MẤT KHÔNG PHẢI LÀ MẤT- Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được!”.

“Chỉ điều gì được trao đi vì tình yêu mới thật sự thuộc về chúng ta!” – Hans Urs von Balthasar.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay cho thấy một nghịch lý: có những điều càng nắm chặt càng vuột mất; nhưng càng dám hiến trao, chúng ta lại càng nhận lại nhiều hơn. Điều được trao đi vì Đức Kitô không đi vào hư vô. Tưởng là mất; thật ra, ‘mất không phải là mất’.

“Ai yêu cha mẹ hơn Thầy… Ai tìm giữ mạng sống mình…”. Thật ngạc nhiên khi Chúa Giêsu không đòi người môn đệ từ bỏ những điều xấu; Ngài đòi những điều tốt đẹp nhất của con người phải đứng sau Thiên Chúa. Nghịch lý của Tin Mừng nằm ở đây: chúng ta không chỉ có thể mất Thiên Chúa vì những điều xấu, nhưng còn vì những điều tốt chiếm lấy chỗ chỉ dành cho Ngài. Và khi một điều tốt chiếm chỗ Thiên Chúa, nó cũng bắt đầu chiếm luôn quyền quyết định mọi sự. Như vậy, điều đáng sợ nhất không phải là mất một điều tốt, nhưng là mất một Thiên Chúa vì những điều tốt. “Hãy đặt điều hàng đầu lên hàng đầu, và những điều thứ yếu sẽ được ban thêm; đặt điều thứ yếu lên hàng đầu, và chúng ta sẽ mất cả điều hàng đầu lẫn điều thứ yếu!” – C. S. Lewis.

Chúa Giêsu không nói: ai mất mạng sống mình vì Thầy sẽ được trả lại nguyên vẹn. Ngài nói: “sẽ tìm thấy được”. Động từ Hy Lạp heurēsei không chỉ là tìm lại điều đã mất, nhưng còn là khám phá một sự sống mà trước đó họ chưa từng biết. Vì thế, người môn đệ không bước vào con đường từ bỏ để nghèo đi, nhưng để trở nên phong nhiêu hơn. Điều được trao đi vì Đức Kitô không khép lại một cuộc đời; nó mở ra một chân trời mới. Tưởng là mất; thật ra, ‘mất không phải là mất’.

Hai minh hoạ thật đẹp cho nghịch lý ấy: Người phụ nữ Sunêm – bài đọc một – chỉ dành cho người của Chúa một căn phòng nhỏ, nhưng lại nhận được một người con; Phaolô còn đi xa hơn: ai cùng chết với Đức Kitô sẽ cùng sống “một đời sống mới” với Ngài – bài đọc hai. Đó là một quy luật của đời sống thiêng liêng: điều được trao đi vì Chúa không biến mất; nó được biến đổi và trở về trong một sự sống lớn hơn và cao cả hơn. Có lẽ ai trong chúng ta cũng đang giữ rất chặt một điều gì đó: một tương quan, một dự tính, một cái tôi; thế nhưng, chỉ khi dám buông, chúng ta mới nhận ra bàn tay Chúa đang mở ra cho mình một sự sống lớn hơn.

Anh Chị em,

Đức Kitô đã mất tất cả để không mất một ai. Trên thập giá, xem ra Ngài đã mất tất cả; nhưng chính khi trao hiến mạng sống, Ngài lại trở thành nguồn sống cho muôn người. Phục sinh là lời xác nhận rằng: nơi Thiên Chúa, không có tình yêu nào được trao đi mà phải mất mát. Theo Chúa Kitô là dám bước vào nghịch lý ấy. Bởi vậy, những ai dám trao đi như thế sẽ không ngừng hát lên: “Lạy Chúa, tình thương Chúa, đời đời con ca tụng!”- Thánh Vịnh đáp ca. “Tình yêu là hình thức duy nhất của sự sở hữu không dẫn đến nghèo đi!” – Gabriel Marcel.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin giải thoát con khỏi nỗi sợ mất mát; dạy con biết quảng đại hiến trao; và cho con xác tín rằng, nơi Ngài, mất không phải là mất!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

**********************************

LỜI CHÚA CHÚA NHẬT XIII TN, NĂM A

Ai không vác thập giá, thì không xứng với Thầy. Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.( Mt 10,37-42)

  37Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai yêu con trai con gái hơn Thầy, thì không xứng với Thầy. 38Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng với Thầy. 39Ai giữ lấy mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được. 40Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.

41“Ai đón tiếp một ngôn sứ, vì người ấy là ngôn sứ, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ ; ai đón tiếp một người công chính, vì người ấy là người công chính, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc công chính.

42“Và ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu.” 


 

SỐNG HÔM NAY NHƯ NGÀY CUỐI CỦA CUỘC ĐỜI- Lm. Anmai, C.Ss.R.

Tác giả: Lm. Anmai, C.Ss.R.

“Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt!”  Câu nói của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn rất quen thuộc với chúng ta.

Chẳng có ai đi mà chẳng mỏi mệt cả.  Một lúc nào đó, với một biến cố nào đó ta sẽ dừng lại để nhìn lại chặng đường mình đã đi qua, nhìn lại cuộc đời của mình còn lại ở phía trước.  Dù cho cố quên đi sự thật nhưng sự thật vẫn là sự thật và sự thật đó không bao giờ chối bỏ được.

 “Con chim ở trọ cành cây, con cá ở trọ trong khe suối nguồn, tôi nay ở trọ trần gian…”  Cũng là cảm nghiệm về phận con chim, phận con cá và cả con người ở cái cõi tạm này.  Đã gọi là cõi tạm thì chúng ta biết rằng cái gì nó cũng có ngần, có hạn chứ chẳng có gì là bất hũ cả.

 Sách Giảng viên gợi lên cho ta điều này.  Giảng viên đã nói: Phù vân trên mọi phù vân: phù vân trên mọi phù vân, và mọi sự đều là phù vân.  Ích lợi gì cho con người làm lụng vất vả dưới mặt trời?  Một thế hệ qua đi, một thế hệ khác lại đến: nhưng địa cầu vẫn đứng vững muôn đời.  Mặt trời mọc lên rồi lại lặn xuống, trở về chỗ cũ nơi nó lại mọc lên.  Gió thổi về hướng nam, rồi quay về hướng bắc; nó thổi xoay chiều khắp bốn phương, rồi quay về vòng cũ.  Mọi sông ngòi đều chảy ra biển mà biển không đầy tràn: nước sông trở về chỗ cũ rồi lại chảy đi.  Muôn vật đều phải làm việc vất vả, và không ai có thể cắt nghĩa tại sao.  Mắt xem mãi cũng không chán, tai nghe hoài cũng không thỏa.  Sự đã qua là gì?  Chính nó là sự sẽ có.  Sự đã xảy ra là gì?  Chính nó là sự sẽ xảy ra.  Chẳng có chi mới lạ dưới mặt trời, cũng chẳng ai nói được rằng: “Ðây cái này mới.”  Vì nó đã có từ lâu đời trước chúng ta.  Người ta cũng chẳng còn nhớ đến tổ tiên và những con cháu sau này; cũng chẳng nhớ đến những người sẽ đến sau.

 Tất cả rồi cũng qua đi!  Thế nhưng, chẳng lẽ cuộc đời này nó vô vị và nó nhạt nhẽo như vậy sao?  Như vậy chẳng lẽ cuộc đời là vô nghĩa?

 Tùy quan niệm của mỗi người, mỗi dân tộc về cái chết.  Có những người coi chết như là hết như là chấm hết mọi sự ở cuộc đời này nhưng với niềm tin của người Kitô hữu thì chết không phải là hết nhưng chết chỉ là cái ngưỡng cửa để bước qua cõi tạm này để vào cõi vinh quang của Thiên Chúa.  Sách Khôn Ngoan vừa xác tín đến niềm tin của những ai tin vào Chúa: Linh hồn những người công chính ở trong tay Chúa, và đau khổ sự chết không làm gì được các ngài.  Đối với con mắt người không hiểu biết, thì hình như các ngài đã chết và việc các ngài từ biệt chúng ta, là như đi vào cõi tiêu diệt.  Nhưng thật ra các ngài sống trong bình an.  Và trước mặt người đời, dầu các ngài đã chịu khổ hình, lòng cậy trông của các ngài cũng không chết.  Sau một giây lát chịu khổ nhục, các ngài sẽ được vinh dự lớn lao: vì Chúa đã thử thách các ngài như thử vàng trong lửa, và chấp nhận các ngài như của lễ toàn thiêu.

 Khi đến giờ Chúa ghé mắt nhìn các ngài, các người công chính sẽ sáng chói và chiếu tỏ ra như ánh lửa chiếu qua bụi lau.  Các ngài sẽ xét xử các dân tộc, sẽ thống trị các quốc gia, và Thiên Chúa sẽ ngự trị trong các ngài muôn đời.  Các ngài đã tin tưởng ở Chúa, thì sẽ hiểu biết chân lý, và trung thành với Chúa trong tình yêu, vì ơn Chúa và bình an sẽ dành cho những người Chúa chọn.

 Vấn đề lớn là sống công chính để được Thiên Chúa ghé mắt nhìn.  Thiên Chúa ghé mắt nhìn để rồi Thiên Chúa sẽ ngự trị trong những người công chính hay nói khác đi là những người công chính ở trong cung lòng của Thiên Chúa.

 Lời hứa những ai đi theo Chúa đó không phải là lời hứa suông nhưng chính là lời cầu nguyện, lời mà Chúa Giêsu luôn tha thiết nài xin Chúa như tâm tình của Chúa Giêsu được Thánh Gioan ghi lại.  Tâm tình đó hết sức hay: “Lạy Cha, những kẻ Cha ban cho Con thì Con muốn rằng Con ở đâu chúng cũng ở đấy với Con, để chúng chiêm ngưỡng vinh quang mà Cha đã ban cho Con, vì Cha đã yêu mến Con trước khi tạo thành thế gian.  Lạy Cha công chính, thế gian đã không biết Cha, nhưng Con biết Cha, và những người này cũng biết rằng Cha đã sai Con.  Con đã tỏ cho chúng biết danh Cha, và Con sẽ còn tỏ cho chúng nữa, để tình Cha yêu Con ở trong chúng, và Con cũng ở trong chúng nữa.”

 Thật tuyệt vời!  Những người mà Thiên Chúa trao cho Chúa Giêsu rồi thì Chúa Giêsu muốn rằng khi mà Chúa Giêsu ở đâu thì những người mà Thiên Chúa Cha trao cũng ở đó với Ngài.

 Những ai được Thiên Chúa tuyển chọn nghĩa là được chịu phép rửa, phép thanh tẩy trong Đức Giêsu nghĩa là chịu phép rửa trong sự chết của Chúa Giêsu thì cùng chịu mai táng với Chúa và rồi như lời Thánh Phao lô nói: “Để như Đức Kitô nhờ vinh hiển của Chúa Cha mà sống lại từ cõi chết thế nào, thì cả chúng ta cũng phải sống đời sống mới như thế.  Vì nếu chúng ta được liên kết với Người trong cùng một cái chết, giống như cái chết của Người, thì chúng ta cũng được hợp nhất với Người, trong sự sống lại giống như vậy.

 Niềm tin của người Kitô hữu là như vậy.

Chẳng ai lột da để sống đời cả!

Tính tuổi thọ, trong ngoài bảy chục,

mạnh giỏi chăng là được tám mươi, *

mà phần lớn chỉ là gian lao khốn khó,

cuộc đời thấm thoát, chúng con đã khuất rồi.

Chúa bắt phàm nhân trở về cát bụi,

Ngài phán bảo:

“Hỡi người trần thế, trở về cát bụi đi!”

 Ngàn năm Chúa kể là gì,

tựa hôm qua đã qua đi mất rồi,

khác nào một trống canh thôi!

 Ngài cuốn đi, chúng chỉ là giấc mộng,

như cỏ đồng trổi mọc ban mai, *

nở hoa vươn mạnh sớm ngày,

chiều về ủ rũ tàn phai chẳng còn.  (Tv 89)

 Ngày mỗi ngày qua đi lại là một ngày mà ta gần với Chúa hơn.  Đó là câu nói thường ngày mà người ta vẫn thường nói để diễn tả niềm tin sau cái chết.  Thế nhưng, muốn gần Chúa thì phải sống cuộc đời công chính như lời sách Khôn Ngoan đã nói.  Và, Chúa Giêsu đã hơn một lần nhắc nhớ các môn đệ cũng những người theo Chúa: Nếu anh em không ăn ở công chính hơn các kinh sư và người Pharisêu thì sẽ chẳng được vào Nước Trời” (Mt 5,20).

 Công chính là sống một đời trong sạch không có gì vương bẩn trước mặt Chúa.

 Này là dòng dõi những người tìm Chúa, đây là những người mong bệ kiến Ngài, một đời lòng ngay không hề gian dối… (Tv 23)

 Vẫn là con người mang trong mình phận con người yếu đuối và rất cần ơn của Chúa để sống trong cuộc lữ hành trần thế này.

 Hôm nay, nhớ lại những hình ảnh thân thương của ông bà cha mẹ, những người thân thương cũng nhắc nhớ cho phận người ở trọ của chúng ta.  Để được hưởng nhan Thánh Chúa ắt hẳn phải sống công chính, phải sống trong sạch thì mới được hưởng nhan thánh Chúa như Chúa đã nói.

 Cuộc đời này rất vắn và rất vội.  Hãy sống ngày hôm nay như là ngày cuối đời của mình và hãy sống hết sức công chính để đến giờ Chúa gọi ta thưa vâng để ra trước tòa của Chúa và hầu mong được hưởng nhan thánh của Ngài như lòng ta hằng mong ước.

 Tác giả: Lm. Anmai, C.Ss.R.

From: Langthangchieutim


 

 Các Bác sĩ đang làm được điều không thể…!!

 Các Bác sĩ đang làm được điều không thể…!!

Úc vừa làm được điều mà chưa quốc gia nào từng làm. 

Các bác sĩ ở Sydney giờ đây đang tiêu diệt khối u ung thư bằng cách đông lạnh chúng hoàn toàn — không dao mổ, không khâu, không phẫu thuật chút nào.

 Điều này đang diễn ra tại Bệnh viện Liverpool ở phía tây nam Sydney, nơi có máy cryoablation hướng dẫn bằng MRI đầu tiên của Úc.

 Đây là cách nó hoạt động.

 Một cây kim mỏng hơn vài milimet được luồn vào khối u trong khi các bác sĩ theo dõi mọi chuyển động theo thời gian thực trên MRI.

 Sau đó, khí bắn qua nó, làm giảm nhiệt độ xuống khoảng âm 180°C chỉ trong vài giây.

 Khối u đông cứng thành một “quả cầu băng” nhỏ xíu. Các tế bào ung thư bị vỡ. Nguồn cung cấp máu bị tắc nghẽn. Khối u chết đi.

 Không cắt. Không chảy máu. Không cần vài tuần hồi phục.

 Một trong những bệnh nhân đầu tiên là Josephine Cordina, 64 tuổi, người đã sống chung với một khối u 9mm nằm sâu trong cột sống. Cơn đau cướp đi giấc ngủ của bà. Thuốc giảm đau hầu như không hề tác dụng. Phẫu thuật mở sẽ có nghĩa là vít vào cột sống và nằm bất động vài tuần.

 Thay vào đó, các bác sĩ đã đông lạnh nó.

 Một ngày sau, bà rời bệnh viện mà không còn đau đớn.

 Đó là phần nghe có vẻ không thể — hầu hết bệnh nhân về nhà trong vòng 24 giờ và hoàn toàn tránh được thời gian nằm viện dài ngày.

 Nó hiệu quả với các khối u ở cột sống, gan, thận. Và nó mang lại hy vọng cho những người được cho là quá già, quá yếu hoặc rủi ro quá cao cho phẫu thuật truyền thống.

 Tương lai của điều trị ung thư có thể không cần một vết cắt nào.

 Nguồn: Bệnh viện Liverpool, Sydney (thủ thuật cryoablation hướng dẫn bằng MRI đầu tiên của Úc)

From: Anh Dang & KimBang Nguyen


 

Giết tình nhân và 2 người thân, ông Tây Ninh lãnh án tử

Ba’o Nguoi-Viet

June 26, 2026

TÂY NINH, Việt Nam (NV) – Hơn một tháng sau khi đâm chết tình nhân cùng mẹ và con ruột của bà này, bị cáo Nguyễn Cao Bằng, ở xã Hậu Thạnh, tỉnh Tây Ninh, bị kết án tử hình.

Báo VnExpress hôm 26 Tháng Sáu cho biết, hàng trăm người dân địa phương, trong đó có nhiều trẻ em, dự khán phiên xử lưu động được phát trực tiếp qua màn hình lớn.

Bị cáo Nguyễn Cao Bằng tại phiên tòa. (Hình: VnExpress)

Cáo trạng vụ án cho hay, bị cáo Bằng đã ly hôn, không có nghề nghiệp ổn định trước khi quen bà Mai Thị Thu Trang, 41 tuổi, mẹ đơn thân ở cùng địa phương, hồi tám năm trước.

Hai người thuê nhà trọ tại xã Hậu Thạnh sống chung như vợ chồng.

Đến Tháng Ba, do nam bị cáo không có việc làm, giữa hai người thường xảy ra cãi vã.

Bà Trang sau đó đưa con trai riêng về sống cùng mẹ ruột là bà Huỳnh Thị Điệp, mở quán ăn tại nhà.

Trong sự việc xảy ra vào đêm 19 Tháng Năm, sau khi nhậu xỉn, bị cáo Bằng giấu một con dao Thái Lan để trong cốp xe gắn máy đến nhà bà Trang.

Vừa thấy nam bị cáo, bà Trang và mẹ lớn tiếng chửi bới.

Bị cáo Bằng lần lượt đâm chết bà Điệp và con gái ngay tại chỗ.

Nam thanh niên 22 tuổi, là con trai bà Trang, lao vào ngăn cản cũng bị nam bị cáo đâm một nhát trúng ngực.

Nạn nhân liên tục van xin “Chú tha cho con” nhưng vẫn bị lãnh thêm hơn 10 nhát dao.

Tưởng nạn nhân đã chết, bị cáo Bằng vứt con dao rồi lên xe bỏ đi.

Nhưng khi thấy con trai bà Trang tỉnh lại, gắng gượng lết đi cầu cứu hàng xóm, bị cáo quay lại, la “Tao chết, mày cũng phải chết” rồi giết cho chết nam thanh niên này.

Đám tang ba nạn nhân trong vụ án mạng gây rúng động dư luận hồi tháng trước. (Hình: VietNamNet)

Vài giờ sau, bị cáo Bằng bị bắt giữ khi đang lẩn trốn cách hiện trường khoảng 2 cây số.

Tại phiên tòa, bị cáo Bằng khai rằng mình không chủ ý giết người tình, mẹ cùng con trai của nạn nhân mà chỉ “tình cờ gây án” nhưng bị Hội Đồng Xét Xử bác bỏ.

Đại diện Viện Kiểm Sát cho rằng hành vi của bị cáo “mang tính côn đồ, chỉ vì mâu thuẫn tình cảm đã tước đoạt tính mạng ba người, gây hoang mang trong dư luận, ảnh hưởng xấu đến trật tự an toàn xã hội.”

Khi được cho nói lời sau cùng, bị cáo Bằng gửi lời xin lỗi đến gia đình nạn nhân.

Bản án tử hình được tuyên sau khi tòa kết luận rằng bị cáo “không còn khả năng cải tạo, giáo dục và cần loại bỏ vĩnh viễn khỏi đời sống xã hội.” (N.H.K) [dt]


 

BẤT LỰC, ĐIỂM MẠNH – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Người đã mang lấy các tật nguyền của ta và gánh lấy các bệnh hoạn của ta!”.

“Thập giá là tiếng ‘xin vâng’ của Thiên Chúa đối với con người, là biểu hiện cao nhất và mãnh liệt nhất của tình yêu Ngài!” – Bênêđictô XV.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay mặc khải một nghịch lý: Thiên Chúa không tránh né sự bất lực của con người; Ngài ‘xin vâng’ với nó, mang lấy nó và biến nó thành tình yêu cứu độ. Vì thế, trước mặt Ngài, có khi ‘bất lực – điểm mạnh’.

Viên đại đội trưởng bất lực trước bệnh tình của người đầy tớ; nhạc mẫu Phêrô bất lực trên giường bệnh. Điều đáng ngạc nhiên là Chúa Giêsu không chỉ chữa lành bệnh tật của con người; Ngài còn mang lấy nó. Matthêu ghi nhận: “Người đã mang lấy các tật nguyền của ta và gánh lấy các bệnh hoạn của ta!”. Thiên Chúa không cứu chúng ta bằng cách đứng ngoài, nhưng bằng cách đi vào nỗi đau của chúng ta và để mình bị liên luỵ bởi nó. Hoá ra, sự bất lực của con người không phải là điều khiến Thiên Chúa quay đi, nhưng lại là nơi Ngài muốn đến gần nhất. “Chính nơi con người chạm tới giới hạn của mình, Thiên Chúa bắt đầu!” – Karl Barth.

Viên đại đội trưởng có đủ quyền lực, kẻ dưới phải thi hành; nhưng trước bệnh tình của người đầy tớ, quyền lực của ông khựng lại. Chính ở ranh giới đó, đức tin của ông bắt đầu. Ông không kéo Chúa Giêsu vào logic quyền lực của mình; ông chỉ thưa: “Xin Ngài chỉ nói một lời!”. Chính đó là điểm mạnh của ông: biết quyền lực của mình buộc phải giới hạn trước sự sống, và ông dám trao phần không thể ấy cho Thiên Chúa.

Nhạc mẫu Phêrô lại cho thấy một hình thức bất lực khác. Bà không nói một lời, cũng không xin một phép lạ. Bà chỉ nằm đó, sốt liệt giường. Chúa Giêsu cầm lấy tay bà; cơn sốt biến mất và bà “trỗi dậy”. Matthêu dùng động từ ēgeirō – động từ của phục sinh. Không có phục sinh nào chỉ cho riêng mình; người được nâng dậy là người được trao lại cho tình yêu và sự phục vụ. “Tình yêu luôn là một tiến trình đi ra khỏi chính mình!” – Joseph Ratzinger.

Israel cũng đã đi qua kinh nghiệm bất lực ấy. Thành thánh hoang phế, Đền Thờ đổ nát, mọi chỗ dựa đều sụp đổ – bài đọc một. Vậy mà Thánh Vịnh đáp ca vẫn kêu lên: “Đừng mãi mãi quên đi mạng sống dân nghèo khổ của Ngài!”. Đó vẫn là tiếng của lòng trông cậy. Trong Kinh Thánh, người nghèo trước hết là người không còn gì để bám víu ngoài Thiên Chúa. Rõ ràng, có những lúc, sự cùng quẫn và bất lực lại trở thành nơi đức tin tinh tuyền được sinh ra.

Anh Chị em,

Trên thập giá, Đức Kitô đã đi vào tận cùng của sự bất lực nơi con người. Ngài mang lấy thương tật, bệnh hoạn, tội lỗi và cái chết của chúng ta. Nhưng chính nơi tưởng như vô vọng nhất ấy, quyền năng cứu độ được tỏ bày. Vì thế, trong Đức Kitô, ‘bất lực – điểm mạnh’. “Chỉ một Thiên Chúa đau khổ mới có thể cứu độ!” – Jürgen Moltmann.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, khi con không còn lời để mấp máy, xin cầu nguyện thay con; khi con không còn sức để đứng lên, xin mang lấy con; và khi con không còn biết phải làm gì, cho con biết đó có thể là khởi đầu của ân sủng!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

**********************

Lời Chúa Thứ Bảy, Tuần XII Thường Niên, Năm Chẵn

Từ phương đông phương tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.   Mt 8,5-17

5 Khi ấy, Đức Giê-su vào thành Ca-phác-na-um, có một viên đại đội trưởng đến gặp Người và nài xin : 6 “Thưa Ngài, tên đầy tớ của tôi bị tê bại nằm liệt ở nhà, đau đớn lắm.” 7 Người nói : “Chính tôi sẽ đến chữa nó.” Viên đại đội trưởng đáp : 8 “Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh. 9 Vì tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người này : ‘Đi !’, là nó đi, bảo người kia : ‘Đến !’, là nó đến, và bảo người nô lệ của tôi : ‘Làm cái này !’, là nó làm.” 10 Nghe vậy, Đức Giê-su ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người rằng : “Tôi bảo thật các ông : tôi không thấy một người Ít-ra-en nào có lòng tin như thế. 11 Tôi nói cho các ông hay : Từ phương đông phương tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc cùng các tổ phụ Áp-ra-ham, I-xa-ác và Gia-cóp trong Nước Trời. 12 Nhưng con cái Nước Trời thì sẽ bị quăng ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng.” 13 Rồi Đức Giê-su nói với viên đại đội trưởng rằng : “Ông cứ về đi ! Ông tin thế nào, sẽ được như vậy !” Và ngay giờ đó, người đầy tớ được khỏi bệnh.

14 Đức Giê-su đến nhà ông Phê-rô, thấy bà mẹ vợ ông đang nằm liệt và lên cơn sốt. 15 Người đụng vào tay bà, cơn sốt dứt ngay và bà trỗi dậy phục vụ Người.

16 Chiều đến, người ta đem nhiều kẻ bị quỷ ám tới gặp Đức Giê-su. Người nói một lời là trừ được các thần dữ và Người chữa lành mọi kẻ ốm đau, 17 để ứng nghiệm lời ngôn sứ I-sai-a đã nói : Người đã mang lấy các tật nguyền của ta và gánh lấy các bệnh hoạn của ta.


 

Khi tỉnh giấc, ông Giu-se làm như sứ thần Chúa dạy và đón vợ về nhà. (Mt 1:24)  – Cha Vương

 Khi tỉnh giấc, ông Giu-se làm như sứ thần Chúa dạy và đón vợ về nhà. (Mt 1:24)  – Cha Vương

Chúc bình an, một ông bố nói: “thật cảm động khi nhận được những món quà tinh thần từ những người con yêu quý của mình…” cứ tiếp tục đi nhé, còn 4 món quà nữa.

Cha Vương

Thư 6: 26/06/2026.   (t5-23-22)

Quà tặng thứ 5 cho người cha yêu quý: Thánh Giuse, mẫu gương khiêm nhường

TIN MỪNG: Khi tỉnh giấc, ông Giu-se làm như sứ thần Chúa dạy và đón vợ về nhà. (Mt 1:24)

SUY NIỆM: Nơi thánh cả Giuse, chúng ta thấy nổi bật về nhân đức khiêm nhường. Thuộc dòng dõi Vua Đavit, nhưng Ngài sống hết sức khiêm tốn, bình dị với nghề thợ mộc tại ngôi làng Nazaret. Là Cha nuôi Đấng cứu thế nhưng ngài không vênh vang, hãnh diện về sứ mạng cao cả của mình. Trái lại, Ngài âm thầm phục vụ, không quản ngại hy sinh, vất vả để dưỡng nuôi gia đình thánh. Đức khiêm nhường nơi Thánh Cả Giuse được thể hiện rõ nhất khi Ngài hoàn toàn quy phục Thánh ý Thiên Chúa trong mọi hoàn cảnh, cho dù có những điều ngài không thể hiểu được.

CẦU NGUYỆN: Lạy Thánh Giuse là Đấng rất khiêm nhường, xin giúp chúng con biết noi gương ngài, sống khiêm tốn và hy sinh, để đem lại niềm vui cho những người chúng con gặp gỡ. Xin giúp chúng con dám loại trừ tính kiêu căng, ích kỷ, ghen tương, đố kị, để cuộc sống này bớt đi những khổ đau. Đặc biệt, xin giúp chúng con biết khiêm tốn đón nhận Thánh ý Chúa, ngay cả khi điều đó không hợp với ý riêng của chúng con. Lạy Thánh Giuse hiển vinh, nếu đẹp lòng Chúa và ích lợi cho linh hồn chúng con, xin Cha bảo trợ cho chúng con luôn can đảm vâng phục Thánh ý Chúa, biết sống tự hạ và tự hủy theo gương Đức Giêsu Kitô. Chúng con kêu cầu Thánh Giuse trong tuần cửu nhật này, lại xin ban những ơn cần thiết, giúp chúng con trung thành với bổn phận, và mai sau đạt tới hạnh phúc trường sinh. Amen. 

(Nguồn: MTG Thủ Đức)

1 Kinh Lạy Cha, 3 Kinh Kính Mừng—Cầu nguyện theo ý Đức Giáo Hoàng Phanxicô và cho các người cha trong gia đình còn sống cũng như đã qua đời.

KINH KHẤN THÁNH GIUSE BẢO TRỢ KHÓ KHĂN: Lạy Thánh Giuse, xưa nay không ai kêu cầu Cha mà vô hiệu. Cha có thần thế trước mặt Đức Chúa Trời đến nỗi người ta có thể nói rằng: “Trên trời Thánh Giuse truyền lệnh hơn là van xin”. Lạy Cha hiền xin cầu bầu cùng Chúa Giêsu cho chúng con. Khi ở thế gian này Cha đã từng là Cha nuôi và là vị bảo hộ trung thành của Chúa Con Chí Thánh, này xin Cha bào chữa cho chúng con bên tòa Chúa. Chúng con trao phó nơi Cha vụ khó khăn này (Nêu ra ý chỉ cầu xin, hoặc tên của các người cha… ) xin Cha giải gỡ giúp chúng con, để thêm một vinh quang mới và bao nhiêu vinh quang sẵn có của Cha. Lạy Thánh Giuse nhân từ, chúng con tin tưởng, vâng chúng con tin tưởng Cha có thể chấp nhận lời nguyện của chúng con, và giải thoát chúng con khỏi khổ cực ưu sầu mà chúng con đang gặp phải. Hơn nữa, chúng con vững lòng trông cậy. Cha không bỏ qua điều gì giúp cho người sầu khổ kêu cầu Cha. Chúng con sấp mình dưới chân Cha, tha thiết nài xin Cha đoái thương đến những than van khóc lóc của chúng con. Xin Cha lấy tình thương như áo choàng che phủ chúng con và chúc lành cho chúng con. 

Amen

From: Do Dzung

*****************************

Lạy Thánh Giuse Khiêm Nhường 


 

Seoul: 1 nữ sinh viên VN lãnh án 10 năm tù vì bỏ rơi bé sơ sinh, làm em bé chết.

Sự Thật Lề Đường (STLĐ)Hai Phan

  Seoul: 1 nữ sinh viên VN lãnh án 10 năm tù vì bỏ rơi bé sơ sinh, làm em bé chết. Đồng phạm (người giúp sinh nở và bỏ rơi) bị án 8 tháng tù

  Chuyện rất buồn. Theo báo Korea Herald: Một nữ sinh viên Việt Nam lãnh án 10 năm tù vì bỏ rơi bé sơ sinh, làm em bé chết. Một nữ sinh viên đại học người Việt Nam đã bị tòa án tại Seoul tuyên phạt 10 năm tù vì hành vi bỏ rơi đứa con mới chào đời gần Đại học Dongguk vào năm ngoái, dẫn đến cái chết của trẻ.

Hôm thứ Năm, Tòa án Trung tâm Quận Seoul đã kết tội thiếu nữ này (hiện ở độ tuổi 20s) về hành vi ngược đãi trẻ em dẫn đến tử vong, theo quy định của Đạo luật về các trường hợp đặc biệt liên quan đến việc trừng phạt tội ngược đãi trẻ em.

Một công dân Việt Nam khác bị truy tố vì hỗ trợ quá trình sinh nở và tham gia vào việc bỏ rơi đứa trẻ đã bị tuyên phạt 8 tháng tù giam (không phải lao động khổ sai) nhưng được hưởng án treo trong thời gian thử thách 2 năm.

Tòa án đã bác bỏ lập luận của thiếu nữ cho rằng cô không có ý định giết đứa trẻ. Tòa cho rằng các bằng chứng cho thấy cô đã nhận thức được nguy cơ đứa trẻ có thể tử vong nếu bị bỏ rơi, ngay cả khi cô không có ý định giết người một cách rõ ràng.

“Đứa trẻ vẫn còn sống vào thời điểm đó và, xét đến điều kiện y tế tại Hàn Quốc, lẽ ra đã có thể sống sót nếu không bị bỏ lại ngoài trời,” tòa án nhận định.

Tòa án cho biết đứa trẻ chào đời khỏe mạnh nhưng “đã bị chính mẹ đẻ tước đi cơ hội sống trước khi kịp đón nhận bất kỳ lời chúc phước nào”, đồng thời nhấn mạnh rằng người phụ nữ này phải chịu trách nhiệm nghiêm trọng về hành vi của mình.

Tòa án cũng kết luận người đồng phạm đã có hành vi tắc trách nghiêm trọng khi để trẻ sơ sinh ở ngoài trời trong điều kiện thời tiết lạnh giá.

Tuy nhiên, khi đưa ra phán quyết, tòa án cũng cân nhắc các tình tiết giảm nhẹ như: người phụ nữ còn trẻ vào thời điểm phạm tội, trải qua quá trình sinh nở bất ngờ và không có bằng chứng cho thấy cô có ý định giết đứa trẻ ngay từ đầu.

Người phụ nữ này bị cáo buộc đã bỏ rơi đứa trẻ vào tháng 12/2025 trước một tòa nhà gần cơ sở Seoul của Đại học Dongguk.

Cảnh sát và lực lượng cứu hỏa đã được điều động sau khi nhận được tin báo về việc một trẻ sơ sinh bị bỏ lại trong túi giấy. Đứa trẻ đã được đưa đến bệnh viện nhưng sau đó không qua khỏi.

XEM TIẾP: https://vietbao.com/a325629/s


 

 SỰ HY SINH THẦM LẶNG – Loc Duong

BẢO TỒN TIẾNG VIỆT – HQ Luu

  SỰ HY SINH THẦM LẶNG – Loc Duong

Sau khi hai Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến và Nguyễn Thanh Long lần lượt bị mất chức và đi tù vì tham nhũng và buôn thuốc tây giả, chính phủ ta đã đưa một người không biết gì về y tế lên làm bộ trưởng.

Đó là bà Đào Hồng Lan, người có khuôn mặt mũm mĩm, xinh ra phết, vốn là một nhà giáo đã có nhiều đóng góp cho ngành giáo dục nhưng rốt cuộc cũng chẳng đi đến đâu.

Vừa lên ngôi, bà tân Bộ trưởng đã phát động cuộc thi viết về “Sự hy sinh thầm lặng” của ngành y tế. Giải thưởng rất hấp dẫn.

Có nhiều bài viết gửi về. Trong số đó có bài của một em học sinh lớp 6 bị ném ngay vào thùng rác, giống như dân Facebook vẫn hay nói là “bị loại từ vòng gửi xe”.

Bài viết của em như sau:

Người ta cứ bảo bác sĩ, y tá là lương y như từ mẫu, là những chiến sĩ thầm lặng, em thấy không đúng. Cả nước đều biết nếu không có phong bì hay tiền ứng trước viện phí, người bịnh sẽ có nhiều cơ hội bị bỏ nằm nhúc nhích ngoài hành lang, vừa thở vừa chờ cho tới sáng. Hay ai cần thay băng mà không lòi tiền bồi dưỡng ra, sẽ được các nhân viên y tế thay mạnh tay còn hơn đô vật…Cho nên em chỉ thấy những bịnh nhân bình thường như mẹ em mới xứng đáng đoạt danh hiệu “ Sự hy sinh thầm lặng”.

Mẹ em là một cô giáo, ở trong trường thì được chính phủ gọi là kỹ sư tâm hồn, nhưng lúc mẹ em bị bướu cổ phải đi bịnh viện thì không khác gì một con chuột đang bị cả hệ thống y tế xúm vô hành hạ.

Mẹ em phải dậy sớm đi vô bệnh viện lúc 3 giờ rưỡi sáng để lấy số thứ tự. Ba em nằm trên giường cằn nhằn “ Chỉ có ăn trộm mới đi giờ này”.

Em cũng phải đi “ăn trộm” với mẹ em, vì ba em nói chiều nay mắc nhậu, không giữ em được.

Lấy số xong, mẹ em ngồi chờ tới trưa cũng không thấy đọc tên, trong khi có nhiều người tới sau thì lại được mấy cô y tá vui vẻ nắm tay dẫn vô trước. Có một ông ngồi ngủ gục cạnh mẹ em, lâu lâu mở một con mắt ra nói:

“Không có người quen giới thiệu, không có tiền khám dịch vụ thì chị ngủ một giấc đi cho khoẻ tấm thân ngà”.

Tới hồi nghe đọc tên, mẹ em mừng muốn khóc, mẹ chạy lại ô cửa sổ. Cô y tá, khuôn mặt nghiêm khắc, sau khi điền tên tuổi, giấy tờ xong, nói với mẹ em: “Đóng viện phí rồi tới phòng khám số 6”.

Mẹ em nhẹ nhàng hỏi “ Phòng số 6 ở đâu chị ?”.

Cô y tá nạt “ Ở trong miệng chị chứ ở đâu. Đi ra ngoài mà hỏi”.

Tại đây, sau khi chờ mòn mỏi thêm nữa tiếng nữa, mẹ em được vô gặp bác sĩ. Ông bác sĩ, mồ hôi đầy trên mặt và nách, chắc tại phải làm việc quá sức. Nhìn ổng, em không thấy giống bác sĩ chút nào, mà thấy giống mấy người bán keo dán chuột.

Bác sĩ hỏi: “Bệnh sao?”

Mẹ em đang trình bày thì bác sĩ đã ghi xong toa thuốc, ông nói: “Đi chụp X quang và mua thuốc”.

Mẹ em dẫn em ra ngoài, im lặng đi như một xác chết.

Em hỏi mẹ :“ Sao mình chờ hết buổi sáng mà chỉ được gặp bác sĩ không tới 3 phút vậy mẹ ?”.

Mẹ thở dài : “Ở đây, bác sĩ là chủ tịch nước. Con đói chưa, ra mẹ mua xôi con ăn rồi mình ghé quầy thuốc tây mua thuốc”.

“Mẹ không đi chụp phim hả mẹ?”.

“ Không kịp chiều nay đâu con ơi, người ta xếp hàng dài thế kia, để mai mẹ sẽ xin nghỉ dạy thêm một ngày nữa đi chụp”.

Tại quầy bán thuốc tây, cũng lại cảnh xếp hàng và chen lấn. Nhiều người ngồi luôn xuống đất cho đỡ mỏi chân. Em cũng ngồi nhưng mẹ em thì không. Chắc mẹ nghĩ trong bệnh viện mẹ vẫn là cô giáo chứ không phải bệnh nhân bướu cổ. Đứng lâu lắm thì mẹ cũng mua được một loại thuốc, còn hai loại khác người bán bảo rằng “ngành y tế đang thiếu thuốc, chị ra ngoài chợ đen mà mua”.

Mẹ thất vọng, lảo đảo đi ra như người say nắng. Thời may, có một bà tiên mập mạp hiện ra trước mặt cứu nguy. Bà tiên móc từ trong áo ngực ra mấy vỉ thuốc :

“Em có hai loại thuốc chị cần nè, chị lấy em để rẻ cho”.

Nhưng mẹ em cám ơn và nắm tay em lôi đi. Mẹ bảo mẹ sợ mua nhầm thuốc giả của mấy con buôn.

Ngồi trên xe buýt về nhà, em thấy suốt ngày hôm nay khủng khiếp quá.

Bịnh viện đông như kiến. Đông thế nhưng không kiếm ra một nụ cười. Ai cũng gắt gỏng. Ai cũng lê lết chầu chực để được khám qua loa. Mùi mồ hôi, mùi mấy người bịnh khiến em cũng muốn bịnh theo luôn. Vậy mà mẹ em vẫn im lặng chịu đựng. Lúc gần ra về, có cụ già nuôi bệnh, bị móc túi hết tiền, ngồi khóc lóc thảm thiết, mẹ em lẳng lặng lấy ra cho mấy ngàn, không nói một câu.

Mẹ chỉ đổ quạu khi về tới nhà thấy ba em nằm say xỉn, ói tùm lum. Dọn đống ói xong, mẹ lại hấp tấp chạy đi mua nước chanh về cho ba uống giải rượu.

Nhìn theo bóng dáng mẹ chạy đi mua nước chanh, em thấy thương sự hy sinh thầm lặng của mẹ vô cùng, cho nên em viết bài dự thi này. Mong bà Bộ trưởng cho em được giải để em đưa hết tiền lãnh thưởng cho mẹ em trị bịnh bướu cổ. Chứ bịnh viện kiểu này, không có tiền thì chắc mẹ em chỉ có nước sống và trị bịnh bằng niềm tin.

Kính chúc bà Bộ trưởng dồi dào sức khoẻ, ngồi ghế được lâu, suy nghĩ được gì giúp ích cho dân nghèo bịnh hoạn, chứ đừng như ông Bộ trưởng trước, mới ngồi chưa nóng đít đã tham nhũng, phải vô khám ngồi bóc lịch mà nước mắt ổng cá sấu cứ rưng rưng.

Loc Duong


 

KHÔNG AI QUÁ NHƠ NHỚP – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

  Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Tôi muốn, anh sạch đi!”.

“Tôi đã tuyệt vọng vì vết thương phải chết của mình, nếu tôi không gặp được một Vị Lương Y nhân từ đến thế!” – Augustinô.

Kính thưa Anh Chị em,

“Tôi muốn!”. Câu trả lời của Chúa Giêsu dành cho người phong hôm nay làm tan biến mọi tuyệt vọng. Vết thương có thể rất sâu, tội lỗi có thể rất nặng; nhưng trước một Vị Lương Y nhân từ và quyền năng đến thế, ‘không ai quá nhơ nhớp’, cũng không có vết thương nào Ngài không thể chữa lành.

Người phong không đưa ra bất cứ yêu sách nào. Anh chỉ nói: “Nếu Ngài muốn!”. Nguyên ngữ Hy Lạp dùng động từ thelō – “muốn, ưng thuận”. Điều anh tìm kiếm không phải trước hết là một phép lạ, nhưng là sự ưng thuận, hay đúng hơn, là cái nhìn đoái nhận của Chúa Giêsu trên đời mình. Và chính khi một con người dám phó thác tất cả trong sự đoái nhận ấy, câu trả lời vang lên: “Tôi muốn!”. Phép lạ thường bắt đầu khi con người thôi quyết định thay Thiên Chúa và dám trao quyền định đoạt mọi sự cho Ngài.

Bi kịch của người phong không chỉ là những vỡ vụn và hôi hám, nhưng là anh đã quen nghĩ mình không còn đáng được ai muốn, ai đón nhận, ai đến gần. Vì thế, phép lạ đầu tiên không phải là lành sạch, nhưng là một con người tưởng mình không còn đáng được nghe: “Tôi muốn!”, nay được nghe chính lời ấy. Hoá ra, điều nhơ nhớp không phải là những vết thương hay tội lỗi, nhưng là khi chúng ta tuyệt vọng đến mức không còn tin mình có thể được yêu và được tha. ‘Không ai quá nhơ nhớp’ trước Thiên Chúa; chỉ có những con người quá ngã lòng. “Lòng thương xót Chúa luôn lớn hơn tội lỗi của chúng ta!” – Phanxicô.

Israel cũng đã đi qua kinh nghiệm lưu đày nội tâm ấy. Giêrusalem thất thủ, Đền Thờ sụp đổ, vua tôi lưu đày. Mọi điều từng bảo đảm cho họ rằng Thiên Chúa đang ở cùng mình dường như đều bị lấy mất. Đó là khoảnh khắc cả một dân tộc có lý do để nghĩ rằng Thiên Chúa đã lãng quên họ – bài đọc một. Thế nhưng, giữa những hoang tàn ấy, Thánh Vịnh đáp ca vẫn cất lên: “Giêrusalem hỡi, lòng này nếu quên ngươi, lưỡi xướng ca sẽ dính với hàm!”. Chính trong nỗi tuyệt vọng, một điều vẫn còn nguyên: Thiên Chúa có thể bị cảm thấy như vắng mặt, nhưng Ngài chưa bao giờ bị xoá khỏi ký ức của dân Ngài.

Anh Chị em,

Người phong cùi hôm nay là hình ảnh của cả một nhân loại hủi cùi, mang những vết thương vô vọng, tội lỗi và sự cùng khốn. Đức Kitô là Vị Lương Y nhân từ và quyền năng, nhưng cũng là Vị Lương Y đã mang lấy chính những vết thương ấy – theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, Ngài đã nên gần gũi với sự uế tạp của con người đến nỗi ‘không ai quá nhơ nhớp’ để không được yêu, không ai chìm sâu trong thất vọng để không được tha và được cứu. Nói cách khác, trong Chúa Kitô, không ai ở ngoài tình yêu xót thương của Thiên Chúa, cũng không ai ở ngoài tầm với của ơn cứu độ. “Cử chỉ và lời nói ấy của Chúa Kitô chứa đựng toàn bộ lịch sử cứu rỗi!” – Bênêđictô XVI.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, khi con thất vọng, cho con nhớ mình vẫn được yêu; khi con lở loét, cho con dám chạy tìm Ngài; và khi con không còn thấy lối ra, cho con nghe lại lời: ‘Tôi muốn!’”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*****************

Lời Chúa Thứ Sáu, Tuần XII Thường Niên, Năm Chẵn

Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.       Mt 8,1-4

1 Khi Đức Giê-su ở trên núi xuống, đám đông lũ lượt đi theo Người. 2 Bỗng có một người mắc bệnh phong tiến lại, bái lạy Người và nói : “Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.” 3 Người giơ tay đụng vào anh và bảo : “Tôi muốn, anh sạch đi.” Lập tức, anh được sạch bệnh phong. 4 Rồi Đức Giê-su bảo anh : “Coi chừng, đừng nói với ai cả, nhưng hãy đi trình diện tư tế và dâng của lễ, như ông Mô-sê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết.”


 

Ứng dụng trí tuệ nhân tạo trong chăm sóc sức khỏe tâm thần (RFI)

(RFI)

Đăng ngày: 24/06/2026 

Hãy thử tưởng tượng một máy nhỏ đặt trong phòng khách hoặc trong phòng ngủ của một người già. Nhờ camera và micro gắn trên máy, giọng nói và các biểu cảm gương mặt của người này được ghi và được phân tích bởi một ứng dụng trí tuệ nhân tạo và qua đó phát hiện những dấu hiệu báo trước tâm trạng lo lắng hay thờ ơ và giúp các bác sĩ chẩn đoán sớm. 

Ảnh minh họa: Một nhà dưỡng lão ở bang Florida, Hoa Kỳ. Ảnh chụp ngày 04/07/2025. AP – Rebecca Blackwell

Chiếc máy đó chính là Emobot, do ba kỹ sư trẻ người Pháp phát triển và hiện đã được trang bị cho các viện dưỡng lão hoặc đặt tại nhà của những bệnh nhân đang được theo dõi về chứng trầm cảm. 

Hiện nay, tại Pháp nói riêng và trên thế giới nói chung số ca trầm cảm không ngừng gia tăng, nhưng các phương tiện y tế vẫn không đủ để chăm sóc số ca ngày càng tăng đó. Tại Pháp có đến 12,5% dân số bị trầm cảm và trên toàn thế giới số người bị trầm cảm lên tới hơn 320 triệu. Ở Pháp hiện chỉ có tổng cộng 15.000 bác sĩ tâm thần, tức là 1 bác sĩ tâm thần cho 600 bệnh nhân. Ở Hoa Kỳ, tỷ lệ này là 1 bác sĩ tâm thần trên 1.000 bệnh nhân. Thành ra thường phải chờ nhiều tháng mới được khám bác sĩ tâm thần và các bác sĩ không thể nào dành đủ thời gian cần thiết cho mỗi bệnh nhân, cho nên không thể chăm sóc đầy đủ cho bệnh nhân.

Theo dõi liên tục bệnh nhân

Hiện nay, các bác sĩ tâm thần chỉ có thể dựa vào những quan sát lâm sàng và dựa trên bảng câu hỏi thẩm định tâm thần để đề ra phương pháp điều trị và chẩn đoán. Giải pháp mà công ty khởi nghiệp Emobot mang lại cho các bác sĩ tâm thần đó là giúp họ theo dõi liên tục tâm trạng của bệnh nhân, hoặc của người lớn tuổi qua các biểu cảm gương mặt và giọng nói của họ được máy ghi lại và được ứng dụng trí tuệ nhân tạo phân tích.

Sau khi được trình làng tại triển lãm công nghệ lớn nhất thế giới Consumer Electronics Show (CES) tại  Las Vegas, Hoa Kỳ năm 2023, Emobot đã được giới thiệu tại triển lãm công nghệ lớn nhất châu Âu Vivatech 2025. 

Trả lời phỏng vấn RFI Việt ngữ tại triển lãm Vivatech, ông Samuel Lerman, một trong ba sáng lập viên của công ty Emobot, cho biết:

“Emobot được thành lập cách đây ba năm, từ một phòng thí nghiệm tại trường CentraleSupélec và chuyên về ứng dụng trí tuệ nhân tạo trong lĩnh vực tâm thần học. Sản phẩm đầu tiên của công ty là ứng dụng phân tích cảm xúc thụ động, nghĩa là chúng tôi sẽ liên tục phân tích cảm xúc của những bệnh nhân mắc chứng trầm cảm hoặc rối loạn lưỡng cực. Chúng tôi sẽ có thể theo dõi họ liên tục giữa các lần khám với bác sĩ tâm thần. Mục tiêu là ngăn ngừa khả năng tái phát và xem liệu phương pháp điều trị có phù hợp và hiệu quả đối với bệnh nhân đó hay không. 

Cụ thể là bệnh nhân tải xuống một ứng dụng, trên điện thoại di động hoặc máy tính và chúng tôi sẽ thu thập một số lượng dữ liệu về bệnh nhân, tất nhiên là phải có sự đồng ý của họ, liên quan đến biểu cảm khuôn mặt. Như vậy chúng tôi sẽ có thể sử dụng camera selfie của điện thoại và camera máy tính để phân tích các biểu cảm nhỏ mỗi giây trên khuôn mặt của bệnh nhân. Chúng tôi cũng sẽ lắng nghe giọng nói của bệnh nhân và thu thập dữ liệu điện thoại, như số bước đã đi, các hoạt động trong ngày và giấc ngủ, những dữ liệu rất quan trọng trong tâm thần học. 

Bệnh nhân tải xuống ứng dụng và sau đó tự chụp ảnh hoặc tự quay video để giúp phát hiện những thay đổi tâm trạng. Đối với bệnh nhân, đó là nguyên tắc thụ động. Nói chung là  bệnh nhân sử dụng điện thoại của họ một cách bình thường: gởi tin nhắn, sử dụng các mạng xã hội, truy cập các trang web và ứng dụng sẽ phân tích hành vi và biểu cảm khuôn mặt của bệnh nhân.” 

Cung cấp dữ liệu bổ sung

Ông Samuel Lerman nhấn mạnh ứng dụng trí tuệ nhân tạo Emobot không thay thế bác sĩ tâm thần, mà là cung cấp những dữ liệu bổ sung cho bác sĩ:

“Thu hình một bệnh nhân là một vấn đề rất nhạy cảm về tính riêng tư. Ở đây trí tuệ nhân tạo cho phép chúng ta phân tích trực tiếp mà không cần phải lưu trữ hình ảnh hoặc video. Trí tuệ nhân tạo sẽ phân tích các biểu hiện nhỏ của bệnh nhân mỗi giây và cho phép chúng ta biết cảm giác đó tích cực hơn hay tiêu cực hơn và mức năng lượng cao hơn hay thấp hơn. Và dựa trên điều đó, trong vài nghìn giờ, chúng ta có thể phát hiện ra những lúc bệnh nhân có tâm trạng buồn chán và những lúc có tâm trạng vui vẻ hơn, đây là hai tiêu chí chính để xác định chứng trầm cảm. 

Bác sĩ đã có tất cả dữ liệu cá nhân của bệnh nhân và tiền sử bệnh án của bệnh nhân. Những gì chúng tôi làm là cung cấp các dữ liệu bổ sung tâm thần học đang rất thiếu. Chúng tôi sử dụng máy ảnh để có thể liên tục quay phim bệnh nhân và chúng tôi không nhất thiết phải nắm rõ hồ sơ y khoa của bệnh nhân. 

Đây thực sự là một vấn đề cơ bản, vì tâm thần học là một chuyên khoa có rất ít hình ảnh, rất ít dữ liệu cụ thể. Dữ liệu duy nhất mà bác sĩ thường có là các bảng câu hỏi mà bệnh nhân điền các câu trả lời mỗi hai tuần và hiện giờ bác sĩ chỉ có thể dựa trên đó  để đề ra các phương pháp điều trị, v.v. 

Sử dụng trí tuệ nhân tạo trong sức khỏe tâm thần sẽ cho phép chúng tôi cung cấp những dữ liệu bổ sung, không phải để thay thế bác sĩ, mà là để giúp họ đưa ra quyết định tốt hơn. Tâm thần của bệnh nhân có ổn định hay đang dao động? Nếu tâm trạng bệnh nhân dao động, thì giải pháp của chúng tôi có thể cung cấp tín hiệu đó. Dựa trên đó, nếu cần, bác sĩ sẽ thay đổi phương pháp điều trị và nói chung là chẩn đoán tốt hơn.

Ứng dụng sẽ được sử dụng trong các phòng khám tâm thần, dù là phòng khám tư hay phòng khám trong các khoa tâm thần của bệnh viện. Ứng dụng sẽ miễn phí trong vòng một năm, chúng tôi sẽ chỉ tính phí theo dõi từ xa. Đây là mức phí cố định được bảo hiểm y tế hoàn trả.”

Trí tuệ nhân tạo còn giúp xác định những bệnh nhân có khả năng cần theo dõi bằng cách phân tích dữ liệu từ hồ sơ bệnh án. Công cụ hỗ trợ chẩn đoán này mang lại rất nhiều lợi ích: phát hiện sớm các rối loạn và hỗ trợ đắc lực cho những người chăm sóc sức khỏe tâm thần. Trong tương lai, các mô hình ngôn ngữ rộng được tích hợp vào các tác nhân đàm thoại sẽ có thể mô phỏng một buổi tư vấn tâm thần, sau đó giới thiệu bệnh nhân đến các chuyên gia sức khỏe tâm thần. 

Chẳng hạn như phòng thí nghiệm Sanpsy của đại học Bordeaux, Pháp, đang phát triển một tác nhân đàm thoại với mục tiêu thực hiện một cuộc phỏng vấn y tế với bệnh nhân. Các công cụ được kết nối thì rất hữu ích để theo dõi hành vi hàng ngày của những người mắc các rối loạn sức khỏe tâm thần. Chúng thu thập dữ liệu như hoạt động thể chất, chất lượng giấc ngủ và nhịp tim. Việc theo dõi này cung cấp cho các chuyên gia chăm sóc sức khỏe thông tin giá trị để theo dõi tình trạng lâm sàng của bệnh nhân và ngăn ngừa khủng hoảng, theo dõi hiệu quả điều trị hoặc giúp cá nhân hóa các biện pháp can thiệp. Ví dụ như nhịp tim có thể cung cấp cho bác sĩ thông tin về các giai đoạn căng thẳng và kiệt sức của bệnh nhân. 

Một hình thức tích hợp AI khác trong sức khỏe tâm thần là tính toán cảm xúc. Chatbot, hay còn gọi là các tác nhân đàm thoại, có khả năng diễn giải và phản hồi một cách đồng cảm với cảm xúc của người dùng, giúp tương tác trở nên gần gũi và mang tính cá nhân hơn. Một ví dụ là ứng dụng Kanopee, giúp mỗi người tự quản lý các vấn đề ảnh hưởng đến sức khỏe tâm thần như căng thẳng, lo âu và rối loạn giấc ngủ. 

Trí tuệ nhân tạo cũng đóng vai trò phòng ngừa bằng cách phát hiện sớm các vấn đề sức khỏe tâm thần. Sử dụng các mẫu sinh học, chụp MRI não và phân tích hành vi và ngôn ngữ, nền tảng PsyCHARE có thể xác định những người trẻ có nguy cơ mắc chứng loạn thần như tâm thần phân liệt.. Sau đó, nền tảng này giúp xác định liệu pháp điều trị phù hợp nhất cho bệnh nhân.

Theo giáo sư Pierre Philip, một chuyên gia sức khỏe tâm thần của Pháp, tương lai của AI trong lĩnh vực sức khỏe tâm thần có vẻ đầy hứa hẹn, với tiềm năng to lớn trong việc theo dõi chủ động và ngăn ngừa các hành vi nguy cơ. Giáo sư Philip tin rằng công nghệ này có thể đóng vai trò trung tâm trong việc phát hiện sớm các dấu hiệu của các triệu chứng trở nặng và hỗ trợ bệnh nhân mắc các bệnh mãn tính. Nếu vượt qua những thách thức liên quan đến bảo vệ dữ liệu và độ tin cậy của mô hình, AI có thể giải quyết tình trạng thiếu hụt bác sĩ tâm thần và đáp ứng nhu cầu ngày càng tăng trong ngành tâm thần học.

Với sự hỗ trợ liên tục, giá cả phải chăng và được cá nhân hóa, AI dường như là một giải pháp sáng tạo cho tương lai của sức khỏe tâm thần. Cũng theo giáo sư Philip, AI tạo sinh và các tác nhân đàm thoại sẽ giúp ích rất nhiều, tức là dạy cho mỗi người cách xác định những hành vi nguy cơ và những triệu chứng đầu tiên để khắc phục tình trạng. Đặc biệt là trong việc theo dõi các bệnh tâm thần mãn tính, AI tạo sinh có một tương lai to lớn, vì có thể cung cấp hỗ trợ liên tục phù hợp với nhu cầu cụ thể của từng bệnh nhân.

Thanh Phương


 

SÀI GÒN-Nguồn fb LS Nguyễn Khánh Ngọc

Xuyên Sơn

SÀI GÒN

Sài Gòn sống dễ queo, dân nhập cư làm gì cũng sống được.

Không làm công nhân thì làm bưng bê, không bưng bê trong nhà hàng thì bưng bê ngoài quán cóc.

Không thôi thì sắm cái xe đẩy dạo bán cóc ổi mía ghim, bán bánh tằm,

bán cháo lòng, bán bánh tráng trộn, bán kẹo bông gòn, bán bò bía mặn,

bán xôi dứa ống…

Cái quầy bán cà phê cóc dưới gốc cây có mấy chai nước ngọt với mấy chai cà phê pha sẵn, nuôi sống được một gia đình, dựng vợ gả chồng cho con cũng từ đó.

Ở Sài Gòn thì vui, mấy giờ xuống đường chơi cũng không phải ngại.

Nửa khuya rồi, bạn gọi lâu quá không ngồi với nhau hay thành sinh viên lại chút. Ờ, thì mấy thằng lại ngồi đến tảng sáng, có bia có hột vịt lộn,

có hột gà, có trứng cút lộn, có lẩu, có tôm nhúng mù tạt, có bolero vỉa hè, có ông già như thương binh gẩy guitar hát nhạc lính… rồi có xiếc, có nuốt lửa, có biểu diễn rắn chui vào miệng thò ra ngoài mũi…

Sài Gòn mấy giờ cũng còn thức, 0h cũng được, mà 1h cũng được, 2h cũng được mà 3h cũng được, 4h cũng được mà 5h cũng được.

Sài Gòn có nhiều bar, rượu tràn như suối.

Bên cạnh bar thì cũng có quán nép vỉa hè, cá đuối chấm với nước mắm me.

Dân Sài Gòn thích ăn thịt, phải là rất nhiều thịt.

Cái gì cũng có giò nạc, loại giò to như nắm đấm, cắn ngập răng chấm nước mắm ớt từ cái chén con con để sẵn trên bàn.

Bún bò Huế cũng có giò nạc mà hủ tíu cũng có giò nạc, bánh canh bột gạo cũng có giò nạc mà bánh canh ghẹ cũng có giò nạc.

Ai không thích giò nạc thì đổi thành giò gân, giò móng.

Ăn phở thì phải có giá trụng, có đầu hành, có tương đen, có chén hột gà có chén thịt thêm.

Ăn cơm tấm nhất định phải sườn nướng, mà miếng sườn phải to tẩm đầy gia vị, mỡ tràn ra bên ngoài.

Sài Gòn đi ăn ốc, gọi đủ ốc hương nướng muối ớt, ốc giác xào sa tế, ốc mỡ xào tỏi thì cũng phải có ốc len xào nước dừa.

Ăn vừa ngọt nhiều vừa béo nhiều lại mằn mặn.

Sài Gòn thích bánh mì không, cái gì cũng chấm bánh mì không được, ăn ốc xào sa tế vẫn có bánh mì quẹt sa tế ăn kèm.

Sài Gòn dân chơi, vỉa hè có thùng nước uống miễn phí, có tủ kính bánh mì cho người nghèo.

Có quẹt xe nhìn nhìn liếc liếc phát rồi đi, tức quá thì văng tục câu “..ụ ..á”.

Ờ, thi thoảng mấy anh máu chó cũng đấm cũng đá, cũng đâm cũng chém mà cái này ít thôi, hảo hán xứ nào chẳng có.

Sài Gòn được cái ai giàu thây kệ, ai nghèo thây kệ.

Ngồi cà phê túm tụm trong câu chuyện của mình, còn thằng ngồi kế bên vừa trúng Vietlott thì kệ cụ, uống xong bàn ai nấy trả tiền thôi…

Nguồn fb LS Nguyễn Khánh Ngọc