Du Học Sinh Lê Đức Nhân…

Kimtrong Lam

Du Học Sinh Lê Đức Nhân…

Cháu trai 31 tuổi này tên là Lê Đức Nhân, một du sinh thành công tại Nhật Bản. Sau khi tốt nghiệp đại học ngành du lịch, cháu đang làm việc cho Khu du lịch Suối nước nóng Kusatsu, tỉnh Gunma. Từ lúc rời VN ra đi tới nay là 10 năm, cuộc sống của cháu là cả một chuỗi phấn đấu không ngừng nghỉ, vì cháu là một du sinh mồ côi cả cha và mẹ từ 11 tuổi.

Nhân quê ở Bình Định. Năm 11 tuổi, cùng một lúc cậu bé phải nhận 3 cái tang. Mẹ cháu đi chợ bán rau, bị tai nạn qua đời vào tháng 4. Vừa 50 ngày mẹ xong thì ba cháu cũng bị tai nạn không qua khỏi. Đến tháng 11 cùng năm, vì sức khoẻ yếu nên ông nội cũng ra đi.

Hai chị gái đi lấy chồng. Cháu được cưu mang bởi chú thím, sau đó là cậu mợ ruột. Tới năm lớp 12, cháu vào ở cơ sở nuôi dưỡng trẻ mồ côi Hướng Dương, do 1 thày giáo giúp đỡ.

Dù sống đầy khó khăn như vậy, Nhân vẫn học xong trung học và thi đậu đại học SPKT TPHCM.

Người thày giáo đó tên là thày Vinh rất thương cháu. Nên thày tìm đường cho cháu đi du học. Ban đầu lo cho cháu nghỉ học đại học, tập trung học tiếng Nhật. Sau đó tìm học bổng của báo Asahi cho cháu qua Nhật học hành.

Học bổng này chính là học bổng giao báo. Mình từng giới thiệu về học bổng đó cho các cháu con nhà nghèo muốn đi du học ở Nhật.  Mà du sinh nào nhận học bổng thì sẽ vừa học, vừa làm công việc vốn rất vất vả hàng ngày là phải thức khuya dậy sớm trong mọi điều kiện thời tiết nhiều phần khắc nghiệt ở xứ Nhật để đi giao báo theo giờ cam kết trong ngày.

Trong thời gian Nhân mới qua Nhật, người cậu từng cưu mang cháu mất vì đột quỵ. Bà nội cũng qua đời. Hai người chị gái mắc bệnh trọng. Tang tóc và nỗi đau chồng chất lên vai chàng trai trẻ một mình lênh đênh xa xứ.

Nhân khi đó làm việc và học tại Yurigaoka, Kanagawa theo phân công. Cháu thi đậu bằng lái xe máy của Nhật. Mỗi sáng, cháu phải thức dậy vào lúc 1 giờ 30 để ra tiệm báo, lấy báo đi phát đến khoảng 6 giờ sáng về. Chỉ kịp ngả cái lưng nghỉ một tí, đến hơn 8 giờ đã phải rời nhà, đi tàu điện thêm 1 giờ để đến trường. Tan học về nhà, ăn cơm trưa rồi mình lại ra tiệm để phát báo chiều. Hai năm ròng cháu đã vừa làm vừa học như thế. Sau đó cháu chuyển qua làm phụ quán ăn, bán mì, phụ bếp…Một ngày như vậy, Nhân chỉ được ngủ vẻn vẹn 3 giờ. Phải chịu khó làm lụng và học hành, vì gia cảnh không có gì để bấu víu.

Trong suốt thời gian đó, cách duy nhất để Nhân đứng vững là học hành. Chỉ có học vấn mới là cứu cánh duy nhất thay đổi cuộc đời của cậu bé mồ côi ấy. Vì vậy mà 4 năm sau, Lê Đức Nhân đã tốt nghiệp trường Du lịch và Khách sạn JTB. Cháu được nhà trường khen tặng vì chưa từng một ngày nào nghỉ học hay đi trễ.

Ngay sau khi tốt nghiệp, Nhân may mắn tìm được việc làm ở khách sạn tại Khu du lịch Suối nước nóng Kusatsu, tỉnh Gunma. Công việc đúng với chuyên ngành mà Đức Nhân theo học, với mức thu nhập tốt và cơ hội phát triển cao. Báo Đời sống và Pháp luật đã có một bài viết hay về cháu.

Chàng trai ấy cho biết :”không ai có thể lựa chọn hoàn cảnh mình sinh ra, nhưng hoàn toàn có thể chọn cách mình sống và trưởng thành.”

Đọc các thông tin về cháu Nhân thấy rất xúc động. Là vì cháu thật sự là một con người có ý chí, có quyết tâm rất cao. Cháu cũng sống hướng thượng và dám hết mình để chạm tay vào ước mơ. Dù trải qua rất nhiều chia ly, tang tóc, nhưng cháu may mắn vẫn được rất nhiều người thương mến, đặc biệt là gia đình bà con cưu mang cháu và thày Vinh, người thày có tầm nhìn xa trông rộng đã chỉ cho cháu một đường đi tốt cho tương lai.

Mong cháu và gia đình luôn vui khỏe, hạnh phúc.

( Hình từ báo đoisongvaphapluat)

———

Nguyễn Thị Bích Hậu.


 

Được xem 2 lần, bởi 2 Bạn Đọc trong ngày hôm nay