Vụ Việt Á: Báo Lao Động đăng bài ám chỉ một bị can liên quan Nguyễn Xuân Phúc

Báo Nguoi-Viet

August 27, 2023

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Một bài đăng trên tờ Lao Động hôm 27 Tháng Tám được cho là có ẩn ý rằng ông Nguyễn Xuân Phúc, cựu chủ tịch nước Việt Nam, dính líu vụ Việt Á.

Bản tin “Bài học lợi dụng quan hệ nhìn từ bị can Nguyễn Thị Thanh Thủy” nhấn mạnh chuyện bà này “chỉ là một nhân viên Nhà Xuất Bản Giáo dục, nhưng có thể điều khiển được nhiều người, trong đó có ông Nguyễn Thanh Long, cựu bộ trưởng Y Tế Việt Nam.”

Bị can Nguyễn Thị Thanh Thủy, nhân viên Nhà Xuất Bản Giáo Dục. (Hình: Lao Động)

Hồi Tháng Giêng, thời điểm ông Phúc mất ghế chủ tịch nước, tin đồn trên mạng xã hội nói rằng bà Nguyễn Thị Thanh Thủy, 56 tuổi, là cháu ruột bà Trần Thị Nguyệt Thu, vợ ông Phúc.

Tuy vậy, cũng có một số trang báo độc lập khẳng định bà Thủy là “em họ Nguyễn Xuân Phúc.”

Bản tin của báo Lao Động cho hay, bà Thủy đã gọi điện mời ông Nguyễn Thanh Long và nhắn tin mời một phó chủ tịch Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc tham gia buổi trao tặng kit test của công ty Việt Á.

Để bảo đảm ông Long tham dự sự kiện, bà Thủy còn gọi điện cho thư ký và vợ của Long để “nhắc khéo” ông này.

“Một nhân viên của một nhà xuất bản, lại có thể gọi cho bất cứ ai, quyền lực như vậy quả đáng nể. Từ thứ trưởng tới vợ và thư ký của thứ trưởng, Thủy đều ra oai nhắc nhở,” theo báo Lao Động.

Cũng theo bản tin, ông Nguyễn Thanh Long xác nhận rằng bà Thủy “có mối quan hệ rộng với người có chức vụ, quyền hạn” nên khi bà này gọi, ông nhận lời liền.

Bà Nguyễn Thị Thanh Thủy bị quy chụp “đạo diễn” cho sự kiện ra mắt kit test Việt Á, với sự có mặt của đông đảo quan chức để “bảo chứng” cho sản phẩm.

Tờ Lao Động viết thêm nhưng không nhắc đích danh Nguyễn Xuân Phúc: “Với uy quyền và khả năng đạo diễn như vậy, một nhân viên bình thường không thể làm được, nếu như không có sự ảnh hưởng của ‘ai đó’ đằng sau. Nhưng bài học rõ rành rành đó là, cho dù lợi dụng ảnh hưởng của ai, cho dù có ai chống lưng, thì cũng không thoát được lưới pháp luật.”

Bị bắt và khởi tố cùng lúc với bà Nguyễn Thị Thanh Thủy hồi đầu Tháng Giêng là bà Nguyễn Bạch Thùy Linh, 45 tuổi, giám đốc công ty SNB Holdings.

Ông Nguyễn Xuân Phúc (thứ nhì, phải qua), cựu chủ tịch nước Việt Nam, xuất hiện tại đêm nhạc Văn Cao vừa diễn ra tại Hà Nội. (Hình: Lao Động)

Công ty SNB Holdings liên quan một loạt doanh nghiệp “họ” SNB, trong đó có công ty Thế Giới Tuổi Thơ (Soc&Brothers) và công ty Phân Phối SNB (SNB Distribution).

Theo một số văn bản rò rỉ trên mạng xã hội, doanh nghiệp này được cho là do bà Nguyễn Thị Xuân Trang, con gái ông Nguyễn Xuân Phúc, đứng sau và nắm quyền sở hữu. (N.H.K)

‘Việt Á’: Màn diễn của ‘Tây Du’ thì hiện tại

Báo Tiếng Dân

27/08/2023

DĐ VOA

Vũ Hải Lê

Ông Phan Quốc Việt (trái), chủ hãng Việt Á; và ông Hồ Anh Sơn (phải) thuộc Học viện Quân y tại họp báo về bộ xét nghiệm Covid của Việt Á, tháng 3/2020. Nguồn: Báo Lao Động

Bề mặt “Tây du ký” là câu chuyện đi thỉnh kinh, nhưng trên con đường chinh phục tâm ma toàn gặp lũ yêu quái từ chính “Thiên đình” xuống quậy phá, cướp bóc. Những đại án đã và sẽ xử thời nay đều có nguồn gốc từ “lũ yêu tinh” của Đảng.

Bài học từ Tây Du Ký hẳn không xa lạ với nhiều người. Khi Tôn Ngộ Không chuẩn bị giơ gậy thần dí vào đầu một yêu quái nào đó, thì luôn có một vị Phật tổ, Bồ tát hiện ra xin giảm án hoặc khoan hồng cho đương sự. Lý do vì bị can là “thú cưỡi của người này”, “cháu yêu của người kia”, hoặc “con cưng của người nọ” trên thiên đình. Ý nghĩa thật thời sự và hàm ý quá rõ ràng! Nhiều tập đoàn, công ty làm ăn phi pháp thời nhà Sản, từ “Việt Á” đến “Bay giải cứu” … phần lớn bọn chúng đều đồng dạng với lũ yêu quái thời Ngô Thừa Ân (1). Một trong những phi lý và dối trá nhất của vụ Việt Á là không chỉ “đầu voi” về tính chất, hành vi phạm tội, mà công an còn hồn nhiên “hô biến” số tiền phạm pháp nhỏ xuống 8 lần. Theo trong họp báo tháng 5/2022, “dòng tiền là yếu tố rất quan trọng để cơ quan điều tra tìm ra bản chất vụ việc, như vụ Việt Á, đối tượng khai kiếm lãi khoảng 4.000 tỷ đồng và bôi trơn khoảng 800 tỷ đồng. Đây là kênh để các nhà điều tra tìm ra và mở rộng điều tra”. Ấy vậy mà sau gần một năm, nay kết luận cuối cùng chỉ ghi nhận “bị can Phan Quốc Việt, đã đưa hối lộ các quan chức tổng số tiền hơn 106 tỉ đồng, thu lợi bất chính 1.200 tỉ đồng” (2). Tương tự, tại “Bay giải cứu”, chính điều tra viên Hoàng Văn Hưng tố cáo cơ quan công quyền đã cố tình để lọt tội phạm, bởi vì, trên 2000 chuyến “giải cứu” mà chỉ điều tra có 700 chuyến (3).

Việt Á “ra quân” là cả một kế hoạch nhịp nhàng, kéo 5 cơ quan bộ và ngang bộ vào “chiến dịch”. Một công ty vô danh tiểu tốt của Phan Quốc Việt được thổi lên thành Viện nghiên cứu tầm cỡ, hợp tác với Viện Quân y sản xuất Kit Test. Thực chất, đây chỉ là que ngoáy mũi nhập lậu từ Trung Quốc với giá 21.000 VND/1 bộ về bán gấp 20 lần giá nhập. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng được “huy động” tham gia. Huân Huy chương được đích thân chính Chủ tịch Trọng ban thưởng. Phan Quốc Việt và “đội ngũ âm binh” phù phép cho Việt Á coi Đảng và Nhà nước này chả là cái quái gì! Nhập Kit Test ồ ạt, dựng hàng loạt các bệnh viện dã chiến, thực chất là những khu, trại nhốt bệnh nhân. Không bác sĩ, không y tá, không thiết bị y tế… Mỗi ngày một suất ăn, xung quanh là những tử thi chưa kịp hỏa táng, mọi người nhìn nhau và nhìn cái chết đang đến dần. Thủ tướng ban hành Chỉ thị 15, 16, rồi 16+. Lùa dân đi ngoáy, phá cửa trói giật cánh khủy dân, lôi ra sân để ngoáy. Người nhiễm virus truyền cho người chưa bị nhiễm. Tất cả rơi vào hoảng loạn. Càng hoảng loạn, càng mất kiểm soát, “Kit Test” càng mở hết “công suất”, tiền chảy vào túi quan tham càng đầy (4).

Blogger Trân Văn có một phát hiện khá lý thú. Nếu đem các tình tiết trong kết luận điều tra về vụ án “Kit Test Việt Á” đối chiếu với tuyên bố, chỉ đạo của nhiều viên chức hữu trách, đặc biệt là đối chiếu với nội dung các bài viết bênh vực chủ trương, hoạt động phòng – chống COVID 19 của hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam cách nay vài năm, hẳn sẽ thấy có chuyện ngược đời. Trong đại dịch, nhiều cá nhân, tổ chức đã phạm tội “lợi dụng các quyền tự do, dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân” (Điều 331) hay phạm tội “tuyên truyền chống nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam” (Điều 117) nhưng không những không bị truy cứu trách nhiệm hình sự mà ngược lại còn được ghi công… (5) Bước sang năm 2022, các chuyên gia cũng chỉ rõ những sai lầm nghiêm trọng khi sử dụng test nhanh COVID-19 và thuốc điều trị. Nếu không có những chủ trương điên rồ như “đi từng ngõ, gõ từng nhà, rà từng đối tượng”, không đốc thúc “mỗi cơ quan, đơn vị địa phương phải là một pháo đài, mỗi người dân phải là một chiến sĩ” và toàn bộ hệ thống chính trị, hệ thống công quyền từ trung ương xuống địa phương, đòi phải “xét nghiệm thần tốc” và “thần tốc hơn nữa”, thì không bao giờ có chuyện 34 ngàn người dân thành phố “phải vĩnh viễn ra đi” (6).

Faceboooker Nguyễn Tiến Tường đặt câu hỏi: “Ai là ‘trùm cuối’ trong các đại án giải cứu và Việt Á?” Đó là câu hỏi mà người dân luôn day dứt trong những vụ án có thể xem là nhơ nhuốc nhất lịch sử. Tham nhũng trên hàng vạn sinh linh và hàng triệu sinh mệnh đồng bào là điều không phải ai cũng có gan dám làm. Không phải ai cũng có thể vứt bỏ lòng tự trọng, vì những lợi ích dù có lớn bao nhiêu đi nữa. Những con người dám chà đạp lên nhân tính, đó chính là tội phạm. Và logic thông thường, tội ác tối thượng phải đến từ quyền lực tối thượng! Nhân dân không tin rằng những người đứng trước vành móng ngựa hôm nay có đủ quyền lực để khuynh loát những chính sách vĩ mô trong đại dịch. Một vài viên thư ký nhỏ nhoi, một vài nhân viên chấp sự, thậm chí kể cả Bộ trưởng Long lẫn Thị trưởng Chu cũng chỉ là tép riu trong thể chế để có thể phạm tội tày đình (7).

Trong niềm tin của nhân dân, bọn người nói trên tất cả chỉ là cấp thừa hành và nhận ơn mưa móc. Vụ án “Kit Test Việt Á” đã được chia thành nhiều vụ án nhỏ, và bắt đầu “xử lai rai” ở nhiều địa phương. Chính bằng cách này mà cho đến nay, “tổng đạo diễn” cho thương vụ làm ăn khủng ở đây là ai, vẫn còn điều bí ẩn. Bí ẩn này có lẽ còn do sự thông đồng dàn xếp đằng sau hậu trường, vì mới đây người đứng đầu ĐCSVN đã không che giấu việc can thiệp trực tiếp vào quyền xét xử của các cơ quan tố tụng, khi TBT Nguyễn Phú Trọng công khai quyết định “tuyên” những nhóm nào là “trọng tội”, nhóm nào “có tội nhưng được tha bổng” (8). Màn diễn của “Tây Du” ở thì hiện tại không khác gì cách đây năm trăm năm. Phần lớn các “bị can” đầu sỏ sẽ lần lượt được trả về “Thiên đình” để xử lý nội bộ. Nhưng liệu đấy đã phải là cách tối ưu để vừa chống ô nhiễm môi trường nơi hạ giới, vừa giúp “Thượng đế – Nguyễn Phú Trọng” dẹp lũ yêu tinh “con ông cháu cha” mà vẫn giữa được “chiếc bình quý” của Tổng bí thư?

_________

Chú thích:

(1) https://redsvn.net/giai-ma-cac-tu-tuong-triet-hoc-an-sau-tieu-thuyet-tay-du-ky3/

(2) http://bon-phuong.blogspot.com/2023/08/ket-luan-ieu-tra-ai-viet-bien-khung.html

(3) https://www.voatiengviet.com/a/chuyen-bay-giai-cuu-cuoc-mac-ca-truoc-cong-duong/7189204.html

(4) https://tuoitre.vn/tp-hcm-mot-nam-di-qua-dai-dich-covid-19-9-7-2021-9-7-2022-20220709011454327.htm

(5) https://www.voatiengviet.com/a/the-luc-nao-thai-nghen-va-cho-ra-doi-het-giai-cuu-toi-viet-a-/7239106.html

(6) https://moh.gov.vn/hoat-dong-cua-lanh-dao-bo/-/asset_publisher/k206Q9qkZOqn/content/chuyen-gia-chi-ro-sai-lam-nghiem-trong-khi-su-dung-test-nhanh-covid-19-va-thuoc-ieu-tri

(7 – 8) https://www.facebook.com/nguyentuong.tuongnguyen.5/posts/pfbid0AQ4GPgUx38NxFHZdsJKXjgK7LtVFAiXny1dcrZTPgdrUVYaL781bvUpgHdfSVcUVl

 

Đảng CSVN, con chốt hèn trong bàn cờ chế ngự Bá Quyền Trung Quốc tại Biển Đông

Báo Tiếng Dân

26/08/2023

Đào Tăng Dực

Thứ Sáu ngày 18-8-2023, một biến cố quan trọng xảy ra. Đó là cuộc họp thượng đỉnh giữa 3 nguyên thủ quốc gia tại Camp David, nơi nghỉ mát truyền thống của các tổng thống Hoa Kỳ.

Thật vậy Tổng thống Joe Biden, Thủ Tướng Nhật Fumio Kishida và Tổng thống Nam Hàn Yun Suk Yeol đã tham dự thượng đỉnh này và kết quả là một kết hợp tay ba trên nền tảng một số nguyên tắc gọi chung là “Những Nguyên Tắc Camp David” (David Camp Principles), bao gồm nhiều vấn đề, từ quốc tế công pháp, nhân quyền, đến thay đổi khí hậu. Trong số đó, các nguyên tắc sau đây có tính chiến lược tại Biển Nhật Bản, Biển Hoa Đông và Biển Đông, khi cả 3 quốc gia cùng chủ trương:

  1. Một khu vực Ấn Độ- Thái Bình Dương đặt nền tảng trên quốc tế công pháp và những bản giá trị chung, chống lại tất cả mọi tác động thay đổi hiện trạng bằng bạo lực hay sự cưỡng ép.
  2. Ủng hộ và hợp tác với các quốc gia thuộc khối ASEAN trong khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương
  3. Hợp tác chặc chẽ với các đảo quốc Thái Bình Dương và Diễn Đàn các Đảo Thái Bình Dương (Pacific Islands Forum) trên nền tảng tương kính.
  4. Quyết tâm phi nguyên tử hóa bán đảo Triều Tiên và ủng hộ một bán đảo thống nhất tự do và hòa bình.
  5. Bất cứ tranh chấp nào giữa CSTQ và Đài Loan đều phải giải quyết trong tinh thần bất bạo động.

Trước hết, trên bề mặt, sự liên minh giữa Hoa Kỳ, Nhật Bản và Nam Hàn nhằm đối phó với sự hung hăng của CS Bắc Hàn, nhưng trên thực tế, sự tái võ trang của Nhật Bản, sự tăng cường quốc phòng của Nam Hàn và sự xoay trục sang Á Châu của Hoa Kỳ, nhằm vào chính CSTQ.

Cần ghi nhận rằng, tuy chỉ là một bản công bố nguyên tắc chung giữa ba cường quốc hàng đầu về kinh tế và quân sự, nhưng trong bản chất bao gồm một cường quốc thứ tư, đó là đảo quốc Đài Loan. Khi bao gồm Đài Loan trong phương trình thì cánh cửa ra Thái Bình Dương của TQ hầu như bị khống chế 90%. Lý do là vì Nam Hàn đã là một pháo đài của thế giới tự do, chọc sâu vào các khu kỹ nghệ phía Đông Bắc TQ. Quần đảo Nhật Bản trải dài từ Hokkaido ngoài khơi Nga Sô và Bắc TQ, kéo dài đến những chuỗi đảo nhỏ như những pháo đài nổi, thuộc chủ quyền Nhật Bản, cách xa Đài Loan chỉ 100 cây số.

Hậu quả là TQ bị bao vây chiến lược, không còn đường thông ra Thái Bình Dương nếu tình trạng chiến tranh xảy ra.

Hy vọng còn lại duy nhất của CSTQ là từ đảo Hải Nam, đi xuống Biển Đông nhưng cũng không dễ gì thoát ra Ấn Độ Dương. Nơi đây, khối ASEAN đóng vai trò chiến lược và trội nhất là Việt Nam với vị trí nhìn trực tiếp ra Biển Đông của mình. Nếu Việt Nam đứng về phía Hoa Kỳ, Nhật Bản, Nam Hàn và Đài Loan, thì trong tình trạng chiến tranh, CSTQ hầu như bị bao vây trọn vẹn.

Tại đây, một biến cố thứ nhì có thể xảy ra. Cũng ngày 18 tháng 8, 2023, hãng tin Reuters loan tin rằng Tổng thống Joe Biden, khi thăm Việt Nam vào trung tuần tháng 9 sẽ ký một Hiệp Ước Hợp Tác Chiến Lược (Strategic Partnership Agreement) nâng cấp quan hệ ngoại giao, xây dựng kỷ nghệ cấp cao, kỹ nghệ bán dẫn, trí tuệ nhân tạo, hợp tác quân sự và mua vũ khí của Hoa Kỳ.

Tuy nhiên về phía Việt Nam, rất ít tin tức được thừa nhận về hiệp ước này. Tại sao CSVN lại câm như hến trước một tin quan trọng như thế? Có một số lý do như sau:

  1. Có thể lãnh đạo của họ đang âm thầm giải thích hoặc lạy lục quan thầy tại Bắc Kinh, hoặc
  2. Có thể vào giờ phút chót, dưới áp lực của Bắc Kinh, họ sẽ không xúc tiến hiệp ước với Hoa Kỳ, hoặc
  3. Có thể tầm mức hợp tác sẽ hạ cấp để làm vừa lòng đàn anh Bắc Kinh

Tuy nhiên, ngay cả trong trường hợp hiệp ước này xúc tiến thì sự đóng góp của CSVN sẽ không đáng kể. Một là vì phe thân CS Trung Quốc còn rất mạnh trong nội bộ đảng. Hai là vì sau khi đánh mất nhiều cơ hội canh tân và dân chủ hóa đất nước sau năm 1975 và sau khi CS Liên Xô sụp đổ hồi thập niên 90, cả kinh tế và khả năng quân sự của Việt Nam tụt hậu thê thảm so với Nam Hàn, một quốc gia Đông Á khác với bàn tay và khối óc tương tự như dân Việt.

Nếu không có sự ra đời của đảng CSVN, thì hôm nay, Việt Nam với 100 triệu dân, so với Nam Hàn 50 triệu, đã có GDP xấp xỉ gấp đôi cường quốc này. Chúng ta đã có một hệ thống an sinh xã hội không kém cho nhân dân. Kỹ nghệ quân sự của chúng ta cũng có thể chế tạo chiến đấu cơ, chiến hạm, hàng không mẫu hạm như họ và hải quân chúng ta đã dễ dàng chọc thủng Đường Lưỡi Bò 9 Đoạn của Bá Quyền TQ, khai mở tầm nhìn của dân tộc xuyên suốt Thái Bình Dương.

Thay vì CSVN làm một con chốt hèn trên bàn cờ bao vây CSTQ, dân tộc ta đã có thể sánh vai ngang hàng cùng Hoa Kỳ, Nam Hàn, Đài Loan và Nhật Bản, trực diện đối đầu với bá quyền Bắc Kinh, như một dân tộc tiến bộ của thời đại, nhân danh chính nghĩa, tiêu diệt gian tà, góp phần cho nhân loại văn minh.

Bất hạnh thay cho tổ quốc, đến nay, chưa hề có chỉ dẫn cho thấy đảng quyết định trở về với dân tộc, thôi thần phục quan thầy Bắc Kinh, buông bỏ sách lược “thà mất nước còn hơn mất đảng” cố hữu của người CSVN.

Thay vì dân chủ hóa và phát triển đất nước, chế độ thà mất nước còn hơn mất đảng của CSVN đã biến dân tộc Việt thành bệnh phu khiếp nhược của miền Đông Á.

CHẾT KHÔNG VÌ DỊCH

Oanh Vy Lý

Hôm rồi đi dạy ở một trường đại học địa phương, một bạn là giảng viên mời tôi ăn cơm. Bạn kể bạn vừa bị công an điện thoại đe dọa, bắt gỡ bài vì đăng bình luận trên Facebook: “Bọn quan lại trong vụ Việt Á đáng bị xử tử!”

Tôi ngạc nhiên: “Luật hình sự quy định ăn hối lộ có tổ chức trên một tỉ nằm trong khung hình phạt chung thân hoặc tử hình. Ở đây còn gây hậu quả nghiêm trọng là sổ toẹt uy tín của Đảng và Nhà nước, giết chết hàng vạn người. Kẻ gọi là công an ấy công khai chống Đảng, chống Nhà nước, đứng trên cả pháp luật để bảo vệ đám giặc tham nhũng hay sao?”

Dân lên tiếng chống tham nhũng mà đe doạ, đòi bịt mồm dân, thì chỉ có thể là kẻ đồng loã hoặc là đã tham nhũng!

Bạn ấy kể: “Em uất tận cổ. Em không gỡ bài và nói thẳng, rằng em thù đám giặc ấy. Chính chúng đã giết mẹ em!”

Vào thời điểm dịch bắt đầu tấn công Sài Gòn, các địa phương chưa là gì, chỉ có hoang mang. Hoang mang không phải vì dịch, vì thông tin của bọn thù địch, mà hoang mang vì thông tin từ mỏ quạ của Bộ Y tế. Mẹ của bạn ấy bị bệnh đang nằm bệnh viện. Khi có lệnh phong tỏa, cách ly và tất cả đội ngũ y tế ưu tiên tập trung chống dịch, tình hình mẹ của bạn ấy ở thế lưỡng nan và trở nên trầm trọng. Không được phép đưa về nhà, còn ở lại bệnh viện thì không được nhân viên y tế chăm sóc.

Gia đình cử người nhà đến bệnh viện chăm, nhưng người nhà phải bị cách ly. Nhà có mấy đứa con thay nhau đến chăm sóc mẹ thì mỗi ngày phải chi trả tiền test covid theo giá đồ tể Long quy định, gần 500.000/một lần test. Mỗi ngày người nhà ra vào bệnh viện đều bị ngoáy đến vài ba lần.

Bạn kể đến đó thì trào nước mắt: “Chỉ có chưa tới mươi ngày mà phải tiêu tốn đến vài mươi triệu đồng. Và mẹ em mất không phải vì dịch mà vì không có thuốc men, không máy móc và không có nhân viên y tế chăm sóc!”

Tôi cũng rưng rưng nước mắt theo bạn. Hóa ra 43 ngàn người chết không chỉ là do mắc covid mà chết vì cái mỏ quạ của tên đồ tể tên Long! Nó nhân danh tập trung chống dịch, nhưng thực chất là tập trung tiêu thụ kittest. Nếu là thời trung cổ, tên đồ tể này đáng bị bêu đầu để tế các vong linh những người đã chết.

Tên Long đó là Nguyễn Thanh Long, Ủy viên trung ương Đảng, nguyên Phó ban tuyên giáo trung ương, nguyên Bộ trưởng Bộ Y tế!

Không phải Chu Mộng Long.

Chu Mộng Long

P/S Còn thằng trùm cuối và nhiều thằng trùm kế cuối khác phải đối diện với chục ngàn oan hồn trong cơn đại dịch đang kêu gào đòi mạng.. những đứa theo đóm ăn tàn cũng phải đối diện với các oan hồn ấy nếu chúng có thoát khỏi án phạt đời này. Lũ khốn hãy đợi giờ chết của chúng mày! Sẽ gặp ngay các oan hồn đồng bào đợi sẵn xâu xé ác hồn của tụi bây

Tạp ghi tháng 8: Vô tội

Báo Đàn Chim Việt

Tác Giả:  Từ Thức

Gia đình tử tù Nguyễn Văn Chưởng kêu oan. Các quan lớn làm ngơ, báo Đảng làm ngơ. Giết oan một người, hay vài ngàn người có gì đáng nói, tại một xứ mạng người rẻ hơn bèo. Bèo còn bán được làm thức ăn cho heo.

Josehp K., trong ‘’Le Procès’’ (Der Prozess) của Franz Kafka, một buổi sáng bị bắt, bị tống giam, không ai biết về tội gì. K. nói tôi vô tội, bọn tra tấn hỏi lại : ‘’vô tội về chuyện gì ?’’ (Non coupable de quoi ?). Ai cũng có một cái tội gì đó.

Sau những cuộc điều tra cẩu thả, tra tấn dã man, những phiên toà lố bịch, luật sư bất lực, quan toà phường chèo, K. bị lôi ra một bãi vắng, bị xử tử bằng một con dao thái thịt, ‘’ như một con chó, làm như cái nhục sẽ đeo đuổi anh ta mãi mãi’’.

Đó là công lý ở những xứ độc tài: giết oan chưa đủ, còn phải nhục mạ nạn nhân. Vừa tàn nhẫn, vừa độc ác. Hành hạ người khác để biểu dương quyền lực, và tìm cái thú trong cái độc ác, man rợ.

ZADIG

Voltaire viết, trong Zagig, từ 1747: khi thiếu bằng chứng, khi còn hoài nghi ‘’thà thả lầm một người có tội còn hơn kết án một người vô tội’’ (Il vaut mieux hasarder de sauver un coupable que de condamner un innocent).

Những chế độ độc tài nghĩ ngược lại: thà giết lầm một triệu người còn hơn thả lầm một người có tội.

Ngày nay, chỉ còn 19 hay 20 nước, trong đó có VN, vẫn thi hành án tử hình. Nhiều nước vẫn còn án tử hình, nhưng ít khi áp dụng.

Tại những nước văn minh hơn, người ta bỏ án tử hình, vì, thứ nhất: trong nhiều vụ, án thi hành xong, người ta khám phá ra tử tù bị hành quyết oan, dù các phiên toà rất nghiêm chỉnh, bằng cớ trước mắt rất hiển nhiên, công luận rất thoả mãn. Thứ hai, ở những nước có án tử hình, các tội ác không thuyên giảm; án tử hình không có hiệu quả gì trong việc ngăn ngừa tội ác

THÁNH RẮC MUỐI

’’Vô tội về chuyện gì’?’. Đó có lẽ cũng là câu hỏi của công an với anh chủ tiệm phở Bùi Tuấn Lâm.

Lâm bị kết án 5 năm, 6 tháng tù, 4 năm quản chế về tội bắt chước ông thánh rắc muối Thổ Nhĩ Kỳ của một tiệm ở London, nơi ông trùm công an Tô Lâm tới thưởng thức món thịt bò dành cho tỷ phú tư bản.

Ở những xứ dân chủ, người dân có quyền làm bất cứ chuyện gì luật pháp không cấm; ở những xứ độc tài người dân chỉ có quyền làm những gì luật pháp cho phép.

Ở VN, không có đạo luật nào cho phép dân được bắt chước thánh rắc muối. Đi tù là phải, không có gì oan ức. Bởi vì có nhiều người đi tù vì làm những chuyện được hiến pháp, luật lệ VN cho phép.

Nhưng tại sao 5 năm tù, không phải 3, 4 hay 10, 35 năm ?. Có thể ông toà thích số 5, như nhiều người coi số 9 là số hên, đánh cá ngựa, mua xổ số, đều lựa số 9.

TIỂU TỬ.

Một người bạn gởi cho coi một bài viết về nhà văn Tiểu Tử của Giáo sư Nguyễn Văn Lục, và thêm: « có nhiều câu giống y như những câu trong bài viết của Từ Thức mấy năm trước’’.

Bài viết của giáo sư NVL, tựa ‘’Tiểu Tử, người tiếp lửa, giữ hồn của miền Nam’’vừa đang trên OVCOnline.Net (2023), được nhiều websites đăng lại. Bài của tôi, tựa là ‘’Tiểu Tử, những giọt nước mắt, những tiếng thở dài’’, ghi lại bài nói chuyện trong buổi ra mắt sách Tiểu Tử ở Paris 8 năm trước ( 03/01/2015), đăng trên rất nhiều báo online thời đó, còn lưu lâi trên blog cá nhân, tuthuc-paris-blog.com.

Anh bạn tô mầu vàng những câu anh cho là giống nhau. Thí dụ:

TỪ THỨC (2015):

‘’Ngay cả tên những nhân vật cũng đặc miền Nam, không có Lan, Cúc, Hồ Điệp, Giáng Hương như trong tiểu thuyết miền Bắc, không có Diễm My, Công Tằng Tôn Nữ như Huế, chỉ có những con Nhàn, con Huê, con Lúa, thằng Rớt thầy Năm Chén, thằng Lượm, bà Năm Cháo lòng…’’

GÍAO SƯ NVL (2023):

‘’Tên tuổi nhân vật cũng đặc sệt tính miền Nam. Không có những văn hoa như Lan, Cúc (…) kiểu miền Bắc. Hoặc những tên như Diễm, Công Tằng Tôn Nữ (…) kiểu miền Trung. Tiểu Tử không có những tên cao sang ‘’với không tới’’, mà bình dân như Con Lúa, con Nhàn, con Huê, thằng Rớt (…), thầy Năm Chén, bà Năm cháo lòng.’’

TỪ THỨC (TT):

Dưới ngòi bút của tác giả người Bắc, người Trung, gọi đàn bà là con Huê, con Nhàn có vẻ hỗn; ở Tiểu tử, nó chỉ là sự thân ái

Gíao sư NGUYỄN VĂN LỤC (NVL):

Bình dị mà gần gũi thân thương (…). Nó khác hẳn tiếng chửi tục của miền Bắc thô tục…

TT : Tiểu Tử học ở Marseille, hiện sống ở ngoại ô Paris, nhưng văn của ông không lai Tây một chút nào

NVL: Tôi cũng không hề thấy ông bị một chút nào về văn hoá Pháp mà lẽ thường ông chịu ảnh hưởng

TT: Văn của ông là lối kể chuyện của người miền Nam, bình dị nhưng duyên dáng, duyên dáng bởi vì bình dị, tự nhiên. Tiểu Tử không làm văn. Ông kể chuyện, không có chữ thật kêu, không có những câu chải chuốt. Với cách viết, với ngôn ngữ chỉ có những tác giả miền Nam mới viết được. Không hề có cường điệu, không hề có làm dáng. Người đọc đôi khi có cảm tưởng tác giả không mấy ưu tư về kỹ thuật viết lách, ông viết với tấm lòng.

NVL: Ông vẫn giữ được cá tính miền Nam: bình dân, giản dị, thực thà, dí dỏm. Ông vẫn giữ lối viết chân chất (…),  không màu mè, không kiểu cách , không uốn éo văn hoa, làm dáng (…) nhưng chính lối viết chân chất ấy quyến rũ người đọc. Chính chỗ bình dị làm nên vóc dáng văn học.

TT: Tiểu Tử không cần bóp méo sự thực, chỉ việc cúi xuống lượm, ghi lại những cái lố lăng, đảo lộn luân thường xẩy ra mỗi ngày (sau 75)

NVL: ‘’Ông không cần hư cấu, không cần bóp méo sự thật, chỉ cần cúi xuống nhặt nhãnh những mảnh vụn cuộc đời, ghi lại như một nhân chứng những cuộc đổi đời…’’

Người bạn hỏi : anh nghĩ gì về chuyện này ?

Tôi không biết nghĩ gì.

Có lẽ đó chỉ là một sự trùng hợp tình cờ, như xẩy ra rất thường trên sách báo.

Dầu sao, tôi cũng vui vì thấy có tác giả nghĩ như mình, coi Tiểu Tử là một nhà văn đáng quý. Giáo sư NVL viết : Tiểu Tử là ‘’người giữ lửa, giữ hồn của miền Nam’’, khi tôi viết, cách đây 8 năm: Tiểu Tử gợi lại cả một xã hội VN trước 75, từ phong hoá đến ngôn ngữ. ’’Ông là nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử VN’’ (1)

Paris tháng 8, 2023

TỪ THỨC

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Chùm khế quê hương

Báo Đàn Chim Việt

Tác Giả:  Tưởng Năng Tiến

Tui không ưa mấy cha nội suốt ngày đàn địch hay lê la bên mấy bàn cờ. Ngó thiệt sốt ruột. Sao mà họ rảnh dữ vậy cà? Có người nói như vậy là tui không có năng khiếu về chuyện cầm/kỳ.

Thế còn thi/họa?

Hội họa cũng thế, cũng trớt quớt luôn!

Nhớ có lần đang lơn tơn trên đường Tự Do (nghe đâu bây giờ đổi tên thành Đồng Khởi, hay Khởi Nghĩa, hoặc cái con bà gì đó) thì Trời đổ mưa như trút nước nên tôi chạy đại vô một cái phòng triển lãm.

Thấy thiên hạ chăm chú ngắm xem tranh ảnh đang được trưng bầy nên tôi cũng trố mắt nhìn quanh một chập, rồi nguây nguẩy bỏ đi – dù vẫn đang mưa xầm xập. Tui thà bị ướt như chuột lột còn hơn là đứng như trời trồng, nhìn những tác phẩm nghệ thuật mà mình (hoàn toàn) không hiểu chi hết cả và cũng chả cảm được chút nào ráo trọi!

May mà đời tôi cũng còn vớt vát lại chút hơi hám nghệ thuật nhờ vào chuyện thi/thơ. Tôi không biết làm thơ (tất nhiên) nhưng có quen biết một nhà thơ lớn, thi sỹ Inra Sara – Chủ Tịch Hội Đồng Thơ Việt Nam.

Nói là “quen biết” nghe cho nó bảnh, chớ thiệt ra thì tôi chỉ là bạn với nhân vật nổi tiếng này (qua FB) thôi và cũng chả có tương tác hay chit chat bao giờ. Vốn tính hay xun xoe (thấy người sang bắt quàng làm họ) nên tôi cứ khoe mẽ như thể là chỗ … thân tình lắm vậy.

Inra Sara là một thi sỹ Hậu Hiện Đại nên hay bàn luận về loại thơ trúc trắc này. Lần nào đọc qua tui cũng bấm like hay love lia lịa, dù không ưa thích chi lắm những câu thơ trục trặc của những thi nhân hay thích chuyện hục hặc với đời. Phần thì tôi “nể” bạn, phần thì cũng sợ mình bị thiên hạ chê bai là lạc hậu và đang bị thời thế bỏ lại xa lắc xa lơ.

Cái tạng của tôi, thiệt tình mà nói, chỉ hợp với những thi nhân cổ điển –  đọc cái hiểu liền – kiểu như Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, Nguyễn Khuyến, Nguyễn Bính … thôi. Mon men tới cỡ Nguyễn Trọng Tạo hay Nguyễn Duy là đã thấy phiêu lưu, và hồi hộp lắm rồi.

Gần đây (để dối già) tôi cũng ráng đọc thêm vài nhà thơ (không được tân kỳ lắm) cùng thế hệ với mình: Nguyễn Tất Nhiên, Bùi Chí Vinh, Đỗ Trung Quân … và đâm ra say mê những câu thơ hồn nhiên và bình dị: Quê hương là chùm khế ngọt/ Cho con trèo hái mỗi ngày/ Quê hương là dòng sữa mẹ/ Thơm thơm giọt xuống bên nôi …

Nỗi đam mê này, tiếc thay, tôi không giữ được luôn và cũng chả giữ được lâu! Bữa rồi, tôi ghé thăm một ông bạn đồng nghiệp (làm thông tín viên cho RFA) ở Chai Nat. Đây là một huyện lỵ sống bằng nghề nông, được bao quanh bởi những cánh đồng lúa xanh rì (bát ngát) nằm cạnh dòng Chao Phraya yêu kiều, bên nước Thái.

Nhịp sống ở thôn trang rất chậm nên tôi có nhiều dịp thơ thẩn, đi dọc bờ sông. Sáng chiều nhìn nắng, nhìn nước, nhìn trời, nhìn mây; ngó lá, ngó hoa, ngó cây, ngó quả. Xứ sở này trù phú và an bình quá. Đu đủ, mía, xoài, vú sữa, chuối, dừa… mọc tá lả khắp nơi và chả có rào giậu gì sất cả.

Thích nhất là khi tôi được tận mắt nhìn thấy cây khế lần đầu, trong suốt cuộc đời  dằng dặc của mình. Lá khế nho nhỏ, xinh xinh, xanh ngắt; trái chín mọc từng chùm (vàng ươm hà) lại vừa tầm tay hái nữa. Tôi ngắt đại một quả trông ngon lành nhất, cho ngay vào miệng cắn, rồi … phun ra liền nhưng đã muộn.

Đ…mẹ! Nó chua chưa từng thấy!

Hoá ra không phải chùm khế nào cũng ngọt. Quê hương, đôi khi, cũng thế. Cũng chua chát và đắng nghét đối với rất nhiều người mà tôi (chả may) là một.

Cùng cả triệu dân Việt khác, tôi cũng đã có lúc hốt hoảng đâm sầm ra biển (dù không biết bơi) khi tóc hãy còn xanh. May mắn, tôi thoát chết. Lên lại được bờ, tôi đi lang thang tứ xứ cho mãi đến khi tóc đã đổi mầu nhưng vẫn chưa bao giờ trở về cố lý. Có kẻ tưởng là tôi chảnh, có mới nới cũ, có trăng quên đèn, quên cả cố hương.

Không dám chảnh đâu. Tôi bị chúng “cấm cửa” mà!

Đi luôn cũng chả sao vì tôi thiếu gì chỗ ở nhưng không phải kẻ tha phương nào cũng có cái may mắn lớn lao tương tự. Khoảng giờ này năm ngoái, Báo Công An Nhân Dân vừa – số ra ngày 31 tháng 7 năm 2020 – đi tin (“Phát Hiện 41 Người Nhập Cảnh Trái Phép Vào Việt Nam”) đọc mà muốn ứa nước mắt :

“Lúc 6h30’ cùng ngày, Tổ công tác của Trạm kiểm soát thuộc Đồn Biên phòng Cửa khẩu quốc tế Vĩnh Xương phối hợp với Chi cục Hải Quan Cửa khẩu quốc tế Vĩnh Xương phát hiện hàng chục đối tượng (gồm người lớn và trẻ em), di chuyển từ phía Campuchia qua tuyến biên giới tỉnh An Giang, trên 8 thuyền máy…

Qua lấy lời khai, được biết có 7 hộ gia đình với 41 khẩu (20 người lớn, 21 trẻ em) sống tại tỉnh Siem Reap và tỉnh Pur Sát (Campuchia). Do hoàn cảnh sống khó khăn nên có ý định trốn về Việt Nam sinh sống tại tỉnh Đồng Tháp và Tây Ninh. Tất cả đều không có giấy tờ hợp pháp, không có giấy tờ chứng minh nguồn gốc Việt Nam.

Đồn Biên phòng Cửa khẩu quốc tế Vĩnh Xương đã tiến hành lập biên bản xử phạt vi phạm hành chính về hành vi xuất, nhập cảnh trái phép bằng hình thức cảnh cáo đối với 14 đối tượng là chủ hộ gia đình, cho làm cam kết không tái phạm.”

Đây chắc chắn không phải là những “đối tượng” đầu tiên, hoặc cuối cùng, bị lâm vào hoàn cảnh lỡ làng và bẽ bàng như thế. Nhà báo Trường Sơn (RFA) nhận xét :

“Số phận của hàng ngàn người gốc Việt tại Campuchia cũng giống như quả bóng bị đá qua đá lại trong một trận cầu không có hồi kết, một bên là chính phủ Cambodia một mực muốn trục xuất những người mà họ cho là ‘cư trú bất hợp pháp’ bất chấp thực tế những người đó được sinh ra trên đất Campuchia, bên còn lại là chính phủ Việt Nam vốn luôn làm mọi cách để một cuộc di cư về Việt Nam không xảy ra.”

Mà nói chi đến chuyện hồi hương xa xôi, từ tận nước ngoài. Hiện nay, ngay việc di chuyển về quê của cả triệu người dân Việt cũng đã là điều bất khả :

  • Báo Tiền Phong: “Mặn chát những chuyến ‘hồi hương’ thời COVID-19”
  • Báo Tuổi Trẻ: “Dân các tỉnh miền Tây đi xe máy từ TP.HCM về thì bị các chốt kiểm tra buộc quay đầu.”
  • Báo Giao Thông: “Khăn gói về quê, lao động nghèo vật vã ở cửa ngõ Sài Gòn vì…mắc kẹt.”

FB Đặng Như Quỳnh kết luận: “Đường về quê sao quá gian truân … Cũng làng quê đấy ra đi, cũng bước thấp bước cao tha hương cầu thực nơi đất khách quê người. Khó quá mới phải quay về, thế mà sao hai tiếng ‘quê hương’ chua chát thế.”

Hóa ra quê hương không phải là chùm khế ngọt hay dòng sữa mẹ … mà đã biến thành một lòng chảo nóng, và đồng bào tôi thì đang cuống cuồng như một lũ kiến không biết làm sao để có thể thoát thân.

Blogger Phạm Thanh Nghiên hốt hoảng bật tiếng kêu than: “Ôi! Sài Gòn nhuốm màu đau thương. Sài Gòn vương mùi tử khí.”

Bà có quá lời chăng?

Không quá lắm đâu!

Bỉnh bút Năng Tịnh của Tạp Chí Luật Khoa đặt câu hỏi (“Dân kêu cứu khắp nơi, chính quyền thì đang làm gì?”) bên cạnh phóng ảnh của một bức bản đồ chi chít con số và những chấm đỏ au, cùng với lời thú thích: “Mỗi một chấm đỏ là một lời kêu cứu. Những chấm ghi số có nghĩa là khu vực đó tập hợp nhiều người kêu cứu.”

Xin phép được ghi lại dăm ba:

  • Xóm trọ em chủ yếu là lao động tự do, thất nghiệp nhiều nên mong quý mạnh thường quân giúp sớm để mọi người đỡ khổ trong giai đoạn này ạ. Xin chân thành cảm ơn rất nhiều.
  • Em ở trọ. Em làm ở chợ đầu mối Thủ Đức, vợ làm công ty. Do dịch 2 vợ chồng em thất nghiệp hơn 1 tháng rồi ạ. Tài sản hiện giờ còn 6 gói mì 3 quả trứng, tiền mặt em còn 66k. Mong anh chị hỗ trợ giúp đỡ em qua được mùa dịch ạh.
  • Giúp đỡ em với, em đang gặp khó khăn và thất nghiệp do dịch covid-19, hiện tại em có con nhỏ nữa, thất nghiệp 1 tháng, gia đình nằm trong khu phong tỏa.

Khóc lên đi ôi quê hương yêu dấu!

Kết luận điều tra đại án Việt Á: Biến khủng long thành chuột nhắt

Báo Tiếng Dân

Blog RFA

Gió Bấc

22-8-2023

Cơ quan điều tra đất nước “chiều nay” là những thiên tài có thể biến lương dân như Nguyễn Thanh Chấn, Hàn Đức Long, Hồ Duy Hải, Nguyễn Văn Chưởng thành tử tội giết người. Ngược lại, họ cũng có thể biến hóa những quan chức phạm tội trời không dung, đất không tha thành những thường phạm ngây thơ bị tác động, bị lợi dụng. Đặc biệt là hầu hết các vụ án này người dân, người bị xâm hại về tài sản, sức khỏe, thậm chí sinh mạng, đã bị loại bỏ ra ngoài hồ sơ.

Đại án Chuyến bay giải cứu, quan chức chính phủ câu kết doanh nghiệp trục lợi từ hàng trăm ngàn người Việt ở nước ngoài trong đại dịch, chỉ tóm lại hành vi đưa nhận hối lộ…

Đại án Việt Á là kế hoạch liên hoàn, bài bản để tiêu thụ test kit Việt Á. Kẻ tung người hứng, bức hại hàng triệu người dân phải xét nghiệm, cách ly, phong tỏa. Hàng vạn F0, F1 chết cô độc, oan ức trong các trại tập trung, khu cách ly. Điều tra chỉ xem xét việc nâng khống giá test kit. Hành vi, hậu quả tội phạm như con khủng long, kết luận điều tra rút gọn lại thành con chuột nhắt.

Bị lộ trong vụ án, gần 40 quan chức cấp cao, trong đó có 3 Ủy Viên Trung Ương Đảng, cấp Thứ Trưởng, Vụ Trưởng hàng đàn hàng đống. Chưa kể đến Chủ Tịch Nước, Phó Thủ Tướng phải hạ cánh giữa nhiệm kỳ, hàng đống tướng tá bị kỷ luật. Số chưa bị lộ mà dư luận nhẵn mặt gọi tên thì đông như quân nguyên.

Toàn là tầng lớp tinh hoa, những hạt giống đỏ dược guồng máy của đảng đào tạo, chọn lọc, rèn luyện theo đạo đức Hồ Chí Minh và tư duy chống “âm mưu diễn biến hòa bình” của Nguyễn Phú Trọng. Tất cả bị một tên oắt con 43 tuổi, quê đất Quảng Nôm của Bảy Phúc “thao túng” giật dây đồng loạt sập hầm, quả là điều kỳ lạ. Trí tuệ bách chiến bách thắng của đảng quang vinh muôn năm sao thua đậm gã thanh niên mới rời tuổi trẻ trâu. Ai thao túng, ai tác động ai?

Kết luận điều tra cho rằng, đầu đuôi vụ án là do “Phan Quốc Việt đã câu kết, thông đồng với Trịnh Thanh Hùng (khi đó là phó vụ trưởng của Bộ Khoa học và Công nghệ) với mục đích để Công ty Việt Á được tham gia thực hiện đề tài nghiên cứu kit xét nghiệm của bộ này, sau đó chiếm đoạt, biến kit xét nghiệm thành sản phẩm của Công ty Việt Á. Từ đó Công ty Việt Á sản xuất kit xét nghiệm để tiêu thụ và thu lời

Kết quả điều tra xác định, năm 2020, 2021, tổng doanh thu của Công ty Việt Á là hơn 4,2 ngàn tỉ đồng. Trong đó, Công ty Việt Á đã sản xuất tổng số 8,7 triệu kit xét nghiệm, tiêu thụ (bán, cho, tặng, ứng trước) cho các đơn vị, cơ sở y tế 8,3 triệu kit xét nghiệm, tổng trị giá hơn 3,9 ngàn tỉ đồng.

Kết quả điều tra xác định, từ việc nâng khống giá bán kit xét nghiệm, tiêu thụ hơn 8 triệu kit, Công ty Việt Á đã hưởng lợi trái phép số tiền đặc biệt lớn, lên đến hơn 1.200 tỉ” (1).

Chỉ riêng đoạn này thôi đã thấy Công An nói dối không chớp mắt. Cứ làm như Việt Á tự sản xuất test kit theo công nghệ của Học Viện Quân Y là có thật.

Ngay khi vụ án nổ ra, báo chí đã rần rộ điều tra, quay phim chụp ảnh và khẳng định: “Xưởng sản xuất cung ứng cả triệu kit test COVID-19 của Việt Á chỉ rộng 10m2”. Báo chí đã mô tả điều trái khoáy “Được giới thiệu là đơn vị sản xuất test kit COVID-19 “lớn nhất nước”, mỗi tháng cung ứng hàng triệu kit nhưng xưởng sản xuất của Công ty Việt Á chỉ rộng chừng 10m2….

Trụ sở chính mà Công ty Việt Á đăng ký hoạt động tại TP.HCM có địa chỉ số 372A/8 Hồ Văn Huê, phường 9, quận Phú Nhuận, TP.HCM, là một ngôi nhà 3 tầng kín cổng cao tường, phía ngoài có gắn bảng hiệu Công ty CP công nghệ Việt Á, kèm theo số điện thoại liên hệ.

Theo chủ nhà nơi Công ty Việt Á đăng ký đặt trụ sở, công ty này chỉ đặt nhờ bảng hiệu từ năm 2007 đến nay, không có nhân viên cũng như không có bất cứ hoạt động gì” (2).

Với cơ xưởng và trụ sở quái dị như vậy, 8 triệu test kit Việt Á được sản xuất ở đâu? Chẳng lẽ sản xuất ngoài vũ trụ?

Một tài liệu quan trọng của cơ quan chuyên ngành chỉ rõ địa chỉ, nguồn gốc Kit test Việt Á nhưng không được Cơ quan điều tra xem xét là: “Theo Tổng cục Hải quan, que thử test nhanh xét nghiệm định tính kháng nguyên virus SARS-CoV-2 được Công ty cổ phần công nghệ Việt Á nhập khẩu từ Trung Quốc có giá khai báo 0,955 USD/test (khoảng 21.560 đồng/test).

Từ tháng 9 đến tháng 12-2021, mặt hàng thành phẩm là que thử test nhanh xét nghiệm định tính kháng nguyên virus SARS-CoV-2 chủng loại Novel Coronavirus 2019-nCoV Antigen Test (Colloidal Gold), mới 100% được công ty nhập khẩu từ Trung Quốc là 3 triệu test, giá khai báo 0,955 USD/test (khoảng 21.560 đồng/test), với tổng trị giá là 64,68 tỉ đồng…” ( 3)

Chuyện “Hồn Trương Ba da hàng thịt” hàng Tàu Cộng sản xuất, dán tem Việt Nam là quá phổ biến, từ cái BPhone của anh Quảng Nổ, hàng điện tử của Asanzo đến ngay cả Vinfast gần đây, nên chuyện test kit Việt Á là hàng Tàu dán nhãn là chuyện tất yếu, bình thường.

Ấy nhưng Cơ Quan Điều Tra giả vờ không biết, cũng có hậu ý là giảm nhẹ sự trâng tráo cho Chu Ngọc Anh, cựu Bộ trưởng KH&CN, người đầu dây mối nhợ đẻ ra đề tài nghiên cứu khoa học test kit, chỉ bị “xác định gây thiệt hại gần 19 tỷ đồng và liên đới gây thiệt hại tài sản Nhà nước trong vụ Công ty Việt Á thu lời bất chính khi tiêu thụ kit xét nghiệm”.

Cả tập thể khoa học tài ba nghiên cứu tốn 19 tỉ đồng ngân sách để tìm ra giải pháp mua hàng Tàu dán nhãn Việt Á, diệu võ giương oai, quảng cáo rầm rộ là được WHO công nhận, xuất khẩu qua các nước EU thì tài năng, tâm huyết của Chu Ngọc Anh quả xuất chúng.

Không chỉ “tài năng” mà còn đạo đức “thanh bạch”. Trong khi đồng vai vé Bộ Trưởng Nguyễn Thanh Long bị cáo buộc nhận hối lộ hơn 50 tỉ, Chu Ngọc Anh khai có nhận 200.000 USD từ Việt Á nhưng ”không trao đổi, bàn bạc, thỏa thuận, thống nhất với Việt về việc đưa, nhận tiền, không gây khó khăn nhằm mục đích để Việt phải đưa tiền”.

“Cơ quan điều tra xác định số tiền 4,6 tỷ đồng Phan Quốc Việt đưa cho ông Chu Ngọc Anh là yếu tố ”vì vụ lợi’‘ theo quy định tại điểm a khoản 2 điều 219 Bộ luật Hình sự và không đề nghị truy tố cựu Bộ trưởng KH&CN tội nhận hối lộ” (4).

Không chỉ đầu voi về tính chất, hành vi phạm tội, Cơ quan điều tra cũng hồn nhiên hô biến số tiền phạm pháp nhỏ xuống 8 lần. Tại cuộc Họp báo Chính phủ thường kỳ tháng 5/2022, người phát ngôn Bộ Công an – Trung tướng Tô Ân Xô cho biết: “Dòng tiền là yếu tố rất quan trọng để cơ quan điều tra tìm ra bản chất vụ việc. Trong một số vụ án, khi khám xét một số bị can đã phát hiện trong ngăn kéo có tới hơn 10 tỷ đồng. Ví dụ, như vụ Việt Á, đối tượng khai kiếm lãi khoảng 4.000 tỷ đồng và bôi trơn khoảng 800 tỷ đồng. Rõ ràng đó là kênh để các nhà điều tra tìm ra và mở rộng điều tra”, Trung tướng Tô Ân Xô nói (5).

Ấy vậy mà sau gần một năm, Kết luận điều tra xác định “bị can Phan Quốc Việt, đã đưa hối lộ các quan chức tổng số tiền hơn 106 tỉ đồng, thu lợi bất chính 1.200 tỉ đồng” (6).

Ai cũng biết rằng, số tiền đưa hối lộ càng lớn thì tội càng nặng. 800 tỉ đồng là con số vượt mức án tử hình gấp nhiều lần. Phan Quốc Việt chẳng dại gì khoe khoang, khai khống với công an số tiền hối lộ ảo! Vậy 700 tỉ đồng hối lộ còn lại đã đi đâu?

Phải chăng có một hoặc nhiều người nào đó đã nhận số tiền này nhưng cơ quan điều tra không tiện, không muốn điều tra nên bóp lại ở con số 106 tỉ đồng?

Điều quan trọng hơn cả số tiền khổng lồ 700 tỉ mà công an đã bỏ qua, vấn đề quan trọng nhất là bản chất nguyên nhân và hậu quả của hành vi phạm pháp có tổ chức, có kế hoạch tinh vi này.

Nhà báo Huy Đức đã viết trên Facebook: “Vụ Việt Á đã không chỉ giật tung mặt nạ “mục tiêu kép”. Không có chuyện tự lực sản xuất kittest, tự lực vaccine. Không những không có cái “cột điện” nào chạy sang tránh dịch ở Việt Nam mà nhiều người trong nước và người Việt tha hương còn trở thành nạn nhân của các chủ trương chống dịch.

… Đặc biệt là chủ trương đưa những người bị coi là F1 chịu cách li cưỡng bức. Tập trung hàng ngàn, hàng chục ngàn con người vào những cơ sở tạm bợ, thiếu thốn điều kiện vệ sinh, điều kiện tự chăm sóc này không chỉ tạo ra những ổ lây lan dịch mới mà còn để lại những chấn thương tinh thần cho những F1 may mắn không bị lây dịch bệnh.

Khi đặt hàng vạn F1 vào những khu cách li đầy rủi ro này, người ta đã nhân danh lợi ích cộng đồng. Để giảm nguy cơ lây dịch cho cộng đồng người ta sẵn sàng làm tăng nguy cơ thành F0 cho F1.

Ai xứng đáng được sống an toàn nhờ sự hi sinh của những người bị coi là F1 này.

Ngay cả những quốc gia giàu có cũng không ngăn được hàng triệu người chết vì COVID. Nhưng hãy nhìn vào tuổi của hơn một nghìn rưỡi trẻ mồ côi để thấy người tử vong ở Việt Nam bị trẻ hóa ra sao” (7).

Đặc điểm của Covid 19 là gây tử vong chủ yếu ở người già, người có bệnh nền. Những người chết trẻ trong các bệnh viện dã chiến đúng là nạn nhân, là hệ quả của chủ trương ngoáy mũi đại trà truy tìm, cách ly F0. Các chiến dịch tàn nhẫn này chính là cách tiêu thụ nhiều nhất, nhanh nhất các test kit. Ai là người đứng đầu quyền lực nhất thúc đẩy chiến dịch ấy?

Ngoài cựu Phó Thủ Tướng Vũ Đức Đam, Trưởng Ban Chỉ đạo phòng chống dịch bị thay ngựa giữa dòng, Thủ Tướng “mướt mồ hôi” xây dựng pháo đài, chiến lũy đưa xe tăng, bộ đội vào Sài Gòn chống dịch đã luôn hô hào, thúc đẩy xét nghiệm hàng ngày. Một trong những chứng tích đó là “Sáng 15-8, chủ trì Hội nghị trực tuyến sơ kết về công tác phòng, chống dịch Covid-19 với các tỉnh, thành phố Thủ tướng Phạm Minh Chính nhấn mạnh yêu cầu xét nghiệm nhanh, khoanh vùng ổ dịch và quyết tâm tách F0 ra khỏi cộng đồng trong thời gian giãn cách. TP HCM, Bình Dương nếu xét nghiệm đại trà thì rất tốt” (8).

Chỉ xem xét vụ án ở khía cạnh thổi giá, đưa nhận hối lộ, cố ý làm trái, mà bỏ qua cái chết thương tâm của hàng ngàn người trẻ, nỗi khổ cùng cực của hàng chục triệu người dân cơ quan điều tra chỉ xem xét cái chân của con khủng long đường dây tội phạm Việt Á. Khi bóp số tiền đưa hối lộ từ 800 tỉ xuống còn 100 tỉ, Công An đã chỉ xem cái chân trong cái chân. Khi bỏ qua âm mưu nghiên cứu khoa học để hợp pháp hóa việc nhập kit Tàu, dán nhãn Việt Á, là đã biến vụ án thành con chuột nhắt.

Chính phạm, ông trùm của vụ án và nhiều đồng phạm khác vẫn đang yên vị tiếp tục gieo tội ác với dân.

________

Chú thích:

1- https://tuoitre.vn/tong-giam-doc-cong-ty-viet-a-thu-loi-bat-chinh-1-200-ti-hoi-lo-cac-quan-chuc-106-ti-20230818174832732.htm

2- https://vtc.vn/xuong-san-xuat-cung-ung-ca-trieu-kit-test-covid-19-cua-viet-a-chi-rong-10m2-ar653060.html

3- https://tuoitre.vn/kit-xet-nghiem-nhanh-viet-a-nhap-tu-trung-quoc-chi-khoang-21-000-dong-2022012019404792.htm

4- https://vtc.vn/vi-sao-ong-chu-ngoc-anh-nhan-tui-qua-tien-ty-nhung-thoat-toi-nhan-hoi-lo-ar813922.html

5- https://vov.vn/phap-luat/tin-nong/vu-viet-a-doi-tuong-khai-kiem-lai-4000-ty-dong-va-boi-tron-800-ty-dong-post948309.vov

6- https://tuoitre.vn/tong-giam-doc-cong-ty-viet-a-thu-loi-bat-chinh-1-200-ti-hoi-lo-cac-quan-chuc-106-ti-20230818174832732.htm

7- https://www.facebook.com/Osinhuyduc/posts/pfbid02eNooiCGfjDm9GvXf4murKhm9koTri7ysvJpFnAjP1Fi8ePxUHS3paNoh5y4G6zsBl

8- https://nld.com.vn/chinh-tri/thu-tuong-phai-tach-bang-duoc-f0-ra-khoi-cong-dong-bang-xet-nghiem-20210815143757809.htm


 

Tham nhũng và vùng cấm

Báo Tiếng Dân

Nguyễn Tiến Tường

23-8-2023

Ai là “trùm cuối” trong các đại án giải cứu và Việt Á? Đó là câu hỏi mà người dân luôn day dứt trong những vụ án có thể xem nhơ nhuốc nhất lịch sử.

Tham nhũng trên vạn vạn sinh linh và triệu triệu sinh mệnh đồng bào là điều không phải ai cũng dám làm. Ai cũng có thể xé bỏ lòng tự trọng vì một chút lợi ích, nhưng chỉ một số ít dám xé bỏ nhân tính, họ chính là tội phạm.

Và logic bình thường, tội ác tối thượng phải đến từ quyền lực tối thượng!

Nhân dân không tin rằng những người đứng trước vành móng ngựa hôm nay có đủ quyền lực để khuynh loát những chính sách vĩ mô như vậy.

Một vài viên thư ký nhỏ nhoi, vài nhân viên chấp sự, thậm chí bộ trưởng Long và bộ trưởng Chu chỉ là tép riu trong thể chế để có thể phạm tội tày đình. Trong niềm tin của nhân dân, họ chỉ là cấp thừa hành và nhận ơn mưa móc.

Vậy, ai là ai?

Một số lãnh đạo chóp bu bất ngờ rời ghế trong đại dịch vì những “sai phạm nghiêm trọng” mà nhân dân không bao giờ được biết. Công dân một quốc gia pháp quyền phải đoán già đoán non, xâu chuỗi sự kiện và “mong ước” công lý thay vì nhìn thấy nó diễn ra như nhân quả ngẫu nhiên.

Đó là một sự bất bình đẳng nghiêm trọng. Bất bình đẳng với nhân dân. Bất bình đẳng với những người đối mặt với án tử hình. Bất bình đẳng với cả những lãnh đạo cấp cao công chính của chính thể.

Sai phạm của lãnh đạo phải được minh bạch, dù có liên quan đến đại án hay không. Vì nó là yêu cầu của quốc gia pháp trị.

Và nữa là không thể nào chống tham nhũng tuyệt đối khi mà ai đó được quyền hy sinh “số phận chính trị” để cứu chuộc “số phận hình sự”.

Nhân dân rất hoan nghênh công cuộc chống tham nhũng của lãnh đạo chính thể. Và họ mong mỏi công cụ luật pháp được sử dụng một cách công minh và không thoả hiệp.

Nếu người dân vẫn anh ách về “vùng cấm”, công cuộc ấy chưa thể nói là thành công!

Facebooker Ngọc Vũ đã bị nhà cầm quyền CSVN kết án 1 năm 6 tháng tù giam

Góc nhìn Báo chí – Công dân

Ngockong Lê

Từ Fb Võ Hồng Ly

22.08.2023

Ngày hôm nay, 22/08/2023, Facebooker Ngọc Vũ (tức Vũ Ngọc Sửu) đã bị nhà cầm quyền CSVN tại TP.HCM kết án 1 năm 6 tháng tù giam với cáo buộc “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân.”

Theo nội dung vụ án, từ ngày 19/5/2019 đến ngày 29/1/2021, chị Vũ Ngọc Sửu đã đăng tải trên Facebook cá nhân có tên “Ngọc Vũ” 3 bài viết có nội dung xuyên tạc, phỉ báng Đảng Cộng sản Việt Nam; xúc phạm, nói xấu lãnh tụ, lãnh đạo Đảng, Nhà nước.

Từ lâu không thấy chị Ngọc Vũ đăng bài. HL cứ nghĩ chị bận công việc riêng và có lẽ cũng vì đã bắt đầu chán sự đấu đá thị phi trên cõi mạng nên chị đã tạm ngừng sử dụng FB. Tuy nhiên, chị Ngọc Vũ đã bị nhà cầm quyền CSVN bắt giữ.

Được biết hôm nay là phiên toà xét xử phúc thẩm mà không biết chị Ngọc Vũ đã bị nhà cầm quyền CSVN bắt giữ khi nào và phiên tòa sơ thẩm đã diễn ra ngày nào ? Chỉ biết tại phiên sơ thẩm, toà án CS quận Phú Nhuận đã tuyên chị Ngọc Vũ 1 năm 6 tháng tù giam. Và hôm nay, toà án TP. HCM đã loại bỏ hết tình tiết giảm nhẹ của Luật sư để vẫn tuyên chị Ngọc Vũ y án.

Chị Ngọc Vũ là một trong những gương mặt phản biện sắc sảo trên FB được nhiều người biết đến. Chị là người yêu Tự Do, tôn trọng sự thật. Sống trong điều kiện gia đình sung túc nhưng chị vẫn luôn đau đáu trước những nỗi đau của đồng loại và luôn trăn trở trước hiện tình xã hội. Chị đã không cúi đầu im lặng mà đã cất lên tiếng nói phản biện từ chính lương tâm của mình.

Mong chị luôn vững vàng và bình an.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đông Du

Đàn Chim Việt

Tác Giả:  Tưởng Năng Tiến

Theo Bách Khoa Toàn Thư Wikipedia:

Phong trào Đông Du là một phong trào cách mạng ở Việt Nam đầu thế kỷ 20. Phong trào có mục đích kêu gọi thanh niên Việt Nam ra nước ngoài (Nhật Bản) học tập, chuẩn bị lực lượng chờ thời cơ cho việc giành lại độc lập cho nước nhà…

Ngày 20 tháng Giêng năm Ất Tỵ (1905), Phan Bội Châu, Đặng Tử Kính, Tăng Bạt Hổ (một thành viên cũ của phong trào Cần vương, làm người dẫn đường) xuống tàu thủy tại Hải Phòng, theo đường biển bí mật sang Quảng ĐôngHồng KôngThượng Hải rồi đi tới Hoành Tân (Yokohama) thuộc Nhật Bản…”

“Để làm tan rã phong trào Đông Du, Pháp còn ký với Nhật hiệp ước vào tháng 9 năm 1908. Theo đó, Pháp cho Nhật vào Việt Nam mua bán; đổi lại, Nhật sẽ không cho các nhà cách mạng và lưu học sinh Việt Nam ở Nhật nữa.

Như vậy (là) kể như xong!

Tới cuối thế kỷ, cũng từ Hải Phòng, Việt Nam lại phát động một phong trào Đông Du khác – ngó bộ – rầm rộ và khí thế hơn nhiều. Đợt này thì Bách Khoa Toàn Thư Wikipedia (Hà Nội) chưa kịp cập nhật, tôi cũng chỉ biết được (phần nào) là nhờ nghe qua nhà văn Bùi Ngọc Tấn.

Ông kể lại mẫu chuyện nhỏ của một vị bác sĩ, một ông công nhân và một chàng thủy thủ – cả ba đều là nhân viên thuộc công ty Liên Hợp Hải Sản Biển Đông – và chuyến Đông Du ngắn ngủi của họ (vào năm 1990) khi Nhà Nước Việt Nam vừa quyết định mở cửa ra với thế giới bên ngoài:

Ngày thứ ba ở Nhật là chủ nhật rồi. Các cửa hàng Ô sa ka vẫn đóng cửa. Không mua được gì. Leo lên boong đứng vơ vẩn, gặp Đay to sù như một con gấu nhô từ cầu thang lên cùng với một thuỷ thủ.

“Sáng nay trực à, bác sĩ ?”

“Không. Các ông đi đâu đấy ?”

“Lên phố xem có cái gì không ? Nằm mốc ở tầu làm gì.”

“Chờ tí. Tôi đi với.”

Bá chạy vội về buồng khoác cái túi giả da tòn ten một bên vai chạy ra… Ba người đi. Đi xem phố xá, xem người Nhật sống như thế nào. Và cũng cầu may, biết đâu mua được thứ gì đó. Gọi là lang thang nhưng đâu phải vô mục đích. Và vẫn cứ dán mắt vào các nhà hai bên phố.

Người ta cũng mở cửa đấy nhưng không bán hàng. Và nhà nào cũng có một túi ni lông đen để ở lòng đường sát với vỉa hè. Túi đựng rác. Bá tò mò nhìn trước nhìn sau không có ai ngoài hai người bạn, cúi xuống mở một túi ra xem: Ba chiếc cốc pha lê cực đẹp. Có chân, hoa văn vàng óng, và những mảnh vỡ của chiếc cốc thứ tư. Rác là như vậy đấy. Anh nhặt ba chiếc cốc đút vào chiếc túi tuỳ thân, mặc cho hai người bạn đồng hành chế riễu:

“Thưa bác sĩ, sao bác sĩ mất vệ sinh thế. Nhặt ở túi rác đem về uống.”

Bá cười:

“ Đẹp thế mà chỉ vỡ một chiếc họ đã vất đi thì phí quá. Đem về bày tủ li.”

Đúng là vậy. Anh không tham. Chỉ thấy không thể để ba chiếc ly pha lê nằm trong đống rác. Một sự lãng phí chẳng thể nào tha thứ.

Bỗng nhiên hiện ra trước mắt ba người một bãi rác khổng lồ. Tủ đứng, tủ nằm. Xa lông. Máy giặt. Nồi cơm điện cũ. Rồi ghế xoay. Bá ngồi ngay lên chiếc ghế xoay. Xoay một vòng. Bốn bánh xe dưới chân đưa anh đi một quãng. Chà chà. Thật mê ly. Có cái ghế xoay này đặt trong nhà ngồi thư giãn, xem sách, đọc báo hay nghe nhạc thật tuyệt vời. Bảo đảm cả thành phố không ai có.

Đang thả tâm hồn bay bổng, nhìn theo Đay và Niệm đi sâu hơn nữa vào bãi rác, bỗng nghe tiếng reo, anh giật mình đứng lên bước nhanh về phía họ: Một đống quạt bàn hiện ra trước mắt.

Cái nào cũng còn nguyên bảo hiểm, cánh, cả giây và phích điện dù có chiếc bảo hiểm đã rỉ và bầu thì đã tróc sơn. Chỉ nhìn nét mặt họ, anh cũng biết anh không có phần ở đống quạt cũ này. Vì lúc họ tìm ra, anh không có mặt, anh còn đang đu đưa với chiếc ghế xoay. Cái ghế xoay chết tiệt! Đay cùng anh thuỷ thủ nhặt quạt bàn xếp thành một hàng rồi tìm ra một chiếc gậy gỗ xâu gần chục chiếc quạt lại.

Thật sung sướng khi nghe Niệm nói: “Phần ông Bá một chiếc, thôi, cứ xâu cả vào đây, khiêng về tầu, ông ấy lấy sau.”

Thật là một tấm lòng vàng…

Khiêng vác trên vỉa hè, gặp người Nhật và cả những người mắt xanh mũi lõ sải bộ trên hè, không ai bảo ai cả ba đều cúi gầm mặt. Niệm kêu to, trấn an bạn và cũng là để trấn an chính mình:

– Làm đéo gì mà xấu hổ. Họ biết mình là ai.

Rồi trừng mắt hỏi Bá :

– Ông là người nước nào. Tôi là người Ma lai xi a. Quốc tịch Ma lai xi a chính hiệu.

Đay cười nhạt:

– Thôi. Cứ nói Căm pu chia cho xong. Dân Mã lai nó đếch thèm những thứ này đâu. Sang đây mới thấy mình là cuối hạng người. Có phải không bác sĩ ?

Bá gật đầu :

– Đúng là cuối hạng người…

Ấy thế mà khi về đến Việt Nam chúng mình lại là nhất. Chúng mình là đầu hạng người. Ai nhìn chúng mình cũng nể. Ai cũng thèm được như chúng mình. Chúng mình chon von chót vót…

Khi anh có quyết định xuống tầu vận tải nước ngoài, dù vẫn còn ở trên bờ, dù anh vẫn y xì là anh, chẳng có tí gì thay đổi, anh đã thấy mọi người nhìn anh bằng con mắt khác rồi, anh đã là một con người khác, chính anh cũng cảm thấy mình đã là một con người khác (và vợ anh càng khác nữa).

Ngay chuyến này thôi, với những ngày vắng mặt ở Việt Nam để đi sang nước Nhật này, trở về với mấy món hàng cũ trong tay, anh thực sự ở một mặt bằng khác, một nấc thang giá trị khác, một tầng lớp khác, một tầm cao khác. Đúng. Chỉ cần vắng mặt ở Việt Nam ít ngày thôi rồi trở về, anh đã là một con người khác” (Bùi Ngọc Tấn. Biển Và Chim Bói CáHội Nhà Văn. Hà Nội: 2008, 458 – 461).

Cuộc Đông Du thứ hai, xem ra, quá khoẻ khi so với chuyến đi hồi đầu thế kỷ. Lần này, chả ai phải đi chui nữa. Dân Việt đường đường chính chính dong thuyền qua đến xứ người. Họ đi từ một đất nước Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc, và được trang bị bởi Chủ Nghĩa Bách Chiến Bách Thắng Vô Địch Muôn Năm nên chả còn phải cần cầu viện ai hay cầu học (thêm) điều gì nữa ráo.

Chỉ cần đi ra nước ngoài vài hôm, rồi “trở về với mấy món hàng cũ trong tay” là nghiễm nhiên đã “thực sự ở một mặt bằng khác, một nấc thang giá trị khác, một tầng lớp khác, một tầm cao khác.”

Đúng là một phép lạ!

Phép lạ này cũng đã được ông (cựu) chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết phát biểu tại Đại Hội Việt Kiều, vào hôm 22 tháng 11 năm 2009 (“Chưa bao giờ mình lại cất cao tiếng nói như thế … và vị thế của mình bây giờ cũng ngang hàng với người ta, nói năng cũng đúng mức, đàng hoàng.”) và đã được ông TBT kiêm CTN Nguyễn Phú Trọng ân cần nhắc lại vào hôm 26/01/2017: “ Đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế như ngày nay.”

Trước đó, ý tưởng lạc quan tương tự cũng đã được tiến sĩ Phạm Duy Nghĩa diễn đạt cách khác (bóng bẩy và thâm thúy hơn) là bay cùng đàn sếu, khi ông đề cập đến chuyến công du của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng – tại Nhật Bản, hồi năm 2006 – với rất nhiều hy vọng và tin tưởng: “… về một nước VN sải cánh bay cùng các quốc gia đồng văn.

Sự hy vọng, và tin tưởng này (e) khó có thể trở thành tựu dưới chế độ hiện hành. Làm sao chúng ta có thể “bay cùng đàn sếu” khi người dân Việt vẫn còn cúi mặt xuống những bãi rác và quí vị lãnh đạo thì túi đã nặng chặt Mỹ Kim mà mắt vẫn cứ láo liên hăm hở cố … kiếm thêm chút nữa!

Vì sao Vin nô cứ mãi ‘hung hãn, u mê’?

datviet.com

Báo đảng và dư luận viên hết lời ca tụng Vinfast

Một nhà báo gốc Việt nói, bằng cách phù phép, nhồi sọ nào đó doanh nghiệp xe điện bỗng chốc hóa thân thành “toàn bộ dân tộc” từ lúc nào, được rất nhiều người cuồng tín tin là như vậy. Ai mà nói đúng sự thật về hãng là bị quy thành “quay lưng với dân tộc”, dán nhãn “phản động, 3 que”, đố kỵ, ghen ghét người giàu…

Ngoại trừ nông phẩm, thực phẩm là hàng Việt thực sự ra, phần lớn nếu ko nói là hầu hết các mặt hàng tiêu dùng (quần áo, thiết bị gia dụng, đồ nội thất…) sản xuất ở Việt Nam để tiêu thụ trong nước đều nhập khẩu phần lớn, nếu không nói là hầu hết nguyên vật liệu ngoại rồi lắp ráp, đóng gói…, gắn nhãn nội hoặc ngoại tùy theo đấy là hãng nào.

Những người thực sự sản xuất có thể làm chứng cho mình: vải nguyên liệu, hạt nhựa, thép cuộn, cụm linh kiện điều hòa, TV, điện thoại, các loại máy móc, động cơ, thậm chí cả gỗ… đều nhập hết.

Nếu là hãng có chủ là người Việt thì họ bảo là họ là hãng nội, làm hàng nội, bà con hãy tiêu dùng cái được gọi là hàng nội vì như thế là yêu nước.

Vin nô có “tín ngưỡng Phạm Nhật Vượng”

Samsung, Canon hay Nike… thì cũng quy trình như thế, làm ra giá trị nhiều hơn, có lãi nhiều hơn, đóng thuế nhiều hơn, xuất khẩu nhiều hơn nhưng mà họ không be ầm lên họ là doanh nghiệp nghiệp nội, không cần kêu gọi bà con ủng hộ họ.

Điểm sơ qua như thế để thấy rằng rất nực cười khi hãng xe điện tuyên bố ta đây đi tiên phong trong toàn dân tộc đứng ra làm xe điện, nhưng thực chất từ thiết kế trên giấy cho đến mua linh kiện, dây chuyền lắp ráp gần như 100% của ngoại, hàng làm ra thì lỗi lên lỗi xuống, xuất khẩu thì èo uột.

Ấy thế mà bằng cách phù phép, nhồi sọ nào đó doanh nghiệp đó bỗng chốc hóa thân thành “toàn bộ dân tộc” từ lúc nào, được rất nhiều người cuồng tín tin là như vậy. Ai mà nói đúng sự thật về hãng là bị quy thành “quay lưng với dân tộc”, dán nhãn “phản động, 3 que”, đố kỵ, ghen ghét người giàu…

Thực sự, chuyện các doanh nghiệp nói láo không có gì lạ, nhưng riêng trong chuyện hãng nọ họ dắt mũi, nhồi sọ được cả hàng triệu người hung hãn u mê, mình thấy lo vì ở mức độ nào đấy nó không khác gì sự tuyên truyền, độc quyền chân lý, đấu tố, hận thù thời những năm 1940, 50.

Một dân tộc mà phần đa số không chịu nghe phản biện, chỉ trích, không chấp nhận các quan điểm, lập trường khác nhau, chỉ có “đen hoặc trắng, ta hoặc địch” thì không hy vọng gì.

Trước đây cũng thế nhưng thời đó còn đóng cửa, không có Internet, giờ đã là thập kỷ thứ ba của thế kỷ 21, tức là đã 70, 80 năm rồi) mà vẫn thế thì toi rồi.

Thuc Pham Awake

https://www.datviet.com/vi-sao-vin-no-cu-mai-hung-han-u-me/