Chúng Con Bất Lực Rồi, Chúa Ơi…!!!
===
Ngôi làng của chúng con chẳng còn hình hài như những ngày trước nữa. Quê hương thân thuộc, nơi từng lưu giữ biết bao kỷ niệm của bao thế hệ, giờ đây chỉ còn lại những đống gạch vụn, những khoảng đất ngổn ngang và những dấu tích đang dần bị xóa nhòa bởi máy xúc máy ủi.
Mảnh đất của gia đình chúng con, ngôi nhà đã từng che nắng che mưa, từng chất chứa biết bao tiếng cười, nước mắt và yêu thương, nay đến cả ranh giới cũng chẳng còn nhận ra được nữa.
Dân họ chúng con đã chuyển đến nơi tạm cư. Nơi ở tạm có thể giúp con tiếp tục cuộc sống, nhưng chẳng thể thay thế được quê hương. Vì thế, chúng con vẫn trở về. Trở về để nhìn lại những gì còn sót lại. Trở về để cố ghi thật sâu vào tâm trí hình ảnh của quê hương trước khi tất cả chỉ còn là ký ức.
Thật đau xót khi những tượng Chúa, tượng Đức Mẹ mà các gia đình chúng con vẫn nâng niu gìn giữ, vẫn đặt ở nơi trang trọng nhất trong nhà như báu vật đức tin, nay cũng phải nằm ngổn ngang giữa gạch đá, bụi đất. Chúng con đau lắm, Chúa ơi! Nhưng chúng con quá nhỏ bé trước những gì đang diễn ra. Mỗi nhát máy đi qua như cứa thêm vào lòng chúng con một vết thương mới.
Chúng con chẳng biết phải làm gì hơn ngoài việc đứng nhìn quê hương dần mất đi hình hài trong đôi mắt đẫm lệ.
Chắc chắn ngày ấy cũng sẽ đến, ngày mà ngôi thánh đường đã gắn bó với biết bao thế hệ dân họ cũng phải nhường chỗ cho đổi thay. Nghĩ đến điều đó, lòng chúng con quặn thắt. Chúng con không biết sẽ đối diện như thế nào với thực tế đau đớn khi phải chứng kiến ngôi nhà Chúa sẽ bị giật tung.
Mai này, khi tất cả chỉ còn là một miền ký ức, chúng con – những người phải rời đi – có lẽ sẽ cảm thấy bơ vơ ngay trên chính quê hương mình. Chúng con sẽ đi trên mảnh đất quen thuộc mà chẳng còn nhận ra dấu vết của ngôi làng năm nào. Những con đường, mái nhà, hàng cây, tiếng chuông nhà thờ… tất cả rồi sẽ chỉ còn trong hoài niệm.
Trong khói bụi và tiếng ồn ào của động cơ, con bước vào ngôi nhà Chúa để tìm lại chút bình an. Chúa Giêsu Thánh Thể vẫn hiện diện lặng lẽ trong ngôi thánh đường thân thương. Ngài vẫn âm thầm ở lại đến cùng. Sự thinh lặng ấy như đang ôm lấy nỗi đau của chúng con, như đang chứng kiến từng mất mát, từng giọt nước mắt của đoàn con bé nhỏ. Chúa còn ở lại để nâng đỡ những tâm hồn đang tan vỡ, để cho chúng con biết rằng giữa lúc mọi sự sụp đổ, Ngài vẫn luôn ở bên chúng con.
Lạy Chúa, trong giờ phút này, chúng con yếu đuối lắm. Xin Chúa nâng đỡ chúng con khi lòng người chao đảo. Xin Chúa lau khô những giọt nước mắt của những người già phải rời xa nơi chôn nhau cắt rốn, của những gia đình đang ngổn ngang trước tương lai, của những người con đau đáu nhìn quê hương mình dần biến mất.
Bởi lúc này đây, giữa những đổ nát của quê hương, giữa những mất mát chẳng thể gọi thành tên, chúng con chỉ còn biết ngước nhìn lên Thánh Giá mà thưa cùng Chúa rằng: “Chúa ơi… chúng con bất lực rồi…” Chúng con không thể gắn bó với quê cha đất tổ được nữa, không thể làm gì để giữ lại ngôi nhà Chúa được nữa. Xin Chúa thêm sức cho chúng con…
– An Bình –
(Bài viết trong bối cảnh của giáo họ Ngô Thôn phải di dời, nhường đất cho dự án sân bay Gia Bình)
#sanbaygiabinh #ghngothon #gpbacninh






