CHIẾC ĐÀN PIANO MÀU GỤ ĐỎ

CHIẾC ĐÀN PIANO MÀU GỤ ĐỎ

Khi tôi 20 tuổi, tôi bán hàng thuê cho một hiệu đàn piano ở St. Louis. Một lần, chúng tôi lại nhận được một “đơn đặt hàng” là một bưu thiếp từ vùng Đông Nam Missouri. Trên bưu thiếp đó có viết: “Xin hãy mang một chiếc đàn piano màu gụ đỏ tới cho cháu tôi. Tôi sẽ trả góp 10 đôla mỗi tháng bằng tiền bán trứng gà”.

Qua nét chữ có thể đoán được người viết là một bà cụ. Bà ấy viết câu đó lặp đi lặp lại kín mít tấm bưu thiếp, viết cả ra những diềm giấy còn thừa ở mặt trước cho đến khi chỉ còn chừa ra một khung nhỏ ghi địa chỉ.

Tất nhiên công ty chúng tôi không thể bán piano trả góp 10 đô mỗi tháng. Nên chúng tôi lờ tờ bưu thiếp đi.

Tuy nhiên, đến một ngày, ở vùng Đông Nam Missouri đó có thêm vài người đặt mua đàn piano và chúng tôi phải chở đàn đến đó. Vì tò mò, tôi muốn đến địa chỉ của bà cụ xem sao. Gần như giống hệt những gì tôi tưởng tượng: bà cụ sống trong một túp lều lụp xụp cạnh cánh đồng.

Sàn căn lều rất bẩn. Gà thì chạy lung tung: không xe, không điện thoại, không nghề nghiệp. Chẳng có gì cả trừ một mái nhà, và đó cũng không phải là một cái mái tốt. Cháu gái của bà cụ khoảng 10 tuổi, đi chân đất và mặc váy vá.

Tôi giải thích cho bà cụ rằng chúng tôi rất buồn vì không giúp được bà cụ. Nhưng dường như những gì tôi giải thích chẳng có hiệu quả. Cứ 6 tuần một lần, chúng tôi lại nhận được một cái bưu thiếp y như nhau. Cần có một cái đàn piano màu gụ đỏ, và thề thốt rằng bà sẽ trả 10 đôla/tháng.

Khoảng 2 năm sau, tôi mở được một công ty giao bán piano của riêng mình, và đôi khi tôi đăng quảng cáo trên báo địa phương Missouri. Tôi bắt đầu nhận được những bưu thiếp như từng nhận ở công ty cũ. Trong hàng tháng trời, tôi cũng lờ những tờ bưu thiếp đó đi, vì tôi biết làm gì cơ chứ?

Nhưng rồi, một hôm ở công ty tôi có nhập về một số đàn piano kiểu mới, trong đó có một chiếc đàn màu gụ đỏ. Dù biết mình có thể gây thua thiệt cho công ty, tôi vẫn quyết định đưa chiếc đàn lên xe ô tô chở tới nhà bà cụ và nói rằng nếu bà trả 10 đôla/tháng thì bà sẽ phải trả 52 lần. Tôi đặt piano vào nơi ít có khả năng bị dột nhất. Tôi cũng dặn bà và cháu bé giữ cho bọn gà đừng nhảy lên đàn piano. Rồi tôi lên xe về công ty đinh ninh rằng thế là coi như mình đã cho không một cây đàn.

Nhưng cứ 10 đôla được gửi đến cho tôi rất đều đặn mỗi tháng. Cả 52 tháng. Đôi khi không chỉ là tiền giấy mà là những đồng xu được dùng băng dính đính vào bưu thiếp.

Nhận đủ tiền, tôi không có liên lạc gì với bà cụ nữa trong suốt 20 năm. Cho đến một ngày khi đi công tác ở Memphis, tôi ghé vào một nhà hàng để dùng bữa. Ở đó, tôi được nghe thấy tiếng đàn piano hay nhất mà tôi từng được nghe. Và do một cô gái rất xinh đẹp đang chơi.

Tôi lại gần cô ấy và đứng nghe nhạc. Khi chơi xong bản nhạc, chúng tôi nói chuyện với nhau, và thật như một điều kỳ diệu, đó chính là cô bé mặc váy vá trong căn lều nhỏ 20 năm trước.

Cô gái kể từ khi được bà đặt mua cho chiếc đàn piano màu gụ đỏ, cô đã giành được nhiều giải thưởng âm nhạc ở trường và địa phương. Bây giờ cô đã có gia đình còn bà cô đã mất.

Tôi hỏi cô có biết chiếc đàn piano màu gụ đỏ có ý nghĩa như thế nào không. Cô gái nói hồi đó cô còn quá nhỏ, chỉ biết có một chiếc đàn mà không hiểu gì nhiều. Nhưng tôi thì hiểu.

Cuối cùng, tôi bảo cô:

– Tôi rất mừng được gặp lại cô, còn bây giờ tôi phải đi về đây!

Và tôi thực sự phải đi về, vì bạn biết đấy, đàn ông không bao giờ muốn bị nhìn thấy mình khóc ở nơi công cộng.

“Ai đó có thể ra đi, nhưng tình yêu của họ sẽ còn lại, mãi mãi…”

CÂY ĐÀN PIANO MÀU GỤ ĐỎ – Phần 2

…Một buổi chiều, khi đi học về, tôi thấy Bà đang đợi trước cửa, khuôn mặt hồng lên vì sung sướng. Bà nắm chặt tay tôi dắt vào nhà, không nói gì.. Nơi đó, trong căn phòng gỗ tồi tàn cũ kĩ là một chiếc piano màu gụ đỏ mà tôi thường mong ước.

Tất cả như tan biến đi. Trước mắt tôi, cây đàn piano như một người bạn vĩ đại dang rộng vòng tay mời gọi. Như bị thôi miên, tôi rụt rè bước tới. Mùi gỗ mới làm tôi ngây ngất. Những phím đàn trắng muốt như thiên nga xếp thành hàng dài, bình thản và duyên dáng. Tôi đưa tay nhấn xuồng 1 phím đàn, rồi 2 phím, 3 phím,…những âm thanh trong trẻo, vang vọng. Căn phòng bỗng như tràn ngập ánh sáng. Tôi ngồi nhấn trên những phím đàn, say mê, cảm giác như mình là người nghệ sĩ đầy quyền năng trong bộ phim hoạt hình đã từng xem lúc trước, chỉ với tiếng đàn piano có thể làm cả khu rừng bị lời nguyền của mụ phù thủy làm héo tàn bỗng bừng sống lại.

Phải đến một lúc lâu, tôi chợt nhớ ra và giật mình quay lại: Bà vẫn đang đứng ngay cửa, mỉm cười hiền lành nhìn tôi, hai gò má nhăn nheo đẫm nước mắt…

Rồi từ đó, tôi đi học piano ở một thầy giáo già tốt bụng trong làng chung với những đứa trẻ giàu sang và xinh đẹp. Đôi lúc có những ánh mắt nhìn tôi lạ lẫm, như thể không hiểu được làm sao một đứa trẻ như tôi lại có thể hiện diện ở đây… Nhưng dường như tất cả lại tan biến khi tôi đặt tay lên phím đàn. Cuộc sống của tôi như thật sự bước sang một trang mới. Cả bầu trời mở rộng trước mắt. Những thanh âm trong trẻo làm từng ngày trôi qua tràn ngập trong ánh sáng. Tôi say sưa với những phím đàn, những giai điệu mới, những tác phẩm mới mà quên mất Bà đang ngày càng gầy đi, mà không nhận ra rằng từ lúc chiếc đàn piano xuất hiện, bữa ăn của chúng tôi bỗng ít lại và có lúc dường như Bà không ăn gì cả, rằng mỗi lúc nhận được tiền bán trứng Bà lại lo lắng, có lúc không ngủ được. Và những khi mùa đông đến, Bà vẫn chỉ mặc một chiếc áo khoác cũ kĩ mà không bao giờ nghĩ đến việc mua một chiếc áo mới cho mình.

Thời gian trôi. Đến một ngày, tiếng đàn của tôi đã được ông chủ một nhà hàng sang trọng để ý. Ông nói rằng sẵn sàng trả lương thật cao cho tôi nếu tôi đến đánh đàn cho nhà hàng của ông mỗi tối. Mọi thứ đến như một giấc mơ, đến nỗi một lần nữa, bà tôi lại khóc…

Cho một ngày Bà bị bệnh rất nặng. Tôi hốt hoảng, cuống quýt, lo sợ không nói nên lời . Bà chỉ nắm chặt tay tôi, thều thào: “ Đàn cho bà nghe một bài, được không? Rồi bà sẽ khỏi bệnh thật nhanh thôi.”
Tôi quẹt nước mắt, đứng dậy, run rẩy bước đến bên cây đàn và hít một hơi thật sâu. Bất chợt một hơi ấm bình yên ở đâu đó chảy tràn trong ngực . Tôi nhìn qua, bắt gặp ánh mắt Bà đang nhìn tôi hiền từ, chờ đợi. Tất cả bỗng vụt tan biến như ngày xưa ấy, chỉ còn lại Bà, chiếc đàn piano màu gụ đỏ và tôi. 
Và tôi ngồi xuống, đàn say sưa. “Lettre à ma mère” – Bài nhạc tôi thường chỉ đàn riêng duy nhất cho bà .Hơi thở tôi ấm nóng, tiếng đàn ấm nóng, tất cả hòa quyện như một ánh sáng kì diệu đưa tôi tan chảy trong tình yêu thương tràn ngập, như vòng tay ấm áp của Bà lúc trước…

Nốt nhạc cuối cùng vang lên. Tiếng tim tôi như vẫn còn đập theo một giai điệu nào đó, nồng nàn, chan chứa. Một lúc sau, tôi quay lại nhìn: Bà đang nằm, nhắm mắt, bình yên. Tôi lặng lẽ đến bên đắp chăn cho Bà thì bàng hoàng nhận ra: Bà đã ra đi, mãi mãi…

Rồi cuộc sống của tôi lại trôi đi, chỉ khác là không còn Bà nữa. Đôi lúc, tôi vẫn thường lấy tiếng piano để bù đắp khoảng trống quá lớn trong tim mình , nhưng dường như càng cố gắng lấp đầy, tôi lại càng thấy trống trải hơn , tuyệt vọng hơn.Tôi nép mình, lặng lẽ với những tiếng đàn,và tách mình khỏi tất cả.

♥ ♥ ♥

– Tiếng đàn của cô tuyệt quá. Nó làm tôi nhớ đến bà Magaret ở vùng này…
Tôi giật mình quay lại: Một người đàn ông đứng tuổi, có lẽ từ vùng khác tới, đang đứng nhìn tôi.
Tôi ngạc nhiên:” Ồ, thưa ông, đó chính là bà của cháu. Nhưng làm cách nào mà ông biết bà của cháu vậy?”
Người đàn ông lặng đi một chút như bất ngờ, rồi nói:” Ngày xưa, chính tôi là người đã bán chiếc đàn piano màu gụ đỏ cho bà của cháu.”
Đến lượt tôi như lặng đi. Trong kí ức non nớt của tôi là một người đàn ông ăn mặc lịch sự đến nhà và nói với bà một điều gì đó, và khi ông ấy quay mặt đi, bàn tay bà bỗng nắm chặt vai tôi, run run, …

“ Thế bà của cháu bây giờ thề nào rồi?”-Câu hỏi đột ngột cắt đứt dòng suy nghĩ trong tôi . Và khi người khách biết rằng bà tôi đã mất, khuôn mặt ông bỗng buồn rười rượi. Một lúc lâu sau, ông nhẹ nhàng hỏi:” Thế cháu có biết ngày xưa bà cháu đã làm thế nào để mua được chiếc đàn trị giá như thế này vào thời đó không?”.

– Lúc đó cháu còn quá nhỏ, bà cũng không kể cho cháu biết…

Người khách rưng rưng:
– Để có được chiếc đàn này, bà cháu đã phải mua trả góp bằng tiền bán trứng gà hàng tháng trong suốt hơn 4 năm đó.

Tôi bàng hoàng, cổ họng như nghẹn lại, nước mắt chợt trào ra. Những kí ức ngày xưa tràn về: những bữa cơm bà chỉ lặng lẽ gắp đồ ăn cho tôi, những mùa đông bà co ro trong chiếc áo cũ ra thăm chuồng gà và những lúc bà nhìn tôi say sưa bên cây đàn, hiền từ, lặng lẽ…Tôi ôm lấy mặt mình, bật khóc. Người khách vòng tay ôm lấy tôi, dịu dàng :” Hãy sống thật xứng đáng với những gì cháu đã được nhận . Ta tin cháu sẽ làm nên những điều kì diệu, như bà của cháu”…

Và thời gian lại trôi đi…

***********
Tôi mở một lớp dạy piano cho một trại trẻ mồ côi trong làng, những đứa trẻ kém may mắn hơn cả tôi lúc trước. Cuộc sống của tôi giờ đây lại tràn ngập ánh sáng, tràn ngập tiếng cười. Và có những lúc, khi ôm lấy những đứa trẻ, tôi chợt cảm nhận được hơi ấm vòng tay của Bà trọn vẹn như trước. Và tôi nhận ra: “Ai đó có thể ra đi, nhưng tình yêu của họ sẽ còn lại, mãi mãi…”

SƯU TẦM
(Bao Nguyen Quang st)

From: Luong vo van & Van Hanh Phung

Ba thanh niên, cổ trong dây thòng lọng, chân đạp trên những tảng nước đá đang tan dần dưới nắng mùa hè.

Image may contain: 3 people, people standing, sky and outdoor

Từ Thức

Ba thanh niên, cổ trong dây thòng lọng, chân đạp trên những tảng nước đá đang tan dần dưới nắng mùa hè.

Đó là một hình ảnh tiêu biểu cho đại hoạ đang chờ nhân loại trước sự thay đổi khí hậu, trong cuộc biểu tình của hàng chục ngàn thanh thiếu niên, thứ Sáu vừa qua tại Berlin.

Tại 5000 thành phố lớn, thuộc 160 quốc gia ( trừ Việt Nam và vài nước độc tài, nơi ‘’tụ tập đông người ‘’ là một cái tội ), trên 4 triệu học sinh đã ào ạt xuống đường, đòi những người có trách nhiệm phải có hành động cụ thể, khẩn cấp để ngăn chận hiện tượng thay đổi khí hậu.

Tại New York, 1 triệu 100 ngàn học sinh đã nghỉ học, xuống đường. Những cuộc biểu tình lớn sẽ tiếp tục suốt weekend này cho tới cuộc họp thượng đỉnh về khí hậu tại trụ sở Liên Hiệp Quốc, ngày thứ Hai 23/09.

Cuộc họp này là một kết quả đầu tiên của phong trào thanh thiếu niên xuống đường cho khí hậu càng ngày càng được giới trẻ hưởng ứng trên khắp thế giới, và khiến những ‘’người lớn ‘’ không thể tiếp tục quay mặt làm ngơ.
Giới trẻ cũng ý thức được người chủ động để thay đổi cuộc sống của họ, chuẩn bị cho tương lai là chính họ, không phải ai khác, không thể chờ đợi người khác. Cũng không thể khoanh tay mong đợi thiện chí của chính quyền, thường thường chỉ nghĩ tới quyền lợi và mục tiêu trước mắt.

Người khởi xướng phong trào là Greta Thunberg, một nữ sinh Thuỵ Điển 16 tuổi, mỗi thứ Sáu tới biểu tình trước trụ sở quốc hội tại Stockhom từ hai năm nay.
Greta có mặt trong đám biểu tình ở New York và sẽ tham dự hội nghị cùng với giới lãnh đạo thế giới.

CÁI TÂM

CÁI TÂM

Thân xác không tim thì thân xác chết, làm người không có tâm, cuộc sống chỉ có hận thù, và là mối nguy hiểm cho mọi người.

Tâm của ai nói lên nhân cách người đó.  Chẳng hạn:

–       Sống gần người có tâm lệch lạc, bạn dễ bị sự hoang mang tấn công.

–       Sống gần người có tâm gian dối, bạn vô cùng đau khổ.

–       Sống gần người có tâm thủ đoạn, bạn dễ đối diện cùng nguy hiểm cho an ninh đời mình.

–       Sống gần người có tâm ganh ghét, bạn dễ trở thành đối tượng của sự đố kỵ.

–       Sống gần người có tâm tráo trở, cuộc sống của bạn mất bình an.

–       Sống gần người có tâm thù hận, bạn dễ bị oán ghét.

–       Sống gần người có tâm tham lam, bạn dễ bị tước đoạt nhiều thứ.

–       Sống gần người có tâm hay nghi ngờ, cuộc sống của bạn dễ bị chính sự nghi ngờ của họ làm cho khổ sở.

–       Sống gần người có tâm đố kỵ, bạn dễ trở thành người bị soi mói, dòm ngó.

–       Sống gần người có tâm ích kỷ, bạn nên chuẩn bị để đón nhận những mưu toan, tính toán bất lợi, miễn họ có lợi.

–       Sống gần người có tâm thâm thù, bạn đang đối diện với người đi sát cạnh sự độc ác.

–       Sống gần người mà tâm mang nặng mối tư thù, bạn nên chuẩn bị để đón nhận nhiều lời lẽ và hành vi hằn học…

Người đời vẫn gọi người chất chứa những loại tâm như trên là bất chính hay không có tâm.

Hãy nhớ, tâm là cốt cách của mỗi người, làm nên tư cách và tính cách của người ấy.  Vì thế, nếu là người có tâm bất chính hay không có tâm, thì dù có cố che cố đậy và che đậy khéo đến mức nào, thì sớm muộn gì, họ vẫn bị bại lộ.

Vì thế, giữ cho bản thân vừa sống thực tâm, vừa sống có tâm hay tâm công chính, ta cần:

–       Luôn luôn giáo dục lương tâm mình ngay chính.

–       Học đòi bắt chước gương lành, gương tốt.

–       Sống và hành động theo lối sống của các người lành, nhất là của các thánh nhân.

–       Giữ tâm hồn mình ngay thẳng, trung thực.

–       Dẹp bỏ kiểu suy nghĩ, kiểu lý luận a dua, đua đòi: người khác thế nào, tôi thế ấy.

–       Không phải lúc nào cũng chạy theo đám đông mà không phân định, không đưa ra những quyết đoán khôn ngoan, sáng suốt.

–       Không bao giờ xấu hổ khi làm điều lành.

–       Dứt khoát xấu hổ khi chỉ cần suy nghĩ đến điều xấu hay có ý làm điều xấu.

–       Luôn hướng thiện, nghĩ về điều thiện, dẫu đang bị vây bũa bởi môi trường xấu, gương mù, gương xấu.

–       Thường xuyên cầu nguyện, xin Chúa giải thoát mình khỏi bóng tối sự dữ, sự xấu.

–       Chăm chú lắng nghe, đọc, suy niệm, tập tành sống Lời Chúa, giáo huấn của Chúa.

–       Luôn luôn ý thức Chúa đang đồng hành với mình, Chúa hiện diện trong linh hồn mình, Chúa nhìn thấy mình, Chúa thấu biết mọi hành vi và suy nghĩ của mình.

–       Trung thành với mọi lề luật mà Hội Thánh dạy.

Vì thế, trên thực tế, ta cần:

–       Để tâm của mình sống động nơi cõi lòng để biết yêu thương và chân thành đón nhận yêu thương từ người khác.

–       Để tâm của mình sống động nơi đôi bàn tay để biết giúp đỡ người cần giúp đỡ.

–       Để tâm của mình sống động nơi đôi chân để đến những nơi, những người còn nhiều kém cỏi, bi đát, cơ nhỡ, thương đau.

–       Để tâm của mình sống động nơi suy nghĩ để luôn nhìn mọi người, mọi hoàn cảnh băng ánh nhìn tốt, khía cạnh đẹp.  Nếu cần đánh giá sẽ đánh giá cách độ lượng, vị tha.

–       Để tâm của mình sống động nơi môi miệng để biết im lặng khi cần, và nếu phải phát biểu sẽ là những lời không lên án, không thiên kiến, nhưng mang lại bình an, tình người, và cảm thông.

–       Để tâm của mình sống động nơi đôi tai để bỏ ra ngoài những lời dèm pha, soi mói người khác.  Chỉ nghe những lời giúp ta trưởng thành trong đời sống, trong tương quan với đồng loại, và những gì là chân lý, là lẽ phải.

Để có tâm, không phải ngày một, ngày hai mà có được.  Một người chưa từng có tâm, không phải tự dưng mà có nó.  Tất cả phải là một quá trình nỗ lực học tập và cố gắng từng ngày.

Sống ở trên đời mà không có tâm, dễ biến ta thành người tàn nhẫn, đáng sợ…  Sống mà lại biến mình thành nguyên nhân của nỗi khiếp sợ, của sự mất bình an, ta là kẻ bỏ đi, kẻ không đáng sống (dân gian hay chế diễu: “hết xài”, “hết thuốc chữa”…).

Ngược lại, ta biết rèn chữ tâm, nó sẽ là giá trị của đời ta và làm nên chỗ đứng, nhân phẩm của ta trong lòng những ai đã từng sống bên ta.

Nếu hương sắc là cái quý của mọi loài hoa, vì không hương, không sắc, hoa không thể là hoa.  Tâm của một người là cái đẹp vô giá của chính người đó.

Một lần nữa, hãy ngắm các loài hoa để nhận diện lại nét đẹp vô cùng của kẻ có tâm.

Vậy, ta hãy tự tạc hình tượng của mình khi sống giữa đời bằng SỐNG CÓ TÂM!…

Lm JB Nguyễn Minh Hùng

From: suyniemhangngay1 & Nguyen N Thu

“chém gió”, một nhu cầu có thật.

Hoang Ngoc Dieu
“chém gió”, một nhu cầu có thật.

Từ “chém gió” là một từ hiện đại, xuất hiện trên Internet khoảng cuối thập niên thứ nhất của thế kỷ 21, có nghĩa là “sự khoác lác, nhăng cuội mà không có thật”.

Thật sự, tính khoác lác của người Việt đã có từ rất lâu. Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, trong những mẩu chuyện Trạng Quỳnh, trong các giai thoại đời xưa, ..v.v… Khoác lác là nhu cầu nói lên khát vọng được một cái gì đó và cho đến ngày nay, tinh thần “chém gió” đi đến chỗ lẫn lộn giữa sự thật và tưởng tượng.

Trong nhiều năm “chơi” trên các forum rồi chuyển sang Yahoo 360 và sau này là mạng xã hội Facebook, cá nhân mình chứng kiến rất nhiều cuộc “chém gió”, đặc biệt đi từ các bạn trẻ yêu chế độ. Họ mong ước và tưởng tượng ra những thứ “đẳng cấp” và lâu dần, họ tin chắc rằng đó là sự thật để trấn an rằng chế độ này tốt đẹp. Mức tin tưởng mạnh mẽ đến độ, họ bảo vệ những gì họ tin một cách cuồng nhiệt và quyết liệt, đến độ sẵn sàng lăng mạ những ai nhẹ nhàng nhắc nhở họ về sự thật.

“Chém gió” là nhu cầu có thật và “chém gió” càng lúc càng đóng vai trò quan trọng trong đời sống của người Việt ngày nay.

——————–

Có lần cách đây không lâu, có một bạn yêu chế độ “chém gió” rằng: “Việt Nam sắp sửa làm chủ IoT (Internet of Things) và tương lai công nghệ của Việt Nam vô cùng xán lạn”.

Mình hỏi bạn ấy “bạn hiểu thế nào là IoT” và bạn ấy cho biết rằng “IoT là đường cáp quang, là 3G, là 4G, là 5G và VN sẽ làm chủ hết tất cả các công nghệ ấy”. Bạn ấy nói một cách rất hào hứng và say sưa và rất nhiều bạn khác tán thưởng, trầm trồ, khen ngợi ..v..v…

Mình ôn tồn giải thích: “IoT là những áp dụng tiện ích ngoài đời thật bằng cách sử dụng Internet để có thể điều khiển, kiểm soát và phát triển một cách hữu hiệu và nhanh chóng. Ví dụ, hệ thống tín hiệu đèn xanh đèn đỏ, các hệ thống báo hiệu trên xa lộ và đường phố, các cổng tín hiệu tàu lửa, các hệ thống camera quan sát, các hệ thống theo dõi thời tiết và cảnh báo và ngay cả các hệ thống giao thông công cộng được tự động hoá…v.v.. IoT không phải là cáp quang, 4G hay 5G, những thứ đó chỉ là phương tiện để tạo ra IoT mà thôi. Mình hỏi thêm, ở Việt Nam có bao nhiêu cây đèn xanh đèn đỏ đã được điện toán hoá? Có bao nhiêu hệ thống tín hiệu cho giao thông có dính dáng tới đường dẫn Internet?….”

Các bạn ấy không thể trả lời câu hỏi của mình mà đổ xô vào tấn công mình một cách quyết liệt bằng những nhóm từ soạn sẵn như “bu càng, ba que, phản động, chống phá, lưu vong…v.v..” mặc dù những điều mình giải thích không dính dáng gì đến những nhóm từ ấy. Mình lặng lẽ rút lui.

Ít lâu sau, có bạn tag mình vô một chủ đề khác của bạn ấy và thật ngạc nhiên, trong chủ đề ấy, bạn ấy lôi những điều mình đã giải thích về IoT trước đây ra để tiếp tục khai triển và…. “chém gió” thêm bằng những thứ không có thật. Mình chỉ bấm mặt cười và chỉ đưa ra một câu: “Internet bây giờ cái gì cũng có, chỉ thiếu sự kiên nhẫn để tìm hiểu và trau dồi cho chính mình mà thôi”. Thế là bạn bấy block mình.

——————-

Ngẫm nghĩ ít lâu mình nhận ra rằng mình đã va chạm và làm tổn thương vào nhu cầu “chém gió”. Đây là cái phao để họ bám víu và hy vọng, cũng giống như trẻ em thích nghe chuyện cổ tích và sống trong thế giới thần tiên. Chỉ có điều, các bạn ấy ngày nay không phải là những trẻ em và các bạn ấy có đủ trí khôn để nhận ra đâu là sự thật và đâu là sự tưởng tượng.

Người trưởng thành và mạnh mẽ là người làm mọi thứ để đạt được ước mơ của mình, chỉ có trẻ em mới tạm thời sống trong “cõi thần tiên” và “chém gió” quả thật là nhu cầu có thật không phân biệt già và trẻ.

#_docthoaihnd

No photo description available.

KHINH LUẬT TRẮNG TRỢN, BÁN NƯỚC NGHĨA ĐEN

Trần Bang
Bài viết của nhà báo Mai Quốc Ấn

KHINH LUẬT TRẮNG TRỢN
BÁN NƯỚC NGHĨA ĐEN

Giám đốc Sở TNMT TP.Đà Nẵng khẳng định việc cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho người Trung Quốc với 21 lô đất dọc sân bay Nước Mặn (Đà Nẵng) hoàn toàn đúng quy định của pháp luật.

Trước khi phân tích, xin nhắc một chút, sân bay Nước Mặn là sân bay quân sự quan trọng không chỉ của Đà Nẵng mà đối với cả hệ thống phòng thủ miền Trung. Nên nhớ là cả Pháp lẫn Mỹ khi vào Việt Nam đều tấn công từ Đà Nẵng.

“Qua rà soát của Sở TNMT, dọc các khu đô thị ven biển thuộc khu vực Sân bay Nước Mặn (quận Ngũ Hành Sơn) có 246 lô đất. Trong số này hiện có 21 trường hợp người quốc Trung Quốc đứng tên trên giấy chứng nhận quyền sử dụng đất. Trước đây, việc cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng những lô đất này là cho người Việt Nam. Tuy nhiên, trong quá trình hợp tác làm ăn, người Trung Quốc đã góp vốn, mua cổ phần của người Việt nên họ được đứng tên”, ông Tô Văn Hùng- Giám đốc Sở Tài nguyên môi trường Đà Nẵng phát ngôn.

Đây là câu trả lời dành cho các cử tri lo lắng vì chính quyền cấp sổ đỏ đất cho người Trung Quốc. Cử tri TP.Đà Nẵng đề nghị chính quyền thành phố phải xử lý nghiêm, không thể chỉ phát hiện, tạm giữ rồi trao trả cho phía Trung Quốc. “Họ vi phạm pháp luật, mình tốn tiền lo chi phí cho họ về nước, đi bằng xe du lịch sang trọng, chúng tôi thấy rất bức xúc”, cử tri Ngô Minh Hồng (thôn Quan Nam, xã Hòa Châu, huyện Hòa Vang, TP. Đà Nẵng) bày tỏ quan điểm.

Ông Giám đốc Sở Tài nguyên môi trường Tô Văn Hùng vì sao hoạt động trong hệ thống mà lại “quên” phát ngôn của Bộ trưởng Bộ Tài nguyên môi trường Trần Hồng Hà? Ông Hà từng nói người nước ngoài không có quyền mua đất trên đất nước ta, nên nếu đại biểu biết có việc người nước ngoài mua đất dọc bờ biển thì thông tin cho ông. Phát ngôn này chính thức tại phiên chất vấn đầu tháng 6/2018 của Quốc hội.

Mà nào chỉ có đứng tên mua đất. Người Trung Quốc sang Việt Nam sản xuất ma tuý tính bằng tấn, tổ chức đánh bạc xuyên biên giới, dụ dỗ trẻ em đóng phim sex, nghênh ngang sử dụng đồng nhân dân tệ để mua hàng hay sử dụng dịch vụ tại nước ta,… Trường hợp phát hiện được thì “mời các vị về nước” vì Việt Nam đã ký hiệp định dẫn độ với Trung Quốc. Nghĩa là dầu họ có gây án gì thì Việt Nam cũng phải trao trả họ về cho Trung Quốc?

Ở đâu ra thứ pháp luật lạ lùng hay thứ hiệp định dẫn độ đầy bất lợi ấy? Và ai ký?

Nếu việc thực hiện các hoạt động phá hoại đất nước Việt Nam do tình báo Trung Quốc thực hiện thì với pháp luật hiện hữu, với hiệp định dẫn độ kỳ lạ ấy khác nào “Đất nước tôi đây, nhân dân tôi đây. Mời các ông tự nhiên phá hoại! Lỡ lộ thì về nước chơi, để nhóm khác lại qua… phá tiếp.”???

Cấp giám đốc Sở Tài nguyên môi trường Đà Nẵng là cấp tỉnh uỷ viên mà còn vô trách nhiệm với việc phòng thủ sân bay, an ninh quốc phòng như trường hợp 21 lô đất sân bay quân sự Nước Mặn; thì những vụ việc bậy bạ khác sẽ còn những cán bộ vô trách nhiệm khác. Vụ việc càng lớn thì cấp cán bộ vô trách nhiệm sẽ càng lớn?

Ngày xưa để mất một thước núi, một tấc sông ắt phải tội tru di. Nay nói cấp đất cho người Trung Quốc khi chúng vừa tuyên bố bãi Tư Chính của Việt Nam thuộc lãnh hãi Trung Quốc, thì đáng tội gì?

Là công dân, không ai có thể chấp nhận những cán bộ bán nước nghĩa đen, khinh luật trắng trợn như vậy được! Tôi đề nghị khởi tố ông Tô Văn Hùng theo pháp luật hiện hành!!!

P/s: Ông Bộ trưởng Tài nguyên môi trường Trần Hồng Hà chí ít cũng nên xử lý thuộc cấp trái luật, trái chủ trương lãnh đạo như ông đi chứ! Ông Bí thư Đà Nẵng Trương Quang Nghĩa ngồi cạnh nghe đồng chí của ông là Giám đốc Sở Tài nguyên môi trường Tô Văn Hùng trả lời như vậy mà chẳng ý kiến gì là sao?

Đất nước này giờ của ai?
(Copy FB Lê Thiệu)
———————————
*Hình có viết nội dung tội phản quốc chỉ đúng phần đầu, phần cuối cùng “chế độ XHCN, nhà nước xhcn “ phải bỏ ra, vì cụm từ đó là phản quốc, vì nó theo CSTQ (Mác Mao), nó là a tòng theo giặc xâm lược.

Image may contain: text

THẾ LỰC THÙ ĐỊCH LÀ AI ?

Luu Quang Thu
THẾ LỰC THÙ ĐỊCH LÀ AI ?

Hàng chục năm qua, đảng CSVN cứ ra rả tuyên truyền: “Bọn thế lực thù địch luôn luôn chống phá đảng, nhà nước VN”. Bla bla…

Họ rêu rao như thế ở khắp nơi: Trong hội nghị, trong diễn đàn, trong các cuộc họp báo, trong giáo dục, trên truyền thông… Nhưng có một điều, họ không đưa ra dẫn chứng cụ thể thế lực thù địch đó là ai, tổ chức đó tên gì, hoạt động ở đâu, người cầm đầu tên gì, họ chống phá đảng – nhà nước với mục đích gì, kinh phí hoạt động của tổ chức chính trị này ở đâu mà có v.v…

Đảng khẳng định thế lực thù địch luôn luôn chống phá trong hàng chục năm qua. Vậy, nhà nước, nhân dân ta đã bị thiệt hại những gì do sự chống phá của họ ? Thiệt hại bao nhiêu tài nguyên, khoáng sản ? Tổn hại bao nhiêu nhân mạng ? Thất thoát bao nhiêu ngàn tỷ ? Dân bị cướp hết bao nhiêu đất ? Lãnh hải bị mất bao nhiêu cây số vuông ? Đó, đảng phải đưa ra những thiệt hại cụ thể do bọn thế lực thù địch chống phá thì dân mới tin. Còn không, đây chỉ là luận điệu vu vạ, chỉ lừa được những kẻ ngu học và bọn dư luận viên dốt nát mà thôi.

Là người dân, tôi chưa thấy bọn thế lực thù địch nào chống phá, mà chỉ thấy các lãnh đạo cấp cao của đảng CHỐNG lại sự phát triển của đất nước và PHÁ hoại sự hưng thịnh đất nước thì nhiều vô kể. Xin dẫn chứng vài trường hợp sau đây:

– Ủy ban Nhân dân TP HCM âm mưu sửa bản đồ quy hoạch khu đô thị Thủ Thiêm. Ăn cướp của dân Thủ Thiêm hàng trăm ngàn m2 đất, đẩy hàng ngàn hộ dân ra đường sống cảnh màn trời chiếu đất suốt mấy chục năm trời. Đây có phải là cán bộ, ủy viên trung ương đảng, ủy viên bộ chính trị phá hoại sự ổn định của đất nước không ?

– UBND TP Đà Nẵng bè phái móc ngoặc với Vũ Nhôm chiếm dụng hàng ngàn m2 đất đô thị, gây thất thoát cho ngân sách nhà nước hơn 20 ngàn tỷ đồng. Đây có phải những đảng viên cấp cao của đảng chống lại sự phát triển của đất nước không ?

– Lãnh đạo cấp cao bộ Thông Tin Truyền Thông móc ngoặc với Phạm Nhật Vũ ăn chia trong vụ AGV gây thất thoát cho ngân sách đến 7.000 tỷ đồng. Đây cũng là hành động chống lại sự phát triển của đất nước, đúng không ?

– Lãnh đạo cấp cao bộ công an tổ chức đánh bạc trên mạng. Điều này gây ảnh hưởng nặng nề đến đời sống của hàng triệu gia đình có người tham gia đánh bạc trong đường dây của lãnh đạo công an. Đây là 1 hành vi phá hoại sự hưng thịnh của đất nước, gián tiếp gây ra nạn trộm cắp, cướp của giết người trên phạm vi cả nước.

– Chính quyền tỉnh Hà Tĩnh tự ý cho FORMOSA thuê đất đến 70 năm, tiếp tay cho nó xả độc hủy hoại môi trường. Chính quyền tỉnh Bình Định độc quyền ký bán cảng biển Quy Nhơn với giá rẻ mạt. Chính quyền Tp. Hà Nội làm ngơ để bọn cơ hội phá rừng phòng hộ Sóc Sơn xây hàng trăm nhà nghỉ dưỡng, hàng chục biệt thự, hàng nghìn hồ bơi. Chính quyền Đồng Nai cho bọn lợi ích lấp sông phân lô bán nền. Chính quyền Bình Thuận cho phép đổ hàng nghìn tấn chất thải xuống biển với xảo ngữ “nhận chìm vật chất”…

Ôi thôi, thôi ! Nói về sự phá hoại đất nước và ăn cắp của công chống lại sự phát triển của đất nước thì nhìn đâu cũng thấy, địa phương nào cũng có, bộ ngành nào cũng có. Nhưng ngặt nỗi, tất cả sự chống phá này đều do đảng viên cộng sản gây ra, chứ chẳng có bọn thế lực thù địch nào trong đó cả.

Là người dân, tôi nhận thấy như vậy là đúng hay sai ? Nếu, đảng không nêu đích danh bọn thế lực thù địch là ai, bọn họ chống phá cụ thể những gì, mà cứ nói chung chung, mơ hồ như thế. Thì buộc lòng nhân dân chúng tôi phải nghĩ, bọn thế lực thù địch chính là các quan chức Nhà nước. Vì, ngoài bọn quan chức ra, chẳng có ai đủ khả năng chống phá đất nước này.

–Ngô Trường An.

Image may contain: 6 people, including Hồi Vi Đức, people standing and suit

Cứ 40 Giây Lại Có Một Người Tự Tử, Nhiều Hơn Số người Chết Do Chiến Tranh

Cứ 40 Giây Lại Có Một Người Tự Tử, Nhiều Hơn Số người Chết Do Chiến Tranh

Trên thế giới, cứ 40 giây lại có một người tự tử. Thực tế là, chúng ta có nhiều người chết vì tự tử hơn là do chiến tranh.

Đây là tin tức mới nhất từ Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) được thông báo hôm thứ Hai (ngày 9/9). Theo thống kê của WHO, treo cổ, đầu độc và dùng súng là những phương pháp phổ biến nhất mà nhiều người sử dụng để tự tử.  Thông cáo viết: “Tự tử là một vấn đề sức khỏe cộng đồng toàn cầu. Mọi lứa tuổi, mọi giới tính và các khu vực trên thế giới đều bị ảnh hưởng”.

Tự tử là nguyên nhân lớn thứ 2 gây tử vong ở giới trẻ trong độ tuổi từ 15 đến 29. Trên thế giới, mỗi năm có khoảng 800.000 người chết vì tự tử – nhiều hơn số nạn nhân chết vì sốt rét hay ung thư vú hoặc chiến tranh.

Cũng theo báo cáo, tại các quốc gia giàu có, số vụ tự tử của nữ giới gần gấp 3 lần nam giới. Trong khi tại các quốc gia có thu nhập thấp, tỷ lệ này gần ngang nhau.

Ảnh: Chabad

Nguyên nhân 

Khi nghiên cứu về các tác nhân có nguy cơ cao dẫn đến hành vi tự tử, các nhà tâm lý học đã nhận ra nhiều căn nguyên như sau.

Nhân tố quan trọng nhất và dẫn đến nguy cơ tự tử cao nhất là các chứng bệnh về tâm lý, những rối loạn tinh thần, chẳng hạn: tâm thần phân liệt, trầm cảm nặng, chứng rối loạn lưỡng cực (lúc thì vui đến phát cuồng, lúc thì buồn đến mức suy sụp tinh thần) hoặc sang chấn tâm lý mạnh.

Tiếp theo là những nguyên nhân do các chứng bệnh về sinh lý, như bị mắc phải các chứng bệnh nan y, bị khuyết tật hoặc bị mất khả năng vận động do tai nạn đột ngột gây ra… Não bộ bị thương tổn, hoạt động kém hiệu quả ở một vài chức năng nào đó cũng dễ dẫn đến việc tự tử. Những thương tổn sinh lý này gây ra thiểu năng trong quá trình nhận thức và ảnh hưởng đến các hoạt động sống, các quan hệ xã hội của người bệnh. Chúng tác động ngược trở lại tới xúc cảm, tình cảm, tâm trạng… của người bệnh, khiến nguy cơ tự tử của người bệnh tăng cao.

Và cuối cùng là những tác nhân thuộc về môi trường xã hội. Các nghiên cứu và thống kê cho thấy, có những trường hợp tự tử xảy ra do những tác nhân, sự kiện bên ngoài, chẳng hạn như bị người yêu chối bỏ, bị thầy cô giáo phạt, bị bạn bè trêu chọc, bị quấy rối, bị lạm dụng tình dục, bị cưỡng hiếp, bị cha mẹ trách mắng, bị mất cha hay mẹ, cha mẹ ly hôn, bị mất việc, bị sạt nghiệp, bị vỡ nợ, bị phản bội… Đôi khi, nhiều thanh thiếu niên tự tử vì một nguyên nhân rất lạ đời, như thần tượng của họ chết hoặc tự tử, dẫn đến việc họ quyết định chết theo.

Giải pháp 

Theo ông Tedros Adhanom Ghebreyesus, Tổng giám đốc của WHO nói: “Các vụ tự tử có thể ngăn cản được”.

Hiện có nhiều bằng chứng quốc tế cho thấy các quy định cấm sử dụng thuốc trừ sâu có mức độ nguy hiểm cao có thể giúp giảm tỷ lệ tự tử ở các quốc gia. Điển hình là Sri Lanka, quốc gia ban hành một loạt lệnh cấm dẫn đến giảm 70% số vụ tự tử và ước tính 93.000 người được cứu sống trong giai đoạn 1995-2015. Tại Hàn Quốc, nơi mà thuốc diệt cỏ được sử dụng nhiều nhất trong các vụ tự sát trong thập niên đầu tiên của thế kỷ 21, lệnh cấm thuốc diệt cỏ vào năm 2011-2012 đã giúp giảm 50% số ca tử vong.

Tuy nhiên, trên đây mới chỉ là biện pháp cứng thay đổi từ bên ngoài. Đa phần các trường hợp tự tử đều do vấn đề tâm lý tiêu cực, tuyệt vọng của nạn nhân trong môi trường sống hiện đại. Vậy nên, để giải quyết vấn đề này cần đi từ gốc, chính là thay đổi lối tư duy, nhân sinh quan của mỗi người.

Vậy làm sao chúng ta có thể thay đổi?

Thực hành lối sống vừa đủ: Cuộc đời có quá nhiều thứ khiến ta truy cầu; khi cố gắng tranh đấu cả đời mà không được, người ta dễ tuyệt vọng và chán nản. Vậy nên, rèn luyện tư duy vừa đủ giúp người ta không ham muốn quá nhiều mà lại biết cách hưởng thụ cuộc sống hiện tại.

Ảnh: Uyplifestyle

Thực hành thiền định: Từ xa xưa, thiền định đã giúp con người có được sự cân bằng tâm lý và nhận thức đúng đắn, đủ tỉnh táo và nhanh nhạy để giải quyết những vướng mắc trong cuộc sống. Thiền định còn là một liệu pháp thư giãn rất hiệu quả, giúp giải tỏa căng thẳng, không để những cảm xúc tiêu cực tích tụ trong thân tâm gây ra những hệ lụy đáng tiếc.

Hành thiện tích đức và sống chân thành: Khi chúng ta chân thành và luôn đối xử tốt với người khác, cuộc đời sẽ trở nên an yên và đầy ý nghĩa. Cũng nhờ vậy, đau khổ tuyệt vọng tự khắc sẽ rời xa.

Hồng Tâm | ĐKN

NỤ HÔN NỒNG NÀN TÌNH THƯƠNG XÓT

NỤ HÔN NỒNG NÀN TÌNH THƯƠNG XÓT

ĐGM. Giuse Vũ Duy Thống

Hôm qua có dịp ra phố ghé ngang một sạp báo, tôi tình cờ nghe từ quán cà phê đối diện vẳng ra một giọng hát trong trẻo: “Cao cao bên cửa sổ có hai người hôn nhau.”  Bài hát đã nghe dăm lần bảy lượt qua các phương tiện truyền thông, có chăng chỉ là một cảm nhận về mùa xuân hạnh phúc, thế mà chiều nay bỗng thấy nôn nao khác lạ.  Đó không phải là thứ nôn nao của kẻ độc thân bất chợt thấy mùa xuân bên cửa sổ, rồi tự nhiên tủi về phận mình như Michel Quoist đã ghi trong cuốn sách của ông; cũng chẳng phải thứ nôn nao của những kẻ trên đường phố đang hối hả về nhà dịp nghỉ cuối tuần.  Thứ nôn nao rất lạ mà cũng rất đỗi thân quen.

Đang còn vẩn vơ với cái nôn nao ấy thì cô chủ sạp đã trao cho tôi tờ báo và vui miệng cô hát theo: “Thành phố ơi hãy im lặng cho hai người hôn nhau.”

Tới lúc này, tôi mới vỡ lẽ.  Thì ra mình nôn nao là vì cái nụ hôn.  Không phải của “anh lính về thăm phố với cô gái vào ca ba” như bài hát kể, mà là cái nụ hôn của một người cha dành cho đứa con hoang đàng trở về của bài Phúc Âm.  Giai điệu ấy, nụ hôn ấy quyện lấy nhau và tự nhiêm ngấm vào người tôi trở thành một thứ nôn nao, để hôm nay, xin được trang trải với cộng đoàn như suy nghĩ về trang Tin Mừng.  Đó là nụ hôn của lòng thương xót.

  1. Nụ hôn ấy vượt trên lý lẽ của sự công bình.

Nếu để ý, người ta thấy nếp nghĩ của những người con trong dụ ngôn Tin Mừng là nếp nghĩ vượt trên lẽ công bình.  Làm sao người con thứ dám xin cha mình chia gia tài mà anh gọi là “thuộc về anh” trong khi cha mình sờ sờ còn sống?  Làm sao người con cả lại vùng vằng làm mày làm mặt với cha khi cả đời hầu hạ mà chẳng có lương?  Sẽ là hỗn nếu dựa trên cái tình, nhưng cũng có thể quan niệm được nếu dựa vào cái lý.  Chính nhân danh sự công bình đương nhiên nào đó mà tư cách của hai người con trong dụ ngôn đã được hình thành.

Nhất là việc người con thứ trở về.  Sau những ngày phung phá đến bước đường cùng, đến độ khánh kiệt gia tài, cạn kiệt sức khỏe, anh vẫn còn đủ tỉnh táo để hạch toán nẻo lối tìm về.  Bởi vì dựa trên công bình, anh đã đốt cháy quyền làm con nên không thể được gọi là con nữa.  Bởi vì dựa trên công bình, anh đã tự ý bỏ nhà ra đi ôm theo sản nghiệp nên muốn tìm về phải được cha chấp nhận.  Bởi vì dựa trên công bình, anh chỉ dám coi mình như “người cần việc” tìm đến “việc cần người.”  Nếu anh có gặp cảnh then cài khóa ổ xua đuổi chối từ có lẽ anh cũng phải công bình mà chấp nhận.

Lẽ công bình khó khăn là như thế nhưng nụ hôn của người cha đã hóa giải tất cả.  Nó vượt qua giới hạn của lẽ công bình để rạng rỡ là một nụ hôn của lòng thương xót.  Người cha tha thứ hết.  Không khóa trái đời sống người con thứ vào quá khứ tội lỗi, không niêm phong nhịp đời của anh vào bước đường phóng đãng, nhưng phục hồi quyền làm con như thuở ban đầu.  Người ta không biết ở đâu lẽ công bình dừng lại và ở đâu lòng thương xót khởi đầu, nhưng chỉ biết rằng, bằng nụ hôn ấy sự tha thứ đã vượt lên chiếm lĩnh tiếng nói của lẽ công bình để trở nên nụ hôn của lòng thương xót.

  1. Nụ hôn ấy vượt trên khuôn khổ của nền giáo dục.

Vẫn biết rằng khuôn khổ của tình yêu là một tình yêu không theo một khuôn khổ nào, nhất là tình ấy lại là tình cha, lại là lòng mẹ, cùng lắm chỉ dám ví von như núi cao biển rộng, tựa lai láng của dòng sông và mênh mông của đồng lúa.  Nhưng trong trọng trách giáo dục, người ta cũng phải mặc nhiên chấp nhận một thứ khuôn khổ nào đó.  Chả thế mà ca dao Việt Nam bảo: “Yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi.”  Yêu con không phải là nuông chiều theo ý của con, nhưng là biết cách cho con roi vọt giáo hóa, và ghét con đâu phải chỉ là hằn học mắng la mà nhiều khi lại là những ngọt ngào ghẻ lạnh của một tình thương vắng bóng.

Một trong những châm ngôn nổi tiếng trong bổn phận giáo dục con cái là câu: “Nếu hôm nay không muốn con khóc vì được dạy dỗ, thì coi chừng sẽ phải khóc vì con hư đốn mai ngày.”  Như trường hợp nóng hổi thời sự tại phiên tòa, khi người cha nghe con mình, một thành viên trong băng cướp “quý tử”, bị kết án chung thân đã nhỏ lệ thốt lên: “Tôi đã thiếu trách nhiệm làm cha.”  Cũng là tình phụ tử, nhưng quá muộn màng.

Tình phụ tử cũng cần theo một khuôn khổ nào đó.  Nhưng tình phụ tử trong dụ ngôn đã vượt lên tất cả.  Không có một lời trách móc, không có một lời răn đe, cũng chẳng có hình phạt để mà nhớ đời.  Chỉ có nụ hôn như một minh chứng: Với bản lĩnh của lòng thương xót, người ta vẫn có thể đi xa hơn để yêu con đích thực bằng cách cho ngọt cho ngào.

  1. Nụ hôn ấy không dừng lại nơi cá nhân mà còn lây lan đến cả cộng đoàn.

Đây chính là đỉnh cao của trang Tin Mừng.  Nó mở ra một nhãn giới mới lạ.  Nơi nụ hôn ấy là rạng rỡ lên hình ảnh của một Người Cha: chung cho người con cả và người con thứ, chung cho dân Do Thái và Dân Ngoại, chung cho cả người đã biết Chúa hay chưa biết Chúa.  Nếu “cha chung không ai khóc” theo lẽ thường tình, thì ở đây lại khác, Cha chung này không cần đến tiếng khóc của ai, nhưng lại sẵn sàng cúi xuống với bất cứ tiếng khóc sám hối nào để ban tặng nụ hôn ntha thứ nồng nàn xót thương.  Người Cha chung ấy yêu thương hết mọi người và chẳng bao giờ bỏ quên những trường hợp tội lỗi đáng thưong và bởi đáng thương nên Ngài cũng thương cho đáng với tấm lòng không vơi cạn của mình.

Qua nụ hôn đầu ngõ, Người Cha ấy biến nỗi buồn sám hối trở thành niềm vui tha thứ.  Ngài ban ơn rộng rãi cho những kẻ tìm về với Ngài, rồi nhanh chóng gửi họ về lại gia đình cộng đoàn xã hội trong một nhịp sống mới nồng nàn tình xót thương, để những kẻ được ơn tha thứ hiểu rằng, từ nụ hôn ấy, họ phải minh chứng bằng cả cuộc đời biết phát triển ơn tha thứ, và cũng biết dìu đưa những kẻ còn sa chìm về với lẽ xót thương.  Đó là niềm vui của lòng thương xót, không dừng lại nhưng triển nở sinh sôi, không khép kín cá nhân nhưng mở ra cho hết mọi người.

Tóm lại, ba lý do: vượt trên lẽ công bình, vượt trên nền giáo dục và vượt trên đời sống cá nhân khiến nụ hôn cha – con là nụ hôn của lòng thương xót.  Dẫu có kinh nghiệm về nụ hôn như phần lớn cộng đoàn hay chưa có kinh nghiệm ấy như một số bạn nhỏ, thiết tưởng nụ hôn xót thương của Tin Mừng cũng đọng lại trong ta một thứ nôn nao lạ lạ quen quen.

Khi thấy quen quen, là khi ta đồng hóa mình với người con phung phá tìm về và được tha thứ, trong lời kinh, trong Thánh Lễ, nơi tòa Giải Tội.  Tất cả đều là những nụ hôn thương xót.  Khi thấy là lạ, là khi ta chợt nhận ra vẫn còn lẩn khuất đâu đó trong ta một anh con cả vùng vằng: Chúa đã đối xử với ta bằng tình thương xót còn ta chỉ đối xử với Chúa theo sự công bình, ta không đi hoang lang thang xa đạo, nhưng cách sống của ta biết đâu còn tệ hơn cả chối Chúa công khai.

Và khi thấy chen lẫn quen quen lạ lạ ấy chính là khởi đầu cho một quyết định: bởi tôi đã nhận được ơn tha thứ của Chúa, tới phiên tôi phải sống ơn tha thứ bằng cách bỏ qua lỗi lầm cho anh em; tôi đã nhận lòng xót thương của Chúa, tôi phải phát triển lòng thương xót ấy qua cách sống tốt lành của mình.  Hãy quên đi những phần đời không đáng nhớ khi anh em có lỗi với mình, và hãy nhớ lấy những phần đời không thể quên khi mình đã được Thiên Chúa tha thứ xót thương.

Làm được như thế cũng là lúc ta có thể hát lên: “Thành phố ơi, hãy im lặng cho mọi người hôn nhau.”

ĐGM. Giuse Vũ Duy Thống

 From: Langthangchieutim

CUỘC SỐNG

Đội trưởng cứu hỏa New York trong vụ khủng bố 9/11 trở thành linh mục. Câu chuyện khiến nhiều người Mỹ rơi lệ.

Lúc 8 giờ 46 phút ngày 11 tháng Chín, 2001, chiếc Boeing 767 gồm 11 thành viên phi hành đoàn, và 81 hành khách trong đó có 5 tên không tặc, khởi hành từ Sân bay Quốc tế Logan ở Boston, để đến Sân bay Quốc tế Los Angeles đã đâm vào mặt phía bắc của Tòa Tháp Đôi của Trung tâm Thương mại Thế giới, giữa các tầng 93 và 99.

Cha Mychal Judge, tuyên úy của lính cứu hỏa thành phố New York chạy ngay đến hiện trường. Ông Rudolph Giuliani, thị trưởng thành phố New York, kể lại rằng ông đã xin cha Mychal cầu nguyện cho thành phố và các nạn nhân khi thấy ngài không ngại hiểm nguy chạy đi chạy lại cử hành các nghi thức sau cùng cho những người đang hấp hối và cầu nguyện cho các thi thể nằm trên đường phố. Trong khi đó, một cảnh tượng kinh hoàng vẫn tiếp tục diễn ra. Nhiều người ở trên các tầng lầu cao không còn đường thoát thân lao ra từ các cửa sổ.

Trong khi cảnh tượng kinh hoàng vẫn đang tiếp diễn, lúc 9 giờ 03 phút, một chiếc Boeing 767 khác của hãng hàng không United Airlines, chở 9 thành viên phi hành đoàn và 56 hành khách, trong đó có 5 tên không tặc, khởi hành từ Sân bay Quốc tế Logan ở Boston, để bay đến Sân bay Quốc tế Los Angeles, lại đâm vào mặt phía nam của Tháp phía Nam của Trung tâm Thương mại Thế giới, giữa các tầng 77 và 85.

Lúc 9:59 sáng, tòa tháp này sụp đổ. Các mảnh vỡ đã bay qua tháp phía Bắc, giết chết nhiều người trong đó có cha Mychal Judge đang xức dầu cho những người hấp hối.

Chứng kiến cái chết của cha Mychal Judge và các đồng đội mình, đội trưởng lính cứu hỏa của sở cứu hỏa thành phố New York, Tom Collucci đã suy nghĩ rất nhiều và cuối cùng quyết định trở thành một linh mục Công Giáo.

Xin kính mời quý vị và anh chị em nghe chính cha Tom Collucci giải thích về bước ngoặt này trong đời mình, qua lời dịch của Như Ý.

Cha Tom Collucci kể lại như sau:

“Vào ngày 11 tháng Chín, 2001, mặt trời chiếu sáng rực rỡ trên bầu trời trong xanh của thành phố New York. Tôi cảm thấy nhẹ nhàng sau một ca trực tại sở cứu hỏa và đang trên đường trở về nhà nghỉ ngơi, thì tôi được nghe về các cuộc tấn công khủng khiếp. Cảnh sát và lính cứu hỏa được gọi đến hiện trường.

Tôi quay xe ngược trở lại thành phố và trình diện ở sở cứu hỏa. Chúng tôi lấy các thiết bị và hối hả lao xuống xa lộ West Side để đến hiện trường.”

Lúc ấy Tom Collucci là một đội trưởng lính cứu hỏa của sở cứu hỏa thành phố New York.

Cha Tom Collucci kể tiếp:

“Chúng tôi chạy đến Tháp phía Nam và bắt đầu đào bới trong đống đổ nát tìm kiếm bất cứ thi thể và cố gắng cứu sống các nạn nhân hết sức có thể. Khi chúng tôi còn đang ở hiện trường, tòa tháp thứ hai sụp đổ.”

Tom Collucci bàng hoàng chứng kiến tận mắt các đồng đội của mình hy sinh như thế nào cùng với vị tuyên úy của họ là cha Mychal Judge.

“Chiếc xe cứu hỏa Ladder 3 của chi khu cứu hỏa phía Đông Manhattan bị những khối đá khổng lồ đổ xuống. Tôi đã từng đi trên chiếc xe cứu hỏa ấy một vài lần khi tôi còn phục vụ ở bên Manhattan. Tôi biết rõ từng người lính cứu hỏa bị giết trong ngày đó.”

“Chúa ở đâu trong ngày đó?

Tôi cho rằng hình ảnh ấn tượng nhất tôi có thể nghĩ đến là cách nhiều người phản ứng trước cảnh tượng này. Có các lính cứu hỏa, cảnh sát, các nhân viên cấp cứu, bác sĩ, y tá và đông đảo người chạy đến cứu giúp tại hiện trường. Tất cả họ đều lao vào cứu giúp. Mọi người nói ‘Chúa Kitô ở đâu trong cái ngày này?’ Những người chạy đến cứu giúp tại hiện trường này chính là nhiệm thể của Chúa Kitô! Chúa Kitô hiện diện nơi tất cả những người này, tất cả những người chạy đến trong ngày đó. Chúa ở cùng chúng ta trong đau khổ và nỗi buồn sầu của chúng ta. Tôi nghĩ chính là Chúa, là Thánh Thần của Người đã giúp nâng đỡ chúng ta vượt qua thảm kịch, đào bới trong đống đổ nát cả hàng 9 tháng, tham dự các nghi lễ an táng, chia sẻ những đau khổ và nỗi buồn biến cố này gây ra. Do đó, tôi xác tín rằng Thiên Chúa chắc chắn ở cùng chúng ta trong ngày đó.”

Vì thế, đội trưởng lính cứu hỏa của sở cứu hỏa thành phố New York, Tom Collucci, quyết định trở thành một linh mục Công Giáo.

Cha Tom Collucci giải thích về quyết định của ngài như sau:

“Tôi đã chứng kiến sự tồi tệ nhất của nhân loại trong ngày đó. Nhưng tôi cũng được chứng kiến điều tốt đẹp nhất của nhân loại trong ngày này. Tôi cho rằng điều này linh hứng cho tôi trở thành một linh mục vì tôi thấy nơi thảm kịch này rằng chúng ta dự phần trong một điều gì đó lớn hơn cái thế giới nhỏ bé của chúng ta. Tất cả chúng ta đều liên hệ với nhau trong một gia đình nhân loại rộng lớn. Có điều gì đó lớn hơn, có một mục đích khác trong cuộc đời này. Vì thế, tôi nghĩ rằng tôi muốn làm điều gì đó nhằm giúp đỡ cho nhiều người, một số đông người. Tôi luôn nghĩ đến việc trở thành một linh mục nhưng cần một điều củng cố quyết định của tôi hơn nữa để trở thành một linh mục. Tôi đã được thụ phong hai năm trước đây và thật là một cuộc sống tuyệt vời. Tôi tạ ơn Chúa vì tất cả ơn lành mà người đã ban cho tôi khi từ người lính cứu hỏa cứu giúp người chuyển sang một linh mục cứu giúp các linh hồn. Trong công việc của một người lính cứu hỏa cũng như sứ vụ của một linh mục, chúng ta giúp những người đang cần. Ở sở cứu hỏa, người ta gọi chúng tôi cả ngày lẫn đêm, chúng tôi chẳng bao giờ hỏi họ là ai. Chúng tôi chỉ đơn giản là chạy đến, đáp ứng và giúp họ. Điều đó cũng như vậy đối với một linh mục.”

Image may contain: 1 person, smiling

ĐỪNG ĐỔ HẾT LỖI CHO GIỚI TRẺ!

Lê Vi
ĐỪNG ĐỔ HẾT LỖI CHO GIỚI TRẺ!

– Mạnh Kim

Phản ứng dư luận trên mạng xã hội trước sự kiện biểu tình Hong Kong là sự so sánh một cách máy móc giữa giới trẻ Hong Kong với giới trẻ trong nước. Thật ra gần như không có bất kỳ điểm nào khả dĩ đối chiếu, theo từng “hạng mục” – từ giáo dục, nếp sống đến môi trường chính trị… – để có thể so sánh. Ngay cả giới trẻ khu vực cũng khác biệt từ nền tảng căn bản khiến khó có thể so với giới trẻ Hong Kong, huống hồ thanh thiếu niên Việt Nam.

“Quý vị có nghe cháu nói không?” – Greta Thunberg hỏi 150 nghị sĩ và cố vấn trong Hạ viện Anh. Cô gái nhỏ gõ vào micro. Cô lại hỏi. “Các cô chú có nghe những gì cháu vừa nói không? Tiếng Anh của cháu nghe ổn chứ ạ?”… Thunberg là một hiện tượng. Cô học trò 16 tuổi người Thụy Điển này đang là nhà hoạt động xã hội nổi tiếng toàn cầu. Tháng 12-2018, cô nói chuyện tại Hội nghị biến đổi khí hậu LHQ ở Ba Lan; tháng 1-2019, cô thuyết trình trước nhiều tỷ phú tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới ở Davos (Thụy Sĩ). Tiếp đó, Thunberg bay sang London trong một tour diễn thuyết và gặp Đức Giáo hoàng. Chiến dịch đánh động nhận thức về tác hại của tình trạng biến đổi khí hậu, từ sự “xách động” của cô gái 16 tuổi, đã mang lại một hiệu ứng hưởng ứng dữ dội: ngày 15-3-2019, 1,6 triệu người tại 133 quốc gia – hầu hết sinh viên, học sinh – đã rủ nhau xuống đường để cùng lên tiếng.

Ngày 17-9-2019, nhà hoạt động Hoàng Chi Phong cùng các bạn mình dự một phiên điều trần trong Quốc hội Mỹ và sau đó tiếp xúc loạt nhân vật hàng đầu chính giới Hoa Kỳ. Hình ảnh Hoàng Chi Phong xuất hiện đầy mạng xã hội, với những “chú thích” quen thuộc: “Coi giới trẻ Hong Kong kìa; thật xấu hổ và nhục nhã cho giới trẻ Việt Nam!”. Tuy nhiên, điều gì đã “tạo ra” những Greta Thunberg hoặc Hoàng Chi Phong trong khi Việt Nam chỉ có những thanh niên xuống đường “đi bão” mừng chiến thắng bóng đá? Cần đặt ngược lại một câu hỏi quen thuộc: nếu Greta Thunberg hoặc Hoàng Chi Phong sinh ở Việt Nam thì liệu họ có thể trở thành những nhà hoạt động đang góp phần thay đổi thế giới và định hình nên một thế hệ mới của thế kỷ 21?

Vấn đề cần quan tâm thật ra không phải là hình ảnh cá nhân của Greta Thunberg hoặc Hoàng Chi Phong mà là môi trường nào đã tạo ra những nhân vật tài không đợi tuổi, mà ảnh hưởng của họ không chỉ đánh động nhận thức ở “người lớn” đối với những vấn đề lớn lao mà thế giới đang đối mặt. Từ chính họ, họ cũng đang gián tiếp đưa ra một thách thức mà “người lớn” ít thấy: “người lớn” cần làm gì để có thể tạo ra một xã hội có nhiều hơn những phiên bản Greta Thunberg và Hoàng Chi Phong khác.

Hoàng Chi Phong bắt đầu trở thành “thủ lĩnh” từ năm 14 tuổi, khi thành lập tổ chức “Học dân tư triều” (Scholarism – lấy cái sự học đích thực làm tôn chỉ), nhằm phản đối chủ trương “cộng sản hóa” hệ thống giáo dục Hong Kong. Chỉ một câu trong chủ trương mới, nói về Đảng Cộng sản Trung Quốc – “Tấn bộ, vô tư dữ đoàn kế đích chấp chánh tập đoàn” (nhóm lãnh đạo thống nhất trên tinh thần tiến bộ và vô tư) – đã đủ để khiến Hoàng Chi Phong bất bình và bỏ hết tất cả thú vui tuổi thiếu niên để ra đường kêu gọi xã hội thức tỉnh trước nguy cơ không chỉ giáo dục mà cả hệ thống chính trị Hong Kong bị “đỏ hóa”.

Trong khi đó, cái gọi là “tấn bộ, vô tư dữ đoàn kế đích chấp chánh tập đoàn” ở Việt Nam đã không chỉ ăn sâu bám rễ trong chủ trương giáo dục mà nó còn biến giới trẻ trở thành những sản phẩm chính trị được đúc khuôn “sản xuất” hàng loạt. Giới trẻ Việt Nam không biết họ đã bị tước mất những gì. Từ lớp một đến khi tốt nghiệp đại học, thanh thiếu niên Việt Nam không bao giờ được bàn về chính trị, tự do ngôn luận và bầu cử dân chủ. Trong khi trong trường học Hong Kong, thầy cô giáo khuyến khích học sinh thảo luận chủ đề Hoàng Chi Phong, về biểu tình dân chủ, về quyền biểu đạt, thì “chính trị” trong nhà trường Việt Nam là chính là thứ mà người Hong Kong đang phản kháng quyết liệt: “yêu nước” đồng nghĩa với trung thành tuyệt đối với đảng cầm quyền.

Các “sinh hoạt chính trị” đối với thanh thiếu niên Việt Nam là sinh hoạt đoàn thể dưới sự dẫn dắt của tổ chức Đoàn và Đội, trong đó, ngoài những hoạt động vui chơi tập thể vô thưởng vô phạt thì là các cuộc thi “học tập theo gương Bác”. “Trách nhiệm” đối với đất nước của thanh niên trong đất nước cộng sản Việt Nam không phải là xây dựng nên nhận thức dưới ánh sáng dân chủ mà “phải được hiểu” là “ra sức gìn giữ cho bằng được những thành quả cách mạng vĩ đại, mỗi thanh niên Việt Nam phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh, xứng đáng với sự tin yêu và kỳ vọng của Đảng, Bác Hồ và của cả dân tộc Việt Nam” (trích phát biểu của Nguyễn Đào Phương Thúy, sinh viên năm IV, ĐH Luật TP.HCM, dịp 30-4-2015).

Nhận thức gì và như thế nào luôn là kết quả của những “thực phẩm” được cung cấp để nuôi nó. Giới trẻ Việt Nam đang là nạn nhân. Không thể đổ hết lỗi lên đầu họ. Nhận thức của họ sẽ khác đi một khi họ được “nuôi” bằng những “thực phẩm” khác, mang hàm lượng và giá trị của một xã hội có tự do và dân chủ đích thực. Hành động của họ sẽ khác một khi họ được sống trong môi trường có nhiều không gian tư duy và hành động hơn. “Bây giờ tôi đang nói cho cả thế giới nghe!” – Hoàng Chi Phong nói, trong một trả lời phỏng vấn báo chí. Chừng nào giới trẻ trong nước có một đại diện được ra nước ngoài nói cho “cả thế giới nghe” về ước vọng dân chủ cho quê hương mà không bị nhà cầm quyền ngăn cản?

Thế hệ trẻ Việt Nam không phải không có người tài. Đã có những doanh nhân trẻ, nhà nghiên cứu trẻ, vận động viên trẻ và cả “nhà chính trị” trẻ. Tuy nhiên, với chính trị, “chính trị gia” trẻ chỉ có thể thành công nếu thuộc thành phần con ông cháu cha, còn không, có một chỗ khác dành cho họ: nhà tù. Trong một mô hình cai trị (hệt như Trung Quốc) được thiết kế bằng sự đe dọa và trấn áp tinh thần, cả xã hội đều bị tác động, không chỉ riêng giới trẻ.

Thế hệ trẻ Việt Nam thật ra không hoàn toàn thờ ơ đề tài chính trị. Mạng xã hội đang dần tạo ra nhận thức khác với “đường lối và chủ trương” mà đảng cầm quyền muốn. Thay vì “nguyền rủa” giới trẻ và chỉ trích sự “vô ý thức và vô trách nhiệm” của họ, “người lớn” có lẽ nên nhận lãnh một phần trách nhiệm. Giới trẻ là nạn nhân của chế độ nhưng để chế độ nhấn chìm và làm đen kịt nhận thức giới trẻ thì đó là lỗi của “người lớn”. Có bao giờ “người lớn” chúng ta, ngồi trên bàn ăn gia đình, nói chuyện với con cái rằng chúng đang bị chế độ tước đi mất những quyền gì, hay là chỉ hỏi chúng những câu quen thuộc “hôm nay đi học được bao nhiêu điểm”? Có bao giờ “người lớn” mang đề tài Hoàng Chi Phong ra nói với con mình, hoặc kể cho nó biết có một cô bé Greta Thunberg 16 tuổi đang làm chấn động thế giới?

Trong chiếc hộp với diện tích được cái “tấn bộ, vô tư tập đoàn” cho phép, giới trẻ chỉ có thể tư duy trong khuôn khổ cái hộp và hành động quanh quẩn trong cái hộp. Nhà trường, mô hình thu nhỏ của một phần chế độ cai trị, đang tước đi sự sáng tạo và cảm hứng tuổi trẻ, đang làm “phi chính trị” hóa trong nhận thức từ thế hệ trẻ này đến thế hệ tiếp theo. Điều đó, cho đến thời điểm này, là chưa thể thay đổi. Tuy nhiên, tạo ra những chiếc hộp khác để giúp giới trẻ có được không gian tư duy độc lập rộng hơn là điều có thể làm được. Điều đó cần bắt đầu từ chính “người lớn”, trong từng gia đình, và cần ngay bây giờ.

– Greta Thunberg (Getty Images)
– Nhóm vận động Hong Kong gặp Chủ tịch Hạ viện Hoa Kỳ Nancy Pelosi một ngày sau phiên điều trần Quốc hội 17-9-2019 (ảnh từ trang twitter của bà Pelosi)

…..

Vấn đề này đã có viết một lần, xin mời xem lại:
https://www.facebook.com/photo.php?fbid=10158218630604796&set=a.10151549756699796&type=3&theater

Image may contain: 6 people
Image may contain: 8 people, people standing and suit

CHẦM CHẬM CHẾT

CHẦM CHẬM CHẾT

Ở Mỹ có ông bác sĩ nổi tiếng thế giới về chữa trị nhiễm độc. Ngày kia có một ông bị nhiễm độc đến gặp bác sĩ để khám bệnh. Sau khi khám xét kỹ lưỡng, bác sĩ bảo:
“Chất độc đã thấm vào tới xương. Cần phải mổ banh thịt ra rồi nạo rửa xương mới khỏi được!”
Bệnh nhân rụt rè:
“Mổ vậy có đau lắm không bác sĩ?”
“Dĩ nhiên khi mổ thì gây mê rồi nên bệnh nhân không biết gì, nhưng khi tỉnh dậy cũng sẽ thấy đau. Đó là việc không thể tránh được!”
Bệnh nhân lại hỏi:
“Không có cách gì chữa lành mà không phải mổ sao bác sĩ?”
Ông bác sĩ nhìn bệnh nhân hồi lâu rồi đáp:
“Bệnh của ông nặng lắm rồi, cần phải chữa gấp. Để lâu nữa thì vô phương. Ông có thể uống thuốc để cầm cự, nhưng không sống được bao lâu.”
Bệnh nhân lưỡng lự rồi xin bác sĩ cho toa để mua thuốc uống chứ không chịu mổ. Trước khi bệnh nhân ra về, ông bác sĩ hỏi:
“Ông có phải là người Việt Nam không?”
Bệnh nhân đáp:
“Đúng. Sao bác sĩ hỏi thế?”
Ông bác sĩ cười cười:
“Tôi cũng đoán thế. Người Việt Nam chọn chết từ từ hơn chịu đau một lần để trị cho hết bệnh!”
Fb Ngo Du Trung

Image may contain: one or more people