MÔN ĐỆ VÔ DANH – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ông đã thấy và đã tin!”.

“Niềm tin nhỏ đưa linh hồn lên thiên đàng, niềm tin lớn đưa thiên đàng xuống linh hồn!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Hơn cả nhận định trên về niềm tin, Tin Mừng hôm nay cho thấy một điều gì đó còn ‘hơn cả thiên đàng’. Thật bất ngờ, ngay sau đại lễ Giáng Sinh, chúng ta nghe Tin Mừng đại lễ Phục Sinh; bởi lẽ, hôm nay, Hội Thánh kính nhớ một chứng nhân phục sinh, Gioan tông đồ thánh sử, dẫu cho trong Phúc Âm của mình, Gioan chỉ là một ‘môn đệ vô danh!’.

Theo truyền thống, Gioan được đồng nhất với “môn đệ kia” trong Phúc Âm thứ tư. Môn đệ này thực sự không bao giờ được ‘nêu tên’ nhưng luôn ‘núp bóng’ giản dị dưới danh hiệu “người Chúa Giêsu yêu”. Điều này không có nghĩa là Chúa Giêsu yêu Gioan hơn những người khác. Thực ra, con người vô danh này đã đáp lại tình yêu đối với Thầy mình trọn vẹn hơn các bạn đồng môn khác. Bằng chứng là dưới chân thập giá, khi cả nhóm Mười Hai bỏ chạy, Gioan vẫn ngoan cường đứng đó với nhóm phụ nữ; vì thế, Gioan trở nên kiểu mẫu cho tất cả môn đệ mọi thời.

Tin Mừng cho biết, chính tình yêu nồng nàn đã cho phép Gioan trực giác một điều gì đó về Thầy nhanh hơn những người khác. Chẳng hạn, Phêrô và Gioan nhìn thấy những dải vải gấp gọn trong ngôi mộ trống; nhưng chỉ với Gioan, “Ông đã thấy và đã tin!”. Gioan nhận ra sự hiện diện của ‘một Ai đó’ ‘đằng sau những gì có thể nhìn thấy’. Gioan nhìn sự việc với đôi mắt của một tình yêu sắt son nên có thể nhận ra Chúa Phục Sinh ngay trong khoảng không đời mình, một khoảng không xám xịt, chẳng hy vọng, chẳng có sự sống!

“Ông đã thấy và đã tin!”. Gioan thấy gì? Bài đọc thứ nhất trả lời, “Điều chúng tôi đã nghe, điều chúng tôi đã thấy tận mắt, điều chúng tôi đã chiêm ngưỡng, và tay chúng tôi đã chạm đến, đó là Lời sự sống”. Ôi! ‘Đằng sau những gì có thể nhìn thấy’ từ máng cỏ, Gioan – Khải Huyền cho biết – là “phượng hoàng” chấp cánh bay cao tận mút cùng thời gian, mút cùng không gian để thấy và chiêm ngưỡng Ngôi Lời hằng sống. ‘Đằng sau những gì có thể nhìn thấy’ từ ngôi mộ trống, Gioan tin nhận Đấng Phục Sinh! Đó là Giêsu, Ngôi Lời mặc lấy xác phàm hèn yếu như chúng ta mà đại lễ Giáng Sinh vừa mừng kính, cũng là Đấng đang sống, đang hoạt động với Thánh Thần của Ngài trong Hội Thánh và qua Hội Thánh.

Anh Chị em,

“Ông đã thấy và đã tin!”. Sở dĩ ông tin; vì lẽ suốt cả cuộc đời, Gioan đã để những gì mình thấy, những gì mình nghe đi vào tâm trí, vào con tim; từ đó, khám phá dần, Giêsu là ai. Vì thế, Gioan trầm lắng dưới chân thập giá, bình tâm trong khủng hoảng. Cũng vậy, đầu mùa Giáng Sinh, khi cho con cái lắng nghe Tin Mừng Phục Sinh, Mẹ Hội Thánh muốn hỏi bạn và tôi, “Con thấy gì?”. Thấy nhân loại nhẫn tâm đẩy Con Thiên Chúa ra tận đồng vắng; thấy con người ác tâm treo Đấng Cứu Độ lên giá tội nhân! Đổi lại sự vô tâm, Hội Thánh mời chúng ta chiêm ngắm và tin vào tình yêu khôn lường của Thiên Chúa dành cho chính mình; và như thế, niềm tin cũng sẽ kéo thiên đàng Giêsu xuống tận linh hồn bạn và tôi!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con thường chỉ muốn hữu danh, nổi tiếng; nên niềm tin èo uột của con đẩy con xa khỏi thiên đàng. Cho con thêm lòng kính tin, để thiên đàng Giêsu cũng kéo xuống tận linh hồn con!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen


 

 GIÁ MỘT LINH HỒN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Lạy Chúa, xin đừng chấp họ tội này!”.

Một giáo sư Hà Lan đã nghiên cứu về chi phí cần thiết để có thể giết chết một binh sĩ của đối phương qua các thời đại. Ông ước tính, thời Julius Caesar, phải tốn ít hơn 1 dollar; thời Napoléon, chi phí tăng lên hơn 2,000$; cuối đệ nhất thế chiến, khoảng 17,000$; đệ nhị thế chiến, khoảng 40,000$. Và năm 1970, Hoa Kỳ phải tốn đến 200,000 dollars!

Kính thưa Anh Chị em,

Nhân ngày mừng kính thánh Têphanô, vị tử đạo tiên khởi, một câu hỏi đặt ra là, “Để giết chết một môn đệ Giêsu, phải tốn bao nhiêu?”. Xem ra không tốn đồng nào! Và sẽ rất thú vị khi chúng ta đặt một câu hỏi ngược lại, “Vậy để cứu lấy sự sống đời đời của một linh hồn, ‘giá một linh hồn’ sẽ là bao nhiêu?”. Lời Chúa hôm nay sẽ cho câu trả lời.

Bài đọc Công Vụ Tông Đồ tiết lộ, giá phải trả để cứu một linh hồn là chính mạng sống và sự tha thứ của vị chứng nhân. Trình thuật cho biết, người ta ném đá Têphanô cho đến chết khi ngài vừa kịp nói, “Lạy Chúa, xin đừng chấp tội họ!”; và “Các nhân chứng để áo của Têphanô dưới chân một thanh niên tên là Saolô”. Rõ ràng, trong số những người được Têphanô thứ tha, có Saolô, một người đã từng tìm cách tiêu diệt Hội Thánh; để ít lâu sau, trở thành Phaolô, Tông Đồ Dân Ngoại. Như vậy, Phaolô là người đầu tiên hưởng nhận ơn tha thứ của Têphanô. Từ đó, có thể nói không do dự rằng, ‘giá một linh hồn’ để Hội Thánh có được Phaolô là chính mạng sống cùng sự tha thứ của vị tử đạo.

Làm sao một con người có thể làm được điều này? Trình thuật cho biết, “Được đầy ơn Thánh Thần, Têphanô đăm đăm nhìn trời”. Chính Thánh Thần ban đủ sức mạnh để Têphanô bắt chước Thầy mình; Têphanô đã sống trong Thánh Thần, đầy Thánh Thần, được dẫn dắt bởi Thánh Thần. Và sẽ không ngạc nhiên khi chúng ta đọc lại lời Chúa Giêsu đã hứa trong Tin Mừng hôm nay, “Thật vậy, không phải chính anh em nói, mà là Thần Khí của Cha anh em nói trong anh em!”.

Tha thứ đích thực là giá phải trả cho một linh hồn; vì dẫu có hy sinh đến chết nhưng lòng không tha thứ, thì cái chết vẫn vô ích! Trên thập giá, Chúa Giêsu nói, “Lạy Cha, xin tha cho họ!”; tương tự như thế, phút hấp hối, Têphanô thưa, “Lạy Chúa, xin đừng chấp họ tội này!”. Và bắt chước Thầy, “Lạy Cha, con phó hồn con trong tay Cha”, Têphanô kịp thì thào, “Lạy Chúa Giêsu, xin nhận lấy hồn con!”. Thánh Vịnh đáp ca bày tỏ sâu sắc tâm tình này, “Trong tay Ngài, lạy Chúa, con xin phó thác hồn con!”.

Anh Chị em,

“Lạy Chúa, xin đừng chấp họ tội này!”. Đó là lời thứ tha của Chúa Giêsu trên thập giá mà Têphanô lặp lại. Thật ý vị, “họ” ở đây còn bao hàm bạn và tôi! ‘Giá một linh hồn’ của bất cứ ai trong chúng ta đều được Chúa Giêsu mua lấy bằng chính mạng sống Ngài. Qua Bí tích Rửa Tội, chúng ta được tái sinh, được thứ tha trong ơn nghĩa thánh. Vì thế, mỗi lần nhớ đến hồng ân trọng đại này, hãy ý thức hơn về ơn gọi của mình, bạn và tôi được gọi để trở nên những chứng nhân của sự tha thứ, của ánh sáng; những chứng nhân Kitô sẽ sẵn sàng trả giá bằng cả cuộc sống mình, dù có phải chết, cho các linh hồn trong một thế giới tối tăm cừu hận.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, ‘giá một linh hồn’ thật đắt, nhất là linh hồn con. Cho con biết, Chúa mua nó hơn hàng trăm ngàn đô; chính mạng sống Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta- Cha Vương

Mùa Giáng Sinh An lành – Vui tươi – Hạnh phúc, chan hòa tình Chúa và ấm áp tình người nhé! Mình sẽ cầu nguyện cho bạn và gia đình cách riêng trong Mùa Giáng Sinh.

Cha Vương

Thứ 2: 25/12/2023

TIN MỪNG: Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta. Chúng tôi đã được nhìn thấy vinh quang của Người, vinh quang mà Chúa Cha ban cho Người, là Con Một đầy tràn ân sủng và sự thật. (Ga 1:14)

SUY NIỆM: Mùa Giáng Sinh là mùa của quà cáp. Bà con đôi khi quá bận rộn trong việc mua sắm tặng quà mà quên đi một món quà linh thiêng và quý giá nhất đó là “Một Hài Nhi đã sinh ra cho ta” (Is 6:5).  Hài Nhi này là Ngôi Lời nhập thể đã được sinh ra trong hang lừa và được đặt trong máng ăn. Ở Palestina thời ấy, ở vùng quê chuồng súc vật được làm trong một cái hang bên trong một căn nhà: chỗ súc vật ăn và phòng ở kề cận nhau chung trong một phòng. Cũng có những chuồng súc vật thấp hơn phòng ở và nằm lộ thiên. Còn máng ăn thường bằng đá đẽo. “Hài Nhi được quấn khăn và đặt nằm trong máng cỏ” là dấu chỉ để nhận ra Đấng Cứu Thế. Khi sinh ra trong máng rơm chuồng bò, Ngôi Lời đã chuẩn bị Bí tích Thánh Thể, mà Ngài coi là điều bổ túc các mầu nhiệm khác của Ngài. Ngài đến để kết hiệp với con người và trở thành của ăn phần hồn cho những ai đến thờ bái Người. Thật là Con Chiên Thiên Chúa đã sinh ra tại Bê-lem. Ngôi Hai Nhập Thể sinh ra, như con chiên trong chuồng, và cũng như con chiên đã hiến dâng mình để cứu chuộc nhân loại, “Đây Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa tội trần gian, phúc cho ai được mời đến dự tiệc Chiên Thiên Chúa.” Bạn thấy không? Chúa yêu thương bạn đến thế đó! Ngài trở nên Bánh và là phương dược trường sinh bất tử để cứu lấy sự sống vĩnh cửu cho con người. Vậy không những hôm nay và mỗi ngày mời bạn hãy siêng năng đến rước Chúa và thờ bái Ngài trong nhà tạm nhé.

LẮNG NGHE: Toàn cõi đất này đã xem thấy ơn cứu độ của THIÊN CHÚA chúng ta. (Tv 98:3)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, con tạ ơn Chúa vì đã cho con được xem thấy và được nếm hương vị ơn cứu độ của THIÊN CHÚA, xin giúp con biết chạy đến thờ lạy Chúa thường xuyên hơn.

THỰC HÀNH: Dọn tâm hồn để rước Chúa cho xứng đáng hơn nhé.

From: Do Dzung 

Đêm Đông Lạnh Lẽo Chúa Sinh Ra Đời – Hang BeLem 

“Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.”

Trong giờ phút linh thiêng huyền nhiệm chuẩn bị đón Chúa Hài Nhi, nguyện cho sự bình an của Chúa ở cùng bạn và gia đình luôn mãi nhé. Hãy cầu nguyện cho nhau.

Cha Vương

CN: 24/12/2023

TIN MỪNG: Bấy giờ, bà Ma-ri-a nói: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.” Rồi sứ thần từ biệt ra đi. (Lc 1:38)

SUY NIỆM: Chữ “vâng” là chữ được sử dụng rất nhiều trong những cuộc đối thoại hàng ngày. Trong chữ “vâng” bạn thấy có chữ “ân” nằm giữa. Tự điển thông thường định nghĩa chữ “ân” là lòng biết ơn, lòng biết ơn về việc tốt lành của người khác. Điều này nhắc nhở bạn về thái độ xin vâng của Mẹ trong hành trình cứu chuộc của Thiên Chúa. Mẹ Maria, khi ý thức được thân phận tôi hèn nơi mình, nhưng lại được Thiên Chúa yêu thương và trao ban một ân huệ lớn lao là được trở thành Mẹ Thiên Chúa ngang qua việc cưu mang và sinh hạ Đức Giêsu. Ngay lập tức, Mẹ đã coi đây là ân huệ lớn lao không chỉ cho riêng Mẹ, nhưng cho toàn thể nhân loại qua muôn ngàn thế hệ, vì thế, Mẹ đã cất lên: “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi. Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới; từ nay, hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc”. Tiếng vâng của Mẹ không phải là một lời “dạ vâng” suông! Tiếng “vâng” của Mẹ mang đậm lòng biết ơn vì hồng ân sự sống, hồng ân Đức Tin; tạ ơn Chúa vì những điều kỳ diệu Chúa đã làm nơi mình và tha nhân; tạ ơn Chúa vì Ngài đã cứu giúp, bênh đỡ ta khỏi muôn điều ác hại… Trong giờ phút linh thiêng huyền nhiệm này, bạn hãy thành khẩn xin lỗi Chúa vì biết bao lần bạn để cho thái độ vô ơn ngự trị trong tâm hồn. Đã biết bao lần bạn bị ảnh hưởng và đi đến những tuyên bố trắng trợn rằng: những gì tôi có là do công khó của tôi, do tự nhiên có, chứ đâu có bàn tay can thiệp gì của Thiên Chúa. Nguyện cho tiếng “vâng” của bạn hôm nay mang một chiều kích tạ ơn Chúa và tạ ơn nhau.

LẮNG NGHE: Trời cao hỡi, nào hãy gieo sương, mây hãy đổ mưa, mưa Đấng Công Chính, đất rộng mở, cho xuất hiện Vị Cứu Tinh. (Is 45:8)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, lễ Giáng Sinh đã gần kề, xin tăng thêm lòng sùng mộ để sốt sắng mừng mầu nhiệm Con Chúa giáng trần cứu độ con.

THỰC HÀNH: Điều gì đang làm bạn tức tối khó chịu? Hãy lập đi lập lại câu: “Bình an dưới thế cho người thiện tâm”.

From: Do Dzung

Từ lúc Mẹ nói lời xin vâng – Mai Thiên Vân 

XIN CHÚA CHO CON ĐƯỢC SÁNG CON MẮT ĐỨC TIN ĐỂ NHẬN RA SỰ QUAN PHÒNG CỦA NGÀI…

 Một đứa bé trai bị mù, ngồi bên lề đường, với một cái nón đặt gần chân nó.
Nó dựng một tấm bảng có ghi như vầy: “Tôi bị mù, xin giúp tôi”.
Trong cái nón của nó, lúc đó chỉ có thưa thớt một vài đồng bạc cắc.

Một người đàn ông đi qua.

Ông ta thò tay vào túi, lấy ra vài đồng bạc rồi thả vào cái nón.
Sau đó, ông với tay lấy cái bảng, xoay mặt sau ra phía trước và ghi một vài chữ lên đó.

Ông để tấm bảng lại chỗ cũ để những ai qua lại có thể đọc được hàng chữ mới ông vừa viết lên đó.

Chẳng mấy chốc mà chiếc mũ của cậu bé đã đầy tiền.
Ngày càng nhiều người để ý đến cậu và cho cậu nhiều tiền hơn.

Buổi chiều hôm đó người đàn ông nọ quay lại chỗ cậu bé mù xem mọi việc tiến triển ra sao.

Cậu bé nghe bước chân và nhận ra đó là người đã thay đổi tấm biển của cậu, cậu liền hỏi: “Có phải ông là người đã viết gì đó lên tấm biển của tôi không? Ông đã viết gì thế?”

Người đàn ông chậm rãi: “Tôi chỉ viết sự thật thôi. Tôi viết lại ý mà cậu đã viết nhưng cách diễn đạt khác hơn thôi.”

Bạn có đoán được người đàn ông này đã viết gì không?
Câu trả lời là: “Hôm nay là 1 ngày đẹp trời và tôi không thể nhìn thấy nó.”

Bạn có nghĩ rằng tấm biển thứ nhất và thứ 2 giống nhau về mặt nghĩa không?

Tất nhiên cả 2 tấm biển đều nói lên rằng cậu bé bị mù.

Ở tấm biển thứ nhất đơn giản chỉ là cậu bé mù và cần được giúp đỡ.
Nhưng tấm biển thứ 2 lại hàm ý rằng những người qua đường quả thật đã may mắn hơn cậu bé nhiều khi họ còn đôi mắt để nhìn thấy cuộc sống.

Tấm biển này dường như đã gây ấn tượng với nhiều người qua đường vì thế đã thành công hơn tấm biển đầu tiên.

Câu chuyện kết thúc nhưng đã để lại trong lòng mỗi người chúng ta nhiều khắc khoải suy nghĩ, hằng ngày chúng ta thức dậy, chúng ta có cám ơn Chúa vì đã cho ta một giấc ngủ ngon không ?

Trước mỗi bữa ăn chúng ta có tạ ơn Người vì đã cho ta có của ăn nuôi dưỡng con người không ?
Chúng ta có biết quý trọng những gì chúng ta đang có và cám ơn người không ?…v..v…..

Cuộc sống với nhiều lo toan, bận rộn.
Chính sự hối hả bận rộn của cuộc sống đã che mờ đôi mắt chúng ta làm cho ta không nhận ra hồng ân của Thiên Chúa luôn đổ tràn đầy trên mỗi người.

Xin Chúa cho chúng con được sáng con mắt đức tin để chúng con biết nhận ra sự quan phòng của Thiên Chúa mà cảm tạ ơn Người.  Amen.

From: Ngọc Nga & KimBang Nguyen

TIN MỪNG TRỌNG ĐẠI – Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Một người Do-thái sẽ rất khó nhận ra Đấng Mêsia khi đứng trước hang bò lừa ở Bê-lem đêm hôm ấy.  Một đôi vợ chồng trẻ, lúng túng vì không tìm ra chỗ, vất vả với đứa con trai đầu lòng mới chào đời.  Em bé được quấn tã, đặt nằm trong máng cỏ.  Nghĩ đến Đấng Mêsia, người ta nghĩ ngay đến một vị vua, với hoàng cung cao sang và ngai vàng quyền lực.  Khó lòng tin em bé tầm thường này là Đấng Mêsia, Đấng được sai đến để giải phóng Israel.

Một người Do-thái theo độc thần lại càng khó tin em bé này là Thiên Chúa trở nên người phàm.  Giữa Thiên Chúa và con người có một khoảng cách vô tận, Thiên Chúa có những phẩm tính siêu việt vô  biên.  Ngài là Đấng quyền năng, cai quản trên trời dưới đất.  Ngài là Đấng vô hình nên không ai tô vẽ được.  Ngài là Đấng tạo dựng muôn loài, Đấng ba lần thánh, Đấng tỏ mình long trời lở đất ở núi Sinai.

Chẳng ai thấy Ngài mà còn sống.  Một Thiên Chúa như thế làm sao thành người được?

Điều con người không dám mơ, thì Thiên Chúa dám làm, vì Tình yêu làm được mọi sự.  Thiên Chúa đã làm vượt quá những gì Ngài đã hứa.  Ngài không chỉ ban một Mêsia hay một ngôn sứ như Môsê,

Ngài còn ban chính Ngôi Lời là Thiên Chúa Con Một, đã trở nên người phàm, đã sống trên trái đất, và đã đảm nhận toàn bộ phận người của chúng ta.  Kitô hữu là người dám tin vào mầu nhiệm lạ lùng này.

Nơi Hài Nhi Giêsu, chúng ta gặp gỡ một Thiên Chúa chẳng những nghe được, mà còn thấy được và chạm được.  Một Thiên Chúa hữu hình, gần gũi, yếu đuối, mong manh.  Thiên Chúa ấy được cưu mang trong lòng một phụ nữ, được sinh ra, biết khóc, biết cười, sống nhờ sữa mẹ, ấm áp nhờ được quấn tã.  Thiên Chúa ấy phải vâng theo lệnh của hoàng đế Rôma, nên chào đời xa nhà, thiếu thốn đủ điều, chỗ nằm là máng ăn của súc vật.

Thiên Chúa nơi Hài Nhi Giêsu không làm ai sợ hãi.  Không thấy quyền lực uy nghi, chỉ thấy tình yêu dịu dàng.  Thiên Chúa thu hút con người bằng sự buông bỏ thẳm sâu.  Hài Nhi dang hai tay để đón lấy cả nhân loại.

Không thấy Maria và Giuse nói gì trong đêm ở Bê-lem.  Cả hai có nhiều điều cần làm và cần suy nghĩ.  Khi Mẹ Maria sinh con trong sự thiếu thốn tư bề, Mẹ nghĩ đến lời thiên sứ Gabriel xưa báo về Hài Nhi.  Con của Mẹ sẽ thừa kế ngai vàng của vua Đa-vít, sẽ trị vì một vương quốc đến muôn đời muôn thuở.  Vậy mà bây giờ Con của Mẹ không có chỗ để nằm.  Khi các người chăn chiên huyên thuyên kể chuyện

về việc thiên sứ hiện ra, loan tin Đấng mới chào đời, kể chuyện đạo binh thiên quốc tưng bừng hát xướng, Maria đã chăm chú lắng nghe và kinh ngạc.  Mẹ nghĩ đến bầu khí yên tĩnh ở Bê-lem đêm nay, có ít ánh sáng và tiếng ca, có nhiều bận tâm và lo lắng.

Không phải biến cố nào cũng dễ hiểu đối với Maria.  Maria có thói quen giữ kỹ mọi chuyện (Lc 2,19.51), và nghiền ngẫm mọi chuyện trong trái tim của mình.  Maria chấp nhận mình không hiểu ngay mọi biến cố, nên lúc nào cũng cần hồi tâm để đọc ra ý Chúa.

Như các mục đồng, chúng ta cũng được mời đến Bê-lem.  Dấu hiệu để nhận ra Chúa đang đến hôm nay vẫn rất đơn sơ và làm chúng ta ngỡ ngàng.  Thiên Chúa đến dưới dạng những người nghèo khổ,

không cơm ăn áo mặc, không có chỗ để nằm.  Nơi những phụ nữ không được đi học ở Afghanistan,

những trẻ sơ sinh bị phá thai mỗi ngày trên thế giới, những gia đình tan nát vì chiến tranh.

Hãy vội vã đi Bê-lem với tất cả lòng tin đơn sơ, vui sướng vì gặp được dấu chỉ như lời sứ thần báo.  Hãy làm một điều gì đó cho Chúa Giêsu hôm nay.

***************************

Lạy Chúa Hài Nhi Giêsu,

Chúa đến đem bình an cho nhân loại,

nhưng chúng con thích xung đột và chiến tranh,

Chúa đến để bày tỏ tình thương của Chúa Cha,

nhưng chúng con thích chiếm đoạt hơn chia sẻ,

thích chinh phục hơn trao hiến.

Bởi đó thế giới này còn mang nhiều vết thương.

Xin cho chúng con đừng trách Chúa,

dù Chúa đã đến làm người từ hai ngàn năm qua.

Chúa đã gõ cửa, những chúng con không mở.

Chúa đã đến nhà mình, nhưng chẳng ai ra đón.

Xin cho chúng con nhận ra Chúa

nơi khuôn mặt của kẻ thù,

và nhận ra kẻ thù cũng là anh em cần được yêu thương.

Nhờ đó chúng con được hưởng bình an của Chúa:

“Bình an cho người thiện tâm.” Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

CHỦ NGHĨA TRUYỀN THỐNG –  Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Tên cháu là Gioan!”; “Ai nấy đều kinh sợ”; “Đứa trẻ này rồi ra sẽ thế nào đây?”.

“Truyền thống là đức tin sống động của những người đã chết. ‘Chủ nghĩa truyền thống’ là dức tin đã chết của những người còn sống!” – Jaroslav Pelikan.

Kính thưa Anh Chị em,

Thật thú vị, Lời Chúa hôm nay chứng thực nhận định của Jaroslav Pelikan; đôi khi, chính Thiên Chúa chủ động phá vỡ truyền thống! Và một đôi khi, Ngài muốn con người thoát khỏi ‘chủ nghĩa truyền thống’ để cởi mở hơn với những gì mới mẻ! Tin Mừng tường thuật việc Zacharia và Elisabeth đặt tên cho con mình, “Tên cháu là Gioan!”.

Trong truyền thống Do Thái, “tên” mang một ý nghĩa quan trọng. “Gioan” có nghĩa là “Chúa nhân từ”. Đây là tên Thiên Chúa muốn ‘cặp đôi hiếm muộn’ này đặt cho con mình. Sự ra đời của Gioan là dấu hiệu cho thấy ngay cả Thiên Chúa, Ngài vẫn muốn thay đổi một điều gì đó ‘rất truyền thống’; quan trọng hơn, Ngài muốn tiết lộ, ân sủng của Ngài sắp chạm tới thế giới! “Gioan”, khi trưởng thành, sẽ hướng mọi người về phía “Giêsu”, Đấng sẽ công bố năm hồng ân của Thiên Chúa và thời cứu độ của Ngài.

Một cái tên sẽ nói lên những gì? Rất nhiều! Sẽ rất nhiều ý nghĩa trong cái tên của “Gioan”. Vì ‘chủ nghĩa truyền thống’, láng giềng và thân thích phản đối, “Trong họ hàng của bà, chẳng ai có tên như vậy cả!”. Với họ, đây là một sự phá vỡ truyền thống không thể chấp nhận được. Tuy nhiên, Thiên Chúa không thể bị ràng buộc bởi truyền thống. Ngài sắp làm một điều gì đó mới mẻ, và cái tên mới này là dấu hiệu cho thấy sáng kiến đầy kỳ thú của Ngài đối với nhân loại.

Có thể có nhiều cách khiến truyền thống đáng được tôn trọng. Tuy nhiên, khi nói đến đường lối của Thiên Chúa, bạn không thể để mình trở thành tù nhân của ‘chủ nghĩa truyền thống’. Sự xuất hiện của Chúa Giêsu là một mặc khải hoàn toàn mới mẻ! Ngài sẽ tiếp tục nói về Ngài như rượu mới phải đổ vào bầu da mới. Thánh Thần của Ngài, luôn hoạt động theo những cách thức mới mẻ đầy sáng tạo. Sáng kiến đầy ân sủng nơi Ngài luôn thúc đẩy bất cứ ai mở ra những cánh cửa mới và tiến về phía trước. Gió Thánh Thần muốn thổi đâu thì thổi, thổi cho đến tận nơi Ngài muốn. Thiên Chúa luôn định hình lại truyền thống, “Này Ta sai sứ giả của Ta đến dọn đường trước mặt Ta” – bài đọc Malakia – chính Ngài muốn thanh lọc và đổi mới. Bạn và tôi cần cởi mở đón nhận điều Chúa muốn, hãy ngạc nhiên và kính sợ nó!

Anh Chị em,

“Đứa trẻ này rồi ra sẽ thế nào đây?”. Nghĩa là “Chúa đang làm gì trong cuộc đời của đứa trẻ này?”. Với Đức Phanxicô, bạn và tôi tự hỏi, “Chúa đang làm gì trong cuộc sống tôi? Chúa muốn dẫn tôi đi đâu? Ngài yêu cầu tôi đi theo hướng mới nào? Đức tin của tôi là một đức tin vui tươi hay đơn điệu, nếu không nói là buồn tẻ? Tôi có ngạc nhiên khi nhìn thấy các công trình của Chúa, khi nghe về việc truyền giáo hay cuộc đời của một vị thánh; hoặc khi nhìn thấy nhiều người tốt, tôi có cảm nhận được ân sủng bên trong, hay chẳng có gì lay động trong tôi? Tôi có cảm nhận được sự an ủi của Thánh Thần hay tôi đang khép kín? Tôi có ‘nếm thử’ trong tâm hồn mình cảm giác ngạc nhiên mà sự hiện diện của Thiên Chúa mang lại với lòng biết ơn?”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, bám chặt ‘chủ nghĩa truyền thống’, không chỉ tự tử, đôi khi con giết chết anh em. Giúp con mở lòng hầu có thể ngoan nguỳ quyện bay theo gió Thánh Thần!”, Amen. 

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From:KimBang Nguyen

 THỜI ĐÃ ĐẾN! –  TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

 TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

Chúng ta đang tiến dần tới lễ Giáng Sinh.  Lời Chúa của Chúa nhật thứ bốn Mùa Vọng muốn khẳng định với chúng ta: những gì được loan báo trong Cựu ước, nay sắp được thành toàn.  Thời đã đến!  Thiên Chúa đã thực hiện những kỳ công.  Ngài trung thành với lời hứa từ ngàn xưa, là ban Đấng Thiên sai cứu độ trần gian.

Làm thế nào để biết được thời đã đến?  Bài đọc I trích sách Sa-mu-en quyển thứ hai đưa chúng ta về thời của Đa-vít, tức là vào khoảng năm 950 trước Công nguyên.  Xuất phát từ lòng yêu mến đối với Đức Gia-vê, Đa-vít không an tâm khi mình ở trong cung điện mà Hòm Bia của Chúa lại ở trong lều.  Qua ngôn sứ Na-than, Chúa khẳng định với vua: hiện tại chưa đến lúc xây đền thờ.  Tuy vậy, để đáp lại thiện chí của Đa-vít, Chúa sẽ làm những điều kỳ diệu trong tương lai, đó là làm cho dòng dõi ông được vinh hiển.  Lời ngôn sứ này trực tiếp nhắm tới Sa-lô-môn, người sẽ kế vị ngai vàng sau khi Đa-vít băng hà.  Lời ngôn sứ còn đi xa hơn, khi hướng về một vị vua đúng nghĩa: vị vua đó là Con Thiên Chúa, và vương quyền của vị vua đó sẽ bền vững muôn đời.  Dưới sánh sáng Tin Mừng, Ki-tô giáo nhận ra vị vua mà ngôn sứ Na-than nói tới chính là Đức Giê-su thành Na-da-rét.  Lời nói và việc làm của Người đã chứng minh lời ngôn sứ mà Chúa đã phán năm xưa.  Vâng, thời đã đến rồi.

Thánh Phao-lô lại nói với chúng ta: mầu nhiệm Thiên Chúa vốn giấu kín từ ngàn xưa, nay được biểu lộ.  Mầu nhiệm ấy chính là Đức Giê-su Ki-tô.  Đức Ki-tô là một Mầu Nhiệm của Thiên Chúa.  Khái niệm “mầu nhiệm” được hiểu như kế hoạch của Thiên Chúa trong việc cứu độ con người.  Nếu Thiên Chúa là Đấng Vô hình, thì con người có thể được chiêm ngưỡng Ngài qua Con của Ngài là Đức Giê-su.  Thiên Chúa vô hình đã trở nên hữu hình.  Đấng cao cả đã trở nên gần gũi thân thiện với con người.  Ngôi Lời đến trần gian để nói với chúng ta về Chúa Cha và về tình thương của Ngài đối với nhân loại.  Thông điệp Ngôi Lời mang đến cho trần gian là thông điệp của tình yêu và chân lý.  Ai đón nhận thông điệp này, đúng hơn là ai đón nhận Người Con, thì sẽ được cứu rỗi.  Vâng, thời đã đến rồi.

Thời đã đến!  Thiên Chúa không còn nói với con người qua trung gian giống như thời Cựu ước, mà “Ngôi Lời đã làm người và ở với chúng ta” (Ga 1,14).  Từ khởi đầu lịch sử, Thiên Chúa đã dùng lời nói của Ngài mà sáng tạo mọi sự từ hư vô.  Nay, Thiên Chúa cứu độ con người, còn gọi là thực hiện công cuộc sáng tạo mới, qua Con của Ngài.  Từ nay, ai đón tiếp Ngôi Lời, sẽ trở nên tạo vật mới và sẽ được gọi là con Thiên Chúa.  Đây là sự trao đổi kỳ diệu, chỉ có quyền năng và tình thương của Thiên Chúa mới có thể làm được.

Để thực hiện công trình sáng tạo mới, Chúa mời gọi sự cộng tác của con người.  Người phụ nữ đơn sơ khiêm hạ quê ở thành Na-da-rét, tên là Ma-ri-a, là người được Thiên Chúa đề nghị cộng tác với Ngài.  Trình thuật truyền tin cho chúng ta thấy sự khiêm nhường của Thiên Chúa.  Không ai có thể tưởng tượng một Thiên Chúa lại sai sứ thần đến chào kính một con người!  Sứ thần Gáp-ri-en đã làm như thế.  Sứ thần khiêm cung chào kính Trinh nữ Ma-ri-a, kèm theo những lời ca tụng và chúc phúc.  Lời chào khiêm tốn này khiến Trinh nữ bối rối, vì đây là điều chẳng ai thấy, cũng chẳng ai có thể tưởng tượng ra được.  Ma-ri-a đã đại diện cho cả nhân loại thưa lời “Xin vâng” kỳ diệu.  Gọi là kỳ diệu, bởi lẽ từ lời thưa ấy, Con Thiên Chúa làm người trong lòng Trinh nữ.  Mầu nhiệm Nhập thể là sự kết hợp giữa Thiên Chúa và con người nơi một cá vị cụ thể.  Đức Giê-su chính là vị vua mà ngôn sứ Na-than đã loan báo.  Người được gọi là “con vua Đa-vít.”  Danh xưng này vừa được đám đông dân chúng người Do Thái tung hô, khi Đức Giê-su long trọng tiến vào thành Giê-ru-sa-lem.  Danh xưng này cũng được những bệnh nhân kêu cầu với niềm xác tín và với hy vọng được chữa lành.  Người phụ nữ dân ngoại kêu cùng Chúa: “Lạy Ngài là Con Vua Đa-vít, xin rủ lòng thương tôi!  Đứa con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm!” (Mt 15, 22).  Người mù ở cổng thành Giê-ri-cô cũng có lời nài xin tương tự: “Lạy ông Giê-su, con vua Đa-vít, xin rủ lòng thương tôi” (Lc 18, 38).

Thời của Đấng Thiên sai đã đến, và hôm nay, những Ki-tô hữu như chúng ta cũng đang được mời gọi cộng tác để sứ mạng của Đấng Thiên sai được tiếp tục và mang lại nhiều hiệu quả tốt lành nơi gia đình, xã hội và mọi môi trường cuộc sống.  “Này tôi là nữ tỳ của Chúa, xin Người thực hiện cho tôi như lời sứ thần nói.”  Tâm tình và sự sẵn sàng của Trinh nữ Ma-ri-a cũng phải là tâm tình và sự sẵn sàng cộng tác với chương trình của Chúa nơi mỗi tín hữu chúng ta.

TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim


 

HỒN NGỢI KHEN, TRÍ HỚN HỞ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng!”.

“Có lẽ trăm năm mới có một người bị huỷ hoại bởi lời khen ngợi quá mức; nhưng chắc chắn, mỗi phút, có người chết trong lòng vì thiếu nó! Chúa thì sao? Thiên Chúa đâu cần ai khen! Nếu chưa từng trải nghiệm quyền năng và tình yêu Ngài, bạn và tôi sẽ không bao giờ nhận ra tình trạng yếu đuối của bản thân và biết mình cần gì!” – Henry Newman.

Kính thưa Anh Chị em,

“Thiên Chúa đâu cần ai khen!”. Nhưng những ai đã từng nếm trải tình yêu và quyền năng Ngài, thì ‘hồn ngợi khen, trí hớn hở’ là điều đương nhiên nơi họ! Lời Chúa hôm nay cho thấy điều đó.

Thánh ca Samuel và Magnificat có chung mẫu số là niềm vui trào dâng từ đáy lòng của hai người mẹ: một, Cựu Ước; một, Tân Ước. Thật thú vị, chuyển động kép ‘hồn ngợi khen, trí hớn hở’ tiết lộ nhiều điều! Trước hết, “Tâm hồn con hỷ hoan vì Chúa” là thánh ca ngợi khen – bà Anna hiếm muộn – dâng lên Chúa trước sự ra đời của cậu trai Samuel. Đó là một bài thơ cổ, hoàn toàn phù hợp với bối cảnh. Về ngôn ngữ và tình huống, nó có nhiều điểm tương đồng với Magnificat; tuy nhiên, về tính cá nhân, giai điệu của nó không bằng. Mẹ con Anna – Samuel được coi là nguyên mẫu của Elisabeth – Gioan; và cũng là nguyên mẫu của Maria và Chúa Giêsu, dẫu có phần khác biệt.

Thứ đến, ‘hồn ngợi khen, trí hớn hở’ tiết lộ hành động của Maria cùng lúc với hành động của Thiên Chúa. “Hồn, trí” Mẹ bao hàm tất cả những khả năng con người của Mẹ từ tâm trí, ý chí, tình cảm và ước muốn; đó là tất cả những gì làm nên con người Mẹ. Với những khả năng phàm trần đó, Maria cao rao vĩ nghiệp của Chúa. Nói cách khác, bằng tâm trí, Mẹ cảm nhận kế hoạch của Chúa đang hành động trên Mẹ; bằng ý chí, Mẹ thừa nhận và công bố sự cao cả của Ngài, và Maria làm như vậy với tất cả tâm tình, cảm xúc và ý ngay lành. Tắt một lời, toàn bộ con người Mẹ đã tiêu hao bởi Đấng dựng nên Mẹ.

Khi cao rao sự vĩ đại của Thiên Chúa, Thánh Thần – trong lễ ‘Hiện Xuống đầu tiên’ – đã ngập tràn linh hồn Mẹ và ‘đơm trái’ Giêsu, tác phẩm của chính Ngài. Đúng thế, Giêsu là hoa trái và là quà tặng Thánh Thần mà Maria – đại diện cho nhân loại – đã đón nhận trọn vẹn. Vì thế, tự thâm tâm và trí năng Mẹ, ‘hồn ngợi khen, trí hớn hở’ là một hậu kết tất yếu.

Anh Chị em,

“Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng!”. Có lẽ chúng ta đã quá quen với những lời này nên không còn lưu tâm đến ý nghĩa của chúng. “Ngợi khen” nghĩa đen là “làm lớn”, “phóng to”. Maria “làm lớn Thiên Chúa”; Mẹ không làm lớn những khó khăn mà lúc đó Mẹ ‘không thiếu’. Mẹ ‘phóng to’ Chúa! Chúng ta thì khác, chúng ta thường ‘làm phình’ những khó khăn, để mình ‘mắc mướu’ trong đó; và rồi, lịm ngất trong sợ hãi! Maria thì không, Mẹ đặt Thiên Chúa Chí Tôn trên toàn bộ cuộc sống mình. Để từ đó, Magnificat ra đời; niềm vui sản sinh: không phải từ việc không có những vấn đề, sớm hay muộn, nhưng từ sự hiện diện của Thiên Chúa Tối Cao, Đấng ở cùng Mẹ.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con chết vì thiếu lời khen khi hồn ủ dột, trí rũ rượi. Cho con nhận ra tình yêu và quyền năng Chúa những muốn thực hiện bao điều vĩ đại trên con!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen


 

 SỰ THAM LAM ĐÁNH CẮP BÌNH AN CỦA CON NGƯỜI – Tuyết Mai

 Tuyết Mai

Thường con người chúng ta có lòng tham thật là vô đáy, thật là mất kiểm soát trong hành vi xấu xa thật đáng trách của chúng ta. Vô tình đã làm cho sự dữ ngấm ngầm lẻn vào tâm hồn, thật là điều không may. Ấy là khi thấy người ta có được mà mình không có và vô lý nhất là chúng ta không cần những thứ đó, cho dù chúng ta phải xếp hàng dài cả nửa ngày trời để đi lãnh cho bằng được. Sự tham lam ấy đã không làm cho chúng ta thấy xấu hổ khi nhiều người biết chúng ta không phải là dạng nghèo nhưng vì lòng tham đã xôi xục, thôi thúc chúng ta phải đi. Hành động này suy ra là chúng ta lấy cắp của người nghèo cách gian dối không trung thực — nên người nghèo, người khuyết tật bị hết phần. Thiệt là đáng thương và đáng xấu hổ làm sao.

**
Hành động này chúng ta gọi là thiếu đức bác ái, vì đã không cho người mà lại còn muốn lấy thêm của người. Còn không có được khi người khác có thì cảm thấy rất là ấm ức; ăn không ngon, ngủ không yên, rồi thì cảm thấy buồn buồn sao họ lại cho lãnh vào đúng cái ngày mình không có mặt nhỉ!?. Suy nghĩ ra thì đó đúng là bản chất của con người tham lam thường là như vậy. Nếu không có ơn Chúa soi sáng thì con người chúng ta hẳn có thể làm bất cứ điều gì để có được, dù phải lên tiếng trách móc ai đó, kiện tụng và so bì đủ thứ, cho một phần quà (gift) không đáng chi.

**
Nhân mùa lễ Chúa Giáng Sinh (Christmas) là mùa Chúa Con Sinh Ra Đời trong một nơi nghèo hèn rất đáng thương, mong rằng tất cả chúng ta được Chúa Giêsu hài nhi ban cho được bình an từ trong gia đình cho đến nhà nhà khắp mọi nơi trên toàn thế giới. Và chúng ta xin được dâng lên cho Chúa hài nhi Giêsu món quà chân thành nhất, với một tâm hồn đơn sơ chân chất — là tấm lòng nhân hậu yêu thương mà chúng ta sẽ gởi đến cho mọi người. Là sự quan tâm, lắng nghe nhau, chia sẻ và an ủi cho những người rất cần được an ủi … Thiết tưởng là món quà Chúa sẽ yêu thích để đón nhận cùng chúc lành cho tất cả con cái của Ngài. Amen.

Y tá con Chúa,
Tuyết Mai
22 tháng 12, 2023


 

Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi.  

Chúc một ngày bình yên và hạnh phúc trong tình yêu của Chúa và Mẹ Maria nhé.

Cha Vương

Thứ 6: 22/12/2023

TIN MỪNG: Bấy giờ, bà Ma-ri-a nói: “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi. Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới; từ nay, hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc. (Lc 1:46-48)

SUY NIỆM: Giáng Sinh là dịp lễ lớn để người ta gửi đến nhau những lời chúc, để quây quần đầm ấm bên gia đình, để chia sẻ, yêu thương, và gửi trao. Khi gặp gỡ nhau dù là mối quan hệ bạn bè, đồng nghiệp hay là gia đình bạn không thể nào tránh khỏi những mâu thuẫn và xích mích. Điều này cũng rất là thường tình! Bạn đừng để những sự nhỏ nhặt cướp đi cái mục đích cao quý của cuộc gặp gỡ. Chúa đến để mang bình an và hạnh phúc cho nhân loại. Bạn hãy nhìn vào cuộc gặp gỡ của Đức Ma-ri-a khi Mẹ viếng thăm bà Ê-li-sa-bét. Đây là một cuộc gặp gỡ đúng nghĩa tràn đầy hớn hở và mừng vui trong Chúa, không một lời phê phán chỉ trích. Để được như vậy, mình bật mí cho bạn 3 bí mật nho nhỏ này nhé để cho cuộc gặp gỡ của bạn trong mùa Giáng Sinh này được vui vẻ và bình an hơn:

(1) Nếu bạn có 2, chia sẻ một

(2) Nếu tốt, hãy tán dương

(3) Nếu xấu, hãy bỏ đi và cầu nguyện

Hãy cầu nguyện luôn! Xin cho đủ can đảm để biết quảng đại và được sáng suốt để phân biệt ra điều tốt, điều xấu để bạn luôn khen ngợi điều tốt và xa lánh điều xấu. Chúc bạn và gia đình cuộc gặp gỡ thật ý nghĩa và vui tươi trong Chúa, Đấng Cứu Chuộc nhân loại.

LẮNG NGHE: Kẻ mọn hèn, CHÚA kéo ra khỏi nơi cát bụi, ai nghèo túng, Người cất nhắc từ đống phân tro, đặt ngồi chung với hàng quyền quý, tặng ngai vinh hiển làm sản nghiệp riêng. (1 Sm 2:8)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin củng cố lại những việc con làm và ban cho con lòng mến Chúa và ân sủng để con mang Tin Mừng của Chúa đến cho mọi người con gặp gỡ hôm nay.

THỰC HÀNH: Thực tập 3 bí quyết nhỏ nêu trên. Chúc bạn thành công!

From:Do Dzung

Linh Hồn Tôi – Hoàng Oanh