Bệnh nhân Covid thoát chết: ‘Đau khủng khiếp, sức khỏe yếu nhiều’

 

Một bệnh nhân gốc Việt bị Covid-19 ở Seattle tỉnh dậy sau bốn tuần mê man trong phòng hồi sức kể với VOA về ‘cơn đau khủng khiếp’, nỗi vất vả khi tập đi đứng trở lại và những hậu quả lâu dài của bệnh như mất trí nhớ và sức khoẻ yếu đi nhiều.

Cô Lương Thị Phương Mai (Maika Luong) nhập viện vì Covid từ cuối tháng 11 năm ngoái đến cuối tháng 1 năm nay. Hiện nay cô đã về nhà tĩnh dưỡng được 2 tuần. Cả gia đình 5 người của cô, gồm hai vợ chồng và ba đứa con nhỏ, đều bị Covid nhưng chỉ mình cô bị nặng phải lên máy thở.

Cảm giác tuyệt vọng’

Trao đổi với VOA từ nhà nơi đang tĩnh dưỡng, cô Mai nói: “Tôi không hề biết mình đã ngủ lâu như vậy (suốt 4 tuần).”

Cô cho biết lúc vừa tỉnh dậy trong phòng hồi sức, cô vẫn ‘còn đau dữ lắm’, ‘không nói được’ và ‘bị mất trí nhớ nên không nhận ra chồng con’.

“Chỉ biết khi tỉnh dậy là người mình rất là yếu. Đắp mền cũng không nhấc lên nổi. Tay chân không còn cử động, không còn sức nữa,” cô Mai, vốn từng làm nail nhưng đã nghỉ cách để ở nhà giữ ba con, nói.

“Lúc đó tôi không còn nhớ gì hết, không biết mình ở đâu, tại sao ở trong chỗ này,” cô nói thêm. “Cảm giác buồn và tủi thân gì đâu, mà gọi là tuyệt vọng cũng đúng.”

Cô cho biết lúc đó cô ra dấu với y tá cho ‘mượn cái tay để mình nắm, mình ôm lấy mình khóc’. “Các y tá rất tốt, họ hiểu tâm lý mình, họ an ủi, mát xa cho mình thư giãn để mình đi ngủ,” cô kể.

Khi được y tá gọi về nhà để nói chuyện với chồng con, cô Mai nói: “Tôi nhìn ảnh qua màn hình tự nhiên tôi khóc nhưng không nhớ đó là ông xã của mình. Con bé lớn nó thấy mẹ không nhận ra nó nên nó khóc quá trời.”

“Nó động viên tôi nhiều lắm. Nó nói mẹ phải cố lên, phải chiến đấu vì con, vì ba và vì mấy em.”

Cô Mai kể chuyện với VOA với trí nhớ còn lõm bõm vì ‘trí nhớ đã suy giảm nhiều sau khi bị bệnh’. Cô cho biết ngay cả ‘mật khẩu điện thoại tôi cũng quên, dùng facebook như thế nào tôi cũng không biết phải nhờ y tá chỉ’ và nhiều chuyện cô phải nhờ chồng kể lại cô mới nhớ.

‘Chỉ mong về nhà’

Sau khi tỉnh lại một thời gian thì cô Mai được đưa đến phòng vật lý trị liệu để tập ngồi dậy, đi đứng trở lại và tự đi vệ sinh trở lại.

Theo lời cô thì sau năm tuần được điều trị thì ‘cô bị giảm 11 kg, các cơ teo hết chỉ nên cử động lại rất đau’.

“Lúc đầu tôi đau khủng khiếp. Tôi dùng loại thuốc giảm đau mạnh nhất vốn chỉ dùng cho người bị đụng xe, uống một lần cả hai viên mà cũng không có tác dụng,” cô cho biết.

Theo lời cô lúc đó cô ‘cảm thấy không còn một chút sức lực, tay cầm chiếc điện thoại mà còn rớt lên rớt xuống và mỗi bước đi đều đau đớn vô cùng’.

Cô nói niềm mong mỏi được về nhà sum họp với chồng con là động lực để cô chịu đau mà tập luyện để về nhà.

“Tôi ráng tập để đi lại, vì tôi còn trẻ không muốn nằm liệt giường. Ba của tôi bị tai biến mạch máu não đã 16 năm nay rồi, vì vậy tôi rất sợ mình phải nằm một chỗ,” cô nói và cho biết cô có động lực rất mạnh là ‘phải khỏe lại để lo cho mấy đứa con’.

Phổi của cô đến giờ vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. “Lúc nào tôi cũng kè kè máy oxygen bên người, đi lại một chút là không thở được và vẫn chưa có cảm giác muốn ăn uống,” cô Mai nói và cho biết so với trước khi bị Covid, sức khỏe cô bây giờ ‘suy giảm 50%’.

‘Lạnh từ trong xương’

Theo lời cô thì ngay từ đầu cô không biết mình bị Covid mà chỉ nghĩ là ‘cảm cúm thông thường’ vì ‘năm nào tôi cũng bị cúm rất nặng’. Cô nằm nhà một tuần mới nhập viện.

“Tôi đi bác sỹ gia đình thì bác sỹ nói triệu chứng là của Covid. Họ làm xét nghiệm nhưng phải mấy ngày sau mới có kết quả. Khi chưa có kết quả là tôi đã nhập viện rồi,” cô nói.

Đêm mà cô trở nặng, cô gọi vào nhà thương nhưng ‘họ không còn xe cứu thương và nói mình tự đi vô’. “Sáng hôm sau tôi nói với chồng là tôi không thở được nữa, anh chở em đi bệnh viện liền đi,” cô kể.

Khi vô tới nhà thương thì ‘mức oxygen đã rớt rất nhiều’. Khi được chụp phổi thì phổi của cô ‘đã trắng gần hết’, cũng theo lời của người mẹ ba con này.

“Lúc đó tôi phải nằm úp bụng xuống thì oxygen mới lên được. Mà nằm hoài thì nó đau cái cổ. Tôi không biết làm sao mà nó đau dữ dội như vậy,” cô nói và cho biết cô đã xin bác sỹ chích morphine giảm đau và ‘chích đến nỗi huyết áp giảm xuống không chích được nữa mà vẫn còn đau’.

Cô cũng mô tả cảm giác ‘lạnh từ trong xương ra’ mà cô ôm túi nóng và bật máy sưởi đến 80 độ F mà cũng không ăn thua.

Trước khi được đặt máy thở, cô nói cô dặn dò chồng con đều đi thử Covid vì cô ‘chắc rằng chồng con đều bị lây’. “Lúc tôi dưỡng bệnh ở nhà dù cách ly nhưng chồng phải lo ăn uống, chăm sóc nên ra vô này nọ, còn thằng nhỏ nó cứ theo mẹ,” cô giải thích.

Khi vào phòng hồi sức, cô Mai nói cô ‘chỉ biết cầu nguyện Phật Trời cho mình và gia đình qua khỏi’. Chừng đến khi tỉnh dậy, cô mới biết cả chồng và ba đứa con cô đều bị nhiễm nhưng đã bình phục.

‘Muốn buông xuôi’

Anh Đinh Phúc, chồng cô Mai, kể với VOA rằng trong một tháng hôn mê, có 4 lần vợ anh tưởng chừng như ‘bước qua cửa tử’ mà lần nặng nhất là lần cuối cùng vào cuối tháng 12 trước khi cô tỉnh lại.

“Lúc đó tôi gọi điện thoại cho ba mẹ nói là tôi nghĩ Maika (tên thân mật của cô Mai) sẽ không qua khỏi. Tôi cũng gọi điện cho nhà quàn để chuẩn bị,” anh Phúc nói. Tuy nhiên, anh giấu các con và ‘tụi nó còn quá nhỏ’.

Cảm giác của anh lúc đó là ‘rất căng thẳng, rối bời’, anh cho biết. “Nghĩ đến hoàn cảnh mình sẽ làm cha đơn thân với ba đứa con mình nghĩ mình sẽ không thể vượt qua,” anh giãi bày.

Anh‘đã tuyệt vọng’ đến mức ‘mất hết kiểm soát và muốn buông xuôi’, cũng theo lời anh, nhưng khi ‘nghĩ đến mấy đứa con, mình ra đi thì không ai nuôi con cả’ nên anh lấy lại nghị lực.

Trong hai tháng khi vợ nằm viện, một mình anh vừa bị cách ly vừa phải chăm sóc cho ba con nhỏ, anh Phúc nói ‘hết sức vất vả’. “Mười mấy ngày đầu tôi không ngủ được nhiều, phải lo cho tụi nhỏ ăn uống, đo nhiệt độ…,” anh nói.

“Hồi xưa tôi thấy cuộc sống an bình lắm. Nhưng sau những gì xảy ra, con người tôi thay đổi 180 độ. Tôi không sống vì mình nữa,” anh nói.

Giờ đây anh ‘khuyên anh em, bạn bè biết quý trọng gia đình và những người xung quanh’. Ngoài ra, anh cũng tích cực giúp đỡ những người Covid như một cách tri ân ‘những người đã giúp đem những món quà cho con mình khi mình bị cách ly, những người bạn đem cho mình đồ ăn thức uống’.

‘Chắc chắn là do đi chợ’

Khi được hỏi là bị lây bệnh từ đâu, cô Mai trả lời dứt khoát là ‘do đi chợ’. Cô cho biết cô ‘tin vào Covid’ và ngay từ đầu đã rất cẩn thận, tránh đám đông, không tiếp xúc hay tiệc tùng với bạn, chỉ ở nhà lo cho con và đi đâu cũng đeo khẩu trang và rửa tay đầy đủ.

“Tôi chợ 2-3 lần một tuần để mua đồ ăn, đi cả chợ Việt Nam và chợ Mỹ,” cô nói. “Chợ nào cũng đông hết.”

Theo lời cô thì những người cô gặp sau cùng trước khi cô phát bệnh đều đã đi xét nghiệm thì ‘không có ai nhiễm hết’. Cho nên cho cho rằng có thể là virus đâu đó đã ‘dây vào quần áo tôi khi tôi đi chợ’.

Khi chồng cô đưa câu chuyện gia đình cô lên mạng xã hội, cô đã nhận được rất nhiều lời quan tâm và cầu nguyện của người Việt khắp nơi trên thế giới.

“Có nhiều người không quen biết ở Việt Nam họ đọc báo biết bệnh tình của tôi, họ cầu nguyện và khi biết tôi hết bệnh, họ vui lắm,” cô nói. “Có bạn bè của tôi còn mua đồ đến tặng cho các y tá.”

“Gia đình tôi rất cảm ơn mọi người,” cô nói và khuyên mọi người nên tin vào Covid.

Theo lời cô thì hiện tại một người bạn thân của chồng cô vốn không tin vào Covid ‘cả nhà đều đã mắc’. “Bạn bè tôi nhiều người đã bị Covid rồi. Có người đến cắt cỏ nhà tôi mới nghe anh ấy đã chết vì Covid,” cô nói.

Proud Boys…

Proud Boys, một nhóm được thành lập trong cuộc bầu cử tổng thống Mỹ năm 2016 tại Mỹ.

Nhóm này hiện đã có vài trăm thành viên với nhiều chi hội ở hầu hết các tiểu bang nước Mỹ, Canada và cả một số quốc gia khác

Proud Boys tự mô tả là một câu lạc bộ chỉ toàn nam giới, gồm những người theo chủ nghĩa Chauvinism (chủ nghĩa sùng bái tinh thần bè phái cực đoan)

Theo đánh giá của Canada sau khi phân tích tình hình bạo loạn ngày 6/1 tại điện Capitol thì Proud Boys là một “tổ chức tân phát xít tham gia vào bạo lực chính trị” và các thành viên của nhóm này ủng hộ “các tư tưởng chủ nghĩa sai lầm, cuồng tín, bài Do Thái, chống lại người nhập cư, tôn sùng chủ nghĩa cực đoan da trắng”.

Canada đã xếp Proud Boys vào danh sách các nhóm khủng bố và sẽ sớm có phương án phong tỏa tài sản và ngăn chặn các hoạt động tài chính, đào tạo tuyển dụng của nhóm này.

FBI và các công tố viên Hoa Kỳ cũng đã buộc tội gần một chục thành viên của Proud Boys trong cuộc bạo động ở Điện Capitol, trong đó có một số bị cáo buộc chủ mưu hành động hung hãn, phá hoại, hung hãn ở tuyến đầu nhằm đáp trả cảnh sát và đột nhập vào tòa nhà.

Theo hồ sơ của FBI cho thấy có khả năng Proud Boys đã lên kế hoạch đột nhập Capitol để trả đũa cảnh sát vì trong cuộc tuần hành trước đó có thành viên bị đâm.

Ethan Nordean, 30 tuổi hay còn được gọi là Rufio Panman, thành viên Proud Boys mới nhất bị buộc tội cố gắng cản trở Quốc hội chứng nhận kết quả đại cử tri với chiến thắng giành cho Tổng thống đắc cử Joe Biden.

Panman có thể phải đối diện với mức án 20 năm tù cũng như các tội danh khác, Bộ Tư pháp cho biết.

Cơ quan chức năng cáo buộc Proud Boys đã có lên kế hoạch, có tổ chức và phối hợp nhịp nhàng trong cuộc bạo loạn ngày 6/1.

P/s: Có vài người Việt ở Mỹ trước ngày 6/1 chụp hình chung với Proud Boys khoe khắp Facebook nay hình như đã âm thầm xóa bỏ.

May be an image of one or more people, people standing, outdoors and text

HIỆN TƯỢNG QUÁI ĐẢN VÀO NGÀY PHẢN LOẠN 6/1/2021

Chả biết phải nói cái gì hơn…

+3

HIỆN TƯỢNG QUÁI ĐẢN VÀO NGÀY PHẢN LOẠN 6/1/2021

Nguyễn Quốc Khải

13-01-2021

Trong cuộc biểu tình bạo loạn vừa qua ở Washington-DC, người ta thấy có một số cựu quân nhân VNCH xuất hiện trên những đường phố dẫn tới trụ sở Quốc Hội. Tôi không thể hiểu được đầu óc của mấy người đi biễu tình về cuộc bầu cử ở Mỹ mà mặc quân phục và mang cờ Vàng theo mặc dù tôi cũng là một cựu quân nhân VNCH.

Những ông bà này muốn chứng tỏ là lính VNCH xưa để làm gì ở chổ mà không ai thèm để ý và có thể người ta còn cho là kỳ cục. Một ông mặc toàn bộ quân phục Võ Bị Thủ Đức vào ngày 6/1 thật sự làm tôi xấu hổ vì tôi cũng là một sĩ quan trừ bị từ trường này ra. Thật là vô cùng quái đản. Nay cờ VNCH được xếp chung với những cờ của những nhóm khủng bố da trắng, tân phát xít và cờ tượng trưng cho nô lệ ở miền Nam Hoa Kỳ thời nội chiến.

Nhiều ông bà qua Mỹ hai bàn tay trắng. Di sản còn lại là bộ quân phục và lá cờ. Điều này đúng, nhưng đây không phải là chỗ để trưng ra. Ôi cũng chỉ vì thiển cận nên không còn có khả năng suy xét.

Trump xem chiến tranh Việt Nam là một cuộc chiến tồi tệ mà ông không bao giờ có cảm tình và theo ông đáng nhẽ Hoa Kỳ không nên liên hệ vào. Trump cũng từng tuyên bố những kẻ thua trận, bị bắt làm tù bính hay tử trân là những kẻ thua cuộc và khờ khạo (losers and suckers). Vậy thì tại sao những cựu quân nhân này lại mặc quân phục mang cờ vàng để biểu lộ sự tôn thờ của họ với Trump.

Mặc quân phục, cầm cờ Vàng đi biểu tình ủng hộ một cuộc tấn công bạo lực vào trụ sở Quốc Hội Hoa Kỳ là phản quốc và sẽ bị trừng trị. Hành động này chỉ gợi cho mọi người nhớ đến chiến tranh Việt Nam mà hầu hết mọi người Mỹ đều chán ngán và VNCH lại là bên thua cuộc. Đây không phải là những gì để mấy ông bà này hãnh diện.

Trái lại, chính mấy ông bà cựu quân nhân Việt Nam tham dự cuộc bạo loạn vào ngày 6/1 đã bôi nhọ bộ quân phục mà họ mang trong người và lá cờ Vàng mà họ mang theo. Cuộc bạo loạn vào hôm 6/1 chính là cuộc phản loạn do các nhóm da trắng cực hữu tổ chức để nhắm phá vỡ cuộc kiểm phiếu đại cử tri đoàn hầu chứng nhận sự thắng cử của liên danh Joe Biden – Kamala Harris trong một cuộc bầu cử công bằng, minh bạch, dân chủ và hợp hiến. Đây là một cuộc phản loạn chống lại nền dân chủ của Hoa Kỳ.

Những tòa án tiểu bang, liên bang và Tối Cao Pháp Viện, nơi mà Tổng Thổng Trump kiện cáo về kết quả bầu cử mà ông vô cớ cho là gian lận, đã chứng nhận ngược lại vì tòa không nhận được bằng chứng nào cả từ phe nguyên đơn. Ngay chính Bộ Trưởng Tư Pháp William Barr cũng xác nhận rằng không có sự gian lận quy mô nào khiến cho có thể thay đổi kết quả bầu cử. Cơ Quan An Ninh Liên Mạng và Cơ Sở Hạ Tầng thuộc Bộ Nội An tuyên bố “Cuộc bầu cử ngày 3/11/2020 an toàn nhất trong lịch sử.” Cơ quan điều tra liên bang FBI xác nhận “Trong lịch sử chúng tôi không thấy một cố gắng gian lận có phối hợp nào trong một cuộc bầu cử lớn, qua bưu điện hay cách khác.”

Vào ngày 12/1 lãnh đạo đa số Thượng Viện Mitch McConnell (Cộng Hòa, Kentucky) nói rằng ông tin rằng tổng thống Trump có thể bị luận tội theo sau những vụ tấn công bạo động tại tòa nhà Quốc Hội vào tuần trước do chính Tổng Thống đã xúi giục. Ngay sau đó, ông đã tán thành Đảng Dân Chủ tiến hành thủ tục luận tội Tổng Thống Trump.

Women for America First là nhóm chính thức tổ chức cuộc biểu tình ngày 6/1 với cái tên là “Save America March” và được tài trợ bởi America First Policies, một tổ chức ủng hộ Tổng Thống Trump và một vài cá nhân khác như triết gia lý thuyết âm mưu Alex Jones, và Charlie Kirk, người sáng lập Turing Point USA.

Những người tham dự cuộc biểu tình đều là những người ủng hộ Tổng Thống Trump cuồng nhiệt. Đoàn biểu tình ôn hòa đi từ President Park gần Nhà Trắng, nhưng khi đến trụ sở Quốc Hội, nơi lưỡng viện đang họp để chứng nhận Joe Biden thắng cử, đã trở thành bạo loạn khi họ vượt qua rào cản an ninh và xông vào bên trong điện Capitol.

Đoàn biểu tình bao gồm những viên chức của Đảng Cộng Hòa, những người từng yểm trợ tài chánh cho Tổng Thống Trump, những phần tử cực hữu, da trắng thượng tôn, và tân phát xít (neo-Nazi). Một số cá nhân trang bị võ khí bao gồm cả những cựu tội phạm hình sự. Họ thuộc các nhóm như Traditionalist Worker Party, Three Percenters, Proud Boys, Oath Keepers, QAnon, Groyper Army, Neo-Confederates, Nationalist Social Club.

Theo PBS, Proud Boys có nhiều thành viên tham dự nhất vào cuộc đảo chánh bất thành. Đây là một tổ chức chính trị cực hữu tân phát xít, dành cho đàn ông, chủ trương bạo lực ở Hoa Kỳ và Canada. Enrique Tarrio, lãnh tụ của Proud Boys đã bị bắt trước vài ngày vì tội đốt cháy một biểu ngữ Black Lives Matter thuộc một nhà thờ da đen ở Washington-DC và mang vũ khí bất hợp pháp. Chính phủ Canada đang xem xét để liệt kê tổ chức này vào các nhóm khủng bố.

Arnold Schwarzenegger, đảng viên Cộng Hòa, cưu Thống Đốc California so sánh cuộc bạo loạn ở Washington-DC với cuộc bạo loạn ở Đức trước Thế Chiến II. Ông nói “Cuộc bạo loạn vào 6/1/2021 vừa qua tại Hoa Kỳ của đám Proud Boys giống như đêm vỡ kính (Kristallnacht) tại Đức vào 1938 do bọn Đức Quốc Xã gây ra.”

Ông nhận định thêm rằng “Tổng thống Trump đã tìm cách lật ngược những kết quả của một cuộc bầu cử công bình. Ông ta muốn gây ra một cuộc đảo chánh bằng cách dùng những lời dối trá để lừa gạt người dân.”

Theo ProPublica-Frontline, một số thành viên của nhóm Oath Keepers cũng có mặt trong cuộc bạo loạn ở Washington-DC và xâm nhập vào trong tòa nhà Quốc Hội. Nhóm này từ lâu chủ trương nhân danh Tổng Thống Trump tạo ra nội chiến. Stewart Rhodes, lãnh tụ của Oath Keepers, là một cựu quân nhân và là sáng lập ra nhóm này vào 2009.

Boogaloo Bois cũng gửi thành viên tham dự cuộc bạo động ở DC vừa qua. Nhóm Boogaloo Bois liên hệ đến âm mưu bắt cóc Thống Đốc Gretchen Whitmer của Michigan và giết chết hai nhân viên công lực ở California. Nhóm da trắng thượng tôn này chủ trương chống chính phủ và tin rằng sẽ có chiến tranh sắc tộc. Ít nhất có 31 thành viên trong nhóm này đã bị kết tội hình sự kể từ 2019.

Sau biến cố 6/1, cờ Vàng bị được liệt kê chung với những lá cờ của những nhóm khủng bố cực hữu da trắng thượng đẳng như vừa kể trên. Đó là một điều xấu hổ vì cờ Vàng là một biểu tượng của tự do, văn hóa của người Việt hải ngoại.

Một tấm hình do phóng viên nhiếp ảnh của Getty Images trong hơn 1,600 tấm chụp được trong cuộc bạo loạn vừa qua cho thấy một người đã leo lên tiền sảnh của tòa nhà Quốc Hội và trưng lá cờ Vàng. Tấm hình này đã đâp vào mắt hàng triệu người trên khắp thế giới. Độc giả có thể mở link sau đây để kiếm chứng tấm hình thực này.

https://www.gettyimages.com/photos/riot-in-dc-2021?family=editorial&phrase=riot%20in%20DC%202021&sort=mostpopular#license

Nhờ so sánh hình lớn khá rõ của Getty Images với những hình khác phổ biến trên các mạng xã hội, tôi đã có thể nhận biết được nghi can cầm cờ rất giống một người Việt Nam mang cà vạt đỏ dưới đây. Nghi can đang được FBI điều tra.

Việc những người mang cờ Việt Nam khi đi biểu tình vào những dịp không liên hệ gì đến VNCH như để ủng hộ Tổng Thống Trump làm nhiều người xấu hổ và tức giận. Một số đã buộc phải lên tiếng phản đối.

Nhà báo Song Chi góp ý trên Facebook: “Yêu quý ai là quyền của quý vị … nhưng đừng nhân danh lá cờ Vàng mà làm xấu đi hình ảnh của lá cờ vàng nữa. Lá cờ ấy không đại diện cho riêng một nhóm người ủng hộ Trump.”

Nguyễn Việt Nam trên Facebook viết: “Người Việt cuồng Trump mang đại tội với tổ quốc và tiền nhân khi làm ô uế hình ảnh lá cờ Vàng trong cuộc bạo loạn đánh phá Quốc Hội Mỹ 6/1/2021. Dư luận Mỹ giờ đây xem lá cờ này là một trong những lá cờ giặc loạn khủng bố. Tôi vô cùng căm phẩn.”

Dân Biểu tiểu bang Trâm Nguyễn của Massachusetts bầy tỏ quan điểm của cô trên tờ Việt Báo như sau:

“Bạn có quyền tham gia vào bất kỳ cuộc biểu tình hoặc nhóm họp nào do bạn lựa chọn. Bạn thậm chí có tự do tham gia cùng các dân binh ủng hộ Trump trong một cuộc tấn công chính trị đánh phá nền dân chủ của chúng ta nếu bạn chọn, nhưng bạn KHÔNG có quyền mang Lá cờ Di sản miền Nam Việt Nam tham gia vào tình trạng bao loạn vô luật pháp mà chúng ta đã chứng kiến ở Mỹ Điện Capitol.”

“Lá cờ này tượng trưng cho di sản phong phú, niềm hy vọng và tình yêu tự do mà nhân dân Việt Nam đã chiến đấu và hy sinh để bảo vệ. Chúng ta tôn vinh lá cờ này như chúng ta tôn vinh lá cờ Hoa Kỳ, vì lá cờ Hoa Kỳ tượng trưng cho những cơ hội được trao cho chúng ta và lá cờ di sản đóng vai trò như một lời nhắc nhở cho các thế hệ tương lai về nơi chúng ta đến và chúng ta đã đi xa.”

“Bằng cách mang lá cờ đến cuộc đảo chính thất bại này, bạn đã mang lại sự hổ thẹn cho những người Mỹ gốc Việt, những người đã làm việc chăm chỉ để biến đất nước này trở thành quê hương của chúng ta.”

THAM KHẢO

  1. Long T Bui, “Why the flag of South Vietnam flew at US Capitol siege,” University of California at Irvine, January 12, 2021.
  2. Việt Báo, “Người Việt Nghĩ Gì Về Biến Cố Bạo Động Chiếm Quốc Hội Hoa Kỳ Và Sự Tham Dự Của Lá Cờ Vàng?” 12-1-2021.
  3. Arnold Schwargenegger, “My message to my fellow Americans and friends around the world following this week’s attack on the Capitol,” January 10, 2021. Bàn tiếng Việt: Hoàng Ngọc Tuấn.
  4. A.C. Thompson, “members of several well-known hate groups identified at Capitol riot,” PBS, January 9, 2021.
  5. Wikipedia, “Boogaloo movement.”
  6. Wikipedia, “2021 storming of the United States Capitol.”

Giọt Lệ Đêm Giao Thừa


Van Pham

TRUYỆN NGẮN

Giọt Lệ Đêm Giao Thừa

Bảo trả tiền bác xe ôm. Cậu móc túi lấy tờ giấy ghi địa chỉ, theo cầu thang chung cư Nguyễn Kim lên lầu 1. Dân trong chung cư, người lau chùi lư hương, kẻ quét dọn nhà cửa chuẩn bị đón Tết.

Thoáng trông những khuôn mặt hân hoan chờ đón ngày thiêng liêng nhất trong năm của các ông già bà lão đến lũ trẻ em, Bảo nghĩ có lẽ tại chính quê nhà mới có hiện tượng và bầu không khí đặc biệt này. Bảo hòa mình với niềm vui nhộn chưa bao giờ xảy ra với cậu. Những cái Tết tại Mỹ, nơi cậu ở, là những ngày tẻ nhạt với thời tiết rét buốt âm 0 độ C, tuyết ngập phố phường…

Nhìn vào căn phòng tối om om, Bảo đưa tay gõ nhẹ lên cánh cửa sắt. Một cô gái ngoài hai mươi tuổi bước ra cúi đầu chào. Bảo hỏi:

– Xin lỗi, có phải đây là nhà chú Tường, lúc trước làm ở Liên Ðoàn 83 Quân Cụ không?

Cô gái nhìn Bảo một lúc. Cô hỏi:

– Có chuyện chi không anh?

– Ba tôi là người quen với chú Tường, có quà biếu chú nhân dịp Tết Nguyên Ðán.

Ngần ngừ một chút, cô gái mời khách ngồi trên tấm phản gỗ. Cô vào buồng trong. Lát sau, cô dìu một ông già ngoài sáu mươi, thân hình tiều tụy, mặt mày hốc hác, chầm chậm bước ra. Cô đỡ ông ngồi trên ghế nhựa ọp ẹp.

Bảo đứng dậy cúi đầu chào. Cậu chậm rãi nói:

– Thưa chú, ba cháu tên Nguyễn Văn X.Y., làm ở xưởng Vũ Khí Tiểu Ðoàn 230, đường Trần Quốc Toản Sài-gòn. Sau khi LÐ 83 YTQC dời về Long Bình, ba cháu thuyên chuyển đến đơn vị khác.

Mặt chú Tường lộ vẻ vui vui:

– Ờ… ờ… Sao chú quên ba cháu được. Hồi đó ba cháu là sếp của chú mà… Sau năm 1975, chú có dò hỏi bạn bè nhưng không ai biết ba cháu và gia đình ở đâu.

Chú Tường ngừng nói, ngồi thở. Cô gái vuốt ngực ông…

Bảo trả lời:

– Khi ra tù năm 1979, ba cháu và gia đình hồi hương về quê ngoại ở Vĩnh Long. Năm 1980, lúc đó cháu mới 1 tuổi, gia đình vượt biên và được định cư tại Mỹ.

Nhìn cô gái, Bảo hỏi:

– Chú bị bịnh sao vậy cô?

Cô gái cúi xuống nhìn cha, không trả lời. Nét mặt thoáng buồn.

Chú Tường chầm chậm kể:

– Cách nay hơn bảy năm, má sắp nhỏ bị tai nạn giao thông mất. Chú phải làm việc quá nhiều để nuôi bốn anh chị em tụi nó. Năm ngoái, đang chạy xe ba gác ngoài chợ Nguyễn Tri Phương, chú bị xỉu. Bạn hàng ngoài chợ xúm nhau giúp chuyển chú vào bệnh viện Bình Dân cấp cứu. Hai con trai lớn của chú đã lập gia đình và sống dưới miền Tây. Ở nhà chỉ còn con Loan đây và em trai nó thay phiên túc trực chăm sóc chú trong nhà thương. Con Loan làm ca ba tại một xí nghiệp giày da Ðài Loan ở Gò Vấp, vừa lo cơm nước cho thằng Mạnh học ôn thi vào Ðại Học Sư Phạm nên nó cũng khá cực nhọc. Sau ngày xuất viện, chú muốn đi làm cũng không đủ sức, càng ngày càng yếu, thêm gánh nặng cho hai chị em nó…

Bảo lặng lẽ nhìn quanh nhà. Loan rót nước mời khách.

Hai tay cầm phong bì, Bảo đưa chú Tường và nói quà của ba cậu biếu. Chú Tường từ chối mãi không được, sau vài lời cám ơn, chú đưa phong bì cho Loan cất. Chú Tường mời Bảo chiều mốt – chiều Ba Mươi Tết – chú cúng ông bà, Bảo ghé nhà dùng bữa cơm gia đình. Bảo nhận lời.

******

Tối 28 Tết, Bảo rời khách sạn, lân la đến các phòng trà ca nhạc để tìm sinh khí sinh hoạt đêm của Saigon, thủ đô cũ miền Nam Việt Nam. Qua báo chí hải ngoại, cậu biết tuổi trẻ Việt Nam bây giờ – nhất là ở các thành phố lớn như Hà Nội, Ðà Nẵng, Hải Phòng, Cần Thơ và Saigon – tiêu tiền như nước.

Dĩ nhiên giữa những tầng lớp có tiền và kẻ có nhu cầu cần tiền nẩy sinh biết bao hoàn cảnh oái oăm. Tình cảm con người với con người biến dạng từ từ. Tình yêu trong sáng của thế kỷ trước – như ba Bảo thường nói – nhường chỗ cho yêu cuồng, sống thử trước hôn nhân.

Bảo có dịp đọc bài báo của một phóng viên trong nước đăng trên tuần báo ở Mỹ, viết về việc phá thai của giới nữ. Càng ngày, người đến bệnh viện càng nhỏ tuổi dần chứng tỏ nhà trường, cha mẹ và xã hội đã không quan tâm đến con cái để cho giới trẻ tự do luyến ái, tự do sống buông thả. Trong giới lao động, cha mẹ đầu tắt mặt tối kiếm sống không kịp thở để lo cái ăn, cái mặc, tiền sách vở, tiền trường cho con cái. Trong thành phần giàu có, cha mẹ chạy theo vật chất để hưởng thụ cho bõ thuở hàn vi, con cái cũng “ăn theo” sa đọa, xài tiền không tiếc…

Saigon dường như không ngủ hoặc ngủ rất ít. Chỉ nhìn dòng lưu thông cuồn cuộn theo đuôi nhau, xe gắn máy nối tiếp xe hơi, Bảo cảm tưởng như say sóng. Muốn băng qua đường – đối với Bảo – không phải là chuyện dễ dàng vì không còn quãng hở nào trên đường để cậu bước đi. Xe cộ không biết từ đâu cứ nườm nượp, nườm nượp từ nửa đêm hôm trước đến nửa đêm hôm sau trên các trục lộ chính…

Bảo tạt vào một quán trên đường Phạm Hồng Thái, quận 1. Hai người bảo vệ nhìn Bảo thoáng qua, đoạn mở cánh cửa nặng trình trịch để cậu bước vào. Bên trong, các cô tiếp viên, lờ mờ dưới ánh đèn màu, dắt Bảo đến một ghế trống cạnh sàn nhảy. Từ ngoài sáng lần mò giữa vùng âm u, phải vài phút sau cậu mới nhận định cảnh vật bên trong, dù tai cậu muốn vỡ tung với âm thanh xập xình của điệu Lambada sóng nhồi hết lượt này đến lượt khác. Thanh niên nam nữ ôm eo ếch nhau, lắc lư theo nhịp điệu dồn dập, thỉnh thoảng rú lên như bị ma ám quỉ đuổi.

Bàn bên cạnh, ba cặp lim dim khóe mắt khi phê vài hơi thuốc trắng. Những chai rượu nặng ngoại quốc đắt tiền cạn nhẵn, nằm lăn lóc bên cạnh những đĩa thức ăn nguội ngắt, có đĩa còn nguyên vẹn chưa đụng đũa. Liếc thoáng, Bảo biết chúng là con các đại gia hoặc con giới có quyền có chức, ăn chơi sa đọa, bất cần đời.

Một đứa trong bọn khoác tay, tất cả lảo đảo đứng dậy. Ðứa con gái tóc nhuộm vàng khè, móc bóp trải ra bàn năm tờ giấy xanh xanh loại một trăm đô-la. Cô hầu bàn từ góc khuất vội vàng chạy ra, gom tiền. Trước khi rời quán, chúng dúi vào tay cô hầu bàn tờ giấy mười đô.

Bảo gọi một chai Heineken. Cô chiêu đãi đem bia ra và sà xuống ngồi bên cạnh Bảo. Cô cất giọng õng ẹo:

– Anh cần mồi gì, em gọi.

Bảo cười ỡm ờ:

– Chút nữa, em. Anh chưa nóng máy mà…

– Anh cho em một chai há?

Không đợi Bảo trả lời, tự động cô vào quầy đem ra một chai và mở nắp nghe một tiếng “bộp.” Cô cụng vào chai của Bảo, cười ỏn ẻn, tu một hơi cạn tận đáy. Tự nhiên Bảo chợt nghĩ đến Loan, đến xóm chung cư nghèo hôm nay cậu ghé thăm. Hình ảnh người con gái gầy gò, ăn uống thiếu thốn, lo chăm sóc cha già đau yếu, người em học thi vào đại học, bất giác anh thở dài. Hai cảnh đời xã hội: một ăn chơi phè phỡn, vung tiền như nước – một còng lưng vất vả suốt ngày vẫn không đủ sống. Bất công nơi nào cũng có nhưng trước mắt Bảo, ngay tại quê hương mình, giai cấp giàu nghèo chênh lệch quá xa…

Bảo kêu cô gái tính tiền. Cô gái ngạc nhiên nhìn ông khách khác thường này, lẩm bẩm:

– Lại thêm một thằng khùng. Cứ tưởng vớ được khách bở mời đi “vui vẻ”, ai dè…

Sau khi lấy tiền hai chai bia, cô gái xòe tay xin “bo.” Bảo dúi vào tay cô tờ giấy bạc hai mươi ngàn Việt Nam và lặng lẽ rút lui. Trong tiếng nhạc đinh tai, Bảo nghe cô gái vói theo:

– Ðúng là “Hai Lúa” mới lên thành phố.

*******

Hai Mươi Chín Tết, Bảo thuê xe ôm lên đường Thích Quảng Ðức gần ngã ba Nguyễn Kiệm Phú Nhuận, trao tiền cho một viện mồ côi mà ba cậu cùng bạn bè ông quyên tặng. Viện do một Việt kiều ở Cali bảo trợ, gồm ba dãy nhà tạo hình chữ U, một trệt một lầu. Bảo vào viện, gặp người đại diện, ông Dương, là người bà con bên ngoại Bảo, trông nom khoảng 20 trẻ mồ côi. Ngoài bảy mươi nhưng ông Dương còn rất khỏe. Sau khi đọc thơ và nhận tiền của ba Bảo, ông dẫn Bảo thăm các nơi.

Ông nói:

– Hầu hết các cháu này, dượng xin ở bệnh viện Từ Dũ. Từ Dũ cũng có viện mồ côi gọi là Làng Hòa Bình. Làng dành cho các cháu tàn tật từ lúc chào đời, đứa mất tay, đứa sứt môi, đứa không thấy đường… Mấy cháu vô phước đó cần ở trong bệnh viện để tiện chăm sóc hàng ngày. Ở đó không đủ chỗ nuôi dưỡng nên dượng đón các cháu khỏe mạnh về đây như san sẻ phần nào sự mất mát tình thương của trẻ thơ vô tội. Khoảng sáu, bảy tuổi, ban tổ chức sẽ chuyển các cháu đến viện khác đủ tiện nghi và phương tiện hơn để các cháu học văn hóa tại nhà trường.

Theo dượng biết, các cô gái trẻ người non dạ, sau khi sanh, bỏ con chạy lấy người, trốn tránh trách nhiệm và tội lỗi. Cũng may, mẹ các cháu bé ít có đứa bị vướng bệnh Sida, nếu không may bị bệnh chết người này, tội nghiệp cho một kiếp sanh linh nhỏ bé. Cũng có một số bà mẹ quá nghèo, đông con nhưng lỡ có bầu, khi sanh xong cũng bỏ con lại…

Ði ngang nhà bếp, đến một sân rộng, Bảo thấy hai cô gái đang giặt giũ quần áo cho các cháu. Ông Dương dừng lại giới thiệu hai cô tình nguyện mỗi ngày vài giờ, giúp viện điều hành một cách suôn sẻ. Bảo trố mắt nhìn cô gái đứng e thẹn, hai tay đầy xà-bong xoa xoa vào nhau:

– Loan…

Ông Dương hỏi:

– Ủa, cháu quen Loan à?

– Dà… Ba cháu với ba Loan cùng chung đơn vị trước năm 75. Hôm qua ghé thăm gia đình Loan nên cháu mới biết Loan.

Bảo chào hai cô gái, tiếp tục lên lầu. Ông Dương cho biết Loan làm ca đêm, sáng nào cũng ghé viện giặt giũ quần áo, mền mùng cho các trẻ, sau đó mới về nhà. Hôm nay là ngày cuối năm, Loan cố gắng giặt xong tất cả quần áo dơ và chăn màn của các cháu. Biết Loan có lòng nhân ái, thương xót trẻ em mồ côi mà không nghĩ đến sức khỏe của mình, Bảo thấy lòng se lại. Bảo không thể so sánh tấm lòng bác ái của Loan với các cô gái ích kỷ khác. So sánh như vậy vô tình hạ thấp phẩm giá cao thượng của một người biết hy sinh thời gian, sức khỏe cho xã hội, mặc dù sự hy sinh chưa phải là vĩ đại.

Tuy nhiên, tấm lòng này không ít thì nhiều cũng gây cho Bảo một ấn tượng sâu đậm mà càng nghĩ, Bảo càng thấy tôn trọng người con gái mới biết mặt.

Trong một căn phòng lớn, hai người đàn bà đứng tuổi đang chăm sóc các cháu mồ côi. Tiếng cười, tiếng khóc trẻ em vang từng chặp.

Ðến dãy nôi giữa phòng, những đôi mắt tròn xoe ngây thơ nhìn ông Dương và Bảo. Một cháu buột miệng “Ba… ba…” khi Bảo cúi xuống ẵm cháu. Bảo lấy tay vỗ nhè nhẹ vào chiếc lưng nhỏ xíu, tự dưng niềm đau xót tràn ngập tâm hồn. Ông Dương nói với Bảo:

– Có nhiều khách đến viếng, họ thường xưng là ba má hoặc ông bà khi nựng nịu các cháu. Có lẽ cách xưng hô này ăn sâu vào tâm hồn thiếu thốn, thèm khát tình thương của những trẻ bất hạnh theo thời gian. Vì vậy, cháu đây gọi cháu là ba cũng không lấy gì làm lạ.

Bảo siết chặt cháu bé, tự nhủ không biết phải làm gì để bù đắp tình thương mất mát của những trẻ không may này. Những tâm hồn thơ dại, những tấm thân bé nhỏ rất cần sự che chở, bảo bọc của ông bà cha mẹ như bóng cây che mát cuộc sống non nớt mới hiện diện trên thế gian. Vậy mà cha mẹ chúng lại nhẫn tâm thả trôi các thân xác sơ sinh cho dòng đời đầy bụi bặm…

Trên đường về khách sạn, Bảo ghé chợ Phú Nhuận mua những thứ cậu cần phải mua.

******

Trời càng về chiều, dường như mọi người càng thêm hấp tấp. Xe hơi, xe gắn máy, người đi bộ, người dân sinh hoạt nhanh nhẹn hơn, vội vàng hơn. Ai cũng muốn trở về nhà sớm để bày biện thêm nhánh mai mua rẻ, cặp dưa hấu bán hạ giá hoặc những chậu bông nở tòe loe. Ai cũng nấu nướng, dù nhà nghèo, vài món ăn đơn giản cúng ông bà và đón giao thừa, khi con cháu từ xa về, sum họp bên gia đình đón Xuân. Không khí này khiến Bảo liên tưởng đến những người không nhà, sống đầu đường xó chợ, những trẻ em bị bỏ rơi không nơi nương tựa, những ông già bà lão bệnh tật không có con cháu phụng dưỡng.

Bảo xóa bỏ bi quan khi đến nhà chú Tường. Ít ra trong lúc này, Bảo cũng có một nơi để chia sẻ bầu không khí thiêng liêng khi xa gia đình. Thực tế tại Mỹ, Tết Nguyên Ðán chỉ nhộn nhịp và ra vẻ ngày Tết ở những nơi có đông người Việt như Cali, Texas, Atlanta Georgia hoặc khu Eden, miền Ðông Hoa Kỳ…

Chú Tường hôm nay trông khỏe hơn. Khi Bảo đến nhà, mâm cơm trên bàn thờ đã cúng xong, Loan và em trai chuyển xuống bàn ăn. Mùi nhang thoang thoảng trong căn phòng được dọn dẹp tươm tất.

Bảo trao cho Loan cây mai đầy búp để cắm vào bình hoa bên cạnh bàn thờ. Cậu mở hộp giấy, trịnh trọng tặng chú Tường bộ âu phục mua trong tiệm An Phú tại ngã sáu Saigon, tặng Mạnh chiếc cà vạt màu rượu chát, tặng Loan mấy xấp vải may áo dài và chiếc điện thoại di động đời mới nhất.

Bảo nói:

– Loan à. Ði làm ca ba, Loan rất cần điện thoại này để phòng thân.

Việc chi phí sử dụng, anh đã trả tiền cho dịch vụ trọn một năm rồi.

Quay qua chú Tường, cậu cười:

– Ở Mỹ ba con sẽ dễ dàng liên lạc với chú. Chú và các em đừng gọi qua Mỹ vì mắc tiền lắm, cứ để ba con gọi về. Thỉnh thoảng chú cho phép con hỏi thăm chú và các em.

Bảo trải lòng mình, mong mỏi giúp gia đình bạn của ba Bảo những phút giây vui vẻ và thoải mái trong ngày cận Tết, dù các món quà không nói lên được hết chân tình của Bảo với những người mới biết mặt. Chú Tường thay mặt gia đình cám ơn Bảo. Chú nói Bảo và hai con ngồi vào bàn. Ðã lâu Bảo mới thấy tô canh măng hầm giò heo, khổ qua nhồi thịt băm với nấm mèo và đĩa giò thủ cắt chéo cạnh. Bảo lấy chai rượu chát từ trong bọc to đặt góc nhà mà cậu khệ nệ vác khi tới lúc nãy. Mạnh vào bếp lấy ba cái ly “xây chừng”, loại ly uống cà phê ngoài các tiệm ăn Tàu.

Bảo cười:

– Em lấy thêm một ly nữa cho chị Loan. Thời buổi bây giờ nam nữ bình đẳng mà em.

Loan xua tay từ chối. Mạnh nhìn ba. Chú Tường gật đầu.

Bảo mở chai rượu rót ra bốn ly. Cậu vừa nói vừa chỉ cái bọc to:

– Thưa chú, cháu rất cảm động được hưởng một cái Tết ấm cúng tại quê nhà với gia đình chú. Sáng nay cháu có ghé viện mồ côi, cháu cũng đã mua hai mươi bộ quần áo trẻ con để tặng các em trong đó. Sáng mai mồng một, xin chú, Loan và Mạnh đến thăm viện và trao quà cho các trẻ. Quà này là của gia đình chú tặng cho viện.

Chú Tường từ chối:

– Ðâu có được, cháu.

– Dà, cháu đã đại diện ba cháu và bạn bè bên Mỹ có tặng quà cho viện rồi. Phần này của chú và hai em. Sáng mai gia đình chú và cháu sẽ đi taxi đến đó. Có hai em và cháu, chú yên tâm xuất hành đầu Xuân…

Tiếng chuông reo. Bảo móc túi lấy máy di động ra nghe. Ðầu bên kia văng vẳng giọng nói đàn ông. Nghe nửa chừng, mặt Bảo bừng bừng dù chưa hớp ngụm rượu nào. Bảo trả lời đứt quãng:

– Dạ chưa lập gia đình… Dạ đang ngồi trước mặt con… Dạ tùy ba và chú Tường quyết định… Con… Con…

Bảo đưa điện thoại cho chú Tường:

– Thưa chú, ba cháu muốn nói chuyện với chú…

Chú Tường vui vẻ chào hỏi người quen thân cũ. Sau khi nghe câu chuyện, chú Tường nói:

– Cám ơn ông thầy nghĩ tới đàn em và có nhã ý với cháu Loan. Chuyện đó… chắc tùy cháu Bảo và Loan quyết định…

Bảo đưa mắt nhìn Loan. Loan cúi gằm, im lặng. Loan thừa thông minh biết hai ông già đang đề cập đến chuyện gì. Cả nhà vui vẻ bên mâm cơm cuối năm.

Bảo nói với chú Tường:

– “Con” mong một ngày rất gần, Loan không còn chịu cực nhọc nữa. Tuy con mới về Việt Nam lần đầu nhưng con cũng nhận định được toàn cảnh xã hội ngày nay. Cái quý nhất của con người là lòng bác ái, tính chân thật và biết an phận. Tâm hồn cao thượng, sự giúp đỡ xã hội của Loan ở viện mồ côi khiến con rất cảm kích. Con rất vui mừng được ngồi ăn uống đêm nay với chú và hai em. Mấy bạn về Việt Nam chung với con, giờ này chắc đã chui vào các quán bia ôm hoặc vũ trường rồi…

Nghe Bảo xưng “con” với ba mình, Loan len lén nhìn Bảo nhưng cô vội quay mặt đi để che giấu hai giọt lệ lăn dài trên đôi gò má xanh xao. Chính Loan cũng không hiểu tại sao mình lại khóc. Giọt lệ bắt nguồn từ niềm buồn tủi cho thân phận nghèo nàn hay vui mừng vì một căn nguyên nào khác, cô bối rối không kịp phân tách được tâm trạng mình.

May be an image of 1 person and indoor

 Biden thảo luận trợ giúp COVID-19 với phía Dân Chủ, hứa duy trì $1,400

 Biden thảo luận trợ giúp COVID-19 với phía Dân Chủ, hứa duy trì $1,400

Feb 3, 2021 

WASHINGTON, DC (NV) – Tổng Thống Joe Biden trong một cuộc điện đàm với các nhà lập pháp đảng Dân Chủ tại Hạ Viện, vào sáng Thứ Tư, 3 Tháng Hai, nói rằng ông vẫn muốn có kế hoạch lớn lao nhằm trợ giúp người dân và nền kinh tế Mỹ chống lại các ảnh hưởng tai hại của COVID-19, ngay cả trong lúc một số thượng nghị sĩ phía Cộng Hòa đòi ông phải thu nhỏ lại kế hoạch này hay chia ra thành nhiều phần.

Theo bản tin của CBS News, trong cuộc nói chuyện hôm Thứ Tư với các dân biểu Dân Chủ, ông Biden không đề cập gì tới đề nghị của phía Cộng Hòa, dù rằng ông có bày tỏ việc sẵn sàng xét tới thay đổi một số chi tiết, như mức lợi tức tối đa của gia đình để vẫn có được trợ giúp. Tuy nhiên, Tổng Thống Biden nói ông tin rằng kế hoạch của ông đáp ứng nhu cầu hiện nay của đất nước.

Tổng Thống Joe Biden trong cuộc họp với các thượng nghị sĩ Dân Chủ ở Tòa Bạch Ốc. (Hình: AP Photo/Evan Vucci)

“Điều nguy hiểm không phải là chúng ta có hành động quá lớn lao, mà là quá ít,” theo ông Biden.

Có một điều mà Tổng Thống Biden nói ông vẫn sẽ duy trì, đó là số tiền $1,400 gửi đến các cá nhân người dân Mỹ, để giúp thêm số tiền $600 mà họ nhận được qua đạo luật khoảng $900 tỷ được thông qua hồi Tháng Mười Hai. Ông cũng nói sẵn sàng xét lại cách phân phối số tiền này để ưu tiên cho những người thật sự cần trợ giúp.

Theo những người tham dự cuộc điện đàm, Tổng Thống Biden nói: “Chúng ta đã có lời hứa với người dân Mỹ, và tôi sẽ không khởi sự nhiệm kỳ của mình bằng sự bội hứa.”

Ông nói thêm với các dân biểu đảng Dân Chủ rằng: “Quý vị hỗ trợ tôi, tôi sẽ hỗ trợ quý vị.”

Tổng Thống Biden sau đó cũng gặp các thượng nghị sĩ Dân Chủ trong ngày Thứ Tư.

Từ trái, Phó Tổng Thống Kamala Harris, Tổng Thống Joe Biden, và Trưởng Khối Đa Số Thượng Viện Chuck Schumer cùng các thượng nghị sĩ Dân Chủ trong cuộc họp ở Tòa Bạch Ốc hôm Thứ Tư, 3 Tháng Hai. (Hình: AP Photo/Evan Vucci)

Hôm Thứ Hai, ông Biden gặp 10 thượng nghị sĩ Cộng Hòa, được coi là có khuynh hướng “trung dung,” để lắng nghe đề nghị trợ giúp COVID-19, trị giá khoảng $618 tỷ của họ. Tuy cả hai đề nghị đều có cùng số tiền dự trù chi ra cho chương trình chích ngừa vaccine, thử nghiệm và trợ giúp thiên tai, chính phủ Biden muốn chi nhiều hơn cho trợ cấp thất nghiệp, tiền gửi cho dân, trợ giúp cho chính quyền tiểu bang và thành phố, cùng một số lãnh vực khác.

Sang đến ngày Thứ Ba, Tổng Thống Biden và Bộ Trưởng Tài Chánh Janet Yellen cùng tuyên bố rằng đề nghị này của phía Cộng Hòa là quá ít, nói rằng phải có các biện pháp mạnh mẽ để ngăn chặn cuộc khủng hoảng kinh tế do COVID-19 gây ra, nếu không sẽ có nguy cơ loay hoay trong vũng lầy dịch bệnh này trong thời gian dài. (V.Giang) [qd]

Chuyện hết sức ngắn, nên đọc và suy gẫm.

Chuyện hết sức ngắn, nên đọc và suy gẫm.
May be a cartoon of 1 person

 Vào buổi tối, trong một nhà hàng ăn nhanh nhỏ, có ba thực khách: một ông già, một chàng trai trẻ và tôi.

Có lẽ vì không có nhiều thực khách, ánh sáng trong nhà hàng không được bật hoàn toàn, nên trông hơi mờ. Tôi ngồi một góc cạnh cửa sổ và ăn tối một mình. Chàng trai cầm bát mì xào và ngồi gần cửa, ngay cạnh ông già.

Tôi thấy rằng ánh mắt của chàng trai trẻ này thỉnh thoảng lại nhìn về chiếc điện thoại di động đang để trên bàn của ông lão.

Sự thật đã chứng minh phán đoán của tôi là đúng. Tôi thấy khi ông lão quay sang châm điếm thuốc một lần nữa, anh chàng này nhanh tay lấy đi chiếc điện thoại di động, nhét nó vào túi áo khoác, sau đó anh ta cố gắng rời khỏi nhà hàng.

Ông lão đã sớm phát hiện rằng điện thoại của mình bị mất tích, ông lập tức bình tĩnh và nhìn xung quanh.

Lúc này, chàng trai kia tay vừa chạm vào nắm cửa ra vào của nhà hàng, ông lão dường như hiểu được điều gì đó, ông lập tức đứng dậy và đi về phía chàng trai trẻ đang đứng ở cửa.

Tôi lo lắng cho ông lão, tôi nghĩ ông lão sẽ rất khó khăn để đối phó với một thanh niên khỏe mạnh như vậy.

Thật bất ngờ ông nói: “Con trai xin hãy đợi đã.” Chàng trai này dật mình nói: “Có chuyện gì đấy!”

“Đó là, hôm qua là sinh nhật 70 tuổi của tôi, con gái tôi đã cho tôi một chiếc điện thoại di động, mặc dù tôi không thích nó, nhưng đó là lòng hiếu thảo của con bé. Tôi vừa để nó trên bàn giờ nó đã biến mất, tôi nghĩ rằng nó đã vô tình bị va vào và rơi xuống đất.”

Tôi lại có vấn đề về xương khớp ở lưng, hơn nữa mắt lại kém, tôi rất khó khăn để tìm kiếm chiếc điện thoại. Chàng trai trẻ, anh có thể giúp tôi tìm nó được không? Chàng trai này nghe vậy thì lo lắng liền biến mất. Anh ta lau mồ hôi trên trán và nói với ông lão: “Ồ đừng lo lắng, cháu sẽ giúp ông tìm nó.”

Chàng trai cúi xuống, xoay quanh bàn của ông lão tìm kiếm, chỉ một lát sau, anh ta đưa chiếc điện thoại cho ông lão và nói, cái này có đúng của ông không? Ông lão nắm chặt tay chàng trai và vui mừng nói: “Cảm ơn anh! Cảm ơn anh! Anh thật tốt, anh có thể đi!” Chàng trai trẻ nghe thấy vậy bàn tay liền run run, anh ta quay mặt đi và nhanh chóng rời khỏi cửa hàng.

Tôi sững sờ trước cảnh tượng trước mặt. Sau khi chàng trai trẻ ra khỏi nhà hàng, tôi lại gần ông lão và hỏi: Ông lão, ông đã xác định được rằng điện thoại của ông đã bị đánh cắp nhưng tại sao ông không báo cảnh sát?”

Câu trả lời của ông lão khiến tôi nhớ rất lâu, ông nói: Nếu tôi báo cảnh sát, tôi sẽ mất đi một thứ có giá trị gấp hàng nghìn lần so với điện thoại di động, đó là sự khoan dung.

Trong cuộc sống, khi xử những việc khó xử càng nên khoan dung; xử người khó xử, càng nên trung hậu…Khoan dung thể hiện sự tu dưỡng đạo đức và lối sống đẹp của con người, khoan dung không có nghĩa là bản thân yếu đuối, mà là sự độ lượng cần có trong cuộc sống.

Khi con người có thể bao dung, yêu thương nhau và thôi nhìn vào những khuyết điểm, sai lầm của người khác, lúc ấy cuộc sống này, thế giới này sẽ đẹp tuyệt vời…

-st-

 FBI mở rộng điều tra…bất cứ ai có liên quan đến cuộc bạo loạn tại Điện Capitol ngày 6/1/2021.

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

 FBI mở rộng điều tra, truy xuất lịch sử đi lại, giao dịch ngân hàng, thảo luận trên diễn đàn của bất cứ ai có liên quan đến cuộc bạo loạn tại Điện Capitol ngày 6/1/2021.

Các tội danh thành lập đang được xem xét, nhưng không giới hạn, đối với những ai tham gia bạo loạn bao gồm: xâm nhập bất hợp, trộm cắp thiết bị điện tử kỹ thuật số, tấn công giới chức chính quyền địa phương và liên bang bên trong và bên ngoài trụ sở Quốc hội, trộm cắp các thông tin quốc phòng và thông tin bí mật quốc gia, tội giết người, vi phạm các quyền về tụ do dân sự…

Các tội danh nói trên đang được cơ quan điều tra đệ trình để có thể lấy được các trát toà truy tố và bắt giữ nhằm ngăn chặn các mối đe doạ , tội ác có thể tiếp tục diễn ra. Và đây chỉ mới bắt đầu cho đợt điều tra quy mô này – theo đại diện Bộ Tư pháp trả lời báo chí.

– Ngày 13/1/2021, Andrew Williams, một nhân viên cứu hỏa của Sở Cứu hỏa Sanford, tiểu bang Florida đã phải hầu tòa với cáo buộc “xâm nhập trái phép vào khu vực cấm và có hành vi gây mất trật tự trong khuôn viên Điện Capitol”. Williams bị phát hiện tham gia bạo loạn khi có mặt trong bức hình người đàn ông đội chiếc mũ Trump 2020 và chỉ tay vào tấm biển dành cho Chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi. Theo thông báo cập nhật của Sở Cứu hỏa, Williams đã được cho nghỉ hành chính không lương, và được tại ngoại sau khi nộp 25,000$ cùng điều kiện phải xuất hiện khi có lệnh triệu tập từ cơ quan chức năng.

https://www.cnn.com/…/florida-firefighter…/index.html

– Klete Keller,38 tuổi, một cựu vận động viên từng giành huy chương vàng Olympic ở tiểu bang Arizona bị buộc tôi “cản trở việc thực thi pháp luật, gây rối trật tự, xâm nhập bất hợp pháp, trong khuôn viên Điện Capitol. Keller là vận động viên đã từng tham gia thi đấu ở Thế vận hội Sydney 2000, Thế vận hội Athens 2004 và Thế vận hội Bắc Kinh 2008. Anh đã giành được một huy chương vàng ở Athens, và một huy chương vàng khác ở Bắc Kinh. Tổng cộng, anh đã giành được năm huy chương trong các kỳ Olympic. Hồ sơ của Andrew Williams và Klete Keller đều được gửi thẳng tới DC.

https://www.foxla.com/…/olympic-gold-medalist-with-ties…

– Hai cảnh sát Thomas Robertson và Jacob Fracker, thuộc Sở Cảnh sát Rocky Mount ở tiểu bang Virginia cũng vừa bị bắt trong ngày 13/1 vì tham gia bạo loạn.

Thomas Robertson là lính bắn tỉa, sau khi chiếm Điện Capitol đã khoe trên Facebook rằng: “CNN và cánh tả đang phát rồ vì chúng tôi thật sự đã tấn công chính phủ … Cánh hữu TRONG MỘT NGÀY đã chiếm mẹ nó điện Capitol của Mỹ rồi. Hãy tiếp tục chọc nguấy chúng tôi đi”.

Jacob Fracker từng là chuyên gia của Lực lượng Vệ binh Quốc gia Virginia, hiện nay là hạ sĩ tái ngũ. Sau khi xâm nhập bất hợp pháp Điện Capitol, Fracker khoe hình lên Facebook và khi có người bày tỏ sự e ngại thì anh ta trả lời rằng:

“Thiệt là mắc cười cho những ai lo lắng khi thấy tấm hình của tôi lan truyền… Xin lỗi, tôi ghét tự do? Xin lỗi, tôi đã chiến đấu hết mình vì nó và mất bạn bè vì nó? Tôi không làm điều gì bất hợp pháp, tôi mất quá nhiều thứ để đi đến đó, nhưng bạn sẽ làm điều mà bạn cảm thấy cần phải làm. Tôi có thể phản đối những điều tôi tin tưởng và vẫn ủng hộ quyền phản đối của bạn vì những gì bạn tin tưởng. Chỉ cần nói rằng … cuối cùng, tôi đã đấu tranh cho quyền được làm điều đó …”

https://www.thedailybeast.com/two-rocky-mount-virginia…

– Kevin Seefried – người đàn ông cầm cờ Liên minh xuất hiện trong cuộc bao loạn Điện Capitol cùng với con trai của ông ta, Hunter, đã bị bắt ở Delaware trong ngày thứ Năm. Seefried bị buộc tội xâm nhập trái phép, có hành vi gây rối, cùng các tội danh khác. Hai cha con Hunter và Kevin Seefried bị cáo buộc đã xâm nhập Điện Capitol bằng cách trèo qua cửa sổ bị vỡ, theo tuyên bố từ một nhân viên FBI. FBI đã xác định danh tính hai người đàn ông này sau khi Hunter Seefried khoe khoang với đồng nghiệp rằng anh ta và cha mình đã tham dự cuộc bạo loạn, và cả hai thú nhận với FBI

https://www.forbes.com/…/man-waving-confederate…/…

– Sáng thứ Năm, ngày 14/1/2021, ông Tam Dinh Pham, 48 tuổi, cảnh sát Houston đã từ chức sau khi bị cáo buộc đã tham gia vào cuộc bạo loạn tại Điện Capitol.

Ông Art Acevedo. cảnh sát trưởng thành phố Houston đã công bố thông tin miễn nhiệm và thông báo về cuộc điều trần kỷ luật thành viên vi phạm trong 48 giờ tới theo yêu cầu của luật tiểu bang.

Trong suốt 18 năm làm cảnh sát, ông Tam Dinh Pham chưa hề bị kỷ luật. Cảnh sát trưởng Acevedo cho biết ông đã nhận được thông tin tố giác tội phạm từ một người dân về chuyện một sĩ quan cảnh sát Houston được nhìn thấy trong các hình ảnh bạo loạn tại Điện Capitol. Cảnh sát trưởng đã đi vào kiểm tra Facebook của ông Tam Dinh Pham và tìm thấy hình ảnh có liên quan. Ông Pham nói rằng ông đến DC chỉ có một mình.

Ông có thể là đầu tiên trong số nhiều người từ Houston được cho là đã có mặt tại Điện Capitol trong một cuộc bạo loạn, các cuộc điều tra vẫn đang được tiến hành với một số người khác ở khu vực nam Texas. Cảnh sát trưởng Acevedo nói: “Chúng tôi biết rất nhiều người đã đến D.C. ngoài Houston.” Ông Tam Dinh Pham có thể được xem là người Mỹ gốc Việt đầu tiên bị cáo buộc tham gia bạo loạn.

https://www.click2houston.com/…/tam-dinh-pham-what-we…/

https://abc13.com/hpd-officer-involved-in…/9655587/

Theo các chuyên gia pháp lý, khi hàng rào đã được cơ quan công vụ dựng lên phía bên ngoài Điện Capitol, điều đó có nghĩa là bất cứ ai bước qua khu vực phía sau hàng rào đó đều có thể bị cáo buộc tội xâm nhập trái phép Tòa nhà Quốc hội.

Tin không liên quan:

– Thứ Tư, ngày 13/1, Snapchat là công ty công nghệ số tiếp theo ngăn chặn tài khoản của Tổng thống Trump.

– Rạn nứt đã xảy ra giữa Tổng thống 45 Donald Trump và luật sư riêng Rudy Giuliani. Ông Trump được cho là đã từ chối thanh toán các chi phí luật sư khi thất vọng với các nỗ lực pháp lý trong những ngày tại nhiệm cuối cùng. Mức thù lao mà Tổng thống phải trả cho luật sư Giuliani là 20,000$/ngày.

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa được nhặt từ Internet.

May be an image of one or more people, people standing, outerwear and monument

Cựu luật sư Trump bị điều tra ‘bỏ phiếu trái luật’

Cựu luật sư Trump bị điều tra ‘bỏ phiếu trái luật’

Lin Wood, luật sư phụ trách loạt vụ kiện bầu cử của Trump, đang bị bang Georgia điều tra về hành vi bỏ phiếu bất hợp pháp hồi tháng 11/2020.

Văn phòng Tổng thư ký bang Georgia Brad Raffensperger hôm 2/2 xác nhận đang tiến hành điều tra về phiếu bầu của luật sư Lin Wood ở bang này, sau khi một phóng viên từ đài WSB-TV ở Atlanta đăng một email của Wood, chứng minh ông đã sống ở Nam Carolina trong vài tháng qua.

Trong email này, Wood thông báo với một phóng viên của WSB-TV rằng ông “đã cư trú ở Nam Carolina trong vài tháng qua sau khi mua một bất động sản ở bang này từ hồi tháng 4”.

Theo luật của bang Georgia, nếu một người chuyển tới bang khác với ý định biến bang đó thành nơi thường trú, người này sẽ bị coi là mất quyền cư trú ở Georgia, do đó sẽ không được bỏ phiếu ở bang này.

Văn phòng Raffensperger cho biết cuộc điều tra sẽ tập trung vào việc liệu luật sư Wood có phải “cư dân hợp pháp ở Georgia khi ông bỏ phiếu sớm trong cuộc bầu cử tổng thống hồi tháng 11 năm ngoái hay không”.

Trước những cáo buộc vi phạm luật bầu cử, luật sư Wood tối 2/2 tuyên bố ông đã cư trú ở Atlanta vào tháng 10/2020 và vẫn là cư dân của Georgia vào thời điểm bỏ phiếu. Wood cho biết ông có nhà ở cả Georgia và Nam Carolina, nhưng mới chuyển đến ở Nam Carolina vào ngày 1/2.

Luật sư của cựu tổng thống Trump trước đó cũng đăng lên mạng xã hội Telegram, thông báo rời Georgia và thay đổi nơi cư trú thành Nam Carolina do chính quyền bang đã “cáo buộc sai và xa lánh” ông. Wood còn gọi Tổng thư ký Raffensperger là “kẻ thất bại” và “sớm bị tống giam”.

Vài tuần sau khi kết thúc cuộc bầu cử tổng thống hồi tháng 11 năm ngoái, Wood là một trong những luật sư tích cực nhất của Trump trong việc đưa ra thông tin sai lệch về quy trình kiểm phiếu và liên tục đệ đơn kiện “gian lận bầu cử” nhằm ngăn chiến thắng của Joe Biden.

Wood cũng được biết đến với nhiều bài đăng tiêu cực trên mạng xã hội. Ông đã bị chặn trên Twitter sau khi đăng dòng tweet “những người yêu nước đã đến” và “đó là thời gian để đấu tranh cho tự do của chúng ta” hôm 6/1, chỉ vài giờ trước khi nổ ra bạo loạn Đồi Capitol.

Luật sư của cựu tổng thống Mỹ còn từng chỉ trích cựu phó tổng thống Mike Pence “hèn nhát” và đòi “xử bắn” ông vì tội “phản quốc”. Wood cũng nhiều lần đòi bắt hàng loạt quan chức Cộng hòa cấp cao và các thẩm phán bảo thủ, như lãnh đạo phe đa số Thượng viện Mitch McConnell hay Chánh án Tòa án Tối cao Mỹ John Roberts, vì không ủng hộ nỗ lực “lật kèo” bầu cử của Trump.

Hành động của Wood đã ảnh hưởng nặng nề tới danh tiếng của ông khi trường cũ là Đại học Mercer, ở Macon, đã xóa tên luật sư này khỏi phòng vinh danh cựu sinh viên. Đoàn luật sư bang Georgia cũng yêu cầu ông phải giám định sức khỏe tâm thần để tiếp tục hành nghề luật tại bang.

– Luật sư Lin Wood phát biểu tại một sự kiện ở Alpharetta, Georgia, hồi tháng 12/2020. Ảnh: AP.

https://www.wsj.com/…/pro-trump-lawyer-lin-wood-is…

https://www.cbsnews.com/…/pro-trump-lawyer-lin-wood…/

May be an image of 1 person

Nhân viên y tế khắp nước Myanmar đình công phản đối quân đội đảo chính

 

BÀI HỌC CHO VIỆT NAM….

Nhân viên y tế khắp nước Myanmar đình công phản đối quân đội đảo chính

Tổ chức Phong trào bất tuân dân sự Myanmar (MCDM) ngày 3-2 thông báo nhân viên tại 70 bệnh viện và cơ sở y tế khắp đất nước Myanmar đã đình công để phản đối việc quân đội đảo chính ở nước này.

Hãng tin Reuters cho biết 70 cơ sở y tế này đóng ở khắp 30 thành phố và thị trấn của Myanmar.

Trong thông báo mới nhất, MCDM tuyên bố quân đội đã đặt lợi ích riêng lên trên những người dân đang đối mặt với khó khăn vì đại dịch COVID-19.

COVID-19 đã cướp đi sinh mạng của hơn 3.100 người tại Myanmar, một trong những con số tử vong cao nhất Đông Nam Á.

“Chúng tôi khước từ việc tuân theo bất cứ yêu cầu nào từ chính quyền quân sự bất hợp pháp, những người đã cho thấy họ không hề quan tâm đến những người bệnh khó khăn của chúng ta”, trích tuyên bố của nhóm phản đối trên.

Reuters cho biết 4 bác sĩ đã xác nhận họ ngừng làm việc.

“Tôi muốn các binh sĩ quay trở về căn cứ của họ và vì thế những bác sĩ như chúng tôi sẽ không đi làm. Tôi không biết mình sẽ tiếp tục đình công bao lâu. Việc này tùy vào tình hình”, một bác sĩ 29 tuổi tại Yangon nói với Reuters.

Các tổ chức học sinh, sinh viên và thanh niên cũng tham gia cùng MCDM. Phía chính phủ hiện vẫn chưa lên tiếng về diễn biến trên.

Sáng 1-2, quân đội Myanmar đã chiếm quyền kiểm soát tòa thị chính Yangon, đặt ra tình trạng khẩn cấp kéo dài 1 năm, sau khi bắt giữ các lãnh đạo chủ chốt của chính quyền dân sự, trong đó có cố vấn nhà nước Aung San Suu Kyi.

Quân đội Myanmar tuyên bố đó là phản ứng đối với những gian lận đã xảy ra trong cuộc tổng tuyển cử tháng 11 năm ngoái ở Myanmar.

Các quốc gia phương Tây và Mỹ đã lên tiếng chỉ trích cuộc đảo chính của quân đội Myanmar.

Quân đội cũng thành lập hội đồng lãnh đạo gồm 8 tướng quân đội do tổng tư lệnh, thống tướng Min Aung Hlaing đứng đầu. Đây là mô hình cầm quyền tương tự với chính quyền quân sự trước đây từng cai quản Myanmar trong hơn nửa thế kỷ từ năm 1962 đến 2010.

Một quan chức thuộc Đảng Liên minh quốc gia vì dân chủ (NLD) cầm quyền cho biết bà Suu Kyi đang bị giam giữ tại nhà ở thủ đô Naypyidaw và vẫn trong tình trạng sức khỏe tốt.

Người dân Myanmar tại các thành phố Tokyo (Nhật Bản) và Bangkok (Thái Lan) đã tập trung trước các tòa nhà công quyền để phản đối cuộc đảo chính.

– Các bác sĩ và nhân viên y tế tại một bệnh viện ở thành phố Mandalay, Myanmar, tham gia đình công phản đối quân đội đảo chính – Ảnh: THE IRRAWADDY

May be an image of one or more people and people standing

Hậu quả và giải pháp cho vấn nạn tin giả, thuyết âm mưu

  Hậu quả và giải pháp cho vấn nạn tin giả, thuyết âm mưu

PGS.TS Nguyễn Phương Mai

Vào một ngày đầu tháng 12 năm 2016, một người đàn ông bước vào quán pizza tên là Comet Ping Pong tại Mỹ và xả súng vào căn phòng lúc đó đầy ắp bố mẹ và trẻ con.

Vì sao thuyết âm mưu, fake news tồn tại?

Nguồn gốc của cuộc tấn công này đến từ một thuyết âm mưu liên quan tới vụ bà Clinton dùng email cá nhân để làm việc. Hàng loạt tin giả khẳng định rằng email của bà kết nối với đường dây ấu dâm của đảng Dân Chủ. Một trong những địa điểm gây tội ác là tầng hầm của quán pizza Comet Ping Pong. Thậm chí ngay cả sau khi bà thua trong cuộc bầu cử, tin giả này vẫn tồn tại, dẫn đến hành động xả súng ngày 4 tháng 12. Vấn đề là, quán Comet Ping Pong không hề có một cái tầng hầm nào.

Trong lịch sử, thuyết âm mưu và tin giả đã đem lại niềm tin cho hàng triệu người, nhưng cũng cướp đi mạng sống của triệu người khác. Ví dụ điển hình là Đức Quốc Xã và năm triệu người Do Thái bị thảm sát.

Tương tự, thuyết âm mưu “vaccin gây ra bệnh tự kỷ” khiến cho những nỗ lực hàng chục năm trời có nguy cơ đổ sông đổ bể khi một số căn bệnh tưởng như đã tuyệt diệt vì có vaccin nay có thể quay trở lại.

Gần gũi hơn, thuyết âm mưu liên quan đến cuộc bầu cử Mỹ vưà qua khiến nhiều người coi thể chế dân chủ của Mỹ là giả dối. Nước Mỹ trong tương lai sẽ “há miệng mắc quai” khi ngoại giao cùng các nước khác. Thuyết âm mưu khiến điện Capitol – biểu trưng của nền dân chủ Mỹ lần đầu tiên bị tấn công bởi chính những công dân của mình. Thuyết âm mưu cũng gây đổ máu và thương vong, khiến 5 người chết trong cuộc “cách mạng mini” này.

Chưa kể, nó cũng khiến vô số gia đình, bạn bè, và đồng nghiệp trở nên vơ đũa cả nắm, xấu xí độc ác với nhau, phủ nhận hoàn toàn quá khứ và mặt tốt của nhau, từ mặt nhau, coi như như kẻ thù hay quỷ dữ. Để hàn gắn sự rạn vỡ này sẽ cần nỗ lực của hàng năm, thậm chí hàng chục năm tiếp theo.

Theo một nghiên cứu của PEW, người Mỹ cho rằng thuyết âm mưu và tin giả là vấn nạn nguy hiểm hàng đầu, còn hơn cả phân biệt chủng tộc, biến đổi khí hậu, nhập cư trái phép, và khủng bố.

Như vậy, hậu quả của tin giả là thương tổn thật. Các thuyết âm mưu có thể ảnh hưởng cả xấu lẫn tốt đến kinh tế, chính trị, văn hoá và tôn giáo. Tuy nhiên, việc dùng tin giả và thuyết âm mưu với mục đích tốt cũng giống như chơi với dao vậy, hậu quả không những là thật mà còn khó lường.

Ai là nạn nhân của thuyết âm mưu và tin giả?

Câu trả lời chung là tất cả chúng ta. Đã làm người thì bộ óc đương nhiên sẽ thấy tin giả cùng thuyết âm mưu gây chú ý. Điểm khác biệt là xu hướng dễ bị ảnh hưởng đến mức nào.

Theo một nghiên cứu gần đây về COVID-19, nạn nhân của tin giả và thuyết âm mưu tập trung cao bởi những người đọc tin trên mạng xã hội. Nếu bạn có thói quen mở facebook đọc tin mỗi ngày, bạn thuộc về 66% dân số dễ có khả năng bị tin giả qua mặt. Kể cả khi các trang tin có uy tín xuất hiện trên facebook, chúng cũng bị nuốt chửng bởi tần số và cường độ tin giả chia sẻ bởi bạn bè, gia đình và các trang không kiểm chứng. Theo cơ chế của thiên kiến nghe nhiều thành đúng (illusory truth effect), bạn cũng dễ trở thành nạn nhân.

Nhóm thứ hai là những người trên 65 tuổi. Cụ thể hơn, 11% người già chia sẻ tin giả, trong khi chỉ có 3% người trẻ dưới 29 tuổi là nạn nhân.

Cũng theo nghiên cứu này, nhóm thứ ba dễ trở thành nạn nhân là người theo trường phái bảo thủ (thường bỏ phiếu cho Đảng Cộng Hoà hoặc ủng hộ ông Trump). Cụ thể hơn, trong cuộc bầu cử năm 2016, ủng hộ viên của ông Trump đọc 40% tin giả trong khi ủng hộ viên của bà Clinton đọc 15% tin giả. Tại Việt Nam, các cuộc thăm dò trên báo cho thấy khoảng 80% bạn đọc ủng hộ ông Trump. Cộng thêm việc nhiều người không biết tiếng Anh và không có thói quen kiểm chứng lại nguồn tin từ tiếng Anh, tỷ lệ cao như vậy đồng nghĩa với việc người Việt dễ có khả năng trở thành nạn nhân của tin giả về cuộc bầu cử vừa qua.

Giới tính không có ảnh hưởng mấy đến xu hướng này.

Nhìn tổng thể, các nghiên cứu trên cho thấy nạn nhân của tin giả và thuyết âm mưu thiên về những người mang trong mình nỗi lo âu hoặc giận giữ về thế giới xung quanh. Người già, người bảo thủ, người ủng hộ Trump và người Việt có một mẫu số chung: Họ cần một thứ vũ khí để bảo vệ cho sự tấn công và đe doạ bên ngoài.

Với người già, đó có thể là một xã hội hiện đại phát triển mở rộng quá nhanh. Với người bảo thủ, đó là sự cai quản chặt chẽ của chính quyền và các giá trị tự do như đồng tính, quyền phụ nữ, và bỏ thai. Với người ủng hộ Trump, đó có thể là nỗi e ngại người nhập cư sẽ lấn át cơ hội công việc của người da trắng. Với người Việt, nỗi lo sợ đó có thể là Trung Quốc.

Trong phần một của series này, chúng ta có nhắc đến một bộ phận tiếp nhận cảm xúc trong não là amygdala. Bộ phận này nhạy cảm nhất với nỗi sợ hãi vì đây lả cảm xúc tự vệ quan trọng nhất để sinh tồn. Một số nghiên cứu chỉ ra rằng, người theo trường phái bảo thủ có amygdala to hơn người theo trường phái tự do tân tiến.

Điều này thực ra khá hợp lý vì người bảo thủ dễ lo sợ hơn, dễ nghi ngờ thế giới xung quanh hơn và cũng khó tiếp nhận các giá trị mới hơn. Tuy nhiên, chúng ta không thể kết luận rằng xu hướng chính trị là do sinh ra đã có. Các bộ phận trong não cũng giống như cơ bắp trên cơ thể, có thể thay đổi kích cỡ tuỳ theo lối sống. Người nào hay lo sợ, nghi ngờ, đọc tin và kết bạn với người lo sợ nghi ngờ thì vùng amygdala có thể biến đổi để tiếp nhận tín hiệu đe doạ. Ngược lại, thiền định hoặc sống cởi mở hơn có thể khiến amygdala hoạt động điềm tĩnh hơn.

Cuối cùng, có nạn nhân thì cũng có kẻ hưởng lợi. Rất nhiều tin giả lũng đoạn thế giới trong thời gian vừa qua đến từ một thành phố không tên tuổi tại Macedonia. Hàng trăm thanh niên ở đây có thể kiếm tới vài ngàn đôla mỗi tháng bằng cách xào nấu tin giả cho thật mùi mẫn, kích động, với mục đích kiếm được nhiều view và ăn tiền quảng cáo. Một cậu bé trả lời khi được phỏng vấn: “Bọn tôi không quan tâm đến chính trị nước Mỹ. Bọn tôi chỉ quan tâm đến việc có tiền để mua quần áo xịn”.

Giải pháp cá nhân cho chúng ta là gì?

Có lẽ giải pháp đơn giản nhất chúng ta có thể làm ngay bây giờ là “ngưng đọc tin trên facebook”. Nếu điều này khó khăn, chúng ta hãy chọn chỉ theo dõi các kênh thông tin lớn và có uy tín. Không một hãng tin nào có thể khách quan tuyệt đối, nhưng nếu buộc phải lưạ chọn, các hãng tin ở vùng trung tâm của bản đồ nên được ưu tiên hơn.

Tiếp theo, ta nên phân biệt tin (news) và quan điểm (opinion). News thường chỉ nêu các sự kiện, đôi khi khó đọc, chán, và thiếu bức tranh toàn cảnh. Quan điểm xâu chuỗi các sự kiện và đưa ra nhận định.

Chính vì thế, quan điểm có thể thiếu khách quan. Một kênh thông tin tốt thường cố gắng đưa ra nhiều quan điểm khác nhau để bạn đọc tham khảo.

Giải pháp đơn giản thứ hai chúng ta có thể làm là học cách kiểm chứng nguồn tin. Nếu nguồn tin đó không do các kênh thông tin có uy tín đưa thì ta nên kiểm chứng bằng cách gõ thông tin kèm thêm từ khóa “fact check”. Ta cũng có thể kiểm chứng qua các trang như “Allsides.com“. “TruthorFiction.com“, “Politiefact.com“, “Snopes.com” , “Factcheck.org“. Ví dụ, câu Trump nói “Nếu tôi ứng cử thì sẽ ứng cử với tư cách thành viên đảng Cộng hoà, vì bọn nó ngu lắm” chỉ cần gõ thêm “fact check” là bạn biết ngay đây là thông tin giả nhằm bôi nhọ Trump.

Nhưng giải pháp cá nhân quan trọng nhất là chúng ta cần thực hành đưa tin một cách có trách nhiệm. Nhà báo đưa tin sai có thể bị mất việc, nhưng trong thời đại mỗi cá nhân là một nhà báo này, chúng ta có “quyền” nhưng thiếu “nghĩa vụ”. Quan điểm cho rằng “tôi trưng cái tin này lên đây, sai đúng là tuỳ cảm nhận của các bạn” là một quan điểm thiếu đạo đức cộng đồng. Tin không kiểm chứng cũng giống như rác vậy. Xả rác ra đường là một hành động đáng hổ thẹn. Nó thoả mãn cái tôi của con người đó, cũng như ăn chuối xong vứt vỏ mà không hiểu rằng, người đi sau có thể té ngã.

Theo một nghiên cứu của PEW, 36% người Mỹ tin vào thuyết âm mưu. Đó là một phần ba số người quanh ta, bao gồm cả gia đình, đồng nghiệp, bạn bè. Khi nói chuyện với những người này, chúng ta nên cân nhắc một số ý sau:

-Bất kể niềm tin của họ có điên rồ đến đâu, luôn tỏ thái độ tôn trọng, không bao giờ mạt sát hay tranh cãi trên facebook trước bàn dân thiên hạ. Phỉ nhổ kẻ khác không làm họ thay đổi mà còn khiến họ xa chúng ta hơn, thậm chí tin vào điều họ tin hơn vì sự “đối lập” – là bạn – cũng chả thân thiện gì.

-Luôn nhớ rằng thuyết âm mưu nào cũng có một tý teo sự thật. Ví dụ, Deep State là thuyết âm mưu, nhưng tham nhũng chính sách, thao túng chính trị, lừa dối và bịt miệng người dân là điều có thật. Hãy luôn tìm ra điểm bạn đồng tình với người tin thuyết âm mưu, càng nhiều càng tốt.

-Không nên tranh cãi và đưa ra bằng chứng. Niềm tin thì không cần bằng chứng. Với thuyết âm mưu, mọi bằng chứng đều là ngụy tạo. Người theo thuyết âm mưu không cần bằng chứng mà là sự cảm thông, thấu hiểu, đồng cảm, và lắng nghe. Thay về tấn công với bằng chứng, hãy dùng phương pháp Socratic, gợi ý cho họ bằng cách liên tục đặt câu hỏi để họ tự trả lời.

-Cân nhắc thiệt hơn trước khi tranh luận cùng bạn bè và người thân. Câu hỏi bạn nên đặt ra là, nếu mối quan hệ này mất đi thì có đáng không? Liệu một ông tổng thống đã hết nhiệm kỳ ở một đất nước xa xôi có đáng để ta đánh đổi tình cảm gây dựng bao năm qua không?

Giải pháp vĩ mô sẽ như thế nào?

Vượt lên trên các giải pháp cá nhân, chúng ta đang chứng kiến những thay đổi của Big Tech, thái độ của chính quyền và luật pháp trong việc xử lý tin giả và thuyết âm mưu. Đây là những vấn đề phức tạp khó giải quyết.

Ví dụ, facebook buộc phải có trách nhiệm với không gian mạng của mình, nhưng trách nhiệm đó như thế nào là câu hỏi đau đầu. Nếu facebook có bộ lọc quá chặt thì tự do bị kìm hãm. Nếu bộ lọc đó không hiệu quả thì facebook thành thùng rác, gây hậu quả và sẽ bị tẩy chay. Nếu coi facebook có yếu tố nhà nước và đòi công ty này đảm bảo quyền tự do ngôn luận kiểu nhà nước thì điều đó lại xung khắc với quyền kinh doanh tư hữu. Nói cách khác, nhà nước cho bạn quyền chửi bậy, nhưng chủ kinh doanh không phải nhà nước, và họ có quyền đề ra luật ai ngồi đây chơi thì xin vui lòng không chửi bậy. Giải quyết mối xung khắc đó thế nào là bài toán của các nhà lập pháp trong tương lai gần.

Tuy nhiên, nhìn ngược lại, chính quyền và các lãnh đạo có tư tưởng độc tài cũng tận dụng chiêu lu loan những tin thất thiệt về mình là “tin giả” nhằm phủ nhận quyền giám sát của người dân và dập tắt tiếng nói phản kháng. Ví dụ, khi một bác sĩ Trung Quốc cảnh cáo về nguy cơ lây lan của corona chủng mới lúc con virus này còn chưa thành đại dịch, nhà cầm quyền đã trừng phạt ông và nói đây là tin biạ đặt. Mấu chốt ở đây là, tin giả hoàn toàn có thể là tin thật.

Nhìn sâu xa hơn, một xã hội nhiều tin giả, tin đồn, và thuyết âm mưu là những tín hiệu của một xã hội thiếu niềm tin vào chính quyền và có sự sứt mẻ chia rẽ lớn trong kết nối cộng đồng. Cuộc bầu cử tại Mỹ vưà qua cho thấy cả hai khiá cạnh này đều là những vấn đề vô cùng nghiêm trọng. Tin giả và thuyết âm mưu về bản chất xuất phát từ sợ giận giữ, lo sợ, thiếu thông tin hoặc quá tải thông tin. Vì vậy, giải pháp lâu bền nhất là xây dựng một chính quyền liêm chính và một xã hội đoàn kết – điều không chỉ ông Biden mà các nhiệm kỳ tổng thống sau đều phải thực tâm cân nhắc.

Cuối cùng, người lớn chúng ta có thể đã lỡ chuyến tàu giáo dục mang tên “công dân mạng”, nhưng digital citizen đang ngày càng trở thành một môn học quan trọng trong nhà trường. Các em học sinh đang được giáo dục để hiểu rằng mạng không hề ảo. Các em được học cách sống, chia sẻ, đấu tranh với kẻ gian, đoàn kết làm điều thiện như một công dân mẫu mực trong thế giới digital.

Và một trong những bài học công dân đầu tiên các em được học là không vứt rác lên mạng. Người lớn chúng ta có lẽ cũng phải bắt đầu noi gương.

*******

PGS.TS Nguyễn Phương Mai làm việc tại ĐH Khoa học Ứng dụng Amsterdam, Hà Lan. Bà nghiên cứu quản trị đa văn hoá bằng phương pháp liên ngành kết hợp với kiến thức thần kinh não bộ (neuroscience). Bà cũng là tác giả của hai cuốn sách Tôi Là Một Con Lừa và Con Đường Hồi Giáo xuất bản tại Việt Nam. Loạt bài viết, thể hiện quan điểm riêng của tác giả.

Chủ tịch RNC lấy làm tiếc khi để cho luật sư của Trump nói dối

Chủ Tịch Đảng Cộng Hòa Toàn Quốc (RNC) lên tiếng…
May be an image of 1 person and text that says 'AP'

Chủ tịch RNC lấy làm tiếc khi để cho luật sư của Trump nói dối

Nghe những lời nói dối liên tục lặp đi lặp lại, nhưng không lên tiếng, để cho những lời nói dối hủy hoại đất nước cũng mặc kệ. Đến khi thấy những lời nói dối đó có nguy cơ hủy hoại đảng mình thì mới cảm thấy hối tiếc.

Đó là bà Ronna Romney McDaniel, Chủ tịch Ủy ban Quốc gia Đảng Cộng hòa (RNC), nói trong một cuộc phỏng vấn mới đây rằng, bà rất tiếc khi để các luật sư của Trump, như Rudy Giuliani và Sidney Powell, truyền bá những tuyên bố không đúng về cuộc bầu cử năm 2020 tại trụ sở của RNC.

McDaniel nói, bà nghĩ rằng, thật là sai lầm khi cho phép Giuliani và Powell đưa ra những tuyên bố sai sự thật tại trụ sở của RNC ở Washington, D.C. về gian lận bầu cử, trong những ngày sau bầu cử.

McDaniel nói với báo NYT: “Khi tôi thấy một số điều Sidney nói mà không có bằng chứng, tôi lo ngại rằng, nó đang xảy ra trong tòa nhà của tôi. Có rất nhiều vấn đề mà chúng tôi phải đương đầu với nó – trách nhiệm của RNC là gì, nếu những cáo buộc vô căn cứ này được đưa ra?”

***

Do những lời nói láo được lặp đi lặp lại nhiều lần, dẫn đến việc trụ sở RNC (và cả trụ sở DNC của đảng Dân chủ nữa) bị bọn khủng bố đặt bom hôm 5/1/2021. Cũng may là FBI phát hiện và gỡ bỏ, nếu không thì chắc chắn đã có thêm nhiều người bỏ mạng.

Cũng vì những lời nói láo được lặp đi lặp lại nhiều lần, mà những người có trách nhiệm không lên tiếng, cho nên đảng Cộng hòa bây giờ có nguy cơ bị vỡ làm đôi. Để Trump ở lại thì đảng Cộng hòa cũng sẽ banh, vì những người Cộng hòa tử tế sẽ không thể nào chấp nhận ông ta, còn bỏ ông ta, để ông ta lập đảng khác thì đảng Cộng hòa cũng khó mà sống sót trong những kỳ bầu cử sắp tới.

Tóm lại là, đảng Cộng hòa đã tạo ra con quái vật, bây giờ nó đang quay trở lại ăn thịt đảng này.

Thu Ngoc Dinh

https://thehill.com/…/536750-rnc-chairwoman-expresses…

Những kẻ bạo loạn Điện Capitol đổ lỗi ông Trump ‘mời gọi chúng tôi’

 

Emanuel Jackson, một thanh niên 20 tuổi sống ở Washington, đã bị bắt gặp trên video dùng gậy kim loại để tấn công các tấm chắn mà cảnh sát sử dụng khi họ cố gắng chống đỡ những kẻ bạo loạn xông vào Điện Capitol của Mỹ vào ngày 6/1.

Trong khi đang chờ xét xử tại tòa án liên bang về tội tấn công, Jackson giờ bảo vệ mình bằng cách đổ lỗi cho cựu tổng thống Donald Trump, trích dẫn bài phát biểu của ông tại cuộc biểu tình “Ngăn đánh cắp” (“Stop the Steal”) đã diễn ra ngay trước cuộc tấn công Điện Capitol.

Trong bài phát biểu, ông Trump nói với đám đông rằng “hãy chiến đấu hết sức mình” và “chúng ta sẽ không nhịn nữa”, đồng thời lặp lại những tuyên bố vô căn cứ của ông rằng cuộc bầu cử đã bị đánh cắp thông qua gian lận bỏ phiếu.

Ông Trump đã kêu gọi những người ủng hộ đến Điện Capitol. Cuộc nổi loạn sau đó đã làm gián đoạn việc chứng nhận của quốc hội về chiến thắng bầu cử của Tổng thống Joe Biden, khiến các nhà lập pháp phải lẩn trốn và làm cho 5 người chết, trong đó có một cảnh sát.

Luật sư của Jackson, Brandi Harden, viết trong đơn gửi tòa án ngày 22/1 rằng “bản chất và hoàn cảnh của hành vi phạm tội này phải được nhìn nhận qua lăng kính của một sự kiện được truyền cảm hứng bởi Tổng thống Hoa Kỳ”.

Luật sư Harden nói thêm rằng vụ bao vây Điện Capitol “dường như là tự phát và được châm ngòi bởi những tuyên bố được đưa ra trong cuộc biểu tình ‘Ngăn đánh cắp’”.

Ông Harden lập luận rằng Jackson nên được trả tự do trong khi chờ xét xử, nhưng một thẩm phán đã từ chối yêu cầu này vào ngày 22/1.

Trong số 170 người bị buộc tội liên quan đến vụ bao vây Điện Capitol, có ít nhất 6 người đã tìm cách đổ trách nhiệm cho ông Trump khi họ tự bào chữa trước tòa hoặc trước công luận.

Các bị cáo khác sử dụng cách thức này bao gồm Jacob Chansley, người đã đội một chiếc mũ có sừng và sơn mặt trong cuộc tấn công, và Dominic Pezzola, một thành viên của nhóm cực đoan cánh hữu Proud Boys, người bị buộc tội phá vỡ cửa sổ Điện Capitol bằng một tấm chắn trộm được của cảnh sát để những kẻ bạo loạn có thể vào.

“Người chủ đất nước nói rằng ‘Hỡi người dân, hãy bình tĩnh, hãy cho mọi người biết bạn nghĩ gì”, luật sư bào chữa của Pezzola, Michael Scibetta, nói với Reuters. “Suy nghĩ một cách logic thì ônh ấy đã mời gọi chúng tôi”.

Các luật sư vẫn chưa tìm cách bác bỏ các cáo buộc hoặc xin tha bổng trong phiên tòa xét xử dựa trên ý tưởng rằng ông Trump đã kích động khách hàng của họ, thay vào đó đưa ra tuyên bố như một phần nỗ lực nhằm giải thoát khách hàng của họ khỏi bị giam giữ trước khi xét xử.

Jay Town, cựu công tố viên liên bang hàng đầu ở Birmingham, Alabama, cho rằng sẽ không bị cáo nào có thể tránh tội chỉ bằng cách nói rằng họ bị ông Trump xúi giục.

Trước khi xảy ra vụ tấn công, cựu tổng thống Trump đã lên một sân khấu ở gần Nhà Trắng và kêu gọi những người ủng hộ “chiến đấu”, và từ này đã được ông sử dụng hơn 20 lần.

Ông Trump nói với đám đông rằng “mọi người ở đây sẽ sớm diễu hành qua Điện Capitol”.

Khoảng 50 phút sau bài phát biểu, nhiều người trong số họ đã làm điều này.

Cố vấn của ông Trump Jason Miller không trả lời yêu cầu bình luận của Reuters về việc cựu tổng thống bị đổ lỗi. Ông Trump trước đó từng khẳng định bài phát biểu của mình là “hoàn toàn phù hợp”.

Những kẻ bạo loạn Điện Capitol đổ lỗi ông Trump ‘mời gọi chúng tôi’