Cầu cho việc giải trừ vũ khí và hòa bình-Lm. Fx. Đoàn Công Trình, S.J.

Album SUY TƯ CÙNG ĐỨC GIÁO HOÀNG

 Dòng Tên Việt Nam added a new photo.

 LỜI NGỎ – SUY TƯ CÙNG ĐỨC GIÁO HOÀNG | THÁNG 03/2026

Cầu cho việc giải trừ vũ khí và hòa bình

Có lẽ bạn cũng đồng ý với tôi rằng, chúng ta đang sống trong một thời đại nghịch lý. Nhân loại đạt tới những đỉnh cao khoa học chưa từng có, có thể khám phá vũ trụ xa xôi và giải mã cấu trúc sự sống; thế nhưng cùng lúc ấy, chúng ta cũng sở hữu khả năng huỷ diệt chính mình chỉ trong khoảnh khắc. Các quốc gia nói về phát triển bền vững, về tương lai xanh, về nhân quyền và phẩm giá con người, nhưng vẫn tiếp tục đầu tư khổng lồ cho kho vũ khí ngày càng tinh vi hơn. Phải chăng chúng ta đang tìm kiếm an ninh bằng nỗi sợ? Phải chăng nền hoà bình mà thế giới theo đuổi thực chất chỉ là một thế cân bằng mong manh dựa trên sức mạnh răn đe?

Trong bối cảnh đó, ý cầu nguyện tháng Ba của Đức Thánh Cha vang lên như một lời chất vấn lương tâm toàn cầu: cầu cho việc giải trừ vũ khí một cách hiệu quả, đặc biệt là vũ khí hạt nhân; và xin cho các nhà lãnh đạo biết chọn con đường đối thoại và ngoại giao thay vì bạo lực. Lời mời gọi này không đơn thuần là một khuyến nghị chính trị; nó chạm đến tận nền tảng nhân học và luân lý của thế giới hôm nay. Nếu con người thực sự tin vào phẩm giá bất khả xâm phạm của mỗi sự sống, liệu người ta có thể biện minh cho việc duy trì những phương tiện có khả năng xoá sổ hàng triệu sinh mạng chăng?

Giải trừ vũ khí, vì thế, không chỉ là vấn đề của các hiệp ước quốc tế, mà còn là vấn đề của một nền văn hoá. Đó là cuộc chuyển đổi từ “văn hoá loại trừ” sang “văn hoá gặp gỡ”, từ não trạng nghi kỵ sang tinh thần tín nhiệm, từ logic đối đầu sang logic đối thoại. Và cuộc chuyển đổi ấy không bắt đầu nơi phòng họp của các cường quốc, nhưng khởi đi từ trái tim con người.

Trong tháng Ba này, chuyên mục “Suy tư với Đức Giáo Hoàng” mời gọi quý độc giả cùng bước vào hành trình suy tư và cầu nguyện cho việc giải trừ vũ khí và hoà bình. Chúng ta sẽ cùng nhau đào sâu nền tảng thần học của hoà bình, ánh sáng của giáo huấn xã hội Hội Thánh về chiến tranh và vũ khí hạt nhân, cũng như những gợi ý cụ thể để mỗi Kitô hữu trở thành người kiến tạo hoà bình giữa đời thường. Bởi lẽ, hoà bình thế giới không phải là một ý niệm trừu tượng, nhưng là một thực tại được dệt nên từ những chọn lựa rất cụ thể mỗi ngày. Giải trừ vũ khí toàn cầu khởi đi từ việc giải trừ những bạo lực âm thầm trong chính lời nói, suy nghĩ và thái độ của chúng ta. Cầu nguyện với Đức Thánh Cha trong tháng này, vì thế, cũng là để cho Thiên Chúa hoán cải cách chúng ta nhìn thế giới và cách chúng ta hiện diện trong đó.

Ước mong rằng tháng Ba sẽ trở thành thời gian của thao thức và tỉnh thức, để cùng với Hội Thánh hoàn vũ, chúng ta can đảm xin ơn và dấn thân cho một nền hoà bình đích thực, một nền hoà bình không dựa trên sự đe doạ, nhưng trên công lý, đối thoại và tình huynh đệ.

Tm. Ban Biên Tập

Lm. Fx. Đoàn Công Trình, S.J.

——————————–

Nhấn THÍCH & THEO DÕI để nhận những chia sẻ mới nhất từ Dòng Tên Việt Nam!

#SuyTuCungDucGiaoHoang #YCauNguyen #CauNguyenChoHoaBinh #GiaiTruVuKhi #VanHoaGapGo #CongLyVaHoaBinh #TruyenThongDongTen


 

CHẶNG THỨ 12: Chúa Giêsu chết trên Thánh giá- Cha Vương

Ước mong bạn có một ngày đủ can đảm để nói “không” với những cám dỗ làm cho Chúa và mọi người thân yêu buồn. Nhớ cầu nguyện cho nhau nhé.

Cha Vương

Thứ 3: 03/03/2026. (n7-23)

CHẶNG THỨ 12: Chúa Giêsu chết trên Thánh giá

TIN MỪNG: Vào giờ thứ chín, Đức Giê-su kêu lớn tiếng: “Ê-lô-i, Ê-lô-i, la-ma xa-bác-tha-ni!” Nghĩa là: “Lạy Thiên Chúa, Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?” (Mc 15:34)

SUY NIỆM: Trong lúc đau đớn của Chúa Giê-su lên đến tột cùng, mặc dù tiếng kêu lớn tiếng này trông có vẻ là một dấu hiệu của sự tuyệt vọng nhưng thực sự nó bộc lộ ra mầu nhiệm cứu độ của Thiên Chúa; đau khổ không còn là những phản kháng trần tục, nhưng là một phương tiện thần thiêng mà chính Chúa đã dùng để biểu lộ tình yêu tự hiến của Đấng đã yêu chúng ta, và cũng là một phương cách để tinh luyện và thánh hoá đời sống con người. Ngài phó thác hoàn toàn cho thánh ý Chúa Cha bằng lời kêu lớn—“Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha.” Nói xong, Người tắt thở. (Lc 23:46) Bạn có thể noi gương Chúa Ki-tô, hãy tập phó thác linh hồn và xác mình trong tay Chúa trước khi đi ngủ vì giấc ngủ tượng trưng cho cái chết của chính mình đó.

XÉT MÌNH: Có bao giờ bạn không tin tưởng Chúa hay tin Lòng thương xót của Ngài không? Bao nhiêu người chết bất thình lình trong lúc ngủ, có bao giờ bạn đi ngủ mà quên xét mình và dâng mình cho Chúa không? Mời bạn bỏ ra đôi phút, trong thinh lặng hãy tự xét mình và xin ơn hoán cải trong lối nghĩ, trong cách cảm nhận, và trong hành động của mình.

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giê-su! Chúa đã bằng lòng vâng lời Chúa Cha để vác lấy thánh giá nặng và bằng lòng chịu chết trên thánh giá để cứu độ nhân loại. Con thật là kẻ tội lỗi! Xin Chúa ban ơn giúp sức cho con để con biết lánh xa dịp tội, biết chu toàn bổn phận, và biết trung thành, can đảm vác thánh giá hàng ngày theo Chúa suốt cuộc đời con. Amen.

From: Do Dzung

*************************

Con Xin Phó Thác – Nguyễn Hồng Ân | (sáng tác : Lm. Thành Tâm)

ĐỪNG TUNG TIN VU KHỐNG NGƯỜI KHÁC- Anmai CSsR

Anmai CSsR

 Trong dòng chảy cuồn cuộn của xã hội hiện đại, nơi thông tin có thể đi vòng quanh thế giới chỉ sau một cú nhấp chuột, chúng ta thường quên mất sức nặng khủng khiếp của những lời mình thốt ra. Lời nói, vốn là món quà quý giá mà tạo hóa ban tặng để con người thấu hiểu và yêu thương nhau, trớ trêu thay, lại thường bị biến thành thứ vũ khí tàn độc nhất để hủy hoại đồng loại. Việc tung tin đồn và vu khống người khác không chỉ là một hành vi thiếu văn hóa, mà đó còn là một tội ác âm thầm, gieo rắc những nỗi đau không thể chữa lành và phá hủy những cấu trúc nền tảng nhất của xã hội. Những người tham gia vào việc lan truyền tin đồn thường gây ra những tai hại kinh khủng hơn rất nhiều so với những gì họ có thể tưởng tượng được trong trí óc hạn hẹp của mình. Ngay cả khi động cơ của họ không xuất phát từ sự ác ý lộ liễu hay lòng kiêu ngạo ngút trời, thì sự vô trách nhiệm trong lời nói vẫn đủ sức tạo ra những cơn địa chấn làm sụp đổ danh dự của một con người.

Nguồn cơn của sự nói xấu thường bắt rễ sâu xa từ lòng kiêu ngạo – một căn bệnh của linh hồn khiến con người luôn khao khát được đứng cao hơn kẻ khác. Có một nghịch lý đau đớn là rất nhiều người tin rằng, bằng cách hạ thấp giá trị của người bên cạnh, họ sẽ tự nhiên nâng cao giá trị của chính mình. Họ biến cuộc đời thành một bàn cân lệch lạc, nơi mà họ cố gắng chất đầy những lời chỉ trích, chê bai lên đĩa cân của người khác để làm cho đĩa cân của bản thân mình trông có vẻ nhẹ nhàng và thanh thoát hơn. Những kẻ kiêu ngạo này luôn muốn tận dụng tối đa những phẩm chất tốt đẹp mà họ tự cho là mình sở hữu, tự phong mình thành những quan tòa đạo đức, đứng trên bục cao để phán xét thế gian. Trong thế giới quan hạn hẹp của họ, mọi điều họ nói hay làm đều được mặc định là tốt lành, thánh thiện, còn mọi hành động của người khác đều bị soi xét dưới lăng kính sai trái và tội lỗi. Họ không nhận ra rằng, vẻ đẹp thực sự của một tâm hồn không bao giờ được xây dựng trên đống tro tàn của danh dự người khác.

Tuy nhiên, không phải lúc nào những lời vu khống cũng đến từ sự thù hằn chủ đích. Thực tế cho thấy, phần lớn những cuộc trò chuyện ác ý lại được thực hiện bởi những người vô trách nhiệm – những kẻ chỉ đơn giản là muốn nói cho thỏa miệng mà không bao giờ cảm thấy cần phải kiểm chứng xem điều mình đang nói là đúng hay sai. Đối với họ, sự thật là một thứ gì đó quá xa xỉ và phiền phức, trong khi sự tò mò và thói ngồi lê đôi mách lại mang đến một cảm giác hưng phấn nhất thời. Họ coi việc bàn tán về đời tư của người khác như một hình thức giải trí rẻ tiền, một cách để lấp đầy khoảng trống của sự rỗi hơi. Mặc dù chúng ta có thể nói rằng những người này phạm tội nhẹ hơn những kẻ vu khống vì lòng ghen ghét hay trả thù, nhưng về mặt hệ quả, họ vẫn không thể thoát khỏi tội lỗi và trách nhiệm đạo đức. Dù động cơ là gì, dù là vô tình hay hữu ý, việc làm ô danh người lân cận vẫn là một hành động đi ngược lại với lương tâm và đạo lý làm người.

Sâu thẳm trong bản chất, tội lan truyền tin đồn bao hàm tất cả những gì xấu xa và ác độc nhất mà một con người có thể thực hiện đối với đồng loại. Nó không đơn thuần là một vài lời nói gió bay, mà là một sự tổng hòa của những chất độc tinh thần mạnh nhất. Đó là sự hèn hạ của tính phù phiếm, khi con người sẵn sàng bán rẻ sự thật để đổi lấy một vài giây phút được là trung tâm của sự chú ý. Đó là nọc độc của sự ghen tị, thứ axit ăn mòn mọi thiện chí và biến những thành công của người khác thành nỗi đau của chính mình. Đó là sự cay đắng của giận dữ và thù hận ác ý, vốn luôn tìm cách phun ra những lời lẽ sắc lẹm để đâm thấu tâm can đối phương. Hơn hết, nó thể hiện một tính võ đoán và vô trách nhiệm đến mức kinh ngạc, một trạng thái tâm linh nghèo nàn không xứng đáng với phẩm giá của một con người, nhất là với những ai tự nhận mình sống theo niềm tin tôn giáo hay các giá trị đạo đức cao đẹp.

Hãy nhìn vào những gì mà tin đồn đã gây ra cho các mối quan hệ nhân sinh quanh ta. Chẳng phải việc lan truyền tin đồn chính là hạt giống xấu xí đã gieo rắc hầu hết mọi mâu thuẫn và bất hòa trong xã hội này sao? Nó có sức mạnh kinh hồn để phá vỡ những tình bạn gắn bó hàng thập kỷ chỉ trong một buổi chiều. Nó dựng lên những bức tường ngăn cách, cản trở những kẻ đang thù nghịch tìm thấy con đường hòa giải và tha thứ. Khi một lời nói xấu được tung ra, nó giống như một lọ mực đen đổ vào chậu nước trong, làm vẩn đục mọi nỗ lực kết nối giữa người với người. Những cuộc cãi vã trở nên gay gắt hơn, những vết thương lòng trở nên sâu hoắm hơn, và cơ hội để thấu hiểu nhau dần tan biến vào hư không.

Nghiêm trọng hơn, độc tố của tin đồn còn len lỏi vào tận cùng của những tế bào nhỏ nhất của xã hội: đó chính là gia đình. Biết bao gia đình vốn dĩ đang sống trong cảnh ấm êm, hòa thuận, bỗng chốc bị một cái lưỡi độc ác làm cho đảo lộn hoàn toàn. Tin đồn làm xáo trộn sự yên bình vốn có, khiến anh em ruột thịt quay lưng lại với nhau, khiến tình chồng vợ rạn nứt vì những nghi ngờ không đáng có. Nó đẩy con dâu vào thế đối đầu với mẹ chồng, khiến con rể và bố vợ không thể tìm thấy tiếng nói chung. Chỉ vì một lời nói thiếu căn cứ, một sự thêu dệt ác ý từ một người hàng xóm – dù là đàn ông hay đàn bà – mà cả một tổ ấm có thể rơi vào bi kịch. Những người thân yêu nhất bỗng chốc nhìn nhau bằng ánh mắt dè chừng, thậm chí không đành lòng nhìn mặt và nói chuyện với nhau. Nỗi đau ấy âm ỉ và dai dẳng, để lại những vết sẹo không bao giờ lành trong tâm khảm mỗi thành viên.

Chúng ta cần phải tỉnh ngộ trước sức tàn phá của “giặc lưỡi”. Một lời vu khống khi đã phát ra thì không bao giờ có thể thu hồi trọn vẹn được. Nó giống như việc tung những chiếc lông chim trước gió, dù bạn có hối hận và cố gắng đi nhặt lại bao nhiêu đi chăng nữa, thì những chiếc lông ấy đã bay đi khắp nơi và không bao giờ trở về đầy đủ. Danh dự của một con người là thứ tài sản quý giá nhất, một khi đã bị vấy bẩn bởi tin đồn ác ý, việc gột rửa nó cần rất nhiều thời gian và đôi khi là cả một đời cũng không đủ. Do đó, trước khi định nói về một ai đó, hãy tự hỏi bản thân: “Điều này có đúng không? Điều này có tử tế không? Và điều này có thực sự cần thiết không?”. Nếu lời nói không mang lại sự xây dựng hay tình yêu thương, thì tốt nhất là hãy giữ lấy sự im lặng thanh cao.

Hãy nhớ rằng, sự vô trách nhiệm trong ngôn từ chính là một hình thức bạo lực tinh thần. Chúng ta không thể nhân danh sự “thẳng thắn” hay “vui đùa” để dẫm đạp lên cuộc sống của người khác. Mỗi cá nhân có trách nhiệm bảo vệ sự thật và bảo vệ danh dự của đồng loại như bảo vệ chính bản thân mình. Một cộng đồng lành mạnh không phải là nơi không có khuyết điểm, mà là nơi người ta biết bao dung cho nhau và biết im lặng trước những điều có thể gây tổn thương. Đừng để cái lưỡi trở thành công cụ của sự hủy diệt, hãy để nó trở thành nhịp cầu của sự cảm thông. Việc kiềm chế được ham muốn nói xấu người khác không chỉ là biểu hiện của một người có giáo dục, mà còn là minh chứng cho một tâm hồn giàu lòng nhân ái và có trách nhiệm với cuộc đời.

Cuối cùng, chúng ta hãy tự nhắc nhở mình rằng mỗi lời chúng ta thốt ra đều phản chiếu chính tâm hồn chúng ta. Một tâm hồn đầy rẫy những tin đồn và sự vu khống là một tâm hồn đang chịu sự dày vò của những thói hư tật xấu. Ngược lại, một tâm hồn biết trân trọng sự thật và danh dự của người khác là một tâm hồn đang hướng tới sự tự do và bình an đích thực. Đừng để mình trở thành một phần của chuỗi xích gieo rắc khổ đau. Hãy can đảm dừng lại những tin đồn ngay khi chúng vừa chạm đến tai mình, và hãy dùng tiếng nói của mình để bênh vực cho sự thật, cho những người đang bị áp bức bởi sự vu khống. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể cùng nhau xây dựng một thế giới nơi mà lòng tin và sự tôn trọng được đặt lên hàng đầu, nơi mà mỗi gia đình, mỗi tình bạn đều được bảo vệ khỏi nọc độc của những cái lưỡi ác độc.

Lm. Anmai, CSsR


 

Chiến sự tại Trung Đông : Dầu hỏa và vàng tăng giá mạnh

 RFI

Chiến sự tại Trung Đông đẩy giá dầu vượt quá ngưỡng 80 đô la/ thùng trong phiên giao dịch sáng nay 02/03/2026. Eo biển Hormuz trở thành một điểm nóng có nguy cơ gây xáo trộn giao thương hàng hải. Chỉ số chứng khoán tại các thị trường từ châu Á đến châu Âu và nhất là tại các nước trong Vùng Vịnh sụt giảm vào giờ mở cửa. Giới đầu tư thận trọng với các hãng hàng không và du lịch, nhưng kỳ vọng nhiều vào các tập đoàn trong lĩnh vực công nghiệp quốc phòng.

Đăng ngày: 02/03/2026 

Ảnh minh họa : Tàu chở dầu tại eo biển Hormuz, ngoài khơi Các Tiểu Vương Quốc Thống Nhất, ảnh chụp năm 2012. AP – Kamran Jebreili

Thanh Hà

Vào giờ mở cửa sáng nay, chỉ số CAC40 Paris mất giá gần 2%. Các sàn chứng khoán ở Frankfurt của Đức hay Milano của Ý cũng mất trên dưới 2 %. Luân Đôn sụt giá hơn 1 %.

Tại Châu Á, các sàn chứng khoán như Tokyo, Hồng Kông mất giá khoảng 1,8 % vào cuối ngày.

Vùng Vinh, khu vực bị tác động trực tiếp, nhiều nơi thông báo đóng cửa các thị trường tài chính cho đến hết ngày 03/03/2026. Riêng Ả Rập Xê Út, từ hôm qua, chỉ số chứng khoán tuột dốc 4 % vào đầu giờ, Qatar cũng đã mất giá khoảng 2 % vào sáng nay. Giới trong ngành ghi nhận một sự sụt giảm đáng kể trước viễn cảnh chiến sự tại Trung Đông sẽ kéo dài « ít nhất là nhiều tuần lễ » như chính tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump đã tuyên bố.

Như thông lệ, mỗi lần tình hình trên thế giới trở nên bất ổn hơn, giá vàng lại được đẩy lên cao, tăng thêm hơn 2 % trong phiên giao dịch hôm nay.

Trên thị trường dầu hỏa, giá một thùng dầu dầu Brent sáng nay tăng thêm gần 10 % vượt quá ngưỡng 80 đô la một thùng. Dầu WTI cũng đã tăng thêm hơn 9 % trong buổi giao dịch sáng nay. Cổ phiếu các tập đoàn dầu hỏa của thế giới như Shell, BP, TotalNergies hay Répol đều tăng mạnh, tương tự như cổ phiếu các nhà sản xuất vũ khí và thiết bị quân sự của châu Âu : Thales của Pháp tăng hơn 5 %, BAE Systemes của Anh tăng hơn 7 % hay Rheinmetall của Đức tăng thêm 4 %.

Do các hãng hàng không phải đình chỉ các chuyến bay đến hay xuất phát từ khu vực Trung Đông, cổ phiếu của các hãng hàng không Pháp, Đức đều mất giá. Viễn cảnh chiến sự cũng tác động mạnh đến ngành du lịch, hệ thống khách sạn…


 

Các chứng cứ cho thấy Hồ Duy Hải không phải thủ phạm

Nguyễn Xuân Diện 

KIẾN NGHỊ GỬI CHÁNH ÁN TAND TỐI CAO

Văn bản gửi Ông Nguyễn Văn Quảng, Chánh án Tòa án nhân dân tối cao

Kiến nghị xem xét lại Quyết định Giám đốc thẩm đối với vụ án Hồ Duy Hải

Tóm lược nội dung:

Các chứng cứ cho thấy Hồ Duy Hải không phải thủ phạm

(1) Bản kết luận giám định dấu vân tay của Hải không trùng khớp với dấu vân tay của nghi phạm thu được ở hiện trường. Đây là chứng cứ khoa học khách quan, chỉ nguyên chứng cứ này là đủ để khẳng định Hải không phải hung thủ. Đây là giá trị khoa học của chứng cứ đường vân mà ngành điều tra hình sự trên thế giới đều áp dụng. Ở Việt Nam lâu nay cũng thế. Ngay trong vụ án cũng có 144 người tình nghi khi được so sánh dấu vân tay không trùng khớp thì đã được loại bỏ ra khỏi vòng điều tra.

(2): Bản khai đầu tiên của Hồ Duy Hải không nhận tội. Đây là tài liệu mà quá trình xét xử sơ thẩm, phúc thẩm trước đó không biết tới do bị bỏ ra ngoài hồ sơ vụ án. Chỉ đến khi Viện kiểm sát nhân dân tối cao kháng nghị mới cho biết là bản khai đầu tiên ngày 20/3/2008 Hải không nhận mình là thủ phạm và trình bày diễn biến việc làm tối hôm đó. Chứng cứ này phù hợp và củng cố cho bằng chứng (1).

(3) Lời khai của các nhân chứng Hồ Văn Bình và Đinh Vũ Thường

Đây là những người lần lượt đến Bưu điện cầu Voi tối hôm 13/8/2008 đã nhìn thấy một thanh niên ngồi nói chuyện với hai cô gái trong bưu điện, theo lời khai của anh Hồ Văn Bình thì lúc ấy là đã hơn 19 giờ, còn thời điểm anh Đinh Vũ Thường nhìn thấy thì dữ liệu cuộc gọi tại bưu điện là 19 giờ 39 phút 22 giây.

Cũng theo kết quả xác minh điều tra của cơ quan điều tra thì tối hôm đó: Khoảng 19 Hải đi đến tiệm cầm đồ để cầm chiếc điện thoại để trả tiền thua độ bóng đá. Cơ quan điều tra xác định trong lúc làm thủ tục cầm cố chiếc điện thoại Hải đã nhận cuộc gọi của Võ Lộc Đang, dữ liệu cuộc gọi còn lưu lại trên hệ thống thông tin mạng điện thoại cho thấy đó là lúc 19 giờ 13 phút 39 giây. Sau khi hoàn tất cầm cố điện thoại Hải đi gặp Võ Lộc Đang.

Khớp nối các thông tin với nhau thì thấy rằng: Lúc hơn 19 giờ anh Hồ Văn Bình để xe ở Bưu điện có nhìn thấy một thanh niên ngồi trên ghế salon nói chuyện với chị Hồng, đó không phải là Hồ Duy Hải, vì cũng khoảng hơn 19 giờ Hồ Duy Hải đang ở tiệm cầm đồ.

Với diễn biến và các mốc thời gian như vậy áp dụng theo nguyên tắc suy đoán vô tội thì lời khai của nhân chứng Hồ Văn Bình và Đinh Vũ Thường phù hợp củng cố cho các bằng chứng (1), (2) cho thấy Hồ Duy Hải không phải là thủ phạm.

Trong vụ án không có lời khai nhân chứng hoặc chứng cứ vật chất nào cho thấy Hồ Duy Hải là thủ phạm. Căn cứ kết tội chỉ dựa vào các biên bản ghi chép lời khai nhận tội được cho là có nội dung khai báo khớp với hiện trường mà nếu không phải là thủ phạm thì không thể nào biết được.

Căn cứ kết tội như thế không lý giải được sự tồn tại của các bằng chứng (1), (2), (3). Ngoài ra, vụ án có rất nhiều đồ vật chứa dấu vết tội phạm như thớt gỗ, ghế gấp, dao inox, bát đũa ăn trên bếp, cốc nước trên bàn khách, mẫu máu được thu giữ, nhưng cơ quan điều tra không đưa ra được vật chứng nào cho thấy Hải là thủ phạm. Những đồ vật như vòng vàng, nhẫn vàng của nạn nhân, sim card của bưu điện, chiếc máy điện thoại di động của Bưu điện được hai nhân viên sử dụng, được cho là bị người phạm tội lấy đi, đều không thu giữ lại được.

Chỉ dựa vào lời khai nhận tội của Hải, dù được cho là có tới 25 biên bản lời khai nhận tội, song về bản chất cũng chỉ là một bằng chứng lời khai. Việc kết luận Hồ Duy Hải là thủ phạm đã vi phạm pháp luật nghiêm trọng về việc sử dụng bằng chứng lời khai theo Điều 98 Bộ luật tố tụng hình sự “Không được dùng lời nhận tội của bị can, bị cáo làm chứng cứ duy nhất để buộc tội, kết tội.”

Trong vụ án chỉ có một chứng cứ kết tội là lời khai, trong khi có các chứng cứ (1), (2), (3) cho thấy Hồ Duy Hải không phải thủ phạm. Khi đối chiếu so sánh định lượng giữa các chứng cứ như vậy đúng ra cần phải xác định không đủ căn cứ để kết tội Hồ Duy Hải. Việc kết luận Hồ Duy Hải là thủ phạm theo đó vi phạm nghiêm trọng quy định pháp luật về nguyên tắc suy đoán vô tội tại Điều 13 Bộ luật tố tụng hình sự.

Theo quy định tại Điều 404 thì khi có căn cứ xác định quyết định của Hội đồng Thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao có vi phạm pháp luật nghiêm trọng nếu Chánh án Tòa án nhân dân tối cao đề nghị thì Hội đồng Thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao mở phiên họp để xem xét lại quyết định.

Luật sư Ngô Ngọc Trai


 

GIẤC MƠ GHẾ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Họ ưa ngồi chỗ danh dự trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường!”.

“Khiêm nhường không chỉ là cúi mắt bước đi… mà là khiêm nhường của Chúa Giêsu kết thúc trên thập giá; đây là quy tắc vàng cho mọi Kitô hữu: kiên trì và hạ mình!” – Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay nhắc lại quy tắc vàng: kiên trì và hạ mình. Những ai thích danh xưng, quên phục vụ đúng nghĩa… cuối cùng, sẽ thấy mình mơ giữa ban ngày những ‘giấc mơ ghế’.

Chúng ta thường mất ngủ chạy theo những lễ nghi, hết sức cho những gì người ta có thể nhìn thấy, tự hào về sự chăm chỉ, nhiệt thành, mà quên nhìn vào trái tim mình. Trong giáo phận, trong nhóm, trong gia đình hay cộng đoàn, ai cũng muốn được khen, muốn “ghế cao”, coi chức tước, danh xưng như là thước đo giá trị. Chúng ta có thể giảng dạy, cầu nguyện lớn tiếng, làm mọi điều đúng, nhưng lòng vẫn đau đáu tìm một cái gì đó hơi hướm thế tục; nói rõ ra, tìm kiếm việc được nhìn nhận trong mắt mọi người và nhất là kẻ trên. Chính trong cuộc đua tội nghiệp đó, chúng ta mất tự do, sĩ diện; và từ đó, ‘giấc mơ ghế’ nảy mầm.

Mùa Chay, mùa “rửa cho sạch, tẩy cho hết, và vứt bỏ tội ác”; mùa “tập làm điều thiện, tìm kiếm lẽ công bình” – bài đọc một. Vì nếu chúng ta chỉ chăm chú hình thức, tất cả chỉ là rỗng không. Bởi lẽ, chỉ “Ai sống đời hoàn hảo, Ta cho hưởng ơn  cứu độ Chúa Trời” – Thánh Vịnh đáp ca – không phải hoàn hảo nghi thức, mà hoàn hảo trong lòng; nói cách khác, hạ mình tôn trọng Chúa Kitô trong các “nhà tạm di động” của Ngài thật sự. “Không có khiêm nhường, không thể có nhân bản!” – John Buchan.

Chúng ta có thể thức trắng vì mục vụ, nhưng cũng có thể mất ngủ vì ghế. Trái tim bận tìm chỗ nhất không bao giờ tìm thấy bình an, trong khi trái tim biết hạ mình lại sống dồi dào. Chúa Giêsu mời chúng ta rửa chân cho nhau, trao đời sống, chọn chỗ cuối, vác thập giá, bước theo con đường Ngài đã đi – không mơ ghế, không tìm chỗ đứng, chỉ giữ tình yêu và sự hiệp nhất. Chỉ trong cầu nguyện, chúng ta mới thấy tất cả danh dự, ghế cao, lời khen… là gió thoảng; và chỉ khi trái tim biết quỳ gối chúng ta mới nhận ra cái gì là giá trị thực. Khi những giấc mơ ghế nhoà đi, chúng ta mới thấy Chúa và được Chúa nhìn thấy; bấy giờ, ân sủng Ngài mới bắt đầu hành động.

Anh Chị em,

Nhìn lên thập giá, chúng ta thấy Đức Giêsu, Đấng không giữ ghế, không tìm danh xưng, nhưng từ bỏ hết vì chúng ta. Ngài trao tình yêu không điều kiện, chịu đóng đinh thay nhân loại, hầu chuộc lại chúng ta là những bạn hữu của Ngài. Vậy, nếu đã đi quá xa, bạn và tôi hãy quay trở lại, học nên giống Ngài, để nhận ra rằng quyền lực lớn nhất không phải ở vị trí cao, mà ở trái tim biết cúi xuống. “Khiêm nhường nghĩa là nhận ra chúng ta không ở thế gian này để biết mình có thể trở nên quan trọng đến mức nào, mà để thấy mình có thể tạo ra khác biệt đến mức nào trong đời người khác!” – Gordon B. Hinckley.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin giúp con từ bỏ mọi khao khát được nhìn nhận, để trái tim con chỉ tìm thấy niềm vui trong phục vụ và hạ mình!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*******************************

Lời Chúa Thứ Ba Tuần II Mùa Chay

Họ nói mà không làm.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.     Mt 23,1-12

1 Khi ấy, Đức Giê-su nói với dân chúng và các môn đệ Người rằng : 2 “Các kinh sư và các người Pha-ri-sêu ngồi trên toà ông Mô-sê mà giảng dạy. 3 Vậy, tất cả những gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm, thì đừng có làm theo, vì họ nói mà không làm. 4 Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ thì lại không buồn động ngón tay vào. 5 Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy. Quả vậy, họ đeo những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài. 6 Họ ưa ngồi chỗ danh dự trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường, 7 thích được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng và được thiên hạ gọi là thầy.

8 “Phần anh em, thì đừng để ai gọi mình là thầy, vì anh em chỉ có một Thầy ; còn tất cả anh em đều là anh em với nhau. 9 Anh em cũng đừng gọi ai dưới đất này là cha của anh em, vì anh em chỉ có một Cha là Cha trên trời. 10 Anh em cũng đừng để ai gọi mình là người chỉ đạo, vì anh em chỉ có một vị chỉ đạo, là Đấng Ki-tô. 11 Trong anh em, người làm lớn hơn cả, phải làm người phục vụ anh em. 12 Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống ; còn ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên.”


 

Chuyên gia cảnh báo giá xăng ở Mỹ sẽ tăng do vụ tấn công Iran

Ba’o Nguoi-Viet

March 2, 2026

NEW YORK, New York (NV) – Giá xăng bán lẻ trung bình ở Mỹ có thể sẽ lên trên $3 một gallon vào Thứ Hai, 2 Tháng Ba, lần đầu tiên trong hơn ba tháng qua, giữa lúc cuộc chiến giữa Mỹ với Iran, vốn là quốc gia sản xuất dầu mỏ lớn, làm gián đoạn nguồn cung cấp dầu mỏ toàn cầu, theo chuyên gia phân tích, Reuters đưa tin.

Đó có thể là rủi ro lớn cho Tổng Thống Donald Trump và đảng Cộng Hòa của ông trước cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ vào Tháng Mười Một, vì giá cả tăng cao hiện vẫn là một trong những nỗi lo chính của cử tri. Từ khi nhậm chức nhiệm kỳ thứ nhì hồi Tháng Giêng năm ngoái tới nay, ông Trump liên tục tuyên bố – nhưng thường sai sự thật – rằng ông là người có công làm giá xăng hạ.

Tài xế đổ xăng tại trạm xăng Arco ở Mill Valley, California, hôm 28 Tháng Tám, 2025. (Hình minh họa: Justin Sullivan/Getty Images)

Giá xăng trung bình loại thường ở Mỹ có thể vượt qua $3 một gallon lần đầu tiên trong năm nay, ông Patrick De Haan, nhà phân tích của công ty theo dõi giá xăng bán lẻ GasBuddy, cho hay. Lần gần đây nhất giá xăng trung bình vượt qua $3 một gallon là Tháng Mười Một, 2025, theo dữ liệu GasBuddy. Hồi Tháng Hai, giá xăng trung bình có lúc xuống còn $2.85 một gallon.

“Dầu mỏ sẽ đi trước. Xăng sẽ theo sau, nhưng từ từ,” ông De Haan viết trên mạng sau khi Mỹ và Israel mở chiến dịch lớn tấn công Iran hôm Thứ Bảy.

Iran là một trong những quốc gia xuất cảng dầu mỏ lớn nhất thế giới và chính phủ nước này loan báo cấm tàu bè qua lại Eo Biển Hormuz sau khi Mỹ và Israel tấn công Iran, làm lãnh tụ tối cao nước này, ông ‌Ali Khamenei, thiệt mạng.

Hormuz là eo biển quan trọng trong Vịnh Trung Đông, nơi 1/5 lượng dầu mỏ thế giới được tàu bè chở qua lại. Từ khi chiến dịch đánh Iran bắt đầu, ít nhất ba chiếc tàu chở dầu mỏ bị hư hại, và các hãng tàu lớn tuyên bố sẽ tránh eo biển này.

Hôm Chủ Nhật, giá dầu Brent tăng 10% lên khoảng $80 một thùng do ảnh hưởng của chiến dịch tấn công Iran, và một số nhà phân tích dự đoán giá dầu Brent có thể lên $100 một thùng giữa lúc Trung Đông chìm vào cuộc chiến mới.

Tới nay, dường như Tòa Bạch Ốc sẵn sàng chấp nhận rủi ro về chính trị từ giá dầu mỏ tăng để theo đuổi mục tiêu trong chính sách ngoại giao, theo ông Bob McNally, chủ tịch công ty cố vấn năng lượng Rapidan Energy Group.

“Họ hiểu rõ rủi ro đó. Nên tôi nghĩ họ sẽ tập trung rút ngắn thời gian mà Iran có để kiểm soát nguồn năng lượng đi qua Eo Biển ‌Hormuz,” ông McNally cho biết.

Tòa Bạch Ốc cũng có thể đưa ra tín hiệu sẵn sàng mở Kho Dự Trữ Dầu Mỏ Chiến Lược Mỹ (SPR) để ngăn không cho giá dầu lên quá cao, theo ông McNally.

Cựu Tổng Thống Joe Biden từng chuẩn thuận rút bớt lượng dầu mỏ kỷ lục trong SPR hồi năm 2022 để giải quyết giá dầu tăng vọt sau khi Nga xâm lược Ukraine. Ông Trump và phe Cộng Hòa từng cực lực chỉ trích quyết định đó của ông Biden. (Th.Long)


 

CHẶNG THỨ 10: Quân lính lột áo Đức Chúa Giê-su – Cha Vương

Ngày Chúa Nhật bình an và vui vẻ nhé! Xin Chúa biến đổi con tim bạn để bạn biết lắng nghe và sống theo Lời Chúa. Hãy nhớ nhau trong cầu nguyện.

Cha Vương

CN: 1/03/2026.  (n5-23)

CHẶNG THỨ 10: Quân lính lột áo Đức Chúa Giê-su

TIN MỪNG: Chúng lấy cây sậy đập lên đầu Người, khạc nhổ vào Người, và quỳ gối bái lạy. Chế giễu chán, chúng lột áo điều ra, và cho Người mặc áo lại như trước. Sau đó, chúng dẫn Người đi để đóng đinh vào thập giá. (Mc 15:19-20)

SUY NIỆM: Vào thời Chúa Giê-su, những người bị đóng đinh thường bị lột hết quần áo. Đó là một bước nhục mạ cuối cùng. Chúa đã chịu bị tước bỏ mọi thứ để dạy cho bạn một bài học “từ bỏ” thế gian để được sống đời đời với Chúa—“Vì nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì?” (Mt 16:26) Tuy rằng tiền bạc, của cải, danh vọng, quyền lực được coi như là một thần tượng của mọi thời đại nhưng nó không thể đáp ứng cho những khát khao của một con tim yêu mến Chúa. Bạn đang khao khát gì và tìm kiếm gì?

XÉT MÌNH: Có bao giờ bạn cảm thấy ganh tỵ với những của cải mà người khác có không? Bạn có đau lòng xót ruột vì sự sung túc giàu sang của người khác không? Bạn có ước muốn cho người khác hay cho công việc của họ bị sụp đổ không? Bạn có gian lận trong việc phân chia tài sản gia đình không? Bạn có ham lợi hay ích kỷ không? Bạn có tin Thiên Chúa là người chăm sóc mọi nhu cầu thể xác tâm linh của bạn không? Bạn có đặt của cải, vật chất, quyền hành, danh vọng là mục đích chính của đời sống không? Mời bạn bỏ ra đôi phút, trong thinh lặng hãy tự xét mình và xin ơn hoán cải trong lối nghĩ, trong cách cảm nhận, và trong hành động của mình.

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, còn gì cho bằng giờ phút này, đau đớn và tủi nhục biết bao. Xin cho con biết nói “không” với cuộc sống chỉ biết hưởng thụ; biết nói “không” với những đòi hỏi của tính ích kỷ ; biết nói “không” với tất cả, để rồi cuộc đời con chỉ cần một điều duy nhất là sống trọn vẹn trong bàn tay Tình Yêu của Chúa.

From: Do Dzung

**************************

KHÁT KHAO TÌNH YÊU CHÚA (Giang Tâm)

CHẶNG THỨ 11: Chúa Giêsu chịu đóng đinh vào thập giá- Cha Vương

Chúc bạn ngày đầu tuần tràn đầy yêu thương của Chúa nhé.

Cha Vương

Thư 2: 02/03/2026 (n6-23)

CHẶNG THỨ 11: Chúa Giêsu chịu đóng đinh vào thập giá

TIN MỪNG: Khi đến nơi gọi là “Đồi Sọ”, họ đóng đinh Người vào thập giá, cùng lúc với hai tên gian phi, một tên bên phải, một tên bên trái. Bấy giờ Đức Giê-su cầu nguyện rằng: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm.” Rồi họ lấy áo của Người chia ra mà bắt thăm. (Lc 23:33-34)

SUY NIỆM: Trước tiên họ đóng đinh vào chân tay Ngài trên cây thập tự và dựng cây thập tự lên. Ngài bị treo một cách đau đớn trong suốt ba giờ đồng hồ. Đây là một tấm gương về sự kiên nhẫn và hy sinh để cho mọi người noi theo. Có lời tường thuật rằng, Đức Giáo hoàng Gioan XXIII có treo một tượng chịu nạn trên tường của phòng ngủ của ngài. Trước khi đi ngủ, khi thức dậy hoặc bất kỳ lúc nào người coi sóc làm ngài thức dậy trong đêm, ngài quỳ gối cầu nguyện trước tượng đó. Ngài nói “Ôi Thập Giá! Đó là dấu chỉ tình yêu Thiên Chúa dành cho chúng ta.” Chúa ơi, nhìn vào thân hình bầm dập của Chúa,  thật con không đáng! Làm sao con có thể đáp lại tình yêu mà Chúa đã dành cho con? Giờ đây bất cứ bệnh tật, đau khổ, mất mát, phiền muộn nào đến với con, con sẽ chấp nhận tất cả.

XÉT MÌNH: Lược qua 7 mối tội đầu sau đây: Kiêu ngạo, hà tiện, dâm dục, hờn giận, mê ăn uống, ghen ghét, lười biếng, tội nào bạn cần phải đóng đinh nó vào thập giá để được ơn tha thứ. Mời bạn bỏ ra đôi phút, trong thinh lặng hãy tự xét mình và xin ơn hoán cải trong lối nghĩ, trong cách cảm nhận, và trong hành động của mình.

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xưa Chúa đã chịu đóng đinh thân mình vào thập giá, để nhắc nhở con rằng: Hãy đóng đinh những thói hư tật xấu vào thánh giá Chúa để được Người đón nhận, thứ tha và chữa lành. Xin cho con học nơi Chúa sự hy sinh quên mình vì hạnh phúc tha nhân. Xin giúp con quyết tâm từ bọ những tội xúc phạm đến thân xác và linh hồn, và xin cho con biết từ bỏ những ý riêng mà hướng lòng đến những nhu cầu của người khác, để sự hiện diện mỗi ngày của con làm cho gia đình và môi trường sống của con thêm niềm vui và hạnh phúc. Amen.

From: Do Dzung

**************************

Thập Giá Nói Gì – Nhạc Sĩ: Phanxicô

Cô đã bị mua đi bán lại bảy lần chỉ trong ba tháng

My Lan Pham is with Chuyện Nhân Văn.

Cô đã bị mua đi bán lại bảy lần chỉ trong ba tháng. Sau đó, cô đứng trước Liên Hợp Quốc, buộc cả thế giới phải nhìn thẳng vào mắt mình, và trở thành người đoạt giải Nobel Hòa bình.

Câu chuyện của cô bắt đầu tại ngôi làng nhỏ Kocho, Iraq, vào ngày 3 tháng 8 năm 2014 ,một ngày mở đầu bằng tiếng động cơ xe và kết thúc bằng những tiếng kêu gào của một cuộc diệt chủng.

Nadia Murad khi đó mới 21 tuổi, khi những chiếc xe tải của ISIS bao vây ngôi nhà của cô. Vì là người Yazidi ,một cộng đồng tôn giáo thiểu số ,những kẻ khủng bố gán cho dân tộc cô cái nhãn “thờ quỷ”. Sự tàn bạo được thực hiện một cách có hệ thống. Những người đàn ông và các cậu bé, bao gồm sáu người anh em trai của Nadia, bị dẫn ra rìa làng và xử bắn. Mẹ cô, bị cho là quá già để sử dụng, bị sát hại và chôn trong một ngôi mộ tập thể. Nadia và nhiều phụ nữ trẻ khác bị nhét lên xe buýt và bắt cóc vào cảnh nô lệ tình dục.

Tại thành phố Mosul, Nadia bước vào cơn ác mộng sống. Cô bị đối xử như một món đồ, không phải con người. Một thẩm phán cấp cao của ISIS là người đầu tiên mua cô. Trong chín mươi ngày tiếp theo, cô bị mua bán và trao tay bảy lần. Cô bị đánh đập, bị dí thuốc lá đang cháy vào người, và bị xâm hại nhiều lần.

Khi cố gắng trốn thoát, những kẻ giam giữ không chỉ bắt lại cô mà còn trừng phạt bằng một vụ cưỡng hiếp tập thể tàn bạo do sáu người đàn ông thực hiện cho đến khi cô bất tỉnh. Chúng đánh cô nặng đến mức cô không thể đi lại được. Mục tiêu của chúng là bẻ gãy ý chí của cô, nhưng Nadia Murad vẫn không gục ngã.

Tháng 11 năm 2014, một phép màu đã xảy ra: một cánh cửa bị bỏ quên không khóa. Nadia lẻn ra ngoài trong đêm. Bất chấp nguy hiểm đến tính mạng, một gia đình Hồi giáo địa phương đã che giấu cô và giúp cô trốn khỏi vùng kiểm soát của ISIS.

Cuối cùng cô đến được một trại tị nạn và sau đó được cấp quyền tị nạn tại Đức. Cô đã an toàn và tự do. Khi ấy, không ai có thể trách nếu cô chọn một cuộc sống lặng lẽ để chữa lành vết thương. Nhưng thay vào đó, cô chọn bước vào cuộc chiến ,không phải bằng súng đạn, mà bằng sự thật.

Tháng 12 năm 2015, Nadia đứng trước Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc. Khi đó cô 22 tuổi, vóc dáng nhỏ bé nhưng lòng dũng cảm thì lớn lao. Cô không dùng những lời lẽ nhẹ nhàng.

Cô kể cho thế giới biết chính xác những gì đã xảy ra: những bé gái mới chín tuổi bị bán như gia súc, những người mẹ bị giết, và cả một nền văn hóa đang bị xóa sổ.

Lời chứng của cô đã làm được điều mà nhiều năm tin tức không làm nổi ,khiến thế giới cảm nhận được nỗi đau của người Yazidi. Năm 2016, Liên Hợp Quốc chính thức công nhận cuộc diệt chủng người Yazidi.

Nadia hiểu rằng chỉ nói thôi là chưa đủ. Năm 2018, cô thành lập tổ chức Nadia’s Initiative, nhằm tái thiết các ngôi làng, trường học và phòng khám tại quê hương mình, đồng thời cung cấp hỗ trợ pháp lý cho các nạn nhân sống sót.

Cũng trong năm đó, ở tuổi 25, cô trở thành người phụ nữ Iraq đầu tiên nhận giải Nobel Hòa bình. Trong khi thế giới chúc mừng, Nadia vẫn giữ sự tập trung của mình. Cô nói với mọi người tại Oslo rằng phần thưởng duy nhất cô thực sự mong muốn là sự giải thoát cho tất cả những người vẫn còn bị giam cầm.

Ngày nay, Nadia Murad vẫn tiếp tục lên tiếng. Mỗi lần kể lại câu chuyện của mình, cô lại phải sống lại nỗi đau, nhưng cô làm điều đó vì 10.000 người Yazidi đã thiệt mạng và hàng nghìn người vẫn còn mất tích. Cô biến những vết sẹo của mình thành con đường dẫn tới công lý. Cô chứng minh rằng quá khứ không nhất thiết phải quyết định tương lai.

Im lặng là một lựa chọn, nhưng sự thật là một vũ khí, bởi lên tiếng chống lại bất công là bước đầu tiên để ngăn chặn nó cho tất cả mọi người.

Nỗi đau có thể được biến thành mục đích sống ,nghĩa là chúng ta không thể thay đổi những điều tồi tệ đã xảy ra, nhưng có thể chọn dùng những trải nghiệm ấy để tạo nên một tương lai tốt đẹp hơn.

Nadia không chỉ sống sót; cô đã chiến thắng. Bạn có thể là nạn nhân của tội ác, nhưng bạn không cần phải mãi là nạn nhân trong tâm hồn mình.

Chúng tôi là tác giả của cuốn sách We Are Human Angels, tác phẩm đã lan tỏa một góc nhìn mới về trải nghiệm làm người và được độc giả tự nguyện dịch ra nhiều ngôn ngữ.

Chúng tôi hy vọng những điều mình viết sẽ khơi dậy điều gì đó trong bạn!

Theo We are Human Angels

My Lan Phạm


 

Có những việc cần phải ..nói dối !!!- Truyen ngan HAY

*Suốt sáu tháng, cứ mỗi sáng thứ Ba, tôi đều nói dối bà cụ*

*Tôi bảo bà rằng hệ thống bị lỗi, rằng ứng dụng tính sai. Đó là cách duy

nhất bà cho phép tôi… cứu bà.*

Tôi tên là Leo. Tôi làm shipper cho một ứng dụng giao hàng, nơi mà khách

hàng chỉ là một dấu chấm trên bản đồ, và một con số trong thuật toán.

Bạn làm việc. Bạn giao hàng. Bạn rời đi. Không tên. Không nhớ mặt. Chỉ có

đánh giá năm sao… và rồi im lặng.

Nhưng bà Martha thì khác… Bà sống trong một căn nhà cũ nhỏ ở rìa thành phố,

co mình lại như để chống chọi với gió. Sáng thứ Ba nào, đúng mười giờ, đơn

hàng của bà cũng hiện lên. Lúc nào cũng giống nhau: một ổ bánh mì trắng rẻ

tiền, một hộp súp cà chua, và một túi thức ăn cho chó loại tốt cho xương –

cho em Duke.

Duke là một con golden retriever già, mõm đã bạc, hông cứng đét, đi chậm.

Nó là nguồn hơi ấm duy nhất trong căn nhà lạnh lẽo đó.

Bà Martha khoảng tám mươi tuổi, chưa tới mét rưỡi, lưng thẳng như thép.

Trong bà có một thứ kiêu hãnh: bà thà chết đói còn hơn phải xin ai giúp. Bà

không bao giờ để tiền tip trên ứng dụng. Bà ra mở cửa, đưa tôi hai đô tiền

mặt và nói: “Cho phụ xăng xe. Lái cẩn thận nhé.”

Đó là một cuộc trao đổi ngang hàng. Không phải bố thí. Và tôi không phải

người cứu giúp. Tôi chỉ là… người giao hàng.

Rồi tháng Mười Một tới… Lạm phát nuốt chửng mọi thứ. Xăng tăng vọt. Thực

phẩm đắt gấp đôi. Tôi phải làm mười hai tiếng mỗi ngày chỉ để trụ lại.

Sáng thứ Ba hôm đó, đơn hàng hiện lên. Tôi nhìn danh sách… và thấy buồn

nôn: Chỉ có một món: một túi thức ăn cao cấp cho chó. Không bánh mì. Không

súp.

Tôi vẫn lấy đơn và đến nhà bà. Khi bà mở cửa, trong nhà lạnh buốt. Bà mặc

áo khoác len dày ngay trong phòng. Bà trông nhỏ hơn, mong manh hơn, da căng

trên xương như giấy bạc. Bà đưa tôi hai đô, tay hơi run, nhưng cằm vẫn ngẩng cao.

“Tuần này chỉ mua đồ cho chó thôi sao, thưa bà?” tôi hỏi, cố giữ giọng bình thường.

“Tôi không đói,” bà đáp ngắn gọn. Nhưng mắt bà thì không thể nói dối.

“Duke cần thuốc.”

Tôi thấy lọ thuốc trên bàn. Rỗng. Bà đang chọn: Sưởi? Thuốc? Thức ăn? Hoặc

thuốc cho con chó? Và Duke là chọn lựa ưu tiên.

Tôi lái xe đi, nhưng hình ảnh chiếc áo khoác mỏng và thân người run rẩy của

bà cứ bám lấy tôi. Tôi biết nếu tôi đưa tiền, bà sẽ đóng sầm cửa. Nếu tôi

gọi dịch vụ xã hội, bà sẽ sợ bị tước mất tự do, bị đưa vào viện dưỡng lão.

Với bà, phụ thuộc vào người khác… còn tệ hơn cái chết.

Vậy nên tôi quyết định… hack hệ thống. Hay đúng hơn: trở thành cái “lỗi”.

Thứ Ba tuần sau, tôi vào siêu thị. Tôi lấy đồ cho chó. Rồi bằng tiền của

chính mình – số tiền tôi để dành sửa hộp số xe – tôi mua trứng, sữa, gà

quay, và rau tươi. Tôi tự quét ở quầy, giấu hóa đơn, và cho tất cả vào túi

hàng.

Khi đến nơi, tôi đưa bà những chiếc túi nặng. Bà cau mày nhìn vào.

“Tôi không đặt mấy thứ này. Có nhầm lẫn. Cậu mang đi đi.”

“Tôi không thể,” tôi nói, đóng vai anh nhân viên bực bội. “Ứng dụng bị lỗi,

bà Martha ạ. Đôi khi hệ thống tự thêm mấy món gần hết hạn để xả kho.”

Bà nhìn tôi rất lâu… “Tôi sẽ không trả tiền.”

“Không cần đâu. Hệ thống ghi là thất thoát rồi. Nếu tôi mang về, tôi phải

đổ chúng vào thùng rác phía sau siêu thị. Thành thật mà nói… tôi ghét làm

vậy.”

Tôi cười nhẹ. “Bà giữ giúp tôi đi. Tôi không chịu được cảnh đồ ăn bị vứt

bỏ.”

Bà nhìn con gà. Rồi nhìn Duke đang vẫy đuôi. Rồi nhìn tôi. Trong mắt bà,

tôi thấy một trận chiến. Kiêu hãnh… và cơn đói. Nhưng lời nói dối cho bà

một lối thoát. Bà không nhận bố thí. Bà chỉ… giúp giải quyết một vấn đề

logistics. Và điều đó, bà có thể chấp nhận.

“Thôi được,” bà thở dài, nhận lấy túi. “Quản lý thật là kém hiệu quả. Đó là

vấn đề của đất nước này.”

“Vâng, thưa bà,” tôi cười.

Chúng tôi tiếp tục như thế suốt sáu tháng…

Mỗi tuần, cái “lỗi” lại hay hơn. Có lúc hệ thống “gửi nhầm” vitamin… Có lúc

là đệm sưởi điện…

Tôi làm thêm giờ thứ Sáu để đủ tiền cho đơn hàng thứ Ba. Chúng tôi không

bao giờ nói thẳng. Tôi phàn nàn về ứng dụng. Bà phàn nàn về sự lãng phí của

các tập đoàn lớn. Đó là ngôn ngữ bí mật của chúng tôi.

Hai tuần trước, thứ Ba tới. Tôi chờ thông báo đi giao hàng cho bà. Không có

gì. Một tiếng trôi qua. Vẫn im lặng. Cuối cùng đâm lo, Tôi vẫn lái xe tới.

Lối vào trống trơn… Cửa khóa… Một tấm bảng “BÁN NHÀ” cắm ngoài vườn.

Tim tôi đập loạn. Tôi hỏi người hàng xóm đang cắt cỏ. Ông ấy nói bà đã qua

đời trong giấc ngủ, ba ngày trước.

“Tim ngừng đập,” ông nói. “Rất nhẹ nhàng.”

Con trai bà từ Ohio về lo mọi việc. Họ đã đưa Duke đi. Tôi ngồi bệt xuống

bậc thềm. Tôi không phải người nhà. Không phải bạn. Chỉ là một shipper. Tôi

thậm chí… chưa từng nói với bà tên của mình.

Hôm qua, tôi nhận được thư từ một văn phòng luật sư trong thành phố. Tôi

không nhận ra địa chỉ. Bên trong là một phong bì dày và một mảnh giấy nhỏ.

*“Gửi người giao hàng của ‘cái lỗi hệ thống’,*

*Mẹ tôi để lại chỉ dẫn rất rõ để tìm cậu. Bà không biết tên cậu, nhưng bà

mô tả chiếc xe và giờ cậu đến. Bà muốn cậu nhận thứ này.”*

Tôi mở phong bì. Bên trong là một xấp tiền – khoảng hai nghìn đô – và một

bó giấy nhăn nhúm. Là tất cả những hóa đơn tôi đã giấu trong túi suốt sáu

tháng. Bà đã tìm thấy. Bà đã gom lại. Và giữ chúng. Dán trên những tờ hóa

đơn là một mảnh giấy, nét chữ run run nhưng rõ ràng:

*“Chàng trai trẻ,*

*Tôi già, nhưng không ngu. Tôi biết một con gà quay không thể giá 0 đô. Tôi

biết máy tính không hỏng. Tôi biết cậu đã mua những thứ đó. Và tôi biết vì

sao cậu nói dối.*

*Cậu biết tôi quá sỉ diện để nhận sự giúp đỡ, nên cậu cho tôi giữ lại phẩm

giá. Cậu khiến tôi có cảm giác mình đang tự giải quyết một vấn đề.*

*Cậu làm tôi nhớ tới chồng tôi. Ông ấy là người lặng lẽ làm điều đúng mà

không cần được ai nhìn thấy.*

*Xin hãy nhận số tiền này. Sửa chiếc xe của cậu.*

*Và hãy biết rằng… cậu đã khiến mùa đông cuối cùng của tôi ấm áp.*

*— Martha”*

Tôi ngồi rất lâu, cầm lá thư trong tay, và lần đầu tiên… tôi khóc. Chúng ta

sống trong một thế giới luôn bảo rằng ta cô độc. Rằng ta chỉ là dữ liệu, là

khách hàng, là người cung cấp dịch vụ. Nhưng đôi khi, những mối liên kết

sâu nhất lại được sinh ra… trong khoảng lặng giữa dối trá và sự thật. Và

đôi khi, điều dịu dàng nhất ta có thể làm cho một người… không phải là chìa

tay ra. Mà là cho họ một lý do… để có thể nắm lấy nó, mà không phải cúi đầu.

Mong bà yên nghỉ…

*TG Văn Chương*