Các Thượng nghị sĩ Dân chủ Giúp Đảng Cộng hòa ngăn ngừa di dân lậu
Việt Nam: Đàn áp trầm trọng thêm dưới thời lãnh đạo mới
17/01/2025
Human Rights Watch
Các nhà hoạt động Việt Nam, từ trái sang phải: Nguyễn Chí Tuyến mang biểu ngữ No-U (nói Không với Đường Chín Đoạn của Trung Quốc) trên đỉnh Ky Quan San; Nguyễn Vũ Bình; Phan Vân Bách mang biểu ngữ ủng hộ tù nhân chính trị Trần Huỳnh Duy Thức giờ đã được trả tự do; Hoàng Việt Khánh. Nguồn: © 2024 Tổ chức Theo dõi Nhân quyền
Không nới lỏng các hạn chế ngặt nghèo dưới thời Tổng Bí thư Tô Lâm
(Bangkok) – Hôm nay, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền nhận định trong Phúc trình Toàn cầu 2025 của mình rằng việc thăng tiến của một nhà lãnh đạo mới ở Việt Nam sau đợt tái thiết quyền lực hồi giữa năm 2024 không mang lại một sự nương tay nào trong chính sách đàn áp nhân quyền ráo riết của chính quyền nước này. Nhà cầm quyền Việt Nam vẫn cấm các nhóm nhân quyền, công đoàn, báo chí, nhóm tôn giáo độc lập cũng như tất cả các tổ chức hoạt động bên ngoài sự kiểm soát của chính quyền.
Trong bản phúc trình toàn cầu lần thứ 35 dài 546 trang, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền đánh giá việc thực hành nhân quyền trên hơn 100 quốc gia. Trong bài đề dẫn, Giám đốc Điều hành Tirana Hassan nói rằng chính phủ các quốc gia đàn áp, bắt và giam giữ trái phép các đối thủ chính trị, nhà hoạt động và nhà báo. Các nhóm vũ trang và các lực lượng của chính phủ giết hại bất hợp pháp nhiều thường dân, buộc nhiều người phải rời khỏi nơi cư trú, và ngăn cản đường tiếp cận viện trợ nhân đạo. Tại nhiều nơi trong số hơn 70 nước có kỳ bầu cử cấp quốc gia vào năm 2024, các nhà lãnh đạo độc tài giành được đất dụng võ bằng các chính sách và phát ngôn mang tính kỳ thị.
“Việc thăng tiến tới vị trí lãnh đạo cao nhất của Tổng Bí thư Tô Lâm không có tác dụng gì để hạn chế việc chính quyền Việt Nam đè nén gắt gao các quyền dân sự và chính trị một cách có hệ thống,” bà Patricia Gossman, Phó Giám đốc Ban Á Châu của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền nói. “Các đối tác thương mại và các nhà tài trợ quốc tế có quan tâm tới viễn cảnh được chứng kiến chính quyền thực thi cải cách ở Việt Nam cần lên tiếng về hồ sơ nhân quyền tệ hại của nước này.”
Dưới đây là các diễn tiến trọng yếu ở Việt Nam trong năm 2024:
– Ông Tô Lâm, nguyên là thủ trưởng của Bộ Công an nhiều tai tiếng, đã giành được vị trí tối cao là tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam sau một đợt đấu đá quyền lực nội bộ căng thẳng khiến năm thành viên Bộ Chính trị bị loại ra ngoài vòng. Dưới sự chỉ đạo của Tô Lâm, công an Việt Nam đã bắt giam một cách sai trái hàng loạt nhà bất đồng chính kiến trong suốt thập niên qua, phá hủy xã hội dân sự đang phôi thai ở Việt Nam. Chính sách đàn áp này tiếp diễn suốt năm 2024.
– Trong năm 2024, các tòa án Việt Nam dựa trên các cáo buộc ngụy tạo để xử có tội và kết án ít nhất là 43 nhà vận động nhân quyền và bất đồng chính kiến, trong đó có các nhà bảo vệ nhân quyền Nguyễn Chí Tuyến, Nguyễn Vũ Bình, Phan Vân Bách, và nhà hoạt động môi trường Ngô Thị Tố Nhiên.
– Chính quyền Việt Nam kiểm soát hệ thống tư pháp hình sự, một hệ thống không độc lập cũng chẳng công bằng. Nhà cầm quyền thường xuyên dàn dựng các phiên xử di động để nêu danh và bêu xấu các bị cáo – và gián tiếp là gia đình họ – đồng thời “giáo dục” quần chúng, với tội trạng của các bị cáo đã được quyết định từ trước phiên xử.
– Chính quyền cũng tiếp tục hạn chế ngặt nghèo các quyền tự do lập hội, tự do tôn giáo và tự do đi lại.
Chính quyền Việt Nam ngay lập tức cần chấm dứt việc vi phạm nhân quyền một cách có hệ thống và phóng thích tất cả những người đang bị giam, giữ vì đã thực hành các quyền cơ bản của mình. Các đối tác thương mại và các nhà tài trợ quốc tế cần gây sức ép để nhà cầm quyền Việt Nam tôn trọng các quyền dân sự và chính trị.
Khoa Học Cuối Tuần: Chuyến bay đầu tiên của phi thuyền “New Glenn” lên quỹ đạo
Văn hoá dùng mạng xã hội và nỗi sợ online-Dương Quốc Chính
16/01/2025
Facebook mình có rất nhiều anh chị em clone và đóng profile vào hóng và comment. Mình cho là cũng bình thường vì Facebook mình khá nhạy cảm, nên làm cho rất nhiều người thiện lành sợ bị lộ là đang hóng và tương tác ở nhà mình. Facebook có cái hay cũng chính là cái dở ở chỗ khi một người tương tác ở đâu đó có thể làm lộ dấu vết với bạn bè (nếu họ không biết chặn), cái hay là làm tăng khả năng kết nối dựa trên các mối quan hệ được Facebook phát hiện ra đó.
Thời kỳ mới có Facebook, thì đó là tính năng hay, có khi mình phát hiện ra bạn cũ mấy chục năm không gặp thông qua tương tác của một người bạn khác. Nhưng sau độ năm năm, bạn cũ kiểu đó cũng khai quật lại hết rồi. Thì tính năng đó lại là chỗ cho một đám không ít người dùng để theo dõi người khác để tọc mạch, thậm chí xấu hơn nữa là để ghi sổ đấu tố, kiểu các cơ quan nhà nước hay làm. Mình nghe nhiều người kể là chẳng may comment ở Facebook phản động nào đó là bị sếp, bí thư chi bộ, an ninh mạng ý kiến liền, chưa kể có đám còn chụp để báo công an, chi bộ, rất mất dạy mà người ta gọi là “thế trận an ninh nhân dân”.
Mình hiểu và thông cảm cho anh em thiện lành ở chỗ đó. Nhưng, anh em vẫn phải hiểu phép lịch sự cơ bản vì mạng xã hội tuy ảo mà thật. Cách ứng xử của bạn nó thể hiện văn hóa ứng xử bên ngoài. Mạng xã hội cũng là xã hội, nick name cũng là người.
Chính vì thế nên nhiều kẻ cố tình tạo nick clone và đóng profile, có đứa cẩn thận còn vừa clone vừa đóng profile để đi làm trò bậy bạ, phổ biến nhất là đi chửi bới, đưa tin giả để định hướng dư luận hoặc theo dõi người khác với ý đồ xấu bên ngoài.
Nếu bạn không có ý đồ xấu nhưng bạn cũng ẩn danh như bọn kia thì bạn đã tự đưa mình vào cùng một nhóm với chúng nó. Nên bị chụp mũ, kỳ thị thì ráng chịu. Người ta có câu: Đi qua ruộng dưa thì đừng có buộc dây giày. Tức là bạn không định ăn cắp dưa, nhưng làm động tác giống kẻ cắp thì bị nghi ráng chịu. Đừng cố mà bào chữa, ăn vạ, trách móc người nghi bạn. Đơn giản vì bạn đã tự làm mất cái chính danh của mình.
Kinh nghiệm hành tẩu online của mình là những ai cố tình ẩn danh là dễ nổi máu cho’ dại nhất, tức là rất dễ hành xử mất dạy, vì tự thấy mình đã nằm trong vỏ bọc an toàn, kiểu người vô hình thì ra đường đái bậy, hấp diêm, trộm cắp thoải mái không sợ bị bắt.
Rất nhiều người không hiểu rõ về internet, hệ cần lao, cứ nghĩ lên mạng là được tự do ngôn luận tuyệt đối, nên chửi xả láng, chửi cá nhân, tổ chức, chế độ, bất chấp lý lẽ. Nhiều người như vậy mà bị tù (rất không đáng), dính án hay bị phạt tiền. Cơ bản vì tưởng cõi mạng cho phép tự do tuyệt đối và clone thì bảo mật tuyệt đối. Chính vì thế nên mình ủng hộ việc định danh trên mạng xã hội. Ai không dám định danh thì đừng lên tiếng, đã lên tiếng thì đừng sợ.
Đúng là nhiều người có lý do là nếu công khai danh tính thì sợ bị công an bắt, bị chi bộ kỷ luật, bị bạn bè soi mói, đấu tố, áp lực rất cao. Từ đó tạo nên một nỗi sợ mơ hồ như sợ ma, bao trùm khắp xã hội. Sợ mở mồm nói ra những điều mình nghĩ. Công an làm rất tốt điều này. Có khi họ chả cần dọa đương sự, mà chính bạn bè người thân, bà con làng xóm dọa hộ họ!
Cái gì cũng có tính hai mặt, dân sợ không dám mở mồm thì công an, chính quyền có cái lợi là người ta sợ không dám chống chính quyền công khai. Nhưng cái dở là không biết dân nghĩ gì, muốn gì, từ đó không biết những cơn sóng ngầm có thể nhấn chìm chế độ chỉ sau vài ngày. Ví dụ điển hình là Đông Đức với cơ quan Stasi còn là đại ca, thầy của an ninh Việt Nam. Nhưng đùng cái người dân giật đổ bức tường Berlin, mà chỉ vài tháng trước không ai dám nghĩ tới.
Các bạn thiện lành, nhất là trong hệ thống, có quyền sợ, không ai cấm được các bạn sợ ma hay sợ công an. Với người sợ ma, dù có giải thích kiểu gì, là không có ma đâu, thì người ta vẫn cứ sợ. Vì thế các bạn có quyền dùng clone, đóng profile, đó là quyền của các bạn.
Nhưng cần hiểu là mình đã tự chui vào cái kén tức là mình đã tự hạ thấp mình xuống vì nỗi sợ và tự mình chui vào chung một ổ với lũ mất dạy kia. Giải pháp duy nhất để phân biệt với lũ kia là bạn phải CỰC KỲ NHÃ NHẶN, giữ kẽ, khi tranh luận ở những chỗ xa lạ (không quen bạn ngoài đời, không biết bạn là ai).
Thế nên vào nhà người khác là phải lễ phép, dù ngoài đời bạn là giáo sư, tiến sĩ, 90 tuổi hay ông nọ bà kia và chấp nhận người ta gọi mình là mày, con… vì người ta biết bạn là ai đâu mà xưng hô. Bạn muốn được tôn trọng, thì bạn phải tôn trọng người ta trước, vì bạn đang ẩn danh, nên biết thân biết phận.
Đằng này, đã clone, đóng profile rồi lại còn phách lối, rạch mặt ăn vạ là chủ nhà thiếu lịch sự, không tôn trọng sự khác biệt, bịt miệng người phản biện, trong khi mình thì mở mồm ra là đã lên giọng bố láo, thiếu tôn trọng chủ nhà. Nên nhớ mỗi trang Facebook cá nhân nó như một ngôi nhà có chủ, chủ nhà có quyền đưa ra quy tắc cho khách, như phải bỏ giầy dép ở ngoài, không thích thì lượn, đừng có lèm bèm ý kiến. Nhà người ta mà?
Mình không hề cấm cản ai phản biện ở nhà mình cả, thực tế hầu như status nào cũng có người phản biện ít nhiều. Nhưng có người thì được tự do phản biện, vì họ có kiến thức, lịch sự, ôn hòa. Có thằng comment nửa câu đã bị giật nước. Lý do như trên.
Nếu vì hèn, vì sợ lộ danh tính, vì sống khép kín, không chịu được áp lực dư luận, nên bạn clone, hay đóng profile, thì bạn nên chỉ giao lưu trong nhóm nhỏ những người quen biết của bạn thôi. Còn khi đã xác định muốn đi cmt dạo, nhất là nơi nhạy cảm, cả trăm ngàn kẻ hóng như ở đây, thì phải chấp nhận lột mặt nạ ra. Chứ đừng có khôn lỏi che kín người rồi đi cà khịa thằng khác. Người ta block thì cố mà chịu đừng có ăn vạ.
Có nhiều người là clone hay đóng profile add friend mình, đương nhiên mình không bao giờ accept, trừ những ai mình trót accept nhiều năm trước, khi Facebook chưa thành chốn thị phi như giờ. Nhưng những friend clone đó cũng rất dễ bị unfriend hay block nếu thái độ thiếu tôn trọng.
Nói chung, kẻ hay sợ bóng sợ gió đều là do thiếu kiến thức. Nếu bạn hiểu rõ luật, bạn sẽ đỡ sợ công an. Nếu bạn hiểu về tâm linh, bạn sẽ ít sợ ma. Còn khi bạn chả biết gì, bạn sợ tất, lạy từ gốc cây, cục đá có thấy chân hương. Nếu bạn có hiểu biết và sống quang minh chính đại, bạn sẽ chả sợ gì.
Cứ 10 người Mỹ thì 4 có thể bị mất trí sau 55 tuổi
January 15, 2025
WASHINGTON, DC (NV) – Tới năm 2060, mỗi năm, Mỹ có thể có khoảng 1 triệu người bị mất trí, tăng gần gấp đôi hiện nay, giới nghiên cứu thông báo hôm Thứ Hai, 13 Tháng Giêng, theo AP.
Con số đó dựa trên kết quả nghiên cứu mới cho thấy rủi ro bị mất trí do tuổi tác cao hơn người ta nghĩ trước đây: Sau 55 tuổi, cứ 10 người thì có tới bốn người có thể bị mất trí.
Tích cực giao tiếp với người khác có thể giúp giảm rủi ro bị mất trí về già. (Hình minh họa: Storyblocks)
Chi tiết đó đáng lo ngại nhưng có nhiều cách giảm rủi ro, như kiểm soát huyết áp cao và những vấn đề sức khỏe khác không tốt cho não. Hơn nữa, tới tuổi trung niên bắt đầu thực hiện cũng chưa trễ.
“Theo chúng tôi nghiên cứu, những việc chúng ta làm ở tuổi trung niên cũng rất quan trọng,” Bác Sĩ Josef Coresh của bệnh viện NYU Langone Health, đồng tác giả cuộc nghiên cứu đăng trên tạp chí Nature Medicine, cho hay.
Mất trí không chỉ là Alzheimer’s
Phải mất lâu hơn mới nhớ ra tên người khác hoặc để chìa khóa ở đâu là tình trạng thường xảy ra khi lớn tuổi. Nhưng mất trí không phải là một phần bình thường của quá trình lão hóa – đó là quá trình mất trí nhớ, ngôn ngữ và chức năng nhận thức khác. Lớn tuổi là rủi ro lớn nhất làm mất trí, trong khi dân số Mỹ đang già đi nhanh chóng.
Alzheimer’s là loại mất trí phổ biến nhất, và những thay đổi trong não bộ dẫn tới căn bệnh này có thể bắt đầu trước khi triệu chứng xuất hiện tới 20 năm. Ngoài ra, còn có mất trí não mạch (vascular dementia), tức là khi bệnh tim hoặc những lần đột quỵ nhẹ làm cho máu khó chảy lên não.
Biết được rủi ro mất trí từ độ tuổi nào đó có thể giúp đưa ra lời khuyên về sức khỏe cho công chúng và giúp nghiên cứu y khoa.
“Không phải chắc chắn rằng người nào đó sẽ bị mất trí,” Bác Sĩ James Galvin, chuyên gia về Alzheimer’s đại học University of Miami, Florida, lưu ý. Ông Galvin không tham gia cuộc nghiên cứu này nhưng cho hay kết quả cuộc nghiên cứu này giống với những cuộc nghiên cứu khác.
Cách giảm rủi ro bị mất trí
Có một số yếu tố gây rủi ro bị mất trí mà người ta không thể tránh khỏi, như tuổi tác và liệu người ta có thừa hưởng APOE4, loại gene làm tăng rủi ro bị Alzheimer’s khi lớn tuổi.
Nhưng người ta có thể tránh hoặc ít nhất trì hoãn vấn đề sức khỏe góp phần gây mất trí. Chẳng hạn, đội mũ bảo hộ khi đi xe đạp, vì nếu bị chấn thương não liên tục hoặc nghiêm trọng do tông hoặc té thì rủi ro bị mất trí về già sẽ tăng.
Đặc biệt quan trọng: “Cái gì tốt cho tim thì cũng tốt cho não,” ông Galvin cho hay. Ông khuyên mọi người tập thể dục, tránh bị béo phì, kiểm soát huyết áp, bệnh tiểu đường và cholesterol.
Ngoài ra, cũng nên dành thời gian gặp gỡ, nói chuyện với người khác và giữ cho não hoạt động tích cực, theo ông Galvin. Ông khuyên người lớn tuổi mà bị lãng tai nên dùng máy trợ thính, vì bị lãng tai thường khiến người ta ngại giao tiếp.
“Có nhiều thứ chúng ta có thể kiểm soát, mà tôi nghĩ những thứ đó sẽ rất, rất quan trọng để giữ cho não hoạt động tốt khi về già,” ông Galvin cho biết. (Th.Long)
Sự thật và Công lý-Đoàn Bảo Châu
15-1-2025
Đợt này là vào dịp giỗ ông Lê Đình Kình, tôi thấy cần phải nhắc lại mấy điều cần nói về sự việc Đồng Tâm. Ở đây, tôi sẽ không bàn nữa tới tính pháp lý của mảnh đất tranh chấp. Cơ sở pháp lý của mảnh đất ấy sẽ mãi là một ẩn số khi không có được một phiên toà công khai minh bạch.
Về chính quyền. Chính quyền hoàn toàn có thể tránh được một cuộc đổ máu giữa thời bình như vậy. Một dúm người nông dân bốc đồng đã lên mạng xã hội tuyên bố họ có vũ khí, cảnh báo sẽ phản pháo nếu bị tấn công là không đủ cơ sở để nửa đêm nổ súng vào nhà của họ, nổ súng giết chết một đảng viên hơn năm mươi tuổi đảng, bắt bớ mấy chục người. Chính quyền trong tay, luật pháp trong tay, sự việc hoàn toàn có thể được giải toả một cách êm đẹp hơn thế nhiều.
Tôi không đồng tình với cách mấy người nông dân ngang nhiên tuyên bố có vũ khí, tuyên bố sẽ phản công nếu bị tấn công. Ông Kình là một đảng viên lâu năm mà đã ngây thơ biết bao khi để con cháu làm như vậy. Không bao giờ dùng bạo lực để chống trả lại chính quyền, khi mà lực lượng chênh lệch tới cả triệu lần.
Người dân chỉ có một phương pháp đấu tranh duy nhất là bất bạo động, đấu tranh bằng lý lẽ, bằng công lý, điều này cần một sự bền bỉ, lâu dài nhưng nó là phương pháp duy nhất khả thi.
Nhưng như tôi đã nói, mấy người nông dân ấy sai một, chính quyền sai mười. Chính quyền đã dùng bạo lực một cách man rợ để tấn công vào nhà dân, lúc này họ vẫn là những người dân bình thường, xin đừng gán ghép họ là khủng bố. Sự gán ghép ấy chỉ để biện minh hành động dùng bạo lực tuỳ tiện và sai trái của chính quyền.
Khi chính quyền sai, họ sẽ dùng truyền thông để lấp liếm cái sai. Toàn bộ sự việc liên quan tới những thương vong của mấy sĩ quan, chiến sỹ rất mơ hồ, thiếu lô-gic, thiếu cơ sở khoa học. Họ cố vẽ ra lý do hợp lý của việc tấn công nhưng người viết kịch bản đã bối rối mà đưa tình huống không hợp lý và đã phải thay đổi mấy lần để chống chế với dư luận. Hãy nhớ giúp cho là sự thật chỉ có một mà những phiên bản vẽ vời của sự thật thì có vô số nhưng càng cố biện minh thì cái đuôi cáo càng thò dài ra hơn.
Khi một sự việc tày trời như vậy xảy ra, truyền thông đóng một vai trò quan trọng. Những cây bút tay sai của chính quyền ngay hôm sau đã kết luận như đúng rồi là nhóm những người dân ở Đồng Tâm toàn thành phần bất hảo, nghiện ngập và kích động một tình cảm căm phẫn trước thương vong của mấy cán bộ chiến sỹ.
Những cây bút có lương tâm trên mạng xã hội đã chỉ mặt gọi tên những kẻ ấy một cách rõ ràng. Ở đây tôi sẽ không dùng từ báo lề phải, lề trái mà tôi sẽ dùng từ những người cầm bút lương tâm và những kẻ cầm bút mạt hạng. Người cầm bút lương tâm sẽ chỉ viết theo sự thúc giục của chính lương tâm mình, không bao giờ vì một sự thúc giục, sự đặt hàng hay lợi ích.
Có những lúc những cây bút hèn hạ sẽ lôi kéo được công luận ngây thơ, công luận mù loà nhưng theo thời gian chúng sẽ lộ mặt mà công luận sẽ nhận ra chân dung đích thực của chúng.
Mấy dòng như vậy là đủ, bởi sự việc này tôi viết đã nhiều. Tôi viết với mục đích để cả chính quyền và người dân tránh những sai lầm trong tương lai, để những cây bút đàng điếm, mạt hạng hãy biết sợ dư luận mà bớt đi sự đểu giả, để những cây bút lương tâm sẽ mạnh mẽ hơn trên con đường phụng sự Sự Thật và Công Lý.
Ảo tưởng giải phóng miền Nam-Tác Giả: Nguyễn Tường Tâm
Tác Giả: Nguyễn Tường Tâm
15/01/2025
Anh bộ đội trở về nhà ở miền Bắc với món quà búp bê cho con và bóp đầm cho vợ. Ảnh Flickr
Sau khi đất nước thống nhất (năm 1975), có dịp tìm hiểu tinh thần chiến đấu của bộ đội miền Bắc, người ta dễ dàng nhận thấy, mặc dù không phải người bộ đội nào cũng có tin thần hăng say khi được/bị gửi vào chiến trường miền Nam đầy hiểm nguy, nhưng cũng rõ ràng đại đa số những bộ đội đi Nam chiến đấu đều tin tưởng rằng nhân dân miền Nam đói khổ vì bị Mỹ Ngụy kềm kẹp; và họ có tinh thần cao đẹp của những người chiến sĩ đi giải phóng quê hương thực sự. Nhà văn Dương Thu Hương, trong lần trả lời phỏng vấn của Đinh Quang Anh Thái, đã cho biết “khi tham dự cuộc chiến chống Mỹ, tôi nghĩ rằng đây là cuộc chiến chống xâm lược, tôi đã từ bỏ cuộc sống ở hậu phương mà tôi cho là hèn hạ, hoặc đi ra nước ngoài là hèn hạ, để rồi tôi dấn thân vào chốn chông gai như thế.”
Nhưng ngay sau khi chiếm được miền Nam, không hiếm người “chiến sĩ giải phóng” đã thất vọng, và cảm thấy họ bị đảng lừa gạt khi nhìn thấy đường xá to rộng, nhà cao cửa rộng, đời sống sung túc, phong phú và thoải mái của người dân miền Nam. Chỉ vài tuần sau chiến thắng miền Nam, nhà văn Dương Thu Hương khi vào Nam đã nhận định, “Theo tôi, cái mô hình xã hội của cái miền đất bại trận mới chính là mô hình của nền văn minh, và chúng tôi là người trong đội ngũ chiến thắng thì thực ra chúng tôi đã chiến đấu cho một mô hình xã hội man rợ. Và điều đó khiến tôi hết sức cay đắng.” DTH kể tiếp, “xã hội chủ nghĩa hồi đó mỗi năm họ bán cho 5 mét vải. Khi tôi còn thiếu nữ thì cái tuổi thiếu nữ của tôi chỉ được diện toàn cái đồ rách của mẹ tôi. Tại vì có 5 mét vải thì làm sao mà đủ cho một người được. Nhất là trẻ con thì lại chỉ được 4 mét thôi cơ. Mẹ tôi mới được 5 mét. Thì tôi nhớ lúc đó 16, 17 tuổi tôi vẫn còn mặc quần vá bởi vì những cái quần nào mà, mẹ tôi đi dậy học thì phải mặc tử tế rồi, thì tất nhiên chúng tôi thì quần áo chữa đi chữa lại. Tôi cũng không nhớ hình dung là giải phóng tôi vào nhà bác tôi tôi mặc gì. Tôi chỉ biết là mọi người, chắc chắn trước mắt mọi người tôi là một con nhà quê, đen đủi, gầy gò, đại loại là không ra người; đại loại là, nhiều năm đói khổ, nhiều năm ở trong rừng ăn những thứ, nói thật là thức ăn của súc vật. Bởi vì lúc đó chính phủ Việt Nam có bán một thứ sữa mà sau này tất cả mọi người ăn đều bị kiết lỵ; sữa đấy là sữa cho trâu của Ấn độ; trước khi trâu đẻ người ta cho ăn. Thì sau này cả thế hệ của tôi đã bị rất nhiều bệnh là vì ăn những thứ đồ ăn của súc vật. Mà lúc đấy nó là quí lắm vì ít ra nó còn là thực phẩm. Còn bình thường thì rau là rau dại. Còn gạo trong chiến trường thì là gạo chuyển ra gạo tốt. Còn gạo bán cho cán bộ là gạo để lâu rồi. Tóm lại, đó là một thời rất khổ… Nhưng điều mà tôi thấy một cái sự mà không thể nào chấp nhận được là ở miền Nam lúc đó sách bán tứ tung, tất cả mọi nhà đều có television (truyền hình), và có radio, người ta có thể tự do để mà tiếp xúc với tất cả mọi nền văn minh khác. Người ta có thể tự do nghe tất cả các đài báo khác. Và do đó mà trí óc con người, ít nhất, dù là người Việt Nam, tức là cái nền rất thấp, là cái nền xuất phát từ chế độ phong kiến nô lệ, vẫn có thể có điều kiện tiếp xúc với ánh sáng, là các nền văn minh, kiến thức. Trong khi đó thì ở miền Bắc chỉ có một thứ đài được phát ong ỏng trên cái loa công cộng thôi, là được nghe. Còn dân chúng như chúng tôi thì không bao giờ được phép nghe đài nước ngoài.” DTH kể tiếp, “Sách báo cũng vậy. Khi tôi vào miền Nam, tôi mua đến hàng bao nhiêu tạ sách…và tôi đọc như điên và tôi hiểu rằng đây chính là nền văn minh, nơi con người có tự do tiếp xúc với ánh sáng, tiếp xúc mọi thứ thông tin; đó là nền văn minh. Còn xã hội miền Bắc là sao? Là cấm tiệt tất cả những nền văn minh, những nền thông tin khác, để dìm dân chúng trong sự tối tăm và ngu dốt; đó là địa ngục, và đó là một chế độ man rợ… Trong khi đó thì ở miền Bắc, với cái chế độ cộng sản trại lính, người ta phân phối cho mỗi người, ví dụ như học sinh như tôi ấy, một tháng được 1 lạng đường, 1 lạng thịt; mẹ tôi thì 250 gram, hay 2 lạng rưỡi thịt. Tôi nhớ là với cái chế độ ấy con người biến thành súc vật; vì sao? Tất cả tuổi thơ của tôi, ngày nào tôi cũng phải ra đồng. Bởi vì nếu tôi không ra đồng kiếm tôm, kiếm cá, mò cua bắt ốc thì bản thân tôi cũng còi xương. Còn những đứa em tôi và bà ngoại cũng không có gì ăn cả. Bởi vì là một lần mua thịt trong một tháng thôi. Mẹ tôi được 2 lạng rưỡi, trong nhà mỗi người 1 lạng nữa thì tôi phải dậy xếp hàng từ 3 giờ sáng. Rồi số thịt ấy bố tôi bảo mẹ tôi yếu cho nên là phải để mẹ tôi ăn. Thế còn tất cả các bà cháu chỉ trông vào rỏ cua rỏ cá ngoài đồng thôi. Cho nên là khi mà người ta bị đánh vật với miếng ăn thì người ta biến thành con vật. Cho nên nhà nước điều khiển con người bằng sự tối tăm, ngu dốt và sự đói khổ. Và đó là cái vòng luẩn quẩn… Và lúc đó tôi đã bảo rằng chế độ này cần phải bị lật đổ; đấy là ý nghĩ khởi đầu của tôi. Tôi bảo là đây là chế độ lừa đảo, gian manh và cần phải bị lật đổ.”
Trong cuốn hồi ký “Để Gió Cuốn Đi”, nữ ca sĩ xinh đẹp Ái Vân, một người được sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, vào Sài Gòn lần đầu tiên vào đúng dịp 30/04/1975. Thời điểm 1975, Ái Vân mới 19 tuổi, đang là sinh viên năm 2 khoa Thanh Nhạc của Nhạc Viện Hà Nội. Cô kể lại: “Được vào Nam, lại được làm xướng ngôn viên (Miền Bắc gọi là phát thanh viên) cho Đài Truyền Hình Sài Gòn những ngày đầu tiên của hòa bình, còn vinh dự nào hơn. Trước đây cứ nghe nói đồng bào Miền Nam “bị Mỹ ngụy kìm kẹp” khổ lắm, rất cần sự giúp đỡ từ Miền Bắc, cứ hình dung dân Sài Gòn đói khổ lắm. Mới vào Sài Gòn tôi rất ngỡ ngàng. Chỉ cần nhìn cách ăn mặc, trang điểm, đi lại, ăn nói nhẹ nhàng; chỉ cần ra chợ mua gì cũng có câu cảm ơn và túi ni lông đựng đồ đủ biết mình không cùng đẳng cấp văn minh với người ta rồi. Biết mình bị ngộ nhận với thông tin lệch lạc. Theo địa chỉ ba cho từ ngoài Bắc, tôi tìm đến nhà cô Hà Thị Tuyết, ở nhà gọi là cô Cả, là chị lớn của ba. Khi đến thăm cô Cả, cô sinh viên nghèo Ái Vân cũng mang biếu gia đình chút quà từ tiêu chuẩn ăn của mình. Con dâu trưởng của cô Cả hỏi: “Cô mang cho chúng tôi quà gì thế?” Tôi trịnh trọng vừa mở bọc ni lông vừa nói: “Em biếu gia đình 2 cân gạo ạ, chắc nhà mình cũng đang cần.” Ối giời, cả nhà cười nghiêng ngả: “Giời ạ. Lại mang gạo cứu trợ cho chúng tôi nữa cơ đấy. Khổ thân em.” Rồi chị dắt tôi tới mở thùng gạo to tướng bằng nhựa, bên trong đầy ắp gạo, thứ gạo trắng muốt và thơm phức, nõn nà. Bây giờ tôi mới để ý trong nhà ngoài ti vi, tủ lạnh, còn có máy giặt và nhiều thứ lạ lẫm khác cho thấy một cuộc sống rất tiện nghi, không thể có bất kỳ nhà nào ở Miền Bắc tại thời điểm đấy, dù là nhà ông Thủ Tướng.”
Ở trên là nhận xét, so sánh giữa hai miền Nam-Bắc trong thời chiến của hai nữ nghệ sĩ nổi tiếng nhất miền Bắc thời đó. Nhà văn Nguyễn Quang Lập thì kể, sau 30-4, gia đình ông vào Nam thăm ông bác, được ông bác cho bố ông 20 cây vàng, “hai chục cây vàng đem ra Bắc trả hết nợ nần còn xây được ngôi nhà ngói ba gian hai chái. Sự đổi đời diệu kì.”
Tác giả Trần Hiếu, trong bài “Cảm Ơn Từ Đáy Lòng” viết, “Nhờ có Giải Phóng mới biết được gói bột gặt VISO hòa vào nước để ngâm cho dễ giặt chứ không phải luộc quả bồ hòn để lấy nước giặt hay dùng bánh xà phòng 72% của Liên Xô thâm-xì cứng-ngắc đáp chết chó mèo. Mới biết được dân miền Nam đi xe máy và ô tô nhiều hơn xe đạp. Mới có được những đồ chơi bằng nhựa như búp bê nhắm mở mắt, ô tô, máy bay, chú ếch xanh chạy cót tinh xảo cho trẻ em. Và đặc biệt hơn là mới biết được có cái nhà xí rất hay có thể làm chung cùng nhà tắm và chỉ cần xả nước một cái là sạch sẽ không mùi, chứ không như cái nhà xí lộ thiên đầy ruồi nhặng mà mỗi lần đi đại tiện xong lại phải ra đầu gió đứng 15 phút để gió thổi bớt mùi đi rồi mới dám vào nhà, không thì mọi người lại tưởng mình vừa đi ăn lẩu thập cẩm đó là chưa nói tới cái khoản phải có kỹ năng vò nát tờ giấy vở để nó tơi và mềm ra thì mới có cái mà chùi các bác ạ ! Vì làm chó gì có giấy chuyên dùng cho vấn đề này. Trước 30/4 /1975 ngồi nhà đèn dầu nghe loa phát thanh tuyên truyền các bác miền Nam khổ lắm bị chính quyền dồn vào ấp chiến lược khống chế quyền tự do đi lại rồi bị áp bức đói khổ mà chúng tôi đau lòng và cứ thương các bác miền Nam quá! Té ra chúng tôi ăn khoai sắn nằm ổ rơm hút thuốc lào nghe loa công cộng tối ngủ nóng hết cả bụng lẫn cổ họng lại đi thương các bác ăn cơm thịt bò, cá kho tộ, nằm đệm mút, máy lạnh, xem ti vi, nghe nhạc trữ tình.”
Người ta không thể giải phóng một thành phần dân chúng giầu có sung túc gấp trăm lần mình. Người ta cũng không thể giải phóng thành phần dân chúng có trình độ văn hóa cao gấp chục lần minh. Nhiều thành phần dân chúng sinh sau 1975, nhìn hình ảnh thành phố hiện nay đã tưởng rằng trước 1975, miền Bắc cũng có hình ảnh gần tương tự như vậy và việc giải phóng miền Nam là chính đáng. Không phải đâu, miền Bắc trong chiến tranh chỉ là những căn nhà ổ chuột, sống chen chúc chục hộ gia đình, mỗi người được chỉ tiêu 4 mét vuông, không bếp, không cầu tiêu, nhà tắm riêng. Hai hình ảnh dưới đây do nhà báo quốc tế chụp hình hai anh bộ đội mang về miền Bắc sau chiến tranh những chiến lợi phẩm không giá trị của miền Nam thời đó nhưng đối với miền Bắc là những món quà quí giá chứng tỏ sự chênh lệch giầu nghèo giữa hai miền Nam Bắc, chứng tỏ lý tưởng “chiến tranh giải phóng miền Nam” là điều đảng bịa đặt để thúc đẩy người dân miền Bắc đi vào cuộc chiến vô nghĩa, nếu không muốn nói là phi nghĩa, làm thiệt mạng mấy triệu người dân hai miền trong 20 năm huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt.
Nguồn: Soldier on the road, back from Saigon, 1976 – Photo by Marc Riboud by manhhai, on Flickr) Anh bộ đội miền Bắc từ Saigon trở về nhà sau chiến tranh, 1976 mang theo các chiến lợi phẩm chứa trong hòm và con búp bê cầm ở tay.
Trở lại quê nhà (Bài 5): Thay đổi hay là chết-Nguyễn Thọ
13/01/2025
Tiếp theo bài 1 — bài 2 — bài 3 và bài 4
Phản hồi bài trước của tôi, có bạn lạc quan cho rằng: “Việt Nam cứ vững bước tiến lên, ai than thở cứ than thở”. Hoặc ngược lại: “Cải cách gì cũng chằng hóa rồng được”.
Lịch sử không đơn giản chỉ có trắng-đen.
Tình hình thế giới hiện nay đang đặt Việt nam trước những lựa chọn khác hẳn. Cuộc xâm lăng của Nga vào Ukraina nhằm vẽ lại đường biên giới là một cú sốc. Không chỉ lo ngại một hành động tương tự từ Trung Quốc, mà thái độ đối với Nga, nhà cung cấp vũ khí hàng đầu của Việt Nam cũng thay đổi. Một nhà báo trẻ ở Hà Nội nói: “Việc báo chí thiên vị cho Nga, chỉ đưa tin từ nguồn thân Nga không phải vì họ không biết là ai xâm lăng, mà vì những định kiến xấu với phương Tây ăn sâu lâu nay trong đầu. Nhưng vũ khí phương Tây sẽ dần thay thế hàng Nga và nguyên thủ ta đã bắt tay Zelensky rồi đó”.
Số phận bi thảm của Ukraina là bài học đắt giá cho những nước cùng chung số phận sống bên một đế quốc hung hãn. So với Việt Nam, Ukraina có tiềm lực mạnh hơn nhiều, nhất là công nghiệp quốc phòng, lực lượng trí thức và đội ngũ kỹ sư tin học. Ukraina có một hậu phương nông nghiệp bao la và quan trọng nhất là được cả một liên minh phương tây hậu thuẫn (Nhóm Ramstein hội tụ 50 nước ủng hộ Kiev).
Bất chấp tất cả những thuận lợi đó, Ukraina vẫn bị tàn phá tan hoang, 1/5 lãnh thổ bị mất, hàng trăm ngàn người chết, hàng triệu người tha hương.
Tổn thất này là do đất nước mạnh thứ hai trong liên bang Xô Viết đã ngủ quên hơn 20 năm, không cải cách kinh tế, xã hội, chỉ sống bám vào quan hệ kinh tế với ông bạn láng giềng. Sau khi tách ra khỏi Liên Xô, Ukraina vẫn copy Nga trong mọi việc, từ nền kinh tế đến cách tổ chức quân đội, công an, hậm chí đã trao vũ khí hạt nhân cho Nga. Còn gián điệp Nga thì nằm ở mọi ngõ ngách.
Có người coi những lỗi lầm đó do các chế độ thân Nga trước năm 2014 gây ra. Nhưng dù là ai thì họ cũng là người Ukraina. Lịch sử sẽ chỉ nói là Ukraina bị mất Crimea và một phần Donbas năm 2014, chứ không nói là Ukraina nào. Trung Quốc cũng đã cướp Hoàng Sa 1974 và Gạc Ma 1988 của Việt Nam, không kể Việt Nam nào.
Nếu không mau chóng có một nền công nghiệp mạnh, một thiết chế xã hội hiệu quả, nếu không có đủ đồng minh tin cậy, nếu không mau chóng thoát khỏi vòng cương tỏa của Nga và Trung thì cơ hội sống sót của Việt Nam khi Bắc Kinh gây hấn là bao nhiêu?
Nước Mỹ sau Trump 1 và trước Trump 2 đang đẩy thế giới vào trật tự “Cùi chỏ’, “Mạnh nuốt yếu”. Ý đồ nuốt chửng Canada, Panama và Groenland khuyến khích cho Putin khôi phục lại Liên Xô cũ, giúp Tập quyết tâm chiếm Đài Loan và các đảo Biển Đông. Thương mại xuất siêu sang Mỹ, bao năm qua đã góp phần đáng kể cho Việt Nam tăng trưởng, liệu có giữ được trước một tổng thống chỉ thích chơi “Áp thuế”? Đối với MAGA, đồng minh kiểu gì cũng chỉ là gánh nặng.
Cách duy nhất để không bị mạnh nuốt yếu là mình phải mạnh, phải thành một thế lực mà ai nhìn vào cũng phải nể.
Vậy thì không thể cứ rung đùi ca ngợi tốc độ tăng trưởng 5%-6%/năm được mãi nữa. Đã đến lúc phải thoát nhanh khỏi cái cái bẫy “Thu nhập trung bình” mà mãi mới đạt được. Mục tiêu tăng trưởng hai con số đã chính thức được đặt ra. Việc Singapore trước kia nghèo hơn Sài Gòn, nay chạy xa tít mù tắp đã trở thành lời than thở chính thức. Thể chế chính trị tắc nghẽn xưa nay thường được gọi chệch là “cơ chế vận hành”, nay đã được thẳng thắn gọi đích danh để cải cách. Cỗ xe cồng kềnh, không hiệu quả, chỉ dựa vào cán bộ chuyên môn “đủ giỏi” để tiến từ từ nay trở thành bước cản. Kế hoạch tinh giảm bộ máy nhà nước, cắt bỏ nhiều cơ quan, tổ chức ký sinh, với hàng chục ngàn biên chế đã bắt đầu được thực hiện. Triển lãm “Quốc phòng Việt Nam” tổ chức ở sân bay Gia Lâm tháng trước là một nỗ lực rõ ràng để quốc tế hóa và nội hóa vũ khí cho quân đội, thoát khỏi sự phụ thuộc vào Nga.
Những biểu hiện của nhận thức “Cải tổ hay là chết” này là chính đáng và tạo hy vọng cho rất nhiều bạn bè mà tôi gặp. Nhưng điều đó không dễ. Sau gần 40 năm “đổi mới” trong hòa bình, cải cách lần này thực chất là phá bỏ các rào cản do chính mình tạo ra. Vượt qua mình mới khó.
Ai cũng biết giao thông đô thị ở Việt Nam là sự hỗn loạn có một không hai. Bao nhiêu tiền đổ vào các hệ thống đường cao tốc, hầm chui, cầu vượt đều không có kết quả. Vậy mà kỳ diệu thay, chỉ một đêm sau khi ban bố mức phạt sáu triệu đồng cho xe máy vượt đèn đỏ, trật tự đã được thiết lập. Nhưng bi kịch mới xuất hiện, nạn ùn tắc! Ùn tắc đến mức kinh hoàng (nguyên văn), nhiều hoạt động đình trệ. Người đi xe bỗng nuối tiếc tình trạng vô luật trước đây.
Thì ra xưa nay ta đi lại được, tuy chậm, là nhờ cái mà du khách nước ngoài gọi là “Sự hỗn loạn hợp lý”. Hợp lý vì trong nền giao thông đó, hỗn loạn như vậy mới được việc. Nay cố gắng lập lại trật tự giao thông mong giảm thời gian chết trên đường, bớt khí thải v.v. mới té ra là hệ thống giao thông hiện hành phù hợp hơn với sự hỗn loạn, vô luật pháp.
Tương tự, người ta chưa tưởng tượng được điều gì sẽ xảy ra trong ngành giáo dục, nếu việc dạy ngoài giờ và lạm thu các loại “Tiền bóng đèn” bị cấm tiệt. Nhà nước chỉ nuôi giáo viên một phần, kiếm đâu ra phần còn lại từ dân?
Tương tự, đầu tư nhà nước sẽ đình trệ, nếu qui định đấu thầu hiện tại bị xóa bỏ. Dù thất thoát, nhưng luôn có một bên B nào đó đã được A ngầm cam kết cho thắng và dự án vẫn được giải ngân, công trình vẫn hoàn thành.
Các ví dụ trên cho thấy: Lĩnh vực nào cũng vậy, sự “hỗn loạn hợp lý” đã giúp cỗ máy không hiệu quả này hoạt động.
Giờ đây phải tiến nhanh, phải hiệu quả để khỏi bị tụt hậu, nhưng không đơn giản bỏ cỗ máy đó, mua cỗ máy khác. Đã đến lúc cần những người “rất giỏi” điều hành, để tháo gỡ những gì các bạn “ít giỏi hơn” để lại.
Điều này không dễ, vì đầu tiên nó sẽ mâu thuẫn với chính sách cán bộ xưa, vì phải tát cạn cái hố trũng đạo đức mà tôi nêu trong phần trước.
Điều quyết định là xã hội phải sản sinh và đào tạo con người mới. Phạm Thanh Vân, sáng lập viên của “Dự án Đại Sự Ký Biển Đông” nói với tôi trong một tiệm cà phê nhỏ. “Có nhiều con đường để canh tân đất nước. Nhưng không con đường nào thoát khỏi việc phải tạo ra một tầng lớp trí thức có trình độ sâu sắc, có phương pháp làm việc chuyên nghiệp”.
Tâm đắc vô cùng với Vân. Nhưng tôi băn khoăn một điều. Thanh niên Việt Nam hiện nay có nhiều không gian hơn để hoạt động, có nhiều nguồn thông tin hơn để tìm hiếu hơn chúng tôi. Vậy mà xã hội vẫn thiếu nhân tài. Năm 2010 tôi được vào thăm nhà máy Intel ở Khu công nghệ cao TP.HCM cùng một số trí thức Việt kiều khác. Nhà máy này chủ yếu đóng vỏ chíp, kiểm tra và đóng gói chip Intel. Cho đến nay, đầu tư 1,5 tỷ USD này của Itel vẫn không tạo ra kích thích nào khác cho công nghiệp bán dẫn nước nhà. Việt Nam thiếu những trí tuệ đủ sức xây dựng ngành này. Trong các ngành khoa học xã hội sự thiếu hụt này còn trầm trọng hơn
Trí tuệ cao cấp chỉ có được trong một nền giáo dục có đẳng cấp, được bảo vệ bằng tự do học thuật. Có bạn tiết lộ rằng: vụ tấn công đại học Fulbright là do tình báo Hoa-Nam giật dây [1]. Tôi không dám khẳng định điều đó, nhưng tin rằng dù do ai xui thì trong nước vẫn có rất nhiều kẻ sợ cách mạng mầu, sợ dù vàng nên mới có những bài báo cố tình nhầm lẫn “Tự do học thuật” với “Diễn biến hòa bình”.
Trở ngại lớn nhất cho những cố gắng cải cách chính là lực lượng âm binh đông như quân Nguyên.
Nhìn tấm hình ông Jensen Huang chủ tịch Nvidia nhậu với Thủ tướng, tôi thầm mong hai ông tranh thủ lúc bù khú đã giải thích rõ sự nhầm lẫn tai hại nọ.
(Còn tiếp)
[1] https://fulbright.edu.vn/…/thu-ngo-tu-truong-dai-hoc…/
Khoa học cuối tuần: Rất khó tránh nạn cháy rừng lan xuống phố ở Los Angeles
Công an tấn công đẫm máu làng Đồng Tâm, 5 năm sau nhìn lại
January 11, 2025
*Chuyên Vỉa Hè
*Đặng Đình Mạnh
5 năm trước, vào những ngày đầu năm 2020 là thời điểm râm ran về cơn dịch Covid 19 mà sau đó, trở thành cơn đại họa kinh hoàng cho cả thế giới, khiến cho cả hàng mấy chục triệu gia đình từ nhiều quốc gia trở nên tang tóc vì mất người thân.
Cũng vào thời điểm này, khi đất nước vẫn đang trong thời bình, khi cơn dịch vẫn còn ở bên kia biên giới, thì dân làng Đồng Tâm đã đối diện với tang tóc trước cả thế giới.
Released policemen (wearing dark uniforms) walk out from the communal house at Dong Tam commune, My Duc district in Hanoi on April 22, 2017.
More than a dozen police and officials held hostage by Vietnamese villagers over a land dispute were released on April 22, state media reported, ending a week-long standoff that had gripped the country. / AFP PHOTO / STR (Photo credit should read STR/AFP via Getty Images)
Tác giả câu chuyện tang tóc ấy là Bộ Công An.
Rạng sáng ngày 09 Tháng Giêng 2020, một đội quân với hơn 3 ngàn Công an từ đủ các lực lượng: Cảnh sát Chống Bạo động, Cảnh sát Cơ động, Cảnh sát Hình sự, Cảnh sát Điều tra, Cảnh sát Phòng Cháy Chữa cháy, công an địa phương các loại… tất cả đều được trang bị vũ khí tận răng, kể cả cả drone không người lái, chó nghiệp vụ đã được tổ chức tấn công vào dân làng Đồng Tâm.
Những ngày sau trận tấn công đẫm máu gây 4 người chết tại chỗ. Để giải thích điều gì đã xảy ra tại Đồng Tâm, 3 lần gồm cả ông Lương Tam Quang, người bây giờ là Bộ Trưởng Bộ Công An đã thông tin cho truyền thông trong nước về sự việc với 3 kịch bản hoàn toàn khác nhau. Cho dù, vụ tấn công chỉ là một.
Ban đầu, ông Lương Tam Quang thông tin rằng vụ tấn công xảy ra tại khu vực Miếu Môn, nơi cách Đồng Tâm hơn 2km. Những lần thông tin sau, ông thay đổi dần và lần cuối cùng ông Lương Tam Quang đã phải thừa nhận khu vực tấn công là vào tư gia gia đình cụ Lê Đình Kình tại thôn Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội.
Vụ tấn công Đồng Tâm đã thể hiện rõ nhất là chính sách công an trị hết sức dã man vốn đã chi phối toàn bộ đất nước trong một thời gian rất dài, thậm chí, nó càng khốc liệt cho đến tận ngày nay.
Để trả đũa cho việc bị mất mặt năm 2017 khi dân làng Đồng Tâm tạm giữ 38 cảnh sát cơ động vì bắt người vô pháp, cho nên, từ một việc tranh chấp đất đai thông thường, chế độ đã biến chúng thành một vụ đàn áp đẫm máu dẫn đến cái chết của 4 sinh mạng và tuyên án tử hình 2 sinh mạng khác. Trong đó, người chết tại chỗ gồm cả một cụ già hơn 80 tuổi bị Thượng Tá Đặng Việt Quảng, Phó Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát Điều tra – Công an thành phố Hà Nội dùng súng bắn thẳng ngực trong cự ly gần.
Bằng cách đó, chế độ công an trị đạt được nhiều mục đích. Một mặt trả đũa được vụ mất mặt, mặt khác, dập tắt được vụ tranh chấp đất đai dai dẵng mà xét về lý, chẳng khác nào một vụ cướp đất đai của người dân. Ngoài ra, vụ trấn áp cũng để làm gương cho nhiều vụ tranh chấp đất đai đông người khác đang xảy ra trên nhiều địa phương.
Nhưng theo đó, mọi thiết chế pháp lý căn bản của một quốc gia, tiền đề cho một nhà nước pháp quyền đều đã bị lực lượng công an vô hiệu hóa hoàn toàn. Thay thế vào đó, sự việc được giải quyết bằng bạo lực, bằng súng đạn, bằng lực lượng công an khát máu được tạo dựng hoàn toàn bằng chính tiền thuế của người dân.
Vì lẽ, không có luật pháp nào cho phép hoặc dung thứ cho một cuộc tấn công như vậy của lực lượng công an vào nhân dân cả, nhất là trong những ngày giáp tết, ngày truyền thống đoàn viên gia đình.
Sau cuộc tấn công, công an đã phong tỏa hiện trường, tự tạo dựng chứng cứ giả mạo để đổ thừa, làm cơ sở kết án nhiều người dân Đồng Tâm và chạy tội giết người. Kể cả sử dụng hệ thống truyền thông trong nước để tường thuật lại diễn biến một cách sai lạc nhiều lần, lúc thế này, lúc thế khác một cách giả dối.
Sau vụ tấn công ngày 9 Tháng Giêng 2020, có 29 bị dân làng xã Đồng Tâm bị lôi ra tòa 9 tháng sau. Hai người bị kết án tử hình đều là các con cụ Lê Đình Kình, người bị bắn chết ngay khi xảy ra vụ tấn công. (Hình: Tuổi Trẻ)Song song đó, với những chứng cứ còn sót lại tại hiện trường mà nhóm luật sư đã trực tiếp xem xét tại chỗ, cùng sự phản biện đầy khoa học của cả xã hội đã cho thấy bản án của chế độ đối với người dân Đồng Tâm chỉ là một vở kịch tàn ác, nhưng vụng về.
Chính chế độ Cộng Sản trong nước mới là tổ chức tội phạm trong vụ án Đồng Tâm.
Thế nên, vụ tấn công Đồng Tâm năm 2020 sẽ vĩnh viễn là câu chuyện tội ác mà chế độ Cộng Sản gây ra đối với người dân. Trong đó, trách nhiệm cao nhất là ông Nguyễn Phú Trọng với tư cách là Tổng Bí Thư, người đứng đầu chế độ và ông Tô Lâm, nguyên Bộ Trưởng Bộ Công an đã trực tiếp tổ chức cuộc tấn công khi ấy.
Sau 5 năm, có thể chế độ đã thành công trong việc trấn áp, dẹp yên được cuộc tranh chấp đất đai với người dân ở Đồng Tâm và cho rằng vụ án đã kết thúc.
Thế nhưng, với người dân Đồng Tâm và với dân tộc này, món nợ công lý nhuốm máu dân lành vẫn còn nguyên đó. 2 bản án tử hình đầy oan khuất vẫn còn tồn tại… Vụ án Đồng Tâm chưa bao giờ kết thúc để có thể đóng lại.
DC, ngày 8 Tháng Một 2025
Đặng Đình Mạnh
Vì giáo dục và cơ chế chính trị mục rã…
Làn đường ở Việt Nam nhỏ hẹp, tín hiệu đèn giao thông quá nhiều, kiến trúc đô thị lộn xộn dẫn đến đường xá cũng lộn xộn không có hệ thống. Đây là những hệ lụy xuất phát từ nguyên nhân quy hoạch đô thị không có nền tảng cơ bản.
Trách nhiệm này nhà cầm quyền Việt Nam phải chịu. Muốn sữa chữa hệ thống lổn nhổn này rất khó khăn, muốn sửa chữa triệt để, phải có các chính sách quy hoạch đô thị toàn diện, điều này đối với nhà cầm quyền Việt Nam giống như bệnh nan y, họ không bao giờ dám đặt ra vấn đề để thay đổi.
Người dân Việt Nam đang phải chịu đựng một hệ thống giao thông tồi tệ, kẹt xe quanh năm, mùa mưa thì ngập nước, khói bụi ô nhiễm,… ảnh hưởng rất lớn đến đời sống kinh tế, sinh hoạt và sức khỏe. Người dân không phản ánh thì thôi, nhà cầm quyền Việt Nam lại đặt ra luật nặng nề để phạt kiếm tiền. Không chỉ ở một phương diện này, tất cả các phương diện khác như giáo dục, chính trị đều mục rã.
Chính vì giáo dục và cơ chế chính trị mục rã, nên mới dẫn đến những phương diện khác bị trì trệ, tụt hậu như vậy. Ý thức về lối sống văn hóa và đạo đức ứng xử của người dân Việt ngày càng tệ hại. Nhân tài lần lượt bỏ đi, kinh tế đất nước bị nhà nước thâu tóm, khoa học kỹ thuật không được đầu tư mạnh mẽ, vậy thì Việt Nam lấy nguồn lực nào để phát triển?
Ở Việt Nam, mọi thứ được xử lý từ cái ngọn để đối phó với dân, trong khi cái gốc thể chế chính trị mục rệu thì không bỏ đi, cứ ra sức chăm bón và che đậy cái mục rã đó thì người dân Việt Nam còn phải sống trong cảnh gồng mình im lặng và chịu đựng.









(
![CAL FIRE OV-10A Bronco fleet by Alan Wilson [5445 x 3630] : r/aviationpics](https://external-preview.redd.it/-hwGnZBlCUt7eQp7swZ1fxPqZLBK--YTKhsSFHonnVE.jpg?auto=webp&s=ca655d2277efd3a9b6c48653c6186a1fae42ad89)





