NGƯỜI DÁM LỘI NGƯỢC DÒNG ĐỜI

NGƯỜI DÁM LỘI NGƯỢC DÒNG ĐỜI
Lm. Giuse Trần Đình Long
Dòng Thánh Thể
Người bạn trẻ thân mến,
Từ nhiều năm nay, ở trong nhà Dòng, sau khi điểm tâm, tôi có thói quen ngồi ghế đá “điểm báo buổi sáng” bên ly cà phê. Cầm tờ báo lật từng trang vẫn thú vị hơn bấm nút để coi báo điện tử. Bạn có thấy vậy không? Những tin tức đọc hàng ngày đúng là tin…tức, vì đọc xong thấy tức thật ! Nhưng cũng nhờ đó mà tôi sống được mầu nhiệm nhập thể của Đức Giêsu, chia sẻ buồn vui của phận người, lo toan của nhân thế. Tôi có chất liệu để suy tư, cầu nguyện, chia sẻ và để dâng lên Chúa trong chén thánh mỗi ngày. Nhờ đó những bài giảng không viễn vông trên mây trên gió, cũng không phải lấy nguyên xi bài giảng trên mạng xuống đọc thuộc lòng, để rồi sau thánh lễ có bạn đến gặp và nói : “Bài giảng của cha hôm nay hay quá, nhưng con thấy quen quen vì mới đọc tối qua trên web…”
Cầm tờ báo Pháp Luật hôm nay đọc thấy toàn tin… buồn :

  • Chiều 30-6, thấy chiếc chiếu cũ không biết của ai phơi trên hàng rào của dãy nhà trọ hẻm 68, phường Linh Xuân, Thủ Đức, Sơn lấy trải xuống đất nhậu cùng 2 người bạn. Thiện đi làm về thấy nhóm Sơn lấy chiếu của mình nên lớn tiếng hỏi. Sơn xin lỗi và hứa giặt sạch trả lại. Tuy nhiên Thiện vẫn lao vào lấy khúc cây đánh Sơn túi bụi. Sơn lấy con dao đâm vào ngực Thiện khiến nạn nhân gục tại chỗ và tử vong tại bênh viện.

  • Khuya 6-7, ở phường Xuân Hà, Đà Nẵng, nhóm của Thắng mâu thuẫn với nhóm của anh Việt (sinh viên năm II ĐH Quảng Nam). Thắng và đồng bọn dùng dao bấm đâm anh Việt tử vong và một người khác bị thương nặng.

  • Tại Brazil-chủ nhà World Cup 2014, Olympic 2016 và Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới 2013 vừa xảy ra một thảm kịch bóng đá dẫn đến giết người thật man rợ. Trong trận bóng đá ở TP Sao Luis, trọng tài Silva phạt thẻ đỏ một cầu thủ nhưng anh ta không chịu ra sân mà quay lại chửi bới trọng tài. Silva rút một vật nhọn đâm nhiều nhát vào cầu thủ này. Lập tức người thân cùng bạn bè cầu thủ đó nhào vào sân hành hung trọng tài, ném đá và đánh đến chết. Chưa hả cơn giận, họ còn chặt chân tay, và chặt đầu trọng tài treo lên cọc nhọn như kiểu hành xử man rợ thời tiền sử!
Bạn nghĩ sao khi đọc thấy những tin thời sự đầy bạo lực nhan nhãn trên phương tiện truyền thông mỗi ngày ? Thú thật có nhiều lúc tôi không muốn đọc báo nữa. Càng biết nhiều càng thấy khổ tâm nhiều. Khổ vì biết mà không làm gì được. Nhiều lúc muốn “giả điếc làm ngơ” vì thấy sự dữ lộng hành mọi nơi mọi chốn, ngay cả những chốn thiêng thánh nhất, nơi những người nắm giữ chức vụ cao nhất, đạo đức nhất. Chính vì vậy nhiều bạn trẻ ngày nay chọn “giải pháp an toàn”, chẳng dại gì “ách giữa đàng, mang vào cổ”, riết rồi trở thành “vô cảm” và ích kỷ, như ĐGM Bùi Tuần nhận xét : “Dù trong hoàn cảnh nào, tất cả đều tuỳ thuộc ở hoạt động của cái tâm. Cái tâm thương cảm hay vô cảm. Cái tâm tế nhị hay ích kỷ. Với cái tâm thương cảm và tế nhị, một người nghèo khó bệnh tật vẫn nghĩ được cách lo cho người khác, bằng những việc nhỏ, âm thầm, nhưng thực sự mang chiều kích thiêng liêng, rất ích lợi cho nhiều người.” (CGDT, 1909).

  • Chúa là Đấng Hằng Sống, là Đấng Xót Thương
Sáng thứ Sáu 05-07-2013, hòa cùng niềm vui với các công nhân làm việc tại Vatican, Đức nguyên giáo hoàng Bênêđictô XVI đã đến tham dự buổi lễ làm phép bức tượng Tổng lãnh thiên thần Micae tại khu Vườn Vatican do Đức giáo hoàng Phanxicô chủ sự.
Nếu bạn có mặt trong nhóm công nhân hôm đó, bạn sẽ được nghe ĐGH Phanxicô nhắn nhủ : “Đây không chỉ là dịp vui mừng nhưng còn là lời mời gọi suy tư và cầu nguyện, rất phù hợp trong Năm Đức Tin này. Micae – có nghĩa là “Ai bằng Thiên Chúa?” – là người bênh vực phẩm tính tối cao, siêu việt và quyền năng của Thiên Chúa. Micae chiến đấu để khôi phục nền công bình của Thiên Chúa và bảo vệ dân Chúa khỏi tay mọi kẻ thù, nhất là ma quỷ. Và Thánh Micae đã chiến thắng bởi vì có Thiên Chúa hành động trong ngài…”
Trong cuộc sống hiện nay nhiều bạn trẻ cảm thấy thất vọng chán nản, muốn buông xuôi bỏ cuộc vì thấy sự dữ thắng thế trên mọi mặt trận. Báo chí đăng biết bao người lành bị ức hiếp bị hàm oan mà chẳng biết kêu cầu ai, chẳng được ai bênh đỡ. Trong khi kẻ cậy quyền cậy thế chà đạp dân lành, làm bao điều phi pháp sai trái thì cứ phởn phơ sống ngoài vòng pháp luật.
Bạn có bao giờ dám lên tiếng bênh vực chân lý, bảo vệ sự thật, “khôi phục nền công bình của Thiên Chúa và bảo vệ dân Chúa khỏi mọi kẻ thù” chưa? Nếu bạn mất hết dũng khí, không còn nghị lực để chống trả sự dữ nữa, hãy nghe ĐGH xác tín  :
“Tác phẩm điêu khắc này nhắc nhở chúng ta rằng sự dữ đã bị khuất phục, kẻ tố cáo đã bị lột mặt nạ, đầu bị nghiền nát, bởi vì ơn cứu độ đã được thực hiện một lần và mãi mãi trong Máu Thánh Chúa Kitô. Dù cho ma quỷ có ra sức làm xấu đi khuôn mặt của Tổng lãnh thiên thần và bộ mặt của nhân loại, Thiên Chúa vẫn mạnh hơn. Chiến thắng của Ngài và sự cứu rỗi của Ngài được ban cho mọi người. Chúng ta không lẻ loi trong cuộc hành trình hay trong những thử thách của cuộc sống; có các Thiên thần của Thiên Chúa đồng hành và nâng đỡ chúng ta. Có thể nói các Thiên thần cho chúng ta đôi cánh của các ngài để giúp chúng ta vượt qua nhiều nỗi hiểm nguy, để bay thoát lên cao khỏi những thực tại luôn đè nặng cuộc sống hoặc kéo ghì chúng ta xuống…”
Sáng Chúa Nhật 16-6-2013, nhân Ngày Sự Sống trong Năm Đức Tin, Đức Thánh Cha Phanxicô đã cử hành thánh lễ tại quảng trường thánh Phêrô với gần 100.000 tín hữu tham dự. Trong đó có phái đoàn của Phong Trào Thăng Tiến Sự Sống đến từ nhiều nước trên thế giới và hàng ngàn thành viên Hiệp Hội Môtô nhân đại hội kỷ niệm 110 năm hiện diện của loại môtô Harley-Davidson diễn ra tại Roma từ ngày 13 đến 16 tháng 6.
Đức Thánh Cha giải thích thái độ của Chúa Giêsu đến dùng bữa tại nhà một người Pharisêu, và để cho một phụ nữ tội lỗi đến gần gây cớ vấp phạm cho những người hiện diện. Người lại còn tha tội cho bà và nói: “Các tội của chị đã được tha vì chị đã yêu nhiều. Trái lại, ai yêu ít thì được tha ít” (Lc 7,47). Người đem sự sống của Thiên Chúa đến và biến đổi con người. Người đàn bà xức dầu thơm nơi chân Chúa đã để cho lòng xót thương của Chúa đụng chạm tới mình và được ơn tha thứ để bắt đầu một cuộc sống mới.
ĐGH kêu gọi mọi người lập đi lập lại : “Thiên Chúa là Đấng Hằng Sống, là Đấng xót thương!”
Thế nhưng ĐGH nhận xét : “Rất thường khi, con người không chọn lựa sự sống, không chọn lựa Tin Mừng sự sống, mà để cho mình bị hướng dẫn bởi các ý thức hệ và luận lý ngăn cản sự sống, không dung tha sự sống, bởi vì chúng bị chỉ huy bởi sự ích kỷ, lợi nhuận, bổng lộc, quyền bính, thú vui, chứ không phải bởi tình yêu thương và việc kiếm tìm thiện ích của người khác. Đó là ảo tưởng muốn xây dựng kinh thành của con người mà không có Thiên Chúa, không có sự sống và tình yêu của Thiên Chúa. Chính vì thế mới có chiến tranh, bạo lực, cướp của giết người. Nhân loại chẳng một ngày có bình yên.
Các bạn trẻ ngày nay đang xây một tháp Babel mới khi nghĩ rằng việc khước từ Thiên Chúa, khước từ Sứ Điệp của Chúa Kitô và Tin Mừng sự sống sẽ đem đến cho họ sự tự do. Thế nhưng thực tế các thần tượng mau qua của con người thay thế Thiên Chúa chỉ cống hiến sự “say choáng tự do” một lúc thôi, rồi cuối cùng chúng sẽ đem tới sự “nô lệ mới”.
Bạn có ở trong số hàng ngàn người xếp rồng rắn từ sáng sớm đợi hàng giờ để mua được tấm vé cả triệu đồng coi trận đấu giữa đội bóng đá Việt Nam và đội Arsernal đến từ nước Anh không ? Hoặc đội mưa chờ cả mấy tiếng đồng hồ để xem ngôi sao ca nhạc Hàn Quốc không? Thần tượng của bạn là ai ? Bạn có được tự do thực sự khi khước từ Thiên Chúa không, hay bạn lại sa vào làm nô lệ mới cho những đam mê ham muốn của bạn ?
ĐGH kêu gọi các bạn trẻ nhìn lên “Chúa là Đấng Hằng Sống, Người thương xót”, và hãy :

  • Nói có với “tình yêu”, nói không với “ích kỷ”
  • Nói có với “sự sống”, nói không với “cái chết”
  • Nói có với “sự tự do”, nói không với “nô lệ” của biết bao nhiêu thần tượng thời đại.
  • Nói “vâng” với Thiên Chúa là tình yêu, sự sống và tự do.
Chỉ có niềm tin nơi Thiên Chúa Hằng Sống mới cứu rỗi chúng ta mà thôi.

  • Hãy Can Đảm Đi Ngược Dòng Đời
Ngày 23 tháng 06, trước khi đọc Kinh Truyền Tin, Đức Thánh Cha khích lệ các Kitô hữu, đặc biệt là các bạn trẻ, “hãy can đảm đi ngược dòng đời” để làm chứng cho Đức Kitô: “Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì tôi, thì sẽ cứu được mạng sống ấy” (Lc 9,24).
ĐTC cho thấy các thánh tử đạo là những mẫu gương tuyệt vời nhất về việc “liều mất mạng sống” vì Đức Kitô. Họ chấp nhận thà chết chứ không chối bỏ đức tin. Bên cạnh đó cũng có nhiều vị tử đạo trong đời sống thường ngày. Họ không chết nhưng đã “liều mất mạng sống” vì Đức Kitô khi chu toàn trách nhiệm của mình với tình yêu. Đó là những người cha người mẹ đã hy sinh chịu bao khó khăn vì lợi ích của gia đình trong đời sống thường ngày. Là những linh mục, nam nữ tu sĩ quảng đại dấn thân cho nước Thiên Chúa trong công việc phục vụ tha nhân. Là những người trẻ dám từ bỏ niềm vui riêng để phục vụ trẻ mồ côi, người tàn tật, già cả…
Kiểu tử đạo không đổ máu này coi bộ không dễ nuốt chút nào. Có bạn nói : “Con chỉ cầu người ta cấm đạo như xưa, con đưa cổ cho họ chém một nhát là xong. Tử đạo. Lên Thiên Đàng thẳng cánh!” Không đơn giản thế đâu bạn ạ. Nếu không tập tử đạo trong đời sống thường ngày bằng những hy sinh yêu thương phục vụ thì khi gặp cơn thử thách đe doạ đến tính mạng của mình, lúc đó làm sao đứng vững nổi. Sợ rằng “chưa đánh đã khai” rồi.
Bạn hãy nghe Chúa nói với thánh nữ Faustina : “Con hãy biết rằng cuộc tử đạo từng ngày âm thầm của con trong việc hoàn toàn suy phục thánh ý Cha đã dẫn đưa nhiều linh hồn đến thiên đàng. Và khi thấy đau khổ dường như vượt quá sức mình, con hãy chiêm ngưỡng các thương tích của Cha, và con sẽ vượt qua được sự khinh khi và xét đoán của con người. Con hãy suy gẫm cuộc khổ nạn của Cha để giúp con vươn cao trên mọi sự.” (NK, 1184)
Thánh Vinh Sơn Phaolô nói : “Thiên Chúa luôn tra tay hành động một khi Người đã cất hết mọi phương thế nhân loại, và bắt chúng ta phải thực hiện một việc vượt quá sức chúng ta.”
Đức Thánh Cha cũng nhắc đến mẫu gương sống động của Thánh Gioan Tẩy Giả, mừng lễ Sinh Nhật 24-6, trong việc dâng hiến mạng sống mình vì chân lý :
“Thánh Gioan đã chết vì chân lý, khi tố cáo tội ngoại tình của Hêrôđê và Hêrôđia. Có biết bao nhiêu người đã trả giá đắt vì dám dấn thân cho chân lý! Biết bao nhiêu người công chính muốn đi ngược dòng đời, để không phải khước từ tiếng nói của lương tâm và tiếng nói của chân lý! Những người công chính không sợ đi ngược dòng!”
Người bạn trẻ ơi,
Biết rằng “sự thật mất lòng”, biết rằng nói đụng đến quyền lực thì chỉ thiệt thân, biết rằng sống theo “tiếng nói của lương tâm và chân lý” là “liều mất mạng sống”. Làm như thế là đi ngược dòng đời, là chuốc lấy khó khăn. Chính vì thế nhiều bạn đã chọn con đường thoả hiệp, chọn lựa sự “khôn ngoan thế gian” để được hưởng “bổng lộc” được hưởng “ơn mưa móc” từ những người có chức có quyền. Họ chấp nhận sống luồn cúi, bợ đỡ, nói theo kẻ có quyền, sống xuôi dòng đời cho đời thảnh thơi. Họ chủ trương “ôm rơm chi cho rặm bụng”, thôi thì cứ “ai sao tôi vậy, ai làm bậy tôi làm theo” Thế mà sướng ! Thế mà có lợi và được người đời khen là khôn ngoan khéo léo. Họ thà sống yên thân với giá trị xấu hơn là bị thiệt thân khi lội ngược giòng sống giá trị Tin Mừng. Biết được não trạng ấy, ĐTC nhấn mạnh :
“Các con là những người trẻ, cha muốn nhắn nhủ rằng: Các con đừng sợ đi ngược dòng đời, khi mà những giá trị được bày ra cho chúng ta là những giá trị xấu, muốn cướp mất hy vọng của chúng ta. Những giá trị được ví như những bữa ăn, khi bữa ăn không lành mạnh, nó sẽ làm hại chúng ta. Những giá trị này làm hại chúng ta. Nhưng chúng ta phải đi ngược dòng đời!
“Và các con, các bạn trẻ, các con phải là người đi tiên phong. Hãy đi ngược dòng đời và hãy lấy làm hãnh diện khi đi ngược dòng đời như vậy. Hãy tiến lên, các con hãy can đảm và hãy đi ngược dòng đời.
“Trên con đường này, Mẹ Maria đã đi trước chúng ta ! Mẹ đã đánh mất mạng sống mình vì Chúa Giêsu đến tận Thập Giá, và Mẹ đã lãnh nhận sự sống với tất cả ánh sáng và vẻ đẹp của Đấng Phục Sinh. Xin Mẹ giúp chúng ta biết nỗ lực hết mình trong việc sống luận lý của Tin Mừng.”
Biết rằng “nói thì dễ, làm mới khó”, cho nên sau khi đọc Kinh Truyền Tin, Đức Thánh Cha một lần nữa nhắn nhủ mọi người, đặc biệt các bạn trẻ hãy can đảm đi ngược dòng đời.
“Anh chị em hãy nhớ kỹ: Đừng sợ hãi khi đi ngược dòng đời! Hãy can đảm! Chúng ta không muốn ăn một thức ăn không tốt, thì chúng ta cũng không muốn mang lấy những giá trị xấu, những giá trị hủy hoại sự sống và đánh cắp niềm hy vọng. Hãy tiến lên!”
Alessandro Special là một nhà báo và nhà bình luận các vấn đề Vatican tại Rôma trong bài báo mang tựa đề : “Một trăm ngày ‘trăng mật’ của ĐTC sắp kết thúc ?” Ông viết : “Người dân kính mến ngài, nhưng nội bộ Vatican bắt đầu khó chịu…ĐTC thường xuyên lặp lại rằng Giáo Hội không nên dựa quá nhiều vào các kế hoạch được chuẩn bị một cách cẩn thận nhưng cần để không gian cho Chúa Thánh Thần hành động”.
Bạn thấy đó, chính ĐTC cũng đang vất vả lội ngược giòng khi dám mạnh dạn thay đổi từ chỗ ăn ở, xe cộ, phẩm phục, nhẫn, thánh giá đeo cho đến phong cách đơn giản, bình dân gần gũi và những bài chia sẻ rất thật rất thẳng, không ngại đụng chạm mất lòng. Chắc chắn ngài bị nhiều người chống đối bài bác vì dám phá vỡ những truyền thống, tục lệ, dám đụng đến những thế lực vô hình.
Ngày 21-6 tiếp 148 vị Sứ thần và Khâm sứ Toà Thánh tại Vatican, ĐTC nghiêm khắc cảnh báo các “Giám mục phải là mục tử, chứ không phải là Hoàng tử” và “Hãy chú ý không tham vọng, không tìm kiếm chức vụ giám mục… vì bị tinh thần thế tục chi phối làm cho người ta hành động vì bản thân chứ không phải vì vinh quang Thiên Chúa.”
Bạn ơi,
Chắc chắn bạn sẽ gặp muôn vàn trở ngại chống đối khi dám lội ngược dòng loan báo và làm chứng cho Tin Mừng, lúc đó bạn cũng muốn thoái thác như ngôn sứ Giêrêmia : “Ôi ! Lạy Ðức Chúa là Chúa Thượng, con đây còn quá trẻ, con không biết ăn nói !” và Chúa cũng nói với bạn : “Ðừng nói ngươi còn trẻ ! Ta sai ngươi đi đâu, ngươi cứ đi” (Gr 1,6-7).
Nếu thấy mình không có khả năng và bất xứng, bạn đừng lo vì công việc này đâu phải dựa trên sức riêng con người nhưng là dựa vào sức mạnh của Thiên Chúa, như Phaolô đã khẳng định : “Nhưng kho tàng ấy, chúng tôi lại chứa đựng trong những bình sành, để chứng tỏ quyền năng phi thường phát xuất từ Thiên Chúa, chứ không phải từ chúng tôi” (2 Cr 4,7).

  • “Hãy Đi Và Làm Cho Muôn Dân Trở Thành Môn Đệ” (Mt 28,19)
Bạn thân mến,
Cuối Công Đồng Vaticanô II, ngày 8 tháng 12 năm 1965, ĐTC Phaolô VI đã gởi đến người trẻ trên thế giới một sứ điệp với lời khởi đầu : “Các bạn trẻ thân mến, chính các con là những người mà Công Đồng muốn nhắn gởi thông điệp cuối cùng của mình. Vì chính các con là những người đã lãnh nhận ngọn đuốc từ tay những người đi trước, là những người sống trong một thế giới có những sự biến chuyển lớn lao chưa từng có trong lịch sử. Chính các con, khi đón nhận các mẫu gương sống động cũng như những lời khuyên nhủ của cha mẹ và thầy cô, các con sẽ là những người khuôn đúc nên xã hội mai sau. Một xã hội mà các con có thể được cứu hay bị diệt vong trong đó.”
Sứ điệp kết thúc với lời nhắn nhủ : “Với lòng nhiệt thành, các con hãy xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn !”
Trong sứ điệp công bố ngày 16-11-2012, ĐTC Benedictô XVI cũng nhắc lại lời nhắn nhủ này với các bạn trẻ : “Hôm nay đây lời kêu gọi này vẫn còn cần thiết. Chúng ta đang trải qua một giai đoạn lịch sử rất đặc biệt. Những tiến bộ kỹ thuật đã mở ra những khả thể cho việc tương tác giữa người với người và giữa các quốc gia. Nhưng những mối quan hệ mang tính toàn cầu này chỉ giúp ích cho thế giới khi nó được đặt nền tảng trên tình yêu hơn là dựa trên chủ nghĩa vật chất. Tình yêu là điều duy nhất có thể lấp đầy trái tim con người và giúp con người xích lại gần nhau hơn. Thiên Chúa là Tình Yêu. Khi chúng ta lãng quên Thiên Chúa, chúng ta đánh mất hy vọng và không thể yêu thương người khác. Đó là lý do tại sao chúng ta phải minh chứng cho sự hiện diện của Thiên Chúa để người khác cũng có thể kinh nghiệm điều này. Sự cứu độ của con người phụ thuộc vào điều này, và đó cũng là sự cứu độ của mỗi chúng ta. Bất cứ ai hiểu được điều này thì cũng có thể tuyên bố như thánh Phaolô : “Khốn thân tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng !” (1 Cr 9,16).
“Phúc Âm Hoá luôn khởi đi từ cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa. Những người đã đến với Đức Giêsu và đã kinh nghiệm về tình yêu của Ngài, lập tức họ sẽ muốn chia sẻ vẻ đẹp và niềm vui phát sinh từ tình bạn có được với Đức Kitô. Càng biết về Đức Giêsu, chúng ta càng muốn nói về Ngài. Càng thưa chuyện với Đức Kitô, chúng ta càng khao khát để nói về Ngài. Càng để Đức Giêsu chiếm đoạt mình, chúng ta càng khao khát lôi kéo người khác về với Ngài. Chính Thánh Thần của tình yêu là nguồn trợ lực cho sứ mạng chúng ta. Thánh Thần thúc đẩy chúng ta biết “đi ra” khỏi mình và “ra đi” để loan truyền Tin Mừng.
“Các con hãy để cho chính mình được dẫn dắt bởi tình yêu Thiên Chúa. Hãy để cho tình yêu đó giúp các con vượt qua mọi khuynh hướng khép kín lại nơi thế giới, nơi các vấn đề và thói quen của mình. Hãy can đảm để “đi ra” khỏi mình, “để đến” với người khác và chỉ cho họ thấy con đường gặp gỡ Thiên Chúa.
“Các con hãy mở mắt và nhìn xem xung quanh mình vẫn còn đó biết bao nhiêu người trẻ không tìm thấy ý nghĩa của cuộc đời. Hãy ra đi ! Đức Giêsu cần các con. Hãy để cho chính mình bị bắt chộp và bị lôi kéo bởi tình yêu của Ngài.”
Bạn thân mến,
Nối tiếp tư tưởng “Hãy Ra Đi, Đừng Sợ ! Hãy Tiến Lên”, ĐTC Phanxicô có chuyến viếng thăm đầu tiên tại hải ngoại từ 22 đến 29-7 nhân Ngày Quốc Tế Giới Trẻ lần thứ 28 tại thành phố Rio de Janeiro Brazil, với chủ đề: “Hãy Đi Và Làm Cho Muôn Dân Trở Thành Môn Đệ” (Mt 28,19).
Ngày Giới Trẻ Thế Giới (tiếng Anh World Youth Day-WYD) là ngày hội của giới trẻ Công Giáo toàn thế giới. Ngày Giới Trẻ Thế Giới được Đức Chân Phước Gioan Phaolô II khởi xướng ngày Lễ Lá năm 1984 tại Roma. Ngày Quốc Tế Giới Trẻ năm nay lại trùng với Năm Đức Tin, được bắt đầu với chủ đề của Thượng Hội Đồng Giám Mục là “Tân Phúc Âm hóa nhằm thông truyền Đức Tin Kitô giáo”.
Bạn đã biết lịch trình của ĐTC chưa ? ĐTC rời Roma sáng thứ hai 22-7 để bay tới Rio de Janeiro. Sau nghi thức tiếp đón chính thức tại phi trường, ngài viếng thăm Tổng thống Brazil tại dinh Guanabara ở Rio. Thứ tư 24-7, ĐTC hành hương kính viếng Đền Thánh Đức Mẹ Vô Nhiễm ở thành Aparecida, bổn mạng Brazil, và viếng thăm nhà thương thánh Phanxicô Assisi Chúa Quan Phòng. Thứ năm 25-7, chính quyền thành phố Rio chính thức đón tiếp ĐTC với nghi thức trao chìa khóa và làm phép các lá cờ thế vận Olympic, sau đó ngài viếng thăm cộng đoàn Varginha khu xóm nghèo ổ chuột ở Rio. Ban chiều có buổi đón tiếp chính thức của các bạn trẻ quốc tế dành cho ĐTC tại bờ biển Capacabana. Thứ sáu, 26-7, ĐTC giải tội cho một số bạn trẻ ở công viên Quinta da Boa Vista, rồi gặp gỡ một số tù nhân trẻ ở tòa TGM thánh Gioakim ở Rio. Ban chiều, ngài chủ sự buổi đi đàng Thánh Giá trọng thể với các bạn trẻ cũng tại khu vực bãi biển Copacabana. Thứ bảy, 27-7, ĐTC cử hành thánh lễ tại Nhà thờ chính tòa thánh Sebastiano của giáo phận Rio, cùng với các GM, LM, và sự tham dự của các tu sĩ và chủng sinh. Buổi tối, ĐTC chủ sự đêm canh thức với các bạn trẻ tại Cánh Đồng Đức Tin ở Guaratiba. Cũng tại đây, sáng chúa nhật 28-7, ĐTC chủ sự thánh lễ bế mạc Ngày Quốc Tế Giới Trẻ 2013.
Những ngày Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới rồi cũng qua, tôi và rất nhiều bạn, chúng ta không có điều kiện để tham dự, tuy nhiên chúng ta vẫn có thể hiệp thông trong kinh nguyện, xin cho những bạn trẻ “được thúc đẩy bởi kinh nghiệm về Ngày Giới Trẻ Thế Giới, biết mang đức tin, đức cậy và đức ái đến khắp bốn phương trời, đồng thời trở thành những người xây dựng nền văn hóa sự sống và hòa bình, và nên chất men xúc tác cho một thế giới mới”. Nếu không được như vậy thì cho dù có tổ chức hay tham dự bao nhiêu đại hội đủ các cấp cũng chẳng đem lại lợi ích gì, cũng chỉ như những buổi lễ hội, đại hội của thế gian “đến hẹn lại lên” thôi.
Bạn thân mến,
“Thế giới mới” đang cần những người trẻ mang những khuôn mặt rạng ngời niềm vui vì được trở nên người loan báo và làm chứng cho Tin Mừng chứ không phải vui vì có nhiều của cải, bằng cấp, chức tước, địa vị. Họ vui vì được gặp gỡ Chúa, được nghe Lời Chúa và dưỡng nuôi bằng Mình Máu Chúa, và họ đang cần đến Lòng Thương Xót của Chúa để trở thành chất xúc tác khơi dậy lòng nhân ái, xót thương trong một thế giới vô cảm.
Muốn được như thế, bạn hãy thực hiện lời nhắn nhủ của ĐTC Benedicto XVI :
“Cha khuyên các con hãy thực hành chầu Thánh Thể. Thời gian các con lắng nghe và thưa chuyện với Chúa Giêsu hằng hiện diện trong Mình Thánh sẽ trở nên nguồn lực mới mẻ cho lòng hăng say trong việc truyền giáo…Hãy biết tìm đến Thánh Thể là nguồn mạch của đời sống đức tin và của chứng tá Kitô hữu của chúng con. Hãy trung thành tham dự Thánh Lễ Chúa Nhật và bất cứ khi nào có thể… Năng chạy đến với Bí Tích Hòa Giải : là một cuộc gặp gỡ quý báu với Lòng Thương Xót Chúa, hằng đón nhận chúng ta, thứ tha và đổi mới con tim chúng ta trong tình yêu.
Dù không đến được Brazin để chiêm ngắm tượng Chúa Cứu Thế ở Rio de Janeiro, nhưng bên tai tôi vẫn nghe văng vẳng lời mời gọi của vị cha chung :
“Các bạn trẻ thân mến, cuối cùng, cha ước mong tất cả các con, trong sâu thẳm của trái tim mình, hãy lắng nghe lời mời gọi của Đức Giêsu để công bố Tin Mừng. Tượng Chúa Kitô Cứu Thế ở Rio de Janeiro tỏ lộ nhiều điều : Trái tim của Ngài mở ra để yêu thương mỗi người và mọi người, cánh tay của Ngài mở rộng để vươn đến mọi người. Chính các con là con tim và đôi tay của Đức Giêsu !
“Hãy ra đi và làm chứng cho tình yêu của Ngài.
“Hãy trở thành một thế hệ truyền giáo mới, được thúc đẩy bởi tình yêu và rộng mở với tất cả…”

NGHỆ THUẬT LÀM GIÀU

NGHỆ THUẬT LÀM GIÀU

(Lc 12,13-21)

Tác giả: Thiên Phúc

thanhlinh.net

Một ngày nọ, vua Nghiêu đi tuần thú đất Hoa, viên quan địa phương đất ấy ra nghênh đón và chúc vua rằng: “Xin chúc nhà vua sống lâu“. Vua Nghiêu nói: “Đừng chúc thế!” Viên quan lại chúc: “Chúc nhà vua giàu có“. Vua Nghiêu lại nói: “Đừng chúc thế“. Viên quan chúc nữa: “Xin chúc nhà vua đông con trai“. Vua Nghiêu lại nói: “Đừng chúc thế“. Quan lấy làm lạ mới hỏi nhà vua: “Sống lâu, giàu có, đông con trai, ai cũng thích cả, sao nhà vua chẳng muốn?” Vua Nghiêu đáp: “Đông con trai thì sợ nhiều. Giàu có thì việc nhiều. Sống lâu thì nhục nhiều. Ba điều ấy không mang lại nhân đức nên ta từ chối“.

Viên quan tâu: “Nhà vua nói thế thực là bậc quân tử. Nhưng trời sinh ra mỗi người phải có một việc. Nếu đông con trai, hãy cắt đặt mỗi người một nhiệm vụ thì có lợi chứ có gì mà sợ? Giàu có mà đem phân phát cho người nghèo thì còn công việc gì mà lo? Ăn uống có chừng mực, thức ngủ có điều độ, trong lòng thanh thoả, thiên hạ tài giỏi thì vui cái vui của họ, trăm tuổi nhắm mắt về cõi trời. Một đời chẳng gây tai hoạ gì, hỏi có gì là nhục?”

***

Đứng trước tiền của, người ta có những thái độ rất khác nhau: Vua Nghiêu vì quá thận trọng chỉ nhìn thấy mặt trái của đồng tiền, nên của cải không sinh ích gì cho ông. Người phú hộ trong bài Tin Mừng hôm nay lại quá cậy dựa vào tiền của, nên khi thần chết bất ngờ đến thì tiền muôn bạc nén cũng không cứu được linh hồn ông. Duy chỉ có viên quan địa phương là có thái độ đúng mực về tiền bạc: Nếu giàu có thì đem chia sẻ cho người thiếu thốn. Đó chính là sứ điệp mà Chúa Giêsu muốn loan báo cho chúng ta hôm nay: Hãy dùng của cải đời này mà “làm giàu trước mặt Thiên Chúa” (Lc 12, 21). Đó chính là “nghệ thuật làm giàu” đích thực.

Trước mặt Thiên Chúa, chúng ta chỉ là những con người nghèo khó. Cho dù có xây bao nhiêu kho lẫm, bao nhiêu két sắt, bao nhiêu tài khoản ngân hàng, cũng chỉ là con số không. Chúng ta chỉ thực sự giàu có trước mặt Thiên chúa khi chúng ta dốc cạn kho cho người nghèo khó, mở hầu bao giúp kẻ khốn cùng. Chúa phán: “Hãy bán của chi mình đi mà bố thí. Hãy sắm lấy túi tiền chẳng bao giờ cũ rách, một kho tàng chẳng thể hao hụt ở trên trời, nơi trộm cắp không bén mảng, mối mọt cũng không đục phá” (Lc 12, 33).

Quả thật, một kho lẫm dù có được khoá chặt đến đâu cũng không ngăn cản được kẻ trộm. Nhưng chỉ có những tài sản đích thực mà không ai có thể đánh cắp, chính là những tài sản thiêng liêng.

Thực ra, khi người giàu chia sẻ của cải cho kẻ nghèo, cũng chỉ là bổn phận của người quản lý mà thôi. Augier đã nói một câu chí lý: “Trong dự tính của Thiên Chúa, người giàu chỉ là viên thủ quĩ của người nghèo”. Vì thế, những ai “ê hề của cải, dư xài nhiều năm” mà “cứ nghỉ ngơi, cứ ăn uống vui chơi cho đã” (Lc 12, 19) chính là những kẻ ăn cắp. Thánh Tôma Aquinô quả quyết: “Những người giàu đã đánh cắp của người nghèo khi họ tiêu xài phung phí những của cải dư thừa”.

Có thể nói, chúng ta đánh cắp của người nghèo khi chúng ta thu lợi quá mức trên sức lao động của kẻ khác.

Chúng ta đánh cắp của người nghèo khi chúng ta giữ lại đồ đạc tiện nghi mà chẳng bao giờ dùng đến.

Chúng ta đánh cắp của người nghèo khi chúng ta ăn chơi, mua sắm như ném tiền qua cửa sổ.

Thánh Basilio không một chút ngần ngại nói với chúng ta rằng: “Tấm bánh mà bạn giữ lại là của người đói khổ, chiếc áo mà bạn cất trong vali là của kẻ trần trụi”.

***

Lạy Chúa, Chúa để 80% của cải trên thế gian này vào tay 20% những người giàu có, là để họ biết chia sẻ cho những người thiếu thốn, là để họ “làm giàu trước mặt Thiên Chúa”, chứ không phải để biến họ thành những kẻ đánh cắp.

Xin dạy chúng con chỉ nên giữ lại những gì cần thiết, và biết san sẻ hồng ân của Chúa cho mọi người, để thế giới này không còn cảnh bất công, nghèo đói, nhưng sẽ là một thế giới công bằng và yêu thương. Amen. (TP)

(Thiên Phúc, “Như Thầy Đã Yêu”, năm C)

Vhd sưu tầm

“Let Us Journey Together.”

-Pope Francis -St. Peter’s Balcony 3-13-2013.

CÂU CHUYỆN NGƯỜI QUẢN LÝ

CÂU CHUYỆN NGƯỜI QUẢN LÝ

Tác giả: Lm. Anmai, C.Ss.R

Con người, khi bước ra khỏi cuộc đời này, đặc biệt trong giờ lâm tử, giờ hấp hối ai cũng muốn ra đi một cách thanh thản không vướng bận, không nợ nần ai để cho nhẹ cõi lòng. Nhẹ hay không nhẹ cũng do cách quản lý tài sản của mình khi còn sống. Nếu như ta biết cách vun vén, biết cách xử lý thì ắt hẳn ta sẽ không còn nợ nần ai và nếu hay hơn nữa thì người khác sẽ nợ ta chứ ta không nợ họ.

Câu chuyện người quản lý trong Tin Mừng theo Thánh Luca chương 16 từ câu 1 đến câu 8 mà người ta thường đặt tên cho đó là câu chuyện của “người quản lý bất lương”.

Những bài học về Nước Trời, Thầy Giêsu không chỉ dùng những hình ảnh, những câu chuyện, những nhân vật tốt mà Thầy còn dùng cả những câu chuyện nói được là không tốt gì cho lắm. Và khi dùng đến những câu chuyện, những hình ảnh, những nhân vật không tốt, Thầy Giêsu không cố ý cho các môn đệ bắt chước sống theo thái độ xấu nhưng để làm nổi bật một đặc tính nào đó và khuyên các đồ đệ hãy làm điều tốt với cùng một đặc tính như vậy.

Trong Mt 10,16 Thầy Giêsu đã dùng đến hình ảnh con rắn để khuyên các đồ đệ hãy khôn ngoan như con rắn; và trong Phúc Âm thánh Mátthêu chương 24, Thầy Giêsu so sánh mình với hình ảnh kẻ trộm đến ban đêm vào giờ chủ nhà không ngờ. Chúa không đề cao nếp sống của con rắn hay của tên ăn trộm, mà chỉ muốn nói đến đặc tính lanh lợi của con rắn để tránh những cạm bẫy và nhắc đến sự việc Chúa đến một cách bất ngờ như kẻ trộm, để kêu gọi các đồ đệ hãy tỉnh thức sẵn sàng luôn luôn.

Thời của Thầy Chúa Giêsu, tại vùng đất Palestina, những người sống về nghề quản lý tài sản cho người giàu là những kẻ có toàn quyền sắp đặt việc kinh doanh tài sản của ông chủ, miễn sao được lợi cho ông chủ. Và người quản lý được chia phần trong khoản lời kiếm được. Trong dụ ngôn Thầy Giêsu kể, sau khi biết rõ là ông chủ sẽ sa thải mình do những lỗi lầm đã phạm, người quản lý dùng quyền của mình mà bớt xuống số nợ và dĩ nhiên, khi làm như thế anh sẽ chịu thiệt thòi, vì tiền lời không còn nhiều và sẽ được chia lời với ông chủ ít đi. Nhưng anh chấp nhận chịu thiệt thòi như vậy trong hiện tại để có lợi khác là tình bằng hữu của những người mắc nợ ông chủ. Họ sẽ giúp lại anh sau đó khi anh mất việc. 

Và đây chính là thái độ khôn ngoan của người đầy tớ bất trung. Ở câu cuối cùng của dụ ngôn: “Con cái tối tăm khôn ngoan hơn con cái sự sáng” nhấn mạnh đến ý nghĩa chính của dụ ngôn. Thầy Giêsu không nhắm đề cao người quản lý gian ngoan sắp bị ông chủ cho nghỉ việc, nhưng chỉ nhắm nhấn mạnh đến những cố gắng toan tính của người quản lý sao cho có lợi cho cuộc sống vật chất của mình.

Trong cuộc sống thường nhật, chẳng ai dám cho mình là hay trong chuyện quản lý tiền bạc và cả quyền lực. Có lúc đầy túi tiền và quyền lực hết sức mãnh liệt ở trong tay nhưng cũng có lúc thèm một bữa cơm đạm bạc cũng không có và muốn làm một người bình thường cũng chẳng ai cho. Những kinh nghiệm sống đó không còn ở trang Tin Mừng của Thầy Giêsu, trong lý thuyết nữa nhưng diễn ra mỗi ngày trong dòng chảy của cuộc đời.

Cách đây không lâu, chúng ta thấy một nghệ sĩ nổi tiếng đã rơi vào tình cảnh nợ nần. Anh chia sẻ : “Bất động sản đóng băng nên tôi bị đóng đinh”

Cũng vì muốn có tiền, anh đầu tư kinh doanh nhưng đáng tiếc rằng mọi việc không xảy ra như anh tưởng. Anh chia sẻ thêm : “Thời buổi kinh tế khó khăn, doanh nghiệp làm ăn nợ nần là bình thường. Hãy cảm thông, chia sẻ với chúng tôi”.

Và gần đây nhất, một ca sĩ cũng tên tuổi  “đã đi đến đường cùng” vì nợ. Chị thừa nhận do kinh doanh thua lỗ, số nợ đã lên tới hàng tỷ đồng. Tuy con số không quá lớn, nhưng đối với một người nghệ sỹ đang ở chặng cuối của sự nghiệp như chị và đúng vào giai đoạn “show diễn khan hiếm” như hiện tại thì đó cũng là điều đáng ngại.

Vẫn còn may mắn hơn bao nười khác, hai nghệ sĩ này đã được bạn bè có lòng tốt đứng ra thay lời muốn nói cho họ. Hơn thế nữa, có những người có lòng tốt đã bỏ tiền ra để cứu họ trong khi họ gặp bế tắt.

Những tấm lòng này hiển nhiên được mở ra vì lòng cảm thông của tình người. Để được bạn bè, người thân “giải vây” trong lúc rơi vào tình trạng bế tắt chắc có lẽ do cách sống của họ, do khi còn tiền, còn vật chất họ đã chia sẻ cho người khác chứ không khư khư giữ cho riêng mình. Chính vì hiểu lòng của những người này nên nhiều người đã chung ta góp sức gỡ khó khăn.

Những câu chuyện rất thực và quá thực trong đời thường.

Dù lớn, dù bé, dù là thường dân hay quyền cao chức trọng, ta cũng chỉ là những người quản lý nó mà thôi. Nói chính xác hơn ta cũng chỉ là người quản lý tạm bợ bởi vì đến một lúc nào đó ta cũng phải nhắm mắt xuôi tay để trả lại tất cả tài sản, quyền lực mà trước đây ta có trong tay.

Chẳng có ai lột da sống đời và chẳng có ai giữ mãi tiền bạc và quyền lực trong tay cả. Một ngày nào đó ta sẽ chẳng còn gì cả ngoài căn phòng quạnh hiu bên trong chỉ có chiếc giường đơn giản nằm đó chờ … chết. Cuối đời, ai cũng như ai, dù sang hay giàu. dù nghèo hay hèn, dù quyền lực hay là bần dân khổ ải cũng chỉ nằm trong chiếc quan tài mà thôi.

Bớt chút thời gian để đến những viện dưỡng lão, những nhà hưu dưỡng … ta sẽ thấy bộ mặt thật của cuộc đời. Có những người từng một thời vang bóng, có những người từng một thời cao sang quyền quý và quyền lực trong tay nhưng cuối cùng cũng gia tài chỉ còn lại chiếc xe lăng hay chiếc giường được thiết kế tiện dùng cho người nằm liệt.

Nhìn cuộc đời rất thực như thế để ta cũng biết cách dùng những của cải, vật chất, quyền lực mà ta đang có trong tay để khi ta mất nó, ta về già, ta về với đất bụi cho lòng ta được thanh thản.

Lời mời gọi, bài học mà Thầy Giêsu vẫn còn văng vẳng bên tai ta. Những bài học, những lời mời gọi này tưởng chừng là cũ nhưng nó vẫn mới và vẫn còn giá trị cho mọi lúc mọi thời. Chuyện quan trọng là ta có nhớ để ta niệm, ta suy và ta áp dụng vào trong đời thường của ta hay không mà thôi.

Đừng để cho những bài học mà Thầy Giêsu đi qua đời ta một cách vô nghĩa. Và, hơn tất cả là đừng để những của cải, quyền lực mà Chúa trao cho ta nó làm hại đời của ta, nó làm ta mất tình mất nghĩa với anh em đồng loại và nhất là mất tình mất nghĩa với Chúa.

Anmai, CSsR

GẶP MẶT GIỚI TRẺ VIỆT NAM KHẮP NĂM CHÂU TẠI RIO

Lm Phêrô Đoàn Văn Khải
7/26/2013

Hôm nay, vào lúc 16g00 ngày 26 tháng 7, tại Nhà Thờ Đức Mẹ Vô Nhiễm (Basilica Imaculada Conceicao Church) đoàn Việt Nam đã có ngày gặp mặt với các linh mục, quý tu sĩ nam nữ và khoảng 200 bạn trẻ Việt Nam từ trong nước và hải ngoại đang tham dự Ngày Quốc Tế Giới Trẻ, đó là Việt Nam, Úc Châu, Đan Mạch, Na Uy, Đức Quốc, Canada, Hoa Kỳ,…

Trước thánh lễ, Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp, giám mục giáo phận Vinh, Chủ tịch Uỷ ban Công lý và Hoà bình trực thuộc Hội Đồng Giám mục Việt Nam đã có cuộc nói chuyện với các bạn trẻ. Ngài đã trình bày thực trạng đời sống đức tin của người Kitô tại Brazil, đặc biệt của người trẻ đang có nguy cơ giảm sút trầm trọng và có vẻ đang nhạt phai trước những trào lưu của xã hội. Vì thế, Đức Nguyên Giáo Hoàng Bê-nê-đi-tô XVI đã chọn Brazil là nơi tổ chức ngày Giới trẻ Thế Giới.

Sau những lời chia sẻ của Đức Cha Phaolô là thánh lễ đồng tế mừng kính Thánh Gioakim và Anna để cầu nguyện cho giới trẻ Việt Nam cũng như giới trẻ toàn thế giới.

Giảng trong thánh lễ, Đức Cha Giuse Vũ Văn Thiên, Chủ tịch Uỷ Ban Giới trẻ trực thuộc Hội Đồng Giám mục Việt Nam nói lên tinh thần của ngày gặp mặt, “Dù chúng ta ở đâu thì đều là người Việt Nam. Hai chữ “Việt Nam” diễn tả tình hiệp nhất yêu thương, và nói lên rằng chúng ta cùng một quê hương, cùng một dân tộc. Ngày gặp mặt hôm nay là dịp để chúng ta chứng tỏ đời sống đức tin của mình…”. Ngài nói tiếp, “Tất cả chúng ta về đây để cùng gặp nhau và cùng gặp vị đại diện của Chúa Kitô, là Đức Thánh Cha Phanxicô. Chúng ta gặp gỡ Đức Thánh Cha để rồi gặp gỡ Chúa Kitô. Khi gặp gỡ Chúa Kitô, là chúng ta gặp gỡ một con người đích thực, đang hiện diện và đồng hành với mỗi người chúng ta trong mọi khoảnh khắc của cuộc sống… Khi chúng ta gặp gỡ Đức Kitô, chúng ta được mời gọi trở nên sứ giả của Ngài. Chúng ta hãy ra đi, hãy làm chứng và hãy rao giảng về Chúa Kitô cho anh chị em xung quanh. Đó cũng chính là chủ đề mà Đức Thánh Cha muốn gửi đến các bạn trẻ trong Đại Hội này: Hãy ra đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ”.

Cuối thánh lễ, Đức Cha Giuse đã cám ơn quý cha và mọi người đang hiện diện, đặc biệt những ai đã lo tổ chức chu đáo cho ngày gặp mặt đầy ý nghĩa hôm nay.

Sau khi nhận phép lành của quý Đức Cha, quý cha và các bạn trẻ chụp hình kỷ niệm với đoàn Việt Nam và nói lời tạm biệt trong hiệp nhất và yêu thương.

Lm Phêrô Đoàn Văn Khải

Gởi Các Bạn trên 60 Tuổi và còn Khỏe mạnh

Gởi Các Bạn trên 60 Tuổi và còn Khỏe mạnh

Tuy trong rừng có nhiều cây đại thọ cả ngàn năm, nhưng người sống thọ đến 100 tuổi không nhiều. Bạn thọ lắm cũng chỉ sống đến 100 tuổi (tỉ lệ 1 trên 100.000 người).

Nếu bạn sống đến 70 tuổi, bạn sẽ còn 10 năm. Nếu bạn thọ 80 tuổi, bạn chỉ còn 20 năm. Vì lẽ bạn không còn bao nhiêu năm để sống và bạn không thể mang theo các đồ vật bạn có, bạn đừng có tiết kiệm quá mức.

Bạn nên tiêu những món cần tiêu, thưởng thức những gì nên thưởng thức, tặng cho thiên hạ những gì bạn có thể cho, nhưng đừng để lại tất cả cho con cháu. Bạn chẳng hề muốn chúng trở nên những kẻ ăn bám.

Đừng lo lắng về những gì sẽ xảy ra sau khi bạn ra đi, vì khi bạn đã trở về với cát bụi, bạn sẽ chẳng bị ảnh hưởng bởi lời khen hay tiếng chê bai nữa đâu.

Đừng lo lăng nhiều qúa về con cái vì con cái có phần số của chúng và chúng sẽ tự tìm cách sống riêng. Đừng trở thành kẻ nô lệ của chúng.

Đừng mong chờ nhiều ở con cái. Con biết lo cho cha mẹ, dù có lòng vẫn quá bận rộn vì công ăn việc làm và các ràng buộc khác nên không thể giúp gì bạn.


Các con vô tình thì có thể sẽ tranh dành của cải của bạn ngay khi bạn còn sống, và còn muốn bạn chóng chết để chúng có thể thừa hưởng các bất động sản của bạn.

Các con của bạn cho rằng chuyện chúng thừa hưởng tài sản của bạn là chuyện dĩ nhiên nhưng bạn không thể đòi dự phần vào tiền bạc của chúng.

Với những người thuộc lứa tuổi 60 như bạn, đừng đánh đổi sức khoẻ với tài lực nữa. Bởi vì tiền bạc có thể không mua được sức khoẻ. Khi nào thì bạn thôi làm tiền? và có bao nhiêu tiền là đủ (tiền muôn, tiền triệu hay mấy chục triệu)?

Dù bạn có cả ngàn mẫu ruộng tốt, bạn cũng chỉ ăn khoảng 3 lon gạo mỗi ngày; dù bạn có cả ngàn dinh thự, bạn cũng chỉ cần một chỗ rộng 8 mét vuông để ngủ nghỉ ban đêm.

Vậy chừng nào bạn có đủ thức ăn và có đủ tiền tiêu là tốt rồi.
Nên bạn hãy sống cho vui vẻ. Mỗi gia đình đều có chuyện buồn phiền riêng.


Đừng so sánh với người khác về danh vọng và địa vị trong xã hội và con ai thành đạt hơn, nhưng bạn hãy so sánh về hạnh phúc, sức khỏe và tuổi thọ… Đừng lo nghĩ về những chuyện mà bạn không thể thay đổi vì chẳng được gì, mà lại còn làm hại cho sức khỏe bạn…

Bạn phải tạo ra sự an lạc và tìm được niềm hạnh phúc của chính mình. Miễn là bạn phấn chấn, nghĩ toàn chuyện vui và làm những việc bạn muốn mỗi ngày một cách thích thú thì bạn thật đã sống hạnh phúc từng ngày.

Một ngày qua là một ngày bạn mất đi, nhưng một ngày trôi qua trong hạnh phúc là một ngày bạn “được”.
Khi bạn vui thì bệnh tật sẽ lành; khi bạn hạnh phúc thì bệnh sẽ chóng hết. Khi bạn vui và hạnh phúc thì bệnh sẽ chẳng đến bao giờ.
Với tính khí vui vẻ, với thể thao thể dục thích đáng, thừơng xuyên ra ánh sáng mặt trời, thay đổi thực phẩm đa dạng, uống một thuốc bổ vừa phải, hy vọng rằng bạn sẽ sống thêm 20  hay 30 năm tràn trề sức khỏe.

Và nhất là biết trân qúy những điều tốt đẹp quanh mình và còn BẠN BÈ .nữa..  họ đều làm cho bạn cảm thấy trẻ trung và có người cần đến mình… không có họ chắc chắn bạn sẽ cảm thấy lạc lõng, bơ vơ.!!!

Xin chúc bạn mọi điều tốt đẹp nhất.

( Xin chia sẻ những điều này với tất cả những người quen của bạn đã trên 60 tuổi hay nhưng người không bao lâu nữa cũng sẽ trên 60)..

S.T.

LÊN THIÊN ĐÀNG KHÓ HAY DỄ ?

LÊN THIÊN ĐÀNG KHÓ HAY DỄ ?
( phần 2)
Phan Sinh Trần
Trong phần 1 của bài “ Lên Thiên đàng khó hay dễ ?”, chúng ta chưa có câu trả lời về việc lên Thiên đàng dễ hay khó:
Khá nhiều người, trong đó có khi có cả tôi và bạn nữa nữa sẽ thốt lên rằng:
  • · “ Rất khó để được lên Thiên đàng”, chỉ có người cực thánh, là có thể được lên đó ngay mà thôi còn số đông phải ở trong luyện ngục một thời gian trước khi được chọn để vào Thiên đàng.
Về phần ý kiến của Chúa Giê Su thì sao? Ngài có công nhận với chúng ta là lên Thiên đàng quá khó khăn hay không?
  • · Trong Kinh Thánh, có trường hợp đã cho chúng ta thấy rằng lên Thiên đàng rất dễ dàng, có khi chỉ bằng 1 câu nói với một tinh thần tỏ ra ăn năn vào giờ thứ 25 như trường hợp của tên trôm lành. Khi hắn xin “Lạy Ðức Yêsu, xin nhớ tôi, khi Ngài đến trong Nước của Ngài!”. Thì Ngài đã nói với hắn: “Quả thật, Ta bảo ngươi: hôm nay, ngươi sẽ ở trên thiên đàng làm một với Ta!”. Tên trộm đã được lên thẳng , dễ quá phải không bạn ? !
  • · Còn nhiều nữa những lời hứa của Chúa cho những người đương nhiên sẽ lên thiên đàng thẳng cánh, trong Matthew chương 5 câu 3 nói: “Phước cho những kẻ có lòng khó khăn, vì nước thiên đàng là của những kẻ ấy!”. Ngoạn mục thay ! Nước Thiên đàng đã là của những người Tin vào ơn cứu độ và có tinh thần nghèo khó rồi, họ không cần phải mặc cả, lo lắng hay điều đình gì hết !!! Con mắt đức tin cho ta thấy, những người homeless, ăn xin đói khát, khổ sở mà thậm chí trong số đó có người đã chết trong kiệt lực, bệnh hoạn một cách rât cô đơn buồn tủi lại là những người có phúc nếu họ biết Tin vào ơn Cứu độ, họ thuộc diện có thể lên Thiên đàng “thẳng cánh”, giống như trường hợp của ông ăn mày tên Lazaro trong phúc âm vừa chết xong đã được các thiên thần rước lên Thiên đàng và “ ngồi ngay bên cạnh người “ Cha của những kẻ tin” là Ông Abraham; Người túng cực, nghèo khổ, một khi họ có tinh thần đơn sơ, chấp nhận và tin vào Chúa thì phần thưởng đời sau của họ là chắc chắn. Như thế ta đừng e ngại tinh thần sống khó khăn, đạm bạc ở đời này.
  • · Trong số những người lên Thiên đàng nhờ có tinh thần nghèo khó, ngạc nhiên thay lại rất có thể, không chừng sẽ có cả ông tỷ phú giàu nhất thế giới tên là Warren Buffet nữa, vì ông có tinh thần “nghèo khó”, ông là một người sống rất tiết kiệm, đạm bạc, ông không xài tiền cho nhà mình nhưng lại dâng cúng hết tài sản cho người nghèo. Ông công khai nhận định:
có nhiều hơn một cách để vào Thiên đàng nhưng đây là một cách rất hay và thuận tiện .
“There is more than one way to get to heaven, but this is a great way,”
Ông thật là một nhà đầu tư tài sản rất khôn ngoan cả về 2 phương diện đầu tư đời này và đầu tư đời sau.
Kinh Thánh có câu chuyện về ngày chung thẩm rằng:
Bấy giời Vua sẽ nói với những người ở bên phải: “Hãy đến! hỡi những kẻ được Cha Ta chúc phúc, hãy lĩnh lấy làm cơ nghiệp Nước đã dọn cho các ngươi từ tạo thiên lập địa. Vì xưa Ta đói mà các ngươi đã cho Ta ăn, Ta khát mà các ngươi đã cho Ta uống, Ta là khách lạ mà các ngươi đã tiếp rước, Ta mình trần mà các ngươi đã cho Ta mặc, Ta đau yếu mà các ngươi đã thăm viếng, Ta ở tù mà các ngươi đã đến với Ta. (Mat thêu 25: 34-36 )
  • · Thậm chí, bạn có thể là một thánh lớn trên Thiên đàng nếu bạn trở nên đơn sơ như trẻ nhỏ, Chúa Giê Su xác nhận trong Mat thêu đoạn 18 câu 4: “ Vậy, hễ ai trở nên khiêm nhường như đứa trẻ nầy, sẽ là lớn hơn hết trong nước thiên đàng.” Với một tinh thần đơn sơ như trẻ em của bạn , khi đó Chúa Thánh Thần sẽ có thể dậy dỗ bạn và làm cho bạn trỏ nên tinh tuyền, trỏ thành một ngôi đền của Chúa Ba Ngôi, một nguồn mạch suối trong mát cho Giáo Hội. Trường hợp điển hình như Thánh nữ Tê rê xa Hài Đồng Giê Su, Ngài chỉ có những hy sinh làm những việc nhỏ trong tinh thần đơn sơ từ nhỏ cho đến năm 24 tuổi nhưng chính Ngài đã là một Thánh Lớn của Giáo Hội.
Thánh nữ Tê rê xa Hài Đồng Giê Su
Tới đây chúng ta có thể đi tới kết luận rằng :
Lên Thiên đàng rất dễ nếu ta có sức giúp đỡ của Chúa Thánh Linh.
Chỉ cần bạn chịu đầu phục Chúa Giê Su cách trọn vẹn, quyết tâm hứa dâng cho Chúa hết các đam mê, các ước muốn xấu, các sự ai oán trần thế…
Chỉ cần bạn chịu quyết tâm thốt lên “con muốn thuộc về Chúa cách trọn vẹn” thì rồi Chúa Thánh Thần sẽ đến làm cho đời bạn thay đổi, mới mẻ hoàn toàn giống như là được sinh lại. Một khi đã được sinh lại thì bạn đã có bảo chứng đ vào nước Thiên đàng đời sau. Chúa Giê Su đã minh xác. “… Quả thật, quả thật, tôi bảo ông, ai không sinh ra bởi Nước và Thần khí, thì không thể vào được Nước Thiên Chúa.” ( Yn 3, 5b)
Xin chào bạn và hẹn gặp lại Bạn trong phần 3, khi chúng ta cùng bàn về các cách dễ lên Thiên đàng khác. Xin Chúa viếng thăm và chúc lành cho tinh thần đơn sơ, nghèo khó của Bạn.
Phan Sinh Trần

Đức Giáo Hoàng ổ Chuột trở về khu ổ chuột

Đức Giáo Hoàng ổ Chuột trở về khu ổ chuột.


Trần Mạnh Trác

7/25/2013

 

Đức Thánh Cha Phanxicô hình như không né tránh những chủ đề chính trị xã hội nhạy cảm của Brazil, đã tuyên bố với cư dân của một khu ổ chuột cuả Rio là các nhà lãnh đạo của họ phải làm việc tốt hơn để giúp họ.

Những ý kiến khiêu khích đó phản ảnh những lý tưởng thân thương nhất cuả vị giáo hoàng đầu tiên từ châu Mỹ: đó là công bằng xã hội và trợ giúp người nghèo.

“Tôi lên tiếng kêu gọi những người sở hữu các nguồn tài nguyên lớn, các cơ quan công quyền và tất cả mọi người có thiện chí đang làm việc cho công bằng xã hội,” Đức Giáo Hoàng đã nói với đám đông tụ tập chật ních trên một sân đá bóng mặc dù trời mưa tầm tã, trong một khu ổ chuột (favela) tên là Varginha.

“Đừng bao giờ mệt mỏi với việc làm cho một thế giới công bằng hơn, đánh dấu bằng sự đoàn kết lớn hơn”, Ngài nói trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt.

“Không ai được vô cảm với sự bất bình đẳng vẫn còn tồn tại trên thế giới.”

Varginha là một khu ổ chuột nghèo thê thảm và đầy bạo lực cho nên đôi khi người ta còn gọi nó là Dải Gaza, đã được hưởng một đôi chút cải tiến từ những nỗ lực mới đây cuả chính phủ trong một chương trình bình định xã hội. Nhưng Đức Thánh Cha dường như muốn nói rằng những nỗ lực như thế vẫn là chưa đủ.

“Ở đây, cũng như ở mọi nơi khác cuả Brazil, có rất nhiều người trẻ tuổi. … đang có sự nhạy cảm đặc biệt đối với những bất công, nhưng thường bị thất vọng trước những sự việc tỏ tường nói lên nạn tham nhũng cuả những người đặt quyền lợi riêng tư lên trên lợi ích chung”.

“Hỡi quí bạn và tất cả mọi người, tôi lặp lại: Không bao giờ chán nản, không mất lòng tin, không cho phép hy vọng của bạn bị dập tắt. Tình huống có thể thay đổi, con người có thể thay đổi. ”

Đó là thông điệp có tính chất chính trị nhất đã được nêu ra trong cuộc hành hương của Đức Thánh Cha và rõ ràng Ngài có ý chỉ về các cuộc biểu tình lớn chống tham nhũng từng nổ ra hồi tháng trước, chỉ trích chính phủ chi tiêu quá nhiều vào thể thao mà thiếu đầu tư vào các dịch vụ như giáo dục cơ bản và chăm sóc sức khỏe.

Mạo hiểm vào khu ổ chuột Varginha có lẽ là việc làm nguy hiểm nhất trong cuộc tông du cuả Đức Giáo Hoàng ở Brazil. Vấn đề an ninh trở thành trầm trọng hơn vì xu hướng cuả Ngài thường vượt qua các qui định. Các đường phố ở khu ổ chuột lại chật hẹp, nhà cửa đổ nát, và đám đông, mặc dù có vẻ ngưỡng mộ Đức Thánh Cha, nhưng không thể đoán trước được.

Nhưng mọi sự đã xẩy ra êm xuôi.

Ngay ngày hôm trước, trước khi Đức Thánh Cha tới, khu phố của khoảng 36.000 người vẫn còn chuẩn bị ráo riết. Một bức tường xi măng được đổ thêm, các nhân viên nhà đèn sắp đặt thêm giây cáp điện cho nhà thờ.

Trong nhiều ngày trước, cảnh sát đã được huy động khắp hang cùng ngõ hẻm. Những tay súng bắn xẻ được bố trí trên các mái nhà.

Đức Thánh Cha đến trên một chiếc xe Fiat (sản xuất tại Brazil) 4 cửa nhỏ, cửa sổ mở toang.

Hàng ngàn cư dân chờ đợi trong mưa lạnh, cơn mưa bớt đi khi Ngài đến.

Varginha là một khu ổ chuột được xây dựng trên một đầm lầy cũ, là một trong những khu ổ chuột đã được ‘bình định’, nghĩa là chính phủ đã ‘chiếm đóng’ và đẩy các băng đảng ma túy đi nơi khác, và đã xây dựng các trung tâm cộng đồng, thư viện và trường học. Nhưng cư dân nói rằng họ chỉ nghe toàn lời hứa hão chứ thực tế không có bao nhiêu, và các dịch vụ cơ bản như cống rãnh và điện nước vẫn không có. Họ cũng phàn nàn rằng lực lượng cảnh sát thường lạm dụng và nặng tay, đối xử với dân như là những tên tội phạm.

Sau khi cầu nguyện tại một nhà thờ bé nhỏ nằm sâu trong ngõ hẻm, Đức Thánh Cha bước vào một căn nhà nhỏ, có nước sơn mới hai mầu cuả lá cờ Vatican, vàng và trắng.

“Ngay từ đầu,” Đức Thánh Cha nói, “Điều ước mơ của tôi trong lần đến Brazil này là có thể tới thăm tất cả các làng trên toàn quốc. Tôi mong ước được gõ mọi cánh cửa, và nói lời “chào buổi sáng”, và xin một ly nước lạnh, uống một hớp cafezinho, nói chuyện như một người bạn bè của gia đình.

“Tuy nhiên, Brazil lớn quá! Tôi không thể gõ mọi cánh cửa “, Ngài nói.

Vậy thì, Đức Thánh Cha nói, Favela sẽ là đại diện cho “tất cả các làng của Brazil.”

Thiên Chúa và Khoa Học Có mâu thuẫn không ?

Thiên Chúa và Khoa Học Có mâu thuẫn không ?

Các nhà thiên văn học mới khám phá ra Vũ Trụ này, đã có cách đây 13,7 tỷ năm, và bao gồm 10, 000 tỷ ngôi sao. Con số này cũng được Linh Mục dòng Tên George Coyne, Giáo sư thiên văn học tại Đại Học La Moyne, ở New York, cùng với các nhà khoa học vô thần xác nhận như vậy. Nhưng là 1 LM, Ngài vẫn tin có Thiên Chúa.


– Vì đề tài qúa dài, không thể nào chứng minh cho đủ được, nên chỉ xin tóm lược như sau:
– 1 giáo sư tiến sĩ triết học người Pháp cho biết: dù gì đi chăng nữa, 1 con người mà tìm hiểu vũ trụ, thì cũng chỉ ví như con kiến bò dưới chân núi “Hỷ mã lạp Sơn”. Làm sao biết được việc Thiên Chúa làm. Đến như việc loài người làm, mà loài người cũng không thể hiểu nhau được. Cho nên tất cả chỉ là đoán mò. Làm sao mà biết được vũ trụ đã có 13,7 tỷ năm. Ống viễn vọng kính Hubble cũng chưa xem hết được các hành tinh trong Thái dương hệ  (système solaire), chứ đừng nói đến vũ trụ nữa. Xin nói: có hơn 100 thái dương hệ trong dải Ngân Hà (Galaxy) của chúng ta đang ở, mà trong vũ trụ bao la này, có cả tỷ dải Ngân Hà như vậy  ! Xem thế đủ biết vũ trụ này quá bao la.
– Đã xác nhận vũ trụ đã có cách đây 13, 7 tỷ năm. Vậy thì trước 13,7 tỷ năm nó là cái gí?  Theo nguyên tắc đã là vật chất thì phải có điểm xuất phát, khởi đầu, và có điểm kết thúc. Tất cả vật chất đều được tạo dựng và được làm ra. Vậy thì ai tạo dựng và làm ra vũ trụ. Không lẽ tự nhiên vũ trụ “tự có”, tự “xuất hiện” hay sao ?
– Cũng có nhiều nhà khoa học cho rằng: vũ trụ xuất phát từ 1 vụ nổ “Bigbang”. Càng vô lý hơn nữa. Vậy thì cái gì đã làm cho có vụ nổ Bigbang ?
– Dù gì đi chăng nữa, thì cũng phải công nhận có nguyên nhân, có điểm xuất phát (point de départ) của vũ trụ, và có điểm kết thúc.
– Hiện nay nhiều nhà khoa học vô thần đang đứng trước sự khó hiểu, thách đố của vũ trụ. Nhà bác học vô thần khét tiếng Alexis Carrel đã chối bỏ Thiên Chúa, và không tin có phép lạ ở Lộ Đức. Nhưng đến khi ông thấy 1 phép lạ nhãn tiền, thì ông mới tin có Đức Mẹ thật. Đã có Đức Mẹ thật, thì phải có Thiên Chúa thật. Cho nên Ông đã trở lại đạo công giáo, và viết rất nhiều sách ca ngợi Đức Mẹ
– Trí óc con người ta, dù thông minh đến đâu, cũng chỉ ví như cái gáo múc nước biển mà thôi (truyện thánh Augustino). 1 con kiến bò dưới chân núi “Hỷ mã lạp Sơn” làm sao mà hiểu nổi, hoặc bò cho hết được cả núi.
– Vậy chỉ còn 1 phương pháp duy nhất là tin có Tạo Hoá (Thiên Chúa) là Nguyên Nhân vũ trụ, đã sáng tạo, dựng nên vũ trụ.
– 1 đề tài hết sức rộng rãi vá bao la, có thể viết nhiều cuốn sách, mà cũng không diễn tả nổi. Đây chỉ là 1 chứng minh gợi ý, để chúng ta tìm hiểu về Thiên Chúa vô cùng quyền năng, phép tắc vô cùng.
– Trong năm đức tin , tác giả xin kính chúc qúy vị 1 sự hiểu biết sâu rộng, rất thông minh, và có lý luận về Thiên Chúa, và về vũ trụ bao la này.

Trần khắc Khoan

CẦU NGUYỆN VÀ HI VỌNG

CẦU NGUYỆN VÀ HI VỌNG

Trong cảnh im lặng khi cầu nguyện bạn có thể giơ tay ôm ấp thiên nhiên, Thiên Chúa và đồng loại.  Việc chấp nhận này không những có nghĩa bạn sẵn sàng nhìn tới cái giới hạn của bạn nhưng còn là chờ đợi cái gì mới mẻ đang tới.  Vì thế, mỗi lời cầu nguyện diễn tả niềm hi vọng.  Con người không chờ đợi gì ở tương lai không thể cầu nguyện.  Họ dùng ngôn từ của

Bertold Brecht:

Như đã qua, vẫn như thế
Ðiều ta muốn không bao giờ tới.

Ðối với người ấy cuộc sống ngưng đọng.  Nói theo nghĩa siêu nhiên, họ chết rồi.  Chỉ có cuộc sống và cử động khi bạn không chấp nhận mọi sự như hiện nay, và bạn nhìn về phía trước về cái chưa xảy ra.

Vả lại, nếu ta nghĩ đến cầu nguyện, hình như luôn luôn là xin xỏ hơn là hi vọng.  Và việc cầu nguyện có thể khác hẳn.  Thường chúng ta nói đến cầu nguyện khi những trường hợp đặc biệt tạm thời gây nên.  Khi có chiến tranh ta cầu nguyện cho hoà bình, khi có hạn hán ta cầu mưa, khi đi nghỉ ta cầu cho đẹp trời, khi đi thi ta cầu cho thi đỗ, khi người bạn đau ta xin cho anh ta khỏi bịnh, và khi có ai qua đời ta xin cho được yên nghỉ muôn đời.  Lời cầu nguyện của ta ở giữa cuộc sống và được giăng mắc với mọi sự bận bịu trong cuộc sống.  Nói về cầu nguyện thì cái gì tràn đầy trong lòng phát ra lời nói cũng đúng.

Và lòng ta tràn đầy những ao ước và chờ đợi cụ thể và sờ mó được.  Mẹ mong con trở về nhà kịp thời. Người cha mong được thăng cấp.  Chàng trai mơ ước tới người con gái mình yêu, và đứa trẻ nghĩ tới chiếc xe đạp mà cha mẹ hứa cho.  Thường tư tưởng của ta không đi xa hơn hai giờ đồng hồ, hai ba ngày, hai ba tuần và ít khi hai ba năm.  Ta khó có thể nghĩ xa hơn vì thế giới ta đang sống đòi ta tập chú vào cái hiện tại và lúc này.  Nếu ta cầu nguyện và thực sự cầu nguyện ta không thể tránh khỏi sự kiện là ta lo lắng cho cái hiện tại lớn hay nhỏ, tràn đầy trong khi chúng ta cầu nguyện và làm cho lời cầu nguyện không là gì khác hơn là một danh sách những yêu cầu.

Ðôi khi lời cầu nguyện xin ơn được coi như một sự khinh bỉ nào đó.  Ðôi khi ta coi như không tốt như lời cầu nguyện tạ ơn lại càng kém hơn lời cầu nguyện chúc tụng.  Lời cầu xin giả thiết hướng về cái tôi hơn vì con người nói tới tư lợi trước và cố gắng đạt được cái gì cho mình.  Lời cầu nguyện tạ ơn thì hướng về Chúa nhiều hơn dù có liên quan đến những ơn ta nhận được.  Và lời cầu nguyện ca tụng thì hướng về Chúa với lòng sùng kính chỉ vì Chúa dù cho ta nhận được ơn gì hay là không.

Vấn đề đặt ra là sự phân biệt đó giúp ta hiểu rõ cầu nguyện là gì không?  Cái quan trọng cho việc cầu nguyện là không phải nó được xếp loại như cầu xin, cảm tạ hay ngợi khen, nhưng là cầu nguyện vì hi vọng hay có một niềm tin nào đó.

Lời cầu nguyện ít niềm tin khi bạn gắn bó với cái cụ thể trong hoàn cảnh hiện tại để được chút an toàn. Lời cầu nguyện ít niềm tin tràn đầy những lời mong ước xin cho được thoả lòng ngay.  Lời cầu nguyện cho thoả lòng này có vẻ ngây ngô của ông già Noel muốn thoả mãn những đòi hỏi cụ thể.  Khi lời cầu nguyện không có kết quả, nghĩa là khi không được món quà bạn thích, thì bạn thất vọng, đôi khi còn buồn phiền cay đắng.

Do đó có thể hiểu được là lời cầu nguyện ít niềm tin này có nhiều sợ hãi và lo lắng.  Nếu bạn cầu nguyện như người kém lòng tin cho sức khoẻ, thành công, tiến bộ, cho an bình hay bất cứ điều gì khác, thì bạn bị đặt trong nhu cầu cụ thể nên bạn cảm thấy mình bị bỏ rơi khi món quà chờ đợi không có.  Có thể bạn còn tự nhủ: “Thấy chưa, tôi đã bảo bạn mà, không được việc gì hết.” Với lời cầu nguyện ít niềm tin, chính cái cụ thể của những ước vọng hạn chế khả năng hi vọng.  Trong khi cầu nguyện như thế, bạn muốn chắc chắn về điều không chắc chắn và bạn bắt đầu nghĩ rằng có một con chim trong tay thì tốt hơn hai hay mười con chim đang ở trong rừng.  Với lời cầu nguyện như thế, lời xin nhắm tới việc được cái bạn xin, bằng bất cứ cách nào, thay vì hướng về người có thể hay không thể làm cho ước vọng đó thành tựu.  Người kém niềm tin cầu nguyện như trẻ thơ muốn quà của ông già Noel, nhưng lại sợ và chạy đi ngay khi cầm món quà trong tay.  Nó không còn phải liên hệ với ông già râu bạc đó nữa. Nó chỉ chú ý tới phần quà và không chú ý tới người cho quà.  Cũng như bạn bịt mắt và cuộc sống tâm linh của bạn chỉ là con đường đi tới cái bạn muốn.

Vì chỉ muốn xếp đặt tương lai cho mình, người ít niềm tin đóng kín mình khỏi điều sẽ xảy tới.  Họ không bình tĩnh trước lời hứa mơ hồ và không tin vào những tình thế chưa thấy của tương lai.  Vì thế, khi người ít niềm tin cầu nguyện lời cầu nguyện không có hi vọng.  Cũng thế, không có thất vọng vì chỉ có thất vọng cho người biết thế nào là hi vọng.

Người ít niềm tin cầu nguyện với lời cầu có suy tính cẩn thận, lại còn buôn bán, và có nhiều nguy cơ làm cho khó chịu.  Không có nguy hiểm thất vọng và không có cơ may cho hi vọng.  Con người trở thành bé nhỏ trong một thế giới đầy những vật nhỏ bé.

Ðiểm khác biệt lớn lao giữa hi vọng và cầu mong được một sinh viên diễn tả như sau: “Tôi thấy hi vọng như là thái độ khi mọi sự mở rộng cho tôi.  Không phải là tôi không nghĩ đến tương lai trong lúc đó, nhưng tôi nghĩ đến một cách hoàn toàn khác hẳn.  Dám sẵn sàng cho bất cứ chuyện gì xảy ra hôm nay hay ngày mai, hai tháng sắp tới, hay một năm sau, đó là hi vọng.  Không sợ hãi đi vào tương lai không biết tương lai dành gì cho mình, tiếp tục bước đi, cho dù có gì không ổn lúc đầu, và tín thác vào bất cứ chuyện gì mình đang làm.”

Người có hi vọng không lo lắng với những điều ước mong thành tựu hay không.  Như thế lời cầu nguyện không hướng tới ơn ban, nhưng tới người ban ơn.  Lời cầu của họ có thể còn chứa đựng nhiều ước ao nhưng không phải là vấn đề ước mong thành tựu, nhưng diễn tả niềm tin không giới hạn vào đấng ban phát mọi sự.  Bạn mong rằng…. nhưng bạn hi vọng được…  Vì lời cầu nguyện hi vọng cốt yếu không đòi bảo đảm, không đặt điều kiện, không cần chứng minh, chỉ là chờ đợi mọi sự từ người khác mà không bó buộc họ.  Hi vọng dựa trên tiền đề người khác chỉ cho những điều tốt lành.  Hi vọng bao gồm sự cởi mở nhờ đó bạn chờ đợi người khác đưa ra lời hứa yêu thương thành sự thực, dù cho bạn không biết khi nào, ở đâu hay xảy ra như thế nào.

Có lẽ không có hình ảnh nào rõ ràng cho bằng hình ảnh đứa nhỏ và mẹ mình để so sánh với lời cầu nguyện hi vọng.  Suốt ngày đứa nhỏ xin hết cái này đến cái kia, nhưng tình yêu mẹ không tuỳ thuộc mẹ có hoàn tất lời hứa hay không.  Ðứa nhỏ biết mẹ chỉ cho cái điều tốt lành cho mình và dù cho có phản ứng hay khó chịu, nếu không được như ý, thì vẫn tin rằng cuối cùng người mẹ chỉ ban cho con cái gì tốt nhất.

Người cầu nguyện với hi vọng có thể xin nhiều điều, có thể xin hết mọi sự, và cụ thể như cho đẹp trời, hay tiến bộ.  Sự cụ thể này là dấu hiệu cho tính cách xác thực.  Vì nếu bạn chỉ xin cho tin cậy mến tự do, hạnh phúc, đơn sơ, khiêm nhường.. mà không cụ thể hoá trong cái nhỏ nhặt thường ngày, có lẽ bạn không nghĩ rằng Chúa có mặt trong cuộc sống thường ngày.  Nhưng nếu bạn cầu nguyện trong hi vọng, mọi lời thỉnh cầu cụ thể chỉ là phương cách diễn tả sự tín thác không bờ bến vào đấng sẽ chu toàn mọi lời hứa, Ðấng chỉ ban cho ta sự tốt lành, và không muốn điều gì cho mình hơn là chia sẻ sự tốt lành với ta.

Chỉ khi bạn cầu nguyện với hi vọng bạn có thể vượt biên giới sự chết.  Vì bạn không còn muốn biết sẽ xảy ra chuyện gì sau khi chết, thiên đàng có ý nghĩa gì, làm sao bạn thành vĩnh cửu, hay Chúa sống lại sẽ tỏ mình như thế nào.  Bạn không để cho mình chia trí vì những cơn mộng ban ngày là mọi ước ao của bạn được thoả mãn ngay.  Khi bạn cầu nguyện trong hi vọng, bạn hướng về Chúa luôn muốn thực hiện lời hứa; chỉ cần biết Ngài là Ðấng trung tín.

Hi vọng này ban cho bạn sự tự do mới cho bạn nhìn vào cuộc đời cách thực tế mà không có cảm tưởng bị bỏ rơi.  Sự tự do này được diễn tả do những lời sau đây:

Hi vọng nghĩa là tiếp tục sống
giữa thất vọng
và tiếp tục hát
trong bóng tối.
Hi vọng là biết rằng có tình yêu
tín thác vào ngày mai
buồn ngủ
và lại thức dậy
khi mặt trời mọc.
Giữa cơn phong ba trên biển
khám phá ra đất liền.
Nơi con mắt của người khác
là nhìn thấy họ hiểu bạn.
…..
Bao lâu còn hi vọng
thì cũng còn lời cầu nguyện.
…..
Và Chúa sẽ nắm lấy bạn trong tay Ngài.

Như thế lời cầu xin ơn thành lời cầu tạ ơn hay chúc tụng, vì là lời cầu nguyện trong hi vọng.  Trong lời cầu xin hi vọng, chúng ta cám ơn Chúa vì lời Ngài hứa và ca tụng Ngài vì Ngài đáng tin.

Những đòi hỏi rất nhiều của ta sẽ trở thành cách nói lên cụ thể là ta tín thác hoàn toàn vào lòng nhân lành Chúa muốn chia xẻ cho ta.  Bất cứ lúc nào ta cầu nguyện trong hi vọng, ta đặt cuộc sống của ta trong bàn tay Chúa.  Sợ hãi và lo lắng sẽ biến mất và mọi sự Chúa ban hay bị lấy mất sẽ không còn là gì cả, chỉ là ngón tay chỉ cho ta hay chiều hướng Lời hứa dấu ẩn của Chúa, Lời hứa ta sẽ được nếm thử trọn vẹn.

Rev. Ngô tường DZũng, Texas, USA

From: langthangchieutim &

Anh chị Thụ & Mai gởi

Cải Tạo Ngược – Hoa Cải

Cải Tạo Ngược – Hoa Cải

Đức cố Hồng y Francois Xavier Nguyễn văn Thuận dâng Thánh lễ trong lúc đang bị giam cầm.

Bài Đọc Suy Gẫm: Cải Tạo Ngược. Khi cán bộ cộng sản hát kinh “Veni creator” của đạo Công Giáo thì  người bị tù, đã cải tạo ngược lại những người cai tù. Nhân dịp tháng 7 năm 2013, Tòa thánh Vatican bế mạc (đóng lại, đúc kết) hồ sơ phong thánh cho một vị Hồng Y người Việt Nam. Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận.  Blog Mười Sáu hân hạnh chia sẻ vài mẫu chuyện thật về đời sống tù đầy trong lao tù cộng sản của Đức Hồng Y do chính “ngài kể lại trong tác phẩm ‘Năm Chiếc Bánh và Hai Con Cá’.   Bài viết và hình ảnh minh họa được trích từ nguồn blogger “Hoa Cải”.

NGUYỄN HOÀNG ĐỨC: TÔI LÀ MỘT TRONG NHỮNG PHÉP LẠ VỀ ĐỨC TIN…

– Tôi đã từng làm trong Phòng Tôn giáo của Bộ Công an. Trong Phòng ấy người ta có “đối sách” về Đức Cha mà sau này là Hồng Y Nguyễn Văn Thuận. Ông bị chuyển đổi từ miền Nam ra với cái tội rất to là vì ông là cháu của Ngô Đình Diệm và trở về Sài Gòn làm Phó Tổng Giám mục theo ý là lót ổ để lên Tổng Giám mục. Và ông cứ thế bị chuyển ra ngoài Bắc.Trong thời gian ông ấy bị cầm cố ở Hà Nội (có nghĩa là không ở tù) tức là được giữ trong mật viện. Có một đội trông ông ta nhưng tôi là một cán bộ cũng khá lâu năm, một sĩ qua khá lâu năm nên tôi đề nghị để tôi ra học tiếng Pháp với Cha, để luyện nói trên tinh thần là luyện tiếng Pháp chứ không phải để trông Cha. Cụ thể là như thế.

Mặc Lâm: Trong lúc tiếp xúc với Hồng Y, ông có cảm nhận ra sao về Ngài dưới cái nhìn của một sĩ quan công an và nhất là công an chống phản động như ông vừa cho biết ạ?

– Sau khi học tiếng Pháp với Ngài thì tôi cảm nhiễm tinh thần của Đức Cha. Sau này thì tôi thôi việc, lý do là sau khi xảy ra sự kiện Thiên An Môn tôi không còn muốn làm công an nữa vì tôi làm ở Cục chống phản động nên biết dễ phải đi đàn áp và tôi đã xin chuyển ngành nhưng không được, tôi xin thôi việc cũng không cho. Tôi vẫn cứ bỏ việc.

Sau khi vào Sài Gòn tôi làm cho dầu khí Việt Nam. Tôi có đi một số các nhà thờ, nhà thờ trung tâm Đức Bà, nhà thờ Kỳ Đồng. Sau khi ra Hà Nội thì tôi được mặc khải trong một giấc mơ là tôi đi nhà thờ và tôi có rửa tội. Đúng đêm tôi rửa tội ở nhà thờ lớn thì Cha Ngân, bây giờ trở thành Giám mục, bảo với Cha Hùng, hiện nay đang học bên Ý hay bên Pháp gì đấy, mời tôi viết diễn giải một cái tin và tôi có viết bài “Con Đường Đức Tin Qua Cây Cầu Francisco Savie Nguyễn Văn Thuận” Bài này đã gởi qua Tòa Thánh và nằm trong hồ sơ và đã được Cha Sỹ đang ở Việt Nam xin đưa chữ ký vào những bản dịch khoảng 4,5 thứ tiếng. Tôi hiểu là việc phong Thánh cần phải có phép lạ. Phép lạ thứ nhất là Đức tin. Phép lạ thứ hai là chữa bệnh. Phép lạ thứ ba là mồ mả phát. Tôi là một trong những phép lạ về Đức tin.

NGUYỄN HOÀNG ĐỨC – RFA link

Nhân chuyện nhà văn Nguyễn Hoàng Đức, đọc lại tác phẩm của Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận.

Nhà văn Nguyễn Hoàng Đức nguyên là công an, từng học tiếng Pháp với Đức cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận (tranh trên) – Anh đã viết một chuyên luận  về: “Hành trình đức tin qua cây cầu F.X Nguyễn Văn Thuận” để mô tả lại quá trình biến đổi tình cảm, tâm lý và đến với Chúa của anh. Tài liệu đó hiện đang được Bộ Phong Thánh ở Roma lưu giữ xem như một phép lạ đức tin.

Nhà văn Nguyễn Hoàng Đức (áo tím) đồng hành tìm Chân lý với gia đình TS Cù Huy Hà Vũ

Được Hội đồng Công Lý và Hòa Bình Tòa thánh Vatican mời qua Rôma làm chứng về Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận nhân dịp lễ kết thúc điều tra phong Chân phúc cấp giáo phận. Ngày 2/7/2013 anh lên đường sang Rôma, nhưng đã bị công an ngăn chặn và thu hộ chiếu tại sân bay Nội Bài mà không có lý do rõ ràng. Sự việc này anh đã có bài tường thuật tại đây.

Đức cố Hồng Y sống 13 năm trong ngục tù cộng sản, một số sự việc trong đời sống tù đày đã được Ngài kể lại trong ‘Năm Chiếc Bánh và Hai Con Cá’, tác phẩm được dịch ra 8 thứ tiếng, để phục vụ các tham dự viên ‘Những Ngày Giới Trẻ’ tại Paris năm 1997. Mời bạn đọc xem lại vài trích đoạn sau:

Hình Đức Cha 1967

Có lúc Chúa dùng giáo dân để dạy tôi cầu nguyện.
Thời gian bị quản thúc ở Giang xá, có ông lão nhà quê, tên là ông quản Kính, từ giáo xứ Ðại Ơn lẻn vào thăm tôi. Tôi không bao giờ quên được lời ông khuyên tôi:
“Thưa cha, cha không hoạt động tông đồ được thì xin cha cầu nguyện cho Hội thánh; ở trong tù cha đọc một kinh hơn một nghìn kinh cha đọc lúc ở ngoài tự do!”
Ðức Mẹ còn sử dụng cả người cộng sản để nhắc tôi cầu nguyện.
Ông Hải đã từng ở tù, nằm cùng buồng với tôi để mật thám tôi, sau đã thành bạn của tôi. Trước ngày ông ta ra về, ông đã hứa với tôi:
Nhà tôi ở Long Hưng, chỉ cách La Vang 3 km, tôi sẽ đi La Vang cầu nguyện cho anh”.
Tôi tin lòng thành thật của anh bạn, nhưng tôi hoài nghi làm sao một người cộng sản mà đi cầu nguyện Ðức Mẹ cho tôi! Sáu năm sau, đang lúc tôi ở biệt giam, tôi đã được một bức thư của ông Hải, lạ lùng thật! Lạ hơn nữa là lời lẽ của ông như sau:
“Anh Thuận thân mến, tôi đã hứa với anh, tôi sẽ đi cầu nguyện Ðức Mẹ La Vang cho anh. Mỗi Chủ nhật, nếu trời không mưa, lúc nghe chuông La Vang, tôi lấy xe đạp vào trước đài Ðức Mẹ, vì chiến tranh bom đạn đã đánh sập nhà thờ rồi. Tôi cầu nguyện thế này: Thưa Ðức Mẹ, tôi không có đạo, tôi không thuộc kinh nào cả. Nhưng tôi đã hứa sẽ đi cầu nguyện Ðức Mẹ cho anh Thuận, nên tôi đến đây. Xin Ðức Mẹ biết anh Thuận cần gì thì cho anh ấy“.
Tôi hết sức cảm động. Tôi đọc đi đọc lại rồi đặt thư xuống nhắm mắt lại: “Lạy Mẹ, Mẹ đã dùng anh cộng sản này để dạy con cầu nguyện; chắc Mẹ đã nhậm lời anh ấy, con mới còn sống đây!”.

Đức Hồng y Thuận và Đức Giáo Hoàng Gio-an Phao-lô II

Ở trại giam Phú Khánh, một đêm tôi đau quá, thấy một người gác đi qua, tôi kêu: “Tôi đau quá, xin anh thương tình cho tôi thuốc!” Anh ta đáp: “Ở đây chẳng có thương yêu gì cả, chỉ có trách nhiệm“.

Ðó là bầu khí chúng tôi ở trong tù.

Lúc tôi bị biệt giam, trước tiên người ta trao cho năm người gác tôi: đêm ngày có hai anh trực. Cứ hai tuần đổi một tổ mới, để khỏi bị tôi làm nhiễm độc. Một thời gian sau không thay nữa, vì “cấp trên” nói: “Nếu cứ thay riết thì sở công an bị nhiễm độc hết!

Thực thế, để tránh nhiễm độc, mấy anh không nói với tôi, họ chỉ trả lời “có” hoặc “không”. Họ tránh nói chuyện với tôi. Buồn quá! Tôi muốn lịch sự vui vẻ với họ, họ vẫn lạnh lùng. Phải chăng họ ghét “cái mác phản động” nơi tôi: Tất cả áo quần đều đóng dấu hai chữ lớn “cải tạo”, kể từ ngày bước chân vào trại Vĩnh Quang ở Bắc Việt.

Tôi phải làm thế nào?

Một đêm đông lạnh quá, không ngủ được, tôi nghe một tiếng nhắc nhủ tôi: “Tại sao con dại thế? Con còn giàu lắm: Con mang tình thương Chúa Giêsu trong tim con. Hãy yêu thương họ như Chúa Giêsu đã yêu con”. Sáng hôm sau, tôi bắt đầu mến họ, yêu mến Chúa Giêsu trong họ, tươi cười với họ, trao đổi đôi ba câu nói… Tôi thuật lại những chuyến đi ra nước ngoài, cuộc sống, văn hóa, kinh tế, khoa học kỹ thuật, tự do dân chủ ở Canada, Nhật Bản, Philippines, Singapore, Pháp, Ðức, Úc, Áo, v.v… Những câu chuyện đó kích thích tính tò mò của họ, giục họ đặt nhiều câu hỏi. Tôi luôn luôn trả lời… Dần dần chúng tôi trở thành bạn. Họ muốn học sinh ngữ Anh, Pháp… tôi giúp họ. Từ từ mấy chiến sĩ gác tôi trở thành học trò của tôi! Bầu khí nhà giam đổi nhiều, quan hệ giữa họ với tôi tốt đẹp hơn. Thậm chí cả những ông xếp công an, thấy tôi đối xử chân thành, không những họ xin tôi giúp các chiến sĩ học hành ngoại ngữ, nhưng họ còn gửi anh khác đến học.

Tôi sống theo lời Chúa Giêsu dạy: “Ðiều gì con làm cho một người bé mọn nhất trong anh em là làm cho chính mình Ta”.

Khi nào có hai hay ba người hợp nhau vì danh Thầy, thì có Thầy ở giữa họ”.

Quản giáo và tù nhân

Một hôm một ông xếp hỏi tôi:

– Ông nghĩ thế nào về tờ tuần báo “Người Công giáo”?

– Nếu viết đúng cả nội dung cả hình thức thì có lợi; nếu ngược lại thì không thêm đoàn kết, lại còn thêm chia rẽ, bất lợi cho cả người Công giáo và cho cả nhà nước.

– Làm thế nào cải thiện tình trạng ấy?

– Những cán bộ phụ trách về tôn giáo phải hiểu đúng mỗi tôn giáo thì việc đối thoại, tiếp xúc các chức sắc mỗi tôn giáo cũng như các tín hữu mới có tính cách xây dựng, tích cực và tạo nên thông cảm giữa đôi bên.

– Ông có thể giúp được không?

– Nếu các vị muốn, tôi có thể viết một cuốn Lexicon (từ điển bỏ túi) gồm những danh từ thông dụng nhất trong tôn giáo, từ A đến Z, chừng nào các vị có giờ rảnh, tôi sẽ giải thích rõ ràng, khách quan. Hy vọng các vị có thể hiểu lịch sử, cơ cấu, sự phát triển và hoạt động của Giáo hội…

Họ đã trao giấy mực cho tôi, tôi đã viết cuốn “lexicon” đó, bằng tiếng Pháp, Anh, Ý, Latinh, Tây Ban Nha, và Trung Quốc với phần giải thích bằng Việt ngữ. Dần dà tôi có cơ hội giải thích hoặc giải đáp thắc mắc, tôi chấp nhận làm sáng tỏ những chỉ trích về Giáo hội. “Lexicon” ấy trở thành một cuốn giáo lý thực hành. Ai cũng muốn biết viện phụ là gì, thượng phụ là gì, Công giáo khác Anh giáo, Tin Lành, Chính Thống giáo chỗ nào? Tài chánh của Tòa thánh từ đâu mà có? Có bao nhiêu tu sĩ, giáo dân làm việc trong giáo triều, huấn luyện tu sĩ, giáo sĩ thế nào? Giáo hội phục vụ nhân loại thế nào? Tại sao Giáo hội gồm có nhiều dân tộc, sống qua nhiều thời đại cũng bị bắt bớ, tiêu diệt, cũng mang nhiều khuyết điểm mà vẫn tồn tại? Ngang đây là đến biên giới của siêu nhiên, của sự quan phòng của Thiên Chúa… Cuộc đối thoại từ A đến Z giúp xóa tan một số hiểu lầm, một số thành kiến, có những lúc trở nên thú vị và hấp dẫn. Tôi tin tưởng có nhiều người cởi mở, muốn tìm hiểu và với những biến chuyển trong thời đại ta, đã có những tầm nhìn mới mẻ và xây dựng.

Thời kỳ biệt giam ở Hà Nội, tôi được biết có 20 chiến sĩ nam nữ trẻ học tiếng Latinh với một cựu tu sĩ, để có thể đọc các tài liệu của Giáo hội. Trong số mấy anh gác tôi có hai anh trong nhóm học Latinh. Trông thấy bài vở, tôi nhận thấy họ học tốt. Một hôm, một trong hai anh ấy hỏi tôi:

– Ông có thể dạy tôi một bài hát tiếng Latinh không?

– Có nhiều bài hay tuyệt, nhưng biết anh thích bài nào?

– Ông hát cho tôi nghe, tôi sẽ chọn.

Tôi đã hát Salve Regina, Veni Creator, Ave Maris Stella… Các bạn biết anh ta chọn bài nào không? Anh ta chọn bài Veni Creator (Xin Chúa Ngôi Ba đoái thương viếng thăm…).

Tôi đã chép trọn cả bài cho anh ta và anh ta học thuộc lòng. Mỗi sáng quãng 7 giờ, tôi nghe anh ta chạy xuống thang gỗ, ra sân tập thể dục, rồi múc nước vừa tắm vừa hát: Veni Creator Spiritus… Tôi rất cảm động, làm sao mỗi sáng trong nhà tù cộng sản lại có một cán bộ hát kinh “Veni Creator” cho mình nghe!

Tham khảo thêm:
-(Nguyễn Văn Thuận – Wikipedia)
-(Năm chiếc bánh và hai con cá)

Câu Chuyện Về Lòng Biết Ơn

Câu Chuyện Về Lòng Biết Ơn

Một thanh niên hc tp xut sc đến xin ứng tuyển vào mt chức vụ quản lý ở một công ty lớn.

Anh ta qua được vòng phỏng vn th nhất; vào vòng 2 giám đc công ty  s phỏng vn anh ta  và là người quyết định.

[https://lh5.googleusercontent.com/qvzkrftbRyVGh6CmrJYVAOMs5WuYhePOulxk2K3n-Jp46LpO2Z9lMxDyD5vdPpizrTQpGnvjjiXj1Q_u1F_OVf7ZEMV8HtBZ0aiWM2Dav7YJvP25]

Qua lý lịch của người thanh niên, v giám đốc biết được thành tích học tập ưu tú  của anh ta, từ bậc trung học đến sau đại học, chưa từng có một năm nào kết quả không đạt xuất sắc.

Người giám đốc hỏi:

– Khi đi học ở trường, cậu  có được học bng nào không?

Cậu thanh niên tr li  không

Ông ta hi tiếp: “Vậy là cha ca cu tr học phí cho cu phải không?”

Cậu ta đáp:  “Cha tôi mất năm tôi mới  lên mt; chính mẹ tôi là người trang tri tiền học cho tôi.”

–     Mẹ cu làm việc đâu?

–       M tôi làm nghề giặt quần áo.

Ông ta   bảo cậu cho ông xem tay của cậu. Chàng thanh niên đưa ra 2 bàn tay trắng trẻo mn màng.

[https://lh4.googleusercontent.com/-NefOhbemQUKf5wqz1tSh0mvdV6sUuJOgbBs0emwz_QfSubd3vGU3Rb41gfcNThdfMm4LSUuYQF4vKLiShwYW2kOw-rxdVAPPfeFKr4jUCsj8BlY]

Người giám đốc lại hỏi : “ Cậu có bao giờ giúp mẹ giặt quần áo không?

Cậu ta trả lời : “ Không thưa ông, Mẹ tôi chỉ muốn tôi đc nhiều sách và lo học. Với lại mẹ tôi có thể giặt đồ nhanh hơn tôi

–         Tôi có 1 yêu cầu. Hôm nay cậu  đi về gặp mẹ và ra tay cho bà , sáng mai quay lại đây gặp tôi.

Người thanh niên thấy  có nhiều  khả năng được tuyn dng nên v đến nhà  cậu vui vẻ bảo mẹ để cậu rửa tay cho bà. Bà mẹ tuy thấy đề nghị của con rất lạ kỳ nhưng  bà  cảm động và hnh phúc để cho con trai rửa tay cho mình.

[https://lh5.googleusercontent.com/7mtl8Ikyh_MEcEdsVWDwv2bKdToHwOXrcndAgrLSUDNyLvCAHpMYFmHVaW96nnyHV62ilhfXU5Xd4ChbY6TIGMy9aldtQLQoUBqFq4pHjENJZCWp]

Trong khi cậu chậm rãi  rửa 2 bàn tay ca mẹ, nước mt cậu tuôn ra. Đó là lần đầu tiên trong đời cậu nhận thấy đôi bàn tay của mẹ đầy những vết nhăn, vết sẹo thâm đen. Một s ch bm tím mới khiến bà đau và rùng mình khi  cậu rửa tay của bà trong nước.

Đó cũng chính là lần đầu trong đời cậu nhận ra chính dôi tay của mẹ đã giặt bao nhiêu là đống quần áo để có tiền đóng học phí cho mình. Những vết sẹo, chỗ bầm trên  hai bàn tay mẹ,  những nỗi nhọc nhằn, vất vả là cái giá mẹ phải trả cho cậu được học hành xuất sắc, tốt nghiệp  ra trường và cả tương lai của cậu.

[https://lh4.googleusercontent.com/f3b44ioUT5apLbP5Z472TZ_vUMTBmRKLxihjepE7tMjHimu1L77TN9t6EMa4Sg-APNegmPQ2jCUN1o7NhtWmLqbcEkI6CEN5myZ5L4SMpAP7eNfn]

Sau khi rửa tay cho mẹ, cậu lặng lẽ giặt hết đống quần áo còn lại.

Đêm đó hai mẹ con nói chuyện rất lâu.

Sáng hôm sau, cậu thanh niên trở lại văn phòng của vị giám đốc.

Người giám đốc thấy đôi mắt rướm lệ của cậu đã hỏi :

–         Cậu  nói xem ngày hôm qua ở nhà cậu đã làm gì và học được điều gì?

[https://lh6.googleusercontent.com/jWy5K_WLpjT9I0B0E5z4KNN0i73yEUvFwiI1oZ6xwnKPqbpnDXV8eb04i_VNYVC4J6aMKTAMddpv7QIXWaihuUJP9TivG-Hd0e7uFsM7q5dI2jEp]

Cu tr lời :

–         Tôi đã rửa tay cho mẹ và đã giặt nốt số quần áo còn li

–         Hãy cho tôi biết  cảm tưởng của cậu

–         Một là, bây giờ tôi đã hiểu thế nào là biết ơn. Nếu không có mẹ, tôi dã không được học hành như hôm nay. Hai là, nhờ cùng làm việc giúp mẹ, đến bây giờ tôi mới biết làm được một việc gì đều gian khó, vất vả. Ba là tôi đã nhận biết giá trị và tầm quan trọng của quan hệ  trong gia đình, với người thân.

Người giám đốc nói: Đó là những điều mà tôi muốn người quản lý ca tôi phải có. Tôi muốn tuyển dụng một người biết ơn người khác giúp đỡ, một người  thấu hiểu những chịu đựng hy sinh của người khác để hoàn thành công việc, và một người sẽ không xem tiền là mục tiêu duy nhất trong đời. Cậu đã trúng tuyển vào chức vụ này.

Sau này, chàng thanh niên làm việc rất miệt mài và được cấp dưới kính trọng. Nhân viên của cậu cũng làm việc cần mẫn và là một nhóm đoàn kết tốt. Công việc kinh doanh của công ty tiến triển rất tốt.

Một đứa trẻ quen được che chở và nhận được mọi thứ nó muốn, sẽ phát triển tính cách “muốn là được”, sẽ thành đứa trẻ ích kỷ xem mình là số 1, và không đếm xỉa gì đến nỗ lực của cha mẹ.

Khi lớn lên đi làm việc, người này s cho rng ai cũng phải nghe theo lời mình. Khi thành quản lý, anh ta sẽ chẳng bao giờ biết được những cố gắng, vất vả của nhân viên và sẽ luôn đổ lỗi cho người khác. Với loại người này, họ có thể học giỏi, có thể một thời thành đạt, nhưng cuối cùng vẫn không thấy hài lòng, thỏa mãn. Họ sẽ càu nhàu, trong lòng luôn bực bội, tức tối  và lao vào chiến đấu tranh giành để có nhiu hơn. Nếu chúng ta là những bố mẹ luôn bao bọc con mình, liệu chúng ta có đang thực sự thể hiện yêu thương con đúng cách, hay là  ta đang làm hại con cái?

Bạn có thể cho con cái sống trong một ngôi nhà to, ăn ngon, học đàn piano, xem TV màn hình rộng. Nhưng khi bạn cắt cỏ, hãy để cho chúng cùng làm và trải nghiệm. Sau bữa ăn, cứ để chúng rửa bát với nhau. Làm như vậy không phải vì bạn không có tiền thuê người giúp việc, mà là vì bn yêu thương con cái một cách đúng đắn. Bạn muốn chúng hiểu rằng dù cha mẹ có giàu đến đâu, một ngày kia cha mẹ cũng yếu già như mẹ của cậu thanh niên trong câu chuyện kể trên.

Điều quan trọng nhất là con cái của bạn học biết ơn , biết trân trng những nỗ lực và có thể trải nghiệm những khó khăn và học được kỹ năng hp tác vi người khác để hoàn thành công việc. Con cái cũng phải biết trân quý, biết ơn những gì cha mẹ đã làm và yêu cha mẹ.

Chắc hẳn bạn đã chuyển tiếp câu chuyện trên thư điện tử này cho nhiều người khác và có lẽ bạn cũng đã nhận được thư chuyển tiếp từ nhiều người trong số đó, nhưng xin bạn cố gắng chuyển tiếp nữa đến càng nhiều người càng tốt. Biết đâu câu chuyện này có thể thay đổi số phận của ai đó.

Huỳnh Huệ dịch

Từ Dương Phong gởi

Đi tìm mộ ông Nguyễn Hiến Lê

Đi tìm mộ ông Nguyễn Hiến Lê

Trần Thị Trung Thu

– Mộ Nguyễn Hiến Lê hả? Chị không biết. Chị chưa nghe cái tên này bao giờ.

Chị Dương vừa nói vừa lắc cái đầu nhỏ nhắn làm đuôi tóc vẫy vùng sau lưng. Giọng nói nhẹ nhàng của cô gái miền Tây không chút giấu giếm và đùa giỡn. Nhìn sâu vào mắt chị, tôi biết chị nói thật.

Có lẽ nào, tôi tự nhủ trong lòng. Ông Nguyễn Hiến Lê mà chị ấy không biết sao. Tôi cứ nghĩ một vị học giả lẫy lừng như ông chí ít ai từng cắp sách đến trường đều biết. Huống hồ, chị là một nhân viên kế toán kiêm luôn chân giữ thư viện huyện mà lại lạ lẫm với cái tên quen thuộc ấy sao. Kỳ lạ! Ngửa mặt nhìn tấm bảng hình chữ nhật treo vững vàng trên bậu cửa, tôi nhẩm lại dòng chữ “Phòng Văn hóa Thông tin huyện Lai Vung – tỉnh Đồng Tháp”. Không lẽ nào.

Khi đọc xong cuốn “Bảy ngày trong Đồng Tháp Mười”, tôi nổi hứng muốn đi tìm mộ tác giả để thắp một nén nhang biết ơn. Nhớ có lần đọc trong một cuốn sách nói rằng mộ ông nằm ở Lai Vung, tôi phóng xe Honda đến đó. Tôi nghĩ, với một người có nhiều đóng góp cho nền văn hóa như ông, chắc sẽ có một khu mộ đàng hoàng mà chỉ cần hỏi nhỏ người dân ở đó là biết.Cho nên, ngay cả khi chị Dương nói một câu rất chân thật nhưng phũ phàng, tôi cũng không suy suyển lòng tin. Tôi tự an ủi, chắc chị nghe không rõ tiếng tôi, cũng có thể là chị chưa kịp nhớ ra. Tôi cẩn thận ghi tên ông ngay ngắn vào một tờ giấy rồi đưa chị đọc. Chị đọc đi đọc lại một cách chậm rãi như thể đầu óc đang làm việc hết công suất để sàng lọc từng milimet trí nhớ hòng tìm ra cái tên Nguyễn Hiến Lê. Cuối cùng, chị trả lại tôi mảnh giấy với nụ cười e lệ.

– Chị không biết thật rồi. Chắc anh Tú, trưởng phòng Văn hóa Thông tin biết. Để chị dẫn em vô gặp anh ấy nhé.

Tôi lẽo đẽo theo chị trong lòng khấp khởi mừng. Nếu quả thật người tôi đang đi tìm có ở Lai Vung và nổi tiếng như thế thì trưởng phòng Văn hóa Thông tin huyện biết là cái chắc. Anh Tú có phòng làm việc riêng, trên bàn chiếc máy tính nối mạng đang phát một bài nhạc cách mạng hào hùng. Sau khi nghe nguyện vọng của tôi, anh nhún vai nói giọng rề rà nhưng chắc nịch.

– Anh chưa nghe tên ông ấy bao giờ. Chắc em lầm với ông Huỳnh Thủy Lê ở Sa Đéc rồi.

Tôi nhủ thầm, người miền Tây thích đùa và biết cách đùa khéo quá. Chắc anh ấy thử mình thôi chứ với chức vụ anh ấy mà không biết ông Nguyễn Hiến Lê thì còn ra thể thống gì nữa. Tôi cố nở một nụ cười hỏi lại anh bằng giọng nhẹ tênh:

– Anh không biết ông ấy thật à?

– Thật mà. Ông ấy là ai vậy em? Anh hỏi lại tôi hết sức bình tĩnh như đang chờ được cung cấp thông tin về một con người xa lạ. Nhìn chiếc máy tính, tôi đề nghị:

– Anh cho em mượn máy tính chút nhé? Anh đồng ý.

Tôi gõ tên ông vào Google, cả một núi thông tin về ông xổ ra nhưng không có một chi tiết nào đả động đến chuyện mộ ông hiện ở đâu. Anh trưởng phòng đứng cạnh tôi nheo mắt chăm chú đọc. Cuối cùng anh à lên một tiếng:

– Ông này cũng nổi tiếng dữ hen.

Thấy anh có vẻ say sưa, tôi bỏ ra ngoài hiên ngồi mong nguôi ngoai cơn thất vọng đang dâng lên trong lòng. Có vẻ như ông trời cũng biết tôi buồn, nên đang nắng ngon lành, tự dưng đổ mưa xối xả. Cơn mưa giữa trưa đuổi bắt nhau trên những tấm tôn lúp xúp, xám màu. Mưa níu chân tôi lại nơi góc hiên thư viện. Ngồi xuống chiếc ghế đá lạnh lẽo, tôi tự hỏi mình còn cách nào không, còn mối quan hệ nào tôi chưa chạm tới để tìm ra mộ ông không. Tôi có cảm tưởng mình đang phiêu lưu trong khu rừng rậm rạp để tìm kiếm một linh hồn bí ẩn trên sách vở. Giây phút linh hồn mỏng manh kia vút lên trời cao khiến tôi thấy lòng hồi hộp một cách lạ kỳ. Tôi chỉ mới hỏi han hai người, quá ít để đi tới một kết luận. Hẳn phải còn một khe hở nào đó mà tôi chưa tìm ra.

Chợt nhớ bà cô dạy văn hồi cấp 3. Quê của cô ở Lai Vung thế nào cô cũng có chút thông tin về mộ ông Nguyễn Hiến Lê nếu nó thật sự ngự trị tại đây. Cô là người học cao hiểu rộng chắc sẽ giải đáp được thắc mắc cho tôi. Không chần chừ đến một giây, tôi hăng hái bấm số điện thoại của cô. Tiếng bên kia đầu dây đánh thức những dây thần kinh trong người tôi đến mức phấn khích như người chết đuối vớ được chiếc phao. Nhưng đôi khi, phao không đưa ta đến bờ được. Cô biết ông nhưng không biết mộ ông nằm ở đâu. Cô hứa sẽ gọi điện hỏi thăm bà con ở Lai Vung xem thử có ai biết không, và dặn tôi chờ.

Còn ai có thể trả lời câu hỏi của tôi đây? Nhà giáo không biết liệu nhà văn có hơn không? Nghĩ thế tôi không ngần ngại bấm số của một anh nhà văn. Tôi tin rằng giới văn nghệ sĩ rất rành mấy chuyện bên lề này. Anh bạn tôi là người hay giang hồ vặt, lại thêm dân miền Tây, chắc sẽ có những thông tin hay ho. Nhưng câu hỏi của tôi thuộc loại khó nuốt, anh biết rất rõ ông Nguyễn Hiến Lê nhưng cái vụ mồ mả thì anh bí. Anh nói sẽ gọi những bạn văn của anh để hỏi xem có ai biết không. Lại một lời hứa.

Đã hỏi hai “nhà” rồi, tôi hăng hái hỏi nốt nhà báo cho đủ bộ tam. Nhà báo đi còn ác liệt hơn nhà văn và giao thiệp rộng, sao lại không hỏi thử nhỉ? Đã mất công đi xuống tận đây thì lẽ nào lại đi về tay không? Tôi tìm số anh nhà báo quê miền Tây.Sau hồi chuông thứ nhất, anh bắt máy liền. Vừa nghe câu hỏi của tôi xong, anh đáp lại bằng một tràng cười sặc sụa. Có vẻ như chuyện tôi đang làm buồn cười lắm. Khi không lại đi tìm mộ một người không phải họ hàng thân thích, chưa một lần gặp mặt, chỉ biết qua những trang sách. Thật điên rồ! Cuối cùng, anh cũng nín được cười để trả lời tôi một cách rõ ràng và mạch lạc rằng không biết.

Ngoài kia mưa vẫn rơi, gió vẫn thổi, và tôi ngồi đây, lục tìm trong danh bạ số điện thoại của một người quen ở Đồng Tháp, bất chợt bàn phím ngừng ở số tổng đài 19001080. Tại sao lại không gọi nhỉ? Tổng đài là nơi giải đáp mọi thắc mắc từ quan trọng đến tầm phào mà. Hơn nữa, nơi ấy đâu chỉ có một cái đầu. Tôi bấm số tổng đài. Tiếng tút tút dài đằng đẵng kết thúc bằng giọng nhẹ nhàng của cô nhân viên. Nhưng nghe yêu cầu của tôi xong, giọng cô có vẻ khác. Tôi nghĩ rằng cô đã phải nhịn cười. Cô nói tôi chờ máy để cô tra cứu thông tin. Một phút. Ba phút. Năm phút trôi qua. Đến phút thứ sáu, cô nói rằng tổng đài của cô chưa cập nhật thông tin này và mong khách hàng thông cảm.Tôi có thể thông cảm và hiểu cho yêu cầu kỳ quặc này, nhưng sẽ thật là có lỗi với người đã khuất khi ông mất đến nay là tròn 25 năm. 25 năm mà chưa cập nhật thì bao giờ mới cập nhật đây?

Chị Dương thấy tôi cầu cứu hết mọi nơi mà không kết quả gì cũng ái ngại giùm tôi.

– Em tính đi đâu bây giờ?

– Em cũng không biết nữa. Tôi nghĩ đến đoạn đường về.

– Em có muốn về nhà chị ăn cơm không?

Có người nhắc, tự dưng cái bụng tôi đâm ra dở chứng. Tôi biết người miền Tây rất hiếu khách nhưng không ngờ hôm nay lại được mục kích sự hào sảng ấy. Cớ gì lại từ chối lòng tốt của một người như chị nhỉ?

– Em không làm phiền chị chứ?

– Phiền gì đâu. Về cho biết nhà. Sau này có xuống Lai Vung thì ghé nhà chị chơi.

Trời đã tạnh. Cơn mưa ban trưa như gột rửa cái nóng mùa hè, để lại những vũng nước loang loáng trên đường. Chị chạy xe đi trước, tôi rà rà theo sau. Mái tóc chị bay bay trong gió làm tôi nhẹ lòng. Nếu chuyến đi này không tìm được mộ ông Lê thì ít nhất, tôi cũng có thêm được một người chị dễ thương. Tóm lại là không lỗ.

Từ phòng Văn hóa Thông tin đi chừng 2 km nữa là tới nhà chị. Ngôi nhà lá nằm im ắng bên đường quốc lộ. Cả nhà đang xem ti vi nên không ai chú ý đến tôi. Mọi người chỉ lao xao về tôi khi nghe tôi hỏi mộ ông Nguyễn Hiến Lê. Ba má chị là người sống gần hết một đời ở đây cũng không biết mộ ông ở đâu. Thấy vậy, tôi không hỏi thêm ai nữa. Tôi còn nhớ lời tựa của ông Nguyễn Hiến Lê mở đầu cho cuốn Đông Kinh Nghĩa Thục có đoạn như sau: “Mà có bao giờ người ta nghĩ đến việc thu thập tài liệu trong dân gian không? Chẳng hạn khi một danh nhân trong nước qua đời, phái một người tìm thân nhân hoặc bạn bè của người đã mất, để gom góp hoặc ghi chép những bút tích cùng dật sự về vị ấy, rồi đem về giữ trong các thư khố làm tài liệu cho đời sau. Công việc có khó khăn tốn kém gì đâu, mà lại có lợi cho văn hóa biết bao. Có như vậy các người cầm bút mới có tài liệu để soạn sách, còn như bây giờ thì một nhà văn Việt viết tiểu sử Tản Đà còn khó hơn viết tiểu sử của Molier, của Shakespeare, của Tolstoi. Thực là ngược đời nhưng rất dễ hiểu. Vì tra cứu ở đâu bây giờ để viết về đời sống của Tản Đà?” Thật không ngờ, điều ông luôn canh cánh trong lòng đến khi mất lại vận vào chính đời ông.

Tôi đi tìm nơi an nghỉ của ông chỉ vì lòng kính trọng. Theo tôi, ông là một trí thức thứ thiệt lúc nào cũng trăn trở vun vén cho văn hóa nước nhà. Ông đã góp vào nền văn hóa Việt Nam một số lượng tác phẩm đồ sộ gấp bốn lần thời gian ông làm việc. Nhưng quan trọng hơn, đó là nhân cách sống của ông: giản dị và tự trọng. Một con người như thế rất đáng để tôi đi tìm và thắp một nén nhang chứ. Có điều, tôi vô duyên, không tìm được mộ ông dù biết là ông chỉ nằm đâu đó quanh đây. Tôi biết ông qua một người thầy đáng kính. Đúng rồi, người thầy của tôi. Sao tôi không nghĩ ra nhỉ? Tôi cuống quýt gọi điện, thầy cười nói đi mà không rủ, ra nông nỗi này ráng chịu. Thì thầy cũng chưa tới mà, xem như chuyến này em đi dò đường trước, lần sau dẫn thầy đi mới ngon lành chứ. Thầy cười ha hả bảo được, rồi nhắn cho tôi địa chỉ mộ ông. Tôi hí hửng chạy lại khoe với chị Dương cái tin: “Mo Nguyen Hien Le o chua Phuoc An – gan nga tu Cai Buong, Vinh Thanh, Lai Vung”. Cả nhà chị xúm xít quanh tôi khi nghe nói tôi đã tìm ra nơi an nghỉ của ông. Tôi sung sướng đọc to rồi hồ hởi hỏi đường đi đến đó, nhưng lạ thay, tôi đọc xong mà chẳng ai hiểu đó là đâu. Cuối cùng, ba chị Dương đoán một hồi mới rõ đó là ngã tư Cai Bường, thuộc xã Vĩnh Thạnh, huyện Lấp Vò chứ không phải Lai Vung. Té ra, cả cuốn sách tôi đọc lẫn tin nhắn của thầy đều sai tên huyện. Ba chị Dương dặn:

– Từ Lai Vung con đi thêm khoảng 10km nữa dọc theo quốc lộ 80 là sẽ tới ngã tư Cai Bường. Tới đó con hỏi chùa Phước Ân ai cũng biết hết.

Từ biệt ngôi nhà thân thiện, tôi tiếp tục cuộc khám phá. Mưa bắt đầu nặng hạt quất vào mặt, vào mũi, vào áo mưa ràn rạt nhưng tôi không cảm thấy rét buốt. Có điều gì đó cựa quậy trong lòng, vừa đê mê vừa khấp khởi. Tôi thấy con đường trắng xóa trong màn mưa như những bông tuyết bay lững lờ trong không trung. Giọt mưa nào ngọt ngào rớt lên môi mắt tôi. Giọt mưa nào tắm mát tâm hồn tôi. Đường mưa vắng tanh không một bóng người. Tịnh như chốn này chỉ có mình tôi và linh hồn ai đó đang luẩn khuất trong mưa, hí hửng và reo vui.

Vĩnh Thạnh nghèo nàn và ướt át chào đón tôi. Từ ngã tư Cai Bường rẽ tay trái vào hơn 1km đường đất nữa là tới chùa Phước Ân. Con đường len lỏi qua những vườn cây ăn trái xanh mướt và một cây cầu gỗ bắc ngang con kênh. Nhà dân nằm im lìm dưới tán lá như trái chín giấu mình sau vòm lá. Không khí thuần khiết hòa vào hương xoài dịu êm khiến tôi ngẩn ngơ. Người thiên cổ về chốn điền viên này nằm, sáng nghe tiếng chuông chùa, chiều nghe tiếng sóng vỗ, làm tôi cũng phát ham.

Chùa Phước Ân hiện ra trước mắt tôi vừa trang nghiêm lẫn thân thiện. Ngôi chùa đơn sơ ẩn hiện sau lớp lá bồ đề lóng lánh nước mưa. Tôi dắt xe chầm chậm qua sân chùa. Không một bóng người. Không gian im ắng. Đang khi tôi không biết hỏi ai thì có một bà cụ đi ra. Bà mặc áo nâu sòng, mái tóc đã hoa râm. Tay bà cầm cỗ tràng hạt đang lẩm bẩm tụng kinh. Nghe tôi hỏi mộ ông, bà nói:

– Ông Lê viết sách chứ gì?

– Vâng ạ.

Nhìn tay chân tôi tím tái, bà lặng lẽ mời vào phòng khách. Trong gian phòng ấm cúng bên ly trà nóng, bà cụ hỏi tôi có bà con thân thích gì với ông ấy không? Sao lại đi thăm mộ lúc trời mưa gió như thế này? Làm thế nào mà biết ông nằm ở đây? Tôi ngồi hầu chuyện bà cụ một hồi đủ để giải thích cho bà hiểu tôi chẳng là gì của ông cả và đi tìm mộ ông chỉ để thắp một nén nhang vì lòng mộ mến thôi.

Nghe xong bà cười, rồi bà kể tôi nghe chuyện cách đây khoảng một tháng, cũng có cậu sinh viên đến viếng mộ ông ấy. Cậu ta còn mua trái cây, đèn nhang cho ông ấy nữa. Bà chưa đọc sách ông nên hỏi ông ấy viết sách hay lắm sao mà mất lâu thế vẫn còn có người nhớ đến.

Tôi trả lời ông ấy không những viết hay mà còn rất hữu ích nữa. Nghe thế, bà dẫn tôi vào chánh điện, nơi khung ảnh ông Nguyễn Hiến Lê được treo bên cạnh người vợ thứ hai của ông, bà Nguyễn Thị Liệp. Sau khi ông mất, bà Liệp xuất giá đi tu và trước khi bà mất, bà nói con cháu hãy đem ông bà về đây an nghỉ.Phía sau lớp kính mờ ảo, nụ cười ông vẫn tươi rói và đôi mắt dường như vẫn dõi theo trần đời.

– Đi theo bà, bà dẫn cháu ra mộ ông ấy.

 

Bên trái chùa có một khoảng đất rộng dành cho những người đã qua đời an nghỉ. Ngôi mộ ông Nguyễn Hiến Lê nằm lọt thỏm trong số khoảng 20 ngôi mộ khác. Không có gì đặc biệt cho thấy đó là ngôi mộ của một con người lỗi lạc. Nó nhỏ nhắn và giản dị như chính cuộc đời ông. Cạnh mộ, hoa đổ nhang tàn.

Tôi cắm vào lư hương nén nhang thành kính. Hương trầm tỏa bay. Cay cay khóe mắt.