Sách về lãnh đạo: tốn tiền dân, tốn giấy, và dân không ai đọc?

“Tôi nghĩ những ông như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng thì sách của ông ấy chỉ có đảng của ông ấy đọc, chứ chẳng ai đọc, có khi những đảng viên của ông ấy cũng chẳng đọc luôn.

Bởi vì tôi cho rằng những kiến thức mà các ông viết ra không có ý nghĩa thực tế, nếu những kiến thức ấy có ý nghĩa thực tế thì đất nước Việt Nam đã phồn vinh rồi,” từ Hà Nội, nhà hoạt động dân sự Lã Việt Dũng nhận xét về việc xuất bản sách viết về lãnh đạo.

RFA.ORG

sách viết về Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng.

 Nguồn: Zing
Sách không có độc giả đại chúng

Ban Tuyên giáo Trung ương cùng với báo Nhân Dân và Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật vào ngày 20/6 phát hành cuốn sách ‘Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng với tình cảm nhân dân trong nước và bạn bè quốc tế’.

Tôi nghĩ những ông như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng thì sách của ông ấy chỉ có đảng của ông ấy đọc, chứ chẳng ai đọc, có khi những đảng viên của ông ấy cũng chẳng đọc luôn.- Lã Việt Dũng

Trước đó, vào ngày 3/1, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật cũng đã trao tặng bộ sách 4 quyển cho nguyên Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh.

Từ Hà Nội, nhà hoạt động dân sự Lã Việt Dũng nhận xét về việc xuất bản sách viết về lãnh đạo:

“Tôi nghĩ những ông như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng thì sách của ông ấy chỉ có đảng của ông ấy đọc, chứ chẳng ai đọc, có khi những đảng viên của ông ấy cũng chẳng đọc luôn. Bởi vì tôi cho rằng những kiến thức mà các ông viết ra không có ý nghĩa thực tế, nếu những kiến thức ấy có ý nghĩa thực tế thì đất nước Việt Nam đã phồn vinh rồi.”

Phó Giáo sư – Tiến sĩ Mạc Văn Trang cũng cho rằng những sách viết về lãnh đạo sẽ rất ít người dân tìm đọc, họa may viết ra chỉ để cất vào thư viện, để cho một số nhà nghiên cứu nào đó trích dẫn. Vẫn theo ông, hầu như Tổng Bí thư nào của Việt Nam cũng đều có sách riêng:

“Cái này là mốt của những nhà cộng sản, bất kỳ ai làm Tổng Bí thư đều có sách, từ xưa đến giờ: ông Lê Duẩn có rất nhiều sách, ông Trường Chinh, ông Nguyễn Văn Linh, ông Đỗ Mười cũng rất nhiều sách. Đến ông Nông Đức Mạnh suốt ngày chỉ thấy ông đi đến đâu nói nuôi con gì, trồng cây gì, không thấy lý luận gì cả tự nhiên thấy rất nhiều sách. Thực sách của các ông ấy là những bài các ông phát biểu mà thư ký viết sẵn như những bài báo cáo của Bộ Chính trị hay báo cáo ở Hội nghị Trung ương. Những bài phát biểu, bài đăng báo thực chất thư ký soạn rồi các ông xuất bản cho oai chứ đâu ai đọc.”

Mục đích xuất bản

Truyền thông trong nước loan tin cho biết, cuốn sách viết về Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng mới được xuất bản nhằm giúp nhân dân hiểu hơn về người đứng đầu đất nước.

Tuy nhiên, Phó Giáo sư – Tiến sĩ Mạc Văn Trang lại bày tỏ ngạc nhiên khi Ban Tuyên giáo Trung ương lại cho xuất bản một cuốn sách để ca ngợi tính cảm đối với Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng trong thời gian này. Ông giải thích:

Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước thăm Kiên Giang hôm 14/4/2019
Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước thăm Kiên Giang hôm 14/4/2019Courtesy of nhandan.com.vn

“Khi nhà lãnh đạo đương chức đương quyền thì người ta xuất bản sách về chủ trương, đường lối, chính sách để chỉ đạo. Thường là những khi đã qua đời người ta mới đăng những bài tình cảm của nhân dân, những bài điếu văn, những bài ghi sổ tang nói về tình cảm, chứ đang đương chức thì ít ai xuất bản những bài như vậy.”

Còn theo nhà hoạt động Lã Việt Dũng, việc in sách về lãnh đạo đất nước chẳng có giá trị gì cho đất nước, con người Việt Nam:

“Tôi nghĩ việc này đôi khi là việc tiêu tiền của một nhóm người nào đấy vì đơn giản họ nghĩ ra mọi cách để in ấn phẩm như vậy để họ có tiền. Đôi khi 1 nhà xuất bản có ngân sách có những khoản ngân sách cho việc này nên họ phải in ra để tiêu tiền vào việc ấy.”

Nhận xét nội dung

Cuốn sách ‘Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng với tình cảm nhân dân trong nước và bạn bè quốc tế’ bao gồm 600 trang được chia làm 3 phần: Một nhân cách lớn, Nhà lãnh đạo có tâm, có tầm và Tình cảm của bạn bè quốc tế.

Nhận xét về nội dung sách, Phó Giáo sư – Tiến sĩ Mạc Văn Trang cho rằng Ban Tuyên giáo và báo Nhân dân tuyển chọn nên đương nhiên trong sách chỉ toàn những bài ca ngợi Tổng Bí thư, Chủ tịch Nguyễn Phú Trọng, còn những phê phán trong dư luận xã hội hiển nhiên sẽ không được nhắc đến.

Đồng suy nghĩ như trên, nhà hoạt động Lã Việt Dũng cho rằng sách viết về người đứng đầu nhà nước Việt Nam hiện nay và lại do Ban Tuyên giáo xuất bản thì sẽ mang tính tuyên truyền, ca ngợi đảng cộng sản và ca ngợi lãnh tụ chứ không phản ánh đúng ý nhân dân và chỉ toàn những lời nịnh hót:

“Chắc chắn viết về ông Trọng thì không ai dám viết về những mặt trái, những ý kiến trái chiều mà trái ngược với đảng cộng sản. Trong khi dân ở ngoài đi đâu thì các anh chị đều thấy họ đang ca thán và chửi đảng cộng sản rất nhiều.

Cái này là mốt của những nhà cộng sản, bất kỳ ai làm Tổng Bí thư đều có sách, từ xưa đến giờ: ông Lê Duẩn có rất nhiều sách, ông Trường Chinh, ông Nguyễn Văn Linh, ông Đỗ Mười cũng rất nhiều sách. – PGS. TS. – Mạc Văn Trang

Quá trình ông Trọng lên làm Tổng Bí thư không nhiều, dù ông khởi xướng cuộc chống tham nhũng theo kiểu ‘đốt lò’ nhưng thành quả chưa được bao nhiêu và theo tôi đánh giá thì nó mang tính phe phái rất nặng. Ông ấy có thể đánh tay chân một số tay chân của ông Nguyễn Tấn Dũng đã về hưu, chứ những lãnh đạo đương chức như ông Nguyễn Xuân Phúc hay tay chân ông Phúc, hay ông Phạm Minh Chính, hay ông nào khác trong bộ máy thì chắc chắn ông (Trọng) không thể nào sờ đến vây cánh của những phe nhóm ấy được.”

Phó Giáo sư – Tiến sĩ Mạc Văn Trang cho rằng chuyện xuất bản sách về những Tổng Bí thư không chỉ xảy ra ở riêng Việt Nam:

“Chuyện các nhà lãnh đạo trong thể chế cộng sản thì ở đâu cũng vậy thôi: Lenin toàn tập, Stalin toàn tập, Khrushchev toàn tập thì bây giờ tới Hồ Chí Minh toàn tập, Lê Duẩn toàn tập, nhiều lắm. Cứ ông nào Tổng Bí thư thì có sách.”

Vẫn theo Phó Giáo sư – Tiến sĩ Mạc Văn Trang, việc viết sách về các những người đứng đầu bộ máy nhà nước là một tệ nạn vì kinh phí xuất bản lấy từ tiền thuế của dân. Do đó, việc xuất bản những quyển sách này chỉ làm tốn tiền dân, tốn giấy, mà không ai đọc.

Ban Tuyên giáo Trung ương cùng với báo Nhân Dân và Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật vào ngày 20/6 phát hành cuốn sách ‘Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng với tình cảm nhân dân trong nước và bạn bè quốc tế’. Đây k…

Sắp tới hơn 19,000 nhà báo đảng phải lên Facebook để “chiến đấu” chống lại người dân?

21/06/2019 |  139
 

Sắp tới hơn 19,000 nhà báo đảng phải lên Facebook để “chiến đấu” chống lại người dân?

Sắp tới hơn 19,000 nhà báo đảng phải lên Facebook để “chiến đấu” chống lại người dân?

Ảnh: Hà Nội Mới

Tin Vietnam.-  Đài VOV loan tin, ngày 20 tháng 6 năm 2019, Học viện Báo chí và Tuyên truyền phối hợp với Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia sự thật tổ chức hội thảo khoa học quốc gia về chủ đề: Vai trò của báo chí, xuất bản trên lĩnh vực tư tưởng- văn hoá ở Việt Nam hiện nay.

Theo ông Phạm Văn Thành- quyền Giám đốc, Tổng biên tập Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia sự thật- hiện tại báo chí CSVN có 844 cơ quan báo in, 59 nhà xuất bản, với hơn 19,000 nhà báo được cấp thẻ. Với lực lượng đông đảo này, chưa kể đến hàng ngàn phóng viên chưa được cấp thẻ, nhưng vẫn bị thua mạng xã hội. Ông Thành cho rằng, lực lượng nhà báo đảng đã thua khi để các luồng thông tin xấu ảnh hưởng đến công tác tư tưởng. Và các thế lực thù địch, phản động đang tận dụng triệt để mạng xã hội nhằm tấn công tư tưởng văn hoá của người cộng sản. Vì vậy, báo chí phải thay đổi cách định hướng thông tin mới. Nhà cầm quyền phải cai quản, giải quyết những trang mạng xã hội, facebook cá nhân tung tin xấu độc.

Ông Vũ Văn Phúc, Phó chủ tịch Hội đồng khoa học các cơ quan đảng trung ương cho rằng, báo chí cộng sản phải làm chủ mặt trận thông tin, đẩy lùi thông tin xấu trên mạng xã hội bằng cách phải lên mạng, phải có những facebook của lực lượng báo lề đảng để thông tin nhanh. Và các cơ quan chức năng của đảng, của các tổ chức cần có người thường xuyên cung cấp thông tin nhanh cho báo chí của nhà cầm quyền.

NGƯỜI TA LỚN BỞI VÌ NGƯƠI QUỲ XUỐNG

CHẾT VINH HƠN SỐNG NHỤC.

( Trả lời ông Lê Công Phụng, nguyên TT Bộ Ngoại Giao. 
Trưởng ban Biên giới, lãnh thổ Việt Nam )

NGƯỜI TA LỚN BỞI VÌ NGƯƠI QUỲ XUỐNG
Cam nhận mình nhỏ yếu là sao ?
Cháu con chưa sinh, nợ đã ngập đầu.
Lẽ nào bắt chúng đi đòi lại nước.
Hay để chúng bị phanh thây lấy tạng ?
chịu kiếp lệ nô, không ngẩng mặt làm người ?
Con gái thì làm kiếp đồ chơi.
Làm nô lệ dục tình trong tay bầy Khựa bẩn. 
Sống làm người mà lặng im nhìn nước mất.
Rồi nhơn nhơn để mặc cháu con đòi.
Thật đáng thương cho một kiếp người.
Mà suy nghĩ chẳng bằng cầm thú.
Hãy chờ đấy, bánh xe lịch sử,
Nghiến tan thây kẻ bán nước hại nòi
Dân Việt ta hơn chín chục triệu người
Là sức mạnh mang hồn thiêng sông núi.
Khi thức tỉnh kết đoàn thành một khối.
Là lúc quân xâm lược phải cúi đầu
Cháu con mình lại sánh bước năm châu.
Con Lạc, cháu Hồng, rạng danh nòi giống Việt
Lời dạy cha ông : chết vinh hơn sống nhục,
Sống như ông thà chết quách cho xong ! 
21-6-2018

Trong một thời gian quá dài, người ta đã đánh giá hết sức sai lầm về cụ Phan Thanh Giản.

Image may contain: 1 person

Dung TranFollow

Ngày này cách đây đúng 152 năm, ngày 20/06/1867, quân Pháp tiến đánh thành Vĩnh Long, tiếp đó là An Giang và Hà Tiên, dẫn đến việc cụ Phan Thanh Giản tuyệt thực và uống thuốc độc tuẫn tiết vì đã không đủ sức giữ 3 tỉnh Miền Tây Nam Kỳ. Dù cụ đã làm hết sức nhưng thế nước đã quá suy lúc bấy giờ nên không gì có thể ngăn được bước tiến của quân Pháp.

Sau đó, trong một thời gian quá dài, người ta đã đánh giá hết sức sai lầm về cụ Phan Thanh Giản.

Thuở nhỏ đọc sách, tôi thấy người ta lên án cụ Phan Thanh Giản “bán nước”, đi thương thảo chuộc đất không thành để 3 tỉnh miền Đông Nam Kỳ mất về tay người Pháp. Người dân phẫn nộ, trút sự giận dữ lên đầu cụ bằng câu khẩu hiệu: “Phan – Lâm mại quốc, triều đình khi dân” (Phan Thanh Giản – Lâm Duy Hiệp bán nước, triều đình lừa dối dân). Năm 1868, mặc dù cụ đã tuẫn tiết vì nước trước đó vì để mất 3 tỉnh Miền Tây Nam Kỳ, triều đình Huế vẫn xử cụ án trảm quyết (nhưng vì cụ đã chết nên được miễn), lột hết chức tước và cho đục bỏ tên cụ ở bia tiến sĩ. Quá sức nhục nhã và đau xót cho cụ!

Nhưng cũng chính các vua Nguyễn đời sau đã nhìn nhận lại đúng công lao của cụ và phục hồi danh dự cho cụ. Năm 1886, tức là chỉ 18 năm sau, cụ được vua Đồng Khánh khôi phục nguyên hàm Hiệp tá đại học sĩ và cho khắc lại tên ở bia tiến sĩ.

Thế nhưng những thế hệ sau cụ xa lắc xa lơ, với những suy nghĩ cực đoan tả khuynh, đã tỏ ra khắt nghiệt hơn với cụ. Tháng 08/1963, tại một hội nghị chuyên đề, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Trần Văn Giàu, Trần Huy Liệu, Nguyễn Khánh Toàn, Đào Duy Anh, Ca Văn Thỉnh…đã mạnh mẽ kết tội cụ Phan là “kẻ bán nước”. Trong một thời gian dài, những lời kết tội cụ Phan một cách vô lối đã được ngang nhiên chễm chệ “ngự” trong sử sách sau khi nhận được lời phán truyền buộc tội trên đây. Thật đau lòng quá.

Thử hỏi hậu thế ngày nay có ai đi sứ sang Tàu đòi được Hoàng Sa – Trường Sa chưa mà dám lớn tiếng buộc tội Phan – Lâm mại quốc khi hai cụ bất thành trong sứ mạng đi chuộc 3 tỉnh Miền Đông Nam Kỳ ngày ấy?

Mãi đến năm 2008, Viện Sử học Việt Nam mới thống nhất đưa ra kết luận: “Phan Thanh Giản là người nổi tiếng về đạo đức, có nhiều đóng góp trong lịch sử dân tộc; nên đề nghị tôn vinh ông, cho khôi phục, tôn tạo những di tích và những gì gắn liền với ông”, và đã được các giới chức có thẩm quyền chấp thuận. Đó là sự phán quyết công bằng, dù là muộn màng. Như vậy cụ Phan Thanh Giản đã được giải oan sau gần 150 năm mang tiếng “bán nước”. Nhưng tại sao lại để cụ chịu tiếng oan đến gần 150 năm? Trong khi trước đó, chính các vua nhà Nguyễn – những người đã giáng hình phạt nặng nề và nhục nhã cho cụ – lại nhanh chóng phục hồi cho cụ?

Tuy vậy, cho đến vài ba năm gần đây, vẫn còn lác đác vài cây bút vẫn quen tay quen mồm kết tội cụ Phan “bán nước”, điển hình là cây bút Đông La và Nguyễn Văn Thịnh với các bài đăng “hài tội” cụ Phan Thanh Giản và Trương Vĩnh Ký trên Tuần báo văn nghệ TP. HCM.

Hiện nay, con đường lớn ở Sài Gòn mang tên Phan Thanh Giản bị đổi tên thành Điện Biên Phủ mãi đến nay vẫn chưa trả lại tên cho cụ.

Là người sống trong thời kỳ vàng thau lẫn lộn, thật giả khó lường khi người ta mạnh mẽ lên án cụ là “bán nước” và cũng chưa biết ai là kẻ bán nước, bản thân tôi cảm thấy mình có lỗi với tiền nhân. Xin nghiêng mình tạ tội cùng cụ Phan Thanh Giản.

Lê Quang Huy

Ảnh : Cụ Phan Thanh Giản

Nguyễn Hữu Linh sẽ thoát tội và những hệ lụy

Hoa Kim Ngo
Nguyễn Hữu Linh sẽ thoát tội và những hệ lụy

BTV Tiếng Dân

Mặc dù còn sáu ngày nữa, TAND quận 4, TP HCM mới đưa vụ Nguyễn Hữu Linh, cựu Viện trưởng VKS Đà Nẵng, ra xét xử, thế nhưng, bây giờ mọi người có thể đoán được kết quả.

Zing đưa tin: Gia đình bé gái nói Nguyễn Hữu Linh ‘quý cháu nên ôm hôn’? Mẹ của bé gái, là nạn nhân của vụ ấu dâm, nói rằng: “Khi xảy ra sự việc, tôi đã gặp anh Linh và xác định sự việc cũng chỉ xuất phát từ quý cháu ôm hôn và thơm cháu chứ không xuất phát từ ý nghĩ xấu“.

Trước đó, người phụ nữ này đã từng nói: “Sau khi sự việc xảy ra, vợ chồng chúng tôi không thấy tổn hại gì với bé và ông Linh cũng là ba của hai vợ chồng em T. là chỗ quen biết hay đi chung thang máy với tôi. Tôi yêu cầu cơ quan công an không tiếp tục điều tra và xử lý đối với ông Linh“.

Vì sao mẹ nạn nhân cố chạy tội cho thủ phạm?

Mặc dù mẹ của nạn nhân cố chạy tội cho thủ phạm, nhưng chắc chắn người dân không tin lời bà nói, bởi sau khi con bà được ông Linh “quý” và ôm hôn, cháu bé hoảng sợ, chạy nhanh ra khỏi thang máy (có camera ghi lại), về nhà kể lại sự việc với gia đình.

Ngay sau đó, cha của bé đã đi báo ban quản lý chung cư Galaxy 9, yêu cầu họ trích xuất camera và mời Nguyễn Hữu Linh tới làm việc. Và vụ việc được công bố với công chúng, nên người dân mới biết mà lên tiếng, phản đối hành động của Linh.

Nếu vụ việc chỉ xuất phát từ chuyện ông Linh “quý” cháu, nên “nựng” như lời của mẹ bé gái, liệu gia đình có làm lớn chuyện ngay từ lúc ban đầu, để cả nước quan tâm?

Vẫn không rõ vì lý do gì mà người mẹ này lại đứng ra bao che thủ phạm, bất chấp hắn đã làm tổn hại con gái mình? Gia đình bà bị đe dọa, bị mua chuộc, bà lo sợ vì thủ phạm là một quan chức to, hay bà lo sợ cuộc sống của con gái bà bị ảnh hưởng?

Những hệ lụy khi công lý vắng bóng

Khi những người như Linh làm bậy nhưng không bị trả giá, không bị luật pháp trừng trị thích đáng, sẽ không thể ngăn ông ta và những kẻ như ông ta phạm tội trong tương lai.

Khi luật pháp bị chà đạp, kỷ cương phép nước bị đảo lộn, công lý không được thực thi, chắc chắn sẽ có thêm nhiều nạn nhân phải trả giá. Có thể trong số những nạn nhân tương lai sẽ là bé gái kia và người mẹ đang cố sức bênh vực cho thủ phạm, bởi bọn tội phạm biết rằng, chúng làm bậy nhưng sẽ không bị lôi ra ánh sáng.

Nếu điều đó xảy ra, người mẹ này sẽ không còn cơ hội đòi công lý cho chính mình và con mình nữa rồi, bởi khi bao nhiêu người dân cố sức lên tiếng đòi công lý cho con gái bà, thì chính bà lại ra sức cản trở công lý. Thay vì lên tiếng tố cáo thủ phạm, bà lại bênh vực cho hắn. Bà làm như thế, không chỉ hại con bà, hại bà, mà còn hại bao nhiêu nạn nhân khác.

Nếu Linh thoát tội lần này, xã hội đảo lộn. Sẽ có thêm nhiều nạn nhân là trẻ em bị ấu dâm, nhưng không bị luật pháp trừng phạt. Những ông bố, bà mẹ của các nạn nhân sẽ không cố sức tìm công lý bởi vì họ biết rằng công lý không có trong xã hội này, thay vào đó, chính họ sẽ ra tay xử những kẻ hại đời con gái họ. Loạn bắt đầu từ đây…

______

Mời đọc thêm: Diễn biến gay cấn trước ngày ông Nguyễn Hữu Linh ra tòa vì tội dâm ô (NLĐ). – Nguyễn Hữu Linh không nhận tội dâm ô, chứng minh thế nào? (DV). – Tòa từng trả hồ sơ vụ Nguyễn Hữu Linh, nhưng VKS giữ nguyên quan điểm truy tố (TN). – “Ông Nguyễn Hữu Linh nói không dâm ô nhưng sao lại sợ mất danh dự?” (GĐ&XH/ 24h).

BAOTIENGDAN.COM
Nguyễn Hữu Linh sẽ thoát tội và những hệ lụy Bởi AdminTD – 20/06/2019 BTV Tiếng Dân 20-6-2019 Nguyễn Hữu Linh, cựu Viện trưởng VKS Đà Nẵng, hiện đang nổi tiếng với tên Linh “nựng”. Ảnh: Viet TimesMặc dù còn sáu ngày nữa, TAND quận 4, TP…

Ông Nhân bảo dân ‘đừng lo’ để Quốc hội lo chuyện dự án cao tốc Bắc – Nam

“Theo tôi, tôi vẫn tiếp tục rất lo lắng, bởi vì như Trung Quốc làm đường sắt Cát Linh – Hà Đồng ở Hà Nội thì cho đến nay đã nâng giá đến 500%, đã hoãn 7, 8 lần và đến nay vẫn chưa sử dụng được. Hơn nữa, đường cao tốc Bắc Nam là con đường có tính chất chiến lược và có đi qua nhiều vị trí mẫn cảm với công cuộc phòng thủ của Việt Nam. Cho nên nếu để Trung Quốc làm thì khả năng sẽ đội vốn lên cao và khả năng lộ bí mật quốc phòng? Tất cả những vấn đề đó theo tôi không nên nói một cách dễ dàng và đơn giản là ‘người dân không phải lo’.”-Tiến sĩ Lê Đăng Doanh

NHỮNG NGƯỜI TÙ Ở TRẠI 6 NGHỆ AN ĐANG TUYỆT THỰC VÌ BỊ NGƯỢC ĐÃI

Nguyễn Đình Ngọc and 3 others shared a post.
Image may contain: 4 people, people standing
Tuổi Trẻ Yêu Nước

 

NHỮNG NGƯỜI TÙ Ở TRẠI 6 NGHỆ AN ĐANG TUYỆT THỰC VÌ BỊ NGƯỢC ĐÃI

Thưa cả nhà!

Trời nắng nóng hơn 40 độ, Nghệ An càng nóng ròn người, thế mà trại 6 hoàn toàn ko bố trí quạt điện cho người tù.

Để phản đối sự thực trạng này, anh Trương Minh Đức, Nguyễn Văn Túc, thầy giáo Đào Quang Thực (toàn những người đau bệnh nặng kéo dài) hiện đang tuyệt thực đã 10 hôm nay.

Hôm nay chị Nguyễn Kim Thanh vợ anh Đức đi thăm chồng, cuộc gặp đã bị cắt giữa chừng khi anh Đức thông báo điều này. Anh Đức đã gần kiệt sức, thầy giáo Thực và anh Túc chắc chắn cũng ko thể khá hơn.

Mong mọi người chia sẻ thông tin để cứu những người tù đang bị ngược đãi.

P/S
(Ảnh mẹ con chị Đinh Thị Xa từ Quảng Ngãi đi thăm chồng là mục sư Đinh Diêm, và chị Thanh, họ gặp nhau ở trại 6 hôm nay)

Nguyễn Thuý Hạnh.

NGƯỜI DÂN OAN KHƠ ME

Image may contain: 4 people, people standing and text
Image may contain: 2 people, people sitting and shoes

Nguyễn Thúy Hạnh

NGƯỜI DÂN OAN KHƠ ME
Cách đây khoảng 4 năm tôi đã sững sờ trước tấm hình tình cờ thấy trên mạng, một người phụ nữ vai gánh ve chai đi trong đoàn biểu tình, gương mặt dường như đang gào khóc, một tay cầm tấm biểu ngữ với nội dung:
“Tên tôi là Thạch Thị Phúc, tỉnh Trà Vinh, dân tộc Khơme…”.
Nghe nói người đàn bà này đã từng xách chai xăng định tự thiêu tại trụ sở tiếp dân Ngô Thì Nhậm nhưng được ngăn lại kịp. Chị cũng từng bị bắt cóc vào bệnh viện tâm thần.

Hình ảnh ấy cứ ám ảnh tôi mãi về nỗi oan nào giáng xuống đầu một đàn bà dân tộc Khơ me, người từ tận miền Tây Nam bộ xa xôi về thủ đô khiếu kiện, cố bám víu vào tia hi vọng mong manh mà thực chất sẽ ko bao giờ có kết quả nếu vẫn còn tồn tại chế độ này.

Tôi đã muốn tìm chị nhưng hỏi thì mọi người bảo không biết. Tôi nghĩ chắc chị ko ra Hà Nội khiếu kiện nữa.

Tình cờ hôm nay khi phát quà ở Ngô Thì Nhậm, tôi nhận ra một gương mặt hao hao, liền hỏi: “Phải chị Thạch Thị Phúc không?”. Chị nhìn tôi, gật đầu. 
Sau hơn 4 năm trông chị càng gầy guộc tiều tuỵ thêm, nỗi oan vẫn chưa được giải. Chị ngồi thụp xuống kể cho tôi nghe câu chuyện của chị:

Chị là Thạch thị Phúc, khóm 5 phường 8, thành phố Trà Vinh. Năm 2000, khi cả gia đình chị đang sinh sống yên ổn ở ngôi nhà trên mảnh đất 80m2 thì chính quyền thị xã Trà Vinh quy hoạch ngôi nhà chị vào khu vực xây tượng đài, một tượng đài nhỏ ko nằm trên đất thu của chị. 
Điều oái oăm là họ chỉ đền bù cho gia đình chị 80,000₫/1m2 đất thổ cư giữa lòng thành phố. 
Vậy là ngôi nhà của gia đình chị chỉ được đền bù vẻn vẹn 6,400,000₫, không bằng một nửa cái xe máy cà tàng, toàn bộ cây cối nhà cửa không được tính thêm một đồng nào vào giá đền bù.

Từ ngày đó người đàn bà dân tộc Khơ me ko biết chữ ấy lang thang ở đất Hà thành, đi nhặt phế liệu kiếm tiền sống qua ngày để tiếp tục khiếu kiện, cố vẽ ra cái hi vọng mong manh như tự lừa dối mình để có nghị lực bước tiếp. Bọn cướp đất của chị bảo chị bị điên, chúng muốn chị chết đi.

Xin mọi người hãy chia sẻ thật nhiều stt này để biết đâu nỗi oan của chị thấu tới trời.