NỖI LO SỢ KHÔNG TÊN

NỖI LO SỢ KHÔNG TÊN

Chuyện kể rằng, một người nọ sau khi từ giã cõi đời và được về bên Thượng Đế, anh ta mạo muội xin phép Thượng Đế cho anh ta được sống lại một vài giai đoạn trong đời anh ta.  Sau khi suy nghĩ và thấy anh này cũng có một đề nghị hơi lạ, Thượng Đế đã đồng ý.  Anh ta xin tiếp, “Thưa Ngài, sau mỗi quãng đời, xin cho con được dừng lại và về gặp Ngài để hỏi một vài thắc mắc có được không?” Thượng Đế cũng tỏ vẻ vui lòng ưng thuận.  Vậy là người này trở lại kiếp người.

Anh ta làm lại một cậu học trò với bao bận rộn với việc học hành, nhưng cũng không ít vui chơi hồn nhiên giải trí.  Nhưng khi phải vượt qua những kỳ thi, thì cậu học trò lại tỏ ra lo sợ.  Cậu ta lo sợ bị thi rớt, sợ bị điểm thấp, sợ bị chúng bạn chê cười…  Cậu ta xin dừng cuộc đời lại đó và đi hỏi Thượng Đế.  “Thưa Ngài, tại sao con phải lo sợ những chuyện thi cử?”  “Con lo sợ chúng vì con đã nhìn cuộc đời của con như thể chỉ có chuyện thi cử mà quên đi những chuyện khác xung quanh con.”  Thượng Đế trả lời.

Anh ta trở lại dương thế và tiếp tục làm người.  Giai đoạn này, anh ta có người yêu, lập gia đình, có con, và tưởng chừng như anh ta đã vượt qua những nỗi lo sợ của thời trẻ con.  Thế nhưng, anh ta vẫn lo sợ.  Anh sợ vợ anh phản bội, con anh không đủ sức khỏe, công việc làm ăn không ổn định.  Anh dừng cuộc đời lại và đi hỏi thượng đế.  “Thưa Ngài, dù biết rằng con đã không nhìn cuộc đời như trước đây nữa, nhưng sao con vẫn lo sợ?”  Thượng Đế đáp, “Con lo sợ vì con muốn sở hữu chúng vĩnh viễn; con không muốn bị mất chúng.  Con nên nhớ, điều gì con càng muốn nắm giữ, thì con càng lo sợ chúng bị mất đi.”

Trở lại cuộc sống dương thế lần thứ ba, giờ đây ở tuổi cao niên, sau bao tháng ngày sợ hãi, lo lắng, ông già trông bình an và chấp nhận hơn.  Ông không lo sợ bị mất vợ và lo lắng cho con cái như trước đây.  Nhưng trong tâm thức ông, một nỗi lo âu, sợ hãi vẫn ám ảnh ông.  Nỗi lo sợ của ông không còn là nỗi lo liên quan đến “cơm áo, gạo tiền” như trước đây, nhưng ông lại sợ bị lãng quên những công trạng của thời trai trẻ; ông lo những thành quả ông góp cho đời sẽ bị mất dấu tích.  Kỳ lạ thay, ông lại lo không còn được cảm nếm những nỗi lo sợ của thời học trò, của thời thiếu niên, của người thanh niên mà ông đã trải qua.  Ông quá tò mò nên quay về hỏi Thượng Đế, “Thưa Ngài, tại sao những điều lúc trước làm con lo sợ, thì bây giờ con lại sợ không còn được cảm nếm những nỗi sợ ấy nữa?”  Thượng Đế đáp, “Con yêu! Chừng nào con còn sống trong quá khứ, muốn quay trở lại quá khứ; và chừng nào con còn lo nghĩ về tương lai, muốn làm chủ lấy tương lai, thì con còn sống trong sợ hãi.  Cha không có quá khứ, Cha không có tương lai.  Cha chỉ có hiện tại.  Nơi nào không có hiện tại, nơi đó không có bình an.”

*******************************

Quí bạn thân mến, mẩu chuyện tưởng tượng trên cho ta thấy rằng, đời con người xem chừng như cứ bị bao trùm hết nỗi lo sợ này đến nỗi lo sợ khác: Nỗi lo sợ của đứa trẻ mới bước vào đời, nỗi lo sợ của người thanh niên về tương lai, và nỗi lo sợ của vị cao niên về quá khứ của mình bị đánh mất.  Vậy nỗi lo sợ ấy đến từ đâu, và lý do gì mà ta lo sợ?

Suy gẫm thấu đáo ta có thể nhận thức rằng, hoàn cảnh “đáng sợ” không thực sự đáng sợ như ta tưởng, nhưng điều làm ta lo sợ chính là ta lo sợ điều chưa xảy ra.  Chúng ta thường sợ điều chưa xảy đến hơn là điều đã xảy đến.  Nếu quí bạn có dịp trò chuyện với các bệnh nhân mang những căn bệnh nan y, thì có rất nhiều người cho rằng, điều đáng sợ của họ bây giờ không phải là căn bệnh họ đang mang, mà là những điều khác.  Nỗi sợ của họ bây giờ không còn là căn bệnh nữa, nhưng là sợ bị bỏ rơi, bị cô đơn, bị quên lãng, và biết bao nhiêu nỗi sợ không tên khác.  Kỳ thực thay, dù ai trong chúng ta cũng đã không ít một lần bị bỏ rơi, cũng đã không ít có một lần kinh nghiệm cô đơn, và bị người đời quên lãng; biết là như thế và đã trải qua kinh nghiệm nhiều lần như thế trong đời rồi, nhưng con người vẫn lo sợ chúng; con người vẫn rối lên khi đối diện chúng.

Thưa bạn, bạn cũng như tôi đã trải nghiệm những lo sợ mà có lúc đã làm chúng ta mất ăn mất ngủ ở lứa tuổi học trò, ở tuổi xuân, ở những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất (người thân ra đi, bị tù đày tra tấn….)  Xét cho cùng, cuối cùng nỗi lo sợ này cũng chỉ có thế thôi, có phải không?  Thế thì những nỗi sợ hôm nay – giây phút này – ngay lúc này, cũng chỉ là một phần của kiếp làm người của chúng ta mà thôi.  Hãy nhìn chúng như là một phần đời của chúng ta để giúp chúng ta nâng cao giá trị đời mình, chứ đừng để chúng trở thành nỗi ám ảnh bao trùm những vẻ đẹp của giây phút hiện tại.

Thưa bạn, hôm nay tôi mời gọi bạn hiểu sâu hơn ý nghĩa thực của giây phút hiện tại.  Vì thực ra cuộc đời của bạn chỉ có hôm nay, giây phút này chứ không phải hôm qua hay ngày mai.  Và dù bạn có lo sợ điều gì lớn lao đến mấy đi chăng nữa, mỗi ngày bạn cũng phải đi qua 1440 phút.  Vậy bạn muốn sở hữu 1440 khoảnh khắc bình an, tự tại hay là 1440 nỗi âu lo, sợ hãi???

Br. Huynhquảng

*******************************

 Lạy Chúa, 
hôm nay con bỗng sợ nhiều thứ
sợ thời gian, sợ chặng đường phía trước…
Con sống trong tâm trạng hoang mang
thấy bóng tối cứ bao phủ lấy con.
Con vùng vẫy và muốn tìm lối thoát
thực sự là con rất sợ!

Chúa biết con đã cố gắng nhiều và đã yêu mến nhiều
đã vui nhiều và cũng đã buồn nhiều
thất bại nhiều và khờ dại cũng nhiều…
Nhưng Chúa biết, trong mọi sự con đều cố gắng với tình yêu
Khoác trên mình chiếc áo dòng, con muốn làm Vinh Danh Chúa
Muốn làm một tu sĩ đích thực của Chúa.

 Lạy Chúa, 
nhưng hình như con đã quy chiếu quá nhiều về mình
hình như trong con vẫn còn quá nhiều ngạo nghễ.
Con muốn học thật tốt và sống thật tốt,
con muốn mình làm gì thì kết quả cũng phải thật tốt.
Con muốn làm vinh danh Chúa,
nhưng hình như con cũng muốn làm vinh danh con…
Thế nên những thất bại làm con đau đớn ê chề
và những long đong vô định làm con sợ hãi.

Xin dạy con sống Thánh, bằng việc sống tốt giây phút hiện tại
và vượt qua sợ hãi, bằng việc không quá bận lòng về tương lai.
Xin cho con có sức mạnh của Chúa
để không khó khăn nào có thể khuất phục được con
Xin cho con luôn vững tin vào Chúa
rằng trong Chúa mọi sự đều có thể.
Và xin cho mỗi bước con đi, mỗi việc con làm
đều in đậm Tình Yêu nhưng không của Chúa.

 Quỳnh Trâm

Số người nhiễm virus corona đã vượt 10.000, 258 ca tử vong

Số người nhiễm virus corona đã vượt 10.000, 258 ca tử vong

Nhà chức trách tỉnh Hồ Bắc cho biết đã có thêm 45 ca tử vong vì virus corona tại tỉnh này trong ngày 31/1, nâng tổng số trường hợp tử vong lên 258 người.

Theo Reuters, nhà chức trách tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc hôm 1/2 cho biết đã có thêm 45 ca tử vong tại tỉnh này vì virus corona, nâng tổ số người chết vì đại dịch lên con số 258.

Nhà chức trách Hồ Bắc cũng xác nhận 1.347 ca nhiễm virus corona trong ngày 31/12, nâng tổng số ca nhiễm virus tại tỉnh này lên 7,153. Tính trên toàn Trung Quốc đại lục, số ca nhiễm virus corona đã vượt qua mốc 10.000 người.

Số ca nhiễm mới phát hiện và số ca tử vong tại Hồ Bắc trong ngày 31/1 đều là mức cao kỷ lục của một ngày kể từ khi dịch bệnh bùng phát. Trong số 45 ca tử vong mới ở Hồ Bắc, 33 trường hợp xảy ra ở Vũ Hán, thành phố thủ phủ tỉnh và là nơi ghi nhận những ca nhiễm đầu tiên.

Tính đến ngày 31/1, Hồ Bắc có 7.153 trường hợp nhiễm virus, với hơn 36.000 người vẫn đang được theo dõi. Khoảng 956 người ở trong tình trạng “nghiêm trọng”, 338 người “nguy kịch”.

Ở bên ngoài Trung Quốc đại lục, các nước và vùng lãnh thổ ghi nhận 120 trường hợp nhiễm virus corona chủng mới này.

Một người đeo khẩu trang ở London trong ngày 31/1, ngày cuối cùng nước này là thành viên EU. Cũng trong ngày này, Anh xác nhận hai ca nhiễm virus corona đầu tiên ở nước này. Ảnh: Reuters.

Tổ chức Y tế Thế giới ngày 31/1 đã ban bố tình trạng khẩn cấp về sức khỏe cộng đồng toàn cầu (PHEIC) đối với sự lây lan của virus corona bên ngoài Trung Quốc, mô tả đây là “sự bùng phát chưa từng có tiền lệ”.

Theo New York Times, tuyên bố của WHO không mang giá trị về pháp lý nhưng đây là lời cảnh báo từ cơ quan tư vấn sức khỏe hàng đầu thế giới đến tất cả các quốc gia thành viên Liên Hợp Quốc về tình hình nghiêm trọng hiện nay.

Theo đó, các nước sẽ tự đưa ra quyết định có nên đóng cửa biên giới, hủy chuyến bay, sàng lọc hành khách tại sân bay hoặc thực hiện những biện pháp bảo vệ khác. Trong ngày 31/1, nhiều hãng bay đã đình chỉ tất cả các chuyến bay đến và đi Trung Quốc đại lục.

Trong khi đó, Mỹ đã công bố tình trạng y tế khẩn cấp quốc gia trong bối cảnh virus corona lan rộng. Washington cũng ra lệnh cấm nhập cảnh đối với người nước ngoài đã đi tới Trung Quốc thời gian gần đây. Ngoài ra, công dân Mỹ đã tới tỉnh Hồ Bắc trong 2 tuần qua cũng bị cách ly 14 ngày khi về nước.

Các quan chức cho biết nguồn cung vật tư y tế đang ở mức thấp đáng báo động ở miền Trung Trung Quốc, mặc dù được cung cấp từ khắp nơi trên thế giới. Đại học Khoa học và Công nghệ Hoa Trung ở Vũ Hán cho hay trên Weibo rằng thành phố đã nhận được 240.000 khẩu trang, 25.000 áo choàng bảo vệ và 4.000 cặp kính bảo hộ y tế từ nhóm cựu sinh viên ở Đức. Cộng đồng người Hoa ở Singapore đã gửi 75.000 khẩu trang y tế.

Đồ họa: Minh Hồng.

Duy Anh

KHÓ NGHÈO

KHÓ NGHÈO

Phật Thích Ca đã xác quyết trong bài thuyết pháp đầu tiên tại Bênarét bằng câu: Vạn sự vô thường, vạn sự khổ.  Nghĩa là mọi sự đổi thay không ngừng, nên mọi sự chỉ là khổ đau.  Sinh, bệnh, lão, tử.  Con người sinh ra để rồi ốm yếu, già lão và cuối cùng là chết chóc.  Rõ thật đời là bể khổ mà mỗi người là một cánh bèo trôi dạt trên đó.

 Năm trăm năm sau, Đức Kitô xuất hiện trên đất Palestin, đã tuyên bố trong bài giảng đầu tiên: Phúc cho ai có tâm hồn khó nghèo, vì Nước Trời là của họ.

 Một người bị mang tiếng là bi quan yếm thế, còn người kia thì lại bị coi là không tưởng, lạc quan thái quá.  Một bên coi đời là bể khổ, còn một bên lại nhìn thấy màu hồng trong cái thanh bạch trống trơn.  Người ta đã tốn khá nhiều giấy mực và thời giờ cũng như sức lực để nghiên cứu, suy tư và bàn cãi về hai bài giảng đầu tiên của Đức Phật và của Chúa Giêsu.  Đã có cả những luận án trình bày và so sánh về hai bài giảng đó.  Tuy nhiên, chẳng mấy ai hiểu được chính xác nội dung ý nghĩa của hai bài giảng có tính cách tiên tri ấy.  Vì thật ra, cả Đức Phật lẫn Chúa Giêsu, đều không chủ ý đề ra một lý thuyết về vấn đề hạnh phúc và đau khổ, mà chỉ chia sẻ cho anh em nhân loại của các Ngài chính kinh nghiệm sống của mình.

Kinh nghiệm của Đức Phật là kinh nghiệm của một người đã đạt tới chân nhu, vượt ra ngoài thế giới vô thường của những đam mê mù quáng, của sự phân chia đối kháng.  Còn kinh nghiệm của Chúa Giêsu là kinh nghiệm của một người thấy được sự tồn tại trong cái mất, và sự sống trong cái chết.  Đức Phật chỉ nói lên cái lý do, cái nguyên nhân làm cho người ta khổ, nhưng Ngài không bao giờ lên án cuộc đời, cho nó chỉ là bể khổ.  Chúa Giêsu cũng không bảo rằng muốn hạnh phúc thì phải là kẻ khố rách áo ôm.  Do đó, thánh Matthêu đã có lý khi thêm ba chữ “có tâm hồn” vào trong câu nói của Chúa, để xác định cho rõ cái nghèo nào mới thực sự đem lại hạnh phúc cho con người.  Trong cuộc đời, xưa cũng như nay, vào thời con người còn ăn lông ở lỗ cũng như trong thời ở khách sạn năm sao, vẫn luôn diễn ra những cảnh trái khoáy và ngược đời: nhiều người có đủ điều kiện để hạnh phúc mà thực tế lại đau khổ khôn lường.  Còn những kẻ xem ra bần cùng tăm tối, lại tràn trề hạnh phúc.

Thực ra, ai cũng biết rằng nghèo không đương nhiên là khổ, đã đành rằng nghèo và khổ thường đi đôi với nhau.  Trái lại, giàu có cũng không tất nhiên đem lại hạnh phúc.  Vấn đề hạnh phúc chủ yếu ở tại cái Tâm.  Bởi thế các bậc thánh nhân, bằng những ngôn ngữ khác nhau, nhưng hầu như đều nhất trí trong việc đề cao đời sống tâm linh.  Đó chính là lý do tại sao Chúa Giêsu đề cao tâm hồn nghèo khó, hiền hậu, dám chấp nhận đau khổ, yêu thích sự chính trực, thương xót anh em đồng loại, trong sạch và xây dựng hoà bình.

Thực vậy, những đức tính trên đây là những đức tính người nghèo của Thiên Chúa, theo truyền thống Kinh Thánh.  Người nghèo của Thiên Chúa không phải là người có đời sống vật chất khó khăn túng quẫn, mà là kẻ luôn tin tưởng phó thác nơi Chúa, biết sống cho Ngài và cho anh em đồng loại.  Lấy Chúa làm gia nghiệp và luôn sống trong tình liên đới với anh em.  Thực thi điều răn quan trọng nhất là mến Chúa và yêu người.

Nói theo tư tưởng Đông phương, thì hạnh phúc chủ yếu ở chỗ thực hiện được sự hoà điệu giữa lòng mình với lòng trời, giữa lòng mình với lòng người, nghĩa là sống cho hợp lòng người và lấy lòng trăm họ làm lòng mình.

Trong tám mối phúc thật, Chúa Giêsu cho thấy hạnh phúc của chúng ta tuỳ thuộc vào mối tương quan ba chiều giữa chúng ta với Thiên Chúa, và giữa chúng ta với anh em đồng loại.

Sưu tầm

*******************************************

Lạy Chúa, xin cho con luôn vui tươi.  Dù có phải lo âu và thống khổ, xin cho con đừng bao giờ khép lại với chính mình; nhưng biết nghĩ đến những người quanh con, những người – cũng như con – đang cần một người bạn.

Nếu như con nên yếu đuối, thì xin cho con biết yêu thương và sáng suốt hơn, thông cảm và nhân từ hơn.

Nếu bàn tay con run rẩy, thì xin giúp con luôn biết mở ra và cho đi.

Khi lâm tử, xin cho con biết đón nhận khổ đau và bệnh tật như một lời kinh.

Ước chi con sẽ chết trong khiêm hạ và tín thác, như một lời xin vâng cuối cùng.

Và con về nhà Chúa, để dự tiệc yêu thương muôn đời.  Amen!

From: Langthangchieutim

Dịch lan tới Tân Cương, đe dọa hơn 1 triệu người Duy Ngô Nhĩ bị giam cầm

Trí thức Việt Nam

Một thảm họa nhân đạo khủng khiếp đang chực chờ trước mắt…

Virus corona Vũ Hán đã đến Tân Cương. Báo chí nước ngoài đã đặt ra câu hỏi về tính mạng 1 triệu người Duy Ngô Nhĩ đang bị giam trong các trại cải tạo

 

Trung Quốc: 5500 ca nhiễm virus corona nhưng chuẩn bị 100.000 giường bệnh?

Trí thức Việt Nam

“Nếu chỉ có ba đến bốn ngàn người bị nhiễm bệnh, tại sao lại cần thêm 100.000 giường bệnh viện đến thế? Và tại sao phải phong tỏa đến 17 thành phố?”

Tỉnh Hồ Bắc đã sắp xếp được khoảng 100.000 giường bệnh trong tỉnh, trong đó có 3.000 giường bệnh cho thành phố Vũ Hán – nơi dịch virus corona bùng phát

 

Chúng ta là ai, từ đâu đến, rồi sẽ về đâu?

 

Thảm họa cháy rừng bùng phát ở Australia thiêu trụi 6 triệu ha rừng, dẫn đến cái chết và mất tích của hơn 50 người và 500 triệu động vật; bùng phát dịch viêm phổi do virus Corona và hình ảnh nhiều người gục ngã trên các con đường ở Vũ Hán, Trung Quốc ngay trong đầu năm 2020… khiến cho nhiều người liên tưởng tới viễn cảnh của ngày tận thế.

Trong hoàn cảnh đó, một lần nữa, những câu hỏi về nguồn gốc và mục đích tồn tại của con người lại được đặt ra.

Trong hoàn cảnh thiên tai dịch bệnh đầu năm 2020, một lần nữa, những câu hỏi về nguồn gốc và mục đích tồn tại của con người lại được đặt ra.
About this website

M.TRITHUCVN.NET
Trong hoàn cảnh thiên tai dịch bệnh đầu năm 2020, một lần nữa, những câu hỏi về nguồn gốc và mục đích tồn tại của con người lại được đặt ra.

SỰ KHÁC BIỆT!…

Image may contain: 1 person, closeup
8 SÀI GÒN

SỰ KHÁC BIỆT!…

1. Một công dân Trung Quốc sống ở Vũ Hán, tên là Nhan. Được biết người này tuy có triệu chứng nhiễm virus CORONA chết người nhưng vẫn cố tình uống thuốc hạ nhiệt, giảm sốt để đánh lừa rồi qua mặt khâu kiểm tra cơ quan y tế ở sân bay Pháp. Khốn nạn hơn nữa cô ta còn dùng mạng xã hội đăng khoe những bức hình ăn chơi ở Pháp, rồi láu cá hướng dẫn cho những đồng hương mình, cách để “qua mặt” cơ quan kiểm dịch của Pháp. Kết quả là hiện nay nước Pháp đã có 3 nạn nhân nhiễm virus CORONA và có nguy cơ lan rộng.

m.thanhnien.vn/…/co-nguoi-trung-quoc-tron-kiem-tra-than-nhi…

2. Một công dân, là giáo viên người Mỹ, tên Diana Adama đã sống ở Trung Quốc 15 năm. Hiện cô này đang sống ở Vũ Hán, trung tâm ổ dịch virus COROLA. Mặc dù Bộ Ngoại Giao Mỹ tổ chức và vận động cô sơ tán về nước bằng máy bay đặc biệt. Nhưng cô quyết không trở về Mỹ với lý do “KHÔNG MUỐN LÀ NGUY CƠ LÂY BỆNH THÊM CHO BẤT CỨ AI…”

https://vnexpress.net/…/giao-vien-my-quyet-o-lai-vu-han-404…

3. Luận bàn: Trên đây là hai câu chuyện có thật vừa mới xảy ra. Đây không chỉ là câu chuyện của hai cá nhân, nó phản ánh bản chất của hai xã hội mà những cá nhân trên đã sinh ra, lĩnh hội và trưởng thành.

– Hoa Kỳ với nền Dân trị và chế độ Cộng hòa kéo dài hơn 200 năm, nơi mà xã hội luôn đề cao các giá trị cao quý của con người: Đó là sự liêm chính, tức là luôn sống tuân theo các nguyên tắc đạo đức, lương tâm, giữ lời nói và dám bảo vệ những gì ta tin tưởng. Đó là sự dũng cảm, là lòng biết ơn, là đức hi sinh… Xã hội Mỹ, tất yếu sinh ra ngày càng nhiều công dân ưu tú kiểu như Diana Adama.

– Trung Quốc: Với chế độ độc tài, toàn trị mới kéo dài 70 năm, nơi mà xã hội đang dung túng và cổ vũ cho những điều ngược lại: Đó là lối sống lươn lẹo, khôn lõi, dối trá và vô trách nhiệm… Những đức tính xấu mà tinh hoa văn hóa Trung Hoa cũng không thể dung thứ. Xã hội TQ sớm muộn sẽ tạo ra ngày càng nhiều công dân quái đản kiểu như Nhan.

Qua câu chuyện của hai cá nhân trên, càng thấm thía câu nói của Học giả Nhật Bản:

“Sống trong một xã hội tốt, người xấu có xu hướng tốt dần lên. Ngược lại, sống trong một xã hội xấu, người tốt có xu hướng xấu dần đi”

NGHIÊM SỸ CƯỜNG