Thiếu Nữ Được Ơn Chữa Lành Tại Medjugorje

: Thiếu Nữ Được Ơn Chữa Lành Tại Medjugorje
Thứ Sáu, Ngày 16 tháng 12-2011 nguồn: memaria.org
Nguồn: Spiritdaily.com(Hình cô Silvia Busi, người được ơn chữa lành tại Medjugorje năm 2005)

Cô Silvia Busi người Ý bị bịnh lúc 16 tuổi và phải ngồi xe lăn vì đôi chân của cô không bước đi được. Nhưng 9 tháng sau, cô bỗng dưng hết bịnh vì cô tham dự một buổi Đức Mẹ Maria hiện ra với thị nhân Medjugorje là anh Ivan Dragicevic.

Lúc này cô Silvia được 23 tuổi, và cô tuyên bố:

“Món quà đức tin là hồng ân lớn lao nhất mà tôi nhận được.”

Từ tháng 10 năm 2004 thì cô Silvia, một học sinh ở Padua, nước Ý bắt đầu đau bịnh, nhưng đến tháng 6 năm 2005 thì cô đi hành hương và tại đỉnh đồi Hiện Ra ở Medjugorje lúc cô đang tham dự một buổi Đức Mẹ Maria hiện ra với anh Ivan thì cô bỗng dưng đứng lên và bước đi.

“Đầu tháng 10 năm 2004, tôi là một cô gái bình thường đến trường, có bạn bè, đi nhảy đầm và bơi lội. Bỗng dưng chỉ trong vài ngày, tôi bị đau và bỗng thầy mình phải ngồi xe lăn. Gia đình tôi và tôi đã trải qua những giây phút đau đớn nhất. Những tháng sau đó, tôi sụt cân, và bị bịnh kinh phong, đến nỗi tôi đau khổ và xuống tinh thần nhiều.“

“Mẹ tôi cảm thấy cần đến với Chúa để xin Chúa chữa lành cho tôi. Mẹ tôi là sức mạnh của tôi. Trong 9 tháng tôi ngồi xe lăn, mẹ tôi gia nhập một nhóm cầu nguyện làm giờ đền tạ Đức Mẹ Maria. Nhóm quy tụ mọi người vào mỗi ngày thứ sáu để đọc chuỗi kinh Mân Côi, tham dự thánh lễ và chầu Thánh Thể. Cha mẹ tôi đều tham dự nhóm và cả tôi nữa vì tôi không thể ở nhà một mình được.”

“Vào tháng 5 là tháng Hoa của Đức Mẹ Maria nên mẹ tôi quyết định phải tham dự nhóm để cầu nguyện và dự thánh lễ hàng ngày chứ không là hàng tuần. Lúc đầu tôi cảm thấy khó khăn nhưng rồi tôi cần tham dự nhóm để cảm thấy bình an.“

“Chúng tôi quyết định đi hành hương Medjugorje cũng đột ngột như căn bịnh của tôi và sự chữa lành Chúa ban cho tôi. Vào ngày 20 tháng 6, người y tá bảo tôi rằng bà ấy cùng với mẹ tôi đi hành hương Medjugorje. Tôi hỏi xem liệu tôi có được đi chung với họ không. Thế là 3 ngày sau, chúng tôi cùng ngồi xe bus đi Medjugorje, có cả ba tôi đi theo nữa. Chúng tôi đến nơi vào ngày 24 tháng 6, đó là ngày lễ kính Thánh Gioan Tiền Hô, và cũng là ngày kỷ niệm Đức Mẹ Maria hiện ra ở Medjugorje. “

“Khi tôi biết rằng thị nhân Ivan Dragicvevic có một buổi hiện ra với Đức Mẹ Maria và anh ta cho mọi người tham dự chung vào buổi tối thì tôi quyết định đi đến đó dù biết là xe lăn không thể đưa tôi lên đồi Hiện Ra được. Tuy nhiên, người ta đã khiêng tôi lên đỉnh đồi lúc 8 giờ tối, tức là trước khi Đức Mẹ Maria hiện ra khoảng 2 tiếng đồng hồ.“

“Tại đỉnh đồi ấy, tôi bước đi vào đêm 24 tháng 6 năm 2005. Sau hai tiếng đồng hồ cầu nguyện, tôi được người trưởng nhóm bảo tôi hãy xin ơn Đức Mẹ Maria vì Mẹ sẽ từ Thiên Đàng xuống trần gian để lắng nghe lời cầu nguyện của mọi người hiện diện. Lúc ấy tôi xin Đức Mẹ Maria hãy cho tôi thêm sức mạnh để bình an chấp nhận thử thách của một cuộc sống trên xe lăn vì tôi chỉ mới có 16, 17 tuổi mà thôi và tương lai thì quá dài, thật là đáng sợ.”

“Trong khi Đức Mẹ Maria hiện ra với anh Ivan thì tôi thấy một luồng ánh sáng ở bên trái, màu trắng sáng láng và một tiếng động lớn. Khi nhìn thấy vậy, tôi sợ quá nên cúi đầu xuống, không dám nhìn lên. Tuy vậy, trong suốt buổi hiện ra, tôi vẫn thấy luồng ánh sáng qua kẽ mắt của mình.”

Sau buổi hiện ra những người khiêng Silvia không còn thấy cô ấy nữa vì cô ngã xuống trên đống đá của ngọn đồi. Tuy nhiên Silvia không cảm thấy đau mà cô lại được chữa lành.

“Tôi nhớ lại giống như mình nằm trên tấm nệm mềm chứ không phải trên những tảng đá nhọn và sắc. Tôi cũng nhớ rằng có một giọng êm ái nói với tôi và làm cho tôi cảm thấy bình an. Vài phút trôi đi, tôi mở mắt và thấy ba tôi đang khóc, nhưng đó là lần đầu sau 9 tháng, tôi thấy đôi chân mình nhúc nhích được. Tôi nói với ba tôi rằng:

“Ba ơi, con được chữa lành rồi, con có thể đi lại được rồi!”

“Rồi tôi thấy có một bàn tay đưa ra và tôi nắm lấy. Tôi bật khóc vì không thể tưởng tượng được sự chữa lành cao cả ấy. Tôi bắt đầu bước đi, đôi chân tôi teo lại nhưng tôi không té vì tôi biết rằng hình như có một sợi dây vô hình giữ tôi lại ở đàng sau.”

“Sáng hôm sau, khoảng chừng 5 giờ sáng, tôi leo lên núi Krizevac để cầu nguyện và đi đàng thánh giá chung với nhóm của tôi. Khi tôi từ Medjugorje trở về thì tôi vẫn còn bị kinh phong, tôi phải cần đi hành hương Medjugorje lần nữa để được chữa lành hoàn toàn.”

“Tôi tiếp tục bị kinh phong. Mới đầu tôi mắc cở nên không chịu làm chứng về ơn chữa lành Chúa ban cho tôi, và tôi bị kinh phong nhiều lần trong một ngày. Rồi linh mục Ljubo Kurtovic từ Medjugorje đến Turin để gặp gỡ nhóm cầu nguyện và ngài bảo tôi rằng:

“Con cần phải cảm tạ và vinh danh Thiên Chúa về những hồng ân mà Chúa đã ban cho con!”

Khi ở Medjugorje thì vị linh mục Dòng Phanxico tên là cha Ljubo Kurtovic thường hay liên lạc với dân làng và khách hành hương. Vì thế cô Silvia Busi xem cha Ljubo là một máng thông ơn cho việc chữa lành hoàn toàn của cô. Cô lần chuỗi kinh Mân Côi và làm chứng như sau:

“Trước khi từ giã thì cha Ljubo cầu nguyện và chúc lành cho tôi. Mấy ngày sau, tất cả bịnh kinh phong biến mất. Sau một năm, tôi không cần phải uống thuốc nữa. Cảm tạ Chúa tôi đã được chữa lành toàn bộ.”

Dù cho cô Silvia Busi được Chúa chữa lành thể xác hoàn toàn nhưng cô cho rằng ơn lành lớn nhất là sự chữa lành phần hồn:

“Món quà lớn nhất mà Thiên Chúa ban cho tôi và cho gia đình tôi là tái khám phá ra hồng ân của Thiên Chúa, đức tin và hoán cải. Con đường rất dài và chúng tôi mới bắt đầu và sẽ tiếp tục đi trong suốt cuộc đời. Những sự khó khăn còn đó nhưng với quyền năng của đức tin và lời cầu nguyện, chúng tôi có thể lướt qua và đối diện với những khó khăn ấy.”

Với ơn hoán cải này, hình như Chúa đã thắp sáng một ngọn lửa trong tôi. Nhưng lửa cần được bắt đầu với củi, nên đức tin cần được nuôi dưỡng bởi lời cầu nguyện, bằng cách tham dự thánh lễ, chầu Chúa Giêsu Thánh Thể, lần chuỗi kinh Mân Côi, đọc Thánh Kinh, ăn chay, và xưng tội thường xuyên ít nhất mỗi tháng một lần. Với những việc sùng kính ấy, ngọn lửa sẽ không tắt và dù cho có gió cũng không sao.“

Đối với tôi, được chữa lành hồn xác thật sự là điều quan trọng và đẹp đẽ nhất trong cuộc sống. Tôi cầu nguyện với trọn trái tim và mỗi ngày tôi cảm nghiệm thêm rằng:

“Tình yêu của Thiên Chúa và Đức Mẹ Maria cành cho tất cả chúng ta thật là bao la và không giới hạn.”

Kim Hà
16/12/2011

This entry was posted in LỜI CHỨNG. Bookmark the permalink.

Comments are closed.