ĐỔI TIỀN

ĐỔI TIỀN

1985, bỗng dưng Hà Nội rộ lên tin đổi tiền, đâu đâu người ta cũng nói sắp đổi tiền. Giá cả ngoài chợ tăng từng giờ, từng phút. Náo loạn cả lên.

Chiều hôm đó, trường tôi (Học Viện An Ninh) có một cuộc họp nhằm trấn an các học viên. Ông Hiệu trưởng, một vị tướng, một nhà giáo đáng kính, có tài hùng biện đã ứng khẩu một bài diễn văn có thể nói là xúc động nhất trong cuộc đời mình. 
Ông nói về chính sách tiền tệ của nhà nước, về âm mưu, phương thức, thủ đoạn phá hoại kinh tế nham hiểm, thâm độc của kẻ thù, về trách nhiệm của cán bộ đảng viên phải tin tưởng ở sự lãnh đạo, điều hành của nhà nước, cảnh giác trước hoạt động của bọn phản động thông qua việc tung tin đổi tiền để phá hoại chính sách tiền tệ của chúng ta.

Ông nói chân thành, nhiệt huyết và đầy sức thuyết phục. Chưa kể, quân hàm cấp tướng của ông là bảo chứng cho những lời ông nói. Không còn ai xì xào về chuyện đổi tiền nữa.

Quá nửa đêm. Kẻng báo động vang lên dồn dập, náo động cả đêm thanh vắng. Theo phản xạ đã được rèn tập, chỉ mấy phút sau chúng tôi đã đội ngũ chỉnh tề ở sân trường. 
Vị hiệu trưởng với bài diễn văn chân thành đến xúc động hồi chiều với quân phục, quân hàm cấp tướng chỉnh tề, bước lên trước micro…

“Công điện khẩn của Bộ số…ngày… 
Nay điều động đột xuất 100 cán bộ của trường ta đi bảo vệ công tác…ĐỔI TIỀN!”

(Trích từ stt của Phạm Xuân Cần)

BỂ KÈO

Đỗ Ngà
BỂ KÈO

Lại quả là gì? Là chiêu thông đồng của đại diện bên mua và bên bán để móc túi người chủ thực sự. Chuyện này nó trở thành nét đặc trưng của chính quyền độc tài. Tiền thuế của dân đóng vào, rồi chính phủ chi tiêu như thế nào dân hoàn toàn không biết. Không minh bạch và độc tài được phép dùng bạo lực để dẹp sự chỉ trích, thì đó là môi trường cực tốt để xà xẻo tiền thuế dân. Và đây là lí do để những kẻ tham lam bảo vệ đến cùng chế độ này.

Tháng 5 năm 2016, tổng thống Barack Obama dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương. Đây là cơ hội cho Việt Nam hiện đại hoá quân đội để củng cố thế lực trước các nước trong khu vực, mà đặc biệt là với Trung Cộng. Thế nhưng thật bất ngờ, ngày 25/07/2017, tờ Shephard Media cho biết, phía Hoa Kỳ từ chối bán vũ khí vì phía Việt Nam đề nghị ghi vào hợp đồng cao hơn giá trị thực của gói mua bán là 25%. Như vậy, nếu gói vũ khí có giá trị thực là 1 tỷ USD thì ghi vài hợp đồng là 1 tỷ 250 triệu. Con số 250 triệu là giá trị bên đối tác Mỹ phải thối lại cho các quan chức Việt Nam bỏ túi. Nhưng phía Mỹ đã từ chối bán vũ khí cho phía Việt Nam vì họ không tiếp tay cho trò bẩn thỉu này.

Theo VOA, từ năm 2012 đến 2016 Việt Nam nhập khẩu 5 tỷ USD vũ khí. Vậy theo luật chơi này thì quan chức CS đã bỏ túi 1 tỷ USD tiền lại quả. Thực ra, vì sao Việt Nam thích mua vũ khí Nga? Vì Nga chấp nhận luật chơi này. Chỉ đơn giản là vậy.

Mấy ngày hôm nay lùm xùm vụ “bản quyền truyền hình ASIAD”. VTV hoang báo rằng, họ không mua được vì giá lên đến 15 triệu USD, “đàm phán không thành công”. Khán giả chỉ biết nghe VTV thông báo thế nào thì hay vậy thôi. Nhưng xui cho chúng nó, VTV bể kèo, VOV thông báo giá của gói đó chỉ 1 triệu 700 ngàn USD. Câu hỏi đặt ra là 13,3 triệu USD chênh lệch kia mang ý nghĩa gì? Không nói ai cũng hiểu, đó là giá trị đôn lên để lại quả cho đám lãnh đạo VTV. Thế đấy! Tiền thuế của dân được ĐCS xài như thế đấy. Ừ! Đảng đáng tin lắm, tin đi để rồi mất.

TỰ HOẠI

Đỗ Ngà
TỰ HOẠI

Mỗi ngày 315 người chết vì ung thư, Việt Nam thuộc trong top 2 của thế giới về căn bệnh này. Nguyên nhân thì chỉ có từ 5-10% là do duy truyền, còn lại từ 90-95% là do môi trường. Như vậy, nguyên nhân duy truyền thì nước nào cũng có, nhưng ung thư do môi trường làm điểm khác biệt. Việt nam có tỷ lệ ung thứ cao là bởi môi trường.

Môi trường có thể do tự cá nhân mỗi con người tự mang lại cho mình và cũng do xã hội mang lại cho họ. Ví dụ như hút thuốc lá là con người tự chuốc lấy mà thôi, nhưng cũng có sự tiếp tay của chính quyền khi đánh thuế thuốc lá quá thấp, chỉ cần 1 đô la thì có gói thuốc ngon, rất rẻ. Còn vấn đề ô nhiễm môi trường do cộng đồng vô ý thức và do chính sách bao che những doanh nghiệp ô nhiễm thì ở Việt Nam là một tai họa cho đất nước.

Thứ nhất, người dân thờ ơ là một nguyên nhân khiến họ hại nhau. Để kiếm lời, ông A bán rau bẩn cho mọi người chừa rau sạch lại cho mình, ông ta nghĩ thiên hạ sống chết mặc bay tiền tao bỏ túi. Tương tự vậy, ông B nuôi lợn, bán lợn bẩn cho mọi người còn lợn sạch mình ăn, cũng tư tưởng thiên hạ sống chết mặc bay tiền tao bỏ túi. Anh C bán bún miến cũng vậy, chị D bán cà phê cũng thế. Người ta thoát thực phẩm bẩn do mình làm ra nhưng luôn bị bủa vậy bởi thực phẩm bẩn của kẻ khác. Từ đó nó hình thành một xã hội với một mạng lưới đầu độc chéo, ai cũng sẽ không thoát khỏi thực phẩm bẩn. Chính sự thờ ơ, sống chết mặc bay đã đưa đến hậu quả, xã hội rệu rã vì con người tự hại nhau. Cái khôn lõi của người Việt đã đưa đến đại họa tự diệt. Đấy là cái u mê của một dân tộc khi những cái khôn lõi được cho là ‘khôn ngoan’ trong xã hội. Để thoát, phải quan tâm đến cộng đồng hơn, đừng thờ ơ nữa.

Thứ nhì, lãnh đạo cao cấp tàn ác bất nhân, quan chức địa phương cũng bất nhân và tàn ác cũng là nguyên nhân tiếp tay cho việc tuồng chất cấm, chất độc trôi nổi vào Việt Nam. Thứ trưởng Bộ Y Tế thì ký cho nhập 9140 tấn chất cấm Salbutanol vào mà con vô trách nhiệm bảo rằng ‘không biết đó là chất cấm’. Quan chức địa phương đã làm gì với trách nhiệm cua minh khi để hoá chất chui trót lọt vào Việt Nam và ra chợ công khai bán buôn? Mua một can hoá chất hương cà phê dễ ợt, len chợ Kim Biên có ngay. Mua chất tẩy trắng lòng bo, tẩy bún miến cũng dễ ợt, lên chợ Kim Biên. Tất cả đều được bày bán công khai giữa thanh thiên bạch nhật. Nói cho cùng, quan chức từ trên xuống dưới thì cũng sống chết mặc bay, tiền tao bỏ túi rồi đem những đồng tiền tanh hôi ấy ra nước ngoài để lót ổ cho gia đình.

Thứ 3, tập thể ĐCS cũng tiếp tay cho cho vấn đề ô nhiễm. Dưới con mắt của Đảng thì toàn dân có thế nào họ chẳng quan tâm, chỉ có quyền lợi đảng là trên hết. Những “chủ trương lớn của Đảng” đã và đang thực hiện, đều là những dự án nguy hiểm đến môi trường. Bauxit Tây Nguyên, Formosa, các nhà máy nhiệt điện ở Vĩnh Tân – Bình Thuạn, nhà máy giấy Lee & Man vvv… Điều đáng nói là mọi sự phản ứng của dân, ĐCS chọn phương pháp đè bẹp phản kháng chứ không sửa chính sách sai lầm. Đó là một điều vô cùng nguy hiểm cho đất nước. Đảng đã sai con ngoan cố, mà hiện giờ dân thì hoàn toàn bất lực.

Nhìn toàn cảnh xã hội cho ta thấy gì? Từ ĐCS quyết ép cho đất nước chịu ô nhiễm từ những “chủ trương lớn”. Họ quyết không lùi bước trước dân dù cho thiệt hai đang diễn ra trước mắt. Xét cấp tập thể ĐCS đã vậy, từng lãnh đạọ còn tranh thủ cho phép, hoặc nhúng tay vào việc đưa chất độc vào Việt Nam. Bên trong đất nước, với chất độc chất cấm dồi dào, họ thay nhau đầu độc lẫn nhau. Như vậy, dân tộc này tự hoại có sự ” thống nhất” từ trên cao xuống.

Đứng bên cạnh Trung Cộng mà chúng ta đang tự hoại thì không sớm thì muộn cũng bị nuốt. Vậy điểm nào để gỡ cho dân tộc này thoát khỏi quá trình tự hoai? Chỉ có một cách là từ nhân dân. Hãy kiên trì và chung tay đánh thức lương tâm những con người trong xã hội. Khi thức tỉnh, nhờ số đông hàng chục triệu người giải thể nguyên nhân của mọi nguyên nhận – ĐCS. Chỉ có cách đó thôi.

Cộng sản sụp đổ bằng lời “cầu nguyện”

Cộng sản sụp đổ bằng lời “cầu nguyện”

#GNsP (18.08.2018) – Vào năm 1917, cách mạng tháng 10 Nga thành công, cộng sản lên nắm quyền tại nước Nga (Liên Sô cũ), sau đó lan tràn khắp nơi đặc biệt là các nước trong khối Đông Âu. Chế độ độc tài, tàn ác cộng sản đã đe dọa hòa bình thế giới, gây ra cho các đất nước: Nga, Ba Lan, Hungary, Đông Đức, Bulgaria, Tiệp Khắc… nhiều tang thương, bạo loạn, nhân vị bị chà đạp, xã hội đảo điên.
Chế độ cộng sản thảm sát tàn ác người dân Nga

Theo số liệu của chính phủ Nga, ít nhất 21 triệu người được cho là đã thiệt mạng trong các cuộc đàn áp và “nạn đói khủng khiếp” sau năm 1917, trong đó có hơn 106.000 giáo sĩ Chính Thống giáo đã bị bắn chết chỉ trong giai đoạn Đại Thanh Trừng khoảng những năm 1937-1938. Trong số 60.000 nhà thờ Chính Thống giáo, chỉ có duy nhất 100 ngôi thánh đường vẫn còn mở cửa vào năm 1939, với chỉ bốn Giám mục còn sống sót, trong khi hàng chục ngàn người Hồi giáo, Phật giáo, Do Thái và các Kitô hữu phi Chính thống khác cũng đã bị tàn sát.

Tổng cộng có 422 linh mục Công giáo đã bị hành hình, bị sát hại hoặc bị tra tấn đến chết, cùng với 962 tu sĩ, nữ tu và giáo dân. Trong số 1.240 nhà thờ Công giáo ở Nga, chỉ trừ 2 nhà thờ, còn lại tất cả bị buộc phải đóng cửa và đồng thời bị biến thành các cửa hàng, nhà kho, nhà ở nông trại và nhà vệ sinh công cộng.

“Dâng nước Nga cho Trái Tim Mẹ”

Cũng trong thời điểm năm 1917, từ tháng 5 đến tháng 10, tại Bồ Đào Nha, ở làng quê Fatima nghèo nàn, xa xôi, hẻo lánh, Đức Mẹ Maria hiện ra với ba trẻ nhỏ chăn cừu, thông truyền Sứ Điệp Fatima và kêu gọi mọi người hãy ăn năn sám hối, lần hạt Mân Côi cho nước Nga được trở lại, nghĩa là hãy siêng năng lần hạt Mân Côi để chế độ cộng sản Liên Sô sụp đổ.

Tin tưởng, phó thác và thực hiện Sứ Điệp Fatima, Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II – xuất thân và sống trong chế độ cộng sản tại Ba Lan – hiểu rõ sự tàn bạo của chế độ này, đã tha thiết kêu gọi con cái toàn cầu cầu nguyện, lần chuỗi Mân Côi cho quê hương Ba Lan, cho nước Nga sớm trở lại và chế độ cộng sản mau chóng bị tiêu diệt. Đây cũng được xem là chiến dịch không cần súng đạn, không cần đổ máu của Thánh Giáo Hoàng khiến cho chế độ cộng sản lung lay, tự sụp đổ và tự tan rã.

Điều này cũng được khẳng định trong cuốn sách “His Holiness John Paul II and the Hidden History of Our Time” của hai nhà báo Carl Bernstein và Marco Polili. Cuốn sách này được dịch thành tựa đề “Đức Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II trong sự sụp đổ của đế chế Cộng Sản” do tác giả Nguyễn Bá Long và Trần Quy Thắng dịch, Nhà xuất bản Công An Nhân Dân in tại Hà Nội, 1997, 911 trang.

Người dân VN đói nghèo, bệnh tật, bị chà đạp nhân phẩm… dưới chế độ cộng sản

Sự tàn bạo của chế độ cộng sản Nga và Đông Âu chấm dứt vào năm 1990 cuối thể kỷ 19, nhưng hệ lụy và tàn dư của nó vẫn còn được “nuôi dưỡng” kéo dài ở bốn nước: Trung Cộng, Bắc Triều Tiên, Cu Ba và Việt Nam. Tuy nhiên, mới đây, đất nước Cu Ba đang dự thảo Hiến Pháp sẽ bỏ chế độ độc tài cộng sản.

Dưới chế độ cộng sản, quê hương dân tộc VN đang trải qua những giờ phút đau thương chưa từng có:
Về mặt thể chất: đại đa số, nếu không nói là tất cả dân chúng đều phải ăn uống thực phẩm nhiễm độc hóa chất, thực phẩm “giả”, thêm vào đó là nạn ô nhiễm môi sinh, nhất là nhiễm độc nguồn nước do các nhà máy thải ra; tất cả các chất độc đó đều tác động trực tiếp lên sức khỏe người dân trong hiện tại (bệnh tật lan tràn) và giống nòi Việt Nam trong tương lai (vô sinh hoặc dị tật bẩm sinh). Chúng ta có thể làm gì để thoát khỏi tai họa này?

Về mặt tinh thần: hầu hết người dân Việt Nam trong nước đều phải hít thở bầu khí tinh thần bị ô nhiễm trầm trọng, phải nghe tuyên truyền những điều dối trá và phải chịu đựng sự đối xử bất công, bằng trấn áp và bạo lực trong một thời gian quá dài. Tất cả những điều đó làm người ta sợ hãi và dần dần mất ý thức phản kháng, dẫn đến vô cảm. Bao giờ thì người dân Việt Nam mới thoát khỏi nỗi sợ hãi để có thể sống đúng với nhân phẩm của mình?

Về mặt xã hội: Tình trạng bất công và tham nhũng tràn lan khắp nơi, đạo đức xuống cấp trong mọi lãnh vực, quyền con người bị xâm phạm nghiêm trọng, ngay cả quyền sống và quyền được bảo vệ an toàn về thân thể. Lúc nào thì người Việt Nam mới hưởng được tự do và được sống an lành trên chính quê hương của mình?

Đó là chưa kể đến hiểm họa ngoại xâm đã và đang hàng ngày đe dọa dân tộc Việt Nam. Không biết dân tộc Việt Nam có giành được tự do, dân chủ và các quyền cơ bản của con người trước khi bị mất nước một lần nữa hay không. Đó là câu hỏi mà bất cứ người Công Giáo Việt Nam yêu nước và yêu mến Thiên Chúa nào cũng bận tâm. Nhưng rất nhiều người trong chúng ta không biết phải làm gì để góp phần vào việc cứu nguy tổ quốc, cứu nguy dân tộc. Đức tin dạy chúng ta rằng khi phải đối diện với một sự dữ vượt sức mình, có nghĩa là dù chúng ta đã nỗ lực hết sức để vượt thoát nhưng vẫn không được, thì chúng ta vẫn còn một thứ vũ khí lợi hại để chiến thắng sự dữ, đó là cầu nguyện.

Thắp nến cầu nguyện cho quê hương Việt Nam

Những người mang dòng máu Việt luôn hướng về quê hương đất tổ. Khắp nơi ở hải ngoại đã phát động chiến dịch “cầu nguyện cho quê hương Việt Nam sớm thoát ách cộng sản vô thần”. Tại các nhà thờ có đông người Việt thuộc Giáo phận Orange, sau Thánh lễ, các linh mục chủ tế đều kêu gọi giáo dân cầu nguyện “dâng đất nước Việt Nam cho Trái Tim Mẹ”. Lời nguyện cầu tha thiết “Mẹ ơi, đoái thương xem nước Việt Nam…” được cộng đoàn cất lên sau mỗi Thánh lễ, không chỉ là lời ca, tiếng hát mà còn là “hiệp thông với đồng bào tại quê nhà, đặc biệt là những người công giáo Việt Nam tranh đấu cho nhân quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ đang bị nhà cầm quyền dã man… đàn áp”. Là “yểm trợ tinh thần, cũng như nói lên sự quan tâm và đoàn kết của người Việt hải ngoại cùng đồng bào ruột thịt chúng ta còn lầm than ở trong nước” như Lời kêu gọi “Đêm thắp nến cầu nguyện cho quê hương Việt Nam” của Cộng đồng Công giáo Việt Nam tại Giáo phận Orange, Liên đoàn Công giáo Việt Nam Miền Tây Nam Hoa Kỳ, Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam tại Hoa Kỳ.

Dâng Việt Nam cho Trái Tim Mẹ

Đất bước Ba Lan, Nga và các nước khối Đông Âu đã thoát chế độ cộng sản, đất nước tìm được hòa bình, công lý được ngự trị chỉ đơn thuần bằng sự đoàn kết, kiên trì, nhẫn nại bằng lời kinh Mân côi với niềm xác tín “dâng đất nước cho Trái Tim Mẹ” và “Trái Tim Mẹ sẽ thắng”.

Với niềm xác tín ấy, tại Sài Gòn, suốt một năm nay, một linh mục Dòng Chúa Cứu Thế đã quy tụ nhiều bà con giáo dân – đủ mọi lứa tuổi, kể cả lương dân – sum họp với nhau vào các buổi tối trong tuần, mỗi buổi tại mỗi gia đình dâng lời kinh cầu nguyện khẩn nài “xin Mẹ cứu chúng con thoát nạn Cộng Sản vô thần, để mọi người được sống trong tự do, hòa bình, ngõ hầu Nước Chúa được mở rộng khắp nơi.”

Một nhóm các bạn trẻ ở giáo xứ Ba Chuông, Giáo phận Sài Gòn, cũng hiệp ý cầu nguyện cho quê hương VN trước tượng đài Đức Mẹ sau mỗi buổi sinh hoạt. Cha linh hướng của nhóm phân bổ chuỗi Mân côi cho các thành viên, nguyện cầu với ý nguyện “Dâng Việt Nam cho Trái Tim Mẹ”. Ngài cũng luôn nhắc nhở các thành viên siêng năng lần hạt Mân Côi, có thể lần hạt trên đường đi làm, hoặc bất cứ lúc nào có thời gian rảnh…

Tại giáo phận Xuân Lộc, giáo xứ Thọ Hòa, Linh mục Chánh xứ Giuse Nguyễn Duy Tân mời gọi bà con giáo dân và các em thiếu nhi dâng lời kinh Mân Côi cầu nguyện cho quê hương dân tộc VN sớm thoát khỏi thể chế độc tài cộng sản.

Cùng với các ý nguyện trên, tại Giáo phận Vinh, giáo xứ Mỹ Khánh, Linh mục Chánh xứ Antôn Đặng Hữu Nam cũng phát động giờ kinh Mân Côi cầu nguyện cho quê hương dân tộc VN thoát khỏi cảnh lầm than.

Trong Tông Huấn Niềm Vui Tin Mừng, Đức Thánh Cha Phanxicô nhấn mạnh lòng đạo bình dân – lần hạt Mân Côi – có vị trí quan trọng trong việc xây dựng Hội Thánh và sứ mạng truyền giáo là đem “Tin Mừng cho người bị bỏ rơi hơn cả, và vọng lại tiếng nói của dân oan, của người bị bất công, những người không có tiếng nói”.

Xin hãy “Dâng Việt Nam cho Trái Tim Mẹ”, chắc chắn “Trái Tim Mẹ sẽ thắng”!

Pv.GNsP

Nguồn tham khảo và trích dẫn:
1. Tông Huấn Niềm Vui Tin Mừng
2. Phong trào lần chuỗi Mân côi online vì Công lý và Hòa bình cho quê hương VN (Tin Mừng Cho Người Nghèo)
3. Mẹ ơi, đoái thương xem nước Việt Nam (Lm. Vĩnh Sang, DCCT)
4. Các tín hữu Công giáo Nga suy tư về sự kiện kỉ niệm 100 năm cuộc cách mạng đẫm máu của Lenin (Minh Tuệ chuyển ngữ)
5. Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolo II và sự sụp đổ của chế độ cộng sản (Lm. Chân Tín, DCCT)

Chừng nào khủng hoảng VN trở nên “toàn diện”?

Chừng nào khủng hoảng VN trở nên “toàn diện”?

FB Trương Nhân Tuấn

19-8-2018

Nhà nước CSVN cạn kiệt ngân sách, điều này ai cũng thấy.

Thông lệ VN là ngân sách dành cho các bộ ngành, nhứt là công an và quân đội, vốn thuộc về “bí mật nhà nước”. Con số công bố bề ngoài “thấy vậy mà không phải vậy”. Một số các bộ như quốc phòng, công an… ngoài ngân sách cố định của nhà nước (trên 20% GDP), còn có “bộ máy” kinh tài riêng, hoạt động song song với các xí nghiệp, tập đoàn quốc doanh, nhằm gây “quĩ riêng” cho các bộ. Vụ sân golf ở sân bay Tân Sơn Nhứt, hay các đại xí nghiệp như Viettel, vốn là các “cơ quan kinh tài” của quân đội. Sân Golf Tân Sơn Nhứt thuộc tài sản “quĩ đất” riêng của quân đội. Trên địa bàn cả nước, “quĩ đất” của quân đội cực kỳ lớn, hầu hết ở các vị trí “đắc địa” hoặc các khu vực “đất vàng”. Đây là “di sản” từ thời kỳ “quân quản” sau 1975.

Phe công an kinh doanh cũng không kém. Bộ này chia ra thành nhiều “cục”, hoạt động độc lập với nhau. Các lãnh vực ăn chơi, du lịch, khách sạn, phòng trà, đĩ điếm… thuộc độc quyền của công an. Vụ cờ bạc trên mạng thực ra cũng là một hình thức kinh tài gây quĩ cho bộ. Vụ này lý ra không bị “khui”, nếu không có vụ tiền lời chạy vào túi cá nhân nhiều hơn vào “quĩ”. Các hoạt động kinh tài của bộ công an, cũng là “di sản” từ thời “đổi mới” từ 1985 về sau.

Vì vậy họ chi thu ngân sách ra sao, họ mua cái gì, bằng nguồn tiền nào không ai biết. Các tướng lãnh cấp cao, ngoài lương còn có “bỗng”, đến từ các quĩ riêng.

Sau khi gia nhập WTO, cũng như sau khi ký kết được các kết ước về kinh tế song phương hay đa phương, VN bị sức ép ngày một nặng của các chủ nợ như Ngân hàng thế giới (WB), Quĩ tiền tệ quốc tế (IMF) và của các nền “kinh tế thị trường”… Các định chế quốc tế cũng như các quốc gia này buộc VN phải tuân thủ “luật chơi” của “kinh tế thị trường”. Vì vậy một số xí nghiệp quốc doanh được giải tư. Tình trạng này cũng tương tự cho các xí nghiệp thuộc quyền quản trị của quân đội và công an.

Vài năm gần đây số thu về dầu khí của VN giảm sút, một mặt do giá dầu thế giới giảm, mặt khác do các mỏ lớn đã đi vào giai đoạn cạn kiệt.

Lại thêm “chiến tranh thương mại” giữa Mỹ và TQ. Hệ quả là bên nào thắng thì VN cũng là “nạn nhân”. Vì vậy nhà nước CSVN phải tính chuyện “giữ đảng từ xa” bằng phương cách cổ điển “tăng thu giảm chi”. Hệ quả ta thấy thuế và phí tăng “đột phát”. Già thành năng lượng của VN cao nhứt thế giới, tính trên mức trung bình thu đầu người. Sau đó “thắt lưng buộc bụng”. Ngân sách dành cho các bộ sụt giảm, việc này đưa tới việc “tinh giảm nhân sự” ở các bộ.

Nổi cộm là việc “tinh gọn” bộ công an. Theo một thống kê gần đây nhân sự bộ này gồm khoảng 600 ngàn người, chiếm 12% ngân sách nhà nước. Ta chưa biết được sau khi “tinh gọn” bộ máy công an sẽ còn được bao nhiêu người?

Ta cũng thấy các kế hoạch “thí điểm” nhằm sáp nhập hai bộ máy “đảng” và “nhà nước” lại với nhau làm một ở một số huyện, tỉnh.

Nhưng việc “chạy đua” với thời gian xem chừng đảng CSVN không đủ sức. Hôm tuần rồi cụ Tổng rầu rĩ nói (ở Đại hội Ngoại giao VN) rằng thế giới có nhiều biến chuyển không lường trước được. Thật vậy, cuộc chiến tranh thương mại giữa Mỹ và TQ, kết quả phần nhiều nghiêng về Mỹ.

Nhiều người tiên đoán lạc quan rằng do “chiến tranh thương mại”, các xí nghiệp nước ngoài đầu tư vào TQ như Đài loan, Nam Hàn, các nước Châu Âu, Mỹ… sẽ rút máy móc khỏi TQ để chuyển qua VN. Suy luận này hoàn toàn không có căn cứ. VN là mô hình của TQ thu nhỏ. TQ ăn gian với các nền “kinh tế thị trường” ra sao thì VN cũng ăn gian bằng một cách như vậy, với tỉ lệ cao hơn. TQ bị Mỹ trừng phạt vì ăn gian thì VN trước sau gĩ cũng bị trừng phạt. Người ta hy vọng rằng VN “không đáng kể”, Mỹ có thể bỏ qua. Tài phiệt quốc tế họ không mù quáng rút từ TQ sang VN để bị “lãnh búa” lần thứ hai.

Mặt khác là đe dọa khủng hoảng tiền tệ, đưa đến khủng hoảng toàn diện, đã và đang xảy ra ở Thổ. Các nước đang phát triển khu vực Đông Nam Á (gồm cả VN) đều bị đe dọa.

Vì vậy nhà nước CSVN cấp tốc “thắt lưng”. Các việc như nhà nước không xuất ngân khoản cho truyền thông để mua tác quyền truyền hình đá banh ở các giải quốc tế, hoặc cho đại học “tự lo”, là các dấu hiệu khẩn cấp về “bịnh trạng” ngân sách quốc gia.

Vụ ông Vũ Đức Đam mới đây nói về “tự trị đại học”. Nếu ta xem kỹ thì không hề có vấn đề “tự trị” ở các việc soạn thảo chương trình giảng dạy hay các việc tuyển sinh. Tự trị ở đây có nghĩa từ nay đại học tự thu học phí, nhà nước không cấp ngân sách nữa. Nhưng vấn đề là các tổ chức đảng vẫn không giải tán ở nội bộ các trường đại học.

Các vụ xử án gần đây, các nhà hoạt động nhân quyền bị các bản án nặng nề. Thực chất nhà nước CSVN muốn xử thật nặng để “cảnh cáo”. Bởi vì trong tương lai rất gần VN có thể sẽ bị nhiều khủng hoảng cùng lúc.

Về kinh tài, do việc lây lan từ Thổ.

Ngoài ra kinh tế VN lệ thuộc rất lớn vào xuất khẩu, mà việc này tùy thuộc phần lớn vào các xí nghiệp nước ngoài. Khủng hoảng gây ra từ cuộc “chiến tranh thương mại” giữa Mỹ và TQ sắp tới có thể sẽ gia tăng cường độ. Các xí nghiệp TQ có thể “di tản” sang VN để tránh nạn. Lúc đó VN lọt vào tầm nhắm của Mỹ.

Một số các bài viết cấp lãnh đạo VN đã công bố, nội dung so sánh Mỹ và LX trước khi sụp đổ. Các tác giả này tiên đoán Mỹ sẽ đi vào vết xe đổ của LX. Dĩ nhiên các bài viết đại loại như vậy chỉ nhằm “lên tinh thần” các đảng viên đang trong tình trạng hoảng loạn.

Việc này cho ta thấy trong nội bộ đảng CSVN hiện hữu một số không nhỏ thân TQ và Nga, xem Mỹ là “kẻ thù chiến lược”. Vấn đề là LX sụp đổ vì chạy đua quốc phòng. Trong khi Mỹ gia tăng ngân sách quốc phòng là để thúc đẩy kỹ nghệ chiến tranh của Mỹ. Tài phiệt Mỹ có nhiều phe, như phe quốc phòng (Boeing, Lokhed Martin, Northop Grumman…) , phe dầu khí (Rockefeler…), phe “tin học” (Google, MicroSoft, Sysco System…). Mỗi lúc, thấy cần thiết, thì chính sách nhà nước sẽ nghiêng về một phe để củng cố thế lực và giữ quân bình cho các phía. Mục đích là để thúc đẩy “phát triển” kinh tế.

Dầu thế nào ta cũng phải thấy rằng sắp tới VN có thể sẽ lâm vào nhiều cuộc khủng hoảng đến đồng loạt, như khủng hoảng tài chánh, khủng hoảng kinh tế, khủng hoảng do đe dọa nợ quốc dân (nợ công). Các khủng hoảng này đưa tới VN “vỡ nợ”, nhưng việc này không hề làm cho đảng CSVN sụp đổ. Ngoại trừ phe chống đối ở VN có chuẩn bị, thấy được thời cơ trước mắt.

Bạn già nhắc nhở nhau

Bạn già nhắc nhở nhau

Đừng bao giờ trách móc bất kỳ ai trong cuộc sống của bạn.

ĐỜI LÀ THẾ!  NGƯỜI LÀ THẾ!  TRÁCH MÓC, GIẬN HỜN CÓ HẠI CHO MÌNH HƠN CHO NGƯỜI KHÁC!

TỐT NHỨT CHÚNG TA NÊN LỜ ĐI, BỎ QUA, HAY THA THỨ ĐỂ TÂM THẦN THANH TỊNH CÓ LỢI CHO SỨC KHỎE VÀ ĐỂ THƯ GIÃN VUI HƯỞNG  NHỮNG GÌ MÌNH MUỐN, NHỮNG GÌ MÌNH ĐANG CÓ.

Người Tốt sẽ cho bạn Hạnh Phúc…

Người Xấu cho bạn Kinh Nghiệm…

Người Tồi Tệ nhất cho bạn Bài Học…

Và… người Tuyệt Vời Nhất sẽ cho bạn Kỷ Niệm.

Đừng hứa khi đang… vui !

Đừng trả lời khi đang… nóng giận !

Đừng quyết định khi đang… buồn !

Đừng cười khi người khác… không vui !

Cái gì mua được bằng tiền, cái đó rẻ.

Ba năm học nói, một đời học cách lắng nghe

Chặng đường ngàn dặm luôn bắt đầu bằng 1 bước đi.

Đừng a tòng ghen ghét ai đó, khi mà họ chẳng có lỗi gì với ta.

Tuy trong rừng có nhiều cây đại thọ cả ngàn năm, nhưng người sống thọ đến 100 tuổi không nhiều. Bạn thọ lắm cũng chỉ sống đến 100 tuổi (tỉ lệ 1 trên 100.000 người).

Nếu bạn sống đến 70 tuổi, bạn sẽ còn 30 năm. Nếu bạn thọ 80 tuổi, bạn chỉ còn 20 năm. Vì lẽ bạn không còn bao nhiêu năm để sống và bạn không thể mang theo các đồ vật bạn có, bạn đừng có tiết kiệm quá mức.

(trên 50t mừng từng năm, qua 60t mong hàng tháng, tới 70t đếm mỗi tuần, đến 80t đợi vài ngày, được 90t …ngơ ngác một mình với giờ phút dài thăm thẳm !) 

Bạn nên tiêu những món cần tiêu, thưởng thức những gì nên thưởng thức, tặng cho thiên hạ những gì bạn có thể cho, nhưng đừng để lại tất cả cho con cháu. Bạn chẳng hề muốn chúng trở nên những kẻ ăn bám.

Đừng lo lắng về những gì sẽ xảy ra sau khi bạn ra đi, vì khi bạn đã trở về với cát bụi, bạn sẽ chẳng bị ảnh hưởng bởi lời khen hay tiếng chê bai nữa đâu.

Đừng lo lắng nhiều quá về con cái vì con cái có phần số của chúng và chúng sẽ tự tìm cách sống riêng. Đừng trở thành kẻ nô lệ của chúng.

Đừng mong chờ nhiều ở con cái. Con biết lo cho cha mẹ, dù có lòng vẫn quá bận rộn vì công ăn việc làm và các ràng buộc khác nên không thể giúp gì bạn.

Các con vô tình thì có thể sẽ tranh dành của cải của bạn ngay khi bạn còn sống, và còn muốn bạn chóng chết để chúng có thể thừa hưởng các bất động sản của bạn.

Các con của bạn cho rằng chuyện chúng thừa hưởng tài sản của bạn là chuyện dĩ nhiên nhưng bạn không thể đòi dự phần vào tiền bạc của chúng.

Với những người thuộc lứa tuổi 60 như bạn, đừng đánh đổi sức khỏe với tài lực nữa. Bởi vì tiền bạc có thể không mua được sức khỏe. Khi nào thì bạn thôi làm tiền? và có bao nhiêu tiền là đủ (tiền muôn, tiền triệu hay mấy chục triệu)?

Dù bạn có cả ngàn mẫu ruộng tốt, bạn cũng chỉ ăn khoảng 3 lon gạo mỗi ngày; dù bạn có cả ngàn dinh thự, bạn cũng chỉ cần một chỗ rộng 8 mét vuông để ngủ, nghỉ ban đêm.

Vậy chừng nào bạn có đủ thức ăn và có đủ tiền tiêu là tốt rồi.

Nên bạn hãy sống cho vui vẻ. Mỗi gia đình đều có chuyện buồn phiền riêng.

Đừng so sánh với người khác về danh vọng và địa vị trong xã hội và con ai thành đạt hơn, nhưng bạn hãy so sánh về hạnh phúc, sức khỏe và tuổi thọ… Đừng lo nghĩ về những chuyện mà bạn không thể thay đổi vì chẳng được gì, mà lại còn làm hại cho sức khỏe bạn…

Bạn phải tạo ra sự an lạc và tìm được niềm hạnh phúc của chính mình. Miễn là bạn phấn chấn, nghĩ toàn chuyện vui và làm những việc bạn muốn mỗi ngày một cách thích thú thì bạn thật đã sống hạnh phúc từng ngày.

Một ngày qua là một ngày bạn mất đi, nhưng một ngày trôi qua trong hạnh phúc là một ngày bạn “được”.

Khi bạn vui thì bệnh tật sẽ lành; khi bạn hạnh phúc thì bệnh sẽ chóng hết. Khi bạn vui và hạnh phúc thì bệnh sẽ chẳng đến bao giờ.

Với tính khí vui vẻ, với thể thao thể dục thích đáng, thường xuyên ra ánh sáng mặt trời, thay đổi thực phẩm đa dạng, uống một thuốc bổ vừa phải, hy vọng rằng bạn sẽ sống thêm 20 hay 30 năm tràn trề sức khỏe.

Và nhất là biết trân qúy những điều tốt đẹp quanh mình và còn BẠN BÈ nữa.. Họ đều làm cho bạn cảm thấy trẻ trung và có người cần đến mình… không có họ chắc chắn bạn sẽ cảm thấy lạc lõng, bơ vơ.!!!

Xin chúc bạn mọi điều tốt đẹp nhất.

(Sưu tầm trên net)

CẦN LÊN ÁN NHỮNG HÀNH ĐỘNG BẤT NHÂN CỦA CHÍNH QUYỀN

Đỗ Ngà

Như ta biết, chính quyền CS là một chính quyền dựng nên lực lượng công an đông đảo để bảo vệ Đảng chứ không để bảo vệ luật pháp. Luật pháp nó như là cái khung nếu ai cũng nằm trong đó thì đều tuân thủ luật chơi chung, trường hợp ấy ta gọi nhà nước đó thượng tôn pháp luật.

Ở các nước tự do, các đảng phái chính trị được thành lập và hoạt động dựa trên pháp luật, nói nôm na là đảng phải đứng dưới luật. Nhưng ở Việt Nam thì hoàn toàn khác, đảng ở trên luật. Cho nên ai cũng bị luật pháp trừng trị nhưng ĐCS thì không. Có ai tìm ra điều luật nào từ hiến pháp cho đến luật pháp mà quy định về hoạt động của ĐCS không? Không. Chỉ có luật được soạn theo nghị quyết đảng chứ nghị quyết đảng không hề chịu khống chế của luật pháp. Điều này ví như ĐCS đứng ngoài cái chuồng luật pháp, nhân dân bị nhốt trong cái chuồng ấy. Tương tự chủ trang trại và đàn gà công nhiệp bị nhốt chuồng, đảng muốn bắt ai mần thịt thì bắt mà không cần phải xét đến việc đúng sai của luật pháp hay hiến pháp.

Trong chuồng gà công nghiệp 90 triệu con ngoan ngoãn thì bất chợt có một số con không hiền thế. Nó muốn dẫn đàn gà thoát khỏi cái trại ấy để đến nơi tự do nhằm cứu đàn gà khỏi bị vặt lông hoặc bị mần thịt. ĐCS tất nhiên rất cay cú về những con người này, nó sẽ bất chấp luật pháp bắt nhốt và hành hạ những người đó cho thỏa sự hận thù.

Nhà tù CS là nơi hà khắc và bẩn thỉu. Đối với những quốc gia khác, dù là tù nhân thì chính quyền vẫn xem họ là con người. Nhưng ở Việt Nam thì tù nhân không có phước như vậy. Với bản chất tham lam và xem nhân dân như nguồn lợi khai thác, thì chắc chắn tù nhân bị xem như là những con vật. Sau bức tường cách li của nhà tù thì họ chẳng dại gì tôn trọng tù nhân cả. Nhân dân là con mồi thì tù nhân cũng là con mồi để họ trục lợi.

Ở các nước văn minh, những người làm chính trị có ý kiến ngược với đảng cầm quyền, đơn giản họ là các đảng viên của đảng đối lập. Họ vẫn được bầu vào nghị viện và tham gia vào công việc nhà nước. Nhưng ở Việt Nam, những người đó lại bị nhốt tù. Muốn tốt cho đất nước là tội, không phải tội thường mà là trọng tội. Chính quyền xem những người tù chính trị là nguy hiểm hơn tội buôn người, tội buôn bán ma tuý, cướp của giết người. Ghê chưa? Vì sao CS lại xem những con người trói gà không chặt ấy, với tâm thiện không hề hại ai ấy lại là “những kẻ nguy hiểm”? Bởi đơn giản, những tội phạm kia gây hại cho dân, còn tội phạm chính trị nguy hiểm cho Đảng. Mà ĐCS xem chính nó còn quan trọng hơn đất nước, hơn nhân dân nên việc có hại cho dân cứ kệ nó, tập trung bảo vệ đảng.

Với tù nhân chính trị, CS cho thực hiện những cuộc trả thù đê tiện sau bức tường kín. Năm 2014 Huỳnh Anh Trí – một tù nhân lương tâm được chính quyền CS trả về gia đình trong tình trạng bị nhiễm HIV giai đoạn cuối. Khi bị bắt 14 năm trước đó, Huỳnh Anh Trí là một con người khỏe mạnh. Trong thời gian thụ án, anh bị nhốt chung với tù nhân nhiễm HIV, rồi họ hớt tóc cho anh bằng dao cạo chung với bệnh nhân HIV. Đòn thù man rợ nhằm vào những người mà chính quyền đang căm thù. Thật sự CS còn hơn loài súc vật.

Hiện nay các tù nhân chính trị như Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh hay Trần Thị Nga vv.. đều chịu sự trả thù thâm độc như thế. Sau các bức tường kín, họ chẳng biết kêu cứu ai. Biện pháp cuối cùng, họ đã dùng sinh mạng chính mình để đòi hỏi chính quyền tôn trong họ, họ phải tuyệt thực. Chính họ, được các tổ chức quốc tế quan tâm nên tình hình sức khoẻ của họ sẽ tạo áp lực cho CS. Chứ nếu tội phạm khác mà tuyệt thực thì chết chứ CS chẳng việc gì phải chùn tay cả.

Chúng ta, cùng là con người với nhau hãy chung tay lên án nhà tù CS. Thế kỷ 21 rồi, thế lực độc tài rụng gần hết nhường lại cho văn minh tiến bộ. Bất hạnh thay cho Việt Nam, còn đang chìm trong độc tài CS – một loại độc tài bất nhân nhất lịch sử loài người. Muốn thay đổi đất nước, phải bắt đầu từ việc nhỏ nhất. Phải biết phản đối những việc làm bất nhân, những việc làm hại nước, những việc làm phản dân của ĐCS. Nếu sợ không dám đánh thẳng vào tập thể ĐCS và thể chế chính trị của nó thì hãy chung tay lên án cái ác. Và cũng phải đến lúc, xuống đường đòi hỏi chính quyền phải biết tôn trọng nhân dân, phải biết tôn trong quyền con người. Để chúng ta, người dân được sống như những con người thực sự.

LÝ LUẬN KIỂU AN NINH VIỆT NAM

Hoa Kim Ngo and Trần Bang shared a post.
Image may contain: one or more people and closeup

Pham Doan TrangFollow

LÝ LUẬN KIỂU AN NINH VIỆT NAM

Đây là những lý luận rất điển hình của công an Việt Nam nói chung và ngành an ninh nói riêng. Tôi đưa lên để các bạn nhận ra rằng: Không cần phải là người học luật, biết luật, chỉ cần có cảm nhận tối thiểu về công lý, với lương tri của một con người bình thường, chúng ta sẽ thấy lực lượng kiêu binh bảo vệ đảng Cộng sản sai phạm, tăm tối và đang phè phỡn trong thứ quyền lực được đảng bảo kê như thế nào. Không có lý gì chúng ta phải cúi đầu trước những kẻ như thế.

Tình huống 1: Sau khi đã sầm sập xông vào quán, quay phim từng người, chặn cửa bắt tất cả khán giả về đồn kiểm tra giấy tờ và đánh đập tàn bạo những người phản đối.

– Mời về làm việc thì không chịu, cứ thích gây rối để phải cưỡng chế. 
– Công an các anh vú to thật đấy nhỉ. Cả vú lấp miệng em. Người ta đang xem ca nhạc phòng trà, các anh vào phá, đánh, bắt người ta về đây rồi bảo người ta gây rối. Thế gọi là vú to, hay là không vú – tức là vu khống đấy. Vú to hay vu khống, các anh thích được gọi là gì hơn? 
– Chị có biết các bài hát được biểu diễn toàn là bài không được cấp phép không?
– Tôi không có danh sách các bài bị cấm, nhưng cứ cho là chúng tôi hát bài bị cấm thì các anh có thể xông vào phá và đánh chúng tôi như thế à? 
– Các anh chị là một thế giới riêng rồi, đối lập với chúng tôi. Tất nhiên là chúng tôi không thể để yên cho các anh chị được. 
– Thế giới riêng nào? Khi các anh hát nhạc đỏ, chúng tôi có phá các anh không?

Tình huống 2: Sau khi đã lục soát đồ đạc và lấy được một tờ giấy giống như là danh sách khách mời dự show ca nhạc.

– Danh sách này là thế nào?
– (Cười xoà) Các anh hỏi làm gì? Chuyện này có quan trọng không?
– Quan trọng. Danh sách này là cái gì?
– Sao lại quan trọng?
– Quan trọng chứ. Đây là buổi biểu diễn không được cấp phép. 
– Quan trọng với các anh chứ đâu quan trọng với tôi. Các anh hỏi làm gì?
– Hỏi để làm rõ, xử lý. 
– À thế à? A, để xử lý thì ngu gì tôi trả lời. (Thực ra tôi định nói thế này cơ: “Tưởng hỏi làm gì chứ hỏi để xử lý thì ngu đéo đâu mà trả lời, ơ kìa!”, nhưng kiềm chế vì rất dễ cười ầm lên). 
– (Dằn giọng) Tao hỏi, danh sách này là thế nào? Ai tổ chức?
– Anh hỏi làm gì?
– Tao có quyền hỏi. 
– Vậy mày hỏi lại đi. 
– Danh sách này là thế nào?
– Hỏi lại. 
– Danh sách này là thế nào?
– Cứ hỏi thêm 1000 lần nữa đi. Hỏi tới sáng đi vì mày có quyền hỏi mà. 
– …

Tình huống 3: Không moi được thông tin gì về người tổ chức sự kiện và khách tham dự.

– Tôi thấy chị hèn thế. Làm rồi không dám nhận. Nhục. 
– Tôi lại thấy cướp mà lại gọi tránh đi là tạm giữ mới là hèn. 
– Này chị bỏ cái giọng ấy đi nhé. Ai cướp của chị?
– Tiền này của tôi, đồ của tôi, các anh lấy mất thì gọi là gì? 
– Tiền này từ đâu ra? 
– Hay nhỉ. Tôi chưa thấy cướp nào lại hỏi nạn nhân “tiền này từ đâu ra” bao giờ. 
– Cứ làm rõ nguồn gốc đi rồi tôi trả chị. Tiền bán vé phải không? Hay là tiền này có nguồn gốc xấu nên không dám làm rõ?
– Sao cướp lại bắt nạn nhân làm rõ nguồn gốc tiền? Tôi còn chưa bắt các anh giải thích lý do bắt người thì thôi chứ. 
– Chị nói tiền của chị phải không? Chị chứng minh đi, giải thích nguồn gốc nó đi rồi chúng tôi trả. 
– Tôi giải thích rồi các anh không trả thì sao? Lấy gì bảo đảm các anh trả? Ai là người có quyền diễn giải nguồn gốc số tiền này là xấu hay tốt? Mà tại sao tôi lại phải trả lời cướp?
– Cướp? Tao cướp đéo gì ba cái đồng bạc rách của mày. 
– Đến bạc rách còn cướp nữa là bạc lành. 
– …

***

Ở đây, chỉ với tư duy logic thông thường, hẳn bạn cũng có thể thấy công an rất đuối lý, và cách đặt câu hỏi của họ bộc lộ rõ sự kém cỏi của phương pháp “điều tra” mà công an áp dụng bấy lâu nay: Thuần tuý dựa trên sự đe dọa, ép cung, mớm cung, và trò khiêu khích rất rẻ tiền.

Đó là bởi vì phương pháp luận hay là triết lý làm việc của công an Việt Nam đã sai ngay từ đầu: Họ và thứ luật pháp của họ không bảo vệ tự do của người dân hay là nhân quyền, mà chỉ là công cụ để bảo vệ một thể chế độc tài. Từ đó mới có chuyện họ đòi hỏi người dân chỉ được hát những ca khúc được cấp phép (vậy giả sử tôi hát nhạc Beatles hay ABBA thì có phải là phi pháp không?), phá bằng được một đêm nhạc phòng trà, đánh đập tàn tệ người tổ chức và ca sĩ…

Dùng bạo lực một cách thoải mái như thế, đồng thời khống chế để nạn nhân không thể nào tự vệ hay ghi lại bằng chứng, đó mới là nghiệp vụ số 1 của an ninh Việt Nam.

Tất nhiên tôi phải nói rằng, nếu vào đồn mà các bạn đối đáp với công an với những lý lẽ như trên thì chắc chắn bạn sẽ… ăn đòn. Bởi lẽ công an Việt Nam từ lâu đã quen với việc làm bố dân. “Đại diện cơ quan pháp luật” là một cái gì đó to lắm, “mời” đến gặp là công dân phải bỏ hết công việc mà lon ton “lên đồn”, hỏi là phải khai báo đầy đủ, bị “đấu tranh” là phải im lặng chịu trận… chứ ai lại cãi xơi xơi thế, láo, “tao đập chết mẹ mày” ngay. “Ôn hoà” đối với công an thực chất nghĩa là ngoan ngoãn, phục tùng, bảo gì nghe nấy, tóm lại là phải sợ họ.

Và mặc dù tôi thừa nhận rằng trong những người bị tấn công đêm đó, tôi là người “hung hãn” nhất, đã đấm một quả vào một đồng chí công an (sau đó bị đồng chí ấy đấm trả vài quả vào đầu, đạp cho vài cú vào bụng, v.v.), khi vào đồn lại bất hợp tác hoàn toàn, nhưng trong thâm tâm, tôi thừa hiểu họ đánh vì quá căm ghét tôi, mà lý do căm ghét là vì tôi không sợ họ. Ôn hoà hay bạo lực, lịch sự hay thô tục, đúng hay sai, với công an xứ độc tài điều đó không quan trọng; thực chất chúng chỉ cần bạn sợ chúng. Nếu bạn nhất định không sợ, bạn có thể phải trả giá, nhưng như thế cũng có nghĩa là chúng đã thất bại vì không đạt được điều chúng muốn.

——

Ảnh chỉ có tính minh họa. Tay mình vẫn như đang chơi đàn mới sợ chứ.

“Các án tù càng nặng thì người dân xem đó là sự giễu cợt của chế độ”

Hòa Ái, RFA
2018-08-17   

Hai cháu nội của ông Lê Đình Lượng.

Hai cháu nội của ông Lê Đình Lượng.

 Courtesy of Facebook Nguyễn Xoan

Bản án 20 năm tù giam và 5 năm quản chế đối với nhà hoạt động dân chủ và môi trường Lê Đình Lượng khiến công luận sửng sốt. Hòa Ái ghi nhận ý kiến của giới đấu tranh dân chủ tại Việt Nam xoay quanh bản án được cho là nặng nhất đối với cáo buộc tội “lật đổ chính quyền nhân dân” trong 3 thập niên qua.

Bản án “độc ác và tàn bạo”

Mạng xã hội tại Việt Nam, vào ngày 16 tháng 8 năm 2018, tràn ngập các dòng trạng thái đầy phẫn nộ, phản đối bản án 20 năm tù giam và 5 năm quản chế đối với cựu chiến binh Lê Đình Lượng mà Tòa án tỉnh Nghệ An vừa tuyên trong cùng ngày.

Anh Chu Mạnh Sơn, một cư dân mạng, ở Nghệ An, vào tối ngày 16 tháng 8, nói với Đài Á Châu Tự Do:

“Người dân ở khu vực nhà chú Lượng cũng như những người có theo dõi phiên tòa thì họ cho rằng đây là một phiên tòa rất bất công và đó là một bản án quá tàn khốc đối với chú Lượng và người ta thật sự sốc khi thấy một bản án 20 năm dành cho chú Lượng như vậy.”

Không chỉ người dân ở địa phương của ông Lê Đình Lượng mà cộng đồng cư dân mạng chỉ trích mạnh mẽ bản án mà theo họ là bất công và phi lý khi mà những việc làm của ông xuất phát từ tấm lòng của một người lính yêu nước và cống hiến không mệt mỏi cho xã hội qua việc đấu tranh chống nạn lạm quyền của cán bộ không cấp giấy khai sinh cho những hộ sinh con thứ ba và chống lại nạn lạm thu học phí để học sinh tiểu học được đến trường đầy đủ, hay đồng hành cùng các nạn nhân khiếu kiện đòi bồi thường thỏa đáng trong thảm họa môi trường biển Formosa, xảy ra tại khu vực 4 tỉnh Bắc Trung Bộ hồi tháng 4 năm 2016.

…Đây là một phiên tòa rất bất công và đó là một bản án quá tàn khốc…
-Chu Mạnh Sơn

Cựu tù nhân lương tâm-Luật sư Lê Quốc Quân, cũng là cháu của ông Lê Đình Lượng nói với RFA thay vì Chính quyền Nghệ An phải khen tặng những việc làm đóng góp cho xã hội của ông Lê Đình Lượng, mà trái lại đã tuyên một bản án phi lý vì hai nhân chứng tại tòa đã phản cung, tố cáo bị đánh đập và ép cung để đưa ra lời khai cáo buộc ông Lê Đình Lượng hoạt động lật đổ chính quyền.

Truyền thông tỉnh Nghệ An loan tin ông Lê Đình Lượng là thành viên của Đảng Việt Tân, một đảng khủng bố và Tòa án Tỉnh Nghệ An tuyên bản án lên đến 20 năm tù giam với tội danh “hoạt đồng nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, bất chấp lời kêu gọi của các tổ chức nhân quyền thế giới là ông Lê Đình Lượng vô tội và Chính phủ Hà Nội phải trả tự do ngay lập tức cho ông.

Luật sư Lê Công Định lên tiếng với RFA rằng bộ máy tuyên truyền của Việt Nam áp đặt khái niệm Việt Tân là một tổ chức khủng bố, cho nên bất kỳ ai liên quan đến Việt Tân thì mặc nhiên bị cho là ‘hoạt động nhằm lật đổ chính quyền’. Luật sư Lê Công Định nhấn mạnh Tòa án Nghệ An đã vi phạm pháp luật một cách nghiêm trọng, do thiếu cơ sở pháp lý khi tuyên bản án tù 20 năm đối với ông Lê Đình Lượng mà ông đã giữ quyền im lặng của mình trong suốt thời gian điều tra cũng như tòa án hoàn toàn không trưng ra được các chứng cứ nào cho thấy ông Lượng được kết nạp vào Việt Tân và hoạt động như thế nào.

Luật sư Lê Công Định nhận định mục đích duy nhất của vụ án ông Lê Đình Lượng là Chính quyền tỉnh Nghệ An muốn gửi một thông điệp răn đe đối với những người đấu tranh dân chủ, đặc biệt ở Nghệ An, là nơi mà chính quyền cáo buộc mạng lưới của Việt Tân hoạt động rộng rãi rằng không tham gia vào Đảng Việt Tân.

Tiếp tục mạnh tay đàn áp

Luật sư Nguyễn Văn Đài, một cựu tù nhân lương tâm, bị kết án 15 năm tù giam và 5 quản chế hồi đầu tháng 4 vừa qua, cùng tội danh với ông Lê Đình Lượng, vừa bị Chính phủ Hà Nội trục xuất sang Đức vào đầu tháng 6, cho RFA biết qua sự theo dõi của ông thì bản án 20 năm tù giam đối với các tội về hoạt động chính trị là cao nhất trong vòng 30 năm qua. Luật sư Nguyễn Văn Đài cho rằng bản án mà Tòa án Nghệ An tuyên cho nhà hoạt động dân chủ Lê Đình Lượng là một bản án hết sức độc ác và tàn bạo.

Nhà hoạt động dân chủ Lê Đình Lượng.
Nhà hoạt động dân chủ Lê Đình Lượng. Courtesy of Facebook Lê Đình Hiếu

Trả lời câu hỏi của RFA rằng vì sao ông Lê Đình Lượng bị tuyên án với mức phạt cao nhất trong vòng 3 thập niên qua như vậy, Luật sư Nguyễn Văn Đài giải thích:

“Sau đợt đàn áp khốc liệt các blogger và các thành viên của Hội Anh Em Dân Chủ vừa qua thì phong trào đấu tranh cho tự do dân chủ ở trong nước vẫn từng bước phát triển rất mạnh, đặc biệt có thể thấy qua các cuộc biểu tình phản đối chính quyền hôm 10 tháng 6. Chính quyền Việt Nam rất lo sợ khi hoạt động chống đối không hề thuyên giảm, mặc dù họ đã nặng tay tuyên các bản án nặng nề đối với blogger và thành viên của Hội Anh Em Dân Chủ. Họ muốn dùng vụ án của ông Lê Đình Lượng để một lần nữa răn đe và khủng bố tinh thần đối với các nhà hoạt động khác.”

Bên cạnh đó, Luật sư Lê Công Định chia sẻ trên trang Facebook cá nhân rằng mức án 20 năm tù giam cho thấy nhà cầm quyền Việt Nam đang hoảng loạn trước cơn sóng ngầm của toàn dân. Luật sư Lê Công Định lý giải về chia sẻ của ông:

“Rõ ràng những bản án này không đe dọa được ai hết. Bởi vì đến một giai đoạn mà nhà cầm quyền không thể nào cai trị như trước đây được nữa và người dân đã bớt sợ hãi, cho nên những bản án càng nặng thì đối với dân chúng coi như là một sự giễu cợt của chế độ. Và chính những người dân, mà chúng ta có thể đọc được các ý kiến của họ qua mạng thì ai cũng thấy mức án 10 năm thôi, chứ đừng nói chi đến mức án 20 năm của anh Lê Đình Lượng là buồn cười rồi vì người ta nghĩ chế độ này liệu có tồn tại cho đến 5, 10 năm hay không mà tuyên các bản án lâu đến 10 hay 20 năm. Chính điều đó cho thấy người dân ngày càng ý thức được quyền của mình và họ tin rằng một khi họ sử dụng các quyền của mình thì chế độ này không thể tồn tại được, dù cho 2, 3 năm chứ đừng nói đến 5 hay 10 năm.”

Một ngày trước khi phiên tòa sơ thẩm xét xử nhà hoạt động dân chủ Lê Đình Lượng diễn ra, ca sĩ Nguyễn Tín và một số thính giả là những người trong giới đấu tranh dân chủ tại Việt Nam bị công an, an ninh hành hung tại chương trình nhạc với chủ đề “Sài Gòn Kỷ Niệm”, do ca sĩ Nguyễn Tín biểu diễn vào tối 15 tháng 8. Trước đó, vào sáng ngày 9 tháng 8, Nhà hoạt động vì nữ quyền Huỳnh Thục Vy cũng bị công an tạm giữ để điều tra.

Họ muốn dùng vụ án của ông Lê Đình Lượng để một lần nữa răn đe và khủng bố tinh thần đối với các nhà hoạt động khác.
-LS. Nguyễn Văn Đài

Qua trao đổi với chúng tôi, Luật sư Nguyễn Văn Đài khẳng định Chính quyền Hà Nội tiếp tục đàn áp giới đấu tranh dân chủ tại Việt Nam càng mạnh tay, tuy rằng ít nhiều tác động đến tâm lý của những nhà hoạt động ở trong nướcnhưng ông tin rằng với những điều mà Chính quyền Cộng sản Việt Nam đang thể hiện với người dân; đó là một chế độ tham nhũng, không còn năng lực để có thể bảo vệ người dân trong vấn đề sức khỏe, môi trường cũng như vấn đề chủ quyền quốc gia thì sự đấu tranh của người dân sẽ càng ngày càng mạnh mẽ hơn. Luật sư Nguyễn Văn Đài quả quyết:

“Cho dù nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam có tuyên bản án nào đi chăng nữa thì cũng không thể ngăn cản được cuộc đấu tranh hay tiến trình đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam.”

Chúng tôi xin được kết thúc bài ghi nhận này qua chia sẻ của cư dân mạng Nguyễn Xoan, con dâu của nhà hoạt động dân chủ Lê Đình Lượng rằng “Bố chồng của tôi là người dễ mủi lòng trước tiếng khóc của hai đứa cháu nội. Nhưng ông lại hiêng ngang, ngẩng mặt tự hào về những ‘Tội’ mà mình đã gây ra. 25 năm tù phải chăng là quãng đời còn lại của ông? Ông đã vui vẻ cười mãn nguyện dùng thời gian còn lại của cuộc đời để làm nền móng cho Việt Nam. Vậy thì tại sao chúng ta không xây dựng hòa bình trên nền móng ấy?”