NHỚ VỀ CHA – MỘT DẤU CHÂN KHÔNG BAO GIỜ PHÔI PHAI –
SN Dung Hiếu
Có những cuộc gặp gỡ chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc, nhưng lại để lại dấu ấn cho cả một đời người.
Với vợ chồng em, những lần được gặp Cha Sáng Lập Phêrô Chu Quang Minh chính là những cuộc gặp gỡ như thế.
Nhân ngày giỗ đầu của Cha, lòng em bỗng trở về với những ký ức của hơn mười năm trước. Thời gian có thể cuốn đi nhiều điều, nhưng có những hình ảnh càng đi qua năm tháng lại càng trở nên rõ nét trong tâm hồn. Với em, đó là hình ảnh một người Cha hiền hậu, đơn sơ, gần gũi… và đặc biệt, vô cùng khiêm nhường.
Năm 2013, nhờ người dì từ Úc giới thiệu, vợ chồng em từ Sài Gòn về Cà Mau để tham dự Khóa Căn Bản. Khi ấy, chúng em chỉ đơn giản nghĩ rằng mình đang đi học một khóa học về hôn nhân gia đình. Nhưng có lẽ chính chúng em cũng không ngờ rằng, chuyến đi ấy đã mở ra một cánh cửa mới trong đời sống của hai vợ chồng.
Và điều đầu tiên bước vào cánh cửa ấy chính là hình ảnh của Cha.
Cha uyên bác nhưng không hề làm người khác cảm thấy xa cách. Cha sâu sắc nhưng không khô khan. Những bài giảng của Cha có thể khiến cả hội trường bật cười, rồi chỉ ít phút sau lại khiến mỗi người lặng đi để nhìn vào chính cuộc đời mình. Cha kể chuyện thật tự nhiên, dí dỏm, nhưng đằng sau mỗi tiếng cười là một bài học khiến người ta phải suy nghĩ rất lâu.
Nhưng trong tất cả những gì em được nghe và được thấy nơi Cha, có một khoảnh khắc đã đi theo em suốt hơn mười năm qua.
Đó là khi Cha giảng về tình yêu và sự khiêm nhường.
Hôm ấy, Cha đã noi gương Chúa Giêsu, quỳ xuống trước chồng em, nhẹ nhàng cởi giày, rủa chân và hôn lên chân anh để minh họa cho bài giảng.
Em vẫn nhớ cảm giác của mình lúc ấy.
Cả người em như lặng đi.
Trước mắt em là một vị linh mục mà em vô cùng kính trọng. Một người thầy uyên bác. Một người Cha được biết bao gia đình yêu mến. Thế nhưng Cha lại cúi xuống với một sự tự nhiên, bình an và khiêm nhường đến lạ.
Khoảnh khắc ấy đã nói với em nhiều hơn cả một bài giảng.
Em hiểu rằng, khiêm nhường không phải là tự làm mình nhỏ bé, mà là tình yêu đủ lớn để ta biết cúi xuống vì người khác.
Có lẽ từ giây phút ấy, một điều gì đó trong em đã thực sự thay đổi.
Sau Khóa Căn Bản năm ấy, vợ chồng em cũng dần thay đổi. Chúng em học cách nhìn nhau bằng một ánh mắt khác. Học cách lắng nghe nhiều hơn. Học cách yêu thương không chỉ khi mọi chuyện tốt đẹp, mà cả khi người kia không giống như điều mình mong đợi. Và trong hành trình nuôi dạy con cái, chúng em cũng bắt đầu hiểu rằng, đôi khi con cái không cần những bài học thật dài, mà cần nhìn thấy cha mẹ sống những điều mình muốn dạy con.
Những lần sau được gặp lại Cha tại Đại hội Song Nguyền kỉ niệm10 năm ở Sài Gòn, rồi Đại hội SN Liên bang 25 năm tại Úc Châu (Sydney 2019), ấn tượng trong em về Cha vẫn không thay đổi.
Cha vẫn vậy.
Vẫn uyên bác.
Vẫn hóm hỉnh.
Vẫn gần gũi.
Và vẫn khiêm nhường đến khiến người khác phải kính phục.
Nhưng có lẽ ký ức khiến em xúc động nhất là trong Đại hội tại Úc Châu. Khi ấy, tất cả các anh chị Song Nguyện cùng quây quần bên Cha, hát bài “Cảm Ơn Cha Chu Quang Minh”.
Đến cuối bài hát, từng người cầm một bông hoa tiến đến, quỳ dưới chân Cha để bày tỏ lòng biết ơn.
Đó chắc hẳn là một khoảnh khắc mà bất cứ ai có mặt hôm ấy cũng khó quên.
Biết bao con người.
Biết bao gia đình.
Biết bao cuộc đời đã nhận được điều gì đó từ hạt giống mà Cha đã gieo.
Vậy mà giữa những lời cảm ơn chân thành ấy, Cha lại nhẹ nhàng nói:
“Đừng cảm ơn tôi. Hãy tạ ơn Đức Chúa Trời. Đừng cảm ơn tôi. Tôi chỉ là một công cụ trong tay Chúa dùng mà thôi.”
Đến hôm nay, em vẫn không quên được câu nói ấy.
Có lẽ bởi vì chính trong câu nói ấy, em lại nhìn thấy con người thật của Cha.
Một người đã dành cả cuộc đời để phục vụ biết bao gia đình.
Một người đã đi khắp nơi để chia sẻ, hướng dẫn và nâng đỡ.
Một người đã gieo biết bao hạt giống yêu thương.
Thế nhưng, Cha không nhận công về mình.
Cha trả tất cả về cho Chúa.
“Tôi chỉ là một công cụ trong tay Chúa dùng mà thôi.”
Một câu nói đơn sơ.
Nhưng càng sống, em càng thấy câu nói ấy sâu sắc.
Phải chăng, đó chính là đỉnh cao của sự khiêm nhường?
Làm được rất nhiều điều nhưng không coi đó là công lao của mình.
Được rất nhiều người yêu mến nhưng không đặt mình ở trung tâm.
Được mọi người cảm ơn nhưng lại hướng tất cả lòng biết ơn ấy về với Thiên Chúa.
Có lẽ vì thế mà dù Cha đã đi xa, những gì Cha để lại vẫn còn ở đây.
Trong một đôi vợ chồng đang cố gắng hiểu nhau hơn.
Trong một người chồng học cách lắng nghe.
Trong một người vợ học cách nhẫn nhịn.
Trong một gia đình đang cố gắng hàn gắn.
Trong những bậc cha mẹ đang học cách trở thành tấm gương tốt cho con cái. Và trong những thành viên Song Nguyền vẫn đang cùng nhau tiếp tục hành trình mà Cha đã khởi xướng.
Cha ơi!
Đã một năm kể từ ngày Cha về cùng Chúa.
Một năm… không phải là một khoảng thời gian quá dài đối với một cuộc đời, nhưng đủ để chúng con hiểu rằng có những người dù không còn hiện diện trước mắt, vẫn không hề rời khỏi trái tim của những người ở lại.
Chúng con không còn được nghe giọng nói hài hước của Cha.
Không còn được ngồi dưới hội trường để nghe Cha kể chuyện rồi bất chợt bật cười.
Không còn được gặp Cha trong những ngày hội ngộ.
Nhưng chúng con vẫn còn những điều Cha đã gieo vào lòng mình.
Và có lẽ, đó mới là cách một con người tiếp tục sống mãi.
Hôm nay, nhân ngày giỗ đầu của Cha, chúng con cùng nhớ về Cha với lòng biết ơn.
Chúng con tin rằng Cha đã về trong vòng tay yêu thương của Thiên Chúa.
Xin Cha, từ nơi quê Trời, vẫn thương đoái nhìn đến chúng con – những gia đình mà Cha đã dành biết bao tâm huyết để yêu thương và phục vụ.
Xin Cha tiếp tục cầu bầu cùng Chúa cho chúng con.
Cho những lúc vợ chồng chúng con mỏi mệt, biết tìm lại tình yêu.
Cho những lúc gia đình gặp giông bão, biết nắm tay nhau.
Cho những lúc chúng con tự hào về chính mình, biết nhớ đến bài học khiêm nhường của Cha.
Và cho chúng con, dù đi đến đâu trên hành trình này, cũng không bao giờ quên rằng:
Tất cả những gì tốt đẹp mình có được đều là một ân sủng.
Cha đã từng nói: “Đừng cảm ơn tôi, hãy tạ ơn Đức Chúa Trời.”
Hôm nay, chúng con vẫn muốn nói với Cha một lời cảm ơn.
Nhưng xin cho lời cảm ơn ấy không dừng lại ở những đóa hoa hay những giọt nước mắt.
Xin cho lời cảm ơn ấy được tiếp tục bằng cách chúng con sống.
Sống yêu thương hơn.
Sống khiêm nhường hơn.
Sống gần gũi với nhau hơn.
Và tiếp tục cùng nhau giữ gìn ngọn lửa mà Cha đã một đời âm thầm thắp lên.
Cha ơi, chúng con nhớ Cha.
Và trong lời nhớ ấy, chúng con lại cùng Cha cúi đầu:
Tạ ơn Chúa.
SN Dung Hiếu – Từ CTTTHNGĐ Adeide Úc Châu











