Khi khoảng cách giàu–nghèo trở thành vết nứt của thời đại

Van NguyenSự Thật Lề Đường (STLĐ) 

Bình luận xã hội: Khi khoảng cách giàu–nghèo trở thành vết nứt của thời đại

Bất bình đẳng giàu–nghèo không còn là một hiện tượng kinh tế đơn thuần. Nó đã trở thành vết nứt xã hội lớn nhất của thế kỷ 21, một đường ranh chia con người thành hai thế giới sống song song nhưng hoàn toàn khác biệt.

Trong những thập niên trước, người ta tin rằng tăng trưởng kinh tế sẽ tự động mang lại thịnh vượng cho tất cả. Nhưng thực tế phũ phàng hơn nhiều: tài sản không chảy xuống đáy, mà chảy ngược lên đỉnh. Và càng ngày, tốc độ chảy càng nhanh.

  1. Thế giới của 1% và thế giới của 99%

Ngày nay, theo dữ liệu từ World Inequality Database, top 1% dân số thế giới nắm gần 40% tài sản toàn cầu, trong khi 50% dân nghèo nhất chỉ sở hữu khoảng 2%.

Không cần những con số giật gân để thấy sự thật: tài sản đang tập trung vào một nhóm cực nhỏ, còn phần lớn nhân loại sống trong tình trạng bấp bênh.

Điều đáng nói là:

  • Nhóm giàu nhất không chỉ giàu hơn – họ giàu nhanh hơn.
  • Nhóm nghèo không chỉ nghèo – họ nghèo lâu hơn.

Khoảng cách không còn là một đường cong, mà là một vực sâu.

  1. Xã hội phân tầng: giàu sống trong tương lai, nghèo sống trong quá khứ

Nhóm giàu nhất sống trong một thế giới nơi công nghệ, y tế, giáo dục, và cơ hội mở ra như cánh cửa tự động.

Nhóm nghèo sống trong một thế giới nơi mọi thứ đều là rào cản:

  • Giá nhà vượt xa thu nhập
  • Y tế trở thành xa xỉ
  • Giáo dục chất lượng cao chỉ dành cho người có điều kiện
  • Việc làm bấp bênh, lương không theo kịp chi phí sống

Hai thế giới này không còn gặp nhau.

Họ chỉ nhìn thấy nhau qua những con số thống kê lạnh lùng.

  1. Nguyên nhân: hệ thống được thiết kế để tài sản chảy lên

Các nhà xã hội học Ý từ thập niên 1980 đã cảnh báo:

Khi chính sách ưu ái vốn hơn lao động, bất bình đẳng sẽ tăng không thể đảo ngược.

Ngày nay, điều đó đã thành hiện thực:

  • Toàn cầu hóa giúp tập đoàn đa quốc gia hưởng lợi, không phải người lao động.
  • Công nghệ tạo ra siêu lợi nhuận cho một nhóm nhỏ sở hữu trí tuệ và cổ phần.
  • Thuế giảm cho người giàu, tăng cho tầng lớp trung lưu.
  • Công đoàn suy yếu, lương không theo kịp năng suất.

Kết quả: tài sản chảy lên đỉnh kim tự tháp và không quay lại đáy.

  1. Hệ quả xã hội: bất mãn, cực đoan, và mất niềm tin

Khi người nghèo cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau, xã hội bắt đầu rung chuyển:

  • Niềm tin vào chính phủ giảm
  • Chủ nghĩa dân túy tăng
  • Xung đột giai cấp trở nên rõ rệt
  • Giới trẻ mất niềm tin vào tương lai
  • Bạo lực và tội phạm tăng theo tỷ lệ nghèo

Một xã hội mà đa số cảm thấy không có lối thoát là một xã hội dễ tổn thương.

  1. Kết luận: Bất bình đẳng không phải số phận – nó là lựa chọn chính sách

Khoảng cách giàu–nghèo không phải là điều tự nhiên.

Nó là kết quả của những quyết định chính trị, kinh tế, và xã hội trong suốt 40 năm qua.

Và nếu những quyết định đó không thay đổi, bất bình đẳng sẽ không chỉ là vấn đề kinh tế – nó sẽ trở thành ngòi nổ của bất ổn xã hội toàn cầu. 


 

 CHÍNH QUYỀN TRUMP HOÀN TRẢ 100 TỶ USD TIỀN THUẾ QUAN

BBC News Tiếng Việt

 CHÍNH QUYỀN TRUMP HOÀN TRẢ 100 TỶ USD TIỀN THUẾ QUAN

Chính quyền Tổng thống Mỹ Donald Trump đã hoàn trả khoảng 100 tỷ USD tiền thuế quan cho các doanh nghiệp nhập khẩu, tương đương khoảng 60% tổng số tiền thu được từ chính sách thuế quan mang tên “Ngày Giải phóng”, theo một hồ sơ mới của Cơ quan Hải quan và Bảo vệ Biên giới Mỹ (CBP).

Khoản hoàn trả này được thực hiện sau khi Tòa án Tối cao Mỹ hồi tháng Hai phán quyết rằng các mức thuế nhập khẩu diện rộng được áp dụng theo Đạo luật Quyền hạn Kinh tế Khẩn cấp Quốc tế (IEEPA) năm 1977 là không hợp pháp.

Theo hồ sơ của CBP, khoảng 29 tỷ USD tiền hoàn thuế vẫn đang được cơ quan chức năng xem xét, trong khi thêm 1,6 tỷ USD chưa thể giải ngân do các doanh nghiệp chưa cung cấp thông tin tài khoản ngân hàng.

Chính quyền Trump trước đó viện dẫn IEEPA để áp đặt các mức thuế nhập khẩu trên diện rộng với lý do ứng phó tình trạng khẩn cấp về kinh tế.

Tuy nhiên, chính sách này đã vấp phải phản đối từ các doanh nghiệp và đối tác thương mại do làm tăng chi phí nhập khẩu và gây lo ngại giá hàng hóa sẽ tăng.

Một số tập đoàn lớn của Mỹ đã nhận được các khoản hoàn thuế đáng kể.

Amazon cho biết đã được hoàn khoảng 600 triệu USD trong quý 2. Giám đốc tài chính Brian Olsavsky nói công ty sẽ hoàn trả một phần khoản tiền này cho khách hàng trong những trường hợp phát sinh phụ thu cụ thể, đồng thời sử dụng phần còn lại để hỗ trợ duy trì giá bán thấp.

Sau phán quyết của Tòa án Tối cao, ông Trump từng áp dụng mức thuế phổ quát 10% như một giải pháp tạm thời trước khi thay thế bằng các mức thuế mới đối với 60 đối tác thương mại, đồng thời áp thuế 50% đối với hàng hóa từ Canada.

#BBCNewsTiếngViệt — #Donaldtrump 


 

HÃY NHÌN LẠI BẦU TRỜI – Lm. Mark Link, S.J.

 Lm. Mark Link, S.J.

 Chủ đề: “Nếu chúng ta cảm thấy khó sống phúc âm, có lẽ do chúng ta không còn nhìn đến Chúa Giêsu.”

 Có một ông nọ nói: “Tôi cứ nghĩ là càng về già tôi sẽ càng ít bị cám dỗ, nhưng thực tế tôi lại bị cám dỗ nhiều hơn.”  Có một phụ nữ kia nói: “Tôi cứ ngỡ là khi các cháu bé lớn lên tôi sẽ kiên nhẫn hơn, thế mà ngược lại tôi thấy mình nóng tính hơn trước.”  Một thiếu niên nói: “Trước đây tôi cứ nghĩ vâng phục luật Chúa là dễ dàng.  Bây giờ thì tôi lại thấy càng ngày càng khó.”

 Bạn có lời nói nào tương tự như vậy không?  Bạn có thấy bị cám dỗ thường xuyên không?  Bạn có thấy mất kiên nhẫn với những người thân yêu không?  Bạn có cảm thấy ngày càng khó vâng theo luật Chúa không?  Nếu có, thì bài Phúc Âm hôm nay chắc chắn là một sứ điệp quan trọng đối với bạn.

Câu chuyện trên đây minh họa điều đó.  Nó giống hệt câu chuyện trong Phúc Âm hôm nay. 

Vào lúc mới có thuyền buồm, một cậu bé nọ xin đi biển để học làm thủy thủ.  Một hôm biển có bão, người ta bảo cậu leo lên trên cột buồm.  Leo được nửa phần đầu thì dễ dàng vì cậu cứ đưa mắt gắn chặt vào bầu trời.  Nhưng đến lưng chừng cậu lại phạm một sai lầm.  Cậu nhìn xuống mặt nước biển trong cơn bão thế là cậu bị chóng mặt và sắp sửa ngã xuống.

 Thấy thế, một thuỷ thủ già liền la to lên với cậu: “Này nhóc, ngước nhìn lên lại bầu trời đi!  Nhìn lên lại bầu trời đi!”  Cậu bé nghe theo lời chỉ dẫn và cuối cùng đã leo lên được an toàn.  Lỗi lầm của cậu bé, giống hệt lỗi lầm của Phêrô trong Phúc âm hôm nay.  Cậu ta đã rời mắt khỏi đích nhắm của mình và đã nhìn xuống mặt biển giông tố giống như Phêrô đã rời mắt khỏi Chúa Giêsu và nhìn xuống mặt biển giông tố.

 Và điều này thường xảy ra cho bạn cũng như cho tôi.  Lúc đầu chúng ta khởi sự cuộc sống thật tốt đẹp, đôi mắt đăm đăm nhìn vào Chúa Giêsu, nhưng rồi một điều gì đó xảy đến khiến chúng ta rời xa mắt Người.  Chúng ta không còn nhìn vào Chúa Giêsu nữa; thế là chúng ta bị mất thăng bằng, chúng ta bắt đầu chìm xuống.  Tôi xin nêu một ví dụ cụ thể.

 Trong cuốn sách tựa đề “The Taste of New Wine” (Hương rượu mới), Keith Miller có mô tả một biến cố thay đổi cuộc đời ông.  Biến cố này xảy ra vào mùa hè ngay sau năm thứ nhất đại học của ông.  Ðêm hôm ấy, Keith bị thương nặng vì một tai nạn xe hơi.  Anh nằm sõng soài bên vệ đường suốt một tiếng rưỡi chờ xe cứu thương.  Khi tâm trí hoàn toàn tỉnh táo, anh bắt đầu cầu nguyện.  Ðang khi nằm đó cầu nguyện trong bóng đêm, một cảm giác an bình xâm chiếm con người anh.  Keith viết: “Tôi nghĩ thật xấu hổ biết bao khi khám phá ra quá trễ trong cuộc đời có loại an bình thực sự như thế.  Lần đầu tiên, tôi không biết sợ chết.”  Keith cho biết, lúc đó anh nhận thức được rằng dầu có chết anh cũng sẽ chết trong khi biết mình đã được tiếp xúc với một điều gì đó thân mật và có thực.  Dù điều ấy là gì đi nữa, điều quan trọng là mãi cho đến bây giờ anh mới khám phá ra điều ấy trong cuộc sống của mình.

 Thế rồi Keith đã thoát được tai nạn đó và bình phục trở lại.  Anh trở lại đại học và được bầu làm chủ tịch hội huynh đệ của lớp đại học năm thứ hai.  Chẳng bao lâu anh lại bị khích động bởi đời sống hào nhoáng ở đại học.  Nghĩa là, Keith đã quay mặt khỏi Chúa Giêsu, Ðấng mà anh đã từng gặp bên vệ đường.

 Sau khi tốt nghiệp, Keith lập gia đình và làm việc cho một hãng xăng dầu ở Texas.  Nhưng anh đã không được hạnh phúc như anh từng mơ ước.  Một hôm, Keith buồn quá, anh chui vào chiếc xe hơi của công ty rồi vọt đi.  Chạy được một lúc anh cho xe chạy lên vệ đường, tắt máy rồi ngồi thừ ra đó.  Trước đây, Keith luôn luôn tin tưởng rằng luôn luôn có lối thoát cho buồn sầu, chẳng hạn uống vài ly Martini và ngủ một giấc thật say là có thể khởi sự lại vào sáng sớm hôm sau.  Thế nhưng hiện giờ không còn có sáng hôm sau nữa.  Anh ta đã đến bên bờ vực thẳm rồi.  Anh nhìn lên trời cao và la to lên với Chúa: “Nếu Chúa muốn điều gì nơi con thì Ngài hãy lấy đi, con thực tình muốn như thế!”

 Câu chuyện trên xảy ra cách đây đã nhiều năm.  Tuy nhiên điều xảy ra trong đời Keith vào ngày đó đã không bao giờ rời anh ta nữa.  Hôm đó, không có những tiếng nói mầu nhiệm.  Hôm đó Keith chỉ nhận ra những điều Thiên Chúa muốn nơi chúng ta.  Chúa không cần tiền bạc, thời giờ của chúng ta.  Người chỉ cần ý muốn của chúng ta và nếu chúng ta dâng cho Người ý muốn này, Người sẽ chỉ cho chúng ta cuộc sống mà từ trước đến giờ chưa bao giờ chúng ta thấy, và có thể nói đây là một cuộc tái sinh thực sự.

 Một lần nữa, Keith lại hướng đôi mắt nhìn vào Chúa Giêsu, và ngay lúc đó, anh lại tìm được sự bình an thâm sâu mà nhiều năm trước đây anh đã khám phá ra trong lúc nằm sõng soài bên vệ đường.

 Tất cả chúng ta đều đã từng có những cảm nghiệm giống như Keith.  Nhiều lần trong cuộc đời, chúng ta đã cảm nghiệm sự hiện diện quyền năng của Chúa Giêsu.  Tuy nhiên, giống như Keith, chúng ta đã rời mắt mình khỏi Chúa Giêsu, đã bỏ Người để đi tìm những sự vật khác.  Và cũng như Keith chúng ta đã bị mất thăng bằng.

 Bài phúc âm hôm nay mời gọi chúng ta hãy thẳng thắn nhìn vào cuộc sống của mình.  Nếu chúng ta không cảm nhận được sự bình an là niềm vui thiêng liêng mà ta đã từng cảm nhận, thì chắc hẳn là vì chúng ta đã rời mắt khỏi Chúa Giêsu.  Nếu chúng ta đang sắp bị bão tố cuộc đời nuốt trửng, thì có lẽ là vì chúng ta đã rời mắt đi xa Chúa Giêsu.  Bài phúc âm hôm nay mời gọi chúng ta quay mắt trở lại nhìn vào Chúa Giêsu.  Bài Phúc âm hôm nay mời gọi chúng ta cùng nói với Thánh Phêrô: “Lạy Chúa, xin cứu vớt con!”  Nếu chúng ta chấp nhận lời mời gọi của Phúc âm thì tôi có thể dám chắc với các bạn rằng chúng ta sẽ cảm nghiệm được giống như Thánh Phêrô, chúng ta sẽ cảm nhận được bàn tay Chúa Giêsu giơ ra biểu lộ tình yêu đối với chúng ta.

 Chúng ta không thể cảm nhận điều ấy ngay lập tức và một cách nhiệm mầu, tuy nhiên chúng ta cứ tiếp tục kêu cầu chúng ta sẽ thực sự cảm nghiệm điều ấy, để rồi chúng ta sẽ nói như Thánh Phêrô: “Lạy Ngài, Ngài thực sự là Con Thiên Chúa.”

 Chúng ta hãy kết thúc với lời cầu nguyện:

 Lạy Chúa, Keith Miller đã gặp được Chúa lúc nằm sõng soài bên vệ đường trong một tai nạn xe hơi.
Ngôn sứ Êlia đã gặp được Ngài trong tiếng thì thầm nơi cửa hang.
Thánh Phaolô đã gặp được Ngài trong chớp sáng trên đường đi Ðamas.
Và Thánh Phêrô đã gặp được Ngài giữa cơn bão biển.
Xin hãy giúp chúng con gặp lại Ngài,
Xin hãy giúp chúng con biết chạy đến với Ngài.
Xin hãy giúp chúng con lại cảm nghiệm được sự hiện diện cứu độ của Ngài trong cuộc sống chúng con.  Amen!

 Lm. Mark Link, S.J.

From: Langthangchieutim


 

Nghi phạm gây ra vụ cháy thảm khốc ở Spokane (Washington) bị bắt

Nguoi-Viet 

Nghi phạm gây ra vụ cháy thảm khốc ở Spokane (Washington) bị bắt

Văn phòng Cảnh sát trưởng Spokane loan báo vừa bắt giữ ông Aaron F. Farinacci, 37 tuổi, cư dân địa phương, từng có tiền án ngộ sát. Farinacci bị cáo buộc phóng hỏa cấp độ một, không kháng cự khi đội SWAT thực thi lệnh bắt giữ.

Farinacci là nghi phạm gây ra vụ cháy Old Trails – lớn nhất trong ba vụ cháy bùng phát từ thứ bảy (1/8/2026) ở phía tây bắc trung tâm Spokane rồi lan qua sông Spokane, thiêu rụi nhiều khu dân cư. Giới hữu trách cho biết cuộc điều tra vẫn đang tiếp diễn, bao gồm cả hai đám cháy còn lại là Autumn Lane và Fairview.

Ba đám cháy lớn hồi cuối tuần qua ở thành phố lớn thứ nhì bang Washington được gọi chung là “Spokane Complex Fire”, đã phá hủy hàng trăm công trình và khiến ít nhất 60.000 người phải di tản. Tính đến sáng thứ ba (4/8/2026), số công trình bị phá hủy đã vượt 700 và giới hữu trách dự đoán con số có thể vượt qua mức 1.000 vì chưa hoàn tất việc đánh giá thiệt hại. Khi quay về, nhiều gia đình chỉ thấy nền nhà và ống khói trơ trọi giữa đống tro tàn. Một cặp vợ chồng lớn tuổi, sống tại khu Indian Trail hơn 20 năm, chia sẻ với báo giới rằng chẳng còn thứ gì để cứu và họ đang phân vân có nên xây lại nhà hay không.

Trong ngày hôm qua (thứ hai 3/8/2026), hơn 900 lính cứu hỏa đã tham gia chữa cháy và con số này dự kiến sẽ tăng lên hơn 2.000 người. Giới hữu trách cũng cảnh báo dân chúng không sử dụng flycam gần khu vực cháy vì có thể cản trở hoạt động chữa cháy từ trên không. Riêng ngày 2/8/2026 đã ghi nhận 26 trường hợp làm gián đoạn việc chữa cháy có liên quan đến flycam. Thống đốc bang Washington đã ban bố tình trạng khẩn cấp toàn bang, cấm hầu hết hoạt động đốt lửa kể cả nhằm phục vụ hoạt động nông nghiệp. Ông cũng đã điện thoại cho Tổng thống Trump đề nghị hỗ trợ.

Không chỉ Spokane, nhiều khu vực khác ở miền Tây nước Mỹ cũng đang oằn mình chống chọi với cháy rừng. Một đám cháy do sét đánh đã thiêu rụi hơn 530 dặm vuông đồng cỏ ở miền tây Idaho và miền đông Oregon, đe dọa thiêu rụi hơn 600 ngôi nhà và 800 công trình khác. Tại Utah, chỉ trong cuối tuần, một đám cháy khác đã tăng gấp bốn lần diện tích, thiêu rụi gần 109 dặm vuông và làm chết hơn 100 gia súc.

___

Ảnh minh họa: Storyblocks


 

NỮ TU KHIẾM THỊ CHỮA LÀNH NHIỀU NGƯỜI

Kim Ha

 CN 9961: NỮ TU KHIẾM THỊ CHỮA LÀNH NHIỀU NGƯỜI

Nguồn: Totus

Thánh Rafqa còn được biết là Thánh Rebecca của nước Lebanon vì bà đã chịu đau đớn nhiều nơi phần xác. Bà âm thầm dâng nước mắt lên Chúa Kito. Bà sinh năm 1832. Vị nữ tu Dòng Maronite này cầu nguyện xin Chúa cho bà được chia sẻ Cuộc Khổ Nạn với Chúa Kito.

Mắt bà bị đau làm cho bà bị mù. Bà bị tê liệt rồi bà nằm liệt giường. Dù đau đớn nhiều nhưng bà luôn vui vẻ. Bà thường hay nói rằng:

“Con xin hiệp thông với Cuộc Khổ Nạn Chúa Kito.”

Năm 1914, sau khi bà qua đời thì những sự chữa lành xẩy ra ngay lập tức nơi mộ của bà. Sự chữa lành lớn lao đầu tiên là bà chữa lành cho Mẹ Bề Trên của bà. Mẹ Bề Trên sau khi lấy đất ở mộ của Thánh Rebecca đắp lên cổ họng thì bà nhận được ơn chữa lành ngay tức khắc.

Sau đó có hàng ngàn dấu lạ chữa lành xẩy ra: nhiều người mù được nhìn thấy, nhiều người bị bịnh ung thư mà được chữa lành. Nhiều người tê liệt được đứng lên mà đi, và rất nhiều người bị bịnh nan y mà được chữa khỏi.

Có một trường hợp một phụ nữ bị ung thư bàng quang mà được khỏi bịnh khi bịnh nhân cầu nguyện ở ngôi mộ của Thánh Nữ. Do đó mà bà Thánh được phong chân phước, rồi bà được phong thánh bởi ĐGH John Paul II năm 2001.

Thánh Rafqa đặc biệt chữa lành bịnh đau mắt, đau nhức kinh niên và bịnh tật đủ loại.

Cuộc đời của bà Thánh nhắc nhở chúng ta rằng nước mắt dâng lên và hiệp thông với Chúa Giêsu thì không bao giờ uổng phí. Nước mắt có thể trở thành nguồn ân sủng và chữa lành cho những người khác.

Liệu bạn có bao giờ được chữa lành phần xác hay phần thiêng liêng chưa?

Đôi khi một vị Thánh đau khổ lại có thể cầu bầu tốt cho những người khác.

Lạy Thánh Rafqa, cầu cho chúng con. Amen.

Kim Hà, 4/8/2026 


 

Tôi sẽ sử dụng thân xác của mình thế nào để làm vinh danh Thiên Chúa?- Cha Vương

Chúc một ngày với đầy sự quyết tâm theo Chúa, 10 núi cũng trèo, 100 sông cũng lội, ngàn đèo cũng bay, thập giá nào cũng vác.

Xin một lời cầu nguyện “thượng lộ bình an” đến những ai đi hành hương Đại Hội Thánh Mẫu Missouri năm nay. Không quên cho nhau và cả thế giới bình an trong tay Ba Đứng Amen 

Cha Vương

Thứ 4: 05/08/2026.     (t4-21)

GIÁO LÝ:  “Tâm hồn những ai tìm kiếm Chúa, nào hoan hỉ!” (Tv 105,3)…Thiên Chúa vẫn không ngừng kêu gọi mọi người tìm kiếm Ngài để họ được sống và đạt được hạnh phúc. Nhưng việc tìm kiếm này đòi hỏi con người phải có nỗ lực của trí tuệ, sự ngay thẳng của ý chí, “một tấm lòng thành”,… (SGLHTCG, số 30) Tôi sẽ sử dụng thân xác của mình thế nào để làm vinh danh Thiên Chúa?

SUY NIỆM: Trí tuệ, trái tim và ý chí của bạn phải là bản đồ, là năng lực và là phương tiện mà bạn cần phải sử dụng trên hành trình hướng về Chúa. “Đến với Chúa” phải là mục đích của tất cả suy nghĩ, cảm xúc và ước muốn hằng ngày của bạn. Bạn sẽ sử dụng trí khôn và thân xác của mình thế nào để làm vinh danh Thiên Chúa và để đưa bạn đến Chúa hôm nay?

LẮNG NGHE: Đức Giê-su đáp: “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi. Đó là điều răn quan trọng nhất và điều răn thứ nhất. Còn điều răn thứ hai, cũng giống điều răn ấy, là: ngươi phải yêu người thân cận như chính mình. (Mt 22:37-38)

CẦU NGUYỆN: “Lạy Chúa, Chúa vĩ đại và rất đáng ca tụng: quyền năng của Chúa cao cả và sự khôn ngoan của Chúa thật khôn lường. Và con người, một phần nhỏ bé trong các thụ tạo của Chúa, con người trong thân phận phải chết, mang nơi mình chứng tích của tội lỗi mình và chứng tích việc Chúa chống lại kẻ kiêu căng: vậy mà con người như vậy, một phần nhỏ bé trong các thụ tạo của Chúa, muốn ca tụng Chúa. Chính Chúa thúc giục để con người vui thích ca tụng Chúa, bởi vì Chúa đã dựng nên chúng con cho Chúa, và tâm hồn chúng con không yên nghỉ cho đến khi được yên nghỉ trong Chúa.” (Thánh Augustinô)

THỰC HÀNH: Quyết tâm từ bỏ những điều xấu xa, tội lỗi, vô giá trị đang làm bạn xa lìa Chúa.

From: Do Dzung

*****

CON ĐI TÌM CHÚA – Thiên Khuê – Đăng Khoa – Ca Đoàn Mông Triệu

Thủ phạm gây ra 3 vụ trộm tiệm vàng là Bác Sĩ

Người Dưng

 Nhìn gương mặt thư sinh này, ít ai ngờ đây lại là thủ phạm gây ra 3 vụ trộm tiệm vàng.

Điều bất ngờ hơn khi biết rằng, Nguyễn Duy Nhật, người đột nhập, trôm trót lọt lấy đi nhiều nữ trang, tài sản, vàng bạc trị giá khoảng 5 tỉ đồng lại đang là Bác Sĩ đa khoa bệnh viên Trung Ương Huế.

Vì muốn đổi đời mà Nhật dính vào nợ nần do đầu tư tiền ảo Crypto. Thế là chẳng biết từ khi nào, để có tiền trả nợ, tiêu xài mà 1 bác sĩ Khoa Đột Quỵ lại hóa Ninja với khả năng leo trèo, núp mái nhà, cắt mái tôn, leo dây thừng, nạy tủ, lấy tài sản bỏ balo và leo lên dây thừng ra lại bên ngoài mà không hề khó khăn chút nào.

Chuyên nghiệp hơn cả những tên trộm chuyên nghiêp là Nhật biết dùng khăn để che Camera hoặc xoay đi hướng khác, mặc áo mưa để che danh tính và đeo găng tay y tế để ko để lại dấu vết

– Vụ thứ nhất là tại tiệm vàng K.L.Chinh ở chợ Dạ Lê, với cách thức : Leo – Cắt – Tuột – Nạy – Xoay – Trèo thì Nhật lấy được 12 nhẫn vàng và nhiều trang sức bạc và thoát ra ngoài thành công.

Sau đó về bệnh viện thay đồ bác sĩ đóng vai Lương Y như Từ mẫu mà ko hề ai biết đó là kẻ vừa thực hiện những màn trộm cắp rất chuyên nghiệp.

Lần này vàng và bạc bán được 54 triệu đồng và để tránh bị dò la đầu mối thì Nhật đi xe khách từ Huế ra tận Đà Nẵng để bán cho chắc ăn.

– Vụ thứ hai là gần 1 tháng sau đó, mục tiêu là tiệm K.C.Lam ở chợ Trần Phù.

Lần này thì cũng thành công và Nhật cũng lấy được nhiều tài sản Vàng Bạc.

Rồi lại trèo qua tiệm N.Thanh sát bên với thủ đoạn tương tự nhưng xui là bên trong tiệm này ko có gì.

Sau đó mang tài sản về bênh viện, cất giấu tủ riêng rồi chạy xe máy ra chợ Đông Hà – Quảng Trị bán được 54 triệu đồng.

– Vụ thứ ba diễn ra sau vụ thứ 2 đúng 1 tuần, lần này là tiệm Thành 41 ở chợ Cống và Nhật xem đây là tiệm có lượng tài sản rất lớn.

Quan sát phương thức hoạt động của tiệm xong, Nhật quay về bệnh viện tiếp tục công việc rồi 21h quay lại chợ để chờ thời cơ ra tay.

Khác 2 lần trước, lần này Nhật nằm chờ trên mái nhà mấy tiếng, chờ đêm khuya khi người dân xung quanh đã ngủ say, đến con chó giờ có thấy cũng chẳng buồn để sủa ngáp ngắn ngáp dài.

Chỉ với ô chữ nhật rộng 20 x 30 là đủ để Nhật thả dây từ mái xuyên qua cả la phông để leo xuống bên dưới, che camera và lấy đi hàng trăm món trang sức.

681 trang sức được Nhật phân loại và cất vào tủ cá nhân ở bệnh viện khi y quay lại đây làm việc.

Trưa hôm sau, Nhật tiếp tục chạy xe máy ra chợ Đông Hà – Quảng Trị bán bớt 1 số nữ trang được 286 triệu.

Khi quay trở lại bệnh viện Trung Ương Huế thì Nhật bị đội cảnh sát bắt khẩn cấp trong ánh mắt bất ngờ của Đồng Nghiệp và cả chính Nhật.

Ngày 28.07, Nhật chính thức bị đưa ra tòa xét xử.

Dù các bị hại cũng có đơn xin giảm nhẹ cho Nhật vì gia đình bị cáo đã bồi thường phần lớn thiệt hại.

HĐXX cũng xét các tình tiết như khai báo thành khẩn, nhân thân tốt, ăn năn hối lỗi, từng được nhận bằng khen trong phong trào công tác Đoàn thanh niên.

Đặc biệt là nhiều năm học sinh giỏi và đi tham gia hiến m*u nhân đạo.

Tuy nhiên, xét hành vi đặc biệt nghiêm trọng, Nhật bị tuyên án 11 năm tù.

Mỗi ngày, trong trang phục Blouse trắng đi làm thì đố ai biết được Nhật là 1 tay Trộm chuyện nghiêp.

Đúng là Chuyện Không Thể Ngờ.

From: Bang Uong


 

Người Việt hung dữ

Thuy Mavronicles

Người Việt hung dữ

Mình kể cho nghe, số là hôm nay mình đi bác sĩ. Khi bước vào van pho`ng bác sĩ, mình thấy có một chú lớn tuổi đã ngồi đợi, khi ghi tên thì mình thấy cái hẹn của chú @1 pm, hẹn của mình 12:45 pm. Mình vừa ghi xong thì thấy 1 cô bé chạy vô ( không ghi tên) & có anh chàng ở bên trong mở cửa kêu vô ( không phải nhân viên phòng mạch). Mình vừa ngồi xuống chưa được 2’, chú ấy đứng phắt dậy lớn tiếng, rồi cầm cái danh sách chỉ vào tên mình mà hét tại sao tui vô trước mà lại kêu người này. Chú ấy quên rằng, hẹn của chú là 1 pm, chú vô trước là quyền của chú, trong khi quá giờ hẹn của mình mà mình vẫn còn ngồi đó.

Nhân viên vp phải ra chỉ cho chú biết, thế là chú ấy bẽn lẽn quay về ghế ngồi, tuy mặt vẫn còn hầm hầm.

Khi mình được gọi vào trong thì thấy cặp bạn trẻ đó đang ngồi chờ để thử máu ở phòng ngoài, chẳng liên can gì tới chuyện gặp bác sĩ.

Sao lại có người hồ đồ như vậy ta, mà chú lại là người lớn tuổi mới là cái đáng nói! …

Go’p Y’:

Xứ Mù Sương

Thường thì lớn tuổi hay đổi tính đổi nết , nóng nảy , nói nhiều, hay cằn nhằn… Phần ảnh hưởng xã hội hỗn tạp nơi ở trước khi đến Mỹ . Anh đọc và anh cầu xin sao cho mình bớt nóng nảy bớt khó ưa … hihi

V Phung Phung 

Tạ ơn Chúa vì đã gặp người hồ đồ, nóng nảy, nhờ đó, ta học được sự nhẫn nại, khoan dung, và học không giận hờn ai cả, để ta vui vẻ, ngủ ngon. Thương người nóng nãy vì họ đang bị bịnh, bịnh thể xác và bịnh tâm hồn (tinh thần). Đúng không?

Nhu Suong Suzanne Duong 

Nghe chị kể làm em nhớ lại chuyện xưa khi làm ở văn phòng bs. Có chú kia cũng vì tính nóng vội và quá ư là xấc xược (cũng là người VN), đứng lên và tới counter chửi thẳng vào các cô front desk là sao không kêu tên tôi và tôi đã đến và đã đợi lâu rồi….rốt cuộc biết ra he không ghi tên sign-in làm sao ai biết mà kêu?!

Trời ơi, khổ quá hé chị; nếu ai cũng biết sống “ tử tế” với mọi người chung quanh 1 chút thì sẽ không có 2 chữ “ giá như”.

Buồn…vẫn buồn cho “ đời”.

Chúc chị luôn thật nhiều sức khỏe và mãi luôn hạnh phúc bên các cháu xinh đẹp


 

Nạn đói năm 1945 kinh hoàng đến mức nào?

Phạm Toàn

Thật kinh khủng

Nạn đói năm 1945 kinh hoàng đến mức nào?

Năm 1944, Việt Nam bị mất mùa nhưng Pháp và chính quyền phong kiến nhà Nguyễn vẫn phải cung cấp cho Nhật hơn 900.000 tấn gạo để nuôi chiến tranh phát xít và làm nguyên liệu để người Pháp nấu rượu, cùng thóc dùng đốt lò thay cho than đá. Hàng chục nghìn mẫu ngô bị phá, hàng triệu tấn thóc bị thu nộp. Nhật cấm vận chuyển lúa từ miền Nam ra, vơ vét thóc ở miền Bắc khiến giá thóc, gạo tăng vọt.

   Tháng 9/1944, lụt vỡ đê La Giang (Hà Tĩnh), đê sông Cả (Nghệ An) làm cho nạn đói diễn ra trầm trọng hơn. Nạn đói đã diễn ra ở các tỉnh miền Bắc và Bắc Trung Bộ, từ Quảng Trị trở ra. Trọng điểm là các tỉnh đồng bằng, nơi dân số tập trung đông.

     Để chống lại cái đói, cái chết cận kề, người dân ăn từ rau dại, đến củ chuối, vỏ cây, giết cả trâu bò, chó mèo; dân chài thì ăn củ nâu, cá chết. Khi không còn gì ăn thì họ ngồi chờ chết, để người nhà mang đi chôn hoặc chết ở bờ bụi khi đi kiếm ăn. Cái chết đến từ từ, thảm khốc, dày vò cả thể xác lẫn tinh thần. Cái đói khiến cha bỏ con, chồng bỏ vợ, tình người đứt đoạn, đi xin ăn không được thì cướp giật. Ở các vùng quê, hàng nghìn hộ gia đình chết cả nhà, nhiều dòng họ chỉ một vài người sống sót.

  Nhiều làng xã chết 50-80% dân số, nhiều gia đình, dòng họ chết không còn ai.. Làng Sơn Thọ, xã Thụy Anh (Thái Thụy, Thái Bình cũ) có hơn 1.000 người thì chết đói mất 956 người. Chỉ trong 5 tháng, số người chết đói toàn tỉnh lên đến 280.000 người, chiếm 25% dân số Thái Bình khi đó. Lịch sử đảng bộ Hà Sơn Bình cũ ghi rõ: “Trong nạn đói năm 1945, khoảng 8 vạn người (gần 10% dân số trong tỉnh) chết đói, nhiều nơi xóm làng xơ xác tiêu điều, nhất là ở những nơi nghề thủ công bị đình đốn. Làng La Cả (Hoài Đức) số người chết đói hơn 2.000/4.800 dân, có 147 gia đình chết không còn một ai. Làng La Khê (Hoài Đức) có 2.100 người thì 1.200 người chết đói, bằng 57% số dân.

 Ước tính có khoảng trên 2 triệu người dân chết đói trong khi dân số nước ta khi đó khoảng 23 triệu người.


 

YÊU THƯƠNG THUỐC TIÊN CHỮA BỆNH – MD Đức Tâm 

MD Đức Tâm 

Có thể bạn chưa tin nhưng nghiên cứu mới tại Mỹ cho thấy điều mà tế bào ung thư sợ nhất không phải là hóa trị hay bất kỳ loại thuốc trị ung thư nào.

Sau khoảng thời gian tiếp xúc với nhiều bệnh nhân từ nhiều quốc gia trên thế giới, Tiến sĩ David Hawkins – một bác sĩ rất nổi tiếng tại Mỹ cho biết, chỉ cần nhìn thấy bệnh nhân là ông biết người đó vì sao bị bệnh. Bởi trên cơ thể người bệnh không xuất hiện chữ “yêu”, thay vào đó là “khổ, hận, phiền muộn”.

Điều này có thể khiến nhiều người trong chúng ta không tin nhưng đây là kết luận hoàn toàn dựa trên cơ sở khoa học. Sau 20 năm nghiên cứu về cơ và vận động học, tiến sĩ Hawkins đã phát hiện ra “ý nghĩa của thang bậc chỉ số rung động trong cơ thể con người từ 1 đến 1000”. Tần số rung động chính là từ trường mà mọi người thường hay nói. Theo đó, những người có suy nghĩ tiêu cực thường rất hay bị bệnh. Đó là những người có chỉ số rung động dưới 200.

Rất nhiều người bị bệnh vì không được yêu, ở họ chỉ thấy nỗi khổ và phiền muộn.

Từ góc độ y học ông cho rằng, ý niệm có ảnh hưởng vô cùng lớn đến sức khỏe con người. TS Hawkins đã từng làm bệnh án cho hàng triệu người, các chủng loại người khác nhau trên toàn thế giới, tất cả đều cho một đáp án giống nhau.

Chỉ cần tần số rung động thấp hơn 200 là người đó sẽ bị bệnh. Trên 200 sẽ không bị bệnh, những suy nghĩ có tần số rung động trên 200 gồm có:

– quan tâm đến người khác,

– giàu lòng từ bi, nhân ái, hướng thiện,

– bao dung, độ lượng, v.v.

Đây đều là những đức tính có tần số rung động rất cao, đạt đến mức 400 – 500.

– Mặt khác, người có tính căm ghét, phẫn nộ, hay chỉ trích, trách móc, đố kị, đòi hỏi người khác, luôn tư lợi cá nhân, ích kỷ, không màng đến cảm nhận của người khác sẽ có tần số rung động rất thấp.

Tần số rung động thấp là nguyên nhân dẫn đến các bệnh như ung thư, tim v.v.

Lý giải cho điều này, tiến sĩ Hawkin cho biết những người hay oán giận, chỉ trích, hận thù người khác, tần số của họ chỉ là 30, 40. Trong quá trình trách móc người khác sẽ làm tiêu hao rất nhiều năng lượng của họ vì thế tần số rung động sẽ giảm thấp hơn 200, những người này có nguy cơ bị mắc rất nhiều loại bệnh.

Chỉ số rung động cao nhất là 1000, thấp nhất là 1. Tiến sĩ Hawkin cho biết trong cuộc đời của mình, ông chưa gặp ai có tần số rung động đạt ở mức cao nhất, 1000. Những người mà ông ấn tượng nhất cũng chỉ đạt mức 700. Năng lượng trong cơ thể họ rất dồi dào. Khi những người này xuất hiện, họ sẽ làm ảnh hưởng đến từ trường của cả khu vực xung quanh.

Lấy ví dụ, như khi bà tu sĩ Teresa lên nhận giải thưởng Nobel Hòa bình, không khí cả hội trường rất tốt, tần số rung động rất cao, từ trường của bà làm cho cả hội trường đều cảm nhận được năng lượng tràn ngập sự tốt đẹp và cảm động từ bà.

Khi người có năng lượng cao xuất hiện, từ trường của họ sẽ làm cho vạn vật trở lên tốt đẹp hơn.

Còn với người có suy nghĩ tiêu cực,không chỉ làm tổn hại chính họ mà còn làm cho từ trường xung quanh cũng bị xấu đi.

Một trường hợp cụ thể nhất về tác động của tình yêu với các tế bào ung thư chính là nghệ sỹ chơi đàn Violoncelle Sean của Nhật Bản. Khi bị bệnh ung thư, ông đã không ngừng chiến đấu với bệnh tật nhưng xem ra tình trạng ngày một nặng hơn.

Cuối cùng, ông quyết định thay đổi tâm trạng và chuyển sang yêu từng tế bào ung thư trong cơ thể mình. Ông lạc quan với cuộc sống, mọi việc ông đều luôn thấy vui vẻ và biết ơn các tế bào ung thư. Ông thấy cảm giác này rất tuyệt. Sau đó, ông đã quyết định yêu mọi thứ trong cuộc sống, bao gồm cả mỗi con người và mỗi sự việc.

Kết quả hết sức bất ngờ và nằm ngoài sức tưởng tượng của tất cả mọi người, toàn bộ các tế bào ung thư đã không còn nữa. Sau này, ông trở thành bác sĩ trị liệu nổi tiếng tại Nhật Bản.

Đây chính là bản chất của cuộc sống Thương Yêu

Các nhà khoa học cho biết, căn nguyên của bệnh tật là do trong cơ thể người bệnh thiếu tình yêu thương. Bệnh tật bị đẩy lùi một cách vô điều kiện là nhờ “yêu thương và được thương yêu”.

MD Đức Tâm


 

Tiễn biệt anh Nguyễn Quốc Nam – Van Huynh Ngoc-Châu

Van Huynh Ngoc-Châu

 Tiễn biệt anh Nguyễn Quốc Nam

Một đời cống hiến cho cộng đồng, một di sản tinh thần để lại

Có những con người khi rời xa cõi tạm không chỉ để lại nỗi tiếc thương cho gia đình và thân hữu, mà còn để lại một dấu ấn sâu đậm trong lòng những người từng đồng hành và trong cả một cộng đồng.

Hôm qua, ngày 04/08/2026, tại nhà thờ Saint-Martin ở L’Isle-Adam, vùng ngoại ô Paris, hơn 300 người đã hiện diện trong thánh lễ an táng để tiễn đưa anh Nguyễn Quốc Nam về nơi an nghỉ cuối cùng trong vòng tay yêu thương của Thiên Chúa.

Sự hiện diện đông đảo ấy không chỉ là một lời tiễn biệt, mà còn là sự ghi nhận dành cho một con người đã sống trọn vẹn với gia đình, với cộng đồng và với những giá trị mà anh luôn trân trọng.

Trong không gian trang nghiêm của thánh đường, hình ảnh lá cờ vàng Việt Nam Cộng Hòa hiện diện trong một góc nhà thờ đã gợi lên trong tôi nhiều cảm xúc sâu lắng.

Tôi nhớ đến anh Quốc Nam — không chỉ là một người anh đáng kính trong cộng đồng, mà còn là người đã dành cho tôi sự quan tâm, sự nâng đỡ và một niềm tin mà tôi luôn trân trọng.

Tôi vẫn nhớ thùng cờ vàng với hơn 100 lá cờ anh đã trao tặng. Đó không chỉ là một món quà, mà còn là một sự gửi gắm. Những lá cờ ấy mang theo tình cảm, trách nhiệm và niềm tin của một người đã dành nhiều năm tháng để gìn giữ những điều anh luôn trân quý.

Khi trao thùng cờ ấy cho tôi, anh nói rằng anh rất yên tâm vì đã có người tiếp tục con đường mà anh đã theo đuổi.

Câu nói ấy của anh mãi ở lại trong lòng tôi.

Tôi nhớ một lần trò chuyện với anh khi tôi tâm sự về những khó khăn, những lời chỉ trích và những thử thách tôi gặp phải trong sinh hoạt cộng đồng.

Anh lắng nghe tôi rất bình tĩnh rồi nhẹ nhàng khuyên tôi không cần phải trả lời tất cả mọi điều. Anh nói rằng nếu là anh, anh sẽ không bận tâm đến những điều thị phi, và cứ bình thản tiếp tục đi con đường mình đã chọn.

Tôi nói với anh rằng:

“Anh khác với em. Anh được mọi người tôn trọng vì anh đã gắn bó với cộng đồng lâu năm và được nhiều người biết đến. Còn em là người mới bước vào con đường này nên gặp nhiều khó khăn hơn.”

Anh suy nghĩ một lúc rồi nhẹ nhàng nói rằng tôi đã nhìn nhận đúng.

Lời chia sẻ ấy cho thấy anh không chỉ là một người có kinh nghiệm, mà còn là người biết lắng nghe, thấu hiểu và nâng đỡ những người đang tiếp nối.

Điều khiến tôi xúc động trong ngày hôm nay là tôi gặp lại những người trước đây từng có những khác biệt với tôi. Họ chào hỏi tôi, chia sẻ và nhắc về anh Nam với sự kính trọng. Có những người tôi chưa từng quen biết cũng nói về anh, về nhân cách và những đóng góp của anh.

Tôi nhận ra rằng sự quý trọng dành cho một con người không đến từ lời nói, mà đến từ cả một cuộc đời sống có tình nghĩa và trách nhiệm.

Anh Nguyễn Quốc Nam đã dành nhiều tâm huyết để đóng góp cho cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản tại Pháp. Anh không chỉ cống hiến bằng hành động, mà còn bằng sự kiên định, trách nhiệm và lòng thủy chung với những giá trị tự do, nhân bản mà anh luôn trân trọng.

Khi tôi biết anh, anh đã phải chống chọi với căn bệnh ung thư hơn 5 năm. Dù sức khỏe suy giảm, anh vẫn giữ được tinh thần mạnh mẽ và sự quan tâm dành cho cộng đồng.

Hôm nay, anh đã khép lại hành trình nơi trần thế. Nhưng những gì anh để lại sẽ còn mãi: tình cảm, sự tin tưởng, những việc làm cụ thể và tinh thần trách nhiệm đối với những người ở lại.

Sau thánh lễ, tôi cũng có một trải nghiệm khó quên.

Khi rời nhà thờ, tôi bất ngờ không nhớ mình đã đậu xe ở đâu. Tôi tìm kiếm gần 1 tiếng đồng hồ trong sự lo lắng. May mắn thay, anh Trịnh Nghĩa, một người tôi không quen biết nhiều, đã tận tình chở tôi đi tìm từng khu vực chung quanh.

Trong lúc tưởng như bế tắc và không muốn làm phiền anh Nghĩa lâu hơn, tôi gặp một người cảnh sát trên đường. Sự tận tình và lòng tốt của anh đã giúp tôi tìm lại được chiếc xe.

Trên đường trở về, tôi suy nghĩ rất nhiều về ngày hôm nay. Một ngày tiễn biệt anh Nam, một ngày đầy cảm xúc, nhưng cũng là một ngày tôi nhận được sự giúp đỡ từ người quen biết và cả người xa lạ.

Đối với tôi, đó là một khoảnh khắc thật đặc biệt. Có thể mỗi người có một cách cảm nhận khác nhau, nhưng trong lòng tôi, đó như một sự an ủi nhẹ nhàng, một lời nhắc rằng tình người và sự nâng đỡ vẫn luôn hiện diện quanh ta.

Anh Quốc Nam đã ra đi, nhưng niềm tin anh trao gửi vẫn còn ở lại.

Xin cúi đầu tiễn biệt anh.

Nguyện xin Thiên Chúa đón nhận anh vào Nước Trời, ban cho anh được hưởng bình an đời đời. Xin cho những giá trị tốt đẹp mà anh đã theo đuổi tiếp tục được gìn giữ và lan tỏa qua những người ở lại.

Vĩnh biệt anh Nguyễn Quốc Nam.

Anh sẽ mãi được nhớ đến bằng sự kính trọng, lòng biết ơn và thương quý.

Ngọc Châu

From: Van Thanh