Thực chất về cái gọi là pháp quyền Xã hội Chủ nghĩa
Thực chất về cái gọi là pháp quyền Xã hội Chủ nghĩa
Đỗ Ngà
3-4-2019
Mô hình thứ nhất: Bí thư quận sai thì ai ra tay trừng phạt? Chỉ có thể là bí thư tỉnh. Bí thư tỉnh sai thì ai trừng phạt? Là Tổng Bí Thư. Vậy Tổng Bí thư sai thì ai trừng phạt? Thì bó tay thôi.
Như vậy nhìn vào cách điều hành của ĐCS chúng ta có thấy bóng dáng của luật pháp trong bộ máy nhà nước không? Không có. Chỉ có quyền cao hơn trừng trị kẻ có quyền thấp hơn.
Trong thứ bậc quyền hành trong xã hội, thường dân có quyền thấp nhất, nên khi dân bị bắt tạm giam, một công an phường cũng có thể giết họ rồi tìm cách đổ lỗi cho người dân “dùng dây thun quần thắt cổ tự vẫn”, hay “họ thấy hối hận về tội lỗi họ đã làm mà tự vẫn”.
Thế thôi, mạng thường dân như mạng một con muỗi, quơ tay đập chết là xong. Đó là hình ảnh một “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa” mà 100 triệu người đang cảm thấy rất hài lòng về nó.
Mô hình thứ 2: Một thường dân phạm tội ăn cắp ai trừng phạt? Luật pháp. Thống đốc bang phạm tội ai trừng phạt? Luật pháp. Tổng thống phạm tội, ai trừng phạt? Luật pháp.
Một công tố viên quèn, vô danh tiểu tốt, vẫn có thể kết tội một tổng thống như thường, bởi vì anh làm đúng luật pháp. Mô hình này thì mới đúng nghĩa là mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật.
Ở Hàn Quốc, những công tố viên trong trách nhiệm mình họ vẫn truy tố Tổng Thống Park Geun-hye như thường. Đơn giản, ở đây không có quyền to hay quyền nhỏ mà chỉ có luật pháp.
Trong một nhà nước pháp quyền thì tổng thống làm đúng trách nhiệm tổng thống, quan chức làm đúng trách nhiệm trong phạm vi của mình, công dân thực hiện quyền và nghĩa vụ công dân. Đó là một xã hội bình yên.
Ở trong mô hình thứ nhất, mô hình được gọi là “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa” ấy, đã xảy ra hiện tượng tội hình sự bị đánh tráo thành quan hệ dân sự nhằm vô hiệu luật pháp.
Ở Hà Nội, một thằng đàn ông phạm tội dâm ô cô gái trong thang máy. Đây là tội hình sự rõ ràng, nhưng chính quyền đã thể hiện bản chất “pháp quyền xã hội chủ nghĩa” bằng cách, chỉ phạt người đàn ông này một số tiền là 200 ngàn – bằng với một suất vào cà phê đèn mờ rờ rẫm các cô tiếp viên. Một cô gái bình thường đã bị nhà nước xã hội chủ nghĩa hóa giá cô ngang bằng với một cô gái xem việc rờ rẫm là một món hàng.
Chính vì tội hình sự được biến thành quan hệ dân sự như vậy, nên trong xã hội này, bản chất cầm thú của bọn này trỗi dậy. Chúng thấy cái xứ “pháp quyền xã hội chủ nghĩa” này khuyến khích hành động ấu dâm nên chúng không ngần ngại dâm ô với bé gái 12 tuổi trong thang máy.
Thượng tôn pháp luật là luật pháp đã quy định như thế nào thì trừng trị như thế ấy. Chỉ có xứ được gọi là “pháp quyền xã hội chủ nghĩa” này thì chính quyền mới chủ trương dẹp bỏ luật pháp để biến tội thành lỗi mà thôi.
Thủ Thiêm, Chính quyền thành phố Sài Gòn đập phá nhà dân thuộc phạm vi ngoài quy hoạch, làm nhân dân mất nhà mất cửa, sống đòi công lý ròng rã 20 năm không được. Quan chức phạm pháp, luật pháp đâu không xử?
Cuối cùng hậu quả thì dân chịu, còn những tên quan phạm pháp chẳng chịu 1 chút trừng phạt nào của pháp luật, và được ông thủ tướng dang chỉ đạo giải quyết thay. Chính ông thủ tướng mà ý thức về luật pháp như vậy thì xã hội này sao có công bằng? Đấy là bản chất của cái gọi là “Pháp quyền XHCN”.
Trung Quốc dùng nhiều thủ đoạn ngăn chặn chỉ trích về nhân quyền tại LHQ
Đường sắt 6 tỷ đô và nguy cơ Lào sập bẫy nợ với Trung Quốc
Đường sắt 6 tỷ đô và nguy cơ Lào sập bẫy nợ với Trung Quốc
- Bảo Minh
- Thứ Năm, 04/04/2019 • 1.9k Lượt Xem

Mới đây, ông Samsana Ratsaphong, lãnh đạo ngành đường sắt của Lào cho biết tuyến đường sắt dài 414km nối Vân Nam (thủ phủ của tỉnh Côn Minh, Trung Quốc) với thủ đô Viên Chăn của Lào đã hoàn thành một nửa và sẽ vận hành đúng tiến độ vào tháng 12 năm 2021.
Đây là một phần của sáng kiến “Vành đai và Con đường” của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình nhằm xây dựng hạ tầng dọc theo con đường tơ lụa cổ từ Trung Quốc tới Châu Phi và Châu Âu, ước tính trị giá đầu tư khoảng 460 tỷ đô la.
Tuyến đường sắt Vân Nam – Viên Chăn được bắt đầu xây dựng từ đầu năm 2015. Sau khi đến Viên Chăn, nó sẽ kết nối với đường sắt chạy tới Bangkok, Thái Lan, rồi xuôi về phía Nam dọc theo bán đảo Malaysia cho tới tận Singapore.
Khi xây dựng xong, dự kiến tàu có thể chạy với vận tốc tối đa 160km/h, làm giảm thời gian di chuyển giữa hai thành phố chỉ còn khoảng ba giờ. Chi phí đầu tư cho tuyến đường ước tính hết 6,8 tỷ đô, sau giảm xuống còn 6,04 tỷ đô.

Chính phủ Trung Quốc, nơi khởi xướng chính sáng kiến Vành đai và Con đường, sẽ cấp khoảng 70% vốn cho tuyến đường sắt, trong khi Lào – nơi có nền nông nghiệp tự cấp chiếm tới một nửa doanh thu cho nền kinh tế – chỉ trả 30% còn lại với vốn vay từ các thể chế tài chính Trung Quốc. Tính tới năm 2016, Trung Quốc là nhà đầu tư nước ngoài lớn nhất ở Lào, đã đầu tư 5,4 tỷ đôla kể từ năm 1989.
“Đối với một nền kinh tế như của chúng ta, với dân số chỉ 6,8 triệu người, việc sử dụng nhân lực và tài chính từ Trung Quốc là điều rất thuận lợi,” ông Ratsaphong nói tại Hội nghị đường sắt châu Á- Thái Bình Dương ở Hong Kong.
Tuy nhiên, 30% còn lại cũng là mức quá lớn đối với Lào. Chính phủ Lào đã phải vay 480 triệu đô la từ Trung Quốc ở mức lãi 2,3% với thời hạn 30 năm. Các khoản vay được thế chấp bằng một mỏ bauxite và ba mỏ kali ở Lào.
Tuy nhiên, chính phủ Lào lạc quan ước tính họ có thể trả Trung Quốc khoản này chỉ trong vòng 5 năm từ lợi nhuận thu về từ dự án đường sắt cao tốc này.
Nguy cơ rơi vào bẫy nợ
Tháng 3/2019, Trung tâm phát triển toàn cầu có trụ sở tại Mỹ đã cảnh báo về sự phụ thuộc của Lào vào Trung Quốc. Trung tâm nhấn mạnh rằng Lào nằm trong nhóm 8 nước có tỷ lệ nợ với Trung Quốc cao nhất trong nhóm 68 nước có tham gia vào dự án “Vành đai & Con đường.” Cơ quan này chỉ ra rằng số tiền chi ra cho dự án đường sắt tương đương đến một nửa GDP của Lào. Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF) trong khi đó cảnh báo rằng dự án có thể đe dọa đến khả năng trả nợ của Lào.
Dự án xây dựng này cũng không mang đến nhiều việc làm cho người địa phương như kỳ vọng trước đó bởi Trung Quốc tự cử kỹ sư và người lao động sang Lào làm việc.
Trước đó theo tờ Nikkei, hàng ngàn gia đình người Lào phản ánh họ đáng ra sẽ nhận được bồi thường từ việc nộp đất để làm dự án cao tốc khởi công từ năm 2016 nhưng cho tới nay, số tiền bao nhiêu và thời gian nhận là bao giờ thì chưa được nhận câu trả lời rõ ràng.
Theo ước tính chính thức, gần 4.000 ha rừng, đất nông nghiệp và hơn 3.300 tòa nhà đã được trưng dụng cho dự án.
Hàng ngàn hộ gia đình đã mất đất canh tác, nhưng chưa có tiền đền bù, rơi vào hoàn cảnh túng quẫn.
Tại Châu Á, Sri Lanka đã phải trao quyền điều hành cảng Hambatonta cho Trung Quốc trong thời hạn 99 năm, sau khi không trả nổi khoản vay trị giá 1,5 tỷ đô la.
Bảo Minh (t/h)
KHÔNG HIỂU NỔI

KHÔNG HIỂU NỔI.
Cứ mỗi lần tháng 4 về là tôi lại nghĩ: chẳng biết người dân Miền Nam lúc đó họ nghĩ sao mà bỏ nhà đi làm cách mạng? Trong thời đệ nhất cộng hoà, Mỹ chưa qua thì làm sao lại nói rằng đi chống Mỹ cứu nước? Vậy, giai đoạn đó, mấy người đi làm cách mạng vì mục đích gì?
Có ông nào bà nào ở Miền Nam này thấy ông Diệm lê máy chém đi giết người chưa? Và khi Mỹ qua thì những người đi làm cách mạng có thấy gia đình nào, làng xóm nào “rên xiết” dưới gót giày của Mỹ hay không mà các người phải đi chống họ?
Con cái các người đi học được chính phủ miễn học phí. Mẹ Cha các người đau ốm được chính phủ chữa trị miễn phí. Gia đình các người không có đất canh tác, được chính phủ mua lại đất của phú ông cấp không điều kiện để các người làm ăn… Một nhà nước như vậy mà các người bỏ nhà đi vô rừng tìm cách chống lại. Thật không thể hiểu nổi!
Nếu chính phủ có những chủ trương, quyết sách không vừa lòng các người. Thì tại sao các người không đàng hoàng tập hợp lại biểu tình phản đối? Các người cũng thừa biết, chính phủ VNCH luôn luôn tôn trọng và lắng nghe ý kiến đồng bào. Trong giai đoạn đó, Phật giáo biểu tình, sinh viên biểu tình, thương phế binh biểu tình…. Mà chính phủ có bắt bớ ai đâu?
Thật! Không có những người ở Miền Nam đi theo cộng sản, thì không dễ gì Miền Bắc chiếm được Miền Nam đâu. Lính chính quy bắc Việt dù có tinh nhuệ đến mấy thì cũng chẳng làm được gì nếu không có những người csMN đưa đường, dẫn lối….
Mỗi lần tháng 4 đến là tôi lại thắc mắc. Những người ở Miền Bắc bị nhồi sọ qua tuyên truyền thì không nói làm gì. Còn các người ở MN mắt thấy, tai nghe rành rành như thế mà tại sao, tại sao các người lại đi theo cộng sản???
Có cô bác nào “đi làm cách mạng” giải thích cho tôi hiểu không?
****************
Hình: cảnh sát Quốc Gia bảo vệ sinh viên biểu tình phản đối chính phủ.
Chân dung kẻ dâm ô bé gái trong thang máy ở Sài Gòn (Kỳ 1)
Chân dung kẻ dâm ô bé gái trong thang máy ở Sài Gòn (Kỳ 1)
Nguyễn Hồng Thư
3-4-2019
Sự việc xảy ra vào khoảng 21h tối 1/4/2019. Thời điểm trên, một bé gái bước vào thang máy và người đàn ông hơn 50 tuổi bước theo sau. Trong thang máy, gã đã giở trò dâm ô bé gái nhiều lần. Rất may, khi cửa thang máy mở, bé kịp bỏ chạy ra ngoài.
Trong hoảng sợ, em về báo lại gia đình; gia đình trình báo BQL toà nhà. Trước sức ép của gia đình và cư dân toà nhà, video sự việc đã được trích xuất từ camera.
Bà Đỗ Thị Trúc Mai, Phó chủ tịch UBND Q.4 (TP.HCM) cho biết, ngay khi đoạn video clip ghi lại hình ảnh một bé gái bị người đàn ông có hành vi sàm sỡ trong thang máy, như ép hôn, đụng chạm vào vị trí nhạy cảm trên cơ thể… xuất hiện; bà đã lập tức yêu cầu công an các phường xác minh điều tra nhanh.
Cơ quan CA đã nhanh chóng tìm ra thủ phạm. Hắn được mời làm việc. Tại đây, hắn chìa thẻ đảng và chứng nhận từng là Bí thư đảng uỷ, Viện phó VKS TP. Vì thế cơ quan CA lấy lời khai sơ bộ rồi cho về.
Đêm 2/4/2019, cư dân toà nhà Galaxy 9 tổ chức họp khẩn cấp, phẫn nộ yêu cầu vụ việc phải công khai ra ánh sáng.
Lúc đầu vụ việc định “chìm xuồng”. Khi nghe báo cáo, ông Trần Hoàng Quân, Chủ tịch UBND quận 4 rất bức xúc. Ông yêu cầu phải làm rõ.
Trả lời báo chí, Đại tá Nguyễn Sỹ Quang, Trưởng phòng tham mưu Công an TP.HCM cho biết, công an đã xác minh được người đàn ông sàm sỡ bé gái trong thang máy chung cư Galaxy 9, đường Nguyễn Khoái, phường 1, quận 4.
“Người này từ Đà Nẵng vào TP.HCM thăm con. Sau khi thực hiện hành vi, ông ta đã trở về Đà Nẵng. Ban giám đốc Công an TP đã chỉ đạo Công an quận 4 tập trung điều tra, xử lý triệt để”, ông Quang khẳng định.
Còn một lãnh đạo Công an TP Đà Nẵng cho biết, đến thời điểm này, Công an Đà Nẵng vẫn chưa nhận được bất cứ thông tin gì từ Công an TP.HCM đề nghị phối hợp.
Ông nói thêm: “Vụ việc xảy ra ở TP.HCM và vấn đề này hết sức nhạy cảm, có liên quan đến một lãnh đạo ngành vừa nghỉ hưu. Nhạy cảm lắm, cho nên mình hết sức thận trọng. Khi nào Công an TP.HCM có văn bản gửi cho Công an TP Đà Nẵng đề nghị phối hợp thì lúc đó mới chính thức, chứ bây giờ chưa có văn bản, chưa có thông tin gì cả“.
Những hành vi của tên này có dấu hiệu của tội “Dâm ô đối với người dưới 16 tuổi”. Theo Điều 146 – Bộ luật hình sự năm 2015, khung hình phạt cho tội danh này được quy định “từ 6 tháng đến 12 năm”.
Nếu hắn ta có hành vi dâm ô đối với người dưới 16 tuổi không nhằm mục đích giao cấu hoặc không nhằm thực hiện các hành vi quan hệ tình dục khác, thì bị phạt tù từ 6 tháng đến 3 năm.
Vậy hắn là ai mà các cơ quan CA đều tránh nói tên. Hắn tên là Nguyễn Hữu Linh (sinh 1958) trú tại Đà Nẵng. Vậy Nguyễn Hữu Linh là ai?
SỨC MẠNH CỦA FACEBOOK
SỨC MẠNH CỦA FACEBOOK
Hôm qua, báo chí vừa loan tin một người đàn ông có hành vi đồi bại với một bé gái 9 tuổi trong thang máy ở quận 4, Sài Gòn, không bao lâu sau, có lẽ chỉ vài giờ, trên facebook, người ta tìm ra ngay tung tích của người đàn ông ấy: Y nguyên là phó viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân thành phố Đà Nẵng mới về hưu năm ngoái. Không những tìm ra tên tuổi, người ta còn tìm ra cả nhà riêng của người ấy. Có hình chụp hẳn hoi.
Thú thật, khi hình ảnh người đàn ông ấy xuất hiện trên facebook của nhiều người, tôi còn ngờ vực, sợ nhầm người, tội họ. Sau, thấy báo chí chính thống trong nước cũng đăng tin, mới chắc hoàn toàn.
Qua trường hợp này, chúng ta càng thấy rõ hơn sức mạnh của facebook: Nó chính là tai mắt của tập thể, là sức mạnh của quần chúng. Có nó, nhiều sự thực được phanh phui nhanh chóng. Và nó lan toả rất nhanh. Tin nóng hổi, chỉ cần vài tiếng là cả hàng chục ngàn, thậm chí, hàng trăm ngàn người biết.
Nhìn một cách tổng quát, rộng hơn, nó chính là lịch sử được viết lại. Của xã hội. Và của đất nước. Chính quyền sợ facebook cũng phải.
Ps: coi video như này mà hắn nói nựng bé https://www.facebook.com/1875768439379582/posts/2333649523591469?sfns=mo


Phó bí thư xã xông vào trường đánh học sinh lớp 5
Khánh Hòa: Hàng trăm triệu đồng gửi tại ngân hàng Agribank bị ‘bốc hơi’
Nguyên nhân việc người dân bị mất hàng trăm triệu đồng là do cán bộ của Agribank tại Phòng giao dịch Ninh Diêm đã lợi dụng lòng tin, mối quan hệ thân thiết với khách hàng để thực hiện hành vi chiếm đoạt tiền trên tài khoản của khách hàng thông qua việc đưa chứng từ khống cho khách ký trước hoặc giả mạo chữ ký của khách hàng để rút tiền.
Thuế bù tham nhũng…



Lấy ngân sách để kinh doanh ngoài ngành, lỗ chỏng vó, vậy mà còn tính vào giá điện, giá xăng dầu để dân gánh. Thì việc lấy mỡ nó rán nó bằng cách tính luôn chi phí tuyên truyền tiết kiệm điện vào giá điện là chuyện nhỏ thôi, có gì phải lăn tăn.
“TẤN CÔNG NGƯỢC LẠI
Bài trên fb Luân Lê:
“TẤN CÔNG NGƯỢC LẠI
Tôi hỏi rằng ở Đà Nẵng có ai bao che cho tay cán bộ ký văn bản này không mà sao có thể ra một văn bản trái luật và xâm phạm vào quyền công dân, quyền giám sát và bảo vệ pháp luật của người dân? Trong khi Bộ luật Tố tụng hình sự quy định rõ nguồn tin tố giác tội phạm là từ người dân, từ truyền thông, báo chí.

Chuyên gia cảnh báo: Bắc Hàn có thể sẽ ám sát Đoàn Thị Hương sau phiên tòa tại Malaysia
“Điều mà Bình Nhưỡng lo lắng đó là sau một vài năm, một trong hai hoặc cả 2 người phụ nữ có thể thay lòng đổi dạ vì ăn năn hay vì một lời đề nghị tài chính đến từ một nhà xuất bản nào đó… và kể câu chuyện thật sự, làm một cuốn phim, hay lên truyền hình và nói về những tương tác của họ đối với những “ông chủ” Bắc Hàn.






