Sinh viên Việt Nam biểu tình chống Trung Quốc ở Philippines

Sinh viên Việt Nam biểu tình chống Trung Quốc ở Philippines

Hội Sinh viên Philippines và Việt Nam tổ chức biểu tình chống Trung Quốc trước lãnh sự quán Trung Quốc ở Makati, ngày 19/2/2016.

Hội Sinh viên Philippines và Việt Nam tổ chức biểu tình chống Trung Quốc trước lãnh sự quán Trung Quốc ở Makati, ngày 19/2/2016.

VOA Tiếng Việt

25.02.2016

Khoảng 100 người biểu tình Philippines, trong đó có nhiều sinh viên Việt Nam, hôm nay đã tuần hành bên ngoài lãnh sự quán Trung Quốc ở Makati, trung tâm tài chính của Philippines, để yêu cầu Bắc Kinh rút khỏi quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa ở biển Đông.

Tin cho hay, cuộc biểu tình này do Hội Sinh viên Việt Nam ở Philippines và một tổ chức ở địa phương có tên gọi Phong trào và liên minh chống xâm lược của Trung Quốc phối hợp tổ chức.

Những người tham gia biểu tình cũng lên tiếng kêu gọi người dân Philippines và Việt Nam cùng chung tay chống lại điều họ gọi là việc quân sự hóa của Trung Quốc ở vùng biển tranh chấp.

Luật sư Trịnh Hữu Long, hiện sinh sống và làm việc ở Philippines, cho VOA Việt Ngữ biết rằng đây không phải là lần đầu tiên nhiều người Việt xuống đường phố của nước bạn để phản đối các hành động của Trung Quốc ở biển Đông. Ông Long nói:

“Một vài cuộc biểu tình trước đây cũng có người dân Việt Nam tham gia, rồi lần này cũng có nhiều người Việt Nam tham gia. Điều đó chứng tỏ rằng bà con cũng rất quan tâm tới vấn đề biển đảo. Và khi có cơ hội bày tỏ điều đó thì họ cũng hưởng ứng, nhất là ở Philippines thì việc biểu tình đó là chuyện bình thường và không bị cấm đoán như ở Việt Nam. Bà con ở bên này thoải mái trong việc đi biểu tình hơn là ở Việt Nam.”

Một vài cuộc biểu tình trước đây cũng có người dân Việt Nam tham gia, rồi lần này cũng có nhiều người Việt Nam tham gia. Điều đó chứng tỏ rằng bà con cũng rất quan tâm tới vấn đề biển đảo. Và khi có cơ hội bày tỏ điều đó thì họ cũng hưởng ứng, nhất là ở Philippines thì việc biểu tình đó là chuyện bình thường và không bị cấm đoán như ở Việt Nam.

Luật sư Trịnh Hữu Long ở Philippines nói.

Nhà hoạt động xã hội này nói thêm rằng chính Trung Quốc đã “tạo ra một tình huống đẩy các nước khác trở thành đồng minh tự nhiên của nhau”.

Trong khi đó, hãng tin CNN trích lời một sinh viên Việt Nam tham gia cuộc biểu tình nói rằng cô và gia đình “cảm thấy như là đất đai của họ đã bị cướp đoạt”.

Tổ chức “Phong trào và liên minh chống xâm lược của Trung Quốc” do cựu dân biểu Roilo Golez lãnh đạo.

Ông Golez từng kêu gọi người Việt cùng tham gia một chiến dịch tẩy chay hàng may mặc của Trung Quốc do ông khởi xướng ở Philippines để đáp lại sự ủng hộ của Manila đối với Việt Nam thời gian qua.

Ông từng nói với VOA Việt Ngữ: “Chúng tôi kêu gọi người Việt cùng sát cánh với chúng tôi. Chúng ta cần phải giúp đỡ lẫn nhau vì cùng có chung đối thủ là Trung Quốc”.

Trên bình diện chính phủ, Hà Nội và Manila vừa qua đã gia tăng hợp tác song phương, trong khi Trung Quốc gia tăng hoạt động lấn biển, xây đảo nhân tạo và quân sự hóa biển Đông.

Truy đuổi làm chết người, công an lột đồ bỏ trốn

Truy đuổi làm chết người, công an lột đồ bỏ trốn
Nguoi-viet.com

HƯNG YÊN (NV) – Sau khi truy đuổi làm người dân gây tai nạn giao thông rồi cùng dân đưa các nạn nhân đi cấp cứu. Thấy một người bị chết, hai cảnh sát giao thông đã tháo bảng tên, cởi y phục bỏ trốn.

Nơi ông Duyệt bị CSGT rượt đuổi rồi chết. (Hình: Tiền Phong)

Nói với truyền thông Việt Nam, ông Phạm Văn Đình, trưởng công an huyện Phù Cừ, xác nhận, liên quan đến vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng xảy ra vào chiều ngày 24 tháng 2, 2016 tại huyện này đã khiến một người chết và một người bị thương nặng.

Theo báo Tiền Phong, vào chiều cùng ngày ông Nguyễn Năng Nên, trú xã Đức Thắng, huyện Tiên Lữ chạy xe gắn máy chưa có biển số chở anh Lê Văn Duyệt (20 tuổi) ở cùng thôn đi xin việc.

Khi cả 2 chạy đến xã Đoàn Đào, huyện Phù Cừ thì bị cảnh sát giao thông (CSGT) ra hiệu dừng xe để kiểm tra giấy tờ, song ông Nên không dừng lại mà chạy tiếp. Liền sau đó, hai CSGT đuổi theo.

Hoảng sợ, ông Nên tăng ga bỏ chạy đến thôn Đông Cáp, xã Đoàn Đào thì tông mạnh vào xe máy chạy ngược chiều của một người chưa rõ danh, khiến cả 3 bất tỉnh. Sau khi tai nạn xảy ra, người dân đã đưa các nạn nhân đi cấp cứu. Tuy nhiên, do bị thương quá nặng, anh Duyệt đã chết.

Tin cho biết, theo người dân phản ảnh sau khi buộc phải cùng người dân đưa các nạn nhân vào bệnh viện, 2 CSGT truy đuổi xe ông Nên thấy có người chết đã tháo bảng tên, cởi áo bỏ lại bệnh viện trốn về.

Nói với phóng viên Tiền Phong về thông tin dư luận cho rằng do CSGT truy đuổi người vi phạm đã làm 1 người chết, 2 bị thương nặng, ông Đình nói: “Đây chỉ chỉ là nghi vấn. Hiện công an tỉnh đã lập đoàn điều tra, xác minh, làm rõ và sẽ có câu trả lời với báo chí sau.” (Tr.N)

 

Donald Trump muốn chọn ông phó là người trong giới chính trị

Donald Trump muốn chọn ông phó là người trong giới chính trị
Nguoi-viet.com
WASHINGTON, DC (NV) – Lạc quan với chiến thắng tối Thứ Ba ở Nevada và vững tin sẽ trở thành ứng cử viên tổng thống, ông Donald Trump tuyên bố sẽ chọn ứng cử viên phó tổng thống là một người trong giới chính trị.

Ông Donald Trump trong giây phút chiến thắng tại Nevada. (Hình: Ethan Miller/Getty Images)

Theo CNN, ông Trump nói như vậy trong một buổi đối đáp với công chúng hôm Thứ Tư tại Regent University, trường đại học tư thục Thiên Chúa Giáo ở Virginia Beach, Virginia.

Kết quả đầy đủ cuộc bầu cử tại Nevada theo hình thức “caucus” của đảng Cộng Hòa cho thấy tỉ lệ phiếu/và số đại biểu (tính theo tỉ lệ phiếu) như sau: Donald Trump: 45.9%/14 đại biểu; Marco Rubio: 23.9%/7; Ted Cruz: 21.4%/6; Ben Carson: 4.8%/1; John Kasich: 3.6% /1.

Cách chia đại biểu này khác với thể thức bên đảng Dân Chủ ở chỗ ứng cử viên Dân Chủ nào chỉ chiếm tỉ lệ phiếu dưới 15% thì không được có đại biểu.

Như vậy, qua bốn cuộc bầu cử ở vòng sơ bộ, con số đại biểu mà năm ứng cử viên Cộng Hòa đã có cho đến nay là: Trump 81, Rubio 17, Cruz 17, Kasich 6, Carson 4. Những con số này còn rất xa số cần thiết tối thiểu là 1,237 để được đại hội đảng Cộng Hòa tấn phong làm ứng cử viên chính thức cho kỳ tổng tuyển cử vào ngày 8 Tháng Mười Một.

Tuy nhiên, nếu duy trì được mức độ này thì ông Trump sẽ trở thành ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng Hòa, dù từ ban đầu chưa bao giờ đảng này muốn và mường tượng đến tình huống ấy.

Cuộc tranh cử vòng sơ bộ còn dài và tất nhiên trong khi tranh cử, các đối thủ có thể nói bất cứ điều gì để tấn công đối thủ. Thượng Nghị Sĩ Marco Rubio của Florida, người đang ở vị trí số 2 và có nhiều điều kiện thuận lợi vì được thừa hưởng “di sản” tranh cử – bao gồm sự ủng hộ của đảng và giới ủng hộ tiền bạc – hôm Thứ Tư mạnh mẽ phát biểu: “Trump chỉ là hội chứng, Rubio là liều thuốc trị liệu.”

Một cách khách quan, đối với trường hợp ông Trump, có ba kịch bản có thể xảy ra:

Một là để cho tình hình tiếp diễn như nguyên trạng, gần như chắc chắn ông Trump sẽ thắng và đảng Cộng Hòa cuối cùng phải chấp nhận ông.

Thứ hai, ít nhất ba trong số ứng cử viên còn lại – Rubio, Cruz, Kasich – đồng ý chỉ để cho một người tiếp tục chiến đấu. Nếu vậy, ông Trump sẽ gặp nhiều khó khăn tương lai trong cuộc đối đầu tay đôi và chưa thể biết chắc kết cục. Ở đây không đề cập tới ông Ben Carson, vị bác sĩ thần kinh này đã khẳng quyết không rút lui, và cũng không thể thắng ông Trump.

Thứ ba là đảng Cộng Hòa sử dụng khả năng và những vận dụng chính trị khác để ảnh hưởng vào cuộc bầu cử.

Kịch bản thứ ba này khó xảy ra và không chắc có kết quả. Một trong những phương cách có vẻ đơn giản nhất là dựa vào siêu đại biểu, tên gọi không chính thức của “unpledge delegate,” đại biểu không cam kết sẽ ủng hộ ai. Những đại biểu này không do kết quả của bầu cử sơ bộ mà ra, họ được đảng chỉ định hoặc đương nhiên là đại biểu theo quy luật.

Siêu đại biểu chiếm khoảng 20% tổng số đại biểu. Theo ông Karl Rove, một chiến lược gia kỳ cựu đã từng giúp ông George W. Bush thắng trong hai kỳ bầu cử, thì Cộng Hòa có ít nhất 210 siêu đại biểu. Nhưng ông Sean Spicer, phát ngôn viên Ủy Ban Trung Ương Đảng Cộng Hòa, nói rằng chỉ có 168 chứ không phải 210 nghĩa là khoảng 7%.

Hơn nữa, luật lệ của đại hội buộc những thành viên này phải phản ánh đúng kết quả bầu cử sơ bộ của tiểu bang mình chứ không phải được biểu quyết tùy tiện. Tranh cãi có thể có, nhưng thực tế bằng cách gì đi nữa, không chính trị gia chuyên nghiệp nào muốn tham gia vào việc lật đổ người đã được đa số cử tri ủng hộ, nghĩa là đảo ngược thể thức dân chủ.

Do đó kịch bản đảng Cộng Hòa tìm cách can thiệp để thay đổi kết quả là khó có thể thành hiện thực.

Kịch bản thứ hai cũng không hứa hẹn kết quả chắc chắn. Cho rằng có hai thành phần cử tri: bỏ phiếu cho ông Trump và không bỏ phiếu cho ông, thì hiện nay, tổng cộng tỉ lệ phiếu của ba người, Rubio, Cruz, và Kasich, dồn lại cũng chỉ ngang ngửa với ông Trump, không bảo đảm thắng. Vả lại, cả ông Rubio và ông Cruz đều có quyết tâm thắng, cả hai đều không vượt lên được vì chia phiếu của nhau, trông đợi một trong hai chịu lui bước chưa phải là chuyện dễ.

Thật ra, còn một kịch bản thứ tư nếu ông Donald Trump giữ lời hứa ban đầu, rằng nếu không trở thành ứng cử viên của đảng Cộng Hòa, ông sẽ tranh cử với tư cách độc lập.

Nhưng cuộc tranh cử còn dài, có nhiều yếu tố khác chưa kể những bất ngờ khó biết trước. Cá nhân mỗi cử tri, ngay cả cử tri Cộng Hòa, đều chỉ chiếm một vai trò rất nhỏ và là người đứng ngoài, không ai có thể nào dự đoán chính xác ngay từ bây giờ. Thực tế duy nhất là quan sát và chờ đợi nếu không muốn tìm sự hào hứng bằng bàn luận.

Cũng liên quan đến bầu cử, hôm Thứ Tư, ông Ted Cruz có được một sự ủng hộ rất quan trọng của Thống Đốc Greg Abbott của tiểu bang Texas.

Trong khi đó, bên phía đảng Dân Chủ, bà Hillary Clinton được Thượng Nghị Sĩ Harry Reid (Dân Chủ-Nevada), lãnh tụ khối thiểu số Thượng Viện Hoa Kỳ, chính thức ủng hộ. (HC)

Hãy trả lời đi!

Hãy trả lời đi!

 Phạm Lê Vương Các

clip_image001

Đây là Tuấn.

Tuấn tên đầy đủ là Nguyễn Mai Trung Tuấn, chuẩn bị đón sinh nhật lần thứ 16 của mình vào ngày 31/3 tới trong nhà tù tỉnh Long An.

Tuấn có một tuổi thơ đầy bất hạnh và bi hùng.

Năm lên 10 tuổi, Tuấn đã phải sống một cuộc sống bất an với một tương lai vô định đã được dự báo trước khi chủ tịch UBND huyện Thạnh Hóa, tỉnh Long An ra quyết định thu hồi nơi ở của gia đình Tuấn.

13 tuổi Tuấn đã phải mang biểu ngữ đi lang thang tố cáo cường quyền địa phương thu hồi đất đai bồi thường không thỏa đáng.

14 tuổi Tuấn cầm loa nói dõng dạc nói bằng tiếng Anh lẫn tiếng Việt trước ngôi chợ đông người qua lại: “Human Rights for Vietnam. Nhân quyền cho Việt Nam”.

15 tuổi Tuấn cùng gia đình lập bàn thờ trước nhà, đeo khăn tang và cầm vũ khí sẵn sàng chống trả trong tuyệt vọng để bảo vệ nơi ở của gia đình.

Rồi một ngày,

Lực lượng cưỡng chế gần 300 người hùng hậu kéo đến, Tuấn dùng nạn bắn bi, bắn từ xa uy hiếp,

Khi lực lượng cưỡng chế tiến gần hơn Tuấn dùng chai thủy tinh chứa xăng ném ra cảnh báo.

Khi lực lượng cưỡng chế vẫn quyết tâm xông vào, Tuấn sử dụng acid (của cha Tuấn hành nghề sửa xe máy, mua về trước đó một năm dùng để sạc bình ắc quy) tạt vào những người đã xông vào nhà mình.

Trưởng công an xã lãnh trọn ca acid này, bị thương tật ở lưng 35% theo cáo trạng mô tả.

Tuấn cùng những thành viên trong gia đình tham gia phản kháng bị bắt giữ ngay lúc đó, nhưng Tuấn được thả sau hai ngày bị giam giữ.

Tôi đã liên hệ với Tuấn và nói rằng:

“Nếu như em chọn sự im lặng. Tập trung học hành thì tụi nó có thể tha cho em. Còn em chọn con đường tiếp tục đấu tranh thì tụi nó sẽ bắt em lại đó”.

Tuấn cho biết: “Em đã nghỉ học trước đó rồi. Một tuần trước khi xảy ra vụ cưỡng chế em không dám đi học. Em sợ nhân lúc em đi học, tụi nó sẽ xông vào cưỡng chế”.

Tôi vẫn khuyên Tuấn hãy đi học lại vì tương lai và vì an toàn của chính em vào lúc này, thì Tuấn cho biết: “Em không sợ! Gia đình em như vậy em không còn tâm trí để đi học nữa. Em sẽ nghỉ học để đi tìm cách cứu cha mẹ em”.

Và Tuấn hành động,

Tuấn đi tìm luật sư bào chữa cho cha mẹ mình,

Tuấn tố cáo hành vi sai trái của chính quyền trên truyền thông,

Tuấn bây giờ không còn đòi nhà đòi đất, mà đòi nhân quyền, đòi những quyền căn cản của con người trong đó có quyền bất khả xâm phạm vào nơi ở và cần được bảo hộ trước sự tước đoạt tùy tiện.

Tuấn bị bắt lại khoảng hai tháng sau đó bằng một lệnh truy nã.

Buồn cười là lệnh truy nã không được công khai để quần chúng nhân dân biết, mà lại đóng dấu mật.

Bản giám định pháp y của Trung tâm giám định pháp y tỉnh Long An (một cơ quan không độc lập với chính quyền) kết luận thương tích 35% cho Trưởng công an xã, để đủ để truy tố Tuấn cũng được đóng dấu mật.

Chính quyền Thạnh Hóa đem Tuấn ra tòa xử sơ thẩm vào ngày 24/11/2015.

Khi xét xử,

Tuấn bình thản,

Và bình tĩnh,

Nói năng lưu loát,

Thái độ này đã thể hiện Tuấn không còn là một đứa trẻ nữa, mà như một chiến binh được tôi luyện qua một trận đánh lớn, và như một chiến sỹ đấu tranh kiên cường thật sự.

Luật sư Mieng bào chữa, viện dẫn Công ước Quyền trẻ em của Liên Hiệp Quốc mà Việt Nam đã gia nhập năm 1991 để bảo vệ Tuấn, nhưng vị Công tố đã phản bác rằng “luật sư đưa ra cái công ước quốc tế gì đó tước quyền trẻ em là không hợp lý”, cho thấy có lẽ đây là lần đầu tiên vị ấy nghe đến Công ước này trong sự nghiệp làm công tố của mình.

Tuấn bị kết án 4,6 năm tù.

Trước đó 11 thành viên gia đình và bạn bè của gia đình Tuấn bị kết án tổng cộng 33 năm tù trong vụ phản kháng này.

Tuấn nhỏ tuổi nhất, nhỏ con nhất nhưng lĩnh án nặng nhất.

Bức xúc trước một quy trình đưa Tuấn vào tù, ông Dũng Hoàng gọi điện chất vấn một trong hai người đã ký vào biên bản giám định pháp y về thương tật do Tuấn gây ra là 35% để dẫn đến việc truy tố Tuấn, thì bà bác sỹ này đã trả lời là “không biết”.

Thương cảm trước hoàn cảnh và nhận ra những sai sót trong việc kết án Tuấn, 9 luật sư cùng tham gia bào chữa miễn phí cho Tuấn ở phiên tòa phúc thẩm – một việc chưa từng có về số lượng luật sư tham gia bào chữa cho một người ở Việt Nam.

Tòa phúc thẩm Long An diễn ra vào ngày 1/2/2016 tiếp tục mắc sai sót cơ bản khi đem Tuấn ra xét xử lưu động là trái nguyên tắc luật định khi xét xử trẻ em.

Phiên tòa phúc phẩm đã hủy khi xét xử được vài tiếng vì sự phản ứng của các luật sư.

Sau đó, ngày xét xử lại được ấn định vào ngày 2/3 tới.

Cho đến lúc này Hội Bảo vệ quyền trẻ em (thuộc Bộ LĐTBXH) vẫn “im hơi lặng tiếng”, và không cử người tham gia, theo dõi phiên tòa đối với một vụ án kinh điển và được dư luận quan tâm như trường hợp của Tuấn.

Từ một đứa trẻ được thầy cô đánh giá là học khá, ngoan ngoãn, lễ phép trên ghế nhà trường đã phải bỏ học, về nhà cầm vũ khí bảo vệ nhà cửa đất đai và sau đó phải bị tù đày, lỗi tại ai?

Chính quyền được lập ra là để bảo vệ an toàn và phục vụ hạnh phúc cho người dân hay là để đưa đẩy một người dân vào thế khốn cùng, để buộc một trẻ em như Tuấn phải nổi dậy cầm vũ khí chống lại áp bức?

Thế hệ này cần trả lời cho Tuấn. Trước tiên là chính quyền huyện Thạnh Hóa tỉnh Long An.

Hãy trả lời đi!

Nguồn: FB Phạm Lê Vương Các

Bao giờ mới hết ‘tháng ăn chơi’

Bao giờ mới hết ‘tháng ăn chơi’

VOA

Cao Huy Huân

24.02.2016

Một phụ nữ đang xem đèn lồng trang trí ngày Tết ở phố cổ Hà Nội, Việt Nam, ngày 6/2/2016.

Một phụ nữ đang xem đèn lồng trang trí ngày Tết ở phố cổ Hà Nội, Việt Nam, ngày 6/2/2016.

Dù đã có nhiều cảnh báo trước, nhưng lễ khai ấn Đền Trần vẫn trở thành một ngày đen tối của một sự kiện mà người dân cho rằng là chốn linh thiêng. Lúc 23h30 ngày 21-2, lễ khai ấn Đền Trần (Nam Định) kết thúc, người dân được phép vào lễ. Bất chấp sự có mặt của lực lượng an ninh canh giữ, nhiều người cố tình lao vào cướp hoa, lộc cúng ở ban thờ trước sân điện Thiên Trường. Xem mà thấy ngán ngẫm khôn cùng.

Hết thuốc chữa?

Năm ngoái, còn nhớ lễ khai ấn Đền Trần cũng trở thành thảm họa “cướp giật hợp pháp” mà bất kỳ ai, cả người nước ngoài lẫn người Việt, nhìn vào là ngán ngẫm. Không chỉ riêng lễ khai ấn mà nhiều người bạn nước ngoài của tôi cho là “lạ lùng” khi xem những bộ ảnh qua mạng, rất nhiều lễ hội khác tại Việt Nam vẫn diễn ra rải rác trong những ngày xuân đến Tết về. Có một người bạn từ Mỹ sang chơi đúng vào những ngày chuẩn bị đón Tết tâm sự trên mạng xã hội rằng nhìn người Việt chuẩn bị tết tinh tươm, chu đáo, ấm cúng và đăc sắc thấy rất thú vị và thích thú.

Nhìn những tấm ảnh về gói bánh chưng, những chiếc áo dài thướt tha đến chùa, cùng những nhánh hoa đào, hoa cúc, hoa hồng… người ta mới cảm nhận được ý nghĩa của lễ hội mà người Việt gọi là Tết. Nhưng những bức ảnh khi diễn ra các lễ hội không khỏi khiến người xem hốt hoảng và đau lòng. Rác bị vứt bừa bãi khắp mọi nơi, cây cối bị đạp nát không thương tiếc, quán nhậu mở cửa thâu đêm với những âm thanh quen thuộc nhưng ám ảnh, những trận đua xe trên các tuyến đường lớn và rộng vốn nhằm mục đích phục vụ cho công cuộc hiện đại hóa đất nước, những sòng bạc tự phát mở suốt ngày đêm, và hàng ngàn thứ khác đáng than phiền.

Kinh hoàng nhất là những lễ hội mang tính tín ngưỡng. Tiền mệnh giá nhỏ, tiền lẻ được rải khắp các tuyến đường đến các chùa, suốt mọi ngỏ ngách, thậm chí trên đầu, cổ, tay, mũi,…của các tượng Phật thánh, thần linh… Nghĩ cũng lạ, người Việt đi làm vất vả thu gom từng đồng tiền lẻ; ra chợ mua con cá, bó rau vốn đã rẻ rề mà vẫn cố gắng mặc cả một vài nghìn đồng để có thể mua về những món hàng với giá hạ nhất. Thế nhưng tiền cúng thần linh, dù chẳng có thần nào dùng tiền trần thế, thì họ không hề biết tiếc, thậm chí còn tỏ ra hào phóng.

Đó là chưa kể, họ sẵn sàng đến chùa cầu bình an, hạnh phúc, với mọi lời hứa làm việc thiện, không hại người, để hưởng phước lành… nhưng cũng không ngại động tay động chân với nhau, lấn ép nhau, thậm chí đánh nhau để có thể mang về những món đồ tín ngưỡng. Nhìn lễ khai ấn Đền Trần sẽ hiểu ra điều bất cập này. Lễ dâng hương, rước kiệu ngọc và khai ấn do chính quyền Nam Định chủ trì, diễn ra tại Đền Thiên Trường, thu hút hàng chục nghìn người dân dự.

Dù là lễ hội dân gian nhưng chính quyền cũng can thiệp mạnh để mong đảm bảo an toàn. Địa điểm diễn ra chương trình được lực lượng chức năng ngăn lại để tránh dân xâm nhập từ phía bên ngoài. Nhiều người đề nghị Ban tổ chức nên đặt một màn hình ngoài cổng để người dân được xem đầy đủ nghi lễ khai ấn. Một người dân nói trên báo rằng lễ khai ấn để giáo dục con cháu biết về truyền thống cha ông, hào khí nhà Trần mà người dân không được xem đầy đủ thì có ý nghĩa gì. Không biết có phải vì cái “hào khí” đó hay không mà ngay cả khi lực lượng an ninh canh giữ, nhiều người cố tình lao vào cướp hoa, lộc cúng ở ban thờ trước sân Đền Thiên Trường, tạo thành một khung cảnh hỗn loạn chưa từng thấy. Đã vậy rất nhiều người chen chúc vào sâu trong bàn thờ, mặc sức chen lấn, xô đẩy dữ dội rồi còn la ó, chửi rủa ầm ĩ. Không biết tự hào chỗ nào khi mặc cho người khác ngất xỉu vì bị “tấn công”, nhiều người cũng cố tiến lên để chạm kiếm, đặt tiền, mặc cho cảnh sát dồn đám đông xuống phía dưới, không cho tiếp cận bàn thờ.

Ăn chơi đến cả tháng trời

Ở Mỹ và nhiều nước khác, việc đóng mừng năm mới đối với họ nhiều lắm cũng chỉ vài ba ngày đến một tuần là hết cỡ. Những nơi thật sự nghiêm khắc thì người ta chỉ nghỉ tết khoảng 3 ngày, rồi mọi thứ trở về nhịp sống cũ. Nhóm bạn tôi “ăn tết” cũng chỉ đi chơi cùng nhau vài ngày rồi trờ lại với những ngày thánh cần lao. Họ nhập cuộc mừng năm mới bằng sâm banh, thức ăn và những câu chuyện của năm cũ, những dự tính năm mới. Nói như vậy không có nghĩa họ nghèo, mà ngay khi họ là tỷ phú, họ cũng biết cân đối chuyện đi làm và giải lao.

Thế nhưng ở Việt Nam thì khác, bất chấp tình trạng nhiều người còn nghèo, làm nông là chủ yếu, nhưng “tháng giêng là tháng ăn chơi” là điều vẫn chưa thể xóa bỏ. Thật ra bạn tôi kể ở Sài Gòn, không khí Tết đến rồi đi cũng giống như nhịp sống hội nhập của vùng đất này. Nhưng ở miền Bắc Việt Nam, đặc biệt là Hà Nội, thì quả đúng là tháng giêng là tháng ăn chơi. Mạng xã hội vẫn đều đặn hiển thị hình ảnh hết Tết cha, Tết mẹ, rồi Tết thầy, sau đó còn Tết bạn bè, bằng hữu, sếp cơ quan, đồng nghiệp,… Rồi sau đó nữa là hội, đủ thứ hội mà người ta bỏ ra cả tháng vẫn chưa đi hết được. Có người bảo rằng “mùa này đang rảnh nên làm hội”, nhưng với một đất nước tuyên bố công nghiệp hóa, hiện đại hóa thì “tháng ăn chơi” đã không còn thực tế. Ấy thế nhưng họ vẫn cứ đi lễ, dự hội, chè chén và bất chấp an toàn, hao tốn, lãng phí và thiếu lành mạnh.

Nhiều lãnh đạo đơn vị nhà nước lẫn tư nhân, đặc biệt người nước ngoài, cứ hết ngày nghỉ tết là ngao ngán nhắc nhở, yêu cầu nhân viên phải quay lại ngay với công việc, nhưng thực tế không hề dễ dàng. Nhớ bài thơ mà người Việt truyền tai nhau:

“Tháng Giêng ăn Tết ở nhà,

Tháng Hai cờ bạc, tháng Ba hội hè.

Tháng Tư đong đậu nấu chè,

Ăn tết Đoan Ngọ trở về tháng Năm.

Tháng Sáu buôn nhãn bán trâm,

Tháng Bảy ngày Rằm xá tội vong nhân.

Tháng Tám chơi đèn kéo quân,

Trở về tháng Chín chung chân buôn hồng.

Tháng Mười buôn thóc bán bông,

Tháng Mười Một, tháng Chạp nên công hoàn thành.”

Có nhiều phiên bản về bài thơ về “tháng ăn chơi” nói trên, nhưng một điểm chung là không thấy tháng nào người Việt nhắc nhở mình phải đi làm, ngừng ăn chơi lại. Có lẽ một phần vì thế mà người Việt nghèo hoài. Chẳng có ai lười biếng lao động, ăn chơi cả tháng trời mà trở nên giàu có. Nhiều người hiểu chuyện đến thăm Việt Nam vào dịp Tết, vài ba ngày thấy vui, nhưng rồi than thở “bao giờ mới hết tháng ăn chơi?”.

Chuyên gia chém gió: “Thà nghèo mà được an toàn”?

Chuyên gia chém gió: “Thà nghèo mà được an toàn”?

FB Trần Trung Đạo

24-2-201

Hoang Hai

“Đại ca chém gió” Hoàng Trung Hải. Nguồn ảnh: internet

Bí thư Thành ủy Hà Nội Hoàng Trung Hải phát biểu tại buổi làm việc với huyện Ba Vì sáng 23/2/2016: “Thà sống nghèo nhưng công bằng, yên bình còn hơn giàu mà bon chen, không an toàn”. Thiệt tình!

Nếu không có nguồn từ VNExpress với bài tường thuật kèm theo, thật khó tin lời phát biểu trên đây là của một trong những lãnh đạo cao cấp của đảng CSVN.

Phát biểu ngu ngơ, nói năng bừa bãi vốn là đặc điểm của các lãnh đạo CSVN nhưng khi đóng vai trò mặt nổi phải biết tập uốn lưỡi bảy lần. Nếu không tập được thì nên im lặng. Càng nói càng chứng tỏ lãnh đạo CS không hề đọc sách, chưa hề đi xa, chỉ biết thừa hưởng gia tài cai trị theo kiểu cha truyền con nối thời phong kiến.

Vì bản tin cho biết ông Hoàng Trung Hải “nhấn mạnh đến việc đảm bảo an ninh quốc phòng” chứ không chỉ nói về trộm cắp, rác rưới thôi nên tôi cũng nêu lên vài điểm về “an ninh quốc phòng”.

Vậy theo ông Hoàng Trung Hải, Việt Nam cần làm gì để bảo vệ Hà Nội trước xâm lăng quân sự của Trung Quốc, ngoài việc “thà sống nghèo” ?

Ông hãy kể giùm một nước, đâu cũng được, nước nào cũng được, nằm giữa hai thế lực thù địch mạnh nhất nhì thế giới mà lại nghèo khó nhưng vẫn được sống trong “công bằng, yên bình” ?

Nếu muốn “trừng phạt Việt Nam” hôm nay, Trung Quốc không cần phải xua vài trăm ngàn quân đi bằng ngựa, lừa như thời 1979 mà chỉ đặt vài giàn hỏa tiển từ bên kia biên giới bắn sang hay ngoài hạm đội bắn vô. Dĩ nhiên để trấn an dư luận thế giới chúng cũng sẽ tuyên bố “trừng phạt có giới hạn”. Đừng quên, Hà Nội chỉ cách biên giới Trung Việt phía Bắc 106 dặm hay 171 km. Một vài giờ thôi, Hà Nội đã tan nát rồi.

Hoàng Trung Hải nghĩ rằng khi đó Liên Hiệp Quốc, Mỹ, Nhật sẽ đến cứu Việt Nam hay những củ khoai lang, nồi cơm trắng của Việt Nam nghèo nàn như Hoàng Trung Hải khuyến khích đồng bào nên sống sẽ làm Tập Cận Bình chột dạ xót thương?

Không ai xót thương hay cứu giúp Việt Nam nếu Việt Nam không biết tự xót thương và cứu lấy chính mình. Mà muốn cứu mình Việt Nam trước hết phải có tự do, dân chủ và giàu mạnh.

Không chỉ ông bà Việt Nam mà hầu hết các nhà nghiên cứu quân sự thế giới cũng đều đồng ý “mạnh dùng sức yếu dùng chước”.

Nhiều quốc gia nhỏ giữ vững được nền độc lập vì họ biết dùng chước, dùng thế, dùng vị trí chiến lược của quốc gia mình để mặc cả với các nước lớn như trường hợp Thụy Sĩ trong Thế chiến Thứ hai hay Ai Cập trong xung đột Trung Đông. Một khi vị trí chiến lược mất đi, quốc gia đó không còn giá trị đổi chác và trở thành mồi tự do cho cả hai bên.

Một ví dụ khác. Trước Thế Chiến thứ nhất Áo là một quốc gia chiến lược trong đế quốc Áo Hung nhưng trước Thế chiến Thứ hai vị trí đó của Áo không còn nữa. Hitler chiếm Áo không tốn một viên đạn vì cả Anh, Pháp đều xem đó là phần thực tế của trật tự mới tại Âu Châu. Anh và Pháp cố gắng giữ Tiệp Khắc nhưng khi Hitler tiếp tục vẽ lại bản đồ Châu Âu, TT Anh Neville Chamberlain và TT Pháp Édouard Daladier đành nhịn nhục cho đến khi Hitler tấn công Ba Lan mở đầu thế chiến thứ hai.

Tập Cận Bình đang vẽ lại bản đồ Châu Á và Việt Nam đang nằm trên mũi bút chì của họ Tập.

Việt Nam từng là một quốc gia có vị trí chiến lược nhưng vị trí đó đang mất dần như David Brown viết trên báo Asia Sentinel “Mỹ dường như đang vẽ lại vòng an ninh chung quanh Nhật Bản, Hàn Quốc và có thể Singapore và Eo biển Malacca …” . Bên trong vòng đai an ninh đó không có Việt Nam.

Sau Thế chiến Thứ hai, Mỹ gần như độc quyền trên vùng Nam Thái Bình Dương. Vị trí đó không còn nữa. Việc TT Barack Obama yêu cầu Tập Cận Bình ngưng bành trướng Biển Đông cũng chẳng khác gì TT Neville Chamberlain yêu cầu Hitler lấy vùng Sudetenland đủ rồi đừng thôn tính hết Tiệp Khắc. Tuy nhiên, kế hoạch Châu Âu của Hitler không dừng lại ở vùng Sudetenland và tương tự kế hoạch Á Châu của Tập Cận Bình không dừng lại ở Hoàng Sa, Trường Sa.

Nếu Việt Nam tiếp tục bị cai trị bằng những người có cái đầu như Hoàng Trung Hải và nếu các tầng lớp nhân dân, nhất là thế hệ trẻ, tiếp tục bị tiêm thuốc mê “Thà sống nghèo nhưng công bằng, yên bình còn hơn giàu mà bon chen, không an toàn”, rồi đất nước sẽ tan hoang và một ngôi sao nữa gắn trên cờ Trung Quốc cũng không phải là điều ngoài tưởng tượng.

Bám Trung Cộng để bảo vệ đảng

Bám Trung Cộng để bảo vệ đảng
Nguoi-viet.com

Ngô Nhân Dụng

Sau Ðại Hội 12 của đảng Cộng Sản Việt Nam, nhiều người đoán rằng nhóm lãnh đạo mới vốn nổi tiếng thân Trung Cộng thì họ sẽ không cần phải bày tỏ thái độ quá khúm núm trước các “đồng chí anh em” nữa vì tất cả đã được Bắc Kinh chuẩn y rồi. Thỉnh thoảng cứ cho dân Việt được kêu la khóc lóc chống đế quốc xâm lược, không cần phải đàn áp nặng nề. Miễn là những món dâng lên các “đồng chí anh em” ăn miếng nào ra miếng nấy, là “hẩu lớ!”

Cho nên trong ngày 17 Tháng Hai năm 2016 vừa qua ở Hà Nội, buổi lễ tưởng niệm 60,000 đồng bào và tử sĩ bị quân Trung Cộng tàn sát trong cuộc chiến tranh Trung-Việt năm 1979 không bị phá. Phản ứng của chính quyền Cộng Sản khác hẳn hai năm trước. Ngày 16 Tháng Hai năm 2014, không những công an cộng sản ngăn chặn những người muốn đi dự lễ tưởng niệm từ lúc mới bước chân ra cửa nhà, mà còn xua công an côn đồ trai gái tới “nhảy múa” ngay tại chỗ trong giờ hành lễ. Nhảy múa trên xác chết là một cách chửi thề: “Chúng mày muốn lễ hả? Bà múa cho mày mở mắt ra! Lễ cái này này!”

Năm 2014, đảng Cộng Sản cố ý “chửi cha đồng bào và các chiến sĩ.” Vì đám công an côn đồ phát ra một bài hát Tầu để nhảy theo điệu nhạc Cha cha cha! Giáo Sư Nguyễn Huệ Chi tiết lộ điệu nhạc cổ này có tên “Trung Quốc cáp cáp” (中國恰恰).  Lời ca Tàu dịch sang tiếng Việt khoe rằng: “Cha cha cha / Cô gái Trung Quốc xinh đẹp như đóa hoa / Cô nương có đôi môi hồng tươi / Chính lúc nàng ngoảnh lại cất tiếng vui tươi / cha cha cha / Là lúc tiết trời hoan lạc / Chính lúc nàng ngoảnh lại cất tiếng vui tươi/ cha cha cha…” Những người không biết tiếng Tàu cũng hiểu rằng họ chửi cha mình!

Năm nay Ðảng không “chửi cha” đồng bào Hà Nội nữa. Ông Nguyễn Phú Trọng có thể xoa bụng tự khen: “Ðấy nhé, đứa nào dám bảo tớ thần phục Trung Quốc?”

Nhưng trong tuần trước, lễ tưởng niệm được nhiều người dân Sài Gòn tổ chức thì công an vẫn tới từng nhà ngăn chặn và đánh phá cuộc lễ. Những bông hoa dâng cúng bị đám côn đồ đạp nát dưới chân. Tại sao lại phân biệt đối xử như vậy? Có lẽ bởi vì ông Ðinh La Thăng, mới nhậm chức thành ủy, rất táo bạo. Khi làm bộ trưởng Giao Thông Vận Tải ông đã từng ra lệnh đốt hết những chiếc xe gắn máy chạy đua “cho chúng nó hết đua!” Phải bao nhiêu người can ông mới tha. Hoặc vì ông biết dân Sài Gòn “khó dạy” hơn dân Hà Nội; cho nên cứ cấm tiệt cho xong chuyện.

Ở Hà Nội, ông Nguyễn Phú Trọng có thể yên tâm cho người ta đi thắp hương khấn vái các tử sĩ và đồng bào chết oan trong cuộc chiến Việt-Trung năm 1979 vì biết rằng mấy nén hương thắp lên rồi cũng tàn, đâu lại vào đó, tượng đài Lý Thái Tổ mai mốt lại chỉ còn “rầu rầu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh.” Ngay những tấm bia tưởng niệm các liệt sĩ, kể cả bia ghi công “Sư Ðoàn 33 đánh bại và chặn đứng quân Trung Quốc xâm lược” cũng bị đục bỏ tàn nhẫn, mà cả một sư đoàn cho đến dân địa phương không ai dám hó hé nói một tiếng! Dân và quân Việt Nam hiền lành, dễ bảo như vậy, các đồng chí anh em Trung Quốc không có gì phải lo!

Giới lãnh đạo Trung Nam Hải, từ Mao Trạch Ðông tới Tập Cận Bình đều rất thực tế. Họ cần kết quả cụ thể, chứ không phải chỉ muốn nghe nịnh hót, mặc dầu có nịnh hót thì vẫn hơn. Năm 1950 khi tiễn phái đoàn các cố vấn Trung Cộng qua chỉ đạo Cộng Sản Việt Nam, Mao Trạch Ðông đã nhắc nhở họ hãy nhớ chuyện Mã Viện đánh Hai Bà Trưng ở nước ta. Ông ta dặn dò các cố vấn giữ ý tứ, đừng khiêu khích tự ái dân tộc của người Việt. Ðám cố vấn này, mỗi khi khuyến cáo mà quân đội Việt Minh không nghe đều phải làm áp lực qua Hồ Chí Minh mới được toại ý. Năm 1951, Hồ Chí Minh gặp Mao đã phải lên tiếng xin Mao chỉ thị cho cố vấn La Quý Ba hãy đáp ứng lời mời đến dự các phiên họp của Bộ Chính Trị Cộng Sản Việt Nam. Mao đã cho Hồ được thỏa mãn! Chẳng khác nào triều đình Huế mời viên công sứ Pháp dự các phiên họp của cơ mật viện!

Theo đúng tấm gương này, đáng lẽ bây giờ ông Nguyễn Phú Trọng phải mời đại sứ Trung Quốc ở Hà Nội tới dự các phiên họp Bộ Chính Trị mới xứng đáng là cháu ngoan bác Hồ! Nhưng Bắc Kinh không cần lý đến hình thức bên ngoài. Trung Cộng sẽ tiếp tục bảo vệ chế độ Cộng Sản ở Việt Nam, miễn là cứ cho họ khai thác mỏ bô xít, coi là “chiến lược lớn lâu dài của đảng và nhà nước” như lời ông Nguyễn Tấn Dũng. Miễn là Hà Nội vẫn ký hợp đồng cho người Tầu khai thác rừng Việt Nam ít nhất 50 năm. Miễn là các công ty Trung Cộng vẫn trúng hầu hết các mối thầu xây dựng. Miễn là cứ cho công nhân Trung Cộng sang làm việc không giấy phép, lập các thành phố Trung Cộng khắp ba miền Nam Trung Bắc và cao nguyên! Miễn là hải quân Việt Nam không được phép bén mảng tới gần những hòn đảo Hoàng Sa đã bị Tàu chiếm. Miễn là đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn ngậm miệng không dám thưa kiện Trung Cộng ra các tòa án quốc tế sau khi cho tầu hải giám cướp phá, giết hại các ngư dân Việt Nam.

Cộng Sản Trung Quốc có thể yên tâm cho phép dân Việt lâu lâu thắp hương tưởng niệm các tử sĩ năm 1979, năm 1988, cả những chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa tử chiến ở Hoàng Sa năm 1974 cũng được. Bởi vì họ biết đảng Cộng Sản Việt Nam không thể nào rời bỏ cái “vú mẹ!” Công an an cộng sản có khẩu hiệu “Ðảng còn thì mình còn.” Các lãnh tụ Cộng Sản thì biết: “Trung Cộng còn ủng hộ thì mình mới còn!”

Vì thế, ông Phùng Quang Thanh, bộ trưởng Quốc Phòng Việt Cộng đã có lần lo lắng đến nỗi hốt hoảng nói: “Tôi thấy lo lắng lắm! Không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già đều có xu thế ghét Trung Quốc. Ai nói tích cực cho Trung Quốc là ngại. Tôi cho rằng cái đó là nguy hiểm cho dân tộc.” Từ trẻ con đến người già ai cũng ghét Trung Quốc, nguy hiểm quá!

Trong một ngàn năm Bắc thuộc, chưa nghe người Việt Nam nào nói một câu như vậy, ngoài các quan cai trị như Tô Ðịnh, Trần Bá Tiên, Cao Chính Bình! Tô Ðịnh đã bị Hai Bà Trưng đánh đuổi. Trần Bá Tiên không đánh lại Triệu Quang Phục phải bỏ về Tàu lo việc trong nhà. Phùng Hưng đánh cho Cao Chính Bình phát bệnh mà chết. Nhờ thế dân tộc Việt Nam mới “Ðứng Vững Ngàn Năm!”

Nhưng thời nay, đảng Cộng Sản Việt Nam biết rằng Trung Cộng còn được ăn thì mình còn! Mất lòng đồng chí anh em thì chính số phận đảng Cộng Sản ở Việt Nam cũng mất. Cho nên ngày mùng 8 Tháng Mười Hai năm 2015, ông Nguyễn Phú Trọng đã thổ lộ tâm sự trước kỳ đại hội đảng thứ 12. Ông Trọng rất lo làm mất lòng Trung Nam Hải. Không dám kiện Bắc Kinh trước các tòa án quốc tế. Không dám cho hải quân ra biển bảo vệ các thuyền ngư dân đang bị “tàu lạ” tấn công. Chỉ vì sợ “đụng độ!” Nguyễn Phú Trọng tuyên bố: “Nếu để xảy ra đụng độ gì thì tình hình thế nào? Giờ ta có ngồi đây mà bàn tổ chức đại hội đảng được không?”

Hai Bà Trưng, Triệu Quang Phục, Phùng Hưng lo cho vận mệnh dân tộc. Còn Nguyễn Phú Trọng và đồng đảng bây giờ chỉ lo bảo vệ đảng Cộng Sản! Nước mất không lo, miễn đảng đứng vững được năm nào hay năm đó!

Sang năm sẽ còn một số người Việt Nam vẫn làm lễ tưởng niệm 60 ngàn đồng bào và chiến sĩ bị quân Trung Cộng sát hại. Số người có thể sẽ không đông bằng năm nay. Trong sách giáo khoa môn lịch sử bậc trung học, cuộc chiến Việt-Trung năm 1979 chỉ được ghi trong 11 dòng! Rồi năm này qua năm khác, dần dần người ta sẽ quên. Những người còn nhớ vẫn được phép khấn vái. Miễn là đảng Cộng Sản vẫn còn ngồi đó để ăn. Mà phần ăn lớn nhất vẫn thuộc về các vị tân thái thú, tân tiết độ sứ, nối gót Tô Ðịnh, Trần Bá Tiên, Cao Chính Bình!

Suy Nghĩ “Hai Biển Hồ”,

Suy Nghĩ “Hai Biển Hồ”,

Palestina có tới hai biển hồ…

Hai biển hồ này hoàn toàn khác nhau. Một biển hồ thường được gọi là biển hồ Galilêa. Ðây là một biển hồ rộng lớn với nước trong xanh mà người ta có thể uống và cá cũng có thể sống trong đó. Xung quanh hồ này là những vườn cây và thảm cỏ xanh tươi. Nhà cửa cũng mọc lên rất nhiều xung quanh biển hồ này… Chúa Giêsu đã gặp gỡ với những người môn đệ đầu tiên của Ngài tại đây và Ngài cũng nhiều lần đi thuyền xuyên qua biển hồ này.

Biển hồ thứ hai tại Palestina là Biển Chết. Ðúng như tên gọi của nó, không có sự sống nào trong cũng như xung quanh biển hồ này. Nước mặn đến nỗi mà người cũng có thể trở thành bệnh hoạn nếu uống phải. Mùi hôi thối từ Biển Chết xông lên khiến không ai muốn sống gần đó.

Bien chet

Dead Sea

Có điều kỳ lạ là hai biển hồ này đều nhận nước từ cùng một nguồn là sông Jordan. Nước sông Jordan chảy vào biển hồ Galilêa rồi từ đó tràn qua các hồ nhỏ và sông lạch khác. Hồ Galilêa nhận lãnh để rồi chia sẻ cho những hồ khác, nhờ đó nước của nó luôn luôn trong sạch và mang lại sức sống cho cây cỏ, muôn thú cũng như con người.

Biển Chết cũng nhận nước từ sông Jordan, nhưng nó giữ lấy riêng cho nó do đó nước của nó trở thành mặn chát và hôi thối.

Thánh Phaolô đã ghi lại lời vàng ngọc của Chúa Giesu như sau: “Cho thì có phúc hơn nhận lãnh”. Thật ra, càng trao ban, người ta càng nhận lãnh trở lại nhiều hơn.

Một đồng tiền kinh doanh là một đồng tiền sinh lợi. Một ánh lửa chia sẻ là một ánh lửa tỏa lan. Một vết dầu thả lỏng là một vết dầu loang. Ðôi môi có hé mở mới thu nhn đưc nhiều n cười. Bàn tay có mở rộng trao ban, tâm hồn mới tràn ngập vui sướng…

Càng trao ban, càng được nhận lãnh: đó là một định luật sống của con người trong mọi lĩnh vực. Tất cả con người chúng ta, tất cả sự sống của chúng ta, tất cả tài năng của chúng ta, tất cả những gì chúng ta có: tất cả đều do Chúa ban tng. Thiên Chúa ban tặng tất cả cho chúng ta để chúng ta trao ban cho người khác và như vậy, chúng ta mới cảm nhận được hạnh phúc đích thực… Cũng như biển hồ Galilêa tiếp nhận nước từ dòng sông Jordan để rồi ban tặng cho những sông lạch xung quanh và nhờ đó, trở thành trong xanh tươi tốt, cũng thế, sự sống chúng ta lãnh nhận từ Thiên Chúa chỉ trở thành tươi tốt nếu nó được chia sẻ và trao ban cho người khác.

Càng giữ lấy riêng cho mình, sự sống trong chúng ta sẽ héo tàn và chết dần chết mòn. 

S.T.

DEAD SEA

Bien chet 2

TS Lê Đăng Doanh: Tối hậu thư cải cách

TS Lê Đăng Doanh: Tối hậu thư cải cách

Nam Nguyên, phóng viên RFA
2016-02-23

Nghe hoặc Tải xuốngPhần âm thanh Tải xuống âm thanh

000_Hkg10257025-622.jpg

Báo cáo Viet nam 2035 vừa được Chủ tịch Ngân hàng Thế giới Jim Yong Kim công bố trong cuộc họp báo sáng 23/2/2016 tại Hà Nội.

AFP

Thách thức cải cách chính trị và kinh tế

Báo cáo Việt Nam 2035 vừa được Chủ tịch Ngân hàng Thế giới Jim Yong Kim công bố trong cuộc họp báo sáng 23/2/2016 tại Hà Nội. Đây là sáng kiến chung giữa World Bank và Chính phủ Việt Nam theo đó Việt Nam sẽ phải thực hiện cải cách lớn ở ba trụ cột, thứ nhất là thịnh vượng kinh tế phải đi đôi với bền vững về môi trường. Thứ hai, Công bằng và hòa nhập xã hội có nghĩa bình đẳng cho mọi người và thứ ba là Nâng cao năng lực và trách nhiệm giải trình của Nhà nước. Nếu thực hiện được những cải cách vừa nêu thì hy vọng tới năm 2035, thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam có thể đạt từ 15.000 tới 18.000 USD tương đương người Malaysia ở thời điểm 2010. Để đạt tới mục tiêu này Việt Nam sẽ phải vượt qua thách thức cải cách chính trị và kinh tế đồng bộ và sâu rộng.

Nam Nguyên phỏng vấn TS Lê Đăng Doanh, Thành viên Ủy ban Chính sách Phát triển Liên Hiệp Quốc, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Quản lý Kinh tế Trung ương trong khi ông đang dự một Hội nghị ở TP.HCM. Trước hết TS Lê Đăng Doanh phát biểu:

TS Lê Đăng Doanh: Sáng nay 23/2 Chủ tịch Ngân hàng Thế giới đã thắng thắn đề cập là Việt Nam cần phải mạnh mẽ nâng cao năng suất lao động, nâng cao sự sáng tạo hiệu quả và phải phát triển mạnh mẽ năng lực cạnh tranh. Muốn như vậy thì Việt Nam phải cải cách về mặt thể chế và nếu như những điều đó được giới lãnh đạo được Đại hội 12 đã bầu ra thực hiện, thì Việt Nam với tiềm năng của mình hoàn toàn có thể đạt được những tiến bộ như đã đề ra. Nếu như công cuộc cải cách không vượt qua được sự cản trở của nhóm lợi ích và không tự minh vượt qua được những ràng buộc mà mình tự buộc mình vào, tự hạn chế mình thì Việt Nam sẽ ngày càng bị tụt hậu xa hơn.

Tôi nghĩ rằng, báo cáo đó là nguồn khích lệ và sẽ là một trong những thách thức rất là nghiêm túc để Việt Nam có thể vươn lên được.
-TS Lê Đăng Doanh

Sáng nay ông Chủ tịch Ngân hàng Thế giới cũng có nói, vào những năm 1960 người ta đánh giá Hàn Quốc là một đất nước không hy vọng gì, không xứng đáng để nhận bất kỳ một sự trợ giúp nào. Vậy mà bây giờ Hàn Quốc vượt lên như thế và bây giờ Việt Nam có thể lại đưa ra một chứng minh, một ví dụ điển hình là Việt Nam có thể vươn lên mạnh mẽ. Tôi nghĩ rằng, báo cáo đó là nguồn khích lệ và sẽ là một trong những thách thức rất là nghiêm túc để Việt Nam có thể vươn lên được.

Nam Nguyên: Theo tình hình sau Đại hội Đảng 12 và dưới quyền lãnh đạo của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, nhân vật được cho là rất bảo thủ thì liệu có thể chấp nhận những cải cách như thế này hay không, giữa khi Dự luật Biểu tình đã bị các Bộ ngành phản đối cho là đổi mới chính trị quá, mặc dù đây là qui định Hiến pháp. Như vậy vướng mắc của Việt Nam phải cải cách ở ba trụ cột có là thách thức phải thay đổi thể chế dân chủ hay không ?

TS Lê Đăng Doanh: Tôi thấy ông Đinh La Thăng làm Bí thư Thành ủy TP.HCM thì cũng tạo ra được một số đột phá nhất định. Tôi hy vọng rằng, trước những sức ép, trước những đòi hỏi mà năm 2016 này đã là những đòi hỏi rất là gay gắt. Chúng ta chứng kiến việc cạnh tranh gay gắt trên thị trường nội địa, chúng ta đang chứng kiến hiện tượng khô hạn và xâm nhập của nước mặn đã gây tác động mạnh mẽ đến đồng bằng sông Cửu Long, thì tôi nghĩ trước tình hình này sẽ có những biện pháp rất mạnh mẽ đột phá để nâng cao năng lực của bộ máy, để phát huy nhân tài, phát huy sự sáng tạo, phát huy vai trò của các doanh nghiệp dân doanh. Tôi hy vọng trước các sức ép, dân tộc Việt Nam lại có sự vươn lên mạnh mẽ.

Nam Nguyên: Cải cách nêu ra ở cột trụ thứ nhất là thịnh vượng kinh tế phải đi đôi với bền vững về môi trường, cũng có đề cập tới những Bất cập về quyền sở hữu tài sản, bất công trong tiếp cận vốn, đất đai, tài nguyên và tiếp cận thông tin của người dân, đặc biệt vấn đề sở hữu đất đai. Theo TS những cải cách này có quá lớn không ?

TS Lê Đăng Doanh: Vâng, đúng là Việt Nam hiện nay cần phải bảo đảm qui định pháp lý rõ ràng hơn nữa về quyền tài sản đối với đất đai và người dân. Hiện nay người nông dân chỉ có quyền sử dụng còn quyền sở hữu thì đấy là sở hữu toàn dân. Nhưng mà sở hữu toàn dân là ai thì đấy là một trong những điều chưa được rõ ràng. Bởi vì sở hữu luôn luôn phải là một người cụ thể, một pháp nhân rõ ràng thì mới có thể thực hiện được quyền sở hữu đó. Chứ còn bây giờ toàn dân sở hữu thì điều ấy không rõ ràng. Ngoài ra việc bảo hộ các quyền về tài sản cũng là một trong những vấn đề lớn. Nếu như mà không có sự bảo hộ một cách rõ ràng về pháp lý quyền tài sản thì chúng ta thấy doanh nghiệp Việt Nam sẽ không lớn lên được. Người ta sẽ ngại trở nên giàu có, có nhiều tài sản, bởi vì nếu như những tài sản đó không được pháp luật bảo hộ một cách rõ ràng thì tài sản đó có thể bị xâm phạm bị mất đi. Đấy là những thách thức mà Việt Nam cần phải giải quyết trong thời gian tới.

Vì vậy vấn đề cải cách bây giờ trở nên một vấn đề hết sức cụ thể và bước đi cũng rất là rõ ràng chứ không phải là trừu tượng được.
-TS Lê Đăng Doanh

Nam Nguyên: Thưa TS, có khả năng giải quyết vấn đề này hay không, khi vẫn còn vướng mắc như Hiến pháp vào kỳ sửa đổi 2013 đã không thực hiện được?

TS Lê Đăng Doanh: Trong công cuộc cải cách thì bao giờ cũng có những ý kiến khác nhau. Nhưng tôi thấy ông Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng gần đây đã có những đòi hỏi rất rõ ràng và phía Ủy ban Thường vụ Quốc hội cũng có những đòi hỏi rõ ràng về Luật Biểu tình, cũng như là có những ý kiến về việc phải khắc phục bộ máy công kềnh, những thủ tục giấy phép… và ông ấy đã dùng những ngôn từ rất là mạnh mẽ. Tôi hy vọng rằng sau khi đã có những ý kiến khác nhau thì cuối cùng Hiến pháp 2013 sẽ được thực hiện một cách nghiêm túc, đúng với tinh thần và lời văn của Hiến pháp là bảo đảm các quyền tự do của người dân về tự do ngôn luận, quyền biểu tình về những quyền như đã được quy định trong Hiến pháp.

Nam Nguyên: Thưa, nhiều chuyên gia đã từng nói không cải cách chính trị song hành thì không thể cải cách kinh tế. Có thể nào Việt Nam thực hiện cải cách kinh tế mà không cải cách chính trị hay không ?

TS Lê Đăng Doanh: Việt Nam đã cải cách kinh tế và cũng có một số chuyển biến nhất định trong cải cách chính trị, như vai trò của Quốc hội đã được tăng lên và đã có những nỗ lực nhất định trong hội nhập quốc tế. Nhưng bây giờ tình hình về hội nhập quốc tế đã trở nên rất cụ thể, như Hiệp định Hợp tác Xuyên Thái Bình Dương TPP đã qui định rất rõ về những quyền về Internet, về sự công khai minh bạch về sự cạnh tranh bình đẳng…. Và nếu như Việt Nam không thực hiện nghiêm túc những cam kết đó thì Việt Nam sẽ không được hưỡng những ưu đãi về mặt thương mại như giảm thuế quan…v..v..

Vì vậy vấn đề cải cách bây giờ trở nên một vấn đề hết sức cụ thể và bước đi cũng rất là rõ ràng chứ không phải là trừu tượng được. Ví dụ như theo Hiệp định Hợp tác Xuyên Thái Bình Dương TPP thì đến năm 2018 thời gian thông quan qua các cảng của Việt Nam là 48 tiếng đồng hồ. Trong khi đó theo Nghị quyết 19 của Chính phủ ngày 12/3/2015 thời gian thông quan là 10 ngày. Như vậy chúng ta thấy khoảng cách từ 10 ngày xuống 48 giờ là một khoảng cách khá xa và được qui định rất cụ thể rồi, cho nên Việt Nam cần phải cải cách một cách rất mạnh mẽ.

Nam Nguyên: Cảm ơn TS Lê Đăng Doanh đã dành thì giờ trả lời phỏng vấn.

NHỊN NHỤC HAY THA THỨ CŨNG ĐỀU GIÚP CON NGƯỜI SỐNG TRONG BÌNH YÊN

NHỊN NHỤC HAY THA THỨ CŨNG ĐỀU GIÚP CON NGƯỜI SỐNG TRONG BÌNH YÊN

(Sống Mùa Chay)

Tuyết Mai

Sự nhịn nhục và tha thứ nói thì dễ nhưng đã mấy ai làm được?.   Nếu được thì đất nước luôn được thanh bình, người dân luôn sống hiền hòa, gia đình êm thắm và chính bản thân ta cũng sẽ luôn là người tốt lành; chậm giận, dễ cảm thông và dễ tha thứ cho người.

Sự nhịn nhục và tha thứ cho người, cần lắm được học hỏi và luyện tập từ nơi gương gia đình và từ thưở còn bé.   Nếu không thì là phải do kinh nghiệm trải đời của một người gặp từ hết thất bại này cho đến thất bại khác nhất là người ấy lại được bọc kỹ lưỡng như hạt ngọc hay viên kim cương quý bởi xuất thân từ con nhà giầu.   Hay do lời khuyên nhủ dạy dỗ của ai đó mà người ấy phải kính phục và hết lòng tin tưởng.

Chớ ai thuở nhỏ cũng được học câu “Một sự nhịn, chín sự lành” hay  “Uốn lưỡi trước 10 lần hẵng nói” đều là lời hay ý đẹp dạy cho ta biết Nhịn Nhục.   Ai từng trải đời, ở tuổi xế chiều, hay cuộc đời ít khi được theo điều mong muốn đều học được sự Nhịn Nhục là cần thiết và là bửu bối đem lại sự thành công cho hết thảy mọi người.   Do đó nếu ai sớm học được và thực hành được điều Nhịn Nhục này thì bảo đảm cuộc đời sẽ dễ thở hơn, bình an hơn và không cần lắm để tranh dành với người qua cách phải làm hại nhau đâu.   Do vì không Nhịn được cái Nhục nên con người cứ phải thách thức nhau để dẫn đến sự ẩu đả đến người thì bể đầu, người thì gãy xương thưa có phải?.

Hy vọng trong Mùa Chay chúng ta nên vì bản thân đáng được hưởng sự bình an trong tâm hồn thì cố gắng học được sự Nhịn Nhục và Tha Thứ để Thiên Chúa trên cao cũng nhịn nhục và tha thứ tội lỗi cho chúng ta cách dễ dàng.   Vì ta đong đấu nào cho ai thì Thiên Chúa cũng đong lại cho ta đấu ấy nhưng nếu là đấu tốt lành thì Thiên Chúa sẽ ban thưởng cho ta gấp đôi hay gấp bội lần điều tốt lành mà ta đã làm cho anh chị em ta.

Và có phải điều gì Chúa dạy trước hết là cho sự tốt lành nơi chính chng ta? Và sự tốt lành ấy nó sẽ như hoa quả tốt tươi để chúng ta có thể để lại cho người và cho đời sau này được hưởng dùng.   Nếu như chúng ta là người có lương tâm thì sẽ luôn muốn gieo hạt tốt vào lòng đất thì chính ngay tại đời này chúng ta cũng sẽ được hưởng dùng những hoa trái tốt lành mà chúng ta đã gieo và nhờ đó Thiên Chúa cũng sẽ thưởng ban cho chúng ta những hoa quả không bao giờ hư nát, ở đời sau trên Nước Trời.   Amen.

Y Tá của Chúa,

Tuyết Mai

23 tháng 2, 2016

Tra tấn chết người nhưng giấu quyết định đã ngưng điều tra

Tra tấn chết người nhưng giấu quyết định đã ngưng điều tra
Nguoi-viet.com
VĨNH LONG (NV) – Bà Trịnh Kim Liên, ngụ ở Vĩnh Long, chưng hửng khi Cục Ðiều Tra của Viện Kiểm Sát Tối Cao đã tạm ngưng giải quyết vụ công an tra tấn chồng bà đến chết cách nay 17 tháng.

Cuối tháng 5 năm 2013, bà Liên và chồng là ông Nguyễn Văn Ðức bị công an thành phố Vĩnh Long triệu tập. Khi cả hai vợ chồng trình diện, công an đọc lệnh tạm giam ông Ðức vì liên quan tới một vụ “cướp tài sản” và bắt giữ ông.

Ông Ðức bị bắt giữ vào lúc 9 giờ sáng ngày 28 tháng 5 năm 2013. Ðến chiều cùng ngày, công an thành phố Vĩnh Long gọi cho bà Liên, thông báo ông Ðức đang được cấp cứu tại bệnh viện đa khoa Vĩnh Long.


Bà Liên và “Quyết định tạm đình chỉ giải quyết vụ án” ký từ tháng 9 năm 2014 nhưng nay mới cung cấp. (Hình: Pháp Luật TP.HCM)

Bà Liên và thân nhân chạy vào bệnh viện thì ông Ðức đã hôn mê sâu. Cơ thể liên tục co giật. Tám giờ tối, ông Ðức tắt thở. Công an thành phố Vĩnh Long giao cho bà Liên một giấy chứng tử. Giấy ghi, ông Ðức chết vì “đột ngột ngưng tim, ngưng thở nghi do xuất huyết não”!

Bà Liên và thân nhân yêu cầu giám định tử thi. Kết quả giám định tử thi do cơ quan kỹ thuật hình sự của công an tỉnh Vĩnh Long, ghi nhận như sau về thi thể ông Ðức: “Ðầu: Tụ máu dưới da đầu vùng đỉnh phải khoảng 50 ml. Tụ máu dưới da liên tục vùng thái dương-đỉnh trái khoảng 50 ml. Nứt xương sọ từ đỉnh trái sang đỉnh phải kích thước 8 x 0.1 cm. Tụ máu dưới màng cứng lan tỏa thành bánh màu nâu đen khoảng 500 ml (nửa lít máu bầm) vùng thái dương-đỉnh phải. Ngực: Gãy kín 1/3 giữa xương ức. Gãy kín cung trước xương sườn số 5 bên phải. Gãy kín cung trước xương sườn số 4, số 5 bên trái. Tụ máu màng bao tim bên trái. Cả hai phổi trái và phải sung huyết, phù.”

Dù cả thi thể lẫn kết quả giám định tử thi cho thấy, ông Ðức đã bị tra tấn và chết vì bị tra tấn nhưng công an tỉnh Vĩnh Long phủ nhận điều đó. Ðại diện công an bảo với bà Liên, nhiều xương ở vùng ngực của ông Ðức bị gãy có thể vì khi cấp cứu, nhân viên y tế quá… mạnh tay.

Lối giải thích này khiến bệnh viện đa khoa Vĩnh Long phải tự cứu mình. Họ tổ chức họp hội đồng khoa học. Dựa trên kết quả giám định, 21 bác sĩ và năm điều dưỡng nhận định những lý do khiến ông Ðức tử vong. Theo đó, một số xương sườn có thể bị gãy khi nhân viên y tế làm hô hấp nhân tạo một cách tích cực nhưng nếu như thế thì không thể xảy ra việc gãy 1/3 xương ức, không thể khiến nạn nhân nứt sọ, máu bầm tụ thành bánh dưới màng cứng được. Ngoài ra, các vết thương trên cơ thể ông Ðức cho thấy, hoặc nạn nhân bị té từ độ cao hàng chục mét xuống đất nên mới có nhiều tổn thương nghiêm trọng đến như thế hoặc ông Ðức đã bị đánh và việc hành hung ông Ðức rất tàn khốc. Ngoài chuyện bị đập đầu vào tường, lúc té xuống đất, ông Ðức còn bị đạp vào ngực, vào bụng…

Trước sự phẫn nộ của công chúng, ngày 3 tháng 6 năm 2013, cơ quan thi hành án hình sự của công an thành phố Vĩnh Long mời bà Liên và thân nhân đến nhận 11 triệu đồng mà nơi này gọi là “hỗ trợ gạo muối” nhưng bà Liên và thân nhân của ông Ðức từ chối. Họ yêu cầu phải điều tra nghiêm túc và cho biết lý do tại sao ông Ðức mang những vết thương như vậy.

Sự phẫn nộ của công chúng cũng là lý do tháng 11 năm 2013, Cục Ðiều Tra của Viện Kiểm Sát Tối Cao – nơi chuyên điều tra sai phạm của các nhân viên tư pháp, khởi tố vụ án “Dùng nhục hình” xảy ra tại cơ quan cảnh sát điều tra của công an thành phố Vĩnh Long.

Bà Liên và thân nhân được bảo rằng phải chờ kết quả. Sau nhiều lần tới lui, hỏi thăm về kết quả điều tra, tháng 11 năm 2015 – đúng hai năm sau khi Cục Ðiều Tra của Viện Kiểm Sát Tối Cao khởi tố vụ án “Dùng nhục hình,” nơi này trao cho bà Liên một công văn, cho biết, họ đã “trưng cầu giám định một số vấn đề nữa có liên quan đến cái chết của ông Nguyễn Văn Ðức và trong quá trình chờ đợi kết quả giám định,” Cục Ðiều Tra của Viện Kiểm Sát Tối Cao đã quyết định tạm đình chỉ giải quyết vụ án.

Văn bản vừa kể khiến bà Liên và thân nhân thắc mắc, tại sao phải “giám định một số vấn đề nữa” khi đã có kết quả giám định tử thi của cơ quan kỹ thuật hình sự của công an tỉnh Vĩnh Long và biên bản họp hội đồng khoa học của bệnh viện đa khoa Vĩnh Long? Những “vấn đề nữa” được sử dụng như lý do để “tạm đình chỉ giải quyết vụ án” bởi chưa có kết quả giám định là những vấn đề gì?

Do bị bà Liên và thân nhân liên tục “làm phiền,” mới đây, Viện Kiểm Sát Tối Cao “thí” cho bà Liên và thân nhân “Quyết định tạm đình chỉ giải quyết vụ án.” Ðáng lưu ý là quyết định này được ký từ… tháng 9 năm 2014 nhưng Viện Kiểm Sát Tối Cao không thèm gửi cho gia đình nạn nhân và mặc kệ chuyện họ tới lui hỏi thăm kết quả!

Bà Liên và thân nhân của ông Ðức muốn đòi công lý không chỉ vì ông Ðức uổng mạng mà còn vì dù đã chết, song ông vẫn đang mang tiếng oan là “cướp.” Hiện có bốn luật sư, hai ở Sài Gòn, một ở Vĩnh Long, một ở Bạc Liêu tình nguyện hỗ trợ bà Liên và thân nhân. (G.Ð)