Khổng Tử có người học trò tên Nhạ, người nước Vệ. Nhạ học vào loại trung bình, song luôn luôn tự cho mình là giỏi nhất. Học được vài năm, Nhạ xin về nước vì tưởng rằng đã học hết đạo của thầy. Tử Cống thấy vậy hỏi:
– Người ấy về nước rồi làm quan có sao không?
Khổng Tử rung đùi đáp:
– Không sao.
Lại hỏi tiếp: – Làm tướng có được không? Khổng Tử vuốt râu đáp: – Được.
Lại hỏi tiếp: – Thế nhỡ về làm giặc? Khổng Tử vừa ngáp vừa trả lời: – Cũng không hại gì.
Bấy giờ Tử Cống mới yên tâm mà thủng thẳng: – Nghe nói Nhạ xin về nước chỉ để làm thầy!
Khổng Tử vừa nghe câu đó, bỗng giật bắn mình. Thế là chân không kịp xỏ giày, áo không kịp cài khuy, vội vàng lao ra cổng chạy như hớt hơ hớt hải. Học trò đuổi theo hỏi: “thầy chạy đi đâu?”. Khổng Tử vừa chạy vừa đáp: – Sang ngay nước Vệ.
Học trò lại hỏi: “sang nước Vệ làm gì?”.
Khổng Tử vẫn vừa chạy vừa trả lời: – Sang ngăn không cho tên Nhạ làm thầy. Hắn có làm quan thì cùng lắm chỉ hại đến một ấp. Làm tướng cũng chỉ hại đến một thành. Thậm chí có làm giặc cũng chưa chắc đã hại nổi ai. Nhưng nếu hắn làm thầy thì sẽ hại đến muôn đời. Ngay cả ta cũng khó mà tránh khỏi liên luỵ !”.
Người dân Ukraine giật đổ và dẫm lên tượng Lenin ở thành phố Kiev, Tháng Mười Hai, 2013. (Hình: Getty Images)
“Tên cha tên mẹ tên chồng, Con có thể quên/ Nhưng tên người, Vầng thái dương chiếu sáng đời đời/ Con phải nhớ mãi không thôi…” (Thơ bọn súc vật ca tụng lãnh tụ trong “Trại Súc Vật”- George Orwell).
Volodymyr Oleksandrovych Zelensky là một chính trị gia, nhà biên kịch, diễn viên, diễn viên hài, và đạo diễn người Ukraine, đã tuyên thệ nhậm chức tổng thống thứ 6 của Ukraine kể từ ngày 20 Tháng Năm, 2019 sau khi đắc cử vẻ vang trước tổng thống đương nhiệm.
Trong một cuộc phỏng vấn vào Tháng Ba năm 2019 với Der Spiegel, Zelensky tuyên bố ông đi vào chính trị để khôi phục niềm tin vào các chính trị gia và ông muốn “đưa những người chuyên nghiệp, đàng hoàng lên nắm quyền.”
Ông đã đóng ít nhất 6 cuốn phim và đạo diễn ba chương trình truyền hình, trong đó có show “Servant of the People” (Người Đày Tớ Của Nhân Dân) về sau cũng là tên một đảng chính trị do ông lãnh đạo.
Nghe mấy tiếng “Người Đày Tớ Của Nhân Dân” chúng ta lại liên tưởng đến khẩu hiệu mị dân của đảng Cộng Sản Việt Nam, nhưng sự thật là trái ngược.
Bài diễn văn nhậm chức của Tổng Thống Volodymyr Zelensky được xem như là một bài diễn văn cảm động, tiếng nói từ con tim của vị lãnh đạo trẻ tuổi của đất nước Ukraine.
Một đoạn trong bài diễn văn này, khiến người ta nghĩ đến chuyện suy tôn lãnh tụ trong các quốc gia Cộng Sản và độc tài trên thế giới, khi ông nói: “…Tôi mong muốn rằng, các bạn không treo chân dung tôi trong văn phòng làm việc của các bạn. Bởi tổng thống không phải là thần tượng, cũng không phải là thánh nhân. Tổng thống không phải là bức chân dung. Hãy treo ảnh các con bạn vào chỗ đó và trước khi quyết định một việc gì thì hãy nhìn vào mắt chúng.”
Chúng ta cũng nên nhớ lại, Ukraine là một đất nước, với phong trào the “Fall of Lenin” chỉ trong Tháng Mười Một, 1990, có 70 tượng đài Lenin và nhiều tượng của cựu lãnh đạo Xô Viết đã bị giật đổ ở các thành phố khác nhau.
Ở Hoa Kỳ, trong các công sở thuộc tiểu bang hay liên bang người ta treo ảnh các cấp chỉ huy từ cấp quận đến cấp tiểu bang ở một chỗ trang trọng, nhưng tại bàn làm việc cá nhân, người Mỹ luôn chưng hình gia đình, nhất là con cái họ, có lẽ như ý nghĩ của tân tổng thống Ukraine là “trước khi quyết định một việc gì thì hãy nhìn vào mắt chúng.”
Và lẽ cố nhiên, ở những quốc gia dân chủ và tự do, không ai treo hình lãnh tụ như tổng thống, chủ tịch hay lãnh tụ đảng trong nhà, thậm chí như cái đất nước khốn khổ Việt Nam, hình lãnh tụ được đặt trên bàn thờ của mỗi gia đình, thay cho hình ảnh của Ông Bà, Tổ Tiên, và bây giờ lại được đưa vào các nơi thờ phụng trang trọng của tôn giáo, trước mắt là tại các nhà chùa, ngang hàng với những vị Phật.
Trại súc vật của George Orwell là hình ảnh của những quốc gia Cộng Sản, trong đó lãnh tụ Heo Napoleon luôn đi kèm với những từ như “Lãnh tụ của chúng ta,” “Đồng chí Napoleon,” “Cha của các loài vật,” “Nỗi khiếp sợ của giống người,” “Người bảo vệ của loài cừu,” “Bạn của loài vịt”… Và vì lãnh tụ là heo cho nên heo được coi là những con vật tinh khôn, ưu tú, trí tuệ nhất. Xã hội này hứa hẹn có “thiên đàng XHCN,” là nơi mọi thú vật sau khi chết đều về “vương quốc thần thoại,” nơi một tuần có bảy ngày Chủ Nhật, cỏ ba lá xanh quanh năm và bánh kẹo thì ngay trong tầm tay!
Ý niệm “tất cả các loài động vật đều bình đẳng như nhau” được thay thế bằng khẩu hiệu“tất cả các loài động vật đều bình đẳng như nhau, nhưng một số thì bình đẳng hơn những con khác.” Bình đẳng hơn những con vật khác, đó chính là lãnh tụ và đảng viên.
Tại đây “thế lực thù địch” cũng luôn là cái bóng ma lởn vởn để nhân dân phải luôn luôn “đề cao cảnh giác,” “chuẩn bị chiến đấu” và để thanh trừng những kẻ bất đồng chính kiến như trong các xã hội Cộng Sản.
Chúng ta hãy nghe một bài thơ “Ngợi Ca Lãnh Tụ” Heo Napoleon của bầy súc vật trong trại, tưởng chừng như nghe hơi thở thối tha của Tố Hữu ca tụng Stalin hay viết cho “Bác.”
“Đồng chí Napoleon!
Người là cha của những đứa trẻ mồ côi,
Là suối nguồn hạnh phúc muôn đời,
Là vầng thái dương chiếu sáng bầu trời.
Ánh mắt người ấm mãi lòng tôi.
Đồng chí Napoleon!
Người cho tôi bữa ăn lúc đói lòng.
Người cho tôi nệm rơm ấm mùa đông.”
Người ngồi canh,
Cho bầy con giấc ngủ yên lành.
Con ơi! Hạnh phúc muôn đời,
Là nhờ Đồng chí Napoleon.
Tên cha tên mẹ tên chồng,
Con có thể quên.
Nhưng tên người,
Vầng thái dương chiếu sáng đời đời
Con phải nhớ mãi không thôi: Napoleon,
Napoleon, người ơi!” (*)
(Bản dịch của Phạm Minh Ngọc)
Trên mảnh đất này, sau năm 1975, trong thời gian lúc bị cầm tù ở Việt Bắc, trong lúc đi đốn tre, kiếm củi, tôi đã có dịp đi qua những thôn làng với những căn nhà tranh, vách đất tuềnh toàng, nhưng nhà nào cũng có một cái bàn thờ trang hoàng đỏ chói với các tấm bảng ghi công liệt sĩ, và hình “bác Hồ” dựng sau bát nhang, tuyệt đối không có một hình ảnh nào của các người thân trong gia đình đã quá vãng.
Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, cơm áo thì thiếu nhưng hình ảnh lãnh tụ thì dư thừa. Thưởng cho những bà mẹ đã nướng con trong những trận đánh biển người, những đứa học trò giỏi hay những gia đình neo đơn, thiếu ăn, chính quyền luôn có sẵn hình “bác Hồ” để ban phát. Dễ chừng như cái hình ảnh vàng ố, râu ria này có thể bỏ vào nồi nấu được, để có thứ húp vào ruột cho đỡ đói.
Ở Việt Nam thời Cộng Sản, hình lãnh tụ được trưng bày mọi nơi.
Bình Dương hãnh diện: “Hiện nay ở xã số gia đình treo ảnh Bác trong nhà đã đạt gần như 100%. Nhiều gia đình khá giả còn làm cả một gian riêng để treo và thờ ảnh Bác. Ngoài những bức ảnh rất đẹp về Bác Hồ, người dân còn đặt thợ điêu khắc làm cả những bức tượng nho nhỏ về Bác để trong gian thờ, như một sự kính trọng vô bờ bến trước những công lao to lớn của Người với đất nước, với quê hương. Có thể nói, ở Trừ Văn Thố, bất cứ nơi nào có cư dân sinh sống, ở nơi đó đều có sự hiện diện của Bác Hồ. Đây không chỉ là nét đẹp văn hóa mà còn là nét đẹp tinh thần, giúp mọi người ở đây sống hòa thuận, đồng lòng hơn trong những công việc chung”.
Chính tại các quốc gia lạc hậu, đói rách lại là nơi lãnh tụ được tôn sùng, tượng đài được mọc lên như nấm, điều này thật sự chẳng mang lại no ấm, hạnh phúc cho ai.
Tại Bắc Hàn, có khoảng 34,000 tượng đài Kim Nhật Thành, tính đổ đồng cứ 750 người dân “được hưởng” một tượng đài họ Kim, và cứ mỗi 3.5 km vuông lại có một tượng đài. Tại Trung Cộng, theo BBC, ghi nhận khoảng 2,000 tượng đài.
Nhân dịp kỷ niệm 120 năm sinh nhật của Mao, Trung Cộng cho đúc một tượng Mao ngồi gác chân trên ghế bằng vàng và cẩm thạch, cao chỉ 80 cm, nặng 50 kilograms nhưng có giá thành lên đến $16 triệu.
Tại Lào, tượng lãnh tụ Kaysone Phomvihane cũng được đặt trên nhiều công viên, cơ quan nhà nước. Năm 2004, Bắc Hàn “viện trợ” cho Lào 200 tượng Kaysone Phomvihane bằng đồng để đặt tại các cơ quan đảng và chính phủ Lào.
Tại Cuba, trong thời gian Fidel Castro còn sống, tượng đài của nhà độc tài này, cũng như Che Guevara cũng đã được dựng ở nhiều nơi.
Tại Việt Nam, hiện có 134 tượng đài Hồ Chí Minh, trong đó gồm 103 tượng đặt tại các trụ sở cơ quan, 31 tượng được dựng tại các quảng trường.
Theo kế hoạch từ nay đến 2030 sẽ xây thêm 58 tượng họ Hồ, nâng tổng số lên 192 tượng, trong đó có tượng đài ở đất nghèo đói Sơn La, dự trù với kinh phí 1,400 tỷ đồng Việt Nam, “vì không có tượng đài là thiệt thòi!”
Chúng ta cũng nên biết, theo thời giá hiện nay 1,400 tỷ đồng, tính ra hơn $60 triệu. Sơn La chính là địa phương nổi tiếng, vì có người đã chụp được bức hình chiếc xe gắn máy chở một thi hài nằm sau xe, được bó trong chiếc chiếu ngắn, lòi hai chân ra ngoài!
Chân lý ấy không bao giờ thay đổi: “Lãnh tụ vĩ đại chừng nào thì khổ nạn của nhân dân càng thê thảm chừng ấy!”
(*) Chúng ta phải nghĩ rằng Tố Hữu đã “đánh cắp” trọn ý bài thơ này!
Khi người Mỹ thức tỉnh, tung ra những đòn đánh liên tiếp vào Tàu cộng thì thế giới và người Việt chúng ta mới có dịp nhìn rõ hơn về sự phát triển vượt bậc của đất nước cộng sản nầy trên nhiều lĩnh vực trong vòng mấy chục năm trở lại đây, và cũng có dịp nhìn nhận ra sự phát triển đó đã tăng cường nanh vuốt để đất nước đông dân nhất thế giới này biến thành một thế lực lớn mạnh của bóng đêm đối kháng lại thế giới văn minh.
Đất nước đông dân nhất thế giới và từng có nền văn minh vào hàng lớn nhất và sớm nhất nhân loại lẽ ra phải là một trung tâm văn hóa kinh tế lớn đại diện phương Đông đối trọng ngang hàng với phương Tây thời hiện đại nếu họ không đi sai đường, lầm lạc suốt trong đêm dài trung cổ phong kiến. Cơ hội cũng đến Trung Hoa vào năm 1911 khi cuộc cách mạng dân chủ tư sản nổ ra lật đổ chế độ phong kiến, lập nên nhà nước dân chủ cộng hòa. Rất tiếc, ngay sau đó chủ nghĩa cộng sản du nhập vào và giành chiến thắng trong cuộc nội chiến ý thức hệ đẫm máu Quốc – Cộng.
Chiến thắng đó của phe cộng lại đẩy Trung Hoa lục địa vào con đường sai lầm khác, còn tệ hại hơn sai lầm thời phong kiến, bắt đầu từ năm 1949 cho đến tận ngày hôm nay.
Độc tài Mao với đường lối chính trị và kinh tế sai trái đã làm Trung Hoa hơn 1 tỷ dân bầm dập như thế nào suốt 26 năm cho tới tận cuối thập niên 80 của thế kỷ trước, làm cho hàng chục triệu dân chết đói, thấy cũng không cần nhắc ra đây cho dài dòng.
Tuy nhiên sau khi Mao chết, Đăng Tiểu Bình lên đã sửa sai. Đó là vào thời điểm Mỹ mở vòng tay, bỏ cấm vận để lôi kéo Tàu cộng về phía ánh sáng để mong đất nước nầy cải hóa. Đồng thời việc sụp đổ của thành trì cộng sản Liên Xô cũng làm Đặng mở mắt, muốn chế độ cộng sản tồn tại chỉ còn cách thay đổi đường lối kinh tế theo tư bản. Sau hơn 40 năm, nhà nước cộng sản kiểu mới đã đưa Tàu cộng từ nước đói nghèo lạc hậu lên thành siêu cường quốc kinh tế số hai thế giới như ngày hôm nay.
Hầu hết các lãnh vực, Tàu cộng đều đuổi kịp và có cái còn vượt các nước tư bản tiên tiến. Hàng tiêu dùng quá rẻ của họ tràn ngập ra khắp thề giới. Hàng công nghệ cao như smartphone, đuổi kịp về chất lượng và vượt qua Mỹ về số lượng bán ra. Họ đi đầu thế giới về công nghệ 5G. Đáng sợ nhất là trình độ và năng lực sản xuất vũ khí của họ phát triển như vũ bảo. Các loại vũ khí tiến tiến nhất như máy bay không người lái, tên lửa hành trình, tàu sân bay… họ đều làm được.
Trong suốt lịch sử và mãi đến năm 1979, sức mạnh quân sự của Trung Hoa chỉ hơn VN ở đông quân, còn trình độ tác chiến và vũ khí thì ngang nhau. Do vậy trong chiều dài lịch sử chiến tranh xảy ra giữa hai nước, VN có thể chống cự ngang ngửa và có những lúc đánh thắng. Nhưng hiện nay, họ vượt qua VN mọi mặt, đi trước VN đến vài chục năm. Nếu xảy ra chiến tranh giữa hai nước thì không khó để đoán được kết quả thắng thua nghiêng về phía nào.
Nói lên điều này để thấy trách nhiệm của đảng CSVN đối với vận mệnh của đất nước. Qua mấy chục năm đổi mới đường lối kinh tế rập khuôn theo Tàu cộng nhưng chẳng làm gì ra trò, chưa tự sản xuất hoàn chỉnh một chiếc xe đạp, chưa sản xuất được một cái đinh ốc đạt chuẩn. Nhìn tới nhìn lui chỉ thấy bán tài nguyên, bán đất, xin viện trợ và vay nợ về xây dựng cao tốc và cao ốc, phủ lớp hào nhoáng bên ngoài chỉ tổ đào sâu thêm hố cách biệt giàu nghèo giữa các tầng lớp nhân dân, gây ra bất công và xuống cấp xã hội chưa từng thấy. Để bây giờ thua quá xa Tàu cộng rồi rúm ró trước chúng một cách hèn mạt chưa từng thấy.
Có bao giờ những người cộng sản VN chịu đặt ra câu hỏi tại sao Tàu cộng làm được còn VN không làm được chút gì?
Nói vậy thôi chứ đi vào con đường sửa sai nửa vời như Tàu Cộng thì muôn đời VN cũng chẳng đi đến đâu ngoài mấy trò gian dối ăn xổi ở thì và bóc lột người dân thậm tệ.
Đúng vậy, Tàu cộng cố gắng sửa đổi đường lối sai lầm tệ hại mà Mao đã dẫn đi, nhưng cũng chỉ sửa đổi nửa vời. Sửa đổi đường lối kinh tế mà không thay đổi thể chế chính trị thượng tầng. Gắng gượng dung hợp hai bộ phận không những không tương thích mà còn mâu thuẫn nhau nên sự phát triển của Tàu cộng theo hướng dị dạng và chắc chắn không bền vững. Điều nầy sẽ được kiểm nghiệm qua cuộc thương chiến đang diễn ra.
Giao tiếp với ánh sáng văn minh để kiếm ăn, nhưng sợ luồng ánh sáng đó xua tan chế độ độc tài đàng trị đen tối nên phải che đậy và bảo vệ nó bằng mọi thủ đoạn gian dối. Gián dối với thế giới bên ngoài và gian dối với cả nhân dân trong nước.
Với bên ngoài thì gian lận thương mại, đánh cắp sở hữu trí tuệ, sử dụng kinh tế phi thị trường trong nước để hạ giá thành sản phẩm cạnh tranh với kinh tế thị trường bên ngoài. Cam kết với các tổ chức thế giới bảo vệ quyền lợi người lao động, nhưng cấm đoán người lao động được tự do lập công đoàn để tự bảo vệ, từ đó ngang nhiên định giá lao động chủ quan không theo cơ chế thị trường để tăng tính cạnh tranh ra ngoài.
Trong nước thì độc quyền nhà nước mọi nguồn lực từ tài nguyên, đất đai, lực lượng lao động, đến các ngành nghề kinh doanh quan trọng. Ưu tiên quốc doanh, xem nhẹ tư doanh, o ép doanh nghiệp FDI chuyển giao công nghệ và sáng kiến phát minh….
Nguy hiểm là nguồn lực kinh tế to lớn làm ra đều thu về tay nhà nước độc tài và nhóm lợi ích thân hữu. Nhà nước độc tài Tàu cộng toàn quyền sử dụng nguồn lực kinh tế to lớn đó vào bất cứ việc gì họ muốn, không ai kiểm soát được.
Chúng đã dùng nguồn lực kinh tế đó để lũng đoạn khắp nơi, xâm lược các quốc gia nhỏ yếu khác bằng quyền lực mềm rất nham hiểm. Nó cũng được dùng vào việc lũng đoạn nội bộ của nhiều quốc gia giàu có, ngay cả với Mỹ, thông qua lobby nghị trường, mua chuộc truyền thông, can thiệp bầu cử…Nhiều cơ quan truyền thông ở Mỹ đã bị mua đứt sở hữu, tương tự như vậy với một số hảng phim ở Holywood. Đã xuất hiện nhiều phim ảnh, nhiều bài viết tô gam màu tươi sáng lên bộ mặt vốn đen tối của Tàu cộng.
Không thể chối cãi, Tàu cộng nghiễm nhiên vươn lên thành một thế lực lớn mạnh, thế lực của bóng tối, sẵn sàng công khai đứng lên đối đầu với thế giới tự do. Ý đồ đen tối đó Tập không hề che giấu thông qua sáng kiến “nhất đái nhất lộ”, thông qua chương trình bá chủ công nghệ đến năm 2025, thông qua đề án vượt qua Mỹ vào năm 2045.
Lịch sử thế giới cho thấy hầu hết các nhà nước độc tài khi trở nên lớn mạnh đều muốn bành trướng tham vọng quyền lực ra ngoài, xâm lược các nước khác để làm bá chủ thiên hạ. Napoleon rồi Hitler đều ham muốn thống nhất châu Âu bằng vũ lực, Nhật Bản xâm lược Đông Á, Liên xô sáp nhập Trung Á và thống trị Đông Âu.
Độc tài cộng sản Tàu, đã từng cho xe tăng nghiền nát lên cả vạn người dân đấu tranh dân chủ ôn hòa tại Thiên An Môn, đã từng giết chết cả vạn người dân hiền lành tập luyện Pháp Luân Công, đang lập trại giam cả triệu người Duy Ngô Nhĩ, thì không có lý do gì không đi vào vết xe của các nhà nước độc tài kể trên, nhưng chắc chắn với phương cách nham hiểm và tàn độc hơn, một khi đã hội đủ sức mạnh.
May mắn cho nhân loại là Mỹ và các quốc gia tư bản tiên tiến đã kịp nhìn ra. Nhất là Mỹ, đã tiếp tay tạo ra Tàu cộng ngày hôm nay nên có trách nhiệm nhiều nhất trong việc dẹp bỏ chúng. Một kế hoạch quy mô lớn nhằm ngăn chặn và bao vây sự bành trướng của thế lực bóng đêm Tàu cộng đã được mở ra và từng bước triển khai.
Mỹ đang tung ra những đòn đánh dồn dập trên khắp các mặt trận, từ chính trị ngoại giao, đến thương mại, công nghệ… Đây là cuộc chiến giữa ánh sáng văn minh và thế lực hắc ám.
Mỗi quốc gia trên thế giới mà nhất là các nước Đông Á, trong đó đặc biệt là VN, phải biết chọn chỗ đứng của mình trong trận chiến sống còn này nếu như không muốn bản thân mình bị bóng đen che phủ.
Hai điểm zero và một điểm 1, được phù phép thành thủ khoa sĩ quan lục quân. Bài thi trắc nghiệm 80 câu không đúng một câu nào, chúng không thể yếu kém đến mức như vậy. Chỉ có thể suy luận rằng chúng đã biết trước. Thái độ của chúng là khinh mạn tri thức, khinh mạn chính mình vì đã được bảo đảm một vị trí trên đầu bao học sinh khác.
Nâng khống hàng chục điểm để thành thủ khoa còn lên chia sẻ kinh nghiệm thành thủ khoa, vỗ ngực trên mặt báo và giảng đường đại học. Chúng biết không? Chúng thừa biết! Nhưng với sự gian manh của một kẻ ăn cắp vặt nghĩ rằng đã che đậy được bằng chứng, chúng sẽ dùng sự bùng biện của mình để xoá bỏ hồ nghi của người khác.
Hai mẫu ví dụ nhỏ, gợi cho chúng ta hình ảnh phản chiếu rõ ràng nhất của một bộ phận quan chức suy đồi hôm nay. Những kẻ ăn tàn ăn mạt của nhân dân xong quay lại khinh khỉnh nhân dân hoặc bắt nhân dân phải khen ngợi bằng cách viết sách, nêu gương, hội thảo, lý luận. Không chỉ ăn cắp tiền bạc, chúng còn ăn cắp cả cảm xúc của nhân dân.
Những đứa trẻ gian lận ấy đã cho thấy tư thế sẵn sàng kế thừa điều đó.
Với những chiếc ô chiếc dù che cả bầu trời như thế. Chúng chẳng cần mất công tôi luyện, chẳng cần quan tâm kiến thức. Ra khỏi trường đại học, chẳng khó khăn gì kiếm một cơ hội làm lãnh đạo.
Làm nhà giáo, chúng sẽ dạy sự dối trá. Làm bác sĩ chúng sẽ biến lành thành què. Làm công an chúng sẽ dùng dùi cui nhiều hơn lý trí. Làm chỉ huy, chúng sẽ đàn áp cấp dưới, đi về phía tiêu cực.
Chúng sẽ dùng tất cả năng lượng để vơ vét, thậm chí phá để kiếm chác. Sẽ vơ vén để vinh thân phì gia, lươn lẹo để bao bọc cho con cháu nhân thân mình nối nghiệp, như cha mẹ chúng đã làm. Sự trí trá lưu manh sẽ được truyền nối bằng tiền và quyền. Nó sẽ tiếp tục tước đoạt cơ hội của những người lương thiện khác.
Những con người trong danh sách này phải chịu trách nhiệm với hành vi của họ. Vụ án chỉ mới khởi tố hành vi lợi dụng chức vụ quyền hạn đối với lực lượng khảo thí là chưa đầy đủ. Nếu có yếu tố tiền bạc, thì đó là tội đưa nhận hối lộ.
Những con người này, có cán sự giáo dục, công an, ban ngành cơ yếu. Họ đã làm một việc táng tận lương tâm và phản bội thể chế. Để họ tồn tại trong hệ thống công quyền là một sự phỉ báng đối với nhân dân.
Hãy xử lý họ, trước khi nhân đạo với những đứa trẻ. Nhân đạo có nghĩa là cảm hoá, chặt đứt tư duy hắc ám trong chúng, chặt đứt uy quyền của những kẻ đang bức hại chính con cái mình và xã hội.
Nhân đạo, là để lũ trẻ đứng trên đôi chân của chúng, đừng bay trên đôi cánh vô luân. Đừng biến chúng thành những thanh củi suy đồi của tương lai!
Dựa trên câu chuyện có thật, Tin rằng rất nhiều người, khi ngồi cạnh người tài xế đều có một thói quen như vậy:
Đoạn đường dài mà ngồi để chân xuống thì thật khó chịu, chi bằng dũi chân lên táp lô cho thoải mái một chút …
Giống như thế này :
Bất luận là nam giới hay phụ nữ, tin rằng rất nhiều người đã từng làm như vậy …
Và rồi,
Nhân vật chính trong câu chuyện ngày hôm nay mà tác giả muốn chia sẽ cùng mọi người chính là một phút lỡ như… đã khiến cho cô ấy phải khổ sở nửa đời còn lại…..
Chị gái trong câu chuyện tên là Audra Tatum, 33 tuổi, thuộc tb Georgia.
Ngay từ lần đầu tiên ngồi xe cô đã có thói quen, cứ ngồi vào ghế lái phụ là Audra Tatum ngả lưng ghế và duỗi chân lên táp-lô,
Chồng cô tên là Nick, đã rất nhiều lần khuyên, giải thích lý do và mức độ nguy hiểm của thói quen xấu này, nhưng Audra không nghe, cô cảm thấy không có gì quá to tát:
Người chồng đã luôn nói với tôi rằng: “Rồi có ngày em gãy chân nếu cứ làm thế'”…” Audra kể lại …
Cho đến sự kiện kinh hoàng xảy ra cách đây 2 năm,
vào tháng 8 năm 2015, khi 2 vợ chồng cùng đứa con gái 10 tuổi đang trên đường trở về Georgia.
Nick chạy với tốc độ khoảng 45 dặm một giờ trên đường, mà chiều hôm đó trên đường hầu như không có xe…
Vậy là Audra lại một lần nữa, thoải mái gác chân lên táp lô……
Theo lời kể lúc bấy giờ, người chồng cũng kiểm soát tốc độ không phải là quá nhanh, mọi thứ trong phạm vi có thể kiểm soát được.
Có thể tại thời điểm này, ngay khi vừa ra khỏi ngã ba thì có một chiếc xe lao đến từ phía trước, có vẻ như mất kiểm soát, khi chiếc xe của Nick chưa kịp quẹo thì một chiếc xe lao tới và đâm vuông góc vào xe của họ.
Sự va chạm này, chịu ảnh hưởng nhiều nhất chính là chiếc xe Nick, nhưng may mắn thay ông và con gái của ông đã đeo dây an toàn,
Vì vậy, ông và con gái của ông chỉ là một vài vết trầy xước, bầm tím, không nghiêm trọng …
Tuy nhiên, ngồi trong cabin Audra thì không may mắn lắm ……
“Túi khí bung bật thẳng bàn chân vào mặt tôi và làm mũi bị gãy.
Tôi nhìn thẳng vào lòng bàn chân ngay sát mặt mình”,
Audra nhớ lại……Mắt cá chân, xương đùi và cánh tay của Tatum bị gãy.
“Về cơ bản mọi thứ bên phải cơ thể tôi đều bị gãy, đơn giản vì sự thiếu hiểu biết của bản thân. Tôi không phải Siêu nhân nên không thể bỏ chân xuống đúng lúc”, Tatum thừa nhận sai lầm……
Căn cứ theo tuyên bố của Sở cứu hỏa Chattanooga cảnh báo trên fanpage,
Tốc độ bung của các túi khí từ 160 đến 354 km/h, nếu để chân lên bảng táp-lô và xe bị đâm,
Túi khí có thể đẩy đầu gối đập thẳng vào hốc mắt của bạn,
Hậu quả là không thể tưởng tượng …
Mà đối với Audra thì đây là một cơn ác mộng không thể quên…
Bởi vì một chiếc xe bị đánh cắp, mà gây ra vụ tai nạn xe hơi, và người phải gánh chịu chính là Audra …
Hơn nữa, Audra đã không mua bảo hiểm y tế, vì vậy cô không thể tiếp nhận đề nghị nằm viện 10 ngày, mà chỉ ở lại 3 ngày rồi xuất viện.
Khi xuất viện, do nhiều vết nứt, mắt cá chân, mông, đầu gối đều đã được gắn nối bằng hai móng tay bằng thép …
Đồng thời, bởi vì cô ấy không thể chi trả được chi phí cho liệu pháp vật lý, nên cô đã dành ba tuần để có thể đứng thẳng …
Cho đến ngày hôm này,cô ấy vẫn phải gánh chịu nổi đau thống khổ xác thịt trên cơ thể…
Ngoài nổi đau thân thể, Audra nói rằng vụ tai nạn xe hơi, xảy ra cũng là lúc cô vừa tốt nghiệp ra trường, Ước mơ là nhân viên y tế của cô gặp trở ngại vì những gì đã xảy ra.
“Tôi không thể tiếp tục làm nhân viên cấp cứu.
Tôi không thể nhấc người khác lên được nữa”,
Cô giải thích. “Tôi không thể đứng liên tục 4 tiếng. Có lần làm thế và tôi đã phải bật khóc”.
Audra hy vọng dùng câu chuyện của mình để cảnh báo người khác.
“Bạn sẽ không muốn chịu đựng nỗi đau và sự thống khổ mỗi ngày trôi qua”.
Chúng tôi muốn nhấn mạnh vào hậu quả của việc gác chân lên táp-lô.
“Một khi xảy ra sự cố, thì ắc hẳn sự hối tiếc của bạn chẳng còn ý nghĩa gì cả”
Vâng,
An toàn là trên hết,Hy vọng mọi người đều biết trân trọng mạng sống của chính mình…
Gần đây, đã có sự tranh luận về ý thức hệ ở Hoa Kỳ. Bởi vì các cuộc tranh luận này được kích động bởi một quan chức lo về chính sách đối ngoại, cho nên các nhóm chính trị và ý thức hệ đã tham gia vào. Vì vấn đề tranh cãi có liên quan đến nguời Trung Quốc chúng tôi, cho nên tôi phải đưa ra quan điểm của tôi cho các bạn, đồng thời để điều chỉnh các phát biểu của bạn bè tôi ở bên trong TQ.
Một quan chức phụ trách việc hoạch định và hình thành chính sách trong Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cho biết: Xung đột giữa HK và TQ không chỉ là xung đột về thương mại, mà còn là xung đột của các nền văn minh; đó là cuộc đụng độ giữa nền văn minh phi da trắng và văn minh phương Tây.
Bà này không chỉ là một quan chức cấp cao của chính quyền hiện tại, mà còn là cựu sinh viên của bà Ngoại trưởng Condoleezza Rice, và bà trích dẫn lý thuyết của học giả nổi tiếng Samuel Huntington. Do đó, ngay lập tức, bà nhận được những phản bác của nhiều học giả và cùng lúc thu hút sự chú ý của người dân TQ.
Có mối quan hệ gì giữa tranh chấp Mỹ-Trung và nền văn minh? Việc đầu tiên người ta phải xem xét là nền văn minh được định nghĩa như thế nào. Định nghĩa của Huntington thừa nhận, nền văn minh phương Đông, nền văn minh phương Tây và nền văn minh Hồi giáo nhưng không bao gồm nội dung chủng tộc. Nhưng bà học trò của học trò này (bà là học trò của Rice và Rice là học trò của Huntington) rõ ràng đã xa rời khỏi khái niệm của Huntington và tiến gần đến khái niệm phân biệt chủng tộc.
Thứ hai, có nên coi chế độ Cộng sản ở TQ và nền văn minh truyền thống TQ là cùng một thứ hay không? Nhiều học giả về TQ ở phương Tây đã nghiên cứu văn hóa cộng sản sau Phong trào 4/5/1919 (The May Fourth Movement – phong trào chính trị và văn hoá của sinh viên chống thực dân đế quốc) và đã coi loại rác thải phương Tây này (văn hoá CS) là nền văn minh truyền thống của TQ. Đây là một sự hiểu lầm lớn về nền văn minh phương Đông mà TQ là cốt lõi của nó, do đó nó đã dẫn đến nhiều thập kỷ sai lầm trong chính sách của phương Tây để đối phó với TQ.
Nội dung cơ bản của nền văn minh phương Đông mà TQ đại diện là gì? Đó là văn hóa Nho giáo được hình thành từ hai ngàn năm trăm năm trước, với nội dung cốt lõi là lòng nhân từ, chính nghĩa, lịch sự, khôn ngoan và tin cậy. Dịch sang ngôn ngữ hiện đại đó là: nhân bản, từ thiện, trật tự, lý trí và uy tín. Vậy đây có phải là khác biệt cơ bản và thậm chí mâu thuẫn với cái gọi là giá trị phổ quát của chủng tộc da trắng hay không?
Nền văn minh của chủng tộc da trắng cũng có thời kỳ nô lệ và chế độ nông nô. Cái gọi là giá trị phổ quát của nền văn minh phương Tây hiện đại cũng là một khái niệm mới, được hình thành bởi phong trào dân chủ sau thời Phục hưng. Chúng được gọi là giá trị phổ quát bởi vì chúng là những nhận thức chung về con người mà tất cả mọi người đều khao khát. Điều này không liên quan gì với các khác biệt chủng tộc.
Nếu sự cai trị của Đảng Cộng sản TQ được cho là có sắc màu phương Đông, vậy thì sự cai trị của Lenin và Stalin không có sắc màu phương Đông hay sao? Lý thuyết độc tài của Karl Marx không có sắc màu phương Đông hay sao? Dĩ nhiên, đó là sắc màu của chế độ chuyên chế phong kiến phương Tây (Western feudal autocracy). Chuyên chế là một giá trị chung được chia sẻ bởi phương Đông và phương Tây, với thực tế xã hội của nó là một hệ thống độc tài (dictatorships) với mọi dạng thức.
Sự đụng độ giữa một bên là hệ thống tự do dân chủ và những giá trị phổ quát của các chủng tộc da trắng hiện đại Mỹ và phuơng Tây, để chống lại một bên là hệ tư tưởng độc tài hiện đại xuất phát từ phương Tây (modern dictatorship ideology), thì nó lại được thể hiện ra trong thực tế xã hội như là sự đụng độ giữa các hệ thống (văn minh) khác nhau. Về vấn đề này, chế độ Cộng sản ở TQ họ có đầu óc rõ ràng dứt khoát hơn là các học giả và chính trị gia phương Tây. Khẩu hiệu nhất quán của họ là: chủ nghĩa đế quốc ở HK muốn tiêu diệt chúng ta.
Quy luật đầu tiên của khẩu hiệu này là nó đảm bảo rằng người Cộng sản không được nới lỏng cảnh giác, và nên luôn nhận ra mối quan hệ giữa hai hệ tư tưởng và hai hệ thống, thay vì (để ý thức) bị cầm tù bởi các học giả phương Tây đang mờ mịt. Thứ hai là nó hợp pháp hóa sự xâm nhập của chế độ Cộng sản và gây tan rã các thể chế dân chủ phương Tây. Do đó, khi HK muốn thương mại công bằng, thì chế độ Cộng sản ở TQ cho rằng các cuộc đàm phán không bình đẳng (mà là có âm mưu).
Não trạng của chế độ Cộng sản ở TQ là: Bởi vì bạn muốn tiêu diệt chúng tôi, thì không có bất công khi chúng tôi đánh cắp một thứ gì đó từ bạn, chứ tại sao không? Thật không công bằng nếu bạn không để cho chúng tôi ăn cắp. Không phải chỉ một mình Bộ trưởng Ngoại giao TQ Vương Nghị vô tình nói lên sự thật này, mà các nhà tư bản nhà nước ở TQ đều có cùng một não trạng như vậy.
Đối với những người dân ở bên trong TQ, họ tin rằng: việc đàn áp bạn và bóc lột bạn là những quyền được cho phép bởi luật pháp của chế độ độc tài chúng tôi. Bạn không thể sử dụng luật pháp như lá chắn để bảo vệ bạn.
Đối với thế giới bên ngoài, họ nghĩ rằng đó là một hiện tượng bình thường khi tôi đánh cắp của bạn và ăn cướp của bạn bởi vì mối quan hệ thù địch này. Nếu bạn không để cho tôi ăn cắp, thì tất nhiên, nó sẽ không công bằng, vì điều đó có nghĩa là bạn không tôn trọng đối thủ của mình.
Các học giả TQ thì sợ chính quyền của họ, và các học giả Hoa Kỳ thì sợ các nhà tài trợ của họ, vì vậy họ đã cố nặn ra nhiều khái niệm mơ hồ để bóp méo quan hệ Mỹ-Trung. Để biến một cuộc đụng độ đơn giản của các hệ thống (dân chủ vs độc tài) thành một vấn đề phức tạp, sẽ làm cho dân chúng dễ dàng bị chế độ Cộng sản ở TQ lừa gạt.
Buổi sáng đi làm, Chị nhìn thấy bánh trước của chiếc xe máy bị xẹp hoàn toàn, Chị nghĩ: “May quá, nếu xe xẹp lốp trên đường cao tốc thì không biết hậu quả sẽ ra sao”. Vì phải dắt xe đi thay săm nên chị đến công ty trễ mất 15 phút. Bà phó phòng nói rằng Giám đốc cho gọi Chị. Chị nghĩ:
“Nếu giám đốc khiển trách về việc đi làm trễ thì mình sẽ thành khẩn xin lỗi chứ không thanh minh”.
Nhưng không có một lời khiển trách nào cả. Sếp gặp Chị để mong Chị thông cảm rằng, lẽ ra hôm nay Chị phải nhận được quyết định tăng lương, vì đã đến hạn, nhưng vì mục tiêu chống lạm phát nên chính phủ đã cắt giảm nhiều hạng mục đầu tư công, trong đó có một dự án của công ty. Do vậy, tình hình tài chính của công ty có gặp khó khăn nên Chị và một số người đáng lẽ được tăng lương đợt này nhưng phải lùi lại một thời gian và sẽ được đền bù vào kỳ tăng lương sau.
Chị về phòng làm việc với một niềm vui nho nhỏ: “Vẫn là may. Nhà nước cắt giảm đầu tư công hàng chục nghìn tỷ đồng, nhiều doanh nghiệp lao đao, phải giảm lương của cán bộ công nhân viên, thậm chí có đơn vị phải cắt giảm nhân lực. Mình không bị giảm lương, lại còn được đền bù vào kỳ tăng lương sau, thế là may. Cái may thứ hai là mình được làm việc với một ông Giám đốc tài ba và rất tử tế”. Buổi chiều, Chị mua hải sản, làm một bữa cơm thịnh soạn để cả nhà ăn mừng ba cái may trong ngày của Chị.
Ngày hôm sau, trên đường đi làm về, Chồng chị bị một gã ngổ ngáo chạy xe đánh võng va vào xe của anh ấy, khiến chồng chị bị tai nạn, xây xát ở chân và tay. Khi nghe chồng kể chuyện này, Chị nghĩ:
“Thế là quá may, bị tai nạn giao thông mà chỉ xây xát nhẹ chứ không phải vào viện”. Và chị lại làm một bữa để ăn mừng cái may của gia đình mình.
Chị xin nghỉ việc ở công ty, ra lập doanh nghiệp riêng. Thương trường như chiến trường. Ban đầu vất vả lắm. Ngược xuôi chèo lái con thuyền công ty. Nhưng chị luôn giữ một tâm thái lạc quan tích cực như vậy. Ở đâu và bao giờ, nụ cười cũng luôn nở trên môi chị và nhờ thế, trong giao tiếp chị luôn chiếm được cảm tình của người khác và chị làm việc gì cũng hanh thông. Dần dà, công ty làm ăn khấm khá. Chị có dư của ăn của để.
Bữa Chị mua căn biệt thự, nhờ người bạn làm nghề điện nước đến lắp đặt toàn bộ hệ thống chiếu sáng trong và ngoài nhà. Chẳng ngờ, người bạn sinh lòng tham, lắp cho chị toàn bóng đèn hàng chợ nhưng tính với chị giá trên trời. Được dăm bữa, bóng đèn dở chứng, cái sáng cái tối. Ánh sáng chuyển màu, cái màu trắng cái màu vàng. Chị gọi ông bạn vàng kia thì mất hút. Chị chẳng lấy làm buồn. Chị bảo: “Cũng may không mua đèn của hắn để lắp cho showroom mà chị sắp khai trương. May mà có cậu em Thần Đèn tình cờ xuất hiện và thiết kế lại toàn bộ ánh sáng cho nhà chị. Nhà chị đẹp hơn, lung linh hơn rồi”.
Đến một ngày, Chị phát hiện chồng có bồ. Anh chị chia tay. Chị nói với anh lúc đứng ở cổng tòa: “Thôi vậy cũng may. May mà biết sớm để rồi kết thúc sớm. May mà con mình cũng đã đủ lớn để hiểu chuyện của bố mẹ nó và không oán trách ai cả”.
Như thế đó, chị là một người suốt đời gặp may. Đó không chỉ là một lối tư duy tích cực mà còn là một lối sống lạc quan và nhờ lối sống này mà những người sống quanh chị không bao giờ phải nghe tiếng thở dài.
Giờ đây tuy đã gần 50 tuổi rồi nhưng trông chị vẫn trẻ trung như tuổi 30.
Một lối sống lạc quan và tích cực là cái mà chúng ta hoàn toàn có thể tự tạo ra được. Và đó còn là sự biểu hiện của một con người có trí tuệ và đạo đức.
Và chỉ những ai làm được điều đó thì mới xứng đáng để được hưởng bình an và hạnh phúc trong cuộc sống.
NGƯỜI HẠNH PHÚC KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI ĐƯỢC SỐNG TRONG HOÀN CẢNH THUẬN LỢI MÀ LÀ NGƯỜI CÓ THÁI ĐỘ TÍCH CỰC TRONG BẤT KÌ HOÀN CẢNH NÀO.
Căn nhà nơi xảy ra án mạng ở San Francisco. (Hình: Google Maps)
SAN FRANCISCO, California (AP) – Hai nghi can bị coi là đã giết một người đàn ông lớn tuổi ở thành phố San Francisco rồi chặt xác nạn nhân ra từng khúc, đã bị bắt ở Trung Quốc và bị gửi trả về Mỹ để ra tòa.
Cảnh sát ở San Francisco hôm Thứ Sáu, 24 Tháng Năm, nói rằng ông Douglas Lomas, 44 tuổi, và người bạn gái tên Stephanie Ching, 35 tuổi, bị bắt sau khi họ đến Bắc Kinh.
Với sự trợ giúp của Bộ Nội An Mỹ, hai người này bị làm thủ tục dẫn độ và ngay lập tức gửi về Mỹ, và họ đang bị giam tại nhà tù liên bang Loudoun ở thành phố Leesburg tiểu bang Virginia, với tội danh tình nghi sát nhân.
Vụ giết người được phát giác sau khi cảnh sát được nhờ tới xem xét tình trạng của ông Benedict Ching, 73 tuổi, hôm Thứ Hai tuần qua, sau khi một người làm cùng sở liên lạc với gia đình của ông này để báo rằng không thấy ông đi làm.
Cảnh sát tìm thấy xác ông Ching bị chặt từng khúc trong căn nhà nhỏ ở khu Outer Mission, thành phố San Francisco, và ngay lập tức mở cuộc điều tra.
Hàng xóm nói với tờ báo địa phương San Francisco Examiner rằng ông Benedict Ching sống một mình trong căn nhà nhỏ này cho tới vài tháng trước đây, khi con gái ông, bà Stephanie Ching, cùng người bạn trai và hai đứa con nhỏ dọn vào ở chung.
Khoảng gần một năm trước đây, ở San Francisco cũng xảy ra vụ một người đàn ông lớn tuổi sống một mình bị kẻ lạ đến làm quen, dọn vào ở nhờ rồi giết chết, chặt từng khúc, bỏ vào hồ nuôi cá.
Nội vụ chỉ được phát giác sau khi hàng xóm nhiều lần gọi cảnh sát để nhờ đến xem xét tình trạng sức khỏe của nạn nhân, vì không còn thấy ông này ra đường. (V.Giang)
Trong thư của Thánh Phao-lô gửi tín hữu Cô-rin-tô 7:32-35 có viết như sau: “Đànông không có vợ thì chuyên lo việc Chúa: họ tìm cách làm đẹp lòng Người. Còn người có vợ thì lo lắng việc đời: họ tìm cách làm đẹp lòng vợ. Cũng vậy, đàn bà không có chồng và người trinh nữ thì chuyên lo việc Chúa, để thuộc trọn về Người cả hồn lẫn xác. Còn người có chồng thì lo lắng viêc đời: họ tìm cách làm đẹp lòng chồng”.
Vì thế, những người có Ơn gọi đặc biệt của Chúa đã theo Ngài, dâng cả trọn đời mình cho Ngài, để trở thành các vị Linh Mục và các vị tu sĩ nam nữ. Căn bản Ơn gọi tận hiến là tuân giữ lời khuyên Phúc Âm, như Giáo hội đòi hỏi, để theo chân Chúa Giêsu.
Riêng tôi, chỉ được ơn gọi …nhờ vả và đi ăn thôi. Bao nhiêu người mai mối đủ mọi các loại mối: mối Mỹ, mối Tây, mối Tàu, và mối Việt. Mối Việt thì muốn lấy tôi để “giúp anh khôi phục lại nước nhà”. Người xưa có câu: tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. Tu thân còn chưa làm xong mà lại muốn “khôi phục lại nước nhà”! Khiếp quá! Lại còn có mối nổ: “ở đây, ai cũng biết anh là nhà triệu phú”… Người ta gặp của bở, tôi chỉ toàn gặp của nợ! Tại sao vậy?
Ban đầu, tôi tự hỏi: hay mình cũng có vấn đề? Tôi cũng thuộc loại dễ nhìn, tạm được, ăn nói có duyên, lại khéo tay … mà lại không ai được “rước về dinh” hết. Tôi đã gật đầu 2 hay 3 lần, cho đời nó xong, an phận thủ thường. Nhưng chính tôi nhận lời, cũng chính tôi lại từ hôn. Thế là tôi không một lần đám hỏi, và, chỉ lên xe hoa về nhà … mình. Lần cuối là khi tôi chỉ ngoài 30 tuổi. Lần này, gia đình hai bên đã chuẩn bị lo đám hỏi. Nhưng tôi nghĩ, trước sau tôi cũng li dị anh ta. Thôi thì “li dị” trước là tốt hơn. Thà là gái ở giá, còn hơn là gái … một đời chồng! Chỉ tội cho Cha Mẹ tôi.
Bao năm trôi qua, bây giờ, nghiệm lại, tôi thấy tất cả là nhờ Ơn Chúa. Theo tử vi lý số, thì tôi thuộc loại “cao số”. Một số người cho là tôi “kén”. Tôi hoàn toàn không đồng ý! Vì tôi đã gật đầu … đại mà cũng không thành!
Mỗi năm, tôi dành giờ đi du lịch quốc tế một mình, và đi công tác từ thiện ở Việt Nam cũng một mình. Tôi không còn người thân nào ở Việt Nam nữa. Gần 10 năm đầu, tôi sống trong dòng tu Phao-lô ở Sàigòn, đi làm từ thiện và được ngồi ăn chung với các soeurs mỗi ngày. Lúc sau này, một số các soeurs đã được Chúa gọi về và một số đã lớn tuổi, việc đi đứng không tiện để đi từ thiện. Tôi ở với đứa con nuôi. Chỉ có tôi và con bé thuê xe, về Cà mau, để làm từ thiện.
Như Thánh Phao-lô đã nói: “mỗi người được Thiên Chúa ban cho đặc sủng riêng. Kẻ thế này, người thế khác”. Có lẽ đây là đặc sủng của riêng tôi. Tôi rất cảm tạ Chúa đã cho tôi Ơn độc thân, một món quà đặc biệt của Chúa. Các anh, chị, em nào còn độc thân, “vì những nỗi thống khổ hiện tại, ở vậy là tốt” (Corinthians 7:26) và tránh được những rắc rối của hôn nhân. Có con cái là mang lại niềm vui lớn nhưng cũng rất nhiều lo lắng không kém. Xin đừng xem sự độc thân như một lời nguyền hay một dấu hiệu cho thấy có điều gì không ổn với chính mình. Nhưng, sư độc thân là một món quà của Chúa và là một Ơn của Chúa ban.
Cũng theo Thánh Phao-lô, “ai đứng vững, lòng không nao núng, cũng chẳng miễn cưỡng, lại làm chủ được ý chí của mình” là một đặc sủng của Chúa.
HỒI HỘP CHỜ ĐỢI CHỦ TỊCH NGUYỄN PHÚ TRỌNG PHÊ CHUẨN CÔNG ƯỚC 98 VÀO NGÀY 29 THÁNG 05
Theo kế hoạch, ngày 29/5/2019, chủ tịch nước kiêm tổng bí thư đảng cộng sản cầm quyền sẽ ‘trình Quốc hội phê chuẩn Công ước 98’. Công ước này là một trong 3 công ước quốc tế còn lại về tự do thành lập nghiệp đoàn lao động độc lập.
Nếu không phê chuẩn ít nhất công ước số 98, Quốc hội Việt Nam nhiều khả năng sẽ mất hẳn cơ hội có được EVFTA (Hiệp Định Thương Mại Tự Do) ký kết giữa Châu Âu-Việt Nam, tiến sĩ kinh tế Phạm Chí Dũng bình luận.
3 công ước quốc tế còn lại về lao động, liên quan mật thiết đến Tổ chức Lao động quốc tế (ILO). Nếu thông qua được công ước 98 thì sau đó, chẳng gì ngăn cản Việt Nam thông qua công ước số 87 liên quan mật thiết đến Tổ chức Lao động quốc tế (ILO) bảo vệ người lao động toàn cầu. Công ước số 87 của Tổ Chức Quốc Tế Lao Động về Quyền Tự do Nghiệp đoàn (thành lập, lãnh đạo và hoạt động) quy định một số điểm trọng yếu như sau :
« Điều 2 : Công nhân và chủ nhân, không phân biệt bởi bất cứ một lý do nào, đều có quyền, mà không cần phải được phép trước, thành lập những tổ chức theo sự lựa chọn của mình, cũng như có quyền gia nhập vào các tổ chức ấy, chỉ với một điều kiện là giữ đúng những điều lệ của các hiệp hội ấy. « Điều 3 : Các tổ chức của công nhân và chủ nhân có quyền thảo ra những điều lệ và nội quy về quản trị, quyền tự do bầu cử những đại diện của mình, quyền tổ chức quản lý và hoạt động của mình, và quyền vạch ra những chương trình hoạt động. Các cơ quan công quyền phải tránh mọi can thiệp làm giới hạn những quyền này hoặc làm cản trở việc hành xử các quyền này. « Điều 4 : Những tổ chức của công nhân và chủ nhân không thể bị giải tán hay bị bắt buộc ngưng hoạt động do các biện pháp hành chánh. ».
Bạn Có Biết?: Những Chính Khách Được Nhân Dân Tin Yêu Và Kính Trọng
1- Tổng thống Cộng hòa Croatia: Kollinda Grabar Kitarovics:
– Đã bán phi cơ riêng của tổng thống, bán 35 xe Mercedes Benz của văn phòng tổng thống đưa vào ngân sách quốc gia.
– Đã giảm 50% lương của mình và các bộ trưởng.
– Đã giảm 40% lương các đại sứ, các tổng lãnh sự quán.
– Đã xóa quỹ hưu trí dành riêng cho các đại biểu quốc hội.
– Biết và nói 7 ngoại ngữ và sống bình dị như tất cả mọi người..
– Từ khi bà giữ chức tổng thống, GDP của Croatia tăng 24%.
Một nữ chính khách xinh đẹp, trẻ trung, thông minh tài giỏi, tận tụy như một bà nội trợ hoàn hảo cho chính Tổ quốc mình.
2- Cựu Thủ tướng Singapore Lý Quang Diệu:
– Ông được hỏa táng vì “không có vạn mét vuông nào làm lăng mộ”.
– Đoàn linh xa của ông chỉ có 7 chiếc đưa ông tới đài hóa thân.
– Ông chỉ có một ngôi nhà cũ và dặn bán đi sau khi ông mất.
– Ông không có tượng đài xi măng nào ngoài tượng đài trong lòng dân.
Ông không để lại gì đáng kể ngoài: Một Đất nước phát triển hàng đầu thế giới.
3- Cựu Thủ tướng Nhật Bản Murayama:
Ông sống giản dị, đạp xe đi chợ mua đồ ăn cho vợ, khi biết danh tính của ông, ai nấy khâm phục.
Người ta thường nói, khi lãnh đạo của một nước về hưu mà cuộc sống trở nên bình dị thì chứng tỏ tỷ lệ tham nhũng của nước đó thấp và ngược lại.
Gần như tất cả các cựu thủ tướng của nước Nhật đều có cuộc sống khá giản dị nếu không nói là nghèo khó sau khi nghỉ hưu.
Ông Murayama sau khi mãn nhiệm vị trí thủ tướng Nhật Bản không lâu cũng từ bỏ vị trí trong Quốc hội đất nước, cả nhà già trẻ lớn bé đưa nhau về quê hương ở Oita, thuộc đảo Kyushu, Nhật Bản sinh sống.
Ông nói: “Bà nhà dạo này hay bị đau lưng, nên tôi đạp xe ra chợ mua ít đồ ăn”.
Vậy đấy, bạn có nghĩ đến một người đàn ông già lại còn là một cựu thủ tướng đạp xe đạp hằng sáng ra chợ mua đồ ăn không?.
4- Còn Tổng thống Mỹ Donald Trump sau khi nhận chức ông đã có sự cải cách nhân sự tòa Bach Cung có tất cả là 377 nhân viên. (Giảm 144 nhân viên so với thời Obama). Tổng số tiền lương cho nhân viên của toà Bach Cung là 35,8 triệu $USD (so với 60,9 triệu $USD dưới thời TT Obama) TT TRUMP đã tiết kiệm cho ngân sách quốc gia 25,1 triệu $USD.
TT Trump cũng tặng $400.000 USD lương của mình, giao cho BỘ Nội VỤ xử dụng xây dựng và sửa chữa lại NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI là những người đã hy sinh vì nước Mỹ !
1- Tổng thống Cộng hòa Croatia: Kollinda Grabar Kitarovics: