Tham quan chùa Tôn Thạnh hay chùa Ông Ngộ,

Nghệ Lâm Hồng

“Về Miền Tây du khảo – Nam Bộ quê tôi”:

Tham quan Tổ đình Tôn Thạnh, tọa lạc bên đường ĐT 835, ấp Thanh Ba, xã Mỹ Lộc, huyện Cần Giuộc, tỉnh Long An.

Tổ đình Tôn Thạnh có lịch sử hơn 200 năm. Theo sử liệu, chùa Tôn Thạnh ban đầu có tên là chùa Lan Nhã, do Thiền sư Viên Ngộ xây dựng vào năm Gia Long thứ 7 (1808). Năm Thiệu Trị thứ 5 (1845), Thiền sư Viên Ngộ thấy mình đã xuất gia 40 năm mà chưa đắc đạo nên tịch thủy 49 ngày rồi viên tịch. Tưởng nhớ đến một thiền sư suốt đời hy sinh thân mình đem lại điều lành cho chúng sinh, người dân quanh vùng còn gọi chùa Tôn Thạnh là chùa Tăng Ngộ hay chùa Ông Ngộ, Lão Ngộ.

Chùa Tôn Thạnh là ngôi chùa cổ nhất Long An ban đầu có tên là chùa Lan Nhã được Thiền sư Viên Ngộ sáng lập năm 1808.

Theo Đại Nam Nhất Thống Chí, chùa Tôn Thạnh trông “rường cột tráng lệ, vàng son huy hoàng” nổi tiếng ở đất Gia Định xưa.

Mười sáu năm sau khi Thiền sư Viên Ngộ viên tịch, chùa Tôn Thạnh đã đi vào lịch sử nước nhà với bài “Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc” nổi tiếng của nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu. Trong thời gian 3 năm (1859 – 1861), nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu đã lấy chùa Tôn Thạnh làm nơi viết văn và bốc thuốc trị bệnh cứu người. Trong trận tập kích đồn Tây Dương tại chợ Trường Bình đêm Rằm tháng 11 năm Tân Dậu (1861), một trong ba cánh nghĩa quân Cần Giuộc đã xuất phát từ chùa Tôn Thạnh đốt nhà dạy đạo, chém rơi đầu quan Hai Phú Lang Sa (cách gọi quân Pháp lúc bấy giờ theo phiên âm Hán-Việt). Cảm khái trước tấm lòng vị nghĩa của những người “dân ấp, dân lân”, nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu đã sáng tác bài “Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc” tại chùa Tôn Thạnh.

Hiện dấu tích về nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu và tác phẩm “Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc” được lưu lại ngay trong khuôn viên chùa Tôn Thạnh qua hai tấm bia, tấm thứ nhất lưu lại dấu tích của nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu xây dựng năm 1973, tấm thứ hai trích bài “Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc” xây dựng năm 1998. Ngoài ra, trong vườn còn có tháp ba tầng hình lục giác, cao 4,5m của Tổ sư Viên Ngộ với tầng trên cùng chạm nổi dòng chữ “Nam mô A di đà Phật” và tháp Tổ Tắc Thành hình vuông, ba tầng, cao 3m.

Qua nhiều lần trùng tu, chùa Tôn Thạnh ngày nay không còn nguyên vẹn cảnh ‘’rường cột tráng lệ, vàng son huy hoàng’’ như xưa. Thay vào đó là một tổng thể kiến trúc bao gồm tiền điện, chánh điện, nhà giảng, hành lang phía đông, hành lang phía tây, mái ngói, tường gạch. Tuy nhiên, chùa Tôn Thạnh vẫn giữ được nét cổ xưa qua hệ thống cột kiểu tứ tượng ở chánh điện, những tượng Phật có từ đầu thế kỷ XIX, các hoành phi câu đối chữ Hán sơn son thếp vàng và giá trị nhất là pho tượng Địa Tạng Vương Bồ tát cao 110cm, đúc bằng đồng. Trải qua nhiều năm lịch sử, chùa Tôn Thạnh vẫn giữ gần như nguyên vẹn nét cổ kính với phần lớn các chi tiết gỗ, nhiều cổ vật và tượng Phật bằng đất nung ngày xưa.

Đến viếng chùa Tôn Thạnh, thăm lại một danh lam của đất Gia Định xưa, thắp nén nhang tưởng niệm trước bảo tháp của vị cao tăng Viên Ngộ và tưởng nhớ nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu ngày nào, chắc hẳn chuyến tham quan của du khách sẽ trở nên thú vị và bổ ích hơn rất nhiều.

Sưu tầm

Ảnh chụp ngày 15/7/2018 (nhằm ngày mồng Ba tháng Sáu Mậu Tuất).

Ghi chú thêm:

Tôi có học Thầy Trần Văn Quới (1955-1957) ở trường trung học Cần Giuộc, Thầy có nhắc tới chùa Ông Ngộ với trận giặc mù u. Nghĩa quân đi chân đất, rãi trái mù u trên đất, nghĩa quân đứng trên cao. Quân Pháp ở dưới thấp, đi giày, phải leo lên (bò lên) nên bị té vì giày trận. Nghĩa quân từ trên cao chạy xuống chém quân Pháp và đó là trận chiến thắng đầu tiên của nghĩa quân với Pháp? Tôi ghi lại lời giảng bài của Thầy Quới với trí nhớ, quên trước, quên sau.  

Phạm Xuân Thăng, cựu bí thư Hải Dương, nhận gần $180,000 vụ Việt Á

Báo Nguoi-viet

August 20, 2023

HẢI DƯƠNG, Việt Nam (NV) – Ông Phạm Xuân Thăng, cựu bí thư Tỉnh Ủy Hải Dương, bị cáo buộc nhận $150,000 và 600 triệu đồng ($25,188) trong vụ Việt Á.

Báo Tiền Phong hôm 20 Tháng Tám đưa tin này và cho biết, ông Thăng đang bị Bộ Công An Việt Nam đề nghị đổi tội danh từ “vi phạm quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng” sang “nhận hối lộ.”

Ông Phạm Xuân Thăng, cựu bí thư Hải Dương. (Hình: Tiền Phong)

Theo bản kết luận điều tra, ông Phạm Xuân Thăng được ông Nguyễn Thanh Long, khi đó là bộ trưởng Y Tế, giới thiệu, đề nghị “bảo kê” cho công ty Việt Á bao thầu công tác xét nghiệm, phòng chống dịch COVID-19 tại tỉnh Hải Dương.

Sau đó, tại các cuộc họp diễn ra hồi năm 2021, Bí Thư Thăng chỉ đạo Ủy Ban Nhân Dân tỉnh ký hợp đồng với công ty Việt Á.

Cũng trong thời điểm đó, ông Phan Quốc Việt, tổng giám đốc công ty Việt Á, đến phòng làm việc của ông Phạm Xuân Thăng, đưa tổng cộng số tiền nêu trên để ông này “tạo điều kiện” cho Việt Á xét nghiệm toàn bộ công nhân tại các khu công nghiệp, người lao động ở tỉnh Hải Dương.

Bộ Công An cáo buộc, trong vụ này công ty Việt Á “lại quả” cho CDC tỉnh Hải Dương “hoa hồng” dao động từ 20-25% giá trị các hợp đồng xét nghiệm COVID-19. Tổng cộng, ông Phạm Duy Tuyến, khi đó là giám đốc CDC tỉnh Hải Dương, nhận 27 tỷ đồng ($1.1 triệu).

Ông Tuyến sau đó dùng một phần từ số tiền này chia lại cho Phạm Xuân Thăng; Phạm Mạnh Cường, cựu giám đốc Sở Y Tế Hải Dương; Nguyễn Mạnh Cường, cựu kế toán viên CDC Hải Dương, cùng một số thuộc cấp khác.

Khoản tiền còn lại được ông Tuyến chi tiêu cá nhân và thậm chí đưa 1 tỷ đồng ($41,981) cho một nhân viên bảo vệ thân tín ở CDC Hải Dương nhờ đứng tên gửi tiền tiết kiệm ở ngân hàng.

CDC Hải Dương là nơi bắt tay với công ty Việt Á theo chỉ đạo của ông Phạm Xuân Thăng. (Hình: Người Lao Động)

Sau khi ông Phạm Duy Tuyến bị bắt, vợ ông này đã nộp 12.3 tỷ đồng ($516,373) để “khắc phục hậu quả.”

Đáng nói, trước khi bị bắt hồi Tháng Chín năm ngoái, ông Phạm Xuân Thăng từng được các báo ở Việt Nam dẫn phát ngôn đề nghị Ủy Ban Nhân Dân và CDC Hải Dương “rút kinh nghiệm sâu sắc trong công tác chỉ đạo, quản lý, giám sát, phòng ngừa tham nhũng, nhất là công tác mua sắm, thanh quyết toán phục vụ phòng chống dịch.” (N.H.K)

Chuyện Bí thư tỉnh uỷ Bến Tre có ngàn tỷ ở nhà bank

Báo Tiếng Dân

Thu Hà 

19-8-2023

Uỷ viên Trung ương sở hữu ngàn tỷ đồng? 

Ngày 17-8-2023, Ủy ban Kiểm tra Trung ương công bố kết quả kiểm tra khi có dấu hiệu vi phạm đối với Lê Đức Thọ, Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Bến Tre. Theo đó, “Ủy ban Kiểm tra Trung ương Trung ương nhận thấy, ông Lê Đức Thọ đã vi phạm nghiêm trọng quy định của Đảng, pháp luật của Nhà nước, quy định những điều đảng viên không được làm và trách nhiệm nêu gương trong việc kê khai, minh bạch tài sản, thu nhập; giải trình nguồn gốc và biến động tài sản không trung thực, không đầy đủ, không đúng quy định”.

Chân dung bí thư tỉnh uỷ Lê Đức Thọ. Nguồn: VNN

Lê Đức Thọ sinh năm 1970, quê Phú Thọ, có học vị Tiến sĩ quản lý kinh tế. Ông trúng cử Ủy viên Trung ương Đảng khóa 13, nhiệm kỳ 2021 – 2026. Thọ có thời gian dài công tác trong ngành ngân hàng. Từ tháng 4/2014 đến tháng 10/2018, Lê Đức Thọ là thành viên HĐQT, kiêm Tổng Giám đốc VietinBank; từ ngày 31/10/2018, Thọ là Chủ tịch HĐQT VietinBank.

Sau đại hội 13, đến tháng 7/2021, Lê Đức Thọ được điều động giữ chức Bí thư Tỉnh ủy Bến Tre, nhiệm kỳ 2020-2025. Để vào được Uỷ viên Trung ương, hầu hết nhân sự đều có bảng lý lịch “đỏ rực”. Thọ cũng không ngoại lệ.

Bố Lê Đức Thọ là ông Lê Học Thức, sinh năm 1943, từng là Uỷ viên Uỷ ban Kiểm tra tỉnh uỷ Vĩnh Phú (gồm Vĩnh Phúc và Phú Thọ), huy hiệu 55 năm tuổi đảng. Mẹ là bà Ngô Thị Dự, sinh năm 1942 (đã mất) từng giữ chức Phó Chánh án Toà án tỉnh Vĩnh Phú, huy hiệu 50 năm tuổi đảng. Anh trai là Lê Trung Dũng, đương chức Thượng tá, Chánh án Toà án quân sự Quân khu 2.

Lê Trung Dũng được bổ nhiệm Chánh án Quân khu 2. Nguồn: Quân Khu 2

Vợ Lê Đức Thọ là Trần Thị Minh Vỹ, hiện giữ chức Phó giám đốc Kho bạc Nhà nước quận Thanh Xuân, Hà Nội. Vỹ là con gái cụ Trần Văn Nho (1938- 2022) cựu Giám đốc Ngân hàng nhà nước tỉnh Vĩnh Phúc, cựu Phó Chủ tịch thường trực UBND tỉnh Vĩnh Phúc. Tang lễ cụ Nho hồi tháng 7/2022 được tổ chức trang trọng, có cả vòng hoa của TBT Nguyễn Phú Trọng và CTN Nguyễn Xuân Phúc gửi viếng.

Dựa vào thế lực của bố vợ, Lê Đức Thọ nhanh chóng tiến thân thần tốc trong ngành ngân hàng, lẫn guồng máy chính trị của đảng cộng sản. Tiền của Lê Đức Thọ, cùng với sự nâng đỡ của người đồng hương Uỷ viên Bộ Chính trị Nguyễn Văn Bình, nên Lê Đức Thọ giành được vé chính thức Uỷ viên Trung ương đảng khoá 13 khi vừa bước qua tuổi 40. Tương lai đang rộng mở, hoạn lộ thênh thang phía trước với Uỷ viên Trung ương trẻ tuổi như Lê Đức Thọ.

Trước khi bị Uỷ ban Kiểm tra Trung ương bêu tên, đã có thông tin từ nội bộ rò rỉ cho biết, bí thư tỉnh uỷ Bến Tre có khối tài sản khổng lồ “tích cóp” sau nhiều năm nắm giữ các vị trí chủ chốt trong hệ thống ngân hàng. Ước tính số tiền được gởi trong các nhà bank, đứng tên vợ chồng Lê Đức Thọ và các con lên đến cả ngàn tỷ đồng.

Chưa hết, vợ chồng ông Lê Đức Thọ còn sở hữu nhiều biệt thự sang trọng ở các tỉnh thành, cùng nhiều bất động sản giá trị và cổ phần trong hệ thống ngân hàng thương mại. Thông tin bí mật về khối tài sản của Lê Đức Thọ được nội bộ ngân hàng tuồn ra ngoài, phục vụ cho phe nhóm tấn công, thanh trừng lẫn nhau để tranh giành quyền lực trước đại hội 14 của đảng.

Các cán bộ lắm tiền, xuất thân từ ngành ngân hàng nhảy sang chính trường phải kể đến Nguyễn Văn Bình, Lê Minh Hưng, Nguyễn Văn Thắng và nay là Lê Đức Thọ. Lần này, Thọ bị “đánh” phủ đầu ngay giai đoạn giới thiệu nhân sự Ban chấp hành Trung ương khoá 14 là điều rất lạ. Lạ ở chỗ, các phe ra tay khá sớm so với các kỳ đại hội trước đây.

Thật ra, trong thể chế độc tài đảng trị, không ai có thể đưa ra con số thống kê cụ thể được, vì “của chìm của nổi” đều được các Uỷ viên Trung ương che giấu rất kỹ. Tuy vậy, việc các Uỷ viên Trung ương có khối tài sản hàng ngàn tỷ đồng trên đất nước này là chuyện rất đỗi bình thường.

Những chính trị gia được đồn đoán có tài sản lên đến hàng tỷ Mỹ kim đó là: Nguyễn Tấn Dũng, Tô Huy Rứa, Lê Thanh Hải, Hoàng Trung Hải, Nguyễn Văn Bình, Nguyễn Bá Thanh… Cứ nhìn Trần Đình Thành, cựu bí thư tỉnh ủy Đồng Nai cầm của Nguyễn Thị Thanh Nhàn số tiền 14,5 tỷ, cựu bộ trưởng Nguyễn Thanh Long cầm của Phan Quốc Việt 2,25 triệu Mỹ kim chỉ trong một phi vụ, thì cả nhiệm kỳ Uỷ viên Trung ương, họ sẽ vơ vét được bao nhiêu tiền hội lộ. Chưa kể đến tiền họ bán “ghế”, bán đất đai công sản, nhận phần trăm “hoa hồng” lót tay từ hàng trăm ngàn tỷ đầu tư dự án công.

Nếu như Lê Đức Thọ “núp” đâu đó với vai trò bí thư ở một tỉnh miền núi phía Bắc, hoặc làm cấp phó trong một ban đảng, thì chắc chắn sẽ an toàn. Dư luận cho rằng, Lê Đức Thọ lộ ý định tranh ghế Thống đốc Ngân hàng nhà nước của Nguyễn Thị Hồng, là nguyên nhân chính khiến ông ta bị các đồng chí của mình “làm thịt”. Sắp đến, Lê Đức Thọ có thể sẽ nhận mức kỷ luật “cảnh cáo”. Đồng nghĩa với việc Thọ hết cơ hội tái cử Uỷ viên Trung ương và chính thức giã từ sân chơi chính trị tại đại hội 14.

Ngày 7-7-2023, Bộ Chính trị ban hành Kế hoạch số 17-KH/TW về “xây dựng quy hoạch BCH Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư khóa XIV, nhiệm kỳ 2026-2031” do TBT Nguyễn Phú Trọng làm trưởng ban. Theo đó, phần quy hoạch BCH Trung ương đang ở quy trình phát hiện, giới thiệu nhân sự. Các tỉnh, thành ủy, tổ chức Đảng trực thuộc trung ương phải hoàn tất nhiệm vụ này trước ngày 15-8- 2023 để Ban Tổ chức Trung ương tổng hợp, báo cáo Ban chỉ đạo đi vào quy trình tiếp theo là phê duyệt ở trung ương.

Chính trường hay chiến trường?

Cuộc đua tranh giành quyền lực chính trị đã chính thức bắt đầu. Từ nay đến hội nghị Trung ương 8 vào đầu tháng 10/2023, thời điểm chốt danh sách nhân sự ứng viên BCH Trung ương khoá 14 sẽ còn những cuộc thanh trừng đẫm máu. Các phe nhóm sẽ tận dụng tối đa chiến dịch “đốt lò” của Nguyễn Phú Trọng để loại bỏ, tiêu diệt các đối thủ chính trị. Tiền và tham vọng quyền lực luôn là tầm ngắm và đích đến của các chính trị gia cộng sản.

Đằng sau lớp áo “đạo đức cách mạng vô sản” là những bộ mặt nhầy nhụa, “ăn của dân không chừa bất cứ thứ gì”. Chính trường Việt Nam đã, đang và sẽ hứa hẹn những kịch bản gay cấn, khốc liệt.

Quan không sợ tù

Báo Tiếng Dân

Chu Mộng Long

20-8-2023

Trong Bát phố Hải Phòng, phần cuối, Bảo Sinh viết:

“Sau khi bị kết án, Dương Tự Trọng bị giam tại Tam Đảo. Nghe nói anh em văn nghệ sĩ Hà Nội vào thăm nơi Trọng ở rất đầy đủ tiện nghi do Trọng tự bỏ tiền túi ra xây, mãn hạn tù sẽ bị sung công. Trọng vẫn râu hùm, hàm én, mày ngài như xưa.” (hết trích).

Đọc đến đoạn này, buộc tôi phải đối chiếu với hình ảnh các quan trước tòa để thấy, đa số các quan đều mang vẻ đẹp văn hóa thổ đu: “đ*o sợ!” Không ngẫu nhiên mà trong vụ án Chuyến bay giải cứu, có thằng nói đi tù là “đi an dưỡng”, có thằng cao hứng làm thơ, có thằng lẩy Kiều… Những thằng xin giảm án chẳng qua là sợ án tử hình, tức sợ chết. Còn nộp lại tiền sai phạm, tiền hối lộ thì thằng nào cũng nộp nhanh, nộp đủ. Nhanh vì nhà có sẵn tiền. Đủ là đủ cho cái án của sự vụ bị lộ, còn số tiền chưa bị lộ đang cất giữ ở nhà hay ở ngân hàng nước ngoài thì thừa, có lẽ nhiều không kể xiết.

Dương Tự Trọng không ở diện tham nhũng mà thừa tiền xây luôn nơi ở đầy đủ tiện nghi trong tù thì những đứa tham nhũng có thể xây biệt phủ hay lâu đài để làm vua trong đó. Có khi cả đàn văn nghệ sĩ tự nguyện kéo vào ở chung để được bưng bô và được ca hát, làm thơ ngợi ca những ông vua của mình.

Thảo nào khi Ủy ban tư pháp Quốc hội đề nghị nới nhiều thứ quyền cho phạm nhân thì Bộ trưởng Tô Lâm phải lo lắng “chế độ phạm nhân cao, nhiều người sẽ tìm cách để đi tù”.

Tôi hình dung, luật lâu nay siết chặt phạm nhân là cho thằng dân. Còn Quốc hội đòi nới luật đến mức làm Bộ trưởng Tô Lâm phải lo lắng là cho thằng quan.

Tôi tin chắc không thằng dân nào muốn đi tù, trừ thằng Chí Phèo thời thực dân có lần nói với Bá Kiến: “Thưa ông, con xin được vào tù, vì ở tù sướng quá! Hay ông cho con giết ai đó để con được vào tù?” Sự thực là thằng Chí nó dọa cụ Bá chứ nhà tù thời đó làm gì mà sướng quá? Nếu sướng thì các chiến sĩ cộng sản đã không tìm cách vượt ngục và tiếp tục đấu tranh cách mạng! Thằng dân thời nay nghèo rách đít, khó có thể vào tù mà hưởng lạc vinh hoa và có người hầu hạ. Không chừng có thể chết bất đắc kì tử từ sợi dây thắt lưng hay bị đầu gấu cho ăn đòn mập mình chứ đừng nói “sướng quá!”

Chỉ có thể là thằng quan, chúng không muốn vào tù thì cũng có thể, chứ không phải sợ vào tù. Số tiền bị tòa kêu nộp phạt chẳng là gì nếu quan biết rõ chốn quan trường như canh bạc đỏ nhiều hơn đen, đỏ ngàn cuộc thì đen chẳng qua chỉ bị một vụ. Rủi bị lộ rồi thì xây luôn lâu đài, biệt phủ trong tù mà hưởng lạc. Cho nên khi đi cúng chùa, đứa nào cũng Nam mô Tây phương Cực lạc… Cõi Tây phương ấy không ở thế giới tự do như bên Mỹ bên Âu thì ở trong tù vậy!

Chúc các quan trong phiên tòa về vụ Việt Á sắp tới được cực lạc như ý. Nhà nước ta văn minh, không phải như thời phong kiến thực dân đi tù là đi đày. Các quan cứ theo gương Dương Tự Trọng mà làm. Ra tù, cởi chiếc áo đội bóng Juve ra khỏi thân thì là vẫn râu hùm, hàm én, mày ngài như xưa!

Vào tù không mất tiền mua,

Chỉ mất tiền để làm vua trong tù.

SƯỚNG THẬT: NHẬN TIỀN CẢM ƠN THÌ KHÔNG BỊ KẾT TỘI NHẬN HỐI LỘ!

Oanh Lý Vy

Báo Công Lý đăng kết luận điều tra về 2 ông trùm của Bộ Khoa học và Công nghệ:

1) Chu Ngọc Anh và Phạm Công Tạc “Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước gây thất thoát, lãng phí”, cụ thể số tiền 19 tỉ đồng tài sản nhà nước. Hành vi của Chu Ngọc Anh và Phạm Công Tạc là lợi dụng quyền hạn chuyển kết quả công trình nghiên cứu Kittest Covid từ vốn nhà nước 19 tỉ đồng và từ công sức của cán bộ Học viện quân y thành sở hữu tư nhân của Việt Á.

Vậy là cơ quan điều tra chỉ tính vốn 19 tỉ ngân sách, không tính công của tập thể Học viện quân y mà báo chí quảng bá là ăn ngủ tại phòng thí nghiệm hàng năm trời?

2) Chu Ngọc Anh nhận túi tiền 200.000 USD, Phạm Công Tạc nhận 50.000 USD từ Phan Quốc Việt chỉ là “tiền cảm ơn”, không thể kết tội “nhận hối lộ”. Lý do “các ông Chu Ngọc Anh, Phạm Công Tạc không trao đổi, bàn bạc, thỏa thuận gì với Phan Quốc Việt về việc đưa nhận tiền, không gây khó khăn nhằm mục đích phải đưa tiền”.

Vậy là cứ lấy tài sản của nhà nước, công lao của công chức, viên chức giao cho tư nhân mua bán, tư nhân tự giác lại quả cho tiền tỉ thì không mắc tội nhận hối lộ!

Trời ạ, các quan chưa bị lộ nhìn vào gương này mà rút kinh nghiệm. Cứ bán đứng tài sản, thậm chí bán cả đất nước này cho giặc, được giặc lại quả cho tiền tỉ thì nhiều lắm chỉ mắc tội “Vi phạm quy định về quản lý…”. Tội này nhẹ hều. Cùng lắm là bồi thường số tiền gây thất thoát, còn tiền tỉ gọi là “cảm ơn” kia thì dùng an dưỡng ít năm trong tù lẫn khi ra tù.

Thảo nào công an thổi phạt xe vi phạm luật giao thông, lái xe nhét túi công an một nửa số tiền theo quy định để được chạy tiếp, và kết quả là chẳng mấy khi công an bị kết tội nhận hối lộ. Lái xe tự giác gửi tiền “cảm ơn” chứ có thoả thuận nào?

Thảo nào cựu điều tra viên Hoàng Văn Hưng trong vụ Chuyến bay giải cứu cãi phăng phăng giữa tòa, rằng y không mắc tội nhận hối lộ. Nếu dựa theo kết luận của cơ quan điều tra trong vụ này, ngay cả khi có bằng chứng quả tang, Hoàng Văn Hưng vẫn cãi đúng, vì y có thỏa thuận nhận 800.000 USD với tướng Tuấn hay đám Hằng, Sơn đâu hè? Bọn này tự giác mang vali đến “cảm ơn” đấy chứ!

Nếu tòa sắp tới mà xử như kết luận điều tra thì các lãnh đạo chưa bị lộ ngu gì không “vi phạm quy định về quản lý…”?

Tớ đang tìm cách lấy cái gì của nhà nước để bán đứng cho tư nhân đây, tư nhân cứ bán lại, lãi thì cứ tự giác mang tiền đến cho tớ, “tớ cảm ơn”!

Chu Mộng Long

—-

Bài trên báo Công Lý. Hình ảnh Chu Ngọc Anh họp báo đánh bóng tên tuổi cho Việt Á. Chu Ngọc Anh cùng Nguyễn Thanh Long cúng vong linh 30 ngàn người chết vì dịch, có lẽ vì Chu Ngọc Anh thành tâm hơn nên dù đen mà vẫn còn đỏ.

Tôi khẳng định, cái gốc của vụ án này là ở Chu Ngọc Anh chứ không phải Nguyễn Thanh Long. Bởi nếu không có sự bán đứng từ ông trùm khoa học và công nghệ, oắt con Phạm Quốc Việt lấy danh nghĩa gì để mua bán, nhập lậu và khống giá kittest?

Sài Gòn năm xưa – Vương Hoài Uyên

Vương Hoài Uyên

Posted by GLN

Đầu thập niên 70, tôi bước chân vào giảng đường đại học. Từ miền Trung vào, Sài Gòn đối với tôi như một miền đất hứa vừa hấp dẫn, vừa hứa hẹn những điều mới lạ.

Hồi đó, đậu được mảnh bằng tú tài toàn phần cũng khó như thi đậu vào một trường đại học lớn bây giờ. Cả lớp 60 học sinh chỉ đậu có sáu đứa. Chín mươi phần trăm phải thi lại vào kỳ hai. Ở một thành phố nhỏ của miền Trung như quê tôi, con gái đỗ tú tài toàn phần có thể đếm trên đầu ngón tay.

Vào đến thành phố được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông, tôi thấy cái gì cũng lạ lẫm. Từ những tòa nhà cao tầng, đến những con đường xe cộ tấp nập, đến những cô gái Sài Gòn ăn mặc theo mốt Hippy (1), rồi áo dài tay Raglan, mini jupe…

Ngày Văn Khoa khai giảng, số lượng sinh viên đông đến mức chóng mặt. Nữ sinh viên thì quá nhiều cô đẹp, cô nào cũng ăn diện ngất trời như đi dạ hội.

Sau này, tôi còn biết Đại Học Văn Khoa Sài Gòn cũng là nơi nhiều ca sỹ nổi tiếng thời đó đang theo học như Hoàng Oanh, Thanh Lan, Từ Dung… Và các nhạc sỹ như Trịnh Công Sơn, Từ Công Phụng… thỉnh thoảng vẫn thấy xuất hiện tại đây.

Ngay cả khí hậu Sài Gòn hồi đó cũng là một điều lạ lẫm. Những năm tháng đó chưa có biến đổi khí hậu như bây giờ. Trời nắng nóng quanh năm, thỉnh thoảng vào mùa Hè có những cơn mưa giông đến thật nhanh, thật ào ạt. Người đi đường chỉ cần tạt vào một mái hiên đứng trú mưa khoảng ba, bốn phút là cơn mưa dứt hẳn. Và nắng lại bừng lên chói chang gay gắt như chưa từng có cơn mưa bao giờ.

Mưa Sài Gòn khác hẳn với mưa miền Trung. Ngoài đó, mùa mưa kéo dài lê thê hết ngày nọ đến ngày kia, có khi kéo dài cả mươi ngày, tuần lễ là chuyện thường. Đi học hầu như lúc nào cũng mang áo mưa, hai vạt áo dài trắng bao giờ cũng gấp lên, hai ống quần trắng bao giờ cũng buộc túm bằng hai sợi dây thun, nếu không muốn bị dính đầy bùn nước. Mùa lạnh, đi học sớm hai hàm răng đánh vào nhau lập cập, hai bàn tay tê cóng thu trong tà áo dài.

Vào Sài Gòn quanh năm không cần có áo mưa, cũng không cần mặc áo lạnh, tôi thấy hành trang đi học của mình đơn giản hơn nhiều. Và những người bạn Sài Gòn học cùng giảng đường cho tôi cảm nhận tính cách người Nam hồn hậu tự nhiên, ít rào đón như người miền Trung. Có khi họ giành chỗ cho bạn nhưng bạn chưa đến, họ vui vẻ vẫy tôi đến ngồi vào chỗ, khi thấy tôi đi trễ phải trải giấy dưới nền mà ngồi – chuyện thường ngày ở những giảng đường đông đúc như Văn Khoa Sài Gòn.

Ngày Văn Khoa khai giảng, số lượng sinh viên đông đến mức chóng mặt… (Hình: Khoa Văn Học)

Nhà trọ cách trường không xa lắm, nên hàng ngày đi học tôi vẫn đi bộ. Hôm nào cũng đi qua cầu Phan Thanh Giản, (2) để đến trường. Những hôm có thời khóa biểu học cả ngày, tôi mua một ổ bánh mì, một chai nước. Buổi trưa, bạn bè ở lại giảng đường khá đông, người nào cũng gặm bánh mì, nói chuyện rôm rả, rồi ngả lưng xuống ghế giảng đường. Trước giờ vào học không quên rãi sách vở ở các dãy ghế có tay quay để dành chỗ cho bạn.

Hồi đó, không hiểu sao khu trung tâm Sài Gòn có một sức hấp dẫn kỳ lạ đối với tôi. Từ Đại Học Văn Khoa ở đường Đinh Tiên Hoàng, tôi đi bộ xuống chợ Bến Thành, lang thang qua những con đường như Lê Thánh Tôn, Nguyễn Huệ. Lê Lợi… như thể phải đến đấy mới thấy được linh hồn Sài Gòn.

Đến trung tâm Sài Gòn, thế nào tôi cũng ghé vào nhà sách Khai Trí để thấy cả một thế giới tri thức của con người Đông Tây kim cổ. Không có tiền mua thì tôi coi… cọp. Rồi sà vào những đống hàng hóa bán solde (3) đổ đống ven lề đường với vải vóc. giày dép… Túi tiền sinh viên chỉ cho phép tôi mua những món hàng như thế. Bây giờ nghĩ lại, tôi ngạc nhiên không hiểu sao ngày xưa mình lại có thể đi bộ khỏe thế. Có lẽ vì vui nên không thấy đường dài.

Một lần vào ngày Chủ Nhật, tôi đi xe Velo- Solex lên nhà một người chị ruột ở đường Lê Đại Hành. Lúc đi ngang qua Học Viện Quốc Gia Hành Chánh (4), do mất bình tĩnh khi tránh một người đi bộ ngang qua đường, tôi bị té xe ngã giữa đường, bị một vết thương rách da ở cằm. Mấy người dân sống ở gần đó chạy đến đưa dầu cho tôi thoa. Đau thì ít, sợ thì nhiều, tôi hoảng hốt chẳng biết phải làm gì.

Hồi đó, đâu có điện thoại để gọi người thân như bây giờ. Lúc đó, một anh thanh niên đi xe Honda dừng xe đỡ tôi dậy. Anh bảo tôi gởi tạm chiếc xe Velo cho một thanh niên đang ngồi sửa xe đạp ven đường trước Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, để anh chở tôi đến bệnh viện may vết thương ở cằm. Tôi đã gởi xe cho anh thanh niên không hề quen biết này, mà không hề có chút nghi ngại để cho anh thanh niên kia chở đến bệnh viện.

Chủ Nhật, tôi đi xe Velo- Solex lên nhà một người chị ruột. (Hình minh hoạ: Ngo-Quyen.org)

Vị bác sĩ vừa may vết thương ở cằm tôi, vừa nói: “Em mà không may chỗ vết thương này thì sẽ trở thành một cái sẹo to đấy.”

May xong vết thương, anh thanh niên tốt bụng kia lại chở tôi về chỗ cũ. Từ xa, tôi đã thấy chiếc xe Velo – Solex của tôi vẫn dựng bên đường.

Tôi cảm ơn hai người thanh niên không quen biết kia và nghĩ sao Sài Gòn lại có nhiều người tốt như vậy. Nếu là người gian, anh thanh niên kia có thể thu dọn đồ nghề rồi mang luôn chiếc xe của tôi đi thì ai biết đâu mà tìm. Hình ảnh hai con người tốt bụng đó vẫn mãi mãi ở trong ký ức tôi với lòng cảm mến và biết ơn sâu sắc.

Sau này, trải qua bao nhiêu năm, có dịp vào Sài Gòn đi ngang qua con đường Trần Quốc Toản, ngang qua Học Viện Quốc Gia Hành Chánh (5) năm xưa, tôi vẫn nhớ về chuyện xưa với một chút ngậm ngùi dâu bể.

Bây giờ – mấy chục năm sau – khi đã sống định cư ở thành phố Sài Gòn, có dịp chứng kiến cảnh cướp giật, hôi của ngoài đường mỗi khi có tai nạn xảy ra, hoặc sự vô cảm, thờ ơ của người Sài Gòn mỗi khi có tai nạn thương tâm ngoài đường, tôi lại bồi hồi nhớ lại hình ảnh Sài Gòn năm xưa cách đây năm mươi năm, hơn nửa thế kỷ.

Mức độ văn minh hiện đại của cuộc sống tỷ lệ nghịch với sự băng hoại của thế thái nhân tình! Hai người thanh niên tốt bụng ngày xưa bây giờ làm gì? Ở đâu? Còn sống hay đã chết? Nếu còn sống, họ đã là những ông già trên dưới tám mươi tuổi.

“Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?”
(Vũ Đình Liên)

Trong lòng tôi, họ mãi mãi vẫn là biểu tượng cho một Sài Gòn nhân hậu năm xưa.

________

(1) Mốt HIPPY: Mốt thịnh hành vào cuối thập niên 60, đầu thập niên 70.
(2) Cầu Phan Thanh Giản: Bây giờ là cầu Điện Biên Phủ.
(3) Bán solde: Bán hạ giá, từ thông dụng hồi đó.
(4) Đường Trần Quốc Toản: bây giờ là đường 3 Tháng Hai.
(5) Học Viện Quốc Gia Hành Chánh: bây giờ là Học Viện Hành Chánh Quốc Gia.

Vụ Việt Á: Tiền hối lộ lên tới 106 tỷ đồng, riêng cựu bộ trưởng y tế nhận 51 tỷ

VOA Tiếng Việt

Công ty Việt Á đã hối lộ cho các quan chức 106 tỉ đồng cách đây khoảng 3 năm, trong đó, riêng bộ trưởng y tế khi đó là ông Nguyễn Thanh Long đã nhận 51 tỷ. Việt Á làm như vậy để được cấp phép lưu hành cũng như được tạo điều kiện nâng khống giá bộ xét nghiệm COVID-19, theo kết luận điều tra vừa được công an công bố hôm 18/8.

Vụ án được gọi tắt là “test kit Việt Á” là đại án thứ hai xảy ra trong đại dịch COVID-19 sắp được đưa ra xét xử sau vụ “chuyến bay giải cứu” đã xét xử hồi tháng trước.

Tổng cộng có 38 bị can bị Cơ quan Cơ quan cảnh sát điều tra, Bộ Công an, truy tố, trong đó có nhiều quan chức – ít hơn so với 54 bị cáo trong vụ “chuyến bay giải cứu” mà trong đó cũng có nhiều quan chức các bộ.

Ba quan chức cao nhất bị đề nghị truy tố là cựu Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thanh Long, cựu Bộ trưởng Khoa học-Công nghệ Chu Ngọc Anh cùng cựu Bí thư Tỉnh ủy Hải Dương Phạm Xuân Thăng – tất cả đều nằm trong Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam.

Ngoài ra, các ông Nguyễn Văn Trịnh, trợ lý cựu Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam, và ông Phạm Công Tạc, cựu Thứ trưởng Bộ Khoa học-Công nghệ, cũng đối diện khả năng bị truy tố trong vụ án. Để so sánh, trong vụ “chuyến bay giải cứu”, quan chức cao nhất bị truy tố là một thứ trưởng Ngoại giao – ông Tô Anh Dũng.

Kết luận điều tra xác định họ đã ‘có hành vi nhận hối lộ, gây thiệt hại đặc biệt nghiêm trọng cho công quỹ’.

Về phía đưa hối lộ, ông Phan Quốc Việt, chủ tịch kiêm tổng giám đốc Công ty Việt Á, được xác định đã hối lộ 106 tỉ đồng để được lưu hành và nâng khống giá bộ xét nghiệm COVID-19, khiến ngân sách nhà nước mất 432 tỉ đồng chạy vào túi doanh nghiệp này, theo kết luận điều tra được Tuổi Trẻ dẫn lại.

Bản kết luận nói rằng ông Việt đã đi cửa sau với ông Trịnh Thanh Hùng, một phó vụ trưởng của Bộ Khoa học và Công nghệ, để đưa Việt Á tham gia vào dự án nghiên cứu sản xuất bộ xét nghiệm COVID-19 của Bộ này, sau đó biến đề tài của Bộ thành sản phẩm riêng của Việt Á để họ sản xuất lưu hành.

Trong giai đoạn tiếp theo, ông Việt đã hối lộ cho ông Nguyễn Thanh Long để được ông Long chỉ đạo Bộ Y tế cấp số lưu hành và cho lưu hành chính thức bộ test kit của Việt Á. Cũng Bộ Y tế đã phê chuẩn mức giá bán là 470.000 đồng cho một bộ xét nghiệm, trong khi giá thành đã bao gồm 5% lợi nhuận chỉ chưa tới 1/3 mức giá trên.

Sau đó, Bộ Y tế và chính quyền các tỉnh, thành đã chi ngân sách nhà nước để mua các bộ xét nghiệm với giá cắt cổ này của Việt Á để sử dụng cho công tác chống dịch trong nước.

Kết luận điều tra cho biết trong giai đoạn đại dịch bùng phát trong hai năm 2020 và 2021, công ty Việt Á đã bán ra 8,3 triệu bộ xét nghiệm với giá trị hơn 3,9 ngàn tỉ đồng, góp phần đưa doanh thu của họ đạt hơn 4,2 ngàn tỷ đồng.

Ngoài ông Long được hối lộ 51 tỉ, thư ký ông Long là Nguyễn Huỳnh nhận 4 tỉ đồng, Trịnh Thanh Hùng, người kết nối cho Việt Á tham gia dự án sản xuất test kit của Bộ Khoa học-Công nghệ, được lót tay 8 tỉ.

Các ông Chu Ngọc Anh, cựu Bộ trưởng Khoa học-Công nghệ, Nguyễn Văn Trịnh cựu trợ lý phó thủ tướng và cựu Thứ trưởng Khoa học-Công nghệ Phạm Công Tạc cũng được Phan Quốc Việt đưa ‘tiền cảm ơn’. Hai ông Anh và Trịnh được ‘cảm ơn’ 200.000 đô la còn ông Tạc nhận 50.000, cũng theo kết luận điều tra được Tuổi Trẻ dẫn lại.

Riêng ông Chu Ngọc Anh được cơ quan điều tra xác định là ‘nhận túi quà cảm ơn’ từ ông Phan Quốc Việt nhưng ông ‘đem cất mà không kiểm tra bên trong có gì’ nên ‘không biết có 200.000 đô la’.

Ông Anh được cho là đã ‘không trao đổi, thỏa thuận gì’ với Phan Quốc Việt về tiền cảm ơn và cũng ‘không gây khó khăn’ cho ông Việt để vòi tiền.

VOATIENGVIET.COM

Vụ Việt Á: Tiền hối lộ lên tới 106 tỷ đồng, riêng cựu bộ trưởng y tế nhận 51 tỷ

Cựu Bộ Trưởng Nguyễn Thanh Long nhận $2.5 triệu vụ Việt Á

Báo Nguoi-viet

August 18, 2023

HÀ NỘI, Việt Nam (NV)  Ông Nguyễn Thanh Long, cựu bộ trưởng Y Tế, nhận $2.5 triệu trong vụ Việt Á.

Báo Tuổi Trẻ hôm 18 Tháng Tám dẫn bản kết luận điều tra vụ án này của Bộ Công An.

Ông Nguyễn Thanh Long, cựu bộ trưởng Y Tế. (Hình: VNExpress)

Ông Nguyễn Thanh Long bị quy chụp “có hành vi lợi dụng chức vụ, quyền hạn làm trái các quy định của pháp luật trong việc cấp số đăng ký lưu hành, hiệp thương giá và kiểm tra giá hiệp thương kit xét nghiệm COVID-19, gây thiệt hại đặc biệt nghiêm trọng tài sản nhà nước.”

“Ông Long có vai trò thực hiện, giám sát công tác phòng chống dịch nhưng lại bị bắt vì những sai phạm liên quan đến vụ án công ty Việt Á hối lộ các quan chức hàng trăm tỷ đồng (hàng triệu đô la) để thông đồng nâng khống giá kit xét nghiệm COVID-19,” tờ Tuổi Trẻ cho biết thêm.

Sau khi tin ông Nguyễn Thanh Long bị bắt hồi Tháng Sáu năm ngoái được xác nhận, báo Dân Việt cho hay nhà của ông Nguyễn Thanh Long nằm ở vị trí khu biệt thự liền kề tại 671 Hoàng Hoa Thám, quận Tây Hồ, Hà Nội, được giới môi giới bất động sản ước tính có giá trị khoảng 30-40 tỷ đồng ($1.2 triệu-$1.6 triệu) mỗi căn.

Cũng trong vụ Việt Á, ông Chu Ngọc Anh, cựu bộ trưởng Khoa Học và Công Nghệ, cựu chủ tịch thành phố Hà Nội, bị truy tố với cáo buộc “vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước gây thất thoát, lãng phí.”

Theo các báo ở Việt Nam, trong vụ Việt Á, ông Ngọc Anh nhận một cái túi đựng $200,000 nhưng ông này… “không biết trong túi có tiền.”

Hiện tại, trong lúc thời điểm mở phiên tòa xử vụ Việt Á chưa được công bố, đảng CSVN đã đánh tiếng trước rằng sẽ có nhóm bị can “được tha, miễn tội.”

Báo Dân Trí hôm 16 Tháng Tám dẫn lời ông Nguyễn Văn Yên, phó trưởng Ban Nội Chính Trung Ương, về chủ trương “phân loại xử lý tội phạm” trong vụ án Việt Á, được chia nhỏ ra thành 33 vụ án với 111 bị can.

Ông Yên cho biết: “Có nhóm [bị can] được miễn truy cứu trách nhiệm hình sự. Đây là nhóm thứ yếu, phụ thuộc, phải thực hiện theo mệnh lệnh và không có động cơ vụ lợi. Họ không được hưởng lợi, ở tuyến đầu chống dịch và chủ yếu vi phạm trong hoạt động đấu thầu.”

Công an tiến hành bắt giữ ông Nguyễn Thanh Long tại tư gia hồi đầu Tháng Sáu năm ngoái. (Hình: Thanh Niên)

“Trong bối cảnh đại dịch COVID-19 xảy ra và cần kit xét nghiệm ngay, những người nhận chỉ đạo từ cấp trên có người đã phải làm mọi cách để có kit xét nghiệm cho dân, nhưng đó là vì cái chung,” ông Yên nói.

“Vi phạm đã để lại hậu quả lớn, hành vi sai có hậu quả phải xử lý nhưng bối cảnh như thế nên Ban Chỉ Đạo [Trung Ương Về Phòng Chống Tham Nhũng] thống nhất chủ trương tha, miễn cho nhóm này. Tất cả hậu quả của sai phạm chỉ xử lý với người chủ mưu, cầm đầu và kẻ hưởng lợi,” theo báo Dân Trí.

Tuy vậy, ông này không đề cập cụ thể danh tính các quan chức nào “may mắn” được xếp vào nhóm bị can “được tha, miễn tội” trong vụ Việt Á.

Ông Nguyễn Văn Yên cũng nhấn mạnh: “Đây là chủ trương khoa học, biện chứng, nhân văn, nhân ái nhưng cũng rất nghiêm khắc.” (N.H.K)

75 NĂM TRƯỚC, CỤ PHẠM QUỲNH ĐƯỢC “MỜI” VÀ…MẤT TÍCH

Vũ Thế Khôi

75 năm trước, vào 14h ngày 23 – 08 – 1945, một nhóm người có vũ trang đi xe o-tô ập vào ấp Hoa Đường trên bờ sông An Cựu, “mời” cụ Phạm Quỳnh đi gặp chính quyền Cách mạng Thừa Thiên-Huế. Cụ Phạm không bao giờ trở về nữa.

Một thời gian dài có những lời biện bạch rằng cụ Phạm bị một nhóm dân quân manh động sát hại. May thay, 8 năm trước đại tá TS Nguyễn Văn Khoan đã viết ra sự thật trong sách do Nxb CAND in ấn: “Báo “Quyết Thắng”, cơ quan tuyên truyền và tranh đấu của Việt Minh Trung Bộ, số 11 ra ngày 9 – 12 – 1945 cho biết: “cả 3 tên Việt gian đại bợm (Ngô Đình Khôi, Phạm Quỳnh, Ngô Đình Huân) bị bắt ngay trong giờ cướp chính quyền, 2 giờ (chiều) ngày 23 – 8 và đã bị Uỷ ban khởi nghĩa kết án tử hình và đã thi hành ngay trong thời kỳ thiết quân luật”.

Chủ tịch Uỷ ban Khởi nghĩa Thừa Thiên-Huế bấy giờ là Tố Hữu…”

Vậy tại sao Hồ Chủ tịch gọi cụ Phạm Quỳnh là “học giả” và viết thư mời ra cộng tác với Cách mạng?

Nguyễn Cảnh Thuỵ: Lúc chuẩn bị được “mời đi”, cụ còn có vẻ phấn khởi, dặn các con lấy hết vải đỏ ra may cờ cho Việt Minh. Khi bị gọi đi, các con nhắc cụ chưa uống thuốc, cụ bảo chốc về uống. Cụ có ngờ đâu họ tóm cụ đi… thủ tiêu(!)

________________

TÔI ĐI CẢI TÁNG THẦY TÔI

Phạm Tuân*

…Năm 1948, anh Bích tôi (Phạm Tuân – PT ghi chú) lúc bấy giờ làm Bí thư cho Quốc trưởng Bảo Đại đã dò hỏi được nơi Thầy tôi bị giết và chôn nhưng không thực hiện được việc tìm kiếm. Phần vì địa điểm là một nơi xa xôi, hẻo lánh, hiểm trở, lại là một vùng “xôi đậu” thiếu an ninh. Phần vì nghe lời khuyên can của những người am hiểu tình hình: không nên mạo hiểm, vì rất có thể đây là cái bẫy… giăng ra để bắt và tiêu diệt những người có liên hệ với các nạn nhân…Một hình thức “nhổ cỏ phải nhổ cho sạch rễ” vậy.

Mãi cho đến năm 1956…bỗng một hôm gia đình chúng tôi được thông báo chuẩn bị sẵn sàng để đi nhận lãnh hài cốt Thầy tôi! Một niềm vui mừng khôn tả, đồng thời một nỗi xúc động vô biên tràn ngập trong lòng anh chị em chúng tôi. Lập tức chúng tôi đi tìm những tin tức chính xác hơn.

Được sự giới thiệu của ông Hoàng Hùng (Bộ trưởng Bộ Kiến Thiết) (là con trai một người bạn Phạm Quỳnh, từng ở nhà Phạm Quỳnh thời còn đi học ở Hà Nội – PT ghi chú) và ông Võ Văn Hải (Văn phòng Phủ Tổng thống), chúng tôi tìm đến gặp ông Võ Như Nguyện. Được biết ông Võ Như Nguyện (nguyên Tỉnh trưởng Bình Định) cùng ông Hoàng Ngọc Trợ (Quận trưởng quận Phong Điền, Thừa Thiên) là những người được Tổng thống Ngô Đình Diệm trao cho việc tìm kiếm (hài cốt cha con Ngô Đình Khôi, anh của Ngô Đình Diệm – PT ghi chú).

Việc tìm kiếm hài cốt không đơn giản mà là một công tác lớn lao, đòi hỏi nhiều thời gian, nhân lực, phương tiện và an ninh tuyệt đối

Ngày 5 tháng 2 năm 1956 (cận Tết) tôi và chị Hảo (Phạm Thị Hảo, con gái thứ ba trong tám con gái của Phạm Quỳnh – PT ghi chú) tôi đi Huế để cùng với một phái đoàn của chính phủ tìm và nhận hài cốt các nạn nhân.

…Thật “nghịch đời”, lúc sinh thời, Thầy tôi và cụ Khôi vì khác chính kiến nên đã trở thành thù địch, thề “không đội trời chung”, thế mà khi thác lại nằm chung một hố.

Chúng tôi (tôi và chị Hảo) phải ở lại Huế lâu hơn dự định, vì như đã tả ở trên, địa điểm là một nơi xa xôi, khó đi lại nên chính phủ phải huy động công binh khai quang, ủi đất làm đường, bắc cầu cho xe hơi đi… trên mười lăm cây số. Ngoài ra còn phải điều động binh sĩ đến giữ an ninh quanh vùng. Nói tóm lại là cả một công trình nan giải mà chỉ có một chính quyền mới thực hiện được mà thôi…

…Nhưng đôi lúc tôi tự hỏi, giả sử như Thầy tôi không bị chôn vùi cùng huyệt với cụ Khôi và ông Huân, những người thân của Tổng thống, thì chúng tôi có được sự giúp đỡ này không?

Suốt ngày 8 tháng 2 năm 1956, đào xới đất, kết quả chỉ bới lên được một bộ hài cốt không phải là của một trong ba người. Mọi người đều thất vọng, lại lo rằng sau mười một năm, trải qua bao mùa lũ lụt, có thể các di hài bị nước lũ cuốn trôi đi chăng?

Đến chiều hôm sau, cận Tết, dưới trời mưa lâm râm, bỗng xuất hiện một cụ già đi ngang qua. Cụ hỏi toán dò tìm: “Đã tìm thấy các cụ chưa? Đào mương nào, mương cũ hay mương mới?”. Thì ra có hai mương…Cụ già nói tiếp: “Cách đây mười một năm tại đây tôi có đào một con mương để dẫn nước từ sông lên ruộng. Hôm sau, ra tát nước thì thấy mương bị lấp. Du kích trong làng cấm không cho tới gần. Vài năm sau, có người đến thầu mấy thửa ruộng của tôi, cũng đào mương, thì bị khuyến cáo không được đào thẳng mà phải đào chếch sang một bên”.

Thì ra đây là “mương mới”, chỗ tìm ra hài cốt độc nhất nói trên. Toán công binh tiếp tục đào sâu hơn, với chu vi rộng lớn hơn, thì quả nhiên tìm được ba bộ hài cốt ở vị thế đúng như những chi tiết thâu lượm được.

Gần đến hài cốt, để tránh đụng đến xương, đám người có phận sự ngưng sử dụng cuốc, xẻng mà chỉ dùng đũa cả khơi đất ra từng mảng. Sau cùng lộ ra rõ rệt ba bộ hài cốt nằm chồng lên nhau.

Hài cốt của Thầy tôi rất dễ nhận vì dài và ngay cạnh, tôi nhận ra được đôi mắt kính cận… Hài cốt của cụ Khôi và ông Huân thì ngắn và nhỏ bé. Thân nhân nhà họ Ngô còn nhận ra được hai chiếc răng vàng và cái thắt lưng to bản (quân phục Nhật) của ông Huân.

Ban tổ chức đã chuẩn bị sẵn ba cái tĩnh, vải liệm trắng đỏ, ba chậu tráng men lớn chứa đầy cồn 90 để rửa xương.

Việc thử nghiệm, rửa hài cốt và tẩm liệm kéo dài đến khi trời tối

Tại làng Văn Xá, quan tài cụ Khôi và ông Huân được quàn dưới một lều vải lớn, có thể chứa cả trăm người, có đèn điện thắp sáng choang, vòng hoa phúng viếng bày la liệt, lính mặc lễ phục túc trực hai bên, các bộ trưởng thứ trưởng âu phục trắng cà vạt đen, các đại biểu, cán bộ đủ mọi cấp ra vào tấp nập…Tiếng cầu kinh của giáo chúng thập phương vang rền suốt đêm. Được biết, ngày hôm sau sẽ di chuyển hai quan tài về Hiền Sĩ. Tại đây, một nhà thờ lớn đã được dựng lên để cử hành tang lễ trọng thể theo nghi thức quốc táng, có đông người tham dự và sau mồng ba Tết mới đưa về Phú Cam chôn cất.

Trong khi đó, trên một ngọn đồi thấp cách đấy không xa, trong một chiếc lều nhà binh nhỏ bé, dưới ánh sáng mờ ảo của mấy ngọn nến, hai chị em tôi cùng cụ bà Ưng Trình (thông gia với gia đình chúng tôi) thay phiên thắp nhang bên linh cữu Thầy tôi.

Chúng tôi có mời một thượng toạ trụ trì tại một ngôi chùa nhỏ trong làng đến làm lễ cầu siêu. Bên chính quyền cũng cử một đại diện đến phúng điếu và phân ưu. Sau đó, cắt cử hai quân nhân mặc lễ phục nghiêm chỉnh túc trực bên quan tài.

Như trên đã nói, ban tổ chức có cung cấp ba tĩnh bằng sành để đựng hài cốt…Cả ba có nắp in hình thánh giá của công giáo, nên chị tôi đã tế nhị từ chối để chỉ dùng cái tĩnh đã mua sẵn dành riêng cho đệ tử nhà Phật với chữ “Vạn” trên nắp.

Quá tủi thân trước sự khắc biệt, lòng ngậm ngùi thê thiết, chị em chúng tôi quyết định thuê đò chở quan tài Thầy tôi về Huế ngay đêm hôm ấy… Tám giờ sáng hôm sau thì đến chùa Vạn Phước. Thượng toạ trụ trì đã chờ sẵn. Sau nghi thức đơn giản, đúng chín giờ thì hạ huyệt. Một số đông bạn học cũ của các anh chị tôi tại hai trường Khải Định và Đồng Khánh đến chia buồn và tiễn đưa.

Thời gian dài kế tiếp sau đấy, người dân Sài Gòn được thấy một con đường lớn, rộng từ phi cảng Tân Sơn Nhất vào trung tâm thủ đô mang tên đại lộ Ngô Đình Khôi… Rồi đến thời Đệ nhị Cộng hoà của Tổng thống Thiệu “nghe nói” tên Thầy tôi đã được đặt cho một con đường nhỏ, gần đường Triệu Đà trong Chợ Lớn… Chị tôi và tôi lân la đi tìm, nhưng chẳng thấy tăm hơi…Tất cả chỉ là một “dự tính” mà thôi.

Ôi, thế thái nhân tình…

P.T.

__________

(Trích bài Sống lại với ký ức thuở ngày xưa, báo Ngày Nay (tiểu bang Minesota), số 385, ngày 30-6-2005 và Việt Học tạp chí phổ thông, số 2 (Nam Califonia) tháng 6-2005).

* Ông Phạm Tuân là con trai út trong năm con trai của Phạm Quỳnh, sinh năm 1936 tại Huế, định cư tại Mỹ.


 

NGHI CAN BẮT CÓC BÉ TRAI ĐỂ ĐÒI 15 TỶ TIỀN CHUỘC LÀ CẢNH SÁT GIAO THÔNG TỈNH VĨNH PHÚC

Kim Dao Lam

Thông tin từ SBTN

Báo Giao thông ngày 16 tháng 8 năm 2023 loan tin, nghi can bắt cóc bé trai 7 tuổi ở Hà Nội để đòi 15 tỷ tiền chuộc là Nguyễn Đức Trung, 31 tuổi, là viên chức tham mưu, phòng cảnh sát giao thông công an tỉnh Vĩnh Phúc, cấp bậc thượng uý. Sau khi bị bắt, Trung khai do nợ nần nên mới có hành động như trên. Trước đó, để thực hiện vụ bắt cóc, Trung ngồi trên chiếc xe hơi, đội mũ và đeo khẩu trang theo dõi nhiều ngày ở khu biệt thự BT7, phường Việt Hưng, quận Long Biên, Hà Nội. Đến tối 14 tháng 8, Trung ngồi trên xe hơi ở khu biệt thự BT7 và theo dõi nhiều tiếng đồng hồ. Khi thấy bé trai 7 tuổi đi xe đạp tại khu vực vắng người thì Trung khống chế, đưa cháu bé lên xe rồi di chuyển đi nơi khác. Khoảng 12 phút sau, Trung dùng điện thoại gọi cho gia đình cháu bé để đòi 15 tỷ tiền chuộc. Để tránh bị phát hiện, Trung lái xe qua nhiều tỉnh, thành khác nhau, dùng sim rác gọi điện cho gia đình với mỗi cuộc gọi chỉ kéo dài 15 giây. Gia đình nạn nhân cũng đã chuẩn bị số tiền như Trung yêu cầu, đồng thời báo công an. Trong túi xách đựng tiền đưa cho Trung, họ đã bỏ máy định vị vào bên trong. Cuộc giao dịch diễn ra tại thành phố Phủ Lý, tỉnh Hà Nam. Đến gần 5 giờ sáng 15 tháng 8, Trung bị bắt tại quận Long Biên, Hà Nội. Lúc này, Trung đã dùng súng chống trả, bắn 1 phát vào 1 cảnh sát hình sự khiến người này bị thương. Theo một lãnh đạo xã nơi gia đình Trung sinh sống, gia đình Trung khá giả, sau khi lập gia đình Trung đã mua nhà riêng ở thành phố Vĩnh Yên.

Hiện trường vụ bắt cóc- Nguồn hình báo Giao thông


 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Bọn mafia & đám cách mạng tháng tám

Báo Đàn Chim Việt

Tác Giả:  Pham Thanh Tam

13/08/2023

Truyện Bố Già của Mario Puzo mở đầu bằng một vụ xử bất công, thấy rõ:

Amerigo Bonasera có việc ra Toà, Toà Đại-hình Nữu-Ước, Phòng 3 để nghe công lý phán xét, trừng trị hai thằng khốn can tội bạo hành, toan cưỡng dâm con gái lão. Ngài Chánh án uy nghi, bệ vệ vén áo thụng đen làm như sắp đích thân ra tay trị hai thằng nhãi ranh đang đứng xớ rớ trước Toà. Giọng ngài sang sảng, lạnh tanh:

– Tụi bây hành động như những quân côn đồ tồi tệ nhất. Tụi bây làm như thú dữ ở rừng vậy! Cũng may mà cô bé đáng thương kia chưa bị tụi bây xâm phạm tiết hạnh, bằng không thì mỗi đứa 20 năm chắc… Xét vì tụi bây còn nhỏ, chưa có tiền án và con nhà đàng hoàng… Vả lại xét vì luật pháp đặt ra chẳng phải để trả thù nên toà tuyên phạt mỗi đứa 3 năm tù, cho hưởng án treo!
………

Bonasera nghiến răng nghe nỗi đắng cay trào lên nghẹn họng. Lão đưa chiếc khăn tay trắng lên bụm chặt miệng, ngó hai thằng khốn đi tà tà trở ra. Mặt chúng tươi rói, chúng tỉnh bơ không thèm nhìn lão một phát. Đành đứng trơ ra vậy. Cha mẹ chúng tò tò đi theo: hai cặp vợ chồng Mỹ trạc tuổi lão, bề ngoài Mỹ rặt bẽn lẽn ra mặt nhưng ánh mắt vẫn cứ vênh váo ngầm….

Lão quyết định tìm tới cố nhân Corleone, tốn bao nhiêu thì tốn…”

“Tìm tới cố nhân  Corleone”  lão Bonasera không phải chi một đồng nào nhưng hai cậu nhóc “con nhà đàng hoàng” vẫn bị xử lại (và xử đẹp) cấp kỳ bằng một trận đòn thừa sống thiếu chết:

Jerry và Kevin, nghe đâu, nằm nhà thương cả tháng. Từ đó về sau, hễ thoáng thấy đàn bà con gái (nói chung) và đám phụ nữ di dân gốc Ý (nói riêng) là hai cậu lảng đi chỗ khác chơi liền. Cho ăn kẹo cũng không dám buông lời tán tỉnh hay chọc ghẹo bâng quơ, đừng nói chi đến chuyện sàm sỡ (tiện tay bóp lồn hay thuận tay bóp vú) như trước nữa.

Trận đòn, ngó bộ, hơi bị nặng tay. Tụi Mafia, rõ ràng, là có khuynh hướng trọng nữ khinh nam. Đụng tới phụ nữ là tụi nó nổi giận cấp kỳ, và phản ứng (có phần) quá đáng.

Tháng 11 năm 2007, cảnh sát Sicily tìm được (trong sào huyệt của ông trùm Salvatore Lo Piccolo) “Mười Điều Răn” (Ten Commandments) của đám Mafia địa phương. Đọc xong, quí bà và quí cô đều phải xuýt xoa và tấm tắc khen: Phải kính trọng vợ/ Không được dòm ngó vợ bạn/ Không được lem nhem về tiền bạc/ Luôn giữ đúng hẹn/  Không bao giờ nói dối …

 Thiệt, có một thằng con hay thằng rể ăn ở và cư xử mực thước (tới cỡ đó) thì ai mà không hãnh diện chớ? Lỡ nó có dính tới băng đảng Mafia “chút xíu” thì cũng đã chết ai đâu. Thằng nhỏ có hung dữ, đánh đập ai ở ngoài đường thây kệ, miễn nó “kính trọng vợ con” và “không dòm ngó tới vợ bạn” (và mấy con em vợ) là OK rồi – đúng không” ?

Điều răn thứ IV mới thiệt là quí hoá chớ. Đọc mà mát ruột mát gan: “Don’t go to pubs and clubs” (Không được chàng ràng ở quán bia ôm hay quán nhậu). Phải vậy chớ. Đ…má, tui ghét nhứt là cái thứ đàn ông mà mở miệng ra là chửi thề, hoặc tu bia, hay nốc ruợu ào ào. Thấy mất cảm tình hết sức!

Trong phần lời tựa của cuốn Bố Già, bản Việt ngữ, dịch giả Ngọc Thứ Lang còn cho biết thêm đôi điều lý thú khác nữa :

“Nhiều tư liệu gần đây về Mafia và ‘The Godfather’ cho chúng ta biết rằng nhân vật ‘Bố Già’ ngoài đời chính là Don Vito Cascio Ferro, một trong những thủ lĩnh quan trọng đầu tiên của giới Mafia Ý di cư sang Mỹ…

Nhưng đối với bạn bè, thân quyến, ‘Bố Già’ gần như là một đấng toàn năng có thể cứu họ thoát khỏi những thế kẹt và nỗi oan ức mà ngay cả luật pháp cũng chẳng gỡ được. Ông đúng là ‘Mafia’ theo cái nghĩa nguyên thủy của nó thuở ban đầu hình thành, nơi ẩn náu.”

Những người ở trong “thế kẹt” và có “những nỗi oan ức” phải tìm đến Bố Già nhờ giúp đỡ (phần lớn) là những di dân nghèo khổ, không được pháp luật Hoa Kỳ – vào hồi đầu thế kỷ XX – che chở khi cần. Như thế, băng Đảng Mafia “thuở ban đầu hình thành” – xem chừng – có rất nhiều khí khái và thiện ý: đứng với kẻ ở thế cô, và sẵn sàng phò nguy cứu khổ.

Đảng cộng sản VN cũng “khởi nghiệp” với những tuyên ngôn và khẩu hiệu nghe (tử tế) tương tự. Họ hô hào chống lại áp bức, bất công, kỳ thị … Nhờ vậy, họ vận động được quần chúng – kể cả những thành phần thiểu số, “ở vùng sâu, vùng xa, vùng căn cứ cách mạng” – nổi dậy “giành lấy chính quyền về tay nhân dân.”

Chả phải vô cớ mà Cách Mạng Tháng Tám vẫn được mệnh danh là “Cuộc Khởi Nghĩa Của Những Người Tay Không.”  Chỉ có điều đáng phàn nàn là sau khi “những người tay không” nắm được quyền bính trong tay thì họ (tức khắc) hành xử như một đám côn đồ, đối với tất cả mọi thành phần dân tộc. Xin ghi lại vài ba :

– Đàn áp dã man những cộng đồng của người dân bản địa ở Tây Nguyên vào năm 2001 và 2004.

– Đàn áp dã man những cộng đồng của người dân bản địa ở Mường Nhé, Điện Biên năm 2011.

– Tấn công Tu Viện Bát Nhã năm 2009.

– Tấn công Đan Viện Thiên An năm 2017.

– Tấn công nông dân ở Văn Giang năm 2012.

– Tấn công nông dân ở Đồng Tâm năm 2020.

Đó là chưa kể những vụ cướp ngày được mệnh danh là Cải Cách Ruộng Đất, Cải Tạo Công Thương Nghiệp, Đổi Tiền, Vượt Biên Bán Chính Thức (bằng cách … bán bãi thu vàng) và vô số tài sản – nhà, xe, cơ sở thương mại … – mà dân chúng đã tự nguyện ký giấy “hiến tặng” với hy vọng (mỏng manh) của đi thay người.

Vậy mà thời gian vừa qua, không ít kẻ gọi đám người đang nắm quyền bính ở Việt Nam hiện nay là “bọn Mafia” hay “băng đảng Mafia đỏ.”  Úy Trời, đừng có nói (đại) như vậy mang tội chết à nha.

Mafia đâu có hành động đê tiện dữ vậy!

Tụi nó cũng cướp của, tống tiền,  khủng bố …nhưng đâu có ăn hối lộ, ăn chận, và cướp đất của những người cùng khổ. Tụi nó cũng đâu có bao giờ phải “giả dạng thường dân” hay “ném đá giấu tay” như đám công an cách mạng. Khi cần, đám Mafia (dám) ném lựu đạn như không, chớ đâu có cái chuyện ném cứt – bẩn thỉu, dơ dáy, và đáng tởm – như dân băng đảng ở làng Ba Đình, Hà Nội, đúng không?

Tôì tin chắc rằng nếu quí ông Trần Độ, ông Hoàng Minh Chính, Nguyễn Hộ … gia nhập bất cứ băng đảng Mafia nào, thay vì Đảng Cộng Sản Việt Nam – chắc chắn – họ sẽ được đối xử tử tế hơn nhiều vào lúc cuối đời, nếu chưa muốn nói là sẽ được đàn em tuyệt đối kính trọng vì cung cách hành xử can trường và nghĩa khí.

Nếu bọn Mafia – đôi khi – phải làm những điều khuất tất chả qua vì họ ở cái thế chẳng đặng đừng, của những người thất thế, những kẻ bị gạt ở bên lề xã hội. Chứ còn cứ mở miệng ra là “toàn thắng đã về ta,” và cứ “đi hết từ thắng lợi này đến thắng lợi khác” mà (đ… mẹ) cách hành xử thì kém xa bọn băng đảng xã hội đen!