Thảm sát Thiên An Môn
(Phần 1)
Những bức ảnh nói lên tội ác của loài cộng sản… Hình ảnh có tính chất bạo lực.
Có chú thích ở từng bức ảnh…
Phần 2:
https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=2374297375925111&id=100000346148495






Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Tin Tức – Thế Giới , Việt Nam, Tin Hoa Kỳ
Thảm sát Thiên An Môn
(Phần 1)
Những bức ảnh nói lên tội ác của loài cộng sản… Hình ảnh có tính chất bạo lực.
Có chú thích ở từng bức ảnh…
Phần 2:
https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=2374297375925111&id=100000346148495





Người này tên Phương Chính, hiện đang sống ở nước ngoài, sinh viên khóa 85, khoa Lý luận, Học viện Thể thao Bắc Kinh, người bị xe tăng cán nát cả 2 chân – một trong số tấm ảnh lịch sử về Thiên An Môn mà TQ rất tức tối, muốn chối bỏ, muốn xóa vĩnh viễn nhưng… vô vọng.
(Ảnh: Tễu blog)

Người này tên Phương Chính, hiện đang sống ở nước ngoài, sinh viên khóa 85, khoa Lý luận, Học viện Thể thao Bắc Kinh, người bị xe tăng cán nát cả 2 chân – một trong số tấm ảnh lịch sử về Thiên An Môn mà TQ rất tức tối, muốn chối bỏ, muốn xóa vĩnh viễn nhưng… vô vọng.
(Ảnh: Tễu blog)
Công an trấn áp cả đại biểu Quốc hội giữa nghị trường
Phạm Đình Trọng
3-6-2019
Đại biểu Quốc hội Lưu Bình Nhưỡng nói tiếng nói của phó ban Dân nguyện: “Cán bộ công chức, nhất là lãnh đạo cao cấp, mà không khiêm tốn, thiếu gương mẫu, sống như thái tử, hoàng tử, như là chúa tể rừng xanh, thái độ như tuần phủ, tri phủ, chánh tổng… Có người lợi dụng chức vụ quyền hạn, vun vén đủ thứ, từ học hàm học vị, bằng cấp, sắp xếp bộ máy toàn cánh hẩu đệ tử, sống xa hoa, thậm chí cờ bạc thâu đêm, đi nước ngoài ăn chơi bằng tiền ngân sách, thì thử hỏi, sao cử tri và nhân dân có thể yêu mến, kính trọng và ủng hộ?”
Lời ông nghị Nhưỡng nhưng đó là tiếng nói ai oán của hiện thực đất nước, là tiếng nói phẫn nộ của người dân trước sự hư hỏng đến ngông cuồng, sa đọa đến bệnh hoạn của đội ngũ quan chức nhà nước cộng sản phần lớn là con ông cháu cha được thể chế cộng sản nuông chiều, o bế và cơ cấu, qui hoạch làm quan nên không những họ coi khinh nhân dân mà họ còn coi khinh cả pháp luật.
Ông Trần Tuấn Anh nếu không phải con ông cựu chủ tịch nước Trần Đức Lương được thể chế nhà nước cộng sản qui hoạch đặt lên ghế bộ trưởng bộ Công thương thì ông không dám và không thể ngông nghênh đến mức điều cả xe mang biển số 80A của Chính phủ đến tận chân cầu thang máy bay đón vợ con ông đi chơi xa về. Hơn hai trăm khách đi máy bay phải đứng chen chân trong máy bay nhường lối thênh thang cho vợ con ông bộ trưởng Trần Tuấn Anh ra khỏi máy bay, lên ô tô rồi khách mới được ra khỏi máy bay.
Bản thân tổng thống, thủ tướng các nước giầu có đi công cán cũng không có xe ra tận cầu thang máy bay đưa đón. Rõ ràng ông bộ trưởng Trần Tuấn Anh đã không có hiểu biết sơ đẳng rằng người dân đóng thuế nuôi bộ máy nhà nước để phục vụ dân. Ông không nhận thức được rằng chức phận đích thực và cao cả, vẻ vang nhất của quan chức nhà nước là công bộc của dân. Ông đã tự coi ông như vua chúa ngày xưa có sứ mệnh cai trị dân do đó vợ con ông phải được hầu hạ, cung phụng như vợ con lãnh chúa.
Một ông quan nhỏ chỉ là giám đốc sở một tỉnh nghèo miền núi cũng có biệt phủ tòa ngang dãy dọc trên mấy quả đồi rộng 1,3 ha thì đến vua Vương Chí Sình của cả tộc người H’ Mông ở miền rừng đất rộng, người thưa Hà Giang thời thực dân phong kiến cũng không có được.
Những ông quan cộng sản ngày nay có biệt phủ nguy nga trên đất bạt ngàn như vậy không phải chỉ có một ông Phạm Sỹ Quý ở Yên Bái. Những biệt phủ Phạm Sỹ Quý có ở khắp nơi trên đất nước này, có cả ở Mỹ, Canada, Úc . . . Hầu như mỗi ông quan của nhà nước này đều là một Phạm Sỹ Quý. Vì vậy luật pháp nhà nước này không dám đụng đến ông quan Phạm Sỹ Quý.
Cũng không hiếm những ông quan có lâu đài 150 tỉ như ông quan đầu tỉnh Bình Dương Lê Thanh Cung. Cuộc sống của những ông quan và vợ con ở những lâu đài như vậy thì đương nhiên phải hơn hẳn những tri phủ, chánh tổng, thái tử, hoàng thân thời phong kiến thối nát.
Một năm chỉ có 365 ngày. Trừ những ngày nghỉ thứ bảy, chủ nhật, ngày lễ, ngày tết thì số ngày làm việc trong năm chỉ còn hơn 200 ngày. Năm chỉ có hơn 200 ngày làm việc mà ông cựu bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng năm bôn ba nước ngoài tới 163 ngày. Những ngày ít ỏi ở trong nước thì ông lại có mặt trong mọi cuộc vui tiệc tùng triền miên khởi công dự án, khánh thành công trình, khai trương hội chợ. Đó không phải là cuộc sống ăn chơi phè phỡn thì là gì?
Ông Vũ Huy Hoàng làm bộ trưởng liền đưa con trai lên bệ phóng quyền lực ở nơi màu mè lớn, lương bổng cao ngay trong bộ của mình. 22 tuổi vào làm việc ở ban đầu tư tổng công ty tài chính dầu khí. 24 tuổi ủy viên hội đồng quản trị công ty cổ phần đầu tư tài chính dầu khí PVFI. 25 tuổi, tổng giám đốc PVFI. 27 tuổi phó giám đốc trung tâm hỗ trợ xuất khẩu bộ Công thương. 29 tuổi phó tổng giám đốc tổng công ty giầu có, lương cao nhất của bộ Công thương. Tổng công ty SABECO. Đó không phải là lợi dụng chức vụ quyền hạn, vun vén đủ thứ thì là gì. Sự lợi dụng chức vụ quyền hạn để vun vén đủ thứ đang diễn ra ngang nhiên, rầm rộ trên diện rộng từ bộ máy nhà nước trung ương đến tận chính quyền phường xã.
Bí thư tỉnh ủy Hà Giang Triệu Tài Vinh, bí thư tỉnh ủy Bắc Ninh Nguyễn Nhân Chiến rải con cháu họ hàng chiếm ghế quan chức trong tỉnh nếu không phải là sắp xếp bộ máy toàn cánh hẩu đệ tử thì là gì?
Quốc hội là cơ quan quyền lực của dân, nói tiếng nói của dân. Nhưng quan chức đảng và nhà nước tràn vào chiếm hơn 90 phần trăm ghế quyền lực của dân. Chỉ còn vài ghế Quốc hội tượng trưng dành cho dân. Vì vậy khi ở nghị trường có tiếng nói lẻ loi của dân động đến hư hỏng, tội lỗi của quan chức trong bộ máy nhà nước thì quan chức nhà nước đang diễn vai diễn đại biểu của dân liền vất bỏ râu ria áo mão cân đai của vai diễn để hiện nguyên hình là quan chức nhà nước độc tài cai trị dân, trấn áp tiếng nói của dân.
Ông nghị Nhưỡng, phó ban Dân nguyện Quốc hội mới chỉ nói một phần ngàn bức xúc của dân về sự ăn tàn phá hại của bộ máy quan chức nhà nước độc tài thì ông nghị Nguyễn Hữu Cầu liền vất bỏ vai diễn đại biểu của dân ở nghị trường, trở về ghế đại tá giám đốc công tỉnh và biến nghị trường thành phòng hỏi cung: “Tôi đề nghị đại biểu Nhưỡng trả lời cho tôi một câu thôi: Hiện nay có bao nhiêu quan chức đi ăn chơi phè phỡn ở nước ngoài như quan lại ngày xưa? Nói cho Quốc hội biết. Đảng, Nhà nước sẵn sàng xử lý. Nếu không, người ta cứ nghĩ đất nước có một màu tối. Tôi thấy không đồng tình“.
Đến đại biểu Quốc hội còn bị trấn áp, truy bức ngay giữa nghị trường thì dân đen sống trong nhà nước độc tài, xã hội công an trị còn bị giày xéo khốn khổ đến mức nào!
httpv://www.youtube.com/watch?v=RXDMXY680U4
Kinh qua gian khổ, miệt thị và bị bỏ rơi, ông TPB – VNCH Nguyễn Văn Trung vẫn tồn tại bằng nghị lực
“Sự thật là ngay tại Việt Nam, họ đã xâm lược Việt Nam năm 1979 mấy chục ngày sau thì họ rút, năm 1974 thì họ chiếm Hoàng Sa là xâm lược, năm 1988 họ giết 64 người lính hải quân Việt Nam và lấy đảo, đấy là xâm lược. Họ dẹp bỏ nhà nước Tây Tạng đi, đấy cũng là xâm lược, chỉ cần nói như thể thì cũng đủ biết họ nói dối một cách trắng trợn.”-Tiến sĩ Hà Hoàng Hợp
Lần đầu tiên sau nhiều năm, các số liệu chính thức về nền kinh tế khủng hoảng trầm trọng của nước này được công bố. Trước đó, các chỉ số kinh tế cập nhật hàng năm đã dừng lại vào năm 2015 khi chính phủ Tổng thống Nicolás Maduro khiến đất nước rơi vào khủng hoảng kinh tế nghiêm trọng.
Mùa hè năm ngoái, IMF cho biết họ dự kiến lạm phát ở Venezuela sẽ tăng 1 triệu phần trăm vào cuối năm 2018. Dù các số liệu của ngân hàng trung ương Venezuela không hoàn toàn cho thấy lạm phát chạm mức 7 chữ số, nhưng nhiều quan chức thừa nhận rằng thời kỳ siêu lạm phát đang hủy diệt nền kinh tế.
Theo đó, vào cuối năm ngoái, tỷ lệ lạm phát hàng năm đã lên tới 130.000%, tăng từ khoảng 860% vào năm trước đó và 260% vào cuối năm 2016. Trong tháng 4/2019, dữ liệu được công bố gần đây nhất, lạm phát hàng năm của Venezuela ở mức 282,973%.
Trong trường hợp không có dữ liệu chính thức trong vài năm qua, các biện pháp khác nhau để đo lường mức lạm phát đã được đưa ra. Cụ thể, Bloomberg cố gắng theo dõi mức lạm phát bằng cách theo dõi sự thay đổi giá của một tách cà phê sữa ở thủ đô Caracas. Dữ liệu gần đây nhất của Bloomberg cho thấy tỷ lệ lạm phát hàng năm là 99.900%.
Theo Quartz, dữ liệu của ngân hàng trung ương Venezuela cũng cho thấy GDP giảm hai chữ số vào mỗi quý kể từ cuối năm 2015. Trong quý 3 năm 2018, ngân hàng cho biết, nền kinh tế đã thu nhỏ lại 23%.
Trong khi đó, IMF dự báo nền kinh tế Venezuela sẽ thiệt hại tới 25% trong riêng năm nay. Sự suy giảm mạnh như vậy dường như khiến Venezuela không có khả năng níu kéo hàng triệu người đã và đang chạy trốn khỏi đất nước…

Trả lời báo chí trong cuộc trao đổi qua điện thoại ngày 3/6 sau Đối thoại Shangri-La 18 tổ chức tại Singapore, bà Andrea L. Thompson, Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ chuyên trách về Kiểm soát Vũ khí và An ninh Quốc tế, đã đưa ra những nhận định và lập trường của Mỹ về hàng loạt vấn đề nóng trên toàn cầu.
Về quan hệ với Việt Nam, bà Thompson đã khẳng định rằng Hà Nội là một trong những đối tác mạnh về quốc phòng của Mỹ tại khu vực. Bà cũng nhắc lại chuyến công du của bà hồi tháng 8 năm ngoái tới Việt Nam, đánh giá đây là một chuyến thăm tuyệt vời.
Trả lời câu hỏi về việc Mỹ chuyển giao các máy bay không người lái hiện đại ScanEagle cho Việt Nam, bà Thompson không cung cấp thông tin chi tiết vì không được phép công khai thảo luận về hợp đồng quân sự.
Tuy nhiên, bà nhấn mạnh rằng Mỹ sẽ tiếp tục tích cực hợp tác với chính phủ Việt Nam để có thể cung cấp những thiết bị quân sự tốt nhất trên thế giới nhằm giúp Việt Nam củng cố nền tảng quốc phòng và quan hệ đối tác với Mỹ trong tương lai.
Trước đó, trong thông báo ngày 31/5, Bộ Quốc phòng Mỹ cho biết họ đã trao cho Công ty Insitu một hợp đồng lớn nhằm cung cấp 34 máy bay không người lái trinh sát ScanEagle cho 4 quốc gia ASEAN. Theo hợp đồng, Việt Nam dự kiến sẽ nhận 6 máy bay trị giá tổng cộng 9,770 triệu USD.
Bên lề sự kiện Đối thoại Shangri-La năm nay, bà Thompson đã có cuộc gặp Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam, Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh. Theo quan chức Ngoại giao Mỹ, hai bên đã thảo luận về nhiều lĩnh vực. Bà Thompson đánh giá đây là cuộc họp hiệu quả và tuyệt vời nhằm tiếp tục giúp quan hệ đối tác quốc phòng giữa Mỹ và Việt Nam thêm vững chắc.
Khi được hỏi về kế hoạch đưa tàu sân bay Mỹ tới thăm Việt Nam, bà Thompson cho biết bà chưa có thông tin về việc này, nhưng bà nhấn mạnh rằng Washington rất kỳ vọng vào chuyến thăm thứ 2 sau chuyến thăm thành công của nhóm tác chiến tàu sân bay USS Carl Vinson hồi năm ngoái.
Hồi tháng 4, một quan chức quốc phòng Mỹ từng tiết lộ rằng Mỹ đang bàn bạc với phía Việt Nam nhằm mở đường cho chuyến thăm của một tàu sân bay khác trong năm 2019…

CẦN THƠ, TRỤ ĐIỆN KHÔNG SẮT GÃY ĐÔI KHIẾN 1 NGƯỜI CHẾT TẠI CHỖ
Chiều ngày 01/06/2019, tại hẻm 79, đường Hùng Vương, quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ, một trụ điện gãy đôi trúng vào một công nhân khiến anh này tử vong tại chỗ để lại 1 người vợ trẻ đang mang thai 2 tháng.
Điều đặc biệt là, khi trụ điện bị gãy đôi, nhiều người bất ngờ lẫn giận dữ vì bên trong trụ điện không hề thấy có sắt.
https://www.google.com.vn/…/tai-nan-chet-nguoi-o-can-t…/amp/

THƯƠNG THẰNG THƯỞNG
Huỳnh Ngọc Chênh
Hắn là em tui, làm trưởng ban tuyên giáo. Thương vì hắn đang bị rối loạn cảm xúc định hướng.
Nghề của nó là định hướng. Định hướng dư luận, định hướng tuyên truyền cho 1000 cơ quan báo đài của đảng, định hướng tư duy Mác Lê cho toàn đảng, định hướng đường lối cách mạng “đúng đắn” cho toàn dân, trên 90 triệu người, định hướng phát ngôn cho 500 đại biểu quốc hội, định hướng đối tượng sát phạt cho hàng vạn dư luận viên và lực lượng 47, rồi định hướng giáo dục, định hướng sân khấu, thời trang, ca nhạc điện ảnh, thơ văn… In một cuốn sách cũng phải định hướng, một bài hát ra đời cũng phải định hướng, mấy em chân dài mặc gì cũng phải định hướng… định hướng tất tần tật nên nguy hiểm vô cùng. Tội thằng em tui.
Nghề nầy vào thời đóng cửa bao cấp dễ bao nhiêu thì thời nay phải mở cửa ra ngoài kiếm ăn trở nên khó bấy nhiêu.
Ngày xưa quan tuyên huấn chỉ có một bài “nắm vững chuyên chính vô sản tiến nhanh tiến vững chắc lên CNXH” học nằm lòng, đi đâu cũng lấy ra đọc là xong, tất cả đều nghe răm rắp vì luôn có khẩu súng chuyên chính vô sản kè kè một bên, ai nhìn vào cũng xanh mặt, không nghe theo thì vào tù ngồi rục xương.
Ngày nay khác rồi, vì cam kết với quốc tế, vì nước ngoài nhìn vào và vì các sếp lỡ ba hoa “VN chưa bao giờ dân chủ như thế này” nên phải giấu khẩu súng chuyên chính vô sản vào trong lưng quần. Mà không có súng dơ ra, người dân chẳng phải sợ hãi đến nhọc lòng nghe theo cái thứ định hướng xưa rích ấy nữa. Ngay cả đảng viên cũng không nghe nữa là dân. Lại thêm dư luận bây giờ đâu chỉ là mấy cơ quan báo đài của đảng luôn răm rắp tuân phục như chó tuân phục chủ, mà là mạng xã hội trên internet với hàng triệu người dân đều có thể làm báo tự do được.
Vì vậy mà thằng em tui rối loạn cảm xúc, rối loạn nặng.
Biểu hiện rối loạn của nó thể hiện ra ở chỗ không định hướng được ngay cho các cấp phó trong ban mình.
Đầu tiên là thằng phó Trương Minh Tuấn, không nghe theo định hướng của tuyên giáo, lại nghe theo định hướng của bọn lợi ích nhóm, ký một phát cho Mobilefone mua AVG làm tổn thất hết 7.000 tỉ đồng nên phải biến thành củi.
Mới đây nhất là thằng phó Thuận Hữu, không nghe theo định hướng của tuyên giáo là phải luôn miệng hô hào chống tham nhũng triệt để, lộ ý bao che cho bọn quan chức tham ô, chắc có cả nó trong đó, khi phát biểu “chụp biệt phủ của các quan đăng lên rồi hỏi tiền mô là vi phạm pháp luật” làm cho dư luận dậy sóng phản ứng.
Thằng phó nầy làm báo già đầu lên tới tổng biên tập, chủ tịch hội nhà báo, phó ban tuyên giáo mà không hiểu rằng việc bắt được tay day được cánh bọn quan tham nhận hối lộ và tham nhũng rất khó nên phải truy gián tiếp qua tài sản bất minh. Lương vài đồng mà xây cả một tòa lâu đài thì phải giải trình với nhà nước với thanh tra tiền đó đâu ra, giải trình không xuôi là a lê hấp bắt ngay. Thanh tra không đủ sức đi tìm hiểu hết biệt phủ các quan thì dân giúp phát hiện cho, đã không cám ơn còn lớn tiếng đe nẹt dân.
Thằng em tui rối loạn định hướng nên không định hướng cho thằng phó Thuận Hữu biết rằng tài sản của quan chức phải được kê khai và công khai và không có điều luật nào cấm dân chụp hình những biệt phủ to lớn bất thường của quan chức và cũng không có điều luật nào cấm dân đặt câu hỏi nghi ngờ quan chức ấy lấy tiền đâu ra xây nhà to thế. Muốn xây nhà to, đi xe xịn thì đừng làm quan ba cọc ba đồng mà ra kinh doanh làm ăn. Ngay cả việc anh đang làm quan mà vợ con anh kinh doanh thì cũng phải xem xét việc kinh doanh ấy có dựa hơi anh kiếm lợi không.
Chính mấy thằng phó như thế nên góp phần làm em tui phát bệnh.
Nhưng làm nó lâm bệnh trầm trọng là ngành giáo dục và ngành quốc hội.
Cứ mỗi lần ngành quốc hội hội họp là một dịp để người dân cười no bụng. Cười nhưng mà đau lắm vì xem diễn hề với giá quá đắt, mỗi ngày các diễn viên hề không chuyên ấy ngón hết vài tỷ đồng tiền thuế của dân chứ không phải ít.
Mở màn cho trò hề là đại biểu điện phán toàn dân chỉ có 19 người phàn nàn về giá điện tăng. Rồi tiếp theo thằng thái tử đảng Tuấn Anh đòi trừng trị khách hàng xuyên tạc giá điện. Chưa hết vị phó thủ tướng Huệ lại đế thêm vào trò vui bằng bài thơ hoa sữa tháng năm để mọi người vui cười mà quên đi vì sao điện tăng.
Lại có bà nghị “rảnh háng”- từ của dư luận đang dùng- đòi có một ngày để tôn vinh đàn ông. Theo đà đó phải có thêm ngày tôn vinh mẹ đơn thân, tôn vinh người độc thân, tôn vinh chó mèo… nữa hay sao.
Lại có ông nội nghị nào đó cứ lăm lăm đòi huy động vàng trong dân để trả nợ, trong khi vàng đầy các túi quan tham và hàng trăm ngàn tỷ qua các vụ án khủng không lo thu hồi.
Lại có ông nghị Dương Trung Quốc nghe có học lắm cũng tranh lên làm hề khi lấy thơ của ông Hồ ra bênh vực bia rượu, lại còn lý luận cùn rằng, rượu làm từ gạo, tại sao chống tác hại của rượu mà không chống tác hại của gạo.
Lại có ông nội nào đó đòi đưa việc cấm nịnh nọt cấp trên vào luật. Không biết quốc hội sẽ luật hóa các hành vi nịnh như thế nào nếu nghe lời ông hề đó.
Lại có ông nghị có súng đấu với ông nghị Nhưỡng về đề tài quan chức có sống xa hoa trụy lạc như quan không. Dân chúng cười rần bảo nhìn vào lâu đài tình ái của cụ răng chắc và lâu đài biệt phủ của các quan chức phân bố đều trên khắp mọi miền đất nước là biết ngay chứ cãi cọ ỏm tỏi làm gì. À, có lẽ vì chính điều này mà anh phó giáo Thuận Hữu đi ngược lại định hướng đòi cấm dân chụp biệt phủ của quan đưa lên mạng. Hì hì.
Ngành quốc hội mà biến thành ngành sân khấu hài thì làm sao thằng em tui định hướng phát ngôn cho các ngài diễn viên không chuyên ấy được. Rối loạn chết chắc.
Ngành giáo dục trực tiếp trong vòng định hướng của thằng em tui còn kinh khủng hơn. Bất khả định hướng.
Nghe đến giáo dục mà không nghe gì đến chương trình giảng dạy, không nghe gì đến đổi mới, cải cách và cải tiến đường lối và nội dung, mà chỉ nghe toàn những chuyện: Lấy điểm đổi tình, thầy giáo lạm dụng tình dục nữ sinh, hiệu trưởng nâng chim nam sinh, cô giáo được triệu tập đi tiếp khách nhậu, nam sinh học phụ đạo cô giáo trong nhà nghỉ, nữ sinh xúm đánh hội đồng bạn rồi lột truồng quay clip đưa lên mạng… và nhất là chỉ nghe toàn chuyện nâng điểm thi lấy tiền tỉ với chuyện 97,3% học sinh xếp loại giỏi.
Rồi chưa hết, ông bộ dục Nhạ đăng đàn nói về giáo dục từ đầu đến cuối chỉ là thi, thi với thi rồi tiền, tiền với tiền và kết thúc bằng một đề án cải cách vô cùng to lớn là đổi tên gọi “Học Phí” thành “Học Giá” .
Thằng em tội nghiệp của tui không rơi sâu vào bệnh lý rối loạn cảm xúc định hướng mới lạ. Nên tui thương nó.
Tuy nhiên bệnh tình của nó chưa đến nổi nào, chưa đi đến bất ngờ đột quỵ như sếp nó.
Ông sếp nó lú quá và thấy Tàu cộng làm gì ông bắt chước theo. Thế là ông quyết tâm định hướng xã hội chủ nghĩa cho nền kinh tế thị trường.
Nền kinh tế thị trường đã tồn tại hàng ngàn năm, giúp loài người trở nên văn minh và phát triển, nay ông mới tập tễnh bước vào chưa hơn 20 năm đã đòi định hướng nó theo ý mình. Hoang tưởng!
Vì đòi định hướng thị trường theo ý mình nên củi sinh ra ồ ạt như nước sông Hồng mùa lũ. Củi cả phe ta lẫn phe địch. Thế là ông lại đòi định hướng luôn dòng củi đút vào lò. Mà củi nhiều quá lại trộn lẫn vào nhau làm sao tách ra để đút vào lò đúng định hướng.
Mới bị đột quỵ là may lắm rồi.
Hy vọng thằng em tui tỉnh ngộ kịp thời.
(Bài của Huỳnh Ngọc Chênh, ảnh của Nguyễn Vũ Bình)

KIẾN NGHỊ TRUY TỐ ÔNG TRIỆU TÀI VINH
Tỉnh của ông có đến 330 bài thi được sửa điểm lên. Trong đó 114 thí sinh được nâng điểm. Có những học sinh được nâng lên tới 8,85 điểm/ 1 môn, nâng 3 môn tới 26,8 điểm.
Thủ khoa điểm thật chưa tới 1 điểm. Đặc biệt trong đó có con gái của ông.
Chính con gái ông, cùng 113 thí sinh kia là những kẻ cướp. Cướp đi cơ hội vào đại học, cướp đi tương lai của những học sinh mà họ đã học thật thi thật. Đúng ra cơ hội vào đại học kia thuộc về các em ấy nhưng đã bị cướp mất đấy ông ạ. Hơn nữa, lại là Cướp có tổ chức, nên cần phải truy cứu trách nhiệm hình sự có cân nhắc đến hành vi lừa đảo và hối lộ,
Riêng ông là một đảng viên.Ông được Nhà nước tin tưởng bổ nhiệm ông vào vị trí lớn nhất của một tỉnh.THÌ TRÁCH NHIỆM CỦA ÔNG CÀNG NẶNG NỀ.ÔNG PHẢI TỪ CHỨC VÀ TRUY TỐ TRƯỚC PHÁP LUẬT