Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ tôi mà được sống!”.
“Có những cơn đói không bánh nào nuôi nổi!” – Fulton Sheen.
Kính thưa Anh Chị em,
Người ta có thể no bánh, no tiện nghi, no thành công, mà lòng vẫn đói. “Có những cơn đói không bánh nào nuôi nổi!”. Lời Chúa hôm nay trả lời nghịch lý ấy: ‘người no vẫn đói’.
Thông thường, một khoảng trống vừa được lấp đầy thì một khoảng trống khác lại xuất hiện. Con người dường như luôn đói nhiều hơn những gì mình đang có. Chính vì cơn cồn cào ấy, Chúa Giêsu nói: “Kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ tôi mà được sống!”. Ngài không hứa ban thêm một thứ để thoả dạ, nhưng trao chính mình làm nguồn sống. Vật chất chỉ lấp đầy dạ dày; chỉ Đấng Tạo Hoá mới lấp đầy linh hồn.
Không chỉ nói đến của ăn, Chúa Giêsu còn nói đến việc ăn chính thịt Ngài. Ở đây, Gioan đổi động từ quen thuộc phagein – “ăn”, sang trōgein – “nhai”, “gặm”; ngôn ngữ trở nên mạnh hơn vì điều được mặc khải cũng lớn hơn. Ngài không trao một giáo huấn để suy ngẫm, nhưng hiến chính mình làm của ăn. Cơn đói sâu nhất của con người không thể được nuôi bằng một ý tưởng về Thiên Chúa, nhưng bằng chính Thiên Chúa. Vì thế, Thánh Thể không phải là một ý tưởng để suy nghĩ, nhưng là một Đấng để đón nhận; không phải một kỷ niệm để nhớ lại, nhưng là một sự sống để hiệp thông. “Con người có một khoảng trống hình Thiên Chúa trong lòng mình!” – Blaise Pascal.
Vậy mà con người đói không chỉ vì thiếu của ăn, nhưng vì còn thiếu một nơi để thuộc về. Bởi đó, không dừng lại ở việc cho ăn, Chúa Giêsu nói: “Ai ăn thịt và uống máu tôi thì ở lại trong tôi và tôi ở lại trong người ấy”. Gioan gọi đó là menein – “ở lại”. Thánh Thể không chỉ lấp đầy một cơn đói – ‘người no vẫn đói’ – nhưng còn đưa con người vào một mái nhà. Điều làm lòng người no thoả không chỉ là có thêm một điều gì đó, nhưng là thuộc về một Ai đó.
Bài đọc Đệ Nhị Luật nhắc đến manna trong sa mạc. Đó là lương thực cho một chặng đường; Thánh Thể là lương thực cho cả cuộc đời. Manna giữ dân Chúa khỏi chết; Thánh Thể cho con người được sống nhờ Chúa Kitô. Vì thế, theo Phaolô, cùng chia sẻ một tấm bánh, chúng ta trở nên một thân thể trong Chúa Kitô – bài đọc hai. Điều Thánh Thể xây dựng không chỉ là những tâm hồn đạo đức, nhưng là một dân mới, Hội Thánh – Giêrusalem mới. Và dân ấy không ngừng cất tiếng: “Giêrusalem hỡi, nào tôn vinh Chúa!” – Thánh Vịnh đáp ca.
Anh Chị em,
Đức Kitô không chỉ là Đấng đáp lại cơn đói của con người; Ngài còn mặc khải cơn khát của Thiên Chúa. Nếu con người đói Thiên Chúa, thì Thiên Chúa cũng “đói” con người: Ngài muốn hiệp thông, muốn ở lại, muốn nên một với họ. Trên thập giá, Ngài kêu lên: “Tôi khát!”. Thánh Thể không phải đài tưởng niệm vô tri, mà là nhịp đập tình yêu đang tuôn chảy. Thánh Thể không chỉ là bí tích của lương thực, nhưng còn là bí tích của một tình yêu luôn tìm kiếm và tự hiến. Yêu thương không chỉ là cúi xuống ban ơn, mà là hoà quyện và tan chảy vào nhau.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, con vẫn đói giữa bao điều tưởng đủ. Xin cho con biết ở lại trong Chúa và Chúa ở lại trong con; vì chỉ một mình Ngài mới làm con no thoả!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
**************************************
LỜI CHÚA CHÚA NHẬT MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ, NĂM A
Thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 6,51-58
51 Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Do-thái rằng : “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống.”
52 Người Do-thái liền tranh luận sôi nổi với nhau. Họ nói : “Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ta được ?” 53 Đức Giê-su nói với họ : “Thật, tôi bảo thật các ông : nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các ông không có sự sống nơi mình. 54 Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết, 55 vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống. 56 Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy. 57 Như Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ tôi mà được sống như vậy. 58 Đây là bánh từ trời xuống, không phải như bánh tổ tiên các ông đã ăn, và họ đã chết. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời.”

