Tiếp tục suy nghĩ về những vụ bắt bớ gần đây

Tiếp tục suy nghĩ về những vụ bắt bớ gần đây

RFA

Những gì diễn ra trong những năm gần đây và nhất là trong những ngày gần đây khiến tôi tự đặt cho mình câu hỏi này : phải chăng đang diễn ra một quá trình tái toàn trị hóa (trở lại với thời kỳ toàn trị) tại Việt Nam ?

Những nghiên cứu của Hannah Arendt cho phép bà xác định rằng khái niệm chủ nghĩa toàn trị (totalitarisme) được áp dụng cho hai hệ thống duy nhất : hệ thống cộng sản Liên Xô dưới thời Staline và hệ thống quốc xã Đức thời Hitler. Sau cái chết của hai lãnh tụ toàn trị này, hệ thống toàn trị sụp đổ, cái còn tiếp tục tồn tại được gọi là hệ thống độc tài cộng sản.

Václav Havel không đồng ý với cách nhìn này. Trong những năm 70 của thế kỷ trước, ông dùng chữ chủ nghĩa hậu toàn trị (post-totalitarisme) để chỉ mô hình chính trị của các nước cộng sản Đông Âu. Nhưng điều đáng ngạc nhiên là đến cuối những năm 80, ông sử dụng lại khái niệm « chủ nghĩa toàn trị » của Arendt một cách hệ thống để chỉ hình thái cộng sản Đông Âu, trong một bài viết có tựa đề là « Histoire et totalitarisme ». Có lẽ đối với Havel, những yếu tố toàn trị luôn là một đặc điểm cố hữu của chủ nghĩa cộng sản.

Nếu ta đồng ý với Arendt rằng chữ « chủ nghĩa toàn trị » chỉ phù hợp với một chế độ trong đó diễn ra việc thanh trừng hàng loạt, giết người với số lượng lớn, và giết những người vô tội, thì quả thật điều đó chỉ phù hợp với Liên Xô của Staline, và nước Đức của Hitler.

Ở các nước cộng sản khác, dù số lượng người bị giết không nhiều như ở hai quốc gia nêu trên, nhưng vẫn diễn ra những vụ giết người hàng loạt. Ở Việt Nam, điều đó đã xảy ra trong cải cách ruộng đất. Bao nhiêu người vô tội đã bị giết chỉ vì thuộc thành phần địa chủ, và kể cả khi họ không phải là địa chủ, kể cả khi họ là ân nhân của những lãnh tụ cộng sản, họ bị giết chỉ vì cần phải có một số lượng người bị giết cho đủ chỉ tiêu. Nếu đặt trong guồng máy và logic của chủ nghĩa toàn trị và chủ nghĩa cộng sản để xem xét vụ cải cách ruộng đất, ta sẽ hiểu vì sao một việc như thế có thể xảy ra, và đã xảy ra.

Có lẽ hiện đang có một quá trình tái toàn trị hóa tiệm tiến tại Việt Nam. Để xác định được nó bắt đầu từ lúc nào, cần phải có nghiên cứu, nhưng rất có thể (đây chỉ là một phỏng đoán chưa kiểm chứng) nó có nguồn gốc từ hội nghị Thành Đô, bởi trước đó Việt Nam đã biết đến một thời kỳ mở cửa với thành tựu trên nhiều mặt.

Tôi dẫn ra đây những sự kiện mà tôi dựa vào đó để suy luận về một quá trình tái toàn trị hóa có thể đang diễn ra trên lãnh thổ chúng ta.

Vụ Nhã Thuyên cho thấy sự trở về với những cuộc thanh trừng thời kỳ Nhân văn Giai phẩm. Dù rằng, về quy mô và tính chất không có sự tương đương, nhưng có một ý chí quyết tâm đưa sinh hoạt văn học nghệ thuật và nghiên cứu khoa học xã hội nhân văn trở lại thời kỳ Nhân văn Giai phẩm, và được thực hiện tinh vi hơn, kín đáo hơn. Thậm chí ý chí này được luật hóa bằng luật giáo dục.

Việc xuất hiện « sự tố giác của quần chúng » chính là ngôn ngữ của thời cải cách ruộng đất. Và những người bị bắt mới đây, Hồng Lê Thọ và Nguyễn Quang Lập, là những người bình thường như bao nhiêu người khác. Việc bắt bớ họ gây ngạc nhiên, gây sửng sốt bởi họ không giống Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, không giống Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào ở những điểm : họ không có một tuyên ngôn rõ ràng về quan điểm chính trị, không có quan điểm chống đối, không trực tiếp viết bài. Blog của họ chỉ làm nhiệm vụ đưa tin, như bao nhiêu blog khác. Thậm chí, dưới mỗi bài đăng lại trên Quê Choa đều có ghi : « Nội dung bài viết không phản ánh quan điểm của Quê Choa ». Tôi ghi theo trí nhớ, vì khi vào tìm lại blog Quê Choa để kiểm tra thì không còn tìm thấy địa chỉ của Quê Choa trên google nữa. Ngoài số lượng người truy cập và số lượng bài giới thiệu, thì Quê Choa và Người Lót Gạch cũng giống như rất nhiều những blog khác. Và mọi người ngơ ngác, không hiểu tại sao hai người này bị bắt, và do đó đã có nhiều suy luận khác nhau về nguyên nhân, một điều bình thường trong bối cảnh chẳng có nguyên nhân nào được đưa ra một cách chính thức.

Trước đây chính quyền chỉ bắt một người, bây giờ đã có dấu hiệu bắt hàng loạt, và bắt những người bình thường, theo « tố giác của quần chúng ». Đó là một dấu hiệu rõ rệt của sự quay trở lại với thời cải cách ruộng đất. Hẳn chúng ta chưa quên rằng cách đây ít lâu, có một triển lãm chính thức về cải cách ruộng đất tại thủ đô, và điều này cũng đã gây ngạc nhiên cho tất cả mọi người. Khó có thể tìm thấy một lý do thích hợp cho việc tổ chức một triển lãm như vậy. Nhưng chúng ta sẽ không ngạc nhiên khi nhìn nó như dấu hiệu của một quyết tâm quay trở lại với thời kỳ dã man nhất của chủ nghĩa toàn trị cộng sản. Thực ra chính quyền cũng không dấu sự dã man của mình khi chọn bắt giam hai người có tuổi và đều đang bị bệnh nặng. Thông điệp của chính quyền là : dân chúng cần biết rằng họ đang được lãnh đạo bởi một chính quyền đủ khả năng đi tới tận ranh giới cuối cùng của sự vô nhân đạo.

Khi đã đi tới chỗ bắt quả tang một nhà văn đang viết văn (có nhà văn nào mà không viết văn, không viết văn sao gọi nhà văn), có nghĩa là đi tới chỗ bắt một người đang làm công việc thường nhật của mình, thì có nghĩa mọi việc chẳng còn nằm trong bất kỳ một logic nào nữa. Ai cũng có thể bị bắt quả tang khi đang làm công việc thường nhật của mình : một nhà giáo sẽ bị bắt quả tang khi đang đứng trên bục giảng, một bác sĩ sẽ bị bắt quả tang khi đang khám cho bệnh nhân, một bà nội trợ sẽ bị bắt khi đang làm bếp, và có thể tới chỗ một ông chồng sẽ bị bắt quả tang khi đang ngủ với vợ mình… Thật ra chẳng còn gì đáng ngạc nhiên nữa kể từ khi hai cái bao cao su đã qua sử dụng bị bắt quả tang đang ở trong sọt rác của khách sạn, rồi hai xe máy bị bắt quả tang đi hàng ba… Một nhà văn bị bắt quả tang khi đang viết văn, có lẽ sự phi lý này có nhiều thi tính nhất trong số các sự vụ phi lý đã diễn ra!!!

Chúng ta thực sự không biết được chính quyền này có quyết định quay trở về tới tận cái khởi điểm chết chóc của chủ nghĩa toàn trị, lúc mà hàng loạt người vô tội bị giết không cần lý do, không cần nguyên nhân, bị giết bởi chính sự vô tội của họ. Chúng ta không biết được, không ai suy đoán được.

Chúng ta đã có bằng chứng trong lịch sử để thấy sự tàn bạo, bạo lực, bản năng giết người nằm sẵn trong con người như thế nào, và trong những điều kiện nào đó thì sự tàn bạo dâng lên và lây lan trên diện rộng. Bao nhiêu triệu người Do Thái đã bị giết chỉ vì họ là người Do Thái. Đã có bao nhiêu nghiên cứu về bạo lực, nhưng dĩ nhiên chưa ai có câu trả lời cuối cùng.

Trên cái đà gia tăng bạo lực trong xã hội hiện nay, và với sự gia tăng đàn áp, gia tăng bạo lực từ phía chính phủ mà càng ngày dân chúng càng bị buộc phải chứng kiến như trong thời gian những năm gần đây, chúng ta khó mà biết được quá trình tái toàn trị hóa này sẽ dẫn Việt Nam tới đâu.

Chúng ta cần tiếp tục suy nghĩ nếu chúng ta còn có bộ não ở trong đầu. Chúng ta cần cảm thấy đau đớn trước việc những người vô tội càng ngày càng bị bắt nhiều hơn, nếu chúng ta còn có một trái tim trong lồng ngực. Và chúng ta cần hành động nếu cuộc sống của chính chúng ta bị đe dọa. Quyền bảo vệ mạng sống là quyền tự nhiên mà tất cả mọi người sinh ra đều có, đó là quyền mà không ai ban bố được cho ai, cũng không ai tước đoạt được của ai.

Paris, 17/12/2014

Nguyễn Thị Từ Huy

Các nhà báo, blogger bị «bắt khẩn cấp»

Các nhà báo, blogger bị «bắt khẩn cấp»

Hoà Vân

Hai vụ bắt blogger trong tuần qua nhắc lại : ở Việt Nam, dù là một nước hoà bình từ nhiều thập kỉ nay, nghề viết lách (nhà văn, nhà báo, blogger) vẫn là một nghề nhiều nguy hiểm. Công cụ đàn áp người viết thì nhiều, nhưng nổi bật phải kể đến Điều 258 của Bộ luật Hình sự năm 1999, sửa đổi năm 2009 (dưới đây sẽ gọi tắt là “điều 258”).

Điều này đề ra «tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân». Khung hình phạt của nó là «phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm, trong trường hợp nghiêm trọng thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm».

Với cách viết mơ hồ, chung chung, đi ngược hẳn các nguyên tắc luật pháp thông thường đòi hỏi sự rõ ràng, phân minh, điều 258 hiển nhiên chỉ giao quyền cho Nhà nước «xử» những người công khai phản kháng những chính sách, hành xử, của Nhà nước và đảng cầm quyền (từ «tổ chức» trong tội danh). Ngay cả từ «công dân» ở đây cũng chỉ có thể – và đã xảy ra một lần – là một công dân «bình đẳng hơn những (công dân) khác», theo cách nói của George Orwell trong Trại Súc vật, nói cách khác, là những công dân có chức có quyền ở một cấp «không nhỏ». Các trường hợp «xâm phạm lợi ích» của phó thường dân (xin lỗi, «công dân») khác dĩ nhiên thuộc phạm vi của Luật dân sự, Nhà nước chẳng hơi đâu mà hình sự hoá chuyện ông X «xâm phạm lợi ích» của bà Y nếu bà này không thuộc bộ máy. Mục tiêu ở đây «cao» hơn: bóp nghẹt mọi đòi hỏi tự do ngôn luận, tự do báo chí.

Một khía cạnh nữa, tuy kỹ thuật nhưng cho thấy rõ hơn mục tiêu bóp nghẹt đó. Lần giở lại những thông tin được đưa ra trong các vụ bắt bớ vì điều 258, người ta thấy toàn là các vụ « bắt khẩn cấp », như thể những người bị bắt chuẩn bị bỏ trốn hoặc mới có hành động gì nguy hiểm, phải ngăn chặn ngay, nhưng cơ quan điều tra lại chẳng hề đưa ra được chứng cớ nào để chứng minh hai khả năng ấy – kể cả những «chứng cớ » nguỵ tạo như kiểu «hai bao cao su đã qua sử dụng » trong vụ Cù Huy Hà Vũ ! Mới đây, trong hai vụ bắt các blogger Hồng Lê Thọ và Quê Choa Nguyễn Quang Lập, công an còn sáng tạo ra khái niệm «bắt quả tang (đang không làm gì !)». Nói theo ngôn ngữ của công an: không có thủ đoạn hèn hạ nào mà «chúng tao» không dám làm, bắt là bắt thôi, đừng ai hỏi vì sao, vô ích.

Ai là đối tượng mà điều 258 nhắm tới ?

Trong một lần trả lời phỏng vấn của báo Người Việt (California) tháng 8 năm 2013, nhà báo – blogger Phạm Đoan Trang cũng nhấn mạnh mục tiêu nói trên: «Điều 258 đặc biệt được chính quyền sử dụng để bắt nhà báo». «Nhà báo» ở đây dĩ nhiên không chỉ là những người viết cho các báo chí chính thống, mà cả những blogger (những người viết blog), nhất là từ những năm cuối thập kỷ 2000 – 2010, khi việc sử dụng Internet lan rộng ở Việt Nam.

Chị nói thêm: «Trong điều kiện Việt Nam thì việc làm thống kê là bất khả thi, vì rất có thể là đã có nhiều người bị bắt vì Điều 258 mà dư luận không biết». Tuy nhiên, trong một bài viết chung với luật sư Trịnh Hữu Long trên Mạng lưới blogger Việt Nam, tác giả nêu lên con số «ít nhất 32 người từ 2006 tới nay» đã bị bắt theo điều này, kể cả một số người mà công an «cứ bắt cái đã», nếu cần thì đổi tội danh sau!

Trong điều kiện đó, những vụ việc mà chúng tôi nêu ra dưới đây dĩ nhiên chỉ có giá trị như những ví dụ điển hình, và không thể được coi như toàn bộ hồ sơ các vụ bắt bớ vì điều 258 này. Lại càng không phải toàn bộ hồ sơ những vụ bắt bớ các nhà báo và blogger, dưới những tội danh khác cũng mơ hồ như tội «lợi dụng tự do, dân chủ»: tội «tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam» (điều 88 Luật Hình sự) hay «phá hoại chính sách đoàn kết» (điều 87), hoặc nặng hơn, tội «hoạt động nhằm lật đổ chính quyền» (điều 79) v.v.

Những người đã được trả tự do, sau thời gian tạm giam hoặc đã hết hạn tù

Tháng 5 năm 2008, hai nhà báo Nguyễn Việt Chiến (Thanh Niên) và Nguyễn Văn Hải (Tuổi Trẻ) bị bắt về tội “lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ” liên quan tới vụ PMU18, nhưng rút cục đã bị truy tố ra toà về tội «lợi dụng tự do, dân chủ…» (điều 258). Trong phiên toà ngày 15.10.2008, Nguyễn Việt Chiến bị kết án 2 năm tù giam (ông được trả tự do trước thời hạn, vào ngày 15.1.2009), còn Nguyễn Văn Hải bị kết án 24 tháng tù treo và được trả tự do ngay tại toà.

Ngày 13 tháng 6.2013, nhà báo – blogger Phạm Viết Đào bị « bắt khẩn cấp » vì điều 258, các blog của ông bị xoá hết, và ngày 19.3.2014 ông bị toà án Hà Nội kết án 15 tháng tù (địa chỉ chúng tôi đưa đây là blog mới, sau khi ông được trả tự do ngày 13.9.2014).

Điếu Cày Nguyễn Văn Hải là một trường hợp đặc biệt. Ông bị bắt ngày ngày 20.4.2008 và bị đưa ra toà về tội « trốn thuế », nhưng ai cũng biết tội danh chính của ông là tham gia thành lập Câu lạc bộ Nhà báo Tự do (vào tháng 9.2007). Bị kết án 30 tháng tù (tính từ ngày bị bắt), ông chờ đợi được trả tự do sau khi mãn hạn vào ngày 20.10.2010, nhưng lại bị giữ trong tù để «điều tra thêm» về các hành vi tuyên truyền chống nhà nước (điều 88), và bị đem ra xử vào tháng 9.2012 về tội danh này (sau gần 2 năm giam giữ không có cơ sở pháp lý nào, và không cho gia đình bất kỳ thông tin nào), cùng với hai người bạn trong Câu lạc bộ Nhà báo Tự do là các blogger Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải. Trong phiên toà xử tội phạm rất nghiêm trọng đó (nhưng lại diễn ra lúi xùi chỉ trong một ngày, gia đình người thân đều không được tham dự), ông bị kết án 12 năm tù, bà Tạ Thị Phong Tần 10 năm và ông Phan Thanh Hải 4 năm tù. Ngày 21.10 vừa qua, nhà cầm quyền Hà Nội bất ngờ «trả tự do» cho ông, nhưng lại dẫn ông ra thẳng sân bay đưa sang Los Angeles (không phải với lý do «đoàn tụ gia đình» vì ông không có thân thích ở đây).

Cuối tháng 8 năm 2009, các blogger Bùi Thanh Hiếu (blog Người Buôn Gió, tác giả những bài viết mang tên «Đại vệ Chí dị»), Phạm Đoan Trang (lúc đó là nhà báo VietnamNet, blog Trang The Ridiculous, nay là Đoan Trang), Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (blog «Mẹ Nấm») cùng bị bắt trong vụ in áo thun «Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam». Cả ba được trả tự do sau khi hết hạn tạm giam (9 ngày), nhưng tiếp tục bị quấy nhiễu nhiều lần sau đó. Người Buôn Gió hiện đã được sang Đức khi có lời mời của thị trưởng Weimar. Phạm Đoan Trang đang học tiến sĩ ở Mỹ.

Nhà báo Lê Nguyễn Hương Trà, nổi tiếng hơn với blog Cô gái Đồ Long bị bắt khẩn cấp ngày 26.10.2010 cũng về tội «lợi dụng tự do, dân chủ» nhưng người ta mau chóng được biết là trong trường hợp này điều 258 đã được viện ra do một bài blog «liên quan tới diễn viên múa Linh Nga và người chồng tương lai là Nguyễn Khánh Trọng, con trai của Nguyễn Khánh Toàn, thượng tướng công an, thứ trưởng Bộ Công an». Có lẽ đây là trường hợp là duy nhất mà người bị buộc tội vi phạm điều 258 vì đã «xâm phạm lợi ích» của một cá nhân (chữ «công dân» trong tội danh, như đã nói trên). Xem bài của Phong Quang trên mặt báo này. Cô gái Đồ Long được tại ngoại ngày 20.1.2011, sau gần ba tháng bị giam cầm, rồi được «miễn truy cứu hình sự» ngày 8.4.2011.

Gần đây hơn, vụ nhà báo Phạm Chí Dũng bị bắt ngày 17.7.2012 vì bị tình nghi có «hoạt động lật đổ» (ông bị nghi ngờ là đứng sau trang mạng «Quan làm báo» rất nổi đình đám lúc đó), tội rất nghiêm trọng có khung hình phạt lên đến án tử hình, nhưng chỉ bị tạm giam tới đúng khi hết thời hạn (4 tháng) thì được tha. Hiện nay, ông đã cũng với một vài người cùng chính kiến thành lập Hội nhà báo độc lập và trang mạng Việt Nam thời báo.

Những người hiện còn bị giam cầm

Trước hết, cần nhắc lại, trong vụ Câu lạc bộ các Nhà báo tự do, tuy Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đã được ra khỏi tù và bị đưa thẳng sang Mỹ, hai người bạn của ông là bà Tạ Thị Phong Tần và ông Phan Thanh Hải vẫn còn bị tù đày dài hạn vì một bản án vô nhân, có mục đích trấn áp những người quyết tâm đòi tự do báo chí.

Gần như cùng thời gian với vụ Phạm Viết Đào, ngày 26.5.2013 công an Đà Nẵng đã phối hợp với Cơ quan An ninh điều tra thuộc bộ Công an tiến hành bắt blogger Trương Duy Nhất, chủ blog Một góc nhìn khác (hiện đã bị khoá). Diễn Đàn đã đưa tin này trong mục Thấy trên mạng, với đường dẫn về nhiều bài viết, bình luận của giới nhà báo «lề trái» trong và ngoài nước. Ngày 4.3.2014, sau gần 10 tháng «tạm giam», ông mới được đưa ra xử tại toà án Đà Nẵng, và bị kết án 2 năm tù. Do không nhận tội, và kháng án, ông được đưa ra một phiên toà phúc thẩm ngày 26.6.2014, và bị toà này xử y án hai năm.

Tù nhân 258 nổi tiếng nhất dĩ nhiên là Nguyễn Hữu Vinh, biệt danh Anh Ba Sàm, từ tên của trang mạng thông tin hàng đầu ở Việt Nam, mà anh là người sáng lập và điều hành cho tới gần đây. Nổi tiếng không phải vì anh là con một vị lão thành cách mạng (ông Nguyễn Hữu Khiếu, nguyên bộ trưởng Bộ Lao động – 1965-1974, nguyên đại sứ Việt Nam Dân chủ Cộng hoà tại Liên Xô), mà chính vì trang mạng Ba Sàm (thành lập vào tháng 9.2007, đã nhiều lần bị đánh sập !), đi đầu trong các hoạt động mở rộng thông tin chính trị – xã hội đến đông đảo người dân, vượt qua các kiểm duyệt, cấm kỵ của đảng (với châm ngôn “Phá vòng nô lệ”), được cộng đồng công nhận «gần như là một biểu tượng của cuộc đấu tranh của các blogger vì quyền tự do ngôn luận, tự do biểu đạt» (lời nhà báo Phạm Đoan Trang, trả lời đài RFI ngày 19.7.2014). Anh bị bắt ngày 5.5.2014 cùng với một cộng tác viên, bà Nguyễn Thị Minh Thuý. Sau khi anh bị bắt, đã có 51 người đồng ký tên vào Yêu cầu trả tự do cho Nguyễn Hữu Vinh, trong đó có giáo sư Chu Hảo, tiến sĩ Lê Đăng Doanh, tiến sĩ Nguyễn Quang A, tiến sĩ Hà Sĩ Phu… Yêu cầu này được gửi đích danh cho ông bộ trưởng Công an Trần Đại Quang. Ngày 30/10/2014, tức là gần 6 tháng sau khi bắt giam đối tượng, Cơ quan An ninh điều tra mới đưa ra Bản kết luận điều tra vụ án “Nguyễn Hữu Vinh cùng đồng bọn lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”. Nhân dịp này, giáo sư Hoàng Xuân Phú đã viết một bài dài vạch ra rất nhiều sai phạm về tố tụng trong vụ án. Kinh nghiệm cho thấy «Toà án nhân dân» chưa bao giờ biết nhận sai trong các cáo trạng của mình, cụ thể Anh Ba Sàm và chị Nguyễn Thị Minh Thuý sẽ bị kết án như thế nào, người ta vẫn phải đợi…

Cũng như, còn phải đợi không biết tới bao giờ các blogger bị bắt đầu tháng này, các blogger Hồng Lê Thọ và Nguyễn Quang Lập mới được/bị đem ra xử, và bị kết án như thế nào. «9 ngày, nếu không thấy về thì chắc khoảng 3 năm» như lời Bọ Lập trấn an vợ khi bị bắt, hay hơn nữa?

Một câu hỏi khác không thể không đặt ra: sau Bọ Lập rồi tới ai?

Trong bài trả lời phỏng vấn của BBC ngày 6.12, nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo cho rằng sau các vụ bắt bớ blogger này, có thể có thêm nhiều người khác ‘bị bắt’ dù ông không đoán được ai có thể là ‘mục tiêu’ tiếp theo. Nhưng, ông cũng cho rằng mặc dù có các vụ bắt bớ gần đây, sẽ không có chuyện giới blogger, phản biện và các nhà hoạt động bị ‘trùng xuống’ hoặc ‘chùn tay’.

Tôi nghĩ cũng chẳng ai chùn vì vụ này“, ông nói.

Và đó là điều chính quyền sẽ thấy, rất nhanh. Đừng nghĩ bắt «vài tên đầu sỏ» là xong chuyện. Thời Internet, hơn bao giờ hết, Dân mới là chính. Mà dân thì ở khắp nơi, không dễ «tổ chức», nhưng cũng không dễ đè bẹp đâu, các vị ạ.

H.V.

Nguồn: http://www.diendan.org/viet-nam/cac-nha-bao-blogger-bi-bat-khan-cap

Đài phát thanh Vatican thông tin về án tuyên thánh cho cha Phanxicô Trương Bửu Diệp

Đài phát thanh Vatican thông tin về án tuyên thánh cho cha Phanxicô Trương Bửu Diệp

Chuacuuthe.com

VRNs (18.12.2014) -Sài Gòn- Đài phát thanh Vatican dẫn hãng tin Asianews cho biết, Việt Nam có thể sớm có một vị thánh mới. Bộ Tuyên Thánh của Vatican đã mở án tuyên thánh cho cha Phanxicô Xavier Trương Bửu Diệp, một linh mục chịu tử đạo vào năm 1946 trong Chiến tranh Việt Nam, đang khi cố gắng cứu giáo dân của mình.

0

Thánh Bộ đã thông báo với Giám mục Cần Thơ, Đức Cha Têphanô Tri Bửu Thiên hôm 31/10, tuy nhiên thông tin trên mới được loan đi gần đây.

Theo AsiaNews cho biết, thông tin trên được rất nhiều người chào đón, gồm những tín hữu của giáo phận và cả những người hành hương, có trong đó những người thuộc các tôn giáo khác.

Những người hành hương này đến từ khắp nơi trên đất nước, để cầu nguyện tại ngôi mộ của vị linh mục ở nhà thờ Tắc Sậy, thuộc giáo phận Cần Thơ.

Hội đồng Giám mục Việt Nam đã và đang thúc đẩy tiến trình điều tra tuyên thánh, sau khi đưa ra đề xuất này trong cuộc họp thường niên đầu năm 2012, được tổ chức từ ngày 9 – 13/4, tại Giáo Phận Xuân Lộc.

Đức Hồng y Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn, nguyên Tổng Giám mục giáo phận Sài Gòn cũng nằm trong số những nhân chứng của án tuyên thánh cho cha Diệp.

Được biết cha Diệp từ khi 8 tuổi, Đức Hồng Y cho biết cha Trương Bửu Diệp “là một vị linh mục thánh thiện, luôn luôn lo lắng về tương lai của Giáo Hội và thúc giục các tín hữu dấn thân sâu hơn cho đạo của mình.”

Bất cứ nơi nào ngài đến, Đức Hồng Y nói tiếp, “ngài đều dựng nơi thờ phượng và nhà ở cho các tín hữu. Ngài đã sống và đã chết cho họ.”

Cha Diệp sinh năm 1897 tại một ngôi làng ở phía tây nam Việt Nam, thuộc tỉnh An Giang.

Vào thời điểm đó, đây là khu vực thuộc Hạt Đại diện tông tòa của giáo phận Phnom Penh. Sau thời gian học Đại chủng viện ở đây, ngài được thụ phong linh mục tại thủ đô Campuchia vào năm 1924.

Từ năm 1930, ngài coi giáo xứ Tắc Sậy cho đến khi qua đời vì chịu tử đạo. Khi Việt Minh đến khu vực này, nhiều linh mục đã quyết định ra đi, tuy nhiên ngài đã chọn ở lại với các tín hữu. Ngài bị bắt ngày 12/3/1946 cùng với 60 giáo dân. Ngài chịu hy sinh để họ được trả tự do.

Pv. VRNs

Việt Nam trong số 5 quốc gia thiếu tự do báo chí nhất thế giới

Việt Nam trong số 5 quốc gia thiếu tự do báo chí nhất thế giới

Nguoi-viet.com

NEW YORK (NV) .- Trong số 10 nước thiếu tự do báo chí nhất thế giới, Tổ Chức Bảo Vệ Ký Giả quốc tế có trụ sở ở New York xếp Việt Nam hạng thứ 5 về số người bị bỏ tù trong năm 2014.

Tổ chức Bảo vệ Ký giả (CPJ) xếp CSVN hạng 5 trong số các nước bỏ tù nhiều nhà báo nhất năm 2014, với 16 người hiện đang bị giam giữ.(Hình: CPJ)

Trong danh sách 16 người cầm bút hiện đang bị nhà cầm quyền CSVN cầm tù, Tổ chức Bảo Vệ Ký Giả nêu tên các người viết blogs nổi tiếng như ông Trần Huỳnh Duy Thức, bà Tạ Phong Tần, ông Lê Quốc Quân, nhà báo Hoàng Khương, ông Nguyễn Hữu Vinh (Anh Ba Sàm), ông Trương Duy Nhất và nhà báo Võ Thanh Tùng.

Trung Quốc là nước bỏ tù nhiều người viết báo nhất với 44 người (8 người nhiều hơn năm 2013), kế đến là Iran, Eritrea, Ethiopia rồi đến Việt Nam. Sau đó là đến các nước Ai Cập, Syria, Miến Điện, Azerbaijan và Thổ Nhĩ Kỳ.

Trong một bản nhận định và tổng kết về tình hình tự do báo chí trên thế giới năm 2014 mới phổ biến, Tổ chức Bảo Vệ Ký Giả CPJ (Committee to Protection Journalists) nói rằng năm nay tồi tệ hơn năm ngoái khi có số ký giả và người sử dụng internet để thông tin nhiều hơn.

CPJ thống kê thấy năm 2014 có tất 220 nhà báo trên khắp thế giới bị bỏ tù trong khi năm 2013 có 211 người bị tù. Năm 2012 có số nhà báo bị cầm tù nhiều nhất với 232 người.

Theo thống kê của CPJ, trên thế giới năm nay, 132 người hay 60% nhà báo bị các nước bỏ tù với cáo buộc tuyên truyền chống lại nhà cầm quyền, hoặc còn bị vu cho là “khủng bố”. Tội danh này nhiều hơn hẳn các loại tội trạng khác như vu khống hay nhục mạ.

Có đến 20% các nhà báo bị nhà cầm quyền tống giam mà không hề loan báo tội trạng. Vẫn theo CPJ, 119 người hay hơn một nửa những người bị bỏ tù đã sử dụng internet để đưa tin hay trình bày quan điểm cá nhân.

“CPJ tin rằng không nên bỏ tù các nhà báo chỉ vì người ta sử dụng quyền tự do thông tin”. Tổ chức CPJ nói như thế và cho hay đã gửi các thư phản đối đến các chính phủ bắt các nhà báo.

Cuối Tháng 11 đầu tháng 12 vừa qua, nhà cầm quyền Việt Nam đã tống giam hai nhà báo công dân là Hồng Lê Thọ (ngày 29/11/2014) và Nguyễn Quang Lập (ngày 6/12/2014). Ông Thọ viết blog “Người Lót Gạch” và ông Lập là chủ nhân blog “Quê Choa” đều là những người nổi tiếng với những bài viết đã kích các sai trái của nhà cầm quyền.

Lúc đầu cả hai đều bị vu cho tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ…” theo điều 258 Luật hình sự CSVN nhưng tin tức mới nhất cho biết ông Nguyễn Quang Lập bị đổi sang tội danh “Tuyên truyền chống nhà nước…” theo điều 88 nên có thể bị kết án đến 20 năm tù.

Khi loan tin các ông Hồng Lê Thọ và Nguyễn Quang Lập bị bắt giam, cũng như các trường hợp khác mà họ có thông tin, CPJ đều lên tiếng đòi hỏi nhà cầm quyền CSVN phải tôn trọng quyền tự do thông tin và báo chí của người dân, trả tư do cho công dân.

Tương tự như CPJ, tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (RSF) trụ sở ở Paris đưa ra một bản tổng kết cho biết, theo những thông tin họ thu thập được, năm 2014 trên thế giới có 180 ký giả bị cầm tù và 178 người sử dụng internet để thông tin hay bầy tỏ chính kiến đã bị bỏ tù.

Tổ chức RSF công bố bản chỉ số tự do báo chí toàn cầu căn cứ trên khảo sát tại 180 quốc gia cho thấy Việt Nam xếp hạng thứ 174, ở đám gần chót bảng cùng với những nước Cộng sản hay độc tài quân phiệt, tôn giáo cuồng tín như Iran, Trung Quốc, Somalia, Syria, Turkmenistan, Bắc Hàn, và Eritrea. (TN)

Mua Sao Sáng -Nguyễn Văn Đông -Giao Linh & Lien Khuc Noel -Phuong Loan, Phuong Hong Que, Huynh Thi & Chi Thien

Mua Sao Sáng -Nguyễn Văn Đông -Giao Linh

httpv://www.youtube.com/watch?v=OJDTXItVkl8&list=PL8071336FFEFFCDF6&index=17

Lien Khuc Noel -Phuong Loan, Phuong Hong Que, Huynh Thi & Chi Thien -DD

httpv://www.youtube.com/watch?v=teBSIgprD-0&index=21&list=PL8071336FFEFFCDF6

 

André Rieu – Home for Christmas Trailer

Bài Thánh Ca Buồn -Nguyên Vũ -Elvis Phuong -NNS

Chuyện Hai Người “Quét Rác” Và “Đổ Rác”

Chuyện Hai Người “Quét Rác” Và “Đổ Rác”

Vào sáng Chủ  Nhật, có thể là do ngày nghỉ rảnh rỗi, một người đàn ông trung niên lúi húi quét dọn trước cửa nhà. Ông cầm chiếc chổi và đồ hốt rác quét sạch vỉa hè rồi quét dọc theo lề đường, cẩn thận gom tất cả đám cát, bao ny-lông, mẩu thuốc lá, ly giấy, lá khô và đủ thứ rác rưởi của xã hội văn minh vào thùng, đậy nắp cận thận, đặt ngay ngắn xuống lòng đường, để ngày mai xe rác của thành phố lấy đi. Khi nhận thấy vỉa hè và lòng đường đã khá sạch, ông toan thu dọn để bước vào nhà thì một thanh niên từ xa bước tới, miệng phì phèo điếu thuốc. Chỉ cần nhìn cách ăn mặc và đi đứng người ta có thể nhận ra đây là một chàng thanh niên ngang tàng. Khi tới chỗ ông đang đứng, người thanh niên rít hơi cuối cùng rồi coi như không có ai, thản nhiên quăng mẩu thuốc lá xuống đường. Nhìn mẩu thuốc là nằm tênh hênh trên mặt vỉa hè sạch trơn, dường như nó có vẻ “phá hoại” và trêu ngươi, cho nên người đàn ông tức giận, lớn tiếng gọi người thanh niên:

-Này, yêu cầu quay lại nhặt tàn thuốc lá lên nghe!

Người thanh niên đã đi cách xa ông khoảng năm, sáu bước, nghe gọi thế quay đầu lại nhìn với vẻ hết sức ngạc nhiên. Anh ta ngạc nhiên vì có thể cả trăm lần quăng mẩu thuốc lá như thế này mà chẳng ai phản ứng gì, nay có một “gã điên” làm chuyện không giống ai. Anh ta quay lại, sẵng giọng hỏi:

-Ông nói gì?

-Yêu cầu cậu nhặt mẩu thuốc lá lên!

Mặt chàng thanh niên đỏ gay:

-Bộ đường phố này của ông hả?

Người đàn ông trả lời ngay:

-Không phải của tôi nhưng tôi tôi quét dọn sạch sẽ. Người tự trọng không bao giờ xả rác bừa bãi.  Cậu hiểu điều đó không? Tôi yêu cầu cậu nhặt lên!

Tự ái bị tổn thương, người thanh niên không cần phân biệt đúng-sai, nói như gây sự:

-Không nhặt thì sao?

Sự lớn tiếng qua lại giữa hai bên làm người trong nhà chạy ra, người qua lại trên hè phố tò mò đứng lại. Cuối cùng tất cả đều thấy đây không phải chuyện đại sự cho nên xúm vào can gián. Cuối cùng người thanh niên hậm hực bỏ đi còn người đàn ông đứng phân bua một hồi rồi bực bội bước vào nhà.

***

Ba ngày sau, tại một khu phố khác cách đó khoảng năm, sáu con đường người ta thấy một vị sư đang quét rác tại cổng một ngôi chùa. Hôm nay là Thứ Hai chùa vắng, Phật tử đi làm hết, sau hai ngày cuối tuần bận rộn với sinh hoạt và lễ lạc, rác đã thấy lai rai trên sân. Ngoài ra, còn lá trên cây rụng xuống cho nên thầy trụ trì ra công quét dọn, vừa vận động vừa làm sạch trong ngoài. Đối với người xuất gia, quét rác cũng là “công phu”. Sau khi cổng chùa đã sạch sẽ, sư toan đẩy thùng rác trở vào thì một chàng thanh niên tà tà bước tới. Đây chính là anh chàng đã gây sự với người đàn ông quét rác ba ngày trước. Khi đi tới cổng chùa, có thể do vô tình, do quán tính, cố tật, hoặc đãng trí, sau khi mở bao thuốc lá, chàng ta rút ra một điếu, châm lửa. Thấy bao thuốc đã hết, chàng ta quăng cả chiếc bao trống không dưới chân bức tường cạnh cổng chùa rồi thản nhiên bước đi. Thế nhưng khi bước đi khoảng năm, sáu thước, có thể do nhớ lại cuộc “đụng độ” với người đàn ông trước đây, chàng ta quay đầu lại xem sự thể như thế nào. Trái với phỏng đoán của mình, vị sư bình thản bước tới chân bức tường, cúi xuống nhặt bao thuốc lá lên, quay lại thùng rác, mở một bao rác nhỏ, bỏ bao thuốc lá trống vào bên trong, cột trở lại, bỏ vào thùng rác rồi lặng lẽ đẩy thùng rác vào bên trong sân chùa, không hề quay nhìn chàng thanh niên …đang ngạc nhiên đứng đó.

***

Ngày hôm sau, chàng thanh niên tới thăm vị sư. Sau khi giới thiệu mình chính là người xả rác trước cổng chùa. Chàng ta kể lại chuyện “đụng độ” với người đàn ông rồi hỏi:

-Thưa thầy, tại sao cùng một chuyện mà thầy lại có lối cư xử nhẹ nhàng hơn người đàn ông kia?

Sư hiền từ đáp:

-Người đàn ông đó là một công dân tốt. Một công dân tốt do làm tròn bổn phận của mình cho nên thường thẳng thắn nói lên cái sai của người khác để cùng nhau sửa chữa trong tinh thần ôn hòa. Tuy nhiên cách hành xử giữa một người thường và một người xuất gia có khác nhau. Người xuất gia không nói về cái lỗi của kẻ khác mà kham nhẫn để kẻ phạm lỗi giác ngộ mà tu sửa. Hai lối hành xử đó không cái nào hơn cái nào, “vạn pháp đều bình đẳng”, chỉ tùy duyên ứng xử mà thôi. Một căn nhà, một ngôi chùa, một khu phố hoặc nơi làm việc cần phải sạch sẽ. Sự sạch sẽ làm trang nghiêm cuộc sống và thế giới. Ngay đầu óc chúng ta cũng cần sạch sẽ.. Muốn sạch sẽ thì phải quét rác. Một chiếc máy điện tử muốn tốt cũng phải “đổ rác”. Đầu óc con người muốn thanh tịnh, sạch sẽ cũng phải “đổ rác”- đổ bớt rác rưởi của tâm hồn. Những ý nghĩ bất tịnh, tương tranh, thù hận, đố kỵ, tị hiềm, những tư tưởng loại trừ, kỳ thị, ghét bỏ đều là rác rưởi của tâm hồn. “Quét rác” và “đổ rác” là việc làm thường xuyên của người nào muốn tâm hồn thanh tịnh. Từ thanh tịnh mà có thanh thản. Vì thanh thản cho nên không động tâm. Vì tâm không động cho nên ít gây đổ vỡ.

***

Ba ngày sau, chàng thanh niên tìm tới nhà người đàn ông, nói lời xin lỗi. Chàng học được một bài học nơi sư, “ Thay vì xả rác xuống đường hoặc nơi công cộng thì nên xả bớt rác trong tâm hồn mình.”

Ngoài đức tính kham nhẫn, có thể sư đã đạt tới mức “vô phân biệt”. Sư cứ thấy rác thì quét mà không hề phân biệt rác từ cây đổ xuống, Phật tử xả ra, nam hay nữ, lạ hay quen cho nên rác của chàng thanh niên cũng thế thôi. Chính vì “vô phân biệt” cho nên sư không động tâm. Không động tâm cho nên sư đã quét rác trong trạng thái “vô tâm”. Mà vô tâm thì an lành./.

Cám ơn Sơn Đỗ gởi

Giáng Sinh kỷ niệm – Dậu Nguyễn

Giáng Sinh kỷ niệm – Dậu Nguyễn

httpv://www.youtube.com/watch?v=xx8WpTa8MRw&list=PLYNu2WsZ1JUhQ7J1GGZCKRwWY41IaYbRS&index=1

“Giáng Sinh kỷ niệm”. Sáng tác: Nguyên Hà. Tiếng hát: Hồ Lệ Thu. Hình ảnh: Internet. Nhạc cảnh: Dậu Nguyễn.

Thay đổi ồ ạt dự kiến sẽ diễn ra tại Trung Đông trong năm 2015

Thay đổi ồ ạt dự kiến sẽ diễn ra tại Trung Đông trong năm 2015

Khói bóc lên từ thành phố Kobani của Syria sau một cuộc oanh kích do phi cơ của liên minh do Hoa Kỳ dẫn đầu thực hiện

Khói bóc lên từ thành phố Kobani của Syria sau một cuộc oanh kích do phi cơ của liên minh do Hoa Kỳ dẫn đầu thực hiện

Meredith Buel

17.12.2014

4 năm sau các vụ nổi dậy làm tan vỡ tình trạng đã có từ mấy chục năm ở Trung Đông, năm 2015 hứa hẹn sẽ là một năm với những thay đổi ồ ạt, đề ra những thách thức mới cho các nhà lãnh đạo chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ. Thông tín viên VOA Meredith Buel điểm qua những dự kiến cho khu vực này trong năm mới.

Cách đây 1 năm chẳng mấy người nghe nói về tổ chức khủng bố Nhà nước Hồi giáo, hay IS.

Nhưng sau vụ chiếm đóng chớp nhoáng nhiều nơi ở Syria và Iraq, các phần tử thánh chiến đã được gán cho là mối đe doạ tiềm tàng đối với nhiều nước khác.

Hàng trăm vụ không kích dường như đã kéo chậm đà tiến của IS, và các nhà phân tích như ông Paul Salem thuộc Học viện Trung Đông dự báo các cuộc không kích sẽ được tăng cường trong năm mới:

“Tôi nghĩ cuộc chiến chống Nhà nước Hồi giáo sẽ tiếp tục tại Iraq. Tôi cho rằng giữa quân đội Kurd và quân đội quốc gia trú đóng tại Baghdhad, với sự hỗ trợ mạnh của Hoa Kỳ, Iraq sẽ đạt được tiến bộ trong năm 2015.”

Nhưng tiến bộ có thể không được chắc chắn như thế ở Syria, nơi Hoa Kỳ đang dự định huấn luyện các phần tử nổi dậy ôn hoà.

Cựu đại sứ Hoa Kỳ ở Syria, ông Robert Ford nói cần phải hành động nhiều hơn:

“Nếu chúng ta không giúp đỡ bạn bè của chúng ta ở thực địa thật nhanh, thì sẽ không có chọn lựa nào ở Syria ngoại trừ một bên là Bashar al Assad và bên kia là các phần tử cực đoan thánh chiến.”

IS đã được sự chú ý của phương Tây vì những vụ chặt đầu ghê rợn và những hành vi tàn ác khác.

Giáo sư Daniel Serwer của trường đại học Johns Hopkins nói các phần tử khủng bố đã đi quá xa:

“Tôi nghĩ, tôi đoan chắc làm như thế là mất đi một phần thế đứng, bởi vì tôi cho rằng IS đang phạm những lỗi lầm nghiêm trọng, nhất là tại Iraq nơi bọn họ đã sát hại các thành viên của nhiều bộ tộc Sunni.”

Ngũ Giác Đài nói có bằng chứng các chiến binh IS đã bắt đầu tiến vào Libya, nơi tình hình hỗn loạn đã tạo ra một cuộc khủng hoảng về an ninh.

Tướng David Rodriguez đứng đầu Bộ chỉ huy Hoa Kỳ ở Phi châu nói:

“Người ta đến để huấn luyện và hỗ trợ hậu cần ngay lúc này, để đến các địa điểm huấn luyện và đó là điều chúng ta đang chứng kiến ngay bây giờ. Về phần một ban chỉ huy to lớn và mạng lưới kiểm soát thì tôi chưa thấy có.”

Rối loạn chính trị đang tiếp diễn ở Yemen, nước đã chứng kiến nhiều thay đổi về lãnh đạo trong mấy tháng vừa qua.

Các thành viên của phong trào Hồi giáo Shia Houthi đang chống chọi với các chiến binh của al-Qaida trên bán đảo Ả Rập. Phân tích gia Paul Salem của Học viện Trung Đông nêu nhận xét:

“Tầm nhìn xa cho thấy Trung Đông trong thế kỷ này sẽ là một nơi rất nhốn nháo và không thể đoán trước được những gì sẽ xảy ra.”

Các nhà phân tích nói những cuộc chiến tranh đang sôi sục ở Trung Đông đang thu hút con số ngày càng nhiều các chiến binh nước ngoài, và đối với những người tìm cách chống lại đạo Hồi quá khích, các thách thức ngày càng trở nên phức tạp hơn.

Bọ Lập và 9 ngày đầy ắp dư luận

Bọ Lập và 9 ngày đầy ắp dư luận

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2014-12-16

maclam12162014.mp3

nguyen-quang-lap-622.jpg

Nhà văn Blogger Nguyễn Quang Lập.

File photo

Your browser does not support the audio element.

Viện kiểm sát không động tĩnh

9 ngày tạm giam đã qua Bọ Lập vẫn không được thả theo đúng luật và vẫn không thấy Viện kiểm sát động tĩnh gì trước lá đơn xin tại ngoại của gia đình người blogger kiêm nhà văn  nổi tiếng Nguyễn Quang Lập. Phải chăng đã có quyết định giam anh theo điều 258 bất kể tinh thần của trang blog Quê Choa là ôn hòa và sức khỏe chủ nhân trang blog ấy đang có vấn đề nghiêm trọng?

Không giống như các blogger khác bị cáo buộc tội danh 258, Bọ Lập nhanh chóng được cổng thông tin của công an cho biết là anh đã “khai nhận hành vi vi phạm pháp luật của mình và xin được hưởng khoan hồng, sớm được tại ngoại. Anh cam kết từ bỏ hoạt động vi phạm pháp luật để tập trung vào lĩnh vực văn học nghệ thuật, phục vụ xã hội” công an bóng gió cho biết có thể xem xét đơn xin tại ngoại của gia đình vì lý do sức khỏe. Mặc dù Viện Kiểm sát chưa có phê chuẩn tiếp tục giam giữ nhưng Bọ Lập vẫn không được thả sau 9 ngày tạm giữ để điều tra. Gia đình người blogger này như đang ngồi trên lửa vì bản thân anh không thể tự chăm sóc cho mình sau khi bị căn bệnh hiểm nghèo quật ngã phải chịu liệt nửa thân người từ nhiều năm về trước. Bà Hồ Thị Hồng, vợ của nhà văn cho biết bà đã đến chờ chồng trọn ngày 15 tháng 12 vừa qua nhưng không có một kết quả nào:

“ Bên cơ quan an ninh họ bảo là chuyển hồ sơ lên viện Kiểm sát, bây giờ họ không biết chỉ có Viện Kiêm sát có lệnh xuống thì họ mới thả được.
-Bà Hồ Thị Hồng”

“Bên cơ quan an ninh họ bảo là chuyển hồ sơ lên viện Kiểm sát, bây giờ họ không biết chỉ có Viện Kiêm sát có lệnh xuống thì họ mới thả được. Chị cứ chờ ngày mai mới có quyết định. Họ đang chờ Viện Kiểm sát đưa quyết định xuống chứ họ cũng không biết. Chỉ có gửi đồ họ đem vào chứ không được gặp anh Lập, họ không cho gặp. Ba bốn hôm trước anh Lập có gửi một lá thư ra bảo rằng tình hình trong này anh ấy vẫn bình thường và dặn con cái mấy đứa ở nhà làm gì thế thôi.”

Nhà báo Võ Văn Tạo nhận xét rằng nhà văn Nguyễn Quang Lập mở trang blog Quê Choa bắt đầu từ mục tiêu quảng bá văn học nghệ thuật thỉnh thoảng mới link những bài viết phê bình chính sách nhà nước hay phê phán các hiện tượng xã hội chứ bản thân anh không phải là người hoạt động chính trị và vì vậy việc bắt giữ anh theo điều 258 là việc gây chấn động dư luận, ông nói:

“Nếu nói về tính chất nhạy cảm trong các trang blog thì tôi cho rằng trang blog của anh là không đến nỗi nào, không đáng kể vậy thì Bọ Lập bị bắt là một dấu hỏi rất lớn và nó gây bức xúc rất lớn. Anh em chỉ phán đoán với  nhau thế này: trang của Bọ Lập hiện nay là trang được truy cập lớn nhất Việt Nam, được nhiều bạn đọc chia sẻ nhất cho nên có thể công an người ta làm không chuẩn lắm vì còn rất nhiều trang khác viết rất mạnh dạn, thẳng thắn, gay gắt nhưng chủ trang thì cũng chỉ bị cảnh cáo thôi chứ không bị bắt.”

Bắt giữ để bịt miệng?

Lý do khiến Bọ Lập bị bắt được dư luận đặt ra rất nhiều giả thuyết trong đó có việc anh nắm giữ một danh sách nhân sự quan trọng trước ngày đại hội đảng sắp tới đã khiến các phe phái nổi giận dẫn tới sự bắt giữ anh để bịt miệng. Giả thuyết này tuy có vẻ hợp lý nhưng nhà văn Nguyễn Quang Lập có quan hệ lớn đến cỡ nào để có được danh sách tuyệt mật ấy là điều cần phải tính tới.

nguyen-quang-lap-b-622.jpg

Nhà văn cũng là Blogger Nguyễn Quang Lập người điều hành Blog Quê Choa nổi tiếng.

Theo nhà văn Phạm Viết Đào cũng là một blogger nổi tiếng vừa mãn hạn tù với bản án 258 thì việc Bọ Lập nằm trong một phe phái nào đó để có danh sách mật này hoàn toàn là do sự phóng đại của dư luận, theo ông thì Võ Nguyên Giáp mới là lý do chính yếu:

“Tôi nghĩ rằng nhà văn Nguyễn Quang Lập không phải là người của hậu trường, không phải là người của e-kip nào cả. Ông cũng như tôi chỉ lượm những thông tin vỉa hè, phát biểu vỉa hè thôi chứ tôi không tin rằng ai đó đã dùng blog của ông Lập để nói những chuyện lớn thì tôi không tin những chuyện này.

Còn trang của anh Lập có một số vấn đề thì người ta thấy ông ấy là một trong số người ca ngợi ông Giáp rất là mạnh mẽ và vì vậy có thể mất lòng ai đó vì sau đấy thì có thông tin người này người khác tung tin lên mạng đòi khiếu kiện này khác và họ rất khó chịu. Vụ bắt giữ vừa rồi tôi thấy cũng như vụ của tôi người ta từng cho rằng hàng ngày tôi tới nhà ông Trương Tấn Sang nhận chỉ đạo để viết vì vậy khi tôi bị bắt người ta cho tôi là người thuộc ê kip nào đấy.”

Nhà báo Đại tá Bùi Văn Bồng Trưởng đại diện báo QĐND tại Cần Thơ và khu vực đồng bằng sông cửu long cho biết công việc viết lách và trang blog của ông như sau:

“ Ông cũng như tôi chỉ lượm những thông tin vỉa hè, phát biểu vỉa hè thôi chứ tôi không tin rằng ai đó đã dùng blog của ông Lập để nói những chuyện lớn thì tôi không tin những chuyện này.
-Nhà văn Phạm Viết Đào”

“Tôi làm báo lâu năm nên biết rồi. Muốn đăng lên một bài thì phải vo tròn nắn vuông theo quan điểm chỉ đạo của đảng rất là chặt chẽ. Những điều cá nhân phóng viên muốn viết muốn nói sự thật thì có khi bị gạch bỏ trước khi đăng. Ngay khi tôi là biên tập duyệt bài đăng cũng vậy cũng có những tác giả tâm tư khi tôi đưa bài của tác giả lên thì ban biên tập có khi không nhất trí hoặc khi nhất trí đăng rồi lại bị Ban tuyên giáo trung ương không nhất trí.

Tôi chỉ còn mỗi kênh thông tin là blog, mình nói hết lòng mình và mình nói hộ cho mọi người đồng thời nói đúng, nói phải, nói thật thì người ta lại ghét sự thật. Trang blog nó nằm giữa hai dòng chảy, một dòng chảy xuôi và một dòng chảy ngược. Nó đứng giữa hai dòng chảy đó nên luôn luôn trong tâm trạng sóng dồn, sóng dồn đập từ cả hai phía.

Đối với anh Lập thì tôi cảm thấy cái trang của anh ấy góp ý một cách chân tình và cũng từ quan điểm của nhà văn làm sao cho nó nhẹ nhàng và nếu có góp ý với đảng để chuyển đổi thì cũng để ôn hòa làm sao không xảy ra những vấn đề lớn trong xã hội mà tính dân chủ được nâng cao tiếng nói người dân được đề cao…tôi đọc của anh Lập nhưng cũng không phát hiện ra cái gì lớn lao cả.

Nếu bây giờ trang của mình mình cũng nói thẳng nói thật chân tình chứ không có động cơ gì do muốn đóng góp vào dư luận xã hội nên mình làm thôi nhưng nếu họ quy vào họ bắt thì tôi cũng phải chịu chứ biết sao!”

Bọ Lập từng viết trên trang blog Quê Choa của anh như một tuyên ngôn cho việc viết blog như sau:

“Bọ Lập không có khả năng và trình độ để khai dân trí, chấn dân khí nhưng lại có khả năng dùng blog Quê Choa làm con thuyền chuyên chở “sự thật” đến với dân. Làm anh nhà văn luôn mồm nói về nhân nghĩa, về cái tâm, về sống vì dân viết vì dân vân vân và vân vân… vô lẽ lại đắp tai cài trốc trước lời kêu gọi khẩn thiết của tiền nhân? Thế thì hèn quá!”

Đọc kỹ những điều anh viết nào thấy chút gì gây hấn với chính quyền cũng không hề có ý đồ gì to tát trước vận mệnh đất nước dân tộc. Anh bị bắt, bị dẫn đi với chiếc gậy bên mình chỉ vì anh muốn người dân biết sự thật. Người trách nhiệm bắt anh có lẽ cũng ngạc nhiên tự hỏi như mọi người tại sao sự thật lại nguy hiểm như vậy?

Nhà văn nổi tiếng, Nguyễn Quang Lập có một số công chúng riêng, đặc biệt với những tác phẩm gần đây anh viết với văn phong rất gần gũi với thời đại internet. Người đọc anh đã nhanh chóng theo trang blog Quê Choa được anh mở ra trước tiên chỉ để chia sẻ với độc giả của Nguyễn Quang Lập và rồi sau đó lần lượt nảy sinh những vấn đề có liên quan tới chính trị, xã hội mà một nhà văn chân chính cảm thấy có trách nhiệm phải chuyển tới người đọc.

Bệnh viện Công Giáo ở Liberia ngưng hoạt động vì ebola mở cửa trở lại

Bệnh viện Công Giáo ở Liberia ngưng hoạt động vì ebola mở cửa trở lại

Chuacuuthe.com

VRNs (17.12.2014) -Sài Gòn- Thông tấn CISA và đài phát thanh Vatican cho biết – Bệnh viện thánh Giuse ở Monrovia, ngưng hoạt động hồi tháng 8 vừa qua sau khi nhiều nhân viên ở đây tử vong vì dịch Ebola, nay đã mở cửa trở lại.

0

Theo tạp chí trực tuyến “Servizio Informazione Religiosa” của Ý cho biết, bệnh viện thánh Giuse đã tái hoạt động lại ở Monrovia, thủ đô của Liberia. Bệnh viện được mở lại tại thời điểm mà dịch bệnh có vẻ như đang suy giảm.

Bệnh viện Thánh Giuse ở Liberia cũng là một chuỗi các bệnh viện được tổ chức cứu trợ Công Giáo (CRS) Hoa Kỳ xây dựng và tài trợ.

Theo Cisa 8 nhân viên bệnh viện đã tử vong hồi tháng 8 sau khi đã chăm sóc các bệnh nhân nhiễm Ebola. Tại thời điểm đó, bệnh viện chưa có biện pháp ngăn chặn và phòng ngừa virus ebola.

Vatican radio cho biết, Trong số những người chết có nữ tu Chantal Pascaline Mutwameme thuộc dòng Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, cùng với 3 tu sĩ truyền giáo của dòng Thánh Gioan Thiên Chúa trong đó gồm có một linh mục người Tây Ban Nha và hai thày là Patrick Nshamdze quản lý bệnh viện và thày George Combey dược sĩ. Cộng thêm 5 nhân viên khác là giáo dân, trong đó có 3 phụ nữ và 2 đàn ông.

Con số người nhiễm bệnh cho tới thời điểm hiện tại theo WHO là 17.940 người. Có tới 6388 ca tử vong vì bệnh.

Tâm điểm của dịch bệnh vẫn tập trung vào ba quốc gia Tây Phi là Guinea, Sierra Leone and Liberia.

Việc tái khai trương bệnh viện Thánh Giuse ở Monrovia sẽ là tin tốt cho nhiều người dân Liberia. Quốc gia Châu Phi Liberia đang trong giai đoạn đối mặt với những tia hy vọng của những khó khăn thực sự. Các nhà phân tích nói rằng thời gian này cũng có thể là sự khởi đầu của một giai đoạn mới tiếp theo.

Pv. VRNs

Chín ngày hoặc ba năm!

Chín ngày hoặc ba năm!

RFA

Lê Diễn Đức

Thế là đã qua ngày thứ chín!

“Em yên tâm, nếu chín ngày anh không về thì khoảng ba năm”!

Lời của nhà văn Nguyễn Quang Lập nói với vợ, khi ông bị công an dẫn ra khỏi nhà, phải chăng trở thành sự thật?

Với cáo buộc vi phạm điều 258 Bộ Luật Hình Sự, tức là “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”, nếu mang ra toà xét xử anh có thể phải chịu án tù ba năm, thật!

Tại sao ông Lập đã ý thức được điều này? Phải chăng khi đặt bút viết và đưa những bài từ các nguồn khác, thậm chú từ các tờ báo do đảng kiểm soát, ông Lập biết rằng sớm hay muộn ông cũng sẽ bị quy kết vào điều 258 Bộ Luật Hình Sự?

Nhiều năm qua ông vẫn tiếp tục cuộc chơi, ngày một mạnh tay hơn và dứt khoát hơn, đặc biệc về các vấn đề chủ quyền của đất nước bị Trung Quốc xâm lấn. Cho đến ngày 6 tháng 12 năm 2014. Khi ông bị bắt.

Vì thế tôi đã nhận định nhà văn Nguyễn Quang lập thể hiện “một khí phách lớn“. Điều này hoàn toàn đúng với ý nghĩa của từ này, chứ không hề “đao to búa lớn” như có bạn nhận xét trên trang Facebook của tôi.

Bỗng dưng vài ngày sau khi bắt giữ ông, báo công an đưa một tin siêu ngắn: “Ông Lập khai nhận hành vi vi phạm pháp luật của mình và xin được hưởng khoan hồng, sớm được tại ngoại”. “Ông Lập cam kết từ bỏ hoạt động vi phạm pháp luật để tập trung vào lĩnh vực văn học nghệ thuật, phục vụ xã hội”.

Mặc dù đã nghĩ rằng, ông Nguyễn Quang Lập là nhà văn, không phải là nhà bất đồng chính kiến, càng không phải là một nhà cách mạng “dấn thân vô là phải chịu tù đày, là gươm kề tận cổ súng kề tai, là thân sống chỉ coi còn một nửa”. Rất có khả năng ông có thể yếu đuối trước những điều kiện khắc nghiệt của nhà tù với một thân thể bị bệnh tật, nên đã nhận đại để thoát khỏi tù ngục, như là một lựa chọn chiến thuật khôn ngoan.

Nhưng sau 9 ngày ông vẫn còn ở trong tù khiến tôi bình tâm suy nghĩ lại.

Những bài đăng trên Blog Quê Choa, đa phần được chọn lọc thận trọng, cả về tác giả cũng như nội dung, mang tính phê phán, phản biện xã hội ôn hoà và xây dựng, chẳng có thể là tội phạm, trừ khi nhà cầm quyền áp đặt. Cho nên tôi thấy ông Nguyễn Quang Lập đâu cần phải “nhận tội” và xin khoan hồng.

Trò dàn dựng “nhận tội, xin khoan hồng” cũ rích hoàn toàn bị phá sản” – Tôi đã viết như thế trong phân tích vụ án sinh viên Nguyễn Phương Uyên trên RFA Blog.

Cho nên nếu công an lại sử dụng kỷ thuật dao kéo, chỉnh sửa để đưa ra công luận một videoclip với hình ảnh ông Nguyễn Quang Lập cúi đầu nhận tội, e rằng quá lỗi thời và bất tiện. Thiên hạ sẽ bóc mẽ, và mọi sự dối trá sẽ bị đưa ra ánh sáng. Đưa ra một thông tin để gieo rắc nghi ngờ, rồi vô tư gỡ xuống là việc các tờ báo của nhà nước Cộng sản Việt Nam vẫn làm bình thường, bất tuân theo một nguyên tắc lương thiện nào của báo chí. An toàn hơn nhiều.

Adam Michnik, một nhà tranh đấu dân chủ nổi tiếng của Ba Lan trong chế độ Cộng sản, hiện là Tổng biên tập nhật báo tri thức lớn nhất Ba Lan “Gazeta Wyborcza” viết:

“Trí thức phải là tiếng nói của xã hội bị bịt miệng. Đối với người trí thức thì chính trị là lựa chọn mang tính đạo đức. Người trí thức bước vào chính trị là để lấy sự thật chống lại dối trá của bộ máy, lấy sức mạnh của niềm tin chống lại thói vô nguyên tắc của bộ máy“.

Ông Nguyễn Quang Lập cũng thế, khi dùng con thuyền Quê Choa để “chuyển tải sự thật tới nhân dân” thì cũng chính là lúc ông lựa chọn chính trị – đạo đức. Nhưng ông không làm chính trị vì danh lợi, ông chỉ thực hiện sứ mệnh của một người trí thức trong xã hội.

Nhà báo Huy Đức cũng viết:

Nguyễn Quang Lập không phải là một nhà bất đồng chính kiến. Anh không có ý định làm chính trị hay làm cách mạng. Không phải vì anh sợ hãi, anh không làm, đơn giản vì anh chỉ là một nhà văn.

Nguyễn Quang Lập chưa bao giờ có ý định làm một anh hùng. Dù những gì ông cống hiến ở Quê Choa là một sự hy sinh quả cảm“.

Tôi không cho rằng việc bắt Bọ Lập có liên quan gì đó đến đấu đá nội bộ hay Hội nghị Trung ương Đảng cuối năm nay, mà vì sau khi Blogger Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh và Blogger Người Lót Gạch Hồng Lê Thọ bị bắt, Blog Quê Choa là điểm hẹn hiếm hoi cuối cùng của đông đảo bạn đọc và có tầm ảnh hưởng lớn lên tâm lý của xã hội. Nếu không ngăn chặn sớm, Blog này sẽ có chiều hướng đi xa hơn, trở thành một trang mang tính phản kháng rất bất lợi cho chế độ.

Rất đáng tiếc, lời kêu gọi ký tên gửi lãnh đạo nhà nước Việt Nam yêu cầu trả tự do cho nhà văn Nguyễn Quang Lập do một số trí thức của Văn đoàn Độc lập khởi xướng, cho đến nay mới chỉ được dưới 600 người trong và ngoài nước tham gia.

Con số quá ít ỏi so với hàng triệu người hâm mộ và theo dõi Blog Quê Choa từ nhiều năm qua và hàng chục triệu người sử dụng Internet tại Việt Nam.

Người Việt cái gì cũng thích miễn phí. Đọc miễn phí, cảm nhận và chia sẻ lập trường tư tưởng miễn phí, khoái cảm miễn phí, nhưng khi cần đến một chút hy sinh, một tý can đảm thì đều tránh né.

Dù biết rằng, ký tên vào thư kiến nghị chẳng hy vọng giải quyết được gì, nhưng nó thể hiện tấm lòng, tình người của bạn đọc, là sự tổng động viên dư luận xã hội. Ngay ở Mỹ để Tổng thống quan tâm đến một kiến nghị đăng trên trang web “We The Peoples” của Nhà Trắng, ít nhất cũng phải đạt con số 25 ngàn người ký tên.

Thật cay đắng khi nhà văn Phạm Thị Hoài viết trong bài “Một con thuyền“:

“Điều duy nhất chúng ta không làm là những hành động cụ thể, ở quy mô đủ rộng để có một tác động thực. Hàng trăm nghìn độc giả của anh sẽ quen rất nhanh khoảng trống anh để lại trên không gian ảo, như hàng trăm nghìn độc giả của Anh Ba Sàm.

Con thuyền của anh Lập, dập dìu sóng vỗ khi nào, là một con thuyền lẻ loi. Lật bởi sự tồi tệ của thể chế chính trị. Chìm bởi sự đơn độc của chính nó giữa vài ba con thuyền đơn độc khác. Đắm bởi sự bạc bẽo của phần lớn chúng ta”.

Lẽ nào chúng ta có thể dửng dưng quay lưng với một tác giả đang lâm nạn, một người đã chuyển đến cho chúng ta đầy ắp sự thật các sự kiện thời sự nóng bỏng của đất nước – một món ăn tinh thần vô giá?

© Lê Diễn Đức

Phi công VNA ‘bấm nhầm nút không tặc’

Phi công VNA ‘bấm nhầm nút không tặc’

Ảnh minh họa tại sân bay nội bài.

Phi công Vietnam Airlines (VNA) “kích hoạt nhầm nút” bị uy hiếp khiến chuyến bay từ TP HCM đi Vinh phải hạ cánh khẩn cấp hạ cánh khẩn cấp tại sân bay Nội Bài, theo truyền thông trong nước.

Ông Lê Trường Giang người phát ngôn hãng hàng không Vietnam Airlines, được báo Tuổi Trẻ dẫn lời “đã bác bỏ thông tin một máy bay của hãng này bị khủng bố.”

“Tổ bay của chuyến bay VN 1266 bay từ TP.HCM đi Vinh đã vô tình bấm nhầm nút cảnh báo xâm nhập buồng lái, sau đó hệ thống phát tín hiệu khẩn cấp buộc máy bay phải hạ cánh xuống sân bay quốc tế Nội Bài. Máy bay đã hạ cánh an toàn xuống sân bay Nội Bài.

“Trước đó nhiều nguồn tin cho biết chuyến bay có dấu hiệu bị không tặc uy hiếp. Chiếc máy bay nói trên đã hạ cánh an toàn tại sân bay Nội Bài. Lực lượng An ninh Hàng không sân bay đã vây kín chiếc máy bay để tìm hướng giải quyết vụ việc”, báo này nói thêm.

‘Bấm nhầm’

Lý do là do cơ trưởng (phi công người nước ngoài) của chuyến bay đặt sai tần số báo hiệu khẩn nguy thành báo hiệu không tặc khiến toàn bộ hệ thống triển khai phương án chống không tặcBáo Giao thông Vận tải

Trong khi đó, báo Thanh Niên cho biết: “Khi gần đến Vinh, máy bay gặp trục trặc kỹ thuật giảm áp buồng kín, tổ lái phải giảm độ cao từ 35.000 feet xuống 10.000 feet để đảm bảo oxy cho hành khách và phi hành đoàn.”

“Tuy nhiên, thay vì nhấn nút khẩn nguy (7700) thì cơ trưởng đã ấn nhầm nút khủng bố (7500). Tình huống trên khiến máy bay bị đặt vào tình trạng khủng bố, toàn bộ mặt đất phải triển khai theo tình huống này.”

Còn báo Giao Thông Vận tải dẫn “một nguồn tin từ Vietnam Airlines” cho hay nguyên nhân ban đầu được xác định là do trục trặc kỹ thuật, tàu bay mất áp lực buồng chính, trong khoang khách mất áp suất, hành khách và phi công đều phải đeo mặt nạ dưỡng khí.

“Khi máy bay bay ra Nội Bài thay vì hạ cánh tại Vinh để sửa chữa thì các lực lượng tại Nội Bài đã sẵn sàng cho phương án máy bay bị không tặc.

“Lý do là do cơ trưởng (phi công người nước ngoài) của chuyến bay đặt sai tần số báo hiệu khẩn nguy thành báo hiệu không tặc khiến toàn bộ hệ thống triển khai phương án chống không tặc.

“Tuy nhiên, mọi thông tin đã được xác nhận lại, chuyến bay VN 1266 đã hạ cánh tại Nội Bài, toàn bộ hành khách của chuyến bay đã xuống tàu bay vào nhà ga an toàn”, báo này cho hay.

Tổ bay của chuyến bay VN 1266 bay từ TP.HCM đi Vinh đã vô tình bấm nhầm nút cảnh báo xâm nhập buồng láiBáo Tuổi Trẻ

Còn Thông Tấn Xã Việt Nam mô tả “đã có sự cố kỹ thuật khẩn cấp khiến chuyến bay này phải đổi hướng bay” và “chuyển địa điểm hạ cánh”.

“Vào lúc 19 giờ 30 phút cùng ngày, chiếc máy bay đã hạ cánh an toàn tại sân bay Nội Bài. Lực lượng An ninh Hàng không sân bay đã kịp thời có mặt để giải quyết vụ việc.

“Sau khi hạ cánh, máy bay này đã được cách ly tại khu vực quân sự của sân bay Nội Bài để tiếp tục làm rõ vụ việc và đảm bảo an toàn cho các hành khách khác tại sân bay.

“Các cơ quan chức năng đã xác nhận không có dấu hiệu máy bay bị uy hiếp như một số thông tin trước đó”, cơ quan này cho biết thêm.

Vào tháng 10, một trực thăng quân sự đã suýt va chạm với một máy bay dân sự của Vietnam Airlines trên vùng trời sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất.

Sự việc xảy ra ngày 29/10, nhưng báo cáo về vụ việc chỉ mới được Tổng Công ty Quản lý bay Việt Nam gửi cho Cục Hàng không Việt Nam hôm 18/11.

Vào tuần trước người đứng đầu ca trực trong vụ sập nguồn điện ở Trung tâm Kiểm soát Đường dài Hồ Chí Minh và Tiếp cận Tân Sơn Nhất (ACC Hồ Chí Minh) bị bắt để điều tra “sự cố sập điện nguồn trạm không lưu hôm 20/11”.

Sự cố khiến toàn bộ các thiết bị trong hệ thống điều hành bay, kể cả radar đều ngưng hoạt động và làm ảnh hưởng 92 chuyến bay.