NGHỊCH LÝ ĐỜI TU!

NGHỊCH LÝ ĐỜI TU!

 Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

Nhìn từ bên ngoài, người ta luôn thấy đời tu rất đẹp, hệt như một Thiên Đường tại thế. Suốt ngày cất cao giọng hát ngợi khen Chúa, vui vẻ với những công việc tầm thường như việc cắt cỏ, trồng rau, không một chút bon chen với cuộc đời, không phải lắng lo chuyện gia đình, con cái, không ganh đua với danh vọng cao sang. Nhìn những vị tu sĩ cao niên đắc đạo, miệng lúc nào cũng nở những nụ cười tươi, không quần áo sang trọng, không vàng bạc trữ kho, nhưng tâm hồn lúc nào cũng bình yên thư thái, lối hành xử luôn chậm rãi khoan thai, không hờn ai, không trách cứ, đó quả thực là điều nhiều người ước mong. Rồi những tấm gương hy sinh cả một đời giúp đỡ những người cơ nhỡ, người nghèo, hay những ai bị cuộc đời ruồng rẫy, họ làm việc như thể đó là niềm vui, cho đi mà chẳng mong gì đền đáp, bao lụy phiền của nhân tình thế thái chẳng thể bám víu trái tim họ. Đời tu quả là tươi đẹp, là dấu chỉ của Nước Chúa hiện diện ở trần gian.

Thế nhưng, chỉ có những ai sống trong đời tu mới có thể hiểu rõ được sống đời tu thật không dễ tí nào. Để có thể trở nên một cây cổ thụ sừng sững uy phong, nó đã phải trải qua không ít những gian nan thử thách. Cây nào chịu đựng được thì lớn lên; cây nào không đủ sức thì gục ngã. Đời tu tuy đẹp đấy, nhưng để có thể sống trọn vẹn lý tưởng này, chẳng con người nào có thể tự sức mình mà sống được. Ấy là bởi vì sống đời tu là sống giữa nghịch lý vô cùng căng thẳng của kiếp người.

Người đi tu là người sống giữa thế gian nhưng không được để mình bị thế gian đụng đến. Họ người có đôi chân chạm đất nhưng đầu thì hướng thẳng về trời cao. Họ phải sống trong cuộc đời nhưng lại bị xem là người ở cõi khác. Họ chọn đời hiến dâng không phải để trốn đời, hận đời, nhưng là để vào đời và yêu mến đời nhiều hơn. Người đi tu cũng muốn ăn ngon, mặc đẹp như ai kia, nhưng phải chọn lấy cho mình phần kém nhất. Họ phải trải rộng tình thương của mình cho người khác, nhưng lại không được để một người nào đó được phép yêu mình. Họ phải yêu người nhưng không được giữ lại riêng cho mình một ai. Họ yêu nhưng không được nắm giữ.

Ai cũng mong muốn mình có một bến đỗ dừng chân, nơi một mái ấm nhỏ, có tiếng cười của con thơ. Nhưng người đi tu thì phải vượt trên mong muốn ấy. Họ có đôi bàn chân không bao giờ ngừng bước. Họ như ngọn gió ngao du khắp núi rừng, băng qua biển khơi. Chẳng nơi đâu là nhà nhưng cũng chẳng nơi đâu là xa lạ. Nơi họ đặt chân đến là quê hương, là cuộc sống của họ… Họ không được đậu neo ở điểm dừng nào, không được để lòng lưu luyến ai hay bất cứ nơi đâu, nhưng phải thanh thoát và tự do với mọi sự. Nơi con tim của người đi tu chất chứa đầy những tâm tư sâu kín. Họ có yêu ai không, không ai biết; họ có ghét ai không, chẳng ai hay; họ có nóng giận, buồn phiền với ai không, không ai tỏ. Dù bên trong có thế nào, điều mà họ thể hiện ra bên ngoài phải là niềm hạnh phúc, phải là niềm vui, phải là dấu chỉ của Nước Trời.

Đó là lý tưởng đẹp, nhưng cũng là điều không phải dễ mà sống được. Sống giữa căng thẳng luôn làm người ta như muốn xé nát con người mình làm đôi. Làm sao giữa dòng đời vạn biến, tâm mình vẫn không động, vẫn yên vui? Làm sao giữa một thế giới đang hô hào chuyện hưởng thụ vật chất, sống trụy lạc và tự do cá nhân, mình lại chủ trương chọn khó nghèo, khiết tịnh và vâng phục người khác? Có những tu sĩ đã vì những xu hướng và thúc bách cá nhân đưa đẩy, lại thiếu đi sự kết hiệp với Chúa nên đã dần dần đánh mất đi lý tưởng tuyệt vời và cao quý của đời tu.

Trong giờ phút này, chúng ta hãy dành ít phút cầu nguyện cho những vị tu sĩ ấy:

Trước hết, chúng ta hãy cầu nguyện cho những ai đang đứng trước chọn lựa giữa đời tu và đời sống bình thường. Xin cho họ được ơn soi sáng để có thể bình tâm chọn lựa điều nào hợp với thánh ý Chúa cho cuộc đời mình.

Chúng ta cũng xin Chúa đến kề bên và nâng đỡ những tu sĩ nào đang bị ngả nghiêng theo cơn gió cuộc đời. Xin cho họ biết chạy đến với Chúa khi tâm hồn có chút gợn sóng nhân gian để được ủi an và thêm sức, chứ đừng tìm bù trừ nơi những niềm vui thế tục, nơi những vật chất, tiện nghi. Xin Chúa giúp cho các tu sĩ biết tìm hạnh phúc nơi những hy sinh và thập giá, chứ không phải nơi bạc tiền và danh vọng.

Xin cho các tu sĩ nhận ra rằng biết bao linh hồn đang cần họ đi tới và chia sẻ; có rất nhiều người đang nhìn đến đời sống phục vụ vô vị lợi của họ mà thầm tạ ơn Chúa và nhờ đó có thêm nghị lực đứng lên làm lại cuộc đời. Xin cho họ đừng vì ích kỷ cá nhân và quên đi lời gọi mời cao quý Chúa đã dành cho họ.

Xin cho các tu sĩ, mỗi ngày nên giống Đức Giêsu Kitô vác thập giá – mẫu gương đời sống dâng hiến của họ hơn.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

 

NHẪN

NHẪN

Người biết nhẫn là người hoà hiệp

Sống bình tâm ăn nói cũng nhẹ nhàng

Họ luôn luôn thanh thản trước nguy nan

Và lịch sự lẹ làng ngoài xã hội

Người biết nhẫn làm trọng tài lúc rối

Chẳng giận hờn trách móc kẻ chung quanh

Nét căm thù không bộc lộ phát nhanh

Nói hoà nhã vui cùng niềm vui bè bạn

Người biết nhẫn sống hài hòa bình thản

Biến những lời gay gắt trở thành không

Biết can ngăn khi sự việc nổ phồng

Hoá giận dữ hoà đồng cho vui vẻ

Người biết nhẫn không bao giờ chia rẽ

Đưa bạn bè xích lại sát gần nhau

Chỉ cho nhau sai trái buổi ban đầu

Hay an ủi vỗ về người lầm lỗi

Người biết nhẫn trong cuộc chơi mở lối

Với tấm lòng hàn gắn kịp can ngăn

Sống hiếu đời, hoà giải mọi lỗi lầm

Để tình bạn đời đời thêm gắn bó

Người biết nhẫn là người không thách đố

Mọi ưu phiền giải tỏa biến thành vui

Đem tấm lòng rộng mở với mọi người

Không chèn ép biết hoà mình chung cảnh ngộ …!

Anh chi Thụ Mai gởi

Đức tính ân cần của người Sài Gòn 

 

Đức tính ân cần của người Sài Gòn 

Tác giảNhạc sĩ Tuấn Khanh

Buổi sáng nọ, nơi góc đổ rác chung của cả khu nhà tự dưng xuất hiện một đôi giày cũ còn khá tốt. Giày được đặt trong một cái hộp với tờ

giấy ghi chú, nét chữ nắn nót “đồ còn tốt, ai cần xin cứ tự nhiên”. 

Ở mấy nước tư bản, việc đem bỏ đi đồ dùng còn xài tốt không lạ, nhưng cách nhường lại cho người khác sử dụng với tất cả sự ân cần là một cung cách đáng ngưỡng mộ. Đôi giày cũ khi đặt vào hộp, gửi tặng mơ hồ vào cõi nhân gian, được chủ nhân ân cần đi đánh xi lại, mới và đẹp, ai nhìn cũng thú vị.

Vậy mà mấy ngày sau mới có anh Mễ làm nghề đổ rác đến lấy, rồi để lại chữ “cám ơn”. Đôi giày nằm liên tục mấy ngày ở đấy, vì những người trong khu nhà không ai muốn giành lấy phần của người có thể khó khăn hơn mình.

Thỉnh thoảng thấy trong đời có sự ân cần làm lay động, lại chợt nhớ Sài Gòn với tất cả không gian từng rất ân cần của nó, một không gian mà giờ đây nhắc lại như một thứ của quý đang mất dần, phai dần, dư niệm của nhiều thế hệ.

Sài Gòn ân cần trong trí nhớ đơn giản lạ. Đôi khi chỉ là chuyện người qua đường trú mưa được chủ nhà mời vào ngồi vì sợ kẻ lạ bị ướt. Đôi khi vì một thùng trà đá để trước cửa để giúp bá tánh lỡ đường giải khát trưa hè. Có đi đến tận những thành phố, hỏi đường đi bị tính tiền, mới biết Sài Gòn đã từng ân cần thế nào. Sài Gòn ân cần và vô tư đến mức từng thấy người say nắng ngất xỉu bên đường, không ai biết ai cứ xúm vô cạo gió, lấy thuốc cho uống để giúp khách qua đường có sức đi tiếp.

Mới hôm rồi, may mắn đọc được một câu chuyện của người Sài Gòn mà lòng mát dịu. Lại thấy thương người đất miền Nam không quen nói trôi chữ, chỉ có tấm lòng.

Một anh trên facebook kể rằng anh đi làm thêm kiếm tiền đi học, chạy bàn rửa chén cho một đôi vợ chồng ở Sài Gòn. Một hôm lỡ tay làm bể hết nguyên chồng tô dĩa, anh luýnh quýnh không biết làm sao thì bất chợt bà chủ chạy vô nhìn thấy.

Bà sững người, chưa kịp la đã dặn: “Nếu chồng cô có xuống thấy thì nói tại cô làm bể, chứ không ổng chửi chết!”.

Vừa quay lưng thì ông chủ chạy từ trên lầu xuống, nhìn đống tô dĩa nát bấy mà thất thần, rồi dặn: “Nếu vợ chú vô hỏi, thì nói chú làm bể nghe, chứ không bả chửi chết!”.

Người làm công đó mang kỷ niệm ngọt ngào và xúc động đó kể lại trên nhật ký của mình, làm không biết bao người đọc rưng rưng, trìu mến.

Sự ân cần là cách mà con người thấu hiểu đời sống, đối đãi bằng lòng chân thành của mình. Bước đi vài dặm trong một đất nước, có thể thấy sự ân cần cho con người đang ở mức nào.

Việt Nam hôm nay có những thành phố lớn hơn, con người cao sang hơn, đại lộ đi bộ to rộng hơn… nhưng sự xua đuổi người nghèo khó cũng quyết liệt hơn. Sự ân cần như chỉ còn trú ngụ loanh quanh với giai cấp dưới, ở những thị dân ít học được thói cao sang.

Nhiều cao ốc được dựng lên, nhưng không mấy cái có lối đi của người khuyết tật. Nhà vệ sinh công cộng phải xây đắt tiền như tượng đài, nhưng hầu như không có cái nào dành cho phụ nữ có thai hay cho người già yếu.

Trong sự rực rỡ của đất nước này hôm nay, đã nhàn nhạt sự ân cần của người với người. Sự chói lọi chỉ số phát triển vẫn kèm theo khoảng tối đen mù lòa sau lưng nó.

“Những Thay Đổi Ở Tuổi 73”

“Những Thay Đổi Ở Tuổi 73”.

Trần Văn Giang, Orange County, ở tuổi 73

  1. Tôi đã thay đổi.  Tôi không còn nghĩ là tiếng nói hay quan điểm của tôi quan trọng nữa.  Tôi đã viết trên 500 bài với đủ các vấn đề, phần lớn là các đề tài chống Cộng tới cực đoan.  Nhìn lại, vì các lý do riêng ở cuộc sống trên đất tạm dung, có rất ít người quan tâm và nhiều khi tôi còn bị chỉ trích là chỉ làm chuyện “tào lao.”  Dân Việt ngàn năm vẫn là dân Việt, nhưng chế độ Công sản y như tã lót, sẽ phải bị thay không sớm thì muộn. Tôi không hề trở cờ, nhưng không tiếp tục dóng cao tiếng nói chống Cộng nữa.  Chính nghĩa là của chung, không phải của một vài người như tôi.  Tôi để mọi người tự nhận ra. 
  2. Tôi đã thay đổi.  Ngoài việc yêu thương Bố Mẹ (cả hai đã mất lâu rồi!), anh em, vợ con và chó mèo nuôi trong nhà, tôi bắt để ý và yêu thương chính bản thân của tôi hơn: quan tâm về vấn đề sức khỏe trong việc ăn uống, nghỉ ngơi, đi bộ mỗi ngày… (hàng tuần tôi cũng không quên mua vài đồng “lottery”  thử thời vận tuổi già !).  Sức khỏe của tôi dù không khá hơn, nhưng cũng không tệ hơn! That is a big improvement!?
  3. Tôi đã thay đổi.  Tôi không còn lên tiếng (qua Social Media) sửa sai bất cứ ai dù cho tôi thấy là họ đã sai rõ ràng (!)  Đối với tôi bây giờ, làm cho người khác toàn hảo hơn không phải là nhiệm vụ của tôi.  Tôi thấy sự hòa thuận còn quý hơn là sự toàn hảo. 
  4. Tôi đã thay đổi.  Tôi không ngớt và rất rộng rãi khen ngợi những thành quả lớn hay bé của mọi người thân quen chung quanh.  Cố gắng làm cho họ phấn khởi thêm và như thế cũng làm tôi vui hơn. 
  5. Tôi đã thay đổi. Tôi không còn tức giận hay nổi nóng khi có người nói xấu tôi vì họ tưởng tôi ganh đua vói họ.  Thực ra, tôi không còn sức lực để ganh đua với ai hết trơn hết trọi.  Tôi đã từ bỏ tất cả các ganh đua từ lâu rồi hè! 
  6. Tôi đã thay đổi. Tôi không quan tâm hay mắc cở về chuyện vẫn mặc quần áo cũ, mang giầy dép cũ, lái cái xe cũ (xe của tôi đã 12 tuổi và chạy trên 125 ngàn miles).  Tôi thấy tư cách quan trọng hơn là bề ngoài. 
  7. Tôi đã thay đổi. Tôi hoàn toàn tránh nhắc nhở người già về việc họ nói những câu chuyện mà tôi đã nghe họ nói nhiều lần rồi. Những câu chuyện lập lại như vậy giúp trí nhớ của họ sống động hơn, tránh được vấn đề lú lẩn. 
  8. Tôi đã thay đổi, Tôi không còn thấy xấu hổ hay giận hờn nếu có người nói là tôi sai. Sự sai lầm của tôi làm tôi thấy gần gũi với họ hơn (I feel more human!). 
  9. Tôi đã thay đổi.Tôi không còn mặc cả về 15-20 xu với các bà mẹ bán rau, trái cây trước các chợ Việt Nam. Vài chục xu không thể làm lủng ngân sách gia đình tôi, nhưng có thể giúp nhưng người nghèo buôn thúng bán bưng kiếm thêm chút bạc cắc nuôi gia đình. 
  10. Tôi đã thay đổi.Tôi cũng không còn thương lượng khắt khe, sát ván về giá cả “estimate” với các ông thợ sửa xe, thợ sửa ống nước… vì họ làm được những việc mà tôi không tự làm lấy một mình được. 
  11. Tôi đã thay đổi.Tôi cho “Tip” rộng rãi hơn tại nhà hàng ăn, tiệm hớt tóc… Tôi thấy họ cười nhận vui vẻ hơn và tôi hiểu rắng công việc của họ vất vả hơn đời sống của tôi. 
  12. Tôi đã thay đổi.Tôi nhận thấy cái tâm trạng “bị mất mặt” không quan trọng bằng chuyên phải “duy trì tình thân.”  Tôi không hề phải sống cô đơn. 
  13. Tôi đã thay đổi. Tôi đang sống những ngày còn lại như … “những ngày còn lại” – Những ngày rất quý báu của cuộc đời. 

  Ngày biến thành tuần lễ rồi thành tháng, thành năm… Thời gian tiếp tục thay đổi giống như tôi thay đổi.  Tôi cảm thấy cuộc sống của tôi thoải mái, hạnh phúc hơn với những thay đổi kịp thời này. 

  Quý vị có những thay đổi gì hay không nhỉ? 

    Trần Văn Giang 

Orange County, Oct. 6, 2022 

NGÔN NGỮ MIỀN NAM – Nguyễn Gia Việt

Van Pham

NGÔN NGỮ MIỀN NAM – Nguyễn Gia Việt

***

“Mèn Đét Ơi!” – Diễn Tả Kiểu Nam Kỳ

Người Nam Kỳ có nhiều cách diễn tả biểu cảm rất ngộ. Thí dụ như cần rốt ráo thẳng luôn, dứt khoát, không e ngại, chẳng lòng vòng thì kêu là “nói đại”, “làm đại”, “nói phứt cho rồi”.

Chữ đại trong Hán Việt có nghĩa là to lớn, nhưng qua miệng dân Nam Kỳ thành biến nghĩa qua nhanh, gọn, rốt ráo, không rào đón trước sau.

“Kinh xáng mới đào

Tàu Tây mới chạy

Thương thì thương đại

Đừng nghi đừng ngại

Bớ điệu chung tình”

Thương đại là thương liền đi, thương mau lẹ, thương nhanh đi, đừng chần chờ gì hết.

Đọc Hồ Biểu Chánh thấy hành động nhanh gọn còn diễn tả trong chữ “phứt”, phứt hoặc phức là chữ đệm thôi.

Thí dụ: thôi phứt cho rồi, nói phứt cho rồi, lãnh lương nên đem trả phứt cho dì, con đi phứt cho rồi, tôi muốn chết phứt cho rồi, mướn phứt một chiếc xe hơi, gả phứt nó cho rồi, xin từ chức phứt cho rồi,…

Phứt có nghĩa là liền đó đa, gả phứt là gả chồng cho con liền.

Mà nhớ nè, cha nào được gả phứt coi chừng rước đồ mắc dịch về nhà đó nghen.

“Bớ chiếc ghe sau, chèo mau anh đợi

Kẻo giông khói đèn bờ bụi tối tăm

Bờ bụi tối tăm, anh quơ nhằm cái tộ bể

Cưới vợ có chừ về thổi lửa queo râu.”

Người Nam Kỳ mô tả thơm tho bằng từ “thơm phức”.

Thơm phức là thơm dữ lắm, thơm lừng, thơm thất kinh. Hoa lá thơm phưc, dầu thơm phức, xà bông thơm phức, da thịt đờn bà cũng thơm phức.

– Mờ đạo nghĩa, ân tình, ân nghĩa, lòng dạ, tiết tháo cũng thơm phức.

– “Nước mắt anh hùng lau chẳng ráo,thương vì hai chữ thiên dân.

– Cây nhang nghĩa khí thắp nên thơm, cám bởi một câu vương thổ”

Ông Bình-nguyên Lộc thì cái trân quý nhứt của đời ông là ”thổ ngơi thơm phứt hồn ma cũ” của đất Sài Gòn.

Xin chép vài ba câu thơ của ông Bình-nguyên Lộc cho bà con Nam Kỳ mình ôn cố tri tân, đặng để lòng mà nhớ mà thương, rồi có thương mới có ý thức về xứ sở của mình.

“Ghe ơi, vài bữa ghe về

Nhắn người dưới ruộng, cô Quì còn không?

Mùi đất nước ruộng bùn phảng phất

Nhớ cố hương ngây ngất lòng sầu

Năm năm, bao cuộc bể dâu?

Phút giây in lại như hầu hôm qua”

Có thơm phức thì phải có đối nghịch nó, là thúi hoắc.

Có những người bề ngoài coi tốt đẹp, còn bề trong thì thúi hoắc. Nhơn cách mờ bị gán cho hai chữ “thúi hoắc” thì tiêu tán đường.

Lâu lâu về xóm, đụng ngay mấy bà “Tám”, ta nghe mấy bả la lên những tiếng vầy nè: “Mèn đét ơi! Mày trổ giò lớn xộn, giống thằng cha mày quá, cưới vợ được rồi đa”

Thống kê những tiếng “ngộ” đó như sau:

– Chèn đét ơi!

– Mèn đét ơi !

– Trèn đét ơi!

– Mèn ơi!

– Chèn ơi!

Chèn đéc quỷ thần thiên địa ôn hoàng hột vịt lộn ơi!

Bạn biết mèn đét hay chèn đét là chữ có nghĩa gì không? Đó là câu “Trời đất ơi!” đó.

Hiểu một cách nôm na thì những câu”chèn đét ơi!” là nói trại từ “Trời đất ơi !”, là một cách nói trại từ, nói kiêng, kỵ húy ông Trời, không dám kêu đích danh ông Trời.

Tim trong thư tịch Nam Kỳ xưa thời Phan Thanh Giản thì không thấy những chữ chèn ơi đó, trong văn Hồ Biểu Chánh cũng không thấy, ông Hồ Biểu Chánh viết câu kêu lên là “Trời ơi!”, thí dụ đoạn văn sau trong “Ông Cử”:

(Trích đoạn): “Cách một lát, một đứa trẻ ở dưới mé sông đi lên, tay lắc chuông leng keng, vai vác một tấm băng đỏ lói. Ði tới cái băng chỗ ông Cử và Ba Sang ngồi, đứa nhỏ ấy dựng tấm bảng một bên, rồi ngồi gần Ba Sang mà nghỉ chơn.

Ba Sang không biết chữ, không hiểu tờ giấy đỏ dán trên tấm bảng ấy nói chuyện gì, kêu vỗ vai thằng nhỏ mà hỏi: “Em rao bán giống gì vậy em?“

Thằng nhỏ cười đáp: “Trời ơi! Anh này quê quá! Bảng rao hát cải lương, chớ bảng giống gì! Anh không thấy hình đó sao? Hình đó là hình cô đào nhứt trong gánh, tối nay thủ vai Bàng Quý Phi cụp lắm“.

Ba Sang với lấy tấm bảng, cầm coi cái hình, khen cô đào xinh đẹp, rồi kêu ông Cử mượn đọc, coi những hàng chữ in trên đó nói cái giống gì vậy“. (Ông Cử, 1936)

Những câu “chèn ơi”, ”mèng đét ơi” xuất hiện ở Sài Gòn, ở Nam Kỳ những năm 1960, xuất phát từ những người Nam Kỳ miệt Lục Tỉnh Miền Tây bình dân chạy giặc về Sài Gòn, nó là tiếng lóng.

Trong văn Bình Nguyên Lộc ta không thấy những từ mèn đét ơi.

Bình Nguyên Lộc là nhà văn Nam Kỳ nhưng không rặc Nam kỳ như Hồ Biểu Chánh, trong văn ông này vẫn lộn chữ kiểu Bắc Kỳ, trong “Đò dọc” của Bình Nguyên Lộc ta tìm ra từ “gầy khô đét” kiểu Bắc, đáng lẽ ra là “Ốm khô queo khô quắt”.

Hồ Trường An là nhà văn xài “mèn đét ơi” nhiều nhứt.

Xin hãy đọc hai đoạn trích sau:

(Trích) “Mèn đéc ơi, thằng nhỏ coi giống hịt thằng Bảy Huỳnh Kim Báu quá trời quá đất!… Chèn ơi, nụ cười nó giống nụ cười tía nó quá chừng chừng!”

(Trích)” Trong những thửa ruộng sâm sấp nước, ốc bươu, ốc lác bắt đầu giao hoan, cua đồng bắt đầu sanh sản. Chèn ơi, giữa mùa mưa, chẳng những loại nghêu, sò, ốc, hến, cua, còng mài miệt giao hoan, xôn xao sanh sản mà lũ cá chài, cá úc, cá mè vinh trong sông cũng mê tơi kết trứng thụ tinh”

Miệng thì “mèng đéc ơi?” thì tay phải quơ, tay vỗ đùi đen đét, mắt phải biểu cảm mới ra cái nghĩa nha hôn, các bạn đạo diễn nhớ cái khúc này làm cho trúng à, không thì chớ có ra Nam Kỳ à.

Túm lại, mèn đét ơi đã thành di sản đặc trưng Nam Kỳ, nghe riết thành quen, nó để lại trong lòng người Nam Kỳ bao nhiêu cảm xúc, nghe thấy vui, xa thấy buồn. 

KHÔNG CẦN QUAN TÂM ĐẾN THỜI CUỘC

Hồng Ly SG

 17.10.2022

Bài viết của Luật sư Đặng Đình Mạnh viết từ năm 2017 đến nay vẫn còn nguyên giá trị:

KHÔNG CẦN QUAN TÂM ĐẾN THỜI CUỘC

——-//——-

Nếu bạn hỏi có cần quan tâm đến thời cuộc hay không, thì tôi có ngay câu trả lời là KHÔNG!

Nếu bạn vẫn ung dung trả 100.000 đồng đề mua xăng dù vẫn biết trong đấy chỉ có 45.000 đồng là giá xăng, nhưng có đến 55.000 đồng là thuế phí các loại, chưa kể đến yếu tố chúng ta là một quốc gia xuất khẩu dầu hỏa. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn chấp nhận như lẽ đương nhiên khi con cái bạn rời ghế nhà trường mà không thể kiếm được việc làm, hoặc đi làm nhưng không thích ứng được với công việc vì sự đào tạo kém cỏi của hệ thống giáo dục. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn cảm thấy là “hồng phúc của dân tộc” khi các chức vụ chính quyền cao cấp đều được trao cho những đứa trẻ ranh, bà con thân thuộc của lãnh đạo dù bất tài. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn thản nhiên trước tình trạng cán bộ nhà nước ngày càng giàu có, sống xa hoa bất thường so với mức lương nhận lãnh. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn thấy bình thường khi đã trả đủ loại thuế, phí cho cầu đường mà vẫn phải sử dụng những con đường xuống cấp ngay khi mới hoàn thành. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn tin tưởng tuyệt đối vào thông tin một chiều mà không cần kiểm chứng, tìm hiểu về sự thật nào đang bị ẩn giấu đằng sau đó. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn không cảm thấy đau xót trước những đoàn người dân oan mất nhà cửa, đất đai, ruộng vườn và cả công lý vì sự thao túng chính sách của những kẻ tham tàn. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn không thắc mắc với mỗi lần thông báo tăng thuế để trả cho số nợ công ngày càng cao vì sự bất lực với tình trạng tham nhũng. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn vẫn bàng quan với sự thua lỗ, thất thoát đến hàng trăm nghìn tỷ đồng của những công ty quốc doanh vứt tiền đóng thuế của bạn ra ngoài của sổ. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn vẫn hồn nhiên hít thở không khí ô nhiễm, ăn thực phẩm bẩn và dùng nước nhiễm độc mà không cần biết đến nguyên do. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn dửng dưng với lá phiếu cử tri của mình để bầu cử cho bất cứ ai mà người ta chọn sẵn cho bạn, dù bất tài, bất xứng. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn không thấy xấu hổ khi thấy các quốc gia lân bang ngày càng thịnh vượng cho dù có xuất phát điểm kém hơn chúng ta. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn không thấy xót xa khi lãnh thổ của cha ông để lại nay ngày càng teo tóp, ngoại bang thì ngày càng lộng hành trước sự luồn cúi hèn hạ của đám sai nha bán nước. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Bạn thờ ơ, KHÔNG quan tâm đến thời cuộc, mọi sự với bạn thật nhẹ nhàng. Thế nên, tôi không thể không chúc mừng bạn và nhân thể, tôi phân ưu vì sự vô phúc của xứ sở này, không biết đến mức nào cho đủ.

2017

Manh Dang

(Tự đạo)

——-//——-

Ảnh minh họa từ nguồn internet

Phương Châm Sống Của Người Khôn Ngoan

Van Pham

GÓC SUY GẪM

Phương Châm Sống Của Người Khôn Ngoan

– “Ruồi chết vì mật ngọt. Đàn bà chết vì đàn ông khéo. Đàn ông chết vì đàn bà đẹp. Còn cha mẹ chết vì con bất hiếu.”

– Cuộc sống là sự cân bằng giữa cho đi và nhận lại.

– Đời người là một hợp đồng trọn gói. Niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc, khổ đau… Tất cả chỉ bán chung một gói, không thể mua riêng từng thứ được. (Trích: Trưởng thành sau ngàn lần tranh đấu).

– Trên đời này không có thứ gì dễ dàng đạt được cả. Mà nếu quá dễ dàng đạt được thì chúng ta lại không biết trân trọng.

– Khi cuộc sống dồn bạn vào bước đường cùng, đừng hỏi: tại sao là tôi? Mà hãy nói rằng: cứ thử tôi đi!

– Đừng để bất hòa nhỏ làm tổn thương mối quan hệ lớn.

– Cuộc sống cũng giống như đi xe đạp, nếu muốn thăng bằng bạn phải tiếp tục di chuyển.

– Sống là chính mình, bình thường nhưng không tầm thường.”

– “Nếu cơ hội không gõ cửa, hãy tạo ra một cánh cửa” – Milton Berle

Chỉ mất hai năm để học nói, nhưng phải mất cả đời để học cách im lặng.

– Cuộc sống vẫn vậy nếu nó lấy đi thứ gì của bạn, thì thế nào nó cũng bù lại cho bạn thứ khác, chỉ có điều là bạn có chịu đi tìm hay không.

– Nếu kẻ khác nói xấu bạn, phán xét bạn mặc dù không biết gì về bạn. Đừng buồn, hãy nhớ kỹ một điều: “Chó sủa khi gặp người lạ”.

– Đừng bao giờ dùng những lời nhẫn tâm làm tổn thương người yêu thương bạn, kể cả lúc tâm trạng của bạn đau khổ nhất.

– Sẽ có một ngày bạn nhận ra rằng, SỐNG LƯƠNG THIỆN còn khó hơn gấp bội phần SỐNG THÔNG MINH. Thông minh là trời cho, còn lương thiện là sự lựa chọn cách sống của bạn.

– Sự nghiệp không cần kinh thiên động địa, có thành tựu là được; tiền bạc không cần thừa thãi, dùng cả đời không hết, đủ tiêu là được; bạn bè không cần lúc nào cũng như hình với bóng, nhớ, nghĩ về nhau là được; con cái không cần nhiều hoặc ít, hiếu thuận là được; tuổi thọ không cần quá một trăm, sống khỏe mỗi ngày là được!

– “Những người thông minh và những người xinh đẹp đều mắc chung một tật: cứ tưởng như thế là mãi mãi.”

– Thứ không cần, có tốt, có đẹp đến đâu cũng là rác.

Sưu tầm

Việt Nam bỏ phiếu trắng vụ lên án Nga sáp nhập bốn vùng Ukraine: Hệ lụy khó lường (BBC)

Việt Nam bỏ phiếu trắng vụ lên án Nga sáp nhập bốn vùng Ukraine: Hệ lụy khó lường(BBC)

15 tháng 10 2022

Bài viết của Mai Luân

Gởi cho BBC từ TP. HCM

NGUỒN HÌNH ẢNH,GETTY IMAGES

 Kết quả bỏ phiếu về việc lên án Nga sáp nhập bốn khu vực ở Ukraine tại Đại hội đồng LHQ (UNGA) hôm 12/10

Việc Việt Nam bỏ phiếu trắng về việc lên án Nga sáp nhập bốn khu vực ở Ukraine tại Đại hội đồng LHQ (UNGA) hôm 12/10 chẳng mảy may khiến dư luận trong và ngoài nước bất ngờ.

Không ít ý kiến cảm thấy ‘xấu hổ’ cho Việt Nam khi ngay cả những quốc gia trong ASEAN như Campuchia và Myanmar, mà còn dám giơ tay bỏ phiếu theo lương tri.

Với lá phiếu trắng mới nhất của Việt Nam tại UNGA, báo chí trong nước hầu hết chỉ tập trung vào phát biểu của Trưởng phái đoàn Việt Nam mà không đề cập đến chuyện Việt Nam đã bỏ phiếu trắng.

Nhưng bàn tay sao che nổi mặt trời. 70 phần trăm dân chúng Việt Nam dùng internet.

Mới đây nhất, trước cuộc bỏ phiếu lần thứ tư này, Nga đã cử một thành viên của Nội các sang gặp Chủ tịch nước Việt Nam, “truyền đạt” các nhắc nhở của Putin.

Chiều 4/10/2022, Viện trưởng Tổng Viện Kiểm sát LB Nga Igor Krasnov nói với Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc rằng: “Điều đặc biệt có giá trị là Việt Nam, bất chấp những khiêu khích và thông tin sai lệch, vẫn là người bạn và đối tác chiến lược đáng tin cậy của Moscow”.

Và cũng giống như chuyến thăm của Ngoại trưởng Lavrov hồi tháng 7 vào mùa hè vừa qua, lần này, Krasnov cũng dùng diễn đàn Hà Nội để tiếp tục gay gắt phê phán Mỹ và phương Tây trong vấn đề Ukraine.

Sự lạc lõng của Việt Nam?

Tiếng nói của lương tri toàn cầu càng làm nổi bật sự lạc điệu và lạc lõng của Việt Nam.

Đại sứ của Ukraine tại LHQ Sergiy Kyslytsya đánh giá cuộc bỏ phiếu là “tuyệt vời” và “một khoảnh khắc lịch sử”.

Đại sứ Hoa Kỳ Linda Thomas-Greenfield cho biết những người ủng hộ đã “nín thở” và gọi đó là “một ngày trọng đại”.

Đại sứ Liên minh châu Âu Olof Skoog gọi đây là “một thành công lớn” gửi “một thông điệp vang dội đến Nga rằng họ đang và vẫn bị cô lập”.

Bốn quốc gia cùng Nga bỏ phiếu phản đối nghị quyết này là Triều Tiên, Belarus, Syria và Nicaragua.

Đại sứ Ukraine Kyslytsya bày tỏ sự hối tiếc sâu sắc về việc bốn nước đã “lựa chọn sai lầm đối với Hiến chương Liên hợp quốc” và kêu gọi họ xem xét lại cam kết của mình đối với các nguyên tắc của Liên hợp quốc.

Hội đồng Bảo an (UNSC) quyền lực hơn, có các nghị quyết ràng buộc về mặt pháp lý, đã bị cản trở trong việc hành động cùng với Ukraine (vì quyền phủ quyết của Nga), mà Hội đồng này đã sử dụng vào ngày 29/9 để ngăn chặn việc lên án những nỗ lực của Nga nhằm sáp nhập lãnh thổ Ukraine.

Ngược lại, Đại hội đồng (UNGA), nơi không có quyền phủ quyết, hiện đã thông qua bốn nghị quyết chỉ trích Nga về Ukraine. Các phiếu bầu của nó phản ánh dư luận thế giới nhưng nó không có sức nặng ràng buộc về mặt pháp lý.

Nghị quyết được thông qua hôm 13/10 tuyên bố, các hành động của Mátxcơva vi phạm chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine, “không phù hợp” với các nguyên tắc của HC LHQ, “không có giá trị theo luật pháp quốc tế và không tạo cơ sở cho bất kỳ sự thay thế nào về tình trạng của các khu vực này của Ukraine”.

Nó yêu cầu Nga “rút ngay lập tức, hoàn toàn và vô điều kiện tất cả các lực lượng quân sự của mình khỏi lãnh thổ Ukraine trong các biên giới được quốc tế công nhận”.

NGUỒN HÌNH ẢNH,UN

 Đại sứ Đặng Hoàng Giang, Trưởng Phái đoàn thường trực Việt Nam tại LHQ

Hệ lụy bất định và khó lường

Theo một số trong giới phân tích quốc tế, lá phiếu trắng vừa qua của Việt Nam thể hiện Nhà nước cộng sản vô trách nhiệm với quốc tế khi mà hơn 100 quốc gia lên án Nga, còn Việt Nam thì đi ngược lại với trào lưu chung ấy.

Phải chăng Hà Nội cũng vô trách nhiệm đối với chính đất nước mình, khi Việt Nam là một nước nhỏ nằm cạnh Trung Quốc có rất nhiều tham vọng về lãnh thổ?

Nếu trong tương lai Việt Nam và Trung Quốc xảy ra xung đột thì Hà Nội sẽ khó khăn trong việc vận động cộng đồng quốc tế quan tâm và ủng hộ trước sự xâm lăng của Trung Quốc.

Giáo sư Carl Thayer từ Úc nhận xét: “Việt Nam bỏ phiếu trắng, không lên án Nga sáp nhập Ukraine bất hợp pháp có thể gây hại cho Việt Nam.”

“Lá phiếu làm xói mòn lòng tin của Mỹ và EU đối với Việt Nam như một đối tác tin cậy và thành viên xây dựng của cộng đồng quốc tế. Nếu cuộc chiến Ukraine trở thành một cuộc xung đột kéo dài, Việt Nam có thể bị coi là một phần của vấn đề, vì đã tiếp tay cho Nga”.

Nguy cơ này là hiển hiện, vì đúng vào ngày bỏ phiếu (13/10), tại Hội nghị xây dựng lòng tin ở châu Á (CICA), từ thủ đô Astana của Kazakhstan, Putin kích động tình cảm bài phương Tây.

Putin đã chuyển trọng tâm từ chiến đấu với phe trước đây bị ông cáo buộc là “tân phát xít” ở Kiev sang đối đầu với “tập thể phương Tây” đang võ trang cho Ukraine.

Nếu cả Nga lẫn Trung Quốc cùng kích hoạt “trật tự thế giới mới” do họ cầm chịch, Việt Nam sẽ rơi vào tình thế kẹt.

Tới đây, cũng chưa hình dung được Hoa Kỳ và EU sẽ có thái độ như thế nào đối với việc Hà Nội lấy các hàng hóa của Nga và Tàu rồi dán nhãn mác Việt Nam để xuất sang thị trường bên các nước ấy.

Trước đây họ vẫn biết chuyện khuất tất ấy, nhưng tảng lờ. Bây giờ Việt Nam công khai “thân Nga” đến mức như mấy ông bộ trưởng Nga tuyên bố từ Hà Nội: “Chúng ta (cả Nga lẫn Việt Nam) đã bàn về các thách thức kinh tế toàn cầu do phương Tây đứng đầu là Hoa Kỳ gây ra”.

Ngoại trưởng Lavrov khẳng định: “Nga và Việt Nam biết cách tiếp tục quan hệ thương mại, kinh tế và đầu tư trong môi trường hiện tại sao cho không bị ảnh hưởng bởi các lệnh trừng phạt đơn phương và phi pháp của Hoa Kỳ và EU”.

Liệu Việt Nam còn “điếc không sợ súng” đến bao giờ?

Cuối cùng, về lập trường “đứng về lẽ phải, công lý” của Việt Nam, Facebooker có tên Hanh Nguyen bình luận: “Lẽ phải, công lý gì khi một kẻ mang bom đan, đại bác, tên lửa nện vào một nước được bầu cử tự do? Lẽ phải nào, công lý nào khi thấy người già, trẻ con chết vì bom đạn, tên lửa; Lẽ phải nào, công lý nào khi nhìn thấy làng mạc, thị thành, trường học, bênh viện, đường sá, cơ sở hạ tầng bị tên lửa tàn phá như thế?”

Quảng Bình- STTD Tưởng năng Tiến

Quảng Bình

Tưởng năng Tiến

Gần nửa thế kỷ qua, tôi sống loanh quanh trong lòng Vùng Vịnh (The Bay Area) nơi có những thành phố nổi tiếng được nhiều người biết đến hay tìm đến: Berkeley, Oakland, Palo Alto, San Jose, San Francisco (S.F) …  Vùng này khí hậu ôn hoà, việc làm tương đối dễ kiếm, và chả ai bị kỳ thị cả vì không sắc tộc nào được coi là đa số – kể cả đám dân da trắng.

Chỉ có điều hơi rầy rà là Vịnh S.F – cái eo thông ra Thái Bình Dương – được nối bởi một cái cầu treo kỳ vỹ (khánh thành từ năm 1937) khiến lắm kẻ hiếu kỳ, muốn đến ngó qua một chút, và chụp năm ba tấm ảnh để … khoe chơi! Chính vì thế nên Golden Gate Bridge đã gây ra lắm chuyện phiền hà, cho không ít cư dân địa phương – nhất là những người tị nạn!

Phiền nhất là cứ đang ngon giấc thì điện thoại reo. Bên kia đầu dây là giọng của ông (hay bà) đồng hương lạ hoắc, hớn hở gọi từ một nơi xa lắc/xa lơ nào đó :

  • A lô …
  • May quá cứ sợ là bác không có nhà, đang còn ở Miên, bên Miến hay bên Lào gì  chứ?
  • Xin lỗi ….
  • Ối Giời! Thế bác quên chúng em rồi à? Mấy năm trước, có lần bác đã ghé qua nhà và uống rượu với chồng em đến tận sáng luôn đấy. Nhớ không?

Có mấy đêm mà tôi không ngồi tì tì cho đến khi gần sáng, kể cả khi chỉ uống mình ên. Đã thế, tôi lại còn có thói hay đi giang hồ (vặt) nên làm sao nhớ được hết những ân nhân đã rộng lòng cho mình ăn nhờ ở đậu – đôi ngày. Ân tình này làm sao mà quên được nên tôi liền vội vàng và vồn vã, dù vẫn “chưa nhớ” tên họ của người đối thoại :

  • Dạ … nhớ, nhớ quá đi chứ!
  • Chả là thế này nhá. Gia đình em sắp ghé S.F, đã đặt khách sạn rồi đấy nhưng xe cộ thì không có mà đường xá cũng chưa quen nên nếu rỗi thì xin bác cho chúng em đi thăm thú đôi nơi nhá?

Thiên hạ ai mà chả biết tôi là một thằng rách việc, thất nghiệp dài dài, có chuyện mẹ gì làm đâu mà không rảnh (quanh năm) nên vô phương thoái thác :

  • Vâng ạ!

Tôi “ạ̣/vâng” rất nhẹ và rất khẽ, nghe cứ như một tiếng thở dài (cố nén) nên không mấy ai đủ tinh tế để nhận ra cái nỗi khổ tâm của một người di tản (buồn) sống trong Vùng Vịnh. Khỏi hỏi thì cũng biết nơi khách tự phương xa muốn đến “tham quan” là Golden Gate Bridge (Kim Môn Kiều) chớ còn đâu nữa.

Bất kể khí hậu/ thời tiết (mưa gió – bão bùng – sấm chớp – giông tố) ra sao, không sớm thì muộn, thế nào người bạn viễn phương cũng thỏ thẻ ngỏ lời :

  • Bác bấm cho mấy bô hình nhá…
  • Giời ơi! Sương mù dầy đặc thế này mà ….
  • Kệ! Mù thế chứ mù hơn nữa cũng mặc, chả lẽ đã đến được tận đây mà lại không chụp cái ảnh nào thì nói ai tin!

Tôi chết được chứ chả bỡn đâu, Giời ạ (*)! Sau hàng trăm lần chết đi (sống lại) như thế, tôi đâm ra có ác cảm với cái cầu treo, rồi ghét lây luôn cả Cựu Kim Sơn – dù biết rằng bao nhiêu triệu người đã để lại trái tim nơi thành phố mù sương và dễ thương này :  

I left my heart in San Francisco
High on a hill, it calls to me
To be where little cable cars climb halfway to the stars
The morning fog may chill the air, I don’t care
My love waits there in San Francisco …

Tôi chả có mối tình lớn/nhỏ nào ở S.F cả nên dù đã nghe bản nhạc (cả trăm lần) rồi nhưng không thấy chút “effect” hay cảm xúc nào ráo trọi. Thay vì mê mệt giọng ca bạc triệu (I left my heart in San Francisco ..) của Tony Bennett hay Frank Sinatra, tôi lại chỉ mết (và kết) tiế́ng hát của Thái Thanh thôi :

Làng tôi không xa kinh kỳ sáng chói
Có những cánh đồng cát dài
Có lũy tre già tả tơi
Ruộng khô có những ông già rách vai
Cuốc đất bên đàn trẻ gầy
Có người bừa thay trâu cầy

Bình minh khi sương rơi mờ trên rẫy
Thấp thoáng bóng người bên ngòi
Tát nước với giọt mồ hôi
Chiều rơi thoi thóp trên vài luống khoai
Hiu hắt tiếng bà mẹ cười
Vui vì nồi cơm ngô đầy… (Phạm Duy – Quê Nghèo)

Theo nhà phê bình văn học Đặng Tiến, tác phẩm này được viết tại Quảng Bình (Q.B) vào năm 1948. Tuy khá lâu sau tôi mới cất tiếng khóc chào đời nhưng Quê Nghèo qua giọng ca như ru của mẹ – dường như – đã in mãi hình ảnh của những buổi chiều rơi thoi thóp, những ông già rách vai cuốc đất bên đàn trẻ gầy (cùng với tiếng thở dài của o nghèo giữa đêm khuya thanh vắng) vào trí óc của đứa bé thơ, từ thuở nằm nôi.

Tôi hoàn toàn chia sẻ với Carl Jung về ý niệm vô thức cộng thông (collective unconcious) hay còn gọi là vô thức tập thể. Tôi cũng thành thực tin rằng nỗi bi thương và sự khốn khó của Q.B đã ẩn sẵn trong tiềm thức và máu huyết của mình (ngay khi còn trong bụng mẹ) nên trái tim tôi đã để ở Q.B lúc mới lọt lòng – dù chưa bao giờ có cơ may được đặt chân đến mảnh đất gầy này.

Mãi đến gần giữa đời, tôi mới lò dò tới S.F. Thành phố này, nói nào ngay, cũng là nơi đáng sống và đáng yêu (nhất là những sáng mù sương, chả khác chi Đà Lạt sương mù cả) nhưng tôi chả có duyên nợ gì với nó cả vì đã lỡ để tim mình ở một nơi xa xôi khác mất rồi!

Q.B không chỉ nổi tiếng vì nghèo mà còn được biết đến như là một vùng đất của lắm huyền thoại nữa, theo như tin tức của giới truyền thông thuộc nhà nước hiện hành :

  Quảng Bình niềm tin chiến thắng  

  Bến phà Xuân Sơn Quảng Bình – nơi ghi dấu lịch sử oai hùng

Tuy chuyện chi cũng sẵn sàng “hy sinh,” và cũng đều “giỏi” tuốt nhưng cuộc sống của người dân Q.B chưa bao giờ được an bình và no đủ cả – vào bất cứ thời nào :

Tin tức và hình ảnh mới nhất về Q.B vừa được ghi lại bởi FB Thận Nhiên, vào hôm 21 tháng 9 năm 2022, sau một chuyến thăm quê :

Từ làng của nhà ngoại, đi chừng 3 cây số là đến nhà của đại tướng Võ Nguyên Giáp, cách đó cũng không xa, là nhà của tổng thống Ngô Đình Diệm. Tôi đến viếng nhà ông Giáp, nhưng thấy tôi cầm máy ảnh thì người bảo vệ làm khó, tôi trở ra, không vào. Chừng vài trăm mét, tôi gặp một người đàn bà lặn hụp mò ốc dưới ao… Sao sau bao nhiêu xương máu đổ xuống nơi này mà tương lai vẫn nằm ở phía sau lưng?

Tôi cũng đã từng nhìn thấy “tương lai nằm ở phía sau lưng” của người mình tại Biển Hồ, bên nước láng giềng Cam Bốt. Khí hậu biến đổi, cùng vô số những con đập ở thượng nguồn trên sông Mê Kông, đã khiến cho Tonle Sap Lake đang dần cạn nước. Cá tôm cũng mất dần theo nên đám dân Việt, trôi sông lạc chợ ở nơi đây, cũng đang phải xoay ra bắt ốc để sống qua ngày.

Họ sống thêm được bao lâu nữa thì chỉ có Trời mới biết. Và chắc ngay cả đến Trời cũng không thể trả lời câu hỏi (thượng dẫn) của nhà văn Thận Nhiên: Sao sau bao nhiêu xương máu đổ xuống nơi này mà người dân Q.B vẫn phải lặn hụp mò ốc (dưới ao) cứ như thể là họ vẫn còn đang sống trong cảnh tối tăm, giữa Đêm Trường Trung Cổ vậy?

TNT

 (*) “Tôi chết được chứ chả bỡn đâu, Giời ạ!” Tôi không nhớ rõ là mình đã “lượm” được cái câu này ở đâu nữa. Có lẽ trong cuốn Bắt Trẻ Đồng Xanh. Nguyên tác The Catcher in the Rye (J.D Salinger) bản tiếng Việt của Phùng Khánh, Thanh Hiên xuất bản vào năm 1967.

Nghi vấn về hai cái chết liên quan vụ bắt Chủ tịch Vạn Thịnh Phát? (RFA)

Nghi vấn về hai cái chết liên quan vụ bắt Chủ tịch Vạn Thịnh Phát? (RFA)

RFA
2022.10.12

Bà Nguyễn Phương Hồng lúc mới bị bắt và tờ cáo phó

Bộ Công An/PLO

00:00/07:01

Hai cái chết liên quan cùng một vụ án xảy ra chỉ trong mấy ngày bị dư luận xã hội nhận định là “bất thường”, nhất là báo chí chính thống lại gỡ tin sau khi loan chỉ vài giờ. Thực tế đó khiến thêm nhiều nghi vấn nảy sinh.

Ba ngày sau cái chết đột ngột của ông Nguyễn Tiến Thành, thành viên Hội đồng Quản trị Độc lập ngân hàng SCB, được báo chí Nhà nước loan tải, bà Nguyễn Phương Hồng, trợ lý tập đoàn Vạn Thịnh Phát lại chết khi mới vừa bị công an bắt hai ngày. Ông Thành là chồng của bà Tống Thị Thanh Hoàng – Phó tổng giám đốc Công ty Cổ phần Tập đoàn Vạn Thịnh Phát, chết đúng vào ngày bà Trương Mỹ Lan bị bắt.

Theo tin từ một số tờ báo Nhà nước bị gỡ sau đó, bà Nguyễn Phương Hồng qua đời hôm 9 tháng 10, sau hai ngày bị bắt tạm giam cùng với bà Trương Mỹ Lan, người sáng lập và giữ chức Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty Cổ phần Tập đoàn Vạn Thịnh Phát. Nguyên do vì sao bà Hồng qua đời và mất trong trường hợp nào không được thông tin.

Cái chết liên tiếp của hai người liên quan trong một vụ án, cụ thể là liên quan đến tập đoàn Vạn Thịnh Phát, dư luận cho rằng đây không phải là những cái chết bình thường.

Một luật gia ở Hà Nội, từng là đảng viên, không muốn nêu tên vì an toàn, nói với RFA sáng 12 tháng 10:

Cả hai cái chết này đều bất thường. Trước hết vì nó đều liên quan đến Vạn Thịnh Phát. Thứ hai, theo logic thì cô Hồng chết trong khi bị tạm giam thì trách nhiệm thuộc về công an, tại sao báo chí chính thống của Nhà nước lại im lặng? Chỉ có vài tờ báo đưa lên lại gỡ ngay?

Chắc chắn bên công an đã khám nghiệm tử thi, đã biết kết quả nhưng họ không nói. 

Không thể có lý do chết vì bệnh vì cô này còn rất trẻ. Tự tử lại càng không vì không thể tự tử trong trại giam được. Họ canh rất kỹ.

Chắc chắn bên công an đã khám nghiệm tử thi, đã biết kết quả nhưng họ không nói. Lấy lý do là đang trong quá trình điều tra. Theo tôi, hai người này chết có thể là bị giết, bị đầu độc. Giết để diệt khẩu vì cô này là trợ lý Công ty cổ phần Tập đoàn Vạn Thịnh Phát nên biết rất nhiều thông tin về tập đoàn này, thậm chí biết cả các sếp gặp gỡ ai, lúc nào… – Một luật gia

Việc ông Nguyễn Tiến Thành qua đời không gây náo loạn các trang mạng xã hội bằng việc bà Nguyễn Phương Hồng qua đời, bởi tin bà Hồng chết bị báo chí Nhà nước gỡ xuống chỉ sau vài giờ. Vậy những tin tức loại nào thường bị xóa sau khi đăng và ai là người có thẩm quyền đó?

Nhà báo Nguyễn Vũ Bình nhận định:

Theo tôi, những thông tin nào khó giải thích, bất bình thường và có những yếu tố kiểu mafia trong xã hội hoặc những thông tin nào bất lợi cho tuyên truyền của Đảng và Nhà nước thì họ cho gỡ xuống. Cụ thể là vụ hai người chết liên quan một vụ án chết chỉ trong mấy ngày. Nó bất thường không lý giải nổi.

Trong Ban Tuyên giáo có bộ phận theo dõi về báo chí đó là Vụ Báo chí của Ban Tuyên giáo Trung ương. Bên an ninh cũng có bộ phận theo dõi về báo chí nữa. Khi họ phát hiện ra những thông tin như thế thì họ đề xuất lên là cần phải gỡ thì họ điện cho tòa soạn lấy xuống.”

Chủ tịch nước Trần Đại Quang tại Phủ Chủ tịch hôm 13/9/2018. Trước khi chết chỉ một tuần. AP

Những cái chết bất ngờ như bà Hồng và ông Thành được cư dân mạng gọi là những cái chết “đúng quy trình”. Người ta nhắc lại cái chết của ông Dương Bạch Mai do đột quỵ ngay trong ngày họp cuối cùng của kỳ họp thứ 8 Quốc hội khóa II ngày 4 tháng 4 năm 1964.

Trong cuốn “Đêm Giữa Ban Ngày”, tác giả Vũ Thư Hiên viết: “Dương Bạch Mai, con hổ dữ chống lại đường lối thân Trung Quốc đột tử khi ông đang dự cuộc họp Quốc hội tại Nhà hát Lớn Hà Nội. Vào lúc giải lao, các đại biểu kéo nhau đi uống bia ở bar, ông Mai thết trước các bạn một chầu bia mừng sinh nhật ông hôm sau. Ông ngã xuống. Ly bia chưa cạn.”

Những năm qua cũng có những cái chết bị cho là “đúng quy trình” như vậy. Chẳng hạn như cái chết của Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ tối 18 tháng 2 năm 2014 tại bệnh viện Quân y 108, Hà Nội khi vẫn còn là ủy viên Ban chấp hành Trung ương đảng. Ông Ngọ chết chỉ một ngày sau khi có quyết định đình chỉ chức vụ thứ trưởng Bộ Công an về tội làm lộ bí mật Nhà nước. Ông Ngọ cũng có liên quan đến một vụ án tham nhũng lớn vào thời đó ở Tổng công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines). Nguyên Chủ tịch Hội đồng thành viên Vinalines Dương Chí Dũng khai đã nhận của bà Trương Mỹ Lan 20 tỷ đồng (tương đương một triệu đô la Mỹ) để chuyển cho ông Ngọ.

Tôi cho là không loại trừ khả năng đó, bởi Việt Nam hiện nay bên ngoài mang vẻ bình yên, êm ả nhưng bên trong lại rất lộn xộn. Chính trường lộn xộn, nội bộ lộn xộn, các phe phái tranh giành quyền lực lẫn nhau. Đã có rất nhiều thông tin được đưa lên mạng xã hội, tuy không được kiểm chứng, nhưng nó cho thấy khả năng bị đầu độc bằng cách này cách khác có thể đã xảy ra. – Nhà báo Phạm Chí Dũng

Cái chết của ông Trần Đại Quang, Chủ tịch Việt Nam vào sáng 21 tháng 9 năm 2018 với lý do “mắc loại virus hiếm và độc hại, trên thế giới chưa có thuốc chữa”.

Một năm sau là cái chết của ông Trần Bắc Hà trưa 18 tháng 7 năm 2019 trong trại giam. Ông Hà là chủ tịch Ngân hàng Đầu tư & Phát triển Việt Nam. Ông Hà được xem là một quan chức nắm rất nhiều thông tin, rất nhiều vụ việc, có vai trò khá tích cực liên quan tới Ngân hàng Bản Việt của Nguyễn Thanh Phượng, con gái cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Cái chết của ông Nguyễn Bá Thanh đầu năm 2015 với nghi vấn bị đầu độc cũng được cho là cái chết “đúng quy trình”. Ông Thanh là Phó Trưởng Ban Phòng Chống Tham nhũng Trung ương, kiêm Trưởng Ban Nội chính Trung ương.

Nhà báo Phạm Chí Dũng, chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập hiện đang phải thụ án 15 năm tù, lúc bấy giờ nêu nhận định của ông với RFA ngay sau cái chết của ông Trần Bắc Hà bị dư luận cho là “giết người, diệt khẩu’:

“Tôi cho là không loại trừ khả năng đó, bởi Việt Nam hiện nay bên ngoài mang vẻ bình yên, êm ả nhưng bên trong lại rất lộn xộn. Chính trường lộn xộn, nội bộ lộn xộn, các phe phái tranh giành quyền lực lẫn nhau. Đã có rất nhiều thông tin được đưa lên mạng xã hội, tuy không được kiểm chứng, nhưng nó cho thấy khả năng bị đầu độc bằng cách này cách khác có thể đã xảy ra.”

Ngoài những cái chết của các quan chức cấp cao vừa nêu, những cái chết của người dân trong đồn công an thường được giải thích là do tự tử hay do bệnh.

Bắt “bà trùm” Trương Mỹ Lan: Đại án và bộ mặt thật của nó (RFA)

Bắt “bà trùm” Trương Mỹ Lan: Đại án và bộ mặt thật của nó (RFA)

Mặt thật của Đảng đang dần dần lộ diện… Với những đảng viên già và một bộ phận dân chúng đang hò reo, tung hô “người đốt lò vĩ đại”

Bình luận của Lê Thanh Hoa
2022.10.12

Bà Trương Mỹ Lan – Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty cổ phần Tập đoàn Vạn Thịnh Phát

 RFA edit

“Móc ngoặc” giữa “đỏ” và “đen”

Vụ án tại Tập đoàn Vạn Thịnh Phát mới khởi tố chưa được hai ngày mà đã có ngay hai cái chết đột ngột (chưa kể một cái chết của tướng công an Phạm Quý Ngọ trong một vụ án khác có liên quan đến cái tên Trương Mỹ Lan trước kia) (1),  nhưng tin về một cái chết đã bị báo Nhà nước kéo xuống sau đó mà không nêu lý do (2). 

Sau vụ bắt giữ bà Trương Mỹ Lan – Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Vạn Thịnh Phát vào cuối tuần qua, đã có nhiều dấu hiệu hỗn loạn tại các chi nhánh của Ngân hàng TMCP Sài Gòn (SCB) bị cho là có liên quan đến Tập đoàn Vạn Thịnh Phát dù Ngân hàng này đã lên tiếng khẳng định bà Lan không tham gia vào việc quản lý Ngân hàng này.

Nếu bây giờ đòi hỏi ngay các chứng cứ bằng “giấy trắng mực đen” về các liên hệ trực tiếp giữa tập đoàn Vạn Thịnh Phát (VTP) với “triều đại” Lê Thanh Hải (LTH) thì chắc chưa thể đáp ứng ngay được. Hãy chờ một thời gian nữa, các bộ phận chức năng trước sau cũng phải đưa ra ánh sáng (chắc cũng chỉ một phần) sự thật về những cái bắt tay giữa hai thế lực “đỏ” và “đen”, mà đại diện tiêu biểu là “vua không ngai” Lê Thanh Hải (Hai Nhựt) và “bà trùm” Trương Mỹ Lan. “Song kiếm hợp bích” Nguyễn Phú Trọng – Nguyễn Văn Nên (Bí thư TPHCM) quyết định bắt bà Trương Mỹ Lan là để lần đến “gõ cửa tận nhà” Lê Thanh Hải. Bởi vì, Bộ Chính trị ĐCSVN đã cách chức (cựu) Bí thư Thành Hồ đối với Hai Nhựt do sai phạm liên quan tới dự án khu đô thị Thủ Thiêm đã hai năm rưỡi nay (Từ 20/3/2020). “Treo” mãi vụ Hai Nhựt như thế chẳng khác nào là một sự bỡn cợt “người đốt lò vĩ đại”. (3)

Vạn Thịnh Phát phất lên từ những năm Lê Thanh Hải làm Chủ tịch Thành Hồ. Nhưng phải đến khi ông Hải “chui” được vào Bộ Chính trị và làm Bí thư Sài Gòn,  từ năm 2007, việc thâu tóm bất động sản, đất vàng và các doanh nghiệp liên quan đến VTP mới bắt đầu tại nhiều bất động sản có vị trí đắc địa tại TP. Tập đoàn này luôn gây sốt thị trường địa ốc, tạo lập các siêu dự án, sở hữu nhiều dự án tọa lạc ngay trung tâm như Union Square, Times Square, VTP Office Building, khách sạn Duxton… Ngoài ra, Vạn Thịnh Phát còn có hàng loạt siêu dự án khác như: Cao ốc căn hộ dịch vụ cao cấp Sherwood Residence, Khách sạn Thương mại An Đông, Khu dân cư Bonville Land, Khu dân cư cao cấp Sterling Residence, Khu căn hộ cao cấp Lambert Residence, Thuận Kiều Plaza… Trương Mỹ Lan cũng bỏ ra hơn 700 tỷ đồng, tương đương 35 triệu Mỹ kim để mua lại căn biệt thự cổ từ thời Pháp, diện tích gần 3000m2, toạ lạc số 110-112 Võ Văn Tần, quận 3 Sài Gòn. (4)

Vợ chồng Trương Mỹ Lan cũng bị bêu lên đầu bảng trong “Hồ sơ Panama”, liên quan đến trốn thuế và rửa tiền. (5)

Tháng 1/2014, tại một phiên toà, bị cáo Dương Chí Dũng đã khai, nhận của bà Lan số tiền 1 triệu Mỹ kim, để hối lộ cho Thượng tướng Phạm Quý Ngọ, Thứ trưởng Bộ Công an, nhằm lấy dự án tại Cảng Sài Gòn. Phạm Quý Ngọ sau đó đột tử, và Trương Mỹ Lan lại thoát.

Từ một tiểu thương buôn vải tại chợ An Đông, cuộc đời đưa đẩy bà Lan gặp và kết nghĩa được chị em với Trương Thị Hiền – em gái Phó Chủ tịch nước Trương Mỹ Hoa và là phu nhân của Hai Nhựt, Bí thư Quận 5 thời đó – mà số phận đã thay đổi 180 độ. Dựa vào gia tộc Lê Thanh Hải, Vạn Thịnh Phát đã trở thành tập đoàn khổng lồ, tổng số vốn lên đến hàng tỷ Mỹ kim. Từ đất đai dân nghèo Thủ Thiêm, đến các công sản trung tâm đô thành, lần lượt lọt vào tay tài phiệt Trương Mỹ Lan.

lethanhhaitruongmylan.jpeg
Cựu Bí thư TPHCM Lê Thanh Hải và bà Trương Mỹ Lan trong một sự kiện trước đây không rõ ngày tháng. Hình: internet

Giấc mơ “thế thiên hành đạo”?

Bắt được Trương Mỹ Lan kỳ này, ông Trọng hy vọng sẽ ném vào chảo lửa của mình thêm Lê Hoàng Quân và Nguyễn Văn Đua (Nguyễn Thành Phong đã ở “phòng chờ của CNXH”). Cũng phải từ khi Tổng Trọng đưa vụ Trương Mỹ Lan vào diện theo dõi của Ban phòng chống tham nhũng Trung ương, thì may ra “tứ đại hung thần” Lê Thanh Hải – Lê Hoàng Quân, Nguyễn Văn Đua – Tất Thành Cang, cùng các tay chân hút máu ở Thành Hồ mới bị bắt dần và hy vọng trả được món nợ để đời cho dân chúng. Chính ĐCSVN đã “đào tạo, nuôi dưỡng và rèn luyện” nên những người mà họ cho là “tinh hoa” để đưa vào Ban chấp hành Trung ương Đảng. Và cũng chính Đảng đã tự lột mặt nạ các đảng viên “vô sản lưu manh” ấy, trong các cuộc thanh trừng đẫm máu để giành lại những gì họ cần phải lấy hoặc chia lại từ “những chiếc bánh” của giai cấp vô sản cùng đinh.

Thời gian của TBT Nguyễn Phú Trọng không còn nhiều. Nếu không “ngồi xổm” lên mọi thứ, từ Hiến pháp của Nhà nước đến Điều lệ của Đảng, để trụ thêm nhiệm kỳ thứ tư nữa vào năm 2024, thì ông chỉ còn hai năm. Mà vụ Thủ Thiêm thì đã chục năm có lẻ. Rút kinh nghiệm Thủ Thiêm, ông Trọng đã cho “hốt gọn” vụ thôn Hoành ngay giữa lòng Thủ đô, dù có phải xử “án tử” cho một đảng viên 83-84 năm tuổi đời và 55 năm tuổi Đảng (6). Mặc dầu hai vụ án hoàn toàn ngược nhau về bản chất, nhưng để bồi đắp thêm cho cái uy của “bậc nhân kiệt yên dân”, ông đã liều “kinh lý phương Nam” thêm lần nữa. Nhưng lần này, đại án có vẻ kéo dài, cho nên ông Trọng đã chỉ đạo cho Tô đại tướng là cố gắng có kết quả sớm nhưng cũng phải “dò đá qua sông”. Đằng sau bà trùm Mỹ Lan là những ai, thiết tưởng khỏi phải nhắc lại. Ba ngày nay, tràn đầy những thông tin trên mạng xã hội chưa thể kiểm chứng về mối liên hệ giữa VTP với Tàu, cả Tàu “đỏ” lẫn Tàu “đen”. Không nhắc chúng ra đây đỡ mang tiếng là “thế lực thù địch lợi dụng để phá họa tình bạn vĩ đại và cảm động giữa ĐCSVN và ĐCSTQ”, như nỗi lo của bà Ngân và ông Thưởng khi Bộ Chính trị quyết định kỷ luật Lê Thanh Hải. Tuy nhiên, việc bà Lan có chồng là tỷ phú Hong Kong – người có quan hệ với cựu Bộ trưởng Công an Trung Quốc Chu Vĩnh Khang – là câu chuyện “elefant in the room” chẳng cần bằng chứng.

Cho rằng quá trình điều tra vụ đại án này có thể kéo dài và không loại trừ có nhiều bất ngờ khó tin là nghĩ tới bối cảnh có “những nhân tố nước ngoài” có thể “cản mũi kỳ đà” giữa chừng. Tuy nhiên, luận giải rằng TBT Nguyễn Phú Trọng chớp thời cơ TBT Tập Cận Bình đang vướng Đại hội 20 để “đánh úp pháo đài” của Ba Tàu ở Sài thành… là chưa hiểu hết “mối nghiệp duyên tiền kiếp” giữa bộ đôi “Tập và Trọng”. Khi ông Trọng đã giao sinh mạng của mình cho “Ban cố vấn” dưới danh nghĩa các bác sỹ chăm sóc sức khỏe “hậu đột quỵ” thì không có lý do gì để TBT ta dám “chơi khăm” Chủ tịch Trung Quốc. Đơn giản là chỉ cần ông Trọng chuyển đến Tập Chủ tịch thông điệp rằng, sứ mệnh “thế thiên hành đạo” của mình bị xâm hại, thậm chí có thể bị sụp đổ, nếu cứ để VTP khuynh loát đất Sài thành lâu hơn nữa. Mà sự tồn tại lâu dài của ông Trọng là lợi ích “cốt lõi” của ông Tập, khi ông chưa quyết định người “kế ngôi” TBT tới đây là ai? Chỉ cần như thế thôi, ông Trọng và BCT Việt Nam được bật “đèn xanh”.

Giấc mơ “thế thiên hành đạo” của ông Trọng còn phải đối mặt với một trở ngại lớn khác. Trở lại mối thâm thù giữa Nguyễn Phú Trọng đối với “Ba X” (Nguyễn Tấn Dũng) năm nào… Ông Trọng đã phải khóc trước văn võ bá quan và thần dân trong cả nước, ông Trọng quyết phục thù. Những luật “bất thành văn” của ĐCSVN là, đối với các thành viên của “Tứ trụ” thì không được truy sát, nhất là khi Ba Dũng đã chấp thuận “về vườn” để làm người tử tế. Nhưng các đệ tử của Ba Dũng mà Hai Nhựt và lâu la vẫn còn đó, cùng với hơn 40 phần trăm quân số mà Hai Nhựt từng bổ nhiệm vào các Sở, Ban, Ngành của TP, là bụi gai trong mắt TBT. Mà nếu không nhổ được cái gai bự nhất, thì khó có thể biến giấc mơ “thế thiên hành đạo” thành hiện thực. Phải tống bằng được Hai Nhựt vào lò để y không thể dương dương tự đắc: “Nếu Tổng bí thư không chịu trách nhiệm về những năm tháng Ba Dũng phá nát nền kinh tế trong cả nước, thì tại sao ông lại có thể bắt Hai Nhựt phải nhận trách nhiệm trước những bê bối của một thành phố mà người Hoa dưới chính thể nào cũng có ảnh hưởng đến đời sống kinh tế và chính trị của nó.”

______________

Tham khảo:

1. https://tuoitre.vn/thu-truong-bo-cong-an-thuong-tuong-pham-quy-ngo-qua-doi-594404.htm

2. https://www.rfa.org/vietnamese/news/vietnamnews/nguyen-phuong-hong-van-thinh-phat-death-in-police-custody-10112022033951.html

3. https://thanhnien.vn/ong-le-thanh-hai-bi-cach-chuc-bi-thu-thanh-uy-tphcm-post937615.html

4. https://vietnamnet.vn/nguoi-nha-ba-truong-my-lan-mua-biet-thu-co-35-trieu-usd-sai-gon-277190.html

5. https://offshoreleaks.icij.org/nodes/13006543

6. http://nguoiviet.de/Su-kien/GS-Vien-si-Hoang-Xuan-Phu-Toi-ac-Dong-Tam-37855.html