BI KỊCH CUỐI ĐỜI CỦA EINSTEIN: THÊ GIỚI NỢ ÔNG LỜI XIN LỖI CHÂN THÀNH!

 

BI KỊCH CUỐI ĐỜI CỦA EINSTEIN: THÊ GIỚI NỢ ÔNG LỜI XIN LỖI CHÂN THÀNH!

Cách đây 64 năm, thế giới tiễn biệt nhà vật lý thiên tài thế kỷ 20 Albert Einstein. Sự ra đi của ông cho đến nay vẫn khiến nhiều người day dứt…

Chúng ta nợ Einstein một lời xin lỗi…

Một ngày trước khi Einstein từ giã cõi đời…

“Tôi sẽ đi khi muốn. Thật vô vị khi cố gắng duy trì một cuộc sống nhân tạo. Tôi đã hoàn thành tâm nguyện khoa học của mình. Đã đến lúc ra đi rồi. Và tôi sẽ đi thanh thản.” – Đó là những lời chia sẻ mộc mạc của Albert Einstein ngày 17/4/1955 khi ông được đội ngũ bác sĩ tha thiết yêu cầu ông giải phẫu vì chứng phình mạch ông mắc đã biến chuyển ngày một xấu đi.

Chỉ một ngày ngắn ngủi sau đó, ngày 18/4/1955, bộ óc vĩ đại nhất thế kỷ 20 vĩnh viễn từ giã cõi đời, để lại đó bao niềm tiếc thương cho gia đình, người thân, cộng đồng khoa học và công chúng thế giới.

“Nhớ hồi còn trẻ, tất cả những gì tôi muốn trong đời là ngồi lặng lẽ ở một góc nào đó rồi chuyên tâm nghiên cứu, tránh xa mọi con mắt tò mò của người đời.” Ước mong giản dị của Einstein từ hồi còn trẻ đến khi ông được cả thế giới biết đến đều trước sau như một.

Einstein chưa bao giờ để gánh nặng của sự nổi tiếng đè bẹp những niềm vui đơn giản trong đời. Với ông, khoa học là cuộc sống. Ông khát khao cống hiến nghiên cứu của mình vì một thế giới hòa bình, tốt đẹp hơn.

Còn nhớ những ngày chiến tranh ác liệt xảy ra năm 1945, khi Mỹ giáng 2 quả bom hạt nhân xuống 2 thành phố của Nhật, nhà bác học coi chiến tranh là một căn bệnh ấy chìm sâu vào nỗi ân hận, day dứt đến tận cuối đời.

Với mong muốn chấm dứt chiến tranh. Với hy vọng về một thế giới không có sự chết chóc, chia lìa… nhà vật lý người Đức ấy mới đặt bút ký vào bức thư lịch sử ấy.

Một năm trước khi qua đời, vào tháng 11/1954, ông mang nỗi day dứt suốt 9 năm kể lại cho người bạn già của mình mà rằng: “Tôi đã gây ra một trong những lỗi lầm lớn nhất trong cuộc đời… đó là khi tôi đặt bút ký vào bức thư gửi Tổng thống Mỹ Roosevelt, mong muốn ông ấy chế tạo bom nguyên tử trước khi Đức Quốc xã có được nó…” ( đọc chi tiết nội dung bức thư ).

Thiên tài rồi cũng như bao người khác, cũng phải trải qua “sinh-lão-bệnh-tử”. Einstein tiễn biệt cõi đời năm 1955 sau khi động mạch chủ bị vỡ gây chảy máu trong dữ dội. Tang lễ của nhà vật lý vĩ đại ấy được tổ chức hết sức khiêm tốn và giản đơn, theo đúng tâm nguyện cuối đời của ông.

Albert Einstein, người từng dự đoán về sự tồn tại của hố đen – bí ẩn khổng lồ vừa mới được khoa học giải mã sau hơn 100 năm – khi sống, làm việc và từ giã cõi đời đều thật khiến nhiều người khâm phục.

Thế nhưng, vào đúng cái ngày Einstein mất, người ta đang tâm lấy đi một phần thân thể của ông rồi ngụy biện nhằm phục vụ cho khoa học: Đúng vậy! Bộ não của Eisntein bị đánh cắp.

Một người là Thomas Stoltz Harvey, nhà bệnh lý học, trong quá trình khám nghiệm tử thi tại Bệnh viện Princeton (Mỹ), đã tự ý mổ rồi lấy đi bộ não của Einstein mà không có sự cho phép của ông và gia đình ông.

Albert Einstein, một bộ óc vĩ đại của thế kỷ 20, nhà vật lý từng đoạt giải Nobel, người xây dựng cho thế giới thuyết tương đối vượt xa tầm hiểu biết của người thường, người tạo nên phương trình E = mc2, và định luật về hiệu ứng quang điện, rõ ràng có một bộ não đặc biệt – Và Thomas Stoltz Harvey muốn độc chiếm bộ não đó để tìm sự khác biệt của một thiên tài với người thường.

Sinh thời, Einstein nào có muốn não bộ hoặc bất cứ phần nào trên cơ thể mình khi qua đời bị lấy ra nghiên cứu dưới những chiếc bàn lạnh lẽo. Ông chỉ muốn hài cốt của mình được hỏa táng rồi tự do trở về với cát bụi một cách thanh bình, yên ổn mà không có ai phải thờ phụng, cúng bái. Nhưng nào có được!

Thomas Stoltz Harvey đã phá hủy tâm nguyện giản đơn của con người hết lòng vì khoa học và sống cuộc đời đầy nhân văn ấy. Cái giá mà Thomas Stoltz Harvey phải trả nào có rẻ: Ông ta mất việc, mất vợ và không còn cơ hội cống hiến cho khoa học về sau.

Nhưng thôi! Không bàn về thứ Thomas Stoltz Harvey được hay mất sau quyết định và việc làm điên rồ chẳng khác gì tự ý xâm phạm thân thể người quá cố của ông ta.

Bởi, sự việc sau khi bị phát giác, người ta mới biết khối óc vĩ đại ấy đã bị chia thành 240 phần khác nhau, bị ngâm tẩm trong thứ dung dịch Celloidin lạnh lẽo, ngày qua ngày bị soi xét nhằm tìm ra bí mật bộ óc siêu việt của nhà vật lý thiên tài ấy.

Sự thật là, sau nhiều năm nghiên cứu bộ não của Einstein người ta vẫn không thể khám phá cái gọi là “bí mật trong bộ óc thiên tài” của ông.

Nhưng, dù cho có tìm ra bí mật ấy đi chăng nữa, dù cho có nhằm phục vụ cho khoa học đi chăng nữa thì tất cả đều hủy hoại tâm nguyện mộc mạc cuối cùng của “cha đẻ Thuyết tương đối”.

Chúng ta đã có những cuộc cách mạng trong vật lý, trong lượng tử ánh sáng, trong các ý tưởng phát triển bom nguyên tử và nghiên cứu hố đen vũ trụ… từ ông, vậy tại sao không để cho ông hoàn thành nốt hành trình đi đến cuối đời trọn vẹn của ông. Chẳng phải đó là bi kịch của nhà thiên tài do chính chúng ta tạo ra ư?

“… Đã đến lúc ra đi rồi. Và tôi sẽ đi thanh thản.”

Đến tâm nguyện cuối cùng của ông, chúng ta cũng không thể hoàn thành… Thế giới cho đến hôm nay, vẫn nợ thiên tài ấy một lời xin lỗi chân thành!

Những câu nói truyền cảm hứng thời đại của Albert Einstein

Không chỉ để lại di sản khoa học đồ sộ cho nhân loại, Einstein còn có những câu nói thể hiện sự uyên bác, triết lý khiến người đời phải chiêm nghiệm:

Những mốc chính trong cuộc đời của Albert Einstein

– Ngày 14/3/1879: Albert Einstein được sinh ra tại Ulm, tiểu bang Baden-Württemberg, Đức.

– Tháng 1/1903: Einstein và Marić cưới nhau, sinh được hai người con là Hans Albert Einstein và Eduard Einstein. Ngày 14/2/1919, 2 người ly dị.

– Năm 1905: Còn gọi là “Năm kỳ diệu của Einstein” khi ông công bố 4 công trình đột phá về hiệu ứng quang điện, về chuyển động Brown, thuyết tương đối hẹp, và phương trình E=mc2

– Năm 1916, Einstein được bổ nhiệm làm chủ tịch của Hội Vật lý Đức (1916–1918).

– Ngày 2/6/1919, Einstein kết hôn với Elsa Löwenthal.

– Năm 1921, Einstein nhận giải Nobel Vật lý vì những giải thích về hiện tượng quang điện và các đóng góp cho vật lý.

– Năm 1925, Einstein nhận huy chương Copley từ Hội Hoàng gia Anh.

– Tháng 10/1933, Einstein cùng vợ Elsa quay trở lại Mỹ và đảm nhiệm chức vụ giáo sư tại Viện nghiên cứu cao cấp Princeton tại Princeton, New Jersey.

– Ông làm việc tại Princeton cho đến khi qua đời vì vỡ động mạch chủ năm 1955 tại Bệnh viện Princeton.

Bài viết sử dụng các nguồn: National Geographic, Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên Mỹ (AMNH), New York Times, History

Theo Trang Ly

HELINO

Image may contain: 1 person, text

CHẾT RỒI CẦN GÌ TỰ TỬ

 

CHẾT RỒI CẦN GÌ TỰ TỬ

Có thật là sau vụ tự tử của em nữ sinh lớp 10 thì các bậc cha mẹ chúng ta mới nhận ra rằng con chúng ta cần sống không? Không! Chúng ta chưa bao giờ để con mình sống cả. Chúng ta giết lần giết mòn con từng ngày. Cái khối thịt hằng ngày di động trước mắt chúng ta chỉ chứng minh một điều hình hài mà chúng ta tạo ra chỉ còn duy trì sự sống sinh vật. Và điều này giúp chúng ta an tâm rằng con mình còn sống.

Ngày nào tôi cũng gào, cũng thét. Tôi van xin, năn nỉ đừng có cho con học thêm nữa. Ai nghe? Phụ huynh đưa con đến xin học thêm mà tôi biết được thời gian biểu của các e quá hạn hẹp là tôi toàn… xúi nghỉ. Họ quay qua chửi tôi điên khùng. Rồi họ cũng đưa con đi học chỗ khác chứ có cho con nghỉ đâu.

Cha mẹ có xót không nhưng nhìn các em vai còn đeo khăn quàng hớt hải chạy vào lớp tối của tôi là tôi xót lắm. Cha mẹ có đau không nhưng nhìn các em lớp 7, lớp 8 rồi mà vẫn không biết mở hộp cơm tấm ra ăn cô đau lòng lắm. Nhìn các con ngày nào đến lớp cũng phải cha đưa, mẹ đón mà không biết tự đi xe đạp cô cũng ái ngại cho tương lai của các con lắm. Đang giảng bài mà thấy các con lén lút lấy bài tập các môn trên trường ra làm vội làm vàng cô chỉ muốn cho các con về nhà ngay, tắm rửa rồi lên giường ngủ một giấc thật say, thật dài, không lo toan, mộng mị. Tuổi của các con cần được như vậy mà.

Nhưng ai đã cướp của chúng con những ngày tháng hoa niên đó? Chính là lũ thợ dạy vô lương tâm đó. Cha mẹ chúng con đã không bảo vệ được các con mà còn góp phần bóp chết tuổi thơ của các con nữa. Các con 8 điểm là sẽ bị ăn chửi, ăn đòn, học hành sao mà có 8 điểm. Sẽ bị mang ra so sánh con X, thằng Y nó 10 tại sao mày có 8. Cha mẹ các con muốn các con thành thần đồng, thần tiên chứ không phải trẻ em, người phàm. Các con phải chơi đàn hay, vẽ đẹp, múa giỏi, đá banh như những cầu thủ thực thụ, karate phải đai đen, đai đỏ để họ còn nở mặt với thiên hạ các con ạ. Thượng đế gửi các con đến với các cặp vợ chồng dưới sứ mệnh những đứa trẻ nhưng họ đã biến các con thành những con búp bê bằng thịt, chỉ cần biết ăn và biết nghe lời. Cha mẹ các con đong đếm sự phát triển của các con bằng số cân nặng qua mỗi thời kì, bằng những con điểm được mua bằng tiền và bằng tấm bằng đại học để chúng minh cho sự “nuôi dạy con nên người” của họ. Cha mẹ các con đã quên đi mất các con cần biết lễ nghĩa, đạo đức, cần biết phân biệt phải trái. Họ không cần trang bị cho các con kĩ năng sinh tồn. Họ nghĩ các con không cần kĩ năng sống. Sự học hành của các con không phải để đem lại lợi ích cho bản thân các con mà là sĩ diện của cha mẹ.

Tôi chỉ là cô giáo thôi mà, thân thích ruột thịt gì đâu. Nhìn các em mà tôi đứt từng khúc ruột. Cha mẹ các em thì sao? Nhìn con có thấy xót xa không? Thấy con béo phì, trì độn có xót không? Thấy con tối đến vác ba lô về đến nhà mặt mũi bơ phờ, hốc hác ăn vội bát cơm rồi lại cắm đầu vào bài vở, trong con mơ còn lảm nhảm sin, cos, tang có đau lòng không? Thấy con đeo cặp kính dày như cái đít chai nhưng cái nồi cơm điện không biết cắm có thấy suy tư không? Thấy con đọc làu làu bảng tuần hoàn hóa học nhưng dây giày không biết cột có thấy lo lắng cho tương lai con hay không?

Có lần bé 4 tuổi đi vệ sinh. Tôi rửa ráy cho bé mà không thể nào thò tay qua khe chân bé được. Hai cái đùi bé nần nẫn thịt tạo thành 3-4 cái ngấn. Sợ bé trượt té tôi cho tay vào xốc nách bế bé ra ngoài mà 2 bàn tay tôi không biết đặt vào đâu cho chắc. Cô 40 tuổi bế bé 4 tuổi ra khỏi nhà tắm mà vã hết cả mồ hôi. Cho bé ra ngoài, tôi chạy ngược lại nhà tắm đóng cửa và khóc hu hu trong đó.

Mỗi lần gặp mẹ là đều nghe mẹ khoe bé ăn một lúc…2 tô cơm. Mỗi lần ăn mì là 2 gói. Mẹ là công nhân nhưng tự hào vì 1 tháng bé uống hết mấy triệu tiền sữa lận. Mẹ đứng nói chuyện với cô đâu chừng 10 phút là bé lôi trong cặp ra 2 hộp sữa hút liền một lúc. Với thân xác và sức ăn như thế liệu tuổi thọ của bé là bao nhiêu? Và trong suốt quãng đời ngắn ngủi với thân xác phì nộn như vậy, bệnh tật gì sẽ đến với bé?

Bé 8 tuổi đi học. Con học trong phòng, mẹ ngồi cửa lớp. Bé xin đi vệ sinh là mẹ cũng lập tức theo vào nhà tắm. Chi vậy? Mẹ giúp con thay băng VS đó. Một phụ nữ phải 15 tuổi trở lên mới có kinh, khi ấy cơ thể đã phát triển tương đối hoàn chỉnh và đã biết ý tứ, khéo léo tự chăm sóc bản thân. Đàng này một bé gái 8 tuổi, tóc còn chưa biết chải mà phải vướng vào chuyện lách cách đó. Cha mẹ có thấy đau lòng không?

Tôi dọn nhà vệ sinh. Mỗi lần dọn là biết ngay trước đó các em trai đã đi tiểu. Tôi không bực. Chỉ thấy ái ngại cho các em. Tôi biết các em không có được sự gần gũi, chỉ dạy của cha mẹ. Chỉ băn khoăn, với kĩ năng sống nghèo nàn như vậy các em bước vào đời với tâm thế như thế nào? Rồi sau này các em làm cha, làm mẹ thì lại tiếp tục một thế hệ trẻ nữa vứt đi.

Tôi chỉ mong phụ huynh một lần mở sách con ra, bất cứ môn gì, nếu đọc mà thấy hứng thú thì mới cảm nhận được tâm tư các con.

Tôi chỉ mong phụ huynh một lần hỏi con xem có thích đến trường không, có thích học thêm không để họ hiểu con mình đang phải chịu đựng cái gì.

Tôi chỉ mong phụ huynh một lần hỏi xem con thích làm nghề gì. Nếu nó nói thích làm nghề chân tay mà không cần qua đào tạo đại học. Rồi chấp nhận ý thích của con thì có lẽ bể học đối với các con không còn là bể khổ nữa.

Đâu cần đến lúc con nuốt mấy chục viên salbultamol để thể hiện phẫn uất thì mới là kết thúc sự sống. Hằng ngày, hằng giờ cha mẹ đang nhét vào miệng con, đầu con những viên thuốc để chết dần dần đó.

Copy từ FB của cô giáo Mai Thị Mùi

No photo description available.

CÂU CHUYỆN ĐẰNG SAU MỖI BỨC ẢNH

No photo description available.

  

CÂU CHUYỆN ĐẰNG SAU MỖI BỨC ẢNH

Tôi đã chụp bức ảnh này một chiều mưa buồn lạnh lẽo trên con đường đê lầy lội từ cầu Mai Lĩnh đi Ba Thá. Trong mưa lạnh tầm tả một bà mẹ quê lưng còng rạp xiêu vẹo trong mưa, bóng bà cụ loang loang in trên những vũng nước đục ngầu. Tôi đã gặp bà cụ cách đây chừng hơn một giờ đồng hồ khi mà bà cụ đang run rẩy đếm đếm vài đồng tiền nhàu nát và ẩm ướt khi bán hết mấy bó rau lang tại một phiên chợ chiều cách nơi này chừng hơn hai cây số.

Còn bao nhiêu bà mẹ quê lam lũ suốt một cuộc đời…? Còn bao nhiêu vùng quê nghèo nàn thế này….còn bao nhiêu buổi chiều nữa bà mẹ này một mình lầm lụi lưng còng xiêu vẹo trong mưa trên con đê lầy lội dài lê thê và buồn hiu hắt này…?

Câu trả lời mắc lại trong lồng ngực và một cảm xúc dâng lên cổ nghèn nghẹn. Tôi chỉ biết bấm máy ghi lại khoảnh khắc này chia sẻ cùng các bạn bởi tôi hiểu một tôi chả thể giúp được gì nhiều cho bao số phận của các bà mẹ quê nghèo trên cuộc đời này…!

ĐÌNH HÀ

Huyền thoại đâm sau lưng

Huyền thoại đâm sau lưng

Sau thất bại cay đắng trong Thế chiến I, thay vì thừa nhận những sai lầm quân sự của mình, giới tướng lĩnh chỉ huy quân đội Đức dựng nên một huyền thoại cho đến nay vẫn sống dai dẳng, huyền thoại đâm sau lưng (Dolchstoßlegende), hình ảnh lấy từ sử thi Nibelungenlied nổi tiếng, khi dũng sĩ Siegfried hồn nhiên cúi xuống vục nước uống và bị đối thủ xảo quyệt Hagen phóng giáo giết sau lưng.

Huyền thoại này kể rằng quân đội Đức kiêu hùng, như bao giờ cũng vậy, bất khả chiến bại trên chiến trường, song đã bị đâm chí mạng ở hậu phương, ngay chính trong nước, bởi một đám dân chúng vô tổ quốc, vô ơn, phản loạn, cầm đầu là Đảng Dân chủ Xã hội cánh tả cấu kết với bè lũ cộng sản bôn-sê-vích và mạng lưới Do Thái toàn thế giới. Chiến thắng oanh liệt của quân đội Đức bị đánh cắp; nước Đức bị sỉ nhục, bị tròng vào cổ những điều kiện nghiệt ngã của một hòa ước bất công; thể chế mới ở Đức – Cộng hòa Weimar, nền dân chủ đầu tiên trên lãnh thổ Đức – là sản phẩm phi pháp của liên minh ma quỷ cánh tả và Do Thái. Và cuộc kháng chiến quật cường của những người Đức yêu nước chân chính để phục hồi một nước Đức vĩ đại bắt đầu, Deutschland über Alles, nước Đức trên hết.

Trong một bài đăng trên The Boston Globe, giáo sư sử học Timothy Snyder, Đại học Yale, lo ngại vì nhận thấy sự tương đồng rõ rệt giữa huyền thoại đâm sau lưng của Đức tròn một thế kỷ trước và chiến thuật xảo trá sau bầu cử của Trump những ngày này. Thường xuyên cung cấp ý tưởng cho các nhóm âm mưu mọc lên như nấm trong bốn năm qua, vị tổng thống này đang dùng hết cỡ loa phóng thanh để kể huyền thoại về Trump, một người hùng bất khả chiến bại, song chiến thắng vô đối của ông đã bị đánh cắp, bởi một liên minh ma quỷ giữa cánh tả trong nước, cộng sản quốc tế từ Trung Quốc đến Venezuela, và, thật ngẫu nhiên, một người Do Thái, tỉ phú Soros. Tất cả những lá phiếu không bầu cho ông ta đều bị mặc định là phi pháp, tức Joe Biden bị mặc định là một tổng thống không chính danh. Và cuộc kháng chiến quật cường của những người Mỹ yêu nước chân chính để phục hồi một nước Mỹ vĩ đại lại bắt đầu đầy hứng khởi, America First, nước Mỹ trước hết.

Huyền thoại đâm sau lưng cũng từng được sử dụng ở Mỹ, chẳng hạn để giải thích thất bại của nước này trong chiến tranh Việt Nam: lỗi là ở phong trào phản chiến và giới văn nghệ sĩ, trí thức, truyền thông cánh tả. (Tất nhiên lại cánh tả!) Nhưng với Trump và cỗ loa phóng thanh khổng lồ – Fox News hay RT hay Breitbart hay một ngàn chi nhánh của Đại Kỷ nguyên – cùng với sự giả điếc đinh tai của những người Cộng hòa, huyền thoại này có thể kiện toàn thành một thành tố trung tâm trong chính trị Hoa Kỳ. Ở Đức, nó là một trong những nền móng của chủ nghĩa Nazi. Nó không thể bóp chết nền dân chủ dù non trẻ ở Đức ngay lập tức, nhưng đã dọn đường trong vòng chỉ trên dưới một thập niên tiếp theo để Hitler chiến thắng hoàn toàn hợp pháp trong một cuộc bầu cử hoàn toàn dân chủ, ở một quốc gia không thể gọi là tăm tối u mê.

Khác với lời khuyên của học giả Michael Sandel rằng đừng quá chú mục vào những trò hề trong sô diễn cuối của Trump mà tôi đã giới thiệu ở bài trước, giáo sư Timothy Snyder khuyên đừng đánh giá thấp Trump. Tất cả sự cù nhầy những ngày này của Trump không đơn giản chỉ là lố bịch mà thực ra hết sức nguy hiểm, ngay cả cho một nền dân chủ già dặn như Hoa Kỳ. Đường đến độc tài ngắn hơn chúng ta tưởng và không cảnh báo nào có thể là quá phóng đại.

BOSTONGLOBE.COM

Trump’s big election lie pushes America toward autocracy – The Boston Globe

Clinging to power by claiming you are the victim of internal enemies is a very dangerous tactic. Don’t underestimate where this can go.

Trump’s big election lie pushes America toward autocracy - The Boston Globe

BOSTONGLOBE.COM
Trump’s big election lie pushes America toward autocracy – The Boston Globe
Clinging to power by claiming you are the victim of internal enemies is a very dangerous tactic. Don’t underestimate where this can go.

CHỈ TRÍCH, THAN VÃN LÀ VÔ ÍCH

CHỈ TRÍCH, THAN VÃN LÀ VÔ ÍCH

Chỉ trích dễ, ai cũng làm được, nhìn khuyết điểm của người khác mà bi quan cũng dễ, vì ai trong chúng ta lại không có khuyết điểm?

Trước hết là bản thân con, không có luật trừ.

Ngay cả thánh cũng phải luyện tập suốt đời, để nên trọn lành “như Cha chúng ta trên trời”.

Khi ngồi đếm khuyết điểm của người khác, con tiêu cực, kiêu căng, ghen ghét và mất thời giờ. Đếm khuyết điểm của người khác là bám víu vào quá khứ, là nhìn đăm đăm vào tật xấu của họ, hầu như không có gì tốt cả ?

Nhưng cuộc đời con đâu phải là trạng thái tĩnh ! Nó luôn biến động, luôn luôn thay đổi, nên con phải nhìn vào hiện tại, vào tương lai. Người tội lỗi có một quá khứ nặng nề, nhưng có thể nên thánh hôm nay, nhất là ngày mai, và có thể tiến nhanh hơn con.

Nếu con mất giờ, mất sức, ngồi khóc than, chỉ trích, chắc chắn trong lúc ấy, có những người ở sau con, mỗi ngày tuần tự tiến lên trước con.

Trích sách Cầu Nguyện

Image may contain: 1 person

CHUYỆN VỢ CON ÔNG TỐ HỮU, BÂY GIỜ MỚI KỂ

Nguyễn Xuân Diện is with Hoa Kim Ngo

CHUYỆN VỢ CON ÔNG TỐ HỮU, BÂY GIỜ MỚI KỂ:

Chuyện bây giờ mới kể

Nhà báo

Quoc Phong

2-12-2018

Nước mình nghèo đến nỗi như thế này cũng từ những chính sách chế độ thiếu nhất quán.

Vào năm nào đó tôi cũng quên rồi, chỉ biết khi đó nhà ông Tố Hữu ở phố Hồ Xuân Hương được hoá giá rẻ như cho sau khi họ trả nhà công vụ ở Phan Đình Phùng, HN. Báo Tiền phong đã có bài phàn nàn về một cố ủy viên Bộ chính trị , nhà thơ lớn Tỗ Hữu không có chỗ để lập bàn thờ. Mới nghe, ai cũng mủi lòng thương cảm với ông. Nhiều người tỏ ra bất bình với Đảng và nhà nước sao lại đối xử phũ với một bậc lão thành như vây.

Do bị áp lực của dư luận, Ban Tư tưởng Văn hoá buộc phải công bố sự thật của một nhân vật nổi tiếng , đáng trân trọng nhưng người thân của ông thì đã làm hại thanh danh ông tại một buổi giao ban báo chí định kỳ mà tôi có dự và được Trưởng ban Tư tưởng Văn hoá ngày đó là nhà báo Hữu Thọ được phép của cấp trên ” nói lại cho rõ”.

Số là sau khi gia đình ông Tố Hữu chuyển về phố Hồ Xuân Hương, gia đình nhà thơ đã cho một hãng dầu nhờn nước ngoài thuê, lấy mỗi tháng tới 8 ngàn đô la. Vì thế, bà Thanh, nguyên Phó ban Tuyên giáo Trung ương Đảng, vợ cố nhà thơ Tố Hữu phải về nhà con ở tại phường Thành Công ở nhờ để tiếp tục xin thêm chế độ nhà theo tiêu chuẩn ngang thứ trưởng riêng bà . Vì có chật nên bàn thờ không được đàng hoàng như nhà biệt thự nếu ở phố Hồ Xuân Hương mà gia định được mua rẻ. Lỗi này đâu phải do Đảng không chăm sóc chu đáo ? Báo Tiền phong bữa đó bị hớ to.

Từ ngôi biệt thự ở Hồ Xuân Hương, sau này gia đình bán cho ông Phạm Nhật Vũ Cty AVG, nghe đâu cả chục ngàn cây vàng. Điều này thì tôi ko nắm được mà nay đọc bài sau đây mới biết.

Từ chuyện gia đình ông Tố Hữu, tôi thấy buồn cho gia đình các quan chức , họ không hiểu rằng, tiền nhiều bao nhiêu cũng không đổi được thanh danh vốn người thân của họ được cả xã hội một thời trân trọng.

VIỆT NAM: DẠY VỀ MỘT QUÁ KHỨ BẠO LỰC

 

VIỆT NAM: DẠY VỀ MỘT QUÁ KHỨ BẠO LỰC

Hơn 40 năm tái lập hoà bình, Việt Nam vẫn nói về cuộc chiến gây thương vong cho hàng triệu người với quan điểm ngợi ca bạo lực cách mạng. Liệu trẻ em ở một đất nước ‘yêu chuộng hoà bình’ có được hiểu khác, nói khác về bạo lực không?

Nghiên cứu mới đây của giáo sư Olga Dror, Đại học Texas, về giáo dục ở hai miền Nam – Bắc Việt Nam chỉ ra một sự khác biệt lớn về cách trẻ con được dạy trong nhà trường trong bối cảnh chiến tranh.

Tác giả nói ‘bạo lực cách mạng’ là một cụm từ quen thuộc dùng trong các sách Việt Nam, kể cả sách giáo khoa dành cho học sinh”

thanh thiếu niên “cần được đứng độc lập như những công dân kiến tạo tương lai để nhìn về quá khứ, chứ không phải phương tiện để duy trì một chính thể chính trị”.

Ví dụ, hình ảnh em bé miền Bắc trong một bức vẽ đăng trên ấn phẩm của nhà xuất bản Kim Đồng Tết 1969 có đoạn thơ minh họa: ‘Mình đã thêm một tuổi/Cao thêm mấy phân rồi/Sắp được đi bộ đội/Đánh Mỹ chạy cong đuôi’.

Trong khi đó, em bé ở miền Nam vẫn mơ màng trong một bài thơ trên tạp chí Thằng Bờm năm 1972: ‘Mùa xuân cây xanh lá/Hoa thơm ngát trên cành/Nhưng em buồn biết mấy/Nay đã thêm tuổi rồi’.

Qua khảo sát hàng loạt ấn phẩm sách báo dành cho lứa tuổi thanh thiếu niên ở hai miền, giáo sư Dror chỉ ra, ở miền Bắc, giai cấp và ý thức hệ chính trị ‘bao trùm lên các giá trị đạo đức’. Các bài học lịch sử cũng được thống nhất phê duyệt từ trên xuống. Người cộng sản ‘coi trẻ em là cũng chiến sĩ’, và chuẩn bị từ rất sớm cho các em bước vào cuộc chiến.

Ở miền Nam, sách giáo khoa trong nhà trường ‘không dạy thanh thiếu niên phải căm thù đối phương’. Các bài học văn hóa, lịch sử cho trẻ vẫn xây dựng trên một không gian yên bình. Nhiều sách báo thể hiện nhiều dòng cảm xúc pha trộn của thanh thiếu niên: sợ hãi chiến tranh, cầu nguyện cho hoà bình, hay mơ mộng lãng mạn chuyện yêu đương.

Nói cách khác, trẻ em sinh ra ở Việt Nam trong giai đoạn lịch sử này, một bên được coi là đối tượng để huấn luyện thành phương tiện cho một mục tiêu chính trị lớn hơn, một bên được ít nhiều dành cho không gian riêng, được bảo vệ khỏi các áp lực chính trị bên ngoài.

Bình thường hóa bạo lực

Trong thế kỷ 20, phần lớn người Việt Nam đã sống trong bối cảnh bạo lực bị bình thường hóa. Bạo lực trở thành cách giải quyết chính yếu, thậm chí duy nhất, của hầu hết các vấn đề xã hội, văn hóa, chính trị.

Chẳng hạn, để giải quyết vấn đề phân phối lại ruộng đất và của cải, người ta tiến hành cải cách ruộng đất. Tức là cưỡng chế và tịch thu của một nhóm người để chia lại cho nhóm khác.

Hay để quy nạp mọi luồng suy nghĩ và phát ngôn về một nguồn chính thống, người ta bỏ tù hoặc lưu đày những người nói, nghĩ, viết khác biệt. Tức cũng là một cách lấy bạo lực để đáp trả lại các hành động phi bạo lực.

Nhiều thế hệ người Việt Nam sinh ra cho đến gần cuối thế kỷ vẫn phải chứng kiến cách xã hội vận hành cơ bản bằng bạo lực. Về mặt xã hội học, ‘bình thường hóa bạo lực’ để lại những di chấn nặng nề, sâu đậm lên đời sống, cách hành xử của người dân rất nhiều thế hệ về sau.

‘Bạo lực cách mạng’ là một cụm từ quen thuộc dùng trong các sách Việt Nam, kể cả sách giáo khoa dành cho trẻ em trên ghế nhà trường. Bạo lực được dạy là một yếu tố cần thiết, hiển nhiên để đạt được mục đích cách mạng.

Khi trẻ em được chứng kiến và được dạy về vai trò tối thượng của bạo lực để giải quyết các vấn đề xã hội, không ngạc nhiên khi các em sẽ tin rằng đó là biện pháp để giải quyết vấn đề trong cuộc sống hàng ngày.

Khi đó, bạo lực càng bị xoáy sâu vào quy trình ‘bình thường hóa’. Bạo lực càng dễ được chấp nhận, càng dễ được vận hành, và càng khó loại bỏ hơn.

Trẻ em được quyền gì’?

Từ giữa thập niên 1990, chính phủ Việt Nam thay đổi chính sách ngoại giao, ‘muốn làm bạn với tất cả các nước’. Việt Nam muốn xây dựng một hình ảnh ‘đất nước yêu chuộng hoà bình’. Thủ đô Hà Nội được gắn nhãn ‘thành phố vì hoà bình’.

Hiển nhiên là không một quốc gia nào không yêu chuộng hoà bình. Nhưng ‘yêu chuộng hòa bình’ cụ thể như thế nào thì có thể quan sát được từ nhiều góc độ.

Vậy một ‘đất nước vì hoà bình’ sẽ mong trẻ thơ được sống trong một môi trường như thế nào? Trẻ thơ không còn phải căm thù. Không phải ca ngợi sự bắn giết. Không còn tự hào dân tộc mình đã đánh và giết bao nhiêu người.

Trẻ thơ ở một đất nước hoà bình xứng đáng được hưởng những đặc quyền cơ bản nhất là được đánh giá lại chiến tranh. Được coi chiến tranh là không bao giờ đáng tự hào, dù với bất kì lý do gì.

Hơn nữa, thế hệ trẻ được quyền, được khuyến khích đi tìm câu trả lời cho giả thuyết: chúng ta đã có thể ngừng cuộc chiến sớm hơn mấy giờ, mấy ngày, mấy tháng, mấy năm? Nếu không dùng bạo lực, chúng ta được và mất gì? Nếu không phải là bạo lực, nhân loại có thể giải quyết các mâu thuẫn bằng cách nào?

Kể cả khi sách lịch sử hiện nay không nhấn mạnh bài học về đấu tranh phi bạo lực, người Việt Nam cũng đủ thông tin để biết rằng, những nhà cách mạng được vinh danh là vĩ đại nhất thế kỷ 20 đều là những người chủ trương phi bạo lực. Chủ trương được khởi xướng bởi Gandhi giúp Ấn Độ thoát thực dân Anh, tiếp nối bởi Martin Lurther King Jr. trong phong trào đấu tranh dành quyền cho người da màu ở Mỹ, và Nelson Mandala trong phong trào chống phân biệt chủng tộc của Nam Phi.

Tiến sĩ Nghiêm Thúy Hằng nói câu “Giáo dục là quốc sách” bao năm qua chỉ là khẩu hiệu

Dạy về một quá khứ bạo lực

Tập hợp 12 tác giả trong cuốn ‘Teaching the Violent Past’ (Dạy về một quá khứ bạo lực) khảo sát 10 dân tộc từng trải qua bạo lực, hiện đang hàn gắn vết thương đó như thế nào thông qua việc giảng dạy lịch sử trong nhà trường.

Dù đó những nước đã trở nên giàu có và dân chủ như Nhật, Đức, Canada, hay là những quốc gia còn nghèo khó như Guatemala, Pakistan, tiến trình hàn gắn vết thương bạo lực đều không hề dễ dàng.

Nhưng trên con đường đi đến một dân tộc hoà bình hơn, nhân văn hơn, bài học chung nhất đều là đối diện với lịch sử bằng cách nhận diện sự mất mát do bạo lực gây ra. Việc dạy và học lịch sử trong nhà trường được hé mở ra không gian cho nhiều cách diễn giải.

Hơn hết, thanh thiếu niên, vừa được coi là đối tượng và chủ thể của giáo dục, được đứng độc lập như những công dân kiến tạo tương lai để nhìn về quá khứ, chứ không phải phương tiện để duy trì một chính thể chính trị.

Bài thể hiện quan điểm và văn phong của Nguyễn Thị Thủy, một nghiên cứu sinh tiến sĩ từ bang Oregon, Hoa Kỳ.

 

Cùng học logic (2): Vì sao người Việt thường “auto chửi”?

 

Cùng học logic (2): Vì sao người Việt thường “auto chửi”?

——

Trước hết, xin chú thích bức ảnh đứa bé hỏi mẹ khi nghe mẹ kể chuyện Cô bé Lọ Lem:

“Vì sao cỗ xe, đôi tuấn mã, người hầu và quần áo đẹp đều hiện trở lại nguyên hình là quả bí, chuột nhắt và giẻ rách, mà đôi giày pha lê thì lại còn nguyên hả mẹ?”

Bức ảnh trên lấy trong một cuốn sách dạy logic của phương Tây. Nó cho thấy suy luận hợp lý trước hết là một khả năng bẩm sinh mà ngay cả trẻ em cũng đã có sẵn.

Ở phương tây thì giáo dục giúp rèn luyện khả năng logic ngày càng sắc bén hơn. Còn ở Việt Nam thì hình như ngược lại, vì người lớn không khuyến khích trẻ em hỏi, mà mắng át đi và bắt các con chấp nhận mọi thứ bằng niềm tin không phán đoán.

Giờ chúng ta thử tưởng tượng một em bé VN cũng nghe mẹ kể chuyện Cô Bé Lọ Lem và cũng đặt câu hỏi tương tự như vậy. Chuyện gì sẽ xảy ra nhỉ?

Tôi nghĩ chỉ có hai khả năng như sau:

  1. Không có em bé Việt Nam nào đặt câu hỏi như vậy cả. Vì cách dạy trẻ em của Việt Nam là áp đặt ngay từ những ngày đầu tiên, trước khi các cháu kịp suy nghĩ.

Cha mẹ sẽ dạy cho con học thuộc lòng câu chuyện và sẽ khen các con khi kể lại đúng chính xác từng chi tiết. Và ngược lại sẽ sửa các con khi nghe con kể thiếu bất kỳ một chi tiết nào.

Vì vậy, trẻ em Việt Nam có thói quen nhớ thuộc lòng chứ không quen suy luận và thắc mắc chắc vì điều này không được khuyến khích và rèn luyện.

  1. Cũng có các em thắc mắc khi thấy khi có những điều không hợp lý. Nhưng khi nghe câu hỏi thì người lớn gạt đi như một điều ngớ ngẩn, hoặc cười phá lên khi thấy câu hỏi ngộ nghĩnh, nhưng không trả lời. Vì chính người lớn cũng không có thói quen suy luận logic mà chỉ chấp nhận những điều đã được thế hệ trước truyền cho mình.

Chỉ cần vài lần hỏi nhưng không được ai quan tâm trao đổi trả lời như mô tả ở trên thì các em sẽ sẽ bỏ qua thói quen đặt câu hỏi mà sẽ chấp nhận mọi điều được người lớn dạy, mặc dù có thể vẫn có những thắc mắc trong lòng.

Well, nếu những gì tôi viết ở trên là chính xác thì thật là đáng buồn cho thế hệ trẻ của Việt Nam quá. Chúng ta phải làm gì để cải thiện điều này đi chứ?

Khuyến mãi phần dịch thoát câu chú thích cuối trang (xem hình):

—-

Hai yếu tố quan trọng trong tư duy phản biện và sáng tạo là (1) khả năng chọn lọc những thông tin nền liên quan để đưa vào cuộc tranh luận, và (2) khả năng rút ra những kết luận có liên quan đến một lập luận hoặc quan điểm sao cho mọi điều có mối liên hệ nhất quán với nhau.

Dựa vào hai yếu tố trên để xét thì hình như các cuộc tranh luận của người Việt Nam đều thiếu cả hai yếu tố. Cho nên tranh luận với người Việt Nam chỉ thấy lòng vòng chứ không đi đến đâu. Rút lui sớm là khôn ngoan chứ nếu cứ tranh luận một hồi thế nào cũng sẽ nhận một đống gạch đá đầy nhà.

Có lẽ đến đây thì câu hỏi của tôi (là tại sao người Việt thích auto chửi) không cần phải trả lời nữa, các bạn nhỉ?

Image may contain: text that says 'E Drawing Martin; 1974 New Yorker Magazine Inc. coach and horses and the footmen and the beautiful clothes turned back into pumpkin and mice and the rags, then come the glass slipper didn' turn Two factors critical creative thinking are: thability bring relevant background information bear on problem, and the ability carry through the relevant implications argument determine whether they hang together. The above cartoon illustrates the second these factors: The child carries through reasoning Cinderella wanting. factor might child brings relevant background information bear the instance, child realizes millions fchimeysfor one he manage in Santa Claus story'

  ĐIỀU KỲ LẠ CỦA CON NGƯỜI

  ĐIỀU KỲ LẠ CỦA CON NGƯỜI

  • Đệ tử hỏi sư phụ: “Thầy có thể nói cho con biết về chỗ kỳ lạ của con người không?”

Sư phụ: “Họ vội vàng trưởng thành, sau đó lại than thở là mất đi tuổi thơ. Họ dùng sức khỏe để đổi lấy tiền bạc, không lâu sau lại muốn dùng tiền bạc để khôi phục sức khỏe. Họ đối với tương lai thì lo lắng không nguôi, nhưng lại không trân trọng hiện tại. Vì vậy, họ vừa không sống trong hiện tại, vừa không sống trong tương lai. Họ sống như thể là sẽ không bao giờ chết, và sẽ chết như thể chưa bao giờ từng được sống.”

NỤ CƯỜI VÀ NƯỚC MẮT

  • Vị Lạt Ma già nói với vị Lạt Ma trẻ: “Khi đến với thế giới này, anh khóc, nhưng người khác đều rất vui mừng. Khi anh rời khỏi thế giới này, người khác đều đang khóc, nhưng bản thân anh lại thường cảm thấy rất vui. Vì thế, chết không hẳn là điều tồi tệ, còn sự sống cũng chưa chắc là điều đáng mừng”.

BAO DUNG VÀ KHIÊM TỐN

  • Giọt mực rơi vào một ly nước trong, ly nước này lập tức thành màu đen, không uống được nữa. Nhưng nếu giọt mực rơi vào trong biển lớn, biển vẫn là biển cả nhuộm màu xanh lam. Tại sao vậy? Vì sự bao dung, sức chứa đựng của 2 thứ này là khác nhau.

Lúa chưa chín thì đâm thẳng lên trên trời, lúa đã chín thì ngả đầu cúi xuống. Làm người, càng thành công càng hiểu phẩm giá của sự khiêm nhường.

Theo Xuân Giao

  • Châu Yến biên dịch

Image may contain: plant, outdoor and nature

CÓ TIẾNG GỌI LƯƠNG TÂM TRONG TỪNG NGƯỜI

CÓ TIẾNG GỌI LƯƠNG TÂM TRONG TỪNG NGƯỜI

Tuyết Mai

Cần để Lời Chúa được dễ hiểu thì chúng ta cứ đem lương tâm của mình ra để mà cân, đo, đong, đếm và để dễ bề đối xử với anh chị em mình. Điển hình nhất mà chúng ta có thể thấy hằng ngày là sự bất công của những người còn khỏe mạnh nhưng vì lý do cá nhân ích kỷ nên đã cố tình dành chỗ đặt riêng cho người thật sự bị tàn tật hay bị khuyết tật “handicap”, rất cần chỗ đậu xe cho gần với nơi họ cần được đến; đó là chưa kể đến sự cố tình khai gian tiền bạc trợ cấp dài hạn của những người bất hạnh rất cần sự trợ giúp của chính phủ.

**

Đây là hành động tồi tệ và bất công nhất ở một lương tâm hình như bị đóng đá. Một người con cái Chúa mang danh Kitô hữu thì thật là đáng trách, hổ thẹn và rất đáng buồn. Mà bên lương giáo thì người ta rất tin vào cái “huông” xấu khi một người lành lặn giả bệnh, giả ngồi xe lăn, giả điên, v.v… không chóng thì chầy cũng sẽ bị tật nguyền, què quặt hay bị liệt?. Nhất là những tấm bảng treo “handicap” xạo trong xe cũng sẽ có ngày bị vận vào thân. Gần nhất là bị cảnh sát cho giấy phạt khi bị phát hiện sự gian dối ấy.

**

Thiên Chúa Người ban cho chúng ta một Lương Tâm thật tinh vi, thật tế nhị và thật bén nhậy để nhắc nhở chúng ta sống “phải, quấy” ở đời; hay có thể nói lương tâm là tiếng nhắc nhở của Thiên Thần Bản Mệnh mà ai cũng có. Ngay cả người lương giáo cũng có. Chớ bẻ cong Lời Chúa thì cũng chẳng giúp gì hay ích gì cho linh hồn sống đời của chúng ta cả đâu. Như những pharisêu của mọi thời đại mà Chúa vẫn hoài chê trách vì hành động của họ luôn đi phản ngược lại những điều họ giảng dạy trong Đền Thờ. Nhất là những Pharisêu hay nhà thông luật càng giảng hay, giảng giỏi chừng nào thì Chúa khuyên chúng ta hãy coi chừng. Vì họ đã nuốt chửng biết bao tiền của những bà góa nghèo.

**

Sống ở trên đời lương tâm của một con người rất là quan trọng, nên rất thường phải nghe ngóng tiếng nói ấy! Cũng cùng đồng nghĩa với tiếng kêu trong Hoang Địa của Thánh Gioan xưa. Tại sao lại gọi là tiếng kêu trong Hoang Địa? Có phải vì tiếng kêu ấy nó như mất hút vào khoảng không gian rộng lớn và ồn ào? Hay vào hoang mạc mênh mông không ai nghe thấy?.

–*–

Ngày xa xưa và ngày nay, con người vẫn không thay đổi. Vì tiếng kêu trong Hoang Địa ấy chẳng thấy mấy ai đáp trả?. Ngày nào chúng ta còn thấy nhan nhãn những bất công, những tội ác, những việc làm mà một người để cho cái lương tâm (là lời nhắc nhở của Thiên Thần Bản Mệnh hay của tiếng kêu trong Hoang Địa) ngủ yên thì ngày ấy vẫn còn chiến tranh, hận thù, tranh chấp và Thiên Đàng còn ở xa lắm tầm tay với của con người.

**

Có rất nhiều sự việc bất công trong một xã hội mà chúng ta cố tình làm ngơ y như chuyện của một anh phú hộ giàu có ngày ngày chè chén, nhậu nhẹt, say sưa và anh Lazarô nghèo ghẻ chốc ngày ngày sống trước nhà của anh phú hộ giàu có kia. Nhưng có phải vì Thiên Chúa Người quá yêu thương con người, muốn hết thảy con người được lên Nước Chúa, nên những tiếng kêu trong Hoang Địa vẫn còn tồn tại cho đến ngày hôm nay?.

**

Vâng, trong một xã hội có lắm tội ác nhưng tiếng kêu trong Hoang Địa cũng rất thường lanh lảnh kêu vang và vẫn được nhiều người đón nghe. Thưa đó là những con cái Chúa có tinh thần sống tốt, bác ái, muốn mọi người cùng được nên tốt. Sự mong ước của một Gioan là muốn từng người nắm tay cùng dắt nhau Về Trời. Nơi mà lương tâm (là đường) của từng người được sửa đổi cho ngay thẳng, cho công bằng và biết chia sẻ yêu thương đến cho mọi người.

–*–

Để làm rõ nghĩa và đúng nghĩa hơn cho một lương tâm của con cái Chúa ấy là chớ lấy của người làm của riêng mình. Chớ có tham của người với ý đồ muốn tích trữ thêm mà lấy của kẻ khó nghèo, khi họ rất cần nếu không có thì họ sẽ chết. Đừng làm chứng gian để cho anh chị em phải bị tù đày. Đừng chứa đựng sự hận thù và ganh ghét vì điều đó sẽ gây chiến tranh không bao giờ ngừng. Nhất là trong gia đình là nơi mà tình yêu thương phải luôn đầy tràn. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

6 tháng 12, 2020

 Lợi ích của đọc sách

 Lợi ích của đọc sách

Có một chú tiểu sống trên núi cùng với sư phụ tại một ngôi chùa nhỏ, cậu bé rất chăm chỉ làm các việc đã được giao phó như gánh nước, nấu cơm, quét dọn bụi bặm… nhưng riêng việc đọc sách cùng sư phụ là cậu không hào hứng cho lắm.

Trong khi đó, ngày nào sư phụ cũng không quên nhắc cậu đọc sách, cậu thắc mắc: “Tại sao chúng ta phải đọc nhiều sách như vậy, con thấy việc đọc sách có ích gì đâu?”.

Sư phụ nghe vậy bèn mỉm cười nói với cậu ngày mai hãy mang cái giỏ dính đầy than bẩn để xách nước thay vì cái thùng hay xách bấy lâu nay. Chú tiểu mặc dù không hiểu nhưng vì đó là yêu cầu của sư phụ nên chú đành nghe và làm theo. Ngày nào cũng mang cái giỏ đi để xách nước nhưng bao nhiêu nước cũng chảy hết qua cái lỗ trên giỏ, không thể mang chút nước nào về nhà.Khi cậu thắc mắc về việc này thì sư phụ nói hãy cứ tiếp tục và cậu vâng lời nhưng chẳng được bao lâu. Nỗi thất vọng ngày càng lớn khi ngày nào cũng phải làm việc vô ích này khiến cậu chán nản, đến khi không chịu được nữa cậu nói với sư phụ rằng từ ngày mai mình sẽ không đi xách nước nữa.

Sư phụ mỉm cười, bảo chú tiểu lấy cái giỏ ra đây và ôn tồn nói: “Con nghĩ việc làm của con là vô ích sao? Hãy nhìn thử xem, cái giỏ này trước kia đựng than đen nhẻm nhưng từ ngày con lấy nó để xách nước nó đã sạch trong không còn lấm lem vết than như xưa nữa.

Việc đọc sách cũng vậy, lợi ích của nó không thấy được bằng mắt, không phải ngày một ngày hai để mong thành công nhưng không có nghĩa là quá trình này trải qua vô nghĩa. Con đọc một quyển sách mỗi ngày, tâm hồn sẽ được rửa trôi một ít, đến khi đủ thì sẽ sạch bong như cái giỏ than này”.
 Chú tiểu hiểu ra, thầm cảm ơn sư phụ và từ đó không còn chán ghét việc đọc sách nữa. 

Nhìn chung có rất nhiều lợi ích của đọc sách như để giải trí, để có thói quen lành mạnh, hoàn thiện kỹ năng viết, nâng cao kiến thức, kích thích tinh thần, cải thiện trí nhớ… Thế nhưng hầu hết chúng ta né tránh chúng chỉ vì một chữ LƯỜI và bao biện rằng không có thời gian, trong khi họ chỉ cần 20-30 phút mỗi ngày để cho não mình được “ăn” mà họ không chịu thực hiện.

Cơ thể chúng ta muốn nạp năng lượng thông qua việc tiêu thụ thức ăn, còn não của chúng ta cũng vẫn hàng ngày cần “ăn” nhưng ta chẳng bao giờ chịu chăm sóc chúng. 

Có hai cách để bạn có được kiến thức: một là tự học, tự đọc và tìm hiểu, cách thứ hai là có một người thầy chỉ dẫn.  Sách chính là người thầy tuyệt vời mà bao lâu nay vẫn sẵn sàng ở bên chúng ta nhưng không phải ai cũng nhận ra.

Nếu bạn phải học qua thực tế, qua vấp ngã của chính mình thì điều đó không chỉ gây đau đớn mà còn tốn rất nhiều thời gian. Cách để giảm bớt rủi ro và rút ngắn thời gian đó là thông qua sách vở.

Đọc sách như là một cách để trò chuyện với những bộ não vĩ đại nhất trên thế giới này khi họ đã ghi ra những kiến thức, hiểu biết của mình vào những cuốn sách sống mãi với thời gian.

​Sách là tri thức lưu truyền mãi cho thế hệ về sau, là những công trình nghiên cứu, là nguồn kiến thức tuyệt vời trong mọi lĩnh vực. Vì vậy đừng nghi ngờ về ý nghĩa của việc đọc sách, hay có suy nghĩ chúng chẳng có tác động gì đến cá nhân bạn cả.Không có quyển sách nào vô ích cả, tiểu thuyết, sách văn học, sách kinh doanh, sách dạy kỹ năng mềm, sách hội họa, âm nhạc, lịch sử… đều cho ta những góc nhìn mới mẻ về cuộc sống này. Bằng một cách vô tình nào đó, tất cả đều tác động đến nhân cách cũng như cuộc sống mỗi người chỉ là chúng ta không nhận ra điều đó mà thôi.

S.T.

From: TU-PHUNG

  Liệu đại cử tri có đi ngược phiếu phổ thông để bầu cho ông Trump?

 

Van Pham   is with Tú-Minh Hoàng Phạm

  Liệu đại cử tri có đi ngược phiếu phổ thông để bầu cho ông Trump?

Rất khó có khả năng các đại cử tri đi ngược lại ý nguyện của đa số các cử tri trong tiểu bang của họ để bầu cho ông Donald Trump làm Tổng thống một nhiệm kỳ nữa, một người gốc Việt từng làm đại cử tri bầu Tổng thống nói với VOA.

Chỉ còn 10 ngày nữa các đại cử tri trên toàn nước Mỹ sẽ bỏ phiếu để bầu Tổng thống – một hành động chính thức hóa kết quả cuộc phổ thông đầu phiếu hôm 3/11 mà qua đó ứng cử viên Joe Biden được xem là đã giành chiến thắng.

Tổng thống Trump đang vận dụng mọi phương cách để lật ngược kết quả bầu cử này nhưng trong bối cảnh các nỗ lực pháp lý của ông đa số đều bị tòa án ở các tiểu bang bác bỏ, ông đang đặt hy vọng vào các đại cử tri sẽ bỏ phiếu cho ông vào ngày 14/12.

‘Tuân theo Hiến pháp’

Phát biểu trước báo giới hôm 26/11, ông Trump nói ông sẽ rời Nhà Trắng nếu các đại cử tri bỏ phiếu chính thức xác nhận chiến thắng của ông Biden nhưng ông cho rằng quyết định đó ‘là một sai lầm’. Kể từ khi có kết quả bầu cử cho đến nay, ông Trump và đội ngũ của ông liên tục cáo buộc ‘đã xảy ra gian lận quy mô lớn’ nhưng không đưa ra được bằng chứng.

Trong lúc này, tất cả các bang chiến trường quyết định kết quả bầu cử như Pennsylvania, Wisconsin, Michigan, Georgia và Arizona đều đã chứng nhận kết quả bầu cử mà theo đó ông Biden giành tất cả phiếu đại cử tri ở các tiểu bang này. Đây là tiền đề để các bang này đưa ra danh sách đại cử tri bỏ phiếu vào ngày 14/12.

Trao đổi với VOA từ bang Georgia, ông Vũ Nguyễn Bảo Kỳ, người từng được Đảng Cộng hòa chọn là một trong 16 đại cử tri của bang bỏ phiếu cho ông Donald Trump làm Tổng thống hồi năm 2016, cho biết cách nay 10 ngày, Thống đốc Brian Kemp, một đồng minh của ông Trump, đã chọn danh sách cử tri đoàn do Đảng Dân chủ đưa ra để bầu cho Joe Biden sau khi kết quả đếm phiếu được kiểm toán.

“Trước cuộc bầu cử thì hai đảng đã đề ra danh sách đại cử tri của mình bao gồm 16 người. Sau khi Tổng thư ký bang công nhận chính thức kết quả bầu cử thì ứng viên đảng nào đạt đa số thì danh sách cử tri đoàn của đảng đó sẽ được đưa lên,” ông Bảo Kỳ giải thích.

Ông Kỳ, cũng là Phó Chủ tịch Ban Bầu cử và Đăng ký Cử tri hạt DeKalb, bang Georgia, cho biết mặc dù ông Kemp chịu áp lực và công kích từ phía ông Trump nhưng ông Kemp đã nói rằng ‘ông phải tuân theo Hiến pháp của Georgia chứ ông không có vai trò đảo ngược kết quả bầu cử của cử tri và nước Mỹ là xã hội dân chủ có luật lệ chứ không phải là vương quốc của một ông vua’.

Theo lời giải thích của cựu đại cử tri này, theo luật của bang Georgia, các đại cử tri ‘không bắt buộc phải bầu theo đa số phiếu phổ thông trong tiểu bang’ và ‘có thể bầu theo ý mình’ nhưng việc các đại cử tri của Đảng Dân chủ bầu cho ông Trump là ‘khó xảy ra’.

Bang Georgia nằm trong số 20 tiểu bang không quy định đại cử tri phải bỏ phiếu như thế nào. Còn 30 tiểu bang còn lại có luật rõ ràng bắt buộc các đại cử tri phải bỏ phiếu thể hiện nguyện vọng của cử tri trong bang. Nếu đại cử tri nào làm sai sẽ bị trừng phạt, ông cho biết.

Ông Kỳ nói trong lịch sử đã có những trường hợp đại cử tri ‘lật kèo’ – bỏ phiếu ngược lại kết quả bầu cử phổ thông chẳng hạn như trong cuộc bầu cử hồi năm 2016 khi ông Trump giành thắng lợi trong cuộc bầu cử phổ thông, nhưng ‘chưa bao giờ kết quả bỏ phiếu đại cử tri lật ngược được kết quả bỏ phiếu phổ thông’.

Ông Kỳ từng vận động cho nhiều ứng cử viên Tổng thống của Đảng Cộng hòa từ ông John McCain, Mitt Romney cho đến ông Donald Trump. Ông cũng từng nằm trong ủy bang đặc trách cử tri người Mỹ gốc Việt cho ông George W. Bush. Chính vì bề dày hoạt động đó mà ông được chọn làm đại cử tri bầu cho ông Trump hồi năm 2016, ông nói.

‘Trưng cầu dân ý đã rõ ràng’

Để lật ngược được kết quả, ông Trump phải cần tới 38 đại cử tri có nghĩa vụ bầu cho ông Biden quay sang bỏ phiếu cho ông thì mới đạt được con số 270 cần thiết.

Tuy nhiên, trong tình hình hiện nay thì ông Kỳ cho rằng điều này ‘hết sức khó xảy ra’.

Theo giải thích của ông Kỳ, đến giờ ông Biden đã giành được 81 triệu phiếu phổ thông so với 74 triệu phiếu của ông Trump. Con số phiếu phổ thông nhiều nhất từ trước đến giờ mà một ứng viên Tổng thống giành được của ông Biden là ‘kết quả trưng cầu dân ý rõ ràng về sự lãnh đạo của ông Trump,’ ông Kỳ nhận định.

Do đó, cũng theo lời ông, các đại cử tri sẽ chịu sức ép nặng nề từ ý nguyện của người dân nên sẽ không dám đi ngược lại.

Ngoài ra, các đại cử tri được chọn lựa là những người được tin tưởng đại diện cho ý nguyện của cử tri trong tiểu bang của họ. “Họ có đủ khả năng, tri thức và lương tâm để làm đại diện cho lá phiếu phổ thông của người dân Mỹ,” ông cho biết.

“Họ biết là họ không thể đi ngược Hiến pháp. Cuộc bầu cử đã xong rồi. Họ đã chứng kiến tòa án các tiểu bang đã bác bỏ gần 40 vụ kiện cáo của ông Trump nên họ phải chấp nhận ý nguyện của người dân,” ông nói thêm.

Mặc dù ông Trump nỗ lực mời dân biểu các bang chiến trường đến Nhà Trắng để vận động nhằm thuyết phục họ mở phiên họp đặc biệt để hủy bỏ kết quả bầu cử ngày 3/11 vừa qua và đề cử ra các đại cử tri bầu cho ông, nhưng trong bối cảnh chỉ còn 10 ngày nữa các cử tri đoàn phải nhóm họp để bầu Tổng thống, điều này ‘khó xảy ra’, theo ông Kỳ.

– Đại cử tri William Rauwerdink và lá phiếu bầu tổng thống của ông vào ngày 19/12 năm 2016 ở Lansing, bang Michigan

– Khi người Mỹ bỏ phiếu cho một tổng thống, họ thực sự đang bỏ phiếu cho các đại cử tri ở bang của họ, những người sẽ thay mặt họ bỏ phiếu cuối cùng. (Reuters: Jonathan Drake)

– Deborah Gonzalez (trái) đã được yêu cầu trở thành đại cử tri cho bang Georgia trong cuộc bầu cử Hoa Kỳ năm 2020. (Twitter: Deborah Gonzalez)

https://www.voatiengviet.com/…/li%E1%BB…/5688206.html

https://www.abc.net.au/…/meet-the-americans…/12911222