Người dân ở Nghệ An chết trong đồn công an
Người dân ở Nghệ An chết trong đồn công an
RFA
2019-03-15
Một người dân ở huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An bị thiệt mạng sau 5 ngày bị bắt giữ ở đồn công an.
Truyền thông trong nước, vào ngày 14 tháng 3 cho biết nạn nhân là ông Nguyễn Văn Tuấn, sinh năm 1977, bị công an huyện Nam Đàn bắt cùng với một nhóm người và được đưa về tạm giữ trong đồn công an vào ngày 8 tháng 3, để điều tra do liên can đến hành vi đánh bạc.
Đến sáng ngày 13 tháng 3, công an huyện Nam Đàn gọi điện thoại cho gia đình của ông Tuấn, yêu cầu đến trụ sở công an chở ông Tuấn đi khám bệnh vì có dấu hiệu ngủ nhiều, đánh thức không dậy. Tuy nhiên, khi gia đình đến nơi thì được thông báo rằng ông Tuấn đã được đưa đi bệnh viện ở huyện và sau đó được chuyển đến Bệnh viện Hữu nghị đa khoa tỉnh Nghệ An. Đến 10 giờ tối cùng ngày, ông Tuấn tiếp tục được chuyển đến Bệnh viện Việt Đức, ở Hà Nội và bác sĩ cho biết trường hợp của ông Tuấn có thể không qua khỏi do bị tụ máu dưới màng cứng não. Đến 5 giờ 35 sáng ngày 14 tháng 3, ông Tuấn mất tại nhà sau khi được đưa về từ bệnh viện.
Bắt hai công an dùng nhục hình
Bắt hai công an dùng nhục hình
Hai công an quận 11 – TP HCM vừa bị bắt khẩn cấp với cáo buộc “Dùng nhục hình”. Cả hai đều không nêu danh tính được cho là có liên quan đến cái chết của anh Châu Dung Thành sau 12 tiếng bị bắt.
Truyền thông trong nước hôm 16 tháng 11 nhắc lại vụ việc xảy ra vào ngày 17/10. Khi đó anh Châu Dung Thành được mô tả là chạy xe máy, giật điện thoại của một người lái xe ôm công nghệ đang đón khách.
Nạn nhân tri hô dẫn đến việc người dân và đội tuần tra của Công an quận 11 truy bắt kẻ giật điện thoại. Khi đến trước tiệm game bắn cá trên đường Tuệ Tĩnh, Châu Dung Thành lao vào trong cố thủ, dọa tự tử.
Đến khoảng 4 giờ sáng 18/10, công an cho biết anh Thành nói bị bệnh và yêu cầu được đưa đi cấp cứu nhưng tử vong ngay tại bệnh viện vì “phù phổi cấp”.
Tuy nhiên Facebook Châu Tuyết Minh được cho là chị của nạn nhân đăng tải hình ảnh kèm lời tố cáo trên mạng xã hội, cho rằng em bà hoàn toàn khỏe mạnh trước khi bị bắt giữ và khi khám nghiệm tử thi cơ thể có nhiều viết thương, tím tái và gãy 3 xương sườn.
Bà này còn cho hay lúc gia đình lên nhận xác về mai táng còn bị công an làm khó, yêu cầu gia đình phải ký giấy biên bản không thưa kiện mới cho mang xác về mai táng.
Gia đình cho biết thêm trong lúc đám tang đang diễn ra cảnh sát hình sự còn theo dõi suốt mấy ngày trời và theo lên tới lò thiêu Bình Hưng Hòa mới thôi.
Đài Á Châu Tự Do chưa liên hệ được với gia đình để xác nhận vụ việc.
Vụ bắt giữ 2 công an diễn ra sau khi Việt Nam vừa điều trần trước Ủy Ban Chống Tra Tấn của Liên Hiệp Quốc tại Thụy Sĩ.
Trong 10 tháng đầu năm, đã có ít nhất 10 trường hợp tử vong sau khi bị công an bắt giữ mà lý do được nêu ra thường là “tự tử”.
Cũng tin liên quan đến hành xử của công an, vào ngày 16 tháng 11, lãnh đạo Ủy Ban Nhân Dân Phường Tân Phú, Quận 9, thành phố Hồ Chí Minh lên tiếng với truyền thông về video clip trong đó một thiếu tá công an phường thách thức người dân khi làm công vụ.
Bà Vũ thị Thu Hà, Chủ tịch Phường Tân Phú xác nhận với báo giới vào ngày 16 tháng 11 rằng vụ việc xảy ra vào sáng ngày 14 tháng 11 và lãnh đạo Phường có nhắc nhở đối với công an.
Lời thách thức của vị thiếu tá công an cụ thể là ‘thích thì cởi đồ, chọn thời gian địa điểm’ được lãnh đạo Phường này giải thích vì do kích động trong lúc làm nhiệm vụ.
Sau đó vào tối ngày 15 tháng 11, video clip với hình ảnh và lới thách thức của công an như vừa nêu bị công khai trên mạng xã hội Facebook.
Gần đây, một số video clip về hành xử của công an bị đưa lên mạng xã hội và cơ quan chức năng phải có lời đính chính như vụ mới nhất là một công an té ngã khi làm việc với người dân mà theo nhận định từ video clip thì đó là ‘cú ngã nghiệp vụ’ nhằm làm cớ để bắt người.
httpv://www.youtube.com/watch?time_continue=1&v=KjPwm2rGKTs
Thêm công dân chết trong đồn công an VN | © Official RFA
Những ai còn mơ ngủ, còn ảo tưởng vào “đảng và nhà nước”
Hoa Kim Ngo and 3 others shared a post.

Những ai còn mơ ngủ, còn ảo tưởng vào “đảng và nhà nước”, vào “độc lập dân tộc”, hãy xem ngày hôm nay, 14/3, ngày Trung Quốc chiếm đảo Gạc Ma của Việt Nam, thảm sát 64 chiến sĩ hải quân Việt Nam, “đảng và nhà nước” đã làm gì?
Với nhân dân, họ ngang nhiên chặn cửa chặn đường không cho tưởng nhớ, tưởng niệm những người chiến sĩ của chính họ. Không những vậy họ còn cho bịt kín khu vực tượng đài Lý Thái Tổ và bố trí bọn súc sinh nhảy múa hoan hỉ trong ngày đau thương này của dân tộc. (Ảnh Lê Hoàng).
Với giặc tàu thì họ không dám chỉ mặt vạch tên mà còn gọi là bạn vàng, là đồng chí.
Họ chính là TẬP ĐOÀN PHẢN QUỐC, ôm chân bọn xâm lược, bán nước, hại dân.
Hãy tỉnh ngộ đi, trước khi mang hoạ như người Tây Tạng. Hãy tỉnh ngộ đi hỡi những người đang còn u mê, vô cảm!
Duy trì điều luật này có thể mất nước!
Duy trì điều luật này có thể mất nước!
14-3-2019
Đó là việc cho phép chính quyền thu hồi đất của dân để giao cho các doanh nghiệp làm các dự án kinh tế quy định tại Điều 62 Luật Đất đai. Tôi đã viết nhiều bài về điều luật này, cả trên báo chí chính thống và trên facebook và sẽ tiếp tục viết nữa.
Điều luật trên không những vi hiến (vì xâm phạm quyền tài sản của dân), tiếp tay cho các nhóm lợi ích thâu tóm đất đai để tích lũy tư bản thông qua cướp bóc (thu hồi đất vơi giá đền bù rẻ mạt so với giá thị trường, không phải cướp bóc thì là cái gì ?), là nguyên nhân chủ yếu của hơn 80% trong tổng số các vụ khiếu kiện, mà người dân còn có nguy cơ bị trục xuất ra khỏi nơi chôn nhau cắt rốn của mình, hiện nay nhiều người đang phải tha hương trên chính quê cha đất tổ.
Khi các bản quy hoạch sử dụng đất bị các nhóm lợi ích lũng đoạn ban hành tùy tiện, khi mảnh đất của người dân không chắc là của họ vì họ không biết có bị thu hồi hay không và bao giờ thì bị thu hồi, người dân không còn gắn bó với đất đai nữa. Hàng ngàn năm nay, dân ta yêu nước trước hết là yêu bà con họ hàng quê hương bản quán, là yêu chính mảnh đất của mình, dân ta đánh giặc để bảo vệ Tổ quốc trước hết là để bảo vệ mảnh đất mà từng người, từng gia đình sinh sống. Tước đoạt đất đai của dân chính là tước đoạt luôn lòng yêu nước, tước đoạt luôn tinh thần chống ngoại xâm. Sức mạnh toàn dân chống ngoại xâm là do gắn bó với đất đai mà tạo thành, sức mạnh đó nay bị chính các nhà làm luật âm mưu xóa bỏ.
Ngay cả trong thời kỳ bao cấp, từng người dân tuy không có quyền sử dụng đất nhưng họ vẫn được “sở hữu tập thể” thông qua hợp tác xã, về nguyên tắc đất đai vẫn là của họ, họ vẫn có quyền rút khỏi hợp tác xã để lấy lại đất của mình. Dù đó chỉ là nguyên tắc hình thức không có thực chất, dù kinh tế hợp tác xã chỉ triệt tiêu sức sản xuất và dẫn đến nghèo đói, nhưng người dân vẫn hy vọng mình có thể được chia đất trở lại, vì đất hợp tác xã vẫn nằm đó chứ không mất đi đâu. Còn với Điều 62 Luật Đất đai, bất kỳ mảnh đất nào cũng có thể bị thu hồi, tương lai là mờ mịt, không đoán trước được điều gì sẽ xảy ra.
Chưa hết, dọc ven biển, nơi lẽ ra là tuyến phòng thủ quốc gia, đất đai đã bị thu hồi vô tội vạ để giao cho các doanh nghiệp, trong đó có các doanh nghiệp của Trung Quốc và nhiều doanh nghiệp có thể bị các doanh nghiệp Trung Quốc thâu tóm trong tương lai. Trong khi Trung Quốc đang âm mưu thôn tính Biển Đông và đe dọa chủ quyền biển đảo nước ta, nếu như chiến tranh xảy ra thì lấy chỗ nào mà phòng thủ ? Lấy đất của dân để giao cho doanh nghiệp, Trung Quốc có thể thâu tóm lại đất đai của doanh nghiệp thông qua các thể lệ mua bán cổ phần. Khi chiến tranh xảy ra, đất ấy đâu còn có dân nữa mà bảo vệ.
Nếu như nhà nước tôn trọng quyền tài sản của dân về đất đai, người dân có thể mua bán đất đai theo quan hệ thị trường, nhưng dân ta vô cùng nhạy cảm, nên chắc chăn không thể có chuyện dân ào ạt bán đất cho doanh nghiệp Trung Quốc hay bán đất cho các doanh nghiệp có khả năng bị Trung Quốc thâu tóm. Và cũng không có chuyện dọc tuyến phòng thủ biển không còn dân ở.
Thế trận của dân là thế trận vững chắc nhất, thế trận đó đang bị các nhà làm luật câu kết với các nhóm lơi ích xóa bỏ.
Nếu không nhanh chóng xóa bỏ quy định cho phép chính quyền thu hồi đất của dân để giao cho doanh nghiệp làm dự án kinh tế thì việc mất nước chỉ còn là thời gan mà thôi. Nói chống chế độ thì chính điều luật này kích hoạt chống chế độ hơn bất cứ thế lực thù địch nào.
GIẢI CỨU BÉ GÁI 15 TUỔI BỊ LẠM DỤNG TÌNH DỤC
GIẢI CỨU BÉ GÁI 15 TUỔI BỊ LẠM DỤNG TÌNH DỤC NHỜ CÁC PV BÁO CHÍ VÀ HIỆP SĨ ĐƯỜNG PHỐ…? CÔNG AN ĐÂU..CÔNG AN LÀM GÌ..TRÁCH NHIỆM CỦA HỌ RA SAO..?
Một chế độ mà người dân mất lòng tin vào lực lượng công an phải nhờ đến hiệp sĩ đường phố và các phóng viên báo chí thì người đứng đầu trong lực lượng giữ gìn an ninh trật tự lên từ chức,cũng cần xử lý kỷ luật nghiêm khắc những người ăn cơm của dân mà không làm việc cho dân, không nắm vững được tụ điểm nhậy cảm trong địa bàn để xẩy ra vụ việc đau lòng như vậy..!
Giải cứu bé gái 15 tuổi bị lừa bán vào quán cà phê kích dục
Trong quá trình đưa bé gái ra khỏi quán cà phê, chủ quán liên tục gọi điện thoại cho nhiều người. Ngay lập tức xuất hiện một thanh niên lạ mặt có ý định hăm doạ, ngăn cản việc giải cứu…
Mới đây, đường dây nóng Báo Người Lao Động nhận được thông tin cầu cứu từ anh V.T.Kh (28 tuổi, quê Thị xã La Gi, tỉnh Bình Thuận) về việc em gái của anh bị lừa bán vào quán cà phê ôm tại KCN Tam Phước, TP.Biên Hoà, tỉnh Đồng Nai.
Theo anh Kh, vào cuối tháng 2.2019, em gái anh là V.T.Tr (15 tuổi) bỗng dưng mất tích.
Sau đó, anh bất ngờ nhận được thông tin, em gái của mình đang bị lừa bán vào quán cà phê chòi, ép kích dục cho nam công nhân.
Từ quê, anh Kh tức tốc vào Đồng Nai và nhờ sự hỗ trợ từ Báo Người Lao Động cùng CLB An ninh Nhơn Trạch.
Qua kiểm tra, anh Kh phát hiện Tr bị ép ăn mặc hở hang để tiếp khách ở quán cà phê Z689, do ông Bùi Văn Tiến làm chủ.
Khi thấy người thân, Tr đã khóc và một mực van xin được trở về nhà. Thế nhưng, ông Tiến nhất quyết không cho và yêu cầu đền bù hợp đồng 6 triệu đồng.
“Tôi thuê lao động từ các công ty giới thiệu việc làm. Giờ muốn đưa người đi thì phải trả lại tiền cho tôi”, ông Tiến yêu cầu.
Khi chúng tôi thắc mắc về việc vì sao lại sử dụng lao động là trẻ em? Ông Tiến nói: “Lúc vào xin việc, nó (Tr – PV) khai là 19 tuổi. Nghe vậy tôi phải tin chứ”.
Trong quá trình đưa bé gái ra khỏi quán cà phê, chủ quán liên tục gọi điện thoại cho nhiều người. Ngay lập tức xuất hiện một thanh niên lạ mặt có ý định hăm doạ, ngăn cản việc giải cứu.
Phóng viên: Em kể lại toàn bộ quá trình bị lừa vào quán cà phê ra sao?
V.T.Tr: Thấy mẫu tin tuyển việc làm nên em đón xe đò vào TP.HCM xin việc. Tiếp đến được một xe ôm chở vào quán cà phê. Em nghĩ chỉ là bưng bê nước nên gật đầu nhận làm. Em thấy chủ quán với người môi giới hai bên có ký hợp đồng gì đó.
Tiếp đến, được chủ quán hướng dẫn “ôm ấp, sờ mó và kích dục khi khách yêu cầu”. Em sợ quá không chịu thì bị đe doạ đánh đập hoặc bán đến những nơi khác.
Phóng viên: Vậy từ lúc vào làm việc ở quán cho đến ngày hôm nay, em đã phải tiếp bao nhiêu khách nam?
– Công nhân không thôi…Có ông say, có ông lớn tuổi… (Khóc liên tục).
Phóng viên: Có ai biết em chỉ mới 15 tuổi…
– Có một vài khách, nhưng họ mặc kệ.
Phóng viên: Vì sao em không gọi về nhà, nhờ ai đó giúp đỡ?
– Điện thoại em bị giữ. Em bị nhốt lại. Mất liên lạc tất cả mọi người. Tuy nhiên may mắn được 1 chị làm chung giúp đỡ. Chị này bị lừa vào làm trước em 1 tháng và nghe tâm sự của em nên tìm cách liên lạc người nhà. Hai chị em tối ngủ lén lấy điện thoại ghi âm đoạn thoại gửi cho anh ruột của em. Nói tên và địa chỉ quán để anh vào Đồng Nai giải cứu.
Theo Lê Phong – Nguyễn Nghĩa (Người Lao Động)
NGUỒN http://danviet.vn/…/video-giai-cuu-be-gai-15-tuoi-bi-lua-ba…


Chuyện của Quyên
Chuyện của Quyên
Con trai 6 tuổi của Quyên tan học không có nhà để về
Phạm Thanh Nghiên (Danlambao) – Tiếng chó sủa inh ỏi khiến Quyên bừng tỉnh. Cô khẽ khàng trở dậy để đứa con 19 tháng tuổi không giật mình thức giấc. Cô rón rén rời khỏi chỗ nằm. Vừa bước ra cửa, lập tức Quyên bị một nhóm công an xông vào lôi đi. Chúng túm tóc, kéo lê cô trên đường. Vừa lôi kéo, vừa đánh đập và chửi rủa. Chúng tống Quyên lên xe rồi bẻ tay cô ra sau, lấy túi ni lông màu đen trùm kín đầu cô lại. Không nhìn thấy gì nhưng Quyên nghe thấy nhiều tiếng chửi rủa, nạt nộ, ra lệnh của công an, lẫn với những tiếng gào khóc, la thất thanh của những người hàng xóm. Giữa những tiếng kêu gào, thất thanh ấy có cả tiếng của chồng, của bác và người dì ruột của Quyên. Họ cũng bị những nhóm công an lôi đi. Rồi cô nghe rõ tiếng khóc đầy kinh hãi của các con mình.
Quyên bị trùm kín đầu, bịt miệng, thỉnh thoảng lại bị tên công an nào đó ngứa tay ngứa chân đánh, đá cho vài cái trong suốt chặng đường bị bắt từ nhà đến đồn công an.
Chúng tra khảo, buộc tội cô đủ điều. Nhưng Quyên không bận tâm. Nỗi đau trên thân thể không là gì so với nỗi lo lắng, xót xa cho các con. Giờ này ai chăm nom chúng khi gia đình cô cả thảy 4 người bị bắt: hai vợ chồng Quyên, ông bác và bà dì ruột.
Hôm ấy là một ngày kinh hoàng và dài lê thê.
Xong việc, chúng thả cô khỏi đồn công an. Khi ấy, trời cũng đã về khuya. “Xong việc”, tức là chúng đã hoàn thành mục tiêu phá huỷ toàn bộ hơn 500 căn nhà ở Vườn rau Lộc Hưng. Nhanh gọn, sạch sẽ, và không chút ghê tay.
Khi bị giam trên đồn công an, Bảo Quyên biết rằng 5 căn phòng trọ của mình và hàng trăm căn nhà khác đều bị phá huỷ. Nhưng cô vẫn bàng hoàng trước cảnh tượng mắt mình đang chứng kiến. Quyên không còn nhận ra đâu là vết tích của căn nhà mình, nơi mới chỉ hôm qua thôi vẫn rộn rã tiếng cười con trẻ. Không còn nhà, không còn ngõ, không còn những luống rau xanh mướt. Chỉ thấy đống đổ nát khổng lồ với những gương mặt rúm ró đớn đau. Tiếng ai oán, tiếng than vãn hoà lẫn với bóng đêm. Ba đứa con của Quyên ngơ ngác khi nhìn thấy mẹ, không giống với mẹ chúng hàng ngày. Ôm con vào lòng, cố nén nhưng nước mắt vẫn trào ra.
Bảo Quyên là thế hệ thứ ba trong một gia đình Công giáo “Bắc 54” gắn bó với mảnh đất Vườn rau Lộc Hưng. Nếu nhà cầm quyền không biến nơi đây thành đống đổ nát, thì các con của Bảo Quyên sẽ trở thành đời thứ tư kế tiếp, sinh sống trên mảnh đất cha ông để lại. Và tương lai của chúng cũng không bị tước đoạt đến mức “chẳng còn nhà để về” như bao gia đình khác tại Vườn rau Lộc Hưng sau ngày 4 và 8/1 kinh hoàng ấy.
Quyên không bao giờ nghĩ rằng gia đình mình và bà con chòm xóm phải trải qua cơn khổ nạn thương tâm này. Trong vòng hơn 10 tiếng đồng hồ, toàn bộ cư dân Vườn rau Lộc Hưng đã bị nhà cầm quyền hoá phép, biến thành những kẻ vô gia cư, không còn nhà để về, không có nơi nương náu.
Đêm nay, gia đình Quyên và nhiều gia đình khác phải ngủ ngoài trời. Rồi cũng từ hôm ấy, hàng trăm người dân Vườn rau Lộc Hưng lâm vào cảnh khốn cùng, điêu đứng. Không phải ai cũng mạnh mẽ, vững chãi để đối mặt với sự cướp phá, cơn tai họa quá lớn này. Nhiều người suy sụp cả sức khỏe lẫn tinh thần. Anh Tám phải điều trị ở bệnh viện tâm thần. Chị Hương luôn miệng nói nhảm, “chúng nó đến đập nhà kìa, đóng cửa lại đi” mỗi khi có người tới thăm. Còn bao nhiêu người hoảng loạn như thế. Rồi còn phải “cắt cử” người ra trông đất nữa. Ra trông đất là không thể đi làm kiếm tiền được. Phải chấp nhận dầm sương dãi nắng, đối mặt với đàn áp, đánh đập, bắt bớ của công an, côn đồ. Nhiều ngày, nhiều tháng, có khi nhiều năm, chưa biết đến bao giờ chấm dứt.
Không có khả năng thuê nhà trọ, vợ chồng Quyên cùng ba đứa con phải tá túc trong nhà kho của một người họ hàng. Đứa con trai lớn của Quyên lên 6 tuổi, đứa thứ hai lên 3, liên tục kêu nóng, kêu nhớ nhà.
Tròn 2 tháng sau khi bị đập nhà, cướp đất, Quyên lại bị bắt. Vào đúng cái ngày mà nhà nước CHXHCN Việt Nam rêu rao là “Ngày Quốc tế Phụ nữ” 8/3.
“Tội” của Quyên là dám quay phim, ghi lại hình ảnh bà con dân oan VRLH ra thăm mảnh đất của mình, tặng hoa và động viên nhau vượt qua kiếp nạn này. Bị bắt cùng với Quyên còn có một người mẹ trẻ khác là Thuý Thanh. Nhưng trong cơn vùng vẫy, Thanh bị rơi khỏi xe. Và cô chỉ bị đánh đập thôi, không bị bắt lại.
Quyên bị tống lên xe. Lần này chúng không lấy túi ni lông màu đen để trùm đầu cô nữa.
– Phản đối công an đàn áp, bắt bớ người dân! Cô la lớn.
Một trong những tên bắt cô quát:
– Chúng mày mà là người dân à?
Một tên khác đặt tay lên người cô, ý định sàm sỡ. Quyên hét lên:
– Anh mà giở trò, tôi sẽ kiện. Hắn thôi.
Quyên bị đưa đến đồn công an phường 10, quận Tân Bình. Tra khảo chán, chúng lại tống cô lên xe, chở đến đồn công an phường 1.
Quyên kể với tôi, giọng phẫn uất “chúng cho hai người phụ nữ vào lột quần áo của em. Hai chị này khoảng ngoài 30 tuổi, mặc áo dài, trang điểm đẹp đẽ, đi giày cao gót, đeo kính cận trông có vẻ trí thức lắm”.
Bảo Quyên còn kể rằng khi cô đau bụng, muốn đi vệ sinh họ cũng đi theo trong tình trạng cô không còn mảnh vải trên người. Quyên ngồi trên bồn cầu, quay mặt vào trong, nói với bọn lột đồ:
– Tôi đau bụng lắm rồi. Nếu các chị không ra ngoài, làm sao tôi đi nổi. Chả lẽ các chị đứng đây để ngửi cứt của tôi?
Hai tên công an nãy giờ vẫn thập thò ngoài cửa toilet, ra lệnh cho hai ả “trí thức”:
– Ra ngoài cho nó đi, nhưng bảo nó không được chốt cửa.
Suốt 9 tiếng đồng hồ bị giam, có lúc công an đã phải gọi bác sĩ đến thăm khám cho Quyên vì cô bị hạ đường huyết, kiệt sức. Nhưng chỉ khám thôi, không thuốc men, cũng không được ăn uống gì. Cô yêu cầu được về nhà để cho con bú, nhưng chúng phớt lờ. Chúng đe dọa, rồi dụ khị cô. Vẫn là những luận điệu quen thuộc. Đại loại “Ai là kẻ xúi giục bà con ra đất?; Ai cầm đầu?; Ai cho tiền để ra đất ngồi?; Có phải anh Chánh, anh Trực (*)xúi bẩy, cầm đầu không?; Có biết quay phim, chụp hình là chống lại chính quyền không…?
Ông Nguyễn Thành Danh, chủ tịch UBND phường 6 xuất hiện. Thì ông cũng vẫn tra hỏi những câu công an vừa hỏi thôi. Nhưng có thêm máy quay phim để trước mặt. Quyên im lặng. Cô biết rằng, chỉ cần cô mở miệng thôi, bất kể là nói gì thì sau này sẽ có hình ảnh “lãnh đạo chính quyền địa phương tiếp xúc với bà con Vườn rau Lộc Hưng”, hoặc “người dân VRLH cảm ơn lãnh đạo địa phương đã quan tâm đến đời sống bà con”, hay “người dân Lộc Hưng đã nhận hỗ trợ thỏa đáng”, để đưa lên truyền thông “lề đảng”… Tôi thầm cảm phục người phụ nữ trẻ này vì sự thông minh, kinh nghiệm của cô khi đối phó với công an, với quan chức cộng sản. Danh khuyên Bảo Quyên về tuyên truyền để bà con nhận tiền đền bù và trả thêm 30% cho những ai ra kê khai tiếp. Quyên thẳng thừng từ chối và khẳng định quyền sở hữu của bà con trên mảnh đất VRLH. Đồng thời tố cáo chính quyền địa phương (trong đó có Danh) đã phá nhà, cướp đất của người dân Vườn rau.
Đe dọa không được, dụ khị, vuốt ve cũng không xong. Công an yêu cầu cô ký biên bản phạm tội “tụ tập trái phép, gây rối an ninh trật tự và tự ý quay phim, chụp hình”. Tất nhiên là Bảo Quyên không ký.
Sau 9 tiếng đồng hồ bị giam giữ, tra khảo, nhục mạ và bị bỏ đói. Quyên được thả khỏi đồn công an để…tự đi về trong tình trạng căng thẳng, kiệt sức. Giống như lần bị bắt hai tháng trước, đứa con út của cô khóc cả ngày vì nhớ mẹ, khát sữa. Hai đứa lớn đã lờ mờ hiểu về thảm cảnh gia đình nó nên cũng ít vui đùa, và nhút nhát hẳn. Mẹ Quyên quá mệt mỏi và xót cháu nên đã mang bé út mới 19 tháng tuổi về quê “mày cứ căng thẳng như thế chẳng còn sữa cho con bú, thôi thì để mẹ mang cháu về quê cho nó đỡ khổ. Nay mày bị bắt, mai bị đánh đập, thằng bé hoảng sợ cũng không lớn nổi”.
Quyên tâm sự với tôi “Em biết là chị cũng có con nhỏ như em, cũng mất hết không còn gì trong đợt cưỡng chiếm vừa rồi. Nhưng chị ráng lên nhé. Chúa và Mẹ không bỏ rơi chúng ta đâu”.
Ừ thì phải ráng thôi Quyên ạ, chứ còn cách nào khác nữa. Mọi sự, chúng con xin phó thác cho Chúa.
Hình ảnh gia đình Quyên phải ngủ ngoài trời sau khi bị phá nhà
Hiện nay cả gia đình Quyên phải ở trong nhà kho của một người họ hàng.
Quyên và 3 con nhỏ
Phạm Thanh Nghiên
danlambaovn.blogspot.com




CHẾT BỞI SỰ LƯƠNG THIỆN
Hung Tran and Trong Nguyen shared a post.





CHẾT BỞI SỰ LƯƠNG THIỆN
Tôi từng thâm nhập vào các hội thảo bán hàng đa cấp của công ty Thiên Sư, Vision… điều lạ ở chỗ là hội thảo nào cũng thấy sự góp mặt của PGS.TS Trần Đáng (Chủ tịch Hiệp hội Thực phẩm chức năng Việt Nam, nguyên Cục trưởng Cục An toàn thực phẩm, Bộ Y tế)
Là nhân vật quan trọng nhất nên ông Đáng phát biểu lâu nhất, như đọc thuộc lòng, có bài có bản, các nhân viên đa cấp ngồi bên dưới ăn mặc bảnh bao vỗ tay ầm ầm…
Chỉ ra ưu, nhược điểm của thực phẩm chức năng thì ít, mà ông Đáng ca ngợi doanh nghiệp đa cấp thuê mình thì nhiều, ông còn dạy người tham dự về kỹ năng bán hàng, tiếp thị, cách xây dựng hệ thống đa cấp…
Cũng nhờ ông Đáng mà sản phẩm của Vision mới dễ dàng vào Việt Nam, bất chấp Cục Quản lý Dược ra thông báo không cho lưu hành.
Cũng nhờ chức danh Cục trưởng Cục An toàn thực phẩm Bộ Y tế mà một bộ phận lớn sinh viên cho tới dân lao động nghèo khổ bị thuyết phục và làm theo lời ông Đáng, họ tìm mọi cách tham gia vào hệ thống bán hàng đa cấp, trong số đó không ít phải vay mượn, bỏ ra một đống tiền mua thực phẩm chức năng rồi tiền mất tật mang, bí quá làm liều, họ đi gạ gẫm, lừa đảo cả người thân của mình.
Mới đây, chiếc cần câu cơm, tức công ty đa cấp Vision của ông Đáng tuyên bố ngừng hoạt động, Thiên Sư cũng bị phạt… người ta không còn thấy cục trưởng Đáng xuất hiện trong các hội thảo bán hàng đa cấp nữa, họ bắt đầu thấy ông xuất hiện trong các hội thảo về mắm…
Một tuyên bố mới nhất của cục trưởng Đáng: “Anh dựa vào đâu mà phân biệt nước mắm truyền thống với nước mắm công nghiệp. Tại sao phải phân ra nước mắm truyền thống với nước mắm công nghiệp để gây mất đoàn kết”…
Phát biểu thì nghe có vẻ bình thường, nhưng tôi tin chắc rằng ông Đáng rất giàu nhờ các phát biểu.
Khi Nguyễn Đăng Quang trở thành tỷ phú thế giới, cũng đồng nghĩa với việc nhiều quan chức Việt Nam, và cả ông Đáng sẽ bị sai bảo, Nam ngư đệ nhị trở thành nước mắm và những ngôi làng làm nghề nước mắm thật bị bỏ rơi, họ dùng nó để trộn cơm sống tạm qua ngày, những con thuyền ra khơi đánh bắt cá mang về cũng chỉ còn ý định làm thuê, bán cá lại cho các doanh nghiệp lớn.
Những chum nước mắm nguyên chất bao gồm cá và muối của người Việt giờ đây phải nhường chỗ cho Nam Ngư, Chinsu hóa chất… của tỷ phú Nguyễn Đăng Quang, với gần 20 thành phần hóa học như chất điều vị, chất bảo quản, hương cá hồi tổng hợp, chất tạo ngọt tổng hợp, màu tự nhiên, chất điều chỉnh độ a xít, chất làm dày,… cũng có tinh cốt cá nhưng không dám ghi hàm lượng, trong khi chất tạo màu HT 155 đang bị cấm ở nhiều nước.
Khi 1 lít Nam ngư đệ nhị chỉ toàn hóa chất, chỉ đạt được vài ba độ đạm thì Nam ngư không phải là nước mắm, với gần 20 chất hóa học là chính thì phải gọi là nước mắm giả, tỷ phú đô la Nguyễn Đăng Quang cũng là tỷ phú nước mắm giả, lẽ ra phải bồi thường và bị bắt về tội tội sản xuất, buôn bán hàng giả.
Nhưng không, báo chí vẫn cứ tung hô và người tiêu dùng vẫn lao đầu vào mua. Cũng giống như nhiều sản phẩm nguyên chất khác, mắm thật đã bị tẩy chay.
Mắm giả, cà phê giả cho tới trí thức giả vẫn cứ tung hoành. Và cuối cùng, môi trường độc hại cùng những viên thuốc giả đưa tiễn người Việt lên đường.
MÂM CƠM GIỮA ĐẤT TRỜI GIỖ 64 LIỆT SĨ GẠC MA




MÂM CƠM GIỮA ĐẤT TRỜI GIỖ 64 LIỆT SĨ GẠC MA
Dương Phong
9 .3 .2017
Cụ Hoàng Nhỏ, 88 tuổi ở làng biển Tân Định, xã Hải Ninh, huyện Quảng Ninh, Quảng Bình là cha của liệt sĩ Gạc Ma, Hoàng Văn Túy hy sinh ngày 14.3.1988 đang làm lễ giỗ cho 64 liệt sĩ hy sinh ở trận thảm sát do quân Trung Quốc gây ra với chiến sĩ hải quân Việt Nam năm 1988. Năm nào cụ cũng làm lễ giỗ cho 64 liệt sĩ. 64 cái bát. 64 đôi đũa. 64 bộ áo binh. Con cháu của cụ ở làng biển về giúp cụ một tay. Năm 2012 khi vợ cụ còn sống, tôi đã biết về đám giỗ hiếm có này và viết ngiều bài báo. Sau đó các đồng nghiệp khác cũng viết.
Năm nay vợ cụ đã mất, nhưng cụ Nhỏ vẫn khói hương cho 64 liệt sĩ. Cụ xem đó là con cái của mình. Máu thịt của mình, những trai tráng ra đi ấy đến ngày cụ lập trang cúng, nấu nướng mâm bát, kêu gọi con cháu góp gạo để thờ cúng bữa giỗ bên bờ biển đông. Cụ đã 88 tuổi. Đốt nén hương bên cát làng, cụ lo đã tuổi xế chiều, sau này thác xuống có còn ai nấu nướng đến bữa cho 64 đứa con liệt sĩ hy sinh ở Gạc Ma hay không.
HẢI QUÂN NƯỚC NÀO ĐÃ SÁT HẠI 64 QUÂN NHÂN VIỆT NAM TẠI ĐẢO GẠC MA…?
Lê Hồng Song
64 Liệt sỹ ngã xuống ngày 14/03/1988 ở Trường Sa, vong hồn của họ biết rõ quân giặc giết họ là bọn giặc nước nào.
Người Việt nam còn sống chắc đều biết nước đó là nước nào.
Thế nhưng theo bản tin của Báo điện tử của Đài tiếng nói Việt nam thì vào ngày 09/05/2010, tại đảo Trường Sa, bản diễn văn đọc tại lễ tưởng niệm 64 vị Liệt sỹ này chỉ nói một cách mập mờ rằng đó là “lực lượng quân sự nước ngoài”.
Đọc lại thật kỹ từ trên xuống dưới cũng không thấy bản tin này chỉ ra quân giặc ấy là của nước nào mà chỉ thấy các cụm từ “nước ngoài” (trong ngoặc kép) xuất hiện 4 lần trong bài viết:
– lực lượng quân sự “nước ngoài” đã ngang nhiên chiếm đóng một số bãi đá ngầm thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam
– quân đội “nước ngoài” ngang nhiên tấn công quân sự, bắn chìm, bắn cháy 3 tàu vận tải của ta.
– các chiến sĩ đã anh dũng chiến đấu, hy sinh trước sự tấn công trắng trợn và phi lý của các lực lượng tàu chiến Hải quân “nước ngoài”
– “Với toan tính và tham vọng thôn tính Trường Sa, độc chiếm biển Đông của “nước ngoài”, Trường Sa hôm nay vẫn chưa thực sự bình yên.
Đọc xong bài viết tôi thực sự cảm thấy hoang mang và tự nghi hoặc rằng liệu vào cái ngày lịch sử 14/3/1988, tại quần đảo Trường sa ấy đã có bao nhiêu quốc gia tham gia cuộc chiến giành Trường sa. Tôi hỏi một số bạn bè và truy tìm trên Internet về sự kiện này thì được biết rằng 64 vị Liệt sỹ ấy đã hy sinh khi chiến đấu với quân Trung Quốc.
Người Ba Lan giờ đây đã rõ ai đã giết đồng bào của họ trong vụ thảm sát Katyn. Chính Tổng thống Nga Medvedev cũng không né tránh sự thật này trước người Ba Lan.
Vậy thì liệu cái “nước nào” ấy có thể là một nghi vấn lịch sử khiến cho bài báo “chính thống” này lại phải dùng từ một cách thận trọng đến như vậy hay không ? Nếu đây thực sự là một nghi vấn lịch sử thì tôi xin nhường lời bàn luận lại cho các chuyên gia về lịch sử.
Còn nếu sự thật là 64 Liệt sỹ của dân tộc Việt nam bị giết bởi quân giặc Trung quốc, thì cách lấp liếm mập mờ của buổi lễ tưởng niệm này là một nỗi đau đớn và sỉ nhục ghê gớm đến chính các vị Liệt sỹ ấy. Các Liệt sỹ biết rõ là khi ấy họ đang chiến đấu với ai để bảo vệ tổ quốc của mình và vong hồn của họ luôn luôn biết rằng họ đã bị ai giết hại. Lẽ nào người còn sống là đồng đội của họ mà lại phải nói lấp liếm rằng đó là bọn giặc của một nước ngoài nào đó chưa xác định được.
Ai có thể hình dung rằng trong lễ tưởng niệm những nạn nhân Hiroshima và Nagasaki thì người Nhật nói với vong hồn người chết rằng họ bị một nước ngoài mơ hồ nào đó giết hại hay không ?
Sự việc này thực sự nghiêm trọng hơn chúng ta nghĩ bởi hồn dân tộc Việt nam đang bị vấy bẩn bằng một vết nhục mới. Tôi đang liên tưởng về tính liên quan đến một sự kiện còn nóng hổi từ một bài báo khác mà trang Boxitvn đã đưa lên với một cái tựa rất đau đớn là “Những kiểu đưa tin không làm sao rửa hết nhục”.


Sự kiện Gạc Ma không phải hải chiến mà một vụ thảm sát của Trung Quốc
Minh Phuong Nguyen shared a link.
Cảm động khoảnh khắc 2 cha con nhà nghèo ôm nhau ngủ dưới hành lang bệnh viên để chờ mẹ sinh
Cảm động khoảnh khắc 2 cha con nhà nghèo ôm nhau ngủ dưới hành lang bệnh viên để chờ mẹ sinh
By Tạp Chí Hoa Kỳ – 12 March, 2019
Tối 11/3, trên trang mạng xã hội, một tài khoản Facebook tên Tây Balo đã chia sẻ hình ảnh chụp được tại Bệnh viện tỉnh Gia Lai cùng câu chuyện cảm động bắt gặp được.
Cụ thể, “4h sáng tại bệnh viện, đưa bà chị đi đẻ gặp cảnh này. Đứa nhỏ chắc tầm 3-4 tuổi gì đó nằm lên người bố ngủ ngon lành. Chắc mẹ cũng sinh em bé nên 2 cha con nằm ngoài hành lang ngủ để chờ. Nhìn mà thương quá!” tài khoản Facebook Tây Balo chi sẻ.
Trong bức ảnh, hai bố con chẳng có lấy đôi dép, hay một bộ đồ tử tế. Cứ thế người bố quấn quanh cái khăn mỏng lên người con, rồi lấy thân mình vừa làm chiếu êm, làm giường, làm gối cho con ngủ trên hành lang bệnh viện… để chờ mẹ sinh em bé.
Bài viết do tài khoản Tây Balo đăng tải chưa đầy 1 giờ đã thu hút gần 5.000 lượt like cùng hàng trăm lượt bình luận của hội chị em. Ai ai cũng tỏ ra đồng cảm và thương xót cho hoàn cảnh của 2 bố con:
“Nhìn thương quá, chiếu không có mà kê, chăn mỏng không có mà đắp, chắc lạnh lắm”.
“Nhìn mà xót xa. Họ nghèo quá và khổ quá. Mong sao cả gia đình họ luôn bình an, khỏe mạnh. Nhìn thương quá. Mình chăn ấm nệm êm đôi khi cứ kêu ca trong khi mơ ước của những người khác lại rất bình thường, được ăn no và được ngủ ngon thôi là đủ”.
“Hồi mình đi sinh còn gặp mấy đứa nhỏ còn tội hơn nữa cơ. Mẹ sinh nhiều quá, mấy đứa không có áo quần đầy đủ, nhìn tội lắm. Mới sinh mà không có được đồ sơ sinh để mang cho con bé sau sinh đâu, cứ để trần quấn cái khăn, cái tã với 1 cái khăn mỏng thôi! Xót lắm!”
“Không hiểu sao nhìn bức ảnh này mình lại cảm thấy ấm áp trong lòng. Chẳng phải người cha ấy đã yêu con theo cách rất riêng, và cũng rất chân thành với vợ sao? Trong khi chồng người khác còn mải việc đâu đâu, anh này chỉ tập trung chăm con lớn và loanh quanh ở hành lang đợi vợ sinh con nhỏ thôi, vậy là quan tâm vợ hơn nhiều người chồng khác rồi”.
“Mỗi lần đến Bệnh viện tỉnh Gia Lai lại thấy những cảnh này, không cầm được nước mắt” – tài khoản Quỳnh Trâm để lại lời nhắn.
Tâm Giao .





