Dân Việt lại thua rồi

Thuong Phan shared a post.Image may contain: outdoor
Image may contain: sky and outdoor

Phạm Văn HảiFollow

Dân Việt lại thua rồi

1- Đường sắt Cát Linh- Hà Đông có vốn đầu tư dự kiến là 552 triệu USD, thực tế đội vốn thành 922 triệu usd, trong đó:
– Vốn nhà nước là 198 triệu USD.
– Vốn vay từ TQc là 354 triệu USD.
– Đội vốn 40%.
– Lãi phát sinh do chậm tiến độ hơn 30 triệu USD.
Như vậy chủ đầu tư VN nợ phía TQ 714 triệu USD, xấp xỉ gấp đôi dự kiến ban đầu.
2- Tiền lãi từ vốn vay TQ là 1,2 tỷ VND/ngày.
3- Công trình bị chậm tiến độ 3 năm.
4- Số người vận hành là 681 người, mỗi người vận hành trung bình 19 mét đường sắt, dự kiến trả lương vận hành là 8 triệu đồng người/tháng thì số lương ngốn trong một tháng là 5,44 tỷ đồng.
5- Số tiền mà chủ đầu tư phải chi ra hàng tháng là 41,44 tỷ đồng, bao gồm:
– Tiền lương vận hành: 5,44 tỷ VND/tháng.
– Tiền lãi trả cho phía Trung Quốc là 36 tỷ VND/tháng.
6- Chất lượng thì sao? Đường cong veo, nhấp nhô, chưa vận hành mà đường ray đã rỉ sét…

Dự kiến giá vé là 10.000 đồng/lượt khách (giai đoạn đầu khoảng 7-8000đ/vé). Nếu chủ đầu tư muốn thu đủ để chi tiêu và trả nợ hàng tháng thì đoàn tàu Cát Linh- Hà Đông sẽ phải vận chuyển 4,144 triệu lượt khách mỗi tháng(?), gấp ba lần số lượt khách của Sân bay Tân Sơn Nhất. Điều này có khả thi không? 

Theo Fb Duy Tu Ha   

Khủng hoảng Slovakia – Việt Nam đang ập đến!

Hoang Le Thanh
Khủng hoảng Slovakia – Việt Nam đang ập đến!

Phạm Chí Dũng

Từ hôm qua đến nay báo chí thế giới vừa loan đi một tin bất ngờ: Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Slovakia Boris Gandelvừa ra tuyên bố: “Tại thời điểm này Bộ Ngoại giao Slovakia không có Đại sứ tại Đại sứ quán ở Hà Nội”; và “Chúng tôi sẽ không thay đổi quyết định này cho tới khi chúng tôi xác minh được liệu Slovakia có bị phía Việt Nam lợi dụng hay không”.

Một tin khác còn giật gân hơn, lấy à ông Lê Hồng Quang, nhà ngoại giao cấp cao gốc Việt của Slovakia tại Việt Nam, người được cho là có mặt trên chuyến bay của Chính phủ Slovakia được dùng để bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh, bỗng dưng biến mất tại nơi cư trú, không ai còn tìm ra tung tích. Mà theo điều tra của cơ quan an ninh Slovakia, được tờ thoibao.de loan tải, thì chính ông này là tay trong người Việt, đã can dự sâu vào vụ bắt Trịnh Xuân Thanh.

Không phải chỉ các quan chức ngoại giao Slovakia mới sững sờ. Bạn đọc người Việt trên hầu khắp thế giới nghe tin này cũng đều phải cúi mặt xuống, không biết làm gì cho hết nhục. Cùng một lò mà ra cả mà sao CS Việt Nam giỏi giang đến thế không biết, lọ mọ cho người chui vào bộ máy hành pháp của người anh em đồng chí cũ xưa là Slovakia để khi cần thì qua mặt mượn phương tiện áp tải hàng không nhằm chở cho trót lọt một người mà họ vừa cướp từ một nước khác – lại là nước láng giềng của Slovakia – bất chấp luật pháp quốc tế, đang tâm giở trò “cướp ngày” trắng trợn giữa Thủ đô của nước này. Việc đó khiến gây ra sự xích mích giữa hai nước cùng trong khối liên Âu, làm cho cả hai nước cùng điên đầu, nước này ngờ vực nước nọ.

Cái ông Lê Hồng Quang nói ở đây, theo dư luận, còn là thủ phạm đã gây nên những phi vụ làm tiền bất hảo tày trời tại nước mẹ Việt Nam khi ông ta được đất nước Slovakia cưu mang rồi đề bạt lên đến chức Đại biện lâm thời thay mặt Đại sứ Slovakia tại Việt Nam. Có kinh không.

Có người sẽ hỏi rằng một con người hành tung đầy tai tiếng như thế có phải là thuộc típ người Việt đặc trưng? Xin thưa: Hoàn toàn không phải. Đó là người Việt đã bị biến chất bởi sự nhào luyện của… CNCS.

Bauxite Việt Nam

*

Mời các bạn cùng đọc:

Khủng hoảng Slovakia – Việt Nam đang ập đến!

Phạm Chí Dũng

Ảnh: Đại sứ Dương Trọng Minh và Quốc vụ khanh Slovakia, Lukas Parizek.

‘Tưởng niệm’ tròn một năm sau vụ Bộ Ngoại giao Đức ra tuyên bố phản đối mạnh mẽ vụ Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Berlin vào tháng Tám năm 2017 và chính thức mở màn cuộc khủng hoảng ngoại giao Đức – Việt, thời điểm đầu tháng Tám năm 2018 đang chứng kiến cơn khủng hoảng Slovakia – Việt Nam ập đến rất gần!

Kaliňák lâm nguy!

Dù cựu Bộ trưởng Nội vụ Slovakia Robert Kaliňák tuyên bố rằng những bài viết điều tra trên tờ báo Frankfurter Allgemeine Zeitung của Đức và báo Dennik N của Slovakia ngày 3/8/2018 về ‘Robert Kaliňák đã giúp Bộ trưởng Công an Việt Nam Tô Lâm đưa Trịnh Xuân Thanh ra khỏi khu vực Schengen bằng chuyên cơ của chính phủ Slovakia’ là ‘bịa đặt’, nhưng cho tới nay Kaliňák vẫn chẳng thể tự bảo vệ mình khi không chứng minh được báo chí bịa đặt về ông ta ra sao.

Trong khi đó, những tờ báo trên lại mô tả một cách chi tiết: “Bộ trưởng Tô Lâm là người đầu tiên bước lên chiếc chuyên cơ của chính phủ Slovakia, tiếp theo là các thành viên của phái đoàn Việt Nam, tất cả 12 người. Trịnh Xuân Thanh là người cuối cùng được đưa lên máy bay, rõ ràng là ông ta bị thương, trông có vẻ đờ đẫn và được hai mật vụ Việt Nam xốc nách hai bên dìu đi…” (Thoibao.de dịch từ http://bit.ly/2Kk7jh3)

Số phận Robert Kaliňák đang lâm nguy!

Cảnh sát Slovakia đã chính thức tiến hành cuộc điều tra về hành vi và trách nhiệm của cựu Bộ trưởng Nội vụ Slovakia Robert Kaliňák. Rồi đây ông Kaliňák thậm chí có thể bị bắt giữ về hành vi ‘tiếp tay cho bắt cóc’.

Cái cách báo chí mô tả chi tiết như trên chỉ có thể thông qua phương pháp khai thác nhân chứng – những viên cảnh sát Slovakia đã có mặt ở sân bay Bratislava vào ‘ngày định mệnh” của cuộc gặp Robert Kaliňák – Tô Lâm, và đã tận mắt chứng kiến Trịnh Xuân Thanh bằng xương bằng thịt được chuyển từ xe hơi này sang xe hơi kia trước khi bị ‘dìu’ lên máy bay như thế nào.

Không phải ngẫu nhiên mà cả hai tờ báo Frankfurter Allgemeine Zeitung của Đức và báo Dennik N của Slovakia cùng ‘song kiếm hợp bích’ vào một thời điểm. Không khó để nhận ra rằng Frankfurter Allgemeine Zeitung là tờ báo đã theo dõi và viết khá nhiều bài về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh từ nửa cuối năm 2017 đến nay, và gần đây nhất đã tiết lộ thông tin Nhà nước Việt Nam sẽ trả lại Trịnh Xuân Thanh cho Đức để làm dịu khủng hoảng ngoại giao và cũng nhằm đạt được Hiệp định thương mại tự do Việt Nam – châu Âu (EVFTA) được Nghị viện châu Âu thông qua sớm.

Cũng không khó hình dung việc Frankfurter Allgemeine Zeitung đã được cơ quan cảnh sát Đức cung cấp những tin tức có giá trị không chỉ về vụ bắc cóc Trịnh Xuân Thanh tại Berlin, mà còn cả về vụ Trịnh Xuân Thanh đã được ‘trung chuyển’ như thế nào tại Slovakia mà tình báo Đức nắm được.

Nhưng cựu Bộ trưởng Nội vụ Slovakia Robert Kaliňák – người đàn ông có gương mặt điển trai như một minh tinh màn ảnh và có dáng dấp vạm vỡ như một nhà thể thao – có lẽ đã không biết rõ vòng vây đã dần siết lại của báo chí Đức và cả ‘báo nhà’ Slovakia.

Những gì mà Kaliňák mạnh miệng tuyên bố ‘không biết gì’ và ‘không liên quan’ vào tháng Năm năm 2018 về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, trùng thời điểm với cuộc gặp giữa Thủ tướng Slovakia Peter Pellegrini với Thủ tướng Đức Angela Merkel tại Berlin, cùng những câu thanh minh mới đây của ông ta trên mạng xã hội về “tên của Trịnh Xuân Thanh không nằm trong danh sách hành khách sử dụng máy bay do chính quyền Việt Nam cung cấp; không có bệnh nhân nào được vận chuyển trên máy bay, hoặc một ai bị trói hoặc có cử động bị hạn chế theo bất kỳ cách nào khác…”, đều có thể sẽ là những bằng chứng chống lại Kaliňák – vào lúc ông ta chính thức bị cảnh sát Slovakia điều tra và sau đó còn có thể rơi vào vòng tố tụng hình sự.

Tương lai thật bất trắc trên là có thật, và rất gần.

Cả Chính phủ Slovakia cũng thế

Chỉ vài ngày sau bài điều tra của hai tờ báo Frankfurter Allgemeine Zeitung và Dennik N, hàng loạt tờ báo lớn trên thế giới đã hào hứng vào cuộc. Một cách chân thành, nhà nước cộng sản Việt Nam ‘luôn quan tâm vào bảo đảm các quyền con người’ có rất nhiều lý do để tự hào bởi vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh không chỉ được châu Âu hóa từ cuối năm 2017 mà đến nay còn được quốc tế hóa và nổi tiếng đến mức ngay cả siêu sao ca nhạc Michael Jackson của Mỹ nếu còn sống cũng phải phát ghen tỵ đến khó ngủ.

Khác hẳn với thái độ nhẩn nha và lẩn tránh trách nhiệm cách đây vài ba tháng, vào lúc này Chính phủ Slovakia đang như thể bấn loạn để cứu vãn cấp thời thể diện đối nội và uy tín quốc tế của họ.

Nếu trong cuộc gặp với Thủ tướng Đức Angela Merkel tại Berlin vào tháng Năm năm 2018, Thủ tướng Peter Pellegrini còn cười rất ngoại giao mà đã không trả lời thẳng câu hỏi của bà Merkel về dấu hỏi ‘Chính phủ Slovakia đã đóng vai trò gì trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh từ Berlin đưa về nước hồi mùa hè năm ngoái?’, đồng thời mạnh miệng khẳng định với đám đông các nhà báo vây quanh là Chính phủ Slovakia không dính dáng gì đến vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, thì nay Peter Pellegrini không thể lảng tránh trách nhiệm của người đứng đầu một nội các mà có thể bị tan vỡ bởi cơn địa chấn bắt cóc đang quốc tế hóa với tốc độ tên lửa này.

Tháng Tám nóng rẫy Bratislava. Lời chỉ trích nghiêm khắc của Tổng thống Slovakia Andrej Kiska đối với Cảnh sát trưởng Milan Lučanský về trách nhiệm của cảnh sát và Bộ Nội vụ nước này đã không tổ chức điều tra vụ ‘vận chuyển Trịnh Xuân Thanh’, về chi tiết một đoàn cán bộ công an cấp cao của Việt Nam, dẫn đầu bởi Bộ trưởng Công an Việt Nam là tướng Tô Lâm, dường như đã lợi dụng lòng hiếu khách và sự nhẹ dạ của Chính phủ Slovakia để mượn một chiếc máy bay của Slovakia, rồi dùng máy bay này để ‘vận chyển’ Trịnh Xuân Thanh bay qua không phận Ba Lan về Hà Nội…, có thể chỉ là khởi đầu cho một chuỗi tiếp nối nhiều chuyện còn căng thẳng hơn.

Lần đầu tiên Tổng thống Andrej Kiska phải xuất hiện để làm dịu sóng phun trào của ngọn núi lửa mang tên ‘bắt cóc Trịnh Xuân Thanh’ chỉ chực chờ bùng tóe cả bầu trời xanh sẫm của đất nước Slovakia tươi đẹp.

Phản ứng từ các đảng đối lập ở Slovakia thật rúng động! Đài VOA cho biết cáo buộc về sự dính líu của chính phủ Slovakia đã gây căng thẳng trong liên minh cầm quyền gồm ba đảng của nước này. Đối tác phụ trong liên minh là Đảng Most-Hid hôm 6/8 nói rằng họ sẽ không thể ở lại trong liên minh nếu tin tức mà báo chí loan tải được xác nhận là có thật.

Còn theo Thoibao.de, “Sau khi báo chí truyền thông đưa tin về mối nghi ngờ rằng cựu Bộ trưởng Nội vụ Slovakia, ông Robert Kaliňák đã tham gia vào vụ bắt cóc một người Việt từ Berlin, phe đối lập ở Bratislava – thủ đô Slovakia – yêu cầu mở cuộc điều tra hình sự chống lại ông cựu Bộ trưởng này. Hôm thứ Sáu ngày 03/08/2018 hai đảng đối lập lớn nhất trong quốc hội tại Bratislava cũng đòi hỏi ông Peter Pellegrini, Thủ tướng Slovakia (thuộc đảng Dân chủ Xã hội) phải từ chức vì không hành động gì để làm sáng tỏ vụ việc”.

Đến ngày 6/8/2018, nữ Bộ trưởng Nội vụ Denisa Sakova tuyên bố rằng trong thời gian điều tra về sự nghi ngờ vụ Trịnh Xuân Thanh ở Slovakia, bà đã đình chỉ công việc của người đứng đầu cơ quan nhà nước bảo vệ an ninh cho yếu nhân, và đã quyết định rằng “các cảnh sát được miễn trách nhiệm bảo mật thông tin trong vụ bắt cóc một công dân Việt Nam từ Đức đưa về Việt Nam”.

Nhưng Tổng thống Andrej Kiska, trước sức ép và mối đe dọa của truyền thông quốc tế, dư luận trong nước và mối quan tâm đang đến gần và được cụ thể hóa của Ủy ban châu Âu, Nghị viện châu Âu và có thể cả Tòa án Cộng đồng châu Âu, còn muốn hơn thế. Kiska đang đòi hỏi phải bãi nhiệm Bộ trưởng Nội vụ Denisa Sakova. Báo chí Slovakia cho biết sau cuộc nói chuyện với ông Peter Pellegrini và Thủ tướng Slovakia thuộc đảng Dân chủ Xã hội, Tổng thống Kiska đã công khai rằng ông không còn tin tưởng bà Bộ trưởng Denisa Sakova nữa, và cơ quan của bà là ‘cánh tay phải của cựu Bộ trưởng Nội vụ Kaliňák’.

Cùng ngày 6/8/2018, Tổng công tố viên Jaromir Ciznar thỉnh cầu Tổng thống tổ chức một cuộc họp khủng hoảng với Thủ tướng và Chủ tịch Quốc hội Slovakia. Còn Thủ tướng Peter Pellegrini đã phải quyết định rằng ông sẽ điều Bộ trưởng Sakova và Cảnh sát trưởng Milan Lucansky đến Đức để hợp tác với cảnh sát nước này điều tra vụ việc.

Vào lúc này, không chỉ cựu Bộ trưởng Nội vụ Slovakia Robert Kaliňák mà cả Chính phủ Slovakia cũng đang lâm nguy!

Việt Nam! Việt Nam! Việt Nam!

Phải hô to ba lần như thế như một kẻ lúc trăng trối không còn cơ hội để hô lần nào nữa.

Đã đến lúc Slovakia phải tìm cách đưa ra ít nhất một quyết định nào đó, và phải là quyết định cứng rắn và sòng phẳng về mặt ngoại giao với Đức và Việt Nam, để cứu vãn tình thế.

Dù chưa có quan chức nào của Slovakia tuyên bố một cách chính thức về tình trạng thực ra đã rạn nứt đáng kể giữa Slovakia và Việt Nam qua vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, nhưng thông tin của báo chí Slovakia và báo chí Đức đều phản ánh mối quan hệ này đang xấu hẳn đi, với sự cảnh giác cao độ của người Slovakia đối với giới mật vụ và ngoại giao Việt Nam.

Chẳng bao lâu nữa, Chính phủ Slovakia – để tự bảo vệ lòng tự trọng của mình – sẽ phải tung ra một quyết định dù rất khó khăn nhưng thật sự cần thiết và cứng rắn với chính thể độc đảng ở Việt Nam và những kẻ bắt cóc.

Khủng hoảng Slovakia – Việt đang chính thức bắt đầu và còn vượt trên khủng hoảng Đức – Việt một bậc: trong khủng hoảng Đức – Việt, các cơ quan tư pháp Đức chỉ làm rõ chứng cứ vụ bắt cóc đến Nguyễn Hải Long và một quan chức công an bậc trung là Đường Minh Hưng trong bối cảnh chuyến đi Đức của tướng Hưng là lén lút chứ không công khai và càng không chính thức, thì chuyến đi của Bộ trưởng công an Tô Lâm đến Slovakia ngay sau khi xảy ra vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ở Đức, cùng cuộc gặp chính thức của Tô Lâm với Bộ trưởng nội vụ Slovakia khi đó là Robert Kaliňák đã xác nhận rằng Tô Lâm là một đại diện chính thức của Chính phủ Việt Nam, là tiền đề kéo theo mức độ xung đột ngoại giao giữa Slovakia và Việt Nam là xung đột cấp nhà nước.

Tương lai của những tháng tiếp tới trong quan hệ Slovakia – Việt Nam là cực kỳ khó đoán định. Sẽ không loại trừ khả năng do phải chịu áp lực từ dư luận đủ lớn tại Slovakia, từ Chính phủ Đức và từ giới báo chí quốc tế, phản ứng tối thiểu của Chính phủ Slovakia đối với Việt Nam sẽ là hạ cấp mối quan hệ ngoại giao và thương mại mà được xem là ‘tốt đẹp’ trước đây.

Chưa bao giờ ‘uy tín Việt Nam luôn nâng cao trên trường quốc tế’ lại được trối trăng quá nhiều cảm xúc như hiện thời. Việt Nam, Việt Nam và Việt Nam – cả thế giới chỉ còn biết có cái tên đó!

P.C.D.

Nguồn: http://www.boxitvn.net/bai/56381

Image may contain: 2 people, people smiling, people standing

A lô! Lương Tri Có Nghe Tôi Rõ Không? – Tạp Ghi Huy Phương…

A lô! Lương Tri Có Nghe Tôi Rõ Không? – Tạp Ghi Huy Phương…

Nhân chuyện có tình trạng gian dối của người sản xuất hiện nay ở Việt Nam, như chuyện hai chuồng lợn, hai luống rau, một để ăn, một để bán; rồi bơm hóa chất vào tôm, dùng thịt ôi làm ruốc, Bộ Trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến đã phát biểu: “Phải kêu gọi lương tri của người sản xuất để họ không vì lợi nhuận mà cố tình làm trái pháp luật, bất chấp tính mạng, sức khỏe người tiêu dùng.”

Lương tri là gì? Có lương tri không? Lương tri ở đâu? Ai là người đứng ra kêu gọi lương tri? Để tôi ra đường bắc loa gọi lớn tìm lương tri về, vì đất nước này, lương tri đi vắng đã lâu: “A lô! Lương tri nghe tôi rõ không? Có người đang kêu gọi lương tri!”

Lương tri được xem như là cái trí thức người ta vốn biết, không cần phải suy nghĩ và học tập mới biết. Như vậy, nói chung đó là bản chất vốn có của con người, biết phải trái, biết thiện ác. Nếu định nghĩa như vậy, thì hiện nay con người cộng sản trong nước không có lương tri, vì đảng được nuôi dưỡng bằng giáo điều, sách lược, cương lĩnh, đường lối, qui định, phương hướng… Những điều này đã giết chết con người Việt Nam vốn chơn chất, đôn hậu, hiền lành.
Kêu gọi lương tri, lương tri ở đâu mà kêu gọi? Lương tri ở trong mỗi người, nhưng từ ngày theo đảng, con người đã đánh mất lương tri.

Liệu nếu có lương tri, nhà cầm quyền hiện nay có xử những người đàn bà yêu nước, chỉ biết tranh đấu bằng lời nói và cây bút, 10 năm tù như một tội phạm giết người cướp của như thế không. Nếu nói đến lương tri đúng nghĩa thì Thị Nga, Thục Vy, Mẹ Nấm, là những người đàn bà yếu đuối, có mẹ già con dại, là những công dân có lương tri và bọn ngồi trên bàn xử án, hay những nhân vật quyết định bản án cho họ từ trung ương xuống là những người hoàn toàn không có lương tri.

Là công dân có lương tri ai cũng phải có lòng ái quốc, thương nước, yêu nòi. Người yêu nước có lương tri phải hành động. Mẹ Nấm chính là một con người như thế. Nhưng nhà cầm quyền Việt Nam hôm nay chính là những người thiếu lương tri, nên mới đem những người ái quốc ra tòa xét xử và cầm tù họ. Đảng Cộng Sản Việt Nam kết tội nhiều nhà tranh đấu cho nhân quyền là làm gián điệp, dựa thế lực ngoại bang, theo thế lực thù địch, diễn tiến hòa bình. Nhưng nếu những viên chức cao cấp ở Việt Nam ngày nay vẫn tuyên truyền đem chính nghĩa cho kẻ thù, tâng bốc bọn ngoại xâm, thì tội ấy kết là tội gì?

Một người có chút lương tri không thể nào có những câu nói, vừa ngu dốt, vừa ngược ngạo, vừa vô liêm sỉ như những người cộng sản hôm nay:
-“Đào mộ tổ tiên của tôi thì được, nhưng giật đổ tượng Lê-nin là thiếu văn hóa.” (Tiến Sĩ Vũ Minh Giang – Đại Học Quốc Gia Hà Nội)
-“Từ ngày còn bé, tôi đã được học, Hoàng Sa, trường Sa là của Trung Quốc rồi.” (Giáo Sư Nông Lập Phu)
-“Xin đừng vì vài cái đảo nhỏ ở Biển Đông mà làm mất đi tình hữu nghị láng giềng tốt đẹp giữa hai nước, bởi nếu không có đảng Cộng Sản Trung Quốc chống lưng, đảng ta sẽ không thể tồn tại cho đến ngày hôm nay. (Võ Thị Thu Thủy, phó chủ tịch UBND Quảng Ninh.)

Tiến Sĩ Alan Phan, người có kinh nghiệm với xã hội Trung Quốc dưới thời Cộng Sản, đã nêu lên những hình ảnh thiếu lương tri của đất nước này, và Việt Nam là một bản sao tuyệt hảo:

-Trung Quốc có bao nhiêu giáo sư đại học “luồn cúi quyền lực” hoặc “tham lợi bán điểm?”
-Có bao nhiêu người làm nghề chữ nghĩa vì chút tiền mà đưa tin giả, tô vẽ hỗ trợ bọn tham quan?
-Có bao nhiêu “nhà văn” viết tiểu sử cho lũ sâu mọt quốc gia?
-Có bao nhiêu “nhân sĩ nổi tiếng” vì áo quan đung đưa trước mắt mà vứt bỏ nguyên tắc?
-Có bao nhiêu kẻ biên soạn cái gọi là “Sổ tay danh nhân,” “Sổ tay nghệ thuật gia?”
– Có bao nhiêu thầy thuốc làm nghề “môi giới dược phẩm?”
– Có bao nhiêu thầy cô tìm mọi cách đào tiền trong túi học trò?
– Có bao nhiêu “nhà kinh tế học” vì “tiền thưởng” của bọn tài phiệt mà đứng trên danh nghĩa chức vị uy quyền nói ra những lời lẽ hoang đường?
– Có bao nhiêu tên lưu manh văn hóa biến bọn trùm xã hội đen thành doanh nhân?

Trở về câu chuyện bà Nguyễn Thị Kim Tiến ở đầu bài, người đã kêu gọi lương tri của những người sản xuất thực phẩm, nhưng chính bà, nếu có lương tri, đã từ chức từ lâu ngay từ vụ 108 trẻ em chết trong đợt dịch sởi năm 2014, vì Bộ Y Tế cố giấu những thông tin về bệnh sởi, “vì những nguyên nhân chưa rõ nguyên nhân!”

Trong những địa hạt khác, bọn cầm quyền vô lương tri muốn lấy tiền thuế của dân, xây tượng đài Hồ Chí Minh 1,400 tỷ đồng ở Sơn La (xin nhớ 1 tỷ đồng Việt Nam = $40,000) trong khi dân chết phải bó chiếu mang về nhà. Giáo Sư Ngô Bảo Châu đã thẳng thắn cho rằng đây là một ý tưởng “không thần kinh thì cũng khốn nạn!”

Nếu chúng ta là những người có lương tri, chúng ta đứng về phía dân tộc hay đứng về phía bọn tư bản Formosa. Nếu một nhà cầm quyền có lương tri, nỡ nào thấy ngư dân trong vùng biển quê nhà, phải chịu đòn bởi ngoại xâm, mà không mở miệng nói được một lời phản đối. Công an có đặc quyền xâm phạm an ninh của quốc dân, tướng lãnh được ân sủng của đảng, đặc lợi ngập mặt, hành động theo lợi lộc, chứ không phải hành động theo lương tri.

Kẻ sĩ có lương tri lấy làm đau lòng khi thấy đồng bào tứ tán, tha phương cầu thực, phụ nữ đánh mất phẩm giá, đạo lý suy đồi, nhân tâm ly tán.

Chúng ta đòi hỏi, kêu gọi gì ở những kẻ bần cùng, nghèo đói trồng rau bẩn, bán thịt ôi mà quên nói đến nhà cầm quyền đầy quyền lực, đang bán nước, bán rừng, bán biển, cho thuê cả tổ quốc. Những kẻ dựa vào thế lực được đảng bao che, phá rừng, lấp hồ xây nhà cao, cửa rộng, bịt mắt che tai, thì lương tri nằm ở đâu?

Bà Nguyễn Thị Kim Tiến muốn kêu gọi lương tri, nhưng chính bà cũng không biết lương tri là gì, lương tri ở đâu. Nếu biết hẳn bà đã thấy hổ thẹn khi còn tại vị ở cái ghế, liên quan đến mạng sống của người dân trong bao nhiêu năm nay, mà không biết liêm sỉ, biết xấu hổ. Cả cái bộ máy cai trị đất nước này không có lương tri, sá gì một mụ đàn bà tay chân, công cụ của đảng.

Lương tri nằm trong lòng mỗi người, đâu có xa xôi gì mà phải kêu gọi.

Mẹ Nấm, Trần Thị Nga, lãnh bản án 10 năm tù giam, cũng chỉ vì họ là người của lương tri sống giữa một bầy thú! Vì đã là con người, ai cũng phải có lương tri!

Image may contain: one or more people
Image may contain: 4 people
Image may contain: 4 people, people smiling
Image may contain: 1 person, standing and outdoor
Image may contain: 1 person

VN có 3 cụ tự diễn biến, tự chuyển hoá vào loại sớm nhất là cụ Bùi Tín, cụ Hoàng Minh Chính và bác Vũ Thư Hiên

Thuong Phan shared a post.
Image may contain: 6 people, people standing and text

Dương Quốc ChínhFollow  

VN có 3 cụ tự diễn biến, tự chuyển hoá vào loại sớm nhất là cụ Bùi Tín, cụ Hoàng Minh Chính và bác Vũ Thư Hiên. Bác Hiên và cụ Chính thì khác chút, không tự diễn biến không được, do bị nhét vào tù, không có án, trong vụ xét lại chống đảng. Cụ Bùi Tín có lẽ chưa từng bị thất sủng, nhưng vẫn tự diễn biến, ở lại Pháp, rồi viết sách báo vạch rõ “mặt thật” của chế độ.

3 người này có sức ảnh hưởng rất lớn đến việc tự diễn biến của các đảng viên CS và cần lao trong nước. Cụ HMC với việc tranh đấu công khai với chính quyền. Còn cụ Bùi Tín thì bởi 2 cuốn sách Mặt Thật và Hoa Xuyên Tuyết. Bác Hiên thì bởi cuốn Đêm giữa ban ngày.

Đây cũng là 3 cuốn sách đầu tiên mà mình đọc để giác ngộ cách mạng, từ những ngày mới có internet. Các bạn 9x, 0x mới giác ngộ từ khi có FB có lẽ không để ý. Nhưng 3 cuốn này chắc chắn gây tiếng vang, tạo cú sốc về tư tưởng rất mạnh cho lớp đảng viên cao tuổi.

Cụ HMC và bác VTH thì không khó hiểu lắm, nhưng cụ Bùi Tín thì giờ này mình vẫn chưa rõ động cơ nào khiến cụ vượt biên? Nếu cụ ngoan ngoãn thì chức vụ cao nhất có thể đạt được của cụ có thể là TBT báo QĐ ND, báo ND hay thậm chí Trưởng Ban TG TƯ. Chức vụ như vậy chắc không đến nỗi đói khổ, bất mãn để phải ra đi. Phải chăng cụ chỉ vì sự nhận thức thấy cái sai của chế độ mà ra đi? Rất có thể, vì cụ BT là gốc quan lại nhà Nguyễn, khả năng nhận thức, sự hiểu biết bản chất chế độ có lẽ hơn các đồng chí gốc công nông khác?

Còn chuyện cụ Bùi Tín nhận mình là sỹ quan cao cấp nhất có mặt ở dinh Độc lập vào thời khắc chuyển giao, bức ảnh đính kèm, thì mình vẫn không dám chắc vì chưa có nguồn độc lập chứng minh.

3 người trên có lẽ nổi tiếng nhất trong giới bất đồng chính kiến gốc đảng viên. Nhưng vẫn còn 1 người nữa, là ông Hoàng Văn Chí. Ông này di cư vào Nam năm 54, có 1 số cuốn sách mang tính khai trí như cuốn “Trăm hoa đua nở trên đất Bắc” và “Từ thực dân đến cộng sản”… Đây cũng là 2 cuốn quan trọng cho những ai muốn tìm hiểu mặt thật của chế độ.

Với nền tảng từ 5 cuốn sách trên mình mới vững tâm, kiên định con đường DLV nhân dân! Bởi vì các tác giả đều là những đảng viên kỳ cựu, hiểu rất rõ về chân tướng của chế độ. Bác Hiên lúc bị bắt thì chưa phải đảng viên kỳ cựu và chưa có chức to, nhưng bố bác ấy, là ông Vũ Đình Huỳnh, là người rất thân cận với CT HCM, nên thông tin bác có được là chân thực.

Cụ Bùi Tín mới mất sáng nay, chúc cụ ở suối vàng tiếp tục diễn biến thành công những người đồng chí đã khuất của mình.

Thực ra còn nhiều cụ tự diễn biến, nhưng có mấy cụ kể trên để lại sách gây ảnh hưởng lớn nhất, đặc biệt là với đảng viên.

Sách phía chống cộng chửi chế độ thì đầy, nhưng khó thuyết phục các đảng viên và cán bộ công chức trong nước. Còn sách của mấy cụ này là các đồng chí diễn biến lẫn nhau, nó sẽ hiệu quả hơn!

Còn 2 ông nữa cũng có sách gây ảnh hưởng, nhưng diễn biến nửa chừng lúc về hưu là ông Đoàn Duy Thành và Trần Quang Cơ. Hồi ký của 2 ông này quan trọng, phải đọc, nếu muốn nghiên cứu lịch sử hiện đại VN.

Một vài quan điểm Thục Vy cần minh định:

Image may contain: one or more people, sky and outdoor
Huỳnh Thục Vy is with Trần Bang and 9 others.

Một vài quan điểm Thục Vy cần minh định:

– Tôi không phải là người coi trọng việc cờ quạt. Xây dựng dân chủ, bảo vệ tự do và cổ xúy nhân quyền cần các định chế chính trị, pháp luật, kinh tế và văn hóa cụ thể chứ bản thân các biểu tượng của thể chế chính trị không có vai trò gì (cờ quạt là một trong các biểu tượng như thế).

– Tôi là người bất đồng chính kiến, ngoài việc viết chính luận chỉ trích chính quyền, tôi cho rằng mình nên tận dụng mọi cách phản kháng khác để thể hiện chính kiến, miễn nó ôn hòa và phù hợp với Luật pháp nhân quyền quốc tế.

– Việt Nam hiện nay nằm dưới sự cai trị độc đoán của đảng cộng sản. Các biểu tượng của đảng này tất nhiên giống như một thứ bùa chú linh thiêng và bất khả xâm phạm, để hỗ trợ cho sự đàn áp người dân về tinh thần, bên cạnh sự đàn áp về chính trị và kinh tế. Bởi vậy, trong ý thức của tôi, cờ đỏ là biểu trưng cho sự đàn áp và độc tài. Chống độc tài thì tất nhiên chống lại mọi biểu tượng của nó.

– Là một người bất đồng chính kiến, tôi nhận thấy trách nhiệm của mình trong việc “xâm phạm” vào cái biểu tượng bất khả xâm phạm đó. Hồ Chí Minh cũng là một thứ bùa chú của chế độ, bây giờ nhiều người đã giải thiêng cho nó, điều mà 20 năm trước là bất khả xâm phạm trong xã hội Việt Nam. “Xúc phạm lãnh tụ” hay “xúc phạm quốc kỳ” không khác nhau về bản chất.

– Công an Việt Nam dùng vụ án “xúc phạm quốc kỳ” để tiếp tục lừa mị người dân về tính linh thiêng mà họ muốn duy trì cho các biểu tượng của đảng cộng sản. Người dân và kể cả những người bất đồng chính kiến sẽ tiếp tục né tránh va chạm đến biểu tượng nhạy cảm này và tiếp tục đồng thuần để lá cờ đỏ tiếp tục hỗ trợ cho các chính sách đàn áp của Nhà nước độc tài.

– Nếu có anh chị em nào nghĩ rằng tôi dại dột vì chạm đến vụ cờ quạt để dẫn đến việc bị truy tố thì quả thật anh chị em đã coi thường mọi nỗ lực tranh đấu cho tự do và nhân quyền của tôi trong 10 năm nay. Chính quyền lấy vụ cờ quạt làm lý cớ để vô hiệu hóa mối liên kết của tôi với người Thượng, và ngăn chặn nguy cơ tôi tập hợp được nhiều bà con yêu nước ở vùng Hà Lan A, nơi tôi đang sống, trong những cuộc biểu tình có thể xảy ra trong tương lai gần. Không có lý cớ này sẽ có lý cớ khác để bỏ tù anh chị em chúng ta. Những anh chị em khác đã bị bỏ tù mà không cần phải dính đến lá cờ, phải không ạ? Công việc của tôi đâu phải chỉ là một hành vi nhỏ nhặt là xịt sơn lên lá cờ, phải không ạ?

Hồ sơ mật: Ðập thủy điện Sơn La nứt, tính mạng 20 triệu người dân treo trên sợi tóc?

Hồ sơ mật: Ðập thủy điện Sơn La nứt, tính mạng 20 triệu người dân treo trên sợi tóc?

 –

Năm 2011, trong một báo cáo gửi đến Thủ tướng bấy giờ, hội đồng nghiệm thu các công trình xây dựng quốc gia chính thức thông báo “có nhiều vết nứt tại đập không tràn bờ của công trình thủy điện Sơn La”. Những vết nứt này xuất hiện tại cả hai đập không tràn bên bờ trái lẫn bờ phải. Thông tin kể trên làm dư luận rúng động và có vẻ những cảnh báo vài năm trước đó về một “đại thảm họa”, có nguồn gốc từ Thủy điện Sơn La, sẽ đến sớm hơn dự kiến…

Đập Thủy điện: Cấm bàn lui – đã ngu muội lại ngông cuồng

Năm 1999, Tập Ðoàn Ðiện Lực Việt Nam (EVN) bắt đầu tiến hành khảo sát để lập dự án xây dựng công trình thủy điện Sơn La. Thủy điện Sơn La là một phần trong hệ thống thủy điện bậc thang trên sông Ðà. Trước đó, người ta từng cho chặn đoạn giữa của sông Ðà để làm dự án thủy điện Hòa Bình. Với dự án thủy điện Sơn La, sông Ðà sẽ bị chặn thêm một lần nữa ở đoạn phía trên thủy điện Hòa Bình để lập nhà máy thủy điện Sơn La.

Chỉ xả lũ mà sức nước đã khủng khiếp thế này, nếu đập Sơn La bị vỡ thì hậu quả khủng khiếp thế nào?

Khi dự án được đệ trình, trên giấy tờ, thủy điện Sơn La trở thành nhà máy thủy điện lớn nhất Ðông Nam Á thời điểm đó (hồ chứa nước có diện tích 224 km2, dung tích 9.26 tỉ khối nước, công suất 2 400 MW, sản lượng điện 9.429 tỉ kWh/năm, tổng vốn đầu tư là 42,476 tỉ đồng – khoảng 2.5 tỉ USD). Ðể thực hiện công trình khổng lồ đó, sẽ có 19.669 gia đình, với trên 100.000 dân, cư trú tại ba tỉnh Sơn La, Lai Châu, Ðiện Biên (đa số là người thiểu số) bị buộc phải chuyển đi nơi khác.

Dù được quảng bá rằng sẽ tăng thêm nguồn điện, giảm lũ trong mùa mưa, cấp thêm nước cho đồng bằng sông Hồng trong mùa khô nhưng dự án xây dựng công trình thủy điện Sơn La tạo ra nhiều âu lo hơn là sự vui mừng.

Kể từ khi dự án xây dựng công trình thủy điện Sơn La được công bố, giới khoa học trong và ngoài nước đã cùng lên tiếng cảnh báo liên tục về một đại thảm họa, tác động nghiêm trọng tới kinh tế, văn hóa, xã hội cũng như tương lai Việt Nam để kêu gọi chính quyền ngăn chặn một hiểm họa cho dân tộc…

Theo các chuyên gia, Sơn La nằm trong khu vực có thể bị động đất rất mạnh. Ngoài động đất trong tự nhiên, các hồ chứa nước lớn còn là nguyên nhân tạo ra những cơn địa chấn khi chúng bắt đầu tích nước (trường hợp đập Kremasta ở Hy Lạp năm 1966, đập Koyna ở Ấn Ðộ năm 1967,…). Song hành với động đất, hồ chứa nước của thủy điện Sơn La còn bị đe dọa bởi những trận lũ bất thường, khó dự đoán. Bên cạnh đó, hồ chứa nước của thủy điện Sơn La còn tạo ra vô số tác động bất lợi đến môi trường: thay đổi về vi khí hậu, hệ động vật, hệ thực vật, đất bị trượt, vận tải chất rắn, suy giảm chất lượng nước, bệnh sốt rét, bệnh Bilharziose (tên một bác sĩ người Ðức, đã khám phá loại vi trùng độc hại này ở các hồ chứa nước). Chưa kể cuộc sống, sinh hoạt của hàng trăm ngàn người sẽ bị xáo trộn hoàn toàn.

Trong bối cảnh, đa số các trung tâm đông dân cư ở vùng châu thổ sông Hồng đều nằm dưới mực nước lũ, do rừng đã mất, biến đổi khí hậu khiến mưa bão càng ngày càng nhiều và càng lớn, Sơn La lại là vùng có động đất thường xuyên và mạnh nhất Việt Nam (giới chuyên môn xác định có sáu nếp gấp địa chất chính, có thể phát sinh động đất, ảnh hưởng đến công trình thủy điện Sơn La: đứt gãy sông Hồng, Lai Châu-Ðiện Biên, Sơn La, sông Mã-Pu Mây Tun, sông Ðà, Phong Thổ-Nậm Pìa, theo kết quả đo đạc thì từ năm 1990 đến năm 2003, trên khu vực có bán kính 200km quanh công trình thủy điện Sơn La đã xảy ra 1,089 vụ động đất, trong sáu nếp gấp vừa kể, nếp gấp Phong Thổ-Nậm Pìa chỉ cách đập chính của thủy điện điện Sơn La 5 cây số và trên thực tế, những địa chất ở nếp gấp này đã từng gây ra những trận động đất mạnh đến 5 độ Richter), nên đập thủy điện Sơn La rất dễ vỡ, nếu đập thủy điện Sơn La vỡ, đập thủy điện Hòa Bình cũng sẽ vỡ theo và như thế hồ chứa nước của thủy điện Sơn La thực sự là một “đại thảm họa”, treo lơ lửng trên đầu châu thổ sông Hồng…

Đập Sơn La, Hòa Bình đều nằm cùng trên dòng sông Đà. Nếu xảy ra vỡ đập liên hoàn sẽ thế nào?

Ðáng lưu ý không kém là việc xây dựng thủy điện Sơn La còn kéo theo vô số hệ lụy về mặt chính trị và quân sự trong tương quan mối quan hệ Việt-Trung.

Trung Quốc đã và đang xây dựng nhiều đập thủy điện ở thượng nguồn sông Mekong. Khi toàn bộ các đập nước của Trung Quốc hoàn tất, vùng đồng bằng sông Cửu Long sẽ đối diện với một thảm họa về môi sinh, theo sau đó là những thảm họa về kinh tế và xã hội. Các chuyên gia thắc mắc, trong tình thế ấy, tại sao Việt Nam vẫn tiếp tục ngửa tay vay tiền Trung Quốc với lãi suất ưu đãi để xây dựng thủy điện Sơn La (?). Ðiều này đồng nghĩa với việc ta không thể phản đối Trung Quốc hay tham gia phản đối Trung Quốc “giết sông Mekong”.

Khi dự án thủy điện Sơn La được công bố, Bộ Quốc Phòng từng đòi Bộ Kế Hoạch – Ðầu Tư phải “chừa” lại tỉnh lộ 12 và thị xã Lai Châu, không để con đường và vị trí chiến lược này chìm dưới nước. Tuy nhiên, khi dự án được phê duyệt, cả hai đều nằm trong khu vực bị nước nhấn chìm. Không chỉ nhấn chìm những vị trí và đầu mối giao thông chiến lược, vào lúc phê duyệt dự án thủy điện Sơn La, Việt Nam còn tự “hiến” cho Trung Quốc một “quả bom nước” khổng lồ, nằm cách biên giới Việt-Trung đúng 16 cây số. Khi cần, Trung Quốc có thể kích nổ “quả bom nước” này và sức công phá của 10 tỉ khối nước từ trên cao tràn xuống, chắc chắn không thua gì bom nguyên tử.

Do 47% lưu vực sông Ðà nằm trong lãnh thổ Trung Quốc, Bộ Ngoại Giao Việt Nam từng gửi công hàm, đề nghị Trung Quốc trả lời về quy hoạch khai thác nguồn nước sông Ðà nhưng Trung Quốc không trả lời…

Trong một cuộc họp Quốc Hội diễn ra vào năm 2005 để “bàn về dự án thủy điện Sơn La”, một đại biểu quốc hội đồng thời là sĩ quan quân đội lo ngại: “Nếu đập Sơn La vỡ, một chiếc xe tăng 4 tấn ở Sơn Tây có thể bị thổi… bay như một chiếc lá”. Còn các chuyên gia khác ước tính: “Nếu đập Sơn La vỡ, sau 30 phút, toàn bộ đồng bằng Bắc Bộ sẽ bị chìm sâu dưới mực nước từ 4m đến… 60m và sẽ có khoảng 15 triệu người thiệt mạng…” (con số thống kê năm 2005)

Bất chấp các phân tích thiệt-hơn, cũng như những cảnh báo về “đại thảm họa”, Việt Nam vẫn thực hiện thủy điện Sơn La. Thậm chí, tại một kỳ họp Quốc hội hồi cuối năm 2005, nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải lúc đó còn chỉ mặt những đại biểu Quốc Hội dám nêu thắc mắc rồi nạt: “Không được bàn lùi!”

Ngày 2 tháng 12 năm 2005, công trình thủy điện Sơn La chính thức khởi công tại xã Ít Ong, huyện Mường La, tỉnh Sơn La. Việc chặn dòng sông Ðà bắt đầu…

Ðại thảm họa là điều khó tránh

Chiều 12 tháng 5 năm 2008, một trận động đất 8 độ richter (theo nghiên cứu địa chất của Hoa Kỳ, cường độ này tương đương 1.01 tỉ tấn chất nổ TNT), xảy ra tại Tứ Xuyên, Trung Quốc đã gây thiệt hại nặng nề cho 44 huyện, trên diện tích 65,000 km2. Trận động đất đã khiến khoảng 80,000 người thiệt mạng, hơn 10 triệu người trở thành vô gia cư…

Giới nghiên cứu khoa học ở Trung Quốc và trên thế giới đã đưa ra nhiều chứng cứ chứng minh, hồ chứa nước Tử Bình Phô (Zipingpu) ở Tứ Xuyên có thể là nguyên nhân chính dẫn đến đại thảm họa đó.

Ðập Tử Bình Phô (cao 156m, trọng lượng của hồ chứa nước Tử Bình Phô lên đến 315 triệu tấn) nằm cách đường nứt gãy, gây ra địa chấn vỏn vẹn 550m.

Ông Phạm Hiểu (Fan Xiao), trưởng nhóm kỹ sư của Cục Ðịa Chất và Khoáng Sản Tứ Xuyên, cho rằng, có thể trọng lượng khổng lồ của hồ chứa nước Tử Bình Phô đã làm đường nứt gãy mong manh hơn, ảnh hưởng đến thời điểm xảy ra động đất và cường độ của nó. Dù động đất không phải là chuyện hiếm ở Tứ Xuyên nhưng theo ông Phạm Hiểu: “Ðịa chấn có cường độ mạnh đến thế chưa từng xuất hiện trong cả ngàn năm qua. Ðộng đất sẽ xảy ra khi không có đập nhưng con đập có thể đã thay đổi thời điểm và cường độ địa chấn khiến nó trở nên mạnh hơn rất nhiều”.

Liệu thảm họa vỡ đập vừa qua tại Lào có là lời cảnh báo dành cho Việt Nam?

Tháng 1 năm 2009, báo chí Trung Quốc đăng tải một nghiên cứu, kết luận đập Tử Bình Phô thật sự đã tạo ra các rung động địa chấn trong khu vực.

`Giới khoa học cho biết phần lớn các trận động đất tại Trung Quốc là kết quả của việc kiến tạo địa tầng Ấn Ðộ di chuyển về phía Bắc va vào địa tầng Âu – Á. Ðường nứt gãy gây động đất ở Tứ Xuyên là đường ranh giới chủ chốt giữa lòng chảo Tứ Xuyên và cao nguyên Tây Tạng. Ông David Schwartz, một nhà địa chất làm việc tại Cơ quan Nghiên cứu địa chất Mỹ (USGS) nhận xét: “Nếu được xây ở Mỹ, con đập đó không thể gần một đường nứt gãy đang hoạt động đến thế”.

Ða số chuyên gia cùng tin rằng hồ chứa nước Tử Bình Phô là yếu tố khiến đại thảm họa diễn ra sớm hơn dự kiến. Ông Christian Klose, một nhà địa chất làm việc tại Ðại Học Columbia (Hoa Kỳ) ước tính: “Ðập Tử Bình Phô tạo ra áp lực cao gấp 25 lần so với áp lực đường nứt gãy tích tụ trong một năm, dù rất nhỏ so với áp lực tự nhiên tích tụ trong hàng ngàn năm nhưng áp lực phụ do con đập tạo ra có thể là đủ để trận động đất xảy ra sớm hơn hàng chục năm so với ‘thời biểu’ tự nhiên”. Ông David Schwartz ví von: “Nó giống như một tòa lâu đài trên cát rung chuyển trong gió mạnh, bạn chạm rất nhẹ vào nó và nó sụp đổ”.

Trong vài thập niên vừa qua, chính quyền Trung Quốc liên tục cho xây dựng nhiều hồ chứa nước lớn để phục vụ các nhà máy thủy điện, nhằm đáp ứng nhu cầu ngày càng cao về điện năng, giảm lũ lụt. Giới khoa học trong và ngoài Trung Quốc đã nhiều lần cảnh báo về việc xây dựng các con đập khổng lồ có thể tác hại nghiêm trọng đến cấu trúc tự nhiên của các con sông, dẫn đến những thảm họa sinh thái và cũng giống như chính quyền Việt Nam, giới cầm quyền Trung Quốc đã phớt lờ tất cả những khuyến cáo này.

Sau trận động đất 8 độ richter xảy ra hôm 12 tháng 5 năm 2008, ngày 30 tháng 8 năm 2008, một trận động đất 6.1 độ richter xảy ra tại thành phố Phán Chi Hoa, cũng thuộc tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc, làm chết thêm khoảng 30 người, làm bị thương thêm khoảng 360 người, phá hủy 180,000 ngôi nhà và ảnh hưởng đến cuộc sống, sinh hoạt của 600,000 dân ở hai tỉnh Tứ Xuyên và Vân Nam.

Vào lúc này, đập Tam Hiệp, dự án thủy điện lớn nhất thế giới, được xây dựng để phát điện và ngăn lũ trên sông Dương Tử đã gây ra vô số vấn nạn đau đầu cho chính quyền Trung Quốc. Nguy cơ vỡ các đập nước do tác động của động đất đang đe dọa dân chúng ở quốc gia này. Chính quyền Trung Quốc thú nhận, Trung Quốc đã và đang có 400 đập nước hoặc đã bị phá hủy hoặc có thể vỡ vì trở thành rất yếu sau nhiều vụ động đất lớn, nhỏ.

Nhìn lại Việt Nam, thủy điện Sơn La cũng đang tạo ra hàng loạt vấn nạn tương tự. Thậm chí, thời gian xây dựng thủy điện Sơn La đã được rút ngắn từ 10 năm (2005 – 2015) theo dự kiến xuống còn 7 năm (2005 – 2012). Việc giảm gần 1/3 thời gian thi công một nhà máy thủy điện có diện tích lưu vực khoảng 44,000 km2, diện tích vùng hồ khoảng 224 km2 không phải là thành tích. Nó chỉ tăng thêm nguy cơ vì việc kiểm tra đòi hỏi phải chặt chẽ, việc giám sát tất cả các phản ứng của đập, bảo đảm chất lượng công trình sẽ khó khăn hơn. Ðối với các hồ chứa nước, bảo đảm an toàn của đập nước không phải chỉ đòi hỏi sự cẩn trọng trong nghiên cứu sơ khởi, tính toán, thiết kế, xây cất chu đáo mà còn phải kiểm tra, tu bổ nghiêm khắc trong suốt thời gian khai thác. Thế nhưng chính quyền Việt Nam không thèm bận tâm.

Trong vụ “xuất hiện nhiều vết nứt tại đập không tràn bờ cả hai bên phải, trái của công trình thủy điện Sơn La”, một công ty có tên là Colenco, đảm trách vai trò tư vấn cho chủ đầu tư là EVN, đã biện bạch rằng những vết nứt ấy… không đáng ngại. Hội đồng nghiệm thu các công trình xây dựng quốc gia không tán thành lối biện bạch rằng. Trong báo cáo gửi Thủ tướng, họ nhận định: “Những nhận định của Colenco về nguyên nhân nứt ở các khối đổ và ảnh hưởng của các vết nứt đến an toàn chịu lực của đập chưa thuyết phục. Ðể có biện pháp ngăn ngừa nứt cho các khối đổ tiếp theo cũng như biện pháp xử lý vết nứt, yêu cầu chủ đầu tư chỉ đạo tư vấn thiết kế tính toán, kiểm tra, khảo sát đầy đủa về các thông số môi trường (nhiệt độ không khí, độ ẩm tương đối, bức xạ nhiệt…), hồ sơ hoàn công các lớp đổ. Ngoài ra, phải kiểm tra độ ổn định và độ bền của đập trong điều kiện vẫn tồn tại các vết nứt.”

Dù sự kiện này rất nghiêm trọng nhưng chưa ai biết những vết nứt này có được “bỏ qua” hay không (?) Cung cách quản lý, điều hành của ta vốn đầy những khiếm khuyết cả do thiếu hiểu biết, thiếu khả năng lẫn bị chi phối bởi vô số gian ý. Vào ngày 10 tháng 2 năm 2009, khi đề cập đến thủy điện Sơn La, tờ Công An Nhân Dân cho biết: “Theo Bộ Nông nghiệp và Phát Triển Nông Thôn, chương trình di dân khỏi lòng hồ thủy điện Sơn La đang bộc lộ hàng loạt bất cập, không chỉ chậm chạp về tiến độ, mà ngay cả những nơi đã tái định cư thành công, hàng ngàn gia đình vẫn đang phải đối mặt với những khó khăn do cơ sở hạ tầng xuống cấp… Tỷ lệ gia đình đã được di dời so với mục tiêu chung chỉ đạt khoảng 64.3%. Trong số 19,669 gia đình cần phải di dời, mới có 12,650 gia đình được tái định cư.”

Tờ Công An Nhân Dân dẫn lời ông Lê Văn Thành, phó văn phòng Ban Tái Ðịnh Cư Thủy Ðiện Sơn La, Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn cho biết: “Trong năm 2009, chính phủ đã giao chỉ tiêu cho ba tỉnh Sơn La, Ðiện Biên, Lai Châu phải di dời và tái định cư gấp 5,998 gia đình nhưng các tỉnh vẫn chưa lập được kế hoạch di dời”.

“Ðại thảm họa” Sơn La vẫn hiện hữu. Hãy nhớ: “Nếu đập Sơn La vỡ, sau 30 phút, toàn bộ đồng bằng Bắc Bộ sẽ bị chìm sâu dưới mực nước từ 4m đến… 60m và sẽ có khoảng 15 triệu người thiệt mạng…”. Thay vì vật nài xin hung thủ (Trung Quốc) nhân đạo xem lại hoặc câm nín, nhẫn nhục chờ đợi hàng loạt “đại thảm họa” xảy ra… đã đến lúc chúng ta lôi ra ánh sáng, buộc những kẻ tham nhũng, bán nước đang ngày ngày gặm nhắm, tàn phá quốc gia, dân tộc chịu trách nhiệm trước pháp luật, đồng thời nhanh chóng tìm biệm pháp đối phó với thảm họa trước khi quá trễ.

Nguồn: Viet-Studies

Hàng chục ngàn người chết vì rượu bia, WHO “hiến kế” cho Thủ tướng

Hàng chục ngàn người chết vì rượu bia, WHO “hiến kế” cho Thủ tướng

2018-08-09
Một quán bia ven đường ở Hà Nội.

Một quán bia ven đường ở Hà Nội.

 AFP

Tổ chức Y tế Thế giới WHO mới đây đã gửi một bức thư cho Thủ tướng Việt Nam ông Nguyễn Xuân Phúc bày tỏ lo ngại tình trạng sử dụng rượu bia ở VN và đề xuất một số giải pháp kiểm soát cho Chính phủ Hà Nội.

Bức thư  nêu rõ “Việt Nam đang phải đối mặt với gánh nặng các bệnh không lây nhiễm và sử dụng rượu bia ở mức nguy hại là nguyên nhân chính”.

Mục đích của bức thư là để góp ý cho Chính phủ Hà Nội khi đang xem xét Luật phòng chống tác hại của bia rượu.

Ba giải pháp cơ bản nhất được WHO nêu ra đó là tăng giá đồ uống có cồn nhằm giảm mức tiêu thụ rượu bia; điều tiết mật độ điểm bán, thời gian bán và độ tuổi được mua; và kiểm soát hoặc cấm các hoạt động quảng cáo, khuyến mãi rượu bia.

Thạc sĩ Thân Trung Dũng, Giám đốc Trung tâm Đào tạo và Tư vấn Phát triển Tri thức, thuộc Viện Nghiên cứu Truyền thống và Phát triển, nhận định đây là những biện pháp cần thiết nhưng chưa đủ để kiểm soát việc tiêu thụ rượu bia trong điều kiện xã hội VN:

Theo quan điểm của tôi, việc áp dụng những biện pháp ví dụ như tăng giá rượu hay đánh thuế cao hoặc cấm quảng cáo trên các phương tiện truyền thông đại chúng cần làm dần dần. Có thể cấm quảng cáo hay nâng giá rượu cao nhưng người ta vẫn có những biện pháp chẳng hạn như ở VN nguồn rượu cung cấp cho người uống đa phần tự nấu từ gạo, sắn, ngô và các loại men, đặc biệt ở nông thôn. Những biện pháp này để hạn chế nam giới uống rượu sẽ có những tác động nhất định. Tuy nhiên để tính đến những biện pháp chiều sâu thì tôi nghĩ phải cần những biện pháp khác nữa. Nếu dùng các biện pháp hành chính thì ban đầu sẽ tạo ra những phản ứng xã hội đối với nhà lập chính sách.

Tuy nhiên để tính đến những biện pháp chiều sâu thì tôi nghĩ phải cần những biện pháp khác nữa. 
– Thạc sĩ Thân Trung Dũng

Tiến sĩ Phạm Quỳnh Hương, một chuyên gia về các vấn đề xã hội, công tác tại Viện hàn lâm Khoa học Xã hội VN, cho rằng những giải pháp WHO đưa ra đòi hỏi một sự quyết tâm thực hiện cao của Chính phủ thì mới có hiệu quả:

Tôi nghĩ kiến nghị này rất hữu ích và chắc chắn là những giải pháp mang lại hiệu quả. Tất nhiên với ba giải pháp đó chưa phải là đủ nhưng đó là những điều cần phải làm. Để làm được những giải pháp này không phải đơn giản, nó cần một sự quyết tâm lớn của Chính phủ và chỉ có Chính phủ mới làm được những giải pháp này. Nếu chính phủ không quyết tâm cao, mà chỉ nói xong để đấy thì cũng chẳng thực hiện được.Bởi vì những điều này đụng đến kinh tế, những người hưởng lợi từ kinh doanh rượu bia thì đương nhiên người ta không muốn thực thi những chính sách như thế này.

Cho nên phải có một chính sách thật mạnh của Chính phủ để đưa vào luật bắt ép họ thì mới có thể làm được.

Năm 2016, Việt Nam ước tính có 79.000 người tử vong vì sử dụng rượu bia, và hàng trăm ngàn người khác phải nhập viện vì các bệnh liên quan đến đồ uống có cồn. Thiệt hại do sử dụng rượu bia gây ra tại Việt Nam là khoảng 1,3-3,3% GDP.

WHO cho biết người Việt tiêu thụ rượu bia nhiều hơn các quốc gia khác, trung bình một người trên 15 tuổi tiêu thụ 8,3 lít cồn nguyên chất trong năm 2016, trong khi các quốc gia trong khu vực sử dụng ít hơn nhiều như ở Mông Cổ là 7,4 lít, Trung Quốc là 7,2 lít, Campuchia là 6,7 lít, Philippine là 6,6 lít và Singapore chỉ có 2 lít.

Một khảo sát khác của WHO và Bộ Y tế công bố năm 2016 cho thấy 77% đàn ông VN uống rượu bia. Con số này khiến VN xếp thứ 29 trên thế giới về lượng rượu bia được sử dụng. Trong khu vực Đông Nam Á, Việt Nam đứng hàng thứ hai và thứ 10 ở Châu Á về tiêu thụ rượu bia.

Trong khi đó chỉ số phát triển con người (HDI) mới được đưa ra vào tháng tư năm nay thì Việt Nam ở hạng 116/182 của thế giới.

Thạc sĩ Thân Trung Dũng cho rằng có nhiều nguyên nhân về văn hóa, xã hội khiến đàn ông VN uống nhiều rượu bia:

Văn hóa của đàn ông Việt Nam trong việc uống rượu xuất phát từ mối quan hệ trong gia đình, cũng như làng xã của người Việt Nam. Bất kể có công việc gì họ đều có chén rượu. Trong đám hỏi, đám cưới người ta cũng chúc nhau bằng những chén rượu có lẽ để nâng niềm vui lên. Trong các sự kiên vui của gia đình, công ty, doanh nghiệp họ đều uống rượu. Theo quan sát của tôi và một số nghiên cứu thì đa số các hợp đồng làm ăn cũng hay được bàn trên bàn rượu.

Theo cách hiểu của tôi thì uống rượu, đặc biệt là nam giới, có nhiều giá trị. Uống để kết nối bạn bè, cộng đồng, thể hiện khía cạnh nam tính của đàn ông. Người ta có câu “nam vô tửu như kỳ vô phong”, tức nam không uống rượu không khác gì lá cờ không có gió.

Quảng cáo bia rượu ở một tòa nhà lớn tại Hà Nội.
Quảng cáo bia rượu ở một tòa nhà lớn tại Hà Nội. AFP


Hàng chục năm về trước Chính phủ đã đưa ra các quy định quản lý các hoạt động mua bán rượu bia, theo đó thì mọi sản phẩm bia và rượu cần phải được kiểm sóat, quản lý chặt chẽ từ gian đoạn sản xuất đến lưu thông phân phối.

Nghị định số 40/2008 đề ra những điều khoản cụ thể như bắt buộc doanh nghiệp phải có giấy phép sản xuất kinh doanh rượu. Bên cạnh những điều kiện như vậy, nghị định cũng liệt kê nhiều biện pháp xử lý nghiêm khắc nếu kinh doanh rượu không đúng địa điểm, không đúng nội dung ghi trong giấy phép, cấm bán rượu cho người dưới 18 tuổi, cấm khuyến mại rượu trái với quy định của pháp luật. Ngoài ra còn có quy định phạt tiền nếu bán rượu cho trẻ dưới 16 hoặc ép trẻ dưới 16 uống rượu.

Mặc dù đã có quy định rõ ràng nhưng thực tế cho thấy ở khắp các ngõ ngách trong các thành phố và ở cả các vùng nông thôn, các quán rượu không giấy tờ mọc lên như nấm và người bán hàng cũng không quan tâm khách bao nhiêu tuổi. Đây có thể coi là minh chứng cho thấy các chính sách không mang lại kết quả cao.

Các chương trình của VN mới ló lên thế thôi, còn các áp lực từ cả chính sách lẫn xã hội để làm giảm nó thì chưa cao.
– TS. Phạm Quỳnh Hương

Tiến sĩ Phạm Quỳnh Hương cho biết Chính phủ VN đã thực hiện một số biện pháp để kiểm soát sử dụng rượu bia nhưng chưa thực sự hiệu quả:

Chính phủ VN có một số chương trình giảm uống rượu bia ví dụ như không uống rượu bia nếu lái xe hay làm trong công sở. Tuy nhiên tác dụng của những biện pháp này chỉ chút chút thôi không đáng kể. Tình trạng người ta uống vẫn quá nhiều.

Theo như tôi biết ở Thái Lan hay một số nước ASEAN, họ có những chương trình đã khá lâu rồi. Họ đầu tư tiền nong, công sức và người ta thực thi rất tốt, thì tôi thấy nó có hiệu quả khá tốt.

Còn các chương trình của VN mới ló lên thế thôi, còn các áp lực từ cả chính sách lẫn xã hội để làm giảm nó thì chưa cao thành ra tôi nghĩ còn rất lâu mới có hiệu quả nào đấy.

Bên cạnh những gợi ý WHO đưa ra, bà Phạm Quỳnh Hương cho rằng VN cần giảm bớt bất bình đẳng xã hội, bớt tỷ lệ người nghèo khổ hoặc đảm bảo mức an sinh xã hội để mang lại tâm lý thoải mái cho người dân. Ngoài ra, cần phải giảm tham nhũng trong xã hội để dân không phải tìm đến bàn rượu mới giải quyết được công việc. Bên cạnh đó, tuyên truyền giáo dục giới trẻ về tác hại của rượu bia cũng như văn hóa ứng xử tốt đẹp. Bà nói rằng tất cả những giải pháp này cần được Chính phủ lồng ghép vào một chương trình và thực hiện nó một cách kiên trì hàng chục năm mới hi vọng có hiệu quả.

Huỳnh Thục Vy bị khởi tố !

Hoang Le Thanh is with Phan Thị Hồng and Nguyễn Lê Mỹ.

Huỳnh Thục Vy đã bị nhà cai trị ra quyết định khởi tố, cấm đi khỏi nơi cư trú.
———

Thêm một người mẹ trẻ nữa sẽ bị tù giam liên quan đến chính trị tại Việt Nam.

Cô Huỳnh Thục Vi, bị nhà cai trị bắt vào sáng ngày 9/8/2018, trong giai đoạn cô đang nuôi con nhỏ 22 tháng tuổi.

Cô tạm thời được trả tự do vào sáng ngày 10/8 với quyết định khởi tố vụ án và cấm di chuyển ra khỏi nơi đang cư trú.

*
Theo luật pháp quốc tế và các nhà nước dân chủ: Hành vi không tôn trọng lá cờ là quyền tự do biểu đạt của công dân.

*

Cô Huỳnh Thục Vy là tác giả cuốn sách “Nhận định sự thật tự do và nhân quyền”.

Huỳnh Thục Vy còn là một trong những thành viên sáng lập của Hội phụ nữ Nhân quyền Việt Nam, hiện đang sống ở thị xã Buôn Hồ, tỉnh Đắk Lăk.

Ngay trong ngày hôm qua 09/8/2018, Bộ Công an đã chỉ đạo trực tiếp cho công an Dak Lak khởi tố Huỳnh Thục Vy vì họ cho rằng cô đã thực hiện hành vi xịt sơn này. Và họ đã áp dụng biện pháp ngăn chặn là “cấm ra khỏi nơi cư trú” và “hoãn xuất cảnh”.

Cô Huỳnh Thục Vy rất cần sự hỗ trợ của công luận trong nước và quốc tế.

*

No automatic alt text available.
Image may contain: one or more people, sky and outdoor
Image may contain: text

TUYÊN BỐ VỀ VIỆC TRUY TỐ, PHẠT TÙ NGƯỜI BIỂU TÌNH ÔN HÒA 

Hoa Kim Ngo

TUYÊN BỐ VỀ VIỆC TRUY TỐ, PHẠT TÙ NGƯỜI BIỂU TÌNH ÔN HÒA

(Ký tên qua Email: quyentudobieutinh18@gmail.com (danh sách ký tên đến 19h, ngày 9/8/2018 gồm 7 tổ chức và 165 cá nhân)

Hơn hai tháng qua, các tầng lớp từ nhân sĩ trí thức đến công chức, công nhân, nông dân, người buôn bán, người làm nghề tự do ở VN đều bày tỏ sự bất bình khi thấy Dự Luật Đặc khu chứa đựng nhiều bất công giữa 3 Đặc khu hành chính- kinh tế đặc biệt (3 huyện) với 710 quận huyện còn lại ở VN; và Luật An ninh mạng chuẩn bị bịt miệng người dân.

Hai Luật trên còn tiềm tàng chứa đựng nhiều nguy cơ cho bành trướng Trung Cộng thâu tóm, ém quân ngay những vị trí địa lý hiểm yếu ở Đặc khu và trong lĩnh vực quan trọng (CNTT) của VN, để đợi thời cơ nuốt trọn VN.
Việc người dân nhiều tỉnh thành trong cả nước xuống đường biểu tình, tuần hành trong ngày Chủ nhật 10/6/2018 phản đối Luật đặc khu, Luật ANM, đòi “tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội…” là một tín hiệu đáng mừng về tính tích cực sáng tạo công dân vì sự tồn vong, vì quyền sống trong hoà bình và phát triển của đất nước.

Việc nhà chức trách bắt 52 người biểu tình ôn hòa hơp pháp chiều ngày 10/6/2018 ở TP Biên Hòa và truy tố phạt tù 20 người “BIỂU TÌNH ÔN HÒA HƠP PHÁP” với cáo buộc tội “gây rối trật tự công cộng”, một tội danh mơ hồ, mà không hề có tổ chức hay cá nhân nào là bị hại do tội đó gây ra.
Từ những sự việc, nhận định trên chúng tôi khẳng định lập trường của những người ký Tuyên bố này yêu cầu nhà cầm quyền VN:

– Trả tự do cho tất cả những người biểu tình ôn hòa phản đối Dự Luật đặc khu và Luật an ninh mạng ngày 10/6/2018 đã bị bắt, đang bị giam giữ, bị tù. Riêng TP Biên Hòa phải trả tự do ngay cho 20 người biểu tình bị Tòa án nhân dân TP Biên Hòa kết án ngày 30/6/2018, và lập tức Tòa án phải hủy bỏ bản án phi nhân với 20 người đi biểu tình ôn hòa hợp pháp ngày 10/6/2018 đó.
– Trả lại toàn bộ tài sản (điện thoại, băng rôn, áo, xe máy…) của người biểu tình đã bị công an thu giữ, hay Tòa án đã tuyên sung công.
– Xin lỗi, đền bù thiệt hại tinh thần, vật chất cho những người biểu tình ôn hòa đã bị đánh, bị bắt, bị giam giữ vô nhân đạo và phi pháp trong những năm qua.
– Quốc Hội CHXHCN Việt Nam khẩn cấp xem xét thông qua Luật bảo vệ quyền biểu tình của người dân như đã minh định trong Điều 25 Hiến pháp 2013, đem lại sinh khí cho hoạt động chính trị dân chủ, tự do, văn minh, lành mạnh của nhân dân Việt Nam.

Lập tại Sài Gòn ngày 4/8/2018
(Cá nhân, tổ chức đồng ý ký Tuyên bố xin gửi họ tên, địa chỉ, nghề nghiệp, chức vụ (nếu có) về Email: quyentudobieutinh18@gmail.com )
Tổ chức, cá nhân ký tên Tuyên bố

TỔ CHỨC:
1. Câu lạc bộ LHĐ. Đại diện : LS Võ Văn Thôn, nguyên GĐ Sở Tư pháp TPHCM
2. Diễn đàn XHDS VN. Đại diện: TS Nguyễn Quang A
3. Nhóm Vì Môi Trường. Đại diện: Nhà báo Lê Bảo Nhi
4. Phong trào Lao động Việt. Đại diện: Cô Đỗ Thị Minh Hạnh, Chủ tịch PTLĐV
5. Phong trào Liên đới Dân oan VN. Đại diện: Bà Trần Ngọc Anh, Dân oan BR-VT
6. Tập thể Giáo xứ Mỹ Khánh, GP Vinh. Đại diện: Lm Quản xứ, Antôn Đặng Hữu Nam
7. Báo “Người Việt Xa Quê” tại CH.Séc. Đại diện: Nhà báo Nguyễn Thi

CÁ NHÂN:
1. Vũ Trọng Khải, PGS TS. Kinh tế, nguyên Hiệu trưởng trường QLKT Bộ NN& PTNT, TV CLB LHĐ, SG
2. Lê Thân, cựu tù Côn Đảo, SG
3. Đào Tiến Thi, Ths, nhà nghiên cứu Ngôn ngữ & Văn học, nguyên UV BCH Hội Ngôn ngữ học VN, HN
4. Nguyễn Thị Kim Chi, NSUT, hưu trí, TV CLB LHĐ, SG
5. Hoàng Hưng, nhà thơ- nhà báo tự do, SG
6. Lê Phú Khải, nhà báo, TV CLB LHĐ, SG
7. Hoàng Dũng, PGS TS Ngôn ngữ học, Sài Gòn
8. Phan Đắc Lữ, nhà thơ, TV CLB LHĐ, SG
9. Nguyễn Xuân Diện, TS Hán Nôm, Hà Nội
10. Nguyễn Thanh Loan, giáo viên tự do, SG
11. Ngô Thị Thứ, giáo viên Hóa THPT, Thủ Đức, SG
12. Nguyễn Thu Giang, nguyên Phó GĐ Sở Tư pháp TPHCM
13. Võ Hồng Ly, Q2, Sài Gòn
14. Kha Lương Ngãi, nhà báo, nguyên Phó TBT báo Sài Gòn GP, TV CLB LHĐ
15. Võ Văn Tạo, nhà báo tự do, Nha Trang, Khánh Hòa
16. Lê Công Định, LS, tù nhân Nhân quyền, Sài Gòn
17. Huỳnh Sơn Phước, nhà báo, nguyên Phó TBT báo Tuổi trẻ TPHCM
18. Bùi Minh Quốc, nhà thơ-nhà báo, Đà Lạt, Lâm Đồng
19. Ngô Kim Hoa, nhà báo tự do, Sài Gòn, TV CLB LHĐ
20. Lại Thị Ánh Hồng, NS, hưu trí, TV CLB LHĐ
21. Nguyễn Đăng Cao Đại, Kỹ sư XD, Sài Gòn
22. Nguyễn Mạnh Hùng, Mục sư Tin lành, Sài Gòn
23. Dương Kim Khải, Mục sư Tin lành, Sài Gòn
24. Mai Thị Nguyệt, dân oan, Long An
25. Trương Minh Tâm, dân oan, Long An
26. Phạm Thị Quẩn, dân oan, Long An
27. Trần Văn Đức, dân oan, Long An
28. Nguyễn Thị Kim Thủy, dân oan, Tiền Giang
29. Đoàn Thị Nữ, dân oan, Tiền Giang
30. Trần Thị Liễu, dân oan, Tiền Giang
31. Trần Thị Thật, dân oan, Tiền Giang
32. Trần Thị Hoàng, dân oan, Tiền Giang
33. Hồ Thị Đậy, dân oan, Bến Tre
34. Đặng Thị Kính, dân oan, Bến Tre
35. Lê Thị Ghi, dân oan, Bến Tre
36. Nguyễn Thị Đuột, dân oan, Bến Tre
37. Phan Thị Đẹp, dân oan, Bến Tre
38. Lê Thị Kẽn, dân oan, Bến Tre
39. Nguyễn Thị Xuân Tâm, dân oan, Bến tre
40. Đỗ Thị Giỏi, dân oan, Bến tre
41. Võ Thị Lệ, dân oan, Bến Tre
42. Huỳnh Thị Hường, dân oan, Bến Tre
43. Nguyễn Thị Cảnh, dân oan, Bến Tre
44. Nguyễn Thị Trí, dân oan, Bình Dương
45. Nguyễn Thị Bé Hai, dân oan, Tây Ninh
46. Đỗ Thị Ngọc Nguyên, dân oan, Đồng Nai
47. Phạm Ngọc Hoa, dân oan, Sài Gòn
48. Trần Văn Bang, Kỹ sư, TV CLB LHĐ, SG
49. Lê Ngọc Thanh, Linh mục DCCT, Sài Gòn (Cập nhật từ 8h sáng 6/8/18)
50. Đặng Hữu Nam, Linh mục Giáo Phận Vinh
51. Trần Thị Hài, dân oan, Bình Dương
52. Lê Thiệu (NSTriệu Mây), nhạc sỹ, Sài Gòn
53. Nguyễn Tiến Dân, nhà giáo, Hà Nội
54. Lê Hồng Hà, công nhân, Washington, Hoa Kỳ
55. Huỳnh Thùy Bửu Châu, công nhân viên, Thủ Đức, Sài Gòn
56. Lưu Thành, cựu chiến binh, Bình Phước
57. Đỗ Thành Thanh, MBA, tư vấn, Quảng Ngãi
58. Mai Thái Lĩnh, nhà nghiên cứu, CLB Phan Tây Hồ, Đà Lạt
59. Huỳnh Nhật Hải, hưu trí, Đà Lạt
60. Huỳnh Nhật Tấn, hưu trí, Đà Lạt
61. Hoàng Hạnh Nguyên, giảng viên ĐH, Huế
62. Nguyễn Văn Đức, lao động tự do, Q12, Sài Gòn
63. Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà giáo, Q. Bình Thạnh, Sài Gòn
64. Nguyễn Duy Ngọc Minh, nhân viên kinh doanh, 334 Lê Hồng Phong, TP Vũng Tàu
65. Trần Minh Thảo, Viết văn, Bảo Lộc, Lâm Đồng (CLB Phan Tây Hồ)
66. Tống Văn Công, nhà báo ở Hoa Kỳ
67. Mai Hiền, nhà báo ở Hoa Kỳ
68. Nguyễn Khắc Mai, nhà nghiên cứu, cựu cán bộ Ban dân vận TU, HN
69. Nguyễn Đình Cống, TS GS, Hà Nội
70. Phạm Duy Hiển, CCB, TP Pleiku, Gia Lai
71. Thái Quang Sa, Kỹ sư, hưu trí, Hà Nội
72. Nguyễn Anh Dũng, CCB, Hà Nội
73. Nguyễn Văn Nghi, TS, Hà Nội
74. Tô Oanh, giáo viên, hưu trí, Bắc Giang
75. Nguyễn Đình Ấm, nhà báo, Hà Nội
76. Hoàng Thị Hà, nhà giáo, hưu trí, Hà Nội
77. Nguyễn Phúc Thanh, dịch giả, Sài Gòn
78. Nguyễn Trọng Việt, Kỹ sư Thủy lợi, Bạch Mai, Q. HBT, HN
79. Nguyễn Tâm, Kỹ sư cơ điện, TPHCM
80. Đặng Doan, Gia Nghĩa, Đắk Nông
81. Hà Quang Vinh, hưu trí, Q11, TPHCM
82. Bảo Khánh, Sydney Radio, Úc Châu
83. Đoàn Kim, Sydney Radio, Úc Châu
84. Vũ Hoàng, 9842 Windsor Lake, Comlombia, USA
85. Lê Văn Sơn, nhà báo tự do, Oregon, Hoa Kỳ
86. Phùng Thị Ly, KP3, TT Thạnh Hóa, Long An
87. Dương Thị Liễu, giáo xứ Gia Ray, Curia Tam Thái-Legio Mariae GP Xuân Lộc
88. Huỳnh Văn Nghi, Curia Cái Bè Legio Mariae GP Mỹ Tho
89. Chu Mai Anh, lao động tự do, Hà Nội
90. Phan Thanh Hưởng, Mỹ Xuân, Phú Mỹ, BR-VT
91. Uông Đình Đức, Nguyễn Cư Trinh, Q1, SG
92. Danh Đức Kiên, lao động tự do, Hà Nội
93. Hoàng Sử Hải Hồ, Võ Văn Ngân, Thủ Đức, SG
94. Hoàng Nhơn, kinh doanh, Q. Bình Thạnh, SG
95. Đinh Hữu Thuyên, P3, Q. Gò Vấp, Sài Gòn
96. Phạm Thiên Văn, lao động tự do, SG
97. Nguyễn Nguyên Hoài, Kỹ sư- Nhà báo tự do, KDC Hoàng Anh Gia Lai, Nhà Bè, HCM
98. Trần Trí Dũng, Kỹ sư, Par6, Time City, Hà Nội
99. Vũ Ngọc Lân, Kỹ sư Luyện kim, Hà Nội
100. Hà Sĩ Phu, TS Sinh học, Đà Lạt
101.Nguyễn Nguyên Bình, nhà văn, Hà Nội
102. Bùi Hồng- Mạnh, Cử nhân HH73, CCB79, Blogger, Biên khảo tự do, Mu-nich, CHLB Đức
103. Cao Anh Đào, Kỹ sư (Bình Trung, Bình Sơn, Quảng Ngài) làm ở Sài Gòn.
104. Nguyễn Ngọc Xuân, Xuyên Mộc, BR-VT
105. Phùng Hoài Ngọc, cựu giảng viên đại học, tỉnh An Giang
106. Bùi Hiền , công dân Canada
107. Nguyễn Huy Cảnh, kinh doanh, Q9, TpHCM (TK từ 8h sáng 7/8/2018)
108. Phạm Văn Chung, cựu giảng viên K. Triết, ĐHXHNV,HN
109. Lê Anh Dũng. Nông dân. Hải Phòng
110. Phạm Đình Trọng. Nhà văn. Sài Gòn
111. Nguyễn Trọng Hoàng, bác sĩ, Paris – Pháp
112. Phan ngọc Bửu châu, nấu ăn, ấp Giồng Nhãn, xã Hiệp Thành, TP BẠC LIÊU
113. Phạm Minh Mẫn. Doanh nhân.Giáo xứ Bình Thới, Q11, SG
114. Trần Thiên Hương. Kỹ sư. CHLB Đức
115. Lương Ngọc Châu. Hưu trí. CHLB Đức
116. Hà Dương Tường. Nhà giáo. CH Pháp
117. Nguyễn Văn Lịch,kỹ sư cơ khí,nghỉ hưu, ngõ 33 phố Chùa Láng,Đống Đa,Hà Nội
118. Đỗ Tư Nghĩa. Dịch giả, Đà Lạt. (14h30 ngày 7/8/2018)
119. Nguyễn Huy Hoàng Dân Đen, Q.1 Sài Gòn
120. Nguyễn Thị Thùy Linh, nội trợ, CH. Pháp
121. Nguyễn Thị Thu Lan, buôn bán , Sài Gòn
122. Nguyễn Thị Thu Lê, buôn bán , Sài Gòn
123. Nguyễn Thành Long, buôn bán , Sài Gòn
124. Dương Nữ Kiều Trang. Nhân viên VP. Đường 30, P.Thạnh Mỹ Lợi,Q.2,TPHCM
125. Hà Trọng Tấn, TV CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn
126. Trần Thanh Hoài. Nghề tự do. KP1,TT Tân Châu, huyện Tân Châu, tỉnh Tây Ninh.
127. THÁI VĂN DẬU, dân oan, Bình Dương.
128. THÁI VĂN THIỆN, dân oan, Bình Dương.
129. THáI VĂN BÌ, dân oan, Bình Dương.
130. THÁI THỊ HÒ, dân oan, Bình Dương.
131. PHAN THỊ LẬP, dân oan, Bình Dương.
132. NGUYỄN VĂN DANH, dân oan, Bình Dương.
133. LÊ VĂN VIỆT, dân oan, Bình Dương.
134. HUỲNH VĂN NGHIỆP, dân oan, Bình Dương.
135. NGUYỄN VĂN GIỚI, dân oan, Bình Dương.
136. NGUYỄN THỊ RẼ, dân oan, Bình Dương.
137. NGUYỄN THỊ BÂN, dân oan, Bình Dương.
138. NGUYỄN THỊ BẨN, dân oan, Bình Dương.
139. NGUYỄN NGỌC THẠCH, dân oan, Bình Dương.
140. NGUYỄN NGỌC TRÌ, dân oan, Bình Dương.
141. VÕ VĂN TẤN, dân oan, Bình Dương.
142. VÕ THỊ THU, dân oan, Bình Dương.
143. BÙI THỊ NHUNG dân oan, Bình Dương.
144. LÊ THỊ MUÔN, dân oan, Bình Dương.
145. NGÔ THỊ TẺO, dân oan, Bình Dương.
146. NGUYỄN ĐỨC DUY, dân oan, Bình Dương.
147. NGUYỄN THỊ CƯNG, dân oan, Bình Dương.
148. Nguyễn Mê Linh.TS. Q2, tp Hồ Chí Minh ( TK 8h 8/8/2018)
149. Nguyễn Thị Cẩm Tú.Kinh doanh tự do.Vĩnh Cửu, Đồng Nai
150. Nguyễn Đăng Hưng, Giáo sư Danh Dự Đại Học Liège, Sống tại Sài Gòn
151. Đậu Văn Dương.TNLT.Nam Đàn, Nghệ An
152. Phạm Trung. CN. San Diego , California , Mỹ
153. Thích Nữ Đàm Thoa. Sư oan. Chùa Non Đào, Tiến Sơn, Hợp Đức, Tân Yên, Bắc Giang
154. Nguyễn Công Thanh. CCB. Hoà Hưng, Q10, Sài Gòn
155. Thiều Thị Tân. Cựu tù Côn Đảo. Hưu trí. Q12, Sài Gòn
156. Chu Minh Trang. Hưu trí. Biên Hòa, Đồng Nai
157. Lê Thanh Tùng.Thành viên Hội AEDC. Q9,Sài Gòn
158. Vũ Thị Thương Huyền. CN. Lê Đức Thọ, P15, Q Gò Vấp,TPHCM (TK 11h 9/8/2018)
159. Andre Manras Hồ Cương Quyết, nhà giáo Pháp Việt
160. Lê Thúy Bảo Liên, Phan Chu Trinh, khóm 1 phường 1 Thành phố Trà Vinh
161.Nguyễn Hữu Nhiên. Nghề Nghiệp Tự động hoá.
Bến Lội, Phường Bình Trị Đông A,Bình Tân, Sài Gòn
162. Thái Văn Cầu, chuyên gia nghiên cứu Không gian
163. Trần Minh Quốc. THSV Cần Thơ trước 1975. Nhà giáo. TV CLB LHĐ. SG
164. Nguyễn Thanh Xuân. Số 14 South Livrpool rd Heckenberg bang New South Wales, 2168 Australia.
165. Đinh Văn Hải. Nghề tự do. Đức Trọng, Lâm Đồng

DỐI TRÁ CỦA CS VÀ SỰ NGUY HIỂM CỦA NÓ

DỐI TRÁ CỦA CS VÀ SỰ NGUY HIỂM CỦA NÓ

Đóng kịch, về nghĩa đen là nói đến một hành động có kịch bản để phản ảnh một nội dung cần truyền tải. Mục đích là để truyền thụ kiến thức xã hội, kiến thức lịch sử, hoặc đơn giản là chỉ để mua vui. Về bản chất, nó vô hại với cuộc đời thực, thậm chí nó còn có lợi vì giúp cho đời sống tinh thần người dân được nâng cao.

Nhưng đóng kịch về nghĩa bóng nó hoàn toàn khác. Nó chỉ giống ở hành động giả như thật, nhưng mục đích là đánh lừa sự tin tưởng của xã hội nhằm đạt mục đích đen tối. Nó là công cụ của những kẻ toan tính hại người. Khi đất nước là nơi đua nở những vở kịch này, thì xã hội chìm trong thối nát, cái ác vì thế cũng bùng phát.

Chính Phủ tăng thuế siết cổ dân, trong đó một phần rất lớn được rót vào chi cho xây dựng công trinh nhà nước. Hằng năm, ngân sách rót về các Ban Quản lý Dự án. Số tiền rót xuống khi báo nhiều và nào được giải ngân tất nhiên ban quản lí nắm rất rõ. Thế là ê kíp diễn kịch được thành lập để moi những đồng tiền thuế của dân. Họ moi như thế nào? Họ dùng các chân gỗ để diễn kịch đấu thầu. Chân gỗ là làm hồ sơ đấu thầu để tham gia cho có tụ, mục đích để diễn kịch cho đối tượng đã được chỉ định trúng thầu.

Ở dưới gồm công ty A, công ty B, công ty C, công ty D cùng với BQLDA hình thành 1 group diễn kịch. Hôm nay dự án X trị giá 50 tỷ được giao cho A thì B, C và D làm chân gỗ để A trúng thầu. Hôm sau dự án Y trị giá 45 tỷ được giao cho B thì A, C và D làm chân gỗ để B trúng thầu. Và tới lượt C và D trúng thầu dự án khác cũng tựa như vậy. Sau khi trúng thầu, nhà thầu ngắt phần trăm trên giá trị công trình giao lại cho Ban Quản Lý, còn lại bên dưới thi công chia nhau mà ăn. Kết quả, giá thành xây dựng rất cao nhưng chất lượng rất thấp. Làm thiệt hại cho xã hội, lãng phí tiền thuế dân và vì thế, xã hội thối nát cứ nhởn nhơ tồn tại một cách vững bền trong các vở kịch.

Rồi vở kịch bầu cử. Đảng cử người, dân bỏ phiếu. Đảng tự kiểm phiếu và tự thông báo tỉ lệ trúng cử không thông qua giám sát của một đơn vị độc độc lập. Vì thế đã bầu cử nhưng trúng cử không bao giờ bất ngờ, luôn đúng với dự án quy hoạch cán bộ của Đảng. Rồi những kẻ trúng cử phải chịu sự kiểm soát của Đảng. Trước khi họp Quốc hội họp, trưởng đoàn đại biểu sẽ phân công ai phát biển và phát biểu tình nội dung gì, phải có đăng kí trước. Tất cả những gì diễn ra được truyền hình trực tiếp đều diễn ra theo kịch bản trước đó. Để kiểm soát ai trở chứng với đạo luật phản quốc gia do Đảng đưa ra, Đảng cho biểu quyết bấm nút chứ không bỏ phiếu kín. Lúc đó, ai phản đối ngoài sự chỉ thị của Đảng sẽ bị vào danh sách chú ý. Nhưng dù có bấm nút phản đối thì tỉ lệ đồng ý hiện trên bảng điện tử công khai cũng đã quy hoạch. Tất cả chỉ là vở kịch.

Rồi các lớp Cao Cấp Chính Trị mà ĐCS buộc mọi quan chức phải tham gia học và tốt nghiệp thực chất nó là gì? Nó là lớp dạy cách dối trá khi phát biểu trước dân, hoặc khi trả lời chất vấn của dân. Những quan chức xảo trá nói rằng Việt Nam tốt đẹp, công an Việt Nam giỏi nhất thế giới vvv.. Hay những câu phát biểu tô hồng trông nhố nhăng của ông thủ Phúc cũng từ lớp học đó mà ra. Có điều ông ta vụng về nên làm trò cười cho thiên hạ mà thôi. Tất cả, 100% quan chức CS đều dối trá là vì cái lò đào tạo đó. Cách lừa dân được thành lập nên trường lớp để giảng dạy.

Xét hết chiều dài lịch sử ĐCS cầm quyền, cũng là những vở kịch. Từ năm 1945 quân đội CS được Tàu cấp từ vũ khí, những sĩ quan tham mưu đến miếng lương khô. Khi đó Hồ Chí Minh và ĐCS nhận mệnh lệnh Nga – Tàu, dùng hàng triệu xương máu đồng bao đuổi nền văn số 1 thế giới để đưa Việt Nam trở vào vòng tay Nga -Tàu. Với khẩu hiệu “đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào” hay “chống Mỹ cứu nước” là để lừa mị cho một vở kịch làm con tốt cho Nga Tàu. Khi đến cuối thập niên 70 Nga -Tàu bất hoà, CS ngã về anh hai Nga nên bị anh ba Tàu bợp tai một phát chí mạng. Sau khi anh hai Nga Xô đổ, CSVN đến Thành Đô quỳ xin lỗi anh ba Tàu và không dám phản bội nữa. Kể từ đó, Việt Nam dần dần trở vào thòng lọng Tàu. Bất chấp tất cả, hàng loạt văn kiện bí mật giữa 2 đảng về số phận Việt Nam được kí kết. Nước Việt bị mất dần dưới cái gọi là “tình nghĩa anh em XHCN”. Đấy là vở kịch dựng lên để che đại họa mất nước.

Nhân dân Việt Nam đang sống trong xã hội đầy rẫy những vở kịch để lừa mị nhau. Nhà nước hoạt động bằng những vở kịch để lừa mi dân. ĐCS kết thân Tàu để lừa mị dân cho một mưu đồ bán nước. Lớp Cao Cấp Chính Trị cho ra những quan chức lừa mị dân về những “thành quả tốt đẹp” của Đảng. Nhân dân Việt Nam tựa như nạn nhân bị nhốt trong container lừa mị, container đang nằm trên con tàu Việt Nam và đang được cướp biển ĐCS lái đi bán. Dân mù tịt, chẳng hề hay biết gì về thảm họa sắp xảy ra với mình.