Vô vọng và hi vọng

Vô vọng và hi vọng

Nguyễn Tuấn

Đạo diễn Trần Văn Thuỷ có lần than thở rằng “Cái cảm giác đè nặng bên trong tôi là vô vọng về dân tộc Việt”. Hôm nay, tạp chí GoodWeekend của tờ Sydney Morning Herald có đi một bài dài về sự tham chánh của giới trẻ gốc Việt ở Úc [1]. Cả hai bài có nhiều điều để chúng ta suy nghĩ về sự vô vọng và hi vọng cho dân tộc.

1. Vô vọng

Lời than thở của Đạo diễn Trần Văn Thuỷ (người lớn lên trong XHCN ở miền ngoài) không phải là không có cớ. Ông cho biết rằng trước đây ông cứ nghĩ những khuyết tật trong xã hội Việt Nam (như quan liêu, cửa quyền, áp đặt ý kiến, v.v.) là sản phẩm của chủ nghĩa xã hội. Nhiều người ở miền Nam cũng nghĩ như vậy. Chẳng hạn như cái văn hoá ‘đấu tố’ thì đúng là từ XHCN cài đặt vào, chớ trước đây ở miền Nam đâu có cái văn hoá đó.

Tuy nhiên, những khuyết tật đó không hẳn là sản phẩm của XHCN đâu. Đạo diễn Thuỷ cho biết sau khi ông ghé thăm Mĩ và Âu châu, ông thấy nhiều chuyện kinh hoàng trong “những báo chí của phe chống cộng đủ thứ […] Ai mà không giống mình thì dằn mặt, đánh hoặc bắn”, ông đi đến kết luận rằng hoá ra ‘phe bên kia’ cũng có nhiều vấn đề. Ông cho biết “Đè nặng lên tôi nhất vẫn là cái cảm giác dân tộc mình khó mà khá lên được, khó lòng đuổi kịp các nước, dù là những nước trung bình trên thế giới. Đó là sự thật, ai càng yêu nước càng buồn nhiều.” [2]

Ngay cả người lạc quan nhứt có lẽ cũng đồng ý với nhận xét trên của ĐD Trần Văn Thuỷ. Đúng là có những ‘đấm đá’ trong nội bộ cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Ngay tại Úc tôi đây cũng có những bất đồng chánh kiến giữa 2 phe, tạm gọi là ‘phe thủ cựu’ và ‘phe trẻ’. Sự bất đồng chánh kiến giữa 2 phe đã lan tràn lên báo chí và mạng xã hội với những ngôn từ rất khó đọc và khó nghe. Ngạc nhiên thay, tất cả những ngôn từ đó đều được thốt ra từ những người có học cao và bất kể độ tuổi!

Mới đây, một người trẻ, Thanh Tâm, làm cuốn phim có tựa đề rất đẹp A Realm of Return (và lời dịch cũng rất hay: ‘Bóng quá khứ’) cũng bị … tẩy chay. Bóng Quá Khứ là một tái hiện những số phận nghiệt ngã và mất mát sau 1975 ở miền Nam và Thuyền nhân. Phim đơn giản, không có diễn viên chuyên nghiệp cũng chẳng có ngân sách to tát, nhưng lại được báo chí phương Tây đánh giá cao và được trao nhiều giải thưởng trong các cuộc liên hoan phim. Tưởng rằng một phim như thế sẽ được những Thuyền nhân ủng hộ (và quả thật có nhiều ủng hộ), thế nhưng lại cũng có vài người đòi… tẩy chay. Thật kinh ngạc!

Tại sao tẩy chay? Tại vì, theo những người đòi tẩy chay, cô đạo diễn Thanh Tâm đã lợi dụng quá khứ đau thương để kiếm tiền. Trời đất ơi! Nói vậy mà nói được thì tôi cũng bó tay về loại logic lạ lùng này. Lại còn có cáo buộc rằng Thanh Tâm không phải là một Thuyền nhân (ý nói không phải người vượt biển) và cuốn phim là do ‘cộng sản’ tiếp sức và tài trợ. Nói về cáo buộc này, Thanh Tâm cho biết đó là một cáo buộc ‘ấu trĩ’ và ‘vu vơ’, hay nói thẳng là một vu khống. Vậy mà vẫn có người tin và phát tán những luận điệu ấu trĩ như vậy trong cộng đồng!

Thành ra, Đạo diễn Trần Văn Thuỷ có lí do để nghĩ rằng “dân tộc mình khó mà khá lên được, khó lòng đuổi kịp các nước, dù là những nước trung bình trên thế giới.”

2. Hi vọng

Nhưng có nên quá bi quan như vậy không? Có lẽ không. Bởi vì cộng đồng dân tộc thì lúc nào cũng tự làm mới mình và thích ứng với môi trường. Con người Việt Nam không quá tệ hay kém thông minh đến nỗi ‘khó khá lên được’. Vấn đề là môi trường và thể chế. Ở một thể chế đàng hoàng và một môi trường bình đẳng và minh bạch thì người Việt chúng ta chẳng thua kém ai. Có nhiều minh chứng cho phát biểu đó.

Một minh chứng là thế hệ trẻ Việt Nam đạt được những thành tựu đáng kể trong các thể chế tự do và dân chủ. Chúng ta đã nghe biết những đóng góp sáng chói (sáng chói thiệt, không phải qua báo chí Việt Nam tô vẽ) của giới trẻ Việt Nam ở các nước như Mĩ, Âu châu, Úc châu. Đó là những đóng góp quan trọng trong khoa học, kĩ thuật, thậm chí văn chương. Nhưng điều đáng mừng là họ còn tích cực tham gia chánh trường địa phương và đạt được những thành tựu đáng nể.

Hôm nay, Tạp chí GoodWeekend của nhựt báo Sydney Morning Herald đi một bài phóng sự dài có tựa đề là ‘We have nothing to lose, no pride, no ego’ (Chúng ta chẳng có gì để mất, không tự hào, không tự trọng). Trong bài phóng sự, kí giả Caroline Zielinski viết về những tham chánh của giới trẻ gốc Việt ở Úc. Trong đó, có hai người rất trẻ tên là Jasmine Nguyen (25 tuổi) và Anthony Tran (22 tuổi) được dân bầu làm thị trưởng thành phố (Mayor). Cả hai người được mệnh danh là Thị trưởng trẻ tuổi nhứt nước Úc. Mới 22 tuổi mà làm Thị trưởng thì đúng là quá trẻ, nhưng anh ấy có khả năng thuyết phục dân chúng bầu cho mình thì đó mới là điều đáng nể phục.

Mấy tuần trước, tôi có đề cập đến Dai Le (Lê Thị Trang Đài), người đã làm nên lịch sử khi đánh bại ứng cử viên sáng giá của đảng Lao Động Úc và trở thành dân biểu liên bang gốc Việt đầu tiên ở Úc.

Tất cả họ — Jasmine Nguyen, Anthony Tran, Dai Le, và vài người khác trong bài báo – đều xuất thân từ Thuyền nhân, và họ có một ‘lịch sử’ độc nhứt vô nhị. Jasmine Nguyễn sanh năm 1996, ba cô ấy là huấn luyện viên lái xe và mẹ làm nghề dược. Cô cho biết cha mẹ không bao giờ khuyến khích theo đuổi sự nghiệp chánh trị, nhưng cô ấy thì nhứt định theo học thương mại, tâm lí học và chánh trị học. Rồi qua những gặp gỡ tình cờ và cơ duyên, cô ấy tham gia hoạt động chánh trị, và mới đây được bầu làm Thị trưởng thành phố BrimBank.

Anthony Tran cũng là người Việt thế hệ 2 ở Úc. Anthony sanh ra trong một gia đình mà cha là một nhà khoa học và mẹ là một chuyên gia IT – cả hai đều là người vượt biển vào thập niên 1980s. Qua một người bạn của gia đình, Anthony dấn thân vào chánh trị và tranh cử vào hội đồng thành phố Maribyrnong, và kết quả ngọt ngào là được bầu làm Thị trưởng trẻ nhứt nước Úc.

Tuy mới ở tuổi đôi mươi, nhưng cả hai Jasmine Nguyen và Anthony Tran đã có những chương trình lớn cho cộng đồng. Jasmine thì tập trung vào vấn đề thất nghiệp ở giới trẻ, còn Anthony thì quan tâm đến sức khoẻ tâm thần cho người cao tuổi và người bị chấn thương. Họ cho biết thoạt đầu có những người lớn tuổi xem thường họ và không muốn bầu họ làm thị trưởng, thế nhưng qua viễn kiến và cách thuyết phục công chúng, họ đã thành công. Cả hai đều cho biết rằng họ kinh qua hội chứng ‘Impostor Syndrome’, một hội chứng tâm lí tự hoài nghi về tài năng và thành tựu của mình. Tuy nhiên, Anthony nói:

“Chúng tôi chẳng có gì để mất – không tự hào, không có ‘cái tôi’, có lẽ chỉ vài tài trợ. Chúng tôi chỉ muốn làm một tấm gương tốt.”

3. Cần một thể chế dung nạp

Nhưng để làm tấm gương tốt, để đạt được những thành tựu chánh trị như Jasmine và Anthony họ phải có một môi trường tốt. Ở Úc, không thiếu gì những thanh niên trẻ như hai em ấy, cũng làm việc và dấn thân cho cộng đồng, nhưng họ bị vùi dập tơi bời đến nỗi họ phải bỏ cuộc.

Cái khác biệt giữa họ là môi trường hoạt động. Những thanh niên làm việc trong môi trường cộng đồng người Việt thì sẽ khó mà có cơ hội chứng tỏ tài năng của họ vì vẫn còn có những vòng kim cô và những ‘trưởng lão’ trên đầu họ. Những trưởng lão đó lúc nào cũng xem thường họ như là những đứa ‘con nít’, biết gì về chánh trị mà làm việc lớn. Thậm chí như cô đạo diễn Thanh Tâm mà còn bị chỉ trích là biết gì về Thuyền nhân mà làm phim về Thuyền nhân! Đúng là ấu trĩ. Trong môi trường như vậy thì làm sao người có khả năng có cơ hội vươn lên.

Bạn có thể sáng tác một tác phẩm hay tuyệt, nhưng nếu bạn viết bằng tiếng Việt thì thế nào cũng bị chỉ trích, chê bai, thậm chí tẩy chay. Nhưng nếu tác phẩm đó được viết bằng tiếng Anh thì bạn sẽ được khen ngợi hết lời. Và, nếu bản tiếng Anh đó được dịch sang tiếng Việt, bạn càng được ngợi khen. Bài học: nếu muốn thành công ở nước ngoài, hãy cẩn thận hay tránh xa cộng đồng nói tiếng Việt. Phũ phàng? Có lẽ vậy.

Thế nhưng trong môi trường ngoài cộng đồng Việt Nam, những thanh niên như Jasmine Nguyen, Anthony Tran (hay thế hệ 1.5 là Dai Le) thì họ lại có cơ hội phô diễn tài năng rất sớm. Trong môi trường nói tiếng Anh với nhau, giới trẻ không có những ràng buộc về những cách nói cảm tính của tiếng Việt và người Việt, họ có cơ hội để tranh luận (không phải cãi lộn) một cách bình đẳng. Trong môi trường dân chủ và bình đẳng, tuổi không phải là yếu tố quan trọng; viễn kiến và quan điểm mới là yếu tố quyết định. Chỉ có môi trường đó thì chúng ta mới có những chánh trị gia tầm cỡ dù chỉ ở tuổi 30s.

Sự thành công của các chánh trị gia trẻ tuổi ở Úc (và có lẽ còn nhiều nơi khác mà tôi chưa biết hết) cho chúng ta một lí do để không quá bi quan như Đạo diễn Trần Văn Thuỷ. Dân tộc này có thể khá lên được và đuổi kịp các nước, nhưng với điều kiện trong một môi trường bình đẳng, minh bạch, và một thể chế mang tính dung nạp (inclusiveness). Một thể chế bất dung nạp và kì thị có hệ thống thì không thể nào làm cho đất nước khá lên được. Nhưng tất cả đều phải bắt đầu bằng một nền giáo dục dân tộc, nhân bản, và khai phóng.

______

[1] https://www.smh.com.au/…/we-had-nothing-to-lose-no…

[2] https://boxitvn.blogspot.com/…/cai-cam-giac-e-nang-ben…

Báo Singapore: 3 người chết vụ Vạn Thịnh Phát có bàn tay ‘gián điệp Trung Quốc’

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Cái chết bất thường của ba giám đốc điều hành cấp cao của tập đoàn Vạn Thịnh Phát trong vài ngày đầu Tháng Mười làm dấy lên đồn đoán về sự liên quan của Trung Quốc trong vụ án này, trang tin The Print dẫn nguồn báo The Singapore Post đưa tin này hôm 21 Tháng Mười.

Ba người chết lần lượt là ông Nguyễn Tiến Thành, chủ tịch Hội Đồng Quản Trị kiêm tổng giám đốc công ty cổ phần Chứng Khoán Tân Việt (TVSI); bà Nguyễn Phương Hồng, thành viên Hội Đồng Quản Trị của ngân hàng Thương Mại Cổ Phần Sài Gòn (SCB); và mới nhất là ông Nguyễn Ngọc Dương, giám đốc công ty Sài Gòn Penninsula, và là cựu tổng giám đốc công ty Vạn Phát Hưng.

Cáo phó của ông Nguyễn Ngọc Dương, người được cho là thuộc cấp của bà Trương Mỹ Lan. (Hình: Facebook Hoàng Dũng)

Bà Lan, tên khác là Trương Muội, được biết là “đại gia” lừng lẫy ở Sài Gòn, làm giàu nhờ “quan hệ thân hữu” với ông Lê Thanh Hải, cựu bí thư Thành Ủy ở Sài Gòn.

Hầu hết các khu “đất vàng” ở Sài Gòn đều thuộc sở hữu của tập đoàn Vạn Thịnh Phát.

Theo The Singapore Post, ông Chu Nap Kee (Chu Lập Cơ), chồng bà Trương Mỹ Lan, là người Quảng Đông và kinh doanh bất động sản, được cho là “có họ hàng xa” với ông Chu Vĩnh Khang, cựu bộ trưởng Công An Trung Quốc. Ông Khang tuy bị “thất sủng” nhưng vẫn duy trì mối quan hệ chặt chẽ với các thành viên cấp cao của đảng Cộng Sản Trung Quốc.

Cũng theo tờ báo này, ông Nguyễn Tiến Thành, ông Nguyễn Ngọc Dương và bà Nguyễn Phương Hồng “đã bị gián điệp Trung Quốc” loại bỏ để cứu bà Trương Mỹ Lan, vì ba người này nắm giữ bằng chứng cho tất cả những hành vi sai trái của bà Lan.

“Xét đến mức độ nhạy cảm của sự việc, nhà chức trách Việt Nam đã cấm các báo đăng tải câu chuyện này và quy những cái chết là do nguyên nhân tự nhiên. Một thực tế được biết ở Việt Nam là có một mạng lưới gián điệp Trung Quốc mạnh mẽ và hầu như tất cả các cơ sở quan trọng đều bị xâm nhập bởi đội đặc nhiệm này, những người không ngần ngại các hành động quá khích như đầu độc đối thủ,” The Singapore Post viết.

Báo này cho biết thêm từ nhiều năm qua, một lượng lớn người gốc Hoa ở Việt Nam đổ tiền mua các khu đất nằm tại các vị trí chiến lược và hầu hết trong số họ có mối quan hệ với Trung Quốc đại lục.

Ông Nguyễn Tiến Thành (trái), chủ tịch Hội Đồng Quản Trị kiêm tổng giám đốc công ty cổ phần Chứng Khoán Tân Việt (TVSI), và bà Nguyễn Phương Hồng, thành viên Hội Đồng Quản Trị của ngân hàng Thương Mại Cổ Phần Sài Gòn (SCB) lần lượt chết trong vòng vài ngày. (Hình: Trang web SCB)

Thậm chí khi chính phủ Việt Nam cấm người ngoại quốc mua đất ven biển Đà Nẵng, người Trung Quốc đã lách điều khoản này bằng cách kết hôn với người địa phương hoặc nhờ người Việt Nam đứng tên mua đất.

Các doanh nhân Trung Quốc được ghi nhận mua một lượng lớn nhà và khu đất tại huyện Vân Đồn, tỉnh Quảng Ninh, nơi có vị trí chiến lược trong Vịnh Bắc Bộ, The Singapore Post đưa tin. (N.H.K) 

‘Chủ lò’ dọa ‘đợi đấy’ nhưng có ‘đứa nào’ sợ không?

Tư Ngộ/Người Việt

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – “Các bác chờ mấy vụ tới sẽ làm, xem có trốn được không!” Lời ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN, nói với các “cử tri” ở Hà Nội ngày Thứ Bảy, 15 Tháng Mười tuần trước.

Quan chức cấp cao gồm cả bộ trưởng, chủ tịch thành phố Hà Nội bị bắt trong vụ bịp kít xét nghiệm COVID-19 của công ty Việt Á. (Hình: Soha)

Trong cuộc tiếp xúc, ông Trọng nhìn nhận quan chức của chế độ không phải ăn bẩn một mình mà họ móc nối với nhau ngang dọc, trên dưới trong ngoài kết chặt thành một bầy để cùng ăn chia. Ai cũng được chia chác phần to phần nhỏ thì không có ai dại gì tố cáo.

Quốc Hội “con dấu cao su” CSVN bắt đầu họp khóa cuối năm vào ngày 20 Tháng Mười tới đây. Theo thông lệ trước mỗi kỳ họp, các “đại biểu nhân dân” tiếp xúc cử tri để nghe ý kiến của họ rồi khi khóa họp kết thúc, lại gặp cử tri để bào cáo.

Ông Trọng kể ra như vụ tham nhũng tại Hải Dương là “không phải một người mà móc ngoặc với nhau từ bí thư tỉnh ủy cho đến cán bộ các cấp và còn cả với cán bộ trên trung ương,” tờ Tuổi Trẻ ngày 15 Tháng Mười thuật lại lời ông Trọng.

Các vụ án chấn động dư luận trong và ngoài nước trước đó nổi bật là các xếp tại Cục Lãnh Sự của Bộ Ngoại Giao, móc ngoặc với sếp bên trên và các quan chức khác của chính phủ, nuốt những số tiền thật lớn khi tổ chức các “chuyến bay giải cứu” đưa hàng ngàn người từ nước ngoài về Việt Nam khi đại dịch COVID-19 hoành hành trên thế giới.

Người ta đã phải trả những số tiền lớn gấp nhiều lần phí tổn thực để có một chỗ ngồi trên máy bay về nước. Tiền sai biệt dĩ nhiên chui vào túi các quan.

Trước đó, gần hết các quan giám đốc các Trung Tâm Kiểm Soát và Phòng Ngừa Dịch Bệnh (CDC) trên cả nước đã theo nhau vào tù vì ăn “lại quả” của công ty Việt Á, bán các kít xét nghiệm COVID-19 đắt hàng trăm lần. Trong vụ này, các tướng tá tại Học Viện Quân Y, bộ trưởng Y Tế, chủ tịch thành phố Hà Nội cũng theo nhau “vào lò.”

Đó chỉ là hai vụ lớn trong số hàng chục vụ án tham nhũng khác trên cả nước tầm mức nhỏ hơn.


Các viên chức Bộ Ngoại Giao Việt Nam bị khởi tố trong vụ Cục Lãnh Sự ăn hối lộ tổ chức các “chuyến bay giải cứu.” (Hình: Công An)

Một ngày trước cuộc tiếp xúc cử tri của ông Trọng, guồng máy tuyên truyền của chế độ đồng loạt dẫn báo cáo gửi Quốc Hội của ông Tô Lâm, bộ trưởng Công An, thay mặt chính phủ, cho hay: “Các vụ án tham nhũng và chức vụ gia tăng 41% trong thời gian 12 tháng tức từ đầu Tháng Mười, 2021, đến cuối Tháng Chín, 2022.”

Trước đó, ngày 10 Tháng Mười, báo Thanh Tra thuật lại cuộc họp của Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội nói cử tri kêu ca “Một số giải pháp phòng ngừa tham nhũng, tiêu cực còn hình thức, hiệu quả chưa cao” và “công tác tự kiểm tra, tự phát hiện tham nhũng trong nội bộ vẫn là khâu yếu…” Chẳng lẽ kẻ ăn vụng lại tự khai “Lạy ông tôi ở bụi này!”

Xem vậy, lời kêu ca gián tiếp cho hiểu là ông chủ lò chống tham nhũng vẫn sợ đập chuột mà vỡ bình. Cái bình bị vỡ đồng nghĩa cái đế chế đỏ tại Việt Nam không còn nữa. Đấy là chống tham nhũng kiểu “trị bệnh cứu người” mà ông Trọng từng nói đi nói lại. 

HỜI HỢT THIÊNG LIÊNG

HỜI HỢT THIÊNG LIÊNG

Thứ Sáu Tuần XXIX – Mùa Thường Niên

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Các ngươi biết tìm hiểu diện mạo của trời đất, còn về thời đại này, sao không tìm hiểu?”.

Catherine Marshall nhận xét, “Về một bài giảng, tôi không quan tâm đến việc thiếu hùng biện, nghệ thuật, hay thông điệp được truyền đi một cách kém cỏi. Chỉ cần Thiên Chúa là một thực tại đối với người giảng, người ấy đã học cách ‘ở lại trong Chúa Kitô!’. Nhiều bài giảng tuân theo các quy tắc tốt nhất, nhưng lại sáo rỗng; cách nào đó, trái tim người giảng không ở trong thông điệp họ trao. Có một sự ‘hời hợt thiêng liêng’ nào đó nơi người giảng những bài giảng như thế!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Nhận xét của Catherine Marshall rất sát với sứ điệp Khánh Nhật Truyền Giáo 2022 của Đức Thánh Cha Phanxicô, ngày mà Giáo Hội đang hướng về: Bạn và tôi phải là chứng nhân trung thành của Chúa Kitô, bằng cách cho người khác thấy Thiên Chúa là một thực tại mà bản thân chúng ta xác tín, qua việc học cách ‘ở lại trong Chúa Kitô!’. Tin Mừng hôm nay cho thấy, Chúa Giêsu bất bình với những kẻ nghe Ngài, các thầy giảng lề luật; Ngài gọi họ là “giả hình”. Ngài trách cứ sự mù loà tâm linh của họ; đúng hơn, Ngài lên án sự ‘hời hợt thiêng liêng’ nơi họ!

“Các ngươi biết tìm hiểu diện mạo của trời đất, còn về thời đại này, sao không tìm hiểu?”. Về những chuyện dưới đất, người đương thời Chúa Giêsu có thể đặt điều này với điều kia theo cách gần như không thể sai lầm; tuy nhiên, một khi lĩnh vực tâm linh được đề cập, thì xem ra, họ mù mờ. Thật đáng buồn! Tại sao? Có thể họ không để tâm đến sự hiện diện của Chúa Giêsu; hoặc tìm cách suy xét về ý nghĩa thực sự lời nói và việc làm của Ngài. Họ chỉ hời hợt lý thú với những phép lạ bên ngoài, mà chẳng quan tâm việc thấu hiểu ý nghĩa sâu xa bên trong của chúng. Quan trọng hơn, họ không màng đến ‘một Ai đó’ còn hơn Salômon, hơn cả Giôna đang ở giữa họ! Và như thế, ‘hời hợt thiêng liêng’ ngăn cản ‘tiến bộ thiêng liêng’ nơi họ. Thấy các dấu chỉ không phải là vấn đề bạn nhận ra hình dạng của
một nhà tạm hay một cây thánh giá trong một đám mây, nhưng là suy xét để cảm nhận tình yêu của Thiên Chúa trong cuộc sống mình.

Ai sống một đời sống cầu nguyện, người ấy sẽ hòa hợp nhiều hơn với sự hiện diện của Chúa. Vì thế, nơi mà người khác thấy sự trùng hợp, họ thấy sự quan phòng; nơi mà ai đó thấy sự trùng khớp, họ thấy Thiên Chúa đang hiện diện. Điều này mang lại cho họ một cảm giác an bình sâu sắc; bởi lẽ, họ biết, Thiên Chúa chịu trách nhiệm về mọi sự và họ không cần phải tự mình tìm câu trả lời cho mọi thứ. Thế giới không nằm trên vai họ, nó ở trên vai Chúa! Vì vậy, thay vì phàn nàn, họ vui tươi; thay vì lo lắng, họ phó thác. Họ sống hồn nhiên như những người con!

Trong thư Êphêsô hôm nay, Phaolô kêu gọi các tín hữu tránh xa thái độ ‘hời hợt thiêng liêng’ bằng cách trở về với những gì căn bản nhất, “Chỉ có một Chúa, một đức tin, một phép rửa”. Các nền tảng đức tin này liên kết các thành viên với nhau, cả Do Thái và dân ngoại; “Đây chính là dòng dõi những kẻ tìm kiếm thánh nhan Ngài”, Thánh Vịnh đáp ca thật ý tứ. Mối liên kết này vừa là liên kết với Ngôi Vị Thiên Chúa Ba Ngôi, vừa là liên kết các thành viên với nhau – tất cả cùng chia sẻ một sự sống thần linh. Vì thế, Kitô hữu không thể sống một cách sống hời hợt!

Anh Chị em,

“Về thời đại này, sao không tìm hiểu?”. Ngay giữa thời đại này, một thời đại đầy biến động với dịch bệnh, với cuộc chiến Ukraine vốn đang ảnh hưởng toàn cầu, Thiên Chúa đang hiện diện, Chúa Giêsu đang hiện diện! Dấu chỉ hiện diện của Ngài có thể rất tinh tế, chẳng ồn ào, và không gây ấn tượng; dẫu thế, rất thực tế! Ngài hiện diện trong Thánh Thể, trong Lời, trong sự thinh lặng của những trái tim cầu nguyện; Ngài hiện diện nơi những con người thiện nguyện, hoặc trong những cuộc gặp gỡ tình cờ mà chúng ta có được trong ngày sống. Ngài có thể hiện diện nơi những người mà chúng ta thấy phiền phức và cả trong những biến cố lớn nhỏ. Chung quanh chúng ta, trong gia đình chúng ta… Ngài đang có mặt. Những gì chúng ta cần là một đôi tai để n
ghe, một đôi mắt để thấy! Tắt một lời, hãy tránh cho mình, một thái độ ‘hời hợt thiêng liêng!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, với thế gian, con sợ nhất phải tiếng ‘hời hợt’; với Chúa, con chỉ ước ‘mãi luôn nồng nàn’. Đừng bao giờ để con, dù chỉ một lần, bị thiên thần quở, đứa ‘hời hợt thiêng liêng!’”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: Kim Bang Nguyen

Thúy Nga Paris và ‘một phần dân tộc bị tách rời’

Thúy Nga Paris và ‘một phần dân tộc bị tách rời’

Blog VOA

Trân Văn

22-10-2022

Một poster của Thúy Nga Paris.

Cuối tuần vừa qua (15 và 16/10/2022) khoảng 10.000 người Việt đã đến Bangkok (Thái Lan) để xem show “Paris By Night 134” của Thúy Nga Paris. Trong 10.000 người đó, một số đến từ các quốc gia châu Âu, một số đến từ Mỹ, Úc,… song chủ yếu vẫn là đến từ Việt Nam. Tuy vé không rẻ (từ 160 đến hàng ngàn Mỹ kim) đã vậy còn phải trả thêm chi phí đi lại, ăn uống, khách sạn nhưng người Việt đến từ Việt Nam vẫn chiếm đa số…

Thúy Nga Paris thực hiện các show Paris By Night phục vụ người Việt ở nhiều nơi trên thế giới. Có những nơi rất gần Việt Nam như Singapore (Paris By Night 113), Bangkok (Paris By Night 134) nhưng theo Giám đốc điều hành Thúy Nga Paris – thì Thúy Nga Paris chỉ mới nghĩ tới chuyện đến thật gần Việt Nam để người Việt trong nước dễ dàng hơn trong việc xem các show Paris By Night trực tiếp và… chỉ thế mà thôi (1).

***

Paris By Night 134 diễn ra ở Bangkok là một trong những chủ đề được nhiều người bàn luận trên mạng xã hội suốt tuần này nhưng nội dung lại nằm bên ngoài show thứ 134, ví dụ như Le Duc Duc: Những người Việt hát tiếng Việt nhưng không được biểu diễn ở nước Việt vì không muốn người Việt xem song nhiều người Việt vẫn muốn xem những người Việt này hát tiếng Việt nên chấp nhận mua thêm vé máy bay, trả tiền khách sạn và vé xem show. Năm nào đó bà con nô nức qua Singapore. Nay nô nức qua Thailand. Rốt cuộc là người bị cấm coi vẫn được coi. Chỉ là tốn thêm tiền, tốn bộn. Rốt cuộc chuyện này nói lên điều gì? Nghĩ ra khối chuyện hay nhưng thôi để dành lại đây. Á, có vài lần mình đi xe các VIP, thấy vẫn mở Paris By Night trên xe qua You Tube, đã vậy còn vừa nghe vừa hát theo nữa (2)…

Cũng nhìn show Paris By Night 134 theo hướng đó, Từ Nguyên Thạch cho rằng: Chắc người Thái sẽ ngạc nhiên vì sao một sự kiện đình đám như thế của người Việt lại tổ chức trên đất Thái, thay vì ở Việt Nam? Người Thái có óc thực tế. Họ nghĩ rằng Việt Nam sẽ thu được nguồn lợi lớn từ du lịch và các dịch vụ kèm theo nếu được tổ chức ở Việt Nam. Đây quả là vấn đề khó hiểu đối với họ. Biết giải thích như thế nào cho người Thái? Nói rằng vì người Việt ghét người Việt ư? E rằng họ lại càng khó mà hiểu vì dân Thái vốn hiền hòa và hay giúp đỡ nhau. Ông Thạch còn cảm thấy buồn vì: Một sự kiện văn hóa nghệ thuật của người Việt lớn như thế, thu hút sự quan tâm của người dân Việt và nhiều nước như thế nhưng truyền thông nhà nước hoàn toàn im lặng. Vì sao một nhà nước “của dân, do dân, vì dân” lại ngoảnh mặt trước một sự kiện nhiều người Việt quan tâm?

Theo ông Thạch: Cho dù chính quyền đã ban hành một số chính sách công nhận hoặc khôi phục giá trị của nhiều công trình, tác phẩm văn hóa – nghệ thuật thời Việt Nam Cộng Hòa (VNCH). Nhiều tác phẩm âm nhạc ngày trước được gọi là “nhạc vàng” nay được hát và biểu diễn rộng rãi. Nhiều văn nghệ sĩ thời VNCH được về nước sinh sống và hát lại. Nhiều tác phẩm văn học của các nhà văn thời VNCH được in lại. Nhiều vị lãnh đạo khi ra nước ngoài tiếp xúc với kiều bào đã khẳng định đất nước luôn mở rộng vòng tay đón kiều bào về xây dựng quê hương nhưng chính sách đúng đắn như thế dường như chưa thật đồng bộ và thống nhất. Một ca sĩ hải ngoại dù đã được cơ quan cấp trung ương cho phép biểu diễn nhưng vẫn có thể bị một cơ quan địa phương buộc dừng. Chính sách ấy cũng chưa đủ mạnh, nên có trường hợp địa phương tìm cách cản trở bằng cách này hay cách khác mà trường hợp ca sĩ Khánh Ly vừa qua là một ví dụ... Xâu chuỗi những hiện tượng như thế, người ta có cảm giác nhà nước hình như còn dè dặt, chưa thật lòng mở rộng cửa đón đồng bào mình. Ông Thạch nhấn mạnh: Rất nhiều người muốn Paris By Night được tổ chức trong nước nhưng trước hết, muốn đón người thân về nhà thì chủ nhà phải mở lòng, dẹp bỏ đố kỵ. Chừng nào làm được vậy, chừng đó mới nghĩ đến vấn đề xa hơn: Hòa hợp, hòa giải dân tộc (3).

Nguyễn Tuấn – sống ở Úc – cho biết có rất nhiều thân hữu của ông cũng thắc mắc giống như Từ Nguyên Thạch: Tại sao Thúy Nga Paris không tổ chức các show của họ ở Việt Nam khi đi đâu ở Việt Nam cũng thấy sự hiện diện của Thúy Nga Paris (từ thành thị tới nông thôn, từ nhà riêng đến nhà hàng,…)? Nguyễn Tuấn nhận xét, việc các show Paris By Night chỉ diễn ra bên ngoài biên giới Việt Nam giống như vẫn còn… “một phần dân tộc bị tách rời”: Theo thiển ý của tôi, một show nhạc của Thuý Nga Paris ở trong nước sẽ là một tín hiệu tích cực cho chánh sách hoà hợp – hoà giải dân tộc và ‘khúc ruột ngàn dặm’ không còn là câu để đàm tiếu nữa. Các vị lãnh đạo Việt Nam hay nói đến “một bộ phận dân tộc không thể tách rời” nhưng với Thuý Nga thì vẫn là một phần dân tộc bị tách rời (4).

Khi thực tế có vô số sự kiện hài hước hóa những tuyên bố về chủ trương, về mong muốn “hòa hợp, hòa giải” thì tất nhiên Paris By Night 134 diễn ra ở Bangkok cũng sẽ được nhìn dưới góc độ buồn quá đành phải… cười. Chẳng hạn Trần Chí Kông bình thế này: Thúy Nga Paris” là một show ca nhạc thuần Việt, nhưng không diễn trên đất Việt mà diễn ở Thái, sát nách nước nhà để khán giả người Việt “vượt biên” qua coi. Làm vậy mới chắc cú, không lo “cúp điện (5). Còn Phương Nguyễn thì tin rằng chủ đề “Lời cám ơn” của Paris By Night 134 là hết sức hợp lý với nhiều bên: Đó là dịp để ông Ngạn và Thuý Nga Paris cám ơn nhau rồi cả hai đồng cám ơn khán giả năm châu. Thái Lan cũng “cám ơn” vì chương trình của người Việt, nói tiếng Việt, khán giả hoàn toàn Việt mà lại chọn tổ chức trên đất Thái, góp tiền cho ngành du lịch và thương mại Thái. Ngoài ra phải cám ơn đảng và nhà nước đã… “tạo điều kiện”, đồng cám ơn ông phụ trách cúp điện show Khánh Ly, tạo điều kiện cho Sing – Thái tiếp tục mần ăn trong tương lai (6).

***

Trước khi Paris By Night 134 diễn ra ở Bangkok, trong một cuộc trò chuyện với VOA, bà Marie Tô Ngọc Thủy – Giám đốc điều hành Thúy Nga Paris – có đưa ra vài lý do giải thích vì sao Thúy Nga Paris chưa nghĩ đến chuyện tổ chức các show ở Việt Nam (kiểm duyệt nội dung chương trình, sự hạn chế về sức chứa của những địa điểm tổ chức show). Có thể vì hoạt động trong lĩnh vực văn hóa – nghệ thuật, cần tế nhị nên bà Thủy chỉ ngừng ở đó.

Làm sao Thúy Nga Paris có thể nghĩ đến chuyện tổ chức biểu diễn ở Việt Nam khi thực tế có đủ thứ chuyện… “phức tạp”?. Thậm chí cách nay ba tháng – hồi hạ tuần tháng 7, hệ thống truyền thông chính thức tại Việt Nam đồng loạt loan báo rồi thi nhau đục bỏ tin ông Tô Văn Lai – người sáng lập Thúy Nga Paris, thân phụ bà Thủy – đã qua đời. Rất nhiều người đã bình phẩm về động thái này trên mạng xã hội. Chẳng hạn Khanh Nguyen: Tôi tin người – hay những người – ra lệnh báo chí trong nước phải hạ bài về tin ông Tô Văn Lai, người sáng lập trung tâm Thúy Nga Paris qua đời đều đã từng ngồi thưởng thức một trong các sản phẩm của Thúy Nga Paris. Xã hội chúng ta đang như vậy. Thật giả lẫn lộn và sự chân thành lần lượt bị bóp chết mỗi ngày. Một xã hội bị điều khiển, bóp nặn như vậy, thì khó mà có tư cách để nói về hòa hợp – hòa giải (7).

Hoặc Vinh Râu: Qua vụ ông chủ Thúy Nga Paris qua đời, ta thấy gì? Một, báo chí dám cầm đèn chạy trước… Tuyên giáo là tiêu. Chưa có lệnh tao mà chúng mày dám đăng à? Hai, khi bắt lột tin, Tuyên giáo đã hạ nhục báo chí, khiến lực lượng này bị muối mặt trước công chúng như một nô tì bị chủ đánh đòn trước bàn dân thiên hạ. Ba, một tin vô thưởng vô phạt về lĩnh vực âm nhạc, nghệ thuật luôn có thể là một vấn đề chính trị theo ý muốn bốc đồng của những người điều hành Tuyên giáo. Bốn, Luật Báo chí làm ra để trưng bày là chính, luật to nhất vẫn là ông Tuyên giáo. Năm, cấm cản việc chia buồn với một người dân VNCH vượt biên dù người đó có đóng góp cho cộng đồng, cho thấy chính sách hòa hợp hòa giải dân tộc của nhà cầm quyền lâu nay là không thực tâm (8).

Chú thích

(1) https://www.voatiengviet.com/a/paris-by-night-đến-bangkok-thuê-chuyến-bay-đưa-khán-giả-việt-nam-sang/6774738.html

(2) https://www.facebook.com/story.php?story_fbid=pfbid02wMbukRrtpp554unuVPrfzJd76EohbkhrxDfFThsGSdvhjYgnL51qgsisCGVd9Wh9l&id=1146679112

Tỷ phú Việt Nam

Tỷ phú Việt Nam

Lâm Bình Duy Nhiên

20-10-2022

Tình cờ đọc được tuyên bố này của bầu Đức: “Phải có tên trong danh sách tỷ phú thế giới chứ không đơn thuần là người giàu Việt Nam“.

Chỉ qua cách nhìn, động lực của ông ta thì thấy rõ cách làm giàu cũng như tham vọng của giới triệu, tỷ phú Việt: phải thành công bằng mọi giá, phải giàu hơn mọi người và phải có tiếng trên thế giới!

Cho nên mới có chuyện ồn ào về nữ tỷ phú đôla đầu tiên của Việt Nam, bà Nguyễn Thị Phương Thảo, muốn cống hiến 155 triệu bảng Anh cho trường Linacre College, để được đổi tên thành Thao College. Nguyện vọng của bà là để góp phần cải tiến môi trường giáo dục. Nhưng bà quên rằng, chính tại quê hương của bà mới là nơi cần được đầu tư, giúp đỡ để cải thiện một nền giáo dục vốn dĩ quá đỗi lạc hậu.

Tầng lớp giàu có Việt Nam khác hẳn giới tỷ phú trên thế giới: kín tiếng, kín đáo và không ngừng làm việc, đầu tư, sáng tạo,… để chinh phục những mục tiêu đề ra. Họ không ầm ĩ nhưng vẫn cứ giàu và rất giàu!

Giới tỷ phú quốc tế chắc chắn có những tham vọng kinh khủng nhưng họ khiêm tốn hơn và sự thành công vượt bậc của họ cũng góp phần quan trọng cho sự phát triển của xã hội, trong mọi lĩnh vực.

Giới triệu và tỷ phú Việt Nam khó lòng thành công bằng chính đôi bàn tay lương thiện và khối óc sáng tạo. Đơn giản vì cơ chế chính trị lắc léo, không minh bạch, cộng với sự quan liêu và tham nhũng trong mọi ngóc ngách xã hội khiến cho bất cứ công ty hay tập đoàn nào cũng bị chi phối, kiểm soát và thao túng bởi chính quyền.

Sự yểm trợ và bảo kê của nhà cầm quyền khiến cho các cá nhân hay tập đoàn trở nên giàu có một cách nhanh chóng. Nhưng bản chất của mối quan hệ ấy lại rất phũ phàng và tàn nhẫn một khi chính quyền muốn ra tay trừng phạt hay có sự tranh giành quyền lực nơi hậu trường chính trị.

Từ Phạm Nhật Vượng, tỷ phú đình đám với thương hiệu xe hơi vượt biên giới Việt đến bầu Đức nổi tiếng với những phi vụ liên quan đến đất đai và môi trường tại Việt Nam, Lào và Campuchia, có ai dám chắc rằng đằng sau sự giàu có của họ, không có bàn tay của chính quyền?

Cái bệnh nổ cho đã, tự sướng, để cho thế giới phải biết đến mình, chính là căn bệnh trầm kha của xã hội. Tất cả chỉ biết chạy theo thành tích, theo danh vọng hão huyền, theo hình thức nhưng lại không hề có lương tâm, trách nhiệm để xây dựng những nền móng vững chắc và nhân bản cho mọi sự phát triển cân đối và hài hoà trong xã hội Việt Nam.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Bóng hồng cửu vạn

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Bóng hồng cửu vạn

  • S Tương Lai: “Liệu làm con đà điểu rúc đầu vào cát thì có khiến cho những thảm trạng u tối đang trùm lấp cuộc sống được không nhỉ?
  • FB Nguyễn Thịnh: “Không phải tin tốt hay tin xấu mà từ góc nhìn, cách đưa tin, tức là văn hóa người viết, người duyệt bài và cả người thẩm (đọc) bài. Bộ nhất định không thể làm thay hay yêu cầu. Báo chí không thể chỉ có một tổng biên tập.”

Tôi e rằng quan niệm của nhị vị thức giả thượng dẫn có phần hơi khe khắt. Nguyễn Mạnh Hùng đưa ra con số định mức (“chỉ 10/% tin xấu”) quá thấp vì đương sự  mới nhận việc nên chưa biết rằng bộ thông tin còn có vai trò, và khả năng, định hướng nữa cơ. Nhiều tin xấu sẽ đỡ xấu xí đi (chút đỉnh) sau khi được xào xáo ngôn từ, kiểu như :

  • Cướp đất = giải phóng mặt bằng
  • Biểu tình = tụ tập đông người
  • Thuốc giả = thuốc không có khả năng trị bệnh
  • Tát = gạt tay trúng má hay nhỡ tay vung vào mặt
  • Đá = dơ chân quá cao
  • Đạp = Lấy chân tác động vào ngực
  • Ngập = tụ nước
  • Lụt = thế nước đang lên
  • Chuyến bay bị hủy hay bị chậm = bay chưa đúng giờ

Ngoài những tiểu xảo lặt vặt (vừa kể) đội ngũ của những người cầm bút ở VN hiện nay còn có “thủ thuật” biến đổi cuộc sống lam lũ, cơ cực, bần hàn của đám dân đen thành những mảnh đời … tươi sáng :

Trời! Kiếm tiền ở Việt Nam sao mà dễ ợt, vậy cà? Rảnh, xem qua cuộc “sống tốt” và cách “kiếm bạc triệu mỗi đêm” của Lực Lượng Cửu Vạn Nữ Nổi Tiếng Hà Thành” (qua ngòi bút “nhà báo” Anh Tuấn) coi sao :

Cùng với chợ Long Biên, Đồng Xuân là một trong những nơi có nhiều chị em hành nghề khuân vác hàng thuê nhất ở thủ đô. Mỗi ngày một phụ nữ phải vác hàng tấn trên vai kiếm sống. Khu vực bãi xe chợ Đồng Xuân (mặt phố Hàng Khoai, quận Hoàn Kiếm) luôn tấp nập xe chuyển hàng đến và đi từ 3h30 sáng tới 16h chiều hàng ngày, bất kể mưa nắng.

Chợ là trung tâm đầu mối các mặt hàng vải vóc, thời trang, phụ kiện may mặc lớn nhất phía Bắc. Khu vực này đặc biệt nóng khi vào đợt hàng mới trước dịp chuyển mùa nhằm phục vụ nhu cầu rất lớn tới từ các tỉnh. Đặc biệt, chợ Đồng Xuân xuất hiện nhiều nữ cửu vạn đã hơn chục năm nay. Họ khỏe và làm việc hăng say không kém các đấng mày râu. Các nữ khuân vác chia thành nhiều nhóm nhỏ, mỗi nhóm từ hai đến năm người hỗ trợ giúp đỡ nhau làm việc.

 Đôi vai của họ khỏe như lực sĩ, có thể vác hàng chục kg. Trong bao tải cồng kềnh kia chủ yếu là vải vóc, sợi bông nên khá êm. “Làm nhiều năm nên quen, đôi chân tôi cũng linh hoạt, khéo léo hơn để di chuyển len lỏi giữa chợ đông”, chị Thanh, quê Thái Bình nói.

Có những bao tải nặng cả tạ, vai chưa đủ khỏe, các chị phải dùng tay chống ở hông cho đủ lực. Nhiều người đàn ông nhìn thấy cũng phải nể phục. Hầu hết các chị em ở đây đến từ các tỉnh Nam Định, Yên Bái, Phú Thọ, Hưng Yên…

Có người thâm niên đã hơn 10 năm. Chỉ nghỉ về quê vào dịp mùa vụ, cấy hái chăm lo đồng ruộng, xong xuôi lại vội vã lên Hà Nội mưu sinh. Mỗi một lần vác nặng từ xe đến điểm tập kết hàng như thế này các chị được trả công từ 10.000 – 20.000 đồng. Chuyển từ xe vào chợ, từ ki ốt ra xe đi tỉnh và nhặt nhạnh các chuyến nhỏ cho khách lẻ.

Các chị chia sẻ, may mắn là hầu như chẳng bao giờ đau ốm, cùng lắm chỉ sụt sùi, cảm nhẹ một ngày là khỏi. “Chỉ cần đau yếu hoặc nghỉ làm mấy ngày, khi quay lại công việc sẽ vô cùng khó nhọc, đau nhức người và quan trọng là mất đi một khoản thu nhập”, một chị nói.

Chị em luôn có một cuốn sổ nhỏ ghi chép các chuyến hàng cho từng ki ốt khác nhau để cuối ngày thanh toán. Ngày nào nhiều việc, có người kiếm được 500.000 đồng đến 700.000 đồng, ngày ít chỉ được hơn 100.000 đồng. “Văn phòng” làm việc cũng như chỗ nghỉ ngơi khi rảnh rang của họ chính là hành lang cầu thang lên xuống tại cổng chợ.

Mỗi chị em trừ tiền thuê trọ, sinh hoạt hay ăn uống hàng ngày, tằn tiện cũng để ra được từ 5 đến 7 triệu đồng tiết kiệm mỗi tháng, người nào ít thì chỉ được 3 đến 4 triệu đồng.

Chị Phạm Thị Thập làm phu vác ở chợ Đồng Xuân đã được gần 10 năm. Người phu nữ đến từ Hưng Yên có gia đình và hai con nhỏ ở quê nhà, tuy nhiên phải đôi ba tháng chị mới về một lần. Những lúc nhàn rỗi chờ việc chị lại mang kim chỉ ra thêu thùa tranh và khăn dành tặng cho chồng con ở nhà.

Thiệt là lãng mạn hết biết luôn. Thảo nào mà gần đây trong ngôn từ của báo chí nước nhà mới có thêm cụm từ rất thơ mộng là bóng hồng cửu vạn. Ngó mấy cái “bóng hồng” này đang gồng gánh, khiêng vác “những bao tải nặng cả tạ” trên hè phố Hà Nội hay Sài Gòn khiến tôi thốt nhớ đến hình ảnh của những bông hoa nở giữa chiến trườngnhững  bông hoa trên tuyến lửa (và những đoá hoa lan trong rừng cháy) trên Đường Trường Sơn – hồi giữa thế kỷ trước – khi cuộc chiến chưa tàn.

Thay những danh xưng hoa hoè hoa sói (vừa kể ) thì họ có tên gọi trần trụi, và chính xác, là Lực Lượng Nữ Dân Công Hoả Tuyến (*). Chính lực lượng này đã đảm nhiệm phần lớn việc chuyển tải lương thực, quân cụ, vũ khí để giải phóng miền Nam.

Hơn bốn mươi năm sau, sau khi vùng đất này được hoàn toàn giải phóng (và đất nước sạch bóng quân thù) thì đám con cháu của những bông hoa trên tuyến lửa, hay những đoá hoa lan trong rừng cháy trở thành những bóng hồng cửu vạn giữa Thủ Đô Của Lương Tâm Nhân Loại và Hòn Ngọc Viễn Đông!

Với truyền thống định hướng bằng hoa ngôn xảo ngữ của bộ TT&TT của xứ ta thì Tân Bộ Trưởng Nguyễn Mạnh Hùng chả phải lo xa đến chuyện định mức bao nhiêu phần trăm tin tốt hay tin xấu. Ở đất nước CHXNCNVN (Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc) thì có tin tức và hình ảnh nào mà xấu được mà lo, cha nội!

——————-

 (*) Có thể xem thêm thiên tiểu luận Death and Suffering at First Hand: Youth Shock Brigades during the Vietnam War (1950–1975) [Trực Diện Với Cái Chết Và Nỗi Đau: Vấn Đề Thanh Niên Xung Phong Trong Chiến Tranh Việt Nam (1950-1975) ] của François Guillemot – do Phương Hoà chuyển ngữ – đã đăng thành nhiều kỳ trên diễn đàn talawas, vào năm 2010.

“Cả hệ thống chính trị” đều tham nhũng trang thiết bị y tế

“Cả hệ thống chính trị” đều tham nhũng trang thiết bị y tế

Bởi  AdminTD

 Mai Bá Kiếm

20-10-2022

Ảnh chụp màn hình

Ngày 5/6/2022, giám đốc Sở Y tế Đồng Nai Phan Huy Anh Vũ bị bắt vì hành vi “Vi phạm quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng”.

Từ năm 2013 – 2015, Phan Huy Anh Vũ (Giám đốc BV Đa khoa Đồng Nai) ký thủ tục, hồ sơ đấu thầu trang thiết bị y tế với Công ty CP Tiến bộ quốc tế (AIC – của nữ đại gia “vua biết mặt chúa biết tên” Nguyễn Thị Thanh Nhàn).

Tổng vốn mua trang thiết bị 476 tỷ đồng, C03 tính ra thiệt hại 152 tỷ đồng. Tỷ lệ nâng giá (thiệt hại) gần 32%!

C03 chưa khởi tố Phan Huy Anh Vũ tội nhận hối lộ, nhưng ngày 19/10/2022, C03 khởi tố, bắt giam Trần Đình Thành (cựu bí thư Đà Nẵng) và Đinh Quốc Thái (cựu chủ tịch Đà Nẵng) về tội nhận hối lộ.

Tham nhũng trang thiết bị y tế không phải từ giám đốc bệnh viện, dưới sự “bảo kê” của giám đốc Sở Y tế, mà còn được “chống lưng” từ chủ tịch tỉnh đến bí thư tỉnh!

Trước khi bị bắt vì “Vi phạm quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng”, GĐ Bệnh viện Thủ Đức Nguyễn Minh Quân chi hối lộ 3,7 triệu USD để không bị bắt (được trả lại 1,15 triệu, còn 2,67 triệu USD).

Mặc dầu, Nguyễn Minh Quân ký với một nhà thầu “cò con” Nguyễn Văn Lợi (GĐ Công ty TNHH Nguyễn Tâm) mà còn thừa tiền chạy án 3,7 triệu USD, huống gì những kẻ ký với đại gia Nguyễn Thị Thanh Nhàn hay Phan Quốc Việt – GĐ Việt Á – Kit Test!

Bệnh viện Đa Khoa Đồng Nai được lãnh đạo tỉnh cho phép “dịch vụ lưỡng tính” công – tư với tổng vốn đầu tư hơn 3.300 tỷ đồng, gồm Khu A (công) do ngân sách đầu tư. Khu B (tư) do Công ty cổ phần Bệnh viện Đồng Nai góp vốn 40% (bằng cơ sở vật chất, hạ tầng), hai cổ đông khác góp vốn bằng tiền mặt tương đương 60% giá trị dự án.

Không biết “hai cổ đông khác” là con ông nào, mà Phan Huy Anh Vũ phải điều bác sĩ ở khu A (ngân sách trả lương) và trang thiết bị mua của bà Nhàn (ngân sách trả tiền) cho khu B sử dụng.

Nhờ thành tích móc nối với đơn vị thẩm định giá “thổi” giá trang thiết bị y tế, năm 2016 – sau một năm khánh thành Bệnh viện đa khoa Đồng Nai, Phan Huy Anh Vũ được bổ nhiệm làm phó giám đốc Sở Y tế, hai năm sau (2018) Vũ được lãnh đạo tỉnh “bế” lên ghế giám đốc Sở Y tế.

Nghị quyết 36 thành công hay thất bại?

Nghị quyết 36 thành công hay thất bại?

Jackhammer Nguyễn

21-10-2022

Ông Nguyễn Hữu Liêm ở San Jose, lâu nay “bị” xem là thân “cộng”, vừa viết một bài liên quan tới việc tiếp xúc giữa Hà Nội và người gốc Việt ở Mỹ. Trọng tâm của bài viết này, ông Liêm đưa ra những biện luận của mình để chứng minh rằng “nghị quyết 36” của Đảng Cộng sản Việt Nam (đảng CSVN) đã thất bại. Nghị quyết này được đưa ra để Đảng CSVN tiếp cận với người Việt ở hải ngoại, chủ yếu là nhóm tù chính trị (“cải tạo”), thuyền nhân.

Tôi nghĩ rằng “cộng” sẽ không hài lòng với bài viết này. Ông Liêm chỉ trích Đảng CSVN khá nặng. Ông nói rằng họ có “tư duy nông dân”, và nghị quyết 36 ấy được viết với tư duy đó.

Ông Liêm cũng đề nghị Đảng CSVN đưa ra một nghị quyết mới, thật lòng hơn, trong đó có việc nhận trách nhiệm về những tội lỗi lịch sử mà Đảng CSVN đã gây ra, như là cải cách ruộng đất, giam giữ tù chính trị, đánh tư sản miền Nam,…

Đây là bài thứ ba liên tục mà ông Liêm, theo chủ quan của tôi, đã làm phật lòng Hà Nội. Đầu tiên ông gọi ông đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng là “người cộng sản cuối cùng”, kế đó ông đả kích chủ nghĩa Marx, và bây giờ ông mắng Đảng CSVN là … nhà quê (nông dân).

Đối với bài viết đả kích Karl Marx, tôi không dám có ý kiến phản biện lại người chuyên nghiên cứu triết học như ông Liêm. Còn hai bài kia thì tôi không đồng ý, tôi cho rằng tính chất cộng sản của ông Trọng cũng chẳng hơn các đàn em của ông ấy đâu, và ông Trọng cũng chẳng hiểu Karl Marx hơn ông Liêm.

Còn chuyện ông mắng Đảng CSVN là nhà quê thì tôi đã viết trong bài “Những chiếc ghế gỗ và sự sang trọng cộng sản”, để nói rằng, người “cộng sản” Việt Nam hiện nay chẳng quê tí nào đâu, mà họ rất thích sự … sang trọng. Có thể ông Liêm đúng với hàm ý rằng “các nông dân Ba Đình” hiện nay không suy nghĩ được gì lớn lao, hay nói theo ngôn ngữ báo chí trong nước là “không có tầm nhìn”.

Nhưng ông mắng họ “nhà quê” là họ giận lắm đấy.

Thôi, sau khi phiếm lòng vòng các danh từ, khái niệm, cho vui, bây giờ tôi xin trở lại vấn đề đánh giá nghị quyết 36 của Hà Nội.

Tôi cho rằng, nói thành công như Đảng CSVN đánh giá thì cũng đúng, mà nói thất bại, như ông Liêm và các bạn ông, cũng đúng. Vấn đề nằm ở chỗ, ta đứng ở góc nào, yêu cầu của ta ra sao để mà đánh giá. Rõ ràng, yêu cầu của ông Liêm và Đảng CSVN không giống nhau.

Có thể Đảng CSVN cho rằng, họ đã mời được “các nhà truyền thông hải ngoại” … về nước, giao lưu, mà những người này cũng có hoạt động trong… “cộng đồng”, thành ra là … thành công!

Ông Liêm và các bạn thì mong muốn ý tưởng của các ông nên được Đảng CSVN xem xét để thúc đẩy sự thịnh vượng của Việt Nam, nên các ông xem nghị quyết 36 là thất bại.

Một việc nữa là ông Liêm và các bạn ông xếp mình vào nhóm người ra đi từ miền Nam Việt Nam, những người đã trưởng thành trước năm 1975, mà nhóm người này chưa bao giờ xem Đảng CSVN thật lòng với họ cả. Nghị quyết 36 rõ ràng thất bại với nhóm này, trừ một số nhà… “truyền thông hải ngoại”.

Nếu ta định lượng kết quả của nghị quyết 36, bằng số lượng người Việt hải ngoại về thăm nhà, số tiền họ gửi về giúp người thân, số lần biểu tình chống đối cũng như cường độ của các cuộc biểu tình bị giảm xuống… thì nghị quyết 36 thành công.

Tuy nhiên, những cuộc biểu tình và cường độ của nó giảm xuống, lại không phải do nghị quyết 36, mà do những người biểu tình già đi, ngọn lửa biểu tình không còn được con cháu họ coi trọng. Đó không phải là thành công của Đảng CSVN, mà là thất bại của cộng đồng người Việt chống cộng ở hải ngoại.

Sự thắng thế của Đảng CSVN tại hải ngoại, nếu có, không phải là họ có nhiều điều hay ho, mà là họ có… thời gian.

Theo đánh giá của một nhân vật lãnh đạo chính trị của người Việt hải ngoại (mà tôi xin giấu tên), thì số lượng người Việt ở Mỹ, đến Mỹ theo diện đoàn tụ gia đình từ thập niên 1990 trở về sau (tức là sau khi Việt Nam mở cửa, không còn là “cộng sản” nữa), cộng với những người sinh ra ở Mỹ, hoặc sinh ra ở Việt Nam, nhưng lớn lên ở Mỹ, đã đông hơn những người từng là tù cải tạo, thuyền nhân.

Nhóm đến sau, hoặc lớn lên ở Mỹ này không còn “quyết tâm chống cộng” mạnh mẽ nữa.

Vào dịp Tết nguyên đán đầu năm 2022, một số nguồn tin khả tín nói rằng, Lãnh sự quán Việt Nam ở San Francisco đã xuống miền Nam California, tổ chức một buổi tiệc tân niên ngay tại khu Little Saigon, nơi được mệnh danh là “Thủ đô tinh thần của người Việt tị nạn Cộng Sản”, có đến 200 người tham dự. Vậy mà không có tờ báo Việt ngữ nào của “cộng đồng” đề cập đến.

Thế nhưng, nếu lấy con số 200 đó mà nói nghị quyết 36 thành công, thì không thỏa đáng. Tôi nghĩ rằng chí ít, nhà cầm quyền Hà Nội cũng mong thu được nhân tâm của những người như nhóm ông Nguyễn Hữu Liêm, hay thế hệ trẻ người Việt, không phải là du học sinh, chứ đâu chỉ thu phục nhóm người thích về Việt Nam chơi bời và đến dự tiệc của lãnh sự quán để ăn uống!

Nhóm người Việt trẻ tuổi lớn lên ở Mỹ chú ý đến nước Mỹ hơn Việt Nam. Họ quan tâm đến nền dân chủ Mỹ, và dĩ nhiên với tình trạng chính trị Việt Nam hiện nay thì họ quan tâm để làm gì? Có bao nhiêu chính trị gia trẻ tuổi người Mỹ gốc Việt, lớn lên ở Mỹ, có quan hệ với Hà Nội? Theo hiểu biết của tôi, con số đó gần bằng… zero.

Nói cho cùng thì cộng đồng người Việt hải ngoại và chính quyền Hà Nội hiện nay có thể chả quan tâm gì đến nhau cũng không sao cả, mạnh ai nấy sống. Người Việt hải ngoại có được cái may mắn chạy thoát khỏi “lũy tre làng ngàn năm văn vật”, cứ tiếp tục hưởng tinh thần dân chủ.

Trong một bài viết cho báo New York Times hôm nay, ông Ngãi Vị Vị, một nhà bất đồng chính kiến Trung Quốc, hiện sống ở châu Âu, viết rằng: “Não trạng người Trung Quốc chưa bao giờ thực sự tự do… không có sự thay đổi cơ bản nào khả dĩ diễn ra. Người Trung Quốc bình thường chỉ việc tuân lệnh thôi”.

Ai có thể bảo tôi rằng, người Việt thì khác? Thế cho nên Đảng CSVN cần chi nghị quyết 36 để cãi chày cãi cối với ông Liêm như thế!

Vấn nạn ‘dân trí’ của người Việt…

Lmdc Viet Nam

 “Vấn nạn ‘dân trí’ của người Việt…”

Nhắc đến Phan Bội Châu (1867-1940), rất nhiều người Việt Nam có thể dễ dàng nói ông là nhà tư tưởng, nhà cách mạng nổi tiếng của Việt Nam.

Nhưng không phải ai cũng biết về tinh thần “phê phán” của Phan Bội Châu, thể hiện qua tác phẩm Việt Nam quốc sử khảo, xuất bản lần đầu vào năm 1909.

Với mục đích động viên tinh thần yêu nước và làm cách mạng, Phan Bội Châu đã dành một phần trong sách để than phiền về điều mà ông xem là vấn nạn ‘dân trí’ của người Việt đương thời.

Trích, theo bản dịch của Chương Thâu:

– “Hay nghi kỵ lẫn nhau, không làm nên việc gì cả, đó là điều rất ngu thứ nhất.

– Tôn sùng những điều xa hoa vô ích, bỏ bê những sự nghiệp đáng làm, đó là điều rất ngu thứ hai.

– Chỉ biết lợi mình mà không biết hợp quần, đó là điều rất ngu thứ ba.

– Thương tiếc của riêng, không tưởng đến việc ích chung, đó là điều rất ngu thứ tư.

-Biết có thân mình nhà mình mà không biết có nước, đó là điều rất ngu thứ năm.”

Một đoạn khác, Phan Bội Châu than: “Cùng làm chung việc thì nghi kỵ nhau, cùng làm thành công thì ghét bỏ nhau, chưa đánh với người ngoài mà trong nhà đã tranh nhau.

* Buồn thay, lời của cụ Phan Bội Châu vẫn đúng đến tận ngày nay

TL BBC

Phan Bội Châu là một trong những nhà yêu nước lớn ở Việt Nam cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX. Ông sinh ngày 26 tháng 12 năm 1867, tại làng Đan Nhiễm (nay là xã Xuân Hòa), huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An.

Những hoạt động yêu nước, chống Pháp do Phan Bội Châu khởi xướng, tiêu biểu như phong trào Đông Du (1905 – 1909) và tổ chức Việt Nam Quang phục Hội (1912 – 1917).

Khi Phan Bội Châu bị thực dân Pháp bắt năm 1925, thì tầng lớp thanh niên, với lực lượng chủ công là học sinh, sinh viên, trí thức đã tích cực xuống đường đấu tranh đòi chính quyền thực dân ở Việt Nam phải trả tự do cho nhà yêu nước Phan Bội Châu.

Kết quả là thực dân Pháp buộc phải giảm án từ tử hình xuống chung thân khổ sai, sau đó đưa ông về an trí ở Huế cho đến khi ông qua đời năm 1940.

Tâm Sự Của Một Y Công – Nguyễn Thượng Chánh, DVM

Tâm Sự Của Một Y Công – Nguyễn Thượng Chánh, DVM

Hình minh họa 

Săn sóc bệnh nhân ở giai đoạn cuối đời, chẳng hạn như thay tã, thay quần thay áo, làm giường, giúp họ trong việc ăn uống, trong vấn đề vệ sinh, tắm rửa hằng ngày, v.v…là những công việc thường lệ của một y công.

Đây là một job không phải dễ, rất cực nhọc, đòi hỏi một sự chịu đựng và nhẫn nại hơn người.

Không phải ai cũng có thể làm được hết đâu.

Làm việc trong một khung cảnh đượm vẻ thê lương, nặng nề, và đầy rẫy âm thanh rên xiết suốt ngày suốt đêm, người y công cũng không dám nói là mình chai đá dửng dưng được trước cảnh đời quá phủ phàng, kiếp nhân sinh quá phù du…

NNT  là cháu của người viết và hiện là một y công tại một bệnh viện lớn ở Montreal. Cậu ta làm việc tại một bộ phận hắc ám nhất. Đó là tầng bệnh nhân ở giai đoạn cuối, gọi là unité de soins palliatifs. Đây là nơi nằm của các bệnh nhân hết thuốc chữa và chỉ chờ ngày chết mà thôi.

Sau  đây là đôi dòng tâm sự của cậu ta.

 « …Cuộc đời đưa đẩy tôi làm y công cho một bệnh viện ở Montreal.

Công việc của tôi là chăm sóc người bệnh, giúp cho họ có được những giây phút thoải mái để cuộc sống dễ chịu hơn trong những ngày cuối cùng của đời họ trên dương thế nầy.

Đó là những người bệnh già, bệnh nhân lú lẫn Alzheimer, những người bị ung thư vào giai đoạn cuối, những người mới vừa được mổ và những người bị bệnh tâm thần, v.v…

Bệnh nhân được tôi săn sóc nằm trong khoảng tuổi từ 18 đến 101 tuổi.

Có người còn rất trẻ, đâu trên dưới 20 tuổi mà phải chịu nằm chờ chết vỉ họ bị ung thư não. Có người bị cancer vú, mùi hôi thúi nồng nặc rất khó chịu, cần phải băng bó vết thương lại bằng những loại băng có chất than charbon activé cho đỡ hôi thúi. Họ không ngớt rên la cả đêm vì quá đau đớn và khó chịu. Họ thường năn nĩ để xin thuốc morphine để giảm đau.

Tôi thấy rất xót xa và cảm thương họ, nhưng biết làm sao bây giờ?

 Biết chừng đâu một ngày nào đó mình cũng sẽ như họ?

 Trước tình cảnh như thế, người ta tự hỏi chúng ta có nên giúp bệnh nhân chấm dứt sự đau đớn vô ích đó càng sớm càng tốt hay không? Nhưng đây chỉ là ý tưởng riêng tư của mỗi người mà thôi.

Luật pháp Canada cấm ngặt việc trợ tử.Vấn đề nầy hiện nay vẫn còn là một vấn đề tranh luận tại các xứ Tây phương!

Hầu hết các quốc gia trên thế giới đều xem sự sống là thiêng liêng nên họ đều cấm triệt việc giúp đỡ bệnh nhân sớm kết liểu cuộc sống. Đây là một vấn đề cấm kỵ, còn đang được tranh luận.

Ngày nay chỉ có Hòa Lan, Thụy Sĩ và Bỉ mới cho phép việc trợ tử theo ý muốn của bệnh nhân.

 Vừa qua, báo chí có đề cập đến trường hợp của một người Mỹ gốc Việt rất giàu có, tài sản 100 triệu dollars nhưng chẳng may bị cancer vào giai đoạn cuối cùng, và bác sĩ nói ông ta chỉ còn sống khoảng ba tháng mà thôi. Bệnh nhân bèn trở về quê hương để được chết bên đó. Theo lời khuyên bảo cùa một thầy tử vi, ông ta xin chánh quyền Việt Nam cho phép ông được chết vào ngày giờ tốt hầu giúp cho con cháu được hưng phát sau nầy.

Biết rằng luật pháp Việt Nam cấm việc trợ tử. Không biết với tài sản kết xù của mình, bệnh nhân có thể chết theo ý muốn được không?

Tôi rất xót xa mỗi khi thấy những bệnh nhân còn quá nhỏ tuổi mà phải vô nằm trong soins palliatifs. Họ chưa hưởng được gì cả trong cuộc đời quá ngắn ngủi. Đối với các cụ lớn tuổi, 80- 90 tuổi trở lên thì dễ chấp nhận hơn vì họ đã thật sự sống cuộc đời họ rồi. Chết là sự giải thoát khỏi thân xác già nua xấu xí, khỏi bệnh tật, khỏi sự đau đớn của thể xác và tâm hồn…Các cụ đã sống quá đủ rồi.

 Theo sự quan sát của mình, tôi thấy người bệnh rất sợ chết mà thân nhân cũng rất sợ xác chết nữa. Tôi muốn nói đến trường hợp của một cụ bà người Hoa, 85 tuổi. Con gái, 65 tuổi, của cụ bà thường phàn nàn sao đêm nào mẹ mình cũng không ngớt gọi mình làm mình không ngủ nghê gì được cả. Rồi có một đêm nọ, người con gái không còn nghe tiếng mẹ mình gọi nữa. Bà ta mới hỏi tôi và tôi cho biết là bà cụ đã đi rồi trong đêm qua. Người con mới xin tôi được mang găng tay và mặc áo blouse để vào nhìn mặt mẹ lần cuối cùng. Tôi nói bà cụ là mẹ thì cần gì phải mang găng và bận áo choàng làm chi. Bà cứ việc vô đi, không sao đâu, nhưng bà ta không dám, mà chỉ đứng ngoài cửa lấp ló ngó vào và run cầm cập. Mẹ mình mà mình cũng sợ!

 Mỗi khi có người vừa mới tắt thở, bác sĩ liền được mời đến để chứng thật. Phận sự của tôi sau đó là tháo gỡ hàm răng giả của người chết ra và bỏ vào hộp. Thay bỏ quần áo cũ ra và bận vào xác chết một cái áo giấy, cuộn xác kỹ lưỡng vào một tấm nylon to. Để xác lên xe và đẩy xuống nhà xác. Thế là xong một kiếp người!

Mỗi khi có người quá vãng thì thân nhân đến viếng.

Dân Haiti thường đến rất đông, khóc la thảm thiết, kế đến là người Ý cũng khá đông.

Người mình thì ít hơn. Đôi khi cũng có gia đình rước thầy đến tụng niệm kinh vãng sanh, bằng không thì cũng để cassette hoặc CD Nam Mô A Di Đà Phật, hoặc kinh Tây Tạng.

Om maņi padme hum.

Mahājñāna cittotpāda,

 Làm việc lâu năm trong soins palliatifs, đối mặt thường xuyên với cảnh bệnh hoạn và chết chóc, tôi phải tự tạo cho mình một cái vỏ khá cứng mới có thể chịu đựng được… » NNT

 TÂM TRẠNG CỦA NGƯỜI SẮP CHẾT

 Tiếp xúc với người sắp chết là việc rất khó và rất tế nhị. Chúng ta phải biết cảm thông với người bệnh vào giai đoạn cuối đời.

Nên ghi nhớ những điều sau đây:

–          Khuyến khích họ thố lộ ra những ưu tư, ước muốn và nói lên những tình cảm sâu kín của họ.

–          Phải biết lắng nghe họ bằng đôi tai, bằng cặp mắt, và bằng cả con tim của mình và nhẹ nhàng nắm lấy tay họ.

–          Nếu họ còn nói được, cần phải nhẫn nại, nên dùng những chữ đơn giản, có thể không dùng ngôn từ mà chỉ sử dụng cử chỉ để trao đổi với người bệnh.

–          Phải biết tôn trọng bệnh nhân trong giai đoạn cuối đời. Không bao giờ nói với họ những câu như: ngày mai sẽ khá hơn, hãy mĩm cười, tất cả sẽ tốt đẹp, đừng có lo, mọi sự rồi sẽ trở nên ổn thoả hết...

–          Đôi khi người sắp chết cần phải nói lên về sự chết hay về quá khứ của họ.

–          Phải nể trọng họ và hãy lắng tai nghe họ nói.

–          Chúng ta cũng cần phải tôn trọng sự im lặng của người sắp chết.

–          Người sắp chết tuy nằm bất động nhưng họ vẫn còn nghe. Vậy tránh nói những lời không tốt đẹp hoặc đem chuyện gia đình ra gây gổ với nhau bên cạnh giường bệnh.

Người sắp chết thường phải trãi qua các tâm trạng sau đây :

  • Sự chối từ

Đây là một phản ứng tự nhiên. Họ không chấp nhận sự chẩn đoán chung quyết của bác sĩ. Họ rất lo sợ nên có phản ứng chối từ.

  • Sự giận dữ

Tại sao phải là tôi? Tại sao ngay bây giờ. Bệnh nhân cố ý không chấp nhận sự thật và trở nên hung dữ đối với tất cả mọi người.

  • Thương lượng với sự chết

«Nếu tôi có chết cũng không thể nào trước ngày đám cưới của con gái tôi được. hoặc không thể nào chết trước ngày ra đời của cháu nội tôi được»

  • Giai đoạn chán đời, trầm cảm

Bệnh nhân rơi vào trạng thái buồn rầu cực độ trước sự chết quá hiển nhiên của mình trong những ngày sắp tới. Họ phải xa lìa và bỏ lại hết tất cả những gì thân thương nhất trên cõi đời nầy.

  • Chấp nhận cái chết

Cuối cùng họ trở nên bình thản hơn và chịu chấp nhận sự ra đi của họ.

KẾT LUẬN

Chết là điểm cuối cùng trong chu trình sanh lão bệnh tử.

Chết chỉ là một việc rất tự nhiên mà thôi.

Xã hội có khuynh hướng vui mừng hân hoan trước sự nhiệm mầu của sanh sản nhưng lại khắc khe chống đối sự chết. Tại sao? Tại vì con người quá tham lam, dệt quá nhiều ước mơ và quá nhiều hy vọng chăng?

Nói theo Phật giáo, thì chúng ta vì tâm luyến ái nên cố bám víu vào cuộc sống, và vì vô minh nên không biết đó là giả tạo, không có gì là thật cả!

Cố tình không bàn đến cái chết là cố tình không muốn biết đến lực lượng đông đảo bác sĩ, y tá, y công và thiện nguyện viên ngày đêm hy sinh, không quản ngại khó khăn, sát cánh bên nhau để giúp cho các bệnh nhân cuối đời có được những giây phút thoải mái trước khi thanh thản nhắm mắt về cõi vĩnh hằng.

Con lãnh đạo ở Quảng Ngãi du học bằng tiền thuế dân rồi ‘từ từ trả nợ’

QUẢNG NGÃI, Việt Nam (NV) – Giới chức Sở Nội Vụ tỉnh Quảng Ngãi được ghi nhận đang “đau đầu” với nhiệm vụ thu hồi khoản tiền 9.9 tỷ đồng ($405,073) từ bốn “nhân tài” là con của cựu quan chức tỉnh này.

Theo báo Giao Thông hôm 17 Tháng Mười, hồi 10 năm trước, Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Quảng Ngãi ban hành đề án đào tạo thạc sĩ, tiến sĩ và “thu hút nhân tài.”

Sở Nội Vụ tỉnh Quảng Ngãi được giao nhiệm vụ thu hồi khoản tiền $405,073 từ các “nhân tài” là con của quan chức tỉnh này. (Hình: Zing)

Trong số này có bốn “hạt giống đỏ” là con của lãnh đạo đương chức của các sở, ban ngành của tỉnh Quảng Ngãi. Đó là bà Phạm Thị Mỹ Hạnh, con gái ông Phạm Thanh Hải, trưởng Ban Tuyên Giáo; bà Nguyễn Lê Ngọc Hà, con gái ông Nguyễn Chín, trưởng Ban Tổ Chức Tỉnh Ủy; ông Phạm Thành Việt, con trai ông Phạm Tấn Hoàng, chủ tịch thành phố Quảng Ngãi; và bà Huỳnh Thị Lan Viên, con gái ông Huỳnh Chánh, giám đốc Sở Tài Chính.

Bà Phạm Thị Mỹ Hạnh du học Úc, trong lúc ba người còn lại du học Anh. Chi phí tổng cộng cho bốn người là 9.9 tỷ đồng.

Năm 2017, cả bốn người nêu trên đều lấy được bằng thạc sĩ và về nước. Thế nhưng, chỉ có bà Nguyễn Lê Ngọc Hà đến nhận việc tại Sở Tài Chính tỉnh Quảng Ngãi, trong lúc ba người còn lại “cao chạy xa bay.” Tuy nhiên sau thời gian ngắn công tác tại Sở Tài Chính, bà Hà cũng nghỉ việc.

Do vậy, năm 2019, Sở Nội Vụ tỉnh Quảng Ngãi yêu cầu bốn người nêu trên phải trả lại tiền trong vòng hai năm, được chia thành 10 lần, mỗi lần nộp tối thiểu một phần mười tổng kinh phí phải hoàn trả.

Cho đến năm ngoái, nhóm này chỉ mới trả góp được 2.8 tỷ đồng ($114,566), tức chưa được một phần ba số tiền ban đầu đã chi cho họ.

Huỳnh Thị Lan Viên được học bổng từ tiền thuế dân du học ở Anh nhờ là con gái ông Huỳnh Chánh, giám đốc Sở Tài Chính tỉnh Quảng Ngãi. (Hình: Người Lao Động)

Theo ghi nhận của báo Giao Thông, hiện chưa rõ nhóm bốn người đó có tiếp tục trả nợ hay không.

“Theo tôi biết thì có một số trường hợp đã hoàn trả xong, một số chưa. Nhưng từ năm 2021 đến giờ không thấy ‘đụng đậy’ gì nên không biết ra sao,” một giới chức không được nêu danh tính của Sở Tài Chính tỉnh Quảng Ngãi cho hay. (N.H.K) [qd]