; thì sau khi giết ông Lê Đình Kình, Chủ tịch Nguyễn Phú Trọng truy tặng Huân chương chiến công hạng nhất và phong liệt sĩ cho 3 công an chết.
5.- Sau cái chết của bà Nguyễn Thị Năm là nhiều cái chết khác do làm sai và sửa sai (6); thì bên cạnh cái chết của ông Lê Đình Kình là ít nhất 3 mạng người là những chiến sĩ công an, chưa biết sẽ còn ai nữa!
6.- Bóng dáng Trung Quốc:
Phía sau cái chết của bà Nguyễn Thị Năm là sự áp đặt chính sách cải cách ruộng đất của Trung cộng với tác động bởi cố vấn là các chuyên gia Trung Quốc. Còn đằng sau cái chết của ông Lê Đình Kình là ai, mục đích gì? hiện nay chưa rõ!
Tuy nhiên, một thực tế là gần đây đã có rất nhiều văn kiện hữu nghị được ký kết với Trung Quốc để cụ thể hóa “16 chữ vàng, 4 tốt” (7). Còn trên Biển Đông thì Trung Quốc đang thực hiện dã tâm thôn tính (8); nhưng chưa nghe thấy Tổng bí thư, Chủ tịch nước có bất kỳ động thái nào để khơi dậy tinh thần giữ đất, giữ nước của truyền thống dân tộc.
Tổ tiên chúng tôi trên đường nam tiến đã từng chấp nhận chết để mở mang và giữ gìn đất đai, bờ cõi cho con cháu sau này.
***
Có những sự ngẫu nhiên tương đồng giữa hai cái chết.
Thấy giết bà Nguyễn Thị Năm là tội ác; nhưng phải nhiều năm sau mới chấp nhận sai, sửa sai; đến nay (2017) vẫn chưa được ghi nhận công lao của bà (4). Có điều sau cái chết của bà Nguyễn Thị Năm, công cuộc cải cách ruộng đất long trời lở đất, quỷ khốc thần sầu trên toàn miền Bắc thành công.
Cách giết ông Lê Đình Kình cũng là tội ác, đằng sau tội ác này là gì? Thời gian, sự thật, lịch sử sẽ có kết luận. Nhưng rõ ràng cái chết của ông Lê Đình Kình làm nhiều người kinh sợ và từ đó bất kỳ dự án nào cần thì nhà nước thực hiện cưỡng chế thu hồi đất, trong khi quỹ đất ngày càng khan hiếm. Mấy ai dám liều lĩnh giữ đất như ông Lê Đình Kình – Đồng Tâm.
Còn Trung Quốc hiện tại và tương lai là nhà đầu tư lớn ở Việt Nam với nhiều dự án chiếm đất lớn (9); mà người dân Việt Nam với một tỷ lệ lớn không tin vào Trung Quốc (10).
Ghi chú
(1) “Chuyện hai người lính”: https://tuoitre.vn/chuyen-hai-nguoi-linh-489559.htm; “Văn hóa cờ vàng” https://www.facebook.com/tiengdanbao/posts/2135187176559313
(2) Tra cứu trên Google từ khóa “cụ Kình chết như thế nào”. Xem clip https://www.youtube.com/watch?v=xAiWTcYyMBU.
(3) Đối xử nhân đạo với động vật và lệnh cấm xuất khẩu bò sang Việt Nam https://moit.gov.vn/CmsView-EcoIT-portlet/html/print_cms.jsp?articleId=107219
(4) Nguyễn Thị Năm: https://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_Th%E1%BB%8B_N%C4%83m
Vụ án nhà tư sản Nguyễn Thị Năm: Còn đợi đến bao giờ? http://lsvn.vn/ho-so-tu-lieu/ho-so-tu-lieu/vu-an-nha-tu-san-nguyen-thi-nam-con-doi-den-bao-gio-24720.html
(5) Đèn Củ của Trần Đỉnh – Chương V: https://www.vinadia.org/den-cu-tran-dinh/den-cu-chuong-5/
(6) Tra cứu trên Google từ khóa “Cải cách ruộng đất tại miền Bắc Việt Nam”
(7) Việt Nam – Trung Quốc ký kết 15 văn kiện hợp tác quan trọng https://dantri.com.vn/chinh-tri/viet-nam-trung-quoc-ky-ket-15-van-kien-hop-tac-quan-trong-20170113073843156.htm
(8) Dã tâm bất tận của Trung Quốc ở Biển Đông https://thanhnien.vn/thoi-su/da-tam-bat-tan-cua-trung-quoc-o-bien-dong-1134047.html
(9) Vốn đầu tư từ Trung Quốc vào Việt Nam tăng mạnh sau thương chiến https://thanhnien.vn/tai-chinh-kinh-doanh/von-dau-tu-tu-trung-quoc-vao-viet-nam-tang-manh-sau-thuong-chien-1164014.html
(10) Thăm dò dư luận: Gần 80% dân Việt Nam không tin vào Trung Quốc http://www.rfi.fr/vi/vi%E1%BB%87t-nam/20200117-th%C4%83m-d%C3%B2-d%C6%B0-lu%E1%BA%ADn-g%E1%BA%A7n-80-d%C3%A2n-vi%E1%BB%87t-nam-kh%C3%B4ng-tin-v%C3%A0o-trung-qu%E1%BB%91c
Mạc Văn Trang: NHỤC LẮM CHÚ Ạ!



Mạc Văn Trang:
NHỤC LẮM CHÚ Ạ!
Hôm qua tôi về quê làng Vũ La, làm nghĩa vụ TẾT với Tổ tiên, họ hàng như mọi năm. Nhưng năm nay thấy cả làng yên ắng, chả thấy cờ hoa, Cổng chào, khẩu hiệu “Mừng Đảng, Mừng Xuân” tưng bừng như mọi năm.
Nhìn cánh đồng làng từ chân tre ra tít bờ đê vừa bị cưỡng chế cách đây 1 tháng, họ đổ đất cát, ủi trắng hết rồi. Đây là cánh đồng “bờ xôi ruộng mật”, hai vụ lúa, một vụ màu ngàn đời của dân làng, mà bây giờ mất sạch! Khi xưa có khẩu hiệu “Lúa cấy chưa xong, chưa yên lòng ăn Tết”! Nay thì trắng tay hết rồi. Thế này còn gì mà Tết nhất, với “Mừng Đảng, mừng Xuân”!?
Hỏi ra thì, trong làng bây giờ chia rẽ ra 3 phe: Mấy cán bộ Trưởng thôn, chi ủy thì tay sai của “trên”, dân kêu gì, thì bảo “chúng cháu phải làm theo lệnh trên” (!); phe thứ 2 là những người dân đành “bán ruộng 97 triệu đồng 1 sào”, giờ im lặng, né tránh, “đỉa cắn chân ai, người ấy giẫy”; phe thứ ba, còn lại hơn 80 gia đình, phần lớn là đảng viên, cựu chiến binh, thành phần cốt cán của Đảng CS, lại kiên quyết đấu tranh đòi minh bạch, công khai vẫn chưa nhận tiền mà ruộng thì bị cướp, san ủi hết rồi…
Từ CCRĐ đến giờ mới lại thấy dân làng chia rẽ và u buồn đến thế. (Sau bài viết này, chắc “trên” lại về thúc ép “toàn hệ thống chính trị đồng loạt ra quân”, cờ, đèn, kèn, trống lòe loẹt, inh ỏi khắp hang cùng, ngõ hẻm làng Vũ La để thấy khí thế “cách mạng tiến công và thắng lợi to lớn”(!)
Tôi vào thăm ông anh họ, 2 vợ chồng đều là đảng viên kỳ cựu. Bà 52 năm tuổi đảng, ông thì tuổi đời tuổi đảng xấp xỉ Cụ Kình. Bà gẫy chân, ngồi xe lăn, ông bị xuất huyết não nhẹ, mới ở bệnh viện về…
Tôi vừa chào, bắt tay, hỏi: Sức khỏe anh thế nào? Ông lại trả lời:
– NHỤC LẮM CHÚ Ạ! Đấy, đấu tranh nên bây giờ thế này đây … Cả đời hai vợ chồng hết lòng phấn đấu cho Đảng, chưa bao giờ bị phê bình, kiểm điểm, thế mà bậy giờ bọn nó cướp đất, bà ấy đấu tranh, nó kỷ luật cảnh cáo; còn tôi không trực tiếp ra đấu tranh, nó cũng cảnh cáo vì không bảo được vợ (?). Mấy đứa ranh con lên làm cán bộ, nó không cần biết mình là ai, cứ lệnh trên về nó thi hành. Mình mà đấu tranh hăng tí nữa, khéo nó cũng diệt mình như Cụ Kình thôi.
Chú bảo, Dân biết, Dân bàn, Dân kiểm tra, Dân hưởng thụ cái mả mẹ chúng nó. Nó lấy đất của Dân làm gì? Lúc nó nói cho công ty này, lúc lại bảo cho doanh nghiệp kia. Dân bảo, trưng quyết định có dấu đỏ ra, trưng bản vẽ quy hoạch ra cho Dân xem; mời chủ doanh nghiệp về họp bàn thương thảo với Dân… Nó lờ đi hết. Rồi nó lại bảo, “làm khu công nghiệp”, nhưng công nghiệp gì, quy hoạch thế nào? Nó không trả ời. Cứ cho cán bộ về vận động, họp hành đủ kiểu, giở mọi mánh khóe, thủ đoạn, mua chuộc, dọa dẫm, rồi cho cả xã hội đen về đe dọa…
Chúng nó biết, lên phường về thành phố thì giá đất cao lên, rồi nghe đâu sang năm 2020, giá đất sẽ được điều chỉnh cao lên nhiều, thế là nó quyết cướp trắng sát nút cuối năm 2019.
Sáng sớm, nó cho hàng ngàn công an về chốt chặt các cổng làng, bao vây dọc đường làng, bên ngoài cánh đồng nó cho hàng đàn xe cở đất cát đổ khắp nơi, hàng đàn xe ủi tràn lên tất cả. Vài chục người lọt được ra đấu tranh thì nó xúm vào bắt vứt lên xe như con vật; đây, con gái nhà này bị nó kéo lê hàng trăm mét, mấy đứa chụp ảnh, ghi hình, bị chúng nó cướp mất điện thoại…
Đấy chú xem, cánh đồng màu mỡ ông cha để lại mấy mươi đời làm ăn sinh sống của cả xóm làng, nó từ đâu đem quân về căng dây thép gai, ngăn rào, chiếm hết đất cả cánh đồng vào giáp tận chân tre làng mình. Có đời thuở nào có quân cướp như vậy không?
Đúng là CƯỚP. Chả còn pháp lý, đạo lý gì nữa! Mình ngần này tuổi đời, tuổi đảng, trải qua bao nhiêu đấu tranh vì Dân, vì Nước mà bây giờ bất lực, nhìn chúng nó hoành hành như vậy, có NHỤC không hả chú!
Tôi còn biết nói gì nữa! Chỉ an ủi anh chị giữ sức khỏe và biếu chút quà Tết động viên hai đồng chí đảng viên kỳ cựu của làng quê mình. Bây giờ đã biết cái Đảng mình tôn thờ bấy lâu, nó là gì rồi!
22/1/2020
Mạc Văn Trang





