Tạ Ơn Thiên Chúa trong mọi hoàn cảnh (1)

Tác giả: Phùng Văn Phụng

Người ta dễ dàng cám ơn khi thành công, khi nhận được lời nói yêu thương, khi nhận quà tặng với tâm tình yêu mến. Khi gặp sự thất bại, bị hành hạ, tủi nhục, đau đớn, bất hạnh… mở lời nói cám ơn Chúa vì những bất hạnh, đau khổ, bịnh tật nghèo nàn, cô đơn thật khó vô cùng. Nhưng giữa sự oán trách, hận đời, bực tức, đắng cay và nếu nhìn sự kiện đó với khía cạnh sâu xa hơn, chịu đựng sự khó khăn để thông phần đau khổ với Chúa Giêsu chịu đóng đinh trên thập tự, lòng ta sẽ dịu lại và dễ chấp nhận khó khăn, đau khổ đó.

1)Tạ ơn Thiên Chúa vì bị tù đày.

Sau ngày 30 tháng 04 năm 1975 hầu hết những người có trình độ ở miền Nam đều bị đi tù cộng sản.

Những người ưu tú của miền Nam làm việc cho Việt Nam Cộng hoà đều đóng tiền đi tù vì nghe theo lời của Ủy Ban Quân Quản Sài gòn lúc bấy giờ ra thông báo học tập một tháng cho sĩ quan từ thiếu úy trở lên và các viên chức của chánh quyền Sài gòn từ Chánh sở trở lên.

Sự thơ ngây, lầm tưởng thông báo trên của cộng sản là sự thật, cho nên quân nhân, công chức miền Nam đều bị lừa gạt đi tù từ 5 năm đến 17 năm.

Tôi cũng chung số phận những người miền Nam thơ ngây đó. Tôi trình diện đi tù từ ngày 14 tháng 6 năm 1975 và được thả ra ngày 28 tháng 02 năm 1983. Còn thiếu 3 tháng 14 ngày nữa là đủ trọn vẹn 8 năm. Chịu đựng thiếu thốn, đói rét, lạnh lẽo ở các miền rừng núi âm u ở miền Bắc: Lào Cai, Vĩnh Phú, Hà Nam Ninh… Trong tù có nghe tin Tướng Nguyễn Hữu Có đang xây dựng trại ở Thanh Hóa, Nghệ An để các tù nhân cộng sản định cư và vợ con muốn đoàn tụ thì xin ra khu định cư đó để ở cùng các tù nhân.

***

Sau khi được thả về, tôi thường nghe lén đài VOA, BBC có nói đến chương trình ra đi trong trật tự cho những người cải tạo.
Cuối cùng có sự thoả thuận giữa Mỹ và Việt Nam. Những người ở tù trên ba năm được di cư sang Mỹ. Dưới ba năm thì không được.

Tôi tạ ơn Chúa vì tôi đã ở tù trên ba năm nên được qua Mỹ theo diện HO cùng với gia đình.

Từ ngày qua Mỹ cách nay 29 năm tôi được hưởng không khí tự do, không còn hồi hộp, lo âu, bị bắt bỏ tù lại bất cứ lúc nào. Không có ai khám nhà, hỏi thăm, theo dõi, rình mò.

Không đi tù không cảm nghiệm được tự do là quý.

Không đi tù không học được tính khiêm nhường, chịu nhẫn nhục trước cán bộ đáng em cháu mình.

Không đi tù, cuộc sống bình thường trôi chảy, đi dạy học và con đường hoạn lộ êm ả, thênh thang, không có bất cứ trở ngại nào để làm tôi suy nghĩ, có lẽ tôi không biết đến đạo Chúa, không biết Chúa Giê su là ai.

2)Tạ ơn Thiên Chúa vì bị bịnh nan y:

Khi bị bịnh nặng bịnh nan y chẳng hạn, thông thường con người phản ứng, tức giận trách Chúa sao người khác không bịnh mà Chúa để tôi bịnh. Cho nên tạ ơn Thiên Chúa khi bịnh nan y là một điều rất khó. Làm sao có thể tạ ơn được khi thân thể đau nhức, mệt mỏi, rã rời và biết mình sắp chết. Nhưng cũng có người nhân lúc bịnh hoạn, có thì giờ suy nghĩ, soát xét lại cuộc đời của mình, để ăn năn sám hối những lỗi lầm đã qua. Và trong bài: Lời tạ ơn lạ thường, một bà 84 tuổi đau đớn vì bịnh ung thư, đã dâng lời tạ ơn Chúa như sau:

 “Tôi rất cám ơn Chúa đã cho tôi một cơ hội để tỏ lòng biết ơn Ngài! Năm nay tôi 84 tuổi, đang bị bệnh ung thư và phải nằm cấm cung ở nhà. Tôi xin dâng những tật bệnh và những cơn đau này cho Chúa để cầu nguyện cho các linh hồn nơi luyện ngục, cho những người mẹ đã và đang dự định phá thai, và cho các thai nhi vô tội…! Tôi rất vui và hạnh phúc khi có được cơ hội để đền đáp lại hồng ân và tình yêu vô bờ bến mà Ngài đã dành cho tôi, một tạo vật nhỏ bé và bất xứng…!”(2)

3)Tạ ơn Thiên Chúa vì bị tật nguyền.

Rất khó tạ ơn Chúa vì bị tật nguyền. Thông thường tạ ơn Chúa vì ta được lành lặn, làm ăn giàu có, thành công. Chứ tật nguyền làm sao tạ ơn Chúa cho được.

Nhưng có nhiều trường hợp con người vẫn tạ ơn Chúa vì những bất hạnh, khiếm khuyết của cơ thể. Như trường hợp Nick Vujicic.(3)

Nick Vujicic đang nói chuyện tại một nhà thờ ở Ehringshausen, Đức (tháng 4 năm 2011)

Nicholas James “Nick” Vujicic sinh ngày 4 tháng 12 năm 1982, tại Brisbane, Úc, là một người truyền bá Phúc Âm và diễn giả truyền cảm hứng người Úc gốc Serbia, khi được sinh ra đã không có tứ chi mà chỉ có 1 bàn chân và 2 ngón chân nhỏ.

Nick bị hội chứng tetra-amelia bẩm sinh, một loại rối loạn hiếm gặp, gây ra sự thiếu vắng cả bốn chi.

Cha mẹ của anh là Dushka (Душка) và Boris Vujicic (Борис Вујичић). Mặc dù là một đứa trẻ khỏe mạnh nhưng từ khi sinh ra Nick đã không có cả hai chi trên và dưới mà chỉ có hai bàn chân nhỏ (một trong số đó có hai ngón chân). Anh có hai anh chị em ruột là Michelle và Aaron.
Nick Vujicic có đến Việt Nam từ ngày 22 tháng 5 đến ngày 26 tháng 5 năm 2013.

Nick viết sách để truyền bá sự lạc quan, vui vẻ, niềm tin vào tương lai, niềm tin vào Chúa và niềm hy vọng.

Cuốn sách đầu tay của Nick – Life Without Limits: Inspiration for a Ridiculously Good Life (nhà xuất bản Random) – ra mắt công chúng năm 2010. Nick đưa ra thị trường DVD Life’s Greater Purpose – một bộ phim tài liệu được bấm máy vào năm 2005, có nội dung thuật lại cuộc sống gia đình và những hoạt động thường ngày của Nick. Phần thứ hai của DVD được quay tại hội thánh Tin Lành địa phương của anh ở Brisbane – một trong những bài nói chuyện về động lực cuộc sống đầu tiên của anh. Nick cũng giới thiệu đĩa DVD dành cho giới trẻ với nhan đề No Arms, No Legs, No Worries: Youth Version.

Nick vẫn làm việc bình thường giống như mọi người.

Anh đã tốt nghiệp đại học và trở thành một diễn thuyết gia nổi tiếng về chủ đề làm chủ cuộc sống. Anh truyền cảm hứng cho rất nhiều người nhất là giới trẻ.

Nick hiện đang định cư ở Los Angeles, California, Mỹ.  Ngày 12 tháng 2 năm 2012, anh kết hôn với Kanae Miyahara. Ngày 13 tháng 2 năm 2013, con trai họ là Kiyoshi James Vujicic chào đời, cân nặng khoảng 3,9 kg.

Nick đã xuất bản ba cuốn sách và hai DVD:
Sách: Life Without Limits, 2010 (Cuộc sống không giới hạn, dịch giả: Nguyễn Bích Lan)
Sách: Unstoppable (Không thể bị cản)
Sách: Limitless (Không giới hạn)
DVD: Life’s Greater Purpose (Mục đích lớn hơn của cuộc sống)
DVD: No Arms, No Legs, No Worries: Youth Version (Không tay, Không chân, Không lo lắng: Phiên bản Tuổi trẻ)

Nick là một tấm gương kiên nhẫn đáng học hỏi và bắt chước, nhất là giới trẻ có nhiều cơ hội, tương lai phía trước đầy triển vọng.

***

(1)Thánh Phaolô viết: “Anh em hãy tạ ơn Thiên Chúa trong mọi hoàn cảnh, vì đó là điều Thiên Chúa muốn trong Đức Kitô Giêsu” (1Tx 5, 18).
(2) Lời Tạ Ơn Lạ Thường
(3) https://vi.wikipedia.org/wiki/Nick_Vujicic

Tác giả: Phùng Văn Phụng
24 tháng 11 năm 2022
(ngày lễ Tạ ơn)

Lạnh và tối – người dân Kyiv sẵn sàng đón nhận mùa đông tồi tệ nhất trong đời

Báo Tiếng Dân

Bởi AdminTD

AP

Cù Tuấn, dịch

22-11-2022

Anastasia Pyrozhenko, 25 tuổi, leo cầu thang trong tòa nhà chung cư nhiều tầng của cô ở Kyiv, Ukraine, Chủ nhật, ngày 20 tháng 11 năm 2022. Việc thiếu điện đã biến căn hộ của Anastasia Pyrozhenko thành một cái bẫy. Không có điện, không có nước và không có cách nào để nấu thức ăn, Pyrozhenko và chồng thậm chí sẽ không có thời gian để chạy đến nơi trú ẩn từ tầng 21 của họ trong trường hợp bị tên lửa tấn công vì thang máy không hoạt động. Ảnh: AP

KYIV, Ukraine (AP) — Khi mất điện, như vẫn thường xảy ra, căn hộ cao tầng nhìn ra thủ đô bị chiến tranh tàn phá của Ukraine giống như một cái bẫy chết người. Không đèn, không nước, không cách nào nấu thức ăn. Và nguy cơ không kịp thoát khỏi tầng 21 nếu bị tên lửa Nga tấn công. Ngay cả khi có điện trở lại, điện cũng không bao giờ sáng trong thời gian đủ lâu.

Anastasia Pyrozhenko nói: “Các cuộc tấn công của Nga đang đẩy Ukraine vào thời kỳ đồ đá. Trong vòng 24 giờ gần đây, tòa nhà cao 26 tầng của cô chỉ có điện trong nửa giờ. Cô nói rằng “điều kiện sống như trong quân ngũ” đã khiến cô và chồng phải rời khỏi căn hộ của họ.

“Tòa nhà của chúng tôi là tòa nhà cao nhất trong khu vực và là mục tiêu tuyệt vời cho các tên lửa của Nga, vì vậy chúng tôi rời căn hộ của mình để đến nhà bố mẹ và đang chuẩn bị cho mùa đông tồi tệ nhất trong đời”, cô gái 25 tuổi này nói.

Tình hình ở thủ đô Kyiv của Ukraine và các thành phố lớn khác đã xấu đi nghiêm trọng sau vụ tấn công tên lửa lớn nhất vào lưới điện của nước này hôm 22/11. Nhà điều hành lưới điện thuộc sở hữu nhà nước Ukraine Ukrenergo báo cáo rằng 40% người dân Ukraine đang gặp khó khăn do ít nhất 15 trung tâm điện lực lớn trên cả nước bị hư hại.

Cảnh báo rằng tình trạng mất điện có thể kéo dài từ vài giờ đến vài ngày, mạng lưới này cho biết “sự kiên cường và lòng can đảm là những gì chúng ta cần trong mùa đông này.”

Thị trưởng Kyiv Vitali Klitschko cũng nhấn mạnh sự cần thiết phải sẵn sàng và kiên cường khi đối mặt với khả năng mất điện: “Trường hợp xấu nhất xảy ra. Trên thực tế, tôi không muốn nói về điều đó, nhưng tôi phải chuẩn bị sẵn sàng nếu chúng ta (không) có điện, không có nước, không có hệ thống sưởi, không có dịch vụ và không có thông tin liên lạc,” Klitschko nói với AP hôm 18/11.

Ukrenergo cho biết trong một tuyên bố rằng “hàng nghìn kilomet đường dây điện cao thế quan trọng không hoạt động”, ảnh hưởng đến toàn bộ đất nước này.

Ukrenergo đã công bố một bức ảnh về một trạm biến áp bị tên lửa Nga phá hủy, khiến khoảng 400.000 người không có điện. Theo báo cáo, “hiện có hàng chục máy biến áp bị tấn công như vậy trong hệ thống điện. Thiết bị này không thể được thay thế một cách nhanh chóng.”

Tổng thống Volodymyr Zelenskyy cho biết sau các cuộc tấn công vào tuần trước rằng hơn 10 triệu người Ukraine không có điện; đến ngày 20/11, ông cho biết một số khu vực đã được cải thiện.

“Việc khôi phục mạng lưới và khả năng cung cấp kỹ thuật, gỡ mìn đường dây truyền tải điện, sửa chữa – mọi thứ diễn ra suốt ngày đêm,” Zelenskyy nói trong bài phát biểu hàng đêm của mình.

Ông cho biết việc cắt điện đã được lên kế hoạch vào tối Chủ nhật 20/11 tại 15 khu vực và thành phố Kiev. Ukrenergo cho biết sẽ có lịch cúp điện ở các khu vực vào thứ Hai.

Đợt giá lạnh và trận tuyết đầu tiên đã làm phức tạp thêm tình hình ở Kiev, nơi nhiệt độ thường xuống dưới mức đóng băng trong những tháng mùa đông. Cái lạnh buộc mọi người phải bật máy sưởi, điều này làm tăng đáng kể tải cho lưới điện và khiến thời gian mất điện kéo dài hơn. Do nhiệt độ giảm, chính quyền Kiev tuyên bố họ đang thiết lập các điểm sưởi ấm chung.

Tại thành phố 3 triệu dân này, 528 điểm hỗ trợ khẩn cấp đã được thành lập. Tại đây, cư dân sẽ được giữ ấm, uống trà, sạc điện thoại và nhận mọi sự trợ giúp cần thiết. Các điểm sưởi ấm này sẽ được trang bị nguồn năng lượng tự duy trì, cũng như các thiết bị đun nước nóng đặc biệt.

Thị trưởng Klitschko cũng nói về các biện pháp được thực hiện để chuẩn bị cho tình trạng mất điện khi nhiệt độ bắt đầu lạnh hơn: “Chúng tôi đã chuẩn bị và chúng tôi (đã yêu cầu) máy phát điện (từ) các đối tác của chúng tôi và họ gửi cho chúng tôi. Đối với trường hợp này, chúng tôi có dự trữ dầu diesel. Chúng tôi có rất nhiều thứ giữ ấm. Chúng tôi có thuốc.”

Nhiều cư dân ở Kyiv đã bắt đầu để các hộp thức ăn, đèn pin và sạc dự phòng trong thang máy, phòng trường hợp có ai đó bị mắc kẹt trong đó quá lâu. Do thiếu điện, giao thông công cộng bị gián đoạn, nhiều cửa hàng nhỏ không thể hoạt động và một số cơ sở y tế chỉ có thể hoạt động với công suất hạn chế.

Nha sĩ Viktor Turakevich cho biết ông buộc phải hoãn các cuộc hẹn với bệnh nhân “vô thời hạn” vì do không có điện, phòng khám trung tâm Kiev của ông không thể hoạt động kể cả ban ngày và máy phát điện sẽ chỉ được đưa đến sau vài tuần nữa.

“Chúng tôi không thể tiếp nhận bệnh nhân ngay cả khi họ bị đau răng cấp tính, mọi người phải chịu đựng và chờ đợi rất lâu, nhưng điện chỉ có trong vài giờ mỗi ngày,” Turakevich nói. “Giá máy phát điện đã tăng chóng mặt, nhưng ngay cả khi có tiền thì bạn cũng không dễ mua được chúng.”

Hầu hết các bệnh viện ở Kiev đã nhận được máy phát điện và không có sự cố mất điện nào ở đó. Bệnh viện Oleksandrivska, bệnh viện lớn nhất và lâu đời nhất ở trung tâm Kiev, cho biết họ không hủy bỏ các ca phẫu thuật đã lên kế hoạch vì bệnh viện đã nhận được máy phát điện từ Pháp. Máy phát điện cũng đã được cung cấp cho các tổ chức giáo dục và dịch vụ xã hội.

Volodymyr Kudrytskyi, lãnh đạo Ukrenergo, cho biết: “Các cơ sở như vậy là ưu tiên hàng đầu của chúng tôi và hầu hết chúng đều được trang bị các nguồn năng lượng độc lập”. Tuy nhiên, nhiều trường học ở Kiev đã phải chịu đựng sự gián đoạn đáng kể đối với quá trình học tập, do thiếu điện đồng nghĩa với việc mất kết nối internet khiến việc học từ xa gần như không thể thực hiện được.

Yaroslav, 8 tuổi, đã phải nghỉ học ở quận Vynohradar của Kyiv sau khi một cuộc tấn công bằng tên lửa đã thổi bay tất cả các cửa sổ của trường và làm hư hại một nơi trú ẩn ở đó.

Trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại, mẹ của Yaroslav, Olena, người đã yêu cầu phóng viên không nêu họ tên đầy đủ của cô vì lý do an toàn, cho biết: “Hầu hết bọn trẻ đều học từ xa, nhưng bây giờ không thể làm điều này được nữa. “Chúng tôi đang cố gắng bảo vệ trẻ em khỏi sự khủng khiếp của chiến tranh, nhưng cái lạnh và việc không có điện đã cản trở điều này rất nhiều.”

Giới phân tích cho rằng, các cuộc tấn công bằng tên lửa của Nga vào ngành năng lượng không ảnh hưởng đến bước tiến thành công của quân đội Ukraine ở phía nam và tình hình trên chiến trường nói chung.

Volodymyr Fesenko, một nhà phân tích tại trung tâm nghiên cứu Penta Center ở Kyiv, nói: “Người Nga không thể chiến thắng trên chiến trường, và do đó họ sử dụng cái lạnh và bóng tối như một vũ khí chống lại thường dân, cố gắng gieo rắc sự hoảng loạn, trầm cảm và làm mất tinh thần người dân Ukraine”.

Tổng thống Nga Vladimir Putin “đang chịu thất bại quân sự và rất cần một cuộc đình chiến, đó là lý do tại sao ông ấy buộc Zelenskyy phải đàm phán theo cách kỳ dị như vậy,” ông nói.

Nhà phân tích tin rằng Điện Kremlin cũng đang cố gắng gây áp lực lên sự hỗ trợ của phương Tây đối với Ukraine, vì EU và Mỹ sẽ buộc phải mở rộng các gói viện trợ cho Kyiv đang bị thời tiết đóng băng trong bối cảnh những rắc rối trong nước ngày càng gia tăng.

Fesenko nói: “Putin đang cố gắng làm cho cái giá hỗ trợ Ukraine trở nên quá cao – điều này áp dụng cho cả tiền bạc và dòng người tị nạn mới có thể đến châu Âu từ một quốc gia đang bị đóng băng.”

Anastasia Pyrozhenko, sau khi rời khỏi tòa nhà cao tầng của mình, đã chuyển đến sống cùng mẹ trong một căn hộ nhỏ ở Kiev, hiện là nơi sinh sống của 5 người. Gia đình cô có một ngôi nhà gỗ ở một ngôi làng gần Kiev và đã chuẩn bị sẵn củi đốt trong trường hợp buộc phải sơ tán.

“Chúng tôi hiểu rằng mùa đông có thể dài, lạnh và tối, nhưng chúng tôi sẵn sàng chịu đựng,” Pyrozhenko nói. “Chúng tôi thà sống không có điện, còn hơn là sống với những người Nga.”

Vì sao Hứa Ngọc Thuận, cựu Phó Chủ tịch thành Hồ nhảy lầu tự tử?

Báo Tiếng Dân

Bởi  AdminTD

Thu Hà

22-11-2022

Chiều 19-11-2022, ông Hứa Ngọc Thuận, tức Bảy Thuận, cựu Phó Chủ tịch UBND TPHCM lên sân thượng nhà riêng tại khu đô thị Phú Mỹ Hưng nhảy lầu tự tử. Hàng xóm phát hiện tri hô, ông Thuận được đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Đại học Y Dược thành phố, tuy nhiên ông Thuận đã tử vong trên đường đi. Cán bộ đảng viên thành Hồ một phen sững sốt, dân chúng thì bàn tán xôn xao, rất nhiều dấu hỏi được đặt ra…

Chân dung cựu Phó Chủ tịch Hứa Ngọc Thuận. Nguồn: Báo NLĐ

Hứa Ngọc Thuận sinh năm 1956, quê Châu Thành, Bến Tre. Nói là quê Bến Tre, nhưng gia đình ông Thuận sau năm 1975 đã bỏ quê để lên Sài Gòn kiếm sống. Từ một anh chàng lơ xe vô danh tiểu tốt, được người bà con giới thiệu và bảo lãnh, Hứa Ngọc Thuận xin vào đội xe phục vụ thành uỷ thành Hồ. Bản tính láu cá và giỏi “điếu đóm” nên được lòng các quan anh, một thời gian sau, Bảy Thuận được bố trí trở thành tài xế riêng của Uỷ viên Ban thường vụ Thành uỷ Nguyễn Võ Danh, tức Bảy Dự.

Tại đại hội đảng bộ thành Hồ lần thứ 4, nhiệm kỳ 1986-1991, khi ông Nguyễn Võ Danh được bầu làm Phó Bí thư Thường trực Thành uỷ, thì tài xế Bảy Thuận cũng “lên đời” theo. Từ lái xe, Hứa Ngọc Thuận mau chóng trở thành cán bộ của Văn phòng Thành uỷ. Được theo học những lớp “tốc hành”, Bảy Thuận trang bị cho mình Cao cấp Chính trị, cử nhân kinh tế, rồi thạc sĩ kinh tế…. và leo dần lên những nấc thang quyền lực.  Ông ta từng giữ các chức vụ Chánh Văn phòng Thành uỷ, Bí thư Quận uỷ Gò Vấp, Uỷ viên Ban thường vụ Thành uỷ, Trưởng Ban quản lý đầu tư xây dựng khu Nam TPHCM và chức vụ cuối cùng là Phó Chủ tịch UBND TPHCM suốt hai nhiệm kỳ, từ tháng 7- 2009 đến tháng 12- 2016.

Ngồi ghế Phó Chủ tịch UBND TP, Bảy Thuận được giao phụ trách các lĩnh vực: Giáo dục và đào tạo, văn hóa, thể dục thể thao, xuất bản – báo chí, y tế, quản lý dược, lao động – thương binh- xã hội, kiêm đồng chủ tịch Hội đồng đại học Thành phố. Sai phạm cá nhân trong giai đoạn này đáng kể là vào năm 2013 và quý 1 năm 2014, Hứa Ngọc Thuận với cương vị Phó chủ tịch UBND TP, đã “bật đèn xanh” cho các bệnh viện công lập không tổ chức đấu thầu để mua thuốc, chỉ đạo các cơ sở y tế mua thuốc theo hình thức gia hạn hợp đồng, mua sắm trực tiếp, áp đơn giá trúng thầu của bệnh viện Chợ Rẫy năm trước…

Theo kết luận của Thanh tra Chính phủ số 1574/KL-TTCP năm 2019, hành vi của ông Thuận vi phạm các nguyên tắc, quy định của nhà nước, đó cũng là tiếp tay cho việc VN Pharma trúng các gói thầu cung cấp thuốc cho các bệnh viện, để tuồn hàng chục loại thuốc giả vào bệnh viện. Chỉ đạo của ông Thuận cũng đã tạo điều kiện cho quan chức y tế lộng quyền và tham nhũng.

Tuy vậy, sai phạm đáng chú ý nhất là giai đoạn Hứa Ngọc Thuận làm Trưởng Ban quản lý đầu tư xây dựng khu đô thị mới Nam TPHCM. Theo quyết định số 3798/1998/QĐ-UB-QLĐT, quyền lực của trưởng ban vô cùng lớn, tóm lược như sau:

– Tiếp nhận hồ sơ và tổ chức thẩm định các dự án để trình các cơ quan nhà nước có thẩm quyền phê duyệt đầu tư hoặc cấp phép đầu tư và triển khai các dự án đầu tư;

– Tổ chức việc đền bù, giải phóng mặt bằng và tái định cư;

– Đầu mối làm thủ tục theo yêu cầu của chủ đầu tư trong việc cho thuê đất, giao đất và cấp chứng nhận quyền sử dụng đất đối với các dự án đầu tư đã được cấp có thẩm quyền phê duyệt theo quy định của pháp luật;

– Đầu mối tổ chức đấu thầu quyền sử dụng đất…

Khu Nam Sài Gòn gồm quận 7, huyện Nhà Bè, phía nam quận 8 và phía nam huyện Bình Chánh. Khu này có diện tích lên đến 2.975 hecta, trong đó, trọng tâm khu đô thị phía Nam là quận 7 và khu đô thị cảng Hiệp Phước. Hàng trăm hecta đất của dân bị cưỡng chế thu hồi, đền bù giải toả với giá rẻ mạt, tạo nên những oan khiên ngút trời. Hàng tỷ Mỹ kim ngân sách nhà nước đổ vào đây xây dựng hạ tầng, bao nhiêu trong số đó chảy vào túi Bảy Thuận và đồng bọn thì có trời mới biết. Dân bị đuổi đi, nhường chỗ cho các đại gia bất động sản như Sunshine Group, Vạn Thịnh Phát, VinGroup, GS E&C, Phú Mỹ Hưng, Novaland… thu tóm đất đai.

Chỉ riêng Vạn Thịnh Phát của Trương Mỹ Lan đã có được:

– Dự án Mũi Đèn Đỏ (Sài Gòn Peninsula) có diện tích gần 118 hecta

– Dự án Bonville Land, gồm 56,3 hecta

– Olimpia Field: 12,5 hecta

– Sterling Residence: 26 hecta

Để tạo vây cánh và nâng đỡ người thân tham chính, Hứa Ngọc Thuận “cõng” em ruột của mình là Hứa Ngọc Thảo vào quan trường. Hứa Ngọc Thảo ít được báo chí gọi tên, nhưng thật ra chính là cái tên gây nhức nhối, phẫn nộ đối với người dân Thủ Thiêm nói riêng và địa bàn quận 2 nói chung, bởi tội ác trời không dung đất không tha, mức độ tham lam, khát máu và tàn bạo mà Thảo đã gây ra.

Hứa Ngọc Thảo, bào đệ hung tàn của Hứa Ngọc Thuận

Sau khi đi nghĩa vụ quân sự từ chiến trường K trở về, Hứa Ngọc Thảo được anh trai đưa vào công tác, làm cán bộ nguồn tại phường Thảo Điền, quận 2, thành Hồ, rồi nhanh chóng leo lên Bí thư Đảng uỷ phường Thảo Điền quận 2, nhiệm kỳ tháng 4/2003 đến 4/2007. Khi Bảy Thuận ngồi ghế Trưởng Ban quản lý khu Nam, thì em trai Hứa Ngọc Thảo cũng điền tên vào Quận ủy viên, Trưởng ban Ban bồi thường giải phóng mặt bằng Quận 2. O ép dân trong đền bù, huy động công an để cưỡng chế, đánh đập, cầm tù, bức tử những ai chống đối… là ngón nghề tinh quái “một tay che Trời” của Trưởng ban Hứa Ngọc Thảo gây ra.

Anh em Thuận – Thảo chính là những đồ đệ trung thành vô hạn của các hung thần Lê Thanh Hải, Lê Hoàng Quân, Tất Thành Cang, Nguyễn Văn Đua…

Tháng 7-2011, khi Hứa Ngọc Thuận tiếp tục là Phó chủ tịch thành Hồ nhiệm kỳ hai, thì Hứa Ngọc Thảo được Lê Hoàng Quân ký Quyết định số 122/QĐ-UBND-TC bổ nhiệm giữ chức vụ Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân Quận 2. Mặc dù vơ vét không biết bao nhiêu tiền của từ mồ hôi và máu của dân, nhưng có lẽ anh em Thuận – Thảo vẫn cảm thấy chưa đủ, nên chúng vội vàng “thiết kế” cho đời con tiếp nối.

Con trai Hứa Ngọc Thuận là Hứa Quốc Hưng, sinh năm 1982, hiện sống tại căn hộ cao cấp ở Chung cư Grandview C, đường Nguyễn Đức Cảnh, khu phố 4, phường Tân Phong, Quận 7. Hứa Quốc Hưng cũng sở hữu rất nhiều nhà đất ở Sài Gòn. Quan bố Hứa Ngọc Thuận đã đưa con trai mình du học bằng tiền thuế của dân, núp bóng đề án “Chương trình 300 Thạc sĩ – Tiến sĩ của Thành ủy” từ tháng 6-2006 đến 12-2007, cùng đợt với Lê Trương Hải Hiếu, con trai Lê Thanh Hải, Bí thư thành Hồ. Hải Hiếu học ở Mỹ, còn Quốc Hưng học Thạc sĩ Quản lý dự án ở London, Vương Quốc Anh.

Ảnh: Trưởng nam Hứa Quốc Hưng, ông chủ BQL Khu chế xuất và Công nghiệp. Nguồn: PLTP 

Ảnh: Chủ tịch UBND Nguyễn Thành Phong trao quyết định bổ nhiệm Hứa Quốc Hưng. Nguồn: Báo đảng CSVN.

Về nước, Hưng được bố trí vào Phòng Kế hoạch Đầu tư, Ban Quản lý Đường sắt đô thị TPHCM, hai năm sau nhảy vọt lên Phó Giám đốc Ban Quản lý, được kết nạp vào đảng và nhanh chóng ngồi vào ghế Ủy viên Ban Thường vụ Đảng ủy, Giám đốc Ban Quản lý Dự án 2, Ban Quản lý Đường sắt đô thị TPHCM.

Đầu năm 2016, trước khi nghỉ hưu, Hứa Ngọc Thuận đưa con trai vào ngồi ghế Quận ủy viên, Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân quận Tân Bình. Đến cuối năm 2019, Hưng được bổ nhiệm làm Bí thư Đảng ủy các Khu chế xuất và Khu công nghiệp TPHCM, Phó Trưởng Ban Quản lý, rồi Trưởng Ban Quản lý các Khu chế xuất và công nghiệp TP (tên giao dịch là Hepza). Bỗng lộc, quyền lực của Trưởng ban Hepza ghê gớm ra sao, không nói bạn đọc cũng có thể đã hình dung ra.

Hứa Quốc Hưng sẽ còn leo cao hơn, bởi Hưng được trang bị bằng Kiến trúc sư, Thạc sĩ Quản lý dự án, cao cấp Lý luận Chính trị, chiến sĩ thi đua cấp TP và từng lọt vào danh sách ứng viên đại biểu Quốc hội khoá 15 nhưng bị “out”.

***

Cuối tháng 10-2022, Bộ Công an yêu cầu Cơ quan An ninh TPHCM rà soát, xác định và cung cấp thông tin các quyền sử dụng đất của 156 bất động sản liên quan đến Tập đoàn Vạn Thịnh Phát để làm rõ có nguồn gốc, hoặc không có nguồn gốc Nhà nước. Lúc này các cựu quan chức thành Hồ từng hà hơi, giúp sức cho Trương Mỹ Lan thu tóm bất động sản, đất vàng ở Sài Gòn bắt đầu lạnh sống lưng. Những cái tên được dư luận đồn đoán và điểm mặt gồm: Lê Thanh Hải, Lê Hoàng Quân, Nguyễn Văn Đua, Tất Thành Cang, Nguyễn Thành Tài, Nguyễn Thành Phong, Nguyễn Văn Hiếu, Võ Văn Hoan… Và tất nhiên, không thể thiếu cái tên Hứa Ngọc Thuận.

Nhìn bản mặt thiểu não, thất thần của các quan chức thành Hồ khi ra toà, bị kết án và bị tuyên bồi thường thiệt hại đã gây ra như Nguyễn Hữu Tín, Nguyễn Thành Tài, Trần Vĩnh Tuyến, Trần Trọng Tuấn, Tất Thành Cang… Hứa Ngọc Thuận bắt đầu cảm thấy sợ hãi, hoàn toàn không muốn đến phiên mình, nên đành chọn “lối đi riêng” khi bị đồng đảng dồn đến chân tường để thanh trừng.

Lo sợ ngày đền tội đã đến, sẽ bị niêm phong tài sản, vợ con sẽ mất tất cả… nên Bảy Thuận đã chọn cách nhảy lầu, tự kết liễu đời mình. Chọn cái chết để giữ lại tài sản cho vợ con ông ta, thay vì bị bắt, lãnh án rồi đi tù, gia sản bị tịch thu, bao năm vơ vét, cướp của dân để rồi bị Đảng và Nhà nước cướp lại, lại còn được các quan chức lãnh đạo tới viếng đám tang với những dòng chữ “vô cùng thương tiếc”, thay vì bị xem như một tên tội phạm … là lựa chọn được cho là “khôn ngoan” của Hứa Ngọc Thuận.

Nguyễn Văn Nên, Phan Văn Mãi, Lê Thanh Hải và các quan chức thành Hồ đi viếng đám tang Bảy Thuận. Nguồn: SGGP

Như vậy, cho đến nay, liên quan đến vụ án Vạn Thịnh Phát đã có bốn người bỏ mạng.

Ba người chết trước đó lần lượt là ông Nguyễn Tiến Thành, chủ tịch Hội Đồng Quản Trị, kiêm tổng giám đốc công ty cổ phần Chứng Khoán Tân Việt (TVSI); bà Nguyễn Phương Hồng, thành viên Hội Đồng Quản Trị của ngân hàng Thương Mại Cổ Phần Sài Gòn (SCB); ông Nguyễn Ngọc Dương, giám đốc công ty Sài Gòn Penninsula, và là cựu tổng giám đốc công ty Vạn Phát Hưng. Cả ba người kể trên đều là thuộc hạ thân tín của Trương Mỹ Lan. Và nay, Hứa Ngọc Thuận là quan chức cao cấp đầu tiên bị “cuốn theo chiều gió”.

Có thể nói rằng, đảng CSVN đã đào tạo nên những cán bộ thật “trung kiên”, điển hình như Hứa Ngọc Thuận, thể hiện qua các hành động:

– Kiên quyết đưa anh em, con cái vào quan trường để “phục vụ” nhân dân, không cần đạo đức và năng lực.

– Kiên định nền tảng tư tưởng của đảng, thà chết chứ không để bị kỷ luật, khai trừ, vì như vậy là làm mất uy tín đảng.

– Không để các đồng chí là đảng viên em, đảng viên vợ và đảng viên con bị liên luỵ và phải “móc hầu bao” nộp tiền được giảm tội như trường hợp cựu bí thư, chủ tịch Đồng Nai là Trần Đình Thành và Đinh Quốc Thái.

Sáng mai, 23-11-2022, sẽ diễn ra “lễ truy điệu” và đưa đi chôn đảng viên cộng sản Hứa Ngọc Thuận. Chắc chắn điếu văn mà đồng đảng dành cho họ Hứa, sẽ có đoạn “đồng chí Bảy Thuận là cán bộ kiên trung, trọn đời theo đảng, một đời vì nước vì dân…”.

Dư luận Sài Gòn tán gẫu rằng, nếu như bà Phó Đoan trong tiểu thuyết Xuân Tóc Đỏ của Vũ Trọng Phụng được tặng danh hiệu “Tiết hạnh khả phong”, thì tại nhà riêng của Hứa Ngọc Thuận, đảng của ông Nguyễn Phú Trọng cũng nên gắn bảng vàng “Vô sản lưu manh khả phong” cho Thuận.

Tạ ơn Trời, cám ơn đời

Bài cũ thấy hay hay. Xin đăng lại

Tác giả: Phùng Văn Phụng 

 Suy tư nhân ngày lễ Tạ Ơn (Thanksgiving) ở nước Mỹ  

Hôm qua, ngày 21 tháng 11 tôi gặp lại người bạn thân quen gần 20 năm, là giáo sư toán ở Vĩnh Long,(2) anh nhìn tôi chỉ cười, tôi hỏi anh có khoẻ không, anh cũng chỉ cười và không trả lời.Tôi thấy nụ cười rất hiền từ nhưng có cái gì đó bất ổn. Tôi hỏi vợ anh đang đi bên cạnh:

– Anh khoẻ không chị?

Chị vợ trả lời: Anh bị bịnh mất trí nhớ và bị bịnh rung tay. Tôi lớn hơn anh hai tuổi.

* * * *

Tôi tạ ơn Trời, tạ ơn Thiên Chúa, đấng tối cao đầy quyền năng, đã cho tôi sống được tới tuổi này (75) tôi không có bịnh gì nhiều, sức khỏe tốt, mặc dầu tôi cũng từng bị bỏ đói triền miên gần 8 năm trong các trại tù của cộng sản từ năm 1975 đến 1983.

Cũng nhờ bị bỏ đói lâu ngày như thế để tôi cảm nghiệm được rằng thức ăn rất quý và nhờ đó mới có cảm nghiệm rằng, sau khi bị bỏ đói, không ăn cơm lâu ngày, khi gia đình gởi gạo ra, được ăn cơm với muối, cảm giác ngon kỳ lạ, tưởng chừng như ăn cơm với đường cát.

Tôi xin cám ơn ông bà, tổ tiên, cha mẹ đã sinh ra tôi sống ở miền quê nghèo nàn làng Đông Thạnh, quận Cần giuộc, tỉnh Long An, để tôi biết thông cảm với bà con nông dân chất phác, cực nhọc làm ruộng hai mùa mưa nắng.

Tôi được may mắn sống trong hai chế độ tư bản tự do và chế độ độc tài cộng sản để tôi có thể so sánh chế độ nào đem lại bình an, ấm no, hạnh phúc thực sự cho người dân.

Tôi cũng được may mắn sống trong thời kỳ mà ít có ai dám nghĩ tới là nhìn thấy sự tan rã hàng loạt của các chế độ độc tài từ Ba Lan, Đông Đức, Hung, Tiệp Khắc, Roumanie, Albanie và tại cái nôi của chủ nghĩa cộng sản là Liên sô trong những năm 1990-1991.

Tôi cũng cám ơn Trời đã cho tôi sống trong các trại cải tạo gần 8 năm qua các trại Long Thành, Thủ Đức, trại trung ương số 1 Lào Cai, trại Vĩnh Phú K3 và K4, trại Hà Nam Ninh. Vì nếu bị giam giữ dưới ba năm thì không thể được đinh cư tại Hoa Kỳ.

Tôi cũng cám ơn Chánh phủ và nhân dân Hoa Kỳ đã giúp đỡ, cho gia đình tôi đến bến bờ tự do, trợ cấp chỗ ở và thức ăn trong 8 tháng để chúng tôi hội nhập vào đời sống ở Mỹ.

Suốt 25 năm sống ở Mỹ tôi chưa bao giờ bị một nhân viên cảnh sát nào vào nhà hỏi thăm. Chẳng bù những ngày tôi ra tù 1983-1993, từ công an thành phố, công an phường, công an khu vực, Ủy ban nhân dân phuờng tôi ở, thường xuyên theo dõi tôi làm gì, đi đâu, tiếp xúc với ai, tại sao nhiều sĩ quan chế độ cũ đến nhà như vậy?

Tôi cũng cám ơn bạn bè, bà con đã giúp đỡ tôi trong những ngày đầu tiên đến Houston. Giới thiệu chỗ làm, chỉ dẫn từng việc nhỏ như đỗ xăng, mua tem, làm giấy “social”, thi bằng lái xe, hướng dẫn mọi điều tôi chưa biết vì mọi việc đối với tôi đều xa lạ, bỡ ngở.

Cám ơn bà xã, các con đã nổ lực tối đa để ổn định cuộc sống nơi xa lạ là nước Mỹ này.

So với những ngày đầu tiên đến Mỹ cách nay 25 năm, phải đi xe bus trong mùa đông giá lạnh, phải học tập, làm việc cật lực, phải tiết kiệm tối đa để lo cho mọi sinh hoạt điện, nước, bảo hiểm xe… cùng để dành tiền lo cho, có một căn nhà để ở và môt chút tiền gởi về gia đình ở Việt Nam.

Cám ơn những bạn bè, cựu giáo sư, cựu học sinh trường Lương Văn Can đã chia xẻ tâm tình, an ủi nhau trong những lúc khó khăn tưởng chừng như không thể vượt qua được.

Tôi xin cám ơn khách hàng đã tin tưởng ủng hộ tôi trong 24 năm qua, và cũng cám ơn những người vì nghi ngờ hay hiểu lầm đã nặng nhẹ, gây gỗ, chửi bới tôi, nhưng cũng nhờ đó tôi học được tính kiên nhẫn, lòng khoan dung, có giận hờn đó nhưng rồi quên và tha thứ vì cần học “yêu kẻ thù”(1) như Chúa dạy.

Tôi cố quên thời gian cộng sản đã đày tôi đi biệt xứ, nhốt tôi trong những vùng rừng thiêng, nước độc, bỏ đói tôi, tôi đi ra đồng để cuốc đất, trồng khoai lang, khoai mì không muốn nỗi, bị cảm hoài, tưởng chết vì kiệt sức.

Tôi cũng tập quên, tập tha thứ khi bị chửi bới, nặng nhẹ. Tôi đã có kinh nghiệm, thông thường những người chửi bới nặng nhẹ tôi đều có tâm hồn bất ổn, bất an. Hay có những lý do riêng vì gia đình bất hoà, vì tức giận vợ (chồng) hay đang bị bịnh nan y hay bị bất ổn tâm lý do bị ngược đãi, mang từ trong trại cải tạo cộng sản vẫn còn ám ảnh, ảnh hưởng đến tâm hồn họ. Do đó, tôi là đối tượng để họ có cơ hội trút nổi giận hờn, đau đớn lâu ngày trong tâm hồn họ. Đó là một rủi ro nghề nghiệp hay đó cũng là thử thách mà Thiên Chúa đưa đến để mình học tập tính kiên nhẫn, tha thứ, yêu thương?

Nhân ngày lễ Tạ Ơn, xin cám ơn tất cả.

Ngày 22 tháng 11 năm 2018

Tác giả: Phùng Văn Phụng 

  • Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ đã ngược đãi anh em (Mt5,44)

TIẾNG VỌNG HỒN SÔNG NÚI

Van Pham

Một Bài Thơ Thật Hay tôi đăng cách nay đúng 4 năm, nhưng có người phản bác… nói tác giả không phải “tên đó”. Nay tôi đăng lại để những ai chưa đọc hay share để lưu lại cho thế hệ tiếp nối… và cũng xin cho biết tác giả thực của bài thơ này nhé. Xin cảm ơn.

****

TIẾNG VỌNG HỒN SÔNG NÚI

  1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản

Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ

Bao nhiêu năm viết “Độc lập – Tự do

và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế

  1. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ

Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền

Họ nói rằng: Bác là thánh, là tiên

Người đưa Nước thoát khỏi vòng nô lệ

  1. Nhưng trong tôi thắp muôn vàn lý lẽ

Cuộc chiến nào mà Đảng thắng – Nước thua?

Dân làm giặc mà Đảng lại làm vua

Trên danh nghĩa “kẻ tôi đòi trung hiếu”

  1. Đất nước tôi tất thảy do Đảng liệu

Đảng phân công, quản lý hết cuộc đời

Từ cây kim, sợi chỉ đến chén cơm, manh áo dù rách nát, nhỏ nhoi

Thì tất cả đều nhờ ơn của Đảng

  1. “Yêu Tổ quốc” có nghĩa là “yêu Đảng”

“Chống chính quyền” là “phản bội quê hương”

Bao người vì non sông với niềm tin vào ngày mai nước Việt hùng cường

Đều lần lượt chịu tù đày, khổ ải

  1. Đất nước tôi có gì không độc hại

Từ thức ăn, nước uống đến không khí ô nhiễm tràn lan

Từ nhu yếu phẩm của đứa trẻ sơ sinh đến cụ già sắp lìa khỏi trần gian

Đều tẩm độc vào xác – hồn nước Việt

  1. Có nơi đâu mà người dân thua thiệt

Bằng thiên đường Xã Hội Chủ Nghĩa thế này không?

Máu dân oan đã nhuộm đỏ sông Hồng

Loài hung bạo chiếm hết trời – đất – biển…

  1. Đất nước tôi với mọi điều trái ngược

Ngược văn minh, ngược tiến hóa loài người

Những phát ngôn của quan chức nực cười

Ngược đời thế, nhưng “tài tình lãnh đạo”

  1. Ươn hèn nhất, bọn bút nô – Tuyên giáo!

Với hàng trăm tờ báo, đài vô tuyến – truyền hình

Ngoài mị dân, ru ngủ, chỉ những tin “cướp – giết – hiếp” hay bản nhạc “đúng quy trình”

Còn nhục nước họa dân thì muôn đời nín lặng

10.. Đất nước tôi với sưu cao thuế nặng

Còn hơn thời phong kiến, thực dân

Những trạm BOT mọc lên khắp tỉnh thành

Cùng hàng vạn “áo vàng” chực rình thu mãi lộ

  1. Ôi chân lý mà bao người “giác ngộ”

Làm suy đồi đạo đức mấy ngàn năm

Đưa quốc dân vào chia rẽ – thù hằn

Và kiềm tỏa đường tương lai dân tộc

  1. Đất nước tôi mất dần vào Trung Quốc

Mất Hoàng Sa, rồi mất đến Trường Sa

Mất Biển Đông, Bản Giốc, rồi những nơi trọng yếu của nước nhà

Đảng biết rõ, nhưng làm ngơ tất cả

  1. Từ có Đảng, biết bao điều tai họa

Như mệnh trời muốn thử thách người Nam

Mà Đảng vẫn huênh hoang nào “thắng lợi vẻ vang”

Nào “thời đại Hồ Chí Minh”, nào “dân giàu nước mạnh”

  1. Đảng hào nhoáng với ngai vàng lấp lánh

Còn dân đen thì đói khổ, nghèo nàn

Những ủy ban, hội đồng… đều mang mác “nhân dân”

Chỉ kho bạc là của riêng “nhà nước”

  1. “Đổi mới” rồi “kiến tạo” với bao đời Thủ tướng

Bao đời Tổng Bí thư từ Chinh, Duẩn, Linh, Mười…

Bao sai lầm mà Đảng chẳng nên người

Sợi kinh nghiệm rút kiếp nào cho hết

  1. Đảng cứ sống và dân thì cứ chết

Cứ chết dần trong mơ ước tàn phai

Trong căn bệnh ung thư hay tai nạn giao thông… rồi sẽ đến một mai

“Chết từ từ” để giết nòi giống Việt

  1. Tôi xấu hổ khi nói cùng thứ tiếng

Và viết chung ngôn ngữ với một đảng đê hèn

Hít thở bầu khí quyển màu đen

Bóp nghẹt Tự Do ở dưới triều Cộng Sản

18.. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản

Nhưng tôi là một người Việt Tự Do

Trong tim tôi là lý tưởng Quốc Gia

Và chính nghĩa là chủ trương dân tộc

  1. Xin cảm ơn những tấm gương bất phục

Và những người yêu Nước của hôm nay

Đã dấn thân vào những chốn đọa đày

Vẫn khí khái cất cao lời tranh đấu

  1. “Ghét Cộng Sản” chẳng bao giờ là xấu

“Yêu đồng bào” từ giòng máu Việt Nam

Chúng ta là con cháu xứ Văn Lang

Và thề quyết làm sáng danh Hồng – Lạc

  1. Hỡi những người trai, cô gái Việt

Hãy đứng lên vì non nước lầm than

Diệt bá quyền, lật đổ lũ tham tàn

Cho không thẹn với hồn thiêng sông núi

  1. Hãy bước đi theo tiếng đời thúc gọi

Triệu tấm lòng vì đất nước – quê hương

Sẽ noi gương anh dũng của Trưng Vương

Mang ý chí Diên Hồng xây đắp nền Cộng Hòa tự chủ.

Sự im lặng của tình yêu 

Sự im lặng của tình yêu “Bố câm điếc ngay từ khi sinh ra và bố xin lỗi con vì điều đó. Bố không thể nói được như những ông bố khác. Nhưng bố muốn con biết rằng, bố yêu con bằng cả trái tim mình” Lời người cha muốn nhắn nhủ tới cô con gái nhưng đã quá muộn… Vì có người bố bị câm điếc bẩm sinh nên cô gái thường xuyên trở thành mục tiêu bị trêu chọc của bạn bè ở trường. Từ việc phản kháng đến gây lộn với các bạn, cô gái dần trở nên ác cảm với chính người bố của mình. Trong khi đó, dù không thể nghe, nói, như một người bình thường được, ông cũng phần nào hiểu được nỗi buồn của cô con gái mình cho dù ông luôn quan tâm, động viên, cố gắng làm con vui hơn trong mỗi bữa ăn của hai người. Dù người bố luôn cố gắng nhưng cô con gái lại tỏ ra khó chịu do bị bạn bè chế giễu. Với tất cả tình yêu thương của một người cha, ông đã âm thầm chuẩn bị chiếc bánh mừng sinh nhật con gái và cùng với đó là những tâm sự ông muốn nhắn nhủ. “Bố câm điếc ngay từ khi sinh ra và bố xin lỗi con vì điều đó. Bố không thể nói được như những ông bố khác. Nhưng bố muốn con biết rằng, bố yêu con bằng cả trái tim mình”. Đáng tiếc, lời nhắn nhủ đó của ông mãi mãi không được cô con gái biết đến. Người bố bế con tới bệnh viện với lời cầu xin “Con gái tôi, nó không thể chết” Vì sự muộn phiền và áp lực không thể vượt qua, cô gái đã tự tử đúng ngày sinh nhật của mình. Trong cơn tuyệt vọng, người bố bế thốc con tới bệnh viện, cầu xin các bác sỹ cứu sống cô con gái bé bỏng của mình dù có hết sạch tiền hay phải bán nhà với một hy vọng: “Con gái tôi, nó không thể chết”. Và cô con gái đã được cứu sống bằng những giọt máu và chính tính mạng của chính ông. Đến lúc này, cô con gái chỉ còn biết nắm tay cha và khóc. Những ký ức yêu thương về người cha hiện về với cô gái… Video clip câu chuyện https://www.youtube.com/watch?v=qZMX6H6YY1M&feature=player_embedded Đoạn clip trên có tên tiếng Anh “Silence of love”. Dù là đoạn phim của một hãng bảo hiểm Thái Lan nhưng chỉ ít ngày đăng tải trên youtube, hơn 600.000 lượt truy cật cùng hàng nghìn bình luận về tình yêu thương mà người cha dành trọn cho cô con gái. Một trong số bài bình luận của đọc giả: This is really sad love story. Well you could hear his voice at 1:21 and I start to cry when he’s in front of a doctor. His expression makes me understand clearly that he can give everything for the one dear to him; then 2:15 he’s carrying his child and he can’t yell at anyone to ask for help in that situation. I too asked myself what should I do. I watched it 5 times and am still crying. Love it ! Bên cạnh thông điệp: “không có người cha hoàn hảo mà chỉ có người cha luôn dành yêu thương hoàn hảo nhất cho những đứa con của mình”, đó còn là lời nhắn nhủ tới các bạn trẻ biết gạt qua chút ích kỷ cá nhân để quan tâm hơn tới cha mẹ, gia đình và những người xung quanh. (ST) From: NguyenNThu

Khỉ đỏ ngu dốt phá hoại đất nước.

Lmdc Viet Nam

*** Khỉ đỏ ngu dốt phá hoại đất nước.

Cách đây 100 năm, người Pháp xây dựng đường sắt răng cưa Phan Rang Tháp Chàm – Đà Lạt dài gần 100km hiện đại bậc nhất thế giới.

Sau ngày 30.4.75 nhiều đoạn đường sắt được bọn lãnh đạo CSVN tháo gỡ bán sắt vụn, đầu máy bán cho Thụy Sỹ. Giờ bắt đầu tính khôi phục lại.

Thế mới biết cái đầu của người Pháp họ đã nghĩ trước cho mình hàng trăm năm.

Dự án khôi phục tuyến đường sắt Phan Rang Tháp Chàm – Đà Lạt từng được đề xuất khôi phục năm 2012. Đến năm 2017, ḑự án này được khảo sát, tuy nhiên, đánh giá tiền khả thi mới được thực hiện gần đây.

Dự án khôi phục đường sắt Tháp Chàm – Đà Lạt kỳ vọng sẽ bổ sung thêm sản phẩm du lịch độͼ đáo chᴑ tam giác du lịch Khánh Hòa – Phan Rang – Đà Lạt. Đây là khu vực có khả năng đón hơn 40 triệu lượt khách mỗi năm, với tổng ͼôŋց suất phòng khách sạn đạt gần 120.000 phòng.

TL : reshnews7 & Fan UH BT DLT

HAI MẢNH ĐỜI, HAI THÁI ĐỘ SỐNG -Vũ Chí Thành, SJ

 Vũ Chí Thành, SJ

Cơn gió chiều mùa Thu Sài Gòn nhảy nhót trên những ngọn cây cao vun vút ngoài sân.  Rồi chợt thấy tôi, nó lại cà tưng cà tưng từng bước theo tôi vào căn phòng của bệnh nhân suy thận.  Vừa mở cửa, gió liền luồn qua khe tràn đầy cả căn phòng, đuổi hết những hơi cồn sát trùng ra ngoài…  Tôi bước vào.

Trong phòng chỉ có hai người đang ở trong hai trạng thái hoàn toàn trái ngược.  Chú Dương thì đang bình thản lần chuỗi Mân Côi kính Đức Mẹ; còn cô Tuyết thì đang nằm co ro, khóc thút thít.  Cả hai cô chú đều bị suy thận nặng.  Mỗi tuần, chú Dương và cô Tuyết phải chạy thận hai, có khi đến ba lần.  Tôi tò mò tiến về phía giường của cô Tuyết.

– “Cô ơi! Sao cô khóc vậy?”  Tôi hỏi một cách ngây thơ như đứa con nít lần đầu tiên nhìn thấy một đứa bạn bị bố phạt cho vài roi.

– Cô trả lời tôi bằng những đợt khóc nức không thành lời.  Lúc này, chú Dương bỏ chuỗi tràng hạt đang cầm trên tay xuống góc chiếu phía đầu giường rồi nói: “Ở đây toàn người bệnh nặng; khóc thì có gì lạ đâu anh.  Mà anh là ai, ở đâu tới đây?”

– Tôi mỉm cười rồi đáp, “dạ, con tới thăm cô chú nè!  Con ở gần đây thôi!  Cuối tuần con vô thăm các cô chú chút xíu ạ!”

– Dường như bắt được sự tò mò của tôi, chú Dương nói: “Cô Tuyết mới tới, chưa chấp nhận nổi thực tế.  Cũng tội nghiệp!”

Nghe chú Dương nói đến hai chữ “tội nghiệp”, cô Tuyết quay phắt lại, ném vào mặt hai chú cháu tôi một ánh mắt bực bội mà tôi nghĩ, suốt đời này tôi chẳng có thể nào quên được.  Ánh mắt ấy như con dao cắm phập vào sâu trong trái tim tôi khiến lòng tôi rỉ máu.  Tôi chắc rằng cô đang nghĩ hai chữ “tội nghiệp” kia cũng chẳng khác gì so với hai chữ “thương hại.”

– Tôi vờ như chưa nhìn thấy ánh mắt của cô.  Tôi quay sang hỏi chú Dương: “Chú bị bệnh này lâu chưa?  Giờ chú thấy người thế nào ạ?”

– “Tôi bị bệnh này lâu rồi.  Giờ nó nặng hơn.  Nhưng mà tôi là người Công Giáo, nếu tôi chết thì tôi về với Chúa.  Tôi tin Chúa chẳng nỡ bỏ rơi tôi.”  Chú nói với vẻ mặt đầy xác tín.

– Cô Tuyết bất chợt gào lên, tiếng nói của cô xen lẫn tiếng nấc: “Còn tui… thì sao đây? …Tui …chưa …muốn… chết!”

Tôi nắm lấy một tay cô như thể tôi đang cố truyền một nội công gì đó, giống hệt trong các bộ phim võ thuật Kim Dung thường hay mô tả.  Tôi chỉ thốt ra một chữ: “Dạ!”

Có vẻ như phương thế này có tác dụng.  Cô Tuyết thôi không khóc nữa.  Lúc này cơn gió khẽ khàng lau khô dần hai dòng nước mắt đang lăn tròn trên gò má của cô như thể nó không muốn cô biết đến sự có mặt của nó vậy.

– Cô Tuyết bắt đầu kể: “Tui không có đi chùa, cũng chẳng có đi nhà thờ.  Nhà tui chỉ có thờ ông bà thui.  Mà tui thiệt tình cũng chẳng biết chết rồi sao nữa.  Tui thấy sợ lắm!  Tui chưa muốn chết!”

Trước hoàn cảnh của cô Tuyết và chú Dương, tôi cảm nhận sự bất lực của con người khi đối diện với sự đe dọa của thần chết.  Tôi không biết nói gì, chỉ ngồi lặng im ở đó với cô chú thật lâu…  Những làn gió nhẹ nhàng thổi vào từng ngóc ngách của căn phòng.  Tôi thấy sống mũi mình cay cay và mắt tôi bắt đầu rưng rưng những giọt lệ; nhưng tôi biết đó không phải là tại cơn gió…

Về đến nhà, tôi tiếp tục miên man nghĩ tới hai cô chú; hai mảnh đời, hai thái độ đón nhận cuộc sống.  Tôi cảm tạ Chúa vì ơn sự sống, ơn được làm người, được làm con Chúa.  Tôi cảm nhận rằng khi cuộc sống đẩy một người xuống đáy vực thẳm, chỉ có đức tin mới có thể giúp người ấy vươn lên.  Tôi cầu nguyện cho hai cô chú.  Tôi tin Chúa sẽ không quên lòng tín thác của chú Dương; và tôi cũng tin Chúa sẽ có cách nâng đỡ cô Tuyết trong những ngày này…/.

Vũ Chí Thành, SJ

Nguồn: https://dongten.net

From: Langthangchieutim

Lời Tạ Ơn Lạ Thường

 Lời Tạ Ơn Lạ Thường

Bạn thân mến,

Hôm nay, khi tôi đang lái xe và nghe đài Immaculate Heart Radio (AM 1260) về ngày lễ Tạ Ơn, thì có một nữ thính giả gọi vào với giọng nói yếu ớt mệt mỏi, nhưng rất vui vẻ và hạnh phúc. Tôi đoán chừng là bà này cũng khá lớn tuổi. Bà tạ ơn Chúa và cám ơn những nhân viên trong đài đã làm cho nhiều người được ơn hoán cải và trở về với Giáo Hội Công Giáo. Những lời nói sau cùng của bà đã làm cho nhiều người, trong đó có tôi, rất xúc động và rất đáng cho chúng ta suy nghĩ về ý nghĩa của những sự mà nhiều người cho là đau khổ và bất hạnh. Sau đây là lời tâm sự của bà:

“Tôi rất cám ơn Chúa đã cho tôi một cơ hội để tỏ lòng biết ơn Ngài! Năm nay tôi 84 tuổi, đang bị bệnh ung thư và phải nằm cấm cung ở nhà. Tôi xin dâng những tật bệnh và những cơn đau này cho Chúa để cầu nguyện cho các linh hồn nơi luyện ngục, cho những người mẹ đã và đang dự định phá thai, và cho các thai nhi vô tội…! Tôi rất vui và hạnh phúc khi có được cơ hội để đền đáp lại hồng ân và tình yêu vô bờ bến mà Ngài đã dành cho tôi, một tạo vật nhỏ bé và bất xứng…!”

Chúc quý bạn một ngày lễ Tạ Ơn thật vui vẻ và hạnh phúc bên gia đình và những người thân!

San Jose, CA

Joseph V. Bùi

http://www.youtube.com/alphalinh#p/u/16/p6j5NuY0iwo

Chuyện tôn sư trọng đạo bên tây, bên ta.

Tinh Hoa TV

Chuyện tôn sư trọng đạo bên tây, bên ta.

-“Tôi là Carnot đây, thầy còn nhớ tôi không?”, người đàn ông quyền lực ấy cung kính thưa với thầy rồi quay sang khuyên đám học trò:

“Ta bình sinh, nhất là ơn cha, ơn mẹ, sau ơn thầy ta đây, vì nhờ có thầy chịu khó dạy bảo, ta mới làm nên sự nghiệp ngày nay”.

Đó là chuyện bên Tây kể về ông Francois Sadi Carnot (1837-1894), nguyên Tổng thống Pháp đến thăm thầy cũ được in trong sách giáo khoa mà bao thế hệ học trò có lẽ đều biết.

Còn đây là chuyện bên ta, cũng chuyện thăm thầy. Nhưng chuyện quan đại thần Phan Thanh Giản (1796-1867) ghé thăm thầy cũ hầu như ít thấy ai nhắc tới.

Đọc bộ sách “Vĩnh Long nhân vật chí” in năm 1925 ( đồng tác giả Lê Văn Bền và Nguyễn Văn Dần ) thấy có 1 chương riêng viết về cụ Phan Thanh Giản truyền cho quân lính dẹp kiệu võng, bước xuống đi bộ đến nơi thầy cũ ở tại một túp chòi miệt Gò Vấp.

Phần kết luận, tác giả ví cụ Phan như một “biểu tượng của đạo học” xứ Nam Kỳ trong các đời vua Thiệu Trị, Tự Đức.

Cũng nên nhớ là khi ấy cụ Phan đã lần lượt đảm nhận các chức vụ trọng yếu trong triều đình như Tổng Đốc, Kinh lược sứ, Lại bộ Thượng thư kiêm Cơ mật viện đại thần.

Tóm lược câu chuyện viết trong sách “Vĩnh Long nhân vật chí” như sau:

Năm Tự Đức thứ 15 (1862), cụ Phan Thanh Giản trong vai trò kinh lược sứ có chuyến đi thăm Vĩnh Long.

Khi đến Gia Định, cụ ghé Gò Vấp để viếng thăm thầy cũ là cụ Võ tiên sanh.

Lúc gần đến nơi ở của thầy Võ là một mái chòi tranh, cụ Phan truyền cho quân lính thu xếp hết võng lọng rồi đi bộ vào chòi, hai tay chắp bái lễ phép cúi đầu vấn an cụ Võ.

Thầy trò sau bao ngày xa cách, gặp nhau vui mừng khôn xiết.

Hàn huyên xong cụ bái tạ thầy đi xuống Vĩnh Long, không quên dâng lại cho thầy hai nén bạc để uống trà. Võ tôn sư cảm động, cũng đáp lại cho người học trò cũ nay thành danh một chục trái bắp.

Rời căn chòi đi bộ một đỗi khá xa, cụ Phan mới tiếp tục cuộc hành trình theo nhiệm vụ .

………

_Người Trà Vinh

Vị Tha chính là Hạnh Phúc

Ba hành khách cùng đi trên một chuyến tàu tới ga Tình Yêu: Sòng Phẳng, Ích Kỷ và Vị Tha. Cả ba đều mang theo mình hai gói đồ: Nhận và Cho, nhưng độ nặng nhẹ khác nhau:

Sòng Phẳng: Cho = Nhận

Ích Kỷ: Cho < Nhận

Vị Tha: Cho > Nhận

Trong lúc rỗi rãi ba người tán gẫu về hành lý của mình. Sòng Phẳng lên tiếng:

– Tôi thấy hành lý của các anh lệch lạc, thật khó mang theo. Còn tôi luôn cân đối Cho và Nhận nên mang đi dễ dàng.

– Anh làm thế nào cho cân được? Ích Kỷ hỏi.

– Thì tôi phải tính chớ. Tôi chỉ cho đi khi tôi chắc có thể nhận về một lượng tương đương. Cho không hay nhận không của ai cái gì, tôi đều không thích. Tính tôi là vậy, không muốn mắc nợ hay mang ơn.

Ích Kỷ:

– Anh nói nghe như thể đi mua hàng vậy: Tiền nhiều mua được nhiều, tiền ít mua được ít, không tiền không mua. Nhưng tình cảm đâu thể đong đếm theo cách đó.

Sòng Phẳng cười phá lên, rung cả hai vai. Ích Kỷ ngạc nhiên:

– Tôi nói vậy không đúng à?

– Quá đúng là khác. Tôi chỉ buồn cười là trông 2 gói hành lý của anh bên Cho thì nhẹ bên Nhận thì nặng, vậy mà anh cũng nói được câu đó.

Ích Kỷ nhìn lại 2 gói đồ của mình, gật đầu. Sòng Phẳng thoáng bâng khuâng:

– Không phải lúc nào tôi cũng Sòng Phẳng cả đâu. Có những người cho tôi nhiều mà tôi không cho lại được là mấy. Ví như tình yêu cha mẹ cho tôi gần như vô hạn, chẳng kể tôi có đáp lại hay không. Vậy là tôi Nhận nhiều hơn Cho. Với con cái thì tôi Cho chúng nhiều hơn Nhận về. Cũng nhờ có sự bù trừ như vậy mà 2 gánh hành lý của tôi thường cân nhau.

Ích Kỷ tán thành:

– Tôi thấy kiểu hành lý của anh giờ đang thịnh hành. Nhiều người thích sòng phẳng cả trong tình yêu theo kiểu: “Ông rút chân giò, bà thò chai rượu”.

Sòng Phẳng trầm ngâm:

– Ðôi khi tôi cũng không thích sống thế này đâu. Luôn phải tính toán nhiều – ít, luôn phải dừng gánh để sẻ từ bên này sang bên kia. Tôi thấy mệt mỏi và nhiều lúc trống rỗng, vô cảm.

Ích Kỷ:

– Tôi cũng giống anh, luôn phải so đo tính toán. Nhưng tôi phải tính sao cho Nhận về mình nhiều hơn. Tôi chỉ thích nghĩ cho mình thôi mà.

– Nhận nhiều như thế anh có hài lòng không? Sòng Phẳng hỏi.

– Chả mấy khi tôi vừa lòng. Tôi luôn canh cánh trong lòng: Mình có bị mất mát gì không? Cho như thế có nhiều quá không?

– Anh có người yêu không?

– Có chứ. Tôi rất yêu người yêu tôi là đằng khác. Nhưng tôi luôn lo sợ. Tôi sợ mình cho nhiều quá lỡ tình yêu bỏ tôi đi thì tôi chẳng được gì. Tôi không muốn nhận về tay trắng. Ðó là nỗi ám ảnh của tôi.

Tàu qua cầu vượt sông Âu Lo. Tiếng xình xịch của đầu máy át lời tâm sự của Ích Kỷ. Qua khỏi cầu, tiếng ồn dịu lại, Ích Kỷ và Sòng Phẳng lúc này mới nhớ tới người bạn đồng hành thứ ba. Vị Tha nãy giờ vẫn yên lặng lắng nghe. Khi thấy hai bạn hướng mắt về mình mới khẽ khàng cất lời:

– Hai anh đều có lý lẽ của mình. Lập luận của anh Sòng Phẳng thuần túy là của bộ óc, không có mấy liên hệ đến trái tim. Chính vì vậy anh luôn thấy căng thẳng, mỏi mệt và đôi khi trống rỗng. Còn anh Ích Kỷ yêu ghét rõ ràng, nhưng tình yêu của anh là “vì mình, cho mình”. Bởi yêu mình quá mà anh thường trực lo sợ. Tôi nói vậy có phải không hai anh?

Ích Kỷ và Sòng Phẳng đang mải nghĩ ngợi nên không trả lời. Vị Tha nói thêm:

– Anh Sòng Phẳng nói đúng: Hành lý của tôi không cân – Cho nhiều hơn Nhận. Ấy là vì tình cảm xuất phát tự đáy lòng thì rất chân thành và giản dị. Nó thấy rằng Cho là lẽ tự nhiên, không gì vui bằng làm cho người mình thương yêu được hạnh phúc. Niềm vui khi dâng tặng làm vơi gánh nặng của tôi, cho tôi sự thanh thản, đủ đầy.

– Ðũ đầy? Sòng Phẳng và Ích Kỷ cũng thốt lên. Cho là mất chứ, cho nhiều thì phải còn ít đi mới phải.

Vị Tha mỉm cười:

– Ðấy là về mặt vật chất, là quy luật trong Toán học thôi. Quy luật của tình yêu thì khác. Lát nữa đến nơi, tôi sẽ chỉ cho các anh.

Ích Kỷ và Sòng Phẳng nhìn gánh hành lý của Vị Tha, lại nhìn hành lý của mình, lòng chưa hết băn khoăn. Cũng vừa lúc tàu đến ga Tình Yêu. Tàu chạy chậm dần, chậm dần rồi dừng hẳn.

Ngước nhìn vào sân ga, Sòng Phẳng và Ích Kỷ đều trông thấy dòng chữ có nội dung Vị Tha vừa nhắc đến. Hai người rất đỗi ngạc nhiên vì họ đi trên chuyến tàu nhiều lần, đến ga Tình Yêu đã nhiều mà chưa bao giờ thấy hàng chữ đó. Thực ra quy luật của tình yêu luôn có ở đó, nhưng chỉ những ai có trái tim nhạy cảm mới thấy và thấu hiểu.

Bạn thân mến, tôi sẽ không nói hàng chữ trên sân ga Tình Yêu nói gì vì tôi chắc bạn cũng đoán ra được. Ðể kết thúc câu chuyện, tôi chỉ xin tiết lộ về những người sẽ đón 3 hành khách của chúng ta cùng hành lý Cho và Nhận của mỗi người: Ðón Sòng Phẳng là Khô KhanÍch Kỷ sánh đôi cùng Bất An và người đón đợi Vị Tha chính là Hạnh Phúc._

From: ngocthuongdalat&NguyenNThu

TẠ ƠN – Trần Duy Nhiên dịch

Tôi tạ ơn Chúa vì chồng tôi cứ phàn nàn khi bữa cơm chưa dọn kịp,
bởi lẽ chàng đang ở ngay bên cạnh tôi, chứ không phải bên ai khác.

Tôi tạ ơn Chúa vì con tôi cứ càu nhàu khi phải phụ rửa chén đĩa cho tôi,
bởi lẽ thằng bé đang ở nhà chứ không phải lêu lổng ngoài đường.

Tôi tạ ơn Chúa vì số thuế thu nhập mà tôi phải trả quá cao,
bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang có một công việc tốt để làm.

Tôi tạ ơn Chúa vì có nhiều thứ phải dọp dẹp sau bữa tiệc nhỏ,
bởi lẽ như thế nghĩa là tôi luôn được bạn bè quý mến đến chơi.

Tôi tạ ơn Chúa vì quần áo tôi bỗng trở lên hơi chật,
bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang có đủ ăn,

Tôi tạ ơn Chúa vì cái bóng của tôi cứ nhìn tôi làm việc,
bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang sống tự do ngoài nắng.

Tôi tạ ơn Chúa vì sàn phòng cần quét, cửa sổ cần lau, màng xối cần sửa,
bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang có một mái nhà để cư ngụ.

Tôi tạ ơn Chúa vì tất cả những lời than phiền về chính phủ,
bởi lẽ như thế nghĩa là chúng ta đang được tự do ngôn luận.

Tôi tạ ơn Chúa vì hóa đơn đóng tiền cho hệ thống sưởi thật cao,
bổi lẽ như thế nghĩa là tôi đang được ấm áp.

Tôi tạ ơn Chúa vì người phụ nữ ngồi phía sau tôi trong nhà thờ hát sai.
bởi lẽ như thế nghĩa tai tôi còn nghe được rất tinh tế.

Tôi tạ ơn Chúa vì đống đồ phải giặt ủi,
bởi lẽ như thế nghĩa là tôi có đầy đủ quần áo để ăn mặc tử tế.

Tôi tạ ơn Chúa vì các cơ bắp của mình thấy mỏi mệt vào cuối ngày,
bởi lẽ như thế nghĩa là tôi có sức để làm việc nhiều.

Tôi tạ ơn Chúa vì tiếng đồng hồ reo to thật sớm ban mai,
bởi lẽ như thế nghĩa là tôi còn đi lại, hít thở và cười nói,
bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang còn sống.
và cuối cùng… tôi tạ ơn Chúa vì nhận quá nhiều thư từ gửi về,
bởi lẽ như thế nghĩa là tôi vẫn còn có nhiều bạn bè đang nhớ đến tôi…

Tôi gửi bài này để các bạn hiểu rằng:”Thiên Chúa luôn đến với con người bằng một quả tim yêu thương cho dù chúng ta đang ở trong bất cứ tình trạng nào!”

 Trần Duy Nhiên dịch

From: NguyenNThu

CPJ trao giải Tự do Báo chí Quốc tế khiếm diện cho nhà báo Phạm Đoan Trang (RFA)

 RFA

2022.11.18

Nhà báo Phạm Đoan Trang với Báo cáo Đồng Tâm trên tay

 FBNV

00:21/04:11

Nhà báo Phạm Đoan Trang vừa được Uỷ ban Bảo vệ Ký giả (CPJ) vinh danh và trao giải khiếm diện giải thưởng Tự do Báo chí Quốc tế thường niên năm 2022. Buổi lễ được tổ chức tại trụ sở của tổ chức này ở tiểu bang New York vào đêm 17/11 (giờ miền Đông Hoa Kỳ).

Trên trang web chính thức, CPJ- một tổ chức phi chính phủ hoạt động với mục đích thúc đẩy tự do báo chí và bảo vệ nhà báo trên toàn thế giới- nhận định rằng những người nhận được giải thưởng mà tổ chức  trao năm nay đều đã vượt qua những thách thức to lớn để đưa tin một cách độc lập đến với công chúng trong bối cảnh tin giả và chiến tranh lan tràn.

Bà Trần Quỳnh Vi, đồng sáng lập Luật khoa Tạp chí, cũng là người đến nhận giải thay cho nhà báo Phạm Đoan Trang nói với RFA rằng một trong những tiêu chí mà Phạm Đoan Trang nhận được giải này là vì Đoan Trang vẫn thực hiện công việc làm báo của mình một cách chuyên nghiệp, mặc dù luôn có những nguy hiểm chực chờ:

“Tôi nghĩ đây là một giải thưởng rất vinh dự bởi vì nó chứng minh rằng những việc chúng tôi làm chỉ vì tôn chỉ của báo chí. Chúng tôi là những người làm báo chuyên nghiệp và muốn giữ vững nền tảng báo chí Việt Nam. Và Đoan Trang là một nhà báo được công nhận bởi một tổ chức uy tín trên thế giới, đó là một niềm hãnh diện chung của Luật khoa Tạp chí.”

Ngoài bà Phạm Đoan Trang, năm nay còn có ba nhà báo khác cùng nhận giải thưởng này là các nhà báo Niyaz Abdullah đến từ Iraq, Abraham Jiménez Enoa  đến từ Cuba, và Sevgil Musaieva đến từ Ukraine.

Theo điều tra của CPJ vào năm 2021, bà Trang là một trong số ít nhất 23 nhà báo bị giam giữ vì đã cố gắng đưa tin một cách độc lập về Việt Nam. Điều này khiến quốc gia độc đảng trở thành một trong năm quốc gia bỏ tù nhà báo nhiều nhất trên thế giới.

Nhà báo Phạm Đoan Trang là sáng lập viên của Luật khoa Tạp chí  và là biên tập viên cho The Vietnamese, một mạng báo viết bằng tiếng Anh về tình hình chính trị – xã hội – nhân quyền Việt Nam. Bà còn là tác giả của nhiều cuốn sách bị cấm ở Việt Nam như Chính trị Bình dân, Cẩm nang nuôi tù, cùng với nhiều báo cáo khác bằng song ngữ Anh – Việt như Toàn cảnh thảm họa Formosa, Báo cáo Đồng Tâm…

Chính vì các hoạt động báo chí một cách độc lập của mình, vào ngày 6/10/2020, bà Trang bị bắt với cáo buộc “phát tán tài liệu chống nhà nước”, theo Điều 117 của Bộ luật Hình sự. Từ đó, bà bị biệt giam trong hơn một năm trời suốt giai đoạn điều tra vụ án, trước khi bị kết án chín năm tù giam trong phiên toà phúc thẩm hồi tháng 12/2021.

Bà Quỳnh Vi cũng cập nhật thêm rằng hiện nay, sức khoẻ của nhà báo Phạm Đoan Trang ở trong tù cũng đã ổn định hơn giai đoạn bị biệt giam trước đây:

“Hiện nay, Phạm Đoan Trang đã được chuyển đến Bình Dương. Có một số thông tin cũng khá tích cực đó là họ (trại giam – PV) đã chấp nhận cho Đoan Trang mang một cây đàn guitar vào trong trại để một nơi chung. Đoan Trang có thể chơi đàn mỗi ngày, có thể nhận đồ tiếp tế từ gia đình. Và theo gia đình thì tình hình của Đoan Trang hiện nay cũng đang khá là ổn tuy sức khỏe vẫn yếu nhưng tinh thần thì cũng ổn định.”

Bên cạnh giải thưởng về Tự do báo chí Quốc tế của CPJ, bà Trang từng được nhiều tổ chức cũng như Chính phủ nhiều nước trao giải vì các hoạt động cổ vũ cho tự do báo chí và nhân quyền của mình.

Một số giải thưởng nổi bậc như Giải Homo Homini của People in Need năm 2017; Giải thưởng Tự do Báo chí 2019, hạng mục Tầm ảnh hưởng của CPJ; giải Martin Ennals 2022 dành cho những nhà hoạt động bảo vệ nhân quyền; Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã trao giải thưởng Phụ nữ can đảm quốc tế cho bà Trang vào giữa tháng 3/2022.

PHỤC VỤ ĐỂ LÀM CHỨNG NHÂN

Kẻ Đi Tìm

PHỤC VỤ ĐỂ LÀM CHỨNG NHÂN

Sau khi Mẹ Têrêsa được giải thưởng Hoà Bình, một ký giả người Mỹ đến Ấn độ để phỏng vấn Mẹ. Người ký giả đã tìm gặp được Mẹ Têrêsa ở đường phố Calcutta, đang phục vụ những người nghèo đói tật bệnh. Người ký giả ngỡ ngàng vì con số kẻ khó và người bệnh tật quá đông, ông ta hỏi Mẹ Têrêsa:

– Làm thế nào Mẹ có thể thành công trong vấn đề giúp đỡ người nghèo khó đông như thế này?” Sau một ít phút, Mẹ Têrêsa nhìn người ký giả trả lời:

Chúng tôi không phục vụ để trông đòi thành công, chúng tôi phục vụ để làm chứng cho công việc của Chúa.”

GÓC SUY GẪM… 6 Thời Điểm Bạn Dễ Hiểu Thấu Quy Luật Cuộc Đời!

GÓC SUY GẪM…

6 Thời Điểm Bạn Dễ Hiểu Thấu Quy Luật Cuộc Đời!

Hàng ngày, chúng ta đều bận rộn với học hành, công việc mà quên mất rằng cuộc sống vẫn đang trôi qua ngoài kia, với những quy luật khắc nghiệt của nó. Sáu thời điểm sau là lúc bạn hiểu thấu những quy luật này, nếu một ngày bạn gặp phải một trong 6 điều này thì bạn sẽ không bị ngỡ ngàng, chua xót!!!

  1. Khi gặp hoạn nạn

Ngày thường, xung quanh ta là biết bao nhiêu anh em, bạn bè, ai cũng cười cười nói nói, thân thiết như chung một nhà. Đến khi ta gặp chuyện không may, có người nhiệt tình giúp đỡ, có người khoanh tay đứng nhìn, nhưng cũng không thiếu kẻ mượn gió bẻ măng.

Bởi vậy, chỉ trong hoạn nạn, ta mới phân biệt được lòng người ngay giả, biết được ai là người quân tử, ai là kẻ tiểu nhân. Có như vậy, ta mới hiểu thế nào là “chọn bạn mà chơi”.

  1. Khi lâm bệnh nặng

Chỉ khi nào ốm đau liệt giường, ta mới thấm thía hết tầm quan trọng của sức khỏe. Sức khỏe là tài sản quý giá nhất của con người, những thứ khác đều chỉ đáng xếp sau. Nếu không có sức khỏe thì giàu sang, phú quý cũng đều là vô nghĩa.

Chính vì thế, chỉ khi thoát cơn bạo bệnh, con người mới học được cách trân trọng sức khỏe, cũng như coi nhẹ của cải vật chất – những thứ mà ngày thường ta vẫn điên cuồng theo đuổi.

  1. Khi bị mất chức quyền

Khi ta ở đỉnh cao danh vọng, chức trọng quyền cao thì luôn được săn đón bởi biết bao nhiêu người. Nhưng một khi quyền lực đã không còn trong tay thì cục diện hoàn toàn thay đổi. Những kẻ xu nịnh trước kia, nay nhìn thấy ta cũng coi như không quen biết. Những người tưởng chừng như anh em thân thiết bỗng cũng hóa xa lạ, lạnh lùng.

Vì thế, dù có được công danh, bạn cũng đừng nên vội đắc ý trước những lời ngợi ca, tâng bốc. Hãy học cách sống khiêm nhường để không bị sự tự cao che mờ mắt, khiến ta trở nên ích kỷ và thiển cận.

  1. Khi đã về hưu

Nhiều người sau khi về hưu mới có thời gian ngồi ngẫm nghĩ lại cuộc đời mình. Tham gia công tác nhiều năm, vì ham chức ham quyền mà cấp trên chèn ép cấp dưới, vì muốn thăng quan tiến chức mà đồng nghiệp đấu đá lẫn nhau. Thế nhưng, những thứ đạt được cũng chỉ là vật ngoài thân, người mất đi rồi cũng chẳng mang theo được.

Dù là lãnh đạo hay nhân viên, cấp trên hay cấp dưới, đến cuối cùng chẳng phải cũng đều về hưu sao? Sớm biết chẳng có gì khác nhau thì trước đây hà tất phải tranh đấu? Hãy làm tốt việc của mình, đối xử chân thành với người khác, đó mới là việc nên làm.

  1. Khi rơi vào cảnh ngục tù

Con người có thể ngộ ra điều gì khi bị giam giữ trong bốn bức tường nhà ngục? Đó chính là “ác giả ác báo”. Luật pháp không phải trò đùa, người làm việc xấu sẽ phải đền tội, chỉ là quả báo đến sớm hay muộn mà thôi.

Nếu một người không chịu tu thân dưỡng tính, chỉ chuyên hãm hại người khác để tư lợi cá nhân thì sẽ có ngày chịu sự trừng phạt.

Giam giữ – hình phạt tưởng chừng như nhẹ nhàng nhất cũng chính là cách tước đoạt đi thứ quý giá nhất của con người, đó là sự tự do.

  1. Khi sắp trút hơi thở cuối cùng

Trớ trêu thay, lâm chung là lúc con người trở nên thông suốt nhất. Cuộc đời này quá ngắn mà cũng quá dài. Mọi ân oán tình thù đều chỉ như mây khói, ta hà tất phải cố chấp với chúng mà không học cách buông bỏ?

Khi đã hiểu được đạo lý ấy cũng là lúc con người có thể nhắm mắt xuôi tay, ra đi thanh thản.