Ai trung tín trong việc rất nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn- Cha Vương
MỘT PHÚT HẠNH PHÚC – Bs Đỗ Hồng Ngọc
Van Danh Nguyen – NHỮNG BÀI POST HAY.
MỘT PHÚT HẠNH PHÚC – Bs Đỗ Hồng Ngọc
– Ngẫm lại sự đời tôi thấy hình như hầu hết chúng ta chẳng bao giờ thực sống. Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai. Nghĩ rằng phải đạt cái này cái nọ, có được cái kia cái khác mới là sống. Khi có tuổi, khi đã có được cái này cái nọ, cái kia cái khác thì ta lại sống cho quá khứ ! Hừm ! Nhỏ mong cho mau lớn, lớn mong cho nhỏ lại. Quả là lý thú ! Tóm lại ta chẳng biết quý những giây phút hiện tại .
Một người 60 tiếc mãi tuổi 45 của mình, thì khi 75, họ sẻ tiếc mãi tuổi 60, rồi khi 80, họ sẽ càng tiếc 75 ! Vậy tại sao ta không nghĩ ta đang ở cái tuổi tuyệt vời nhất của mình lại không yêu thích nó đi, sao cứ phải … nguyền rủa, bất mãn với nó. Có phải tội nghiệp nó không ? Ta đang ở cái tuổi nào thì nhất định tuổi đó phải là tuổi đẹp nhất rồi, không thể có tuổi nào đẹp hơn nữa !
Còn đối với các vị phụ nữ cũng có khi gạt gẫm mình chút đỉnh như đi giải phẩu thẩm Mỹ chẳng hạn. Xoá chỗ này, bơm chỗ nọ, lóc chỗ kia. Nhưng nhức mỏi vẫn cứ nhức mỏi, loãng xương vẫn cứ loãng xương, tim mạch vẫn cứ tim mạch … Thân thể ta cứ tiến triển theo một “ lộ trình “ đã được vạch sẵn của nó, không cần hỏi han ta, không cần biết ta có “ chịu “ không ! Mà hình như, càng nguyền rủa, càng bất mãn vơi nó, nó càng làm dữ .
Trái lại, nếu biết yêu thương nó, chìu chuộng nó một chút, biết cách cho nó ăn, cho nó nghỉ, biết cách làm cho xương nó cứng cáp, làm cho mạch máu nó thông thoáng, làm cho các khớp nó trơn tru thì nó cũng sẽ tử tế với ta hơn. Từ ngày “ thế giới phẳng “ thông qua inernet, ta còn sống với đời sống ảo. Ta ngồi đây với người nhà nhưng chuyện trò với một người nào khác, cười đùa, nhăn nhó, giận dữ, âu yếm với một người nào khác ở nơi xa. Khi bắt lại câu chuyện với mọi người bên cạnh thì đã lỡ nhịp !
Hiểu ra những điều tầm thường đó, tôi biết quý thời gian hơn, quý giây phút hiện tại, ở đây và bây giờ hơn. Nhờ vậy mà không có thì giờ cho già nữa ! Hiện tại với tôi thì không có già, không có trẻ, không có quá khứ vị lai. Dĩ nhiên, không phải trốn chạy mà hiểu nó, chấp nhận nó, thưởng thức nó. Khi biết “ enjoy “ nó thì quả có nhiều điều thú vị để phát hiện, để khám phá .
Từ ngày biết thương” thân thể” của mình hơn, tử tế với nó hơn thì có vẻ tôi … cũng khác tôi xưa. Tôi biết cho thân thể của mình ăn khi đói, không ép nó ăn lúc đang no, không cần phải cười cười nói nói trong lúc ăn. Món gì khoái khẩu thì ăn, chay mặn gì cũng tốt. Cá khô, mắm ruốc gì cũng được, miễn là đừng nhiều muối quá !
Một người bạn tôi mắc bệnh” ăn không được “, “ ăn không biết ngon” vậy mà vẫn béo phì, đi không nổi, là bởi vì các con thương ông quá, mua toàn sữa Mỹ mắc tiền cho uống ! Sữa giàu năng lượng, nhiều chất béo bổ quá, làm sao còn có thể ăn ngon,làm sao không béo phì cho được ?
Giá ông nghèo một chút còn hay hơn ! Cá kho quẹt, rau muống mà tốt, miễn ông ăn thấy ngon, thấy sướng ! Tôi cũng biết cho thân thể của mình ngủ hơn. Ngủ đầy giấc, đủ giấc. Ngủ đủ giấc là cơ hội tốt nhất cho các tế bào não phục hồi, như sạc pin vậy. Sạc không đủ mà đòi pin ngon lành sao được !
Bảy trăm năm trước, Trần Nhân Tông viết: Cơ tắc xan hề khốn tắc miên ! ( Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền ! ) trong bài Cư trần lạc đạo ( Ở đời mà vui đạo ). Ông là vị vua nhà Trần sớm nhường ngôi cho con, lên tu ở núi Yên Tử, Tổ sư thiền phái Trúc Lâm. Tu hành như vậy mà khi quân Nguyên xâm lấn nước ta, ông liền xuống núi ra tay dẹp giặc, xong, phủi tay lên núi tu tiếp !
Mỗi người có đồng hồ sinh học của riêng mình, không ai giống ai, như vân tay vậy, cho nên không cần bắt chước, chỉ cần lắng nghe mình. Phương pháp này, phương pháp nọ của người kia bày vẽ chẳng qua cũng chỉ để tham khảo, nắm lấy nguyên tắc chung thôi, rồi áp dụng vào hoàn cảnh riêng cụ thể của mình, tính cách mình, sinh lý mình. Phương pháp nào có sự ép buộc cứng ngắc quá thì phải cảnh giác !
Nên nhớ rằng tới tuổi nào đó, tai ta sẽ bắt đầu kém nhạy, mắt bắt đầu kém tinh, đầu óc bắt đầu kém sắc sảo. Tai kém nhạy để bớt nghe những điều chướng tai, mắt kém tinh để bớt thấy những điều gai mắt. Đầu óc cứ sắc sảo hoài ai chịu cho nổi ! Tuy vậy, tai kém mà muốn nghe gì thì nghe được, không thì đóng lại; mắt kém mà muốn thấy gì thì thấy được,không thì khép lại. Thế là “căn “ hết tiếp xúc được với “ trần “. Tự dưng không tu hành gì cả mà cũng như tu, cũng thực tập ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm !
Rồi một hôm đẹp trời nào đó ta còn có thể phát hiện mắt mình chẳng những nhìn kém mà còn thấy những ngôi sao lấm chấm, những lốm đốm hoa trên bầu trời trong xanh vời vợi kia. Nếu không phải do một thứ bịnh mắt nào đó thì đây hẳn là hiện tượng thoái hoá của tuổi già, nói nôm na là mắt xài lâu quá, hết thời hạn bảo hành .
Cái mà người xưa gọi là “ hoa đốm hư không “ chính là nó. Tưởng hoa đốm của trời, ai dè trong mắt mình ! Chính cái “ tưởng “ của ta nhiều khi làm hại ta. Biết vậy ta bớt mất thì giờ cho những cuộc tranh tụng, bớt tiêu hao năng lượng vào những chuyện hơn thua. Dĩ nhiên có những chuyện phải ra ngô ra khoai, nhưng cái cách cũng đã khác, cái nhìn đã khác, biết tôn trọng ý kiến người khác, biết chấp nhận và nhìn lại mình .
Khi 20 tuổi người ta băn khoăn lo lắng không biết người khác nghĩ gì về mình. Đến 40 thì ai nghĩ gì mặc họ. Đến 60 mới biết chả có ai nghĩ gì về mình cả ! Tóm lại, chấp nhận mình là mình và từ bi với mình một chút. Có lẽ như vậy hay hơn cho mình
Lời Chia Sẻ Của BS Đỗ Hồng Ngọc
( Tạp chí ĐẤT LÀNH).
NGANG MÀ KHÔNG BẰNG – Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi!”.
“Chính sự so sánh làm bạn kiêu ngạo: thú được đứng trên mọi người!” – C. S. Lewis.
Kính thưa Anh Chị em,
Có khi điều khiến chúng ta buồn là người khác vui ngang mình. Trong Tin Mừng hôm nay, đồng bạc đã ngang, nhưng lòng người vẫn giữ bậc: ‘ngang mà không bằng’.
Niềm vui của nhóm thợ vườn nho vào muộn có lẽ lại là nỗi đau của các thợ làm từ sớm. Nếu được nhận công trước, có lẽ họ đã thoả mãn ra về; khổ nỗi, những người đến sau lại được nhận trước. Họ khó chịu nhìn cũng một đồng bạc được trao vào những bàn tay chưa chai như tay mình. Chủ không lấy gì khỏi họ; nhưng chính phần người khác nhận ngang mình khiến họ thấy phần mình vơi đi. “Phải có một tâm hồn rất đẹp mới vui được với thành công của bạn mình!” – Oscar Wilde.
Lời phản đối của họ rất lạ: không phải “Ông trả họ như chúng tôi”, nhưng “Ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi!”. Nỗi đau đã rời đồng bạc để chạm đến chỗ đứng! Hoá ra, điều họ muốn không chỉ là công bằng, nhưng một khoảng cách. Khi lòng tốt của Chủ xoá khoảng cách, họ gọi đó là bất công. ‘Ngang mà không bằng’ bắt đầu từ đó: cùng nhận từ một bàn tay, nhưng vẫn cần ai đó đứng sau để lòng mình vui.
Những người đến cuối không hẳn lười biếng; họ nói: “Vì không ai mướn chúng tôi”. Cả ngày đứng chờ cũng là một nỗi nhọc không ai tính công. Một đồng bạc đối với người đến sớm là tiền công; với người đến muộn, còn là điều cần để cả nhà sống. Chủ không phủ nhận công lao người trước; ông thấy nhu cầu người sau. Lêô XIV nhận xét: “Ông không chỉ nhìn vào công lao, mà còn nhìn vào nhu cầu”. Lòng thương xót bắt đầu khi chúng ta thôi hỏi người khác làm được bao nhiêu để nhận ra họ đang cần điều gì.
Đó là “đường lối cao hơn” của Thiên Chúa, mang một tên gọi: lòng thương xót vượt mọi cân đo. Kẻ xấu lòng trở về sẽ được Ngài rộng lòng thứ tha – bài đọc một. Thánh Vịnh không nói Chúa chỉ gần người đến trước, nhưng “gần gũi tất cả những ai cầu khẩn Người”. Với Thiên Chúa, nâng một người lên không hạ thấp người nào; mở cửa cho người đến muộn không làm phần người đến sớm nhỏ lại. Chỉ con mắt quen nhìn theo thứ bậc mới thấy lòng quảng đại của Ngài là một đe doạ.
Điều ấy xảy ra rất gần: một người được khen, được tin tưởng, được trao cơ hội, và niềm vui trong chúng ta bỗng nhỏ lại. Không ai lấy mất phần mình; chỉ người khác được thêm. Trưởng thành trong tình yêu là vui khi thấy điều tốt lành đến với người khác mà không cần cân lại phần mình.
Anh Chị em,
Đức Kitô là “đồng bạc” không thể chia nhỏ: Ngài trao trọn mình cho người đến sớm cũng như kẻ chỉ kịp quay về giờ cuối. Trên thập giá, người trộm lành chẳng còn thời gian lập công, chỉ còn đủ lòng để đón nhận; và thiên đàng mở ra. Ân sủng không chia phần lớn cho người đến trước, phần nhỏ cho kẻ đến sau; ai nhận Đức Kitô đều nhận trọn Ngài. Chỉ khi chưa đầy Ngài, chúng ta mới cân đo – ‘ngang mà không bằng’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con đỏ mặt khi người khác gặp may; dạy con biết ơn phần mình và vui với lòng tốt của Ngài nơi phần người khác!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
*****
LỜI CHÚA CHÚA NHẬT XXV THƯỜNG NIÊN, NĂM A:
https://www.vaticannews.va/vi/loi-chua-hang-ngay/2026/09/20….
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
28 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các thượng tế và kỳ mục trong dân rằng : “Các ông nghĩ sao ? Một người kia có hai con trai. Ông ta đến nói với người thứ nhất : ‘Này con, hôm nay con hãy đi làm vườn nho.’ 29 Nó đáp : ‘Con không muốn !’ Nhưng sau đó, nó hối hận, nên lại đi. 30 Ông đến gặp người thứ hai, và cũng bảo như vậy. Nó đáp : ‘Thưa ngài, con đây !’ nhưng rồi lại không đi. 31 Trong hai người con đó, ai đã thi hành ý muốn của người cha ?” Họ trả lời : “Người thứ nhất.” Đức Giê-su nói với họ : “Tôi bảo thật các ông : những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông. 32 Vì ông Gio-an đã đến chỉ đường công chính cho các ông, mà các ông không tin ông ấy ; còn những người thu thuế và những cô gái điếm lại tin. Phần các ông, khi đã thấy vậy rồi, các ông vẫn không chịu hối hận mà tin ông ấy.”
Bí quyết hạnh phúc mỗi ngày
Theo một nghiên cứu khoa học, những người sống có niềm tin thường hạnh phúc, ít bệnh tật và sống lâu hơn. Đây là 9 điều mà những người tin Chúa Trời thường thực hành để có cuộc sống sung mãn:
- Hãy ban phát điều gì cho một người nào đó (mà bạn không có mối quan hệ ràng buộc).
- Làm ơn cho ai đó (và quên nó đi).
- Dành ra một vài phút với người cao tuổi (kinh nghiệm của họ là một hướng dẫn tốt).
- Cười thường xuyên (là chất làm trơn cuộc sống).
- Tạ ơn Chúa Trời (ngàn lần một ngày chưa đủ, là Đấng ban cho bạn sự sống).
- Cầu nguyện (để Chúa hướng dẫn bạn làm điều đúng).
- Làm việc (với cả tiềm năng và sức sống).
- Lên kế hoạch như thể bạn sẽ sống mãi mãi (vì linh hồn bạn sẽ sống đời đời với Chúa trên Thiên Đàng).
- Sống như thể bạn sẽ chết vào ngày mai (vì cơ thể vật lý của bạn sẽ chết vào một ngày nào đó bạn không biết).
S .T.
CUBA CHÌM TRONG BÓNG TỐI: LƯỚI ĐIỆN TOÀN QUỐC SỤP ĐỔ
CUBA CHÌM TRONG BÓNG TỐI: LƯỚI ĐIỆN TOÀN QUỐC SỤP ĐỔ
Hệ thống điện quốc gia Cuba đã sụp đổ hoàn toàn vào chiều thứ Sáu, ngày 18/9, khiến gần như toàn bộ đảo quốc chìm trong bóng tối và khoảng 9 triệu người bị ảnh hưởng.
Theo nhà chức trách Cuba, sự cố bắt nguồn từ các đường dây truyền tải điện cao thế ở miền trung nước này vào khoảng 14 giờ. Đến tối cùng ngày, điện mới chỉ được khôi phục tại một số khu vực nhỏ ở thủ đô Havana, chủ yếu quanh các bệnh viện.
Đây là ít nhất lần thứ sáu kể từ đầu năm 2026 lưới điện Cuba bị sụp đổ một phần hoặc toàn bộ. Nguyên nhân được cho là do hệ thống điện xuống cấp nghiêm trọng, thiếu nhiên liệu và linh kiện thay thế. Các biện pháp hạn chế dầu mỏ của Hoa Kỳ cũng khiến cuộc khủng hoảng năng lượng tại Cuba thêm trầm trọng.
Trong thời gian qua, nhiều khu vực tại Cuba thường xuyên phải chịu cảnh mất điện kéo dài hơn 30 giờ, ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc cung cấp nước, bảo quản thực phẩm, thông tin liên lạc và đời sống người dân.
Cơ quan Điện lực Quốc gia Cuba cho biết đang triển khai các biện pháp để từng bước khôi phục hệ thống.
(Reuters, AP)
BA TÔI, NHẠC SĨ TRÚC PHƯƠNG !!!
BA TÔI, NHẠC SĨ TRÚC PHƯƠNG !!!
Last updated Th9 18, 2023
Từ trước đến nay, có rất nhiều tờ báo cũng như bài viết nhận định về cuộc đời của nhạc sĩ Trúc Phương, có người nói ông sau 1975 có cuộc sống khốn khó, có người viết rằng ông sống quá bi đát, rồi cũng có tờ báo nói rằng khi qua đời ông chẳng còn gì cả …..
Những điều này có đúng là sự thật hay không ? xin mời quý vị xem qua lời tâm tình của những người con nhạc sĩ
Trúc Phương.
*****
Chị Trúc Loan, một người con gái của nhạc sĩ Trúc Phương tâm sự như sau :
Ba tôi sinh năm 1933, tại xã Mỹ hòa, quận Cầu ngang, tỉnh Trà vinh.
Quê nội tôi hiền hòa, chơn chất, nhưng nghèo khó nên ba tôi đã đi lên Sài gòn từ nhỏ. Ông vừa học, vừa làm, và cũng để theo đuổi niềm đam mê âm nhạc của mình.
Ba tôi viết nhạc và nổi tiếng từ rất sớm nhờ dòng nhạc boléro chậm, trữ tình của ông dễ nhớ, dễ nghe.
Ngoài cây đàn guitar thường xuyên bên cạnh, ba tôi còn biết chơi thành thạo các nhạc cụ khác.
Hồi còn nhỏ xíu, có lần theo ba đi Đại nhạc hội, ba tôi còn đàn contrabass trong dàn nhạc nữa, lúc đó tôi rất ngạc nhiên vì cây đàn quá to này, ba phải đứng mới cầm được nó…
Khi chơi với các con, ba tôi thường lấy cây harmonica ra thổi…
Ba gặp má tôi khi bà còn đang đi học.
Ba cưới ngay khi má chỉ 16 tuổi !
Tôi được sinh ra vào thời điểm ba tôi viết nhạc nhiều nhất.. dù sau đó, tôi còn có thêm 5 đứa em nữa, nhưng ba vẫn luôn cưng tôi nhất nhà.
Ba tôi là một người đàn ông rất yêu gia đình, thương vợ thương con.
Ba tôi cũng là 1 người con, người cháu rất có hiếu.
Ngày xưa, dù nghèo, ở nhà thuê, nhưng ba tôi cũng nuôi bà cố tôi chu đáo. Khi làm có tiền, ba hay mua sắm đồ đạc mang về quê cho bà nội tôi…
Ba tôi hiền lành, chân thật , rất lạc quan và tốt bụng. Có lẽ vì vậy nên ai cũng quý mến.
Tính ba tôi lại rất nghệ sĩ, không vụ lợi, không tính toán nên không có dư.
Gánh nặng cơm áo gạo tiền, má tôi phải gánh vác từ lúc ba tôi phải nhập ngũ..
h2 – Chị Trúc Loan, con gái nhạc sĩ Trúc Phương.
Sống trong thời chiến, lại phải làm lính xa nhà, nên có lẽ ba tôi là người hiểu, cảm nhận được tâm tình của người lính nên các sáng tác của ông lúc này là luôn dành cho những người lính:
Kẻ ở miền xa,
Bông cỏ may,
Trên 4 vùng chiến thuật,
Để trả lời 1 câu hỏi,
Đêm trên vùng đất lạ,
Một người đi xa,
Người nhập cuộc…
Hàng trăm bản nhạc của ông, được biết rộng rãi chưa đến 20 bài, theo danh mục cho phép của nhà nước…
Nhạc của ba tôi không vui, không xập xình ồn ào, nhưng âm thầm lắng đọng, lặng lẽ đi vào lòng người nghe bởi cái chân thật, ngọt ngào. Bởi vì khi viết, ba tôi sáng tác với cả tấm lòng, mỗi bài nhạc đều ẩn chứa những lời tự sự, những nỗi buồn…
Đọc bài viết về Trúc Phương trên trang wikipedia, đoạn cuối:
rõ ràng là người viết không biết gì nhiều về ông, gia đình tôi rất bức xúc về điều này. Có những bài viết không chính xác, “tam sao thất bổn”, không khách quan, không đúng về ba tôi.
Trước khi mất khoảng vài tháng, năm 1995, trong 1 bài phỏng vấn, ba tôi có nói chuyện về cuộc sống sau khi vượt biên không thành, bị bắt, năm 1976.
Trở về , căn nhà ở số 301 nguyễn văn Thoại, (nay là Lý thường Kiệt), phường 15, quận 11 bị mất.
Không có nhà ở, không giấy tờ, phải mướn chiếu ngủ ngoài bến xe miền tây vì công an thường xuyên kiểm tra hộ khẩu, không ai dám chứa .. nhưng trong thời điểm đó, ai cũng khó khăn, khổ toàn xã hội , không riêng gì ba tôi, nhưng chưa bao giờ ông phải “đi chân không” hay “khi chết chỉ còn lại đôi dép..” như bài viết nào đó… Những người viết đó có lẽ không biết nhiều về ba tôi, về gia đình tôi, làm cho người đọc bàng hoàng, thương hại, đó là đi ều xúc phạm đến gia đình tôi…
(Trúc Loan)
Và dưới đây là trả lời của nhạc sĩ Trúc Linh, một người con trai của nhạc sĩ Trúc Phương :
Ok, tui không biết Ông Nguyễn Trung này là ai, nhưng ông này viết bài này có mục đích bôi bác Ba tôi và cả gia đình tui, nên tôi phải lên tiếng.
1- Ba tui sanh năm 1933
2- Ba tui không bao giờ uống rượu .
3- Ba tui lấy Má tui trong những năm cuối 50, năm nay tui củng 5 bó rồi, hehe
4- Má tui con nhà giáo, gia đình cũng khá, nhưng nhà ở Bến Tre.
5- Chiều Làng Em là bài Ông viết cho Má tui .
6- Ba tui không phải tự học nhạc,
mà có thầy dạy đàng hoàng.
7- Xung quanh nhà bà nội tui không hề có tre trúc gì ráo, nhà Má tui thì có.
8- Gia đình tui cũng không nghèo, Ba tui thường lái Mazda và Peugeos 404. Thời xưa củng có thời khó khăn, lúc Ông còn viết nhạc, nhưng sau này Ba Má tôi làm ăn thì củng khá lắm.
Khi giải phóng vào, thì có hơi sa sút. Nhưng đó là tình trạng chung của tất cả dân miền Nam, thời bao cấp.
9- Gia đình tôi có tới 6 anh chị em, có nghĩa là Ba và Má tôi chung sống củng khá lâu.
Họ ly dị vào khoảng năm 79.
10- Tác giả Nguyễn Trung viết rằng khi ông qua đời gia tài chỉ còn đôi dép là nói LÁO.
Ông không giàu có gì, nhưng củng không đến nổi thê thảm như vậy.
Tôi đã từng về thăm ông 3 tháng trước khi ông mất cho thấy điều này ông Trung quá bôi bác gia đình chúng tôi. Nói như thế có nghĩa là các con của ông không hề quan tâm tới ông.
Điều này KHÔNG ĐÚNG sự thật.
Chúng tôi lúc nào cũng quan tâm đến ông.
Cái bài lá cải này, Nguyễn Trung không biết nhiều chi tiết nhưng đã viết rất nhiều như chính Trung là nhân vật chính. Đọc bài này xong tôi rất là bất bình vì có quá nhiều chi tiết không đúng sự thật mà có quá nhiều người đọc.
Đến nổi MC Việt Dzũng của trung tâm Asia cũng lấy bài viết này làm tài liệu và cũng có lên trên chương trình trên Asia nói rằng khi Ba tôi mất, Ông chỉ còn đôi dép.
MC Việt Dzũng còn nói rằng đám ma Ba tôi, phải nhờ bạn bè quyên góp để làm mộ cho Ông.
Điều này củng không đúng.
Gia đình chúng tôi đã làm đám cho Ông đàng hoàng mà chưa từng lấy 1 Đồng tiền phúng điếu của ai cả.
Đây là điều không công bằng với Má tôi vì tôi có đọc vài bài, họ tả Má tôi như là 1 người đàn bà không đàng hoàng.
Thực sự Má tôi đã từng khổ vì Ba tôi tánh hay bay bướm, họ ly dị vì chính nguyên nhân này.
(TRÚC LINH)
h3 – Anh Trúc Linh, con trai nhạc sĩ Trúc Phương.
Lien Khuc Truc Phuong
– Duy Khanh, Thanh Thuy, Phuong Dung.
ASIA 74 Chiều Làng Em – Hà Thanh Xuân – Nhạc sĩ- Trúc Phương.
Microsoft: AI của Anthropic có thể gây ‘tác động thảm khốc’ cho nhân loại (BBC)
Mustafa Suleyman, người đứng đầu bộ phận trí tuệ nhân tạo của Microsoft
Tác giả, Laura Cress
Vai trò, Phóng viên công nghệ
17 tháng 9 2026
Giám đốc bộ phận trí tuệ nhân tạo (AI) của Microsoft đã cảnh báo rằng phương pháp huấn luyện mô hình AI Claude của Anthropic có thể gây “tác động thảm khốc đến hạnh phúc của nhân loại”.
Ông Mustafa Suleyman cho biết đối thủ của Microsoft có nguy cơ tạo ra thứ “không thể” kiểm soát bằng cách đối xử với mô hình AI như một con người – bao gồm cả việc nói với AI rằng công nghệ này “có thể có ý thức” và “xứng đáng là một chủ thể độc lập”.
“Chúng ta không được lơ là trong việc đưa ra quyết định mà sau này chúng ta sẽ hối hận cay đắng,” ông Suleyman viết.
Các bình luận này là những lời cảnh báo gay gắt mới nhất từ ngành AI về những nguy hiểm tiềm tàng của công nghệ này. BBC đã liên hệ với Anthropic để đề nghị bình luận.
“AI không có ý thức,” ông viết. “Không có cảm xúc, không trải nghiệm thế giới và cũng không biết đau khổ. AI không có những sở thích bẩm sinh hay động cơ nội tại.
“Về bản chất, AI là những cỗ máy hoàn thiện chuỗi dữ liệu, bên trong không có đời sống nội tâm, được thiết kế để làm theo chỉ dẫn và thực hiện các mục tiêu do con người đặt ra.”
Trong một bài luận dài, ông Suleyman ca ngợi ông chủ Anthropic, Dario Amodei, cùng đội ngũ là những người “thận trọng, có nguyên tắc và trung thực về mặt học thuật”, nhưng đồng thời vẫn đặt ra nhiều nghi vấn đối với công ty này.
Ông chỉ trích mạnh mẽ Anthropic vì đã huấn luyện AI theo hướng mang những đặc điểm giống con người, một cách tiếp cận được gọi là nhân hoá AI . Theo ông, điều này khiến Claude dường như có các mong muốn, giá trị và bản ngã riêng.
Tuy nhiên, ông Suleyman lập luận rằng “ý thức là một hiện tượng sinh học”, đồng thời nhấn mạnh rằng hiện không có bằng chứng nào cho thấy AI có ý thức.
Ngoài việc kêu gọi mở ra một cuộc tranh luận về vấn đề này, ông Suleyman cho rằng cần minh bạch hơn về cách các hệ thống AI được huấn luyện và đánh giá.
Theo ông, điều đó bao gồm việc cho phép các tổ chức độc lập giám sát hành vi của AI, cũng như phát triển các công cụ mạnh mẽ hơn để theo dõi và kiểm soát công nghệ này.
Bà Wendy Hall, giáo sư khoa học máy tính tại Đại học Southampton, nhận định đây là “kiểu thảo luận mà chúng ta cần tiến hành ở quy mô quốc tế”. Bà đối chiếu điều này với những phát ngôn mang tính cường điệu từ một số công ty AI, điều mà theo bà là chỉ khiến mọi người thêm lo sợ.
‘Thêm một lớp rủi ro nữa’
Microsoft đã thành lập nhóm nghiên cứu siêu trí tuệ của riêng mình vào tháng 10/2025, điều mà ông Suleyman cũng thừa nhận. Tương tự đối thủ Anthropic, công ty này cũng đang theo đuổi các nỗ lực phát triển những hệ thống AI tiên tiến.
Ông cho biết trong bản dự thảo đầu tiên của Bộ Quy tắc Ứng xử AI Nhân văn, Microsoft đã nêu rõ định hướng xây dựng một “con đường thay thế” nhằm tạo ra “một hệ thống AI phục tùng và phù hợp với lợi ích con người, với mục đích duy nhất là phục vụ nhân loại”.
Căn chỉnh AI là lĩnh vực nghiên cứu nhằm tích hợp các giá trị, chuẩn mực đạo đức và nguyên tắc của con người vào AI. Nói cách khác, mục tiêu là bảo đảm AI luôn hành động theo những gì con người coi trọng.
Ông Suleyman dẫn lại vụ việc gần đây liên quan đến các tác tử AI của OpenAI, khi, trong một bài kiểm tra huấn luyện, tự đưa ra quyết định tấn công nền tảng công nghệ Hugging Face, như một minh chứng cho thấy AI không nên được đối xử như con người.
“Hãy tưởng tượng mọi thứ sẽ nguy hiểm đến mức nào nếu các hệ thống này hoạt động với giả định rằng phúc lợi và quyền lợi của chính hệ thống đang bị đe dọa,” ông nói.
“Điều đó sẽ làm phát sinh thêm một tầng rủi ro hoàn toàn mới.”
12 TUỔI MẮC UNG THƯ XƯƠNG, CÔ BÉ ĐƯỢC CHỮA LÀNH SAU HÀNH HƯƠNG ĐẾN LỘ ĐỨC
Linh mục Hoàng Bá Quốc Huy kính mến
12 TUỔI MẮC UNG THƯ XƯƠNG, CÔ BÉ ĐƯỢC CHỮA LÀNH SAU HÀNH HƯƠNG ĐẾN LỘ ĐỨC
Năm 1976, cô bé Delizia Cirolli, 12 tuổi, người Sicily (Ý), được phát hiện mắc một căn bệnh xương hiếm gặp và tiến triển rất nặng ở chân. Tình trạng lúc ấy khiến các bác sĩ đưa ra phương án can thiệp lớn để kéo dài sự sống.
Giữa lúc gia đình gần như không còn nhiều hy vọng, Delizia cùng mẹ đã hành hương đến Lộ Đức, Pháp, tha thiết cầu xin Đức Mẹ chuyển cầu.
Sau khi trở về Ý, bệnh tình của em ban đầu vẫn rất nghiêm trọng. Gia đình tiếp tục cầu nguyện và dùng nước Lộ Đức mang về. Đến khoảng Giáng Sinh năm 1976, sức khỏe Delizia bất ngờ chuyển biến: em có thể đứng dậy, đi lại, và các lần kiểm tra sau đó cho thấy khối bệnh trước đó không còn được tìm thấy.
Sau nhiều năm theo dõi và thẩm định y khoa, ngày 28/6/1989, Giáo hội chính thức công nhận trường hợp của Delizia là phép lạ thứ 65 của Lộ Đức.
Sau này, Delizia lập gia đình, có con và trở thành một y tá, dành chính cuộc đời mình để chăm sóc những người đau yếu.
Lạy Đức Mẹ Lộ Đức, xin cầu cho những ai đang mang bệnh tật và thử thách, để họ luôn giữ được đức tin, niềm hy vọng và sự bình an nơi Chúa.
ĐỦ NĂM MÀ CHƯA CHÍN – Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Đó là những kẻ nghe, nhưng dọc đường bị… những khoái lạc cuộc đời làm cho chết ngộp và không đạt tới mức trưởng thành”.
“Suốt đời, tình yêu biến đổi và trưởng thành” – Bênêđictô XVI.
Kính thưa Anh Chị em,
Năm tháng làm chúng ta già đi; nhưng tình yêu cần cả đời để lớn lên. Vậy mà có khi tuổi cứ thêm, lòng vẫn không đổi. Lời Chúa hôm nay chạm đến nỗi dang dở ấy: ‘đủ năm mà chưa chín’.
Giữa nảy mầm và chín tới, hạt giống phải đi hết một mùa. Hạt giữa bụi gai đã gặp đất, mọc lên, mang trong mình lời hứa của mùa gặt; nhưng gai cũng lớn lên, và lời hứa ấy không thành. Nỗi buồn của mảnh đất gai là đã đón hạt mà không nuôi được hạt đến cùng. Luca gọi tên những gai góc: lo lắng, vinh hoa và khoái lạc cuộc đời. Gai lớn lên ngay nơi Lời đã bén rễ, từng chút một, lấy hết chỗ của mùa sau.
Lo lắng muốn bảo đảm ngày mai; vinh hoa hứa một chỗ dựa; khoái lạc giữ lòng ở những điều dễ chịu. Mỗi thứ níu một phần, đến khi Lời không còn dẫn dắt những chọn lựa. Điều đáng sợ là chẳng có đổ vỡ nào rõ rệt để đánh thức lòng người. Mảnh đất vẫn xanh; chỉ mùa gặt cứ xa dần. Một đời có thể đầy những điều đang lớn lên, mà thiếu chính điều đáng nuôi đến cùng. “Khởi đầu thôi chưa đủ nếu không bền đỗ!” – Angela Merici.
Phaolô đưa chúng ta đến một chiều sâu khác của hạt giống. Giữ nguyên hạt trong tay, chúng ta giữ được dáng hình cũ, nhưng chẳng có mùa sau. “Gieo cái gì, cái ấy phải chết mới được sống” – bài đọc một. Hạt gieo xuống đất còn trơ trụi; hình thể sẽ mọc lên vẫn là điều chưa thấy. Phaolô nhìn hạt chết mà thấy niềm hy vọng: thân xác yếu đuối hôm nay sẽ được Thiên Chúa cho trỗi dậy. Vì thế, ngay giữa đời mong manh, chúng ta vẫn có thể thưa: “Lạy Chúa, con sẽ bước đi trước mặt Ngài, trong ánh sáng dành cho kẻ sống!” – Thánh Vịnh đáp ca.
Có khi điều giữ chúng ta lại là một hình ảnh đẹp về chính mình đã giữ quá lâu. Một lời góp ý vừa chạm tới, chúng ta đã vội thanh minh; một rạn nứt kéo dài, chúng ta vẫn chờ người khác bước trước. Lòng bắt đầu chín khi chúng ta thiết tha giữ tình nghĩa hơn giữ phần đúng, chịu nhận phần sai để người bên cạnh thôi phải trả giá cho sự cố chấp của mình. Có những lời xin lỗi đến muộn, khi người từng chờ nghe đã rời xa chúng ta từ lâu. “Ở đâu không có khiêm nhường, ở đó có chiến tranh, bất hoà, chia rẽ!” – Phanxicô.
Anh Chị em,
Trên thập giá, Đức Kitô trao mình như hạt giống gieo vào lòng đất. Các môn đệ chối bỏ, chạy trốn; nhân loại đóng đinh Ngài, nhưng Ngài vẫn yêu họ đến cùng, chẳng đợi lòng họ chín mới hiến mình. Phục Sinh, Ngài trở lại, trao bình an và sai các môn đệ đi vào thế giới. Ngài giao đàn chiên cho người từng chối Ngài, để người từng vấp ngã học nâng đỡ những người yếu đuối. Được Đức Kitô yêu thương và tín thác đến thế, chúng ta còn có thể để đời mình mãi ‘đủ năm mà chưa chín?’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin đừng để năm tháng chỉ làm con già đi; cho con đủ khiêm nhường để đổi lòng, đủ yêu thương để đời có trái ngọt!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
*****
Lời Chúa Thứ Bảy Tuần XXIV Thường Niên, Năm Chẵn:
https://www.vaticannews.va/vi/loi-chua-hang-ngay/2026/09/19….
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.
4 Khi ấy, dân chúng tụ họp đông đảo. Từ khắp các thành thị, người ta kéo đến cùng Đức Giê-su. Bấy giờ Người dùng dụ ngôn mà nói rằng :
5 “Người gieo giống đi ra gieo hạt giống của mình. Trong khi người ấy gieo, thì có hạt rơi xuống vệ đường, người ta giẫm lên và chim trời ăn mất. 6 Hạt khác rơi trên đá, và khi mọc lên, lại héo đi vì thiếu ẩm ướt. 7 Có hạt rơi vào giữa bụi gai, gai cùng mọc lên, làm nó chết nghẹt. 8 Có hạt lại rơi nhằm đất tốt, và khi mọc lên, nó sinh hoa kết quả gấp trăm”. Nói xong, Người hô lên rằng: “Ai có tai nghe thì nghe.”
9 Các môn đệ hỏi Người dụ ngôn ấy có ý nghĩa gì. 10 Người đáp: “Anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Thiên Chúa; còn với kẻ khác thì phải dùng dụ ngôn để chúng nhìn mà không nhìn, nghe mà không hiểu.
11 “Đây là ý nghĩa dụ ngôn : Hạt giống là lời Thiên Chúa. 12 Những kẻ ở bên vệ đường là những kẻ đã nghe nhưng rồi quỷ đến cất Lời ra khỏi lòng họ, kẻo họ tin mà được cứu độ. 13 Còn những kẻ ở trên đá là những kẻ khi nghe thì vui vẻ tiếp nhận Lời, nhưng họ không có rễ. Họ tin nhất thời, và khi gặp thử thách, họ bỏ cuộc. 14 Hạt rơi vào bụi gai : đó là những kẻ nghe, nhưng dọc đường bị những nỗi lo lắng và vinh hoa phú quý cùng những khoái lạc cuộc đời làm cho chết ngộp và không đạt tới mức trưởng thành. 15 Hạt rơi vào đất tốt: đó là những kẻ nghe Lời với tấm lòng cao thượng và quảng đại, rồi nắm giữ và nhờ kiên trì mà sinh hoa kết quả.”
Hội Thánh Công giáo có thực sự tha tội được không? – Cha Vương
THẢM HỌA LŨ QUÉT NEPAL: HƠN 1.400 NGƯỜI THIỆT MẠNG, GẦN 6.700 NGƯỜI MẤT TÍCH
THẢM HỌA LŨ QUÉT NEPAL: HƠN 1.400 NGƯỜI THIỆT MẠNG, GẦN 6.700 NGƯỜI MẤT TÍCH
Gần một tháng sau trận lũ quét kinh hoàng ngày 26/8 tại khu vực biên giới Nepal – Tây Tạng, số người thiệt mạng và mất tích tiếp tục tăng cao.
Tại Nepal, lực lượng cứu hộ đã tìm thấy 1.403 thi thể, nhưng mới chỉ nhận dạng được 105 người; 6.150 người vẫn mất tích. Phía Tây Tạng ghi nhận ít nhất 43 người thiệt mạng và 519 người mất tích.
Tổng cộng, thảm họa đã khiến ít nhất 1.446 người thiệt mạng và 6.669 người mất tích, trong đó có hàng trăm du khách và người hành hương nước ngoài.
Xin hiệp lời cầu nguyện cho những người đã qua đời, những người còn mất tích và tất cả các gia đình đang đau khổ giữa thảm họa này.
Theo AFP/ Ảnh: Reuters












