Cái Lưỡi Lắm Lời

Cái Lưỡi Lắm Lời

(Hạnh Phúc Gia Đình)

                                                                                  Tác giả: Tuyết Mai


Có ai đồng ý rằng Cái Lưỡi nó làm công trạng cho chúng ta được lên Nước Trời? Và có ai đồng ý rằng cũng Cái Lưỡi đó nó là Cái Cớ làm cho chúng ta vấp phạm phải xuống thẳng địa ngục?.   “Cái Lưỡi không xương nhiều đường lắt léo”.   Có phải cái Tội hay cái Công, cũng từ Cái Lưỡi mà ra?.

 

Ở đây tôi chẳng lấy ví dụ ở tận đâu xa để dễ đụng chạm và mích lòng, nhưng xin được thưa tôi sẽ lấy chính tôi ra làm ví dụ.   Lấy mình ra làm ví dụ thì chẳng mích lòng ai, nhưng để thưa rằng vâng cái Lưỡi ấy nó có nhiều đường lắt léo lắm!.   Nếu chúng ta lấy cuốn sổ ra để mà viết tất cả một ngày cái Lưỡi ấy nó làm được nên bao nhiêu công trạng, và nó làm nên cớ gây cho biết bao nhiêu người đau khổ vì cái Lưỡi ngang ngược, ngược ngang, và mất dậy ấy!.

 

Tại sao tôi phải gọi cái Lưỡi ấy là mất dậy? Thưa vì khi Nó không được uốn lưỡi thì cái lời nào Nó phát ra, cũng nghe rất là mất dậy, khó nghe, và không thể tha thứ được.   Tôi không thể hiểu làm sao ngay trong gia đình của chúng ta đây mà chúng ta cũng không thể nào cho nhau những lời lẽ ngọt dịu, êm tai, và yêu thương.   Có phải cái câu “thương nhau lắm cắn nhau đau hay thương lắm cái xương cũng không còn”.   Bây giờ lớn tuổi mới hiểu ra cái câu trên, tại sao yêu nhau lắm mà cái xương không còn?.   Thưa cũng dễ hiểu thôi anh chị em! Vì khi mình yêu ai quá thì cái tình yêu ấy thường hay bị lợi dụng.   Cái nghĩa lợi dụng ở đây không phải là sự lợi dụng ngoài đời, nhưng là sự lợi dụng cái người mà mình gọi là yêu tha thiết.  

 

Mình lợi dụng được vì biết người ta thương mình, nên yêu cầu người ta chìu chuộng mình cách quá đáng.   Cho nên cái sự chìu chuộng ấy lâu ngày nó trở thành thói quen, như cơm bưng nước rót chẳng hạn.   Hầu cơm chồng con hết ngày này qua tháng nọ và chẳng một ai biết nói lời cảm ơn, hay biết tỏ lộ sự biết ơn ấy!.   Rồi thì cái tình yêu được chìu chuộng ấy nó trở thành ra quá mức nên đối xử với người mình yêu như một nô lệ.   Người mình yêu đó vô tình đã biến thành nô lệ của mình suốt bao nhiêu năm ròng.   Nô lệ thì luôn sợ Chủ của mình.   Nô lệ thì không dám từ chối bất cứ điều gì Chủ muốn.  

 

Anh chị em có biết dù không trở thành nô lệ nhưng hầu từ chồng cho đến con.   Từ cái ngày mà anh đã trở thành người chồng và em đã trở thành người vợ.   Từ cái ngày mà đứa con đầu lòng chào đời, rồi đến đứa thứa hai, rồi đứa út.   Bao nhiêu công việc từ việc nhỏ cho đến việc lớn vợ, mẹ đã gánh lo cho tất cả!.   Cộng bao nhiêu lời lẽ chì chiết, đổ thừa, vô ơn, và bạc bẽo.   Bao nhiêu đó công sức cộng sự chịu đựng thì không còn cái xương là phải lắm!.   Vì đã lao động tay chân lại còn phải lo lắng mọi điều, cho nên cái đầu nó bị đứt dây.   Mà khi nó đứt dây thì người mình yêu nhất trên đời sẽ bị đặt ngồi trên chiếc xe lăn muôn đời thưa anh chị em!.   Cái xương không còn có nghĩa là vậy đấy!.   Còn xương thì còn cứng cáp đi tới lui được, nhưng khi cái xương không còn là có nghĩa không bao giờ còn có thể đi đứng bình thường được nữa!.

 

Tôi rất thường dậy các con tôi, là sáng sớm khi các con bừng con mắt dậy, mọi việc và mọi lời con đều phải Tự Chủ và Tự Chọn.   Con có thể chọn cách nói này hay hơn, tốt đẹp hơn, lạc quan hơn, làm cho mọi người chung quanh con, có được thoải mái,vui vẻ, và yêu đời.   Nếu có thể con cho họ những nụ cười vô thưởng vô phạt.   Đó là điều con cũng rất nên làm!.   Bởi Nụ Cười thì thật là lây.   Nó y như là thuốc phiện và làm cho mọi người ghiền được.   Một Nụ Cười chuyền cho một người, thì y như rằng Nụ Cười ấy sẽ được chuyền đến người khác.   Mà có phải khi chúng ta Cười được thì Lời ăn tiếng nói của chúng ta nó cũng sẽ phải trở nên Tốt Lành hơn, và Đúng Đắn, có Suy Nghĩ hơn?.

 

Không ai có thể vỗ ngực bảo rằng Cái Lưỡi của tôi nó nói Tốt mà không thực tập hằng ngày.   Cũng không ai thích thú và khoe rằng một ngày tôi không nói được một câu đẹp đẽ dành cho người.   Thực sự mà nói thì trên đời rất nhiều người Thành Công là do họ có tánh tươi mưởi, vui vẻ, và có Trái Tim yêu thương.   Yêu thương thật hay giả mình không biết nhưng họ biết tập để việc thương mại của họ được gặt hái thành công.   Vì ai cũng yêu thích tiếp chuyện với người có bộ mặt vui vẻ.   Mà người đã có Trái Tim yêu thương thì thường cái Lưỡi nó cũng nói năng đàng hoàng, đúng đắn, và biết không nên nói những lời đụng chạm, đau lòng, hay mích lòng ai.  

 

Ai trên đời thích chọn cuộc đời đau khổ và tự làm khổ mình, người thân thương trong gia đình, và anh chị em ngoài xã hội?.   Ai trên đời thích làm cho người ngoài đường vui vẻ và muốn luôn gây sự với người thân thương trong gia đình của chúng ta, những người mà chúng ta thương yêu nhất đời?.   Anh chị em thử suy nghĩ xem có phải hầu hết chúng ta đều hành xử một cách ngược ngạo như thế?.   Vô tình ư? Hay cố ý ư?.   Dại dột quá thưa có phải?.   Những người ngoài đường họ cho mình được gì? Hay chỉ là những lời nói ghen tương và nịnh bợ?.   Rồi thì cười nói và lựa lời tốt đẹp dành hết cho họ!.   Khi trở về mái gia đình Nơi mà sự thương yêu rất cần có nơi chúng ta thì chúng ta làm đảo ngược tất cả???.

 

Cho nên lời của mẹ Thánh Têrêsa thành Cuculta bên Ấn nhắc nhở tôi mỗi ngày là ngài khuyên chúng ta phải biết thương yêu nhau trong gia đình trước đã, rồi hãy đến hàng xóm láng giềng.   Mẹ đã khuyên chúng ta nên sống rất thực tế vì người trong gia đình chúng ta còn không có thể dùng được những lời ngọt ngào, chăm lo cho nhau, và chia sẻ cho nhau những phiền muộn nếu có chúng ta gây cho nhau.   Thì người ấy lấy gì để mà có thể đem yêu thương của mình đến cho những người chòm xóm láng giềng??.   Thế có phải chúng ta sống đạo đức giả lắm không?.   Như ai ở gần sẽ biết tỏng tòng tong con người ấy chỉ dùng danh Chúa mà lợi dụng, trục lợi, và muốn được nổi nang có tiếng.

 

Không gì bằng thưa anh chị em là cuộc sống chúng ta cần Tìm Kiếm Chúa!.   Có Chúa trong ta thì mọi thứ trong ta đều được Chúa biến đổi cho nên tốt.   Có Chúa trong ta thì những lời nói của chúng ta phát ra cũng rất dịu dàng và yêu thương.   Vì Chúa là Tình Yêu.   Vì Chúa là Tốt Đẹp và Lành Thánh.   Vì Chúa là cùng đích cho cuộc đời đáng sống của chúng ta.   Người ban cho chúng ta Sự Sống Muôn Đời.   Vì Chúa là Tất Cả và Người là Đấng Toàn Năng mà toàn thể nhân loại con người phải biết Suy Tôn và Phụng Thờ.

 

Hãy biết cảm tạ Thiên Chúa luôn mãi hỡi cái Lưỡi làm nên lắm tội!.

 

** Xin bấm vào mã số dưới đây để hát theo:

     http://www.youtube.com/watch?v=1jW2X3K2OhA

     (Cuộc Đời Ngắn Ngủi)

                     

Y Tá Của Chúa,

Tuyết Mai

(07-08-12)

Ai Nghèo Đều Bị Khinh Dể

Ai Nghèo Đều Bị Khinh Dể

(CN 14 TN, Năm B)

                                                                                            Y Tá Của Chúa,

                                                                                                  Tuyết Mai
Có phải trần gian qua bao nhiêu thế kỷ luôn có những con người giầu quá và nghèo khổ quá?.   Cho đến ngay ngày hôm nay khi chúng ta lên internet đều chứng kiến được cái cảnh một bên là những những căn nhà siêu vẹo sườn là đất và mái lót lá, còn một bên là những villa những cao ốc thật văn minh của thế giới ngày hôm nay.   Rồi thì chuyện anh giầu và tôi nghèo là chuyện đã có từ muôn thưở chỉ trừ độc nhất thời gian Chúa Cha tác tạo nên ông Adong và bà Eva.   Chứ sau đó khi Chúa Cha đuổi hai ông bà ra khỏi vườn Địa Đàng thì đã có sự ganh ghét nhau vì dành miếng ăn và dành cho được ngôi thứ, để được sung sướng và thoải mái cho cái tấm thân rất yếu hèn và rất yếu đuối của con người.

Đi ngược dòng lịch sử từ cái thời của Chúa Giêsu thì gia đình của Chúa Con thật là nghèo khổ, thưa có phải?.   Dượng nuôi của chúa Giêsu chỉ là một anh thợ mộc quèn, kiếm cơm hằng ngày qua công việc rất có hạn của ngài.   Vì đâu có phải ngày nào ngài cũng có việc để làm?.   Rồi thì Mẹ Maria của Chúa cũng chỉ là một bà nội trợ như bao nhiêu bà nội trợ khác.   Ngoài ra ai biết ba Đấng ấy là cột trụ của sự Cứu Độ nhân loại tội lỗi?.   Vâng, chỉ có môn đệ của Chúa là biết gốc tích của gia đình Thánh Gia mà thôi!.   Và vì thế mà sự cao trọng của ba Đấng ấy chẳng ai được biết tới.   Và vì thế mà gia đình Thánh Gia chẳng có một ai nể vì.   Và vì thế mà Chúa Giêsu mới có mặt trên trần gian này!.

Mục đích cao cả ấy khi mà Ngài là Con một Duy Nhất của Thiên Chúa Cha, đã bỏ Trời Cao mà xuống thế làm người.   Để dậy dỗ và làm gương cho hết thảy nhân loại tội lỗi của con người chúng ta.   Ngài dậy chúng ta giữ Giới Răn Chúa Trời.   Ngài dậy chúng ta sống cách “Nghèo cho sạch, rách cho thơm”.   Ngài dậy chúng ta trần gian là cõi tạm, Nước Trời mới là Nơi Sống muôn đời cho những ai thực thi Lời của Chúa.   Mà Lời của Chúa là con người không sống nguyên bởi bánh nhưng chính là những Lời do miệng Chúa phán ra.   Thực thi Lời của Chúa thưa có khó lắm không???.   Chỉ có hai điều Chúa dậy là Trước kính mến Chúa Trời trên hết mọi sự; Sau lại yêu người như mình ta vậy!.   Ấy thế mà thế giới chúng ta đang sống hiện nay vẫn chưa thấy Lời Chúa được thực thi cách tuyệt đối hay ở mức độ mong muốn.

Vì những người giầu xụ thì vẫn giầu xụ và vẫn sống cả cuộc đời trong ích kỷ trong thù hận và ghen ghét.   Và người nghèo càng ngày càng nghèo thêm vì những người ích kỷ này có bao nhiêu họ đã càn quét hết vào cho họ.   Chính vì thế mà con người nghèo khổ bé miệng vẫn còn đầy dẫy có mặt trên toàn thế giới.   Vì người giầu có họ sống thiếu trách nhiệm, vô lương tâm, và tham lam.   Vì sự cho đi của họ chẳng đáng là gì so với cái Có và sự Dư Thừa của họ.   Như Chúa lên án những thành phần này khi Ngài Giêsu ngồi dõi theo sự cho đi của họ khi họ bỏ tiền vào Hòm Tiền trong nhà thờ.   Và đã khen ngợi bà già góa nghèo kia đã bỏ vào hòm nhiều tiền nhất vì bà đã bỏ tất cả những gì bà có.   Sự dâng cúng ấy của bà đã làm Chúa cảm động và tất nhiên việc bà làm đã làm Chúa rất vui lòng.

Người giầu có trên trần gian này họ có riêng ngôi thứ của họ.   Họ chơi chung và kết thân với nhau.   Họ có những trò chơi tiêu khiển thật tốn kém và thật phung phí.   Họ có những trò chơi chết người và trò chơi ấy thường dùng người nghèo ra để làm thú vui tiêu khiển cho họ.   Vì họ giầu có nên họ nuôi biết bao nhiêu người nghèo để làm những việc tay chân cho họ.   Tội nghiệp cho những con người nghèo này biết bao!.   Chỉ vì đánh đổi miếng cơm manh áo, mà giá trị của họ không bằng con chó của dân nhà giầu.   Tay lấm chân bùn có chết cũng mặc bay, đó là sự gian ác của những dân nhà giầu mà ai ai cũng biết.   Bởi thế Chúa mới phán bảo với các môn đệ của Ngài là người giầu thì khó mà được vào Nước Thiên Đàng; như con lạc đà mà chui vào lỗ kim vậy!.   Nhưng rồi Chúa Giêsu cũng thòng thêm câu nhưng việc của Chúa làm thì mọi điều mọi việc đều có thể.

Có phải Ý Chúa nói rằng tuy người giầu có khi họ biết ăn năn sám hối thì họ cũng có thể được vào Nước Trời???.   Phải công nhận những Lời Chúa dậy dành cho những ai Có Tai thì nghe, còn như điếc luôn thì chẳng hiểu nổi sự gì???.   Và chiều sâu của những bài học ấy phải được Chúa mạc khải mới hiểu nổi tận tường.   <Như khi Chúa Giêsu trở về quê nhà đến ngày Sabbat, Người vào giảng trong hội đường, và nhiều thính giả sửng sốt về giáo lý của Người, nên nói rằng: “Bởi đâu ông này được như vậy? Sao ông được khôn ngoan như vậy? Bởi đâu tay Người làm được những sự lạ thể ấy? Ông này chẳng phải bác thợ mộc con bà Maria, anh em với Giacôbê, Giuse, Giuđa và Simon sao? Chị em ông không ở với chúng ta đây sao?”.

Chúa Giêsu liền bảo họ: “Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương, gia đình họ hàng mình”. Ở đó Người không làm phép lạ nào được, ngoại trừ đặt tay chữa vài bệnh nhân, và Người ngạc nhiên vì họ cứng lòng tin. Người đi rảo qua các làng chung quanh mà giảng dạy.  Mc 6, 1-6 >.

Điều rất rõ rệt mà chúng ta khẳng định tại sao Chúa bị khinh dể khi Ngài trở về quê quán của Ngài!.   Có phải vì Ngài trở về mà không khoác trên người chiếc áo thụng dài với râu tua tủa và giầy mang lóng lánh?.   Giống như những Pharisêu, nhà Luật Sĩ, Biệt Phái, và phường đạo đức giả của mọi thời đại mà bị Chúa trách mắng luôn?.   Dù ở thời đại nào đi chăng nữa thì giai cấp cao thấp vẫn không bao giờ thay đổi.   Nếu có đổi cũng chỉ vì sự thích nghi mà thôi và vì muốn đánh tâm lý vào giới nghèo, để được lá phiếu, để được cho mục đích riêng của mình, để làm cho giới nghèo càng tin tưởng vào mình hơn.   Thưa để trục lợi, lấy Danh Chúa để buôn thần bán thánh, để mà mắt thiên hạ, để giết người cho dễ dàng bằng cách tạo sự thuận lợi cho cái chiều hướng đồi bại cho cách sống tự do của ngày hôm nay, và v.v.v…..

Nhưng thưa lậy Thiên Chúa của chúng con! Có phải Chúa luôn yêu thương người nghèo cho nên Chúa mới xuống trần gian để bỏ tất cả sự cao sang trên Trời mà nên một giống chúng con?.   Để Ngài mới cảm hóa được con người tội lỗi?.   Để Ngài cảm thông cho sự yếu hèn, nghèo khổ, và luôn sống trong tội lỗi của chúng con?.   Để Ngài hướng dẫn và làm gương cho chúng con biết sống thế nào để được Nước Trời?.   Có phải là vác Thánh Giá của đời mình; mời Thiên Chúa luôn ngự trị vào nhà tâm hồn của chúng con; Kính Chúa và yêu người là hai Giới Răn căn bản và quan trọng nhất; là điều kiện để được Nước Trời?.   Thưa thật đúng thế vì Lời Chúa là đèn soi dẫn bước chúng con đi ….. Amen. 

** Xin bấm vào mã số dưới đây để hát theo:

    http://www.youtube.com/watch?v=MyY5rOuNCts

   (Kính Chúa Yêu Người)          

Y Tá Của Chúa,

Tuyết Mai

(07-05-12)

Lời Lành Mẹ Khuyên Con Cái

Lời Lành Mẹ Khuyên Con Cái

(Hạnh Phúc Gia Đình)

                                                                                     Y Tá Của Chúa,

                                                                                            Tuyết Mai
Thật hạnh phúc cho tôi được con gái cùng đi ăn sáng với mẹ, vì đây là cháu gái thứ của tôi.   Cháu này tánh tình kín đáo hơn là chị cả của nó!.   Hỏi cháu nó mới nói hoặc cảm thấy rất cần sự giúp đỡ của mẹ nhất thời thì cháu mới hỏi và mới chịu nói.   Đề tài sáng nay cháu cho tôi biết là cháu có ý định đi làm việc thiện nguyện nhưng không giống như của chị cháu là giúp người homeless.   Cháu sẽ xin đi dậy học mùa hè này tại trường tiểu học gần nhà, không lương.  

Cháu có khuynh hướng thích được dậy học vì ngành tương lai của cháu là sẽ đi dậy học.   Hiện cháu cũng đang học trên trường đại học 4 năm và sẽ ra trường mùa Xuân tới này trong ngành giáo dục.   Cháu cũng đang được trường đại học nhận cho dậy học bán thời gian cho những học sinh từ trung học mới lên, đang có cơ hội bị đuổi học vì có điểm thấp.   Cháu cũng đang dậy học bán thời gian tại trường tiểu học gần nhà và rất có cơ hội tương lai sẽ được nhận dậy tại trường này!.

Những giấc mơ của cháu về ngành giáo dục cũng làm cho tôi rất vui mừng, vì cháu thích dậy học sinh ở lứa tuổi còn dậy được, và còn có thay đổi được.   Cháu định bỏ thời giờ đi dậy học free trong thời gian hè cháu chưa trở lại trường.   Cháu yêu học trò lắm! Chắc hẳn Chúa đã sắp xếp và dự định tương lai cho cháu.   Chí hướng của cháu là được dậy, với cách thức dậy học của cháu như Chúa ban cho từ bẩm sinh nên ai cũng yêu thương cháu.   Không hiểu sao mà học trò đứa nào nó cũng bám cháu như sam?.   Học trò lớn trên đại học chúng cũng rất quý mến và học trò tiểu học chúng cũng không rời.   Có phải đó là hướng đi rất tốt cho cháu??.   Và tôi rất đồng ý.

Thường thì đi làm việc mà không có tiền thì ít ai chịu làm thưa có phải?.   Nhưng tôi khuyên cháu nên mạnh dạn vì thứ nhất học trò chúng mời gọi và rất luyến lưu khi mùa hè đến mà cô giáo vắng mặt.   Chúng đã mời cô giáo đến chung vui với chúng trong ngày mãn khóa của lớp 5 là lớp chót của trường tiểu học.   Rồi chúng mời cô đến thăm chúng vì chúng có khóa học hè.   Rồi cô thì cũng mến tay mến chân chúng, cho dù cô vẫn phải đi làm bán thời gian cho tiệm bán cà rem Baskin Robins.  

Tôi khuyên cháu làm việc gì thiện nguyện cũng tốt cả con à! Miễn là việc ấy rất có ý nghĩa.   Không ý nghĩa sao được con, khi mà con có thể làm cho chúng con nít chúng được an ủi trong gia đình mà tổ ấm không có.   Không ý nghĩa sao được khi mà Chúa cho con trái tim biết rung động muốn cho thế hệ trẻ chúng có tình thương và được trở nên con người tốt cho chính chúng, gia đình, và cho xã hội.   Cái nghĩa dậy học chẳng phải ai làm thầy cô cũng có đâu, hiếm lắm con ạ!.   Do đó mẹ rất vui mừng khi con muốn tìm những việc như vậy để làm.   Chứ ở nhà con có làm gì cho ích lợi đâu, và làm việc thì buổi chiều tối con mới phải đi.   Cô giáo mà xin việc không lương thì chẳng trường nào từ chối và con nên nhớ một điều rất quan trọng là con càng làm nhiều giờ thiện nguyện, càng làm nhiều nơi, thì sự kiếm việc làm trong tương lai của con không là trở ngại và không là khó khăn.   Vì có phải con đã cho họ cơ hội biết mặt con, biết khả năng của con, và yêu mến con cách đặc biệt nếu có??.

Tôi yêu lắm các con tôi khi chúng là niềm vui của con nít.   Vì con nít thời nay chúng rất thiếu tình thương yêu của cha mẹ chúng nơi mà gọi là mái ấm gia đình.   Đồng ý rất nhiều người ngày nay tiền không phải là vấn đề thưa anh chị em!.   Cả hai vợ chồng có bằng cấp và đi làm thì họ thuộc cấp trung lưu hạng cao.   Bên Mỹ đây họ cũng mướn được người làm để đón đưa con của họ đi học và về.   Đưa đi học thêm nào là học đàn dương cầm, hội họa, ca múa, và v.v… Nhưng thiếu hẳn tình thương của cha mẹ.   Từ đó những đứa trẻ này trở thành khó dậy và không người dậy dỗ đúng đắn, vì chúng đòi thì sẽ được, chúng khóc thì càng được chìu chuộng nhiều hơn.   Thưa vì cha mẹ chúng cảm thấy (guilty) thiếu bổn phận và thời giờ cho chúng!.

Vì muốn tất cả tương lai con trẻ được lành mạnh, tôi khuyên các con tôi hãy làm việc gì đó nếu có thể, để chúng trẻ hiểu biết hơn, và sống lành mạnh hơn là cuộc sống ích kỷ chỉ biết đòi đồ chơi mắc tiền và những cái chơi có hại.   Tôi khuyên bảo các con tôi là mẹ rất vui và rất hạnh phúc khi cuộc đời của các con biết nghĩ đến người.   Vâng, đương nhiên Chúa ban cho mỗi người mỗi cách yêu người khác nhau!.   Con thì thích dậy dỗ chúng trẻ, yêu thương chúng trẻ, và tích cực xây dựng tương lai cho chúng.   Trong khi ấy thì chị con như Chúa ban cho chị một sức khỏe phi thường là rất mạnh mẽ trong cái đầu và trái tim của nó.

Mẹ rất mừng là Chúa ban cho nhà ta cái hạnh phúc đến từ Trời như thế!.   Những gì Chúa ban cho nhà ta tuy ngẩng lên thì không bằng ai nhưng sự An Bình là quý hơn hết thảy!.   Mẹ cảm ơn con sự chia sẻ đó và đừng e ngại khi con so sánh với chị con vì Chúa ban cho mỗi người mỗi tánh, mỗi khả năng, và mỗi cách thương người riêng.   Chị con thì Chúa ban cho nó sống với người ngoài đời nhiều hơn là trong nhà, cho nên mẹ không màng mà làm dùm nó tất cả những việc vặt vẵn trong nhà đâu! Vì chị con nó không có giờ.

Riêng tôi thầm cảm tạ Thiên Chúa thật nhiều đã ban cho cháu Bảo Hạnh là chị cả trong nhà.   Cháu, Chúa ban cho không được mạnh mẽ trong vấn đề học vấn nên giờ này vẫn còn học thua kém em và còn lận đận.   Chúa ban cho cháu cái dạ dầy không được mạnh mẽ nên ăn gì cháu cũng bị đau bụng, có khi quặn đau và vật vã cả người, bệnh này cháu có từ hồi tiểu học lận.   Cháu chịu đựng được tất cả cái đau bên ngoài dù trầy trụa, bầm tím, và bỏng chân, nhưng cái đau bên trong của cháu thì cháu không chịu được.  

Trước đây hai em của cháu rất khi dể chị của chúng nhất là trước đám bạn của các em, nhưng nay chúng nhìn chị nó bằng ánh mắt khác lắm rồi! Vì nay chúng hiểu chị nó có chứng bệnh chậm lớn slow development, nhưng nhẹ thôi!.   Tôi thỉnh thoảng vẫn còn chọc cháu Bảo Hạnh trước mặt các em của nó nhưng thằng cu em cháu bênh chị rất là mạnh mẽ.   Cháu bảo chị nó đâu có khùng.   Khùng gì mà làm được bao nhiêu chuyện mà một người gọi bình thường không thể?.   Khùng gì mà chị vừa đi làm ba nơi giúp nuôi cả nhà, đi học tập trong lính, đi học full time, và còn giờ để đi làm việc thiện nguyện???.  

Quả công nhận cái khùng của cháu Bảo Hạnh rõ ràng Chúa ban ơn cho chứ ít ai có thể cáng đáng cho nổi vì cháu bị bệnh đau bụng trường kỳ và không phải nhẹ.   Rồi nay cháu sau khi bỏ tập lính thì vào chương trình của Coast Guard (giữ an ninh trên bờ biển) để làm việc thiện nguyện.   Nhưng trước cháu phải học qua khóa training cả ngày vào mỗi ngày thứ Bẩy.   Sức vóc của cháu bề ngoài thì khỏe lắm nhưng ai quen cháu cũng đều biết cháu có cái bụng rất yếu và rất bệnh.

Tôi rất trân quý các việc thiện nguyện các con tôi làm và tôi rất hãnh diện về chúng.   Tôi luôn nhắc nhở chúng là việc làm của mình sẽ luôn được Thiên Chúa trả công, và đừng tính lời lãi với Chúa.   Hãy trải rộng tấm lòng của mình ra thì sẽ nhận ngược lại biết bao nhiêu điều lành mà Chúa ban cho chúng ta hằng ngày rất nhưng không.   Những điều mình cảm nhận được và cả những điều mình không cảm nhận được.   Những gì mình có thể sờ được và cả những gì mình không có thể sờ được.

Được đi cả buổi sáng với con gái của tôi là điều tôi sung sướng và hạnh phúc trong lòng vô cùng.   Vì như giọt nước “trong lành” được chứa đựng trong ly sẽ không bị rơi vãi và càng nhiều giọt nước như thế, tương lai cháu sẽ có thể chia sẻ với người khác.   Trong gia đình của chúng tôi thì mỗi người đều có mang một chứng bệnh khác nhau, mà không bệnh nào là nhẹ cả!.   Có bệnh thì trong thân xác và có bệnh thì ảnh hưởng đến tinh thần.   Nhưng cảm tạ Chúa hằng ngày Người vẫn chăm sóc chúng tôi thật chu đáo và thật đầy đủ.   Người đã tăng sức mạnh từ Trên để chúng tôi có thể chịu đựng được và xin cho được theo Thánh Ý Chúa cho nên.   Cảm tạ Chúa đến muôn muôn đời.   Amen.

** Xin bấm vào mã số dưới đây để hát theo:

     http://www.youtube.com/watch?v=YVmuJaPdSrk

     (Xin Như Tông Đồ Ngài)

Y Tá Của Chúa,

Tuyết Mai

(06-29-12)

Quyền Năng Chúa Cho Ta Bình An và Sự Sống Muôn Đời

Quyền Năng Chúa Cho Ta Bình An và Sự Sống Muôn Đời

                      (CN 12TN, Năm B)                               tác giả: Tuyết Mai

 Ai sống ở trên đời mà không biết tí ti gì về Thiên Chúa, thì quả thật là những người tội nghiệp nhất thế giới làm người.   Con người sống ở trên đời thiếu tình cha hoặc thiếu tình mẹ từ nhỏ cũng đã làm cho người đó trở thành bất bình thường.   Chỉ vì khi đứa trẻ lớn lên, thiếu cha hay thiếu mẹ.   Tôi thiết nghĩ đó không được gọi là một gia đình Thánh Gia gương mẫu, nhưng tôi không phủ nhận rằng dù thiếu cha hoặc thiếu mẹ, cũng có rất nhiều người con lớn lên nhờ người cha hay người mẹ đó, mà được thành công và thành nhân trên con thuyền đời.

 Sở dĩ tôi dẫn dụ như thế vì tôi đã dựa trên cuộc đời lớn lên của tôi, có những thời gian tôi sống xa Chúa.   Nhìn lại thì thấy quả cuộc đời của một con người mà thiếu vắng bóng Chúa thì thua thiệt rất là nhiều thưa anh chị em!.   Thua thiệt nhất là sự Bình An mà Chúa trao ban cho con cái nhân loại của Người rất nhưng không.   Như anh chị em hiểu đời thì cũng sẽ hiểu nếu một đứa trẻ lớn lên không có tình cha hoặc tình mẹ, thì đứa trẻ đó có cơ hội vấp ngã nhiều hơn là những đứa trẻ có đầy đủ tình yêu thương của cha lẫn mẹ.   Đó là thống kê rõ ràng nhất và cho thấy nhiều nhất là những đứa trẻ rất dễ phạm tội hoặc thường lao vào vòng lao lý, vì thiếu sự giáo dục của người cha (nhất là con trai).

 Thật khó cho tôi thay khi phải dẫn dụ làm sao để mọi người hiểu được tình yêu thương của Cha chúng ta ở trên trời, khi mà trên đời tôi thiếu thốn cả hai thứ tình cha lẫn mẹ.   Nhưng Chúa đã ban ơn và mạc khải cho tôi hiểu tỏ tường khi mà Người ban cho vợ chồng chúng tôi có được ba cháu nhỏ.   Tình thương chúng tôi đã đổ đầy tràn trên 3 cháu.   Và có thế tôi đã hiểu được rất rành rọt Tình Cha Vô Biên Người yêu thương con cái nhân loại chúng ta ra sao?.   Có phải chúng ta không ai mà không yêu thương con của chính mình từ khi chúng nằm trong dạ của người mẹ?.   Người cha thì nhận được tình yêu thiêng liêng gắn bó nào đó trong ông.   Còn người mẹ thì sự cưu mang trong dạ suốt gần 10 tháng trời.   Và tình cảm thương yêu dành cho con cái của chúng ta cũng gần nhưng không cho đến khi chúng trưởng thành.   Tình cảm ấy đậm đà và khắng khít lắm thưa có phải??.

 Sự cần thiết nhất mà chúng ta dậy cho con cái của chúng ta là phải biết Thiên Chúa và Tình Yêu Vô Biên của Người.   Ai trên trần gian này có cha hoặc có mẹ thì đã hiểu được tình yêu nhận lãnh từ các ngài ra sao, thì Thiên Chúa của chúng ta lại còn trao ban cho hết thảy chúng ta tất cả những gì Người có.   Ngoài cha mẹ trần gian của chúng ta ra thì xin chớ nên dựa dẫm vào quyền lực của bất cứ ai khác mà có ngày hệ lụy cho chính bản thân của mình và của cả gia đình của chúng ta nữa.

 Thật phải khi tôi nói ra điều ấy, vì có phải ngoài cha mẹ chúng ta ra thì ai có quyền năng và hỗ trợ cho chúng ta khỏi mọi sự dữ cho bằng chính Thiên Chúa là Cha rất nhân lành của chúng ta?.   Con người thì khi làm ơn cho ai, cũng đòi sự đáp trả, không bây giờ thì mãi sau này chúng ta vẫn phải mang cái nợ.   Không gì mạnh mẽ và cho chúng ta cái nhìn rất thực tế cho bằng trong bộ phim Bố Già.   Có phải Bố Già ấy cũng giữ đạo mạnh mẽ lắm không? Và có phải Bố Già ấy cũng gây bao nhiêu tội lỗi cho chính ông, gieo gương mù gương xấu cho gia đình, và cho xã hội?.   Ở cái thời xa xưa ấy, sao thiên hạ lại rất mê và xem ông như một Bố Già của thời đại, nổi tiếng, và đầy uy quyền, của một xã hội đen tối như thế!?.

 Một con người hạnh phúc nhất trần đời là vừa có cha mẹ trần gian, lại vừa có Cha Mẹ trên trời, luôn gìn giữ và yêu thương chúng ta.   Ai trên đời mà cho chúng ta sự tin tưởng vững mạnh cho bằng cha mẹ của chúng ta?.   Thế thì ai là người mà cha mẹ chúng ta lại hết lòng tin tưởng? Thưa đó là Thiên Chúa mà cha mẹ chúng ta cả một đời đặt niềm tin vào Đấng đó.   Một Đấng mà không bao giờ kết án hay kết tội chúng ta.   Một Đấng mà quyền năng của Người vượt xa mọi trí hiểu biết của mọi tạo vật.   Một Đấng mà có thể ban Nước Trời và hạnh phúc của Người cho chúng ta, hay Đấng ấy có thể liệng xa chúng ta vào Hỏa Ngục đời đời, nếu chúng ta khi dể và coi thường Người.  

 Vâng, thưa Đấng ấy đã chứng tỏ rất rõ cho chúng ta hiểu qua sự điều khiển (control) cho sóng gió phải yên lặng, và chúng đã phải tuân theo.   Con người của chúng ta ai cũng rất yếu đuối và sợ hãi nhất là khi thiên tai xẩy đến.   Khi con người phải đối diện với thiên tai thì chúng ta thường chạy đến và cầu khẩn ai? Chẳng lẽ chúng ta bấy giờ tìm chạy đến với những con người rất tầm thường như chúng ta vậy sao?.    Ồ bấy giờ thì những con người ấy họ cũng bỏ của mà chạy lấy mình như chúng ta vậy, thưa có phải??.   Có thể lúc bấy giờ họ mất cả lương tri mà bảo chúng ta làm những điều rất ư là vô lương tâm, để giúp họ qua cơn khủng hoảng cũng nên, vì chúng ta luôn thiếu nợ họ cơ mà, thì đây là lúc mà chúng ta phải trả nợ cho họ như sự yêu cầu hay sự ra lệnh của họ?.

 Thiên tai sợ hãi lắm thưa có phải? Nhất là động đất sẽ dẫn tiếp đến nước biển tràn vào đầy bờ và giết chết bao nhiêu con người ta như vừa rồi tại Nhật Bản.   Rồi giông bão xẩy ra trên biển như trong bài Tin Mừng của tuần này.   Rồi giông tố xẩy ra ở khắp mọi nơi, đã bốc sạch tất cả những gì trên đường đi của những con lốc xoáy vừa mẹ vừa con.   Rồi cháy rừng, bùn trôi, đất trôi, gạch trên núi trôi, băng trôi, v.v….. Quá sợ hãi thay cho con người nhỏ bé phải chịu những cảnh tang thương, chết chóc, và mất mát này!.

 Gặp nạn thiên tai, Ai chúng ta phải chạy đến mà khẩn cầu mà van xin cho chúng ta cùng gia đình được thoát nạn và được bình yên vô sự?.   Câu trả lời chỉ có Thiên Chúa rất lòng lành của chúng ta mà thôi! Vì trong khoảnh khắc ấy chỉ có Người muốn cho chúng ta còn có được sự sống hay sự chết.   Mà cũng chỉ chính Người là cho chúng ta sự Sống Muôn Đời hay cái chết muôn đời trầm luân nơi Hỏa Ngục không có ngày ra.

 Giữa hai sự chọn lựa, tôi thiết nghĩ anh chị em sẽ khôn ngoan mà chọn lựa cho cuộc đời của mình cái Sống giả tạo hay cái sống Vĩnh Cửu muôn đời trên Quê Trời.   Nói chi cho xa xôi, mà không nghĩ ngay đến hiện tại và tương lai là cuộc sống của chúng ta hạnh phúc như thế nào, khi có Chúa luôn hiện diện trong và luôn bên cạnh chúng ta.   Có hạnh phúc lắm không khi chúng ta luôn được Người quan phòng?.   Có hạnh phúc lắm không khi chúng ta để cho Người luôn ban cho chúng ta mọi điều mà mọi cái Người có thể ban cho chúng ta?.   Có hạnh phúc lắm không khi để Người che chở và phù trì để chúng ta không phải lo lắng và phiền muộn, vì Người biết điều gì chúng ta cần và phải có?.   Có khôn ngoan lắm không khi chúng ta cứ luôn muốn thấy người sang bắt quàng làm họ?.

 Lậy Thiên Chúa Người là Tình Yêu và là Quyền Năng trên chúng con! Sao chúng con có thể mù quáng mà không chọn Người trong cuộc đời của chúng con.   Người là Omega, là Hằng Hữu, và đầy quyền năng.   Xin cho chúng con sự khôn ngoan là luôn Chọn Chúa, vì Chúa mới có Sự Sống Muôn Đời.   Vì Chúa mới có Lời ban sự sống.   Vì Chúa mới ban cho chúng con Sự Bình An rất cần thiết cho cuộc đời rất bon chen và ô trọc này!.   Mọi sự mời mọc quyến rũ khác chỉ là bánh vẽ.   Mọi sự bóng bẩy của trần gian này không khác những casino đầy màng nhện được giăng đủ loại đèn của những tội lỗi do ma quỷ chúng bày ra và làm cạm bẫy để lấy mất linh hồn của chúng con.

 Xin ban cho chúng con sự khôn ngoan tối thiểu, đủ hiểu đâu là Sự Sáng, Sự Sống, và là Sự Chết.   Để quyền năng và tình yêu của Người luôn thống trị, vinh hiển, và hằng hữu muôn đời trên mọi tạo vật mà Người rất thương yêu tác tạo, nhất là giống con người mà có mang hình ảnh giống Người.   Amen.

 ** Xin bấm vào mã số dưới đây để hát theo:

     http://www.youtube.com/watch?v=oH2uKOVe7DY

     (Tôi Hớn Hở Mừng)

 Y Tá của Chúa,

Tuyết Mai

(06-19-12)

Xin Thiên Chúa Chúc Lành Trên Tất Cả Quý Cha Linh Mục

Xin Thiên Chúa Chúc Lành Trên Tất Cả Quý Cha Linh Mục

(Nhân ngày Father’s Day)

                                                                                   tác giả: Tuyết Mai

 Thánh Lễ đêm hôm qua tại nhà thờ St. Polycarp nơi vợ chồng chúng tôi tham dự thánh lễ hằng tuần, do cha Phạm Hoàng Trung chủ tế và là thánh lễ Mở Tay của cha.   Cha thuộc Dòng Tên và công việc chính của quý cha là ra dậy học sau khi được phong chức linh mục.   Quý cha Dòng Tên sẽ thường phụ trách dậy và lo những thanh thiếu niên có vấn đề như các em homeless, trong băng đảng, nghèo, và v.v….. Tôi nghĩ công việc của quý cha Dòng Tên chắc giống như cha Don Bosco vậy!.  

 Quả là một vinh dự cho cả gia đình và cả cộng đoàn vì cha Hoàng xuất thân từ cộng đoàn St. Polycarp.   Ngài nói ngài ở cộng đoàn này từ khi ngài còn là một trong những em giúp lễ.   Nhìn thấy ngài và cả gia đình tụ họp trong thánh lễ mà tôi cũng rất cảm động theo.   Thầm cảm tạ Chúa, cảm tạ gia đình của ngài, và cả một cộng đoàn dân Chúa, đã hướng dẫn và giúp ngài đi theo ơn gọi quý trọng và thánh thiêng.   Người ta thì bảo một con sâu làm rầu nồi canh, nhưng bên cạnh đó thì ngài cố gằng trở thành là một trong những quý Linh Mục làm sáng danh Thiên Chúa.

 Tôi có thằng cháu trai năm nay cũng sắp sửa 16 tuổi, thầm nguyện cùng Thiên Chúa và Mẹ Maria, cho cháu có được ơn gọi.   Nhưng đến hôm nay thì cũng chưa thấy dấu hiệu gì là cháu muốn hay chọn con đường đi tu.   Tôi bảo ông nhà tôi nhìn thấy cha Hoàng mà tưởng tượng ra thằng con trai yêu quý của mình, chắc tôi sẽ khóc ngất và cảm tạ Hồng Ân Thiên Chúa.   Như gia đình của cha Hoàng hẳn sẽ rất hãnh diện với mọi người có mặt trong thánh lễ Mở Tay.   Cuối lễ cha Đức cũng có giới thiệu ông Cố của cha Hoàng không ai khác là nhà điêu khắc rất nổi tiếng đã cho tất cả chúng ta những bức tranh Các Thánh Tử vì Đạo được chưng tại Trung Tâm Công Giáo.  

 Quả là giòng nào thì giống nấy! Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, vì cha Hoàng cũng thi theo con đường hội họa giống ông Cố.   Hiện nay cha Hoàng cũng có bao nhiêu trăm bức tranh sẽ được triển lãm và trình diện với bà con, tức nhiên không phải ở đây.   Chỉ tiếc là chúng tôi không có được thời giờ để vào bữa tiệc mà chúc mừng cho cha và xin hình ảnh vẽ mà cha đã thực hiện.   Tôi thì quý các cha, thầy, và tất cả mọi tu sĩ nam nữ lắm lắm!.   Bởi dù tiếng Chúa Gọi ra từ dòng nào hay triều nào thì mục đích cao cả vẫn là muốn hướng dẫn cho đàn chiên trở nên tốt lành và đi theo bước chân của Chúa.   Mục đích vẫn là dâng hai tiếng Xin Vâng và Phục Vụ vì Chúa và vì anh chị em.   Mục đích luôn là Sống cho Chuá và cho anh chị em.  

 Vâng, giáo dân chúng con luôn thiếu thốn và luôn vẫn không đủ Mục Tử Tốt Lành để hướng dẫn và dìu dắt chúng con, để hướng chúng con luôn biết tìm kiếm Nước Trời và biết sống theo Thánh Ý Chúa.   Quý ngài đối với chúng con giáo dân và linh hồn chúng con thật quan trọng thay! Và chức vụ của quý ngài cũng được Chúa Đấng vô cùng quyền năng, luôn luôn củng cố quý ngài thêm Đức Tin, Lòng Sốt Mến khao khát Chúa, Lòng Nhiệt Thành, và có một trái tim thật Vĩ Đại giống trái tim Nóng Bỏng luôn Yêu Thương của Chúa.

 Nhân ngày Father’s Day, chúng con giáo dân không có gì trao tặng cho quý cha linh mục, ngoài bàn tiệc ấm cúng mà giáo dân đãi mừng quý cha, nhưng bên trong tâm hồn chúng con xin lúc chúc quý cha, luôn ao ước quý cha sống một cuộc đời thánh thiện, lành mạnh, sa chước cám dỗ, và luôn sống đẹp lòng Chúa.   Bây giờ và mãi mãi để bàn tiệc Thánh của Chúa sẽ luôn được sống mãi, luôn nuôi dưỡng thể xác và linh hồn chúng con.   Nhờ Linh Mục mà Mình Thánh Chúa sẽ luôn ở với và trong chúng con cho đến tận thế.   Thật phải không một chức vụ nào cao quý cho bằng chức vụ Mục Tử Tốt Lành của Chúa.   Amen.

 ** Xin bấm vào mã số dưới đây để hát theo:

     http://www.youtube.com/watch?v=2O9BQTtGoVg

     (Thiên Chúa Là Cha)

 Y Tá Của Chúa,

Tuyết Mai

(06-17-12)

Cha Tôi Yêu Tôi Từng Ngày

Cha Tôi Yêu Tôi Từng Ngày

                                                                               tác giả: Tuyết Mai

(Happy Father’s Day To My Holy Father)

 Cái số của tôi Ông Trời bắt không có cha, nên tôi không có một chút kinh nghiệm nào về người cha trần gian của tôi cả!.   Tôi nhớ không lầm thì từ cái thuở tôi biết suy nghĩ thì không một lần tôi ao ước muốn có cha, tôi không hiểu sao vì sự ao ước ấy không một lần đến trong đầu và trong đời tôi?.   Có thể vì khi tôi còn nhỏ thì hình ảnh của người cha của tất cả bạn bè hay người thân thương của tôi, họ không có sự trìu mến và yêu thương gia đình hay con cái của họ, để tôi cảm thấy cần phải có người cha bên cạnh.

 Người cha trong ký ức của tôi là những người cha lạnh lùng và dữ tợn.   Tôi chỉ thấy họ la lối, đánh đòn, và phạt các con của họ qua rất nhiều hình thức khác nhau.   Có thể đó là cách thời của tôi xưa ở VN mà các người bố cần phải nghiêm nghị và dữ tợn vậy đối với các con của họ chăng? Vì sợ chúng hư hỏng nhất là các con trai của họ.   Rồi thì trong trường học cũng vậy, sự trừng phạt những đứa học trò con trai là những lằn roi đánh vun vút vào các tay hay các lưng của những thằng học trò con trai, có thành tích luôn phá phách, mà tôi nghe ông nhà tôi kể lại.

 Rồi thì sau biến cố của năm “75”, tôi đã được sang Mỹ định cư ở tuổi đời còn rất non trẻ.   Ở tuổi còn cắp sách đến trường học cho hết bốn năm trung học, rồi đại học.   Tôi cũng chẳng thấy cần có bóng dáng của người cha trong cuộc đời đầy khốn khổ và thiếu thốn của tôi.

 Ở đây sở dĩ tôi không có ý than vãn gì đâu hay muốn được chú ý đến, hoặc muốn ai tội nghiệp dùm cho tôi, mà những gì tôi muốn nói ở phần sau mới là quan trọng cho cả cuộc đời tôi.

 Có thể vì cuộc đời của tôi Ông Trời bắt phải vậy, phải khác với mọi người, phải như thế là để giúp Người một bàn tay cho công trình của Người trên trần thế này hay chăng???.   Tôi chỉ biết có một điều là cả tuổi trẻ của tôi, không một người thân thiết có thể ủi an và xoa dịu được những gì quá khứ tôi phải một mình gánh chịu.   Tôi mồ côi mồ cút từ tấm bé.   Có cha nhưng được ghi vào thẻ học bạ và giấy khai sanh “bố: vô danh”.   Chắc nhờ thế mà tôi tự tung tự tác muốn học thì học mà muốn chơi thì chơi, chẳng một ai trông chừng trông đỗi tôi hết!.   Nói thế thì chắc không đúng bởi nếu tôi mồ côi mồ cút, không ai trông chừng, thì chắc tôi đã ra hư hỏng từ lâu lắm rồi!.

 Thiết tưởng Cha tôi Người vẫn luôn trông chừng tôi qua Chúa Thánh Thần?.   Giờ nghĩ lại tuy tôi không thấy Cha tôi đâu, nhưng có phải Người vẫn mãi sống gần bên tôi, như chưa từng bao giờ rời xa tôi cả!.   Phải công nhận cả cuộc đời tôi sống gần như thui thủi có một mình, có những tư tưởng không mấy bình thường, cũng có những lần vui chơi không lành mạnh, nhưng không vì thế mà tôi vung đà quá trớn.   Có những điều quá khứ không làm cho tôi quên được! Nhưng có phải thế tôi mới học đời và có kinh nghiệm đời?.   Mà nhờ thế bây giờ tôi mới biết cách trông chừng và dậy các con cái của chúng tôi?.

 Vì tôi côi cút nên lửa của Chúa Thánh Thần trong tôi không được rực nóng lắm!? Vì tôi côi cút nên nhà thờ là nơi tôi ít tới lui.   Vì tôi côi cút nên hình bóng của Cha tôi không được rõ nét trong tâm hồn tôi và trong trái tim tôi.   Và vì tôi côi cút nên cuộc đời của tôi cũng không có gì gọi là thành công, ngoài lấy được cái chứng chỉ y tá quèn, cũng gọi là đủ để tôi phụ giúp ông nhà tôi trong suốt bao nhiêu năm trời cùng nhau dưỡng dục nuôi nấng các con của chúng tôi.   

 Nhưng việc gì nó đến thì nó phải đến thưa anh chị em! Đó là ngày mà Chúa Thánh Thần đến để đánh thức tôi tỉnh dậy và trở về Nhà Cha trong tâm hồn quạnh quẽ của tôi.   Ngày ấy chắc Cha của tôi bảo là đã đến lúc Nó phải biết Cha của nó hiện hữu, và phải thay đổi cuộc sống của nó.   Phải biết là Nó có Cha và Cha nó rất thương nó.   Để cuộc sống của nó phải được thay đổi, và để con cái của nó có nguồn cội đàng hoàng, và để chồng của nó nữa cũng phải biết Cha.

 Thế là từ ngày đó trở đi Nó vô cùng hạnh phúc vì đã được Cha của nó nhận diện.   Từ đó trở đi phụ tá của Cha nó đã luôn là người chỉ đạo cho nó sống thế nào thì vừa ý Cha của nó, sống sao để đẹp lòng Cha nó, và để sẽ được trở về nhà Cha nó vĩnh viễn.   Thế là từ ngày nó biết Cha nó đến nay, không ngày nào mà nó không gần Cha nó, để thủ thỉ ngày cũng như đêm.   Để hỏi ý kiến và cần người hướng dẫn.   Thế là từ ngày đó Nó thực sự hạnh phúc sống bên Cha đời đời của nó thưa anh chị em!.   Không ngày nào mà nó không lãnh nhận được Ơn của Người Cha.   Không ngày nào mà nó còn ngờ vực hay nghi ngại trên con đường đời vì tuy Cha nó không thực sự nắm tay nó, nhưng Nó hiểu rất rõ là nó không đi xa hơn vòng tay yêu thương của Người.

 Vâng, nhân ngày Father’s Day sắp đến đây, tuy tôi không có hình ảnh của người cha trần thế, nhưng tôi biết Cha của tôi đang ngự ở trên Trời, trong lòng, và trong trái tim của tôi.    Tôi biết trong ngày Father’s Day Cha tôi rất vui sướng vì Người biết tôi yêu Người.   Vì Người biết thấu trái tim tôi nên Người luôn gìn giữ tôi hằng ngày cho đến muôn đời sau.   Tôi cũng xin chúc mọi người cha trần thế, kính chúc quý cha Linh Mục, tìm được hạnh phúc trong gia đình và trong cộng đoàn.   Được Cha trên Trời luôn chúc lành và luôn yêu thương con cái Người bây giờ và mãi mãi, một tình yêu trao ban rất nhưng không.   Amen.

 ** Xin bấm vào mã số dưới đây để hát theo:

     http://www.youtube.com/watch?v=2O9BQTtGoVg

     (Thiên Chúa Là Cha)

   Y Tá Của Chúa,

Tuyết Mai

(06-15-12)

Mời Gia Nhập Skid Row LA

Mời Gia Nhập Skid Row LA
 
 
Đêm thứ Tư hôm qua lại là một đêm thật tốt đẹp cho tất cả mọi anh chị em trong chương trình thiện nguyện (trên dưới 40 người) giúp người không nhà không cửa (homeless) có được một bữa ăn gọi là.   Có khoảng gần 700 người homeless tham dự.   Để có được một bữa cơm như thế thì tất cả những số người cần được ăn họ xếp hàng từ một giờ cho đến hai giờ đồng hồ.   Vì tất cả đều hiểu được rằng những số anh chị em thiện nguyện này chỉ có tấm lòng và muốn được chia sẻ, nên mọi người homeless cũng giữ được trật tự và không hò hét như chúng ta tưởng.   Chỉ ít khi cũng có những người bệnh họ không kềm được sự la lối thì cũng có những anh chị em đến nói chuyện và giúp đỡ họ nhưng không có bạo hành xẩy ra.
 
Tội nghiệp lắm vì cũng có một số ít người homeless phải ngồi trên xe lăn, nên những anh chị em này cũng được xếp hàng cách đặc biệt và được ăn trước tiên.
 
Cháu gái lớn nhà tôi lúc trước thì chỉ đi có một mình rồi gia nhập với tất cả anh chị em tại địa điểm ở Skid Row Los Angeles.   Nhưng nay vì cháu có đưa hình ảnh lên Face Book của cháu http://www.facebook.com/gigglestran nên một số bạn bè đông, càng ngày càng muốn gia nhập theo.   Nên từ giờ trở đi hằng tuần cháu có lên danh sách là sẽ đưa ai đi theo.   Còn những ai có xe tự túc muốn đi theo cháu thì mỗi thứ Tư khoảng trước 5:30 chiều, tất cả sẽ tụ tập trong bãi đậu xe của Trung Tâm Y Tế Micheal Đào ở địa chỉ số 9191 Westminster Blvd., Garden Grove, Ca 92844.   Nằm trên đường Wesminster gần góc Magnolia.   Sẽ được cháu sắp xếp xe nào chở ai, xe nào sẽ chở thức ăn, quần áo cho, và đồ đạc.   Ai muốn đem theo con nít lớn cũng được (nhưng phải có bố hoặc mẹ đi theo), để các cháu có dịp học hỏi và tập cảm nhận sự chia sẻ cùng những người nghèo khổ.
 
Vì các cháu thiện nguyện còn trẻ nên sự giúp đỡ cho người nghèo cũng còn hạn chế lắm!.   Có vài cháu chỉ có thể đóng góp bằng cái xe, tiền xăng, và năng lực của chúng.   Hầu hết các cháu không đủ phương tiện để nuôi hết những người nghèo, nên cũng tội lắm cho họ vì lắm lúc xếp hàng đến phiên mà thức ăn thì hết sạch.   Nên sự kêu gọi của chúng tôi đến với những ai có tấm lòng vàng muốn giúp các cháu một tay trong vấn đề thực phẩm thì rất quý hóa, và nếu đi theo được thì còn gì bằng, thưa có phải?.   Các cháu rất cần dĩa giấy, ly, muỗng, nỉa, giấy lau miệng.   Còn thức ăn thì các cháu sẽ nhận tất cả những ai muốn nấu tại nhà để đóng góp thêm phần ăn như cơm chiên, mì gói, trái cây, bánh trái khô hay chips.   Vì số phần ăn rất đông nên quý anh chị có thể phân chia ra sẵn tại nhà bỏ vào bao nylon (sandwich bags) để tiện cho các cháu phân phát cho họ.  
 
Vì là số đông cần được ăn nên số lượng rất cần để họ được no ví dụ quý vị có thể đóng góp một nồi cơm chiên với trứng, hay cơm chiên với lạp xưởng, hay cơm chiên gà.   Hay một nồi spaghetti trộn sẵn với hot dogs cho rẻ.   Hoặc bánh mì sandwich với cheese miếng, hay bánh mì sandwich với trứng luộc trộn mayonnaise.   Hay crackers vuông không muối kẹp với trứng luộc trộn mayonnaise.   Crackers kẹp với pate.   Trứng luộc không để nguyên vỏ.   Và v.v……. Vì thời giờ anh chị em không có, nhưng thiện chí và vật chất thì có, xin cứ trải lòng và đem lại cho các cháu ở mỗi tối thứ Tư trước 5:30 chiều, để các cháu sẽ mang đi.  
 
Cũng vì muốn được anh chị em đóng góp trong thời gian dài, nên những gì có thể nuôi được anh chị em homeless thì đó là điều cần hơn là chỉ đóng góp có một lần.  Và vì phục vụ bữa cơm tối mỗi thứ Tư khoảng 7:30 tối, muốn thức ăn được mới mẻ và thơm ngon xin quý vị vui lòng làm thức ăn hay chia bánh trái thức ăn vào ngay buổi trưa hôm thứ Tư đó, chứ đừng làm trước mà có thể thức ăn bị nguội lạnh, bị vi khuẩn, và có thể làm cho họ bị đau bụng thì tội nghiệp lắm lắm!!!.   
 
“Một miếng khi đói bằng một gói khi no” cho nên đối với chúng ta có thể gọi là giọt nước nhưng đối với những anh chị em khốn cùng này thì đã là một cử chỉ rất lớn và rất đẹp.   Xin Thiên Chúa luôn chúc lành cho tất cả chúng ta ngày càng được nên giống Chúa nhiều hơn.  
 
Đây là giai đoạn đầu cho group của cháu gái nhà tôi và các bạn của nó, nhưng thấy các cháu làm việc cũng tốt đẹp và hăng say lắm! Nhưng mong sao tương lai sẽ còn rất nhiều người muốn gia nhập và đóng góp thêm, ở tuổi nào cũng được.   Để người một trách nhiệm, một công việc, và thêm tay chân.   Để người nghèo họ có thêm miếng ăn và không phải xếp hàng lâu như vậy!.    Nếu tương lai các cháu nhỏ (tuổi biết nghe lời và ngoan) muốn đi theo bố mẹ thì chắn chắn chúng tôi cũng cần thêm người để trông chừng (baby sit) các cháu.   Rất mong lắm thay!!!.
 
** Xin bấm vào đây để hát theo:
     (Xin Như Tông Đồ Ngài)     

 
Y Tá Của Chúa,
Tuyết Mai

(06-14-12)

Đừng Làm Mặt Mày Châu Ủ Dột

Đừng Làm Mặt Mày Châu Ủ Dột 

                                                           tác giả:Tuyết Mai

Thời buổi ngày nay của gạo châu củi quế, công nhận ra đường chúng ta ít gặp được những khuôn mặt vui vẻ hay tạo niềm vui cho mọi người.   Nếu được sao chúng ta không chọn được vui vẻ trên sự ủ dột mày châu nhỉ?.   Theo kinh nghiệm sống đời, kinh nghiệm đi làm, và chút ít kinh nghiệm khi cần mướn người, thì khuôn mặt vui vẻ luôn tạo sự phấn khởi cho tất cả mọi người.   Đồng ý rằng có những công việc hay công ty luôn đóng sẵn cho mình một bộ mặt nghiêm trang hay gọi là đúng đắn (serious face).   Từ cách ăn mặc, cho đến lời nói, và đi đứng.   Cứng ngắc và luôn không được thoải mái như suốt ngày bị nằm trong cái thùng đẹp.

 Nội suốt một ngày bị mặc trong bộ com-plê ít nhất là tám tiếng đồng hồ hoặc hơn, cổ thì bị nghẹt vì cái cà ra vát luôn xiết vào cổ.   Gặp những nhân vật quan trọng.   Dùng những lời nói cũng quan trọng.   Làm nét mặt ra quan trọng.   Từ lời nói cũng có thể cho chúng ta mất việc.   Nụ cười rất khan hiếm trên những khuôn mặt bị đóng khuôn này!.   Ý tôi nói là cuộc đời thật ngắn ngủi người ơi! Ai sống nổi cả cuộc đời khi phải bị đóng khuôn và khuôn mặt bị già nua theo công việc khi tuổi đời còn quá non trẻ?.  

 Tôi là con người rất thích phân tách mọi điều để giúp cuộc đời của chính mình và mọi người thân thương luôn có sự thoải mái trong cuộc sống của ngày lại ngày này!.   Có phải từ đầu ngày Chúa đã ban cho chúng ta một cuộc sống đầy tự do và đầy sự lựa chọn? Thế thì tại sao chúng ta lại không tự lựa chọn những gì chúng ta có thể được lựa chọn?.   Phí quá nếu trời sáng nay thức dậy, ánh nắng bình minh thật chan hòa chiếu rọi mọi sinh vật và động vật, từ trước nhà cho đến sau vườn nhà, mà bỏ phí đi thời giờ (cần bỏ chút thời giờ thôi!) để lấy khí trời và chút vitamin D Chúa ban?.   Đẹp quá phải không khi chúng ta biết ngắm nhìn những công trình tuyệt mỹ của Chúa!.   Từ trời cao xanh dù chút nắng ấm, hay chúng ta có thể nhìn thấy nắng chiếu xuyên qua cụm mây tạo thành những vệt nắng thật đẹp và thật nhiệm mầu.  

 Đẹp quá những cây cối thiên nhiên cho chúng ta bóng mát và hoa trái.   Đẹp quá mọi tạo vật Chúa ban đang đứng trước mắt chúng ta, mà lẽ nào chúng ta không biết tận hưởng chúng chứ!?.   À ít nhất hít vài hơi thở cho lồng ngực được tiếp đón dưỡng khí rất trong lành của buổi sáng sớm!.   Gấp gáp chi để cái đầu của chúng ta bị giao động quá mạnh qua những gì chúng ta đang lo nghĩ cho công việc hằng ngày!.   Gấp gáp chi để trái tim của chúng ta chúng đập sai nhịp!.   Gấp gáp chi để chúng ta không cho nhau những lời nói vui vẻ của đầu ngày trong gia đình, để rồi mỗi người cho nhau lời chào ra đi trong công việc và trách nhiệm khác nhau của mỗi người.  

 Có ai nghĩ ra là lời chào hỏi đầu ngày của chúng ta rất quan trọng thế nào hay không? Ồ thưa quan trọng lắm anh chị em ạ!.   Vì người đầu tiên chúng ta gặp không ai khác là những người rất thân thương của chúng ta.   Rất thân thương có nghĩa là mọi thành phần trong gia đình của chúng ta rất đáng để chúng ta lưu tâm đến.   Rất thân thương đến độ chúng ta muốn chúc nhau những lời nói dịu dàng và yêu thương nhất mà chúng ta có thể cho nhau.   Nụ cười không thể thiếu trong gia đình mỗi buổi sáng.   Chúng ta có thể làm được tất cả những điều đó, nếu chúng ta muốn chọn được làm điều đó! Thay vì cho nhau những lời cọc cằn khó nghe.   Lại càng cọc cằn khó nghe hơn nữa là những lời nói ngăm đe và ra lịnh.  

 Có phải có rất nhiều người tự làm khổ mình vì không biết cách chọn sống cho đúng cách?.   Có rất nhiều người tôi không hiểu sao họ lại tự làm khổ họ như vậy? Chẳng những cho chính họ mà cả những người sống gần cạnh họ?.   Họ khó khăn và tự làm khổ mình đến độ mà họ chỉ nhìn thấy cuộc đời là không có gì đáng sống.   Cái gì cũng không được vừa ý của họ.   Và họ tự ti đến độ họ cảm thấy họ chẳng là gì trong cái xã hội hỗn độn này!.   Những người này họ có đức tin vào Chúa mạnh mẽ lắm đấy chứ, nhưng tôi vẫn không hiểu tại sao?.   Nó có cái gì không được mạch lạc và ổn cho lắm!.   Phải chăng họ có tánh lo lắng quá hay không tuy dù những gì họ lo chỉ là chuyện nhỏ? Hoặc những chuyện mà chưa thấy hoặc chẳng có thể xẩy ra trong tương lai, nhưng họ vẫn trằn trọc từng đêm với tay vắt trên trán?.

 Tôi thấy tội nghiệp cho những con người rất đáng thương này, họ cô đơn lắm thưa anh chị em, vì chẳng ai buồn chơi với những con người toàn có những lời than thở khi họ tìm gặp đến mình.   Cuộc đời ai cũng hiểu là buồn nhiều hơn vui, nhưng nếu chúng ta biết sống hay quẳng gánh lo đi để mà sống, và biết sống từng ngày một.   Vì quá khứ là những bài học cho chúng ta biết tránh, học từ nơi đó để không gặp phải hay lập lại trong tương lai.   Còn tương lai ư? Sao nó chưa tới mà ta đã phải lo rồi?.   Có xa lắm không?.   Trong khi điều chính yếu nhất là những gì chúng ta làm được cho ngày hôm nay.   Vâng thưa thật phải, vì ngày hôm nay mới là ngày sống thật hạnh phúc của mình, do những gì tự mình tạo ra, được nói, và muốn được làm.  

 Tôi có biết rất nhiều người chỉ lo những việc rất nhỏ (small stuff) nhưng lại là sự cản trở rất lớn cho những việc quan trọng hơn là “Sự Sống”.   Sự sống có tầm quan trọng hơn nhiều trong một ngày thưa có phải?.   Sự sống ấy thì như nguồn năng lực chính trong cuộc đời của chúng ta.   Sự sống thì mạnh mẽ nó cứ tiếp mãi như bánh xe của thời gian không bao giờ ngừng chỉ đến khi Chúa muốn nó chấm dứt.   Sự sống của một ngày thưa quan trọng và thiết yếu vô cùng tận.   Sao lại để cho con mắt đau làm đình trệ cái Sự Sống ấy khi mà trí óc và mọi bộ thận khác chúng đòi được sống trong ta.  

 Sao ta lại để cho cái bụng đau nó làm chúng ta đình trệ mọi bộ phận khác như sự suy nghĩ, tay cần được làm việc, chân cần phải đi, miệng cần phải ăn, hay thân thể cần được nghỉ ngơi, và v.v.v….. Nếu chúng ta là người thích phân tách thì cái nhìn cuộc đời cũng bớt ưu phiền và thoải mái hơn hay không?.   Tại sao anh này lại nói những lời khiếm nhã thay vì chọn lời nói lịch sự hơn? Sao người kia lại hành xử thiếu lễ độ và thất học đến thế?.   Nói chung thì ai cũng có những quá khứ đáng để ý đến, chúng là những ảnh hưởng lâu dài trên một con người từng sống trải đời trong quá khứ không mấy tốt đẹp.   Hiểu được thế chúng ta sẽ dễ dàng tha thứ cho nhau hơn.   Hiểu được thế chúng ta sẽ dễ cảm thông vì quá khứ của mỗi người Chúa ban cho khác nhau.   Không ai lớn lên có cùng chung một lối giáo dục.  

 Như trong gia đình chúng tôi thì ông nhà tôi thường than vãn về vấn đề học hành của con cái và một con mắt mù lòa của ông.   Tôi khuyên ông tuy chúng chưa là gì cả và còn trong tuổi ăn học, chớ có hối chúng, và hãy để cho chúng học theo khả năng của chúng, bao lâu cũng được miễn chúng có ngày ra trường bốn năm đại học là được.   Quan trọng nhất đối với tôi là con cái chúng phải thành nhân cái đã! Chúng phải được trưởng thành trong một khối óc lành mạnh và có quả tim biết rung động trước những người sầu khổ sống chung quanh mình.   Còn cái học ư, nó có thể đến sau.   Tôi không muốn con tôi nó trở thành một bác sĩ có cái mác là lương y như kế mẫu, chỉ biết hốt tiền của người ta và của chính phủ, còn bệnh nhân của họ có ra sao thì ra, họ không cần biết tới, ngay cả có thể xẩy ra cái chết của người.

 Nói riết ông nhà tôi cũng thấm và quên bớt đi con mắt mù lòa của ổng.   Ổng thầm cầu xin Chúa là cho con mắt của ông nó khỏi để ông vào hội nhà thờ mà giúp trong đó, vì cần phải đi đứng, lái xe, và dùng computer, và ông còn rất nhiều điều hữu ích có thể giúp một bàn tay.   Nhưng giả dụ Chúa cất hẳn một con mắt của ông rồi thì sao? Ông trở thành một phế nhân là muốn mình trở thành một handicap hay sao?.   Mọi thứ khác trong cơ thể của ông sẽ bị ông nhốt tù chúng hết hay sao?.   Thì ra chỉ vì mất một con mắt mà ông trở thành một phế nhân vĩnh viễn trong khi Sự Sống trong ông còn rất Sung Mãn, còn rất nhiều Năng Lượng, và Khả Năng.

 Thay vì ông chọn cách sống hữu ích cho chính mình và cho người khác thì ông lại chọn thành một phế nhân, là luôn muốn mọi người tội nghiệp cho ông và quan tâm đến ông.   Đối với tôi một người mà luôn nghĩ tội nghiệp cho chính mình thì chính con người đó đang nằm trong gian đoạn cuối bị Ung Thư (cancer).   Ông nhà tôi thì luôn thỏa mãn trong vấn đề sức khỏe của ông vì ông là con người rất mê thể thao, tim ông tốt, sức khỏe của ông cũng luôn tốt, chưa thấy một dấu hiệu gì là không ổn cả!.   Nhưng thưa anh chị em, cái đầu của chúng ta mà không khỏe thì cả thân thể của chúng ta cũng vứt đi và điều đó tôi rất tin và tin có chứng cớ đàng hoàng, từ chính kinh nghiệm sống của mình, lẫn những gì tôi học hỏi từ sách vở y khoa.  

 Một người sống lạc quan thì đòi hỏi có bộ óc rất khỏe.   Bộ óc là cột sống chính của toàn thân thể chúng ta.   Người sống lạc quan có thể tự chữa bệnh cho mình vì nó có thể tạo những kháng thể để giết vi khuẩn, nếu không cũng làm cho bệnh tình được giảm đi rất nhiều.   Ung thư cũng có thể làm chậm lại.   Đau buồn cũng chỉ ở gian đoạn ngắn ngủi vì họ có bộ óc khỏe thì ít khi nào chịu thua và hầu như không thấy sự than thở ở nơi họ.   Do đó sự lựa chọn Sống ngày qua ngày của mình, là ở sự quyết định khôn ngoan mà Chúa ban cho chúng ta.   Thay vì chọn khóc thì chúng ta hãy nên chọn cười vì không mấy ai muốn cảm cho những người luôn có vấn đề đâu!.   Thay vì chọn chửi người này hay phê bình người kia thì chúng ta chọn thông cảm cho nhau và tha thứ cho nhau!.  

 Để kết, tôi xin mến chúc mọi người luôn Sống trong Trái Tim Chúa, vì chỉ có Người mới có thể ban cho hết thảy chúng ta sức mạnh từ Trên.   Là Nguồn Năng Lực Sống.   Để được Sống Lành Mạnh, Sống Khỏe, và Sống Bình An trong tâm hồn.   Để rồi hết thảy trái tim của chúng ta cũng được dần nên giống Trái Tim của Chúa.   Amen.

 ** Xin bấm vào mã số dưới đây để hát theo:

     http://www.youtube.com/watch?v=DqwsvMjF-C0

     (Vui Vẻ, Yêu Đời, Hồng Ân Chúa Ban)

 Y Tá Của Chúa,

Tuyết Mai

(06-11-12)

Đau Đớn Trái Tim Chúa Giêsu

Đau Đớn Trái Tim Chúa Giêsu
                                                                                          Tuyết Mai

Tôi nhận định như thế không biết có đúng với ý Chúa hay không nhưng tôi dùng trái tim rất thịt của tôi mà so sánh với Chúa, tất nhiên sẽ trật lất.   Vì trái tim con người thì luôn nhỏ bé và ít biết cảm xúc.   Trái tim con người hầu hết chỉ biết dành cảm xúc cho người yêu của mình.   Thưa rất đúng như vậy! Thường trái tim con người chỉ biết rung động trước người yêu, kế đến là dành cho gia đình, và những người rất thân thương như bằng hữu gặp nhau hằng ngày.

 Khi ta nhìn trái tim Chúa thì trái tim của Ngài luôn rực lửa.   Luôn nóng bỏng.   Luôn sôi sục và như muốn trào ra để trao ban cho tất cả nhân loại con Chúa.   Sao tôi lại bảo tội quá hay đau đớn quá Trái Tim của Chúa?.   Vì một đằng Chúa của chúng ta luôn muốn được ôm tất cả con cái của Ngài vào tận trong đáy của Trái Tim Rực Lửa cuồn cuộn sự Yêu Thương, nhưng một đằng thì con cái của Ngài lại tỏ ra sự thờ ơ và lạnh lùng.   Và rất cay đắng ở chỗ là Ngaì cho chúng ta sự ủ ấp và hạnh phúc một cách rất nhưng không.   Nhưng chúng ta vẫn cố tình tỏ lộ sự thờ ơ, rất vô tình, ngay cả phủ nhận rằng Ngài không có hiện diện trên trần gian này.  

 Rất nhiều khi tôi cũng cảm thấy Chúa thật lạ lùng! Người yêu nhân loại đến đỗi đã tạo dựng nên con người giống hệt hình ảnh của Chúa.   Chúa ban cho con người tất cả từ mọi sự được treo lơ lửng trên trời cao cho đến những thứ sinh linh thật nhỏ bé lúc nhúc trong lòng đất.   Chỉ cốt để cho sự sống của con người được sung mãn và dư đầy.   Con người của chúng ta mang tiếng là làm cha làm mẹ cũng chẳng cho con cái mình những gì gọi là tốt đẹp nhất trong suốt cuộc đời của chúng.   Chúng ta yêu con cái chúng ta cũng phải có điều kiện này nọ.   Học giỏi và ngoan ngoãn thì chúng con được thưởng, còn phá phách và làm biếng học thì chúng phải bị đòn hay có những hình phạt tương đương.   Và có phải đó là cách mà hầu hết các cha mẹ đã, đang, và sẽ luôn làm giống như thế?.   Còn Thiên Chúa của chúng ta thì sao?.  

 Chẳng một điều kiện nào gọi là tiên quyết cả! Vì có phải Chúa sợ con cái của Chúa chúng hết thảy sẽ phải mất linh hồn, nếu Chúa tỏ sự nghiêm khắc và sự thịnh nộ của Chúa đối với con người luôn sống trong tội lỗi?.   Chắc phải thế vì biết bao nhiêu lần sự thịnh nộ của Chúa đã làm con cái Người ra quá sợ hãi và như không có được Tự Do thật sự?.   Đó là những chuyện đã được xẩy ra trong thời Cựu Ước.   Và có phải đó là nguyên do chính mà Chúa Con được sinh xuống trần làm người?.   Chúa Cha đã muốn Con của Người sống gần với con người và chỉ có cách đó con người mới có sự thay đổi.   Chỉ có cách đó con người mới được hướng dẫn và dậy dỗ cho đúng cách là Tình Cảm luôn rung động con tim.   Là Tình Cảm luôn dẫn con người đến sự chia sẻ và biết cảm thông.   Sau cùng tình cảm sẽ luôn thay đổi được lòng người.   Có phải đó là tất cả sự mong ước của một Thiên Chúa Yêu Thương muốn dậy dỗ cho con người mà Chúa Con Giêsu là Gương Mẫu là gương soi cho toàn thể nhân loại chúng ta?.

 Tháng Sáu là tháng Trái Tim Chúa Giêsu, Giáo Hội muốn nhắc nhở tất cả  chúng ta hãy trở về để sống gần với Trái Tim Chúa.   Nhắc nhở chúng ta là đừng nên để trái tim của chúng ta ra nguội lạnh.   Vì khi trái tim của chúng ta ra nguội lạnh thì đồng thời linh hồn của chúng ta cũng sẽ rất lâm nguy.   Dù chúng ta có bận rộn, bôn ba, bộn bề thế nào trong cuộc sống, xin cho hết thảy chúng ta biết hướng về Trái Tim Chúa Giêsu, để được kín múc Tình Yêu Chúa và được nên giống Chúa.   Trái Tim Chúa là bình điện năng giúp chúng ta sống, sống cách lành mạnh.   Trái Tim Chúa là nguồn mạch của sự Yêu Thương.   Trái Tim Chúa là nơi cho chúng ta được Nương Tựa và được Ủi An.   Trái Tim Chúa luôn muốn Ôm Ấp chúng ta để được có sự sống sung mãn bây giờ và mãi mãi muôn đời sau.

 Nhất là xin Thánh Tâm Chúa ban cho gia đình chúng con luôn có Trái Tim nồng nàn và đầm ấm của Chúa.   Để gia đình chúng con luôn có sự thuận hòa.   Biết chấp nhận lẫn nhau dù tuổi tác có quá chênh lệch.   Chấp nhận lẫn nhau vì ý kiến có khác nhau trong sự suy nghĩ.   Biết nhường nhịn để hòa khí trong gia đình được êm thắm.   Biết làm gương cho các con để chúng tương lai biết dậy dỗ con cái và biết quý tình gia đình và coi trọng gia đình.   Vợ chồng luôn được tương kính như tân.   Anh chị em trong nhà biết trên biết dưới, biết thương yêu nhau.   Bởi gia đình là nguồn là nơi phát xuất Tình Yêu Thương phải không thưa Chúa?.   Thiếu Yêu Thương từ trong gia đình thì bản thân của người đó sẽ không giúp ích gì được cho ai ngoài chính họ.  

 Trái Tim Yêu Thương của Chúa Giêsu qua bao thời đại, vẫn giống như trong lòng của Núi Lửa.   Lửa Tình Yêu ấy ngàn năm vẫn không bao giờ nguội lạnh.    Lửa Yêu Thương ấy cũng sẽ mãi nung cháy trong trái tim những ai biết chạy đến Chúa kiếm tìm.   Hãy đến với Trái Tim Chúa để được nhận Lửa Yêu Thương! Từng ngày trong cuộc sống, để được chia sẻ đến những ai đang rất cần Lửa Yêu Thương ấy, mọi ngày cho đến tận thế.   Amen.

 ** Xin bấm vào mã số dưới đây để hát theo:

     http://www.youtube.com/watch?v=kBvBmdnFr7I

     (Trái Tim Chúa Giêsu)

 Y Tá Của Chúa,

Tuyết Mai

(06-10-12)

Lời Chân Thành Gởi Đến Quý Thầy

Lời Chân Thành Gởi Đến Quý Thầy

                                                                        Tác giả: Tuyết Mai

Nhân thời gian tĩnh tâm và khấn hứa, không gì tốt đẹp cho bằng tôi xin được chúc quý Thầy tràn đầy Ơn Chúa Thánh Thần xuống trên quý Thầy, để được mọi Ơn Đức, mà chính Ngài là Thầy và là Sư Phụ tốt lành và thánh thiện nhất, hướng dẫn, dìu dắt, an ủi, bao che, và phù trì cho quý Thầy, vì Ngài là Ngôi Ba Thiên Chúa.   Thật phải khi chúng ta là con cái Chúa, phải hiểu và phải Tin làm vậy!.   Vì Ngài cũng biểu tượng cho Tình Yêu của Thiên Chúa, mà không gì thương yêu quý Thầy cho bằng, vì muốn đi theo con đường Thánh Giá và thánh hiến cuộc sống của mình cho Chúa, hoàn toàn cho Chúa và cho tha nhân.   Quý Thầy có biết rằng, qua mọi chặng đường tu luyện, Chúa Thánh Thần đã luôn kề cận và thương yêu quý Thầy đến mực độ nào hay không?.   Hẳn quý Thầy hiện giờ đang cảm nghiệm tình yêu Thiên Chúa đang ngập lòng và trong tâm hồn của quý Thầy rồi!.

Tôi viết đôi dòng chữ chúc mừng quý Thầy như những người anh em tôi thật quý mến, mà hằng ngày tôi hằng cầu nguyện với Thiên Chúa và Mẹ Maria hiền mẫu của chúng ta, luôn ban cho Giáo Hội và cánh đồng Truyền Giáo, luôn được tăng trưởng theo nhân số, thêm thật nhiều ơn gọi.   Để cánh đồng Truyền Giáo Chúa đang thiếu rất nhiều Thợ Gặt trung thành có lòng xả thân vì biết xót xa cho những con người khốn cùng trên toàn cõi địa cầu.   Sở dĩ Chúa cần thật nhiều những tấm lòng nhiệt huyết và nhiệt thành như quý Thầy đây, là chỉ vì một lý do đơn thuần nhưng rất khó làm và khó thực hiện, là Chúa cần những tấm lòng Bác Ái, Yêu Thương, và Tin Mừng của Người được đến toàn cõi địa cầu.   Vì những con người khốn khổ, cần những người hiến thân và xả thân vì Chúa và tha nhân như quý Thầy đây mới có thể xây dựng Nước Chúa ngay trong lòng người và mọi nơi quý Thầy dẫm chân đến.

Ơn Chúa Thánh Thần thật toàn năng và Ngài không ngừng nghỉ để tác động mọi việc lành thánh và tốt lành cho nhân loại qua việc làm của quý Thầy ngay hiện tại và trong tương lai rất gần.   Quý Thầy là tương lai sáng láng mà dân Chúa rất cần đến quý Thầy, vì quý Thầy trong tương lai sẽ trở thành những vị mục tử tốt lành của Chúa Giêsu, một Thiên Chúa toàn năng vô cùng Yêu Thương.   Quý Thầy tương lai tất cả sẽ là những người đại diện một Chúa Giêsu rất sống động, rất thực, và rất tình người, để giúp một bàn tay xây dựng yêu thương, xây dựng một Giáo Hội tốt đẹp hơn, và thánh thiện hơn.

Có Ơn Chúa Thánh Thần, quý Thầy chỉ cần Xin Vâng, và cố gắng hết sức mình là đã cho bao nhiêu công ích, bao nhiêu thiện chí, và bao nhiêu công sức của mình, trong cuộc sống hiện tại và hằng ngày của quý Thầy.   Vì có phải Chúa đang nuôi dưỡng quý Thầy hằng ngày đấy không?.   Không gì có thể làm quý Thầy chùn bước hay lo lắng sợ sệt khi có Ơn Chúa Thánh Thần luôn bên cạnh và cùng đồng hành với quý Thầy!.   Vâng, có được Ơn Chúa Thánh Thần sẽ giúp quý Thầy lướt thắng mọi cạm bẫy và thú vui thế trần có tính cách phá hoại và tội lỗi.   Nhất là luôn hòa mình, vui vẻ, hiệp nhất, trung tín, hoan lạc, nhịn nhục, kiên nhẫn chịu đựng, luôn nghe lời dậy dỗ khuyên răn của đấng bậc Bề Trên.   Vâng Lời là chủ yếu của các chủng sinh.   Thiếu đức Vâng Lời, đó là điểm yếu và cho các chủng sinh nhận định được, cuộc sống tu trì không xứng hợp với mình.   Nên chóng quyết định đi ra để không tốn thêm thời giờ và tiền bạc của nhà dòng, đó là sự thật!.

Biết bao nhiêu thế kỷ đã chứng minh cho chúng ta thấy rằng vì thiếu sự Tin Tưởng, tôn kính các bậc Bề Trên của mình, mà đã làm cho Giáo Hội bao nhiêu thời đại bị điêu đứng và ngay cả đang xẩy ra trong Giáo Hội hôm nay.   Đừng Sợ, là tiếng nói oai hùng và dũng cảm nhất mà Chúa Thánh Thần ban cho quý Thầy, có Ngài bên cạnh thì hùm, beo, sói, rắn rết, và ngay cả quỷ dữ, quý Thầy cũng coi như không.   Có Ơn Chúa Thánh Thần là Ơn mà từ Trời đến, ban cho quý Thầy dụng cụ thiêng liêng nhất, có thể vượt qua mọi gian lao khổ cực và tiến đến một Lý Tưởng Cao Đẹp nhất cho Nước Trời và cho Đời.  

Cầu xin Chúa Thánh Thần giúp cho quý Thầy nhận định được mọi điều và mọi sự trong ánh mắt và sự khôn ngoan của Người.   Nhất là quý Thầy sẽ phải tránh né mọi điều được coi là phân tán, chia rẽ, mất lòng mọi người, đem lòng ích kỷ của mình mà lập phe phái chống đối lại mọi phẩm trật là những vị Bề Trên của mình, là Điều và là sự việc đi ngược lại sự dậy dỗ của Thiên Chúa và Luật của Người.   Các con hãy cứ dấu này (Yêu Thương) sẽ làm cho dân ngoại họ biết các con là con cái của Thầy.

Hy vọng đôi lời chân tình của tôi qua Ơn Chúa Thánh Thần, giúp quý Thầy thấy rõ được con đường trước mặt là Chính Lộ và là con đường duy nhất để theo Bước Chân Yêu Thương của Chúa Giêsu.   Chúc quý Thầy có những ngày tĩnh tâm thật bình an trong tình yêu hải hà của Ba Ngôi Thiên Chúa và Mẹ Maria Hiền Mẫu của toàn thể Giáo Hội.

 ** Xin bấm vào mã số dưới đây để hát theo:

     http://www.youtube.com/watch?v=ulCimejZysU

     (Chúa Thánh Thần Tình Yêu Muôn Đời)

Y Tá Của Chúa,

Tuyết Mai

Thiên Chúa Ba Ngôi Tình Yêu Muôn Đời

Thiên Chúa Ba Ngôi Tình Yêu Muôn Đời
(Lễ Chúa Ba Ngôi)                          

                                                                          tác giả: Tuyết Mai

 Tôi không biết trong số nhiều anh chị em nào có đứa con hư hỏng, bê tha, bỏ nhà ra đi thật lâu, nay xem được trên báo lời đăng của cha mẹ, mong con trở về đoàn tụ cùng gia đình sẽ nghĩ ngợi như thế nào?.   Khi đọc được trên báo lời hồi âm của cậu ấm hay của cô công chúa như sau: Con tên Trần V. A hay Trần T. Thắm, nếu cha mẹ muốn con trở về phải hội đủ số điều kiện như sau: Phải cho một căn nhà trên tỉnh, một số tiền sẵn trong trương mục, không được dính líu hay có ý kiến gì trên cuộc đời của cô hay cậu, vì đã trưởng thành rồi!.   Nhất là phải để cho cô cậu có tự do không được cấm đoán, v.v…, nếu có thể thì thỉnh thoảng sẽ đến thăm ông bà một ngày cuối tuần để phụ giúp cắt cỏ hay công việc vặt trong nhà hay chở dùm đi mua bán chi đó!.

Anh chị em nghĩ sao khi có những đứa con hư hỏng như thế?.   Tấm lòng chúng đối xử với cha mẹ không một chút tình thương hay một chút tình cảm cho dù suốt cả cuộc đời cực khổ bôn ba cũng vì chúng.   Thưa có phải đau lòng lắm khi đọc được những dòng chữ như thế trên báo hay không?.   Thưa có phải những lời lẽ như thế sẽ làm mất mặt cha mẹ biết là bao đối với những người thân quen với cha mẹ của chúng không?. Nhưng tình thương của cha mẹ thì luôn bao la và như biển khơi rộng lớn ngoài đại dương.

 Con cái bỏ nhà ra đi không một lời từ giã, ăn cắp của cha mẹ một số nữ trang, tiền mặt, và đồ cổ trong nhà. Căn nhà vắng đi hình bóng và tiếng nói của cậu ấm hay của cô công chúa, cũng làm cho hai ông bà buồn bã và cô đơn vô cùng. Nhưng chờ mãi chờ hoài người con ấy vẫn mờ mịt tận phương trời nào??.   Không một lá thư, không một dấu tích là người con ấy đã trôi dạt phương trời nào???.

Có những chuyện xẩy ra ở trên đời này thiết tưởng không bao giờ có xẩy ra, nhưng trên thực tế thì có rất nhiều chuyện bi đát có thật xẩy ra hằng ngày chung quanh chúng ta đấy chứ!.   Nhưng vì không phải chuyện của mình nên cũng phải làm lơ để hàng xóm không nghĩ rằng mình nhiều chuyện hay soi mói chuyện đời tư của người ta.   Nhưng thực sự ra chúng ta không muốn nghe cũng không tránh được, vì nhà thì sát vách nhau, một tiếng nói lớn cũng còn nghe được, hà huống gì cái cảnh xô xát nhau hằng ngày mà lại không nghe và không biết ư?.    Nên chuyện gia đình giữa cha mẹ, con cái, chị em, bất đồng là chuyện thường cho mọi gia đình, chỉ khác nhau cách cư xử với nhau mà thôi phải không thưa anh chị em?.

 Nhưng chuyện người con hoang đàng bỏ nhà đi thật lâu phiêu bạt nơi nào cũng làm cho gia đình ấy từ cha mẹ cho đến anh chị em, cũng cảm thấy nhớ nhung nhung nhớ.   Rất muốn biết đứa con hay anh chị em của mình ngày nay lớn bộn như thế nào rồi?.    Hy vọng lắm một ngày rất gần thì người con này sẽ ân hận biết lỗi mà trở về cùng gia đình, để tình yêu thương gia đình lúc bấy giờ mới được gọi là đầy đủ. Vâng, ngay cả đứa con hoang đàng ấy vẫn còn ngang ngược và vẫn còn mất dậy, nhưng nếu để có sự lựa chọn thì chắc hẳn người cha mẹ vẫn mong muốn đứa con mình trở về sống chung dưới một mái nhà thì hơn, vì dẫu sao nó cũng mang dòng máu mủ của người cha và trong sự banh da xẻ thịt của người mẹ, mang con con dạ suốt 9 tháng 10 ngày, bao nhiêu là tình thương của cả cha lẫn mẹ mới có được đứa con chào đời.

Suy luận ra được như thế, và để có được kinh nghiệm như thế, chúng ta mới hiểu được tình thương bao la hải hà của Thiên Chúa Ba Ngôi đối với con cái nhân loại trần gian như thế nào?.    Có phải con cái trần gian hầu hết là những đứa con hoang đàng hay không?.   Có phải hầu hết con cái trần gian đối xử với Thiên Chúa Ba Ngôi không khác nào như Ông Thần Đèn Aladdin?.    Cả đời các con sống luôn xa cách tình yêu thương của Thiên Chúa, không thích ràng buộc bởi luật lệ, không thích nghe những Lời bổ ích, không thích làm người con tốt, một chỉ phung phí tiền của, sức lực, lao vào cuộc sống bê tha, mê muội với những cơn mê thú tục trần, đắm đuối vào những nơi đem linh hồn chúng ta vào cõi tối tăm muôn đời?.   

 Biết thế nhưng vẫn không muốn rời xa cuộc sống của mờ mờ ảo ảo, không thực ấy!.   Bởi chúng ta là những con người yếu đuối và bạc nhược, không chịu nổi trách nhiệm, không cáng đáng nổi những bổn phận rất tầm thường, không chịu đựng được những cực khổ, nên chịu đem thân xác và linh hồn của mình, đến những nơi mà chủ của chúng là quỷ dữ, đội lốt người ta để mê hoặc những con người khờ dại này cho đến khi, đã quá trễ???.

Có phải con người của chúng ta thỉnh thoảng có những lúc cầu nguyện với Thiên Chúa, nếu thâu âm những lời chúng ta cầu xin, và những lời chúng ta trao đổi với Chúa là nếu Chúa ban cho chúng con được được điều này hay được điều kia. … thì chúng con mới sẽ cố gắng siêng năng đi lễ hơn, thì chúng con mới sẽ hứa đọc kinh Mân Côi vào mỗi chiều thứ sáu, thì chúng con mới sẽ hứa cho tiền người nghèo khổ nhiều hơn, chúng con sẽ, và sẽ,. ……. hay không?.

Buồn cho Chúa quá phải không thưa anh chị em?.   Chúa nào phải là Ông Thần Đèn, để chúng ta cứ lấy đèn ra mà chà xát mà xin xỏ cho được hết cái nọ đến cái kia?.   Chúa nào phải để chúng ta lợi dụng Ngài?.   Chúa nào phải để chúng ta quay lưng đi khi Ngài không ban phát những điều chẳng tốt lành chúng ta xin và phải nghe những lời ta thán là Chúa chẳng linh?.   Chúa nào phải là nô lệ của chúng ta?.   Chúa nào mà chúng ta lại dám làm thế khi Ngài thẳng tay giáng phạt chúng ta?.   Chúa nào mà lại để cho con cái quá hỗn xược như thế?.

 Ấy thế mà hầu hết chúng ta đều đối xử với Người như thế! Thưa vì sao???.   Có phải vì chúng ta quá ỷ y và lợi dụng tình yêu thương của Người?.   Thưa có phải vì chúng ta lợi dụng Chúa một lần đã treo Ngài trên Thánh Giá, nghĩ rằng chúng ta vẫn có thể đối xử với Ngài như thế mà vẫn được Chúa yêu thương và cho lên Thiên Đàng chung hưởng hạnh phúc muôn đời bên Ngài cách dễ dàng?.   Nếu chúng ta suy nghĩ thế thì có phải chúng ta quá ư là mê muội hay không.   Nước Trời nào mà lại dễ dàng như thế?.   Nước Trời nào mà phạm 10 điều răn cũng được lên Trời ư?.   Nước Trời nào mà ai cũng tìm được thì Chúa lại chẳng xuống trần làm người phàm, sinh ra trong hang lừa trong mùa đông giá lạnh mà làm gì?.   Lớn lên mang một thân xác như con người, làm lụng như con người, cực khổ như con người, bỏ suốt 3 năm trời đi rao giảng về Nước Thiên Chúa, chịu khổ hình, và mai táng.

Cả một công trình Cứu Độ của Thiên Chúa là để dậy dỗ tất cả con cái nhân loại của Người trên thế trần là tìm về Quê Trời. Thiên Chúa quả cực khổ với con người biết là bao nhiêu. Chúng ta hãy mở to đôi mắt mà nhìn xem, Thiên Chúa Ba Ngôi, Người toàn năng, uy quyền như thế nào, mọi sự đều do Người tác tạo và tạo thành, cũng là vì yêu thương con người. Người yêu thương con người, nên tác tạo mọi thứ tinh tú, vệ tinh, hành tinh, không gian, vũ trụ, và mọi thứ trong đó, và Người gọi chúng là Trời. Tiếp theo Ngài đã tạo dựng mọi thứ trong trái đất có nước, con người, thú vật, cây cỏ thực vật, và mọi sinh linh, và Người gọi nó là Trái Đất. Nhưng Thiên Chúa đã vì chúng ta mà Người cũng đã phải khổ sở để chịu đựng chúng ta, không biết cho tới bao giờ thì Người sẽ không chịu nổi nữa sự lợi dụng và bê tha tội lỗi đó của cả thảy chúng ta?.

Kính Lậy Thiên Chúa Cha, Chúa Con, và Chúa Thánh Thần!
Ba Ngôi Thiên Chúa của cả vũ trụ trên trời và dưới đất
Hằng có hằng trị hằng vinh hiển muôn đời
Toàn thể tạo vật chúng con cùng cúi đầu cung nghinh chúc tụng
Ca khen: Vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế Thiên Chúa Ba Ngôi
Chúc tụng Thiên Chúa: Với vạn thứ tiếng của ngôn ngữ khác nhau
Nhưng tất cả đều tạo thành một âm điệu một tấm lòng
Ca khen: Một Thiên Chúa Đấng thương yêu Đấng tạo thành
Người thương yêu tất cả con người trong mọi tạo vật
Nên đã ban cho linh hồn con người sẽ được sống muôn đời
Sẽ mãi mãi không bao giờ chết bị hủy diệt
Sẽ đời đời sống cạnh Thiên Chúa Ba Ngôi
Đó là ý muốn từ thuở ban đầu của Thiên Chúa Cha
Hằng mong cho tất cả con cái của Người được vậy!
Vì Thiên Chúa Ba Ngôi Người là Tình Yêu muôn thuở muôn đời. Amen.

 ** Xin bấm vào mã số dưới đây để hát theo:

     http://www.youtube.com/watch?v=GRXVWFARZug

    (Đấng Cứu Tinh)

 Y Tá của Chúa,

Tuyết Mai

Sự Thúc Đẩy Của Ơn Chúa Thánh Thần

Sự Thúc Đẩy Của Ơn Chúa Thánh Thần


tác giả : Tuyết Mai

Ai trong chúng ta nhận biết mình được tràn đầy ơn Chúa Thánh Thần, đều được Ngài tỏ dấu cho biết, tìm cơ hội báo cho chúng ta biết, việc Ngài muốn chúng ta làm, theo Thánh Ý Thiên Chúa. Những dấu chỉ sơ khai mà chúng ta rất dễ nhận biết là trong con người của chúng ta có sự thay đổi, có thêm sức mạnh hay được gọi là thần khí, sức chịu đựng và nhịn nhục nhiều hơn trước.   

 Làm được những việc phi thường mà trước kia chúng ta không thể nào tự mình làm được. Tình yêu đối với Thiên Chúa được tỏ ra thắm thiết hơn, trò chuyện tâm tình với Ngài nhiều hơn, đúng đắn và có chiều sâu hơn, biết sợ phạm tội mất lòng Chúa.   Khiêm nhường hơn, cảm thấy tiền của thế trần không phải là cứu cánh và cho ta hạnh phúc đích thật.   Không bon chen tranh dành, sống mật thiết và liên kết với tình Ngài nhiều hơn, dù cuộc đời ngày qua ngày có cho ta nhiều muộn phiền nhưng biết phó dâng và tìm bình an trong tình yêu của Ngài là thiết yếu.

Tình yêu đối với tha nhân, cũng thay đổi rất nhiều trong con mắt, môi miệng, sự va chạm, và trái tim biết chạnh lòng thương khi thấy anh chị em đói khổ. Cuộc sống được thay đổi theo chiều hướng tốt lành, không thích bon chen, không thích phô trương, luôn hạnh phúc dù hoàn cảnh có đen tối như thế nào!.   Biết tin tưởng vào Chúa nhiều hơn. Quyết tâm tìm Nước Thiên Đàng. Đem bình an của Chúa đến khắp mọi nơi. Đem khả năng Chúa ban đến cho người khác để tìm lợi ích cho linh hồn hơn là tấm thân hay chết này được sung sướng.

 Hãm mình để chuộc tội lỗi nhiều hơn theo rất nhiều hình thức. Biết so sánh và bắt chước gương nhân đức tốt lành của các Thánh. Biết hy sinh cho người khác ở rất nhiều hình thức, từ nhịn lời ăn tiếng nói, cho đến nhịn và chịu đựng những lời nói cay đắng có ý nhục mạ, sỉ vả, hạ nhục, trước mặt người khác. Biết dâng mọi sự để cầu nguyện cho tất cả những ai còn sống hay đã qua đời những lợi ích mà chính họ không làm được, như gương nhân đức của Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu vậy!.    Nhưng trọng yếu nhất vẫn là sự cầu nguyện. Có rất nhiều hình thức để chúng ta cầu nguyện. Chúng ta có thể đọc kinh Mân Côi.

 Nếu không có thể đọc kinh được như những người bệnh nằm trong nhà thương hay tại gia thì chúng ta mở máy cho họ nghe. Cảm ơn thời buổi văn minh, tất cả các loại kinh, Phúc Âm Lời Chúa, Thánh Ca, 14 chặng đàng Thánh Giá. … đều có thể thâu âm và đem vào phòng cho họ nghe được mà không làm phiền những ai nằm hay ở gần. Giúp họ luôn luôn nghĩ đến Chúa mà không để thời gian trống trải không có âm thanh, dễ làm cho họ cảm thấy sợ và trống vắng Chúa.

 Đây cũng là hình thức giúp cho những ai làm biếng đọc kinh. Cầu nguyện cách hữu hiệu khác nữa nếu chúng ta làm biếng, là nghe Thánh Ca, nhờ nhạc mà chúng ta dễ hướng lòng lên với Chúa. Cầu nguyện bất kể nơi nào là nói chuyện hay tâm tình cùng Chúa, y như chúng ta thấy những người bây giờ miệng lúc nào cũng lẩm bẩm nói chuyện một mình trên phôn di động. Nếu quen và siêng năng cầu nguyện nếu chúng ta có phòng riêng thì rất tốt, giúp cho chúng ta như nói chuyện thẳng với Chúa hay Đức Mẹ Maria Mẹ Thiên Chúa.

Sau cùng hình thức cầu nguyện nào cũng giúp cho chúng ta đến với Thiên Chúa, nhưng quan trọng không kém với sự cầu nguyện là làm việc bác ái. Bởi nếu chúng ta yêu anh chị em mình qua môi miệng thì chẳng ích gì cho linh hồn của chúng ta cả!.   Bởi có phải hầu hết những điều chúng ta cầu nguyện như là những lời xin xỏ và đợi lâu không thấy có kết quả, chúng ta sẽ rất dễ nản lòng?.   Sự hướng lên Trời của chúng ta cần rất nhiều ơn Chúa Thánh Thần. Rất quan trọng là chúng ta phải để ý đến ơn của Ngài và sự thúc dục của Ngài.   Đôi khi chúng ta yêu Chúa trên môi trên miệng, lại để cho mọi thứ vật chất thế gian quyến rũ, bận lòng, đeo đuổi, thì rốt cuộc ơn Chúa Thánh Thần đã bị những thứ chóng qua mau tàn, ngăn cản con đường Lên Trời của chúng ta.

Ai có được ơn Chúa Thánh Thần dễ nhận biết lắm! Con người cũ của họ như đã được Chúa Thánh Thần thánh hóa, gội rửa, nên không còn lòng tham lam như con người cũ nữa!.   Những gì gian manh lừa dối, hoàn toàn không còn nữa!.   Khi xưa chúng ta làm gì cũng gian xảo, lừa đảo, ăn gian nói dối, thì luôn tìm cớ để tránh tội, để lương tâm chúng ta bớt ra nặng nề. Nào là lậy Chúa, chung quanh chúng con ai sao thì con vậy!.   Ngay thẳng quá thì chúng con chẳng có miếng cơm mà ăn. Rồi thì ngay thẳng quá tốt lành quá thì họ bảo chúng con là làm ăn khờ dại thì lấy gì mà ăn mà trả nợ nần??.

 Cân lượng buôn bán thì không bao giờ và không ai làm ăn cho đúng mức, đúng lượng, và đúng với lương tâm. Đồ giả thì bảo khách hàng là đồ thật. Rượu thì pha nước cho thật nhiều. Đại khái là chúng ta buôn bán một cách không trung thực, để chủ đích là làm giầu nhanh chóng, làm hại anh chị em mà không cần biết tác hại có thể dẫn đến sự chết, nhưng miễn sao vơ tiền vào túi cho thật nhiều là được. Làm chứng gian, và mọi hình thức gian dối.

Điển hình nhất chúng ta thấy Thánh Phaolô của chúng ta khi được ơn Chúa Thánh Thần biến đổi, thì ngài từ con người năng nổ và dữ dằn, đã trở thành một môn đệ thật tốt lành của Thiên Chúa. Ngài đã từ bỏ mọi sự xấu xa ngài làm trước đây là bắt bớ, đánh đập, hành hạ, xử trảm những ai đi theo Chúa Giêsu, để sống một đời còn lại thật thánh thiện thật an lành. Thân xác và linh hồn của ngài từ đó đã hiến dâng trọn vẹn cho Thiên Chúa và xin được theo thánh Ý của Chúa cho đến hơi thở tàn của ngài. Ngay cả ngài biết cái chết của ngài ra sao, nhưng vẫn cương quyết một lòng chấp nhận mà đi theo con đường thập giá của Chúa Giêsu là con đường đau khổ và đầy gian truân, để đến được với Ba Ngôi Thiên Chúa trong vinh quang trên Nước Thiên Đàng hạnh phúc muôn đời.
Có nhiều khi chúng ta cứ tưởng rằng Chúa xa tránh chúng ta, nhưng thực sự là ơn của Chúa luôn dồi dào ban phát, nhưng vì chúng ta không đón nhận đấy mà thôi!.   Vì chúng ta đã quá bận rộn với công ăn việc làm, với những bổn phận cơm áo, mà quên dành thời giờ cho Chúa, chỉ khi nào sức của chúng ta ra kiệt quệ, ra tàn tạ, ra vô dụng, thì chỉ khi ấy chúng ta mới chạy đến Chúa mà thôi! Thưa có phải không anh chị em???.

 Vâng, đến phút chót ấy tình Ngài vẫn luôn ban phát, nhưng đôi khi chúng ta cũng chưa mở cửa để đón nhận hồng ân của Ngài, bởi chúng ta vẫn chưa muốn đi theo Chúa về đến cõi hạnh phúc muôn đời. Vì lý do riêng tư nào đó mà chúng ta vẫn muốn níu kéo, muốn được sống nữa, sống hoài trên cõi đời trần tục này!.   Cho đến ở giây phút chót, chúng ta đã quá trễ để dọn lòng, dọn tư tưởng, dọn linh hồn để đón Chúa trong tâm hồn và cõi lòng của chúng ta.   Ấy là vì tất cả chúng ta tham lam, chứ không phải tình Ngài không hằng ban phát, nhưng tại vì chúng ta từ chối Ngài, ngay cả trong giờ lâm tử. Amen.

 ** Xin bấm vào mã số dưới đây để hát theo:

     http://www.youtube.com/watch?v=DqwsvMjF-C0

     (Vui Vẻ, Yêu Đời, Hồng Ân Chúa Ban)

 Y Tá của Chúa,

Tuyết Mai

Xin Chúa Cho Được Bình Thường

Xin Chúa Cho Được Bình Thường

tác giả: Tuyết Mai

 Ai trong chúng ta ngày nào cũng biết và nhận ra Thiên Chúa hiện hữu trong tất cả những gì quanh mình, thì đều cảm tạ Chúa là chúng ta còn rất bình thường và cũng chỉ mong cho cuộc sống ngày qua ngày trôi qua cũng chỉ được bình thường như thế thì còn hơn cả đủ, thưa anh chị em!.   Vì có phải nếu chúng ta suy nghĩ thử xem dù là việc nhỏ nhất nếu chúng không được bình thường, thì thật tình mà nói dù nó có nhỏ thế nào, cũng ảnh hưởng trên chúng ta.   Ảnh hưởng như thế nào ư?.   Vâng, cái sự bất bình thường ấy trước nhất cũng sẽ làm quấy động trong sự suy nghĩ hay trong sự hành động của chúng ta.

 Giả dụ như chúng ta là người ghiền cà phê chẳng hạn, sáng nào cũng phải làm một ly cà phê uống cho ấm bụng trước khi đi làm, hay phải có một bình thủy cà phê mang theo mà uống dần trong công sở.   Nhưng thưa hỡi ôi thay, khi chúng ta chỉ tìm thấy cái bình không mà thôi!.   Thế có phải cái thường nhật thật nhỏ mọn ấy, cũng đã làm cho chúng ta bị xáo trộn tinh thần suốt cả một buổi sáng hay không?.   Hay ai có thói quen sáng nào dậy cũng phải đi tắm cho mát mẻ, sạch sẽ thơm tho, để đến sở làm mà hỡi ôi cái bình xà bông gội đầu nó hết sạch; thế có làm cho chúng ta khó chịu hay không?.   Rồi thì ai ưa thích ánh sáng mặt trời để đón nhận cả một ngày cho chúng ta sinh khí sống, mà hỡi ôi sáng nay bầu trời cứ sám xịt mà lại còn có vẻ hăm he cho chúng ta ít nhất một trận mưa trong ngày, thế có làm cho chúng ta cảm thấy rất khó chịu hay không?.  

 Thưa rằng phải có ảnh hưởng ít nhiều tùy theo sự ứng xử của từng người, xem những chuyện trên là nhỏ hay to!.   Nếu chúng ta có tinh thần thoải mái, biết quẳng gánh lo đi để mà sống, biết thích nghi và chấp nhận với hoàn cảnh, biết tự giảm những cơn nóng giận của mình, và biết nghĩ cho anh chị em; tôi thiết nghĩ bấy nhiêu cũng giúp cho chúng ta được bình thường để sống cho qua từng ngày.   Mà muốn được cho rất bình thường cho con người và tinh thần của chúng ta, chắc hẳn chúng ta cũng phải có cách hay phương thế nào đó giúp chúng ta được thoải mái chứ!.  

 Ngoài tinh thần kính Chúa và yêu người ra chúng ta cũng phải biết phân chia thời giờ ra, để giúp cho con người của chúng ta có được thoải mái.   Có phải khi chúng ta thoải mái thì mọi người và mọi việc đều được nhờ, kết quả luôn trở nên tốt, và sự hành xử của chúng ta cũng luôn nhã nhặn và nhẹ nhàng.   Trong cuộc sống của chúng ta ngày qua ngày, phải công nhận rằng chúng ta luôn cần sinh lực và sinh khí từ Trên.   Có nghĩa chúng ta phải luôn có Chúa trong cuộc đời.   Người là Đầu của mọi thứ chúng ta cần hằng ngày.   Người là trung tâm điểm để chúng ta luôn biết thế nào là quá lố bịch trên chính mình và trên anh chị em của mình.   Người là mẫu gương để chúng ta bắt chước theo để cái Tôi của chúng ta phải biết giới hạn.   Nếu chúng ta biết sống ở trong Người và để Người sống ở trong chúng ta, thì nhất định Chúa sẽ luôn giúp chúng ta được bình thường.   Chứ huống gì những chuyện nhỏ nhặt mà không ai là không gặp thưa có phải?.

 Nhưng thưa nếu chuyện nhỏ nhặt mà chúng ta gặp phải từng ngày một, trong cuộc sống của chúng ta, thì đó có là quá nhỏ hay không thưa anh chị em? Nhưng nếu đụng đến sức khỏe của chúng ta thì sao?.   Thưa có còn cho nó là chuyện nhỏ nữa hay không?.   Bây giờ tôi mới hiểu thật rõ sao một con người lại có thể có những hành động, ăn nói thô lỗ, và lỗ mãn như vậy?.   Có phải rất nhiều khi chúng ta ai cũng cho mình là hay nhất, lịch sự nhất, là giỏi chịu đựng nhất, là hành xử tốt đẹp nhất, so với mọi người??.  

 Tôi có hai bà chị lớn, bà kế thì bệnh nhiều hơn bà cả, và thường tôi hạp với bà chị kế hơn, vì tôi sống với chị nhiều hơn và vì thế tôi hiểu bà nhiều hơn.   Trước đây không lâu vì sức khỏe của tôi còn ở mức bình thường.   Có nghĩa tuy có rất nhiều căng thẳng trong cuộc sống phải va chạm với người cùng trong trung tâm nơi tôi làm việc.   Nhưng trong cuộc sống mà gạo châu củi quế, thì ai tránh được chuyện căng thẳng hằng ngày, thưa có phải?.   Nhưng nay vì sức khỏe yếu kém của tôi, nên tôi mới phải xin nghỉ việc mà ở nhà dưỡng bệnh “stress”, chắc cũng phải một thời gian dài.

 Vì chị em ở cách xa nhau và nhà ai cũng có chuyện bận rộn để lo, nhất là chị kế của tôi bây giờ cũng giúp con lo cho các cháu nhỏ.   Tuy không nhiều nhưng cũng phải giúp chút đỉnh trông các cháu khi sức khỏe của chị cũng chẳng tốt lành gì.   Nằm nhiều hơn là ngồi và đứng.   Tôi cứ tưởng là tôi sẽ giúp chị tôi bằng cách cho chị xin hai lỗ tai để mà cởi bỏ nỗi niềm, hay giúp chị vơi đi mọi căng thẳng hay nỗi lo lắng, nếu có.   Nhưng rồi …. Sự thật thì tôi không có thể giúp chị tôi bằng cách đó nữa!.   Hằng ngày tôi đã phải chịu hành xác của tôi là cố gắng lắm để cho ông nhà tôi, trút bầu tâm sự, hầu hết nỗi lo lắng của ông sợ rồi sẽ bị mù hai con mắt.   Trong khi sức khỏe yếu kém của tôi thì ai giãi bày dùm đây!???.  

 Sự Bình Thường tôi muốn nói ở đây thưa anh chị em là biết lo lắng cho sức khỏe của mình, để rồi có khỏe, có thoải mái, mới giúp người và giúp đời cho được.   Và rồi bây giờ tôi mới hiểu được ra rằng tại sao những người chăm lo cho người bệnh được như các sơ họ phải có trái tim giống Chúa.   Và rồi bây giờ tôi cũng mới hiểu được là tại sao những người họ mang bệnh mà họ khó thương đến như vậy?.   Từ lời ăn tiếng nói của họ cũng ra cọc cằn, cắn đắng khó hiểu, đối xử với người mà hằng ngày phải lo cho họ.   Từng muỗng cơm muỗng canh, hay từng thìa thuốc, và v.v.v……

 Ai trong chúng ta cũng phải công nhận cuộc sống từng ngày trải qua, không phải là dễ dàng, và không phải là Thiên Đàng.   Ai trong chúng ta cũng có nhiều ngày trở nên rất khó thương và dữ dằn.   Có rất nhiều ngày mà không ai muốn lại gần chúng ta, mà rồi tại sao chúng ta lại hỏi những câu rất là ngây ngô và ngớ ngẩn như tôi đã làm gì mà “nó” ghét tôi và không thèm trả lời tôi một chữ chứ?.   Rồi thì chính mình đã không ngộ ra là tại sao người ta lại đối xử với “Tôi” không tốt đẹp?.   Mà không tự hỏi chính mình, thì sẽ tìm ra lý do.

 Cuộc đời thật đẹp đẽ thật đáng sống sao khi chúng ta còn biết nhìn thiên nhiên và thấy được vẻ đẹp của chúng.   Còn thấy được Thiên Chúa hiện hữu.   Còn thấy được nhờ anh chị em mà chúng ta thấy cuộc đời thật dễ thương làm sao!.   Vì ai trong chúng ta cũng có ngày thật dễ thương và cũng có ngày thật khó ở!.   Vì ai lại muốn sống một mình trên côn đảo, không một tiếng người, không một người vãng lai? Có phải dù chúng ta sống cạnh nhau chửi nhau như mổ bò nhưng thà sống thế mà chúng ta vẫn cảm thấy có người giống ta?.

 Vâng, Bình Thường của từng ngày sống trên thế gian của con người có phải là thế và chỉ có thế?.    Tốt nhất, hữu hiệu nhất, và ích lợi cho chúng ta nhất là hãy luôn cất lên bài ca “Cảm tạ Chúa đi …. Cảm tạ Chúa đi !!!!”.

 ** Xin bấm vào mã số dưới đây để hát theo:

     http://www.youtube.com/watch?v=CILVKqh7urQ

     (Cảm Tạ Chúa Đến Muôn Đời)                

 Y Tá của Chúa,

Tuyết Mai

(05-23-12)

Nỗi Lo Lắng Của Bậc Cha Mẹ

Nỗi Lo Lắng Của Bậc Cha Mẹ
Về Việc Sống Và Giữ Đạo Của Các Con
                                                                                                                 Tuyết Mai
 Chiều hôm qua con gái thứ hai của chúng tôi đã dọn đồ đạc từ trường mà trở về nhà ở, trong suốt mùa hè này!.   Sau bữa cơm đạm bạc của một buổi tối, trong lúc cả nhà loay hoay người một tay phụ tôi trong nhà bếp, thì hai vợ chồng chúng tôi bàn xem ngày thứ Bẩy có thể cả nhà đi nhà thờ cùng một giờ có được không?.   Con gái lớn thì nạy lý do chiều tối mai cháu phải làm việc vì đã lên (schedule) danh sách của tuần.   Còn con gái kế thì bảo nó có việc quan trọng phải làm chiều tối mai và cũng đã có trong (schedule) sự dự định và đã nằm trong chương trình của cháu.   Còn lại thằng con trai út của chúng tôi cũng không lấy gì là hồ hởi cả, vì phải đi chơi mà về sớm hơn để đi lễ với bố mẹ.   Giờ sau cùng nó cũng nạy lý do để đi Lễ qua ngày Chúa Nhật và đi một mình.
 
Gia đình chúng tôi thường chẳng đi chung Lễ, mà chia ra thành hai ngày khác nhau.   Chúng nó thì rất thường đi lễ ngày Chúa Nhật, nhưng vì cứ tưởng ngày thứ Bẩy các con có thời giờ, cả nhà đi lễ chung cho vui nhất là có con gái kế mới trở về nhà.   Gia đình nào có con cái lớn, đủ lông đủ cánh, có công ăn việc làm, thường chúng hết thảy cứ tưởng là chúng có đủ trí khôn để mà biết sống và biết giữ đạo.   Nhất là trong xã hội của thời buổi ngày hôm nay.   Điều này tôi xin đính chính lại, là tất cả chúng ta ai đã ở trong cái tuổi này, cũng đều tưởng là mình hay, tài giỏi, và tự biết lo cho chính mình và linh hồn của mình.   Có phải chúng ta đã ở trong cái tuổi của các con hiện giờ hay không?.   Nếu nghĩ lại suốt cả cuộc đời của chúng ta, ai đã hơn các con của mình?.   Thưa chắc cũng đếm trên đầu ngón tay, thưa có phải?.   Chúng ta hầu hết cũng chẳng hay ho gì hơn chúng bây giờ?.
 
Nhưng sau bao nhiêu năm từng trải kinh nghiệm sống, lên voi xuống chó, đua đòi, bon chen, và giành dựt, nay thấm mệt và biết tìm tới Chúa là Nơi cho chúng ta Nương Tựa, Đỡ Nâng, và Ủi An.   Biết tìm đến Chúa để hưởng bao Hồng Ân là sự Bình An của Người, ban trên chúng ta hằng ngày mà hiếm người biết để trân quý và để kín múc.   Nghĩ lại cuộc đời của mình, mới biết sợ cho các con của mình.   Chúng nó còn trẻ người non dạ quá! Nhiều thứ trên đời chúng chưa được thử qua!.   Còn rất nhiều những cám dỗ mà còn nằm trong sự ước mơ của chúng.  
 
Như được trở thành minh tinh màn ảnh, người mẫu, ca sĩ, nghệ sĩ nổi tiếng của thời đại.   Nào là chúng tương lai còn mịt mù chưa thấy gì là sáng lạn và đường đời còn rất dài, cho nên chúng nghĩ rằng chúng phải hưởng những gì chúng có ngay đang bây giờ.   Thưa những gì chúng suy nghĩ có sai quấy không, khi mà chung quanh chúng ai cũng nghĩ và làm như chúng, có khi lại còn làm tệ hại hơn chúng nhiều???.   Như nhẹ thì trộm cắp tiền của cha mẹ hay của anh chị em chúng.   Nặng hơn nữa thì vào tiệm mà lấy trộm đồ để mua thuốc phiện hay chung sống với băng đảng.   Bậc làm cha mẹ tôi thiết nghĩ ai cũng có rất nhiều nỗi lo lắng vì chúng con đang ở tuổi trung học, tuổi còn đi học trên đại học, cho đến khi chúng ra trường và có công ăn việc làm, thì khi đó chúng ta mới bớt lo sợ nhiều hơn.
 
Nhưng cái nỗi lo sợ nhất của chúng ta vẫn là phần linh hồn của các con, khi chúng ta thỉnh thoảng thấy chúng chẳng lo lắng gì hay rất thờ ơ chuyện đi nhà thờ hằng tuần của chúng.   Khi tôi nhắc nhở và tỏ lộ sự giận dỗi hay bất mãn vì chúng bỏ lễ cuối tuần, thì chúng luôn có những lý do rất chính đáng.   Càng lo sợ hơn khi biết chúng không Rước Lễ, vì nghĩ rằng ở tuổi của chúng thì tội gì để chúng không Rước Lễ được?.   Thằng út nhà tôi thì bảo rằng mẹ ơi con hằng ngày cái miệng con nó hay nói bậy, nên không xứng đáng để lên Rước Mình Máu Thánh Chúa.   Còn hai con gái lớn nhà tôi thì sao??.  
 
Nhưng đấy là phần của các con của chúng ta, còn chúng ta thì sao?.   Có khá gì hơn chúng con của mình không?.   Hay cũng chỉ là tấm gương dơ bẩn mà các con chúng bắt chước theo, vì bố mẹ chúng cũng chẳng tốt lành gì!.   Làm sao chúng con nên tốt, khi bố mẹ của chúng cũng ham công, ham việc, ham tiền, và thỉnh thoảng cũng bỏ Lễ như chúng?.   Làm sao chúng con nó tốt lành cho được khi chúng ta cũng rất thường bỏ nhà cửa, bỏ con cái, để đi ăn chơi riêng?.   Đại khái chúng ta đã không làm gương tốt cho chúng noi theo, thì lấy gì để dậy chúng con cái, cho nên trọn hảo và tốt lành đây?.
 
Có phải ai là con người thì cũng không được toàn mỹ và nên trọn hảo như Thiên Chúa của chúng ta mong muốn trên con cái của Người?.    Thì chúng ta là ai lại có thể bắt buộc các con của chúng ta nên trọn hảo và trọn lành, khi cuộc đời trên thế trần thì có biết bao nhiêu cạm bẫy và sự mê hoặc của nó.   Vì chúng là con cái của chúng ta, nên chúng ta rất mạnh miệng mà la rầy chúng, ngay cả khi chửi rủa chúng bằng những câu nghe ra rất là thậm tệ, mà chúng ta có thể nói ra và nghe cho được.   Hoặc chúng ta không thấy chửi con thế là bẩn và là không xứng đáng để lên Rước Lễ.   Là con người thì chẳng ai cho mình là tốt hơn ai, nhưng nếu biết mà sửa đổi thì vẫn luôn tốt lành, và vẫn luôn còn kịp.
 
 
Ai là con người thì cũng đều mắc tội cả, từ tội nhỏ cho đến tội lớn.   Nhưng thưa tội nhỏ là gì mà tội lớn là chi?.   Có khi con người chúng ta phạm tội đến độ mà tội lớn nó cũng thành nhỏ vì tội “nó” cứ phạm đi phạm lại hoài, nên rồi nó cứ trơ trơ ra không còn cảm thấy là tội trọng nữa!?.    Chẳng phải chúng ta không hiểu đâu nhưng vì chúng ta thiếu Ơn của Chúa hay thiếu vắng Chúa trong cuộc đời.   Đã không để Chúa làm trung tâm điểm trong đời sống thường nhật của chúng ta, đến khi có một biến cố nào đó thì chúng ta mới chịu dừng chân lại và chịu tu tỉnh.
 
Nhưng có phải Chúa ác lắm không khi phải cho chúng ta một sự biến đổi nào đó thật cay nghiệt và thật đớn đau xẩy đến trên chính mình, vợ chồng, con cái, hay người thân thương trong gia đình của chúng ta, thì khi ấy chúng ta mới chịu quẳng bớt và bỏ bớt?.   Thì khi ấy chúng ta mới chịu thức tỉnh mà ăn ăn sám hối? Hay chính lúc ấy chúng ta mới chịu sửa đổi hành vi xấu xa của mình đã có từ bấy lâu nay?.   Chỉ sợ khi ấy chúng ta đã quá trễ rồi không?.   Chúng ta đã bỏ lỡ bao nhiêu dịp và cơ hội để trở về cùng Chúa.   Bao nhiêu lần trong cuộc đời Chúa đã đưa tay ra để cho chúng ta là Phêrô nắm lấy, nhưng Người bị chúng ta từ chối.   Thật chua xót và đắng cay cho Chúa và cho linh hồn của chúng ta lắm thay!.
 
Để khỏi dính bén nơi trần gian này, Thiên Chúa Cha đã cho chúng ta 10 Điều Răn xong cũng chưa đủ.   Người đã ban con một của Người xuống trần gian để mang thân phận con người, dậy dỗ chúng ta, làm gương cho chúng ta, và đã chết thật tang thương để Cứu Chuộc chúng ta.   Để chúng ta cũng có được cơ hội sống Trên Trời như Người vậy!.   Người hẳn muốn cuộc đời của chúng ta sau này sống viên mãn hạnh phúc bên Ba Ngôi Thiên Chúa, nên Người cũng tặng ban cho nhân loại một Mẹ Maria thật tuyệt vời mà khí cụ quyền năng vô song ấy chính là Chuỗi Kinh Mân Côi của Mẹ.  
 
Mẹ dậy chúng ta hãy siêng năng đọc Chuỗi Mân Côi.   Vì chính Chuỗi Mân Côi sẽ giúp chúng ta khỏi tay kẻ thù.   Chuỗi Mân Côi sẽ giúp chúng ta có sự biến đổi nên tốt lành hơn.   Hầu như điều gì chúng ta xin (within reasonable) Mẹ cũng nhậm lời.   Miễn những điều chúng ta xin ấy không làm mất linh hồn của chúng ta.    Còn điều gì mà chúng ta vẫn còn thắc mắc và khó khăn không hiểu?.   Còn điều gì đã luôn làm cho chúng ta không muốn sửa đổi để được nên tốt lành hơn và được Lên Trời?.   Chẳng những chúng ta được lên Trời nhưng còn muốn lôi thêm tất cả mọi người lên cùng với chúng ta nữa!.  
 
Để tóm tắt xin Thiên Chúa và Mẹ Maria luôn nghe lời chúng ta nguyện xin, nhưng không phải chỉ xin không, mà phải thực hành được những Lời Chúa dậy.   Cứ thế thì hy vọng rằng tất cả các con của chúng ta, chúng cũng thấy và thay đổi theo.   Vì có phải điều gì tốt lành cũng cho chúng ta có kết quả tốt, hậu quả tốt, và là dấu chỉ của con cái sự sáng là Thiên Chúa duy nhất muôn đời quyền năng.   Amen.        
 
                                     
Y Tá của Chúa,
Tuyết Mai
(05-19-12)

Sự Khao Khát Được Về Trời

Sự Khao Khát Được Về Trời

                                                                         Tuyết Mai

Trong thời buổi tân tiến và duy vật, ai trong chúng ta còn ao ước muốn được về Trời mà không tìm cách để được hoãn lại? Ít nhất là một ngày?. Cường độ của sự khao khát mong muốn được về Trời trong chúng ta là bao nhiêu, nếu được hỏi từ 1 cho đến 10, thưa anh chị em?. Theo tôi nghĩ chẳng có nhiều đâu vì chúng ta ai cũng có rất nhiều lý do cá nhân. Vì có phải sự việc Về Trời đây là hão huyền, chẳng có ai trong chúng ta từng được chứng kiến, để mà so sánh, hay để cố gắng sống cho nên tốt lành.

Ai trong chúng ta cũng đều nghĩ rằng cuộc đời trần gian này ít nhất cũng cho chúng ta 80 năm tuổi thọ, còn những ai bị chết sớm là chuyện của họ chứ chẳng phải là của mình để mà sợ, mà chuẩn bị, mà lo toan cho việc linh hồn của mình. Nhất là ai trong chúng ta
cũng có vẻ chờ chờ đợi đợi trong giai đoạn cuối của cuộc đời mới muốn sửa đổi
tâm tánh và làm những điều lành. Giai đoạn cuối của cuộc đời là khi nào thưa
anh chị em?. Có phải thời gian mà chúng ta không còn cựa quậy cái thân xác được
nữa, là thời gian chúng ta chờ đợi cái chết đến, không được an thân vì thiếu
Bình An của Chúa?.

Thiên Đàng có phải nó cũng giống như Chúa ban cho mỗi người chúng ta mỗi người một mảnh vườn. Đất tốt Chúa cũng ban cho chúng ta có sẵn. Dụng cụ làm việc Chúa cũng ban cho. Chỉ có một đòi hỏi nơi chúng ta là ra sức mà vun xới, trồng trọt, tưới bón, trừ sâu
bọ, và thăm nom chúng từng ngày, và chờ ngày chúng lớn để cho bông cho trái.
Bông trổ càng nhiều, trái càng nặng trĩu sai cả cành, có phải đó là dấu chỉ của
sự thành công của người trồng trọt hay không?. Còn ai biếng nhác thì sao thưa
anh chị em?. Mỗi người nơi chúng ta đều có câu trả lời. Hậu quả của người ấy
thì có lắm thương đau nếu để cho vườn tược thành miếng đất chết. Đó cũng cho
chúng ta thấy là nơi người ấy luôn có sự cau có khó chịu và tâm hồn rất khô
cằn, như miếng đất của họ vậy!.
Người chăm lo trồng trọt thì luôn cởi mở và hạnh phúc, vì ai ra vườn nhìn thấy sự thành công của mình mà không hoan hỉ, mà không liền chúc tụng Thiên Chúa chứ?. Suốt cả năm
ròng họ đã ra sức vất vả để lo cho chúng cây, đến mùa gặt hái thì một mớ đem ra
chợ bán để nuôi thân vừa có tiền để dành, lại vừa có thể chia sẻ cho những ai
khốn cùng. Thật hạnh phúc thay cho những con người luôn biết sống từng ngày,
luôn biết cảm tạ và tri ân Thiên Chúa, luôn vui vẻ và thương yêu người có nhu
cầu. Chứ như những gì Chúa ban cho chúng ta là khả năng, là thời giờ, và là cơ
hội mà chúng ta đã biến chúng thành “không có” thì chẳng những chúng ta đói
khát mà là trở thành ung nhọt của xã hội. Có phải Chúa của chúng ta Người rất
công bình trong mọi việc khi Chúa sắp đặt cho từng người chúng ta?. Người ban
cho ai cũng bằng và ngang nhau, chỉ khác nhau là người thì thực hành và người
thì không.

Vâng, tôi chỉ có thể so sánh Nước Trời thật giản đơn là như thế, nhưng ai cũng hiểu rằng Nước Trời thì gấp nghìn lần hạnh phúc hơn trần gian nhiều, vì Nước Trời là Nơi mà con
người được giải thoát tất cả; không còn sinh, bệnh, lão, tử nữa!. Nước Trời là
nơi mà hạnh phúc cả bốn mùa. Luôn có tiếng nói cười, và đàn ca hát xướng. Nơi
mà yến tiệc không bao giờ ngừng. Nơi mà chúng ta không còn phải chạy từng ngày
cho miếng ăn, cái mặc, hay nơi chốn để ở. Nơi mà Thiên Chúa Cha thương yêu con
cái Người, ban cho tất cả sự sống vĩnh cữu và viên mãn.

Nước Trời thế có đủ để đánh động sự ham muốn của chúng ta mong mỏi để đến hay không?. Hay chúng ta để cho những sự ham muốn rất tầm thường trên trần thế này, hoãn lại hay làm gián đoạn những suy tính quan trọng hàng đầu của chúng ta là Con Đường Về Trời. Những sự ham muốn rất tầm thường mà ai cũng phải tất bật, tranh dành, chém giết
nhau đó có phải là nhà cửa, tiền bạc, danh vọng, quyền thế, rồi thưa gì nữa?.

Ai trên đời có thể tránh được cái chết bất đắc kỳ tử?. Ai tránh được hay hoãn

được thần chết khi ông đến gọi?. Ai có thời giờ …. để trối trăn cho người thân
thương, để lại gia tài cho ai, nhắn gởi những điều rất quan trọng?. Thưa một
tiếng thốt ra trong miệng còn không được thì điều gì còn quan trọng hơn nữa
trong giờ lâm tử?. Thưa giờ lâm tử có sợ lắm hay không …. và câu trả lời xin dành cho từng người chúng ta.

Amen.
Y Tá của Chúa,

Tuyết Mai

(05-17-12)      nguồn: từ Maria Thanh Mai gởi