KHI ÁNH SÁNG GỌI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Tôi là ánh sáng…, để bất cứ ai tin vào tôi, thì không ở lại trong bóng tối!”.

“Đức tin không phải là ánh sáng xua tan mọi bóng tối, nhưng là một ngọn đèn soi bước trong đêm!” – Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

Đức tin là ngọn đèn soi bước trong đêm; dẫu không xua tan mọi bóng tối. Lời Chúa hôm nay mặc khải Chúa Giêsu là ánh sáng; và không ai ở lại trong bóng tối ‘khi ánh sáng gọi’.

“Ai tin vào tôi, thì không ở lại trong bóng tối!” – lời Chúa Giêsu vừa là một khẳng định, vừa là một lời mời. Thế nhưng, không phải ai cũng sẵn sàng bước đi với ánh sáng; vì con người vẫn có thể thấy mà không bước, hiểu mà không đổi; và đôi khi, chọn ở lại trong điều quen thuộc, vì nó an toàn. Ánh sáng khi ấy không còn là điều để nhìn, nhưng đặt con người trước một chọn lựa: ở lại, hay bước ra, dù chưa thấy hết con đường. “Con không xin được thấy cảnh xa; một bước thôi cũng đủ cho con!” – Henry Newman.

Trong Tin Mừng Gioan, “ánh sáng” không chỉ là điều được thấy, nhưng là chính con người Chúa Giêsu; vì thế, tin không dừng lại ở nhận biết, nhưng là bước vào một tương quan với Ngài, tương quan dẫn con người ra khỏi bóng tối. Ở đây, bóng tối không chỉ là thiếu hiểu biết, nhưng là tình trạng ở lại trong chính mình – ích kỷ, khép kín; còn ánh sáng, khi được đón nhận, không chỉ soi chiếu, nhưng giải thoát – mở ra và trao ban. Lời mời của Chúa Giêsu không phải là hãy nhìn thấy ánh sáng, nhưng là đừng ở lại trong bóng tối; nghĩa là từ bỏ sự an toàn giả tạo, mở ra trước điều chưa chắc chắn; và dám bước, dù chưa thấy – ‘khi ánh sáng gọi’.

Trong chiều hướng ấy, cộng đoàn Antiôkia không giữ lại Barnaba và Phaolô, nhưng để hai ông ra đi; vì đã nhận ra ánh sáng kế hoạch của Thiên Chúa – bài đọc một. Ánh sáng ấy không chỉ soi chiếu, nhưng thúc đẩy họ mở ra và trao ban để Tin Mừng có thể đến với muôn dân. Và một khi ánh sáng được đón nhận, nó không dừng lại nơi một cộng đoàn, nhưng lan rộng khắp muôn dân và trở thành lời tán tụng: “Ước gì chư dân cảm tạ Ngài, lạy Thiên Chúa, chư dân phải đồng thanh cảm tạ Ngài!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

Chính nơi Đức Kitô, ánh sáng không còn là một ý niệm, nhưng là một con người; Ngài không chỉ chỉ đường, nhưng là Đường phải bước. Vì thế, tin vào Ngài không phải là dừng để nhìn, nhưng là bước theo trên hành trình ra khỏi chính mình, trong những chọn lựa rất cụ thể mỗi ngày: từ bỏ điều quen thuộc, mở lòng trước người khác, dám ngỏ một lời thứ tha. Con đường ấy không tránh bóng tối, kể cả thập giá, nhưng đi xuyên qua nó, để dẫn tới sự sống. Nơi Ngài, ánh sáng trở thành một lời gọi âm thầm giữa những ngày rất bình thường; bởi lẽ, “Dám bước là chấp nhận mất thăng bằng trong giây lát. Không dám bước là đánh mất chính mình!” – Søren Kierkegaard; và chính lúc ấy, ánh sáng không còn chỉ để thấy, nhưng để bước – ‘khi ánh sáng gọi’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con thích bóng tối, xin kéo con ra; con sợ đổi thay, xin ban can đảm; con quay lưng với ánh sáng, xin kéo con trở lại!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

********************************

Lời Chúa Thứ Tư, Tuần IV Phục Sinh

Tôi là ánh sáng, tôi đã đến thế gian.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.  Ga 12,44-50

44 Khi ấy, Đức Giê-su lớn tiếng nói rằng : “Ai tin vào tôi, thì không phải là tin vào tôi, nhưng là tin vào Đấng đã sai tôi ; 45 ai thấy tôi là thấy Đấng đã sai tôi. 46 Tôi là ánh sáng, tôi đã đến thế gian, để bất cứ ai tin vào tôi, thì không ở lại trong bóng tối. 47 Ai nghe những lời tôi nói mà không tuân giữ, thì không phải chính tôi xét xử người ấy, vì tôi đến không phải để xét xử thế gian, nhưng để cứu thế gian. 48 Ai từ chối tôi và không đón nhận lời tôi, thì có quan toà xét xử người ấy : chính lời tôi đã nói sẽ xét xử người ấy trong ngày sau hết. 49 Thật vậy, không phải tôi tự mình nói ra, nhưng là chính Chúa Cha, Đấng đã sai tôi, truyền lệnh cho tôi phải nói gì, tuyên bố gì. 50 Và tôi biết : mệnh lệnh của Người là sự sống đời đời. Vậy, những gì tôi nói, thì tôi nói đúng như Chúa Cha đã nói với tôi.”


 

Được xem 1 lần, bởi 1 Bạn Đọc trong ngày hôm nay