ĐẢNG CÓ BAO GIỜ NGHĨ CHO DÂN?

Nhìn hình ảnh được lan tải trên mạng về bữa cơm bữa ăn chỉ có cơm nguội và… xác ve sầu của những đứa trẻ nghèo vùng cao mấy hôm nay cứ ám mãi trong đầu, cứ một câu hỏi trong đầu sao lại ra nông nổi như thế?

Việt Nam đâu phải đất nước nghèo nàn? Là rừng vàng biển bạc cơ mà. Ai đã ăn hết rồi?

Trong khi quan chức như Hội đồng lý luận trung ương Nguyễn Quang Thuấn, lương tháng 14 triệu mà thẻ Golf 3 tỷ, nhà ở 3 căn liền kề, ăn cao lương mỹ vị, đi xem nhạc phải có tay vịn tay ôm tiền vung như nước, nhìn lại cái bữa cơm của em toàn ve sầu như thế liệu đảng có xót xa!

Nhìn những lâu đài quan tỉnh hàng trăm tỷ mọc lên như nấm của bí thư này, chủ tịch nọ, khắp Việt Nam, khi hàng ngày chính những tay cán bộ đảng viên đó dạy đàn em luôn sống yêu thương, sống mẫu mực mà nhìn hình ảnh này, tôi không biết đám quan chức luôn dạy đạo đức nghĩ gì?

Khi bỏ ra hơn 18 ngàn tỷ để làm đường sắt Cát Linh- Hà Đông thì đảng bao giờ nghĩ rằng, nó sẽ trở thành đống phế liệu không? Khi cố gắng tước đoạt từng miếng thịt trong bữa cơm đáng lý ra đảng phải lo thì vứt thành một đống, liệu rằng đảng có vì thấy vĩ đại chăng.

Đảng là đạo đức là vinh quang, sao chẳng bao giờ chói rọi vào những hoàn cảnh như thế này, phải chăng, ánh sáng của đảng chỉ chói rọi vào đảng viên, quan chức, sao lại có sự phân biệt như thế?

Bao nhiêu chủ trương, bao nhiêu nghị quyết nói là lo cho dân, nhưng thực chất chỉ là cái vỏ bề ngoài, vì những kẻ chống tham nhũng thực chất là bọn tham nhũng nhiều nhất, những kẻ chống buôn lậu thực chất là bọn buôn lậu chuyên nghiệp nhất. Tất cả là vì đảng lãnh đạo tuyệt đối và toàn diện, đảng bản chất đã là đảng cướp nên mạnh ai người nấy sống, cờ tới tay ai người đó phất. Chẳng có gì là một chút trắc ẩn, liêm sỉ trong đảng cả.

Dẫu biết rằng uống nửa lít rượu không đổ được hoàng kỳ, ăn một bữa cơm không sập được giang sơn. Nhưng đảng ăn nhiều, ăn không chừa một thứ gì cho dân, thì dân ăn cơm độn ve sầu là tất yếu. Ăn đến cái lai quần của dân như thế, chẳng mấy khi giang sơn cũng đổ.

Ăn là bản năng của mọi loài, nhưng ăn mà đến giọt cuối cùng thì chỉ có loài ve chó mới có mà thôi.

Và cuối cùng, nhìn hình ảnh này, chợt nhớ lời của tổng bí thư NPT mà hỏi rằng: Nhìn tổng quát lại đất nước ta có bao giờ được thế này không?

CON ĐẤU TỐ CHA

Trần Mạnh Hảo

CON ĐẤU TỐ CHA

Chuyện kể của chính tác giả trong giai đoạn “Cải cách ruộng đất”.

Quê tôi làng Bình Hải, năm ấy có tên là xã Thúc Kháng, huyện Nghĩa Hưng, tỉnh Nam Định được trên ưu ái cho long trời lở đất làm cuộc cải cách ruộng đất vào đông xuân 1956-1957 khi tôi đã 10 tuổi; nên tôi đã là chứng nhân, là một thành viên trong cuộc cải cách đầy máu và nước mắt này.

Như có lần tôi đã kể, tôi có hai ông nội. Một ông nội nuôi bố tôi từ thơ bé, theo đạo Thiên Chúa, đã dựng vợ gả chồng cho bố tôi, rồi năm 1954 di cư vào Nam nên ông nội họ Trần của tôi và các cô chú tôi thoát khỏi tai nạn cải cách ruộng đất. Ông nội sinh ra bố tôi họ Phạm, theo đạo Phật, gia đình nuôi cán bộ trong kháng chiến nên không bị quy lên địa chủ, chỉ phải nhục nhã kiểm thảo trước nhân dân vì tội có học, biết chữ Hán và chữ quốc ngữ, nhà có nhiều sách, để cho ông em ruột có chữ, được vua ban cho chức quan thấp nhất là cửu phẩm.

Chính ra ông nội họ Phạm của tôi đã bị xử bắn vì bị quy lên hàng trí thức, nhưng vì có quý nhân là quan lớn cải cách che đỡ nên cho thôi. Chỉ có một ông em ruột, em út của ông nội họ Phạm của tôi là cụ sư Niên ( Phạm Văn Niên) là sư cụ trụ trì một ngôi chùa to trong huyện bị quy lên địa chủ và bị đội cải cách lệnh cho phá chùa. Trước ngày bị đấu tố, biết chắc chắn sẽ bị chúng xử bắn, cụ sư Niên đã treo cổ chết phản đối chính quyền đã vu oan giá họa cho sư cụ nhằm phá chùa.

Bố tôi bị quy lên địa chủ, bị trói nhốt chuồng trâu chờ ngày đấu tố. Tôi đã chứng kiến Tậy đi càn quét nhưng không khí làng tôi những ngày cải cách đấu tố bắn bỏ địa chủ còn kinh khủng hơn nhiều đầu năm 1954 quân Pháp càn quét tìm Việt Minh. Cùng với các ông đội bà đội trên cử xuống, hai ông Chi và Bính ( hai anh em ruột) trước kia làm nghề ăn trộm giờ là cốt cán trong cuộc đấu tố, đêm đêm đi vận động người tố điêu địa chủ : rằng vợ phải đấu tố chồng, con phải đấu tố cha mẹ, anh em phải đấu tố nhau, con dâu phải tố bố chồng hãm hiếp mình, phật tử nữ phải đấu tố nhà sư, vu cho sư cưỡng hiếp mình thì mới dễ xử bắn sư…

Bọn thiếu nhi thiếu niên chúng tôi con địa chủ cũng được hai ông Chi, Bính quán triệt trước, rằng các cháu chịu khó đấu tố bố mình đi thì bố mới được thả về, bằng không đội bắn bỏ đừng khóc…Tin vào hai ông thần đấu tố ở làng và các ông bà đội, mấy đứa con địa chủ chúng tôi chấp nhận đấu tố bố mình trước đội thiêu nhi thiếu niên theo kịch bản tố điêu của cấp trên để hòng cứu bố khỏi bị bắn. Để việc đấu tố bố tôi sáng mai tốt đẹp theo ý ông đội, họ tổ chức cho các con địa chủ đấu tố bố mình tối hôm trước. Đến lượt mình, tôi run bắn ấp úng thưa :

– Kính thưa các bác đội, con xin đấu tố bố con là bố Hiền ạ !

Ông đội hét : Không được gọi bố, vì nó là giai cấp bóc lột, em phải gọi nó bằng thằng !

Tôi run run lí nhí :

– Dạ em đấu tố thằng bố em ạ !

– Không, nó không còn là bố em nữa, em là con của đảng, nó là thằng đối kháng giai cấp, đã đảo tên địa chủ Hiền…

Tất cả bọn thếu nhi hô to đả đảo làm tôi mất hết tinh thần, run lên như chính mình sắp bị xử bắn. Tôi bèn kể lể dông dài một cách điêu toa là thằng địa chủ Hiền kia đã bóc lột con gà nhà bà Lộng, bóc lột con chó nhà bà Y, bóc lột gạo thóc ngoài ruộng nhà bần cố nông…Ông đội chỉ đạo cuộc đấu tố thí nghiệm hét lên :

– Tội nó ác hơn nhiều, em không đấu tố nó thì nó sẽ bị xử bắn.

Tôi hết hồn, điên lên hét thật to :

– Thằng địa chủ Hiền gian ác đã giết cả làng ta, đả đảo !

Trong tiếng hô đả đảo vang trời của bọn thiếu niên thiếu nhi con cái các ông bà nông dân, thì ông đội tát cái bốp vào mặt tôi, khiến tôi ngã dúi, vừa tát ông vừa hét :

– Thôi, câm ngay, đấu tố, chửi bố mình vượt chỉ tiêu trên giao !

Nghĩa là tôi đấu tố bố mình điêu hơn, ngoa hơn cả bài tố điêu tố gian của toàn đảng toàn dân ta đang long trời lở đất, kinh quá !

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Thời tiết & biệt phủ

Đàn Chim Việt

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

Cứ theo như lời của nhiều vị chuyên nghề xem vận mệnh qua chỉ tay thì tôi có đường may mắn rất dài, và đường học vấn cũng dài không kém. Hồi trẻ, tôi tưởng thiệt. Sự thật, tiếc thay, chỉ đúng được chừng (gần) phân nửa.

Tôi quả là may mắn vì có nhiều khoảng thời gian được cắp sách đến trường, kể cả những trường đại học ở nước ngoài. Chỉ có điều đáng tiếc là tôi hơi chậm hiểu (và rất chóng quên) nên đến già kiến thức vẫn rất mơ hồ, về mọi mặt.

Có năm, tôi ghi danh vào một lớp khí tượng tại San Jose State University vì nghĩ rằng chuyện thời tiết (gió mưa là bệnh của trời/ tương tư là bệnh của tôi yêu nàng) nếu không hoàn toàn thi vị thì cũng “dễ ăn” thôi. Tôi lầm, và lầm lắm.

Cầm hai cuốn giáo khoa trên tay, tổng cộng dám cỡ bẩy tám trăm trang, mà tôi muốn ứa nước mắt. Khó nuốt thấy rõ. Sách đã dầy lại lắm biểu đồ, và nhiều hạn từ lạ hoắc. Tra tự điển muốn khùng luôn mà vẫn chỉ hiểu rất lơ mơ.

Cả hai bài thi giữa khóa của tôi đều không đủ điểm trung bình. May là dường như cả lớp cũng đều lết bết như nhau nên vị giáo sư phụ trách rộng lòng ban cho chúng tôi một đặc ân, một cơ hội để “thua me gỡ bài cào.” Ông sẽ nâng điểm cho sinh viên nào nộp term paper (ngắn thôi cũng được nhưng tối thiểu phải 500 chữ) viết về kinh nghiệm cá nhân, liên quan đến thời tiết hay khí hậu.

Mừng hết biết luôn! Tôi nghĩ ngay ra cái tựa rất kêu (“Kinh Nghiệm Về Thời Tiết Ở Việt Nam Qua Tục Ngữ”) và “nổ như tạc đạn” vì tin chắc rằng ông thầy mình hoàn toàn không hề biết chi về những điều này:

– Gió bấc hiu hiu/ Sếu kêu thì rét

– Mây xanh thì nắng/ Mây trắng thì mưa

– Chơm chớp đằng Đông vừa trông vừa chạy/ Chơm chớp đằng Nam vừa làm vừa chơi

– Chuồn chuồn bay bay thấp thì mưa/ Bay cao thì nắng bay vừa thì râm

– Trăng quầng thì hạn/ Trăng tán thì mưa

Tôi cẩn thận gạch dưới những từ vần điệu: nắng/trắng, mưa/vừa, hạn/tán … và giải thích rằng đây là phương cách để kinh nghiệm của người xưa được lưu truyền một cách dễ dàng.

Excellent ! Tôi được khen ngợi, được cho điểm tối ưu, cùng với lời mời đi ăn “để chúng ta trao đổi thêm những kinh nghiệm lý thú về thời tiết ở Việt Nam qua văn chương truyền khẩu.”

Tôi biết (mẹ) gì mà “trao đổi,” cha nội? Cả đời tôi sống trong phố thị, có thấy “chơm chớp đằng Đông/đằng Tây” hồi nào đâu? Tôi cũng không dám chắc “sếu” có phải là tên gọi khác của “cò” không nữa? Nếu không thì e là tôi chưa nhìn thấy con sếu (bằng xương bằng thịt) bao giờ!

Vốn liếng về ca dao và tục ngữ của tôi đều từ cuốn Văn Học Việt Nam – được giảng dậy ở trường văn khoa Đà Lạt, trước năm 1975 – của tác giả Phạm Văn Diêu. Và vỏn vẹn chỉ có bi nhiêu đó thôi à. Bởi vậy, tôi quyết định “trốn” luôn ông thầy dậy môn khí tượng… cho nó đỡ phiền!

Chuyện phiền phức, tuy thế, vẫn cứ theo đuổi cho đến mãi tuần rồi. Tuần rồi, tôi gặp hai vợ chồng người Tân Tây Lan ở phòng ăn trong một quán trọ ở thủ đô Manila. Khách vắng, không ai ngoài ba chúng tôi nên họ bắt chuyện làm quen, rồi hỏi rằng tôi là người Đài Loan hay Nhật Bản?

Cái đù! Tôi chưa bao giờ cảm thấy hãnh diện gì (ráo) về dòng dõi tiên/rồng nhưng luôn luôn “cải chính” tới bến luôn, nếu bị thiên hạ tưởng lầm rằng mình thuộc một giống dân (bậy bạ) nào khác – chớ không phải là người Việt. Chả may, ông bà Tân Tây Lan lại đang có dự tính du lịch Việt Nam nên quay ra hỏi tới tấp về khí hậu và thời tiết ở quê nhà.

Tôi ngọng, tất nhiên. Tôi sống tha phương đã hơn nửa đời người, có biết chi đâu về chuyện nắng mưa ở cố hương (ngoài năm ba câu tục ngữ học thuộc đã lâu) mà dám nói lăng nhăng với người ngoại quốc.

Trăng của vũ trụ thì vẫn lúc quầng, lúc tán. Mây của bầu trời thì vẫn lúc trắng, lúc xanh. Ở đâu thì chuồn chuồn bay thấp cũng mưa, bay cao cũng nắng, bay vừa cũng râm nhưng riêng ở Việt Nam thì chưa chắc à nha. Khí hậu và thời tiết ở đất nước tôi – gần đây – bỗng trở nên rất bất thường và hoàn toàn ngoài dự đoán vì thiên nhiên bị hủy hoại (không thương tiếc) hằng ngày, nhất là nạn phá rừng.

Hậu quả nhãn tiền và tàn khốc – theo lược thuật của tác giả Đào Đức Thông, trên trang VNTB:

“Thiên tai luôn luôn đe dọa cuộc sống bình yên của con người Việt Nam. Từ xưa đến nay, dù bằng cách nào người ta cũng không thể chế ngự được thiên tai, nhưng có một nghịch lý là chính con người lại gây ra những tai họa do sự thiếu trách nhiệm, do cẩu thả… khiến cho thiên tai nghiêm trọng hơn.”

Trong một bài viết khác (“Nhà Gỗ Xác Dân”) facebooker Trương Châu Hữu Danh cho biết thêm : “Chỉ trong vòng 40 năm, những cánh rừng bạt ngàn của Việt Nam gần như bị xoá sổ. Bao nhiêu năm chiến tranh, hứng chịu bom đạn, rừng vẫn bạt ngàn xanh… Sau chiến tranh thì rừng mất sạch. Rừng đi đâu?…

Trên khắp dải đất hình chữ S này, nhà gỗ triệu đô không hiếm. Nhưng những căn nhà này không thuộc về giới siêu giàu, giới doanh nhân. Những căn nhà này, trớ trêu thay, lại là của cán bộ. Sau lệnh đóng cửa rừng, các món đồ gỗ, nhà gỗ này càng trở nên vô giá. Một thực tế là nhà cán bộ càng to thì lũ càng lớn, dân chết càng nhiều. Những căn nhà xa hoa này được đánh đổi bằng mạng dân. Các vị ngủ có ngon không khi dưới chân mình là xác dân lập lờ trong lũ dữ?”

Không sao đâu. Quí vị cán bộ đều vẫn “ngủ rất ngon” lành. Họ vẫn cứ “kê gối cao mà ngủ” như thường – theo nguyên văn của bản tin trên trang Tiếng Dân, về vụ biệt phủ Yên Bái:

Báo VTC có bài: Thanh tra Chính phủ thừa nhận không thể xử lý được khối tài sản ‘khủng’ của ông Phạm Sỹ Quý. Về câu hỏi “theo quy định pháp luật hiện chưa có quy định nào để truy suất nguồn gốc tài sản của vợ, con ông Phạm Sỹ Quý, điều này có đúng hay không“, ông Bùi Ngọc Lam, Phó Tổng TTCP cho biết, “trong quy định pháp luật về lĩnh vực này còn có nhiều tồn tại”… Các “đồng chí” cho vợ, con đứng tên tài sản vẫn kê cao gối mà ngủ.

Báo Công an Nghệ An có bài: Không có ‘vùng cấm’ trong chống tham nhũng, tiêu cực. Rõ ràng là không có vùng cấm, nhưng người dân phải chờ đợi mỏi mòn, sau gần chục lần hoãn công bố kết quả, dưới sức ép của dư luận, Thanh tra Chính phủ mới cho công bố. Còn xử lý thì giao về cho địa phương. Cuối cùng thì ông Quý chỉ đổi ghế, còn tài sản thì vẫn chưa bị thu hồi.

Thảo nào mà nhà báo Biên Thùy có bài “Chúc Mừng Ông Phạm Sĩ Quý” vì sau “thiên tai rồi ‘nhân họa’ liên tiếp ập đến mà ‘biệt phủ’ của gia đình ông chẳng mảy may chút gì cả” và “trên thực tế thì ông mới chỉ ‘hạ độ cao’ chứ chưa đáp xuống mặt đất. Nhưng đây cũng là một điều đáng chúc mừng nữa. Phó Chánh Văn phòng HĐND tỉnh tương đương với Phó Giám đốc cấp Sở, như vậy sự xê dịch không đáng là mấy.”

Tôi thì tin rằng công luận sẽ đỡ phẫn nộ (đôi phần) nếu mọi người hiểu ra rằng không riêng gì ông Phạm Sỹ Quý mà tất cả quan chức của chế độ hiện hành cùng ở trong tâm trạng bất an của những kẻ đang nhấp nhổm trên con tầu vét tốc hành. Họ đều vội vã, hối hả, giành giật thu vén nên còn tâm trí đâu mà nghĩ đến nhân cách hay danh dự – nói chi đến những chuyện xa xỉ như thời tiết, khí hậu, hay quân bình sinh thái.


 

ANH ĐẶNG ĐĂNG PHƯỚC NÓI TRONG PHIÊN TOÀ XỬ SƠ THẨM NGÀY 6/6/2023!!!

Kim Dao Lam

Fb Hà Lê

ANH ĐẶNG ĐĂNG PHƯỚC NÓI TRONG PHIÊN TOÀ XỬ SƠ THẨM NGÀY 6/6/2023!!!

Trước hết, tôi thừa nhận tất cả các bài viết mà cơ quan an ninh điều tra, công an tỉnh Đăk Lăk trích xuất làm chứng cứ nhằm cáo buộc tôi tội danh theo điều 117 bộ luật hình sự, là do tôi thực hiện đăng tải lên Facebook hoặc email của tôi. Trong đó có bài: “Thức tỉnh là cần thiết nhưng chưa đủ” không do tôi viết. Tuy nhiên, tôi không thừa nhận những bài viết đó có nội dung nhằm chống phá nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam như cáo buộc bởi các lẽ sau:

Thứ nhất: Trong 22 bài viết đó tôi suy nghĩ viết ra đều phản ánh hiện thực khách quan xã hội hiện nay. Các bài viết đều có luận điểm, luận chứng, luận cứ, không hề bịa đặt, xuyên tạc, nhằm mục đích bày tỏ quan điểm của mình về các vấn đề xã hội, đồng thời chia sẻ cho bạn bè được biết về quan điểm của cá nhân.

Thứ hai: Tôi lên án tham nhũng mong muốn làm cho bộ máy nhà nước trong sạch để đưa đất nước ngày càng phát triển. Về vấn đề này tôi có số liệu để mình chứng. Cụ thể báo thanh niên ngày 13/1/2023, đưa tin về hội nghị tổng kết về công tác phòng chống tham nhũng năm 2022 có số liệu như sau: Năm 2022 xử lý 429 vụ tham nhũng /1123 bị can (có 17 bị can thuộc quản lý của bộ chị thị và BBT TW) tăng hơn năm 2021 là 123 bị can. Đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Báo thanh niên ngày 3/2/2023 đăng bài của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tiêu đề: “cần giữ Đảng trong sạch để đưa đất nước tiến lên”. Trong đó khi đề cập vấn đề tham nhũng, bài báo viết: “tại sao chúng ta xử lý nghiêm, quyết liệt như vậy mà tham nhũng không hề giảm? Theo đó TBT đưa ra 3 nguyên nhân: do cơ chế còn lõng lẻo; do xử lý chưa kịp thời; do công tác giáo dục quản lý cán bộ chưa tốt. Theo tôi nguyên nhân về cơ chế mới là chưa tốt

Thứ ba: Như đã nói ở trên động cơ của tôi không nhằm chống phá nhà nước, nhưng các giám định viên trong các bản kết luận giám định hầu hết các bài viết của tôi đều dùng lập lại nội dung: “có nhiều nội dung không khách quan, không đúng sự thật, vu khống, xúc phạm bôi nhọ uy tín danh dự của Đảng nhà nước, phỉ báng chính quyền nhân dân, bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân, gây chiến tranh tâm lý, lợi dụng tự do ngôn luận để xuyên tạc gây kích động hoang mang trong nhân dân, gây mất trật tự an toàn xã hội”. Nhưng nhận xét đánh giá đó theo tôi là rất chủ quan, thiếu căn cứ, chỉ để cố tình mô phỏng theo các điểm a,b,c điều 117 để chụp mũ tôi, để qui kết tội danh theo khoản 1, điều 117 BLHS.

Tôi khẳng định mình là một công dân có trách nhiệm với xã hội, dùng những kiến thức của mình nhằm bày tỏ quan điểm cá nhân và thực trạng xã hội Việt Nam, để mọi người cùng thấy rõ, cùng nhận thức, chung tay làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp hơn theo hướng phục vụ tổ quốc, phục vụ nhân dân chứ tuyệt đối không “chống phá nhà nước CHXHCNVN” như cáo trạng đã nêu. Hội đồng xét xử nên khách quan đánh giá để kết luận một cách chính xác. Không đánh đồng việc tôi lên án dối trá, bịp bợm, tham nhũng, nói lên sự thật thành “chống phá nhà nước”.

Chỉ vì lên tiếng chống tham nhũng. Anh đã phải nhận bản án 8 năm tù và 4 năm quản chế.

#freeDangDangPhuoc


 

NHỮNG BIỆT PHỦ, BIỆT THỰ CỦA TƯ BẢN ĐỎ

ĐỖ DUY NGỌC

Hơn 100 năm ở Việt Nam, thực dân Pháp xây nhiều dinh cơ để làm việc, nhiều biệt thự để làm nơi ở. Những công trình đó vẫn còn ở Hà Nội, Huế, Đà Nẵng, Đà Lạt, Sài Gòn và nhiều nơi khác. Tất cả đều sử dụng chi phí của nhà nước thuộc địa, hầu như rất ít của tư nhân. Thời Việt Nam Cộng Hoà ở miền Nam, tướng tá cũng nhiều nhưng chẳng mấy người có nhà to, đa số đều ở nhà công vụ, cư xá sĩ quan hay khu gia binh. Cũng có người có nhà riêng nhưng cũng không xây dựng to lớn như toà lâu đài của quý tộc châu Âu như căn nhà của vị Thiếu tướng Quân đội Nhân dân Việt Nam ở Hà Tĩnh vừa được báo chí nhắc tới. Nghe nói toà lâu đài này do thân mẫu của Thiếu tướng hàng ngày đạp xe đi bán rau đứng tên. Hay thật! Bán rau mà cũng có hàng trăm tỷ để xây nhà. Lương Thiếu tướng bao nhiêu một tháng, con số đấy ai cũng biết, chẳng phải là điều bí mật gì. Thế thì ông tướng đó lấy tiền đâu mà làm căn nhà kinh thế. Bán rau làm gì tiền nhiều thế! Lương tướng cũng đâu lắm thế? Kết luận lại căn nhà này hình thành từ nguồn tiền nào? Câu hỏi mà ai cũng trả lời được mà sao cái lò vĩ đại đến giờ vẫn chưa lên lửa?

 

Ngày xưa, kẻ ăn hối lộ, tham nhũng dấu của cải, vàng bạc thâu tóm được như mèo dấu cứt. Giờ đây thì khác rồi, cán bộ tha hồ khoe của, nào biệt thự, nào xe, nào con cái đi học nước ngoài, vợ toàn sắm hàng hiệu, nào những cuộc ăn chơi, du hí còn hơn những tay tư bản của các nước giàu. Chỉ mới lên tướng mà đã tài sản như thế, thử hỏi các cấp cao hơn còn giàu có đến đâu? Đất nước nghèo mãi là đúng quá rồi. Phúc lợi đáng ra chia đều cho mọi người, nay chỉ một nhóm chia chác nhau, hỏi sao dân không khổ.

Dân ốm đau vào bịnh viện nằm ba, bốn người một giường, người bịnh không có tiền mua thuốc, có người bán máu để mua sách cho con đi học, nhiều gia đình không có mái lều để ở, sống vạ vật qua ngày. Hàng ngàn công nhân bị cho nghỉ việc, kéo theo hàng ngàn gia đình lâm vào cảnh bế tắc. Những đứa bé vùng cao đến trường với bụng trống và manh áo tả tơi trong cơn gió lạnh. Cũng có những đứa trẻ đến lớp bằng bao nilon trùm đầu nín thở qua sông, suối vì làng xã chẳng có cầu. Biết bao người dân đang khó nhọc vì vật giá tăng, xăng tăng, điện tăng, tất cả đều lên giá mà đồng lương mãi còm cõi.

Thế nhưng những biệt phủ, những biệt thự sang trọng của các lãnh đạo liên tiếp mọc lên. Những đồng tiền thu được vẫn hàng ngày vẫn được xài như giấy. Hố sâu giàu nghèo càng lúc càng lớn, bất công càng ngày càng nhiều. Và từ đó dân mất lòng tin. Chứng cớ sờ sờ ra đấy, chẳng cần thanh tra, điều tra cũng có kết quả. Sao những ngôi nhà vẫn lừng lững giữa trời như những mũi dao đâm vào ngực dân đen, như cái gai trong mắt những người khốn khổ.

Những biệt thự như thế càng nhiều, dân đen càng mãi đói nghèo và tiền đồ còn tối đen hơn kiếp nạn của chị Dậu ngày xưa.

{keywords}

Căn biệt thự này có giá khoảng 20 tỷ đồng. (Ảnh: Trí Thức Trẻ) của Nguyễn Thanh Hóa mang hàm Thiếu tướng Công An và là người đứng đầu Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm công nghệ cao (C50) kẻ bảo kê cho đường dây đánh bạc trên mạng

 

biet-phu-1498789821.jpgBiệt phủ của ông Phạm Sỹ Quý, GĐ sở Tài Nguyên Môi Trường Yên Bái.

yen-bai-phat-gia-dinh-cuu-giam-doc-so-500-trieu-dong-cho-ton-tai-biet-phu

Tiền lãi từ việc buôn chổi đót và nuôi heo đã đủ để Giám Đốc Sở Tài Nguyên Môi Trường Yên Bái xây khu lâu đài và hồ rộng 2,5 héc ta (25.000m2).

 

Bộ Công an sẽ nắm tình hình

Biệt phủ của Giám Đốc Công An Tỉnh Yên Bái, “nằm gọn trên một quả đồi”, nó  rộng trên 10.000 m2.

 

*

Biệt thự của Trần Tuấn Anh, Bộ Trưởng Công Thương.

Không chỉ có nhà đẹp mà vỉa hè tòa biệt thự “khủng” còn có cả hệ thống cây cảnh cổ thụ đắt tiền. Biệt Thự trị giá 400 tỷ (hơn 17 triệu đô la Mỹ) được cho là của Phạm Minh Chính, Thủ tướng, Ủy viên Bộ Chính Trị.

 

6.6.2023

DODUYNGOC

From: Tu-Phung


 

Làm điện kiểu EVN: Mày có biết bố mày là ai không?

Lê Vi

Làm điện kiểu EVN: Mày có biết bố mày là ai không

Cái hình ảnh những đứa trẻ ngủ trong trăng và thức dậy dưới ánh bình minh này thật thơ mộng phải không? Và hình ảnh xúm xít, tưng bừng mùa hè nghe rất vui tươi rộn rã kia thật đẹp phải không? Không hẳn, có một câu chuyện không hề lãng mạn phía sau: cắt điện và chạy loạn trốn nóng.

– Ngày 3.6: cắt điện từ 7h ĐẾN 2h sáng ngày 4.6

– Ngày 4.6: cắt điện từ 11h trưa ĐẾN 0h30 ngày 5.6

– Ngày 5.6: cắt điện từ 8h tối ĐẾN 3h sáng ngày 6.6

– Ngày 6.6: cắt điện từ 7h sáng ĐẾN thời điểm này (16h30) chưa thấy có

Nghĩa là có những ngày bị cắt đến 2 lần, và cắt kéo dài nhiều giờ mỗi lần, cắt vào đúng thời điểm nắng nóng nhất, cũng là lúc người dân cần nghỉ ngơi để tái tạo sức lao động.

Nhìn cái màu “thích là cắt” này có lẽ việc cắt điện sẽ còn tiếp tục diễn ra, và cắt “gọn” hơn, “oách” hơn, kiểu “mày có biết bố mày là ai không”.

Đại biểu QH Lê Thanh Vân nói với VOV ngày 6.6:

“Kinh tế khó khăn, người dân phải thắt lưng buộc bụng, nhiều hộ không dám sử dụng điện nhưng EVN vẫn đề xuất nâng giá điện. Lãnh đạo EVN có biết rằng, có biết bao người dân phải ăn cơm trong bóng tối, với nhiệt độ trong ngày là 42 độ và mồ hôi chảy ròng ròng vì thiếu điện không? Các vị nhập vai vào người dân trong điều kiện ấy bao giờ chưa?”

“Cần thanh tra đặc biệt, kiểm toán đặc biệt, điều tra đặc biệt đối với toàn bộ hoạt động đầu tư, sản xuất kinh doanh của EVN trong giai đoạn 10 năm gần đây, đặc biệt là việc thường xuyên báo lỗ, trong khi các công ty thành viên báo lãi.”

Thái Hạo

Thanh Hóa, ngày 6 tháng 6 năm 2023


 

Chứng cớ sờ sờ ra đấy…

Báo Tiếng Dân

Đỗ Duy Ngọc

6-6-2023

Căn biệt thự được cho là của Thiếu tướng quân đội Phạm Bá Hiền (quê huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh). Ảnh trên mạng

Hơn 100 năm ở Việt Nam, thực dân Pháp xây nhiều dinh cơ để làm việc, nhiều biệt thự để làm nơi ở. Những công trình đó vẫn còn ở Hà Nội, Huế, Đà Nẵng, Đà Lạt, Sài Gòn và nhiều nơi khác. Tất cả đều sử dụng chi phí của nhà nước thuộc địa, hầu như rất ít của tư nhân. Thời Việt Nam Cộng Hoà ở miền Nam, tướng tá cũng nhiều nhưng chẳng mấy người có nhà to, đa số đều ở nhà công vụ, cư xá sĩ quan hay khu gia binh.

Cũng có người có nhà riêng nhưng cũng không xây dựng to lớn như toà lâu đài của quý tộc châu Âu như căn nhà của vị Thiếu tướng Quân đội Nhân dân Việt Nam ở Hà Tĩnh vừa được báo chí nhắc tới. Nghe nói toà lâu đài này do thân mẫu của Thiếu tướng hàng ngày đạp xe đi bán rau đứng tên. Hay thật! Bán rau mà cũng có hàng trăm tỷ để xây nhà. Lương Thiếu tướng bao nhiêu một tháng, con số đấy ai cũng biết, chẳng phải là điều bí mật gì. Thế thì ông tướng đó lấy tiền đâu mà làm căn nhà kinh thế. Bán rau làm gì tiền nhiều thế! Lương tướng cũng đâu lắm thế? Kết luận lại căn nhà này hình thành từ nguồn tiền nào? Câu hỏi mà ai cũng trả lời được mà sao cái lò vĩ đại đến giờ vẫn chưa lên lửa?

Ngày xưa, kẻ ăn hối lộ, tham nhũng giấu của cải, vàng bạc thâu tóm được như mèo giấu cứt. Giờ đây thì khác rồi, cán bộ tha hồ khoe của, nào biệt thự, nào xe, nào con cái đi học nước ngoài, vợ toàn sắm hàng hiệu, nào những cuộc ăn chơi, du hí còn hơn những tay tư bản của các nước giàu. Chỉ mới lên tướng mà đã tài sản như thế, thử hỏi các cấp cao hơn còn giàu có đến đâu? Đất nước nghèo mãi là đúng quá rồi. Phúc lợi đáng ra chia đều cho mọi người, nay chỉ một nhóm chia chác nhau, hỏi sao dân không khổ.

Dân ốm đau vào bịnh viện nằm ba, bốn người một giường, người bịnh không có tiền mua thuốc, có người bán máu để mua sách cho con đi học, nhiều gia đình không có mái lều để ở, sống vạ vật qua ngày. Hàng ngàn công nhân bị cho nghỉ việc, kéo theo hàng ngàn gia đình lâm vào cảnh bế tắc. Những đứa bé vùng cao đến trường với bụng trống và manh áo tả tơi trong cơn gió lạnh. Cũng có những đứa trẻ đến lớp bằng bao nilon trùm đầu nín thở qua sông, suối vì làng xã chẳng có cầu. Biết bao người dân đang khó nhọc vì vật giá tăng, xăng tăng, điện tăng, tất cả đều lên giá mà đồng lương mãi còm cõi.

Thế nhưng những biệt phủ, những biệt thự sang trọng của các lãnh đạo liên tiếp mọc lên. Những đồng tiền thu được vẫn hàng ngày vẫn được xài như giấy. Hố sâu giàu nghèo càng lúc càng lớn, bất công càng ngày càng nhiều. Và từ đó dân mất lòng tin. Chứng cớ sờ sờ ra đấy, chẳng cần thanh tra, điều tra cũng có kết quả. Sao những ngôi nhà vẫn lừng lững giữa trời như những mũi dao đâm vào ngực dân đen, như cái gai trong mắt những người khốn khổ.

Những biệt thự như thế càng nhiều, dân đen càng mãi đói nghèo và tiền đồ còn tối đen hơn kiếp nạn của chị Dậu ngày xưa.

THÔNG ĐIỆP VƯỢT THOÁT LỊCH SỬ-Thông điệp & Thông báo 30/5/2023 của anh Thức

Kim Dao Lam

Fb Nguyễn Văn Hùng

Thông điệp & Thông báo 30/5/2023 của anh Thức

THÔNG ĐIỆP VƯỢT THOÁT LỊCH SỬ

“Gửi cả nhà

Nhà mình hãy làm tấm gương để mọi người tự tin vượt thoát sợ hãi vượt qua cường quyền, là tấm gương để đòi thượng tôn pháp luật và tinh thần hiến pháp và người dân có quyền làm những gì luật không cấm. Người dùng quyền lực nhà nước chỉ được làm những gì luật cho phép. Phải yêu cầu tất cả những người gây bất lợi cho chúng ta tìm lại bằng văn bản cụ thể những điều luật cụ thể nào cho phép họ làm như vậy. Không chấp nhận lời nói miệng với những lý do mơ hồ như cấm Thoa xuất cảnh vừa rồi vì an ninh quốc gia, nếu họ không đưa ra được văn bản thì phải đưa việc làm sai trái của họ ra công luận. Chúng ta mà không dám lên tiếng thì chẳng khác nào bị cưỡng hiếp mà không dám tố cáo. Ghi âm công khai mọi lời nói của họ, chụp số hiệu trên trang phục của họ và giấy giới thiệu và đưa tất cả những thông tin đó ra công luận. Không chấp nhận làm việc với ai mặc thường phục và không có giấy giới thiệu như vậy chẳng khác gì những kẻ lừa đảo. Chắc chắn là nhà mình không làm gì ảnh hưởng tới an ninh quốc gia.

Mục đích cao nhất của bảo vệ an ninh quốc gia là bảo vệ sự an toàn và bình yên cho con người. Xâm phạm Quyền con người lấy đi sự bình yên của chúng ta là phá hoại an ninh quốc gia, hủy hoại hình ảnh của đất nước, chứng tỏ cường quyền. Đất nước chỉ phát triển tốt đẹp khi người dân biết đòi hỏi cái tốt, biết bảo vệ Quyền của mình và đòi hỏi nhà nước Thượng tôn pháp luật. Đó không chỉ là quyền chính đáng hợp pháp mà còn là trách nhiệm chúng ta nên làm vì sự phát triển tốt đẹp cho đất nước. Chắc chắn họ không dám bắt bớ nhà mình nhưng nếu họ liều lĩnh làm chuyện đó thì đấy sẽ là sự kết thúc của họ.

Mục đích chính của họ là làm cho chúng ta sợ hãi đến mức trở nên đớn hèn không dám lên tiếng bảo vệ chính mình khi bị xâm hại và bỏ mặc người thân mình bị gặp nạn. Chúng ta không bao giờ là những kẻ đớn hèn. Chúng ta là những người tự do và tự tin vượt thoát sợ hãi để lại sự đớn hèn dành riêng cho những kẻ cường quyền. Đó chính là cuộc vượt thoát lịch sử.”

(Anh Thức nói lúc điện thoại về 30/5/2023)

THÔNG BÁO NGỪNG TUYỆT THỰC

Trước khi phát đi thông điệp trên vì người nhà bị cấm xuất cảnh, anh Thức kể cho người chị về trạng thái những ngày tuyệt thực và thông báo ngừng tuyệt thực. Anh nói:

“Em tuyệt thực từ 24/5 chỉ uống nước lã. 30 phút sáng sớm hôm đó em nhận được rất nhiều năng lượng bắt ngọn từ mọi người. Đang rất nóng mà em lại thấy mát lạnh. Em đã nhận được chỉ dẫn Bề Trên nói sự kiện này đã chấn động xa gần sẽ dẫn đến kết quả tốt đẹp và kêu em tuyệt thực 7 ngày. Như vậy đến ngày mai em sẽ ăn lại nha. Chị nói em cảm ơn mọi người rất nhiều và mong sớm gặp. Thời cuộc đang chuyển rất nhanh, không chống đỡ nổi đâu. Báo Nhân Dân 23/5 nói xuống đường đòi thoát Trung, đòi đồng minh với các nước lớn là thông điệp từ những lời kêu gọi lịch sử của em phải không?”

Nhận được tin ngày mai anh Thức sẽ ngưng tuyệt thực gia đình rất vui. Sau 1 tuần tuyệt thực, dù chỉ uống nước lã mà tinh thần anh vẫn rất mạnh mẽ, giọng nói rõ ràng dứt khoát động viên người nhà vượt qua sợ hãi. Toàn bộ thông điệp và thông báo trên anh Thức nói chưa đầy 3 phút.

Nhờ “nguồn năng lượng đặc biệt” của mọi người tiếp sức với anh Trần Huỳnh Duy Thức suốt tuần qua mà sức khỏe của anh đến hôm nay vẫn ổn, Gia đình xin cảm ơn tất cả anh chị em, bạn bè gần xa đã luôn đồng hành với anh Thức. Xin chân thành cảm ơn!

#freeTranHuynhDuyThuc


 

MỘT THỜI BỂ DÂU!

Xuyên Sơn

MỘT THỜI BỂ DÂU !

Tưởng nhớ nhà văn Nguyễn Mạnh Côn – mất ngày 01/06/1979 trong ngục tù cộng sản bắc việt

Sài Gòn sau 1975, khi cộng sản “vào thành”

Tôi bị gam giữ ở “An Ninh Nội Chính” (sau này là Sở Công An TP), rồi sau đó họ chuyển tôi về trại T20 số 4 Phan Đăng Lưu, khu C2 phòng 7.

Tại đây tôi ở chung với anh Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh (cựu Tổng Giám Đốc Việt Tấn Xã, giáo sư Đại học Vạn Hạnh), ký giả Đoàn Kế Tường (sau này ra tù, Tường cộng tác với Huỳnh Bá Thành, Phó Giám Đốc Công An Thành Hồ, viết cho tờ Công An Thành Phố, ký tên Đoàn Thạch Hãn), ông Nguyễn Văn Trương, chủ nhà sách và nhà xuất bản Khai Trí…

Vừa vào trong phòng thì anh Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh kéo tôi đến bên anh chỉ chỗ nằm bên cạnh.

Anh Trần Dạ Từ ở cạnh buồng tôi.

Anh Nguyễn Mạnh Côn và chị Nhã Ca lúc đó ở Khu B.

Đến đầu năm 1978 thì chúng tôi lưu lạc tứ tán. Họ chuyển tôi về khám Chí Hòa, Khu AH.

Các anh Trần Dạ Từ và Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh bị chuyển đi lao động khổ sai ở trại Gia Trung, trên cao nguyên Trung phần.

Ở Khu AH một thời gian, trước khi đi lao động khổ sai, tôi bị chuyển về khu FG, tại đây tôi lại gặp anh Nguyễn Mạnh Côn.

Trong chuyến đi lao cải kỳ này, ngoài anh Côn, còn có anh ruột tôi, Đặng Hải Sơn;nhà văn Duyên Anh Vũ Mộng Long; họa sĩ Đằng Giao Trần Duy Cát

(nguyên Tổng Thư Ký nhật báo SỐNG của nhà văn Chu Tử, anh cũng là con rể của nhà văn này).

Ngày nọ, chúng tôi được chở bằng xe bít bùng, còng tay hai người làm một. Chuyến đi đó vào khoảng 100 người. Đến Trại Xuyên Mộc, Khu A, vào lúc xế chiều. Tên trại trưởng (thường gọi là Ban Giám Thị) lúc đó tên Bến.

Hắn nói với chúng tôi tổng quát về “20 Điều nội qui, 38 Điều nếp sống văn hóa mới, và 4 Tiêu chuẩn cải tạo”.

Sau khi đó, họ chuyển chúng tôi vào ở chung buồng với những anh em tù khác, trong buồng đủ mọi thành phần sĩ̃ quan, công chức cao cấp chế độ cũ như thẩm phán, chánh án, phó quận, phó tỉnh, các trưởng phó ty, sở…

Sáng hôm sau, toàn thể anh em chúng tôi tất cả gồm 82 người lại được lệnh lếch thếch chuyển trại vào Khu B vừa đang xây dựng. Từ Khu A vào Khu B tuy chỉ khoảng 2km nhưng không có đường, toàn phải đi bộ băng rừng rất vất vả.

Khu này lúc đó Ban Giám Thị là Thượng úy công an tên Hiểu.

Chúng chia (gọi là “biên chế”) tất cả chúng tôi thành ba đội, 12, 13 và 14.

Duyên Anh ở đội 12 được cử làm đội trưởng.

Tôi, anh Nguyễn Mạnh Côn, và anh Đặng Hải Sơn (anh Sơn nguyên là Chủ Tịch Hội Đồng Tỉnh Tuyên Đức kiêm Chủ Tịch Hội Đồng Thanh Niên Tuyên Đức/Đà Lạt năm 1970-1971; năm 1974 về làm chuyên viên cho Bộ Trưởng Kinh Tế Nguyễn Đức Cường; chức vụ sau cùng năm 1975 là Giám Đốc Bộ Kinh Tế cho đến ngày đứt phim).

Họ tống chúng tôi vào đội 14 do họa sĩ Đằng Giao Trần Duy Cát làm đội trưởng. Mỗi buồng ở đây chứa khoảng bốn hoặc năm đội, mỗi đội trên dưới 40 người. Trong buồng có hai tầng.

Tôi, anh Côn và anh Sơn ngủ sát vách tầng dưới ở ngay cửa buồng bước vào. (Sài Gòn trong tôi/ Posted by Hoàng Thái Sơn/ trích Hồi Ký Đặng Hoàng Hà) . Vậy là số phận của tôi và anh Nguyễn Mạnh Côn có lẽ do trời xếp đặt phải ở cạnh nhau. Hàng ngày hai buổi sáng, chiều chúng tôi phải đi

“Lao động Vinh Quang”,

thứ bảy phải “Lao Động Xã Hội Chủ Nghĩa”.

Riêng anh Côn được trại đặc ân khỏi đi lao động vì tuổi già sức yếu.

Chúng tôi nằm tầng dưới, Duyên Anh và Đằng Giao nằm tầng trên. Anh Côn ăn chung với hai anh em tôi, Duyên Anh và Đằng Giao là một cặp. Anh Côn ăn xong thường không rửa chén dù chỉ có một cái duy nhất, tôi đòi rửa cho anh thì anh không chịu, anh nói:

“Rửa làm gì cho mất công, để đó chiều ăn tiếp”.

Thời gian gần đến Tháng Tư 1979, tức gần đủ ba năm như bản án “cải tạo” mà chế độ cộng sản xảo trá lưu manh đã đọc cho chúng tôi nghe trước khi lên trại, những đêm đó, anh Côn thường tâm sự với tôi.

Anh nói:

“Chúng ta phải làm gì khi đủ ba năm chứ? Không lẽ để họ giam mình suốt đời sao?”.

Anh cũng chỉ tâm sự đến đó, không nói sẽ làm thế nào, lúc nào hành động?

Thế rồi việc gì đến phải đến.

Sáng ngày 2 Tháng Tư 1979, khi tiếng kẻng vang lên để báo mọi người ra sân xếp hàng đi lao động như thường lệ, chúng tôi đang sắp đi thì bất ngờ anh Nguyễn Mạnh Côn cũng đòi đi theo ra xếp hàng.

Nên nhớ trong trại đi lao động là cưỡng bách, muốn khai bệnh để nghỉ một ngày cũng rất khó, huống chi anh được trại cho miễn lao động là một đặc ân không ai có được.

Tôi, anh Sơn, anh Đằng Giao Trần Duy Cát nghĩ là anh Côn hôm nay muốn đi lao động để cho biết thế nào là “Lao Động Khổ Sai” chăng?

Nên hết mực khuyên anh ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, ra hiện trường cuốc đất nắng nôi vất vả lắm. Nhưng anh nhất định không nghe. Anh cương quyết ra xếp hàng.

Tuy gọi là xếp hàng nhưng tất cả mọi người đều phải ngồi theo đội.

Khi nào cán bộ trực trại gọi đến đội nào thì đội đó đứng dậy, đội trưởng báo cáo tổng số người trong đội, bệnh mấy người, bao nhiêu người lao động, rồi mới xuất trại đi làm.

Vì cùng đội nên hôm đó anh Nguyễn Mạnh Côn xếp hàng sau tôi, ngồi hàng cuối cùng của đội.

Trong khi toàn trại đã ngồi vào hàng đầy đủ, chờ cán bộ trực trại gọi từng đội để đi lao động, bỗng anh Nguyễn Mạnh Côn đứng lên giữa trại nói lớn:

“Tôi Nguyễn Mạnh Côn, nhà văn chế độ cũ, lãnh án ba năm tập trung cải tạo. Hôm nay ngày 2 Tháng Tư 1979 đã thụ án đủ ba năm, tôi yêu cầu Ban Giám Thị viết giấy ra trại trả tự do cho tôi, để tôi về với gia đình. Kể từ hôm nay tôi không còn là người tù. Tôi sẽ không ăn cơm của trại nữa”.

Anh vừa nói xong, toàn thể hàng ngàn tù nhân và công an trại giam im phăng phắc, không một tiếng động.

Bỗng tên công an quản chế, hai hàm răng rít lại, nói:

“Anh Nguyễn Mạnh Côn ra gốc cây phía sau ngồi chờ”.

(Sài Gòn trong tôi/ Posted by Hoàng Thái Sơn/ trích Hồi Ký Đặng Hoàng Hà)

Sự việc xảy ra sáng hôm đó đã làm rúng động toàn trại, không những cho các tù nhân mà còn cho cả bọn công an trại giam, từ giám thị trại cho đến bọn công an tép riu.

Lúc đầu chúng đối xử mềm mỏng,  như là nhượng bộ những đòi hỏi của anh. Chúng yêu cầu anh đừng tuyệt thực, hãy ăn uống bình thường.

Chúng cung cấp thịt cá cho anh ăn hàng ngày, trong khi chờ đợi gửi hồ sơ của anh về bộ để cứu xét thả, vì ở trại chỉ có quyền giữ, không có quyền thả.

Anh Nguyễn Mạnh Côn cương quyết không chịu, yêu cầu phải thả ngay tức thì, vì anh đã thụ án cải tạo ba năm tròn, không thể viện bất cứ lý do gì để giam anh.

Chúng thấy mua chuộc cho ăn thịt cá (tù đến muối cũng không có mà ăn, đừng mơ đến cá thịt), chúng lên kế hoạch sắt máu.

Lúc đầu anh còn ở trong phòng bên cạnh tôi, vẫn nói cười vui vẻ.

Vài hôm sau, khi chúng tôi đi lao động về thì thấy anh không còn ở trong phòng. Chúng đã chuyển anh sang phòng khác. Phòng này cách phòng tôi không xa, mới làm xong chưa có người ở. Chúng nhốt anh một mình ở đó,

công an canh gác ngày đêm không cho ai đến gần.

Chúng tôi mỗi lần đi lao động về có nhìn từ xa vào, nhưng không thấy gì nên không biết tình trạng của anh ra sao. Hỏi trật tự trại cũng không biết rõ, vì họ cũng không được đến gầ̀n.

Vài hôm sau vào những buổi chiều khi đi lao động về, nghe tiếng anh kêu rống lên thảm thiết “Khát quá, khát quá”.

Thì ra chúng không cho anh uống nước. Tiếng kêu rên của anh nghe rất rõ.

(Sài Gòn trong tôi/ Posted by Hoàng Thái Sơn/ trích Hồi Ký Đặng Hoàng Hà)

Sau một thời gian khoảng một tháng, không biết bọn trại giam dụ dỗ, uy hiếp bằng cách nào, chúng đã bắt anh phải khuất phục và hạ nhục anh bằng cách bắt anh ra đứng trước toàn trại, đọc bản kiểm điểm nhận lỗi.

Hôm đó tôi thấy anh như người mất hồn, không còn chút sinh khí.

Lúc đó có người cho anh như vậy là hèn hạ, không xứng danh bản lãnh của một kẻ sĩ.

Khi đã làm nhục anh trước toàn thể tù nhân và công an trại giam xong,

chúng đưa anh đến ở chung trong buồng giam hình sự, tức ở chung với bọn côn đồ, trộm cướp, hiếp dâm.

Cho đến sáng ngày 1 Tháng Sáu 1979 thì chúng tôi nhận được tin anh qua đời.

Trước đây tôi đã đọc một số tác phẩm của anh Nguyễn Mạnh Côn, như

Đem Tâm Tình Viết Lịch Sử,

Lạc Đường Vào Lịch Sử…

Tôi rất thích loại truyện tiểu thuyết lịch sử này.

Anh Nguyễn Mạnh Côn lại là nhân vật đi làm lịch sử giai đoạn đó.

Một lần, anh Trần Dạ Từ đưa tôi tới nhà anh Côn vào lúc xế chiều.

Nhà anh ở hẻm Phan Chu Trinh, gần ngã tư Phú Nhuận.

Anh Từ giới thiệu sơ lược về tôi với anh Côn. Tôi bắt đầu trình bày với anh Côn về Dự Án Lập Ấp Kiểu Mẫu cho người sắc tộc Miền Bắc Di Cư, theo mô hình của Kibbutz Do Thái, có thay đổi chút ít cho phù hợp với tập quán của người sắc tộc.

(Sài Gòn trong tôi/ Posted by Hoàng Thái Sơn/ trích Hồi Ký Đặng Hoàng Hà)

Anh Côn hoạt động cách mạng từ hồi còn rất trẻ. Năm 1946 anh đã là Đại Biểu Quốc Hội trong chính phủ liên hiệp, một trong 70 ghế mà chính phủ Hồ Chí Minh dành cho các đảng phái quốc gia. Nhưng sau đó cái Quốc Hội đó thế nào thì ai cũng biết.

Phải nói cuộc gặp gỡ trò truyện hôm đó rất hữu ích cho tôi. Anh là người dày dạn kinh nghiệm.

Thấy tôi nai tơ mới lò dò bước vào nghề hoạt động, anh nhắc nhở và chỉ bảo một cách tận tình.

Thấy tôi là người trẻ, có tinh thần dấn thân cho đất nước, anh rất thích.

Anh hẹn tôi sáng mai anh sẽ dẫn tôi và anh Từ vào gặp người bạn thân của anh đang là Phó Đổng Lý Văn Phòng Phủ Chủ Tịch, tên Đào Xuân Dung, đặc trách đất đai toàn quốc. Vào cổng phía đường Nguyễn Du.

Anh khuyên chúng tôi nên đi thêm một người nữa thì tốt hơn.

Anh Từ quyết định rủ thêm giáo sư Phan Văn Phùng đang là Tổng Thư Ký CPS, viết tắt của “Chương Trình Sinh Hoạt Thanh Niên Học Đường”,

trụ sở tại 69 Bis đường Gia Long, quận 1, Sài Gòn. Nhóm này hậu thân của Chương Trình Hè 1965.

Hôm sau chúng tôi đến trước cổng đường Nguyễn Du đợi trước, vì anh đạp xe đạp lọc cọc đến sau. Anh không thích ai đón rước, ngay cả Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ đưa xe đến tận nhà đón, anh cũng từ chối.

Đợi ở cổng một lúc thấy chưa được gặp, anh có vẻ bực mình.

Anh yêu cầu viên cảnh sát gác cổng cho anh nói chuyện với ông Đào Xuân Dung. Thấy anh Côn là người ra vào thường xuyên Phủ Chủ Tịch nên viên cảnh sát gác cổng đồng ý cho anh nói chuyện trực tiếp với ông Đào Xuân Dung.

Tôi nghe anh Côn nói lớn:

“Sao, mày có chịu tiếp không?

Tao đã đợi gần 10 phút rồi. Nếu bận thì tao đi về, chứ đợi thế này là không được.”

Không biết trong trả lời thế nào, anh bỏ phone xuống nói với chúng tôi: “Từ trước đến giờ, nếu đợi quá năm phút là moi đi ngay.”

Chừng ít phút sau thì cảnh sát gác cổng cho biết là mời chúng tôi vào,

ông Đào Xuân Dung đang chờ ở văn phòng.

Anh Nguyễn Mạnh Côn qua đời vào sáng ngày 1 Tháng Sáu 1979.

Hôm đó đúng là trời sầu đất thảm. Mưa to, gió lớn suốt ngày. Chúng tôi không phải đi lao động, ngồi trong buồng nhìn ra ngoài thấy quan tài của anh Côn trên xe cải tiến, do bốn người tù hình sự kéo ra chôn ngoài nghĩa địa của trại…

(Sài Gòn trong tôi/ Posted by Hoàng Thái Sơn/ trích Hồi Ký Đặng Hoàng Hà)

Nguồn fb Yến Ngọc Hải Âu

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Quà sinh nhật muộn

Báo Đàn Chim Việt

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

“Không Có Gì Quý Hơn Độc Lập Tự Do” là tên của một bài thơ mà Nguyễn Chí Thiện viết từ năm 1968. Tuy hơn nửa thế kỷ đã qua, tác phẩm này vẫn được nhiều người trích dẫn (đều đều) vì tâm đắc hay yêu thích:

Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó

Tôi biết nó, đồng bào miền Bắc này biết nó

Việc nó làm, tội ác nó ra sao

Tác giả, và độc giả mến mộ những câu thơ thượng dẫn – xem ra – đều hơi quá lạc quan khi tin rằng “đồng bào miền Bắc” đều biết” rõ “việc làm”, và “tội ác” của ông Hồ Chí Minh (HCM) người đã từng là Chủ Tịch Nước kiêm Chủ Tịch Đảng CSVN suốt hai mươi bốn năm dài (1945 – 1969) gần một phần tư thế kỷ.

Tuy cũng sinh cùng nơi, và sống cùng thời, với nhà thơ Nguyễn Chí Thiện nhưng cái nhìn của nhà văn Lê Phú Khải lại khác: “Độc lập và dân chủ là hai phạm trù lớn nhất, được cả dân tộc nhắc đến nhiều nhất trong thế kỷ qua. Độc lập thì Hồ Chí Minh là hình tượng…”

G.S Tương Lai cũng thế. Ông tuyên bố: “Dứt bỏ mọi liên hệ với đảng Nguyễn Phú Trọng thao túng, để tiếp tục chiến đấu với tư cách đảng viên Đảng Lao Động Việt Nam, đảng của Hồ Chí Minh.”

Nhà văn Dương Thu Hương cũng dành cho nhân vật lịch sử này không ít thiện cảm cùng nhiều lời ưu ái:“Đó cũng là nguời sáng suốt nhất giữa đám nguời cầm quyền Việt Nam cùng thời đại.”

Theo bác Hà Sĩ Phu thì đây là chuyện: “… không lạ, vì nhiều trí thức trong nước hiện nay, dù là đảng viên trung thành hay trí thức phản biện, cũng có cùng quan điểm như Dương Thu Hương (phê phán Cộng sản nhưng tôn vinh Hồ Chí Minh), trong khi Hà Sĩ Phu và nhiều người khác thì lại có những ý kiến có phần khác biệt. Vấn đề khó, không dễ nhất trí ngay, xin cứ lưu lại tất cả để cùng suy ngẫm.”

Với ít nhiều chủ quan, tôi thì tin rằng vấn đề chả có “khó khăn” gì ráo trọi và cũng không có chi để mà “suy gẫm” nữa. Ngoại trừ một số ít quý vị nhân sỹ vẫn còn tiếc nuối cái Thời Đại Hồ Chí Minh Quang Vinh (“Thời Đại Rực Rỡ Nhất Trong Lịch Sử Dân Việt”) dù “nó” đã đi rất xa, và rất sâu, vào tận trong lòng của quần chúng mất rồi:

  • Đả đảo Thiệu, Kỳ cái gì cũng có/ Hoan hô Hồ Chí Minh cái đinh cũng phải xếp hàng.
  • Chiều chiều trên bến Ninh Kiều/ Dưới chân tượng bác đĩ nhiều hơn dân.

Nói chi ngay tại bến Ninh Kiều, ở tuốt luốt dưới miệt Năm Căn mà lắm người cũng “biết,” và cũng căm (“nó”) lắm:

 Vừa có thông báo lăng Ba Đình sẽ được dùng làm nhà xí công cộng một thời gian, trước khi đập bỏ, ông Tư Ngộ (ở Năm Căn) vội vã bay ra Hà Nội. Ông định xin ở trọ nhà một người quen vài hôm để có dịp vào thăm lăng Bác cho thoả ước nguyện ấp ủ cả đời người. Đến nơi, chủ nhà rẫy nẩy: Sao ở vài ngày mà xong được. Thiên hạ đã đăng ký và xếp hàng dài ra tới tận đèo Cù Mông rồi. Ông cứ về lại Năm Căn đi, chờ vài năm nữa rồi ra lại đây vẫn chưa muộn.

 Chờ “vài tháng” thì ok chớ chờ “vài năm” thì sợ muộn vì cái lăng này đã bị nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh canh me (và lăm le, hoặc hăm he) từ lâu:

“Tôi đề nghị một phương pháp xử lý lăng Hồ Chí Minh như vầy: chôn ông ta thật sâu dưới lòng đất, ngay nơi xác ông ta đang quàn, rồi dán lên bên trong, bên ngoài của tất cả những bức tường, trần và các lối đi trong lăng những đầu lâu của những nạn nhân, ưu tiên là những nạn nhân trong cải cách ruộng đất, và đổi tên thành: LĂNG NHỮNG NẠN NHÂN CỦA CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN VIỆT NAM.”

Đề nghị “bất nhơn” của ông thi sỹ khiến tôi thoáng nhớ đến cái ý niệm “tri thức tập thể” (collective consciousness) của Émile Durkheim. Đây có lẽ chính là “túi khôn của loài người,” hay “vốn sống” của một giống nòi – nếu chỉ xét ở mức độ quốc gia.

Khi vô thức tập thể (collective unconsciousness) của một dân tộc đã trồi lên đến bình diện ý thức, và đã được chuyển hóa thành hò vè/ ngạn ngữ/tục ngữ/ca dao/chuyện hài … về một sự kiện (hay nhân vật) nào đó thì dân gian … rất ít khi sai:

  • Dối như Cuội
  • Láo như Vẹm
  • Mất mùa là tại thiên tai/Được mùa là bởi thiên tài đảng ta!
  • Một năm hai thước vải thô/Làm sao che nổi cụ Hồ hỡi em?

Che chắn không được, bênh vực cũng xong vì thời thời gian không đứng về phía Bác và thời thế cũng đã hoàn toàn đã khác. Cái nhìn của giới trẻ hiện nay về Người trần trụi và tỉnh rụi hà:

– Phạm Chí Dũng:

“Tôi tôn trọng quan điểm của giáo sư Tương Lai, nhưng tôi thấy khó chia sẻ suy nghĩ trở về đảng Hồ Chí Minh của ông.”

– Phạm Thanh Nghiên:

“Chẳng có đảng nào là đảng ‘của ông Hồ’ hay ‘của ông Trọng’ đâu ông Tương Lai ạ. Nó đích thị chỉ là một, tên gọi của nó là đảng cộng sản Việt Nam, thủ phạm gây ra mọi tội ác với nhân dân Việt Nam trong suốt mấy chục năm kể từ ngày ra đời 3-2-1930 đến nay. Hồ, Duẩn, Linh, Mười, Mạnh, Trọng… chỉ là những kẻ luân phiên nhau cầm đầu cái đảng ấy để làm khổ người dân VN thôi ông ạ.”

– Phạm Hồng Sơn:

“Ai là người có thẩm quyền chính trị cao nhất đã để cho đất tư từ hàng ngàn năm biến hết thành đất ‘sở hữu toàn dân’, đã tiến hành cuộc ‘cách mạng long trời lở đất’ ở nông thôn cách đây hơn nửa thế kỷ mà vẫn khiến lòng người hôm nay bấn loạn, hãi hùng, rồi cũng chính người ấy lại đưa tay chấm nước mắt tiếc thương nhưng vẫn giữ trọn ngai vàng cho tới lúc chết?

“Ai là người vừa là Chủ tịch nước kiêm Chủ tịch đảng cầm quyền trong lúc ông Thủ tướng Phạm Văn Đồng hạ bút ký một công hàm công nhận lãnh hải Trung Quốc bao phủ cả hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa? Chắc chắn 54 năm chưa phải là thời gian quá lâu để mọi người quên mất người đó là Hồ Chí Minh …”

Đó là tôi mới điểm qua (theo thứ thự alpha) vài vị thức giả thuộc dòng họ Phạm thôi đó nha, chớ nếu ghi lại ý kiến của cả trăm dân muôn họ thì chắc phải ngồi gõ bàn phím cho tới Tết (hoặc dám tới chết) luôn nữa – không chừng!

Chuyện đề HCM, tuy thế, chưa thể chấm dứt ngang đây. Trong một bài tiểu luận khác (“Bỏ Đảng Vì E Tội Cõng Rắn”) bác Hà Sĩ Phu lại đặt ra tiền đề sau: “… muốn Thoát Trung phải Thoát Cộng, muốn Thoát Cộng phải Thoát Hồ.”

Cũng như tuyệt đại đa số người Việt, tôi tin chắc là chúng ta đã “Thoát Hồ” rồi. Chuyện “Thoát Cộng” thì vẫn còn phải đợi, và chắc là phải đợi hơi lâu.

Tức nước vỡ bờ!

Nước chưa đủ tức? Ý thức và ý chí của kẻ bị trị chưa đủ mạnh? Hay đơn giản có thể chỉ vì vận mệnh của dân tộc này vẫn còn đen đủi lắm?

Thường dân như tôi, tất nhiên, không đủ tư cách để bàn đến những chuyện lớn lao cỡ đó. Còn những chuyện lặt vặt (cỡ “nó”) thì dễ ợt nên tôi nào có ngại chi đôi câu … thanh nghị: Chúng ta đã bị thế giới loài người bỏ lại phía sau xa lắc, xa lơ rồi. Xin đừng tiếp tục phí thì giờ cho một con chó chết nữa. Quên “nó” đi!

Chỉ trong vòng 6 ngày, đã có hai công dân chết bất thường trong trụ sở công an

Kim Dao Lam

Fb Phạm Thanh Nghiên

Như vậy là chỉ trong vòng 6 ngày, đã có hai công dân chết bất thường trong trụ sở công an. Trường hợp thứ nhất xảy ra ở huyện Bù Đăng, tỉnh Bình Phước. Nạn nhân là anh Nguyễn Tấn Dương ,26 tuổi, bị bắt vào đêm 24/5/2023. Không ai biết tung tích của anh Dương cho đến khi vợ anh, qua định vị điện thoại mới biết anh bị bắt, bị giam trong nhà tạm giữ của côn an huyện Bù Đăng. Côn an che giấu hoàn toàn thông tin về việc bắt giữ cũng như cái chết của anh. Cũng vẫn qua hệ thống định vị điện thoại, ngày 25/5, gia đình phát hiện anh ở Trung tâm Y tế huyện Bù Đăng nhưng khi đến nơi thì anh Dương đã chết.

Trường hợp thứ hai xảy ra vào ngày 31/5. Nạn nhân là bà Th. Th.A, người H’mong, trú tại bản Khá, xã Mường Lạn, huyện Sốp Cộp, tỉnh Sơn La. Bà A chết trong tư thế treo cổ tại phòng làm việc của côn an xã Mường Lạn.

Tất nhiên, hai nạn nhân này cũng như hàng trăm nạn nhân khác chết trong trụ sở công an đều được… công an kết luận là do tự tử, phần lớn là treo cổ.

Bắt người cũng công an. Đánh chết, giết chết người cũng do công an. Giám định tử thi cũng do công an. Kết luận về nguyên nhân chết (như tự tử, treo cổ, lao đầu vào tường…) cũng đều do công an. Nhưng khi ai đó nói đây là chế độ “công an trị” thì lại dỗi cơ. Rồi lại điên cuồng bắt bớ và lại có thêm người chết oan trong tù.

Từ bao giờ và đến khi nào, mạng sống của người dân bị coi rẻ như thế này?


 

CÁI QUÁI GÌ VẬY?

Lê Khôi – ĐẤU TRƯỜNG DÂN CHỦ (Nhóm Muôn Chiều)

Michael Paul

CÁI QUÁI GÌ VẬY?

Hôm qua tôi hỏi một bạn, bạn này là đảng viên, rất yêu chế độ cộng sản.

Tôi hỏi: Giờ có hai lựa chọn đi du lịch và học tập, một là Hàn Quốc, hai là Triều Tiên, em chọn nơi nào để đi?

Ảnh: Hoàng Thị Nhật Lệ, cô gái vàng của làng Dư Luận Viên đã giành được suất lao động tại Nhật Bản.

Cô gái: Tất nhiên em không muốn ăn cỏ và gặp lãnh tụ là khóc như mưa mà chỉ để học phóng tên lửa hạt nhân rồi, em muốn sang xứ sở xứ Kim Chi Hàn Quốc.

Tôi lại hỏi tiếp: Bây giờ có hai nước là Mỹ và Venezuela, em chọn quốc gia nào để sinh sống và phát triển sự nghiệp?

Cô gái: Rõ ràng là em không muốn bới rác để ăn rồi. Em sẽ qua Mỹ bằng mọi cách.

Tôi lại hỏi tiếp: Bây giờ có hai đất nước, là Indonesia và Malaysia, họ cấm cộng sản hoạt động. Em sẽ vẫn đeo huy hiệu hoặc cờ đảng cộng sản ra đường bày tỏ chứ?

Cô gái: Dạ không. Em phải giấu đi chứ, bên đó họ tấn công người nào có biểu hiện như vậy.

Giờ thế này nhé: Giữa nước Pháp bảo vệ tự do, dân chủ đến cùng và một nước Trung Quốc muốn kiểm soát, chấm điểm phân hạng công dân, em chọn nơi nào để sinh sống?

Cô gái: Em không muốn làm nạn nhân của Thiên An Môn hay bị soi xét đến cả lời ăn tiếng nói và nội tạng, rõ ràng là em chọn Pháp rồi.

Tôi lại đặt ra giả dụ: Giờ có hai nơi, một là Việt Nam và hai là Nhật Bản, em có chọn Việt Nam để chữa bệnh hoặc học tập không?

Cô gái: Xứ sở mặt trời mọc là lựa chọn ưu tiên hàng đầu của em. Em đang làm thủ tục để qua đó.

Tôi đành phải nói: Sao em vừa lưu manh lại vừa khốn nạn thế? Mặc áo một đằng mà lại sẵn sàng xảo trá để đạt mục đích của mình và chỉ chọn những “đế quốc tư bản” vậy?

Luân Lê