Hải Quân Đại Tá Mỹ Nguyễn Từ Huấn

Hải Quân Đại Tá Mỹ Nguyễn Từ Huấn (bé trai bị thương và đã được cứu sống trong vụ tên VC Bảy Lốp giết chết toàn gia đình Trung Tá VNCH Nguyễn Tuấn) được đề cử lên chức vụ Phó Đề Đốc Hải Quân Mỹ (Rear Admiral, tương đương với Chuẩn Tướng) trong năm nay, Tháng 6, 2019.

See More

Image may contain: 3 people, text
Tôi Yêu Miền Nam

Hải Quân Đại Tá Mỹ Nguyễn Từ Huấn (bé trai bị thương và đã được cứu sống trong vụ tên VC Bảy Lốp giết chết toàn gia đình Trung Tá VNCH Nguyễn Tuấn) được đề cử lên chức vụ Phó Đề Đốc Hải Quân Mỹ (Rear Admiral, tương đương với Chuẩn Tướng) trong năm nay, Tháng 6, 2019.

Tết Mậu Thân 1968, Nguyễn Văn Lém tự Bảy Lốp chỉ huy tấn công trại Phù Ðổng của binh chủng Thiết Giáp VNCH. Bảy Lốp bắt giữ gia đình Trung Tá Nguyễn Tuấn, dùng vợ con của TrT Tuấn để áp lực bắt Ông chỉ dẫn cách sử dụng xe tăng còn lại trong trại. TrT Tuấn từ chối, Bảy Lốp đã giết chết toàn thể gia đình Ông, gồm cả bà mẹ già của Ông đã 80 tuổi, chỉ có một bé trai bị thương nặng và sau đó đã được cứu sống. Và bé trai đó chính là Hải quân Đại Tá Nguyễn Từ Huấn.

Hỏi: Theo Nguyễn Đình Ngọc, Việt Nam có xâm lăng Campuchia không?

Nguyễn Đình Ngọc

Trả lời bạn đọc
____________

Hỏi: Theo Nguyễn Đình Ngọc, Việt Nam có xâm lăng Campuchia không? Khi đọc những lời bình của người Việt trong phần đăng về tin này của TT Lý Hiển Long, tôi càng hiểu thêm lý do người Việt không được tôn trọng trên thế giới.

Trả lời: Việc Khmer Đỏ tàn sát thường dân Việt Nam và phá hoại tài sản là có thật.

Việc Quân Đội Nhân Dân Việt Nam vào lúc bấy giờ, kéo quân sang tiêu diệt Khmer Đỏ và chiếm đóng tại Campuchia là có thật.

Sau khi xóa sổ Khmer Đỏ và “đỡ đầu chính trị” cho Hun Sein lên cầm quyền là có thật.

Việc gọi là “hy sinh”, “cứu giúp” cho người dân Campuchia, theo quan điểm của Nguyễn Ngọc Già chỉ là lớp áo bên ngoài của ĐCSVN, đứng đầu là Lê Duẩn vào lúc bấy giờ. Lý do NNG không tin các “sáo từ” nói trên, dựa vào các căn cứ sau:

– Người CS nói chung và CSVN nói riêng, tuyệt đại đa số trong họ chưa bao giờ biết “yêu nước” hay “thương dân”. Lịch sử đã phơi bày quá rõ (nói riêng) tại VN như: Cải Cách Ruộng Đất, Nhân Văn Giai Phẩm cho đến Học Tập Cải Tạo, Kinh Tế Mới, Đổi Tiền, Đánh Tư Sản v.v… cho đến mãi hiện nay, thích cướp đất ở đâu là cướp, thích giết dân thì giết, thích bỏ tù bất kỳ ai thì bỏ tù. Thậm chí, ngay trong nội bộ của CSVN họ sẵn sàng thanh trừng, đấu đá nhau cho tới chết. Vậy thử hỏi, ngay đồng bào ruột thịt của mình, người CSVN còn không biết thương yêu hay khoan dung cho “đồng chí của họ” thì làm sao có thể tin người CSVN “hy sinh” để “cứu giúp” (nhấn mạnh) người dân Campuchia trong cái gọi là “thoát họa diệt chủng” (?!)

– Trong tình hình “trứng nước” sau 1975, với thói ngông cuồng tự đại cộng với bản chất lật lọng, gian xảo, quỷ quyệt của loại “yên hùng” mà đứng đầu là Lê Duẩn, nó chính là nguyên nhân làm cho Đặng Tiểu Bình “nộ khí xung thiên” thốt ra; “Dạy cho VN một bài học”. Thử hỏi, tình hình vào lúc đó, “đầu Bắc, đuôi Nam” dồn dập như vậy, rồi thêm “trong ruột” Sài Gòn nhiều nhóm người vẫn âm thầm chống lại (như vụ nổ tại Hồ Con Rùa (năm 1978), vụ án nhà thờ Vinh Sơn ( năm 1976), rồi cả nhóm ông Hoàng Cơ Minh (năm 1982) v.v… NNG nghĩ với tình trạng đó cộng thêm bị cấm vận của Hoa Kỳ, kinh tế kiệt quệ, người CSVN lo sợ cho “bổn mạng” và “chế độ của họ”, nên tiến đánh Khmer Đỏ.

Dù tiêu diệt xong Khmer Đỏ, CSVN với bản chất trí trá, gian hùng, nên họ không an lòng, vì vậy buộc phải đóng quân tại Campuchia 10 năm. Trong thời gian đó, đủ để họ “dựng” Hun Sein lên. Bản thân Hun Sein, nói công bằng, nếu không có CSVN “đỡ đầu chính trị”, dứt khoát không thể nào “lên được”. Vì vậy, ngoài miệng Hun Sein vẫn công kích Thủ Tướng Lý Hiển Long, mặc dù ai cũng biết Hun Sein cũng chẳng ưa gì CSVN.

NNG chỉ không đồng ý cách dùng chữ của vị độc giả khi nói “Việt Nam xâm lăng Campuchia”. Theo thiển ý của NNG phải nói cho rõ “tập đoàn CSVN đứng đầu Lê Duẩn” đã “chiếm đóng & dựng lên Hun Sein” để có lợi cho họ.

Vì vậy, vị độc giả cho rằng “người Việt không được tôn trọng trên thế giới”, thì NNG không đồng ý, bởi:

– Nhà cầm quyền CSVN đã vi phạm trắng trợn và thô bạo Hiệp định Paris 1973 để cưỡng chiếm miền Nam, tại sao UN lại vội vã công nhận một nhà nước bất chính danh, phi nghĩa và vô nhân đạo như vậy?

– Người dân VN lúc bấy giờ như “cá nằm trên thớt” của CSVN, buộc phải đi lính là điều tất yếu, nếu không đi thì cả gia đình “sống không bằng chết” không phải riêng người đó. Người VN không có lựa chọn nào khác, khi buộc phải lao vào “cuộc xâm lăng” do CSVN tạo cảnh lá lai”.

– Người VN không bị “nhiễm độc” bởi “sự nhồi sọ” và “chứng lỏng não” về văn hóa và giáo dục của CSVN, hầu hết đều là người lương thiện, đó là chưa kể những người ở “bên trời tự do” thành đạt nổi trội, mới nhất là viên Phó Đô Đốc Hải Quân Hoa Kỳ Chuẩn Tướng Nguyễn Từ Huấn, con trai Trung tá Nguyễn Tuấn bị tên CS Bảy Lốp bắn chết, riêng ông Huấn lúc đó may mắn thoát chết.

Tóm lại: Nói cho vui, có lẽ nên phân biệt “người Việt Nam” và “người CSVN” đó là “hai dân tộc”! ha ha ha!
___________________

Nguyễn Ngọc Già

Trump sẽ quyết định đánh thuế TQ sau khi gặp Tập Cận Bình tại G-20

Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump hôm thứ Năm (6/6) đã nói rằng ông sẽ đưa ra quyết định cuối cùng về việc liệu có đánh thuế lên hàng hóa Trung Quốc còn lại hay không sau khi gặp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại G-20 ở Nhật Bản vào cuối thàng này, theo Reuters đưa tin.

#Trump

Nghề Nổ? Văn hóa Nổ? Những cú nổ long trời lở đất!

Nghề Nổ? Văn hóa Nổ? Những cú nổ long trời lở đất!

Lê Thiên

19-5-2019

Vào những ngày đầu tháng Năm 2019, truyền thông trong nước bỗng rộ lên chuyện một người có tên Lê Hoàng Anh Tuấn tự xưng “Nhà báo Quốc tế” kèm theo hàng loạt chức danh và bằng cấp. Chính cái nhãn “nhà báo quốc tế” của Lê Hoàng Anh Tuấn gây ồn ào trên truyền thông trong nước.

Chuyện Lê Hoàng Anh Tuấn nào đó khoe khoang nghề nghiệp, chức danh và bằng cấp thực ra đâu có gì mà làm ầm ĩ, chỉ là “chuyện thường ngày ở huyện” trong cái xã hội Việt Nam thời xả hơi chết ngộp ấy thôi.

Tuy nhiên, đọc báo Trí Thức Trẻ của CSVN ngày 10/5/2019, thấy bài NGHỀ “NỔ” Ở VIỆT NAM, của tác giả Bùi Hải, chúng tôi cảm thấy nhức nhối vì tiếng… nổ!

Chuyện nổ… từ một bài báo luồng Đảng

Tác giả bài báo luận rằng “Nổ là một kỹ xảo, nhưng ở Việt Nam, nó có thể trở thành một nghề làm giàu và tạo ra mối quan hệ với những người mà dân thường có mơ cũng không thể tiếp cận thân tình”.

Bùi Hải lại bình luận: “Cái mồm nổ là biểu hiện sinh động nhất của thói HÁO DANH”. Theo tác giả bài báo, “Người ta thường háo danh vì hai lẽ: Giải quyết khâu oai với gia đình, cộng đồng và tìm cách trục lợi từ cái danh đó”.

Bùi Hải dẫn giải: “’Một miếng giữa đàng bằng một sàng xó bếp’ là quan niệm về khâu oai từ thời xa xưa của người Việt. Còn ở thế kỷ 21, những cái tên muốn oai, cần phải đặt trước nó một học hàm, học vị để phần kính thưa, kính gửi có sức nặng. Các lò ấp tiến sĩ, thạc sĩ được dịp chạy hết công suất, một phần không nhỏ là để trang bị khâu oai cho nhiều người, chứ không phải để cống hiến thêm cho xã hội một nghiên cứu khoa học có giá trị”.

Đọc bài “Nghề ‘nổ’ ở Việt Nam” của Bùi Hải, chúng tôi chú ý tới đoạn sau đây dưới tiểu đề “Bệnh nhận vơ và câu chuyện lịch sử”. Xin ghi lại nguyên văn:

BỆNH NHẬN VƠ VÀ CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ

Dân gian có cụm từ rất hay mà càng ngày người ta càng ít dùng, đó là “nhận vơ”: Nhận và vơ vào những thứ không phải của mình. Hiểu theo nghĩa ấy, “nổ” có nghĩa là “nhận vơ một cách ồn ào nhất, trắng trợn nhất”.

Bệnh nhận vơ, háo danh và các biến thể của nó có mặt trong nhiều ngõ ngách của đời sống ở Việt Nam.

Dù hai chiếc xe tăng tiến vào dinh Độc Lập tháng 4.1975 đều anh hùng, và những người lính tăng đi được đến ngày cuối cùng của cuộc chiến đã là một kỳ tích, nhưng xe tăng nào mới là chiếc đầu tiên xông đất đầu não chính quyền Sài Gòn, thì phải mất rất nhiều năm, sự thật mới được trả lại. Nếu không có chứng cứ của nhà báo nước ngoài và sự lên tiếng của báo chí trong nước, thì sự nhận vơ ấy, có thể mãi mãi che lấp một phần lịch sử.

Câu chuyện ai là người thảo ra bản tuyên bố đầu hàng cho Tổng thống VNCH Dương Văn Minh đọc ngày 30.4.1975, cũng bị tranh cãi trong nhiều năm. Tất nhiên sự thật không thể có hai.

Chúng tôi e rằng cái tiêu đề “bênh nhận vơ và câu chuyện lịch sử” trên đây có vẻ đi lệch với chủ đề “NGHỀ NỔ” do chính tác giả nêu ra!

Vâng! “Nhận vơ” có thể là một chứng bệnh, nhưng đó chưa hẳn là “nghề nổ”. Cũng vậy, chuyện giành nhau xe tăng của anh, xe tăng của tôi, xe nào vào cổng Dinh Độc Lập trước; hoặc chuyện người ta tranh nhau ai “là người thảo ra bản tuyên bố đầu hàng cho Tổng thống VNCH Dương Văn Minh đọc ngày 30.4.1975” có lẽ nên xếp vào chuyện lục súc tranh công hơn là chuyện về NGHỀ NỔ!

Thực ra, nghề nổ đã tiềm tàng và từng nổ lạch bạch từ rất lâu trong lòng chế độ đảng CSVN từ khi cái đảng ấy hãy còn trong giai đoạn trứng nước. Xin đơn cử vài thí dụ.

Cú nổ rền vang… Lê Văn Tám

Chuyện Lê Văn Tám, đuốc sống diệt giặc nổ to đùng, và liên tục nổ dòn… kéo dài hơn 70 năm, từ năm 1945 ở Miền Bắc XHCN, rồi sau năm 1975 nổ giòn tại Miền Nam và trên cả nước. Lê Văn Tám lên tên đường phố, tên trường học, vào sách giáo khoa cho học trò nghiền ngẫm và noi theo…

Chẳng ai biết mặt mũi lai lịch Lê Văn Tám ra sao! Chỉ được nghe kể lại chuyện cậu học trò tên Lê Văn Tám “một gương hy sinh dũng cảm oanh liệt: một chiến sĩ Việt Nam đã tẩm dầu [xăng] vào mình, tự làm mồi lửa hy sinh thân mình, chạy vào kho dầu Xi-mông Pi-ê-tờ-ri (Simon Piétri) [Thị Nghè, SàiGòn] của địch. Lập tức kho dầu bị bắt lửa!” (Báo CỨU QUỐC Cơ quan Tuyên truyền Tranh đấu của Tổng bộ Việt Minh, Hà Nội, số 71, ngày 19-10-1945).

Chuyện khó tin, nhưng đảng cho nổ, và nó nổ dòn, nổ dai… Cho đến khi học giả Phan Huy Lê tiết lộ thì mới vỡ lẽ: Chính nhà sử học Trần Huy Liệu, nguyên Bộ Trưởng Bộ Tuyên truyền của CSVN (VNDCCH) thú nhận, mình đã “hư cấu” truyện hoang đường Lê Văn Tám nhằm phục vụ cho mục đích tuyên truyền!

Trong bài viết đăng trên tạp chí Xưa và Nay số ra tháng 10 (năm 2009), giáo sư sử học Phan Huy Lê nói rằng, ông đã được ông Trần Huy Liệu, Viện trưởng Viện sử học và cũng là Bộ trưởng Tuyên truyền hồi thập niên 1940, kể cho nghe nhân vật Lê Văn Tám là do ông Liệu dựng lên để cổ vũ tinh thần chiến đấu của người Việt. Ông Phan Huy Lê nói rằng ông Trần Huy Liệu còn nói với ông và hai người khác trong một cuộc gặp rằng “Sau này khi đất nước yên ổn, các anh là nhà sử học, nên nói lại giùm tôi, lỡ khi đó tôi không còn nữa. Quả pháo Lê Văn Tám chưa tịt ngòi hẳn, vẫn còn gượng lẹt đẹt đây đó trên vài báo đảng… làm trò nổ!          

Lạm phát pháo nổ… nổ chùm

Ấy là chưa kể các vụ nổ khác, nổ rền vang, như “Những tấm gương anh hùng… Bế Văn Đàn lấy vai làm giá súng, Tô Vĩnh Diện dùng thân chèn pháo, Phan Đình Giót lấy thân mình lấp lỗ châu mai! (Báo An Ninh Thủ Đô 07/4/20214).

Chuyện anh hùng Võ Thị Sáu là vụ nổ khác. Sáu được biết sinh năm 1933, tại Đất Đỏ, Bà Rịa. Năm 1946 “mới 13 tuổi, Sáu đã vào khu kháng chiến, và trở thành liên lạc viên của Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Năm 1947 (14 tuổi)Sáu trở thành đội viên Công an xung phong Đất Đỏ.[4]tham gia nhiều trận tập kích bằng lựu đạn, ám sát các sĩ quan Pháp và Việt gian cộng tác với quân Pháp! Tuổi 14, vị thành niên, tay đứa trẻ gái tên Sáu đã nhúng máu!

Lại còn có cả những vụ “nổ” được tặng thêm yếu tố tâm linh phù phép cho có vẻ linh thiêng phù phép, như… nổ chuyện về những con số BẢY huyền thoại của người mang tên Bảy – Nguyễn Văn Bảy, anh hùng QĐNDVN. Nguyễn Văn Bảy hồi nhỏ học lõm bõm biết đọc thôi. Lên Lạng Sơn thầy giáo dạy “tốc hành” 7 ngàyhọc 7 lớp. Đặc biệt, Nguyễn Văn BẢY, người con thứ BẢY trong một gia đình, lái máy bay MIG-17bắn hạ 7 (BẢY) chiếc máy bay Mỹ, … máy bay của ông bị bắn, 84 vết thủngcó những vết thủng rất lớn, nhưng an toàn! Ôi! Nổ hơn liên thanh! Tờ ANTĐ còn nổ bạo:Gặp người phi công chuyên né … tên lửa”.

Báo Sao Đỏ ngày 29/05/2017 thì nổ về những tay thiện xạ khác “chỉ có ở Việt Nam: Súng ngắn [súng lục] K54 bắn rụng trực thăng, súng trường K44 vít cổ phản lực Mỹ”. Hoặc DŨNG SĨ DIỆT MỸ TUỔI 13 VÀ 3 LẦN GẶP BÁC HỒ. Đó là đứa bé gái [lại cũng con gái] tên Thu, 9 tuổi làm giao liên, 11 tuổi, vận chuyển vũ khí; 13 tuổi tham gia nhặt sỏi, cát nhét vào các nòng súng địch, bé Thu được phong tặng danh hiệu dũng sĩ diệt Mỹ khi mới 13 tuổi! Khủng khiếp chưa?

Còn nhiều, thật nhiều… những pháo nổ rền vang khắp chốn trên dải chữ S! Đảng nổ! Quan nổ! Tướng nổ! Đại gia nổ! Nổ chức tước! Nổ chức danh! Nổ bằng cấp! Nổ giàu sang! Nổ thành tích và … kỳ tích!

Gần đây nhất, tuyền thông CSVN lại nổ bạo khi Việt Nam được chọn làm địa điểm Hội nghị thượng đỉnh Trump-Kim: “điểm đến tuyệt vời cho những quyết định quan trọng”, “nâng lên tầm cao mới”, (báo Giáo Dục Việt Nam 07/2/2019). Trước Việt Nam, Singapore đã là nơi diễn ra Hội Nghị Thượng đỉnh Mỹ-Bắc Tiều Tiên lần thứ nhất! Không nghe Singapore nổ! Nào ngờ Hội nghị Trump-Kim vỡ đột ngột! Kỳ tích CSVN tịt ngòi nổ!

Nổ tập thể, lên đồng tập thể

Nổ tập thể ở Việt Nam đích thị là những tràng nổ pháo chùm dòn dã nhất loài người! Như chuyện đội tuyển bóng đá U23 VN chiến thắng, báo Nhân Dân ngày 23/01/2019 phóng lên tựa đề “Chiến thắng kỳ diệu U23 Việt Nam” và Các chàng trai U23 Việt Nam với tinh thần chiến đấu ngoan cường, thông minh, đầy quả cảm, vượt qua mọi áp lực để làm nên lịch sử diệu kỳ, giành quyền đá trận chung kết giải vô địch U23 châu Á 2018 sau chiến thắng vô cùng thuyết phục, đầy cảm xúc trước U23 Qatar, làm nức lòng hàng triệu người hâm mộ nước nhà”. Còn dân chúng thì hàng triệu dân xuống đường “đi bão” ăn mừng U23 Việt Nam đại thắng, gây kẹt xe và tai nạn giao thông chết người chưa từng thấy!

Trên thế giới có nhiều tổ chức chuyên theo dõi, đánh giá, xếp hạng hoạt động của các quốc gia về các mặt đời sống xã hội, văn hóa, chính trị, kinh tế, giáo dục, tôn giáo… Thông thường, khi nhận kết quả đánh giá, nếu được xếp hạng cao, người ta hoặc cố gắng duy trì hạng bậc cao ấy hoặc nỗ lực phát huy cao hơn. Nếu bị xếp hạng thấp, người ta tự hỏi mình vì sao thấp để từ đó tự điều chỉnh lại mình để được tốt hơn. CSVN thì khác, khi bị đánh giá thấp thì vừa tìm cách vòng vo tự bào chữa, vừa tru tréo chửi bới cơ quan xếp hạng. Nhưng nếu được xếp hạng cao thì… nổ đùng, dai dẳng… Bằng chứng dẫy đầy trên các báo của chế độ, điển hình là các tờ Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân, An Ninh Thủ Đô, Sài Gòn Giải Phóng v.v…

Ấy là chưa kể vô số khẩu hiệu (slogan) phóng ra những tiếng nổ cực mạnh, đại để như đảng ta đỉnh cao trí tuệ loài người, chủ nghĩa Mác-Lê vô địch, bách chiến bách thắng, bác Hồ vĩ đại! v.v…

Mọi thứ nổ trên đây cũng như bất cứ trận nổ nào khác (kể không hết) xét cho cùng chẳng nhằm nhò gì cả so với những phát nổ cực hiếm văng ra từ… bác!

Cú nổ lịch sử… mang thương hiệu Trần Dân Tiên

Cuốn Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch được ghi tên tác giả là Trần Dân Tiên. Gần một thế kỷ, người ta mất công mang “đuốc sống Lê Văn Tám” đi rọi tìm Trần Dân Tiên, chẳng thấy mặt mũi Trần Dân Tiên ở đâu, cũng chẳng bao giờ biết Trần Dân Tiên là ai, sinh sống làm sao, tài nghệ viết lách cao siêu tới đâu đến nổi Hồ Chí Minh tâm phục, khẩu phục nhận trả lời phỏng vấn để có được cuốn sách “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch”!

May thay, từ nội bộ “đảng ta” xuất hiện đồng chí Nguyễn Minh Cần, đảng viên cốt cán của “đảng ta”, từng nắm chức Phó Chủ Tịch Ủy ban Hành Chánh TP Hà Nội ngay thời Hồ Chí Minh trị vì nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ở phía Bắc Việt Nam. Chính Nguyễn Minh Cần[1] tiết lộ:

Khi cuốn sách được xuất bản lần đầu ở miền Bắc –‘tác giả của nó là một nhà báo nổi tiếng có cơ hội được biết rõ về thân thế của Người’. Thực ra, hồi những năm 50, đại đa số cán bộ, chứ nói gì đến nhân dân, chưa hề nghe tên và không ai biết cái ông ‘nhà báo nổi tiếng’ Trần Dân Tiên, tác giả cuốn sách ‘bất hủ’ đó là ai cả. Chỉ có một số rất ít cán bộ cao cấp thì thầm rỉ tai nhau về điều bí mật quốc gia: ‘… Chứ còn ai nữa!’

Mãi về sau này, qua hàng mấy thập niên, nhiều người mới ngã ngửa ra là ông tác giả ‘Chứ còn ai nữa!’ đó, ông Trần Dân Tiên huyền thoại kia, chính là ông Nguyễn Tất Thành, cũng chính là ông Nguyễn Ái Quốc, và cuối cùng, cũng chính là … ông Hồ Chí Minh. Thế nhưng báo chí chính thức ở Việt Nam cho đến nay vẫn tiếp tục ‘giấu như mèo giấu c…’ … ‘một người như Hồ Chủ Tịch của chúng ta, với đức khiêm tốn nhường ấy …’ (trích sách Những mẩu chuyện …, tr. 7) thì … tự tay mình viết tiểu sử của mình để tự tôn vinh, tự đề cao chán chê, rồi ‘lập lờ đánh lận con đen’ đặt tên tác giả là Trần Dân Tiên. Quả là một sự phỉ báng đối với lương tri con người!”[2]

Lại cũng theo Nguyễn Minh Cần, về việc thực hiện cuốn tiểu sử, bác bảo: “Đồng bào đang đói khổ, có nhiều việc cần kíp phải làm trước. Hãy gác cái ý viết tiểu sử bác lại, v.v…”. Vừa phán như thế xong, bác lại nhặt cái mặt nạ Trần Dân Tiên dưới đất lên, đeo vào, nâng bi tiếp: “Một người như Hồ chủ tịch của chúng ta, với ĐỨC KHIÊM TỐN NHƯỜNG ẤY và đương lúc bề bộn bao nhiêu công việc làm sao có thể kể lại cho tôi nghe bình sinh của người được”.

Bởi vì “Trần Dân Tiên” nói vậy mà không phải vậy! Bất chấp “đồng bào đói khổ” dài dài… chuyện đời bác vẫn được trau chuốc và cuốn “những mẩu chuyện…” vẫn được tô vẽ, được in ra, được tán tụng và tái bản liên tục cho tới những năm gần đây nó mới tắt ngủm khi mà tác giả Trần Dân Tiên bị nhận diện đích thị là Hồ Chí Minh… “với đức khiêm tốn nhường ấy”… nhưng lại thích nổ, nổ bạo[3]! Cơn địa chấn big bang tịt ngòi!

***

Có không văn hóa “nổ”?

Cũng liên quan tới chuyện “nổ” của tay điếm đàng Lê Hoàng Anh Tuấn, chúng tội đọc thấy trên mạng ngày 08/5/2019 bài Sống với văn hóa “nổ” của Mạnh Kim. Tác giả viết:

“Những kẻ như Lê Hoàng Anh Tuấn thật ra là ‘sản phẩm’ của một xã hội đảo điên, từ một nền giáo dục đảo điên, ‘có được’ từ một nền chính trị thường xuyên tỏ ra ‘thiếu khiêm tốn’ đến mức luôn khiến người dân thắc mắc không biết chính quyền [chế độ] này đang tỉnh hay điên. Dân chúng vẫn cứ phải sống chung với những cái ‘thùng rỗng kêu to’ cùng với nền văn hóa ‘nổ’, không giới hạn và không một chút ngượng… Những quả bom kiểu Lê Hoàng Anh Tuấn xét cho cùng chẳng ảnh hưởng gì mấy với xã hội nhưng ‘bom’ từ chính quyền [chế độ CS] thì luôn mang lại mức độ ‘sát thương’ đáng kể…!

Hoàn toàn đồng ý với nhận xét trên. Tuy nhiên, không hiểu tác giả Mạnh Kim có ngụ ý gì khi cho rằng “nổ” là “văn hóa”, thứ văn hóa mà người dân Việt Nam phải “sống với”.

Có lẽ vì hiện tượng “nổ” đang ngự trị khắp mọi miền đất nước Việt Nam và có cơ bành trướng khiến Mạnh Kim băn khoăn, e rằng nó đã hóa thành một thứ văn hóa mới không cách gì loại trừ: VĂN HÓA “NỔ”!

Trong thực tế, làm gì có thứ văn hóa gọi là văn hóa “nổ”! NỔ đích thị là VÔ VĂN HÓA, nhất là khi cái nổ được nhà cầm quyền dùng làm lợi khí tuyên truyền, xúi gịục hận thù chém giết nhau, gây nên tình trạng bại não và mất nhân tính cho bao thế hệ con em Việt Nam, dạy cho bao lớp trẻ trong nước sa đà trong cách sống vô văn hóa, chỉ biết lấy dối trá và ác độc làm chuẩn mực sống! Thậm chí không ít những vụ “nổ” được phóng đại để đưa vào sách giáo khoa. Thế nên, giới trẻ Việt Nam bị nhồi sọ để thành những mẫu người chỉ biết chuông gian dối và say mê gây ác! Trẻ em VN nghiện… nổ và nổ bạo, không thua người lớn! Nổ trở thành dịch bệnh truyền nhiễm, lây lan khắp nước đến nay là vậy!

Chuyện bằng giả, bằng dỏm, chức danh ảo, chiến công bịa bị phát hiện là chứng tích những cú nổ long trời! Từ nổ bậy, nổ bạo về vị trí, tư thế, tài năng, người ta đánh mất tất cả lương tri cùng tư cách làm người… hiện hình thành những con khỉ chuyên bắt chước… văng nổ!

Kết

Trở lại với bài “Nghề ‘nổ’ ở Việt Nam” của Bùi Hải, chúng tôi nghiệm thấy quả thật ở Việt Nam đã từng có và hiện vẫn còn có một NGHỀ như thế – NGHỀ NỔ, mà trường dạy nghề chính là cơ quan tuyên truyền của Đảng CSVN. Nó, cái trường dạy nổ ấy đã hiện hữu ngay từ buổi đầu đảng mới khai sinh, tiếp tục phát huy, bành trướng và tồn tại đến hôm nay! Chính trường này đã và đang sản xuất vô số Thạc sĩ nổ, Tiến sĩ nổ, Giáo sư nổ…

Những kẻ xuất thân từ TRƯỜNG NỔ của CSVN dĩ nhiên sống bằng NGHỀ NỔ để ngồi ngất ngưỡng trên đầu người dân, ung dung nổ, đấm và đớp!

_______

[1] Nguyễn Minh Cần sinh năm 1928 tại Huế. Vào Đảng CS Đông Dương năm 1946. Từ năm 1954 đến 1962, Ủy viên Thành ủy Hà Nội rồi Phó Chủ tịch UBHC Thành phố Hà Nội, chủ nhiệm báo Thủ Đô Hà Nội…

[2] Nguyễn Minh Cần – Công Lý đòi hỏi. Nhà XB Văn Nghệ 1997. Thêm vài “mẫu chuyện” về cuôc đời của Hồ Chi Minh, trang 311-331.

[3] Như ghi chú 2 trên đây.

Bình Luận từ Facebook

Làm và bán xăng dầu giả, đại gia miền Tây cùng 22 người bị khởi tố

Làm và bán xăng dầu giả, đại gia miền Tây cùng 22 người bị khởi tố

Ông Trịnh Sướng, một trong những người kinh doanh xăng dầu lớn nhất miền Tây Nam Bộ. (Hình: Pháp Luật TP.HCM)

ĐẮK NÔNG, Việt Nam (NV) – Từ năm 2017 đến nay, mỗi tháng đại gia xăng dầu miền Tây cùng đồng phạm đã tổ chức sản xuất xăng giả đưa ra thị trường tiêu thụ trên sáu triệu lít xăng.

Tờ Pháp Luật TP.HCM cho biết, ngày 6 Tháng Sáu, 2019, Công An tỉnh Đắk Nông đã tổ chức họp báo về vụ án “sản xuất, mua bán xăng dầu giả có quy mô đặc biệt lớn trên nhiều địa bàn tỉnh, thành phố như Đắk Nông, Sài Gòn, Cần Thơ, Sóc Trăng… với các phương thức thủ đoạn hết sức tinh vi.”

Tang vật bị tịch thu. (Hình: Zing)

Theo báo Tuổi Trẻ, ông Sướng vốn nổi tiếng là một trong những người kinh doanh xăng dầu lớn nhất miền Tây, với hàng chục cửa hàng xăng dầu trải trên khắp các tỉnh Đồng Bằng Sông Cửu Long. Ngoài kho xăng đang bị khám xét tại thị trấn Mỹ Xuyên, ông Sướng còn có kho xăng dầu với trữ lượng rất lớn nằm trên quốc lộ Nam Sông Hậu, thuộc huyện Kế Sách, Sóc Trăng.

Căn cứ tài liệu, chứng cứ thu thập được, Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra Công An tỉnh Đắk Nông đã ra quyết định khởi tố 23 bị can, trong đó ra lệnh bắt 22 bị can để tạm giam và áp dụng biện pháp ngăn cấm đi khỏi nơi cư trú.

Tại cơ quan công an, các bị can đều thừa nhận việc pha trộn dung môi tạo thành xăng giả. Từ ngày 1 Tháng Giêng, 2017 đến nay số tiền các bị can dùng để mua dung môi phục vụ việc sản xuất xăng giả là trên 3,000 tỷ đồng ($128.1 triệu). Trung bình mỗi tháng đưa ra thị trường tiêu thụ trên sáu triệu lít xăng giả và đã bán ra thị trường gần 19.5 triệu lít xăng, thu lời bất chính khoảng 135 tỷ đồng ($5.7 triệu).

Theo báo Zing, trước đó Công An tỉnh Đắk Nông đã phát hiện một đường dây sản xuất, mua bán xăng dầu giả ở địa phương và một số tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương. Qua điều tra, ngày 13 Tháng Ba, 2019, Công An tỉnh Đắk Nông đã khởi tố chín bị can về tội “Sản xuất, mua bán hàng giả.”

Từ lời khai của các bị can, liên tục từ ngày 28 Tháng Năm đến 2 Tháng Sáu, Công An tỉnh Đắk Nông đã phối hợp với cơ quan hữu trách bắt quả tang các nghi can đang pha trộn dung môi với các chất kích RON, bột màu tạo thành xăng giả, tổ chức khám xét tại sáu địa điểm ở các tỉnh, thành là nơi pha trộn.

Hiện công an đã tạm giữ hơn 3,000 lít dung dịch các loại, trong đó có hơn 2,000 lít hỗn hợp đã pha chế thành xăng giả, 432,474 lít dung môi, ba tàu thủy, 6 xe hơi, 50 kg chất tạo màu.

Kho xăng dầu của ông Trịnh Sướng (Hình: Zing)

Trước đó, tối hôm 30 Tháng Năm, cơ quan điều tra đọc lệnh khám kho. Khuya 31 Tháng Năm, nhiều cảnh sát cơ động và trật tự đã chốt chặn cổng kho xăng dầu Mỹ Hưng. Sau một đêm chốt chặn, cảnh sát đã khám xét nơi ở và làm việc của đại gia xăng dầu Trịnh Sướng trong nhiều giờ liền.

Khi cảnh sát đến kho (cũng là nơi ở và làm việc) thì ông Sướng tăng huyết áp đột ngột. Công an phải đưa ông này đến Bệnh Viện Đa Khoa tỉnh Sóc Trăng điều trị. Ông Sướng xuất viện về làm việc với công an trong suốt hai ngày diễn ra khám xét. Khi cảnh sát khám xét kho xăng dầu, mỗi bước đi của ông Sướng đều có cảnh sát bám sát.

Theo tài liệu mà báo Tuổi Trẻ có được, vào năm 2015, ông Sướng từng liên quan đến một vụ mua bán xăng dầu không rõ nguồn gốc với tổng số lượng đến khoảng 2 triệu lít, trị giá hơn 42 tỷ đồng (gần $1.8 triệu) vào cùng thời điểm. Tuy nhiên, vụ này chỉ bị xử phạt hành chính số tiền 50 triệu đồng ($2,135).

Báo Zing cho biết thêm, Công Ty Trách Nhiệm Hữu Hạn Mỹ Hưng đã 18 lần thay đổi giấy phép kinh doanh (lần cuối ngày 28 Tháng Mười Hai, 2018), vốn điều lệ 60 tỷ đồng ($2.5 triệu), chỉ có một thành viên.

Doanh nghiệp của ông Trịnh Sướng có quan hệ với bốn ngân hàng, tổng số nợ trên 568.6 tỷ đồng ($24.3 triệu). Tất cả vốn vay này đều ngắn hạn, gồm một chi nhánh ngân hàng ở Sa Đéc (Đồng Tháp) trên 147,3 tỷ đồng ($ 6.2 triệu), còn lại là ba chi nhánh ở thành phố Sóc Trăng. (Tr.N)

CÓ NÊN TRÚT PHẪN NỘ VÀO LÝ HIỂN LONG?

CÓ NÊN TRÚT PHẪN NỘ VÀO LÝ HIỂN LONG?

FB Chu Mộng Long

Tôi là người Việt Nam. Hơn nữa, tôi từng là cựu binh trong cuộc chiến tranh Việt – Cam. Lẽ ra tôi cũng phải trút phẫn nộ vào ai đã chống Việt Nam và phản đối cuộc chiến tranh mà tôi và đồng đội tôi góp một phần xương máu trong đó. Nhưng tôi luôn thận trọng và phẫn nộ bằng lý trí.

Thủ tướng Sing, ông Lý Hiển Long, phát ngôn rằng, Việt Nam đã từng xâm lược Campuchia. Phát ngôn này đã gây nên làn sóng phẫn nộ của nhân dân Cam lẫn nhân dân Việt.

Nhưng tôi thì thấy bình thường, vì ông ấy có góc nhìn riêng. Thực chất, đó không là góc nhìn riêng mà là góc nhìn của cả thế giới trong thời điểm lịch sử ấy. Trung Quốc xúi giục Khmer đỏ gây hấn với Việt Nam thì khỏi bàn. Điều lạ là, các nước xung quanh chúng ta như Thái Lan, Malaysia cũng lên tiếng tố cáo Việt Nam xâm lược. Và không ngạc nhiên khi Mỹ và các nước châu Âu cũng đứng về phía Khmer đỏ, thậm chí cung cấp vũ khí và làm chỗ dựa cho Khmer đỏ.

Là sao? Là vì nạn diệt chủng của chính quyền cộng sản (thứ thiệt) do Pol Pot cầm đầu đã hoàn toàn bưng bít thông tin về những vụ tàn sát đẫm máu. Quan trọng hơn, đây là thời điểm chính quyền cộng sản Trung Quốc bị xem là phản bội chủ nghĩa cộng sản để bắt tay làm ăn với Mỹ. Trong lúc mâu thuẫn Liên Xô – Trung Quốc diễn ra gay gắt thì cộng sản Việt Nam lại theo Liên Xô chống Trung. Vậy là, ngoài chỗ dựa là Liên Xô, Việt Nam đã trở thành kẻ thù của Mỹ, các nước tư bản phương Tây, và kể cả các nước lân bang, trong đó có Trung Quốc. Cái lý “kẻ thù của kẻ thù là bạn ta” đã giúp cho chính quyền Pol Pot có chỗ đứng trong cuộc chiến tranh Việt – Cam và đẩy quân đội Việt vào thế sa lầy.

Việc chính quyền Việt Nam kéo quân sang đập tan chính quyền diệt chủng Pol Pot là chính đáng. Nhưng “tiên trách kỷ hậu trách nhân” mới là quân tử.

Pol Pot đem quân lén lút sang vùng biên giới Tây Nam tàn sát cả ngàn người dân Việt là tội đáng bị trừng phạt. Nhưng theo tôi, Việt Nam không nhất thiết phải kéo đại binh sang Campuchia truy quét và chiếm đóng đến 10 năm, hao tổn xương máu ngang bằng chiến tranh chống Mỹ. Về binh pháp, rõ ràng đó là sự sa lầy và trả giá quá đắt so với Pol Pot đã gây ra đối với Việt Nam.

Bây giờ thì ta giả định. Kẻ khôn ngoan không nên hồ đồ mà hãy giả định trước khi hành động.

Một là, phải thú nhận rằng, việc chính quyền Khmer đỏ dùng chuyên chính vô sản tàn sát hàng vạn người dân Cam có khác gì chính quyền cộng sản Trung Quốc tàn sát hàng triệu người dân Trung Hoa trong Cách mạng Văn hóa, và có khác gì chính quyền Việt Nam thực hiện khẩu hiệu “Trí, phú, địa, hào đào tận gốc, trốc tận rễ” trong Cải cách ruộng đất? Nếu Pol Pot không thù địch Việt Nam, tức luôn là bạn cùng ý thức hệ, không xua quân tàn sát người Việt ở vùng biên giới, liệu chính quyền Việt Nam có tấn công và lật đổ Khmer đỏ không? Hay là khi đó, và sau đó cho đến bây giờ, chúng ta vẫn ngợi ca như ta từng ngợi ca là “cuộc cách mạng long trời lở đất”?

Hai là, việc quân đội Việt Nam tấn công chiếm đóng Campuchia và dựng lên chính quyền Hunsen có khác gì những nước lớn đã từng tấn công và chiếm đóng nước nhỏ rồi lập lên chính quyền thân với mình? Nếu lật đổ chính quyền Pol Pot xong, Việt Nam có thể giao cho Hội đồng bảo an Liên hiệp quốc đảm bảo an ninh và giao quyền tự quyết cho người Cam với hình thức bầu cử tự do, liệu Việt Nam có bị mang tiếng xâm lược không?

Ba là, chính bản thân Việt Nam, nếu thời điểm lịch sử đó không theo phe này thù địch phe kia, cụ thể là theo Liên Xô chống Trung Quốc, mà thực hiện một chính sách ngoại giao đa phương, hòa bình và cầu thị, kể cả thực hiện tự do dân chủ thực sự cho dân tộc mình, liệu chúng ta có quá nhiều kẻ thù để phải đối mặt với cuộc chiến tranh đẫm máu ấy, kể cả những cuộc chiến tranh trước đó và sau đó.

Cả ba giả định trên nằm trong quan hệ biện chứng. Tách riêng ra thì không thể luận thành bại.

Lịch sử là bài học xương máu chứ không nên là bài học ngợi ca một chiều. Có nhiều thứ đang diễn ra đáng cho ta trút phẫn nộ hơn. Môi trường, thực phẩm độc hại, văn hóa suy đồi, tai nạn giao thông, những chính sách chà đạp lên lợi ích của người dân để vun vén cho lợi ích nhóm, theo tôi, đáng phẫn nộ hơn một phát ngôn vô thưởng vô phạt của ông Thủ tướng ngoại bang kia. Tôi đang hình dung, nhóm người trong Quốc hội bấm nút phản đối chế tài xử phạt người uống rượu bia tham gia giao thông gây tai nạn chết người, nay mai cũng sẽ có thể bấm nút phản đối những điều luật cấm mại dâm, ấu dâm, cấm buôn gian bán lận, kể cả cấm ma túy. Với máu ăn chơi của bợm nhậu, họ cũng có thể bấm nút hủy bỏ Luật Hôn nhân và gia đình để đòi quay về thời năm thê bảy thiếp hay loạn luân. Khi cái đầu không nghĩ đến lợi ích chung cho dân cho nước mà chỉ nghĩ về lợi ích cá nhân hay lợi ích nhóm thì điều gì cũng có thể xảy ra!

Xem ra, với thói quen phẫn nộ phi lý tính, chỉ biết trút giận vào kẻ khác mà quên sai lầm của mình, người Việt chỉ giỏi gây thù mà không thể hòa giải để làm bạn với ai. Thảo nào lịch sử bốn ngàn năm dạy cho con cháu chúng ta toàn ngợi ca chiến tranh, coi đánh nhau là sự nghiệp vinh quang!

Chu Mộng Long

Được Gì Sau 10 Năm Khai Thác Bauxite Tây Nguyên?

Được Gì Sau 10 Năm Khai Thác Bauxite Tây Nguyên?

Thanh Trúc 2019-06-04 

Năm 2001, dự án khai thác Bauxite ở khu vực Tây Nguyên được Bộ Chính Trị đảng cộng sản Việt Nam chuẩn thuận thông qua trong đại hội đảng lần 9. Sau đó vào tháng 11/2007, Thủ tướng chính phủ lúc bấy giờ là ông Nguyễn Tấn Dũng đã ký quyết định phê duyệt, qui hoạch phân vùng , thăm dò, khai thác, chế biến, sử dụng quặng bauxite giai đoạn 2007-2015 với tầm nhìn đến 2025.

Đảng Cộng sản Việt Nam mong muốn Bauxite, quặng nguyên liệu chính để luyện nhôm, sẽ mang lại thu nhập lớn với trữ lượng bauxite ở Đak Nông được ước tính khoảng 3,4 tỷ tấn và tại Lâm Đồng là 1 tỷ tấn.

Bất chấp mọi tranh cãi, kiến nghị, thỉnh nguyện thư cùng phản ứng gay gắt từ giới khoa học, các chuyên gia môi trường, các nhà địa vật lý cũng như các nhân sĩ trí thức trong nước, cho rằng không thể tiến hành dự án bởi nhiều mối nguy về môi trường, xã hội, quốc phòng, dự án bauxite Tây Nguyên vẫn tiến hành hoạt động. Hai cơ sở khai thác quặng bauxite ở Tây Nguyên là nhà máy Alumin Nhân Cơ tại tỉnh Dak Nông và nhà máy Alumin Tân Rai ở tỉnh Lâm Đồng. Tổng mức đầu tư cho các dự án này đến năm 2029 được ước tính tối đa lên 250 ngàn tỷ đồng và nộp ngân sách ước tính khoảng 850 tỷ đồng, tạo công ăn việc làm cho khoảng 3.000 lao động.

Yếu tố Trung Quốc

Một trong những người đầu tiên lên tiếng yêu cầu nhà nước Việt Nam dừng dự án bauxite Tây Nguyên là đại tướng Võ Nguyên Giáp. Yếu tố liên doanh khai thác với Trung Quốc là một trong những nguyên nhân phản đối giai đoạn đó.

Tháng Tư năm 2009, tại Đại Hội Liên Hiệp Khoa Học Kỹ Thuật Đà Nẵng, giáo sư tiến sĩ Nguyễn Thế Hùng, Đại Học Bách Khoa Đà Nẵng, cũng là phó chủ tịch Hội Cơ Học Việt Nam, phát biểu thẳng rằng nếu cho Trung Quốc khai thác bauxite ở Tây Nguyên thì chẳng những môi trường bị phá hủy mà Việt Nam sẽ mất cả chì lẫn chài.

Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ, khi đó còn ở Việt Nam, là người đã đệ đơn kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng với cáo buộc cho phép Trung Quốc được phép khai thác bauxite tại Tây Nguyên. Ông cũng là người giúp trang Bauxite Tây nguyên của các nhân sĩ trí thức phản đối dự án. Ông nhớ lại:

Ngày 12 tháng Tư năm 2009 thì blog Bauxite Việt Nam ra đời. Nhưng chỉ mấy ngày sau thì blog Bauxite Việt Nam đã chật cứng, vì dung lượng quá nhỏ không thể đăng hết những phản hồi của người ủng hộ trong và ngoài nước, thành ra đến ngày 27 tháng Tư các vị khởi xướng blog Bauxite Việt Nam phải quyết định lập một website Bauxite Việt Nam để có thể đăng đầy đủ ý kiến phản biện và những thông tin cập nhật. Văn phòng luật sư Nguyễn Thị Dương Hà và bản thân tôi làm cố vấn pháp luật cho Trang Bauxite Việt Nam.

Dai dẳng tác hại về môi trường

Mười năm đã qua tính từ đó, câu hỏi được gì và mất gì từ bauxite Tây Nguyên vẫn chưa được trả lời thỏa đáng.

Vào tháng Chín năm 2011, báo chí trong nước đã trích dẫn báo cáo kết quả của Đoàn Thanh Tra thuộc Sở Tài Nguyên Môi Trường Lâm Đồng độ PH từ nguồn nước thoát ra môi trường gần mức 11 tức là mức vượt qui chuẩn Việt Nam từ 6 đến 9 độ. Ngoài ra, báo cáo cũng cho biết nhiệt độ trong nước cao gấp 20% tiêu chuẩn cho phép.

Nguyên nhân được chỉ ra là do hóa chất, nghĩa là đã có sự rò rỉ hóa chất trong quá trình hoàn thiện và tập kết vật tư, cộng với khi pha trộn chất hóa học xút (soude) trong chuẩn bị đưa dự án khai thác bauxite đi vào hoạt động.

Mức độ độc hại từ việc rò rỉ hóa chất xút ở nhà máy bauxite Tân Rai được giáo sư Lê Huy Bá, Viện trưởng Viện Khoa Học-Công Nghệ và Quản ý Môi Trường, Đại Học Công Nghệ Sài Gòn, giải thích:

Xút gây bào mòn da con người và động vật, hầu hết sinh vật không thể sống được trong điều kiện xút cao như thế. Khi xút vào trong nước và vào trong cơ thể sẽ hủy hoại hết, thí dụ vào đường ruột sẽ phá vở các tế bào ruột non, hít thở vào thì làm viêm mũi… Nói chung xút là một chất cực độc, xép vào loại ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống.

Sau đó, chủ đầu tư dự án nhà máy Alumin Tân Rai ,Tập Đoàn Than-Khoáng Sản Việt Nam, lên tiếng thừa nhận tình trạng hóa chất xút bị rò rỉ ra môi trường như kết luận của thanh tra Sở Tài Nguyên-Môi Trường tỉnh Lâm Đồng.

Đến tháng Bảy năm 2016, đường ống từ nhà máy Alumin Nhân Cơ tại Dak Nông, do nhà thầu Chalieco-Trung Quốc phụ trách, bị vỡ khiến gần 9,6 mét khối hóa chất kiềm tràn ra ngoài.

Truyền thông trong nước loan tin một số chất kiềm thấm xuống lòng đất trong phạm vi 600 mét vuông, phần còn lại chảy theo đường ống đổ xuống suối Dak Dao. Các cư dân tại xã Dak Dao khi đó cho báo Giao Thông biết khi nước đường ống bị vỡ chảy tràn xuống suối thì dòng nước trở màu đen sẫm, mặt nước nổi váng loang lổ, cá chết nổi lên. Vẫn lời người dân này, tiếp xúc với ước chừng 10 phút thì tay chân ngứa ngày, da khô căng và rộp lên như bị bỏng.

Vụ vỡ đường ống nhà máy Alumin Nhân Cơ xảy ra trong giai đoạn nhà thầu Chalieco-Trung Quốc đang tiến hành các bước để chạy thử liên động toàn nhà máy.

Giáo sư tiến sĩ Nguyễn Thế Hùng, một trong những người chủ xướng Trang Bauxite Viêt Nam nhằm gióng tiếng báo động về hệ lụy nguy hại từ những chất hóa học trong quá trình khai thác bauxite, nói rằng không thể coi vụ vỡ đường ống nước ở nhà máy Alumin Nhân Cơ là lần duy nhất, lần đầu hay lần cuối mà trong tương lai qua khai thác bùn tích lũy càng ngày càng nhiều:

Tai họa do các đường ống không chịu đủ lực đã vỡ ra, hoặc hồ chứa bùn bị đống đất, hay do nhân tai như chiến tranh, khủng bố. Trước đây tôi đã có nói đó là quả bom lơ lững trên đầu chúng ta.

Ngay sau đó Sở Tài Nguyên-Môi Trường tỉnh Dak Nông cho biết phía Công Ty Nhôm Dak Nông đã thu hom lượng hóa chất bị thoát ra bên ngoài, phần đất bị kiềm tràn vào được xúc đổ vào hồ chứa bùn đỏ, thêm vào đó là sử dụng hóa chất pha loãng để trung hòa lượng kiềm.

Tháng Hai năm 2018, trong báo cáo tổng kết, đánh giá hiệu quả đầu tư thí điểm 2 dự án bauxite Tây Nguyên, Bộ Tài Nguyên-Môi Trường Việt Nam cho hay hai nhà máy Tân Rai và Nhân Cơ bị chậm tiến độ và vẫn tiềm ẩn nguy cơ về ô nhiễm cũng như sự cố môi trường.

Hiệu quả đầu tư

Theo kế hoạch, nhà máy Alumin Tân Rai sẽ có doanh thu 3 năm đầu bị lỗ và thời gian hoàn vốn là 12 năm, nhà máy Alumin Nhân Cơ thì bị lỗ trong 5 năm đầu và mất 13 năm để hoàn vốn.

Tại buổi trả lời chất vấn của đại biểu Quốc hội hồi tháng Mười 2018, Bộ trưởng Bộ Công Thương Trần Tuấn Anh nói rằng sản phẩm của hai nhà máy Tân Rai và Nhân Cơ, sản xuất được từ 2016 và 2017, được bao nhiêu là bán bấy nhiêu chứ không đủ cho nhu cầu thị trường và theo kế hoạch cho năm 2018.

Nhưng đến đầu tháng Tư 2019, Bộ Công Thương Việt Nam loan tin nhà máy Alumin Tân Rai ở Lâm Đồng và nhà máy Alumin Nhân Cơ ở Dak Nông đã bắt đầu mang lại hiệu quả kinh tế nên Bộ sẽ đề nghị Chính Phủ và Quốc Hội tăng công suất cho hai nhà máy này, đồng thời mở rộng đầu tư khai thác bauxite là ngành công nghiệp nhôm ở Tây Nguyên.

Cụ thể, Tập Đoàn Than-Khoáng Sản Việt Nam, đơn vị phụ trách hai nhà máy Tân Rai và Nhân Cơ, báo cáo với Bộ Công Thương rằng nhà máy Tân Rai có lãi từ năm 2017 sau 3 năm lỗ theo kế hoạch và riêng 2018 thì đạt lợi nhuận 1.700 tỷ đồng. Về phần nhà máy Nhân Cơ thì năm 2018 sản xuất gần 103% kế hoạch năm, tương đương 655 ngàn tấn Alumin, doanh thu trên 6.400 tỷ đồng.

Tuy nhiên từ Na Uy, tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ phân tích với RFA rằng số liệu lãi mà Tập Đoàn Than-Khoáng Sản Việt Nam đưa ra không chính xác. Qua ứng dụng messenger, Tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ ghi rõ:

“Thông tin chỉ nói về con số mức lãi của nhà máy Tân Rai mà không nói về mức lãi của nhà máy Nhân Cơ. Nhà máy Tân Rai với tổng mức đầu tư trên 15.000 tỷ, sau 3 năm lỗ cho ra mức lời 1.700 tỷ năm đầu tiên. Theo như tường thuật của báo giới, thì thực ra không có lời nếu tính thêm các chi phí khác. Thứ nhất, mức lời 1.700 tỷ đồng cho trên 15.000 tỷ đồng chỉ tương đương mức lợi nhuận 11% mỗi năm. Số tiền này xấp xỉ mức lãi suất trả tiền vay hàng năm. Thứ hai, mức lợi nhuận này còn phải tính đến giá trị của các quặng nhôm, chi phí phát sinh xử lý môi trường, chi phí hạ tầng, chi phí đền bù cho người dân… Và nếu tính đủ thêm các chi phí này vào dự án thì thực ra là lỗ chứ không có lời.”

Nếu như…

Đó là tình hình bauxite Tây Nguyên sau một thập niên hoạt động khai thác. Từ 10 năm trước, tiến sĩ Nguyễn Thành Sơn, một trong những trí thức đã góp ý rất nhiều về bauxite Tây Nguyên, từng nhận định với RFA rằng:

Nếu cứ tiếp tục cho phát triển các dự án bauxite như cách làm hiện nay thì cái giá phải trả về lâu về dài là không phát triển được cây công nghiệp trên vùng Tây Nguyên do thiếu nước ngọt, thổ nhưỡng đất bazan thay đổi và có nguy cơ làm mất nguồn nước ngọt dùng để phát triển kinh tế cho các tỉnh vùng hạ lưu như Đồng Nai, Bình Dương, thành phố Hồ Chí Minh.

Trung Quốc không khai thác trên nước họ mà họ sang mình họ làm, mình thì chúi đầu chúi cổ làm mà rõ ràng kinh tế không đạt, môi trường lại càng nguy hiểm, đường giao thông cũng bị phá nát. – Giáo sư Lê Huy Bá
Và đúng 10 năm sau, ngay lúc này, giáo sư tiến sĩ Lê Huy Bá, nay đã về hưu, nói ông vẫn canh cánh nỗi lo về dự án bauxite Tây Nguyên:

Nói một cách ngắn gọn là chưa thấy lợi ích gì cả mà chỉ thấy những hiện tượng rò rỉ trong sản xuất rồi thì ô nhiễm về hơi, về khí, về bùn đỏ, về nguồn nước. Còn kinh tế thì phải hạch toán rõ ràng để mọi người biết chứ phải không? Trong lúc nước Úc bỏ ra bạc triệu đô để đầu tư sản xuất bauxite nhưng rồi người ta cũng phải bỏ, Trung Quốc không khai thác trên nước họ mà họ sang mình họ làm, mình thì chúi đầu chúi cổ làm mà rõ ràng kinh tế không đạt, môi trường lại càng nguy hiểm, đường giao thông cũng bị phá nát.

Cái mà tôi vẫn lo lắng nhất là trên độ cao 750 đến 800 mét như vậy mà có những hồ chứa bùn đỏ lớn như thế ai dám đảm bảo rằng không có động đất hay vở đập? Khi đập vỡ thì lũ quét mà lũ quét bằng bùn đỏ thì tai hai vô cùng.

Ông Nguyễn Trung, nguyên cố vấn cho cố thủ tướng Võ Văn Kiệt trước đây vẫn giữ nguyên ý kiến của mình rằng không nên có các dự án Bauxite tại Tây Nguyên. Ông nói với đầy tiếc nuối:

Tất cả những gì đầu tư vào bauxite Tây Nguyên hoàn toàn đủ để tạo nên một Tây Nguyên có nền kinh tế xanh. Nếu được như vậy thì chắc Tây Nguyên bây giờ đã khác hẳn rồi.

RFA.ORG
Đảng Cộng sản Việt Nam mong muốn Bauxite, quặng nguyên liệu chính để luyện nhôm, sẽ mang lại thu nhập lớn với trữ lượng bauxite ở Đak Nông được ước tính khoảng 3,4 tỷ tấn và tại Lâm Đồng là 1 tỷ tấn.

Còn 2 tháng về hưu, bí thư Thành Ủy Thanh Hóa đi Nam Hàn ‘học tập kinh nghiệm’

Dự trù hôm 2 Tháng Sáu, 2019, ông Nguyễn Xuân Phi, bí thư Thành Ủy thành phố Thanh Hóa, sẽ lên đường đi Nam Hàn để “nghiên cứu, khảo sát thực tế về xây dựng đô thị thông minh” dù ông này chỉ còn hơn hai tháng nữa là về hưu.

Nhà cầm quyền Nghệ An phát lệnh truy nã thanh niên yêu nước Phan Công Hải

  • Nhà cầm quyền Nghệ An phát lệnh truy nã thanh niên yêu nước Phan Công Hải

    Tin từ Nghệ An, ngày 04/6/2019: Nhà cầm quyền tỉnh Nghệ An đã phát lệnh truy nã một thanh niên yêu nước Phan Công Hải, với cáo buộc “làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo Điều 117 của Bộ luật hình sự.

    Cơ quan an ninh điều tra thuộc Sở công an tỉnh Nghệ An đã ra quyết định khởi tố bị ban và quyết định truy nã vào ngày 31/5/2019 nhằm bắt giữ người thanh niên sinh năm 1996 tại huyện Nghi Lộc.

    Trên mạng Facebook, nhiều nhà hoạt động đăng lại quyết định truy nã và hình một thanh niên giơ khẩu hiệu với dòng chữ “Dân tộc của con ơi, con không muốn nước Việt Nam của mình trở thành Tây Tạng đâu!”

    Trên trang Facebook cá nhân mang tên Phan Công Hải có rất nhiều bài viết tố cáo chế độ toàn trị ở Việt Nam vi phạm nhân quyền, quản lý kinh tế yếu kém để xảy ra tham nhũng tràn lan và ô nhiễm môi trường trầm trọng, và phản ứng yếu ớt trước sự xâm lăng bằng quyền lực mềm và quyền lực cứng của Trung cộng.

    Theo một số nguồn tin, Phan Công Hải đã đào thoát khỏi Việt Nam và hiện đang ở một quốc gia láng giềng.

    Để bảo vệ chế độ cộng sản, nhà cầm quyền Việt Nam tăng cường trấn áp đối lập từ cuối năm 2015. Hàng trăm người hoạt động đã bị bắt giữ vì những hoạt động ôn hoà nhằm cổ suý nhân quyền và đa nguyên chính trị cũng như bảo vệ môi trường và chống tham nhũng.

    Việt Nam đã bắt giữ ít nhất 17 nhà hoạt động kể từ đầu năm đến nay. Chế độ này cũng đang giam giữ khoảng 240 tù nhân lương tâm, theo thống kê của tổ chức Người Bảo vệ Nhân quyền.

HƠN 180000 NGƯỜI THAM GIA ĐỐT NẾN TƯỞNG NIỆM THẢM SÁT THIÊN AN MÔN

Trung Cộng bối rối khi người dân Hồng Kong nổi dậy

Image may contain: outdoor
Image may contain: 1 person, text
Image may contain: one or more people
Image may contain: 1 person

Người Phú Yên

HƠN 180000 NGƯỜI THAM GIA ĐỐT NẾN TƯỞNG NIỆM THẢM SÁT THIÊN AN MÔN,TỪ TRẺ ĐẾN GIÀ ĐẦY 6 SÂN VẬN ĐỘNG

04/06/1989 – 04/06/2019
Ngay trong lúc này tại Hồng Kông đang diễn ra buổi thắp nến cầu nguyện cho những nạn nhân vô tội đã phải chết oan trong cuộc thảm sát đẫm máu tại Thiên An Môn cách đây đúng 30 năm.

Trong thời đại người ta đang tìm kiếm sự đối thoại và cách hành xử nhân bản, việc chối bỏ lịch sử, không dám thừa nhận sai lầm và vẫn còn ngụy biện cổ suý cho tội ác một cách trơ trẽn ngay trước quốc tế càng giúp cho thế giới thấy rõ được bản chất xấu xa, man rợ, tầm nhìn hẹp hòi nông cạn và càng chỉ ra rằng chế độ CS này không những không còn chỗ để tồn tại trong xã hội văn minh mà còn phải bị tiêu diệt trước khi chúng trở thành rào cản, gây nguy hiểm cho một thế giới tự do và tiến bộ thực sự.

Xem trực tiếp lễ cầu nguyện tại Hồng Kông theo link sau đây : 
https://twitter.com/reuters/status/1135886538858934272?s=21

Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc “nói dối một cách trắng trợn”

“Lịch sử đã chứng minh, 17/2/1979 ai xua 60 vạn quân đánh 5 tỉnh biên giới của Việt Nam? Còn Hoàng Sa và Trường Sa là hai quần đảo của Việt Nam mà lịch sử đã chứng minh, chính quyền Việt Nam ở các thời kỳ đã quản lý hàng mấy trăm năm nay, đó là một thực tế. Mà họ chiếm Hoàng Sa của Việt Nam từ tháng 5 năm 1956, và tháng 1 năm 1974 họ chiếm trọn Hoàng Sa, đó là một sự xâm lược.”