Chuyện của bên thắng và bên thua cuộc

Chuyện của bên thắng và bên thua cuộc (Phần 2)

2-4-2019

Tiếp theo phần 1: Bác Hiền. Phần 2: Chuyện tù cộng sản của một người lính VNCH

Binh lính VNCH bị bắt tập trung vào ngày 30/4/1975. Nguồn: AFP/Getty Images.

Chỉ một ngày sau 30/4, chính quyền mới đã cho loa gọi những binh lính VNCH ra trình diện để “nhận khoan hồng, về sống với gia đình”. Họ ra rả nói về chính sách hoà hợp hoà giải, toàn những điều tốt đẹp.

Chỉ được ở với gia đình 4 ngày thì bác Hiền bị gọi lên tập trung, không ngờ ngày đó bắt đầu cho 13 năm địa ngục trần gian. Tháng 12/1976, bác Hiền cùng hàng ngàn người tù bị đưa ra Bắc bằng tàu thuỷ, đi từ Tân Cảng.

Họ bị nhét vào một con tàu chở hàng. Con tàu đó có 3 khoang, trước đó một khoang chở than, một khoang chở xi măng, và một khoang chở vôi. Thì nay mỗi khoang nhốt 500 người như chở súc vật, ngồi chồng lên nhau, nằm chồng lên nhau. Ai ở khoang vôi thì đầu tóc người ngợm trắng phớ, khoang than thì đen xì, khoang xi măng thì người bạc phếch.

Cứ hai người còng vào nhau bằng một chiếc còng tay, người này đi vệ sinh thì người kia cũng phải đi theo. Có một câu chuyện đau lòng, khi bước qua cầu để lên tàu, một người trong số họ đã trượt chân ngã xuống biển, thế là người kia cũng rơi theo. Cai tù dửng dưng đứng nhìn họ vùng vẫy rồi chết chìm, không đếm xỉa đến việc cứu người.

Cả khoang 500 người chỉ có 2 cái xô để đi tiểu, và để nguyên đó cả ngày mới cẩu cái xô đi đổ một lần. Có lần không may cái xô bị rớt, nước tiểu đã cũ đổ tung toé vào đầu vào mặt mọi người.

Tàu đến Hải Phòng là 3 ngày 4 đêm, những ngày đêm không tắm rửa, thức ăn thì đầy cát. Từ Hải Phòng bác Hiền bị đưa đi Lào Cai, tiếp tục những ngày lao động khổ sai.

Một lần làm việc trong rừng, bắt chuyện với một người kiểm lâm đã từng vào Sài Gòn sau năm 75, bác Hiền hỏi ông ấy:

“Ông thấy Sài Gòn thế nào?”

“Ôi, chẳng khác nào thiên đường, rất hiện đại và thứ gì cũng có. Trước kia tôi tưởng khác cơ”. Người ấy trầm trồ.

Năm 1978 bác Hiền bị đưa về Tân Lập, Vĩnh Phúc.

Những người tù bị vắt kiệt sức lao động, ăn uống đói khát, nên chết nhiều lắm. Họ chết vì đói, vì kiệt sức chứ không bệnh tật gì, cứ 10 người thì khoảng 2 đến 3 người chết. Không mấy ngày không có người chết. Có những người sáng không thấy dậy đi làm, mở màn ra gọi thì đã chết từ khi nào. Có người đang làm việc thì chết vì say nắng.

Một chiếc ao nhỏ ở trại tù được dùng làm nơi tắm gội chung cho cả người tù và trâu bò, phân nổi lềnh bềnh.

Trung tá Văn Lạc được vợ từ Miền Nam ra thăm và tiếp tế. Đói khát kham khổ đã lâu, nên khi ăn những thức ăn ngon vợ gửi vào, ông Lạc đã bị ỉa chảy, không được cấp cứu, ông Lạc chết ngay sáng hôm sau.

Trung tá phi công Phạm Bình Minh ngã bệnh vì kiệt sức. Khi vợ ông đến thăm, quản giáo không cho gặp mà hẹn đến hôm sau. Đêm hôm đó ông chết, không đợi được đến sáng gặp vợ. Người vợ để thể hiện tình cảm sắt son với chồng, đã đi làm tấm bia cho chồng, đọc một bài thơ, rồi chị cắt phăng mái tóc dài đặt lên mộ chồng.

Biết bao những câu chuyện đau thương trong những trại tù ấy, xung quanh những thân phận ấy. Tử thần luôn rình rập họ bất kể ngày đêm.

Bác Hiền và những người sống sót được một phần là do họ bấu víu vào niềm hi vọng rằng họ sẽ được quốc tế cứu ra. Riêng bác Hiền cứ luôn nhẩm câu thơ của Nguyễn Công Trứ khi bị đi đày:

“Còn Trời còn đất còn non nước
Có lẽ ta đâu mãi thế này?”

Tháng 4/1982, bác Hiền cùng nhiều người tù được đưa về Nam bằng tàu lửa, tiếp tục 5 năm tù tại Đồng Nai. Trên tàu lửa họ vẫn bị xích tay hai người một vào nhau.

Nhưng có một chuyện lạ. Tàu chạy qua các ga miền Bắc, biết trên đó là những người tù VNCH, những người bán hàng rong ở dưới đã tới tấp ném đồ ăn lên tàu cho họ, nào là đậu phộng, dưa hấu, bánh kẹo…, bất cứ thứ gì trong rổ hàng mà họ đang bán. Nhưng tất cả đều bị đám áp giải tù ném lại xuống, những người tù đói khát không được nhận một thứ gì.

Qua chuyện này mới thấy rõ, bảy năm sau chiến tranh, nhận thức của người dân Miền Bắc đã thay đổi nhiều, họ không còn coi những người lính VNCH là kẻ thù, là xấu xa độc ác như họ từng bị nhồi sọ.

Chuyện của bác Hiền dài lắm, nhưng fb không phải chỗ kể dài, tôi sẽ kể thêm ở những bài viết khác.

Bác Hiền ra tù năm 1988, sau 13 năm khổ sai đày đoạ. Năm 1993 bác được sang Mỹ theo diện HO. Dẫu cuộc sống nay bình yên đủ đầy, nhưng nỗi đau thương quê, thương nước đã khiến bác không thể vô tư hưởng yên vui.

(Còn nữa)

Phần 3: CHUYỆN CỦA MỘT CAI NGỤC CỘNG SẢN

Giang hồ “thế thiên hành đạo”?!

Giang hồ “thế thiên hành đạo”?!

Thứ Hai, 04/01/2019 – 20:05 — VietTuSaiGon

RFA

Chuyện này chỉ có trong truyện của Kim Dung, truyện của Thi Nại Am bên Tàu và một vài truyện lẻ trong thời phong kiến Việt Nam, khi mà triều đình lụn bại, sa đọa, các thế lực nổi lên cát cứ, dân tình oán thán…

Trong thời đại rực rỡ “Đất nước có bao giờ được như hôm nay” – lời của Chủ tịch nước kiêm Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng – sao lại có chuyện giang hồ thế thiên hành đạo? Có đấy, và chuyện này nghe ra không chỉ khôi hài mà đáng sợ! Mới nhìn thấy đơn giản, Dương Minh Tuyền, một đại ca (lẻ) giang hồ, cũng không mấy khét tiếng bỗng dưng đứng ra thế thiên hành đạo trong vụ cô bé học sinh lớp 9, trường THCS Phù Ủng, huyện Ân Thi, tỉnh Hưng Yên bị bạn đánh đập, lột áo quần và hành hạ đến mức phải nhập viện tâm thần.

 Điểm khác biệt ở đây là khi cô bé bị hành hạ, bị bạn cùng lớp đánh đập và nhục mạ, video clip ghi được từ camera an ninh của trường đã bị “ai đó” xóa mất và giáo viên chủ nhiệm, hiệu trưởng thay vì lên tiếng, lên kế hoạch bảo vệ cho cô bé học sinh cũng như giáo dục các học sinh đã bạo lực thì lại giấu nhẹm câu chuyện.

Điều này cho thấy ngay từ trứng nước của sự giáo dục đã có vấn đề, một kiểu lách trách nhiệm để giữ thành tích nhà trường và hơn hết là sự dối trá tự thân của những người làm công tác giáo dục.

Tuy vậy, đáng bàn hơn là hệ thống an ninh, cơ quan công quyền địa phương cũng không có động thái đúng mực, và họ đã vô trách nhiệm.

Một học sinh nữ bị rơi vào trạng thái nạn nhân bạo lực học đường triền miên đến mức phải nhập viện tâm thần mà cơ quan có trách nhiệm của địa phương vẫn không hay biết. Trong khi đó, theo luật hiện hành, các trường phổ thông cơ sở, phổ thông trung học được quản lý và giám sát trực tiếp từ chính quyền địa phương. Đó chỉ mới một vế! Vấn đề thứ hai là tại sao khi đã biết ban giám hiệu nhà trường cố tình xóa đi video clip bạo lực học đường mà cơ quan hữu trách không vào cuộc điều tra, không có động thái chăm sóc với nạn nhân và không có biện pháp răn đe kịp thời đối với những học sinh đã gây bạo lực? Chuyện răn đe học sinh bạo lực và thăm hỏi, chia sẻ với nạn nhân, dường như giáo viên chủ nhiệm và ban giám hiệu nhà trường không hề có động thái nào, nó chỉ diễn ra với một đại ca giang hồ. Rõ ràng, ở đây có một sự bất lực không thể chối bỏ của cơ quan công lực, họ không thể hoặc có tình không thể làm gì trước một hiện tượng xã hội có tên gọi là bạo lực học đường một cách dã man, máu lạnh (năm đứa học trò là con gái xúm vào đánh, hành hạ, lột quần áo một đứa bởi đứa bị đánh là con nhà nghèo, cô thế và hơi khờ khạo!).

Sự thờ ơ có tính hệ thống từ giáo viên chủ nhiệm cho đến ban giám hiệu, rồi cơ quan công quyền, thờ ơ đến mức độ chuyện này xảy ra nhiều lần, diễn đi diễn lại, đến mức nạn nhân trở nên trầm cảm và sang chấn tâm lý… Lẽ nào camera an ninh của nhà trường chỉ sắm ra để cho có? Lẽ nào ban giám hiệu, giáo viên chủ nhiệm không một lần thử nhìn vào màn hình camera an ninh mà chỉ sắm để gọi là? Và nếu có nhìn thì biết bao nhiêu lần diễn đi diễn lại, rồi đến khi sự việc tồi tệ xảy ra thì nhà trường lại tổ chức họp kín với phụ huynh của năm đứa gây bạo lực trước, sau đó mời phụ huynh của nạn nhân và trước khi mời đã xóa sạch bằng chứng?

 Như vậy phải chăng có sự đồng lõa, toa rập giữa nhà trường và các gia đình của những đứa gây bạo lực? Và khi Dương Minh Tuyền đến thăm hỏi, tặng tiền cho gia đình nạn nhân, lên Youtube tuyên bố sẽ hỏi thăm gia đình những đứa gây bạo lực… Thì, xóm làng của gia đình nạn nhân đón Tuyền như một ngôi sao chính trị, thậm chí mức độ nồng hậu còn cao hơn cả việc đón Thủ tướng hay Chủ tịch nước về thăm làng.

 Liền sau sự việc thăm hỏi của Tuyền là việc ông Bộ trưởng Giáo dục Phùng Xuân Nhạ đến bệnh viện thăm nạn nhân! Chuyện khôi hài và lố bịch ở chỗ, một người đầu ngành chỉ lên tiếng sau khi giang hồ (mà báo chí trong nước gọi là “người xã hội”) lên tiếng! Và chuyện càng khôi hài hơn khi ông Bộ trưởng Nhạ đến thăm, gần như chẳng có ma nào đón ngoài những người trong ngành giáo dục, nó khác xa với cuộc đón tiếp hết sức nồng hậu và rầm rộ của người dân khi Tuyền đến thăm. Mặc dù số tiền của Tuyền mang đến tặng cũng không phải là lớn, chưa đầy 30 triệu đồng (đương nhiên không phải là nhỏ) nhưng không ít người cho rằng đó là số tiền “cải cách giáo dục”, số tiền làm thay đổi tư duy giáo dục, số tiền nhân đạo và sạch sẽ nhất…

Ơ Hay! Tiền của giới giang hồ được xem là tiền sạch sẽ, tiền làm thay đổi tư duy giáo dục nghĩa là sao? Trong khi tiền của ngành giáo dục là tiền mồ hôi, xương máu của nhân dân góp trong từng đồng thuế, vậy mà khi qua tay ông Nhạ, nó trở thành một thứ gì đó vô nghĩa, không ai nhắc đến, vậy nghĩa là sao?

 Và, cả một hế thống công quyền, hệ thống pháp luật, hệ thống giáo dục đang đứng ở đâu mà để cho một kẻ giang hồ với đúng bộ dạng xăm trỗ đầy mình, vận quần đùi, đi dép lê, tóc húi cua dài tó, mặt mày bặm trợn lại lên tiếng giáo huấn đạo đức cho những đứa học trò hư hỏng?

Và hơn nữa, lẽ nào đất nước này không còn có người nào đủ tư cách, đủ đạo đức và đủ sức hút quần chúng, nhân dân hơn một kẻ giang hồ (mà trong giới xã hội đen thì Tuyền cũng chả có tên tuổi gì)?

Lẽ nào mọi thứ cơ quan hay quan chức chỉ là loại bù nhìn, việc thu xếp, củng cố trật tự, đạo đức xã hội lại là trách vụ của giới giang hồ?!

 Liệu đây có phải là dấu hiệu cho thấy xã hội Việt Nam đang chạm đáy?! Và giới giang hồ đã chính thức bước vào “thế thiên hành đạo”?!

Dân biểu tình phản đối, tổng thống Algeria tuyên bố từ chức

Dân biểu tình phản đối, tổng thống Algeria tuyên bố từ chức

BTV Tiếng Dân

3-4-2019

Tổng thống Abdelaziz Bouteflika bệnh tật, ngồi trên xe lăn điều hành đất nước trong nhiều năm qua. Nguồn: RYAD KRAMDI/AFP/Getty Images

Hôm qua, Tổng thống Abdelaziz Bouteflika của Algeria tuyên bố sẽ từ chức vào cuối tháng Tư này, sau khi những cuộc biểu tình lớn nổ ra kể từ tháng Hai năm nay, kêu gọi ông ta phải ra đi. Ông Bouteflika năm nay 82 tuổi, giữ chức tổng thống Algeria suốt 20 năm qua, trong bốn nhiệm kỳ liên tục, kể từ năm 1999 đến nay. 

Mặc dù già yếu và mang nhiều bệnh tật, liên tục nằm viện, đã bị tai biến sáu năm trước, không thể nói chuyện được, cũng không thể tự đi lại được, mà phải ngồi trên xe lăn, nhất là trong nhiệm kỳ tổng thống này, công chúng không hề gặp mặt ông trong suốt hai năm, nhưng ông Bouteflika vẫn chưa chịu về vườn, “làm người tử tế”, mà vẫn muốn tiếp tục làm tổng thống thêm nhiệm kỳ thứ năm.

Ngày 10/2/2019, trong một thông cáo báo chí do Tổng thống Bouteflika ký, tuyên bố ông sẽ tiếp tục ra tranh chức tổng thống thêm một nhiệm kỳ nữa. Tuyên bố này của ông Bouteflika đã gây phẫn nộ trong dân chúng.

Báo New York Times đưa tin, sau tuyên bố tiếp tục “phục vụ nhân dân”, người dân Algeria xuống đường kêu gọi xóa bỏ hình ảnh của Tổng thống Bouteflika ở tòa thị chính thành phố Khenchela và Annaba trước khi hàng loạt cuộc biểu tình diễn ra trên toàn quốc vào ngày 22/2 do mạng xã hội tổ chức.

Các cuộc biểu tình khổng lồ diễn ra gần đây trên đất nước Algeria, kêu gọi TT Bouteflika từ chức. Ảnh: Ramzi Boudina/Reuters

Mặc dù biểu tình trên đường phố là bất hợp pháp, nhưng các cuộc biểu tình vừa qua được cho là lớn nhất ở Algeria trong vòng 18 năm qua. Những người biểu tình giận dữ, đã xé một tấm áp phích khổng lồ có hình Tổng thống Bouteflika ở gần bưu điện trung tâm thủ đô Algiers.

Ngày 11/3/2019, sau các cuộc biểu tình kéo dài nhiều tuần, Tổng thống Bouteflika tuyên bố, rằng ông sẽ không tiếp tục ra tranh chức tổng thống thêm một nhiệm kỳ nữa.

Thế nhưng ngay cả sau khi ông đồng ý không ra tranh cử, vẫn không thể chấm dứt các cuộc biểu tình trên đất nước này. Những người biểu tình kêu gọi ông Bouteflika từ chức.Tổng tư lệnh quân đội Ahmed Gaid Salah ủng hộ yêu cầu của những người biểu tình và liên tục kêu gọi tổng thống Bouteflika từ chức.

Hôm qua 1/4, truyền thông Algeria đưa tin, Tổng thống Abdelaziz Bouteflika tuyên bố sẽ từ chức trước khi kết thúc nhiệm kỳ vào ngày 28/4. Nhưng những người biểu tình đòi hỏi phải có thay đổi ngay lập tức. Họ không chỉ kêu gọi tổng thống Abdelaziz Bouteflika từ chức, mà còn kêu gọi toàn bộ các chính trị gia Algeria đang lãnh đạo hiện nay, kể cả những người dự định sẽ thay thế ông Bouteflika, cũng phải ra đi.

Người dân Algeria tin rằng, do sức khỏe của ông Abdelaziz Bouteflika quá tệ hại, nên trong nhiều năm qua, ông đã không còn làm tổng thống ở Algeria, mà do một nhóm doanh nhân, chính trị gia và các quan chức quân sự ở Algeria điều hành đất nước. Ông Bouteflika đã được nhóm này sử dụng như một tấm bình phong.

Một cựu nghị sĩ Quốc hội và là nhà hoạt động của đảng Công nhân đối lập, đặt câu hỏi: “Ai sẽ là người thay thế Tổng thống Bouteflika? Tất cả các thượng nghị sĩ đều là con của hệ thống. Vì vậy, việc tuyên bố từ chức này của ông ta chỉ đơn giản là một phần của chiến dịch giải cứu một hệ thống đang hấp hối“.

‘Thánh chửi’ giúp gia đình học sinh bị đánh hội đồng được ca ngợi là ‘anh hùng’

Hình ảnh một người đàn ông xăm trổ đầy mình được nhiều người vây quanh chào đón khi tới thăm gia đình một học sinh mới nhập viện do bị bạn cùng lớp hành hung đang được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội trong những ngày qua. Có người gọi người đàn ông được biết với cái tên ‘thánh chửi Dương Minh Tuyền’ là ‘hiệp sĩ’ hoặc tung hô là ‘anh hùng’.

Anh Tuyền, một người từng vào tù vì “quấy rối trật tự công cộng”, tới Hưng Yên hôm 31/3 giữa lúc dư luận đang bức xúc và phẫn nộ trước việc một nữ sinh phải nhập viện tâm thần sau khi bị năm học sinh khác đánh hội đồng, lột đồ rồi quay clip xảy ra ở trường THCS Phù Ủng, Hưng Yên.

…Cách của Minh Tuyền hiệu quả hơn tất cả trong bối cảnh các nhạn nhân của bạo lực học đường không dám nói với gia đình, không dám nói với thày/cô giáo vì sợ bị trả thù, và điều đó thì đương nhiên lãnh đạo ngành giáo dục không giải quyết được.
Bùi Sơn, người dân

Theo Tuổi Trẻ, ban giám hiệu của nhà trường đã không có hành động nào trong suốt một tuần sau khi cô nữ sinh có tên là N.T.H.Y, bị các bạn nữ cùng trường hành hung trước sự chứng kiến của các bạn học.

Một số học sinh khác cùng lớp với H.Y. cho Tuổi Trẻ biết H.Y. có hoàn cảnh gia đình khó khăn, tính tình nhút nhát nên thường xuyên là nạn nhân của những vụ hành hung và đánh hội đồng.

Vào ngày 28/3, H.Y phải nhập viện trong tâm trạng hoảng loạn, mặt sưng tím nhiều chỗ. Theo Báo Mới, bác sĩ chẩn đoán H.Y có những biểu hiện sang chấn về tâm lý và tinh thần.

Trong lúc truyền thông chính thống đưa những hình ảnh Bộ trưởng Giáo dục Phùng Xuân Nhạ tới “thăm hỏi động viên” H.Y tại bệnh viện thì mạng xã hội lan truyền hình ảnh của Minh Tuyền tới thăm gia đình cô nữ sinh này để trao tiền quyên góp và sau đó tới thăm H.Y tại bệnh viện.

Theo ZingNews, ‘thánh chửi’ đất Bắc Ninh Minh Tuyền từng lĩnh 32 tháng tù vào năm 2017 về tội gây rối trật tự công cộng và phá hoại tài sản.

Trong video clip quay ảnh ‘thánh chửi’ nói chuyện với gia đình nạn nhân ở bệnh viện, Minh Tuyền cho biết anh đã quyên góp được 35 triệu đồng để giúp gia đình và cam kết bảo vệ H.Y để cô nữ sinh này không còn bị bắt nạt hay đánh đập ở trường nữa.

Bùi Sơn, một người tình cờ gặp Minh Tuyền tại bệnh viện khi cũng đến thăm gia đình H.Y, đã quay lại video đó và khẳng định về những lời nói trên của người được coi là có nhiều tăm tiếng trong giới xã hội.

“Hôm Tuyền về Hưng Yên, Tuyền được nhiều người chào đón. Lý do mọi người hưởng ứng là do Tuyền cho biết sẽ về thăm em (học sinh) bị bạo hành và ủng hộ gia đình về vật chất cũng như đảm bảo việc sẽ bảo vệ cháu bé để lần sau không bị các bạn trong lớp bắt nạt nữa và không sợ bị trả thù. Hành động đó được nhiều người ghi nhận.”

Trong đoạn video do anh Sơn đăng tải trên Facebook, Minh Tuyền nói rằng anh muốn “bênh vực cái đúng, tìm lại công bằng cho cháu” H.Y cũng như giúp ngăn chặn những hành vi bạo lực học đường.

Theo anh Sơn, một người dân Hà Nội hay lên tiếng về các vấn đề bức xúc trong xã hội, bạo lực học đường là một vấn đề đáng lo ngại và việc cách chức hoặc kỷ luật các giáo viên hay hiệu trưởng để xảy ra những vụ việc này mới chỉ là “giải quyết phần ngọn.” Còn phần “chìm” của vấn đề là làm sao để bảo vệ học sinh thì chưa được giải quyết.

“Về phía các nhà quản lý trong lĩnh vực giáo dục, họ có quyền lực để làm những việc khác nhưng để đảm bảo chắc chắc rằng nạn nhân sẽ không còn bị tiếp tục bắt nạt nữa thì xem ra cách của Minh Tuyền hiệu quả hơn tất cả trong bối cảnh các nhạn nhân của bạo lực học đường không dám nói với gia đình, không dám nói với thày/cô giáo vì sợ bị trả thù, và điều đó thì đương nhiên lãnh đạo ngành giáo dục không giải quyết được.”

Nhiều người sử dụng mạng Facebook gọi Minh Tuyền, một người trong giới giang hồ, là một hiệp sĩ và anh hùng.

Một Facebooker có tên Ngô Thắng viết “Giang hồ mà có đạo lý, giang tay che trở giúp đỡ người nghèo, người yếu thế, người bị đánh đạp hành hạ thì đúng là hiệp sĩ anh hùng của dân Việt ta.”

Một số người so sánh việc làm này với những quan chức khi đặt câu hỏi liệu “Quan chức Việt Nam mà có một chút tấm lòng nghĩa hiệp như vậy thì dân sao khổ được.”

Facekooker Mạnh Ngô cảm thán rằng sự việc này “thật làm cho người ta suy nghĩ về nhân tình thế thái!”

“Nó phản ánh rất rõ tâm thế bàng quang của thượng tầng và một sự ghẻ lạnh của hệ thống quản lý đối với một hạ tầng xã hội bất ổn,” Facebooker Nguyễn Tiến Trường viết trên trang cá nhân, và cho rằng các lãnh đạo cao cấp không “chịu xuống thăm hỏi công dân đau khổ của họ” trong khi đây là một việc làm mà đối với nguyên thủ nước ngoài gần như một phản xạ.”

Facebooker này kết luận rằng khi một “giang hồ”, một thanh niên ngổ ngáo “chất vấn về đạo lý giáo dục có nghĩa là xã hội đó đang được vận hành bởi thước đo cơ bắp và cái ác. Chỉ cái ác mới có thể khuất phục cái ác, một vòng luẩn quẩn.”

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link voaviet2019.com hoặc vn3000.info để vượt tường lửa)

VOATIENGVIET.COM
Một người đàn ông được gọi là “giang hồ” tới thăm g

Cán bộ Thanh Tra Chính Phủ sắp nghỉ hưu được đi công tác nước ngoài

Chỉ trong khoảng 4 tháng cuối năm 2018, Thanh tra Chính Phủ đã ký quyết định đi công tác nước ngoài cho 4 cán bộ sắp về hưu.

RFA.ORG
Chỉ trong khoảng 4 tháng cuối năm 2018, Thanh tra Chính Phủ đã ký quyết định đi công tác nước ngoài cho 4 cán bộ sắp về hưu

Nhà thầu Trung Quốc và các làng ung thư ở Việt Nam

Nhà thầu Trung Quốc và các làng ung thư ở Việt Nam

Bởi   AdminTD

Đỗ Cao Cường

1-4-2019

Một số người cho rằng chỉ cần thay đổi luật đấu thầu thì sẽ hạn chế được sự bành trướng của các nhà thầu Trung Quốc. Nhưng bản chất câu chuyện không nằm ở nhà thầu, mà là sự chọn lựa mô hình quản lý nhà nước, sự phụ thuộc quá lớn vào cả thể chế chính trị lẫn nền kinh tế Trung Quốc, những món nợ khổng lồ cùng các điều khoản bắt buộc đi kèm sẽ đưa Việt Nam đến bến bờ tuyệt vọng.

Năm 2015, nhiều tờ báo trong nước đưa tin từ năm 1993 đến 2014, Việt Nam tiếp nhận 80 tỷ USD nguồn vốn ODA (Official Development Assistance), đến năm 2018 báo chí tái khẳng định nguồn vốn ODA mà Việt Nam nhận được trong giai đoạn 1993 – 2018 vẫn là con số 80 tỷ USD, vậy là nguồn ODA viện trợ không hoàn lại vào Việt Nam trong 4 năm 2014 -2018 bằng 0.

Từ năm 1993 đến nay, cả nước có gần 3000 chương trình, dự án vay vốn ODA, vay vốn ưu đãi, tập trung hết vào các dự án đầu tư công, không có một quy trình đánh giá, kiểm soát nguồn vốn, giám sát độc lập, tham nhũng hoành hành nên nhiều dự án lớn bị thua lỗ nặng nề… khiến cho nhiều nước phát triển như Pháp, Đan Mạch, Canada… ngừng viện trợ ODA cho Việt Nam.

Thời gian dùng “tiền chùa” hết, áp lực trả nợ cao (chỉ tính riêng năm 2015, tỷ lệ trả nợ trực tiếp chiếm khoảng 16,1% so với tổng thu ngân sách, đây mới chỉ là con số không đầy đủ do Bộ Tài chính đưa ra), thời gian được miễn trả gốc, lãi (ân hạn) của nhiều dự án ODA đã hết, hình thức vay tín dụng thương mại với lãi suất cao thay thế, thời gian ân hạn ít hơn nhiều. Trong khi tỷ giá Việt Nam so với ngoại tệ ngày càng chênh lệch, bộ máy công chức Việt Nam cồng kềnh, vô dụng, tiêu tốn ngân sách… không kiểm soát được tham nhũng, không có năng lực trả nợ nên đứng trước nguy cơ vỡ nợ.

Trong khi nguồn thu hiện nay vẫn phụ thuộc nhiều vào việc đào bới tài nguyên thiên nhiên có sẵn như dầu thô, bất động sản, rồi dầu thô sẽ hết, bất động sản sớm đóng băng.

Điều nghịch lý còn nằm ở chỗ Việt Nam bán dầu thô cho Trung Quốc rẻ hơn các nước khác, vì bị Trung Quốc điều khiển, trả tiền mặt, mua chuộc được quan chức Việt Nam, viện trợ thêm kỹ thuật, hạ tầng kém chất lượng, âm mưu cuối cùng vẫn là chiến lược một vành đai, một con đường.

Và mặc dù khai thác tài nguyên có sẵn đem đi bán nhưng vẫn lỗ, bội chi ngân sách, bằng chứng là việc thu ngân sách năm 2018 vượt dự toán chủ yếu do tăng thu từ nhà, đất và dầu thô, nhưng vẫn thâm hụt gần 9 tỷ USD.

Nợ công tăng cao, với áp lực mỗi năm Việt Nam phải trả nợ vay ODA hơn 1 tỷ USD, chưa nói tới các khoản vay khác với lãi suất cao hơn, Việt Nam tìm mọi cách vay các khoản mới để trả nợ cũ (đảo nợ). Tuy nhiên, giữa năm 2017 Ngân hàng Thế giới (World Bank) đã ra tuyên bố chấm dứt ODA ưu đãi với Việt Nam, chuyển sang điều khoản trả nợ nhanh gấp đôi hoặc tăng lãi suất lên từ 2% – 3,5%, các đối tác khác cũng chuyển từ hình thức cho vay ODA sang vay thị trường.

Nhiều nước còn không muốn cho Việt Nam vay bởi họ nhận ra rằng các dự án công mà chính quyền Việt Nam triển khai không hiệu quả, sử dụng vốn sai mục đích, làm ăn không đàng hoàng, không minh bạch, tiếp tay cho tham nhũng nên họ không còn muốn rót vốn.

Mặt khác, với các dự án gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng như nhiệt điện, xi măng… họ cũng không có sẵn một nhà thầu với công nghệ giá rẻ để đầu tư, thậm chí nhiều nước đã dùng năng lượng sạch thay thế.

Trong khi Trung Quốc và Việt Nam có mối quan hệ thâm giao, quan chức Việt Nam vẫn coi Trung Quốc là kim chỉ nam, học tập Trung Quốc ở từng bước đi, có nhiều thỏa thuận bí mật đến nỗi người dân 2 nước còn không biết.

Điều khiển được các nhóm lợi ích, am hiểu văn hóa hối lộ, chia chác ở Việt Nam, Trung Quốc dễ dàng mua chuộc nhiều quan chức, Việt Nam thì vay được tiền mà không cần phải thông qua một quá trình chứng minh năng lực, kê khai minh bạch như khi vay của các tổ chức quốc tế, các nước khác, và các tổ chức quốc tế cũng không còn muốn cho Việt Nam vay.

Muốn vay thì phải dùng nhà thầu, công nghệ của Trung Quốc, có sẵn trong tay các thiết bị giá rẻ, lạc hậu, Trung Quốc kê khống giá, móc ngoặc với nhà thầu phụ, bán lại cho Việt Nam với giá cắt cổ. Các điều khoản ký kết với nhà thầu Trung Quốc không có tính ràng buộc, cố tình để mập mờ, do đã nhận tiền lại quả, lót tay, nên tất cả im lặng.

Hợp đầu ký kết có lợi cho nhà thầu Trung Quốc nhưng hủy hoại cả nền kinh tế Việt Nam. Đúng ra, theo hợp đồng nhà thầu Trung Quốc phải bồi thường thiệt hại khi kéo dài tiến độ thi công, đội vốn, chất lượng thiết bị, công trình không đúng như cam kết ban đầu…

Vốn vay Trung Quốc có lãi suất 3% một năm, trong khi vay Hàn Quốc chỉ có 0-2%, Ấn Độ 1,75%, Nhật Bản 0,4-1,2%… mặt khác Việt Nam phải trả phí cam kết 0,5%, phí quản lý 0,5% cho Trung Quốc… Cuối cùng, chất lượng công trình không đảm bảo, các dự án thua lỗ, số lãi, gốc phải trả cho Trung Quốc ngày càng lớn.

Làng ung thư ở Việt Nam

Dù không có phe nhóm nhưng tôi vẫn âm thầm tới nhiều nơi đồng hành cùng bà con.

Tôi đã tới nhà máy nhiệt điện Duyên Hải (Trà Vinh), các nhà máy nhiệt điện ở Quảng Ninh, Hải Phòng, Hải Dương, Thái Bình,… điều đáng nói các nhà máy này đều do Trung Quốc làm tổng thầu, chậm tiến độ nhiều năm, đội vốn, như nhà máy nhiệt điện Mông Dương 2 (Quảng Ninh) đội vốn tới hơn hơn 550 triệu USD , thiết bị vận hành lạc hậu, hàng ngàn người Trung Quốc làm việc trái phép trong các nhà máy, giờ là công nhân, khi cần sẽ trở thành binh lính.

Các làng ung thư quanh các nhà máy nhiệt điệt Trung Quốc này mọc theo, những cái chết cam chịu và đau đớn, trong tương lai sẽ không còn chỗ chứa tro xỉ, xỉ than thẩm thấu và phát tán nhanh các thành phần độc hại như thạch tín, chì ra môi trường nước, giết chết loài người cùng tất cả các loài sinh vật. Chính đại học Havard (Mỹ) đã công bố nghiên cứu mỗi năm Việt Nam có 4.300 người chết yểu do nhiệt điện than và có xu hướng tăng cao gấp nhiều lần, còn nguyên Chủ tịch Ngân hàng thế giới Jim Yong Kim phát biểu: “Nếu Việt Nam tiến hành lắp đặt 40 GW nhiệt điện than và toàn bộ khu vực thực thi các kế hoạch nhiệt điện than, tôi nghĩ cuộc sống sẽ kết thúc. Đây sẽ là một thảm họa cho hành tinh của chúng ta”.

Tôi cũng đã tới nhà máy đạm Ninh Bình, cũng vay vốn Trung Quốc, do nhà thầu Trung Quốc thi công, họ đưa các thiết bị lạc hậu vào sử dụng, khiến nhà đầu tư nước khác không dám nhảy vào đầu tư, chỉ sau 4 năm hoạt động nhà máy này thua lỗ tới hơn 2.700 tỷ đồng. Nhiều người sống gần đó bị ung thư và chết theo, phần lớn đứa trẻ trong làng đều bị mắc các bệnh liên quan tới đường hô hấp, phải đeo khẩu trang đi ngủ vì mùi quá hôi thối, trâu bò uống nước gần đó còn chết, chất amoni khó nhận biết, dễ gây ung thư cạnh nhà máy có lúc vượt từ 26 đến 1.030 lần.

Tôi cũng đã tới nhà máy thép Shengli – Trung Quốc ở Thái Bình, sau 10 năm hoạt động thì nhiều người dân thị trấn An Bài (huyện Quỳnh Phụ, Thái Bình) cũng chết trẻ vì ô nhiễm nguồn nước, khói bụi, tiếng ồn,…

Cho nên đi theo Trung Quốc chỉ có một con đường, đó là con đường chết.

Phim bộ Chạy án, tập 21 – Bệnh viện Hòa Bình

Phim bộ Chạy án, tập 21 – Bệnh viện Hòa Bình

Trần Mai Trung

1-4-2019

Thành phố Hòa Bình một ngày mùa hè, trời oi ả. Chiếc xe hơi màu xanh ngừng trước ngôi nhà nhỏ. Người đàn ông bước xuống, tay cầm cặp táp như dân làm áp phe chuyên nghiệp. Ông bấm chuông. Người chủ nhà ra mở cửa.

Ông hỏi: Đây là nhà của bác sĩ L.?

Chủ nhà: Vâng, tôi là bác sĩ L.

Ông nói: Chúng ta phải nói chuyện về vụ án 9 người chạy thận bị chết.

Hai người bước vào nhà, ngồi yên vị ở phòng khách.

Ông nói: Tôi có thể giúp bác sĩ vô tội.

Bác sĩ L.: Ông là cò chạy án?

Cò chạy án: Bác sĩ gọi tôi là gì cũng được, có người gọi tôi là ân nhân. Tôi đến đây để giúp bác sĩ được xử vô tội trước tòa án, nếu bác sĩ đồng ý trả một số tiền.

Bác sĩ L.: Tôi không có trách nhiệm trong vụ chết người này, tôi là bác sĩ chuyên môn, tôi không biết máy móc, tôi không có nhiệm vụ sửa máy.

Cò chạy án: Bác sĩ tin tôi đi, sự việc xảy ra không quan trọng bằng suy nghĩ của ông tòa. Nếu bác sĩ chịu trả tiền thì tôi bảo đảm bác sĩ được xử vô tội, nếu không thì biết đâu bác sĩ thành có tội.

Bác sĩ L. buồn rầu nói: Tôi làm việc với đồng lương cố định, tôi không có tiền chạy án.

***

Trong một văn phòng có máy lạnh mát mẻ, cò chạy án và ông tòa ngồi nói chuyện.

Cò chạy án: Vụ án này lớn, có người chết. Tại sao chỉ xử có 3 người? Còn mấy người cấp trên của họ sao không thấy? Cấp trên thì trả tiền mới nhiều đó ông tòa.

Ông tòa: Tôi cũng thấy vậy. Chắc họ chạy với các đồng chí bên Viện kiểm sát (VKS) nên không bị truy tố.

Cò chạy án: Ông bác sĩ nói không có tiền chạy án.

Ông tòa: Nếu biết chạy thì ta cho hưởng chính sách khoan hồng của đảng. Nếu không biết chạy thì ta cho thấy tính nghiêm minh của pháp luật. VKS đề nghị 30-36 tháng tù treo cho ông bác sĩ, như vậy là nhẹ cho kẻ không biết chạy.

Suy nghĩ một lúc, ông tòa nói tiếp: VKS đã ăn nhiều của mấy cấp trên, họ cũng phải cho ta ăn cái gì chứ. Tôi sẽ có cách.

***

Trong tòa án thành phố Hòa Bình, không khí nghiêm trang, im lặng.

Ông tòa: VKS đề nghị 30-36 tháng tù treo cho bác sĩ L. Tòa thấy trong hồ sơ điều tra có thiếu sót, VKS cần điều tra thêm, và đề nghị mức phạt tương ứng với tội của bị can. Tòa sẽ xử lại trong 6 tháng.

***

Trời vào thu, trong một văn phòng sang trọng. Viên thanh tra VKS ngồi nói chuyện với ông chủ hãng và cấp trên của bệnh viện.

Chủ hãng: Sao lạ vậy, chúng tôi đã trả rất nhiều tiền chạy án. Tại sao bây giờ chúng tôi phải ra tòa?

Thanh tra: Sau khi nhận tiền thì chúng tôi cố ý thiếu sót các ông, không truy tố. Chúng tôi truy tố 3 người cấp dưới. Không hiểu sao bên tòa không ăn được gì nên họ quay lại làm khó chúng ta.

Ông cấp trên cười: Bọn cấp dưới làm gì có tiền mà chạy. Nguyên tắc của đảng ta là lãnh đạo không sai, chỉ có cấp dưới sai, đôi khi cấp dưới phải hy sinh cho lãnh đạo.

Thanh tra: Tôi nghĩ các ông cũng nên chạy thêm tiền cho bên tòa. Nếu các ông đồng ý thì tôi sẽ gặp ông tòa để dàn xếp.

***

Viên thanh tra VKS đến gặp ông tòa, hai người vào phòng, đóng cửa lại để bàn chuyện bí mật.

Ông tòa trách móc: Các đồng chí tham lam quá, được ăn nhiều mà giữ hết một mình. Tôi không biết nên lỡ làm lớn chuyện.

Thanh tra biết ông tòa muốn chia tiền: Mấy người bạn của tôi sẵn sàng chạy thêm tiền. Đồng chí có thể làm cho họ trắng án không?

Ông tòa suy nghĩ rồi nói: Vụ án bây giờ có nhiều cặp mắt nhìn vào, tụi báo chí dù là “lề phải” nhưng thỉnh thoảng cũng viết vài câu không theo chỉ đạo, không dể che giấu như lúc trước.

Thanh tra cao giọng: Đồng chí muốn ăn tiền thì phải tìm cách chứ.

Ông tòa: Mấy người bạn của đồng chí là đảng viên cấp cao, tức là có nhân thân tốt, tôi sẽ cho hưởng chính sách khoan hồng của đảng, giảm án còn phân nữa. Những người cấp dưới không chịu chạy đồng nào, tôi sẽ phạt nặng hơn để làm nghiêm cho tòa án của đảng.

Thanh tra: Bất công như vậy sợ người ta sẽ nhìn thấy. Đồng chí lý luận như thế nào?

Ông tòa: Có 9 người chết nhưng không có người nào là thủ phạm. Thủ phạm là nguồn nước làm chết người, nhưng không thể phạt nguồn nước. Ai chịu trách nhiệm về nguồn nước, quy trình không nói rõ ràng, nhưng không thể bỏ tù quy trình. Có thể nói là sai lầm của tập thể, đồng chí biết rồi khi tập thể có sai lầm thì xem như hòa cả làng, tòa án muốn xử thế nào cũng được.

Thanh tra: Đồng chí là số một, không phải ai cũng lý luận được như vậy.

***

Trong tòa án thành phố Hòa Bình, không khí nghiêm trang, im lặng.

Ông tòa: Trước đây 6 tháng, VKS đề nghị 30-36 tháng tù treo cho bác sĩ L. Sau khi điều tra thêm, mỗi cá nhân trong tập thể có trách nhiệm liên quan. Nay phạt bác sĩ L. 42 tháng tù giam.

Tất cả cử tọa: Ồ, bất công.

MƯU ĐỒ

MƯU ĐỒ

Nhiệm vụ chính trị là gì? Là cách mà các thế lực chính trị dùng con người để đạt được một mục đích chính trị nào đấy. Đó cũng là một dạng của thủ đoạn chính trị mà thôi. Thủ đoạn chính trị bản chất nó không xấu, nó chỉ xấu khi thủ đoạn đó ẩn dưới một môi trường chính trị không minh bạch. Khi đó, thủ đoạn chính trị nó sẽ như con dao găm lận trong tay áo, và khi nó được sử dụng thì chỉ có gây hại mà thôi.

Tháng 8 năm 2016, ông Lê Bá Thiềm, Trưởng Phòng Giáo dục và Đào tạo thị xã Hồng Lĩnh, Hà Tĩnh đã điều 21 giáo viên đi tiếp đám quan chức UBND thị xã Hồng Lĩnh như những nữ tiếp viên nhà hàng. Sau đó ông Lê Bá Thiềm giải thích, đó là “nhiệm vụ chính trị”. Ông ta nói đúng, chính ông ta dùng thuộc cấp để thỏa mãn sự đòi hỏi của đám quan chức UBND nhằm đổi lại, ông ta được đám kia cất nhắc.

Thời Xuân Thu, nước Sở to lớn và hùng mạnh. Đến đời Sở Bình Vương ông ta được Phí Vô Cực dùng mỹ nữ thỏa mãn tính hoang dâm. Nhờ đó Phí Vô Cực được trọng dụng và có thế lực nhất trong triều, khi thế lực đã mạnh, được vua tin tưởng, Phí Vô Cực xàm tấu làm Sở Bình Vương giết cả nhà trung thần Ngũ Xa cha của Ngũ Tử Tư. Vì thế mà triều đình bại hoại, nước Sở suy. Ngũ Tử Tư bỏ chạy sang nước Ngô phò Hạp Lư giành lấy vương vị, sau đó nhờ tay Ngô Vương Hạp Lư đưa quân sang đánh phá làm nước Sở sụp đổ. Sở Sở Chiêu Vương tháo chạy, thế là nước Sở vong.

Rõ ràng chúng ta thấy, hành động Phí Vô Cực mang gái đẹp dâng vua để làm bại hoại triều đình và đồng thời chính hắn được tiến thân rõ ràng là ý đồ chính trị. Các mỹ nữ đó thực ra chính là kẻ đã thực hiện “nhiệm vụ chính trị” cho Phí Vô Cực mà thôi. Khi những thủ đoạn chính trị xấu xa được ẩn dưới danh từ “nhiệm vụ chính trị” trở nên phổ biến, thì nó sẽ gây ra 3 điều nguy hiểm cho xã hội: thứ nhất, kẻ bất tài tham lam sẽ nắm quyền; thứ nhì đạo đức xã hội suy đồi; thứ 3, đất nước suy tàn.

Tựa như Phí Vô Cực lấy mỹ nữa làm nhiệm vụ chính trị cho hắn, thì ngày nay ở Việt Nam, Bộ Chính Trị ĐCSVN cũng đang lấy nguồn lực đất nước là làm “nhiệm vụ chính trị” cho họ. Ví dụ như dự án Bauxit Tây Nguyên, nhân dân phải chịu đựng sự ô nhiễm nặng nề, và đồng thời phải đóng thuế đẻ bù lỗ cho dự án. Sự thiệt hại to lớn như vậy, nhưng Bộ Chính Trị vẫn quyết duy trì, vì đây là dự án làm đẹp lòng Trung Trung Quốc. Đổi lại, Bộ Chính Trị được Trung Quốc đảm bảo cho vị thế cai trị dân Việt Nam. Hay như 90% gói thầu EPC, ĐCSVN đều giao cho Trung Cộng làm. Mục đích là làm đẹp lòng Bắc Kinh nhằm mưu cầu sự đảm bảo vai trò cai trị cho mình.

Đất nước này đang phải đối mặt với nhiều thử thách lớn. Hiện nay 2 đại dự án đang được ĐCS dự định thực thi. Đó là dự án Đường Sắt Cao Tốc Bắc Nam và Đường Cao Tốc Bắc Nam. Với tư tưởng thuần phục Tàu để đổi lấy sự bảo đảm vai trò cai trị, rất có thể 2 dự án này được ĐCS đem ra giao Tàu để làm nhiệm vụ chính trị. Đó là một mối nguy khôn lường, mong rằng, nhân dân có thái độ rõ ràng nếu Bộ Chính Trị giao Tàu thi công. Cần lắm, nếu chuyện này xảy ra mà chúng ta không lên tiếng, thì đất nước này sẽ khó tránh khỏi rơi vào tay giặc Tàu một cách tự nhiên.

– Đỗ Ngà –

Cô dâu Việt bị chồng người Trung Cộng sát hại, viên chức lãnh sự quán CSVN làm ngơ

Cô dâu Việt bị chồng người Trung Cộng sát hại, viên chức lãnh sự quán CSVN làm ngơ

Tin Vietnam.– Báo Thanh Niên ngày 30 tháng 3 năm 2019 loan tin, người thân của cô dâu Việt là Lỷ Và Kín bị chồng người Trung Cộng sát hại vẫn chưa biết cách đưa thi thể nạn nhân về Việt Nam bằng cách nào.

Chị Lỷ Và Phùng, ở xã Sông Lũy, huyện Bắc Bình, tỉnh Bình Thuận cho biết, cách đây hai năm, chị gái chị là Kín lấy chồng người Trung Cộng ở tỉnh An Huy. Khi kết hôn với chồng, chị Kín được các bác sĩ kết luận bị ung thư não giai đoạn đầu. Sau khi theo chồng về Trung Cộng, vợ chồng chị Kín sống không hạnh phúc, do chồng chị này thường xuyên ghen tuông, đánh đập vợ, và tính tình có biểu hiện không bình thường.

Tháng 10 năm 2018, khi đang mang thai con ở tháng thứ năm, chị Kín liên tục bị chồng bạo hành nên đã trốn về Việt Nam. Sau đó, chồng chị Kín đã sang năn nỉ, nên chị này đồng ý quay về lại Trung Cộng. Đến ngày 27 tháng 3, người thân chị Kín nhận được thông tin chị này đã chết do bị chồng “quá tay”.

Sau khi nhận được hung tin, nhưng vì không có tiền mua vé phi cơ nên phải đến ngày 1 tháng 4, mẹ và em gái chị Kín mới có thể bay sang Trung Cộng. Tuy nhiên, đến nay, do không biết tiếng Bắc Kinh, không hiểu rõ luật pháp cũng như thủ tục đưa thi thể người đã mất về nước như thế nào, cộng với việc không có tiền thuê phi cơ nên gia đình chị Kín đang rất lúng túng.

Trước thông tin trên, viên chức lãnh sự quán CSVN ở Trung Cộng vẫn im lặng, và chưa có bất kì một động thái nào để giúp đỡ người dân nghèo gặp nạn.

Bầy con không nuôi nổi người cha…

Đây xã hội ưu việt và bình yên XHCNVN… Họ cầm quyền để làm gì khi không lo được cho người dân của chính họ?

*********

Bầy con không nuôi nổi người cha…

Ông A. năm nay 76 tuổi. Trước 75 làm bên quân vụ. Sau 75 đi tù cải tạo. Nhà cửa bị nhà nước “tịch thu trưng dụng.” Vợ ông buồn quá nên một tháng sau đó đã lặng lẽ theo ông bà về thế giới bên kia.

Ở tù cải tạo về, ông A. chạy xe ôm nuôi bốn người con.

Cô con gái đầu lấy chồng, gặp phải đệ tử Lưu Linh, say xỉn suốt ngày, sanh nhiều con, ở trọ làm thuê. Mấy năm rồi, cô không về thăm ông.

Ba người con trai còn lại cũng đều lấy vợ. Một khá giả ở Cần Thơ. Một làm mướn ở Đồng Nai. Một sống nghèo ở Sài Gòn bằng nghề hớt tóc.

Ông A. ở với người con hớt tóc trong một cái phòng trọ 3m2, vừa là nơi hành nghề, vừa là nơi trú thân. Buổi sáng, 6 giờ ông phải dậy đi lang thang trong xóm, để chỗ cho con ông cắt tóc. Mệt thì ngồi tạm hiên nhà nào đó. Ai cho gì ăn nấy, khi ổ bánh mì, khi gói xôi.

Ông nói nhiều khi ngồi ngủ trưa trước hiên nhà người ta, chủ ra đuổi, phải đứng dậy đi, mà không biết đi đâu. Trưa Sài Gòn tháng này trời nóng như đổ lửa… Ông cứ lang thang cả ngày như vậy đến 7 giờ tối mới được về nhà, để chồng hai cái ghế hớt tóc lên thì mới có chỗ trải chiếc chiếu bên dưới nằm ngủ, và sáng sớm hôm sau lại lang thang…

Ông nói tiền thuê phòng trọ kiêm luôn tiệm hớt tóc mỗi tháng 5 triệu. Con ông làm còn phải nuôi đứa con gái đang học lớp Năm, không đủ xoay sở, thiếu nợ tiền nhà hoài, thì sao nuôi nổi ông.

Thấy ông sống khổ sở như vậy, người con hớt tóc bèn gửi ông về Cần Thơ ở với người anh khá giả. Con trai ông ở Cần Thơ có cái nhà to, trong khuôn viên nhà lại có thêm cái nhà lá nhỏ. Người em xin người anh cho cha ở ngôi nhà lá nhỏ, mỗi ngày chỉ cần cho cha hai bữa cơm là được.

Thế nhưng chỉ mới một ngày, người anh mang ông ra bến xe ở Cần Thơ để gửi trả ông về bến xe Miền Tây, với lý do: người anh có hai thằng rể Hàn Quốc hay ghé qua nhà chơi, anh sợ tình cảnh của cha khiến anh mắc cỡ với con rể.

Người con hớt tóc ra bến xe tìm đón ông về, thấy ông lang thang cả ngày không có một đồng uống ly trà đá. Người anh dặn thêm: Nhớ trói ổng lại để ổng khỏi đi lang thang…

Chị bán bánh mì trong xóm biết chuyện, kêu người con xin cho ông vào một “mái ấm” ở Bình Phước do một cặp vợ chồng ngoài 50 tuổi tự mua đất xây nên, chuyên nuôi những người già neo đơn, bệnh tật, không nơi nương tựa, bằng tiền của nhiều người dân tự nguyện đóng góp.

Sau hai ngày ở “mái ấm”, ông nhờ người gọi về cho ông nói chuyện với người con hớt tóc. “Con cố gắng nuôi con con cho nó đi học. Ba ở đây người ta cho ăn uống đàng hoàng, chỗ ngủ rộng rãi, thoải mái lắm. Con yên tâm hen. Khi nào con có… tiền thì con lên thăm ba nghe.”

“Tôi nghe ông nói mà đứt cả ruột. Ông sẽ sống quãng đời còn lại tại mái ấm cùng mọi người, không phải đi lang thang, bữa no bữa đói. Trước đây nghe ông bà nói ‘mẹ nuôi được mười con, mười con chưa chắc nuôi được một mẹ,’ ai dè giờ mình nhìn thấy đây,” anh BQA, chủ nhân ‘mái ấm’ nói trong ngậm ngùi.

Image may contain: one or more people, people sitting and outdoor

ĐTC viếng thăm người di dân tại Maroc

Hoa Do
Hoạt động cuối cùng của ĐTC chiều ngày đầu tiên tại Maroc, 30-3-2019, là cuộc gặp gỡ với những người di dân tại trụ sở của Caritas tổng giáo phận Rabat, cách Học viện Hồi giáo khoảng 9 cây số.

G. Trần Đức Anh OP – Vatican

 Caritas Rabat

 Cơ quan bác ái Công Giáo này một đàng trợ giúp dân chúng địa phương, qua chương trình nâng đỡ xã hội dân sự, thăng tiến nền canh nông gia đình, và tìm cách cung cấp những điều kiện sống tốt đẹp cho những người khuyết tật, và đàng khác, Caritas đặc biệt giúp đỡ những ngừơi di dân qua chương trình gọi là Qantara, tức là bắc những nhịp cầu giữa người di dân và xã hội Maroc. Tổng cộng mỗi năm có hơn 8 ngàn người di dân được Caritas giúp đỡ về mặt y tế, tâm lý xã hội và giáo dục, tạo điều kiện để họ hội nhập vào đời sống xã hội địa phương.

 Khi đến trụ sở Caritas Rabat vào lúc quá 6 giờ chiều, ĐTC đã được Đức TGM Agrelo Martinez dòng Phanxicô của giáo phận Tanger và vị Giám đốc Caritas địa phương đón tiếp.

ĐTC viếng thăm người di dân tại Maroc

 Lời chào mừng của Đức TGM Martinez

 Trong lời chào mừng ĐTC, Đức TGM Martinez nói: ”Tại nơi khiêm hạ này, lòng bác ái của Giáo Hội tại Maroc chăm sóc những thiếu thốn, cơ cực và cơ độc của những người nghèo… Người di dân nghèo, trong sự trơ trọi của họ, họ chỉ xin được phép sống, như thể họ muốn nói với chúng ta rằng họ hiện hữu, họ ở đó và mong ước sự gần gũi, cái nhìn nồng nhiệt của chúng ta. Họ là những người nam nữ, trẻ em, người miền nam sa mạc Sahara và cả người miền bắc Phi, thiếu thốn tiền bạc, cơ may, và chịu nhiều khổ đau. Hiện diện nơi đây cũng có một số người di dân may mắn, được giấy tờ hợp pháp. Nhưng chúng ta cũng nhìn trong con tim của những người khác, những người không có giấy tờ, người ta gọi họ là những ngừơi bất hợp pháp hay bất hợp lệ, và họ chẳng được niềm an ủi hiện diện nơi đây..

 Chứng từ của anh Jackson

 Tiếp lời Đức TGM Martinez, một người di dân kể lại chứng từ với ĐTC và nói:

 ”Kính thưa ĐTC, con tên là Abena Banyomo Jackson, xuất thân từ một làng nhỏ ở Camerun. Năm 2013, tuyệt vọng vì hoàn cảnh sống của gia đình, con đã quyết định rời bỏ quê hương tìm đường sang Âu Châu, tìm kiếm một tình trạng tốt đẹp hơn, để có thể giúp gia đình.

 ”Con đi như một người phiêu lưu, và sau khi đi qua Nigeria, Niger, Algérie, con lẻn vào được Maroc. Con toan tính vào Tây Ban Nha bằng đường biển hoặc bằng đường bộ, cuộc sống lén lút trong rừng Gourougou rồi trong các khu vực dành riêng cho người di dân; những toan tính đó đã dẫn đưa con đến gặp một người đã làm lệch quĩ đạo của con. Đó là một linh mục. Ngài đón tiếp con trong nhà ngài là Giáo Hội và mang lại cho con một hơi thở mới. Cạnh vị linh mục, con bắt đầu làm việc cho các anh chị em di dân, với kinh nghiệm con đã trải qua, và nhất là với con tim. Con xét lại giấc mơ của mình và định cơ tại Maroc. Nhưng cần phải làm sao để được giấy tờ để sống hợp lệ.

 Sau cùng, năm 2016, trong chiến dịch hợp thức hóa tình trạng những người di dân của Nhà Vua, con đã được giấy cư trú. Ít lâu sau con đã được Caritas thu dụng làm nhân viên để giúp đỡ những ngừơi di dân sống xứng đáng và hoạt động mỗi ngày cho nhân quyền. Trong Caritas, con thấy có thể giúp đỡ gia đình con và nhất là có thể góp phần xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn..

 Kính thưa ĐTC, hôm nay con muốn nói với ĐTC lời cám ơn chân thành. Giáo Hội đã cón tiếp và săn sóc con như một người mẹ, trong an bình và yêu thương. Maroc như một người cha đã cho con giá trị của một người tự do. Ngày hôm nay con muốn ca ngợi những người đã giúp con đạt đến tình trạng hiện nay và con thành tâm mong rằng chứng từ của con có thể gây ý thức nơi các anh chị em của con: không có những quốc gia chúng ta mơ ước, chỉ có những con đường khác nhau. Nều quan trọng là giữ vững niềm hy vọng và tin tưởng!

 Tiếp lời anh Jackson, mọi người đã nghe 5 em bé trình diễn một bài ca thật dễ thương. ĐTC đã tặng tràng hạt cho mỗi em và chụp hình chung với các em.

 Diễn từ của ĐTC

 Về phần ĐTC, lên tiếng trong dịp này, ngài cũng nhắc đến Hội nghị quốc tế ở Marrakech Maroc hồi tháng 12 năm ngoái, đã thông qua Hiệp ước thế giới về di cư an toàn, có trật tự và hợp pháp. Hiệp ước này giúp nhìn nhận và ý thức rằng vấn đề ở đây không phải chỉ là những người di dân, như thể cuộc sống của họ là một thực tại xa lạ hoặc ở ngoài lề, chẳng liên hệ gì với phần còn lại trong xã hội… Một thành phố đánh mất khả năng cảm thương thì sẽ trở nên hoang dã và khô cằn dường nào! Một xã hội vô tâm.. một bà mẹ son sẻ. Anh chị em không phải là những người ở ngoài lề, nhưng ở trong trung tâm của Giáo Hội.

 Giải thích 4 động từ

 Và ĐTC nhắc lại 4 động từ – đón tiếp, bảo vệ, thăng tiến và hội nhập – để giúp đỡ người di dân một cách cụ thể, thay vì im lặng, cứu giúp thay vì cô lập, xây dựng thay vì bỏ rơi. 4 động từ này là khuôn khổ tham chiếu cho tất cả mọi người.

 – Trước hết, trong hoàn cảnh hiện nay, đón tiếp trước tiên có nghĩa là cống hiến cho người di dân và tị nạn những cơ hội vào các nước mà họ muốn tới một cách chắc chắn và hợp pháp. Mở rộng những con kênh di dân hợp pháp, đó là một trong những mục tiêu chính của Hiệp ước hoàn cầu về di dân. Sự dấn thân chung như thế là điều cần thiết để không tạo thêm những không gian mới cho những kẻ buôn người, những kẻ đầu cơ trên những mơ ước và nhu cầu của người di dân. Bao lâu cam kết này này không được thực thi hoàn toàn, thì người ta sẽ phải đương đầu bằng công lý, liên đới và từ bi đối với một thực tại mạnh mẽ là làn sóng di dân bất hợp pháp. Không được chấp nhận những hình thức trục xuất tập thể, không giúp xử lý một cách đúng đắn các trường hợp đặc thù. Trái lại cần khuyến khích và đơn giản hóa những biện pháp hợp thức hóa đặc biệt, nhất là trong trường hợp các gia đình và trẻ vị thành niên.

 – Tiếp đến là bảo vệ: có nghĩa là bảo đảm việc bênh vực các quyền và phẩm giá của người di dân và tị nạn, bất luận họ thuộc qui chế di trú nào. Khi nhìn thực tại miền này, việc bảo vệ phải được bảo đảm dọc theo những con đường di cư, thường là những nơi xảy ra bạo lực, khai thác, lạm dụng đủ loại.

 – Thăng tiến có nghĩa là bảo đảm cho tất cả mọi người, người di dân cũng như người bản xứ, cơ hội tìm được môi trường chắc chắn để thành đạt toàn diện. Sự thăng tiến này bắt đầu với việc nhìn nhận rằng không ai là người phế thải, nhưng mỗi người có những phong phú về nhân vị, văn hóa, nghề nghiệp, có thể mang lại nhiều giá trị cho nơi họ đến. Các xã hội tiếp cư sẽ được phong phú hơn nhờ những điều ấy nếu họ biết đề cao hơn giá trị những đóng góp của người di dân, phòng ngừa mọi thứ kỳ thị và nhất là thái độ bài người nước ngoài.

 – Sau cùng hội nhập có nghĩa là dấn thân trong một tiến trình vừa đề cao giá trị văn hóa của cộng đồng tiếp cư vừa nêu cao giá trị gia sản văn hóa của người di dân, qua đó kiến tạo một xã hội liên văn hóa và cởi mở..

 Và ĐTC kết luận rằng: ”Các bạn di dân thân mến, Giáo Hội nhìn nhận những đau khổ trên con đường của các bạn và Giáo Hội cùng chịu khổ đau với các bạn. Khi đến gặp các bạn trong tình cảnh rất khác nhau của các bạn, Giáo Hội muốn nhắc nhớ rằng Thiên Chúa muốn làm cho tất cả chúng ta thành những người sống. Giáo Hội muốn ở cạnh các bác để cùng các bạn xây dựng những gì là tốt đẹp nhất cho cuộc sống của các bạn.

 Giã từ trụ sở Caritas lúc 7 giờ chiều, ĐTC đã về tòa Sứ Thần Tòa Thánh cách đó gần 9 cây số để dùng bữa và qua đêm.

31 tháng ba 2019, 

 

 

VATICANNEWS.VA
Hoạt động cuối cùng của ĐTC chiều ngày đầu tiên tại Maroc, 30-3-2019, là cuộc gặp gỡ với những người di dân tại trụ sở của Caritas tổng giáo phận …