“Tại sao mày ngạc nhiên chuyện quán nhậu?”

Mấy thằng bạn Úc đi Việt Nam về kể đủ thứ chuyện.
Mình hỏi một đứa: “mày đi Việt Nam, cái gì làm cho mày ngạc nhiên nhất?”
Nó trả lời không hề đắn đo: “quán nhậu!”.
Mình hỏi: “Tại sao mày ngạc nhiên chuyện quán nhậu?”
Nó nói: “Tao đi gần hết thế giới, chưa thấy có quốc gia nào nhiều quán nhậu như ở Việt Nam. Tao đi từ Hà Nội vô tới Sài Gòn, dừng lại ở Huế, Hội An, Đà Nẵng, Nha Trang, Vũng Tàu, không có thành phố nào mà không tràn ngập quán nhậu. Ở Ireland, nơi tao sinh ra và ở Úc, quê hương thứ hai của tao, mỗi thị trấn chỉ có một cái pub và dăm ba cái club, có thị trấn không có club. Đó là Úc và Ireland được xếp loại là dân uống rượu có tầm cỡ thế giới. Ở Việt Nam thì pub và club khắp nơi.”
Mình hỏi: “mày nghĩ quán nhậu ở Việt Nam nhiều như vậy là không tốt?”
Nó đáp: “tất nhiên! một xã hội mà thanh niên và thiếu nữ không biết đi đâu, không biết làm gì khác ngoài việc đi vào quán nhậu thì đó là biểu hiện của sự bế tắc ở cấp độ từng cá nhân và nếu có vô số những đám đông với những cá nhân như vậy, đó là sự bế tắc của cả xã hội. Họ tìm đến với cồn để tạm quên những vấn đề trước mắt.”
Mình hỏi thêm: “vậy thì mấy cái chỉ số đo lường hạnh phúc các quốc gia là sai?”
Nó nói: “đúng và sai. Đúng ở chỗ, dân Việt Nam tỏ vẻ hạnh phúc khi họ ngồi trước ly bia và tạm quên những thử thách trước mắt nhưng sai ở chỗ, họ vẫn phải đối diện với những thử thách sáng hôm sau.”
——————-
Mình tự hỏi, tại sao một thằng Úc thòi lòi có thể thấy và có thể nhận xét về xã hội Việt Nam ở mức độ bản chất như vậy?
(Hoàng Ngọc Diêu)
Nhà tù không phải nơi để huỷ diệt nhân tính
ĐẢ ĐẢO CHẾ ĐỘ ĐỘC ÁC, DÃ MAN CỐ TÌNH GIẾT TÙ NHÂN TRONG LAO NGỤC NHƯ THỜI TRUNG CỔ GIỮA THẾ KỶ 21
********
Nhà tù không phải nơi để huỷ diệt nhân tính
Tuấn Khanh
Lời kể của chị Kim Thanh, vợ của tù nhân Trương Minh Đức tại trại giam Thanh Chương, Nghệ An, là một điểm nhấn tàn bạo khó tin về hệ thống nhà tù tại Việt Nam. Chuyện thật mới mẻ, chỉ vào giữa tháng 6/2019 thôi, chỉ chưa đầy nửa năm, sau khi đại diện của Nhà nước Việt Nam khẳng định trước Liên Hợp Quốc rằng không có chuyện đối xử tàn tệ hay tra tấn tù nhân.
“Chắc anh không thể còn về được để gặp em”, nhà báo tự do Trương Minh Đức, người bị tuyên án 12 năm tù với tội danh “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền”. Nhân vật bị nhận định với tội danh ghê gớm đó đã vô số lần bị an ninh thường phục đánh đập đến nhập viện, bị câu lưu, giam tù 5 năm trước đó do đã viết bài ủng hộ cho giới công nhân bị đàn áp, bị bóc lột bởi giới chủ cũng như bày tỏ quan điểm về một Việt Nam cần một chính quyền tốt hơn.
Chị Kim Thanh kể lại lời nhắn này trong sự thảng thốt. Người tù chính trị ở Việt Nam thường phải chọn mãn hạn ra tù như một kẻ bị bẻ gãy ý chí, sống chấp nhận nhục nhằn với quản giáo, hoặc không còn là mình nếu sống theo luật pháp và quyền con người trong một trại giam. Anh Trương Minh Đức được nói lại với gia đình những điều này, khi anh và thầy Đào Quang Thực, ông Nguyễn Văn Túc cùng tuyệt thực phản đối sự đối đãi tàn tệ trong trại giam này. Đã hơn 2 tuần lễ của cuộc tuyệt thực này diễn ra – điều cùng cục mà những người tù nhân lớn tuổi này quyết phải làm – là bởi họ đã yêu cầu, kêu gọi bằng tiếng nói con người.
Mùa hè ở Nghệ An, nơi những cành lá oằn mình cháy xém trước sự thiêu đốt lên đến hơn 40 độ. Thì nơi nhà giam thấp, mái tôn, nhiều người bị giam chung, sức nóng có thể lên hơn 43-45 độ. Nhưng không có quạt, phòng giam nghẹt thở không có quạt để xua bớt sức nóng. Khi mọi người xin mở quạt, thì giám thị đáp nhanh là “quạt hỏng”. Nhưng đó chỉ là một lý do để không cải thiện tình hình, kéo dài sự hành hạ mà mục đích là bóp chết dần sức sống của những tù nhân bệnh tật và cao tuổi.
Câu chuyện của tù nhân Trương Minh Đức, Đào Quang Thực và Nguyễn Văn Túc chỉ là một góc nhỏ của nấm mồ khồng lồ mang tên trại giam, trại cải tạo dành cho người Việt trên đất nước hiện nay.
Đã có quá nhiều câu chuyện kể, nối tiếp và kinh hoàng, từ cái chết của thầy giáo Đinh Đăng Định, Huỳnh Anh Trí, mục sư Tin Lành Ksor Xiem… rồi những người bị tra tấn trong tù một cách tàn bạo như mục sư Nguyễn Công Chính, Hoàng Bình, Nguyễn Văn Hóa, Nguyễn Viết Dũng… Thậm chí những nghi vấn về thức ăn có chủ đích tàn phá sức khỏe người bị giam giữ cũng đã được phát đi từ Trần Hoàng Phúc, Trần Huỳnh Duy Thức… khiến lịch sử về nhà tù và thái độ ứng xử của một nhà nước với tù nhân bất đồng chính kiến đã ngày càng được phác thảo rõ hơn.
Và nếu tất cả đang diễn ra đồng bộ mở mọi trại giam, mọi quản giáo và mọi thời điểm, bất kỳ ai cũng có thể nhìn thấy đó hoàn toàn có tính hệ thống chứ không thể là của một vài cá nhân có thói quen tàn bạo – như kiểu Thượng tướng Lê Quý Vương từng trả lời trước Liên Hợp Quốc (LHQ) về công ước chống tra tấn, vào tháng 11/2018, là có sai lầm của một vài cá nhân cán bộ.
Không chỉ trong nhà giam, mà cách hành xử bên ngoài với dân thường ở các trại tạm giam, nhục hình điều tra, thậm chí khi không có lệnh khởi tố… cũng là những hình ảnh khác nhức nhối về một nhà nước Việt Nam tự ứng cử vào ghế Hội đồng Bảo an LHQ. Ngay cả với câu trả lời các sai lầm thuộc về cá nhân cán bộ – người ta phải tự đặt câu hỏi, vì sao ngành công an Việt Nam – đặc biệt là trong trại giam lại tuyển dụng nhiều kiểu người tàn bạo và phi nhân tính như vậy?
Có rất nhiều thứ để người ta phải ngẫm nghĩ về đạo đức của một nhà cầm quyền, dẫu đó là loại đạo đức giả hiệu. Từ sau năm 1989 đến nay, thế giới vẫn chưa bao giờ ngừng thu thập các tài liệu về các vụ tra tấn thể chất và chà đạp tinh thần con người trong các nhà tù cộng sản ở Ba Lan, Đức, Rumani, Nga Sô… những kẻ thi hành nhiệm vụ cho đến những kẻ ra lệnh vẫn luôn được gọi tên và đưa ra xét xử. Nhưng điểm chung của tất cả các trại giam và phạm nhân chính trị ấy đều có chung một đặc điểm là một bên thì cố bẻ gãy ý chí, thậm chí bào mòn sức sống của tù nhân bằng mọi cách. Một bên thì cố giữ lại phần nhân tính của mình để dành lại cho quê hương mai sau không còn cộng sản – mà điều ấy chắc chắn sẽ đến. Nột bật hơn hết, là trò kỳ quái, khi đã kết án, các trại giam và các quản giáo xay thịt luôn buộc các phạm nhân phải viết bản nhận tội và tự thú thành khẩn trong những năm tháng bị giam hãm.
Nhiều ví dụ ở Việt Nam cũng đang cho thấy điều đó, tương tự.
Khi bạn đọc được những dòng chữ này. Ở Việt Nam, vẫn còn ai đó đang tuyệt thực. Vẫn có ai đó đang bị chà đạp tinh thần hay thân thể trong các trại giam. Và ở đâu đó, vẫn còn những con người Việt Nam luôn muốn sống với luật pháp, với tư duy văn minh và đòi một làn gió cho mình, bất chấp nhà cầm quyền có thể chối bỏ hay che lấp những số phận đó.
Nếu bạn là yêu sự công bằng. Yêu sự tồn tại đường hoàng của con cái mình trong tương lai, ở một quốc gia tiến bộ và có quyền con người, bạn cần lắng nghe thấy họ, và lên tiếng cho những người như ông Trương Minh Đức, Đào Quang Thực, Nguyễn Văn Hóa, Hoàng Binh, Nguyễn Trung Tôn, Trần Hoàng Phúc, Phan kim Khánh… rất nhiều ở Việt Nam lúc này, không thể kế hết. Bạn cần lên tiếng cho những con người đang chịu tù đày – dù đúng hay sai đi nữa – vì nơi đó không phải là để dành cho việc hủy diệt nhân tính.
Bạn hãy lên tiếng, kể cả khi tôi không có thể lên tiếng cùng bạn, như ngày hôm nay.
Lãng phí người tài: Du học thạc sĩ, về làm nhập liệu!
SẼ VỀ VỚI MẸ NGÀY 2/8/19
SẼ VỀ VỚI MẸ NGÀY 2/8/19
Nguyễn Đặng Minh Mẫn bị đảng CSVN bắt tù vào năm 2010 lúc 25 tuổi vì “TỘI” chống TC xâm lược, cô sẽ về ngày 2/8/19 sau 10 năm thuyên chuyển qua nhiều trại giam khắp nơi.
Tuổi thanh xuân của Minh Mẫn đã bị nhà cầm quyền CSVN chà đạp. Nay cô là một phụ nữ 35 tuổi. Người yêu nước, yêu dân tộc, yêu tự do đều quý trọng Minh Mẫn và lên án sự vi phạm nhân quyền do đảng CSVN chủ trương!
Ký Thiệt: Bao giờ tới Việt Nam?
Ký Thiệt: Bao giờ tới Việt Nam?
Trước đây đúng 30 năm (1989-2019), một biến cố trọng đại đã xảy ra làm thay đổi bản đồ thế giới, ngoài sự tiên liệu của các chiến lược gia và chiêm tinh gia tài danh của nhân loại: toàn khối Cộng sản Đông Âu đã theo nhau sụp đổ trong mấy tuần lễ cuối năm 1989.
Chỉ hai năm sau, năm 1991, Liên bang Sô-Viết, hay Liên Sô, “cái nôi của cách mạng vô sản” trên thế giới, hậu phương lớn chủ nghĩa Mác-Lê với 30 ngàn đầu đạn nguyên tử trong kho, đã tan rã trong vài ngày mà không nổ một phát súng nào, trước sự ngẩn ngơ và vui mừng của nhân loại.
Khi ấy, không ai vui mừng hơn mấy triệu người Việt tị nạn ở hải ngoại. Và, một câu hỏi đã được đặt ra: “Bao giờ thì tới Việt Nam?” Cộng sản Việt Nam, một trong bốn đứa con mồ côi của Lê-nin còn sót lại (Trung Cộng, Việt Cộng, Bắc Hàn, và Cuba) sẽ sụp đổ? Câu trả lời dè dặt là: “Còn đứng được nhiều lắm là ba năm.”
Nay đã 30 năm trôi qua, CSVN vẫn còn đó, và chưa có dấu hiệu nào cho thấy nó sẽ sớm sụp đổ, hay sẽ có những thay đổi quan trọng hướng về dân chủ, trong lúc đàn áp, khủng bố, tù tội vẫn tiếp tục, và vẫn có những người đứng lên đấu tranh đòi tự do, dân chủ, nhân quyền.
Gần đây đã có những tranh cãi chung quanh vấn đề “dân Việt Nam hèn hay không hèn” và có những luận điệu ru ngủ, chủ bại cho rằng không làm gì lay chuyển được CSVN đâu, chúng nó sẽ chẳng bao giờ sụp đổ.
Nhân dấu mốc 30 năm sụp đổ của khối cộng sản Đông Âu và Liên Sô, tưởng cũng không phải là thừa khi nhìn lại biến cố có thể là lớn nhất vào cuối Thế kỷ 20 xem có rút được bài học nào hữu ích hay không. Thực ra, những gì xảy ra đã được sử sách ghi chép nhiều, chỉ xin tóm lược như dưới đây cho dễ hiểu và dễ nhớ.
Sau nhiều năm diễn ra những phản kháng ôn hòa của quần chúng và bị đàn áp, nhờ đó đã làm thay đổi não trạng một số đảng viên cộng sản ở cấp lãnh đạo, và họ đã làm những quyết định đưa đến sự xóa sổ chủ nghĩa cộng sản, khởi đầu từ Ba Lan, tới Hungary, Đông Đức, rồi Tiệp Khắc, Bulgary, Albani, Romania và Nam Tư. Hầu hết những cuộc cách mạng dân chủ đã diễn ra không đổ máu, trừ Nam Tư và Romania. Nam Tư đã xảy ra những cuộc tàn sát đẫm máu kéo dài nhiều năm vì xung đột chủng tộc.
Riêng tại Romania, do tên cộng sản cực đoan và ngoan cố Ceausescu lãnh đạo, đã ra lệnh cho công an, mật vụ thẳng tay đàn áp, bắn vào những đám dân biểu tình hàng triệu người, giết chết vài ngàn người nhưng cũng không tái lập được trật tự. Cuối cùng phải dùng đến quân đội, nhưng thay vì tiếp tay với công an mật vụ đàn áp dân thì quân đội lại đứng về phía dân và đánh nhau với công an mật vụ. Cuối cùng, cách mạng đã thành công. Vợ chồng Ceasescu bị bắt và bị tòa án cách mạng xử tử hình. Cả hai vợ chồng đã bị bắn tại một góc phố ngay trong đêm Giáng Sinh 1989.
Sự sụp đổ hàng loạt của các chế độ cộng sản ở Đông Âu đã làm tan biến huyền thoại “một khi đảng cộng sản đã nắm được chính quyền thì không thể bị lật đổ”, đồng thời cũng tẩy xóa não trạng hèn nhát chủ bại “thà đỏ hơn là chết” trong đầu nhiều người trước sự tàn bạo của cộng sản. Não trạng ấy đã bị đảo ngược “thà chết hơn là đỏ” khi người dân không còn sợ bạo lực.
Thật ra, sự nổi dậy của dân chúng tại các nước cộng sản Đông Âu đã thành công cũng là nhờ sự giác ngộ của một đảng viên cộng sản cao cấp nhất tại Liên Sô: Tổng bí thư Mikhail Gorbachev. Gia nhập đảng cộng sản từ khi còn trẻ, trong tiến trình leo cao dần trong nấc thang đảng, Gorbachev đã thấy rõ tính phi nhân bản và con đường bế tắc của chủ nghĩa cộng sản, nên khi được đặt vào chức vụ cao nhất trong đảng với toàn quyền sinh sát trong tay, ông ta đã can đảm đưa ra chương trình tái tạo (perestroika) và cởi mở (glasnost), thổi một luồng sinh khí vào guồng máy cai trị mục nát đã nô lệ hóa gần 300 triệu dân Nga với bao nhiêu tội ác trong 70 năm qua. Hai chương trình ấy đã mở đường cho những đổi mới nhanh chóng tại Liên bang Sô Viết hướng về phía dân chủ hóa chế độ.
“Perestroika” và “Glasnost” được gieo trồng tại Liên Sô nhưng đã đơm hoa kết trái tại các nước chư hầu Đông Âu, nhất là từ khi Gorbachev tuyên bố sẽ không can thiệp vào việc nội bộ của những nước này khiến cho những cuộc nổi dậy tại đây không còn bị xe tăng Liên Sô nghiền cán như đã xảy ra trong quá khứ.
Khi Hoa Dân Chủ nối theo nhau nở rộ khắp Đông Âu thì thành phần bảo thủ giáo điều cực đoan trong đảng Cộng Sản Liên Sô lo sợ cho tương lai của đảng và cho số phận của chính họ. Đám này đã cấu kết với nhau và âm mưu loại trừ Gorbachev, kéo lùi bánh xe lịch sử. Cuộc đảo chánh Gorbachev đã khởi đầu vào nửa đêm Chủ nhật 18.8.1991 (giờ Washington) được chủ mưu do tám người đang giữ những vai trò then chốt trong guồng máy thống trị tại Liên Sô lúc bấy giờ (trùm KGB, bộ trưởng quốc phòng, thủ tướng, bộ trưởng nội vụ, phó chủ tịch Hội đồng Quốc phòng Sô Viết, phó chủ tịch Liên Sô, chủ tịch doanh nghiệp nhà nước, chủ tịch Liên hiệp Nông dân).
Với thành phần lãnh đạo cuộc đảo chánh hùng hậu như vậy trong khi TBT Gorbachev đã bị cầm giữ tại ngôi nhà nghỉ mát ở Crimea, nhiều người nghĩ rằng “thế là xong” và ít nhất phe cộng sản cuồng tín cũng nắm lại quyền hành trong vài năm nữa. Nhưng cuộc binh biến đã kết thúc trong thất bại chỉ sau ba ngày, đưa đến sự tan rã của Liên bang Sô Viết nhanh hơn là mong muốn của Gorbachev, nhờ sự giác ngộ của một đảng viên cộng sản cao cấp khác: Boris Yeltsin. Từng là Bí thư Thành ủy Mạc-tư-khoa, ông Yeltsin đã can đảm đứng ra thách thức chương trình đổi mới của Gorbachev và đòi tiến mau tiến mạnh hơn nữa. Cuối cùng ông đã xé thẻ đảng trước một đại hội, dứt khoát đứng về phía quần chúng đang khao khát tự do, dân chủ. Sau đó, Yeltsin được bầu làm tổng thống Cộng Hòa Nga trong một cuộc phổ thông đầu phiếu tự do lần đầu tiên trong lịch sử hàng ngàn năm của nước Nga, nhờ chính sách cởi trói của Gorbachev.
Khi xảy ra cuộc đảo chánh của đám lãnh đạo giáo điều cuồng tín, Yeltsin đã mau chóng đứng lên chống lại. Trong lúc Gorbachev biến mất khỏi hệ thống quyền lực Liên Sô và được loan báo là bị “bệnh nặng” (thật ra là bị phe đảo chánh giam giữ và đã cương quyết không chịu từ chức dưới mọi đe dọa và áp lực nặng nề) thì trên màn ảnh truyền hình khắp thế giới, Yeltsin xuất hiện kêu gọi dân Nga xuống đường chống lại bọn phản loạn, kêu gọi thợ thuyền tổng đình công, kêu gọi quân đội đừng bắn vào dân, kêu gọi thế giới hậu thuẫn cuộc đấu tranh cho tự do của dân Nga. Yeltsin đã không trốn kỹ trong hầm để kêu gọi. Ông ta can đảm xuất hiện trước mũi súng đại bác, leo lên xe tăng, đứng trước đám đông để khích động tinh thần mọi người và chứng tỏ gan mật của một lãnh tụ cách mạng.
Cuộc đảo chánh đã bị khựng lại. Nhóm chủ mưu đã đánh giá thấp khả năng và bản lãnh của Yeltsin, cũng như sự hậu thuẫn của dân chúng đối với ông ta. Nhờ phương tiện truyền thông không bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, và nhờ đoàn quân ký giả quốc tế ở Nga, Yeltsin đã nổi bật như một cứu tinh trong giờ phút đen tối của nước Nga. Đoàn xe tăng đã không tiến tới được, nằm ì trước Điện Kremlin, khi hàng trăm ngàn người dân đã bất chấp lệnh giới nghiêm và thiết quân luật, xây thành một “bức tường người”, mỗi lúc một đông hơn, chung quanh ông Yeltsin trước trụ sở Quốc Hội Cộng Hòa Nga.
Sau một ngày, nhóm chủ mưu cuộc đảo chánh bắt đầu tan rã khi Thủ tướng Pavlov và Bộ trưởng Quốc phòng Yazov rút lui vì “lý do sức khỏe”. Trùm KGB Kryuchkov cũng bỏ cuộc mà không cho biết lý do. Đến trưa ngày thứ tư, 21.8.1991, đoàn xe tăng bắt đầu lăn xích sắt rời khỏi Mạc-tư-khoa trở về căn cứ.
“Băng đảng tám tên” (Gang of Eight) rã bè. Tất cả đều bị bắt giữ, trừ Bộ trưởng Nội vụ Pugo đã tự bắn vào đầu để tránh khỏi bị trừng phạt về tội phản loạn. Cuộc đảo chánh đã hạ màn, sau ba ngày.
Sự thống trị của đảng Cộng sản tại Nga chấm dứt ngày 24.8.1991, sau 70 năm cầm quyền, khi Gorbachev trở lại Điện Kremlin, ra lệnh tịch thu tất cả tài sản của đảng và kêu gọi những người cộng sản có tinh thần dân chủ thành lập một đảng khác để thay đổi nước Nga. Liên bang Sô-Viết tan rã. Gorbachev từ chức. Boris Yeltsin, nhân danh tổng thống Cộng Hòa Nga thành lập chính phủ mới và giải tán đảng Cộng sản.
Sẽ là một thiếu sót lớn nếu không nói tới một “chuyện nhỏ” đả xảy ra khiến cuộc đảo chánh thất bại. Hai mươi sĩ quan chỉ huy KGB, từng người một, đã từ chối thi hành lệnh tấn công vào tòa nhà Quốc Hội Cộng Hòa Nga, nơi ông Yeltsin và hàng trăm ngàn người dân đang tập họp chống lại cuộc đảo chánh. Các sĩ quan này là cấp chỉ huy trực tiếp của đơn vị đặc nhiệm Alpha chống khủng bố và nội loạn rất tinh nhuệ, đã cương quyết chống lại áp lực năng nề của cấp trên, kể cả đe dọa áp dụng quân luật và xử bắn. Họ không quên bài học về những gì đã xảy ra tại Romania hai năm trước, khi công an mật vụ bắn vào những người dân tay không. Chính ông Yeltsin đã tiết lộ chuyện này trong cuộc phỏng vấn truyền hình ngày 25.8.1991.
Qua những sự kiện lịch sử trên đây, từ các nước Đông Âu tới Liên Sô, chúng ta rút được bài học nào cho Việt Nam? Có lẽ bài học chính và quan trọng nhất là: những cuộc nổi dậy của dân chúng đã thành công là nhờ sự nhập cuộc của những người cộng sản giác ngộ, tiếp tay vào đại cuộc bằng cách này hay cách khác. Cùng thời gian với các cuộc nổi dậy thành công của người dân trong các nước Đông Âu, thanh niên sinh viên tại Trung cộng cũng đã dũng cảm đứng lên và đã bị dập tắt trong biển máu tại Thiên An Môn ở Bắc Kinh ngày 4.6.1989, vì thiếu sự nhập cuộc của những người cộng sản giác ngộ như 20 sĩ quan KGB, hay Gorbachev, Yeltsin …
Việt Nam ngày nay có những người cộng sản giác ngộ như tại các nước Đông Âu và Liên Sô 30 năm trước hay không? Xin mời đọc bức “tâm thư” của đảng viên CSVN Lê Minh Đức được phổ biến gần đây trên mạng điện tử:
Nếu một người cứ đứng trên quan điểm phân biệt bạn thù của đảng cộng sản Việt Nam, thì tôi nói thật hận thù đó không nguôi được. Vì sao ư? Vì quá nhục.
Này nhé…. Ta chiến đấu vì lý tưởng cộng sản, coi Mỹ là kẻ thù giai cấp, kẻ thù của hoà bình thế giới. Ta thắng nó với lòng tin rằng chẳng bao lâu sau thằng tư bản sẽ quỳ gối trước mặt phe cộng sản để cầu xin ân huệ.
Thế mà tất cả những gì ta hy sinh cho cuộc chiến 20 năm máu lửa đó, trong phút chốc bỗng biến thành trò cười rẻ tiền. Chủ nghĩa cộng sản sụp tan thành mây khói. Nay ta quay lại cầu xin nó, theo đuôi nó xây dựng chủ nghĩa tư bản, năn nỉ nó công nhận ta là kinh tế thị trường.
Bao thế hệ hy sinh chống Mỹ để thấy những thế hệ sau chiến tranh lớn lên hướng về văn hoá Mỹ, cuồng Mỹ. Hoá ra những gì ta làm trong quá khứ đều sai, đều ngu muội, đều vì ta có tầm nhìn không quá lũy tre làng.
Hỏi như thế có nhục không?
Mà nhục như thế thì quên thế nào được. Nay ta trải thảm đỏ mời Mỹ quay lại. Cái mặt dày đểu cáng ta biết giấu vào đâu? Đành phải lôi lại chuyện quá khứ rằng Mỹ giết dân ta. Thì sao, nó không giết ta để ta giết nó hay sao?
Trong cuộc chiến tranh do ta chủ trương, có thằng nào không phải là Việt cộng trong mắt người Mỹ. Ta sống trong dân, ta giấu vũ khí trong vườn nhà dân…. Dân và ta đều quần đùi đen, áo bà ba đen, tay cầm liềm cắt cỏ mà AK 47 giấu trong bờ ruộng. Ta đánh úp nó chết nhăn răng vì nó tưởng du kích ta là dân lành.
Trong khi đó ta giết chính đồng bào ta, ta trói đồng bào ta như trói gà, rồi ta chặt đồng bào ta làm ba khúc sau vườn. Ta dùng cuốc đập đồng bào ta vỡ sọ. Ta chôn sống đồng bào ta sau khi bắt chính họ đào huyệt…
Ta tuyệt đối không nhắc lại chuyện đó. Ta tuyệt đối tìm cách quên rằng thằng đàn anh Trung cộng đã giết đồng bào ta còn tệ hơn giết chó, máu chảy thành sông ở biên giới phía Bắc và ta vẫn tiếp tục thờ lạy nó.
Ta là ai? Ta là đảng cộng sản Việt Nam.
Ta là thứ cặn bã của dân tộc này. Ta là thứ mọi rợ đạo đức giả. Ta là loài khỉ đột đã xua đuổi được mọi nền văn minh để tiếp tục tự sướng với nhau trong bóng tối của thời trung cổ.
Và còn nữa? Hãy chờ xem ta sẽ nghiến nát kẻ thù (nhân dân) như đàn anh Trung cộng của chúng ta dùng xe tăng xay thịt nhân dân chúng nó thành thức ăn cho súc vật trên quảng trường Thiên An Môn.
Ta là quái thai thời đại. Ta không xứng đáng đứng ngang hàng với loài người văn minh trên trái đất này. Thảm họa diệt chủng đã hiện ra trước mắt, không ai có thể cứu được dân tộc Việt Nam khỏi thảm họa này, ngoài 90 triệu người Việt…(ngưng trích)
Có bao nhiêu Lê Minh Đức trong hàng ngũ CSVN hôm nay? Bao nhiêu người đã xé thẻ đảng và ra khỏi đảng? Bao nhiêu Lê Minh Đức khác đang mai phục trong đảng để chờ thời cơ?
Theo tin vừa được phổ biến, vào ngày 13 tháng 7 tới đây sẽ có một cuộc hội thảo tại Virginia để mổ xẻ vấn đề quan trọng này.
Nghe có vẻ hấp dẫn đấy. Chắc bà con sẽ tham dự đông đảo.
Ký Thiệt
From: Truong Le
QUẦN LÀ ÁO LƯỢT BẢNH BAO ! MẶC CHO CÁI BỌN ĐỒNG BÀO TE TUA…





Liên Trà is with Triệu Lương Dân and 11 others.
.
QUẦN LÀ ÁO LƯỢT BẢNH BAO !
MẶC CHO CÁI BỌN ĐỒNG BÀO TE TUA…
Nhà may Võ Việt Chung đã nhận được đơn đặt hàng 300 bộ áo dài từ bà chủ tịch quốc hội. Quả là bà ăn chơi cũng không thua gì một nghệ sĩ hạng A. Đây LT chỉ mới đề cập tới nhà may Võ Việt Chung … chưa nói đến những nhà may nổi tiếng nhất nhì VN như Minh Hạnh , Hoài Nam . Hai nhà may nổi tiếng này không thể không có bước chân bà đến.
Tiền của nhân dân họ không biết xót. Với lương bà thì một tháng ngồi ghế chủ tịch cũng chỉ may được một bộ đồ. Bà ngồi đó 2 năm thì chỉ sắm được 2 tá áo. 3 tỷ cho cái mặc làm dáng tốn hết 20 năm làm không ăn.
Quan thời nay còn lâu mấy nhà tư bản trong xứ giẫy chết sánh bằng. Trong mắt họ làm gì còn đám cần lao. Cái mác họ đang mang chỉ là đồ giả hiệu…..
( các bạn vào xem sẽ hiểu . LIên Trà nói chính xác, có căn cứ )
https://www.facebook.com/1414346992217251/posts/2189770891341520?s=100013942537387&sfns=mo
Facebooker Tìm Tự Do bị cáo buộc khủng bố
23.06.2019
Anh Võ Thường Trung, tức Facebooker Tìm Tự Do, bị bắt ngày 25/4/2019 đã chính thức bị nhà cầm quyền tỉnh Đồng Nai cáo buộc tội danh “khủng bố nhằm chống lại chính quyền nhân dân” theo điều 113 BLHS.
Theo thông báo của gửi về gia đình ở xã An Phước, huyện Long Khánh, cơ quan an ninh điều tra của sở công an tỉnh Đồng Nai cho biết đang giam giữ anh Trung tại trại tạm giam của công an tỉnh để điều tra về cáo buộc này.
Công an đã bắt anh Trung vào ngày 25/4, và anh sẽ bị biệt giam ít nhất trong 4 tháng. Trong thời gian này, anh không được gặp gia đình hay luật sư. Anh đối mặt với án phạt từ 12 đến 20 năm, chung thân hoặc tử hình nếu bị kết tội.
Anh được cho là có liên quan đến hai nhà hoạt động khác là Nguyễn Đình Khuê và Đoàn Viết Hoan. Cả hai đang bị giam giữ bởi công an Đồng Nai để điều tra về cáo buộc “gây rối an ninh” với mức án cao nhất là 15 năm tù giam. Vài ngày trước đây, công an Đồng Nai và Vũng Tàu cũng câu lưu Trần Đình Châu để tra hỏi về quan hệ với ba nhà hoạt động trên.
Theo một số nhà hoạt động kể lại, anh Trung đã từng tham gia biểu tình ôn hoà phản đối hai dự luật Đặc khu Kinh tế và An ninh mạng ngày 10/6/2018. Trên trang Facebook cá nhân, anh có chia sẻ và live stream chỉ trích chế độ CSVN về vi phạm nhân quyền, tham nhũng hệ thống, sưu thuế nặng nề, mất biển đảo và đất đai của Tổ quốc…
Chế độ cộng sản ở Việt Nam đang điên cuồng gia tăng đàn áp giới bất đồng chính kiến, nhắm vào những tổ chức hoặc cá nhân có khả năng kêu gọi biểu tình dù ôn hoà. Từ đầu năm đến nay, an ninh cộng sản đã bắt giữ ít nhất 20 nhà hoạt động.
—–
FB Võ Hồng Ly
Nguồn : https://www.sbtn.tv/facebooker-tim-tu-do-bi-cao-buoc-khung…/

Vỉa hè TP.HCM tan nát, xấu xí do xe máy leo lề
Rút ruột công trình làm dối thì nói mẹ đi còn đổ thừa vĩa hè lún sụp là do xe máy chạy lên ..!!?
Hàng loạt doanh nghiệp nhà nước lỗ nặng, nợ hàng chục ngàn tỉ khó đòi
LẼ NÀO LẠI NHƯ THẾ
LẼ NÀO LẠI NHƯ THẾ
(Phạm Thanh Nghiên)
Buồng giam được lợp bằng tôn, xung quanh không có cây cối, đứng trơ trọi dưới cái nắng lên tới hơn 40, thậm chí gần 50 độ C. Trong các buồng giam ấy là hàng chục con người khốn khổ. Kinh khủng hơn là buồng giam không có quạt máy. Cai tù trại 6- Nghệ An nói với ông Trương Minh Đức là “quạt hỏng”. Hỏng thì sửa, hoặc thay cái khác. Nhanh lắm, vài tiếng là xong.
Nhưng không, phải để như thế cho “bọn phản động”, “bọn tù cứng đầu ấy” ngấm đòn chứ. Tuyệt thực hả? Cứ việc. Còn cách huỷ hoại sức khoẻ, tinh thần nào hoàn hảo hơn thế. Tức là hành hạ tù nhân bằng nhiều chính sách, thủ đoạn đê tiện, không chịu được thì tuyệt thực. Tuyệt thực đồng nghĩa với sức khoẻ suy giảm, tất nhiên không được chết.
Nóng bức, lao động khổ sai, đói khát (tuyệt thực), thiếu ngủ, bệnh tật, cô độc… là những thứ rất sẵn trong nhà tù cộng sản dành cho các chiến sĩ dân chủ. Cai tù khỏi cần tra tấn, đánh đập làm gì cho mệt. Tất nhiên khi “đồng chí” nào ngứa tay ngứa chân thì vẫn được luyện võ như thường, từ chuyên môn trong ngành cai ngục được gọi là “giáo dục phạm nhân”.
Tù ở đâu trên đất nước này cũng là tù, giống nhau hết. Điều đó chỉ đúng về bản chất, về chính sách trong chế độ lao tù cộng sản. Nhưng không đúng về địa lý, vùng miền nếu xét về yếu tố khí hậu.
Trong các trại tù thì có lẽ Trại 5 Thanh Hoá và Trại 6 Nghệ An là hai trong số những nhà tù khét tiếng nhất. Kể cả mức tàn ác của cai tù, chế độ giam giữ tồi tệ lẫn sự khắc nghiệt của khí hậu.
Thông tin ký giả Trương Minh Đức và một số anh em TNLT đang tuyệt thực trong nhà tù Trại 6- Nghệ An hơn 10 ngày nay khiến nhiều người lo lắng.
Đến bây giờ, dù đã (tạm thời) thoát khỏi nhà tù Trại 5- Thanh Hoá gần bảy năm, nhưng tôi vẫn không quên nổi cái nóng rợn người của miền Trung. Hình ảnh bạn tù cởi trần, mặc độc chiếc quần lót, vú vê thỗn thệ đi lại trong buồng giam, hoặc ngồi quạt phành phạch giữa những đêm hè oi bức vẫn ám ảnh tôi đến bây giờ. Cái nóng hầm hập khiến những người tù nữ ấy không còn thiết chuyện giữ ý tứ gì nữa. Đấy là cách họ chống chọi với cái nóng, hy vọng sẽ ngủ được một hai tiếng, đủ sức cho buổi lao động hôm sau.
Nhưng giải pháp cởi trần cũng chẳng áp dụng được bao lâu. Vì ban đêm, cai tù- tất nhiên có cả cai tù nam, đi kiểm tra các buồng giam, dòm vào thấy vú vê như thế không hay lắm. Không biết vụ việc “có một số chị đi ngủ cởi trần” do cai tù nữ hay chị tù nào mách lẻo -được gọi là “phản ánh” nên Ban giám thị ra ngay chỉ thị cấm tiệt vụ chống nóng theo kiểu đặc trưng rất tù này. Cho nên, nếu để “cán bộ” phát hiện thì kẻ hở vú một là bị nhắc nhở, hai là bị kỷ luật. Xin lưu ý rằng nhiếc móc, xúc phạm cũng được liệt vào diện… nhắc nhở.
Tôi tin rằng tù nam dù gì cũng được hưởng cái quyền ở trần khi ngủ. Do đó, vẫn … lợi thế hơn tù nữ một cách thức trong phương pháp chống nóng.
Cuối cùng, lòng chợt chùng xuống khi nghĩ đến những người luôn dành cho các cuộc biểu tình ở Hongkong sự quan tâm và cảm xúc đặc biệt với những than thở khôn nguôi “bao giờ đến Việt Nam?; sao Việt Nam mình hèn thế; Hoàng Chí Phong thật đáng ngưỡng mộ, còn Việt Nam thì…”.
Chả lẽ, những Trương Minh Đức, Hoàng Đức Bình, Nguyễn Bắc Truyển và bao nhiêu con người đang phải chống chọi với những cuộc chiến không cân sức trong nhà tù cộng sản- một trong những chế độ lao tù khắc nghiệt bậc nhất thế giới- lại không đáng để chúng ta quan tâm, suy ngẫm hay sao?
Vì sao họ phải chấp nhận tù đày nếu họ không phải những kẻ can trường, không phải những người mang hoài bão lớn lao.
Lẽ nào lại như thế!

Nhiều sản phẩm «made in Vietnam» thực chất chỉ là…
Mấy ngày nay, dư luận «xôn xao» về việc tập đoàn VinGroup của Phạm Nhật Vượng cho ra mắt xe hơi VinFast «made in Vietnam» và xem đó như là «niềm tự hào dân tộc». Kỳ thực, Việt Nam không tự sản xuất nổi một con ốc vít thì làm sao có khả năng để tự sản xuất một chiếc xe hơi. Các bộ phận của xe VinFast gần như được nhập từ các nước khác rồi ráp lại tại Việt Nam.
Nhiều sản phẩm «made in Vietnam» thực chất chỉ là những sản phẩm được nước ngoài sản xuất, đem về Việt Nam lắp ráp và rồi cùng nhau toa rập, thổi phồng lên, xem đó như là «niềm hảnh diện, tự hào của quốc gia».
Giống như hàng ngàn bằng cấp tiến sĩ, giáo sư mà các viên chức Việt cộng đang sử dụng ở VN cũng đa phần là giả. Điều đó càng cho thấy sự dối trá, vô liêm sĩ, trân tráo của một chế độ, của những con người vốn mang mặc cảm thấp kém, thất học, của giai cấp «bần cố nông», bằng mọi giá muốn chứng tỏ cho người khác rằng ta đây cũng có bằng cấp, cũng giỏi, là «đỉnh cao trí tuệ»…
Giống như những người bộ đội miền Bắc, khi vào Nam năm 1975 nói rằng «miền Bắc cái gì cũng có…», nhưng ngay cả cây cà rem họ cũng không biết là gì và tưởng là cá khô.v.v…
Giống như Tập Đoàn Asanzo lừa gạt người tiêu dùng mấy năm nay, rằng TV của họ là “hàng Việt Nam Chất Lượng Cao Do Người Tiêu Dùng Bình Chọn, sử dụng công nghệ Nhật Bản”, thực ra nhà máy Asanzo chỉ lắp ráp TV do linh kiện nhập từ Trung Quốc. Và tương tự như vậy, vụ khăn lụa “tơ tằm Việt Nam” của Khaisilk cũng bị phát giác là hàng “made in China” hồi cuối năm 2017.
Nhà cầm quyền Việt cộng bao nhiêu năm nay cứ đi khoe với thế giới về sự «phát triển kinh tế vượt bậc» của Việt Nam. Trên thực tế, sau mấy chục năm «phát triển» và cho dù mỗi năm có hàng chục tỉ đô la được các cô gái lấy chồng xứ người, thanh niên ra nước ngoài làm lao công, người Việt định cư khắp nơi trên thế giới vv… gởi về Việt Nam, thì hiện tại mỗi một người dân Việt phải gánh 35 triệu nợ công do chế độ Việt cộng mang lại!










