Lm. Minh Anh,Tgp. Huế
“Hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời!”.
“Hãy cho người đói ăn; điều bạn cho đi sẽ trở thành của bạn, và còn trở về với bạn cùng lãi suất!” – Basiliô Cả.
Kính thưa Anh Chị em,
Chúng ta thường nghĩ càng nắm, càng chắc; càng tích, càng giàu. Nhưng Tin Mừng hôm nay mặc khải một nghịch lý: có những điều chỉ bắt đầu sinh lãi khi được trao đi – ‘càng cho, càng còn!’.
Chúa Giêsu không bảo đừng tích trữ. Trong nguyên ngữ, Ngài dùng động từ thēsaurízete – “hãy tích trữ”, “hãy cất giữ như một kho báu”. Ngài không phủ nhận nhu cầu tích luỹ; Ngài chỉ chuyển hướng nó. Vấn đề không phải là có tích trữ hay không, nhưng là tích trữ điều gì và ở đâu. Theo Đức Lêô XIV, kho tàng của chúng ta cuối cùng sẽ quyết định hướng đi đời mình. Bởi lẽ, trái tim không bao giờ ở trạng thái trung lập; nó luôn hướng về điều nó yêu mến nhất và dần trở nên giống điều nó hướng về. “Bạn sẽ trở nên điều bạn yêu mến!” – Augustinô.
Chúng ta quen nghĩ cho đi là ít đi, trao đi là thiệt thòi. Nhưng Chúa Giêsu bảo: “Anh em hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời!”. “Trên trời” không chỉ là phần thưởng mai sau, nhưng còn là một nơi cất giữ khác: nơi mọi điều được trao vì Chúa và cho tha nhân bước vào sự bền vững của chính Ngài. Vì thế, của cải giữ lại rồi sẽ hư hao; nhưng mọi điều được trao đi trong tình yêu lại không còn thuộc về mối mọt, trộm cắp hay cái chết. Điều nắm chặt trong tay rồi sẽ qua; điều ký thác cho Thiên Chúa và chia sẻ với người khác lại còn mãi.
Câu chuyện Cựu Ước hôm nay là một minh hoạ. Sau cái chết của con mình, Athangia đã ra tay tiêu diệt gần như toàn bộ hoàng tộc Giuđa và chiếm lấy vương quyền. Nhưng chính lúc dòng dõi Đavít tưởng như bị xoá sạch, Thiên Chúa lại âm thầm cất giấu Giôát trong Đền Thờ và gìn giữ tương lai của Israel – bài đọc một. Không phải điều chúng ta nắm giữ, nhưng Đấng nắm giữ chúng ta mới là bảo đảm cuối cùng của đời người. “Lạy Cha, con phó mình trong tay Cha; xin Cha cứ làm nơi con điều Cha muốn!” – Charles de Foucauld.
Athangia không chỉ là một nhân vật xa xưa; bà sống đâu đó trong mỗi người chúng ta. Ai cũng có một “ngai vàng” muốn bảo vệ: một thành công, một chỗ đứng, một cái tôi. Và càng vun quén, chúng ta càng co mình lại. Tin Mừng đề nghị một lối đi khác: không xây sự an toàn trên những gì mình kiểm soát, nhưng trên Đấng đang kiểm soát và gìn giữ mình.
Anh Chị em,
Đức Kitô là “kho tàng trên trời” đã tự làm mình nghèo đi để làm giàu cho nhân loại. Trên thập giá, Ngài bị tước sạch, chẳng còn gì để giữ; nhưng chính ở đó, Ngài trao ban tất cả và bước vào vinh quang phục sinh. Đó là con đường của người môn đệ – ‘càng cho, càng còn!’: không sợ cho đi, vì trong Thiên Chúa, không điều gì được trao trong tình yêu lại bị mất đi. “Tình yêu không bao giờ cạn; càng trao ban, người ta càng sở hữu nhiều hơn!” – Elisabeth of the Trinity.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin giải thoát con khỏi nỗi sợ mất mát; khỏi thói quen nắm giữ; dạy con tặng trao trong yêu thương, vì điều duy nhất con mang theo là những gì con đã cho đi!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
****************************
Lời Chúa Thứ Sáu, Tuần XI Thường Niên, Năm Chẵn
Kho tàng của anh ở đâu, thì lòng anh ở đó.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 6,19-23
19 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em đừng tích trữ cho mình những kho tàng dưới đất, nơi mối mọt làm hư nát, và kẻ trộm khoét vách lấy đi. 20 Nhưng hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời, nơi mối mọt không làm hư nát, và kẻ trộm không khoét vách lấy đi. 21 Vì kho tàng của anh ở đâu, thì lòng anh ở đó.
22 “Đèn của thân thể là con mắt. Vậy nếu mắt anh tốt, thì toàn thân anh sẽ sáng. 23 Còn nếu mắt anh xấu, thì toàn thân anh sẽ tối. Vậy nếu ánh sáng nơi anh lại thành bóng tối, thì tối biết chừng nào !”

