Viết cho thiên thần Tự Do đã mãi mãi ra đi ở tuổi 13 !

22.03.2021

Thơ

Hoàng Hạc

Viết cho thiên thần Tự Do đã mãi mãi ra đi ở tuổi 13 !

Em là thiên thần nhỏ

Của xứ sở Myanmar

Thiên thần vừa cất cánh

Đúng vào lúc trưa nay!

Em ơi, em có biết

Đọc tin mắt tôi cay

Tuổi đời em nhỏ quá

Mới chỉ vừa 13!

Em nằm kia thanh thản

Ra đi vì tranh đấu

DÂN CHỦ cho dân tộc

Thiên thần của TỰ DO!

Máu em vừa thấm đỏ

Chiếc áo màu da vàng

Vừng trời kia chợt sáng

Đón nhận Mandalay!

Mong em được về với quê hương em, trong lòng dân tộc em nhé, Mandalay!

CÂY KIM MAY…

CÂY KIM MAY…

Mới đây xe của ông Phạm Nhật Vượng bị hàng loạt trục trặc kỹ thuật, gãy sườn, hỏng máy… Tôi xin đăng lại bài viết vè cây kim may để thấy rằng việc phát triển công nghiệp hiện đại sẽ rất gian khổ. Và Việt Nam chúng ta thậm chí chưa đứng ở vạch xuất phát và còn lớ ngớ, chưa biết xuất phát như thế nào, nói chi tới chuyện phát triển. Nhà nước ta “ngây thơ” một cách dễ sợ và rất dễ bị lừa.

***

Vào khoảng năm 1978, 1979 gì đó, khi còn làm phóng viên báo Tuổi Trẻ, tôi được (hay bị) đưa đi “vô sản hoá” tại nhà máy Sinco ở Sàigòn.

Nhà máy này vốn của chế độ cũ để lại, chuyên sản xuất máy may lấy hiệu là Sinco. Khi các “tồng chí” tiếp quản được ít lâu thì hết mẹ nó phụ tùng nên đếch hoạt động được.

Lúc tôi đến xin làm công nhân ở đó (có lẽ người ta định sau này “cơ cấu” tôi làm Tổng Bí thư nên cho tôi bắt chước đồng chí Nguyễn Văn Cừ đi vô sản hoá ở các mỏ than Hòn Gay năm nào!) thì thấy Giám đốc cùng mấy anh kỹ sư, thợ tiện, thợ phay, thợ nguội… đang ngồi bàn cách phục hồi hoạt động của nhà máy, để chế tạo cho được một cái máy may mang thương hiệu Việt Nam chính cống.

Các linh kiện của một chiếc máy may bàn đạp khá đơn giản nên không bàn tới. Mọi người đều tập trung nghiên cứu làm cái ổ thuyền, vì đó là bộ phận khó làm nhất.

Muốn làm cái ổ thuyền phải qua rất nhiều công đoạn: thiết kế bản vẽ, chọn nguyên liệu. Sau đó là thi công: những thợ phay, thợ tiện, thợ mài… giỏi nhất làm đi làm lại nhiều lần, rồi tới thợ nguội đo đạc chính xác từng “zem”, rồi đánh bóng, kiểm tra… rồi cho chạy thử.

Sau nhiều lần trục trặc, chiếc máy may nhãn hiệu Sinco do Việt Nam sản xuất cũng ra đời. Tuy nhiên hôm họp báo công bố sản phẩm, giám đốc nhà máy đã làm tôi ngạc nhiên khi nói:

“Thưa các đồng chí, chúng tôi có thể tự hào tuyên bố rằng chúng ta đã sản xuất được một chiếc máy may hoàn chỉnh, trừ… cây kim!”

Bỏ mẹ! Tôi nghĩ thầm, cái ổ thuyền khó như vậy mà còn làm được, sao cây kim lai chịu thua?!

Kể từ đó đến nay, cái sản phẩm đầy tâm huyết, đầy tim óc của tập thể giám đốc, kỹ sư, công nhân nhà máy Sinco, cái “niềm thự hào thương hiệu Việt Nam” kia biến mất tăm và nhà máy Sinco chắc cũng đã bị phù phép thành cái quỷ quái gì rồi.

Bốn mươi năm sau, tôi gặp một cô bé công nhân trên xe buýt, nó nói:

– Con làm trong một nhà máy của Nhật tại khu chế xuất Tân Thuận.

– Chế cái gì?

– Cái kim may

*

Thưa quý vị,

Như vậy là cho đến năm 2018 này. Sau 40 năm, Việt Nam chúng ta cũng chưa chế tạo được cái kim may. Và cái máy may Sinco (không có kim) mà Việt Nam chế tạo được chắc cũng đang nằm trong viện bảo tàng!

Không phải nòi giống ta đần độn. Không phải dân tộc ta lười biếng…

Vậy thì vì cái gì?

Bà Phạm Chi Lan, chuyên gia kinh tế từng nói:

“Thế giới gồm nước phát triển, nước đang phát triển, nước chậm phát triển nhưng Việt Nam có lẽ là mô hình đặc biệt nhất. Đó là nước… không chịu phát triển! Đầu tư nhiều đến thế, ODA nhiều đến thế (20 năm qua lượng ODA đổ vào Việt Nam lên tới gần 90 tỉ USD) nhưng đến bây giờ vẫn không phát triển được thì chỉ có thể là… không chịu phát triển!”

Sao vậy?

Vì thực ra “các quan” không có khả năng lãnh đạo đất nước. Và vì chẳng biết làm cái cóc khô gì cả nên họ đã chọn công việc dễ nhất và hiệu quả nhất là tham nhũng.

*

Bây giờ tới chuyện “sản xuất ô-tô hiện đại” xem ra cũng chỉ là lắp ráp theo dây chuyền công nghệ và linh kiện của nước ngoài.

Chuyện đó cũng chẳng mới mẻ gì vì Toyota. Huyndai, Fiat, Samsung, Sony… đã và đang làm.

Tôi ủng hộ anh bạn Mì Gói và cầu chúc anh thành công. Nhưng tôi muốn anh hiểu rằng đừng khoác lác. Đừng nổ. Vì nó rất kỳ!

Con đuòng còn dài lắm, chúng ta còn phải học hỏi nhiều, nhiều, nhiều, nhiều lắm.

Rất mong chúng ta đừng quên câu chuyên về nhà máy Sinco.

Họ đã cố gắng hết sức để làm cho được cái ổ thuyền vậy mà còn cái kim may cho đến giờ vẫn chưa làm được, thì cái ô-tô Vinfast của anh thực chất nó là con cái nhà ai?

Ngày 3/10/2018

ĐÀO HIẾU

May be an image of text that says 'SINCO'

CHUYỆN CÁI GIỌNG SÀI GÒN

May be an image of 2 people

CHUYỆN CÁI GIỌNG SÀI GÒN

Giọng Sài Gòn cũng như văn hóa và con người Sài Gòn là một sự pha trộn và giao thoa đến hợp nhất của nhiều nơi.

Đó là những người Chăm bản địa, những người khách Hoa, những người miền Trung đầu tiên đến đất Gia Định. Từ đó hình thành một loại ngôn ngữ vừa bản địa, vừa vay mượn của những người đi mở đất.

Giọng người Sài Gòn được xem là giọng chuẩn mực của miền Nam, cũng như giọng người Hà Nội được xem là giọng chuẩn mực của miền Bắc. Giọng chuẩn mực tức là giọng không pha trộn, không bị cải biến đi qua thời gian.

Như nói về giọng chuẩn mực của người Hà Nội, người ta nói đến chất giọng ấm nhẹ, khi trầm khi bổng, khi sắc khi thanh, và chẳng ai phủ nhận người Hà Nội nói chuyện rất hay và “điêu luyện”.

Cái “điêu luyện” ấy như thuộc về bản chất của người Hà Nội mà chỉ người Hà Nội mới có được.

Nếu nói là người Việt Nam nói như hát, thì đúng ra chỉ có người Hà Nội là “nói như hát” mà thôi, họa chăng chỉ có giọng Huế của người con gái Huế trầm tư mới cùng được ví von thế.

Người Sài Gòn thì khác, giọng Sài Gòn cũng khác. Không ngọt ngào mía lùi như một số người dân Tây Nam Bộ ven vùng sông nước mênh mang chín rồng phù sa; không nặng nề cục mịch như người miền Đông Nam Bộ nóng cháy da thịt; giọng người Sài Gòn cũng ngọt, nhưng là cái ngọt thanh hơn, nhẹ hơn.

Đó là chất giọng “thành thị” đầy kiêu hãnh của người Sài Gòn, chẳng lẫn vào đâu được mà dù người khác có bắt chước cũng khó lòng.

Dường như qua nhiều năm cùng với đất Gia Định – Sài Gòn phù hoa trong nhịp sống thì giọng nói của người Sài Gòn cũng trở nên “cao sang” hơn. Dù vậy, có cái “thanh” của một vùng đất một thời là thủ phủ Nam Bộ, nhưng cũng chẳng mất đi đâu cái mộc mạc không bỏ được của cái gốc chung Nam Bộ.

Giọng người Sài Gòn nói lên nghe là biết liền. Ngồi nghe hai người Sài Gòn nói chuyện cùng nhau ở một quán nước, bên đường hay qua điện thoại, dễ dàng nhận ra họ. Cái giọng không cao như người Hà Nội, không nặng như người Trung, mà cứ ngang ngang sang sảng riêng. Mà điều đặc biệt trong cách người Sài Gòn nói chuyện cùng nhau là mấy từ “nghen, hen, hén” ở cuối câu.

Người miền khác có khoái, có yêu người Sài Gòn thì cũng vì cách dùng từ “nghen, hen” này. Khách đến nhà chơi, chủ nhà tiếp. Khách về, cười rồi buông một câu : “Thôi, tôi dìa nghen!” – Chủ nhà cũng cười : “Ừ, dzậy anh dìa hen!”.

Nói chuyện điện thoại đã đời, để kết câu chuyện và cúp máy, một người nói : “Hổng còn gì nữa, dzậy thôi hen!”

“Thôi” ở đây nghĩa là dừng lại, kết thúc, chấm dứt gì đó. Hai đứa bạn nói chuyện cùng nhau, bắt gặp cái gì vui, quay đầu sang đứa kế bên : “Hay hén mậy ?” bằng giọng điệu thoải mái.

Người Sài Gòn nói riêng và miền Nam nói chung, có thói quen dùng từ “dạ” khi nói chuyện, khác với người miền Bắc lại dùng từ “vâng”.

Để ý sẽ thấy ít có người Sài Gòn nào nói từ “vâng”. Khi có ai gọi, một người Sài Gòn nói “vâng !” là trong dáng dấp của câu nói đó có giọng đùa, cười cợt. Khi nói chuyện với người lớn hơn mình, người dưới thường đệm từ “dạ” vào mỗi câu nói. “Mày ăn cơm chưa con ?”

– “Dạ, chưa !”; “Mới dìa/dzề hả nhóc ?”

– “Dạ, con mới !”

Cái tiếng “dạ” đó, không biết sao trong cảm giác nghe của một người Sài Gòn với một người Sài Gòn thấy nó “thương” lạ dễ chịu mà gần gũi, nhẹ nhàng mà tình cảm lắm lắm. Cảm giác nó thật riêng so với những nơi khác. Nghe một tiếng “dạ” là biết ngay tên này là dân miền Nam cái đã rồi hẵng hay.

Một người miền khác, có thể là Bắc hoặc Trung, diễn tả một khoảng thời gian ngắn vài ngày thì nói “Từ bữa đó đến bữa nay”, còn người Sài Gòn thì nói “hổm nay” người khác nghe sẽ không hiểu, vì nói chi mà ngắn gọn ghê.

(Lại phát hiện thêm một điều là người Sài Gòn hay dùng từ “ghê” phía sau câu nói để diễn tả một sắc thái tình cảm riêng. Tiếng “ghê” đó chẳng hàm ý gì nhiều, nó mang ý nghĩa là “nhiều”, là “lắm”. Nói “Nhỏ đó đẹp ghê” nghĩa là khen cô bé đó lắm vậy) Lại so sánh từ “hổm nay” với “hổm rày” hay nghe ở các vùng quê Nam Bộ, cũng một ý nghĩa như nhau, nhưng lại không hoàn toàn giống nhau.

Nghe người Sài Gòn dùng một số từ “hổm rày, miết” là người Sài Gòn bắt chước người miền sông nước vậy. Nhưng nghe vẫn không trái tai, không cảm thấy gượng, vì trong người Sài Gòn vẫn còn cái chất Nam Bộ chung mà.

Nghe một đứa con trai Sài Gòn nói về đứa bạn gái nào đó của mình xem. “Nhỏ đó đẹp lắm !”, “Nhỏ đó ngoan !”

Tiếng “nhỏ” mang ý nghĩa như tiếng “cái” của người Hà Nội. Người Sài Gòn gọi “nhỏ Thúy, nhỏ Lý, nhỏ Uyên” thì cũng như “cái Thúy, cái Uyên, cái Lý” của người Hà Nội thôi.

Giọng nói người Sài Gòn không sang trọng, điệu đà như giọng người dân đất Bắc, cũng chẳng trầm lắng, thanh thanh như tiếng Huế Thần Kinh, cái giọng Sài Gòn đi vào tai, vào lòng, vào cách cảm, và nỗi nhớ nhung của người Sài Gòn lẫn dân miền khác bằng sự ngọt ngào của sông nước Nam Bộ, bằng cái chân chất thật thà của truyền thống xa xưa, và bằng cả cái “chất Sài Gòn” chảy mạnh trong từng mạch máu người dân Sài Gòn. Đi đâu, xa xa Sài Gòn, bỗng dưng nghe một tiếng “Dạ !” cùng những tiếng “hen, nghen” lại thấy đất Sài Gòn như đang hiện ra trước mắt với những nhớ thương.

Giọng người Sài Gòn đôi khi diễn đạt cùng một câu nói, nhưng lại bằng nhiều cung bậc giọng điệu khác nhau lại mang ý nghĩa khác nhau. Đám nhỏ quậy, nghịch phá, người chị mắng, giọng hơi gằn lại và từng tiếng một, có chút hóm hỉnh trong đó : “Dzui dzữ hen !”.

Đám bạn cùng tuổi, ngồi chơi chung, cười đùa, một người nói giọng cao cao vui vẻ : “Dzui dzữ hen !” Người Sài Gòn có thói quen hay “đãi” giọng ở chữ cuối làm câu nói mang một sắc thái khác khi hờn giận, khi đùa vui như : “Hay dzữuuu !”, “Giỏi dzữưưu !”

Nghe người Sài Gòn nói chuyện, trong cách nói, bắt gặp “Thôi à nghen”, “Thôi à !” khá nhiều, như một thói quen và cái “duyên” trong giọng Sài Gòn.

Người Sài Gòn nói chuyện, không phát âm được một số chữ, và hay làm người nghe lẫn lộn giữa âm “d,v,gi” cũng như người Hà Nội phát âm lẫn các từ có phụ âm đầu “r” vậy. Nói thì đúng là sai, nhưng viết và hiểu thì chẳng sai đâu, đó là giọng Sài Gòn mà, nghe là biết liền.

Mà cũng chẳng biết có phải là do thật sự người Sài Gòn không phát âm được những chữ ấy không nữa, hay là do cách nói lẫn từ “d,v,gi” ấy là do quen miệng, thuận miệng và hợp với chất giọng Sài Gòn.

Ví như nói “Đi chơi dzui dzẻ hen mậy !” thì người Sài Gòn nói nó thuận miệng và tự nhiên hơn nhiều so với nói “Đi chơi vui vẻ hen !”. Nói là “vui vẻ” vẫn được đấy chứ nhưng cảm giác nó ngường ngượng miệng làm sao đó.

Nói một ai đó chậm chạp, người Sài Gòn kêu : “Thằng đó làm gì mà cứ cà rề cà rề nhìn phát bực !”

Nghe cứ như là đùa, chẳng làm câu nói nặng nề lắm. Một người lớn hơn gọi: “Ê, nhóc lại nói nghe !” hay gọi người bán hàng rong : “Ê, cho chén chè nhiều nhiều tiền ít coi !”

“Ê” là tiếng Sài Gòn đó, coi gọi trổng không vậy mà chẳng có ý gì đâu, có thể nói đó là thói quen trong cách nói của người Sài Gòn.

Mà người Sài Gòn cũng lạ, mua hàng gì đó, thường “quên” mất từ “bán”, chỉ nói là “cho chén chè, cho tô phở”.

“Cho” ở đây là mua đó nghen. Nghe người Sài Gòn nói chuyện với nhau, thường bắt gặp thế này: “Lấy cái tay ra coi !”; “Ngon làm thử coi !”; “Cho miếng coi !”; “Nói nghe coi !”

“Làm thử” thì còn “coi” được, chứ “nói” thì làm sao mà “coi” cho được nè ? Vậy mà người Sài Gòn lại nói, từ “coi” cũng chỉ như là một từ đệm, dân Sài Gòn nói dzậy mà. Ngồi mà nghe người Sài Gòn nói chuyện cùng nhau thì quái lắm, lạ lắm, không ít người sẽ hỏi : “mấy từ đó nghĩa là gì dzậy ta ?”

– Mà “dzậy ta” cũng là một thứ “tiếng địa phương” của người Sài Gòn à. Người Sài Gòn có thói quen hay nói: “Sao kỳ dzậy ta ?”;

“Sao rồi ta ?”; “Được hông ta ?”

Nghe như là hỏi chính mình vậy đó, mà hổng phải dzậy đâu nghen, kiểu như là nửa hỏi người, nửa đùa đùa vậy mà.

Tiếng Sài Gòn là thế đó, nếu bạn giả giọng Sài Gòn nói chuyện, dù có giống cách mấy mà bỏ quên mấy tiếng đệm, mấy tiếng Sài Gòn riêng riêng này thì đúng là “bạn hông biết gì hết chơn hết chọi !”

Bài của HẢI PHAN

———

1967 street vendor downtown Saigon. Photo by Daniel P. Cotts. Ngon ghê! Chị này đúng là quán nhậu lưu động: nem, gỏi cuốn, tôm càng nướng có đủ chỉ thiếu bia. Ngoài ra cái bếp nhỏ của chị chắc chắn là dùng để làm bún bò xào. Dòm kỹ thúng bên trái có thể thấy chuôi một cái chảo nhỏ thò ra ngoài và tô thịt bò ở trên. Khi khách gọi bún bò xào, chị mới lôi cái chảo ra đặt lên bếp, xào thịt bò với hành sả rồi đổ lên tô bún với rau thơm. Mấy động tác này tới giờ tui vẫn còn nhớ bởi hồi đó tui thích đứng gần mấy chị này để “khảo sát”. Mấy cô bán bar là khách hàng số một của mấy chị. Đừng nói oan tui nhé! Tui không “khảo sát” mấy cô bán bar.

BẮT ĐẦU TỪ HÔM NAY…

 
May be a black-and-white image of 1 person, standing and outdoors

Nguyễn Hoàng Diễm 

BẮT ĐẦU TỪ HÔM NAY…

Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ không buồn vì chuyện hôm qua, bởi vì chuyện hôm qua đã thành quá khứ, vĩnh viễn sẽ không thay đổi được – Việc tôi có thể làm là để quá khứ thành quá khứ.

Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ không lo nghĩ chuyện của ngày mai, bởi vì chuyện ngày mai là do sự nổ lực của ngày hôm nay – Việc tôi có thể làm là nắm vững tốt ngày hôm nay.

Bắt đầu từ hôm nay, tôi phải từng ngày yêu quý cuộc sống – Tôi sẽ sử dụng tốt tài năng mà Thiên Chúa đã ban cho tôi, để tạo hạnh phúc cho người khác.

Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ buông chậm nhịp đi mỗi ngày của cuộc sống – Không cần phải bận túi bụi để trôi qua ngày tháng, cũng không cần phải đè nén để cuộc sống qua đi.

Bắt đầu từ hôm nay, tôi phải có lòng tin hoàn toàn mới – Không để quá khứ vướng bận tôi lần nữa, tôi tin tưởng tương lai của tôi tràn ngập vô hạn niềm hy vọng.

Bắt đầu từ hôm nay, tôi phải học tập chấp nhận mình và chấp nhận người khác – Tôi không nên yêu cầu bản thân mình hoàn mỹ, và cũng không yêu cầu người khác toàn vẹn tốt đẹp.

Bắt đầu từ hôm nay, tôi phải học tập những sự việc mới, để cho đời sống của tôi tăng thêm nhiều hơn nữa sắc thái mới – Tôi nên dùng cách nhìn mới, tầm nhìn mới để kinh doanh đời sống của tôi.

Bắt đầu từ hôm nay, và từ hôm nay phải bắt đầu.

(Phòng Giác Thạch)

—————-

Chuyển ngữ từ tiếng Hoa.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb

Mỹ : Tệ kỳ thị cộng đồng người gốc Á lây lan cùng Covid-19 (RFI)

Mỹ : Tệ kỳ thị cộng đồng người gốc Á lây lan cùng Covid-19 (RFI)

Đăng ngày: 15/03/2021

Douglas Kim (giữa), người Mỹ gốc Triều Tiên, chủ một quán ăn tại New York. Cửa hàng của anh đã bị phá hôm 13/02/2021 trong trào lưu kỳ thị cộng đồng châu Á ở Mỹ.

Douglas Kim (giữa), người Mỹ gốc Triều Tiên, chủ một quán ăn tại New York. Cửa hàng của anh đã bị phá hôm 13/02/2021 trong trào lưu kỳ thị cộng đồng châu Á ở Mỹ. AP – Bebeto Matthews

Anh Vũ

Cộng đồng người Mỹ gốc Á đang rất lo sợ vì từ nhiều tháng qua trở thành mục tiêu của những vụ tấn công kỳ thị bằng cả lời nói cũng như hành động bạo lực cứ như họ là nguồn làm lây lan Covid-19.

 Một ông già bị đẩy ngã ở San Francisco, một bà mẹ bị xô đẩy thô bạo ở New York, một phụ nữ khác bị tấn công ở Oakland (California)…Những sự việc như vậy thời gian gần đây xảy ra liên tục ở Hoa Kỳ và không còn là những chuyện vặt thường ngày. Danh tính các nạn nhân đều là những người gốc Á sống ở Mỹ khiến người ta không thể thờ ơ với những vụ việc xảy ra.

Theo nhiều người có trách nhiệm của các hiệp hội cộng đồng, hiện tượng này có liên hệ với đại dịch Covid-19 vẫn được cho là xuất xứ từ Trung Quốc. Ngay từ tháng 03/2020, khi đại dịch Covid-19 tràn vào Mỹ, tâm lý thù hằn với người châu Á đã xuất hiện ở nước này và  một hiệp hội có tên gọi  Stop AAPI Hate, đấu tranh chống bài xích người gốc Á Mỹ đã ra đời. Hiện trên khắp Hoa Kỳ, có khoảng 21 triệu người gốc Á châu sinh sống (chiếm 5,5% dân số Mỹ). Họ đến từ khoảng hai chục nước.

Không hẳn tất cả các vụ tấn công vào người gốc Á ở Mỹ đều mang động cơ kỳ thị chủng tộc. Nhưng rõ ràng là cộng đồng người Á cảm thấy không khí hận thù với họ ngày càng gia tăng cùng với đà lây lan của Covid-19. Trước thực tế đó, cộng đồng người Mỹ gốc Á nhận thấy bằng cách này hay cách khác phải hành động để tự bảo vệ.

Hãng tin Pháp AFP trong một phóng sự đã  nêu ra trường hợp điển hình của một phụ nữ trẻ người Mỹ gốc Triều Tiên, cô Esther Lim, sống tại California. Cô không chỉ lo sợ cho sự an toàn của chính mình mà còn cả của cha mẹ cô, từ khi những vụ tấn công nhằm vào người gốc Á đang có xu hướng lây lan ở nhiều thành phố lớn của Mỹ.

Sau khi một trong số người bạn cô bị một kẻ đâm xe vào người mà theo cô là vì lý do kỳ thị chủng tộc, người phụ nữ ba chục tuổi này quyết định phải hành động. Cô đi mua bình xịt hơi cay cho mẹ, đi học judo với sự giúp đỡ của bố và soạn các chỉ dẫn thông tin có tên gọi : « Làm sao để tố cáo tội phạm mang tính thù hận ». Esther Lim giải thích với AFP : « Tôi muốn làm việc gì đó có hiệu quả hơn là để mặc cho mình bị cuốn chìm trong nỗi sợ ».

Một cuốn sách nhỏ được in đầu năm nay, có thể gọi là cẩm nang bằng sáu ngôn ngữ, Trung Quốc, Nhật, Triều Tiên, Tây Ban Nha, Thái và tiếng Việt, đưa ra những lời khuyên, cách thức tốt nhất để phối hợp hành động với cảnh sát và những câu bằng tiếng Anh để hô hoán với người qua đường nhờ giúp đỡ khi bị tấn công.

Cô đi phân phát cho bạn bè và cả trong các hiệp hội cộng đồng châu Á ở Los Angeles (California) cuốn cẩm nang hành động.

Những vụ tấn công nhằm vào người Mỹ gốc Á được thống kê chủ yếu là người cao tuổi, tăng đột biết trong những tháng qua. Theo nhiều nhà hoạt động, những vụ việc đó dấy lên bởi cựu tổng thống Donald Trump thường xuyên có các phát ngôn gọi virus corona là « virus Trung Quốc ».

Những hành vi đi từ việc cướp phá các cửa hiệu của người gốc châu Á cho đến việc đập phá nhà cửa, xe cộ và tấn công thô bạo nhằm vào các cá nhân trên đường phố, đôi khi dẫn đến tử vong.

Trong một diễn văn với giọng nghiêm trọng, nhân đúng 1 năm sau khi Tổ Chức Y Tế Thế Giới thông báo Covid-19 là đại dịch, tổng thống Joe Biden hôm 11/03 đã lên án các vụ bạo lực không thể chấp nhận được nhằm vào cộng đồng người Mỹ gốc Á. Ông mô tả những người gốc Á « đã bị tấn công, sách nhiễu, phỉ báng và bị coi như cây bung xung » để trút nỗi tức giận về dịch bệnh.

Những mục tiêu chính bị tấn công là những người Philippines, Thái Lan, Nhật Bản, Lào và Trung Quốc. Mặc dù khó có thể xác định được động cơ phân biệt chủng tộc trong một vụ tấn công, những hành vi phạm tội mang tinh thù hận nhằm vào người châu Á đã tăng gần gấp 3 lần, từ 49 vụ lên 122 vụ trong năm qua tại 16 thành phố lớn của Mỹ, theo một nghiên cứu của Center for the Study of Hate and Extremism, tổ chức đóng trụ sở  tại San Bernadino (California).

Tự bảo vệ cộng đồng

Ngay sau khi lên nắm quyền, tổng thống Joe Biden đã ký một sắc lệnh lên án hành vi kỳ thị chủng tộc đối với cộng đồng những người Mỹ gốc Á châu và các đảo trong Thái Bình Dương (AAPI).

Một số bang như California hay New York, cũng đã hưởng ứng với tổng thống, chi thêm ngân sách cho đấu tranh chống tệ phân biệt chủng tộc nhắm vào người châu Á cùng với việc đưa ra thảo luận các dự luật liên quan.

Nhưng « tôi không nghĩ việc này sẽ diễn ra nhanh chóng », cô Esther Lim bày tỏ. Cũng giống như cô, những người Mỹ gốc Á khác đã quyết định phải tự nắm lấy vận mệnh của mình bằng các chiến dịch tuyên truyền trên mạng, gây quỹ và thành lập các nhóm hỗ trợ nhau.

Jimmy Bounphensy đã tập hợp được những người tình nguyện để đưa những người gốc Á cao tuổi về nhà họ và đi tuần trong khu Chinatow ở Oakland, California, sau những đợt tấn công và trộm cướp rộ lên vừa rồi. « Nếu có thể cứu được một người, tôi rất vui », anh thổ lộ với AFP. « Sự hiện diện của chúng tôi là để cho mọi người thấy chúng tôi thực sự muốn bảo vệ cộng đồng bằng mọi giá, để bảo đảm mọi người được trở về nhà an toàn », anh cho biết thêm.

Hơn 2800 hành vi phân biệt kỳ thị chủng tộc ở khắp Hoa Kỳ trong khoảng từ tháng 3 đến tháng 12, nhằm vào người Mỹ gốc Á theo ghi nhận của hiệp hội Stop AAPI Hate. Tại một số thành phố, trong khi các trường học đang dần mở cửa trở lại sau nhiều tháng phải dạy học từ xa, các cơ quan giáo dục Mỹ ghi nhận rất đông các gia đình người gốc Á ngần ngại không muốn ghi tên cho con mình đến trường trở lại. Họ đưa ra các lý do như sợ con mình bị nhiễm bệnh ở trường rồi về làm lây sang gia đình, nhưng nhiều người không giấu lý do sợ con cái bị lăng mạ kỳ thị vào lúc dịch Covid-19 vẫn còn đó.

Nhật báo Washington Post cho biết, tại New York, con em của cộng đồng những người gốc châu Á chỉ chiếm 12% học sinh đến lớp học vào lúc này, trong khi mà 18% học sinh của cả bang là người gốc Á.

Ngoài những phát ngôn chống người châu Á liên quan đến đại dịch việc gia tăng các vụ tấn công mang tính kỳ thị chủng tộc đã làm gợi nhắc lại vấn đề hận thù cộng đồng châu Á có gốc rễ ăn sâu trong lịch sử của nước Mỹ.

Trong quá khứ đã không thiếu những ví dụ như vậy. Đó là các vụ truy sát hàng loạt các công nhân Trung Quốc cuối thế kỷ 19, rồi đến luật loại trừ những người Trung Quốc được thông qua năm 1882, đây là bộ luật di trú duy nhất của Mỹ để loại trừ toàn bộ một nhóm sắc dân hay như sắc lệnh chỉ định cư trú đối với người Mỹ gốc Nhật trong Đệ nhị Thế chiến…

Thời gian trôi qua, người gốc Á sống ở Mỹ vẫn được đánh giá là hình mẫu của một cộng đồng thuần nhất, hội nhập tốt trong xã hội Mỹ đa sắc tộc. Nhưng giờ đây họ lại thành mục tiêu của tệ kỳ thị chủng tộc chỉ vì trận đại dịch mà chính họ cũng là nạn nhân như các cộng đồng sắc dân khác ở Mỹ.

(Theo AFP và le Monde)

Cuộc Sống Chúng Ta Mệt Mỏi, Phần Nhỏ Do Sinh Tồn, Phần Nhiều Vì So Sánh, Kèn Cựa?!

GÓC SUY GẪM…

Cuộc Sống Chúng Ta Mệt Mỏi, Phần Nhỏ Do Sinh Tồn, Phần Nhiều Vì So Sánh, Kèn Cựa?!

Cuộc đời này có những nỗi đau chúng ta phải trải qua rồi mới thấm thía; có những mệt mỏi không phải hoàn toàn do cuộc sống mưu sinh, mà lại bắt nguồn từ tâm đố kỵ…

  1. Thật ra chúng ta không cần quá nhiều thứ, chỉ cần sống khỏe mạnh, yêu thương chân thành, cũng được xem như bạn đã giàu có.
  2. Môt khi bạn nghĩ hoài mà không thông thì đừng nghĩ nữa. Đã thấy không thể có được thì đừng ước muốn, cần gì bạn phải tự làm khổ bản thân chứ?
  3. Đối với sinh mệnh cuộc sống, hãy chấp nhận mới là điều tốt nhất. Cho dù là chấp nhận sự ra đi của một người hay chấp nhận sự xuất hiện của một người.
  4. Cuộc sống chúng ta thường mệt mỏi, một phần nhỏ là do sinh tồn, phần lớn là bởi so sánh.
  5. Đời người không có sự công bằng tuyệt đối, nhưng tương đối thì vẫn có công bằng. Nếu đặt ở trên một cái cân, bạn có được càng nhiều thứ, bạn càng cần phải gánh vác nặng nề nhiều hơn người khác.
  6. Bạn mãi mãi không biết mình kiên cường ra sao, cho đến một ngày ngoài kiên cường ra bạn không còn lựa chọn nào khác.
  7. Những lúc không thể chống đỡ, bạn có thể tự nhủ với chính mình rằng: “Tôi mệt quá rồi!”. Nhưng bạn mãi mãi không được thừa nhận là: “Tôi thua cuộc rồi”.
  8. Biết mà không tự cao mới là trưởng thành.
  9. Trong cuộc đời có rất nhiều chuyện có thể đủ khiến bạn gục ngã. Nhưng cái thực sự làm bạn gục ngã hay đứng vững để vượt qua, chính là tâm thái của chính bạn.
May be an image of tree, nature and lake

NỬA HỒN XUÂN LỘC

May be a black-and-white image of 1 person, standing and military uniform

Chủ nghĩa tư bản đã cứu Trung cộng?

Chủ nghĩa tư bản đã cứu Trung cộng?

 Helen Raleigh * Sơn Nghị (Danlambao) dịch – Làm thế nào mà một trong những quốc gia nghèo nhất thế giới – Trung Cộng – lại trở thành một trong những quốc gia giàu nhất thế giới trong ba mươi năm? Câu trả lời chỉ gồm một danh từ duy nhất: chủ nghĩa tư bản.

Và đây là diễn tiến câu chuyện.

Năm 1949, Đảng Cộng sản Đại Lục (hay còn gọi là ĐCSTQ, hoặc Đại Lục), đánh bại Quốc dân đảng trong một cuộc nội chiến tàn khốc. Lãnh đạo của ĐCSTQ, Mao Trạch Đông, đã hứa với người dân Đại Lục rằng ông sẽ tạo ra một đất nước Trung Hoa mới, một thiên đường xã hội chủ nghĩa, nơi nhà nước nhân đạo sẽ thỏa mãn mọi nhu cầu của người dân từ nhà cửa, học hành đến việc làm. Không còn đám kinh doanh bóc lột với lòng tham vô đáy. Các nhà máy đều thuộc quyền sở hữu của giai cấp công nhân. Không còn bọn địa chủ ác độc. Nhà nước sẽ thay mặt nhân dân sở hữu tất cả tài sản. Sẽ không một ai nếm mùi đói khát nữa. Mọi người có thể ăn bao nhiêu tùy thích tại các nhà ăn công cộng.

Để biến Đại Lục thành thiên đường này, Mao đã tiến hành những cải cách xã hội chủ nghĩa triệt để: các ngành công nghiệp bị quốc hữu hóa, các doanh nghiệp tư nhân bị loại bỏ, và đất đai bị tịch thu. Nhưng thay vì biến Đại Lục thành thiên đường trên mặt đất (như đã hứa), những chính sách này đã biến Đại Lục thành địa ngục trần gian. Việc chăm sóc sức khỏe tuy rẻ nhưng tình trạng bác sĩ và bệnh viện lại thiếu thốn trầm trọng; thêm vào đó nền y khoa lạc hậu so với các nước tiên tiến. Không ai thất nghiệp vì nhà nước chỉ định cho mỗi người một công việc nhất định. Nhưng không một ai dám lên tiếng phàn nàn về công việc vì việc làm mà nhà nước giao phó lại gắn liền với khẩu phần ăn của người đó. Không làm thì đừng nói đến ăn.

Nói về lương thực, không lâu sau khi Mao nắm quyền, tình trạng thiếu lương thực trên toàn cõi Đại Lục bắt đầu xảy ra. Bố mẹ tôi phải dậy từ 3 giờ sáng để đứng xếp hàng dài bên ngoài cửa hàng tạp hóa để kiếm một cân đường hoặc vài lạng dầu ăn. Thường thì họ trở về nhà tay không.

Năm nào cũng tệ hơn năm ngoái. Từ năm 1958 đến năm 1962, Đại Lục trải qua một nạn đói tồi tệ nhất trong lịch sử nhân loại. Ước tính có khoảng 45 triệu người Đại Lục chết đói; họ chính là nạn nhân của sự ngu ngốc giết người của nhà nước cộng sản. Trong số những kẻ thiệt mạng có chú tôi, bà cô và cả gia đình năm người, và bà cố của tôi nữa.

Vào thời điểm Mao qua đời năm 1976, hơn 90% dân số Đại Lục sống dưới mức nghèo khổ, thu nhập dưới 2 đô la một ngày. Một sự bình đẳng duy nhất mà chủ nghĩa xã hội mang lại chính là sự phân chia sự khốn khổ đều cho toàn dân.

Người kế nhiệm của Mao, Đặng Tiểu Bình, nhận ra rằng điều này không thể kéo dài lâu hơn nữa. Cách duy nhất để cứu vãn chế độ độc đảng của ĐCSTQ là phải xây dựng nền kinh tế phát triển. Nhưng bằng cách nào? Họ Đặng không có một khái niệm nào về cách xây dựng kinh tế.

May mắn cho ông, một nhóm nhỏ nông dân đã làm được. Vào năm 1978, những người nông dân này, 18 người ở làng Xiaogang, đã thỏa thuận bí mật với ông trưởng làng. Thỏa thuận đó là sau khi hoàn thành nghĩa vụ đóng góp cho nhà nước, họ được phép giữ lại bất kỳ khoản thặng dư nào cho gia đình và được phép bán đi những thứ không cần.

Thỏa thuận như vậy thật mạo hiểm vì đây chính là sự phủ nhận trắng trợn các chính sách xã hội chủ nghĩa của ĐCSTQ. Nhưng kết quả thật kỳ diệu. Năm đầu tiên sau cuộc thỏa thuận, 18 nông dân đã sản xuất nhiều ngũ cốc hơn toàn bộ nông dân làng Xiaogang sản xuất trong 10 năm trước đó!

“Mô hình Xiaogang” bắt đầu lan sang các làng khác. Khi họ Đặng nghe nói về điều đó, thay vì trừng phạt những người nông dân, ông cảm thấy hứng khởi khi nhận ra chính những nông dân chất phác này đã chỉ cho ông cách vực dậy nền kinh tế Đại Lục. Lập tức, họ Đặng công bố những cải cách kinh tế sâu rộng. Ông mở cửa Đại Lục với thế giới bên ngoài, mời gọi đầu tư từ nước ngoài, và quan trọng nhất, nới lỏng sự kìm kẹp của nhà nước đối với người dân Đại Lục.

Kết quả thật đáng kinh ngạc. Nền kinh tế Đại Lục càng tự do, người dân Đại Lục càng trở nên giàu có. Trong khoảng thời gian 3 thập niên, 800 triệu người Đại Lục đã thoát khỏi cảnh nghèo đói. Hiện nay, các thành phố ở Đại Lục sánh ngang hoặc vượt xa các thành phố vĩ đại nhất của phương Tây, từ cao ốc đến các nhà chọc trời đều mọc lên như nấm.

ĐCSTQ thường vỗ ngực tự hào về phép lạ kinh tế của Đại Lục. Tuy nhiên, công trạng thực sự phải là chủ nghĩa tư bản thị trường tự do và 18 nông dân đầu tiên đã dũng cảm liều mạng thử nghiệm nền kinh tế tự do.

Trong những năm gần đây, tốc độ tăng trưởng của Đại Lục chậm lại chính vì ĐCSTQ quyết định quay trở lại mô hình dưới thời Mao: nền kinh tế phải đặt dưới sự kiểm soát của nhà nước nhiều hơn. Đất nước ngày càng trở nên ít tự do hơn. ĐCSTQ sử dụng công nghệ như nhận dạng khuôn mặt, camera giám sát và kiểm soát internet để theo dõi mọi hành động của người dân.

Ngày càng có nhiều dấu hiệu cho thấy ĐCSTQ đang quay trở lại quá khứ kinh hoàng của Mao. Thật bất hạnh cho Đại Lục. Và tệ hại cả cho thế giới.

Nguồn: https://www.prageru.com/video/did-capitalism-save-communist-china/

Sơn Nghị

danlambaovn.blogspot.com

5 ‘triết lý’ đơn giản giúp nhà nhà đều sống thọ

HY VỌNG THỰC HÀNH DỄ DÀNG NHƯ BÀI VIẾT. THỬ 1 LẦN ĐI NHA 🙏🌹

5 ‘triết lý’ đơn giản giúp nhà nhà đều sống thọ

Khiêm Từ

Ngày nay người ta đều cố gắng nghiên cứu xem nên ăn gì, uống gì bổ dưỡng để hạn chế bệnh tật, tăng cường tuổi thọ. Tuy nhiên nhà khoa học nổi tiếng này lại chia sẻ bí quyết khác hẳn: Một người có thể sống thọ hay không, không phải chỉ do ăn uống hay vận động mà còn bởi “cân bằng tâm lý”.

Elizabeth Helen Blackburn, sinh ngày 26 tháng 11 năm 1948 là nhà nghiên cứu sinh học người Mỹ gốc Australia của trường Đại học California tại San Francisco. Bà nghiên cứu đoạn telomere (những trình tự lặp lại của DNA ở các đầu mút của nhiễm sắc thể), một cấu trúc ở đuôi nhiễm sắc thể có nhiệm vụ bảo vệ nó. Blackburn cùng với Carol Greider đã khám phá ra telomerase, enzym cung cấp cho telomere. Vì những nghiên cứu này bà đã được trao giải Nobel sinh học và y khoa năm 2009 cùng với Carol Greider và Jack W. Szostak. Bà cũng hoạt động trong lĩnh vực đạo đức y khoa và từng là một hội viên trong hội đồng tổng thống về đạo đức sinh học.

Theo TS. Blackburn để có thể sống thọ chế độ ăn uống hợp lý chiếm 25%, các nhân tố khác chiếm 25%, và tác dụng của trạng thái cân bằng tâm lý chiếm tới 50%.

  1. “Hormones stress” sẽ gây hại cho cơ thể

Theo Hoàng đế nội kinh: Bách bệnh sinh vu khí dã. Nộ tắc khí thượng, hỉ tắc khí hoãn, bi tắc khí kết, kinh tắc khí loạn, lao tắc khí hao… Tạm dịch: Trăm bệnh sinh tại khí. Giận thì khí thăng, vui thì khí trở lại bình thường, buồn thì tạo kết, kinh sợ thì khí loạn, lo lắng thì khí bị hao tổn… Bởi vậy Đông y chữa bệnh trước tiên cần điều chỉnh “nhân tâm”.

Theo Đông y, trị bệnh cần chú trọng thân tâm

Y học hiện đại phát hiện rằng, có đến 65 – 90% các loại bệnh tật của chúng ta như ung thư, xơ cứng động mạch, huyết áp cao, loét dạ dày, kinh nguyệt không đều… đều liên quan tới áp lực tâm lý. Những loại bệnh này được gọi là chứng bệnh do tâm và thân. Con người lúc vui vẻ, cơ thể tiết ra hormone có ích là dopamine… Hormone có ích làm cho tinh thần thả lỏng, mang lại cảm giác hưng phấn, khi đó tâm và thân đều trong trạng thái thoải mái, các chức năng của cơ thể phối hợp nhịp nhàng, cân bằng, tăng cường sức khỏe.

  1. “Mục tiêu” có thể thúc đẩy sức sống của sinh mệnh

Theo kết quả nghiên cứu gần đây của các nhà khoa học: Sống có lý tưởng, có mục tiêu sẽ tạo ra một loại cảm xúc mạnh mẽ có lợi đối với sức khỏe. Những truy cầu mong muốn trong cuộc sống hằng ngày sẽ quyết định tâm tính và theo đó sẽ quyết định tới tâm sinh lý của chúng ta.

Một nhà khoa học người Anh đã tiến hành khảo sát những người trong độ tuổi 40 – 90 trong 7 năm. Kết quả phát hiện nhóm người sống không có mục tiêu rõ ràng thì tỷ lệ tử vong do bệnh tật, tự sát, xuất huyết não cao hơn gấp đôi so với nhóm người sống có mục tiêu rõ ràng. Không những vậy, sau khi về hưu không có mục tiêu sống sẽ khiến tinh thần và sức khỏe suy giảm mạnh. Tại sao lại như vậy? Nguyên nhân bởi nếu một người sống không có mục tiêu thì “chết” sẽ là mục tiêu duy nhất trong cuộc đời. Từ đó, cơ chế tự hủy trong tiềm thức sẽ lặng lẽ khởi động khiến sức khỏe bạn ngày càng sa sút. “Mục tiêu” ấy cũng nhất định phải thiết thực, bởi nếu không sẽ khởi tác dụng phụ. Học ca hát, nhảy múa, đánh cờ… đều có thể trở thành mục tiêu trong cuộc sống của bạn bởi chúng đều rất khả thi.

  1. “Giúp người làm vui” thực sự có tác dụng trị liệu

Các nhà nghiên cứu phát hiện, việc trợ giúp “vật chất” cho người khác có thể làm giảm tỉ lệ tử vong xuống 42%; ủng hộ tinh thần có thể giúp giảm tỉ lệ tử vong xuống còn 30%. Để tìm hiểu rõ nguyên nhân của vấn đề này, một nhà nghiên cứu y học người Mỹ đã thực hiện cuộc nghiên cứu với đối tượng nghiên cứu là 106 học sinh ở độ tuổi 20 tuổi chia làm 2 nhóm: Một nhóm tình nguyện làm việc thiện, một nhóm dự bị. Sau 10 tuần nhà nghiên cứu phát hiện các loại chứng bệnh viêm nhiễm, cholesterol và cân nặng của nhóm làm việc thiện đều thấp hơn nhóm dự bị.

Giúp đỡ người khác cũng có một tác dụng trị liệu nhất định

Tại sao giúp đỡ người khác lại có thể chữa bệnh? Thường xuyên giúp đỡ người khác sẽ giúp bạn cảm thấy tự hào và vui vẻ khó diễn đạt thành lời, theo đó làm giảm hormone gây căng thẳng, kích thích các “hormone có lợi”. Chuyên gia bệnh tâm thần và truyền nhiễm thậm chí còn nhận định: Dưỡng thành thói quen vui vẻ giúp người là cách tốt nhất để thoát khỏi u buồn và cũng có thể chữa lành mọi bệnh tật.

David Hamilton, tác giả cuốn sách “Why Kindness Is Good For You” (tạm dịch: Tại sao lòng tốt luôn mang đến hạnh phúc cho bạn) đã từng lý giải: Đôi khi chỉ một hành động nhân đạo bé nhỏ nhưng mang lại lợi ích to lớn cho cả người cho và người nhận. Lòng tốt không chỉ mang đến cho chúng ta nhiều niềm vui giúp ta thoát khỏi mọi bệnh tật mà còn giúp nhiều người xoa dịu nỗi đau.

  1. Gia đình hòa thuận bí quyết hàng đầu để sống thọ

Theo kết quả một cuộc khảo sát với 268 sinh viên nam của trường đại học Harvard: Điều thật sự quan trọng trong cuộc sống một người chính là có mối quan hệ giao thiệp với người khác. Thiếu các mối quan hệ xã hội sẽ gây ảnh hưởng đến sức khỏe.

Kết quả của đề tài nghiên cứu của một chuyên gia tâm lý học người Mỹ có tựa đề “Quan hệ giữa tính cách và trái tim” được thực hiện trong 25 năm cho thấy: Người có lòng dạ hẹp hòi, coi trọng nặng nề về danh lợi, tâm chứa đầy hận thù thì tỷ lệ tử vong lên đến 14%; người có lòng dạ rộng rãi, vui vẻ giúp người, tính cách hiền hòa thì tỷ lệ tử vong chỉ có 2.5%.

Đưa ra lý giải về vấn đề này nhà tâm lý chia sẻ: Các mối quan hệ xã hội và gia đình không tốt sẽ làm người đó mang đầy phẫn nộ, oán hận, bất mãn trong tâm, từ đó sẽ khiến thần kinh giao cảm thường xuyên trong trạng thái kích thích. Từ đó adrenalin và hormones stress sẽ bài tiết ra nhiều hơn làm nảy sinh các loại bệnh tật. Gan liên quan mật thiết đến sự điều tiết lượng tuần hoàn máu. Nếu tâm trạng không tốt, tức giận uất ức, cũng có thể ảnh hưởng gan, gây ra tác hại cho chức năng gan.

  1. Biết cho đi yêu thương sẽ nhận lại yêu thương

Chính trị gia Quản Trọng thời Xuân Thu Chiến Quốc từng nói: “Thiện khí nghênh nhân, thân như huynh đệ; ác khí nghênh nhân, hại vu qua binh” (Tạm dịch: Dùng thiện ý đối đãi với người sẽ thân như anh em; đối xử ác ý với người khác sẽ có hại như việc binh đao).

Biết cho đi yêu thương sẽ nhận lại yêu thương

Yêu thương cho đi chính là nhận lại. Bởi thiện lương và lòng tốt cũng giống chiếc Bumerang (một loại vũ khí độc đáo có hình chữ V. Điều đặc biệt của loại công cụ này là, khi được phóng đi nếu không trúng đích nó sẽ quay trở lại chân người ném). Thiện lương của chúng ta cũng giống như vậy, nếu bạn trao đi yêu thương, dùng thiện ý đối đãi với người khác thì sẽ nhận lại sự yêu thương và phước báo. Những cạnh tranh khốc liệt của cuộc sống hiện đại làm áp lực tinh thần của chúng ta cũng theo đó mà gia tăng. Thường xuyên căng thẳng mệt mỏi sẽ sinh ra nhiều loại cảm xúc tiêu cực, ảnh hưởng lớn đến sức khỏe và tuổi thọ.

Qua chia sẻ của chuyên gia sinh học, chúng ta có thể thấy điều quyết định thọ mệnh dài hay ngắn của đời người không chỉ là chế độ ăn uống và vận động, mà còn là điều ẩn sâu trong tâm hồn của mỗi người. Đó chính là: Tôn trọng, giúp đỡ người khác, biết ơn, bao dung, hài hước, tâm thái hòa ái tích cực vui vẻ. Điều này cũng hoàn toàn phù hợp với quy luật dưỡng sinh của cổ nhân, đó là sống hiền hòa, thuận với đất trời, với tự nhiên.

Khiêm Từ biên tập

From: TU-PHUNG

Vì sao kép Thành Được lưu diễn rồi bỏ trốn?

Vì sao kép Thành Được lưu diễn rồi bỏ trốn?

Bởi  AdminTD

 Mai Bá Kiếm

18-3-2021

Năm 1984, Thành Được lưu diễn ở Đức rồi trốn ở lại. Lúc đó, báo chí lên án Thành Được “phản bội tổ quốc”, được cách mạng lưu dung, nhưng không phục vụ đất nước.

Thật là oan, là “ông hoàng cải lương” nên Thành Được đã thấy trước sân khấu cải lương sẽ rã gánh, vì cả nước là một sân khấu lớn, với gần trăm triệu diễn viên trong đủ vai từ lãnh đạo đến quần chúng.

Đại hội, hiệp thương, thi đua, phong trào, nghị trường, phiên tòa… đều là sân khấu đa cấp diễn các tuồng được viết sẵn.

Chưa kể, chính khách, đại biểu quốc hội, nhà văn, nhà thơ, nhà báo đều thành diễn viên, tạo thành NETWORK CẢI LƯƠNG thì làm sao Thành Được chịu nổi?

Ông sống ở Đức bằng nghề nhà hàng, rồi qua Mỹ sang lại một nhà hàng làm chủ! Thành Được bỏ nghề do biết nhìn xa.

“SÂN KHẤU TOÀN CẦU HÓA VÕ HOÀNG YÊN”

Thời trước, đoàn hát phải thuê rạp, hợp đồng với soạn giả, nuôi đạo diễn và 12 đào kép chính – phụ. Một tuồng phân thành 2 màn, 4 cảnh. Cốt truyện xoay quanh 12 nhân vật, tập diễn thuần thục mới ra mắt tuồng mới. Vậy mà, bọn ký giả kịch trường còn chê lên, trách xuống, vì đoàn hát không có tiền thuê viết bài.

Thời nay, “sân khấu toàn cầu hóa” Võ Hoàng Yên có diễn viên là chính nó, trong vai thần y, diễn duy nhất vở “Chữa bệnh câm điếc bại liệt” trong suốt 12 năm, được vô số khán giả hâm mộ.

Võ Hoàng Yên thuê vô số diễn viên thời vụ, ngoài đào kép chánh là: cha mẹ ruột, cha mẹ vợ, anh em ruột, anh em vợ, vợ và em rễ đóng vai “thân nhân mang bệnh nhân” đến thầy chữa, rồi họ khóc gào lên “ôi chồng, vợ, con tôi hết bệnh rồi”. Vô số màn như vậy được quay clip phát Youtube.

Câm là hậu quả của điếc bẩm sinh, vì nó không nghe được tiếng người thân để phát âm đúng, nhưng miệng nó vẫn phát ra âm thanh (mù bẩm sinh nhờ nghe mà nói được). Khi Yên bấm lưỡi kéo ra, đứa trẻ đau quá ú ớ “ma…ma”. Thay vì diễn nghĩa đứa trẻ chửi “má thầy”, thì thân nhân thầy Yên kêu lên trong clip “trời ơi con tôi kêu “má” được rồi” và quỳ lạy thầy Yên.

Nếu Paul Joseph Goebbels – Bộ trưởng Bộ Giác ngộ quần chúng và Tuyên truyền của Đức Quốc xã còn sống chắc sẽ bái thầy Yên làm sư tổ, bởi vì Yên không có lính phát xít đe dọa cho dân sợ, chỉ dùng đám đông hoan hô mà mọi người tin như sấm.

Public Relations Network của Võ Hoàng Yên đã toàn cầu hóa. Ngày 15/10/2014, Yên sang California chữa bệnh tại chùa Từ Tâm tại Morgan Hill. Mấy chục Việt kiều ôm hoa cúi người dâng lên thầy Yên tại phi trường, còn bệnh nhân đến chùa Từ Tâm hôm trước để xếp hàng.

Tưởng Việt kiều tiếp xúc với nền y học nhất thế giới thì không tin trò “lang băm”. Ai dè, các nhà báo Vịt như Đoàn Trọng hay Đài SBTN hoặc thị trưởng Tạ Đức Trí – chủ bút nguyệt san Viet Salon – chuyên đề nails cũng đua nhau phỏng vấn “thần y”.

Yên bay sang Canada, cũng hàng chục Việt kiều ra đón dâng hoa tại phi trường. Rồi, Yên đi Úc, Nga, Đan Mạch cũng được đón tiếp hoành tráng và bơm xịt lên mây.

Ở trong nước, như tôi viết trong tút trước, lãnh đạo tỉnh, sở Y tế và phòng Y tế ở: Bình Phước, Hà Tĩnh, Quảng Ngãi, Bình Thuận đều là diễn viên trong vai “cầu chứng cho nhãn hiệu Võ Hoàng Yên”.

Chưa hết, ký giả kịch trường ngoại và nội đều 100% ca tụng vở Thần Y thành hội chứng đám đông. Làm sao cải lương truyền thống của ông hoàng Thành Được không rã gánh?

LIÊN DOANH VỚI “SÂN KHẤU DŨNG LÒ VÔI”

Dù bà Nguyễn Phương Hằng và ông Dũng lò vôi cho rằng xuất phát từ thành tâm và thiện ý mà ông bà mới bị thần y lừa 220 tỷ đồng. Nhưng nghe ông bà giải thích trong các clip khi đối chất với ông Yên và khi họp báo, tôi thấy ông Dũng – bà Hằng đã hợp tác với ông Yên có tính toán và chọn lọc.

Viết đến đây, tôi liên tưởng đến sư cô THÍCH NỮ LIÊN THANH, hồi bé bị lạc trong chiến tranh, được nhà chùa nuôi ăn học, tốt nghiệp Đại học Y dược sau đó học lên tiến sĩ, cử nhân Sử học Phật giáo và trung cấp Phật học. “Tiến sĩ bác sĩ sư cô” đã bỏ Khoa tim mạch BV Chợ Rẫy về mở Phòng khám Đa khoa từ thiện Long Bửu tại chùa Long Bửu.

BS Thích Nữ Liên Thanh mặc áo nâu sòng bên trong, blouse trắng bên ngoài, y đức và đạo hạnh sáng ngời.

Chùa Long Bửu gần Khu du lịch Đại Nam, nhưng ông Dũng không hợp tác với BS chính hiệu chân tu mà chọn “thần y” dỏm núp bóng chùa.

Ông Dũng, bà Hằng hợp tác ông Yên dù không MƯU LỢI thì cũng CẦU DANH!

Tra Google, THÍCH NỮ LIÊN THANH cho ra 138.000 kết quả, còn VÕ HOÀNG YÊN cho 49.500.000 kết quả. Bác sĩ ni cô không có Global Public Relations Network (Mạng PR toàn cầu) như “thần y”.

Ông Dũng – Bà Hằng cho quý tử của họ làm con nuôi Yên để sau này nối nghiệp Thần y và có thể thành Đạo y! Hai bên không còn là đối tác dân sự mà là quan hệ gia đình. Khi bà Hằng dọa thưa công an, “thần y” đến mộ ba bà Hằng quỳ lạy và tự quay clip gửi cho bà Hằng. Thằng Yên diễn cỡ đó, Thành Được không bỏ nghề sao được?

Đối chất với Yên, bà Hằng khẳng định Yên phải trả 220 tỷ đông đã lừa, dù Yên trả bà cũng không rút đơn tố cáo.

Hôm họp báo, bà Hằng tuyên bố sẽ không nhận lại hơn 200 tỷ đồng đã chuyển cho Yên, để Yên lấy số tiền đó trả lại các bệnh nhân bị Yên lừa.

Đây là hợp đồng (miệng) có điều kiện: nên Yên không nợ bà Hằng nữa, nhưng Yên phải làm đúng điều kiện “trả cho bệnh nhân”. Bà Hằng nhường vai “bị hại” cho bệnh nhân, nên Yên không thể mắc tội lừa.

Thấy tuồng hát ở Sân khấu Đại Nam tới hồi cao trào, từ Hà Nội Trần Đăng Khoa bay vào, nhảy lên sân khấu đóng “vai nịnh đầm”. Thần đồng thơ thành “thờ đồng thân” Nguyễn Phương Hằng.

Trần Đăng Khoa vô vọng cổ: “Xin công nương đừng phủi tay với hai trăm tỷ, mà hãy nghe Khoa đây cạn tỏ đôi… nhời!”.

Soạn giả Viễn Châu mất rồi, xin nhờ Thành Được phổ vọng cổ phát biểu sau đây của Trần Đăng Khoa để ca đỡ ghiền:

“Hơn 200 tỷ không phải là khoản tiền nhỏ, tôi rất e ngại rằng sự hảo tâm của anh chị sẽ bị lợi dụng, ‘từ chỗ hà ra chỗ hổng’. Cho nên tôi thiết tha mong anh Dũng chị Hằng hãy đi đến cùng vụ việc, giám sát kỹ để cho số tiền hơn 200 tỷ đến được với các nạn nhân mà đã bị ông Yên lừa”.

Xin lỗi chịu đ*o nổi tuồng đời bom tấn với đào kép đông như quân Nguyên!

P/S: Hồi trước có hai tuồng cải lương: “Áo cưới trước cổng chùa” của soạn giả Kiên Giang và “Máu nhuộm sân chùa” của soạn giả Yên Lang, bây giờ nên đặt tên tuồng này là gì?

Để Thấy Mình Hạnh Phúc

Để Thấy Mình Hạnh Phúc

Dưới đây nhắc bạn nhớ lại những viên ngọc quý mà bạn đã có, chỉ cần lấy ra dùng là sẽ có hạnh phúc.

Sau đây là 7 điều quán chiếu hạnh phúc:

1/ Ta đang còn sống

2/ Ta có sức khỏe

3/ Ta có đủ sáu căn

4/ Ta có tự do

5/ Ta có tiện nghi vật chất

6/ Ta có tình thương

7/ Ta có sự hiểu biết

1/ Ta đang còn sống

Trên đời này quý nhất là sự sống.

Tất cả sinh vật từ côn trùng, sâu bọ, thú vật cho đến con người, loài nào cũng tham sống sợ chết.

Giả sử bây giờ phải lựa chọn giữa trúng số độc đắc mà chết và sạt nghiệp mà sống thì bạn sẽ lựa cái nào ?

Ở đời ai cũng lo đi tìm tiền của, nhưng thật ra tiền của chỉ để bảo đảm sự sống an toàn, tiện nghi.

Có nhiều người giàu sang sẵn sàng chi hết tiền của để cứu lấy mạng sống.

Như thế đủ thấy sự sống quý hơn tiền bạc, quý hơn gấp trăm ngàn, triệu ngàn lần.

Ngay cả một tỷ đô la cũng không mua nổi mạng sống khi bị bệnh ung thư hay sida (aids). Vậy mà sáng nay mở mắt thức dậy còn sống, bạn có thấy mình hạnh phúc không?

Mỗi khi cảm thấy khổ đau, chán nản hay tuyệt vọng thì hãy nhớ lại ta đang còn sống đây. Còn sống thì còn tất cả.

2/ Ta có sức khỏe

Sự sống quý nhất trên đời, sức khỏe quý nhất trong sự sống.

Có sức khỏe không có nghĩa là phải khỏe như lực sĩ thế vận hội mà chỉ cần không đau nhức, bệnh hoạn, không có bệnh trầm kha, nan y, v.v…

Ở đời mấy ai tránh khỏi bệnh tật, không bệnh này thì bệnh nọ.

Bệnh nặng như ung thư hay sida phải có thuốc giảm đau như morphine mới chịu nổi, nếu không thì đau đớn rên siết như bị hành hình ở địa ngục, bệnh nhẹ như cảm cúm, sổ mũi, nhức đầu cũng làm cho ta mệt mỏi, khó thở, đau nhức.

Mỗi khi khỏe mạnh, không bệnh hoạn thì ta hãy mừng rỡ ý thức đó là một hạnh phúc.

Có nhiều tiền mà bệnh hoạn liên miên, ăn không được, ngủ không yên, hết nằm nhà thương này đến nhà thương nọ, có tiền như vậy đâu có sướng !

Mỗi khi cảm thấy khổ đau, chán nản hay tuyệt vọng thì hãy nhớ lại ta đang còn sức khỏe đây.

Còn sức khỏe thì còn làm được tất cả.

3/ Ta có đủ sáu căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý)

Có nguời đầy đủ sức khỏe nhưng lại bị mù, điếc, hoặc câm, què, tàn tật, v.v…

Những người này dù có tiền, có sức cũng đâu sung sướng gì !

Bạn có thể tưởng tượng nếu bây giờ bị mù thì bạn sẽ ra sao ?

Chỉ cần nhắm mắt lại trong năm, mười phút đi tới đi lui trong nhà mình xem.

Bạn có hiểu được nỗi khổ của người mù không ? Vậy mà bạn đang còn đôi mắt sáng thấy được trời xanh, mây trắng, tai nghe được chim hót, nhạc hay, mũi ngửi được mùi cơm thơm, miệng nói năng được với người thương, thân không què quặt, tâm không điên loạn.

Như vậy còn đòi hỏi gì hơn?

Chỉ cần mất đi một căn thôi đời bạn sẽ mất đi rất nhiều ý nghĩa.

Dù ở trong cảnh khổ nào đi nữa, nhớ lại mình còn nguyên vẹn sáu căn cũng đủ an ủi và xóa tan đi mọi niềm đau.

4/ Ta có tự do

Tự do ở đây là không bị tù đày chứ không có nghĩa chính trị hay tôn giáo.

Hiện tại bạn có đang ở tù không?

Có đang bị trói buộc, xiềng xích không ?

Có ai cấm bạn đi đứng nói năng, ăn uống không?

Có ai đánh đập theo dõi kiểm soát bạn không ?

Bạn có biết đời sống trong tù ra sao không? Dù đó là tù ở Pháp, ở Mỹ?

Có thể bạn nghĩ tù ở các xứ văn minh giàu có thì sướng hơn ở xứ nghèo chăng?

Ở Mỹ nhân viên cai tù không hành hạ tù nhân nhưng chính những người tù đánh đập, áp bức, hiếp dâm lẫn nhau rất dã man.

Ngay bây giờ nhìn lại, bạn có thấy mình được tự do đi đứng nói năng không ?

Nhớ ai thì lên xe rồ máy đi thăm, thèm ăn món gì thì ra chợ mua hoặc đi nhà hàng, v.v…

Có biết bao người đang bị tù đày khổ sở, trong đầu chỉ ao ước được tự do như bạn là họ sung sướng lắm.

Vậy mà đang sống tự do bạn có cảm thấy hạnh phúc không?

Nếu không thì bạn hãy ý thức và nhớ lại đi, đừng để khi mất tự do rồi mới mơ ước thì quá muộn.

5/ Ta có tiện nghi vật chất.

Tiện nghi vật chất không hẳn là nhà cao cửa rộng, xe hơi, ti vi, tủ lạnh, máy giặt, máy rửa chén, v.v…

Tiện nghi ở đây là những thứ căn bản mà phần đông chúng ta đều có, đó là cơm ăn, áo mặc, chỗ ở che mưa nắng, không phải đi ăn xin, ngủ đầu đường xó chợ.

Nhiều người ở Việt Nam vẫn tưởng rằng sống ở Pháp hay Mỹ chắc sướng lắm vì đầy đủ tiện nghi, họ đâu biết là ở đâu cũng có kẻ giàu người nghèo.

Ngay tại Paris, thủ đô ánh sáng, hàng ngày vẫn có nhiều người ăn xin vô gia cư, tiếng pháp gọi là SDF (sans domicile fixe), ngửa tay đi xin tiền trong xe điện ngầm (métro), tối đến họ chui vào những gầm cầu thang để ngủ.; như ở Mỹ cũng có Homeless vậy.

Nhìn lên chẳng bằng ai, nhưng nhìn xuống thì ta vẫn còn may mắn hơn nhiều người.

Hãy nhìn lại hoàn cảnh của mình, bạn có đói đến nỗi thiếu ăn không ?

Có nghèo đến nỗi không còn mảnh vải che thân ?

Nếu chưa đến nỗi như vậy thì bạn hãy xem mình đầy đủ.

Khi tâm biết đủ (tri túc) thì bao nhiêu cũng đủ, khi tâm tham muốn đòi hỏi thì bao nhiêu cũng không đủ.

Người biết đủ là người giàu có hạnh phúc vì không thấy thiếu thốn, người tham lam keo kiệt dù có nhiều tiền vẫn là người nghèo vì không bao giờ thấy đủ.

6/ Ta có tình thương

Nhiều người khổ sở vì cảm thấy cô đơn, không có ai thương mình hết.

Không ai thương mình bởi vì mình đâu có thương ai.

Khi trong lòng ta tràn đầy tình thương thì tự nhiên nó tỏa ra và mọi người sẽ tìm đến.

Giống như mùa xuân hoa nở thơm ngát thì tự động ong bướm bay tới xung quanh.

Ai cũng có một trái tim, tiếng Hán là tâm, bản chất của tâm (tim) là thương yêu.

Ta có dư tình thương cho chính mình và cho kẻ khác.

Chỉ cần nhớ lại mình có trái tim thương yêu và đem ra xử dụng.

Hiện tại bạn có ai là người thân thương không?

Có cha mẹ, anh em, vợ con, bạn bè không?

Có ai đang thương và lo lắng cho bạn không?

Có tình thương, biết thương và được thương là một hạnh phúc lớn nhất trên cõi đời này.

7/ Ta có sự hiểu biết

Hiểu biết ở đây là hiểu biết đạo lý chứ không phải kiến thức bằng cấp.

3 điều Thương Ghét

1) Ða số người thường suốt ngày sống trong sự thương ghét. Người nào vừa ý, hợp ý mình thì thương, kẻ nào trái ý mình thì ghét.

2) Khi bắt đầu biết đạo thì tập tánh bình đẳng, không thương người này ghét người kia.

3) Sau khi hiểu đạo thì chỉ còn tình thương. Thấy ai cũng là bà con thân thuộc của mình từ nhiều đời, và thấy ai cũng đáng thương hết.

Anh chị Thụ & Mai gởi

NHỮNG LUẬN ĐIỂM NGỤY BIỆN.

Hoai Linh Ngoc Duong

NHỮNG LUẬN ĐIỂM NGỤY BIỆN.

Với người dân các nước khác khi chính quyền dùng đến súng tức là đã tuyên chiến với nhân dân, là chuông báo tử cho chính quyền đó, là sự kết thúc một triều đại.

Nhưng với người dân Việt Nam khi chính quyền dùng đến súng thì đó là lý do để đổ thừa rằng người dân không thể chống lại.Kẻ nào ở nước ngoài nói rằng có thể chống lại với súng là nói dóc, có giỏi thì về Việt Nam làm đi.Không thể đối chọi với súng, nhà tù, bạo lực của công an là lý do khuất phục mà các dư luận viên đưa ra để hù ma nhát khỉ bất kỳ ai có tư duy dân chủ.

Tuy nhiên đó chỉ là luận điệu ngụy biện.

– Ngụy biện thứ nhất : Khi chế độ hiện tại chưa nắm chính quyền chúng cũng luôn tuyên truyền là “nợ máu trả bằng máu”,”nhà tù là trường học”, bạo lực không thể khuất phục được lòng yêu nước của người dân…Biết bao bài thơ áng văn đã ra đời để ca ngợi cái ý chí kiên cường bất khuất ấy. Nhưng kể từ khi chúng nắm chính quyền thì bọn tay sai của chúng trên mạng đã dẹp cái tinh thần kiên cường,bất khuất ấy đi đâu mất. Giờ hỏi 10 dân mạng về đấu tranh dân chủ thì có 9 kẻ lấy cái lý do cộng sản ác ra để biện minh. Tất cả vứt bỏ không thương tiếc hào khí Đông A, khí phách Trần Quốc Toản,tinh thần “không thành công cũng thành nhân” của Nguyễn Thái Học. Với họ dân dù đông cách mấy cũng không thể chống lại một chính quyền có súng. Đó là lý do một dân tộc phải cam chịu ,phải nô lệ.

– Ngụy biện thứ hai : Nếu chính quyền dùng bạo lực có thể trấn áp được người dân nhằm cầm quyền trọn đời thì cả thế giới này đều bị độc tài cai trị cả ,không có bất kỳ một nước nào có được dân chủ.Đơn giản là kẻ thống trị nào cũng ác, cũng tàn bạo để dân sợ cả. Hãy nhìn khắp từ Tây sang Đông,xuyên suốt lịch sử thắp đuốc tìm xem có bất kỳ một chế độ độc tài nào không ác. Bảo rằng chỉ có cộng sản mới ác là sai lầm. Ác, tàn bạo là thủ pháp để cai trị, để giữ chính quyền. Đa số dân ngụy biện thường chỉ lấy các chính quyền dân chủ ra so sánh với cộng sản để bào chữa cho cái hèn của mình. Chính quyền dân chủ do dân bầu tất nhiên không dám ác.Bởi họ ác sẽ bị dân truất phế bằng lá phiếu đưa đảng đối lập lên thay. Muốn so sánh cộng sản phải so sánh với chính quyền Assad ở Syria, với quân phiệt ở Myanmar, với Hiller….

– Ngụy biện thứ ba : Khi có người chỉ ra cái gốc “Dân nào chính quyền đó” một nguyên lý chung của nhân loại thì lại đổ thừa là kẻ đó không ở trong nước nên tha hồ muốn nói gì thì nói. Dân Hồng Kông, Myanmar có bao giờ bảo đồng bào họ ở nước ngoài “Hãy về đây mà làm đi” hay không? Bởi đơn giản một người ở bên trong ngôi nhà đang cháy phải tự tìm cách thoát ra chứ không thể bảo người bên ngoài vào chết chung. Còn anh bảo nhà chưa cháy không cần chữa thì anh đừng bao giờ đưa các vụ cướp đất,tử hình oan, cảnh sát cơ động bắn chết dân hay chính quyền bán đất ,bán nước cho ngoại bang…lên mạng Đó chính là biểu hiện của căn nhà đang cháy đấy. Và những người ở bên ngoài cũng chỉ cho bạn cách chữa cháy tận gốc mà thôi.

Kết luận : Mọi thảm họa của chế độ độc tài đều do người dân nuôi dưỡng và khuất phục quyền lực mà ra.Vấn đề chế độ độc tài đưa đến thảm họa diệt vong một dân tộc chỉ là vấn đề thời gian khi luật pháp không công bằng, giàu nghèo chênh lệch càng lúc càng xa, khi tham nhũng,cướp đất ,bán nước ,phá rừng hủy hoại môi sinh càng ngày càng trầm trọng. Những tiến bộ bên ngoài của chế độ độc tài về kinh tế chỉ là những phim trường được tô vẽ giả tạo khi GDP không tăng, khi các vùng nông thôn, vùng cao,vùng xa đầy rẫy nghèo đói,thất học. Và chỉ một tầng lớp quyền lực, dựa hơi quyền lực cùng một bè lũ showbiz thi nhau khoe của, khoe từ thiện để đánh bóng bản thân và đánh bóng chế độ.Kỳ thực tất cả mâu thuẫn nội tại trong lòng chế độ độc tài đang âm ỉ tích tụ và chờ ngày nổ tung theo quy luật cùng tất biến.

Nó chưa nổ ra trong thế hệ này vì thế hệ này quá hèn thì cũng nổ ra trong những thế hệ sau. Bởi không lẻ thế hệ nào cũng chỉ biết sống cúi đầu ?

https://www.luatkhoa.org/…/phan-khang-phi-bao-luc…/…

“Phản kháng phi bạo lực” có phải chỉ dành cho những kẻ đại ngu? | Luật Khoa tạp chí

LUATKHOA.ORG

“Phản kháng phi bạo lực” có phải chỉ dành cho những kẻ đại ngu? | Luật Khoa tạp chí