Toàn văn bài nói chuyện của Zelensky trước Quốc hội Mỹ

Báo Tiếng Dân

New York Times

Cù Tuấn, dịch

22-12-2022

Cảm ơn các bạn rất nhiều. Cám ơn rất nhiều vì điều này. Cảm ơn các bạn. Như vậy là quá nhiều với tôi. Tất cả điều này dành cho những con người tuyệt vời của chúng tôi. Cảm ơn các bạn rất nhiều.

Các bạn Mỹ thân mến, ở tất cả các tiểu bang, thành phố và cộng đồng, tất cả những người coi trọng tự do và công lý, những người trân trọng nó mạnh mẽ như chúng tôi, những người Ukraine ở các thành phố của chúng tôi, trong mỗi và mọi gia đình, tôi hy vọng những lời tôn trọng và biết ơn của tôi sẽ vang vọng trong mỗi trái tim người Mỹ.

Thưa bà Phó Tổng thống, tôi cảm ơn những nỗ lực của bà trong việc giúp đỡ Ukraine. Thưa bà Chủ tịch Hạ viện, bà đã dũng cảm đến thăm Ukraine trong khi chiến tranh đang diễn ra trên quy mô lớn. Cảm ơn rất nhiều. Một vinh dự lớn lao. Cảm ơn.

Tôi rất vinh dự được ở đây. Kính thưa các thành viên của Quốc hội, các đại diện của cả hai đảng cũng đã đến thăm Kyiv, các nghị sĩ và thượng nghị sĩ đáng kính của cả hai đảng, những người sẽ đến thăm Ukraine, tôi chắc chắn, trong tương lai; các đại diện thân mến của cộng đồng Ukraine hải ngoại, hiện diện trong căn phòng này, và lan rộng khắp nước Mỹ; các nhà báo thân mến, tôi rất vinh dự được có mặt tại Quốc hội Mỹ và nói chuyện với các bạn và tất cả người Mỹ.

Vượt qua tất cả các khó khăn và các kịch bản diệt vong đen tối, Ukraine đã không sụp đổ. Ukraine vẫn đang sống và chiến đấu. Cảm ơn các bạn. Và tôi có lý do chính đáng để chia sẻ với các bạn chiến thắng chung đầu tiên của chúng tôi: Chúng tôi đã đánh bại Nga trong cuộc chiến giành tâm trí của cả thế giới. Chúng tôi không sợ hãi, và bất cứ ai trên thế giới cũng không nên sợ hãi. Người Ukraine đã giành được chiến thắng này, và nó mang lại cho chúng tôi lòng can đảm để truyền cảm hứng cho toàn thế giới.

Người Mỹ đã từng có được chiến thắng này, và đó là lý do tại sao các bạn đã thành công trong việc đoàn kết cộng đồng toàn cầu để bảo vệ tự do và luật pháp quốc tế. Người châu Âu đã từng có được chiến thắng này, và đó là lý do tại sao châu Âu giờ đây mạnh mẽ và độc lập hơn bao giờ hết. Sự chuyên chế của Nga đã phải tắt khi gặp chúng tôi. Và nó sẽ không bao giờ ảnh hưởng đến tâm trí chúng ta nữa.

Tuy nhiên, chúng ta phải làm bất cứ điều gì cần thiết để đảm bảo rằng các quốc gia đang phát triển cũng giành được chiến thắng như vậy. Tôi biết thêm một điều nữa, tôi cho là rất quan trọng: Người Nga sẽ chỉ có cơ hội được tự do khi họ đánh bại Điện Kremlin trong tâm trí họ. Tuy nhiên, cuộc chiến vẫn đang tiếp tục, và chúng ta phải đánh bại Điện Kremlin trên chiến trường cái đã.

Trận chiến này không chỉ vì lãnh thổ, vì phần này hay phần khác của châu Âu. Trận chiến này không chỉ vì cuộc sống, vì tự do và an ninh của người Ukraine hay bất kỳ quốc gia nào khác mà Nga đang cố gắng chinh phục. Cuộc đấu tranh này sẽ xác định con cháu chúng ta sẽ sống trong thế giới nào, và sau đó là cháu chắt của chúng ta nữa.

Cuộc chiến này sẽ xác định liệu một nền dân chủ của người Ukraine và cho người Mỹ – có dành cho tất cả mọi người hay không. Trận chiến này không thể bị tạm ngưng hoặc hoãn lại. Nó không thể bị bỏ qua, hy vọng rằng vùng biển đại dương hoặc một cái gì đó khác sẽ giúp đỡ bảo vệ Ukraine. Từ Mỹ đến Trung Quốc, từ Châu Âu đến Châu Mỹ Latinh và từ Châu Phi đến Úc, thế giới đang liên kết và phụ thuộc lẫn nhau chặt chẽ đến nỗi không ai có thể đứng ngoài và đồng thời cảm thấy an toàn khi một cuộc chiến như vậy đang tiếp diễn.

Hai quốc gia chúng ta là đồng minh trong cuộc chiến này. Và năm tới sẽ là một bước ngoặt, tôi biết điều đó, thời điểm mà lòng dũng cảm của người Ukraine và quyết tâm của người Mỹ sẽ phải đảm bảo chắc chắn tương lai cho nền tự do chung của chúng ta, nền tự do của những người dám chiến đấu cho các giá trị họ muốn.

Thưa quý vị và các bạn — thưa quý vị và các bạn — những người Mỹ. Ngày hôm qua trước khi đến đây, Washington, D.C., tôi đã tới tiền tuyến tại Bakhmut của chúng tôi. Tại thành trì của chúng tôi ở phía đông Ukraine, ở Donbas. Quân đội Nga và lính đánh thuê đã không ngừng tấn công Bakhmut kể từ tháng 5. Họ đã tấn công thành phố này cả ngày lẫn đêm, nhưng Bakhmut vẫn đứng vững.

Năm ngoái — năm ngoái, 70.000 người đã sống ở đây tại Bakhmut, trong thành phố này, và bây giờ chỉ còn rất ít thường dân ở lại. Mỗi tấc đất thành phố này đều thấm máu; tiếng súng nổ ầm ầm từng giờ. Các chiến hào ở Donbas đổi chủ nhiều lần trong ngày trong các trận giao tranh ác liệt, thậm chí là giao tranh cận chiến. Nhưng Donbas của Ukraine vẫn đứng vững.

Người Nga — Người Nga sử dụng mọi thứ, mọi thứ họ có, để chống lại Bakhmut và các thành phố xinh đẹp khác của chúng tôi. Quân chiếm đóng có lợi thế đáng kể về pháo binh. Họ có lợi thế về đạn dược. Họ có nhiều tên lửa và máy bay hơn chúng tôi có thể có. Đó là sự thật, nhưng lực lượng phòng thủ của chúng tôi vẫn đứng vững. Và tất cả chúng tôi đều tự hào về điều đó.

Chiến thuật của người Nga mang tính nguyên thủy. Họ đốt cháy và phá hủy mọi thứ họ nhìn thấy. Họ đã gửi những kẻ côn đồ ra tiền tuyến. Họ đã gửi những người tù bị kết án đến tham chiến. Họ tận dụng mọi thứ để chống lại chúng tôi, tương tự như một chế độ chuyên chế khác trong Trận chiến Bulge. Nga đã dùng tất cả những gì họ có để chống lại thế giới tự do. Giống như những người lính Mỹ dũng cảm đã giữ vững phòng tuyến và đánh trả lực lượng của Hitler trong lễ Giáng sinh năm 1944, những người lính Ukraine dũng cảm cũng đang làm điều tương tự với quân đội của Putin vào dịp Giáng sinh này.

Ukraine — Ukraine giữ vững tiền tuyến của mình và sẽ không bao giờ đầu hàng. Vì vậy, vì vậy, ở đây nơi tiền tuyến, bạo quyền là rất tàn ác đối với những người dân tự do – và sự hỗ trợ của các bạn là rất quan trọng, không chỉ giúp Ukraine đứng vững trong cuộc chiến đó mà còn đi đến bước ngoặt để giành chiến thắng trên chiến trường.

Chúng tôi có pháo binh, vâng. Cảm ơn các bạn. Chúng tôi có nó. Đủ chưa? Thành thật mà nói, không thực sự đủ. Để bảo đảm Bakhmut không chỉ là thành trì kìm hãm quân Nga, mà để quân Nga có thể rút lui hoàn toàn, cần phải có thêm nhiều đại bác và đạn pháo. Nếu được như vậy, tình thế sẽ giống như Trận chiến Saratoga, cuộc chiến giành Bakhmut sẽ thay đổi quỹ đạo cuộc chiến giành độc lập và tự do của chúng ta.

Nếu những người Mỹ yêu nước ngăn chặn quân khủng bố Nga tấn công các thành phố của chúng tôi, điều đó sẽ cho phép những người yêu nước Ukraine làm việc hết mình để bảo vệ nền tự do của chúng tôi. Khi Nga – khi Nga không thể tiếp cận các thành phố của chúng tôi bằng pháo binh, họ sẽ cố gắng tiêu diệt các thành phố này bằng các cuộc tấn công tên lửa. Hơn thế nữa, Nga đã tìm thấy một đồng minh trong việc này – trong chính sách diệt chủng này: đó là Iran. Hàng trăm máy bay không người lái chết người của Iran được gửi đến Nga – hàng trăm chiếc trong số chúng đã trở thành mối đe dọa đối với cơ sở hạ tầng quan trọng của chúng tôi. Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.

Chỉ còn là vấn đề thời gian, và các máy bay này sẽ tấn công các đồng minh khác của Mỹ nếu chúng ta không ngăn chặn chúng ngay bây giờ. Chúng ta phải làm điều đó. Tôi tin rằng không nên có điều cấm kỵ nào giữa chúng ta trong liên minh của chúng ta. Ukraine sẽ không bao giờ yêu cầu lính Mỹ phải chiến đấu trên đất của chúng tôi thay chúng tôi. Tôi bảo đảm với các bạn rằng những người lính Ukraine có thể tự mình điều khiển xe tăng và máy bay Mỹ một cách hoàn hảo.

Hỗ trợ tài chính cũng cực kỳ quan trọng và tôi muốn cảm ơn các bạn, cảm ơn các bạn rất nhiều, cảm ơn các bạn về cả gói tài chính mà các bạn đã cung cấp cho chúng tôi và những gói mà các bạn có thể sẵn sàng chi thêmTiền của các bạn không phải là tiền từ thiện. Đó là một khoản đầu tư vào nền dân chủ và an ninh toàn cầu mà chúng tôi đang xử lý theo cách có trách nhiệm nhất.

Nga, Nga thực sự có thể dừng cuộc xâm lược của họ nếu họ muốn, nhưng các bạn có thể đẩy nhanh chiến thắng của chúng tôi. Tôi biết điều đó. Và nó sẽ chứng minh cho bất kỳ quân xâm lược tiềm tàng nào rằng: Không ai có thể thành công trong việc phá vỡ biên giới quốc gia, không ai có thể phạm tội ác và cai trị người dân trái với ý muốn của họ. Sẽ là ngây thơ nếu chờ đợi những bước đi hướng tới hòa bình từ phía Nga, vốn thích trở thành một quốc gia khủng bố. Người Nga vẫn bị Điện Kremlin đầu độc.

Việc khôi phục trật tự luật pháp quốc tế là nhiệm vụ chung của chúng ta. Chúng ta cần hòa bình, vâng. Ukraine đã đưa ra các đề xuất mà tôi vừa thảo luận với Tổng thống Biden, với công thức hòa bình của chúng tôi. 10 điểm nên và phải được thực hiện vì an ninh chung của chúng tôi, được bảo đảm trong nhiều thập kỷ tới và hội nghị thượng đỉnh có thể được tổ chức.

Tôi vui mừng nói rằng Tổng thống Biden đã ủng hộ sáng kiến hòa bình của chúng tôi trong ngày hôm nay. Mỗi người trong số các bạn, thưa quý vị, có thể hỗ trợ thực hiện để bảo đảm rằng sự lãnh đạo của Mỹ vẫn vững chắc, tại lưỡng viện và lưỡng đảng. Cảm ơn các bạn.

Các bạn có thể tăng cường các biện pháp trừng phạt để khiến Nga cảm thấy việc xâm lược của họ thực sự đã gây hại như thế nào. Các bạn thực sự có khả năng giúp chúng tôi đưa ra công lý tất cả những người đã khởi xướng cuộc chiến tranh vô cớ và đầy tội ác này. Hãy hành động. Hãy để những kẻ khủng bố – hãy để nhà nước khủng bố phải chịu trách nhiệm về hành vi khủng bố và xâm lược của mình và bồi thường mọi tổn thất do cuộc chiến này gây ra. Hãy để thế giới thấy rằng Mỹ đang ở đây.

Thưa quý vị — thưa quý vị và các bạn, những người Mỹ, trong hai ngày nữa người Ukraine chúng tôi sẽ mừng Lễ Giáng Sinh. Có lẽ là dưới ánh nến. Không phải vì nến làm tăng cảm giác lãng mạn, không, mà vì sẽ không có, sẽ không có điện. Hàng triệu người sẽ không có hệ thống sưởi cũng như nước sinh hoạt. Tất cả những điều này là kết quả của các cuộc tấn công bằng tên lửa và máy bay không người lái của Nga vào cơ sở hạ tầng năng lượng của chúng tôi.

Nhưng chúng tôi không phàn nàn. Chúng tôi không phán xét và so sánh cuộc sống của ai đó dễ dàng hơn. Hạnh phúc của các bạn là sản phẩm của an ninh quốc gia của các bạn; là kết quả của cuộc đấu tranh giành độc lập và nhiều chiến thắng của các bạn. Chúng tôi, những người Ukraine, cũng sẽ trải qua cuộc chiến giành độc lập và tự do, với phẩm giá và thành công.

Chúng tôi sẽ ăn mừng Giáng sinh. Mừng Lễ Giáng Sinh và dù không có điện, ánh sáng niềm tin của chúng tôi vào chính bản thân sẽ không bị dập tắt. Nếu quân Nga – nếu tên lửa của Nga tấn công chúng tôi, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để tự bảo vệ mình. Nếu họ tấn công chúng tôi bằng máy bay không người lái của Iran và người dân của chúng tôi sẽ phải đến hầm tránh bom vào đêm Giáng sinh, người Ukraine vẫn sẽ ngồi xuống bàn và cổ vũ lẫn nhau. Và chúng tôi không, không cần biết ước muốn của mọi người, vì chúng tôi đều biết rằng tất cả chúng tôi, hàng triệu người Ukraine, đều mong muốn giống nhau: Chiến thắng. Chỉ có chiến thắng.

Chúng tôi đã xây dựng một Ukraine hùng mạnh, với những con người mạnh mẽ, quân đội mạnh mẽ, các thể chế vững mạnh cùng với các bạn. Chúng tôi đã phát triển những bảo đảm an ninh mạnh mẽ cho đất nước của chúng tôi và cho toàn bộ châu Âu và thế giới, cùng với các bạn. Và cũng cùng với các bạn, chúng tôi sẽ đưa tất cả những người dám cản trở quyền tự do vào một nơi khác. [Cù Tuấn: chơi chữ: Put in (đưa vào) viết như Putin – tên Tổng thống Nga].

Và Ukraine sẽ là cơ sở để bảo vệ nền dân chủ ở châu Âu và trên thế giới. Bây giờ, vào dịp Giáng sinh đặc biệt này, tôi muốn cảm ơn tất cả các bạn. Tôi cảm ơn mọi gia đình người Mỹ đã trân trọng sự ấm áp trong ngôi nhà của mình và mong muốn sự ấm áp đó đến với những người khác. Tôi cảm ơn Tổng thống Biden và cả hai đảng, tại Thượng viện và Hạ viện, vì sự hỗ trợ vô giá của các bạn. Tôi cảm ơn các thành phố và công dân của các bạn đã ủng hộ Ukraine trong năm nay, những người đã tiếp đón những người Ukraine của chúng tôi, những người dân của chúng tôi, những người đã vẫy cờ quốc gia của chúng tôi, những người đã hành động để giúp đỡ chúng tôi. Cảm ơn tất cả các bạn, từ tất cả những người hiện đang ở tiền tuyến, từ tất cả những người đang mong chờ chiến thắng.

Đứng đây hôm nay, tôi nhớ lại những trận chiến của tổng thống Franklin Delano Roosevelt, mà tôi nghĩ là rất tốt cho thời điểm này. Nhân dân Mỹ bằng sức mạnh chính nghĩa của mình sẽ giành thắng lợi tuyệt đối. Người Ukraine chắc chắn cũng sẽ chiến thắng.

Tôi biết rằng mọi thứ phụ thuộc vào chúng tôi, vào các lực lượng vũ trang Ukraine, nhưng còn rất nhiều điều phụ thuộc vào thế giới nữa. Rất nhiều thứ trên thế giới phụ thuộc vào các bạn. Khi tôi ở Bakhmut ngày hôm qua, các anh hùng của chúng tôi đã trao cho tôi lá cờ, lá cờ chiến đấu, lá cờ của những người bảo vệ Ukraine, châu Âu và cả thế giới bằng cái giá mạng sống của họ. Họ yêu cầu tôi mang lá cờ này đến các bạn, đến Quốc hội Mỹ, đến các thành viên Hạ viện và Thượng viện, những người có các quyết định có thể cứu hàng triệu người.

Vì vậy, hãy để những quyết định này được thực hiện. Hãy để lá cờ này ở lại với các bạn, thưa quý vị và các bạn. Lá cờ này là biểu tượng cho chiến thắng của chúng ta trong cuộc chiến này. Chúng ta sẽ đứng vững, chúng ta chiến đấu và chúng ta sẽ chiến thắng vì chúng ta – Ukraine, Mỹ và toàn bộ thế giới tự do – đoàn kết với nhau.

Chỉ một điều, nếu tôi có thể, điều cuối cùng – cảm ơn các bạn rất nhiều, cầu Chúa bảo vệ những người lính và công dân dũng cảm của chúng tôi, cầu Chúa mãi mãi phù hộ cho Hợp Chủng quốc Hoa Kỳ. Chúc một Giáng sinh vui vẻ và một năm mới hạnh phúc, thắng lợi. Slava Ukraina. [Vinh quang cho Ukraine].

“Sự chết là con đường thật đẹp dẫn đến thiên đàng.”

Thánh Teresa ở tuổi 13 được ơn đổi mới
Thánh Teresa tận hiến cho tình yêu Chúa ở tuổi 16.

Thánh Therese of Lisieux có nói: “Sự chết là con đường thật đẹp dẫn đến thiên đàng.” (Death is the magnificent gateway to Paradise).

Lễ phong thánh cho St.Teresa, 17-05-1925

“Thế giới là con tàu của bạn chứ không phải nhà của bạn.”

Thánh Têrêsa coi thiên đàng là quê hương đích thực của mình và cuộc sống trần gian là con đường để đến đó. Điểm tham quan của cô không ở thế giới này mà là thế giới tiếp theo. Thánh nữ nhắc nhở chúng ta rằng cuộc sống này là phù du và ngắn ngủi so với cõi vĩnh hằng sau khi chết. Têrêsa nhắc nhở chúng ta rằng mục đích thực sự của cuộc đời chúng ta là được hiệp nhất với Thiên Chúa trên thiên đàng.

Tuổi già – Trần Văn Giang

Lời giới thiệu: Tự dưng tôi nghĩ ngợi về tuổi già khi thấy bà mẹ vợ tôi ở tuổi 88 chỉ trong vòng vài tháng nay quên (do Bệnh Lú Lẫn – Dementia!?) không còn nhớ hay nhận ra con ruột của mình là ai? Tên gì?  Tệ hơn nữa là Bà Cụ không biết chính mình là ai? Không thể nhớ tên mình là gì để ký tên trên “check books” trả “bills”; và không biết phải uống thuốc (medications) là gì để chữa đủ các bệnh già?

Bài viết này cố gắng trình bày 2 chuyện:
·        Các vấn đề chung quanh tuổi già.
·        Sự quan trọng của tuổi già.
****
Tôi nhớ lại lúc còn học lớp 12 (đệ nhất) trung học ở Sài gòn trước năm 1975, lớp triết học đầu tiên có dạy về cách suy luận gọi là “Tam Đoạn Luận.”  Trong đó ông Thầy dạy Triết đã cho một thí dụ rất “oái oăm” qua 3 câu ngắn liên quan đến cách suy diễn về sự chết của con người và dùng ngay tên cúng cơm của đại triết gia cổ Hy lạp là Socrates:

Note: hình trong bài này là minh họa
“Mọi người đều phải chết
Socrates là người
Socrates phải chết…”

Đúng như ý nghĩa của “Tam Đoạn Luận” này!  Tuổi già (và sự chết) là chuyện tự nhiên không ai tránh khỏi.  Khi còn trẻ thì mọi người chúng ta sinh con; nuôi nấng cho lớn khôn, giúp đỡ con cái về  vật chất cũng như tinh thần từ lúc con sinh ra cho đến khi… mãn kiếp.  Nhưng con cái phần lớn không để ý (hay quên?! Mắc “Dementia” từ bé?) tới những cố gắng này của bố mẹ; kể cả khi con cái là những người rất thành công trên đường đời.  Người già đến khi kiệt sức là lúc cần sự giúp đỡ của con cái thì được con cái trả lời là: “Tui quá bận rộn với cuộc sống, không có thời giờ đâu mà v..v..”

Mở đầu bài viết, để câu chuyện tuổi già và người già bớt nhàm chán vì có nhiều định luật về tuổi già mà quý vị cao niên đã biết quá rõ rồi, tôi xin kể hai câu chuyện để riêng các bạn trẻ, sồn sồn (chưa già) có dịp đọc và suy gẫm như sau.

Câu chuyện thứ nhất:

Sau khi bố qua đời, người con trai quyết định đưa bà mẹ già vào Viện dưỡng lão với ý định sẽ thỉnh thoảng đến thăm bà cụ ở đây thôi chứ sự bận bịu của cuộc sống không còn cho phép anh ta sống và trông nom bà cụ.
Ngày kia, Viện dưỡng lão gọi điện thoại người con trai báo tin cho biết là sức khỏe bà cụ yếu lắm rồi, sợ khó qua khỏi, xin anh con trai đến gặp gấp.  Người con trai đến bên giường bệnh thấy mẹ già nằm im bất động, có lẽ đang thở những hơi cuối cùng của cuộc sống.

Người con trai ghé sát tai bà mẹ và nói:
– “Xin Mẹ cho con biết là con có thể làm gì trong lúc này không?”

Bà mẹ cố gắng thều thào:
– “Nhờ con yêu cầu Viện dưỡng lão gắn thêm vài cái quạt trần nữa; thay cái tủ lạnh đễ giữ thức ăn tốt hơn; cung cấp đầy đủ nước uống trong mùa hè và cho thêm thức ăn vào tủ lạnh.  Nhiều đêm đi ngủ mà bụng Mẹ còn đói…”

Thay vì trả lời bà mẹ già, anh con trai lấy làm lạ là mẹ mình chỉ còn sống vài giờ nữa mà sao lại có những yêu cầu thuộc loại “vớ vẩn” như vậy?  Anh ta mới hỏi tới:

– “Tai sao Mẹ lại yêu cầu những chuyện như vậy trong khi mẹ sẽ không còn cần nó nữa?”

Bà mẹ già lại thều thào nói:
– “Con yêu.  Lời mẹ đang yêu cầu này là cho chính con trong tương lai.  Mẹ có thể chịu nóng, chịu khát, chịu đói… nhưng mẹ đã nuôi con và mẹ biết là con không thể chịu đựng được những điều khó chịu như vậy ngay từ lúc con còn bé.  Đến hôm nay, con vẫn chưa gặp phải tình trạng bất mãn này trong đời sống; nhưng một ngày mai, khi con già như mẹ thì chưa biết được…”

Đứa con trai trưởng thành nghe mẹ già nói đã phải khóc òa lên:
– “Tại sao con có thể để mẹ già, người từng chăm sóc, thương yêu con hơn tất cả những gì trên đời phải sống như vậy??”

Kết luận:  Xin bạn bỏ bớt thời giờ bận rộn để chăm sóc bố mẹ già.

Câu chuyện thứ hai:

Một cụ già 80 tuổi ngồi trong phòng khách cùng với đứa con trai 45 tuổi rất đạo mạo.  Bỗng nhiên có một con quạ bay đến đậu bên cửa sổ.

Ông bố già hỏi:
– “Con gì vậy con?”
Người con trai trả lời:
– “Thưa bố.  Đó là con Quạ.”
Sau một vài phút, người bố già hỏi lần thứ hai:
– “Con gì vậy con?”
– “Con vừa mới trả lời bố là con Quạ mà.”

Sau đó một chút, người bố lại hỏi con trai lần thứ ba:
– “Con gì vậy con?”

Lần này người con trai có vẻ không bằng lòng, trả lời gằn giọng là:
– “Con Quạ.  Con Quạ.”

Sau một lát nữa người bố già hỏi lần thứ tư:
– “Con gì vậy con?”
Lần này người con trai không thể dằn sự tức giận được nữa, quát to lên:

– “Tại sao bố cứ hỏi tới hỏi lui hoài vậy?  Con đã trả lời rồi: ‘ĐÓ LÀ CON QUẠ.’  Bố có hiểu tiếng Việt không?”

Một lúc sau, ông bố già đi vào phòng lấy một cuốn nhật ký đã phai màu mà ông còn giữ lại từ lúc người con trai mới sinh.  Mở vài trang đầu xong, tới một trang kế, ông nhờ người con trai đọc dùm như sau:

“Hôm nay, con trai của tôi đầy 3 tuổi.  Hai cha con ngồi trong phòng khách nhìn ra cửa sổ thì thấy có một con quạ đang đậu trên song cửa.  Con trai tôi hỏi tôi 23 lần ‘CON GÌ VẬY?’  Tôi trả lời con trai tôi đủ 23 lần ‘ĐÓ LÀ CON QUẠ.’  Tôi ôm con vào lòng mỗi lần nó hỏi tôi ‘CON GÌ VẬY?’ Tôi không hể cảm thấy phiền lòng về  sự ngây thơ của con…”

Kết luận: Đừng xem bố mẹ mình như là gánh nặng hay những sự bực bội…  Hãy nói chuyện với bố mẹ mình một cách khiêm nhường, hòa nhã và tử tế.

Bố mẹ đã sống và kiên nhẫn với con cái từ lúc còn bé.  Bố mẹ luôn luôn muốn con cái sống hạnh phúc.

Cuộc đời là một cuộc hành trình trải qua bốn gia đoạn:  Sơ sinh, thời thơ ấu, trưởng thành và tuổi già.  Tuổi già có thể được đánh dấu từ lúc bắt đầu về hưu (ở tuổi 65 hay 66?) tức là lúc đủ điều kiện lãnh tiền già hay tiền hưu trí; và cũng đủ điều kiện hưởng quy chế “Tiết kiệm dành cho người cao tuổi” (Senior Citizen Discount!)

Thực ra tuổi (con số) không có ý nghĩa gì bởi vì già hay trẻ còn tùy vào sự suy nghĩ của mỗi người.  Trong cuộc hành trình cuộc đời, lúc trẻ là lúc chúng ta sử dụng những tài nguyên mà trời ban cho từ sức khỏe, tiền bạc, kiến thức, sự sáng tạo… Đến khi về già là lúc phải chấp nhận và an hưởng.  Cố gắng giữ niềm tin và ước vọng đối với tháng ngày sống còn lại; tránh các hoàn cảnh dẫn tới sự cô lập hay cô đơn.  Hai thứ độc địa này sẽ cắt ngắn cái tuổi già sớm hơn.

Một ngày kia, tôi đến thăm một người bạn già sống “trơ thân cụ” mặc dù có 8 người con đều trưởng thành, thành tài, sống rải rác ở trên khắp nước Mỹ.  Ông bạn than phiền:

– “Anh còn nhớ căn nhà này trước đầy tiếng cười nói của đàn con của tôi 8 đứa.  Bây giờ tôi phải sống lui hui chỉ có một mình! Kể cũng tủi thật!”

Tôi an ủi:
– “Anh đừng có nản!  Anh không bao giờ sống một mình trong cô đơn cả.  Có Đấng Chí Tôn luôn luôn ở bên cạnh anh đấy! Lo gì?”

Không phải tuổi già luôn luôn là chuyện buồn, chuyện thất lợi.  Tuổi già cho chúng ta các cơ hội để ôn lại những cái sai, cái thất bại của quá khứ; giúp tìm cách hàn gắn lại những liên hệ tình cảm đã bị sứt mẻ, đổ vỡ với người thân trong gia đình cũng như bạn bè – Nhớ lại những lúc mình làm người khác buồn và lúc người khác làm mình buồn.

Nên biết, người già thường có 3 cái lo sợ:
·        Chết.
·        Bị bỏ quên.
·       Trở thành gánh nặng cho người khác.

Tôi xin đề nghị cách để người già có thể tránh được các nỗi sợ này như sau:

Thứ nhất, người có đức tin tôn giáo không sợ chết.  Chết chỉ là một “sự thay đổi” chứ không phải là “hết/ hay chấm dứt.”  Con người có phần xác và phần hồn.  Chỉ có phần xác chết; còn phần hồn sẽ trở về Nước Chúa Vĩnh Cửu hay Vãng Sanh Tịnh độ…

Thánh Therese of Lisieux có nói: “Sự chết là con đường thật đẹp dẫn đến thiên đàng.” (Death is the magnificent gateway to Paradise).

Thứ hai, Không làm gì phải sợ bị bỏ quên; ngoại trừ người già tự ý nhất định muốn bị bỏ quên thì tôi đành chịu!  Bởi vì người già có nhiều thời giờ, thành ra có rất nhiều người, nhiều tổ chức cần sự đóng góp công sức của họ.  Ở ngoài xã hội thì có các hội thiện nguyện, “Soup Kitchens,” các mục vụ của nhà thờ; các việc công quả ở chùa, đền thờ v..v…

Ở trong phạm vi gia đình (ở nhà) thì các con các cháu luôn luôn cần sự giúp đỡ của ông bà để giữ nhà, chăm sóc đưa đón con trẻ còn nhỏ,  trong lúc phải con cháu phải đi làm kiếm sống trong hoàn cảnh chật vật mà không đủ phương tiện tài chính để thuê người chăm sóc hay đem gởi con nhỏ ở các nhà trẻ tốn kém.

Thứ ba, lúc còn trẻ phải sống cần kiệm không hoang phí để khi về già có thể tự sống với “tiền để dành” (saving) cũng như trợ cấp hưu trí giới hạn của chính mình.

Có thể dùng tiền tiết kiệm của mình để sống trong cơ sở khang trang, không cần phải tráng lệ, dành riêng cho người cao niên có khả năng tài chánh tối thiểu.  Con cháu nếu có muốn giúp thêm thì rất quý; nhưng nếu đã có dự tính từ trước là cố sống “độc lập, tự lo hạnh phúc” thì dầu sao cũng khó có thể trở thành gánh nặng của người khác, kể cả con cháu.

Vài lời thô thiển.

Trần Văn Giang
From: Anh Dang & KimBang Nguyen

Cái ‘tôi’ của người Việt

Cái ‘tôi’ của người Việt

Từ Thức

Tại sao cái tôi, cái “égo” của người Việt lớn thế? Tôi gặp không biết bao nhiêu người vỗ ngực, tự cho mình là vĩ nhân. Không phải chỉ vỗ ngực, còn trèo lên nóc nhà gào khản cổ: tôi giỏi quá, tôi phục tôi quá, tại sao tôi tài ba đến thế?

Một lần ngồi nhậu với năm ông, có cảm tưởng ngồi với năm giải Nobel Văn Chương. Những ông như vậy, nhan nhản. Nói “ông,” vì hầu như đó là một cái bệnh độc quyền của đàn ông. Như ung thư vú là bệnh của đàn bà.

Danh họa Pablo Picasso. (Hình minh họa: Ralph Gatti/AFP/Getty Images)

In một hai cuốn sách tào lao tặng bố vợ, nghĩ mình ngồi chung một chiếu với Marcel Proust, Victor Hugo. Làm vài bài thơ, câu trên vần (hay không) với câu dưới, nghĩ mình là Beaudelaire, Nguyễn Du tái sinh. Lập một cái đảng có ba đảng viên, kể cả em gái và mẹ vợ, nghĩ mình là lãnh tụ, ăn nói như lãnh tụ, đi đứng, tắm rửa như lãnh tụ. Viết vài bài lăng nhăng, đầu Ngô mình Sở, nghĩ mình là triết gia, trí thức, sẵn sàng dẫn dân tộc đi lên (hay đi xuống). Học gạo được cái bằng (chưa nói tới chuyện mua được cái bằng), nghĩ mình đã kiếm ra điện và nước nóng.

Tôi, tôi, tôi

Một ông bạn in một tấm danh thiếp khổ lớn, dầy đặc những chức tước, trong đó có “nhà nghiên cứu.” Những người quen không biết ông nghiên cứu cái gì, lúc nào. Tôi đáng nhận là nhà nghiên cứu hơn, vì thỉnh thoảng vẫn vào Google tìm mẹo trị mắc xương cá, hay cách nấu canh hẹ tầu hũ.

Nghĩ cũng lạ, cái TÔI to tổ bố ở một xứ như Việt Nam. Việt Nam, xứ của văn hóa Phật Giáo, một tôn giáo coi cái ngã là hư cấu, cái tôi không có thực. Nơi chịu ảnh hưởng Lão Giáo, những người đã ra suối rửa tai khi nghe thiên hạ nhắc tới tên mình. Nơi người Công Giáo thực hành đạo nhiệt thành, và Công Giáo coi vị tha, nghĩ tới người khác, là đức tính hàng đầu.

Không lẽ người Việt không hiểu tôn giáo mình đang theo?

Có ai đã gặp một người Nhật vỗ ngực: tôi, tôi, tôi. Nói chuyện với người Nhật, trong những cơ hội hơi chính thức, chưa gì họ đã mang giấy bút ra ghi chép. Làm như những điều bạn nói là khuôn vàng, thước ngọc.

Tôi là chân lý

Nước Việt nghèo, chậm tiến, lạc hậu. Đáng lẽ người Việt phải khiêm nhượng, biết người, biết mình. Nhưng không, trong tự điển cá nhân của người Việt không có chữ khiêm tốn. Nhiều lần tôi gân cổ cãi với bạn bè, về nhà nghĩ: không chừng nó có lý. Tại sao không nhìn nhận ngay? Bởi vì cái tôi nó lớn quá.

Ở đâu cũng có những cái tôi, nhưng ở người Việt, nó đạt một tỷ số đáng ngại. Mỗi lần, hiếm hoi, gặp một người đồng hương có khả năng nhưng khiêm tốn, tôi nghĩ bụng: ông nội này mất gốc rồi.

Thảo luận với người Việt rất khó, vì ai cũng nghĩ là mình nắm chân lý trong tay. Nghĩ khác là xúc phạm ông ấy, xúc phạm chân lý, bôi nhọ sự thật. Phải căm thù, phải tiêu diệt, phải triệt hạ, phải tố cáo, chụp mũ.

Cái tôi lớn, phải chăng đó là nét đặc thù của một dân tộc đầy tự ti mặc cảm? Trong cái kiêu hãnh lố bịch của người “mang dép râu mà đi vào vũ trụ” có cái tự ti của những người vẫn mang dép râu ở thế kỷ 20, 21.

Trong y học, égocentrisme là một cái bệnh, pathologie. Và trong chín trên 10 trường hợp, những người có mặc cảm tự cao, tự đại (complexe de supériorité) là để che đậy tự ti mặc cảm (complexe d’infériorité).

Những người có thực tài rất khiêm nhượng, vì họ không so sánh với người khác. Họ so sánh mình với mình, so sánh mình hôm nay với mình hôm qua, so sánh tác phẩm mới với tác phẩm cũ của chính mình. Và thường thường thất vọng.

Khi một nghệ sĩ thoả mãn với tác phẩm của mình, anh ta hết là nghệ sĩ. Anh ta không tìm tòi nữa, anh ta về hưu. Như một công chức, một tài xế xe đò về hưu.

Đèn dầu và đèn điện

Thomas Edison nói nếu hài lòng với đèn dầu, tìm cách cải thiện đèn dầu, sẽ không bao giờ kiếm ra điện. Người Việt chúng ta dễ thoả mãn quá, dễ kiêu hãnh quá, dễ “tự sướng’’ quá. Hậu quả là cái gì của ta nó cũng nho nhỏ. Cùng lắm là xinh xắn, dễ thương, nhưng đồ sộ, vĩ đại thì không có. Không thể có. Tham vọng nhỏ, thành quả nhỏ.

Pablo Picasso khi thành công, được ca tụng ở “période rose” (thời kỳ hồng), nếu thỏa mãn, sẽ không có “période bleue,” thời kỳ xanh. Nếu thoả mãn với “période bleue” sẽ không có tranh trừu tượng, đưa hội họa đi vạn dặm. Một giai thoại: Picasso mời bạn bè ăn tiệm. Cuối bữa ăn, gọi tính tiền. Chủ tiệm nói xin miễn chuyện tiền bạc, được tiếp Picasso là hân hạnh rồi. Pablo vẽ vài nét trên tấm khăn phủ bàn, tặng chủ tiệm. Ông này nói xin Picasso ký tên. Picasso trả lời: tôi chỉ trả bữa cơm, không muốn mua tiệm ăn.

Nếu Picasso là người Việt, sẽ thấy đời mình đã quá đủ để thoả mãn: vua biết mặt, chúa biết tên, chữ ký đáng ngàn vàng, chỉ việc ngồi hưởng và chiêm ngưỡng dung nhan mình. May mắn cho hội họa, ông là người Tây Ban Nha, hì hục tìm tòi cho tới chết.

Mỗi lần nghe, hay coi Jean Marie Le Clézio, Patrick Modiano trong những chương trình văn học trên France Culture, hay trên France 5, ít người nghĩ họ đã chiếm giải Nobel Văn Chương.

Họ khiêm nhượng, ngập ngừng, do dự, gần như cáo lỗi sắp sửa nói những điều tào lao.

Le Clézio, Nobel 2008, khoanh tay, chăm chú nghe một tác giả vừa chân ướt chân ráo vào nghề, nói về một cuốn sách đầu tay. Modiano, Nobel 2014, tìm chữ một cách khó khăn, ngượng ngập, ít khi chấm dứt một câu, như muốn nói: thôi, bỏ qua đi, những điều tôi muốn nói chẳng có gì đáng nghe. Ông thực sự ngạc nhiên không hiểu tại sao có người nghĩ đến mình để trao giải. Ông nói có người đọc sách của mình đã là một phép lạ.

Người và ta

Những năm đầu ở Pháp, có thời tôi cư ngụ Rue Marcadet, Paris, bên cạnh là một cặp vợ chồng già, hiền lành, bình dị như một cặp thư ký hay công nhân về hưu. Mỗi lần gặp ở thang máy, bà vồn vã chào, hỏi thăm đủ chuyện. Thỉnh thoảng ông mời vào nhà, uống trà, hỏi chuyện về Phật Giáo mà ông nói đọc nhiều, nhưng có điều không hiểu. Thí dụ ông muốn so sánh khái niệm về niết bàn của Phật Giáo với thiên đàng của Thiên Chúa Giáo.

Ông là một người Công Giáo thuần thành, nhưng muốn tìm hiểu về những tôn giáo khác.

Tuyệt nhiên không bao giờ ông bà nói về mình. Nếu không coi TV , chắc không bao giờ tôi biết bà là Yvonne Loriot, danh cầm hàng đầu của Pháp, chiếm giải nhất bảy lần khi học ở Conservatoire de Paris, trước khi trở thành một giáo sư âm nhạc có uy tín.

Ông là Olivier Messaien, một trong những tác giả nhạc cổ điển lớn nhất của hậu bán thế kỷ 20. Rất nhiều các nhạc sư, nhạc trưởng nổi tiếng ở Âu Châu, như Pierre Boulez, Iannis Xenakis, hãnh diện là đệ tử của ông. Tác phẩm opera “Saint-Francois d’Assise” của ông được trình diễn khắp thế giới, được đón nhận như những tác phẩm của Mozart, Beethoven.

Ông bà sống trong một căn nhà bình dân, ăn uống đơn giản như một cặp vợ chồng nghèo. Tiền bản quyền nhạc đem tặng – một cách kín đáo – các hội từ thiện, hay giúp trùng tu nhà thờ Notre Dame de Lorette gần nhà. Những lúc rảnh rỗi, bà theo ông vào rừng, thu thanh để nghiên cứu tiếng chim hót.

Ai biết hai ông bà già, lễ độ, gần như vụng về, đang xếp hàng mua ổ bánh mì, là những nhân vật chiếm chỗ lớn trong bất cứ một tài liệu nào về âm nhạc cổ điển cận đại, tuần trước còn là thượng khách của Hoàng Gia Thụy Điển.

Khi nào ta có những người như Modiano, Le Clézio, Messaien – chưa nói tới tài năng, chỉ nói tới thái độ khiêm tốn – Việt Nam sẽ là một dân tộc trưởng thành. Trong khi chờ đợi, chúng ta tiếp tục leo lên nóc nhà, gào: tại sao tôi tài giỏi quá như vậy. Khi gào mỏi, leo xuống, đóng áo thụng vái nhau.

Đó cũng là một trò vui, nếu hậu quả không nghiêm trọng. Chúng ta đều đồng ý với nhau là đất nước đang trên bờ vực thẳm, không thể nhẫn tâm khoanh tay nhìn. Nhưng chúng ta không ngồi nổi với nhau, vì cái TÔI nó lớn quá, lớn hơn cả vận mệnh dân tộc.

Nguồn:Người Việt

THỨ TỰ DO TRONG CHUỒNG  SÚC VẬT

Báo Quyền Được Biết

Nguyên Anh

Đáp lại những chỉ trích của thế giới văn minh về tự do, đặc biệt là tự do Internet tại Việt Nam, một số tên đui mù tư duy đã đăng đàn phản biện rằng VN rất tự do, Internet của VN là Free, miễn phí Wifi, thậm chí VN còn cho kết nối miễn phí tại nhà ga, bến tàu vv và vv…; đây là một chiêu trò tung hỏa mù định hướng dư luận của đám con hoang bợ đít đảng, nó cũng không khác gì phản biện về tự do báo chí khi chúng lại đem số lượng đầu báo, đài truyền hình quốc doanh ra làm màu với những con số hỏa mù như VN có hàng trăm báo đài, truyền hình, phát thanh…; thế nhưng chúng lại ma giáo điếm đàng dấu nhẹm đi cái gốc tích thật sự của những cơ quan báo đài đó đều là quốc doanh, của các hội đoàn, tôn giáo được đặt nằm dưới sự cho phép và nghe theo lệnh đảng csVN, cho nên dù số lượng có nhiều nhưng không hề nói lên được VN có tự do báo chí, bởi vì báo chí tư nhân là một lĩnh vực cấm kỵ, không được phép xuất hiện trong lòng quốc gia độc tài cộng sản Việt Nam!

Tự do Internet tại Việt Nam?: Trò đểu của đảng cầm quyền.

Internet phổ cập khắp thế giới, nó gần như là hơi thở, nhịp sống thời đại, ngoài trừ một số ít quốc gia còn ngăn cấm, kiểm soát thì Internet đã vào đời sống từng nhà, từng người dân và Việt Nam cũng không ngoại lệ. Tuy nhiên Internet tại Việt Nam luôn bị chặn tường lửa, người dân bình thường nếu không cài vào máy chủ của mình chương trình vượt tường lửa thì khó có thể xem được những trang báo nước ngoài có chủ trương, đường lối đi ngược, chỉ trích hoặc chống đối nhà cầm quyền csVN. Họ có thể xem được những trang web đen, hình khỏa thân, trang kích dục, họ có thể làm Facebooker, Youtuber với những chủ đề vô thưởng, vô phạt, nhưng họ dễ dàng bị bắt giữ khi chỉ phát ngôn vào những chủ đề nhạy cảm, cấm kỵ với đảng, thậm chí chỉ cần nhái hành vi rắc hành vào tô bún mình bán cũng bị bắt giữ với tội danh: “Vu khống, nói xấu lãnh đạo” hay “Xâm phạm lợi ích cá nhân, nhà nước…”; đây là một tội danh mơ hồ với khái niệm trừu tượng hoặc do người làm luật tưởng tượng ra để quy kết cho công dân và bắt giữ họ. Điều này cho thấy Việt Nam không những không có tự do Internet mà ngay cả nhân quyền, một cái quyền tối thiểu của con người cũng sẽ dễ dàng bị tước đoạt vì những lý do không rõ ràng, còn luật pháp VN chỉ dành để bảo vệ cho thế lực cầm quyền chứ không hề bình đẳng đối với mọi người dân như câu khẩu hiệu mà họ dùng để mị dân: “Sống, làm việc theo pháp luật”!.

Tại Mỹ không có chuyện người dân bị bắt chỉ vì nói xấu hay cười nhạo chính quyền, họ có quyền réo cả tên tổng thống đương nhiệm hay đảng cầm quyền ra mà chửi trước mặt nhân viên công lực mà không ai làm gì họ hết, bởi vì ở các quốc gia dân chủ chính quyền là của người dân bầu ra, họ có mặt để phục vụ người dân chứ không phải như đảng csVN chỉ có mặt để cai trị cho nên ai nói xấu, chỉ trích những cái xấu của họ thì sẽ bị đàn áp. Thế nhưng đảng lại đểu cái chỗ là mình là một thế lực cai trị xem người dân như loại bị trị mà lúc nào cũng mở mồm ra bốc phét mình là “của dân, do dân và vì dân”.

Thật không nói láo không phải là cộng sản!

Để ngụy biện cho tự do Internet không hề có tại Việt Nam, những tên thiểu não, hay giả vờ thông tuệ đăng đàn phét lác rằng tại các quốc gia khác cũng thế, chúng đưa ra thông tin rằng tại Hàn Quốc, Thái Lan kiểm soát thông tin “không phù hợp” thế nhưng loại thông tin không phù hợp này là gì thì chúng dấu nhẹm, trơ trẽn hơn chúng còn cho rằng tại Mỹ Internet có chất lượng kém hơn VN, “người nghèo bị bỏ lại phía sau” và Mỹ kiểm soát chặt chẽ việc dùng Internet để kích động khủng bố. Đây là một hành vi bóp méo sự thật nhằm tuyên truyền cho đảng csVN!

Tại Mỹ hoàn toàn không hề có việc truy cập Internet kém hơn VN do đường truyền, bởi một lẽ vô cùng đơn giản Mỹ là nơi phát xuất ra Internet thì làm sao có chuyện truy cập kém hơn VN? Chỉ có bọn ngu xuẩn mới phát ngôn như thế, còn người nghèo tại Mỹ chẳng những không bị bỏ lại phía sau mà họ còn được chính phủ cho điện thoại thông minh, Ipad, Tablet có Internet miễn phí để họ chơi game giải trí chứ đừng nói chi đến việc xem báo, lướt Face…; riêng về khủng bố thì không cần phải cấm làm gì, những cá nhân nào dùng Internet để kêu gọi khủng bố, kích động hằn thù dân tộc, tôn giáo, thì FBI sẽ cho vô Blacklist và có một bộ phận theo dõi, tuy nhiên nếu chỉ là lời nói thì chưa cấu thành tội phạm mà chỉ khi nào đương sự có những hành vi cụ thể thì sẽ bị bắt giữ để bảo đảm an ninh quốc gia.

Thế còn Việt Nam thì sao?

Trong cái đất nước này không có chuyện được quyền chỉ trích chế độ, nói xấu bọn lãnh đạo ngu dốt, con số hàng trăm nhà báo, bất đồng chính kiến bị bắt, chịu án tù chỉ vì họ nói lên những bức xúc của mình, của người dân, đất nước, là ngay lập tức bị đám cú vọ trên mạng theo dõi và báo cáo về bọn an ninh SS bắt giữ ngay, mà khi đã rơi vào tay bọn côn đồ “an ninh giỏi nhất thế giới” về tra tấn này thì “không có tội cũng sẽ thành có tội” khi bọn chúng tra tấn nhằm dụ cung, bức cung để hoàn chỉnh một bộ hồ sơ chống đối đảng cầm quyền. Còn không nhận tội thì cũng đi tù như thường khi luật pháp csVN vẫn đang duy trì những điều khoản mơ hồ và vô lý. Thành ra những người không đồng thuận với đảng đều bị cầm tù, họ khai sinh ra một cụm từ mới có tên gọi “Tù nhân lương tâm” mà thế giới chưa bao giờ có!

Hãy xem một bản tin nói về tù nhân lương tâm của VN để hiểu rằng ở cái đất nước này, tự do, nhân quyền chỉ là những món đồ trang trí cho cái bộ mặt rừng rú khả ố của những tên độc tài.

Trích: Việt Nam hồi đầu năm nay tuyên bố ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc. Khi tuyên bố ứng cử hồi tháng 2 vừa qua, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao lúc đó, ông Phạm Bình Minh, nói về những nỗ lực và thành tựu của Việt Nam trong “bảo vệ và thúc đẩy quyền con người”. Trong lần ứng cử trước vào năm 2013, Việt Nam cam kết, qua công hàm gửi tới Chủ tịch Đại Hội đồng LHQ, rằng Việt Nam “tôn trọng và bảo đảm” các quyền và các tự do cơ bản của người dân Việt Nam.

Tuy nhiên, những vi phạm quyền tự do ngôn luận của chính quyền Việt Nam trong năm qua liên tục bị các tổ chức nhân quyền quốc tế lên tiếng chỉ trích.

Tổ chức Phóng viên Không Biên giới xếp Việt Nam gần chót bảng, 175/180 quốc gia, trong danh mục Tự do Báo chí Thế giới 2021. Tổ chức Freedom House, trong báo cáo mới nhất về tự do trên thế giới, nhận định Việt Nam là một quốc gia không có tự do. Uỷ ban Bảo vệ Ký giả xếp Việt Nam vào nhóm các quốc gia kiểm duyệt báo chí khắt khe nhất thế giới. Trong khi đó, Tổ chức Human Rights Watch đánh giá tình trạng tự do ngôn luận và tự do thông tin tại Việt Nam là rất kém trong báo cáo thường niên mới nhất, trong đó cho rằng “những người bất đồng chính kiến trên mạng thường xuyên phải đối mặt với sự sách nhiễu và đe doạ” của chính quyền trong năm 2020.

Theo báo cáo mới được đưa ra của VNHR, ít nhất 46 người đã bị bắt giữ và truy tố tính đến ngày 31/5 vì vi phạm Bộ luật Hình sự 2015 sau khi “bày tỏ quan điểm chính trị của họ thông qua mạng xã hội”, một cáo buộc mà các nhà chức trách gọi là “chống phá nhà nước”. Nhóm nhân quyền ở California cho biết rằng những người khác bị bắt trong năm qua bao gồm các nhà hoạt động chính trị, nhà báo độc lập và những người khiếu kiện về quyền đất đai.

Bản tin trên của đài VOA là một cái tát thẳng vào mặt những kẻ đang rêu rao về tự do, nhân quyền tại Việt Nam, đó cũng là sự thật mà thế giới cần phải biết về bộ máy cộng sản cai trị tại Việt Nam phi dân chủ và phản nhân quyền như thế nào.

Cuối cùng để dễ hiểu nhất thì chỉ cần tóm gọn như sau:

– Cho dù có hơn 800 cơ quan truyền thông nhưng điều đó không có nghĩa là Việt Nam có tự do ngôn luận.

– Cho dù mật độ phủ sóng Wifi rộng khắp lãnh thổ, nhưng điều đó hoàn toàn không phải là tự do Internet.

– Cho dù đời sống người dân trong nước có nhà lầu, xe hơi, biệt thự nhưng điều đó không nói lên được rằng người dân Việt Nam có tự do, dân chủ và nhân quyền.

Tham khảo:

https://www.voatiengviet.com/a/bao-cao-vnhr-viet-nam-dang-giam-giu-gan-300-tu-nhan-luong-tam/5938345.html

Một số dữ kiện về hãng xe VinFast VF8

Đã có nhiều bình luận khen chê về xe VinFast VF8 sắp được bán ra ở Mỹ nhằm mục đích kêu gọi vốn sau khi rút lại kế hoạch cho công ty ra sàn chứng khoán, IPO đã không thành (2021). Sau đây là những dữ liệu ban đầu về xe:

– Người đặt mua vừa nhận được thơ thông báo về tầm hoạt động của xe sau một lần xạc bình điện giảm từ 220 miles xuống 180 miles. Đây là vấn đề lớn vì xe sắp được phân phối không có tầm hoạt động đúng như VinFast đã quảng cáo. Thông tin này được đăng trên Yahoo News và Nextshark ngày 14-12-2022:

– Trên Web Site của VinFast bản tính năng kỹ thuật không ghi tầm hoạt động của bình điện, đây là một trong những yếu tố quan trọng nhất của xe điện EV:

– Khung Xe VinFast được làm hoàn toàn tự động bằng robot của hãng Siemen, Đức quốc, tin của Motor1.com:

– Cả hai phiên bản kinh tế (Eco) và cộng thêm (Plus)  đều có các tính năng cao cấp: trợ giúp trên xa lộ, trợ giúp đổi lane, trợ giúp đậu xe.( highway assist, lane changing assist and smart parking assist.)

–  Chuyên viên lão luyện tầm cỡ, Lohscheller vốn được thuê làm CEO của VinFast đã từ giã VinFast chỉ sau 6 tháng làm việc (27-12-2021) Michael Lohscheller từng là CEO của hãng Opel Đức và từng là lãnh đạo cao cấp của Volkswagen. Ba chuyên viên quốc tế cao cấp nhất của VinFast, kể cả CFO của VinFast cũng đồng loạt từ chức.

–   Ngoài việc từ chức của CEO Lohscheller, các chuyên viên quốc tế rời bỏ VinFast sau 6 đến 11 tháng bao gồm:

  • Emmanuel Bret (cựu lãnh đạo BMW, Đức quốc), phó giám đốc điều hành tại VinFast, phụ trách bán hàng toàn cầu.
  • Franck Euvarard (cựu chuyên viên hãng Tata của Ấn Độ), phó giám đốc về phát triển sản phẩm người phụ trách việc phát triển của xe điện ở VinFast, Franck từng đại diện VinFast tại hội chợ triển lãm xe ở New York vào tháng 4, 2022.
  • Hong Bae (cựu chuyên viên cao cấp của Samsung), phó giám đốc phụ trách phát triển kỹ thuật xe.
  • Đáng kể nhất là Bruno Tavares, CFO, giám đốc tài chánh phụ trách việc ra sàn chứng khoán cho VinFast (IPO).

Còn nhiều dữ kiện về VinFast sẽ dần dần sáng tỏ trước báo chí và công chúng Hoa Kỳ trong tương lai gần. Chúng tôi hào hứng theo dõi sự kiện “lạ” vốn luôn phát sinh trong đời sống của nước CHXHCN Việt Nam.

Cho tới giờ này WinFast lỗ khoảng 2.7 tỷ đô theo CNBC Business News:


– Phóng viên chuyên về xe cộ đã có dịp lái thử xe VinFast tại Nha Trang mới đây trong một dịp quảng bá rất hoành tráng, phóng viên đã có nhận xét sau đây:

  • Tôi lái tất cả các mẫu xe VF8 đang trưng bày, chúng đều chạy chậm và không chạy đều như nhau, về thao tác lái và kinh nghiệm đi trên xe lại còn tệ hơn, xe dằn tung như đang lội suối dù là trên con đường phẳng, …
  • Xe còn đang phát triển, chưa sẵn sàng để chạy ở Hoa Kỳ.
  • Cuộc tiếp đãi vô cùng long trọng cho các ký giả VIP không nhằm để nói nhiều về các thông số kỹ thuật của xe VF8 như được mong đợi.

– Ngày 6-12-2022 VinFast đã nộp đơn xin vào thị trường chứng khoán Nasdaq với SEC, Ủy ban chứng khoán và thị trường Hoa Kỳ, Bloomberg news cho biết trong bản kê khai ban đầu vào tháng 4 vừa qua, VinFast dự định thu hút khoảng 2 tỷ dollar trong đợt IPO này.

From: Phan Sinh Trần

BỨC THƯ VỀ ÔNG GIÀ NOEL SAU HƠN MỘT THẾ KỶ

 Phan Dương

Năm 1897, một cô bé 8 tuổi gửi thư lên tờ The New York Sun hỏi “Ông già Noel có thực không.”   Không ngờ bức thư phúc đáp trở nên nổi tiếng, hơn 100 năm qua được kể lại mỗi mùa Giáng sinh.  Những ngày cận kề Giáng sinh , cư dân mạng tiếp tục lan truyền bài xã luận Yes, Virginia, there is a Santa Claus, đăng ngày 21/9/1897 trên tờ The New York Sun.

Hầu hết mọi đứa trẻ đến mùa Giáng sinh đều hoài nghi liệu Ông già Noel có thực không.  Gần 120 năm trước, cô bé Virginia O’Hanlon, 8 tuổi ở Manhattan (New York, Mỹ) cũng có câu hỏi tương tự với bố mình.  Thay vì trả lời, bố Virginia đã gợi ý con gửi thư cho tờ The Sun, tờ báo nổi tiếng ở New York vào thời điểm đó.

Cô bé viết: “Xin chào quý báo.  Cháu 8 tuổi.  Một số bạn của cháu nói rằng Ông già Noel không có thực.  Bố cháu thì bảo nên hỏi The Sun.  Xin hãy cho cháu biết sự thật: Có Ông già Noel không?”  Biên tập viên Francis Pharcellus đã viết một bức thư trả lời cô bé, đồng thời đăng câu chuyện này lên số báo ngày 21/9/1897.  Nội dung bức thư trả lời: “Virginia, các bạn cháu nói không đúng.  Những người như họ luôn hoài nghi mọi thứ.  Họ chỉ tin vào những gì họ tận mắt nhìn thấy và hiểu được, mặc dù trí óc của họ nhỏ bé biết bao.  Virginia à, trí tuệ của con người, dù là người lớn hay trẻ em, tất cả đều nhỏ bé.  Trong vũ trụ vĩ đại mà chúng ta đang sống, nếu ta hình dung chân lý rộng lớn như là một không gian bao la thì kiến thức của con người chỉ nhỏ nhoi bằng một con kiến mà thôi.

Đúng thế, Virginia, ông già Noel có thực.  Ông có thực cũng như tình yêu và lòng quảng đại luôn hiện diện quanh ta, nhờ đó mà cuộc sống của chúng ta được vui tươi và hạnh phúc.  Nếu không có ông già Noel thì thế giới của chúng ta ảm đạm biết bao.  Nếu không có những em bé như cháu thì thế giới của chúng ta sẽ như thế nào?  Khi đó cuộc sống sẽ chẳng có những tâm hồn trẻ thơ, chẳng có thi ca, chẳng có lãng mạn.  Con người chỉ là những cỗ máy khô khan.  Ánh sáng niềm tin và hy vọng của trẻ em trên khắp thế giới cũng sẽ tiêu tan.

Nếu không tin có ông già Noel, cháu cũng sẽ chẳng tin vào những chuyện thần tiên.  Cháu có thể nói với bố nhờ người canh cửa trong đêm Giáng sinh để bắt gặp bằng được ông già Noel, nhưng ngay cả nếu như không gặp được ông đi chăng nữa thì cũng đâu chứng minh được điều gì?  Chưa ai tận mắt gặp ông già Noel bằng xương bằng thịt cả nhưng điều đó không có nghĩa là ông già Noel không có thực.  Những điều chân thực nhất trong thế giới chúng ta là những điều mà trẻ em và người lớn đều không thể thấy được.  Cháu có bao giờ nhìn thấy các nàng tiên nhảy múa trên thảm cỏ chưa?  Dĩ nhiên có thể là chưa nhưng đó đâu phải là bằng chứng để cho rằng không có chuyện đó.

Không ai có thể hiểu và tưởng tượng được những điều kỳ diệu mà họ chưa từng thấy và không thể thấy được trong thế giới của chúng ta.  Cháu có thể dễ dàng đập vỡ một cái lúc lắc để tìm xem cái gì kêu lách cách bên trong, nhưng trên đời này có một thế giới kỳ diệu được bao phủ bởi một bức màn kiên cố mà không một sức mạnh nào của thế gian có thể xuyên qua được.  Chỉ có bằng niềm tin và tình yêu chúng ta mới vén được bức màn và cảm nhận được vẻ đẹp lộng lẫy huy hoàng bên trong.  Những chuyện đó có thực không?  Virginia à, đó là điều chân thực nhất trên thế gian này.

Ông già Noel không có thực ư?  Nhờ Chúa, ông vẫn sống và sẽ sống mãi.  Hàng nghìn năm sau Virginia à, mà không phải, hàng trăm nghìn năm sau, ông vẫn sẽ tiếp tục mang đến niềm vui và hạnh phúc cho những tâm hồn trẻ thơ trên khắp hành tinh này.  Chúc cháu Giáng sinh hạnh phúc.”

Bức thư của biên tập viên Francis Pharcellus Church là hành trang theo suốt cuộc đời Virginia.  Trọn đời bà đã cống hiến cuộc đời mình cho sự nghiệp giáo dục và trẻ em tật nguyền.

Những thông điệp từ bài báo đã tác động đến hàng triệu người đọc.  Hơn một thế kỷ sau nó vẫn được giữ nguyên, được đăng tải trên các tờ báo, sách vở ra hàng chục ngôn ngữ, phim ảnh, tem, áp phích…

Tại thành phố New York, một đài truyền hình đã kể lại những câu chuyện mỗi dịp Giáng sinh trong suốt 30 năm qua.  Tờ The Sun đã đăng tải câu chuyện mỗi mùa Giáng sinh suốt từ năm ra đời đến khi tờ báo đình bản năm 1950.  Ngày 21/9/1997, kỷ niệm 100 năm thành lập, báo The New York Times đã xuất bản một bài viết phân tích về sức hấp dẫn lâu dài của bức thư “Yes, there is a Santa Claus.”

Biên tập viên Francis Pharcellus Church là một cây bút bình luận kỳ cựu của báo.  Ông viết bức thư này khi 57 tuổi và qua đời năm 1906, ở tuổi 66.  Còn Virginia O’Hanlon đã cống hiến cuộc đời mình cho sự nghiệp giáo dục và trẻ tật nguyền.  Bà mất năm 1971, ở tuổi 81 và đã mang lá thư phúc đáp của ông Church suốt cuộc đời mình.

Phan Dương

(theo The New York Sun)

From: Langthangchieutim

KHÔNG DỄ! – Ngô Trường An

Chân Trời Mới Media

KHÔNG DỄ!

– Ngô Trường An –

Thằng em họ gọi điện về hỏi mượn tiền cho con nó đi XKLĐ. Mình hỏi:

– Tại sao phải đi XKLĐ?

Nó nói:

– Vì ở nhà không có việc làm, nên phải đi chứ sao?

– Tại sao ở nước họ có việc làm, còn nước mình thì không?

– Ở mình thì cũng có việc làm, nhưng lương thấp quá không đủ xài chứ không hẵn là không có.

– Tại sao ở nước ngoài trả lương cho lao động cao, còn nước mình trả thấp?

Nó nổi quạu gằn từng tiếng:

– Anh có cho mượn hay không thì nói trớt đi, em chỉ mượn lần này thôi. Vậy, anh đừng có hỏi dông dài nữa.

Tôi đáp:

– Nếu mày không trả lời được câu hỏi của anh, thì không những mày mượn tiền cho con mày đi XKLĐ thôi đâu, mà sau này mày còn phải mượn cho cháu mày đi nữa đấy. Hiểu chưa!

Nó cúp máy cái rẹt.

Hazzzz!! khai dân trí không thể nào là chuyện dễ!

Biểu tượng VinFast

Báo Tiếng Dân

Lâm Bình Duy Nhiên

18-12-2022

Phạm Nhật Vượng tự hào với VinFast và ra sức đổ tiền để truyền thông trong nước và thế giới ca ngợi. Thị trường trong nước thì phủi tay, bỏ mặc nhưng lại dồn sức để “chinh phục” thị trường Hoa Kỳ.

Đã chơi thì chơi cho đến cùng. Hoa Kỳ là thị trường xe điện lớn và nghiêm ngặt, chẳng phải ai muốn cũng vào được. Chỉ mất vài năm mua công nghệ Đức, đốt cháy giai đoạn, tung tiền làm PR, cho ra đời sản phẩm và đòi “đe doạ” cả những tên tuổi lớn của công nghệ xe hơi và xe điện. VinFast như anh nhà giàu, lắm của, hoang tưởng cứ nghĩ rằng có tiền mua gì chả được, kể cả Hoa Kỳ, cường quốc kinh tế!

Hình ảnh tàu VinFast VF8 chở 999 chiếc xe điện “hiên ngang” dưới chân cầu Golden Gare, tiến vào vịnh San Francisco mang tính biểu tượng to lớn, không chỉ của riêng Phạm Nhật Vượng, mà còn của cả nhà cầm quyền trong nước. Sau chiến tranh, người cộng sản Việt Nam và giới tỷ phú đỏ chỉ muốn, bằng mọi giá, xâm nhập thị trường của “cựu thù” một thời để tạo tiếng tăm.

Từ các chính sách đầu tư, mua nhà cửa, gởi con cái đi du học và sinh sống,… bóng dáng của người cộng sản và tư bản đỏ hiện diện ngày càng nhiều trong đời sống kinh tế của Mỹ, đặc biệt tại các vùng có cộng đồng tị nạn cộng sản. Người viết từng nghe những lời tâm sự, có phần huênh hoang, từ những kẻ đầu tư vào thị trường bất động sản tại Mỹ: tụi tui mua nhà, rồi để đó cho bọn Mỹ trắng thuê, kiếm tiền cho vui…

Có tiền là có tất cả. Giới tài phiệt đỏ Việt Nam tự tin như thế, dưới sự giúp đỡ của nhà cầm quyền. Nhưng liệu Mỹ và EU sẽ chấp nhận cái giới hạn của những sản phẩm kém chất lượng, gây ảnh hưởng đến tính mạng người tiêu dùng như thế nào, đó mới là mấu chốt của vấn đề mà những ông chủ như Phạm Nhật Vượng có thể không lường đến!

Thấy ảnh tàu VinFast dưới chân cầu Golden Gate, lại nghĩ đến bức ảnh “O du kích nhỏ” năm nào. Người cộng sản Việt Nam rất khéo léo trong việc xây dựng những biểu tượng tuyên truyền có lợi cho họ.

“Đánh cho Mỹ cút” đã đành,

Đánh sang tới bển, tanh bành cờ hoa!

Dẫu thực chất chỉ là “treo đầu dê, bán thịt chó” nhưng cứ tự sướng và hoang tưởng trước mắt cho thoả thích cái đã…

MARANATHA!  Lạy Chúa, Xin Ngự Đến!

Trong thời gian sống mùa vọng, chúng ta có cơ hội để ôn lại câu chuyện tình của Thiên Chúa và dân Người trong lịch sử cứu độ của nhân loại.

Lịch sử cứu độ là một lịch sử của tình yêu.  Lịch sử ấy bắt đầu với một dân được Thiên Chúa yêu thương, tuyển chọn và chăn dắt.  Tương quan giữa Thiên Chúa và dân được tuyển chọn là tương quan yêu thương.  Thiên Chúa chọn dân ấy làm dân riêng, và dân ấy chọn Thiên Chúa là Chúa duy nhất mà họ kính yêu tôn thờ.

Tuy nhiên, đó cũng là lịch sử của những sai lầm lỗi phạm từ phía con người.  Càng sống, con người càng đi xa đường lối của Thiên Chúa và đi ngược lại với những cam kết của mình.  Con người chọn tôn thờ nhiều thứ khác, nhiều thần khác và sống buông thả trong tội lỗi.  Lìa xa Thiên Chúa, con người đã phải đối mặt với biết bao là thăng trầm sóng gió và ê chề nhục nhã.  Họ bị lưu đày, bị đàn áp, bị khinh khi ruồng rẫy.  Về phần mình, Thiên Chúa không làm ngơ trước những thống khổ của dân, Ngài hứa ban cho họ một Đấng Cứu Độ vĩ đại, là Đấng sẽ giải phóng dân khỏi mọi đau khổ.  Hướng đến lời hứa ấy, dân Thiên Chúa sống trong nỗi niềm mong ngóng đợi chờ.  Họ không biết làm gì để Đấng Cứu Độ mau đến ngoài việc tha thiết cầu xin.

Phần lớn những kinh nguyện trong mùa Vọng, chúng ta mượn lại lời khẩn nguyện tha thiết của dân Thiên Chúa.  Đó là lời kinh toát ra từ nỗi đau của những người bị lưu đày viễn xứ, bị mất nước, mất đất, nhất là mất phẩm vị được làm Con Thiên Chúa.  Đó là lời kinh sám hối của một dân đã sai lầm lỗi phạm, đã không sống xứng đáng với những ân huệ mà mình được lãnh nhận, đã xa lìa bội ước với Thiên Chúa.  Đó là lời kinh tha thiết của những tâm hồn hoài nhớ cố hương, hoài nhớ những tháng ngày được sống vui trong điện đền nhà Chúa, trong tương quan tình yêu ngọt ngào với Thiên Chúa.  Đó là lời khấn xin được phục hồi được quay về với Thiên Chúa.

Chuyện của Thiên Chúa và dân Người cũng là chuyện của Thiên Chúa và nhân loại ngày nay, đồng thời cũng là chuyện của Thiên Chúa và của mỗi người chúng ta.  Chúng ta là những người được tuyển chọn và yêu thương.  Lịch sử sống tương quan với Chúa từng ngày là lịch sử của tình yêu.  Thế nhưng, đó cũng là lịch sử của nhiều sai lầm và lỗi phạm từ phía chúng ta

Mùa Vọng, chúng ta được mời gọi chuẩn bị đón Chúa bằng việc sửa mình mỗi ngày.  Trong tâm tình của một người con thảo chúng ta dâng lên Chúa lời kinh sám hối, dâng lên Chúa nỗi lòng tha thiết chờ mong, dâng lên Chúa niềm hy vọng và tin tưởng sắt son vào tình yêu vững bền của Thiên Chúa.  Hợp lòng với dân Thiên Chúa, chúng ta cùng cất cao lời khẩn nguyện: MARANATHA!  LẠY CHÚA, XIN NGỰ ĐẾN!

Lạy Chúa là Vua Tình Yêu, xin ngự đến!

trong tâm hồn hơn sáu tỉ con người

giữa lòng hơn 190 quốc gia trên thế giới.

xin ngự đến nơi những người bị tước đoạt tự do và nhân phẩm

những người bị tù tội khốn quẫn, bị ruồng rẫy khinh miệt

xin ngự đến nơi những thương tích mà con người đã gây ra cho nhau.

Xin tình yêu Chúa tỏa lan và thấm đậm vào giữa lòng thế giới của chúng con

để chúng con được phục hồi và chữa lành, được bình an và hạnh phúc. 

Lạy Chúa là Vua hòa bình, xin ngự đến!

nơi những đất nước đang còn tang tóc chiến tranh

nơi những cuộc chạy đua vũ trang không tưởng

nơi những tham vọng cuồng điên của con người

nơi những tâm hồn còn mang nặng óc kỳ thị, hận thù và bạo lực.

Xin thanh tẩy và luyện lọc lòng trí con người

để chúng con biết yêu chuộng hòa bình

và chung tay dựng xây một thế giới của yêu thương huynh đệ. 

Lạy Chúa là ánh quang chân lý, xin ngự đến!

nơi tâm hồn của những con người

đang lao đao tìm một hướng đi, đang vật vã tìm một lẽ sống.

Xin ngự đến trong con tim của những nhà lãnh đạo quốc gia

để họ phục vụ dân Chúa trong công bằng và sự thật.

Xin ngự đến nơi những góc tối mịt mùng của dối gian và sai trái

nơi những hố sâu thăm thẳm của tội lỗi và sa đọa

xin ngự đến cả nơi tâm hồn của những người đang còn từ khước Chúa.

Xin đưa dẫn những bước chân lầm đường lại lối

tìm về với Chúa là cội nguồn sự thật và sự sống. 

Lạy Chúa là mục tử giàu lòng thương xót, xin ngự đến!

nơi những mảnh đời lầm than vất vưởng

nơi những người cửa mất nhà tan vì thiên tai loạn lạc

nơi những người già cả neo đơn và không nơi nương tựa,

nơi những trẻ em côi cút bất hạnh trên đường phố

nơi những người bị dạt ra bên lề xã hội

xin ngự đến và nâng dậy những con người yếu đuối

xin vỗ về và an ủi những cảnh đời truân chuyên.

 

Lạy Chúa là Đấng Cứu Độ chúng con hằng mong đợi

xin ngự đến với những cuộc đời đã vỡ nát vì sai lầm lỗi phạm,

với những cảnh đời cơ nhỡ vì sa chân lỡ bước.

xin ngự đến và thanh tẩy chúng con khỏi vết nhơ tội tình

xin ngự đến và chữa lành chúng con khỏi thương tật đau đớn

xin chuộc chúng con về từ nơi chúng con đã lạc mất

xin dẫn chúng con đi trên đường nẻo quang minh. 

Lạy Chúa là Vua của mọi loài

xin ngự đến và phục hồi chúng con

để chúng con lại được sống xứng đáng là con cái Chúa.  Amen! 

https://dongten.net

From: NguyenNThu

Bắt người có vá được lỗ hổng của TTCK không?

Báo Bauxite Việt Nam

Đỗ Ngà

Vụ bắt Trịnh Văn Quyết trước đây và bắt ông Phạm Thanh Tùng – Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Cổ phần Chứng khoán Trí Việt cho thấy, hai ông này cùng phạm một tội giống nhau, tội thao túng chứng khoán.

Cho tới nay, có bốn vụ bắt bớ liên quan đến thị trường chứng khoán, trong đó có hai người liên quan đến thị trường trái phiếu và hai người liên quan đến thị trường cổ phiếu. Đó là Đỗ Anh Dũng và Trương Mỹ Lan lừa đảo trên thị trường trái phiếu; Trịnh Văn Quyết và Phạm Thanh Tùng lừa đảo trên thị trường cổ phiếu.

Thị trường trái phiếu đang có lỗ hổng rất lớn, 95% doanh nghiệp không có xếp hạng tín nhiệm, không bảo lãnh thanh toán của các tổ chức tài chính có uy tín và không tài sản bảo hiểm có thể chui vào lỗ hổng này để bán giấy lấy tiền dân.

Thị trường trái phiếu thế, còn thị trường cổ phiếu thì cũng chẳng khá hơn. Cả hai ông Trịnh Văn Quyết và Phạm Thanh Tùng có thể dễ dàng tạo ra cầu ảo đẩy giá cổ phiếu sau đó bán ra kiếm lời. Hai người cùng thực hiện một chiêu trò như nhau để trục lợi thành công thì đây là vấn đề của thị trường chứng khoán hay vấn đề của các chủ doanh nghiệp?

Thị trường chứng khoán có hai phần (thị trường cổ phiếu và thị trường trái phiếu) mà cả hai đều thủng lỗ toang hoác thế kia thì làm sao ngăn cản được rủi ro cho nhà đầu tư? Bản chất con người là tham lam, khi các đại gia thấy kinh doanh vất vả mà kiếm bạc cắc trong khi đó chỉ cần dùng chiêu trò là có thể hốt hàng núi tiền của nhà đầu tư trên thị trường chứng khoán thì làm sao họ không lao đầu vào?

Ông Chính quyền có một vườn rau, tuy nhiên cứ mỗi lần rau nảy mầm thì thú hoang vào đánh chén. Thay vì vá lại hàng rào bảo vệ vườn rau thì ông Chính quyền lại ngồi canh bầy thú chui vào vườn rồi dí bắt. Cả đàn hàng trăm con vào phá nhưng ông ta chỉ bắt được bốn con và ông đang canh me bắt thêm để bảo vệ vườn rau trong khi đó hàng rào thủng lỗ toang hoác chình ình ra đấy ông ta không chịu vá.

Việc Chính quyền này vẫn để lỗ hổng lớn như thế thì Việt Nam sẽ hình thành nên loại doanh nghiệp mới. Loại doanh nghiệp thành lập để ra chiêu lừa đảo trên thị trường chứng khoán nhằm kiếm tiền chứ không tạo ra của cải gì cho xã hội. Có chắc rằng trên thị trường chứng khoán Việt Nam chỉ có mỗi Đỗ Anh Dũng, Trương Mỹ Lan, Trịnh Văn Quyết và Phạm Thanh Tùng không? E là không.

Bộ máy nào vận hành cũng dựa trên ba thành phần, đó là luật pháp, cơ chế và con người. Luật pháp thì đầy lỗ hổng, cơ chế thì lỏng lẻo và con người thiếu thượng tôn pháp luật thì bộ máy đó vận hành không thể trơn tru được. Bộ máy vận hành thị trường chứng khoán Việt Nam kiểu như thế. Nhìn vào đâu cũng thấy hỏng hóc thì biết vá vào đâu?

Những gì được sinh ra từ thể chế chính trị bòn rút nó đều như thế. Vá không dễ.

Đ.N.

Nguồn: FB SOI

Thói nguỵ biện ở người Việt

Báo Bauxite Việt Nam

GS Nguyễn Văn Tuấn

Tôi hay bị làm phiền bởi những người hỏi tôi “đã làm gì cho đất nước này” [1] khi tôi có ý phê bình các chánh sách của Nhà nước. Câu hỏi đó không chỉ không cần thiết mà còn biểu hiện thói nguỵ biện rất thô thiển.

Nguỵ biện (người phương Tây gọi là ‘fallacy’), nói ngắn gọn, là lỗi lầm mang tính logic trong bàn luận. Nguỵ biện trong bàn luận (chưa nói đến ‘tranh luận’ vốn cần một trình độ nhứt định) bao gồm những:

  • những luận điểm bất hợp lý,
  • những phát biểu nhằm đánh lạc hướng vấn đề, hay
  • những phát biểu mang tính khẳng định nhưng chẳng có gì làm chứng cớ.

Tất cả chúng ta đều ít nhứt 1 lần phạm phải những lỗi lầm này — có khi là vô ý. Người ta thốt ra những lời nói hay viết xuống những câu để đánh tráo vấn đề và gây nhiễu loạn trong bàn luận. Tôi quan sát thấy vài lỗi nguỵ biện phổ biến ở người Việt chúng ta. Những gì tôi quan sát không có gì mới cả, nhưng thiết nghĩ cần nhắc lại ở đây.

  1. Công kích cá nhân (ad hominem)

Đây là một loại ngụy biện phổ biến nhất, thấp kém nhất, nguy hiểm nhất, nhưng có “công hiệu” nhất. Nguy hiểm vì nó tấn công vào cá nhân của người phát biểu hơn là quan điểm của người phát biểu. Từ đó, người ta chỉ tập trung vào cá nhân hơn là quan điểm của cá nhân đó.

Có 5 hình thức phổ biến thuộc loại ngụy biện này:

– Loại thứ nhứt là tấn công vào uy tín cá nhân của người phát biểu, kiểu “Anh là dân làm kinh tế, biết gì về khoa học mà nói chuyện nghiên cứu khoa học”. Tức là, người ngụy biện không bàn về lý lẽ của người phát biểu về khoa học mà tấn công vào cái ‘background’ của người đó.

– Loại thứ hai là dưới hình thức sỉ nhục, hay chửi rủa. Khi bất đồng ý kiến, người ngụy biện chỉ việc công kích vào cá nhân của người phát biểu. Chẳng hạn như “Bà hay đánh con, bà không có tư cách nói chuyện nhân nghĩa”.

– Loại thứ ba là tấn công vào động cơ của người phát biểu. Mặc dù không biết động cơ của người phát biểu là gì, kẻ nguỵ biện vẫn đặt ra một cái cớ để làm lạc hướng luận điểm của người phát biểu. Ví dụ tiêu biểu là “Anh nói như vậy là vì anh muốn được chút ơn huệ của kẻ cầm quyền”.

– Loại thứ tư là tấn công vào lòng yêu nước. Tiêu biểu cho loại ngụy biện này là: “Anh im đi! Nếu anh thấy nền giáo dục Việt Nam kém cỏi như vậy thì anh hãy đi Mỹ mà học”.

– Loại thứ năm là dùng một đặc điểm của một vật thể nào đó để ứng dụng cho một cá nhân hay một vật thể khác. Ví dụ: “Anh học của Tây có vài chữ mà đã quay lại chửi bới đồng nghiệp à? Anh là con công cháu cha, anh không hiểu gì về sự nghèo khổ của chúng tôi”.

  1. Lợi dụng thẩm quyền (ad verecundiam)

Đây là loại ngụy biện dùng những nhân vật nổi tiếng hay được nhiều người ái mộ để tìm sự ủng hộ cho luận điểm của mình. Chẳng hạn như “Cái bàn chải đánh răng này được giới nha sĩ ủng hộ, nên nó tốt lắm”, hay “Báo chí loan tin hà rầm rằng gia đình đó loạn luân mà ông còn cãi à? Ai cãi là ngu si, hèn hạ”. Hèn hạ?

Cái sai ở đây là thẩm quyền (báo chí, chuyên gia, Nhà nước, v.v.) không thuyết phục được ai; chỉ có sự thật, lý lẽ và logic mới quan trọng và có khả năng thuyết phục.

Do đó, việc xem thẩm quyền là chân lý là một nguỵ biện, và loại nguỵ biện này rất phổ biến và nguy hiểm. Nguy hiểm là vì nó làm thui chột tư duy độc lập của người ta. Nguy hiểm là vì nó có thể đưa người vô tội vào tù.

  1. Lợi dụng nặc danh

Trong trường hợp này, người ngụy biện không nêu danh tính người có thẩm quyền, và vì không ai biết tên người có thẩm quyền nên không ai có thể kiểm chứng sự chính xác của lời phát biểu. Một ví dụ tiêu biểu là “Các chuyên gia nói với tôi rằng chủ trương của chúng tôi là hợp lý”. Ở đây, chúng ta không biết chuyên gia là ai (nặc danh), mà cho dù có biết thì đây cũng là nguỵ biện loại lợi dụng thẩm quyền.

Một loại ngụy biện khác có quan hệ với loại này là dùng lời đồn đại để làm cơ sở lập luận. Giới công an cảnh sát hay sử dụng ngụy biện này, ví dụ như “Có nhiều đơn của nhân dân tố giác rằng cái hộ gia đình này phạm pháp”. Chẳng ai biết ‘nhân dân’ là ai, nhưng nó bị đem ra làm cơ sở cho nguỵ biện.

  1. Luận điệu ngược ngạo

Loại nguỵ biện này hay xuất hiện dưới hình thức bằng chứng. Chẳng hạn như kẻ nguỵ biện phát biểu rằng “Gia đình đó có loạn luân”, nhưng khi bị người ta bác bỏ phát biểu đó thì kẻ nguỵ biện quay sang hỏi: “Anh nói họ không loạn luân, vậy anh chứng minh đi”.

Đây là nguỵ biện khá phổ biến, mà theo đó kẻ nguỵ biện đùn đẩy trách nhiệm bằng chứng về phía người phát biểu trong khi chính người phát biểu cáo buộc phải trình bày bằng chứng. Loại nguỵ biện này khá thô thiển, nhưng ngạc nhiên thay nó thuyết phục khá nhiều người ngây thơ!

  1. Làm lạc hướng câu chuyện

Loại ngụy biện này thường hay được ứng dụng khi một người nào đó đưa vào những phát biểu không dính dáng gì đến vấn đề đang tranh luận, nhằm mục đích đánh lạc hướng vấn đề.

Một trong những ví dụ tiêu biểu của nguỵ biện loại này là những câu qua lại về tu sĩ. Người phát biểu cảm thấy tu sĩ đóng phim là không phải, người nguỵ biện quay sang tấn công … Đức Giáo Hoàng:

“Nếu bà cho rằng bà có cái quyền tấn công tăng ni tham gia đóng phim thì bà trước nhứt nên tấn công hai Đức Giáo Hoàng của bà trước thì đó mới là công bằng”.

Một ví dụ khác: “Anh có thể nói rằng tử hình là một hình phạt không có hiệu quả trong việc chống lại tội phạm, nhưng còn nạn nhân của tội phạm thì sao?”. Tức là, người ngụy biện chuyển chủ đề về hiệu quả của án tử hình sang nạn nhân, hai vấn đề chẳng có liên quan gì với nhau. Đây là nguỵ biện cá trích.

Tranh luận và phản biện?

Ở Việt Nam, người ta thích dùng từ ‘phản biện’ và ‘tranh luận’, nhưng trong thực tế thì chẳng có tranh luận gì cả mà chỉ là cãi lộn. Trong cãi lộn thì không có phản biện. Muốn phản biện đàng hoàng thì cần phải có tranh luận nghiêm túc.

Nhưng thế nào là tranh luận nghiêm túc?

Nói một cách ngắn gọn, cũng như trong một cuộc đấu võ, các võ sĩ phải tuân thủ luật chơi một cách nghiêm ngặt; tương tự, một tranh luận nghiêm túc là một cuộc bàn luận có quy tắc, mà trong đó người tham gia không được, hay cần phải tránh, phạm luật chơi.

Những quy tắc chung và căn bản là người tham gia chỉ phát biểu bằng cách vận dụng những lý lẽ logic, với thái độ thành thật và cởi mở, chứ không phát biểu theo kiểu cảm tính, lười biếng, hay biểu hiện một sự nguỵ biện.

Nhưng rất tiếc là nguỵ biện là một thủ thuật rất rất phổ biến ở người Việt. Nó (nguỵ biện) xuất hiện hàng ngày trong các cuộc đối thoại, trên hệ thống truyền thông. Những câu như “Nhân dân tin tưởng …”, “Cơ quan chức năng đã kết luận …”, “Phương pháp điều trị này đã được các giáo sư, tiến sĩ chấp nhận …”, vân vân. Nhiều người đọc/nghe những câu như thế nhưng không thấy đó là nguỵ biện, và thế là họ nghiễm nhiên sử dụng trong các đối thoại sau đó.

Do đó, không mấy ai ngạc nhiên khi thấy có quá nhiều trường hợp chất lượng của những cuộc tranh luận giữa người Việt rất thấp. Chỉ cần xem qua những cái-gọi-là “tranh luận” trên các diễn đàn báo chí chỉ là những cuộc đụng độ giữa các cá nhân tham gia tranh luận, những cuộc chửi bới, chẳng có lý luận của người tranh luận.

Thật vậy, rất nhiều trường hợp, những cuộc tranh luận giữa người Việt chỉ là những cuộc chửi lộn. Vì chửi lộn nên người ta nhắm vào mục tiêu là nhân thân, cá nhân của người tranh luận chứ không nhắm vào quan điểm và lý lẽ của người đó.

Thay vì tranh luận thẳng vào vấn đề, người ta tìm cách gắn cho đối phương một nhãn hiệu (như ‘phản động’ chẳng hạn) và từ đó làm lu mờ đi quan điểm của họ. Trong hầu như những tranh luận, nhiều người cố tìm hay tạo cho mình một vị trí đạo cao đức trọng cả bằng cách gắn cho đối phương những danh từ và tính từ mang tính miệt thị, một thủ đoạn có khả năng làm cho một cuộc tranh luận trở nên một cuộc ẩu đã ngôn từ đinh tai nhức óc thay vì là một trao đổi khoa học. Chẳng có tranh luận hay phản biện gì trong những trường hợp như thế.

****

Ngụy biện, nói cho cùng, là một sản phẩm của sự lười biếng suy nghĩ. Và hầu như trong chúng ta, ai cũng có ít nhất là một lần lười suy nghĩ. Do đó, nếu điểm qua những loại ngụy biện trên đây, chúng ta tự cảm nhận rằng trong quá khứ mình chắc cũng có lần phạm vào lỗi lầm của ngụy biện.

Nhưng tại sao những ngụy biện vẫn còn có mặt trên báo chí?

Theo tôi, bởi vì chúng vẫn có khách hàng. Vẫn có người, dù ít hay nhiều, tin tưởng vào ngụy biện, vì nó thuận nhĩ, trơn tru, và nhất là không thách thức. Sờ một hòn đá trơn tru đem lại cho chúng ta một cảm giác khoan khoái dễ chịu hơn là sờ một hòn đá lởm chởm, hay ngồi trên một cái ghế ghồ ghề. Người ta thích sự trơn tru, bởi vì trơn tru là dấu hiệu của sự khoan khoái, dễ chịu, là cái khoảng thời gian giải lao, không cần sự thách thức.

Những phát biểu ngụy biện thốt ra từ những người mang danh tu sĩ và trí thức chỉ là những lời phát biểu lém lỉnh thay vì lịch thiệp, hàm chứa mánh khóe thay vì thân thiện. Có thể nói, ngụy biện là những lối sáo ngữ liến thoắng nhằm vào mục đích lôi cuốn người nghe/đọc và đánh lảng vấn đề, thay vì cung cấp cho họ một sự thật. Nhưng khi nguỵ biện làm cho người ta đi tù thì nguỵ biện trở thành một tội ác.

Cô Nguyễn Cao Kỳ Duyên có lần nói rằng Nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn kể với cô là “Văn hóa Tây thiên về khuyến khích, còn văn hóa Việt thiên về chỉ trích”. Tôi thấy rất đúng, nhưng muốn thêm văn hoá nguỵ biện nữa.

____

[1] Rất khó nói chuyện với mấy người như thế này vì họ chẳng biết những gì mình làm cho Việt Nam, nhưng chẳng lẽ mình phải ê a kể ra? Thành ra, cách tốt nhứt là bỏ qua loại ngụy biện này mà tập trung vào vấn đề đang bàn.

N.V.T.

Nguồn: FB Nguyễn Tuấn