Khói Súng Biển Đông
Khói Súng Biển Đông
Vậy là, có vẻ như Trung Quốc sẽ không chịu gỡ bỏ vũ khí trên các đảo Trường Sa… Vì trên nguyên tắc, Trung Quốc đã chiếm gọn 90% diện tích vùng Biển Đông mà không nổ một phát súng… Vấn đề bây giờ, có vẻ như mọi người trong khu vực ASEAN hy vọng TQ không chiếm thêm. Nếu như thế, quả là khó…
Báo Inquirer.net ghi rằng trong khu vực Biển Đông, hàng trăm chiên binh Hoa Kỳ và Philippines đang thực tập trận đánh tái chiếm một khu vực “đe dọa” — và gọi đây là tập trận thường niên.
Tướng Emmanuel Salamat, Giám đốc Tập Trận Philippines Balikatan, nói mục tiêu tập trận chỉ là chiếm lại một khu vực bị đe dọa từ tay quân thù.
Tập trận Balikatan hôm Thứ Tư có tham dự của 180 lính Thủy Quân Lục Chiến Phi và 160 chiến binh Mỹ — trong đó, tàu chiến sẽ cho đổ bộ lính vào tái chiếm một hòn đảo.
Các cuộc tập trận kéo dài 10 ngày sẽ có tham dự của 8,000 chiến binh Phi và Mỹ.
Các cuộc tập trận xa 180 kilomét cách bãi cạn Scarborough Shoal trong Biển Đông, nơi Hải quân TQ đã chiếm nơi này mấy năm trước.
Trong khi đó, bình luận gia Viet Phuong Nguyen viêt trên tạp chí The Diplomat hôm 10/5/2018 rằng TQ có kế hoạch đưa các nhà máy nguyên tử nôi đặt ở Biên Đông.
Lúc đó là năm 2016, hai công ty quôc doanh vê điện nguyên tử lớn của Trung Quốc — China National Nuclear Corp. (CNNC) và China General Nuclear Power Group (CGN) — loan báo kế hoạch sẽ cùng thiết kế một bè nổi bên trên là nhà maý điện nguyên tử đặt ở Biển Đông vào năm 2020.
Và đó là lò nguyên tử nôi đầu tiên, khởi đầu cho 20 lò nguyên tử nổi tương tự.
Mục đích là cung cấp điện cho các đảo do TQ kiểm soát, nhưng cũng sẽ hỗ trợ việc thăm dò và khai thác dầu và khí đốt thực hiện bởi China National Offshore Oil Corporation (CNOOC) – công ty chủ của giàn khoan HYSY981 vốn từng quậy phá biển VN hồi năm 2014.
Nêu như thế, là nguy vô cùng tận. Vì chỉ cần xì lò nguyên tử là các nước trong khu vực thê thảm cả vài chục năm — hãy nhớ tai nạn ở lò nguyên tử Chernobyl ở Liên Bang Xôviết năm 1986 và trận sóng thân làm ngập lò nguyên tử Fukushima cuả Nhật Bản năm 2011.
Nghĩa là, TQ bắt bí toàn vùng.
Trong khi đó, âm mưu TQ không bao giờ cạn.
Bản tin RFA kể rằng Việt Nam vừa tiêu hủy 150 cuốn lịch để bàn của nhà máy giấy Lee&Man được phía Trung Quốc gửi sang, vì in hình bản đồ Việt Nam không có hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa.
Thông tin được Sở thông tin và Truyền thông tỉnh Hậu Giang cho biết vào hôm 9/5.
Theo cơ quan chức năng tỉnh Hậu Giang việc tiêu hủy được tiến hành vì các cuốn lịch để bàn đó vi phạm chủ quyền biển đảo của Việt Nam do không in hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa.
Trong khi đó, VOA ghi nhận rằng tờ báo Philstar Global hôm 8/5 nói các ảnh vệ tinh của Tổ chức Minh bạch Hàng hải (AMTI) cho thấy Việt Nam xây dựng các cơ sở trên 21 rạn san hô và đảo đá, 14 cơ sở trên các bãi cạn, và có 49 tiền đồn trong khu vực.
Bản tin khác của VOA ghi nhận rằng Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình lần đầu tiên đã được Tạp chí Forbes nêu danh là người quyền lực nhất hành tinh sau khi ông dỡ bỏ được giới hạn số nhiệm kỳ Chủ tịch nước trong Hiến pháp của quốc gia đông dân nhất thế giới.
Bảng xếp hạng những người quyền lực nhất thế giới năm 2018 được Forbes loan báo hôm 8/5, với 75 người, cả nam lẫn nữ, trong các lĩnh vực chính trị, kinh doanh và các cơ quan quốc tế – những người ‘khiến thế giới thay đổi’. Bảng xếp hạng này đánh giá dựa trên các tiêu chí: số dân mà họ lãnh đạo, tài nguyên tài chính họ kiểm soát, họ có quyền hành trong nhiều lĩnh vực hay không và họ có đang sử dụng quyền lực đó hay không.
“Tổng bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình lần đầu tiên chiếm vị trí số một,” Forbes viết, “Ông có được sự sùng bái cá nhân chưa từng thấy kể từ thời Mao Chủ tịch”.
Tại kỳ họp Quốc hội hồi tháng Ba, ông Tập đã bỏ giới hạn nhiệm kỳ Chủ tịch nước trong Hiến pháp, cho phép ông tại vị vô thời hạn về mặt lý thuyết. Học thuyết chính trị cá nhân của ông cũng được đưa vào Điều lệ Đảng – một hành động chưa từng có kể từ thời của Mao Trạch Đông.
Thứ nhì quyền lực là Tổng thống Nga Vladimir Putin, thứ ba là Tổng thống Mỹ Donald Trump.
Trong khi đó, bản tin BBC ghi nhận rằng Việt Nam đề nghị Trung Quốc rút thiết bị quân sự khỏi Biển Đông, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Lê Thị Thu Hằng tuyên bố hôm 8/5.
Phía Việt Nam đưa ra phản ứng 4 ngày sau khi Hoa Kỳ, Úc và Philippines đã lần lượt lên tiếng phản đối động thái này của Trung Quốc.
“Việt Nam đề nghị phía Trung Quốc với tư cách là quốc gia lớn ở khu vực và thế giới, thể hiện trách nhiệm trong việc duy trì hòa bình, ổn định ở Biển Đông, không tiến hành quân sự hóa, rút các trang thiết bị quân sự triển khai trái phép trên các cấu trúc thuộc chủ quyền của Việt Nam, tôn trọng chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa…,” thông tin trên trang web Bộ Ngoại Giao đăng hôm 8/5.
Trước đó hôm 2/5, đài CNBC của Mỹ dẫn một nguồn tin mật cho biết Trung Quốc đang cho lắp đặt hệ thống tên lửa trên Biển Đông hơn một tháng qua.
Thấy rõ, TQ sẽ không lùi… Nếu TQ làm được lò nguyên tử nôi giữa Biển Đông, là kinh hoàng thêm trăm phần nữa.
Thiên chúa giáo mới đích thực là nguồn tạo nên sức mạnh khủng khiếp của Hoa Kỳ
Thiên chúa giáo mới đích thực là nguồn tạo nên sức mạnh khủng khiếp của Hoa Kỳ
Thiên chúa giáo mới đích thực là nguồn tạo nên sức mạnh khủng khiếp của Hoa Kỳ. Trên thế giới, Mỹ thuộc top các quốc gia trẻ, lịch sử khá mỏng nhưng nước này đã nhanh chóng vươn lên trở thành một cường quốc trên thế giới, lý do gì tạo nên sự phát triển vượt bậc như vậy?
– Xếp thứ nhất về sản lượng kinh tế, còn gọi là tổng sản phẩm quốc nội (GDP), đạt 13,13 nghìn tỷ đô-la Mỹ trong năm 2006. Với ít hơn 5% dân số thế giới, khoảng 302 triệu người, nước Mỹ chiếm 20 đến 30% tổng GDP của toàn thế giới. Riêng GDP của một bang – bang California – đạt 1,5 nghìn tỷ trong năm 2006, đã vượt quá GDP của tất cả các nước, chỉ trừ 8 nước, vào năm đó.
– Là địa điểm thu hút nhiều đầu tư trực tiếp nước ngoài nhất – trong lĩnh vực kinh doanh và bất động sản – đạt khoảng 177,3 tỷ đô-la trong năm 2006. Đứng đầu về địa điểm rót vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài của 100 tập đoàn đa quốc gia lớn nhất thế giới, bao gồm cả các tập đoàn từ những nước đang phát triển.
– Đứng thứ năm về tài sản dự trữ trong năm 2005 với 188,3 tỷ đô-la, chiếm 4% thị phần thế giới, sau Nhật và Trung Quốc (mỗi quốc gia này chiếm 18%), Đài Loan và Hàn Quốc, và đứng ngay trước Liên bang Nga. Đứng thứ 15 về dự trữ ngoại hối và vàng, đạt khoảng 69 tỷ đô-la vào giữa năm 2006.
– Đứng thứ 3 về môi trường kinh doanh thông thoáng trong năm 2007, sau Singapore và New Zealand.
Và cuối cùng, cho tới nay không một quốc gia nào có thể “lật đổ” được “sự thống trị” của người Mỹ tại giải thưởng danh giá nhất hành tinh – giải Nobel. Mỹ không chỉ giành ngôi vị quán quân tuyệt đối trên bảng thành tích với 350 nhà khoa học được tôn vinh, mà còn bỏ xa nước Anh ở vị trí á quân với 117 người đoạt giải.
“Mỹ là quốc gia của những người tin Chúa”
Liệu có nghịch lý không khi một quốc gia dẫn đầu thế giới về các phát minh khoa học và sở hữu công nghệ tối tân, lại gửi gắm hoàn toàn niềm tin vào Thiên Chúa? Kết quả điều tra của Gallup cho thấy 95% người Mỹ đặt niềm tin vào Thiên Chúa, nghĩa là cứ 10 người Mỹ thì có tới hơn 9 người tin vào sự chở che của Ngài. Kết quả thăm dò của Gallup dựa trên các cuộc phỏng vấn điện thoại được tiến hành ngẫu nhiên với những người từ 18 tuổi trở lên tại 50 bang và đặc khu Columbia.
Trong suy nghĩ của người Mỹ, Chúa đã tạo ra họ và họ thuộc về Chúa. Chúa ban cho họ sức mạnh và ý chí vì họ cho rằng năng lực của con người là vô cùng giới hạn. Chỉ có ở Mỹ, bạn mới biết câu nói mà từ dân thường cho đến giới tinh hoa sử dụng nhiều nhất, đó chính là “God bless you” (Cầu Chúa phù hộ cho bạn).
Trong Ngày Cầu Nguyện Quốc gia (2018), Tổng thống Donald Trump nói rằng: “Những gì tôi hay nghe nhất ở đất nước chúng ta là 6 từ chưa bao giờ, chưa lần nào mà không chạm đến trái tim tôi – “Cầu Chúa phù hộ cho bạn”.
Sức mạnh có được từ Đức tin
Tuy là đất nước có nền khoa học công nghệ hiện đại bậc nhất, nhưng người Mỹ chẳng ngại ngần khi thể hiện niềm tin vào Đấng Sáng Thế.
Bill Gates là một người vô cùng kín tiếng trong cuộc sống cá nhân, nhưng trong cuộc phỏng vấn với tạp chí Rolling Stone, khi được hỏi: “Là một nhà công nghệ, nhưng rất nhiều việc ông đang làm hiện nay gắn liền với nền tảng có thiên hướng đạo đức. Phải chăng suy nghĩ của ông về giá trị của tôn giáo đã thay đổi qua nhiều năm?”. Bill Gates hé lộ: “Tôi nghĩ rằng các hệ thống đạo đức tôn giáo là cực kỳ quan trọng. Chúng tôi nuôi dạy con cái theo phương pháp của tôn giáo; các con tôi tới nhà thờ Công giáo nơi Melinda và tôi cũng tham gia. Tôi đã rất may mắn, và do đó tôi hàm ơn sự may mắn đó bằng cách cố gắng giảm thiểu sự bất công trên thế giới. Đó chỉ là một chút đức tin tôn giáo. Tôi muốn nói, ít nhất đó là một niềm tin đạo đức”.
Trong cuộc trả lời phỏng vấn của CNN, Francis Collins cho biết: “Tôi là một nhà khoa học và cũng là một người tin Chúa, và tôi thấy không có sự mâu thuẫn giữa những quan điểm đó về thế giới”.
Francis Collins nổi tiếng do những khám phá nổi bật về các loại gene bệnh cũng như khả năng lãnh đạo của ông trong Dự án bản đồ gene người (HGP). Ông thú nhận rằng: “Khoa học, ngành mà tôi rất yêu thích đã bất lực không thể trả lời những câu hỏi của tôi như “Ý nghĩa của cuộc sống là gì?”, “Tại sao tôi có mặt ở đây?”,… “Nếu vũ trụ có một sự khởi đầu, vậy ai là người tạo ra nó?”. Ông nói: Đức tin là cần thiết với tất cả chúng ta.
Ông là tác giả cuốn bestseller Ngôn ngữ của Chúa: Một nhà khoa học trình bày chứng cứ cho đức tin, trong đó ông bày tỏ lập trường ủng hộ thuyết tiến hóa hữu thần. Ông nhấn mạnh vào Luật Đạo đức: “Đối với tôi, Luật Đạo đức nổi bật như tấm biển chỉ đường tỏ tường nhất của Chúa”.
Tổng thống Trump cũng nhắc về các mối đe dọa đối với tự do tôn giáo:
“Tự do tôn giáo là một quyền thiêng liêng, nhưng nó cũng là một quyền bị đe dọa ở khắp xung quanh chúng ta, và thế giới đang ở dưới những đe dọa rất nghiêm trọng theo nhiều cách khác nhau. Và tôi chưa bao giờ nhìn thấy điều đó phổ biến và công khai như khi tôi bắt đầu làm Tổng thống. Thế giới đang gặp nhiều vấn nạn, nhưng chúng ta sẽ sửa chữa và phục hồi. Đó là những gì tôi sẽ làm. Sửa chữa và phục hồi. Chúng ta sẽ cùng làm điều đó”.
Hạnh Lê
Khi chết Marx vẫn là người ‘vô tổ quốc’
Khi chết Marx vẫn là người ‘vô tổ quốc’

Vào tháng 1 năm 1845, Karl Marx, vì các hoạt động báo chí cấp tiến, bị trục xuất khỏi Pháp theo yêu cầu của chính phủ Phổ (Prussia).
Tờ báo ‘Tiến Lên’ bị chính quyền Pháp đóng cửa và quyết định trục xuất, do Bộ trưởng Nội vụ François Guizot ký, buộc Marx phải cùng vợ ôm đứa con gái đầu lòng, Jenny Caroline, sang trú ngụ ở Brussels.
Tại đây, gia đình Marx sống tới năm 1848 và cũng ở Brussels, Marx lập ra Đảng Công nhân Đức và hoạt động mạnh trong Liên đoàn Cộng sản.
Brussels cũng là nơi ông cùng Friedrich Engels ra Tuyên Ngôn Cộng sản.
Nhưng nước Bỉ theo dõi kỹ Marx và các hoạt động ‘mang tính phản loạn’ của ông.
Marx và các đồng sự bị lôi ra tòa vì các tội như ‘phỉ báng quan chức’, ‘tẩy chay thuế’ và cuối cùng, ông bị Bỉ coi là “kẻ cực đoan” và trục xuất về Đức.
Ông sống tại Cologne và làm chủ bút báo Neue Rheinische Zeitung vào tháng 6/1848.

Chưa đầy một năm sau, vào tháng 5/1848, tờ báo bị chính phủ Phổ trấn áp và Marx bị đuổi khỏi quê hương.
Marx lại trở về Paris nhưng đến tháng 9 thì Pháp trục xuất ông một lần nữa.
Không còn biết đi đâu, ông đưa cả gia đình sang Anh.
Marx bị bác đơn xin nhập tịch Anh ra sao?
London thành nơi gia đình ông sống cho đến khi cả Jenny và Marx qua đời.
Khi Marx đến Anh, chính phủ nước này đang do thủ tướng, Lord John Russell, thuộc đảng Whig lãnh đạo.
Marx tiếp tục viết nhiều tác phẩm kinh tế, chính trị và không quên có bài đả phá chính giới Anh và đích thân thủ tướng John Russell.

Ông gọi bá tước John Russell là ‘kẻ nhỏ mọn, lùn, ham quyền lực, giỏi dối trá’ và công kích cả các luật mà đảng Whig đưa ra tại Anh.
Có vẻ như các bài Marx đăng trên báo Neue Oder-Zeitung (1855) bên Đức về cá nhân John Russell không ảnh hưởng gì đến chuyện Anh cho Marx định cư.
Chính phủ Russell phải lo các vấn đề lớn như Nạn đói ở Ireland, cạnh tranh với Pháp về hàng hải, chiến tranh Crimea nên hẳn không để ý đến một người Đức lưu vong viết bài đăng trên báo tận bên Đức.
Quả vậy, trong thời gian sống tại London, Marx nói và viết vẫn bằng tiếng Đức, và hay đến diễn thuyết tại các cuộc tụ họp của kiều dân Đức.
Sống tại 28 Dean Street, khu Soho (không xa một quán ăn Việt Nam ngày nay ở số 42-43), hàng ngày, ông đến Thư viện Anh Quốc (British Library) để đọc và viết.
Cũng tại Reader Room trong British Library ông đã viết ‘Das Capital’ bằng tiếng Đức, cuốn sách được cho là Kinh Thánh của chủ nghĩa cộng sản toàn cầu.
Các tác phẩm của ông chỉ xuất bản được tại Anh nhờ tiền và ý tưởng của người bạn tốt, Friedrich Engels, nhà tư bản có xưởng máy ở Manchester.

Nhưng cảnh sát Anh thời Victoria, vốn luôn theo dõi các nhóm nhập cư và hoạt động chính trị của họ, đã để ý đến Marx.
Trong các bài báo của mình, Marx vận động cho phong trào xã hội chủ nghĩa và ý tưởng cộng sản, cả hai thứ đều không được chính giới Anh chấp nhận.
Ông cũng nhắc nhiều đến người Ireland và phong trào độc lập của họ, chủ đề hết sức đau đầu cho giới chức Anh.
Có ý kiến rằng vì Marx là người ‘tự nguyện vô tổ quốc’ nên chủ nghĩa cộng sản ông cổ xúy cũng là một thứ ý thức hệ phi dân tộc, phi tổ quốc.
Thực tế lại hơi khác: Marx đã xin nhập tịch Anh nhưng bị chính quyền bác.
Tài liệu từ thư khố National Archives nói hồ sơ cảnh sát London năm 1874 viết rằng Karl Marx nộp đơn xin nhập tịch.
Ông còn nhờ một số người khác chứng nhận ông ‘là một công dân khả kính’.
Ngoài chuyện cảnh sát Anh coi ông là “một người Đức chuyên xúi bẩy”, và vận động cho tư tưởng cộng sản nên “khó có thể thành kẻ trung thành với Nhà Vua”, ông cũng bị cho là không có thu nhập.
Khoản thu duy nhất của ông là bản sao ghi nhận cổ phần của ông là 4 bảng Anh, đầu tư vào tờ Industrial, một báo bình dân.
Đây cũng là khoản đầu tư duy nhất mà người ta biết cho tới này về ông tổ của chủ nghĩa cộng sản.
Trong mục nghề nghiệp, Karl Marx ghi: ‘doctor of philosophy’ (tiến sĩ triết học), học vị của ông ở Đức, nhưng bị coi là ‘nghề nghiệp không ra tiền’ (no gainful employment).
Không nghề nghiệp, không quốc tịch, ông lại đã từ bỏ quốc tịch quê hương cũ và không được chính phủ Phổ cho tái nhập tịch.
Vì thế, chính thức là từ năm 1845 khi bị trục xuất khỏi Pháp lần đầu cho đến lúc chết, Marx là một người vô tổ quốc.
Khi ông qua đời, cảnh sát London cũng ghi nhận tư cách của ông như vậy: stateless.
Từ cao sang xuống bần cùng

Sự tôn thờ Karl Marx như một lãnh tụ tinh thần còn đến từ các nét chính trong cuộc đời sôi động và vất vả của ông, tạo sự gần gũi với giới bình dân.
Bỏ sang một bên các nỗ lực thần thánh hóa Marx, cuộc đời ông thực sự đầy các bước thăng trầm.
Xuất thân từ gia đình khá giả, có vợ là nữ bá tước, em gái của thủ tướng nước Phổ, ông trở nên nghèo túng, bệnh tật suốt đời.
Cuộc đấu tranh tư tưởng ‘vì cộng đồng nhân loại’ theo lý tưởng của mình cũng khiến Marx rơi vào cảnh lưu đày.
Ông chết tại Anh vì viêm phổi năm 1883, ba năm sau khi vợ ông, Jenny von Westphalen-Marx chết vì ung thư gan.
Hai ông bà có bảy người con nhưng vì cuộc sống túng thiếu, chỉ có ba người sống đến tuổi trưởng thành.
Dù cả gia đình theo đạo Tin Lành và có ông nội Levy Mordechai là giáo sĩ Do Thái, khi chết Karl Marx được chôn cất ở khu cho người vô thần trong nghĩa địa Highgate, London.
Những gì Marx viết ra nay đúng sai ra sao còn nhiều bàn cãi.
Chủ thuyết của ông thì qua mỗi thế hệ, người ta lại tự biên tự diễn đi một chút cho hợp với nhu cầu của họ.
Nhưng đọng lại cuối cùng có lẽ vẫn là cuộc đời ‘sống nghèo chết khổ’ của một trí thức tỵ nạn đến từ Đức.
Ông muốn dùng ngôn ngữ, lập luận triết học để thay đổi xã hội tư bản, tựa như từ ‘đấu tranh từ trong lòng địch’.
Ngày nay, nước Anh và London đã thay đổi nhiều nhưng cũng không quá nhiều.
Nơi Marx sống ở Dean Street, Soho không còn là nơi cho người nhập cư nghèo, mà thành khu phố ăn chơi, thời thượng, đầy các quán xá tấp nập tối ngày.

Nghĩa địa Highgate nhờ ngôi tượng ở mộ Marx mà thành nơi hành hương của các fan, và họ bán vé vào cửa để thu tiền.
Nhưng Anh Quốc vẫn có vua, hoàng tử, công nương, công chúa và một thị trường chứng khoán to.
Họ cũng cố giữ những nghi lễ quý tộc và chế độ tư hữu đất đai và đồng vốn tư không hề đổi.
Khoảng cách giàu nghèo về thu nhập trung bình tại Anh 10 năm qua tạm coi là không đổi: giàu thì vẫn giàu, nghèo thì khó khăn hơn một chút nhưng chưa quá tệ.
Người nhập cư, tỵ nạn, và cả ‘người rơm’ tứ xứ vẫn cố vào Anh, và nếu đủ thời gian sẽ xin quốc tịch.
Riêng năm 2017, 220 nghìn người vào Anh từ EU và 285 nghìn từ bên ngoài EU.
Không ít người trong số này, giống Marx ngày xưa, sẽ muốn nhập tịch để làm thần dân Nữ Hoàng chứ không muốn sống cảnh vô tổ quốc.
Không ngạc nhiên khi Tổng thống Trump hủy bỏ thỏa thuận hạt nhân Iran
Không ngạc nhiên khi Tổng thống Trump gọi thỏa thuận này là “tồi tệ chưa từng thấy”. Theo báo USA Today, thỏa thuận hạt nhân Iran (JCPOA) có một số lỗ hổng đáng kể, như cơ chế kiểm tra, kiểm soát yếu kém, cơ chế tự động gỡ bỏ các trừng phạt, từ đó giúp Iran tiếp tục phát triển chương trình tên lửa đạn đạo.
Một chuyên gia cao cấp tại Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế cho biết, điều khoản trong thỏa thuận này cho phép Iran có 24 ngày chuẩn bị trước các hoạt động thanh kiểm tra quốc tế, theo New York Times. Và đây là một lỗ hổng của thỏa thuận giúp Iran che dấu các cơ sở hạt nhân quy mô nhỏ trước khi bị thanh tra.
Ông David Albright, chủ tịch Viện Khoa học và An ninh Quốc tế, cũng nói rằng 3 tuần là đủ thời gian cho chính quyền Iran che dấu các cơ sở hạt nhân bị cấm đoán. Ông cũng cho biết, Iran đã từng lừa dối các đoàn thanh tra quốc tế.

Về một điều khoản khác của thỏa thuận, ngày 19/9/2017, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu phát biểu tại Liên Hợp Quốc rằng: “Trong một vài năm tới, các hạn chế hạt nhân với Iran sẽ bị tự động gỡ bỏ, không phụ thuộc vào thái độ của nước này, và họ không cần giảm các hành động khủng bố”.
Cựu Ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson cũng từng nói: “Điểm thiếu sót nhất của thỏa thuận này là điều khoản tự động gỡ bỏ các hạn chế hạt nhân với Iran”, theo Foreign Affairs.
Hơn nữa, thỏa thuận này không ngăn cản Iran hỗ trợ các hoạt động khủng bố và các cuộc nổi loạn trong khu vực. Trên thực tế, khoảng 150 tỷ USD tài sản của Iran được “gỡ băng” sau thỏa thuận đã giúp nước này gia tăng hoạt động ở Syria và các nước khác.

Tổng thống Trump đã từng phản đối mạnh mẽ thỏa thuận Iran khi ông tranh cử. Trong năm đầu tiên làm tổng thống, ông vẫn nỗ lực sửa chữa thỏa thuận Iran. Ngày 12/1/2018, Tổng thống Trump nói giai đoạn 120 ngày tiếp theo là thời gian cho Nghị viện và các đồng minh châu Âu sửa lại thỏa thuận “khiếm khuyết” này.
Sau đó có một số đề xuất, nhưng chưa có những thay đổi thực sự. Và hôm nay, thay vì sửa nó, Tổng thống Trump đã hủy bỏ. Giờ đây nước Mỹ và cộng đồng quốc tế có thể bắt tay vào một thỏa thuận mới, hợp lý hơn.
Dương Minh
Một Nửa Sự Thật
Trông người mà nghĩ đến ta.
Hiroshima ngày bị ném bom
Ngày nay…
Một Nửa Sự Thật
Ở trường học chúng ta được dạy rằng:
“Tháng 8 năm 1945 Mỹ ném 2 quả bom nguyên tử xuống 2 thành phố Hirosima và Nagasaki – Nhật Bản, buộc Nhật Hoàng phải tuyên bố đầu hàng vô điều kiện trước quân Mỹ”, chấm hết.
Sách giáo khoa đã nói đúng sự thật, nhưng không đề cập đến một sự thật trước và sau khi Mỹ ném bom xuống Nhật.
Một nửa sự thật chưa phải là sự thật. Đây là phần sự thật mà chúng ta không được dạy.
Một thời gian ngắn trước khi ném hai quả bom nguyên tử kia, Mỹ đã rãi hơn 5 triệu truyền đơn xuống 33 thành phố của Nhật, trong đó có Nagasaki và Hiroshima. Nội dung như sau:
“Hãy đọc thật kỹ vì nó có thể cứu lấy mạng sống của chính bạn, người thân hay bạn bè của bạn.
Trong vài ngày tới, một số hoặc tất cả những thành phố được liệt kê trong danh sách ở mặt sau truyền đơn này sẽ bị phá hủy bởi những quả bom của người Mỹ. Những thành phố này đang sở hữu các hãng xưởng, nhà máy lắp ráp chế tạo thiết bị quân sự.
Chúng tôi quyết tâm tiêu diệt tất cả những trang thiết bị mà các phe phái quân sự đang sử dụng để kết thúc cuộc chiến vô nghĩa này. Nhưng, không may, những quả bom không có mắt.
Vì vậy, theo các chính sách nhân đạo của Mỹ, Không quân Mỹ, chúng tôi không muốn làm tổn thương người vô tội, do đó chúng tôi cảnh báo và yêu cầu bạn hãy di tản khỏi những thành phố được liệt kê để cứu lấy mạng sống của chính bạn.
Người Mỹ không chiến đấu chống lại nhân dân Nhật Bản, mà chiến đấu chống lại các thế lực quân sự đang sử dụng nhân dân Nhật Bản. Nền hòa bình mà Mỹ mang lại sẽ giải thoát cho người dân như các bạn đang phải sống trong sự áp bức của quân đội Nhật và đồng thời cũng có ý nghĩa mang đến một Nhật Bản mới tốt đẹp hơn.
Các bạn có thể mang hòa bình trở lại bằng cách chọn ra những người lãnh đạo mới và giỏi, những người thật sự muốn kết thúc chiến tranh.
Chúng tôi không thể hứa rằng những thành phố này sẽ được an toàn, một số hoặc tất cả sẽ bị phá hủy. Do vậy, hãy chú ý đến cảnh báo này và sơ tán khỏi các thành phố này ngay lập tức!”
Sau quả bom đầu tiên, Mỹ tiếp tục gửi truyền đơn và đồng thời phát radio từ Saipan (Mỹ đang nắm giữ) cứ mỗi 15 phút với nội dung tương tự như sau:
“Nước Mỹ yêu cầu các bạn ngay lập tức tuân thủ những gì chúng tôi nói trong truyền đơn này.
Chúng tôi đang sở hữu những quả bom kinh khủng nhất lịch sử loài người. Một trong số những quả bom mà chúng tôi đang nghiên cứu có sức công phá đến hơn 2.000 lần những gì mà một cái máy bay khổng lồ B-29 có thể mang lại.
Thực tế khủng khiếp này là một lý do để bạn suy nghĩ và chúng tôi bảo đảm rằng điều đó là tuyệt đối chính xác.
Chúng tôi chỉ mới bắt đầu sử dụng loại vũ khí này để chống lại quê hương các bạn. Nếu các bạn vẫn nghi ngờ, hãy xem lại những gì đã xảy ra ở Hiroshima khi chỉ có một quả bom nguyên tử rơi xuống thành phố đó.
Trước khi sử dụng bom này để tiêu diệt mọi nguồn lực của quân đội mà họ có được để kéo dài cuộc chiến tranh vô ích này, chúng tôi kêu gọi các bạn hãy yêu cầu Nhật Hoàng kết thúc chiến tranh. Tổng thống của chúng tôi đã soạn ra cho các bạn 13 quyền lợi bảo đảm cho một lần đầu hàng danh dự. Chúng tôi khuyến khích bạn chấp nhận những quyền lợi này và bắt đầu công việc xây dựng một nước Nhật mới, một Nhật Bản tốt hơn và yêu hòa bình.
Các bạn nên bắt đầu thực hiện những bước cần thiết để đình chiến. Nếu không, chúng tôi sẽ kiên quyết sử dụng bom này và tất cả các loại vũ khí vượt trội khác để phản ứng kịp thời và kết thúc chiến tranh.”
Sau khi Nhật Hoàng đầu hàng, thống tướng MacArthur và Quân đội Mỹ đặt chân đến Nhật Bản, chuẩn bị cho công cuộc chiếm đóng nước Nhật của mình.
Với tư cách là bên thắng cuộc, chính phủ và nhân dân Nhật phải nằm dưới sự quản lý và những chính sách do Mỹ đưa ra. Một trong những việc đầu tiên mà tướng MacArthur làm là, khẩn cấp xin chính phủ Mỹ viện trợ lương thực và tiền để kiến thiết nước Nhật trước thực trạng đổ nát của chiến tranh.
Với nỗ lực của MacArthur, chính phủ Mỹ tức tốc gửi đến nước Nhật 3,5 triệu tấn lương thực cùng hơn 2 tỷ USD. Tại trường học, trẻ em Nhật được ăn một bữa trưa miễn phí; lần đầu tiên trong lịch sử nước mình, phụ nữ được trao thêm nhiều quyền lợi hơn, trong đó có quyền bầu cử và ứng cử; tại các địa phương người dân được tạo điều kiện để tham gia sinh hoạt chính trị.
Ngày 3/2/1946, tướng MacArthur chỉ thị cho Tổng bộ Liên minh soạn thảo Hiến pháp Nhật Bản theo hướng dân chủ, chủ quyền đất nước thuộc về quốc dân chứ không phải Thiên hoàng. Thiên hoàng là biểu tượng cho sự đoàn kết và văn hóa Nhật, giống như Nữ hoàng Anh, nhưng không mang quyền lực chính trị thực tế. Thiên hoàng chỉ được tiến hành các hành vi liên quan đến việc nước theo quy định của bản Hiến pháp này và Thiên hoàng không có quyền lực liên quan tới chính phủ. Quốc hội Nhật là cơ quan chính trị có quyền lực cao nhất, thành viên quốc hội là những người được dân chúng chọn ra trong một cuộc bầu cử tự do,…
Trước thực trạng nông dân không có đất canh tác, tháng 10/1946 Quốc hội thông qua “Luật cải cách ruộng đất”, tiến hành thu mua đất của của giới địa chủ và bán nợ lại cho nông dân không có đất.
Ngày 31/3/1947 Quốc hội ban hành “Luật Giáo dục”. Theo đó, mục tiêu hàng đầu của giáo dục là “Tôn trọng sự tôn nghiêm của cá nhân, bồi dưỡng cho mọi người có lòng nhiệt huyết vì chân lý và hòa bình”.
Đây cũng là lần đầu tiên Chính phủ bị mất quyền quản lý giáo dục và kiểm duyệt sách giáo khoa. Thay vào đó một “Ủy Ban Giáo Dục” do dân bầu ra đảm trách những việc ấy. Giáo viên dạy học sinh về tinh thần dân chủ chứ không phải tôn thờ Nhật Hoàng.
Năm 1951 Quân đội Mỹ tự khắc rút khỏi nước Nhật, trao trả lại nền độc lập cho Nhật Bản sau khi “sứ mệnh” kiến thiết nước Nhật của mình hoàn thành.
Người Nhật gọi tướng MacArthur là vị Shogun Mỹ. Shogun nghĩa là Sứ Quân, là người đứng đầu một lãnh địa, vào thời Nhật còn bị nạn sứ quân chia cắt.”
( theo Lê Khánh Huy)
From: Do Tan Hung & Kim Bang Nguyen
Nguyên nhân khủng hoảng chính trị ở Armenia, quốc gia vệ tinh của Nga
Nguyên nhân khủng hoảng chính trị ở Armenia, quốc gia vệ tinh của Nga
Lãnh đạo đối lập Armenia Nikol Pashinyan tham dự một cuộc mít tinh ở Areva, ngày 28/04/2018REUTERS/Gleb GaranichTừ hơn hai tuần lễ nay, quốc gia Armenia ở Tây Á, thành viên của Liên Xô trước đây, đột ngột trở thành tâm điểm của thời sự quốc tế. Phong trào phản kháng do nhà đối lập Nikol Pachinian lãnh đạo đã liên tục buộc hai thủ tướng phải từ nhiệm. Khủng hoảng chính trị ở Armenia được theo dõi sát, từ phía Matxcơva cũng như phương Tây, bởi vị trí chiến lược của quốc gia nhỏ bé với 2,5 triệu dân này. Tại sao Armenia lại lâm vào khủng hoảng trầm trọng, phản ứng của Nga ra sao ?

Một bài viết chính trị quá hay, xác thực với hoàn cảnh của VN.
Tựa đề của bài viết dùng từ “quốc gia vệ tinh” để người đọc hiểu, Armenia từ trước tới giờ dù tách ra nhưng vẫn bị lệ thuộc nhiều vào Nga,
Chẳng có lẽ nào người VN thua cả 1 dân tộc nhỏ bé như Armenia?

CÁI THẾ PHẢI HÒA
Huỳnh Phi Long and 2 others shared a post.


Bong Lau is with Trịnh Việt Anh and 7 others.
Cộng Sản ở đâu và thời nào đều mang bản chất lật lọng hiếu chiến và tàn bạo như nhau.
Tuy nhiên lãnh tụ Bắc Hàn Kim Jong Un rất phong độ và ngạo nghễ khi dám chửi lộn tay đôi với TT. Trump và chĩa hỏa tiễn dọa san bằng Washington. Trong khi đó lãnh đạo Việt Cộng thì hèn hơn, một mặt vuốt đuôi nịnh bợ đế quốc Mỹ, mặt ngầm thì vẫn chống Mỹ cứu nước và bưng bô cho Nga Tàu, mặt ngầm khác thì vơ vét của cải của dân nghèo để đi định cư bên xứ giãy chết.
Năm 1973 Hà Nội bị buộc ngồi vào bàn hội nghị để ký Hiệp Định Paris, sau khi TT. Nixon ra lịnh oanh tạc Bắc Việt đêm ngày vào Giáng Sinh 1972. Mở màn cho cái gọi là “rút lui có danh dự”.
Năm 1973 Hoa Kỳ bị đặt vào cái thế phải ép buộc VNCH ký đại vào cái Hiệp Định tháo chạy của phe đồng minh và cho phép mấy trăm ngàn quân CSBV ở lại miền Nam.
Nixon nhượng bộ để cứu mấy trăm tù binh con tin Mỹ đưa về nước. Chính quyền Nixon – Ford muốn đánh nữa cũng không được vì Quốc Hội thiên tả do đảng Dân Chủ nắm quyền đã bắt đầu khóa sổ hầu bao. Và đa số dân Mỹ khi ấy không muốn dính líu tới Việt Nam nữa.
Nhiều người hay tin vào thuyết âm mưu cho rằng Mỹ bán miền Nam cho Trung Cộng. Nhưng thực tế là Quốc Hội Hoa Kỳ nắm ngân sách quốc phòng. Và khi ngân sách ấy bị khóa sổ thì Tổng Thống và Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ chỉ ngồi ngáp ruồi.
Sau khi Hoa Kỳ rút quân, VNCH cô đơn chống trả đối chọi lại hàng hàng lớp lớp quân Cộng nô được Liên Xô, Trung Cộng và cả một hậu phương lớn của Cộng Sản quốc tế yểm trợ. Và dư luận thế giới khi ấy bị lừa bịp cho rằng phe CSBV có chính nghĩa, là cuộc giải phóng dân tộc. Đó là cái thế Nam Việt phải thua. Thua trong cô đơn.
Ngày hôm nay tình thế đảo lộn hoàn toàn ở bán đảo Triều Tiên. Bắc Hàn đang ở một vị trí cô đơn như VNCH trước khi mất nước 1975. Bắc Hàn đang đối đầu với cả thế giới, với các đồng minh hùng mạnh của Hoa Kỳ như Nhật, Nam Hàn, Úc, Âu Châu v.v. và nhứt là với các phi đạn mang đầu nổ nguyên tử của Mỹ sẵn sàng biến xứ thiên đàng Hàn Cộng thành một khối thủy tinh, nếu cần phải nhấn “những cái nút bự hơn”.
Đa số dân Mỹ cảm thấy bị Hàn Cộng đe dọa. Nhứt là không thích bị ăn hỏa tiễn liên lục địa của Kim Jong Un nên quần chúng Mỹ ủng hộ lập trường cứng rắn của chính quyền Trump. Hình ảnh Kim Jong Un đối với dân Mỹ là một thằng điên nguy hiểm.
Trong khi đó đồng minh thân cận của Bắc Hàn là Trung Cộng bị chính quyền Trump gây áp lực, để hợp tác phong tỏa cấm vận chế độ Kim Jong Un đến tận chân tơ kẽ tóc.
Trump có một ê kíp kinh doanh chuyên nghiệp biết cách bóp bao tử đối phương hiệu quả hơn các đợt cấm vận của những chính quyền Hoa Kỳ trước đây.
Những yếu tố áp lực trên làm Kim Jong Un tìm một lối thoát ôn hòa. Để cứu vãn một nền kinh tế đang hấp hối. Tổng Thống Nam Hàn Moon Jae-In đã cho Kim Jong Un lối thoát danh dự đó.
Kim Jong Un và Moon Jae-In thân ái nắm tay nhau là hình đẹp của “hòa hợp hòa giải” làm nhiều người cảm động. Nhưng đó là bề ngoài. Hãy đợi đến cuộc họp Thượng Đỉnh giữa Kim Jong Un và Trump trong một hai tháng tới để phối kiểm thêm một lần nữa về những toan tính của lãnh tụ Hàn Cộng.
Sau đó là các báo cáo của tình báo đồng minh về các chương trình phóng phi đạn mang đầu đạn nguyên tử của Kim Jong Un. Nếu không có dấu hiệu đe dọa nữa. Khi ấy chúng ta sẽ an tâm chào mừng nền hòa bình ló dạng trên bán đảo Triều Tiên. Dân tộc họ sẽ ấm no và hùng mạnh.
Bỗng nhớ lại lịch sử nước nhà vào thập niên 60 khi công dân Nam Hàn ùa qua miền Nam kiếm việc làm. Bi giờ thì công dân Việt Nam ùa qua Nam Hàn để mần dziệc. Nhưng điều kiện và tư thế bi thảm hơn.
Kim Jong-un và Hội nghị Thượng đỉnh Nam – Bắc Triều Tiên.





Phan Thị Hồng is with Hoang Le Thanh and 4 others.
Việc trong nước viết không hết, nhưng cũng xin góp chút xíu quan điểm về việc nhà cai trị tối cao của cộng sản Triều Tiên – kể từ năm 1953 – lần đầu tiên bước chân qua vĩ tuyến 38.
Hôm nay 27/4/2018, nhiều hình ảnh “thân thiện”, những cái bắt tay “nồng ấm”, những nụ cười “cởi mở”, những lời nói “chân thành” vang lên ở làng Hòa bình Bàn Môn Điếm trong một khu phi quân sự Hàn quốc – Triều Tiên.
Báo chí cả thế giới lên tiếng chúc mừng và ca ngợi.
Tôi cảm thấy rất vui và sung sướng cho một cơ hội hòa bình cho đất nước Nam-Bắc Triều Tiên (!?).
Tự thưởng cho mình một niềm vui êm ái, giơ bàn tay nhỏ vuốt mái tóc sau gáy, tôi bổng giật mình kinh hoàng cho sự “ăn mừng” quá sớm của cả thế giới.
Thông báo chung: Chỉ toàn là những lời HỨA HẸN và SẼ GIẢI TRỪ, mà – chúng ta – ai cũng biết: Cộng sản hứa hẹn thì cũng như nước đổ lá môn.
Một nguồn tin ngoại giao riêng, báo chí Nhật cho biết: Trong chuyến gặp gỡ với Tập Cận Bình tại Bắc Kinh, Kim Jong Un đã tuyên bố Bắc Hàn có thể cân nhắc xem xét việc từ bỏ vũ khí hạt nhân, với điều kiện Hoa Kỳ chấp thuận 3 yêu cầu sau:
1- Hoa Kỳ giúp Kim Jong Un bảo vệ chế độ cộng sản hiện tại, bảo vệ vị trí lãnh đạo hiện tại của cộng sản Bắc Triều Tiên.
2- Hoa Kỳ rút quân khỏi Nam Hàn và bán đảo Triều Tiên.
3- Hoa Kỳ bỏ cấm vận và viện trợ cho Bắc Hàn cũng như ký kết các hiệp định thương mại song phương.
Điều này cho thấy Kim Jong-Un – Chủ tịch Bắc Triều Tiên – chỉ muốn duy trì chế độ độc tài và bảo vệ ngôi vi lãnh tụ độc tôn của mình. Kim Jong-Un – một tên cai trị tàn ác – không hề có thiện chí hòa bình hay tấm lòng vì sự thống nhất đất nước, dân tộc dân chủ, tự do cho đất nước bán đảo Triều Tiên !
Chẳng có gì bảo đảm là vài năm sau Kim Jong-Un – Chủ tịch Bắc Triều Tiên – lại không lật lọng ra lệnh cả nước chuẩn bị chiến tranh, tiếp tục khôi phục và thử nghiệm hạt nhân.
Kim Jong-Un đã từng 2 lần không giữ lời cam kết, lật lọng chữ ký của chính mình. Nếu thêm một (hay vài lần lật lọng nữa) thì cả thế giới cũng chỉ biết bản chất nó là cộng sản, tự trách mình chứ không làm gì được tên cộng sản độc tài và man rợ !
Tên cộng sản Kim Jong-Un mặt dày, cộng sản nói chung, tất cả bọn chúng đều quen thói dối trá, không có lòng tự trọng ! Người cộng sản luôn sẵn sàng nói láo, lừa bịp, lật lọng mà không một chút ngại ngùng !
Xin ghi lại vài lời nhắc nhở của của những người cộng sản đã từng nắm giữ các cấp lãnh đạo tối cao:
*Cựu Tổng bí thư đảng cộng sản Liên xô Mr. Gorbachev: “Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản. Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng: Đảng cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá”
*Cố Tổng thống Nga Boris Yeltsin: ” Cộng sản không thể nào sửa chữa, mà cần phải đào thải nó.”
*Tổng thống Nga Putin: “Kẻ nào tin những gì cộng sản nói là không có cái đầu. Kẻ nào làm theo lời của cộng sản, là không có trái tim“.
Nhìn cái hình đủ các quan văn võ hai Miền Triều Tiên hôm nay tôi bật khóc.
Thái Hòa Lê shared a post.
Vn không có cha già dân tộc thì đã sánh vai với Nam Hàn rồi!

Nhìn cái hình đủ các quan văn võ hai Miền Triều Tiên hôm nay tôi bật khóc.
Nó làm cho tôi liên tưởng tới hai Miền Việt tưởng như cùng cảnh ngộ, bởi hai dân tộc bị chia đôi sau Thế chiến 2.
Tôi khóc vì nước Việt không may mắn để có thằng trẻ con như Ủn lãnh đạo, mà lại là một cha già lãnh đạo, để rồi đem súng đạn Nga, Tàu về tàn phá dân tộc Việt này.
Đau hơn khi rất nhiều người dân Việt còn nghĩ cha già dân tộc đó là có công lớn lắm mà không biết đích thị là nhận lương Quốc tế cộng sản, đem súng đạn về điêu linh nước Việt.
Một vài trích dẫn phát biểu của Lãnh tụ Triều Tiên Kim Jong Un và Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae-in trong phiên hội đàm buổi sáng ngày 27 tháng 4:
Hoang Le Thanh and 2 others shared a post.

(Trong lúc cùng nhau duyệt binh danh dự của Hàn Quốc)
Ông Moon: “Tôi có thể cho ông xem những cảnh tượng đẹp hơn thế này nhiều nếu ông tới Dinh Ngói Xanh (dinh tổng thống Hàn Quốc).”
Ông Kim: “Vậy hả? Tôi sẽ tới Dinh Ngói Xanh bất cứ khi nào ông mời tôi.”
—
Ông Moon: “Tôi chưa bao giờ tới thăm Núi Paektu (ở Triều Tiên)…Tôi rất muốn đến thăm.”
Ông Kim: “Thật tình tôi lo là hệ thống vận tải của chúng tôi tệ lắm, có thể làm ông khó chịu… Tôi sẽ mất mặt nếu ông tới thăm Triều Tiên sau khi sống trong môi trường của Hàn Quốc.”
—
Ông Kim nói đùa với ông Moon về những vụ phóng phi đạn vào sáng sớm của Triều Tiên:
“Tôi nghe nói ông mất ngủ nhiều lần vào sáng sớm bởi vì ông phải dự các cuộc họp hội đồng an ninh quốc gia vì chúng tôi…Tôi sẽ bảo đảm giấc ngủ buổi sáng của ông không bị quấy nhiễu nữa.”
(Trong hình, ông Kim và ông Moon đứng cho báo giới chụp hình bên trong Nhà Hòa bình tại làng biên giới Panmunjom trong Khu Phi quân sự
Linh mục ở Mexico bị giết trong lúc ngồi nghe xưng tội

TLAJIOMULCO DE ZUNIGA, Mexico (NV) – Một linh mục Công Giáo vừa bị giết hôm Thứ Sáu, 20 Tháng Tư, tại tiểu bang Jalisco, vùng Tây Mexico và đây là linh mục thứ nhì bị giết trong vòng một tuần lễ ở quốc gia này.
Linh mục Juan Miguel Contreras Garcia, 33 tuổi, đang ngồi nghe xưng tội thì bị tấn công ở Tlajomulco de Zuniga, khu ngoại ô thành phố Guadalajara, theo một bản thông cáo của Hội Đồng Giám Mục Mexico, bản tin của hãng thông tấn UPI cho hay.
Trước đó, linh mục Ruben Alcantara Diaz bị giết hôm 18 Tháng Tư, ngay trước thánh lễ buổi chiều tại nhà thờ Our Lady of Carmen, ở Cuatitlan Izcalli.
Hôm Thứ Bảy, Hội Đồng Giám Mục Mexico đưa ra lời kêu gọi khẩn cấp là hãy trở về với nền văn hóa hòa bình và hòa giải, theo bản tin UPI.
Các giám mục cũng kêu gọi các tay sát thủ hãy “không chỉ buông võ khí mà cũng từ bỏ sự thù hằn, ghét bỏ và tất cả những ý tưởng độc ác khác.”
Có khoảng 22 linh mục đã bị giết tại Mexico từ năm 2012 tới nay, khi chính quyền của Tổng Thống Enrique Pena Nieto lên cầm quyền, cũng theo UPI. (V.Giang)







