GẦN QUÁ HOÁ XA – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Hỡi Capharnaum, ngươi tưởng sẽ được nâng lên đến tận trời ư?”.

“Thế giới sẽ không chết vì thiếu những điều kỳ diệu, nhưng vì thiếu sự kinh ngạc!” – G. K. Chesterton.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay cho thấy, khi điều kỳ diệu không còn làm con người kinh ngạc, ân sủng có thể ở ngay trước mắt mà lòng vẫn ở rất xa – ‘gần quá hoá xa’.

Corozain, Bethsaiđa và Capharnaum đã chứng kiến bao việc kỳ diệu Chúa Giêsu làm, nhưng lòng họ vẫn không đổi. Điều xảy ra quanh họ đã không xảy ra trong họ: phép lạ chỉ gây kinh ngạc, nhưng không đưa đến hoán cải. Tyrô và Siđôn từng bị các ngôn sứ lên án như biểu tượng của kiêu căng và xa cách Thiên Chúa; thế mà Chúa Giêsu lại nói, nếu những phép lạ ấy được thực hiện ở đó, “họ đã mặc áo vải thô, rắc tro lên đầu tỏ lòng sám hối từ lâu rồi”. Một nghịch lý đau đớn: những kẻ bị coi là ở xa đã có thể đến gần; những người tưởng mình ở gần lại ngày một xa. “Chúng ta đã có trải nghiệm, nhưng bỏ lỡ ý nghĩa!” – T. S. Eliot.

Capharnaum còn gần Chúa Giêsu hơn; thành này được gọi là “thành của Ngài”. Vì thế, lời cảnh báo cũng nghiêm khắc hơn: “Ngươi tưởng sẽ được nâng lên đến tận trời ư? Ngươi sẽ phải nhào xuống tận âm phủ!”. Bi kịch của Capharnaum là dấu vết của Chúa Giêsu có khắp thành, lại không in sâu trong lòng người. Họ đã biến sự hiện diện thành quen thuộc, ân huệ thành điều đương nhiên – ở rất gần Chúa mà lòng ngày một xa.

Isaia cũng nói về một thành – một Giêrusalem run sợ trước quân thù, nhưng Thiên Chúa bảo: “Nếu các ngươi không vững tin, các ngươi sẽ không đứng vững!” – bài đọc một. Trong nguyên ngữ Hípri, “vững tin” và “đứng vững” cùng thuộc một gốc từ với tiếng Amen: chỉ ai tựa vào sự vững chắc của Thiên Chúa mới thật sự đứng vững. Chính niềm tin ấy làm sáng lên lời Thánh Vịnh đáp ca: “Thiên Chúa củng cố thành đô đến muôn đời muôn thuở!”. Lạ thay, một thành bị đe doạ vẫn có thể đứng vững nhờ tín thác vào Chúa; còn “thành của Ngài” lại có thể “nhào xuống” vì ở gần Chúa mà không để Ngài biến đổi.

Cũng thế, với chúng ta. Có khi khoảng cách với Chúa không bắt đầu bằng một lần quay lưng, nhưng bằng những lần trì hoãn rất nhỏ: một điều biết phải đổi mà cứ lần lữa đến ngày mai; một tiếng gọi đã nghe nhưng không đáp; một ân huệ đã nhận mà không còn biết tạ ơn. Lòng người xa dần không vì Chúa rời đi, nhưng vì con người không còn bước về phía Ngài. “Đó là cát lún: cát lún của một cuộc sống tầm thường. Hãy bắt đầu bước đi, bởi chính Chúa thúc đẩy bạn bước đi!” – Phanxicô.

Anh Chị em,

Đức Kitô không chỉ đến gần; Ngài còn mang lấy mọi khoảng cách con người đã tạo ra trước Thiên Chúa. Trên thập giá, Đấng ở gần Chúa Cha nhất đã đi vào tận miền xa nhất của phận người, để không ai còn quá xa mà không thể trở về. Vì thế, hoán cải không phải là cố vượt một khoảng cách để tìm Chúa, nhưng là mở lòng cho Đấng đã đến gần, và để sự hiện diện của Ngài biến đổi mình.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con biết đáp lại điều đã nghe, đổi thay điều được mời gọi; và mỗi ngày tìm về Chúa chứ không xa rời Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

***************

Lời Chúa Thứ Ba Tuần XV Thường Niên, Năm Chẵn: 

Đến ngày phán xét, thành Tia, thành Xi-đôn và đất Xơ-đôm còn được xử khoan hồng hơn các ngươi.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.      Mt 11,20-24

20 Khi ấy, Đức Giê-su bắt đầu quở trách các thành đã chứng kiến phần lớn các phép lạ Người làm mà không sám hối. Người nói :

21 “Khốn cho ngươi, hỡi Kho-ra-din ! Khốn cho ngươi, hỡi Bết-xai-đa ! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi các ngươi mà được làm tại Tia và Xi-đôn, thì họ đã mặc áo vải thô, rắc tro lên đầu tỏ lòng sám hối từ lâu rồi. 22 Vì thế, Ta nói cho các ngươi hay : đến ngày phán xét, thành Tia và thành Xi-đôn còn được xử khoan hồng hơn các ngươi. 23 Còn ngươi nữa, hỡi Ca-phác-na-um, ngươi tưởng sẽ được nâng lên đến tận trời ư ? Ngươi sẽ phải nhào xuống tận âm phủ ! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi ngươi mà được làm tại Xơ-đôm, thì thành ấy đã tồn tại cho đến ngày nay. 24 Vì thế, Ta nói cho các ngươi hay : đến ngày phán xét, đất Xơ-đôm còn được xử khoan hồng hơn các ngươi.”


 

Đất khổ rồi!!!- Tác Giả: Nguyễn Văn Lục

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Nguyễn Văn Lục 

13/07/2026

Sau những trận bão, trận lụt triền miên cuốn trôi cả nhà cửa, ruộng vườn có khi chỉ trong chớp mắt. Nó như một trận  hồng thủy của ngày tận thế!!

Không ai ngờ và tiên đoán được điều gì sẽ xảy ra cho con người.

Nhất là trái đất đã cướp đi hàng trăm sinh mạng con người, cuốn họ trôi đi hàng trăm cây số mà đôi khi không còn tìm thấy xác nữa.

Thiên nhiên đã thật sự làm khó con người và trái đất đã gửi đi lời cầu cứu mà tương lai đôi khi chỉ còn là giấc mơ.

Nhất là các vùng Tây nguyên mất rừng, mất đất, mất làng như đụng vào chính trái tim của trái đất.

Ngoài cái thiên tai, còn cái nhân tai mà nếu con người biết tôn trọng những điều đang có thì còn có hy vọng những điều tốt đẹp hơn.

Quả đúng, nay là mảnh đất khổ, mảnh đất bị nguyền rủa.

Mảnh đất ấy nay nó sẽ kéo theo cái nghèo không chóng thì chày cũng xảy đến cho con người không chỉ bằng những thống kê, những con số. Nhưng là cái nghèo trên thục địa mà con người có thể sờ thấy, hoặc cảm nghiệm được qua những bữa ăn mà chính thức có khi cả năm không hề được đụng tới miếng thịt, họa huần được it cá khô, phần còn lại chỉ là hoặc là lá đu đủ hoặc hoa đu đủ đắng ngắt trên các miền đất khô cằn của cao nguyên đá.

Chưa kể khi ốm đau bệnh tật hoặc khi mang thai sinh đẻ, đẻ xong không có sữa cho con bú..Đôi khi phải dùng nước vo gạo thay cho sữa mẹ.

Vì thế tuổi thọ các người vùng cao  như  Mèo Vạc, Đèo Mã Pì Lèng thường chỉ  sống đến 50, 60 là cùng. Tôi đã thấy những ông bố  dượng mới 29 tuổi. Đứa con gái đã mất bố ruột nó hồi nó mới được 8 tuổi. Mẹ nó đi bước nữa lấy tên bố dượng nhỏ hơn bà 5 tuổi. Nay con gái ruột của bà đã 15-16 chỉ ít tuổi hơn tên bố dượng mười mấy tuổi.

Nói dại, thằng bố dượng nếu tham lam, nó có thể lấy cả mẹ lẫn con cũng được

Vì thế, con gái vùng cao như gái M’ong sớm rõ thân phận mình thường lấy chồng sớm, tuổi từ 14,15,16 mà ngực mới nhú chúm chím như quả cau..

Chúng có tên tuổi hăn hoi như em Lầu Thị Xí, 19 tuổi. Em Hà Thị Mai 18 tuổi. Rồi những em tên Láy, tên Mừng.

Đến tuổi 17, 18 được coi như tuổi dạy thì, đủ lông, đủ cánh thì tiếc thay các cô gái lo sợ, được coi như gái già, gái ế.

Lo cho tương lai mình vốn đen tối, không có tương lai. Các em đều ấp ủ mong muốn được lấy chồng người Kinh như thoát cảnh nghèo và những tù túng của của miền đất khổ.

Nhưng từ mảnh đất khổ ấy tưởng chừng mọi hy vọng chỉ là nỗi tuyệt vọng đến cho con người..

Không, trong đêm tối của trái đất, nó le lói cái mà hiếm hoi và mong đợi, người ta gọi là: Tình người. Nó xuất hiện như thể trong một đêm muộn trong sự chờ đợi như thể trái đất biết nghe những câu chuyện huyền thoại.

Trong đó, có rất nhiều người có một tấm lòng đã dấn thân, đã lặn suối, leo đèo, đã đơn độc đi tới các vùng xa xôi, hẻo lánh để  thồ những kiện hàng như một hai bao xi măng, bao cát mà đôi khi phải có một người chạy theo sau để đẩy xe. Tiền bạc do những” You Tube”kêu gọi giúp đỡ bằng nhiều cách như kêu gọi những con người từ những vùng đất xa xôi nửa vòng trái đất, những người Việt ở Mỹ, Úc Đại Lợi, Canada, Pháp vv. mà số tiền từ vài trăm, có khi vài ngàn mỹ kim chung tay gửi tiền cho những bà con nghèo.

Nhất là các vùng xa, vùng sâu trên Tây nguyên, nơi có nhiều sắc dân, nhất là những người Gia-Rai, người M’môn, người Tày.. vv.

Đó là những sự giúp đỡ do những tấm lòng vô lượng, vì người mà không vì mình.

Xin ghi lại ở đây những câu truyện được kể của họ một cách nào đó không phê phán, cũng không biện hộ.

Đến có thể nói, xã hội này tồn tại được do những người bình thường, vô danh biết làm những điều phi thường của những người mà hành trang mang theo họ chỉ có một tấm lòng.

Sau đây, xin giới thiệu những sứ giả của tình thương đến để sưởi ấm những con người bất hạnh từ nhiều góc độ:

-Người đặc biệt. Viết Thành. Anh đi thăm những trường hợp những gia đình có những hoàn cảnh khó khăn, éo le , bất hạnh cần được giúp đỡ.

-A Tu, Gái Bản giúp đỡ những trường hợp neo đơn mà tiền viện phí như mổ xẻ lên đến 100-200 triệu.

Chưa kể  tiền xây dựng cầu đường qua các dòng suối mà tốn phí có thể lên đến 500 triệu tiền vật liệu. Còn công bốc vác, chuyên chở bằng tay, xe thồ do dân bản địa chia nhau luân phiên làm.

Theo tôi, những công trình xây cất cầu đường phải do trách nhiệm của các cơ quan công quyền của nhà nước đảm nhiệm hà cớ gì bắt dân đen gánh vác..

-Nguyễn Tất Thắng. Anh lo xây những căn nhà mà chi phí ở mức tối thiểu  khoảng 70 triệu, lo tổ chức những bữa ăn cho dân chúng vùng cao, dạy nếp sống văn minh như cách dùng bát, đũa thay vì ăn bốc, như phân phối cho mỗi nhà bát đĩa, đũa ăn..

-Gà lang thang là một thanh nhiên nhiệt tình và năng động, đáng trân trọng. Anh sửa lại đường lên núi cho bằng phẳng hơn, đem nước từ thượng nguồn về cho dân làng.- có nước là có đời sống, có chăn nuôi, trồng trọt, có thêm rau tươi, củ quả, có chăn nuôi như gà, vịt, lợn dê để dân tự làm ăn sinh sống.

Đã thế, anh còn cung cấp đày đủ các  vật dụng cần thiết như chăn màn, võng, vật dụng hằng ngày như dao, kéo, xẻng, cuốc, nồi niêu, chảo, bát đĩa, nước mắm, gạo thóc, mì gói.

Ngạc nhiên hơn nữa, anh còn cung cấp băng vệ sinh, quần đùi cho phụ nữ, thuốc cảm sốt, dầu gió xanh vv

Gà lang thang làm việc có nguyên tắc, thu nhận được bao nhiêu tiền, chi bao nhiêu đều công khai tuyên bố nên được lòng tin của những nhà hảo tâm.

Tôi cầu mong cho anh đủ sức khỏe để tiếp tục các công trình cải tiến đời sống các dân tộc vùng cao.

-Thày Giáo Đồng ở miệt Bình Dương, xây các căn nhà tình thương cho đồng bào miền tây, thoát cảnh những túp lều để che mưa, che nắng.

-L.M Nguyễn Sang. Đây là cả một tập đoàn hàng trăm nhân viên xây dựng những quán ăn 2000/đồng/một bữa (2000 đồng chỉ đủ mua một cây kem) cho những đồng bào nghèo như già yếu, khuyết tật, dân bán vé số những bữa cơm có thịt, cá, rau đủ chất bổ dưỡng. Chưa kể, những xuất học bổng cho học sinh nghèo đủ trang trải học phí cho rất nhiều khu vực..

Và tôi nghĩ rằng, càng có nhiều cá nhân, tổ chức làm từ thiện là một hình thức gián tiếp tố cáo chế độ bất nhân, tham nhũng cả ngàn tỷ bạc, làm hại dân, hại nước. Khi ra tòa chúng vẫn khóc lóc xin giảm tội.Nngười nghèo thì mãi nghèo, người giàu thì giàu thêm.

Có lẽ, cần mang ra pháp trường bắn một vài tên tham nhũng gộc để làm gương nhù thời ông Nguyễn Cao Kỳ bắn Tạ Vinh.

Mặt trái của xã hội của mảnh đất đáng nguyền rủa là sự cực kỳ xa hoa, khoe khoang, phung phí của những kẻ giàu có sống trên xác chết người nghèo.

Tôi đã từng chứng kiến đám cưới con gái một doanh nhân giàu có. Khách mời là những người mẫu, hoa hậu, tài tử, nghệ sĩ, những người ăn mặc thanh lịch, đi trên những chiếc xe bóng lộn đủ nhãn hiệu mà chính tôi không rành, có tài xế riêng lái, tiệc cưới đặt trên lên lầu hai của nhà hàng, có cầu thang máy bằng kính nhìn ra bên ngoài..

Tôi cảm nhận sự nhờm tởm và khinh bỉ. Họ có tiền t, nhưng tiền ấy ở đâu ra? nhưng đóng góp cho xã hội là bao nhiêu?

Tôi hỏi là hỏi vậy mà không chờ đợi một câu trả lời.

Chưa kể chúng khoe của những biệt thự mà các đồ dùng trong nhà đều lát vàng như các cung điện, phủ chúa thời xa xưa.

Nay, tôi xin trở về một vài câu truyện điển hình, đọc mà thương cảm và mong được chia xẻ.

Câu truyện thứ nhất: Cánh cửa mở ra tương lai: Chị Vy và anh thiếu niên tên Chiến

Thế giới này sở dĩ tồn tại được đôi khi chỉ vì có những người làm được những điều phi thường mà tự bản chất, họ là những người tử tế, có một tấm lòng.

Câu truyện kể rằng chị Vy có chồng và sinh hạ được một đứa con. Chẳng may đứa con chị ra đời bẩm sinh bị bệnh bại não. Cháu sống như thể một loài thực vật. Chúng ta thử đặt mình vào trường hợp chị Vy để cảm thông được đứa bé sống mà như thể chết. Phần chị Vy, thương con mà sống như thể héo hon, sống mà như thể đã chết trong tâm hồn. May mắn thay, đứa thứ hai chào đời trong một thân thể lành mạnh như một bù trừ cho số mệnh.

Rồi do sự giới thiệu, chị Vy được biết có một đứa trẻ tên Chhiến. Chiến hai chân bị tê liệt nên phải di chuyển bằng cả hai tay như thể phải bò rất là khó khăn. Chị Vy nhận chăm sóc và chữa trị cho Chiến mặc dầu chồng chị phản đối.

Chị Vy đã gửi Chiến sang Úc do một bác sĩ người Việt làm phẫu thật chỉnh hình.. Sau một thời gian kéo dài trong suốt 6 năm với 4 lần phẫu thuật,trong đó  hai lần phẫu thuật tại Úc, hai lần tại Việt Nam. Biết bao công sức, biết bao tiền bạc bỏ ra trong chờ đợi, lo âu!!

May mắn thay và mừng thay, nay Chiến đã tự đi bằng chính đôi chân của mình như một thanh niên bình thường.

Điều đặc biệt hơn cả là Chiến đã tự nguyện xin được nhận chị Vy làm mẹ và hứa sau này sẽ học ngành y để trả ơn mẹ.

Còn gì hạnh phúc hơn cho Chiến nếu không có mẹ đỡ đầu thì cuộc đời Chiến sẽ ra sao?

Phần Vy, mất một đứa con nay bù lại một đứa khác. Hạnh phúc và an ủi biết bao!!!!

Phần hai. Mái ấm gia đình với soeur Kim Chi với 200 trẻ côi ở Gia Lai.

Soeur Kim Chi chọn con đường tu trì, giữ khiết tịnh thay vì một mái ấm gia đình với một vài người con. Nay thì một lúc đến 200 cháu mà cuộc đời chúng là những mảnh vụn mà mỗi cháu là một một câu chuyện kể không cháu nào giống cháu nào. Đứa thì bố say rượu, đánh đập mẹ rồi bỏ đi. Mẹ không cưu mang nổi con lén lút vửt vào cổng nhà dòng. Đứa khác, bố mẹ đều qua đời đành nương nhờ nhà dòng nuôi dùm..

Lịch sử 200 cháu là lịch sử một bi kịch cuộc đời, một số phận bất hạnh dành cho các cháu..

Nay nhìn các bé quấn quít lấy Dì Kim Chi  như một người mẹ và có một tổ ấm gia đình. Các cháu được thuê thày về dạy dỗ, được ăn học. Các cháu phải tập làm một số công việc để sau này nên người mà tương lai tùy thuộc vào chính các cháu mới đẹp làm sao!!

Phần Ba. Thày Nguyễn Văn Diện với căn nhà mơ ước, tràn đầy ánh sáng.

Thầy Nguyễn Văn Diện với tiền trợ cấp chính phủ là 400 triệu khi về hưu, các con đều trưởng thành, có nghề riêng, không vướng bận. Thầy bán đi một  phần mảnh đất hưong hỏa là một tỉ hai.

Cộng chung là một tỷ sáu.

Thay vì cất một tỉ sáu để hưởng thụ một mình cũng là lẽ thường tình.

Thày nghĩ đến số phận những đứa trẻ nghèo mà theo thầy, nghèo không phải là cái tội. Mà nhìn những đứa trẻ ấy như thể cũng là một con người. Không phân tích, không phán đoán đúng sai.

Chính vì thế, thày Nguyễn Văn Diện đã dùng số tiền ấy xây cất hai dãy nhà, một bên dùng cho phái nữ, một bên kia cho phái nam cộng chung tất cả gồm 40 phòng, có giường tủ, bàn học, nhà vệ sinh ngăn nắp  sạch sẽ và tiện nghi.

Các cháu được ở trong những phòng ốc, đầy đủ tiện nghi, có phòng tắm riêng, mỗi ngày có xe chở đi học.

Đến bữa ăn, các cháu chia nhau dọn những bữa ăn có đầy đủ rau cỏ, thịt cá, đầy chất bổ dưỡng.

Hình ảnh một cháu gái đã ở lâu trong nhà bế ẵm một bé gái khác mới vào mới đẹp làm sao!!

Nhìn các cháu, người ta nhận ra chúng có một tương lai cho đến tuổi 18 đã có một căn bản học vấn để vào đời.

Phần thày Diện, không mong chờ một đáp trả nào trong tương lai.

Có một em vừa điếc, vừa câm, thày quyết định  gửi em đi học nghề may để sau nay, em cũng có thể tự kiếm sống.

Có một em khác tật nguyền, cũng phải dùng đôi tay, bò lê dưới đất..như cháu Chiến..

Thày tự hứa với lòng mình là sẽ đưa em đi chữa trị để em cũng có thể đi bằng đôi chân như các đứa trẻ khác.

Tôi giới thiệu ba cảnh đời, ba nhân vật, ba hoàn cảnh khác nhau như một bức tranh tiêu biểu của một thế giới còn nhiều điều bất cập.

Mặc dầu thế giới còn khổ đau, hố phân chia giàu nghèo càng ngày càng cách biệt xa vời. Xã hội còn rất nhiều bất công, tôi mong dợi thực hiện một xã hội công bằng hơn là một xã hội có lòng từ bi, bác ái.

Và hơn bao giờ hết, tôi mong đợi có một ngày nào và đến bao giờ, tôi có thể hãnh diện bỏ cái tiêu đề: Mảnh đất khổ!! Vì đất nước này vẫn cần một trái tim.


 

TNS Lindsey Graham, đồng minh ‘cứng’ của Trump, qua đời vì ‘vỡ động mạch chủ’

Ba’o Nguoi-Viet

July 12, 2026

WASHINGTON, DC (NV) – Thượng nghị sĩ kỳ cựu tiểu bang South Carolina, Lindsey Graham, một trong những đồng minh thân cận nhất của Tổng Thống Donald Trump tại Quốc Hội và là tiếng nói hàng đầu của đảng Cộng Hòa về chính sách đối ngoại, qua đời vào tối Thứ Bảy, hưởng thọ 71 tuổi. Văn phòng của ông xác nhận vào sáng sớm Chủ Nhật, 12 Tháng Bảy, theo NBC News.

Tin mới nhất từ hãng thông tấn AP cho hay, theo kết quả sơ bộ của cơ quan giám định y khoa do văn phòng ông Graham công bố, thượng nghị sĩ qua đời vì bị vỡ động mạch chủ. Vết vỡ này có liên quan đến tình trạng xơ vữa động mạch của ông Graham. Nguyên nhân tử vong chính thức sẽ được công bố sau khi hoàn tất các xét nghiệm độc chất và kiểm tra vi thể.

Cố Thượng Nghị Sĩ Lindsey Graham (Hình: Jim WATSON / AFP via Getty Images)

Trước đó, sáng sớm Chủ Nhật, văn phòng của ông Graham cho biết ông đã qua đời sau “một cơn bạo bệnh bất ngờ và rất nhanh, nhưng không cung cấp thêm chi tiết. Vào Thứ Sáu, 10 Tháng Bảy, ông đã có mặt tại Ukraine để gặp Tổng Thống Volodymyr Zelensky.

Theo đoạn ghi âm từ hệ thống liên lạc của cảnh sát mà NBC News thu thập được, đội ngũ cấp cứu đã có mặt sau khi nhận tin báo về một trường hợp “ngưng tim” tại nhà riêng của ông Graham ở khu Đồi Capitol vào tối Thứ Bảy. Các đoạn ghi âm từ dịch vụ y tế khẩn cấp (EMS) sau đó cho thấy quy trình hồi sức tim phổi (CPR) đang được thực hiện.

Những hình ảnh tại hiện trường mà NBC News xem được cho thấy các nhân viên y tế đang khiêng một người nằm trên cáng, từ nhà của ông Graham ra chiếc xe cứu thương đang chờ sẵn. Xe cảnh sát và xe cứu hỏa cũng có mặt tại hiện trường.

Văn phòng ông cho biết trong một tuyên bố: “Gia đình Thượng Nghị Sĩ Graham mong nhận được những lời cầu nguyện vào lúc này và mong được giữ sự riêng tư trong giai đoạn vô cùng khó khăn này.” Không có thêm chi tiết nào về nguyên nhân được công bố.

Ảnh hưởng đến cán cân quyền lực ở Thượng Viện?

Cái chết của Thượng Nghị Sĩ Graham lẽ ra không gây tác động ngắn hạn đến cán cân quyền lực tổng thể tại Thượng Viện, theo CNN.

Sáng Chủ Nhật, Tống Thống Donald Trump trả lời trong chương trình Meet The Press của NBC cho biết: “Tôi đã có người mà tôi thích để thay thế ông Graham, nhưng còn quá sớm để tiết lộ.”

Theo luật của tiểu bang South Carolina, cho biết, thống đốc tiểu bang là ông Henry McMaster, đảng Cộng Hòa sẽ chỉ định người thay thế tạm thời để lấp đầy ghế trống cho đến Tháng Giêng, trong khi một cuộc bầu cử sơ bộ đặc biệt dự trù diễn ra vào khoảng ngày 11 Tháng Tám, để chọn ứng viên mới của đảng Cộng Hòa cho cuộc bầu cử Tháng Mười Một, vì ông Graham đã giành được đề cử của đảng cho nhiệm kỳ thứ năm. Với lịch trình đó, thời gian nộp hồ sơ ứng cử sẽ kéo dài từ ngày 21 Tháng Bảy đến ngày 28 Tháng Bảy, theo CNN.

Cũng theo CNN, nhiều khả năng Thống Đốc McMaster sẽ chịu áp lực phải sớm đưa ra quyết định bổ nhiệm, bởi nhóm thượng nghị sĩ Cộng Hòa Thượng Viện đã phải hoạt động thiếu một thành viên trong những tuần gần đây do Thượng Nghị Sĩ Mitch McConnell (Cộng Hòa – Kentucky) phải nhập viện và tình hình sức khỏe của ông hiện là một dấu hỏi lớn.

Người chiến thắng trong cuộc bầu cử sơ bộ sẽ đối đầu với ứng viên của đảng Dân Chủ là bác sĩ nhi khoa Annie Andrews.

Ông Graham, lần đầu được bầu vào Thượng Viện năm 2002 sau khi phục vụ tại Hạ Viện, đang trong quá trình vận động cho nhiệm kỳ thứ năm và là chủ tịch Ủy Ban Ngân Sách Thượng Viện, đồng thời từng lãnh đạo Ủy Ban Tư Pháp trước đây.

Tổng Thống Trump viết trên Truth Social: “Thượng Nghị Sĩ Lindsey Graham, một trong những người vĩ đại nhất và thượng nghị sĩ tuyệt vời nhất mà tôi từng biết, đã qua đời!” Tổng thống gọi ông là “một người yêu nước Mỹ chân chính.” Lãnh Đạo Đa Số Thượng Viện John Thune nói rằng “trái tim tôi trĩu nặng” trước sự ra đi của “người bạn và đồng nghiệp” của mình.

Ông Graham vừa trở về sau chuyến thăm Ukraine lần thứ mười. Tại Ukraine, ông đã gặp Tổng Thống Volodymyr Zelensky vào Thứ Sáu. Ông Zelensky cho biết ông “vô cùng đau buồn” trước tin tức này. Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu nói: “Israel đã mất đi một trong những người bạn vĩ đại nhất của mình. Nước Mỹ đã mất đi một người yêu nước vĩ đại,” trong khi truyền thông nhà nước Iran ghi nhận cái chết của ông và mô tả ông là một nhân vật diều hâu lâu năm chống lại Tehran.

Theo NBC, cố Thượng Nghị Sĩ Lindsey Graham sinh năm 1955, lớn lên tại thị trấn nhỏ Central thuộc tiểu bang South Carolina. Cha mẹ ông kinh doanh nhà hàng và trò chơi bida. Ông là người đầu tiên trong gia đình học đại học và lấy bằng luật tại University of South Carolina trước khi bắt đầu sự nghiệp quân ngũ với tư cách là luật sư trong Không Quân Hoa Kỳ.

Ông Graham đã phục vụ tổng cộng 33 năm trong Không Quân, Lực Lượng Dự Bị Không Quân và Lực Lượng Vệ Binh Quốc Gia Không Quân tiểu bang South Carolina. Ông vẫn hoàn thành nghĩa vụ dự bị ngay cả khi đang giữ ghế tại Quốc Hội. Ông giải ngũ vào năm 2015 với cấp bậc đại tá.

Ông Graham tham gia vào Quốc Hội với tư cách là thành viên Hạ Viện từ năm 1995 đến năm 2003. Năm 2002, ông tranh cử vào Thượng Viện và trở thành thượng nghị sĩ tiểu bang South Carolina. (KL) [kn]


 

180.000 thuyền nhân và lịch sử suýt bị lãng quên

Có rất ít người Việt tại Mỹ nghe nói đến tên thành phố Novato tại miền bắc California. Một người tôi quen bảo rằng cứ tưởng đâu đấy là một thành phố bên Nhật Bản.

Nhưng thành phố này đóng một vai trò quan trọng đối với cộng đồng người Việt tại Mỹ. Trong thời gian ba năm, 1980-1983, có đến 180.000 người tị nạn Đông Nam Á, mà đại đa số là người Việt Nam, đã từng đến một trại trung chuyển tại thành phố này: Hamilton Transit Center.

180.000 thuyền nhân

Con số 180.000 này là những người Việt thế hệ thứ nhất đến Mỹ sau năm 1975. Nếu so sánh với con số trên dưới hai triệu người gốc Việt đang ở Mỹ hiện nay, bao gồm nhiều thế hệ, thì 180.000 người vào thời điểm 1980-1983 là rất đáng kể.

Chiều ngày thứ Tư 24/6 vừa qua, tại thành phố Novato đã diễn ra buổi lễ cắt băng khánh thành bảng lưu niệm trại trung chuyển này.

Hơn 100 người đã tham dự buổi cắt băng khánh thành này, trong đó có khoảng 30 người Việt sống tại Novato và vùng phụ cận. Một số quan chức của thành phố Novato, quận Marin, cùng những người từng có trách nhiệm tại Hamilton Transit Center cũng tới dự.

Chụp lại hình ảnh,Tấm bảng lưu niệm Trung tâm Trung chuyển Hamilton

Ông James Gildea, người từng giữ chức giám đốc điều hành Hamilton Transit Center, cho biết rằng sau năm 1975, có hai sự kiện xảy ra cùng lúc. Tại Đông Nam Á, Chiến tranh Việt Nam kết thúc sau khi quân cộng sản chiếm Sài Gòn.

Tiếp theo đó là đợt sóng thuyền nhân hàng trăm ngàn người chạy khỏi Việt Nam, gây ra một thảm họa mang tầm mức thế giới. Tại California, một sân bay nhỏ là Hamilton ở Novato sắp được đưa ra khỏi biên chế của không quân Hoa Kỳ.

Khu vực Hamilton nằm cách không xa Travis, căn cứ không quân lớn nhất miền Tây Hoa Kỳ, và các đầu mối giao thông quốc tế khác như sân bay San Francisco, cảng Oakland.

From: haiphuoc47 & NguyenNThu


 

TẠI SAO NHẠC XƯA SỐNG LÂU?

Xuyên Sơn

TẠI SAO NHẠC XƯA SỐNG LÂU?

Dễ thấy, có những bài hát đã ngót nghét gần trăm năm nhưng vẫn được nghe đi nghe lại.

Có những ca sĩ đã 70, 80 tuổi đứng trên sân khấu vẫn được khán giả reo hò.

Họ – đại diện cho thế hệ nhạc xưa chưa bao giờ tự nhận cho mình bất kỳ một danh hiệu nào nhưng sẽ sống mãi trong lòng người yêu nhạc.

Một thế hệ những ca sĩ như Thái Thanh, Hương Lan, Giao Linh, Thanh Lan, Lệ Thu, Tuấn Vũ, Chế Linh,… có lẽ sẽ không bao giờ lặp lại nữa.

Vậy, tại sao nhạc xưa lại sống lâu?

Thứ nhất, ngày xưa người ta sáng tác nhạc bằng cảm xúc, bằng câu chuyện.

Đa phần đều là những câu chuyện của chính người nhạc sĩ hoặc câu chuyện họ được nghe, được thấy.

Cho nên câu từ, giai điệu trong bài hát rất thật, qua bao nhiêu thế hệ vẫn có thể đồng điệu.

Ngày xưa, các nhạc sĩ sáng tác đa phần để “thỏa mãn” chính mình, không vì lợi nhuận.

Thế nên, nhạc xưa rất nguyên sơ còn người nhạc sĩ thì rất nghèo.

Ngày nay, sáng tác nhạc có sự thay đổi.

Có người sáng tác vì tiền, vì đơn đặt hàng, vì muốn nổi tiếng, vì chạy theo thị trường…

Âm nhạc đã không còn nguyên vẹn là cảm xúc nữa.

Thứ hai, tiêu chuẩn để được coi là ca sĩ ở thời xưa rất khắt khe.

Người ca sĩ phải có chất giọng tốt, phải được rèn luyện bài bản, khổ cực rèn luyện mới có được chỗ đứng trong lòng người hâm mộ.

Họ cũng chinh phục khán giả bằng giọng hát, bằng cảm xúc mà không cần đến sân khấu hoành tráng, trang phục lộng lẫy hay vũ đạo bắt mắt.

Thế nên nghe nhạc xưa có phần nào đó rất nhẹ nhàng, hát như kể chuyện, không phô diễn kỹ thuật, không bị tác động bởi ngoại cảnh.

Người ca sĩ nhập tâm như kể chuyện.

Những ca sĩ thời nay thường bị chi phối nhiều hơn, phải mặc đẹp, nhảy giỏi, phải có âm thanh tốt, phải chạy show, phải phô diễn kỹ thuật.

Thành ra, âm nhạc bị mất đi phần cảm xúc vốn có.

Có thể nói, thị trường âm nhạc thay đổi, nhiều người trẻ thích sôi động không còn ưa chuộng dòng nhạc xưa.

Nhưng nếu đã từng nghe nhạc xưa thì chắc chắn sẽ mê, sẽ nghiện, nghe hoài không chán!

Nguồn fb Khải Quang

(Gốc Nhạc Xưa)

*Tại sao nhạc xưa sống lâu, nhạc trẻ yểu mệnh?

Có một thực trạng là hiện nay, nhiều nhạc sĩ “đẻ” tác phẩm xoành xoạch, bán cho ca sĩ, lấy tiền xong, hết trách nhiệm.

Lời bài hát chẳng trao chuốt, nội dung nhảm nhí, giai điệu lai tạp nhạc

Hàn Quốc, Anh, Pháp…

bài nào cũng giống bài nào, không phân biệt được và chẳng có gì ấn tượng…

Cách đây không lâu, trong một buổi họp báo ra mắt về giải thưởng âm nhạc, người viết bài có đặt câu hỏi tại sao nhạc trẻ thường đoản mệnh, trong khi nhạc xưa có bài tồn tại gần cả thế kỷ, vẫn có người tìm nghe?

Một nhạc sĩ trẻ (chúng tôi xin không nêu tên) khá nổi tiếng trả lời, có vẻ rất mãn nguyện:

“Hiện nay một bài nhạc có tuổi thọ khoảng 3 tháng là đạt yêu cầu rồi.

Quan trọng là trong 3 tháng có nhiều người nghe, chứ không quan trọng tuổi thọ dài hay ngắn”.

Câu trả lời của chàng nhạc sĩ trẻ, chuyên viết bài theo đơn đặt hàng của ca sĩ cũng là một mấu chốt cho thấy dòng nhạc sáng tác trong giai đoạn hiện nay đa số kiểu mì ăn liền.

Nhạc sĩ “đẻ” tác phẩm xoành xoạch, bán cho ca sĩ, lấy tiền xong, hết trách nhiệm.

Lời bài hát chẳng trao chuốt, nội dung nhảm nhí, giai điệu lai tạp nhạc Hàn Quốc, Anh, Pháp…bài nào cũng giống bài nào, không phân biệt được và chẳng có ấn tượng.

Một số ca sĩ bù vào phần lời “nhảm” của bài hát bằng phần nhìn, ra sức đầu tư vũ đạo, trang phục, kỹ thuật…

chi phí có khi đội lên con số trăm triệu đồng, tỉ đồng.

Bài hát may mắn nổi đình nổi đám, lượt xem MV trên Youtube cao là được. Ca sĩ chỉ chú trọng vào lượt view, chẳng màng là ca khúc mình hát tồn tại bao lâu, ai nhớ.

Chính vì quá chú trọng vào lượt view, ca sĩ hò hét fan click vào bài hát trên Youtube, đồng thời thuê người cài view ngày đêm.

Đây là một việc làm phi lý và buồn cười, bởi có người click theo “ý nguyện” của ca sĩ nhưng chẳng buồn xem nội dung, nghe lời bài hát.

Vậy số view có phản ánh được lượng khán giả thực sự yêu thích,thưởng thức  tác phẩm âm nhạc không?

Hay đó chỉ là con số dùng để trang trí cho “bảng xếp hạng” của MV?

Ca sĩ Sơn Tùng, hiện đang được gọi là “ông hoàng Youtube”.

Mỗi lần chàng ca sĩ sinh năm 1994 gốc Thái Bình tung ra sản phẩm âm nhạc mới, lượt người xem MV tăng lên chóng mặt, hàng triệu view.

Điều đáng bàn, những bài Sơn Tùng hát:

Nắng ấm xa dần, Em của ngày hôm qua, Anh sai rồi, Không phải dạng vừa đâu…

khán giả phải vất vả vểnh tai xem anh chàng này hát gì, cứ ngỡ như tiếng nước ngoài, kèm những lời “hú hớ… ơ ơ”.

Buồn cười hơn nữa, là các MV hát tiếng Việt của anh chàng này trên Youtube đều có chạy dòng chữ phụ đề Việt bên dưới, giống như phụ đề các bộ phim nước ngoài.

Lượt view cao, rầm rộ trong một thời gian ngắn, các ca khúc chìm vào quên lãng, chẳng ai còn nhớ đến, chẳng còn ai tìm nghe.

CHẠY NGAY ĐI | RUN NOW |

SƠN TÙNG M-TP

https://youtu.be/32sYGCOYJUM

Có lần ngồi ở một quán cà phê, người viết bài này nghe Sơn Tùng hát một ca khúc, nhưng không tài nào hiểu mình đang nghe gì, quay sang một thanh niên trẻ đang lắc lư theo nhạc, hỏi xem… nghĩa lời bài hát.

Anh chàng thanh niên cười:

“Em chịu. Chủ yếu là nghe giai điệu, chẳng cần nghe lời làm gì đâu anh”. Chính vì người nghe chỉ quan tâm giai điệu, chẳng buồn quan tâm lời, không hiểu nội dung ca khúc, mới dẫn đến nguyên nhân bài hát ít sống thọ.

Một bài hát muốn sống lâu với thời gian, điều cốt lõi đầu tiên là khán giả phải nhẩm hát được ca khúc ấy, thuộc lời một cách tự nhiên.

Bởi ngoài ca sĩ hát ca khúc, khán giả cũng phải hát được thì ca khúc đó mới được lan truyền, lưu truyền.

Còn đại đa số các bài hát được sáng tác hiện nay, lời còn nghe không rõ, nghĩa không hiểu, bố ai thuộc cho nổi. Nghe cho vui lúc đó, rồi quên ngay.

Nhạc xưa, có những bài tròn gần 1 thế kỷ, chẳng hạn như trường ca

Hòn vọng phu của nhạc sĩ Lê Thương.

Giai điệu hùng hồn, có lúc bi ai của người thiếu phụ chờ chồng thời chinh chiến đến nay vẫn còn nguyên giá trị. Bài hát vẫn còn xuất hiện ở các chương trình ca nhạc lớn.

Thái Thanh – Hòn Vọng Phu 1

– Thu Âm Trước 1975

https://youtu.be/RZ87MDiIPuE

Nhạc xưa hay đã đành, người hát ca khúc cũng thường được nhạc sĩ chọn mặt gửi vàng.

Chính vì lẽ đó, mà ca khúc càng có sức sông mãnh liệt, lan toả.

Chẳng hạn như nhắc đến trường ca

Hòn vọng phu của nhạc sĩ Lê Thương, khán giả nghĩ ngay đến danh ca

Thái Thanh.

Nhắc đến Nửa đêm ngoài phố của Trúc Phương, không thể không kể đến danh ca Thanh Thuý.

Một lần tôi ngồi trong cánh gà cùng ca sĩ Giao Linh.

Bà chờ một ca sĩ khác hát xong ca khúc Em đến thăm anh một chiều mưa

của nhạc sĩ Tô Vũ thì đến lượt trình diễn.

Nghe nữ ca sĩ kia cất câu:

“Em đến thăm anh một chiều mưa.

Mưa dầm dề đường trơn ướt tiêu điều…”,

danh ca Giao Linh không kiềm được cảm xúc, vỗ tay thốt lên:

“Các cụ ngày xưa viết nhạc không thể nào chê được. Tôi thích nhất hai từ 

“dầm dề”, gợi cảnh chiều mưa buồn, ảm đạm. Người con gái đến thăm người yêu thật lãng mạn, ấm áp.”

Giao Linh – Anh Về Kẻo Mưa

– Thu Âm Trước 1975

https://youtu.be/udJYPBzuBIw

Cũng theo lời ca sĩ Giao Linh:

“Thời của chúng tôi, mỗi khi nhạc sĩ sáng tác xong một bài, giao cho ca sĩ nào, thì ca sĩ đó phải tập luyện rất vất vả.

Như bài “Em về kẻo trời mưa” của nhạc sĩ Ngân Giang, tôi hát mới hai mươi tuổi. Phải tập cùng ban nhạc, có nhạc sĩ hướng dẫn đúng phần hồn ca khúc trong suốt nhiều tháng ròng. Chính vì vậy, những ca sĩ Thanh Thúy, Thanh Tuyền, Hương Lan mới 15-16 tuổi đã có thể trình bày một ca khúc rất sâu sắc và giọng hát cùng ca khúc dễ dàng đi vào lòng khán giả.

Khán giả thuộc nằm lòng lời bài hát, thấy chính mình trong từng ca khúc, có sự đồng cảm.

Ai cũng có thể cất giọng vài câu.

Chính vì thế ca khúc sống bền bỉ cùng thời gian, lưu truyền qua nhiều thế hệ”.

Theo Lê Ngọc Dương Cầm (Petrotimes)


 

Muốn được Thiên Chúa xót thương thì bạn phải thương xót người khác – Cha Vương

Một ngày tràn hoà tình thuơng đến với mọi người nhé. Luôn nhớ nhau trong nguyện cậu không quên cho những nạn nhân  bị thiên tai tại Venezuela 

Cha Vương

♪ https://youtu.be/sblYVIERDbI

CN: 11/7/2026.         (n13-25)

TIN MỪNG: Nhưng một người Sa-ma-ri kia đi đường, tới chỗ nạn nhân, thấy vậy thì động lòng thương. Ông ta lại gần, lấy dầu lấy rượu xức vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi đặt người ấy trên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà săn sóc. (Lc 10:33-34)

SUY NIỆM: Trong dụ ngôn người Sa-ma-ri tốt lành, thái độ của người Sa-ma-ria vạch ra một khía cạnh không thể nào thiếu được nơi người Ki-tô hữu. Người Sa-ma-ria coi người nạn nhân không quen biết như một “bản thân khác của chính mình” (GLCG số 1931) 

Hành động này nhắc nhở bạn phải biết yêu thương giúp đỡ người khác như yêu thương chính bản thân mình—“Thương người như thể thương thân.”

    Trong xã hội “tự sử” ngày nay có rất nhiều người đang bị cách ly, cô lập và bị bỏ rơi. Con người trở nên lạnh cảm với nhau. Bổn phận “trở nên người lân cận” của người khác lại càng khẩn thiết hơn. Vậy làm thế nào để có lòng tốt tự phát như người Samaritanô? Trước tiên bạn phải cần gạt bỏ mọi thành kiến về giai cấp và chủng tộc, về địa vị và tôn giáo… Một khi bạn coi họ như là chính mình, tối thiểu là con cái của Chúa “được dựng nên giống hình ảnh Ngài” thì lúc đó bạn mới bắt đầu thấy được phẩm giá cao quý của nhân vị con người hơn là giai cấp và chủng tộc, về địa vị và tôn giáo. Khi làm được như vậy rồi thì bạn mới thấy được nỗi đau của anh em mình và biết “chạnh lòng thương”. 

    Ai là người đang cần đến lòng thương xót của bạn trong lúc này? Muốn được Thiên Chúa xót thương thì bạn phải thương xót người khác đã, vì bạn đong cho người khác bằng đấu nào thì Thiên Chúa cũng đong lại cho bạn bằng đấu ấy, mà còn dư dật nữa.

LẮNG NGHE: Mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy. (Mt 25:40)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin ban cho con trái tim của người Sa-ma-ria để con biết chia sẻ tình yêu của Chúa sống chan hòa tình thương với mọi người.

THỰC HÀNH: Tập bắt chước người Sa-ma-ria hãy “yêu bằng việc làm”.

From: Do Dzung

*****************

Thánh Ca: Cho Con Biết Yêu Thương – Trình bày: Ca Sĩ Như Ý

SO KÈ VỚI CHÚA – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ai yêu cha hay mẹ hơn Thầy, thì không xứng với Thầy!”.

“Phải yêu cha mẹ, nhưng không hơn Thầy: Thiên Chúa là Thiên Chúa, con người là con người. Hãy tôn trọng trật tự, đừng huỷ bỏ tình yêu!” – Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

“Hãy tôn trọng trật tự, đừng huỷ bỏ tình yêu!”. Lời Chúa hôm nay cho thấy, khi mong một người ‘trở thành Chúa’ để lấp đầy mọi khát vọng của mình, chúng ta vô tình đẩy họ vào một cuộc ‘so kè với Chúa!’.

Bản Hy Lạp viết axios mou – “xứng với Thầy”; cụm này lặp lại ba lần như một điệp khúc. Cha mẹ – những người chúng ta đến từ; con trai con gái – những người đến từ chúng ta; thập giá – nơi chính mạng sống chúng ta đặt cược. Chúa Giêsu lần lượt đi qua nguồn cội, phần nối dài và chính bản thân mỗi người, rồi hỏi: ai đang chiếm chỗ Chúa? Ngài không tìm một chỗ giữa những người chúng ta yêu; Ngài phải là nơi mọi tình yêu bắt đầu.

Chúa trước hết, Chúa trên hết không làm tình yêu dành cho những con người chúng ta yêu vơi đi; trái lại, giải thoát họ khỏi gánh nặng phải ‘làm Chúa’. Bởi không một tình yêu hữu hạn nào có thể lấp đầy một khát vọng vô hạn. “Tình yêu là ‘thần linh’ vì nó đến từ Thiên Chúa và kết hợp chúng ta với Thiên Chúa!” – Bênêđictô XVI. Khi Thiên Chúa ở đúng chỗ, không một con người nào bị loại ra; họ được trả về đúng chỗ – không để được yêu ít hơn, nhưng để được yêu đúng cách: ‘yêu để yêu hơn!’.

Nhiều đổ vỡ bắt đầu khi chúng ta đòi một người phải hiểu mình mọi lúc, chữa lành mọi thiếu hụt và đừng bao giờ làm mình thất vọng. Không ai gánh nổi kỳ vọng ấy. Nếu thế, tình yêu âm thầm biến thành một cuộc ‘so kè với Chúa!’.

Nhưng dành cho Chúa chỗ cao nhất không chỉ là một chọn lựa trong trái tim; đó còn phải là một cách sống. Ngài từ chối những lễ dâng long trọng khi người yếu thế vẫn bị bỏ quên: “Hãy tập làm điều thiện, tìm kiếm lẽ công bình, sửa phạt người áp bức, xử công minh cho cô nhi, biện hộ cho quả phụ!” – bài đọc một. Hoá ra, Chúa không nhận một chỗ trong nghi lễ nếu tha nhân không có chỗ trong đời sống. Thánh Vịnh đáp ca không nói: ai dâng nhiều lễ vật, nhưng “Ai sống đời hoàn hảo, Ta cho hưởng ơn cứu độ Chúa Trời!”. Tình yêu dành cho Chúa phải để lại dấu vết trong cách chúng ta đối xử với người bé nhỏ nhất.

Anh Chị em,

Thiên Chúa không chỉ đòi được yêu trước hết và trên hết; trong Đức Kitô, Ngài đã yêu chúng ta trước hết và trên hết, yêu đến trao chính mình. Vậy mà, sau thanh gươm, thập giá và cả sinh mạng, Chúa Giêsu bất ngờ dừng lại ở một chén nước lã. Ngài đòi một tình yêu có thể trao cả mạng sống, nhưng cũng trân trọng chính tình yêu ấy khi nó được gửi vào một chén nước. “Tình yêu không trao gì ngoài chính mình, và cũng không nhận gì ngoài chính mình!” – Kahlil Gibran. Hoá ra, tình yêu dành cho Chúa không chỉ được đo bằng điều chúng ta sẵn sàng mất, mà còn bằng điều nhỏ bé chúng ta sẵn lòng trao.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con biến ai thành ngẫu tượng; dạy con giữ đúng trật tự yêu; và cho con dám mất điều không thể thiếu, nếu điều ấy chiếm chỗ Chúa!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

**************

Lời Chúa Thứ Hai Tuần XV Thường Niên, Năm  Chẵn

Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.        Mt 10,34 – 11,1

10 34 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất ; Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo. 35 Quả vậy, Thầy đến để gây chia rẽ giữa con trai với cha, giữa con gái với mẹ, giữa con dâu với mẹ chồng. 36 Kẻ thù của mình chính là người nhà.

37 “Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Ai yêu con trai con gái hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. 38 Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. 39 Ai tìm giữ mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được.

40 “Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.

41 “Ai đón tiếp một ngôn sứ, vì người ấy là ngôn sứ, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ ; ai đón tiếp một người công chính, vì người ấy là người công chính, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc công chính.

42 “Và ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu.”

11 1 Khi Đức Giê-su ra chỉ thị cho mười hai môn đệ xong, Người rời chỗ đó, đi dạy dỗ và rao giảng trong các thành thị trong miền.


 

VỊ THÁNH 14 TUỔI VÀ LỜI TUYÊN XƯNG ĐỨC TIN CHẤN ĐỘNG LỊCH SỬ

Hội Thích Nghe Cha Lm. GB Phương Đình Toại – TGP Sài Gòn

VỊ THÁNH 14 TUỔI VÀ LỜI TUYÊN XƯNG ĐỨC TIN CHẤN ĐỘNG LỊCH SỬ

Nếu ai đó nghĩ rằng thế hệ trẻ ngày nay dễ lung lay trước những thử thách cuộc đời, thì câu chuyện về cậu bé José Sánchez del Río (thường gọi là Joselito) sẽ là một câu trả lời mạnh mẽ nhất về một đức tin kiên trung, không gì có thể đánh đổi.

Năm 1926, khi cuộc bách hại Giáo hội Công giáo nổ ra gay gắt tại Mexico, cậu bé José dù chưa đầy 14 tuổi đã khao khát được dấn thân để bảo vệ đức tin. Cậu nói với mẹ một câu nói để đời: “Mẹ ơi, chưa bao giờ cơ hội để chiếm lấy Thiên Đàng lại dễ dàng như lúc này, và con không muốn bỏ lỡ nó.”

Trong một trận chiến, vì nhường con ngựa duy nhất của mình cho vị tướng chỉ huy chạy thoát, José đã chấp nhận bị quân đội bắt giữ. Người ra lệnh bắt và xử lý cậu lại chính là người cha đỡ đầu của cậu. Người ta đã dùng mọi cách từ mua chuộc, dọa giẫm đến dùng những cực hình nặng nề nhất để ép cậu bé từ bỏ đạo, bởi họ không muốn ra tay với một đứa trẻ. Thế nhưng, cậu thiếu niên ấy vẫn một lòng sắt son với Chúa.

Đỉnh điểm là vào đêm định mệnh năm 1928, người ta đã lột phăng lớp da dưới lòng bàn chân của José, rồi ép cậu phải đi bộ trên con đường đá lởm chởm hướng ra nghĩa trang. Cứ mỗi bước đi rướm máu đầy đau đớn, những lính canh lại quát: “Nếu mày hét lên ‘Đả đảo Đức Kitô Vua’ thì mày sẽ được thả tự do!”. Nhưng đáp lại sự tàn nhẫn đó, cậu bé 14 tuổi chỉ dùng chút sức tàn cuối cùng để hô vang: “Vạn tuế Đức Kitô Vua! Vạn tuế Đức Mẹ Guadalupe!”

Trước giây phút ngã xuống, José đã dùng chính những giọt máu của mình vẽ một hình cây thánh giá lên mặt đất rồi gục đầu hôn kính. Cậu ra đi khi chưa tròn 15 tuổi, để lại một chứng tá đức tin hào hùng chấn động cả thế giới. Năm 2016, cậu đã chính thức được Giáo hội tôn phong lên hàng Hiển Thánh.

Hiện nay, hài cốt vẹn toàn của ngài đang được lưu giữ trang trọng tại quê nhà Mexico để các tín hữu đến kính viếng. Câu chuyện của vị thánh trẻ Joselito là lời nhắc nhở sâu sắc cho mỗi chúng ta hôm nay: Đừng để tuổi tác hay sự nhỏ bé làm giới hạn lòng mến yêu dành cho Chúa.

Thánh José Sánchez del Río, xin cầu cho chúng con! 


 

NGHÈO… CÓ TỘI KHÔNG?- Phạm Sơn Liêm

Liem Pham

 NGHÈO… CÓ TỘI KHÔNG?

Mới bốn giờ sáng.

Con hẻm nhỏ còn tối om, chỉ có ánh đèn vàng hắt ra từ căn phòng trọ chừng mười mét vuông.

Chị Lan khẽ lay chồng.

-Anh ở nhà coi chừng con giùm em nghen.

Người chồng ho sặc sụa.

-Hôm nay nhớ bán sớm rồi về… Đừng để người ta rượt nữa.

Chị cười gượng.

-Không bán thì lấy gì đóng tiền trọ…

Chị đẩy chiếc xe bán bánh mì cũ kỹ ra đầu hẻm. Chiếc xe ấy đã theo chị gần mười năm. Nó cũ như chính cuộc đời chị.

Đến bảy giờ sáng. Khách vừa đông hơn một chút.

Một anh công nhân ghé lại.

-Chị ơi, cho em ổ bánh mì chả.

-Có liền em.

Đúng lúc ấy… Có tiếng hô từ cuối đường.

-Trật tự đô thị tới!

Những người bán hàng rong lập tức nháo nhào.

Người ôm rổ trái cây.

Người vác quang gánh.

Người đẩy xe cà phê.

Người bồng luôn cả đứa con còn đang ngủ.

 Chị Lan cuống cuồng đẩy xe chạy. Chiếc xe nặng. Hai chân chị run lên.

Phía sau, tiếng còi vang dồn dập.

-Dừng lại!

-Không được bán ở đây!

Chị vừa chạy vừa khóc.

-Cho tôi bán hết buổi sáng thôi… Tôi về liền…

Không ai nghe. Một cú vấp.

Chiếc xe lật ngang. Bánh mì, rau, thịt, dưa leo… văng đầy mặt đường.

Những ổ bánh còn nóng lăn lóc dưới chân người qua lại.

Chị quỳ xuống nhặt.

Hai bàn tay run bần bật. Một cậu học sinh cúi xuống phụ.

-Cô ơi… để con nhặt giúp.

Một bác xe ôm cũng bước tới.

-Tội quá…

Có người lấy điện thoại quay phim.

Có người đứng nhìn.

Có người lặng lẽ bỏ đi.

Chị ôm mấy ổ bánh còn sạch vào lòng.

Nước mắt rơi xuống từng ổ bánh.

Chị không khóc vì mất hàng.

Chị khóc vì biết hôm nay về nhà… chẳng còn đồng nào mua thuốc cho chồng.

Buổi trưa. Chị ngồi bên vỉa hè. Bụng đói. Nhìn chiếc xe méo mó. Điện thoại reo.

Là con gái.

-Mẹ ơi…

-Sao con?

-Hôm nay cô giáo nói đóng tiền học…

Chị im lặng.

Rồi cố cười.

-Mai mẹ đóng nghen.

Con bé hồn nhiên.

-Mẹ nhớ nha…

Cuộc gọi kết thúc.

Chị úp mặt vào hai bàn tay. Vai rung lên từng cơn.

Chị chưa bao giờ muốn giàu.

Chỉ mong mỗi ngày kiếm đủ vài trăm ngàn.

Đủ tiền trọ.

Đủ tiền cơm.

Đủ tiền thuốc.

Đủ cho con được đến trường.

Chỉ vậy thôi.

Một ông cụ bán vé số ngồi cạnh khẽ nói.

-Con à… mình nghèo… nhưng đừng thấy mình thấp.

Chị cười buồn.

-Con biết… Nhưng sao sống khó quá bác.

Ông cụ nhìn dòng xe tấp nập.

Giọng chậm rãi.

-Người ta đi ngang thấy mình cản đường. Ít ai nhìn thấy phía sau chiếc xe ấy… là cả một gia đình đang chờ bữa cơm.

Chiều xuống. Chị lại sửa chiếc xe. Lại chất vài ổ bánh lên.

Ngày mai… Có thể chị vẫn bị rượt.

Có thể lại mất hàng.

Có thể lại khóc.

Nhưng chị vẫn phải đi.

Bởi ở căn phòng trọ cuối con hẻm…

Có một người chồng đang chờ thuốc.

Có một đứa con đang chờ tiền học.

Có một bữa cơm đang chờ được nấu.

Và hàng triệu người lao động nghèo vẫn đang gồng mình như thế mỗi ngày.

Đến cuối cùng, có một câu hỏi cứ day dứt mãi trong lòng:

Nghèo… có phải là một cái tội?

Hay cái đáng sợ hơn chính là khi chúng ta quen nhìn người nghèo bằng ánh mắt vô cảm, mà quên rằng họ cũng đang lao động lương thiện để nuôi sống gia đình, bằng tất cả lòng tự trọng của mình.

 Phạm Sơn Liêm.


 

CẦU NGUYỆN – CON ĐƯỜNG KHÔNG AI ĐI THAY- Lumi Hồng Nhung

 Lumi Hồng Nhung

Có một sự thật rất đơn giản, nhưng con người thường quên:
ai ăn thì người ấy no,
ai đi thì người ấy đến,
ai cầu nguyện thì chính người ấy được chạm đến ánh sáng.

 Không ai có thể ăn giùm ta để ta hết đói.
Cũng vậy, không ai có thể tu giùm ta để ta được đổi thay.
Đời sống thiêng liêng, suy cho cùng, không phải là một dịch vụ uỷ quyền, mà là một hành trình cá vị — âm thầm, đơn độc, nhưng trung thực.

 Cầu nguyện không phải là cách để trốn tránh trách nhiệm sống.
Cũng không phải là lời nhờ vả ai đó “xin hộ” để ta khỏi phải đối diện với chính mình.
Muốn được cứu, con người buộc phải bước đi bằng chính đôi chân tự do của mình — vừa cầu nguyện, vừa nỗ lực, vừa chịu trách nhiệm cho những lựa chọn của bản thân.

Không ai bị câm trước Thiên Chúa.
Ai cũng có một miệng để thốt lời,
một trái tim để mở ra,
và một tự do để đáp lại hay khước từ.

Vì thế, không ai có thể cầu thay cho một sự từ chối cố chấp.

Có những người xin cầu nguyện rất nhiều,
nhưng lại không hề muốn thay đổi.
Có những người mong được cứu,
nhưng lại không muốn rời khỏi vùng tối quen thuộc của mình.
Không phải vì lời cầu nguyện bất lực,
mà vì ánh sáng đã đến — và bị quay lưng. 

Cầu nguyện, ở chiều sâu nhất, không phải là xin cho ý riêng được thành tựu, mà là để ý riêng được soi sáng.
Khi ánh sáng được ban mà con người vẫn khư khư giữ lấy cái tôi,
thì ơn huệ không mất — chỉ là không được đón nhận.

 Vì thế, trật tự của cầu nguyện cũng là trật tự của sự khiêm tốn.
Ta cầu cho chính mình trước — để biết mình yếu đuối.

Ta cầu cho cha mẹ, ông bà, anh chị em — để học yêu thương cụ thể.
Rồi sau đó mới dám mở lòng ra với làng xóm, thiên hạ, và những người đã khuất —không phải bằng ảo tưởng đạo đức, mà bằng một trái tim đã được luyện tập trong sự thật.

Không ai có thể được cứu nếu họ không muốn.
Nhưng cũng không ai mất ơn cứu độ vì thiếu lời cầu nguyện —
chỉ vì họ không muốn mở cửa.

 Cầu nguyện, rốt cuộc, là đứng trước ánh sáng và thành thật hỏi chính mình:
“Tôi có thực sự muốn được soi sáng không?” 

Lumi Hồng Nhung

Nguồn: https://www.nguoitinhuu.org/

From: Langthangchieutim


 

Thứ năm thì ngắm: Đức Chúa Giê-su lập Bí Tích Thánh Thể. – Cha Vương

Chúc bình an!  “Tôi khuyến khích anh chị em hãy lần hạt Mân Côi hằng ngày, anh chị em hãy ký thác với lòng tin tưởng vào bàn tay của Mẹ Maria,” Giáo hoàng Benedicto XVI nói. Vậy mỗi ngày thứ Bẩy trong tuần mời Bạn dành thời gian để suy niệm những mầu nhiệm tiềm ẩn trong Kinh Mân Côi để noi gương Mẹ Ma-ri-a đặt hết niềm tin tưởng vào Chúa. Hãy cầu nguyện cho nhau và thể giới nhé.

Cha Vương

Thứ 7: 11/07/2026.     (n8-23)

NĂM SỰ SÁNG: Thứ năm thì ngắm: Đức Chúa Giê-su lập Bí Tích Thánh Thể. “Bí tích Thánh Thể biểu hiện một sáng kiến vĩ đại của tình yêu Thiên Chúa đối với con người. Đó là tặng phẩm siêu phàm đã được chuẩn bị lâu dài và chu đáo từ Cựu Ước: qua bánh và rượu của Thượng tế Menkisêđê mang tế trời (St 14,18), bánh lễ đầu mùa (Lv 23,17), bánh nuôi sống Elia đủ sức đi 40 ngày về núi Horeb (3V 19,5-8), nói chung là từ Hy tế Cựu Ước và Manna dùng để nuôi dân trong sa mạc. Đến Tân Ước: qua phép lạ hóa bánh ra nhiều, rồi lời tuyên bố của Chúa Giêsu: Ngài là Bánh bởi trời đích thực mà Chúa Cha ban cho thế gian được sống. Tiếp theo là việc chọn lựa, huấn luyện và thánh hóa các môn đệ. Cuối cùng Chúa Giêsu thiết lập Bí tích Thánh Thể và chức linh mục trong bữa Tiệc Ly, trước khi hoàn tất chương trình Khổ nạn và Phục sinh để cứu độ nhân loại.” (Nguồn: simonhoadalat, Bí Tích) Hôm nay qua việc suy niệm 10 Kinh Kính Mừng này Bạn hãy xin cho được sốt sắng tham dự Thánh lễ và được xứng đáng rước Mình và Máu Thánh Người. (Nêu ra ý chỉ cầu xin…)

+ Kinh Lạy Cha: Lạy Cha chúng con ở trên trời…

  1. Khi giờ đã đến, Đức Giê-su vào bàn, và các Tông Đồ cùng vào với Người… Rồi Người cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, bẻ ra, trao cho các ông và nói: “Đây là mình Thầy, hiến tế vì anh em. Anh em hãy làm việc này, mà tưởng nhớ đến Thầy.” (Luca 22:14,19) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  2. Rồi Người cầm lấy chén, dâng lời tạ ơn, trao cho môn đệ và nói: “Tất cả anh em hãy uống chén này, vì đây là máu Thầy, máu Giao Ước, đổ ra cho muôn người được tha tội. (Mátthêu 26:27-28) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  3. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết, vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống. (Gioan 6:54-55) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  4. Tổ tiên các ông đã ăn man-na trong sa mạc, nhưng đã chết. Còn bánh này là bánh từ trời xuống, để ai ăn thì khỏi phải chết. (Gioan 6:49-50) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  5. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy. (Gioan 6:56) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  6. Thật vậy, cho tới ngày Chúa đến, mỗi lần ăn Bánh và uống Chén này, là anh em loan truyền Chúa đã chịu chết. (1 Côrintô 11:26) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  7. Vì thế, bất cứ ai ăn Bánh hay uống Chén của Chúa cách bất xứng, thì cũng phạm đến Mình và Máu Chúa.  (1 Côrintô 11:27) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  8. Ai nấy phải tự xét mình, rồi hãy ăn Bánh và uống Chén này. Thật vậy, ai ăn và uống mà không phân biệt được Thân Thể Chúa, là ăn và uống án phạt mình. (1 Côrintô 11:28,29) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  9. Bởi vì chỉ có một tấm Bánh, và tất cả chúng ta chia sẻ cùng một Bánh ấy, nên tuy nhiều người, chúng ta cũng chỉ là một thân thể. (1 Côrintô 10:17) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…
  10. Các tín hữu chuyên cần nghe các Tông Đồ giảng dạy, luôn luôn hiệp thông với nhau, siêng năng tham dự lễ bẻ bánh, và cầu nguyện không ngừng. Mọi người đều kinh sợ, vì các Tông Đồ làm nhiều điềm thiêng dấu lạ.(Tông Đồ Công Vụ 2:42-43) Kính mừng Maria đầy ơn phúc…

+ Kinh Sáng Danh: Sáng danh Đức Chúa Cha…

+ Câu Than Fatima: Lạy Chúa Giêsu, xin tha tội cho chúng con…

+ Kinh Lạy Nữ Vương: Lạy Nữ Vương, Mẹ nhân lành…

+Kinh Hãy Nhớ: Lạy Thánh Nữ Đồng Trinh Maria, là Mẹ rất nhân từ, xin hãy nhớ xưa nay…

From: Do Dzung

*********************

TANTUM ERGO – NHIỆM MẦU BÍ TÍCH

KHÔNG ĐẤT NÀO XỨNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Người gieo giống đi ra gieo giống!”.

“Ân sủng không tìm thấy con người xứng đáng, nhưng làm cho họ nên xứng đáng!” – Augustinô.

Kính thưa Anh Chị em,

Người gieo giống trong Tin Mừng hôm nay không đi tìm một mảnh đất hoàn hảo để gieo. Trước sự quảng đại đến lạ lùng của Người Gieo, không mảnh đất nào bị bỏ quên, dẫu ‘không đất nào xứng!’.

Điều đáng chú ý trước hết không phải hạt rơi vào đâu, nhưng Người Gieo đã ra khỏi nhà. Bản Hy Lạp viết exēlthen – “đi ra”. Ông không giữ hạt giống lại, đợi đất tự tìm đến; nhưng bước vào một cánh đồng không bảo đảm mùa gặt. Đó là logic của ân sủng: Thiên Chúa vượt qua khoảng cách để đến với những tâm hồn chai cứng, nông cạn, ngổn ngang; đến cả nơi Lời Ngài có thể bị cướp mất, thiêu cháy hoặc bóp nghẹt. Trước mọi khả năng đáp trả của đất, Người Gieo đã ở ngoài đồng. “Ngài luôn là Đấng đi bước trước!” – Phanxicô.

Nhưng câu chuyện không chỉ nằm ở đất; nó còn nằm trong sức sống của hạt. Isaia ví Lời Chúa như mưa tuyết từ trời rơi xuống: không trở về nếu chưa làm cho đất phì nhiêu, cây cối đâm chồi và người gieo có hạt giống – bài đọc một. Điều đó không bảo đảm mọi mảnh đất đều sinh hoa trái, nhưng xác quyết rằng Lời Thiên Chúa không bị lịch sử làm cho vô hiệu. Có những hạt dường như mất đi; nhưng Ngài vẫn hy vọng, bởi sức sống tiềm tàng trong hạt lớn hơn sự cằn cỗi của đất! “Chúng ta gieo những hạt giống một ngày kia sẽ lớn lên; chúng ta tưới những hạt đã được gieo, biết rằng chúng mang trong mình lời hứa của tương lai!” – Ken Untener.

Và đất không mãi là điều nó đang là. Phaolô nghe trong tiếng rên siết của muôn loài không phải tiếng hấp hối, nhưng cơn đau của một cuộc sinh nở: “Không phải muôn loài mà thôi, cả chúng ta cũng rên siết trong lòng” – bài đọc hai. Theo Đức Lêô XIV, Người Gieo không đóng khung đất trong hiện trạng của nó; Ngài gieo vào những gì đất có thể trở thành. Chính việc được Ngài tín nhiệm có thể đánh thức khát vọng trở nên tốt hơn.

Thánh Vịnh cho thấy Thiên Chúa thăm viếng địa cầu, tưới gội và làm đất phì nhiêu, để Hội Thánh cất tiếng: “Hạt gieo vào đất mỡ màu, sinh hoa kết quả dồi dào gấp trăm”. Đất tốt không một mình làm nên mùa gặt; hoa trái vừa là công trình của ân sủng, vừa là lời đáp của tự do! “Lao động là gieo hạt với lòng trìu mến và gặt hái mùa màng với niềm vui, như thể người mình yêu sẽ ăn hoa trái ấy!” – Kalhil Gibran.

Anh Chị em,

Đức Kitô không chỉ là Người Gieo; Ngài còn là Hạt Giống được gieo vào mảnh đất nhân loại. Trên thập giá, Hạt Giống chấp nhận bị vùi xuống chính mảnh đất đã khước từ Ngài; Ngài mang lấy số phận của những hạt tưởng như đã mất. Nhưng từ sự chết, một mùa gặt mới bừng lên trong ánh quang phục sinh. ‘Không đất nào xứng’ đón nhận Con Thiên Chúa; nhưng chính vì Con Thiên Chúa đã tự hiến, không mảnh đất nào còn bị kết án phải mãi cằn khô! “Như những hạt giống mơ dưới tuyết, trái tim bạn mơ về mùa xuân!” – Kalhil Gibran.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con tự hào khi đất lòng con sinh hoa trái; đừng để con tuyệt vọng khi nó cằn cỗi; và xin làm trổ sinh nơi con điều chỉ ân sủng Chúa mới có thể làm!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

******************

LỜI CHÚA CHÚA NHẬT XV TN, NĂM A

Người gieo giống đi ra gieo giống.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.       Mt 13,1-23

1 Khi ấy, Đức Giê-su từ trong nhà đi ra ngồi ở ven Biển Hồ. 2 Dân chúng tụ họp bên Người rất đông, nên Người phải xuống thuyền mà ngồi, còn tất cả dân chúng thì đứng trên bờ. 3 Người dùng dụ ngôn mà nói với họ nhiều điều.

Người nói : “Người gieo giống đi ra gieo giống. 4 Trong khi người ấy gieo, có những hạt rơi xuống vệ đường, chim chóc đến ăn mất. 5 Có những hạt rơi trên nơi sỏi đá, chỗ không có nhiều đất ; nó mọc ngay, vì đất không sâu ; 6 nhưng khi nắng lên, nó liền bị cháy, và vì thiếu rễ nên bị chết khô. 7 Có những hạt rơi vào bụi gai, gai mọc lên làm nó chết nghẹt. 8 Có những hạt lại rơi trên đất tốt, nên sinh hoa kết quả : hạt được gấp trăm, hạt được sáu chục, hạt được ba chục. 9 Ai có tai thì nghe.”

10 Các môn đệ đến gần hỏi Đức Giê-su rằng : “Sao Thầy lại dùng dụ ngôn mà nói với họ ?” 11 Người đáp : “Bởi vì anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không. 12 Ai đã có thì được cho thêm, và sẽ có dư thừa ; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi. 13 Bởi thế, nếu Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ, là vì họ nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe, không hiểu. 14 Thế là đối với họ đã ứng nghiệm lời sấm của ngôn sứ I-sai-a, rằng : Các ngươi có lắng tai nghe cũng chẳng hiểu, có trố mắt nhìn cũng chẳng thấy ; 15 vì lòng dân này đã ra chai đá : chúng đã bịt tai nhắm mắt, kẻo mắt chúng thấy, tai chúng nghe, và lòng hiểu được mà hoán cải, và rồi Ta sẽ chữa chúng cho lành.

16 “Còn anh em, mắt anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em thật có phúc, vì được nghe. 17 Quả thế, Thầy bảo thật anh em, nhiều ngôn sứ và nhiều người công chính đã mong mỏi thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe.

18 “Vậy anh em hãy nghe dụ ngôn người gieo giống. 19 Hễ ai nghe lời rao giảng Nước Trời mà không hiểu, thì quỷ dữ đến cướp đi điều đã gieo trong lòng người ấy : đó là kẻ đã được gieo bên vệ đường. 20 Còn kẻ được gieo trên nơi sỏi đá, đó là kẻ nghe Lời và liền vui vẻ đón nhận ; 21 nhưng nó không đâm rễ mà là kẻ nông nổi nhất thời : khi gặp gian nan hay bị ngược đãi vì Lời, nó vấp ngã ngay. 22 Còn kẻ được gieo vào bụi gai, đó là kẻ nghe Lời, nhưng nỗi lo lắng sự đời và bả vinh hoa phú quý bóp nghẹt Lời, khiến Lời không sinh hoa kết quả. 23 Còn kẻ được gieo trên đất tốt, đó là kẻ nghe Lời và hiểu, thì tất nhiên sinh hoa kết quả và làm ra, kẻ được gấp trăm, kẻ được sáu chục, kẻ được ba chục.”