Trộm một cây kim bị… tử hình

Trộm một cây kim bị… tử hình

Nếu cám dỗ nhỏ đầu tiên đó không được coi trọng thì cuối cùng sẽ trở thành thủ phạm  đánh gục chúng ta.

Có lẽ rất nhiều người biết câu chuyện này. Có một người khi còn nhỏ lần đầu tiên lấy trộm đồ là lấy một cái kim. Người mẹ thấy chỉ là một cái kim mà thôi nên cũng không giáo dục bảo ban con. Thế là cậu bé sau này lấy trộm hết thứ này đến thứ khác.

Sau này khi lớn lên, đồ lấy trộm càng ngày càng lớn.

Cuối cùng trong một lần lấy trộm bị chủ nhà phát hiện ra, anh ta đã lỡ tay đánh chết chủ nhà, bị tống giam và xử án tử hình.

Trên pháp trường, anh ta khóc lóc nói với người mẹ: “Lần đầu con lấy trộm cây kim, nếu mẹ nghiêm khắc trừng phạt con thì hôm nay con đã không bị tử hình”.

Con người một khi đã buông thả mình một lần thì sẽ có vô số lần sau này. Trong cuộc sống, rất nhiều người đang nói cần kiên trì, nhưng thực sự làm được kiên trì thì rất ít người. Tại sao như thế?

Trong làng có cụ Xuân từ mùa thu năm 1982 bắt đầu chạy bộ, liên tục duy trì đến nay đã mấy chục năm. Làm thế nào mà cụ thực hiện kiên trì được như thế?

Những người đã từng kiên trì chạy bộ đều gặp phải trạng thái như thế này. Hôm nay bận quá không chạy. Hôm nay mệt quá mai chạy tiếp. Hôm nay tâm trạng không tốt, không muốn chạy… Nhưng khi có lý do lần thứ nhất thì dễ dàng từ bỏ kiên trì, cuối cùng thường sẽ từ bỏ hoàn toàn.

Nhưng cụ Xuân trong làng không như vậy. Cụ nói: “Bởi vì không muốn chạy bộ nên phải đi chạy”. Bởi vì xưa nay chưa từng có một lần ‘lười biếng’ nào, do đó cụ đã kiên trì đến ngày nay.

Kiên trì làm một việc đến cùng thực sự rất khó, bởi vì chúng ta luôn có những lúc không muốn làm, luôn tìm lý do cho mình, khiến bản thân ở trong trạng thái an dật.

Nhưng cho dù kiên trì một việc là rất khó thì cũng tuyệt đối chớ có ý nghĩ từ bỏ lần đầu tiên, bởi vì đã từ bỏ một lần thì lần thứ hai sẽ càng dễ bỏ hơn.

Khi làm một công việc gì, cho dù là việc lớn hay nhỏ mà bởi vì không kiên trì được đến cùng, chỉ còn một chút nữa là thành công thì cũng coi như chưa làm. 

Hiệu ứng cửa sổ hỏng

Nhà tâm lý học Philip Zimbardo của trường Đại học Stanford Mỹ đã tiến hành thực nghiệm vào năm 1969 như sau. Hai chiếc xe hơi giống nhau như đúc, để một chiếc tại khu vực tầng lớp trung lưu ở Palo Alto, California, còn chiếc xe kia để ở nơi khá tạp nham là quận Bronx, New York.

Với chiếc xe ở Bronx, ông tháo biển số ra, mở mui xe ra. Kết quả chiếc xe bị lấy trộm mất ngay trong ngày.

Còn chiếc xe ở Palo Alto, để đó một tuần mà không có ai để mắt tới.

Sau này Zimbardo dùng dùi sắt đập vỡ mấy lỗ trên kính xe. Kết quả chỉ sau vài giờ, chiếc xe biến mất.

Trên cơ sở thực nghiệm này, nhà chính trị học Wilson và nhà tội phạm học Kailyn đã đề xuất lý luận “Cửa sổ hỏng” như sau:

Một căn hộ, nếu cửa sổ hỏng không có ai sửa chữa thì một thời gian không lâu các cửa sổ khác cũng bị người ta phá hỏng một cách khó hiểu. Trên một bức tường, nếu xuất hiện hình vẽ bẩn mà không được tẩy sạch thì rất nhanh chóng trên bức tường đó xuất hiện những thứ loạn bát nháo không thể nào coi được.

Ở một nơi rất sạch sẽ thì mọi người đều không nỡ vứt rác. Nhưng một khi trên mặt đất xuất hiện rác thì mọi người đều không do dự gì mà vứt bừa bãi, hoàn toàn không cảm thấy xấu hổ chút nào.

Đây chính là biểu hiện của “Lý luận cửa sổ hỏng”.

***

Đồ vật tốt thì mọi người đều hết sức giữ gìn. Nhưng đồ vật tốt một khi có vết xấu hỏng thì mọi người đều tự giác làm cho nó càng xấu hỏng hơn.

Để một vật vốn rất tốt đẹp trở thành xấu hỏng, thường do một hành vi xem ra là rất nhỏ gây ra. Giống như một lần đến muộn, không bị trừng phạt, sau đó trở thành thói quen đến muộn. Một lần hạ thấp yêu cầu của bản thân, cuối cùng trở thành không có yêu cầu với mình nữa.

Khi chúng ta tìm lý do một lần cho một việc nào đó, chủ động từ bỏ kiên trì, thì tiếp theo sẽ là lần thứ 2, lần thứ 3.

Bởi vậy, chớ cho mình một cơ hội buông lỏng bản thân, chớ phá hỏng một cánh cửa sổ của nhà mình.

Nam Phương

 From: Do Tan Hung & KimBang Nguyen

NGỦ TÍ ĐI CON

Kimtrong Lam shared a post.
Image may contain: one or more people, people sitting, shoes, child and outdoor

Trần Ngọc Vinh to THƠ TÌNH CÒN MÃI VỚI THỜI GIAN

NGỦ TÍ ĐI CON

Con ngả lưng ngủ thiếp, tay vé số
Đi mỏi chân mời mọc người thương mua
Cuộc sống nầy, con luôn mãi chạy đua
Miếng cơm manh áo, bươn chải mưu sinh

Ra khỏi nhà từ sáng sớm bình minh
Đến hàng cà phê rồi vào quán phở
Luồn lách từng bước đi trong ngõ chợ
Mong người mua, cho con có cái ăn

Con vào đời, gia đình khó khăn
Con chung tay góp vào đồng tiền nhỏ
Bán được vé, thì con có bữa no
Mong người thương, mua giúp giùm con.

Trần Ngọc Vinh
03:50′ 03/6/2019

Ngày 01/5/2001, tôi đi công việc ngoài thành phố Bà Rịa, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu. Một cháu gái khoảng 8 tuổi mời mua vé số. Tôi cho em năm ngàn, em không lấy, và nói CON ĐI BÁN VÉ SỐ, CHỨ CON KHÔNG ĐI XIN. Có lẽ đây là bài học cho nhiều người, nhất là những người chuyên rình mò để ăn cắp công quỹ.

Lời cảnh báo của Bill Gates, Elon Musk và  Stephen Hawking tới nhân loại. 

Lời cảnh báo của Bill Gates, Elon Musk và  Stephen Hawking tới nhân loại. 

Nỗi lo về việc robot đang dần “cướp nghề” của con người đang ngày càng lớn.

Tự động hóa các nhà máy đã giết chết một loạt việc làm trong sản xuất truyền thống, và sự trỗi dậy của trí thông minh nhân tạo có khả năng sẽ gia tăng sự sụt giảm số lượng việc làm này sâu hơn nữa vào tầng lớp trung lưu, chỉ giữ lại các vị trí giám sát, sáng tạo hoặc chăm sóc – Stephen Hawking

Nỗi lo về việc robot đang dần “cướp nghề” của con người đang ngày càng lớn.

Trong Hội nghị Thượng đỉnh Chính phủ toàn cầu (World Government Summit) ở Dubai vào ngày 12/2, Elon Musk đã từng phát biểu thế này:

Làm gì với tình trạng thất nghiệp tập trung? Đây sẽ là thử thách mang tính chất xã hội rất nghiêm trọng. Sẽ ngày càng có rất ít công việc mà robot không thể làm tốt hơn (so với con người). Đây không phải là những thứ mà tôi ước sẽ xảy ra. Chúng là những thứ đơn giản mà tôi nghĩ có thể sẽ xảy ra mà thôi.

Và trong buổi phỏng vấn với Quartz, Bill Gates đã đề xuất rằng các chính phủ cần bắt đầu đánh thuế “công nhân” robot theo cách giống như chúng ta đã đánh thuế với con người:

Bạn đang đi ngang qua ngưỡng cửa của sự thay thế nghề nghiệp trong rất nhiều hoạt động cùng lúc. Thế nên, bạn biết đấy, công việc trong các kho hàng, lái xe, lau chùi phòng, có rất ít thứ là những công việc ý nghĩa rằng, chắc chắn, trong 20 năm tới [sẽ biến mất]. 

Việc làm đang biến mất nhanh hơn rất nhiều so với bất cứ ai đã từng tưởng tượng.

Vào năm 2013, các nhà hoạch định chính sách đã phớt lờ dữ dội hai nhà kinh tế học đến từ Đại học Oxford – những người đã đề nghị rằng 45% các công việc ở Mỹ có thể sẽ được tự động hóa trong vòng 20 năm tới. Tuy nhiên, cho đến hôm nay thì điều này nghe có vẻ gần như không thể tránh được.

Hoạt động vận chuyển và xếp hàng vào kho chỉ tuyển 5 triệu người (Mỹ).

Hiện tại ở Mỹ có:

  • 600.000 lái xe Uber.
  • 181.000 lái xe taxi.
  • 168.000 lái xe transit bus (loại xe bus dùng để di chuyển trên những khu vực có quãng đường ngắn).
  • 505.000 lái xe bus cho các trường học.

Cũng có khoảng 1 triệu lái xe tải ở Mỹ, và Uber vừa mua một công ty xe tải tự lái. 

Vì những chiếc xe tự lái đã được hợp pháp ở nhiều bang hơn, chúng ta sẽ nhìn thấy một quá trình tự động hóa nhanh chóng ở tất cả các công việc lái xe này. Nếu chỉ cần một lần cải tiến một chiếc xe tải với chi phí là 30.000USD có thể thay thế cho một người lái xe tải được trả lương 40.000USD/năm thì chẳng mấy chốc 1 triệu lao động lái loại xe này sẽ thất nghiệp.

Và không chỉ là các lái xe bị thay thế. Chẳng mấy chốc toàn bộ kho hàng cũng sẽ được tự động hóa triệt để.

Tôi đặc biệt đề nghị bạn đầu tư 3 phút xem video này. Nó chỉ ra cách mà một đoàn quân robot nhỏ nhắn có thể thay thế một lượng vô cùng lớn các công nhân làm việc trong kho hàng như thế nào. 

Vẫn còn một số người làm việc trong các kho hàng này nhưng chỉ là vấn đề thời gian bởi vì một loại hệ thống tự động hóa nào đó rồi cũng sẽ thay thế chúng.

8 triệu người Mỹ làm việc ở vị trí nhân viên bán lẻ và thu ngân.

Nhiều trong số những công việc này rồi cũng sẽ được tự độnghóa.

Amazon đang thử nghiệm một loại cửa hàng mà gần như không hềcó công nhân nào. Bạn chỉ cần bước vào, nhặt thứ bạn muốn và đi ra mà thôi. 

Một phần lớn hoạt động bán hàng đang tính toán – hoặc thậm chí là dự đoán – điều mà một khách hàng sẽ muốn. Vâng, Amazon đã kiếm được cả thảy 136 tỷ USD vào năm ngoái và “các nhân viên sales” của nó là những hệ thống khuyến nghị (recommendation engines) được nạp năng lượng bởi thuật toán. Tưởng tượng đến tác động rằng Amazon sẽ điều hành mảng bán lẻ khi họ chuyển toàn bộ trí thông minh nhân tạo đó tới các cửa hàng truyền thống.    

Các nhà hàng Mỹ thuê 14 triệu người.

Nhật Bản đã tự động hóa các bộ phận của nhà hàng này trong hàng thập kỷ – đặt hàng, phục vụ món ăn, rửa bát và thậm chí là cả chuẩn bị món ăn nữa. 

Và Mỹ, giờ đây, cũng đã có một số nhà hàng được tự động hóa.

Đó thậm chí là một công ty sẽ khiến cho các xe tải giao hàng di chuyển xung quanh và bắt đầu nướng pizza trong thời gian thực ngay khi các đơn hàng đến. 

Tự động hóa là điều không thể tránh khỏi. Nhưng chúng ta vẫn có thời gian để hành động và giúp đỡ các công nhân đã bị “hất cẳng”.

Tự động hóa đang leo thang. Phần mềm “truyền năng lượng” cho các robot này đang trở nên mạnh hơn mỗi ngày. Chúng ta không thể khiến nó dừng lại nhưng chúng ta có thể thích nghi với nó. 

Bill Gates đề xuất chúng ta đánh thuế các “công nhân” robot để đòi lại một số tiền mà các công nhân bị thay thế đáng lẽ sẽ phải trả như thuế thu nhập. 

Elon Musk đề nghị rằng chúng ta cần thông qua mức thu nhập cơ bản cao hơn và dành cho mọi người một khoản tiền nhất định mỗi năm để có thể duy trì nền kinh tế phát triển ngay cả khi hàng triệu công nhân đã được thay thế bởi tự động hóa. 

Và tôi đề nghị rằng chúng ta cần lấy một khoản tiền thuế mà chúng ta đang sử dụng để trợ cấp cho các ngành công nghiệp mà giờ đây đã được tự động hóa và thay vào đó, đầu tư nó cho việc đào tạo các công nhân về những công việc thuộc ngành kỹ thuật mới nổi. 

Câu trả lời cho thử thách tự động hóa có lẽ liên quan đến một sự kết hợp của 2 cách tiếp cận này. Nhưng chúng ta cần hành động ngay bây giờ trước khi đối mặt với thảm họa thất nghiệp tồi tệ nhất kể từ khi Đại khủng hoảng (1929 – 1939).

Tôi khuyến khích bạn làm 3 điều này:

  1. Giáo dục chính mình về tự động hóa và các tác động kinh tế của nó. Đây là cuốn sách hay nhất về chủ đề này (link).
  2. Trò chuyện với bạn bè và gia đình về tự động hóa. Chúng ta không thể lờ nó đi chỉ bởi vì nó thật đáng sợ và không thể dự đoán trước. Chúng ta cần một bài thuyết trình trước công chúng về điều này để có thể quyết định với vai trò là một quốc gia cần làm gì với nó – trước khi các tập đoàn và các bộ phận trọng yếu của họ quyết định thay chúng ta.
  3. Hãy liên hệ với những người đại diện của bạn và hỏi họ đang làm gì với tự động hóa và thât nghiệp. Hãy nói với họ chúng ta cần đánh thuế robot, thu nhập cơ bản cao hơn hoặc nhiều tiền hơn được đầu tư vào giáo dục công nghệ – bất cứ cái nào trong số này cũng phải hỗ trợ tốt nhất cho những quan điểm chính trị của bạn.

Nếu hành động bây giờ, chúng ta vẫn có thể ứng phó với thử thách tự động hóa và cứu hàng triệu người từ thử thách gay go. 

Theo Medium

From: VanHanh Phung

Thương chiến, chỉ là mới bắt đầu

VOA: Cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung bước sang một thời kỳ mới, không còn mang hình thức bao vây, đối đầu trong lĩnh vực kinh tế khi Tổng thống Donald Trump ban hành lệnh cấm các công ty Mỹ sử dụng các thiết bị viễn thông được sản xuất bởi các công ty có thể gây nguy hại cho an ninh quốc gia trong đó dẫn đầu là tập đoàn Huawei Technologies.

Ngay sau đó Google tuyên bố cấm Huawei sử dụng tất cả phần mềm từ hệ thống điều hành Android, YouTube, Google Search, Google Play Store, Chrome cùng tất cả các phần mềm dịch vụ khác như Google Map, Gmail trong các phiên bản tương lai. Hai ngày sau các hãng sản xuất linh kiện như Qualcomm, Intel, Xilinx, Broadcom đồng loạt có động thái tương tự kéo theo Infineon Technologies nhà sản xuất chip của Đức, cũng tuyên bố dừng xuất xưởng sản phẩm của mình cho Huawei Technology.

Hình ảnh Huawei xấu hẳn trong mắt người tiêu dùng khắp thế giới, không ngoại trừ Việt Nam, nơi Huawei được Hà Nội nâng đỡ ngay từ những ngày đầu tiên khi tiến vào thị trường này. Hàng ngàn người hoảng sợ khi sở hữu chiếc cell phone mang nhãn hiệu Huawei khiến cho văn phòng đại diện của hãng này phải lúng túng giải thích cho hàng chục ngàn khách hàng nhưng không ai tin vào những lời giải thích ấy.

Thật ra Huawei bị Hoa Kỳ tiêu trừ không phải vì khả năng kinh tế mà nó đe dọa đối với các hãng điện thoại của Mỹ mà lý do xâu sa hơn là sự đe dọa an ninh lẫn tình báo mà Huawei đang âm thầm giám sát hệ thống kinh tế lẫn an ninh quốc phòng của Mỹ cũng như các đồng minh, trong đó có Nhật, Úc, Anh, Đức cùng nhiều nước khác. Đánh Huawei quyết liệt không những tạo ra sự sụp đổ âm mưu len lỏi vào các cơ quan quan trọng của Mỹ và đồng minh mà Bắc Kinh nhắm tới, nó còn làm cho kế hoạch “Một vành đai một con đường” phá sản khi Huawei lộ ra phía sau lưng nó là chính phủ Trung Quốc, một sự thật không thể chấp nhận khi Trung Quốc muốn làm ăn với thế giới.

Khi Huawei bị các tập đoàn IT của Mỹ cô lập tất nhiên nó phải quay lại thị trường nội địa để sống sót và giấc mộng bá vương của Tập Cận Bình xem như tan thành mây khói cho dù ông ta đang hô hào cuộc vạn lý trường chinh như Mao Trạch Đông từng làm.

Tập Cận Bình có thể còn những lá bài khác chống lại cuộc chiến tranh thương mại như không xuất khẩu “đất hiếm” sang Mỹ hay gây bất ổn trên Biển Đông, Biển Hoa Đông nhằm tạo áp lực với các nước trong khu vực khiến những nước này do bảo vệ sự an nguy của mình mà không thừa gió bẻ măng trước hành động quyết liệt của Mỹ.

Nhưng một lần nữa, Tập Cận Bình đã tính sai một nước cờ.

Nếu ngày 16 tháng 5 Trung Quốc rúng động vì Huawei bị gạt ra khỏi giấc mơ bá chủ thông tin toàn cầu, thì ngày 23 tháng 5 “Dự luật Biển Đông và Biển Hoa Đông” tiếp tục làm cho cả Bộ chính trị của Trung Quốc choáng váng.

Sau một thời gian nằm im tại Ủy ban Đối ngoại Thượng viện, dự thảo luật này được hai nghị sĩ của lưỡng đảng là ông Marco Rubio, Nghị sĩ Cộng hòa dẫn đầu dự thảo luật cùng Nghị sĩ Benjamin Cardin thuộc đảng Dân chủ tái trình để tiến hành thủ tục thông qua. Lần này, những người ủng hộ dự luật hy vọng sẽ có kết quả khả quan hơn thời gian năm 2017 nhờ chủ tịch mới của Ủy ban Đối ngoại, Nghị sĩ James Risch, được tiếng là người theo dõi chặt chẽ các chính sách của Trung Quốc.

Tờ South China Morning Post phỏng vấn Nghị sĩ Marco Rubio cho biết nếu được thông qua, chính phủ Hoa Kỳ sẽ thu giữ các tài sản có trụ sở tại Mỹ và từ chối hoặc thu hồi thị thực Hoa Kỳ của bất kỳ người Trung Quốc nào đóng góp cho các dự án xây dựng hoặc phát triển, hoặc đe dọa hòa bình, an ninh hoặc ổn định tại các khu vực tranh chấp ở Biển Đông và Hoa Đông. (*)

Nó cũng sẽ xử phạt các tổ chức tài chính nước ngoài tài trợ cho các hoạt động đó.

Trong những năm gần đây, chế độ Trung Quốc đã quân sự hóa các khu vực trên Biển Đông bằng cách xây dựng các cơ sở quân sự trên các đảo và rạn san hô nhân tạo. Ngoài các hoạt động quân sự này, họ cũng đã triển khai các tàu bảo vệ bờ biển và tàu đánh cá Trung Quốc cho các tàu đánh cá chặn đường vào các tuyến đường thủy và giúp chiếm giữ các bãi cạn và rạn san hô.

Nói với tờ South China Morning Post Nghị sĩ Rubio cho rằng Dự luật nhắc lại cam kết của Hoa Kỳ về việc giữ cho khu vực Biển Đông và Hoa Đông tự do và mở cửa cho tất cả các quốc gia, đồng thời buộc chính phủ Trung Quốc phải chịu trách nhiệm về việc bắt nạt và ép buộc các quốc gia khác trong khu vực.

Dự luật cũng sẽ yêu cầu Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ báo cáo trước Quốc hội sáu tháng một lần về cá nhân hay công ty Trung Quốc liên quan đến các dự án xây dựng ở vùng biển, bao gồm cải tạo đất, xây đảo, xây dựng cơ sở hạ tầng thông tin di động và xây dựng cơ sở cung cấp điện và nhiên liệu.

Việc thông qua dự luật sẽ bổ sung vào danh sách các biện pháp ngày càng tăng của Washington để chống lại tham vọng kinh tế và quân sự của chế độ Trung Quốc trên toàn thế giới.

Trung Quốc đang đứng trước sự thử thách ghê gớm vì các hành vi bá quyền tại Biển Đông mà Mỹ vừa đưa ra, nó cho thấy cuộc chiến tranh thương mại đã biến dạng sang một hình thái khác mà Bắc Kinh rất khó chấp nhận vì đã tiêu tốn quá nhiều công sức lẫn tiền bạc nhằm nắm trọn vùng biển đầy tài nguyên này. Sức mạnh quân sự của Trung Quốc làm các nước trong khu vực tranh chấp lo sợ nhưng đối với Mỹ nó chỉ là một nguy cơ thách thức sức mạnh hải quân của Mỹ. Kinh tế luôn là ván bài được khả năng quân sự đứng phía sau bảo vệ nếu quân sự không đủ mạnh thì phát động cuộc chiến tranh thương mại sẽ tự mình đào hố chôn mình.

Hiểu rõ khả năng thật sự của Trung Quốc không ai bằng Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ và vì vậy khi một quyết sách đưa ra Tổng thống Mỹ không thể không dựa vào các báo cáo mà tình báo quốc phòng cung cấp cho ông. Không ai tin là cuộc chiến tranh tại Biển Đông sẽ xảy ra giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc trong hoàn cảnh hiện nay nhưng cũng không ai tin rằng Trung Quốc sẽ ngoan cố chống lại biện pháp cấm vận sau khi dự thảo luật này được ban hành qua chữ ký cuối cùng của Tổng thống Donald Trump.

Nước cờ vây của Mỹ đã bắt đầu khởi động, các nước đồng minh đã song hành để hạ gục Huawei cũng như sẵn sàng mang sức mạnh quân sự của họ tiếp tay với Mỹ. Trung Quốc không có đồng minh nên ván bài xem ra gần như lật ngữa. Việt Nam không hẳn là đồng minh của Trung Quốc mặc dù trên thực tế đầy dẫy bằng chứng những liên hệ mật thiết giữa hai Đảng với nhau. Có lẽ Hà Nội nên đem sự kiện này ra bàn thảo một cách rốt ráo trong đại hội Đảng sắp tới thay vì bàn thảo những đề tài nhàm chán đã thảo luận trong nhiều đại hội Đảng trước đây để tìm một hướng đi thích hợp cho đối sách của mình vì trong thời buổi toàn cầu hóa không nước nào có thể an nhàn ngồi xem chiến tranh mà không bị ảnh hưởng.

(*) https://www.scmp.com/…/us-senate-bill-proposes-sanctions-in…

Mặc Lâm

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link voaviet2019.com hoặc vn3000.info để vượt tường lửa)

VOATIENGVIET.COM
Nếu ngày 16 tháng 5 Trung Quốc rúng động vì Huawei bị gạt ra khỏi giấc mơ bá chủ thông tin toàn cầu, thì ngày 23 tháng 5 “Dự luật Biển Đông và Biển Hoa Đông” tiếp tục làm cho cả Bộ chính trị của Trung Quốc choáng váng.

THƯƠNG THẰNG THƯỞNG

Image may contain: 1 person, outdoor
Trần Bang

THƯƠNG THẰNG THƯỞNG

Huỳnh Ngọc Chênh

Hắn là em tui, làm trưởng ban tuyên giáo. Thương vì hắn đang bị rối loạn cảm xúc định hướng.

Nghề của nó là định hướng. Định hướng dư luận, định hướng tuyên truyền cho 1000 cơ quan báo đài của đảng, định hướng tư duy Mác Lê cho toàn đảng, định hướng đường lối cách mạng “đúng đắn” cho toàn dân, trên 90 triệu người, định hướng phát ngôn cho 500 đại biểu quốc hội, định hướng đối tượng sát phạt cho hàng vạn dư luận viên và lực lượng 47, rồi định hướng giáo dục, định hướng sân khấu, thời trang, ca nhạc điện ảnh, thơ văn… In một cuốn sách cũng phải định hướng, một bài hát ra đời cũng phải định hướng, mấy em chân dài mặc gì cũng phải định hướng… định hướng tất tần tật nên nguy hiểm vô cùng. Tội thằng em tui.

Nghề nầy vào thời đóng cửa bao cấp dễ bao nhiêu thì thời nay phải mở cửa ra ngoài kiếm ăn trở nên khó bấy nhiêu.
Ngày xưa quan tuyên huấn chỉ có một bài “nắm vững chuyên chính vô sản tiến nhanh tiến vững chắc lên CNXH” học nằm lòng, đi đâu cũng lấy ra đọc là xong, tất cả đều nghe răm rắp vì luôn có khẩu súng chuyên chính vô sản kè kè một bên, ai nhìn vào cũng xanh mặt, không nghe theo thì vào tù ngồi rục xương.

Ngày nay khác rồi, vì cam kết với quốc tế, vì nước ngoài nhìn vào và vì các sếp lỡ ba hoa “VN chưa bao giờ dân chủ như thế này” nên phải giấu khẩu súng chuyên chính vô sản vào trong lưng quần. Mà không có súng dơ ra, người dân chẳng phải sợ hãi đến nhọc lòng nghe theo cái thứ định hướng xưa rích ấy nữa. Ngay cả đảng viên cũng không nghe nữa là dân. Lại thêm dư luận bây giờ đâu chỉ là mấy cơ quan báo đài của đảng luôn răm rắp tuân phục như chó tuân phục chủ, mà là mạng xã hội trên internet với hàng triệu người dân đều có thể làm báo tự do được.
Vì vậy mà thằng em tui rối loạn cảm xúc, rối loạn nặng.

Biểu hiện rối loạn của nó thể hiện ra ở chỗ không định hướng được ngay cho các cấp phó trong ban mình.
Đầu tiên là thằng phó Trương Minh Tuấn, không nghe theo định hướng của tuyên giáo, lại nghe theo định hướng của bọn lợi ích nhóm, ký một phát cho Mobilefone mua AVG làm tổn thất hết 7.000 tỉ đồng nên phải biến thành củi.

Mới đây nhất là thằng phó Thuận Hữu, không nghe theo định hướng của tuyên giáo là phải luôn miệng hô hào chống tham nhũng triệt để, lộ ý bao che cho bọn quan chức tham ô, chắc có cả nó trong đó, khi phát biểu “chụp biệt phủ của các quan đăng lên rồi hỏi tiền mô là vi phạm pháp luật” làm cho dư luận dậy sóng phản ứng.

Thằng phó nầy làm báo già đầu lên tới tổng biên tập, chủ tịch hội nhà báo, phó ban tuyên giáo mà không hiểu rằng việc bắt được tay day được cánh bọn quan tham nhận hối lộ và tham nhũng rất khó nên phải truy gián tiếp qua tài sản bất minh. Lương vài đồng mà xây cả một tòa lâu đài thì phải giải trình với nhà nước với thanh tra tiền đó đâu ra, giải trình không xuôi là a lê hấp bắt ngay. Thanh tra không đủ sức đi tìm hiểu hết biệt phủ các quan thì dân giúp phát hiện cho, đã không cám ơn còn lớn tiếng đe nẹt dân.

Thằng em tui rối loạn định hướng nên không định hướng cho thằng phó Thuận Hữu biết rằng tài sản của quan chức phải được kê khai và công khai và không có điều luật nào cấm dân chụp hình những biệt phủ to lớn bất thường của quan chức và cũng không có điều luật nào cấm dân đặt câu hỏi nghi ngờ quan chức ấy lấy tiền đâu ra xây nhà to thế. Muốn xây nhà to, đi xe xịn thì đừng làm quan ba cọc ba đồng mà ra kinh doanh làm ăn. Ngay cả việc anh đang làm quan mà vợ con anh kinh doanh thì cũng phải xem xét việc kinh doanh ấy có dựa hơi anh kiếm lợi không.

Chính mấy thằng phó như thế nên góp phần làm em tui phát bệnh.
Nhưng làm nó lâm bệnh trầm trọng là ngành giáo dục và ngành quốc hội.

Cứ mỗi lần ngành quốc hội hội họp là một dịp để người dân cười no bụng. Cười nhưng mà đau lắm vì xem diễn hề với giá quá đắt, mỗi ngày các diễn viên hề không chuyên ấy ngón hết vài tỷ đồng tiền thuế của dân chứ không phải ít.

Mở màn cho trò hề là đại biểu điện phán toàn dân chỉ có 19 người phàn nàn về giá điện tăng. Rồi tiếp theo thằng thái tử đảng Tuấn Anh đòi trừng trị khách hàng xuyên tạc giá điện. Chưa hết vị phó thủ tướng Huệ lại đế thêm vào trò vui bằng bài thơ hoa sữa tháng năm để mọi người vui cười mà quên đi vì sao điện tăng.

Lại có bà nghị “rảnh háng”- từ của dư luận đang dùng- đòi có một ngày để tôn vinh đàn ông. Theo đà đó phải có thêm ngày tôn vinh mẹ đơn thân, tôn vinh người độc thân, tôn vinh chó mèo… nữa hay sao.

Lại có ông nội nghị nào đó cứ lăm lăm đòi huy động vàng trong dân để trả nợ, trong khi vàng đầy các túi quan tham và hàng trăm ngàn tỷ qua các vụ án khủng không lo thu hồi.

Lại có ông nghị Dương Trung Quốc nghe có học lắm cũng tranh lên làm hề khi lấy thơ của ông Hồ ra bênh vực bia rượu, lại còn lý luận cùn rằng, rượu làm từ gạo, tại sao chống tác hại của rượu mà không chống tác hại của gạo.

Lại có ông nội nào đó đòi đưa việc cấm nịnh nọt cấp trên vào luật. Không biết quốc hội sẽ luật hóa các hành vi nịnh như thế nào nếu nghe lời ông hề đó.

Lại có ông nghị có súng đấu với ông nghị Nhưỡng về đề tài quan chức có sống xa hoa trụy lạc như quan không. Dân chúng cười rần bảo nhìn vào lâu đài tình ái của cụ răng chắc và lâu đài biệt phủ của các quan chức phân bố đều trên khắp mọi miền đất nước là biết ngay chứ cãi cọ ỏm tỏi làm gì. À, có lẽ vì chính điều này mà anh phó giáo Thuận Hữu đi ngược lại định hướng đòi cấm dân chụp biệt phủ của quan đưa lên mạng. Hì hì.
Ngành quốc hội mà biến thành ngành sân khấu hài thì làm sao thằng em tui định hướng phát ngôn cho các ngài diễn viên không chuyên ấy được. Rối loạn chết chắc.

Ngành giáo dục trực tiếp trong vòng định hướng của thằng em tui còn kinh khủng hơn. Bất khả định hướng. 
Nghe đến giáo dục mà không nghe gì đến chương trình giảng dạy, không nghe gì đến đổi mới, cải cách và cải tiến đường lối và nội dung, mà chỉ nghe toàn những chuyện: Lấy điểm đổi tình, thầy giáo lạm dụng tình dục nữ sinh, hiệu trưởng nâng chim nam sinh, cô giáo được triệu tập đi tiếp khách nhậu, nam sinh học phụ đạo cô giáo trong nhà nghỉ, nữ sinh xúm đánh hội đồng bạn rồi lột truồng quay clip đưa lên mạng… và nhất là chỉ nghe toàn chuyện nâng điểm thi lấy tiền tỉ với chuyện 97,3% học sinh xếp loại giỏi.

Rồi chưa hết, ông bộ dục Nhạ đăng đàn nói về giáo dục từ đầu đến cuối chỉ là thi, thi với thi rồi tiền, tiền với tiền và kết thúc bằng một đề án cải cách vô cùng to lớn là đổi tên gọi “Học Phí” thành “Học Giá” . 
Thằng em tội nghiệp của tui không rơi sâu vào bệnh lý rối loạn cảm xúc định hướng mới lạ. Nên tui thương nó.
Tuy nhiên bệnh tình của nó chưa đến nổi nào, chưa đi đến bất ngờ đột quỵ như sếp nó.

Ông sếp nó lú quá và thấy Tàu cộng làm gì ông bắt chước theo. Thế là ông quyết tâm định hướng xã hội chủ nghĩa cho nền kinh tế thị trường.
Nền kinh tế thị trường đã tồn tại hàng ngàn năm, giúp loài người trở nên văn minh và phát triển, nay ông mới tập tễnh bước vào chưa hơn 20 năm đã đòi định hướng nó theo ý mình. Hoang tưởng!
Vì đòi định hướng thị trường theo ý mình nên củi sinh ra ồ ạt như nước sông Hồng mùa lũ. Củi cả phe ta lẫn phe địch. Thế là ông lại đòi định hướng luôn dòng củi đút vào lò. Mà củi nhiều quá lại trộn lẫn vào nhau làm sao tách ra để đút vào lò đúng định hướng.
Mới bị đột quỵ là may lắm rồi.

Hy vọng thằng em tui tỉnh ngộ kịp thời.

(Bài của Huỳnh Ngọc Chênh, ảnh của Nguyễn Vũ Bình)

“Khi em chết, cõi đời này phải hết,”

Suy tư Tin Mừng Chúa Nhật Lễ Thăng Thiên năm C 02/6/2019

Lc 24: 46-53

Khi ấy Đức Giêsu hiện ra với các môn đệ và nói:

“Có lời Kinh Thánh chép rằng: Đấng Kitô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại; phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giêrusalem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội. Chính anh em là chứng nhân về những điều này. “Phần Thầy, Thầy sẽ gửi cho anh em điều Cha Thầy đã hứa. Còn anh em, hãy ở lại trong thành, cho đến khi nhận được quyền năng từ trời cao ban xuống.” 

Sau đó, Người dẫn các ông tới gần Bêtania, rồi giơ tay chúc lành cho các ông. Và đang khi chúc lành, thì Người rời khỏi các ông và được đem lên trời. Bấy giờ các ông bái lạy Người, rồi trở lại Giêrusalem, lòng đầy hoan hỷ, và hằng ở trong Đền Thờ mà chúc tụng Thiên Chúa.

“Khi em chết, cõi đời này phải hết,”

 “Không chỉ tôi, hoa cỏ cũng lên trời.”

(dẫn từ thơ Du Tử Lê)

Đúng là thế. Em có chết cõi đời này, rày cũng hết. Hết một thời. Hết một đời người. Thế nhưng em và tôi, ta sẽ cùng Chúa bay về cõi “trời cao” có Chúa có Cha, có Thần Khí Chúa ngự trị, như thánh Luca mô tả, ở trình thuật.

Trình thuật thánh Luca, nay cho thấy: Chúa từ biệt mọi người để rồi Ngài cất bước ra về chốn thiên cung, ngàn năm hân hoan phấn khởi, rồi Ngài sẽ gửi Thần Khí đến với mọi người. (Lc 24: 53). Và, sự việc Chúa thăng hoa về chốn thiên cung/thiên đường theo dạng thức đặc biệt, đã trở thành vấn đề với một số người.

Vấn đề là, Kinh sách Do-thái nói rất ít việc Chúa “thăng hoa” về cõi ấy, đến độ gây kinh ngạc. Trình thuật Ênốch và Êlya tuy cũng đề cập đến sự việc này nhưng không được đón nhận vì các thánh không trở về với ta, mà về chốn miền Chúa ngự trị, từ đó đem sứ điệp kiểu Môsê từ Si-nai bước xuống. Tóm lại, các tiên tri Cựu ước tuy có thị kiến thấy Chúa nhưng không “thăng hoa” về cõi “trời cao” có Chúa. Và chốn ấy, chẳng là thiên cung/thiên đường hiểu theo nghĩa thông thường, rất địa lý.

Sách Công Vụ lại mô tả vầng mây xám/trắng bao trùm Chúa và cất nhắc Ngài khỏi tầm nhìn của mọi người. Thế nên, thật không chắc tác giả Kinh Sách có diễn tả điều này theo nghĩa đen của từ vựng, hay không? Hoặc ngược lại, chỉ mang ý nghĩa biểu tượng/đặc trưng, thôi. Thế nên, người thời nay vẫn tự hỏi: Thiên đường là sao? Có nghĩa gì? Ở đâu thế? Làm thế nào đến được chốn ấy?

Ngày nay, nhiều người những muốn ra khỏi “thung lũng sầu” đầy khóc than, hầu đạt chốn linh thiêng mang tên “thiên quốc” mà gần gũi Chúa, không còn bị thế giới gian trần phiền hà, quấy nhiễu. Có người lại cứ đặt tên “thiên đường” cho chốn linh thiêng/thần thánh ở nơi đó không còn rắc rối với chuyện âu sầu, khổ não ở trần thế. Cũng có vị những muốn hỏi: Chúa về Trời, Ngài có bỏ lại đằng sau mọi âu sầu rối rắm, để dân gian phải gánh chịu?

Nhiều đấng bậc mô phạm/đạo mạo lại suy nghĩ: bằng vào việc vinh thăng chốn miền thiên quốc, Chúa đã ôm trọn loài người vào với cuộc sống của Ngài. Loài người chúng ta, đầy rẫy những tang thương/bệnh tật thật tù túng trong cõi ngục, lại được Chúa ôm ấp chữa trị đem vào chốn vinh quang. Và, Ngài đón nhận mọi người vào cung lòng tình thương của Ngài, ở cõi ấy, Ngài có khả năng giúp Chúa Cha nghe tiếng khẩn thiết/van nài của người phàm, phải chăng đó là sự việc cốt để Ngài thăng hoa hãnh tiến mọi sự lên với Chúa?

Thăng Thiên không kể nhiều về Đức Chúa ngang qua các sự kiện diễn tiến từ ngày Chúa Phục sinh/trỗi dậy, nhưng lại kể nhiều về chính chúng ta. Kể rằng: nếu Chúa đi vào với vũ trụ của Ngài, thì rồi ra, ta cũng sẽ đi vào chốn ấy, với Ngài. Được như thế, tức: được cất nhắc với Ngài đi vào vũ trụ thánh thiêng, mang theo mình tất cả mọi khó khăn cũng như giới hạn của chính mình. Vào chốn thánh thiêng ấy, ta được Chúa đón chào như người thuộc cõi ấy. Một khi Ngài đã hoàn tất sự việc giúp Cha hiện diện giữa mọi người, Chúa cũng giúp ta sống chân thực như người của Chúa trong thế giới của Ngài. Và cũng thế, ta sẽ lấp đầy mọi sự ở trong Chúa, trong Cha trong Thần Khí Ngài nữa.       

Thăng Thiên, là cốt để Chúa rời bỏ nơi đây/chốn này mà đi vào “cõi trời cao nơi ấy” để ta khởi sự thực hiện sứ vụ Ngài giao phó. Bởi, nếu Ngài cứ quanh quất bên ta, hẳn là ta lại sẽ tìm mọi cách bỏ cả cuộc đời mình ra chỉ để thờ phượng Ngài trong nguyện cầu, thay vì nghe lời Ngài dạy mà ra đi thực hiện sứ vụ rao truyền Tin Vui An Bình cho mọi người. Thăng Thiên, là “bật đèn xanh” để biến sứ vụ giảng rao Tin Vui An Bình thành hiện thực, theo nghĩa rất thật. 

Thăng Thiên thời Chúa sống, cũng na ná giống truyện hoàng đế La Mã, vẫn làm thế. Nhưng, nghiêm chỉnh hơn nên nói: Thăng Thiên phải được hiểu theo nghĩa Phục Sinh, tức: Chúa trổi dậy từ mộ phần trống vắng, để rồi Ngài đi vào chốn thiên cung đích điểm nơi Ngài hoàn thành công cuộc cứu độ, sau khi đã rời bỏ điểm xuất phát ở trần thế. Thăng Thiên, còn có đối tác là sự việc chôn cất Chúa; tức: Ngài xuống tận cùng vào chốn hư vô/trống rỗng nay đà trỗi dậy để đi vào nơi đầy ắp những huyền nhiệm của tình thương, theo tầm nhìn cũng rất khác.   

Thăng Thiên, là việc bổ sung cho Phục Sinh quang vinh. Bổ sung/thay thế những gì tiêu cực bằng sự thể tích cực. Bởi, từ ngày Chúa Phục sinh/trỗi dậy, cuộc sống con người đã trở nên tốt đẹp hơn trước rất nhiều. Những gì tiêu cực nay đà ra đi, biến dạng. Biến mất dạng, sau khi đã khiến cuộc đời mình trở thành hư vô/trống rỗng, để rồi khám phá ra rằng: làm như thế, tức là ta đặt mình trong vòng tay ôm của Thiên Chúa, và được Ngài cất nhắc về với “cõi trên” có Chúa có Cha, có cả những sự kiện mình chưa từng cảm nghiệm. Phải chăng đó mới là thiên cung/thiên đường không nơi chốn đích thực? 

Thăng Thiên-Phục Sinh, không thay thế việc đi xuống theo nghĩa tiêu cực, thẳm sâu; nhưng là khía cạnh huyền nhiệm về những gì xảy đến để mọi người trở thành hư vô/trống rỗng rất cần thiết? Có thể nói, cuộc sống đích thật không là sự việc “đi lên” hoặc thăng hoa diễn tiến sau khi đã lấp đầy hoặc thay thế nhiều chuyện “xuống thấp”. Có thể nói, một khi đã xuống thật thấp ta lại khám phá ra rằng: lên cao/xuống thấp, lúc trầm/lúc bổng, chính là tên gọi của thực tại.

Buổi Tạ Từ ngày Thứ Năm Thánh, Đức Giêsu đã đi vào tình trạng ý thức có Chúa ở cùng và ở với Ngài. Thứ Sáu Chịu Nạn, Ngài lại đã chết trong sự “tỉnh táo đầy ý thức” của Thiên Chúa. Vào đêm Vọng Phục Sinh, Đức Chúa lại đã đi vào vũ trụ trần gian nơi đó không có ai và cũng chẳng có thần thánh nào hoặc thứ gì xuất hiện ngoài Đức Chúa. Chính đó mới là thiên đường, đúng thật thiên quốc.

Ta đạt chốn thiên đường/thiên quốc không bằng sự việc bay bổng lên “chốn cao sang” sau khi đã trúng giải “độc đắc” nào đó, hoặc vào lúc mình chán ngấy sống ở “cõi dưới”. Ta đạt được chốn ấy, chỉ vì đã xuống thật thấp vào cõi hư vô/trống trải và vì thế mới được nâng nhấc vào “chốn” ấy để có được cuộc sống hư không/ trống rỗng chẳng còn gì, mãi thiên thu. Như thế thì, đạt chốn thiên đường/thiên quốc phải chăng ta có nhiều cuộc “đi lên” hơn “xuống thấp”? Không hẳn thế. Sống ở tình huống rất “thiên đường” như thế, ta sẽ chẳng còn “lên xuống” chốn nào nữa. Chắc chắn sẽ không đi xuống, cũng chẳng thăng lên nơi nào khác, nữa.    

Đúng ra, ta nên hiểu: nhiều phần chắc chắn là: khi ta vượt quá lý luận về thiên đường/thiên quốc, và khi ta không còn ngôn từ nào dùng cho đúng cách, là ta đã gần đến với những gì mà ta gọi là Thần Khí. Thần Khí Chúa giải phóng ta khỏi tình trạng bám víu, níu kéo bất cứ ai, sự vật gì, dù đó có là thần linh thánh ái nào đi nữa. Và ở chốn thiên đường/thiên quốc, ta được tự do sống ở bất cứ nơi đâu, hết mọi chỗ. Và đó chính là sự việc Thần Khí đã khiến Chúa Thăng Thiên. Bởi, Thăng Thiên là Chúa hiện diện trong Thần Khí. Và, Ngài là Đấng ở khắp mọi nơi, nơi nào có sự hiện diện của Thần Khí. Điều tuyệt diệu, là: ta nhận được quà tặng Thần Khi rất như thế, vào lễ Ngũ Tuần. Và, Thăng Thiên lại dẫn đưa ta vào với lễ hội của Thần Khí, rất Ngũ Tuần.

Thần học cổ kính rất kinh điển nhìn sự việc Chúa chết đi và sống lại theo mẫu mã của việc đi ra ngoài rồi trở về lại. Đi ra ngoài, là ra khỏi chốn thiên đường/thiên quốc hoặc bất cứ nơi nào đó có Chúa có Cha, để rồi Ngài đến với ta, qua nhập thể. Và bằng vào việc này, Ngài lại đã chăm sóc ta bằng sự sống, nỗi chết và sự sống lại. Và sau đó, Ngài sẽ trở về chốn cũ của Ngài, tức thiên đường/thiên quốc của Thiên Chúa. Người xưa gọi đó là tiến trình “xuất dương trở về lại”, rất kinh điển.

Dù đó có là mẫu mã tuyệt vời giúp ta hiểu rõ nhiệm tích của lễ Thăng Thiên, thì ngày nay, ta lại tư duy/suy nghĩ việc Chúa chỉ dẫn phương hướng mình ra phía ngoài và phía trước theo kiểu xoắn ốc. Ngài hướng về khắp chốn, vào bất cứ mọi lúc theo cung cách rất riêng của Ngài, hay sao đó. Từ đó, ta có được cảm nghiệm, rằng: khi chùm mây bao phủ Ngài, thì Ngài không di chuyển theo đường thẳng tắp, để ta nối gót, nhưng Ngài vẫn để ta chọn lựa, khi thời “thăng hoa diễn tiến” về với Ngài kịp đến, thì kiểu cách ta chọn lựa có thể là kiểu “xoắn ốc” bao gộp Ngài cùng tất cả mọi người mà vui hưởng một thăng thiên về chốn thiên đường/thiên quốc, rất tuyệt vời.

Trong cảm nghiệm tình huống kịp đến như thế, ta lại hân hoan ngâm lên lời thơ vui mà rằng:

“Khi em chết, đời này phải hết.

Không chỉ tôi, hoa cỏ cũng lên trời.”

(Du Tử Lê – Hiến Chương Yêu)

Đời này phải hết, không chỉ là cõi chết. Mà, là cảm nghiệm của anh, của tôi của hoa cỏ vạn vật sẽ lên trời hân hoan vui hưởng “Hiến Chương Yêu” tuyệt vời, Chúa gửi đến. Cho muôn người.     

Lm Kevin O’Shea, CSsR

   Mai Tá lược dịch

LỊCH SỬ SỤP ĐỔ CNXH ĐANG LẬP LẠI

Lê Vi is with Duy Nguyen.

LỊCH SỬ SỤP ĐỔ CNXH ĐANG LẬP LẠI

– 1989: khi DV điện ảnh Ronald Reagan làm TT, ông đã giật sập thành công CNXH ở Liên Xô, Đông Âu và Mông cổ. Kết quả là hơn 20 quốc gia và vùng lãnh thổ thoát khỏi CNXH.
– 2019: một sự trùng hợp khi MC, tỷ phú Donald Trump làm TT, ông đang đi những nước cờ na ná với chiến lược và uy lực như TT Reagan năm xưa

Hàng trăm năm qua, Hoa Kỳ là một quốc gia hùng mạnh, luôn dẫn đầu thế giới về mọi mặt. Song không phải ông Tổng thống Mỹ nào cũng tạo được uy lực tương xứng với vị trí bá chủ của Mỹ.

Sau vụ Watergate, Tổng thống Richard Nixon của Đảng Cộng Hòa bị phơi áo, Phó Tổng thống Ford kế nhiệm không giữ nỗi ghế trước uy tín đang lên như sóng cồn của Đảng Dân Chủ. Ứng cử viên của Đảng Dân Chủ Jimmy Carter đã không mấy khó khăn để giành ghế tổng thống.

Nếu như Ông Jimmy Carter và Đảng Dân Chủ đã thành công vang dội trong nội tình nước Mỹ, hạ đo ván Tổng thống Nixon của Đảng Cộng Hòa, áp lực phải rút quân ra khỏi Việt Nam…thì trong chính sách đối ngoại, chính quyền của Tổng thống Jimmy Carter tỏ ra bất lực, không tạo được uy lực cần có với thế giới, nhất là các nước thù địch với Mỹ. Đỉnh điểm là vụ chính quyền Hồi giáo Iran bắt giữ, giam lỏng đại sứ và hàng trăm nhân viên Sứ quán Mỹ tại Tehran sau khi Khomeini đảo chính Quốc vương Palavi của Iran vào năm 1979.

Tổng thống Jimmy Carter tỏ ra lúng túng không xử lý nỗi cuộc khủng hoảng con tin, qua đó càng trở nên yếu thế trước làn sóng đỏ đang cuồn cuộn dâng trào sau chiến thắng của chính phủ Việt Nam. Có cảm giác như Mỹ chẳng có một chút uy lực nào đáng kể trên trường quốc tế.

Tổng thống Jimmy Carter bị coi thường, đến nỗi khi ông Ronald Reagan đắc cử tổng thống, Lãnh tụ Tối cao Khomeini của Iran tuyên bố chỉ nói chuyện với Tân Tổng thống Reagan về con tin Mỹ. Ông Reagan liền bác bỏ, tuyên bố Iran nên nói chuyện với Tổng thống Carter để phóng thích con tin, đừng để đến khi ông tuyên thệ nhậm chức, vì khi ấy ông chỉ nói chuyện bằng bom đạn. Nhờ sự dứt khoát của Ông Reagan, Iran đã phóng thích con tin Mỹ giúp ông Carter một món quà ngọt ngào khi rời ghế.

Sau đó chính Tổng thống Ronald Reagan của Đảng Cộng Hòa đã lấy lại uy lực cho Nước Mỹ bằng đại chiến công giật sập Chế độ XHCN ở Liên Xô, Đông Âu và Mông Cổ.

Hình như lịch sử đang lập lại với Tổng thống Barack Obama của Đảng Dân Chủ. Không chỉ Ông Obama bị Ông Putin giỡn mặt hớt tay trên trong vụ Tổng thống Al Assad sử dụng vũ khí hóa học vi phạm giới hạn đỏ, đá đít Mỹ ra khỏi Syria, mà còn bị Tập Cận Bình coi thường đến độ… Để Obama tự ra sau đuôi máy bay chui xuống chứ không đưa cầu thang máy bay đến đón…khi Tổng thống Obama đến TC.

Liền sau đó tổng thống tay mơ của Đảng Cộng Hòa là Ông Donald Trump lên thay thế. Nếu Ông Ronald Reagan là một diễn viên điện ảnh trước khi làm tổng thống, thì Ông Donald Trump cũng từng hoạt động trong giới showbiz với vai trò của một MC. Ông Trump đã không che giấu sự ngưỡng mộ của ông với Cố Tổng thống Ronald Reagan. Dường như những sách lược của Ông Trump mang dáng dấp na ná chiến lược và uy lực của Ông Reagan.

Nếu như Obama không tạo được uy lực trên trường quốc tế, thì Donald Trump đã tỏ ra mạnh mẽ bù đắp. Ông Trump đã làm cho các thế lực trên thế giới từng xem thường Obama phải đau đầu. Nga, Syria, Iran, Triều Tiên, đặc biệt là TC, phải mất ăn mất ngủ vì Donald Trump.

Hiện thời Hải quân và Không quân Mỹ đang bủa vây gây áp lực lên Iran, nhưng có vẻ như mũi tấn công chính của Ông Donald Trump lại là TC. Có cảm giác Ông Trump đang tiếp bước Cố Tổng thống Ronald Reagan để giật sập chế độ XHCN. Vì không chỉ Ông Donald Trump không ngại nói toạc ý đồ chống XHCN tại Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc năm ngoái, mà còn vì Ông Trump đang kiếm chuyện thương chiến không khoan nhượng với nước XHCN khổng lồ TC, trừng phạt đích đáng Huawei, đang dự tính trừng phạt cả công ty công nghệ Hikvision TC dính dáng đến việc sản xuất những thiết bị theo dõi người Duy Ngô Nhĩ. Đặc biệt gia tăng áp lực quân sự trên Biển Đông và biển Hoa Đông, liên tục ban hành những hành lang pháp lý bảo vệ Đài Loan.

Nếu đúng là Ông Donald Trump đang thực hiện chiến lược giật sập chế độ XHCN của Ông Ronald Reagan, và nếu Ông Donald Trump thành công với chiến lược đó, thì đúng là lịch sử đang đến hồi lập lại.

Nguyên Khang

Image may contain: 2 people, suit

BẢN NGỢI CA GIÁO HỘI

BẢN NGỢI CA GIÁO HỘI 

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Carlo Carretto là tu sĩ người Ý, ngài qua đời năm 1988.  Ngài đã sống khổ tu trong Sa mạc Sahara nhiều năm, dịch Kinh thánh qua tiếng Tuareg, và từ sự cô tịch trong sa mạc, ngài đã viết nên những quyển linh đạo tuyệt vời.  Những tác phẩm và đức tin của ngài thật đặc biệt khi có thể kết hợp lòng sốt sắng trẻ thơ với tinh thần bài trừ ảnh tượng thánh sắc bén (khi cần thiết).  Ngài yêu mến giáo hội sâu sắc, nhưng không mù quáng trước những lỗi lầm và thất bại của Giáo hội, và ngài không ngại chỉ ra những khiếm khuyết đó

Về sau, khi vấn đề sức khỏe buộc ngài phải rời sa mạc để về nghỉ hưu tại một nhà dòng ở quê hương Ý quốc.  Khi ở đó, ngài đã đọc một quyển sách của một nhà vô thần đã công kích lời của Chúa Giêsu trong bài giảng trên núi, “Cứ tìm rồi sẽ thấy”, một câu dĩ nhiên có nghĩa là nếu tìm kiếm Thiên Chúa với tâm hồn chân thành thì sẽ tìm thấy Ngài.  Nhà vô thần này đã đặt tên quyển sách là “Tôi tìm và chẳng thấy,” lập luận rằng theo kinh nghiệm của ông, một tâm hồn chân thành có thể tìm kiếm Thiên Chúa mà chẳng được gì.

Carretto đã viết một quyển sách để đáp lại luận điệu này, “Tôi tìm và đã thấy.”  Với ngài, lời của Chúa Giêsu là thật.  Trong cuộc tìm kiếm của mình, bất chấp có nhiều chuyện mình gặp có thể gợi lên sự vắng mặt của Thiên Chúa, ngài vẫn tìm thấy Thiên Chúa.  Nhưng ngài thừa nhận có những khó khăn, và một trong những khó khăn đó chính là Giáo hội.  Giáo hội có thể, và đôi khi đã, qua tội lỗi của mình, khiến nhiều người khó tin vào Thiên Chúa.  Carretto thành thật thừa nhận theo cách hạn chế điều này, nhưng lập luận rằng đấy không phải là toàn cục.

Do đó trong quyển sách của ngài vừa có tình yêu sâu đậm đối với đức tin và Giáo hội của mình, vừa không ngoảnh mặt làm ngơ trước những lỗi phạm của các Kitô hữu và Giáo hội.  Có lúc quyển sách của ngài như một Bản ngợi ca Giáo hội.  Tôi đọc thấy thế trong những dòng này:

Tôi phải phê phán người, Giáo hội của tôi quá chừng nhưng tôi yêu người quá chừng!

Người đã làm tôi khổ nhiều nhưng tôi nợ người nhiều.

Tôi muốn thấy người bị phá hủy nhưng tôi cần người hiện diện.

Người đã gây ra nhiều tai tiếng nhưng chỉ mình người giúp tôi hiểu ra sự thánh thiện.

Trong đời này tôi chưa bao giờ thấy điều gì ngu dân, thỏa hiệp, sai phạm đến thế, và cũng trong đời này tôi chưa bao giờ chạm đến điều gì tinh tuyền, quảng đại, và đẹp đẽ đến thế.

Nhiều lần tôi thấy như mình đã đóng sầm cánh cửa lòng trước mặt người, nhưng biết bao lần tôi cầu nguyện xin cho mình chết trong cánh tay người!

Không, tôi không thể thoát khỏi người, vì tôi kết hợp với người, dù không hoàn toàn như người.

Mà tôi biết đi đâu?  Đi xây một giáo hội khác?

Nhưng tôi không thể xây một Giáo hội khác không có những khuyết điểm như thế, vì chúng là những khiếm khuyết tôi mang trong mình.

Và nếu tôi xây Giáo hội khác, thì đó là Giáo hội của tôi, chứ chẳng phải của Chúa Kitô.

Không, tôi đủ tuổi để biết mình chẳng hơn gì người khác.

Tôi sẽ không rời bỏ Giáo hội được đặt nền móng trên đá này, bởi nếu thế tôi sẽ dựng một

Giáo hội đặt nền móng trên thứ đá dễ vỡ hơn, là bản thân tôi.

Mà đá có là gì đâu?

Cái hệ trọng là lời hứa của Chúa Kitô, cái hệ trọng là chất kết dính các tảng đá nên một, là Chúa Thánh Thần.  Chỉ mình Thánh Thần có thể xây dựng Giáo hội với những hòn đá xấu xí bất toàn như chúng ta đây.

Đây là sự biểu lộ của một đức tin trưởng thành, một đức tin không quá lãng mạn và lý tưởng hóa cần được che chắn khỏi những thứ tăm tối trong đời, đây là một đức tin đủ thật để không yếm thế, bịt mắt chẳng nhận ra sự thiện rõ ràng cũng đang chảy trong Giáo hội.  Thật vậy, Giáo hội vừa cực kỳ thỏa hiệp vừa đầy ân sủng đến tuyệt vời.  Những đôi mắt ngay thẳng có thể thấy ra cả hai.  Một tâm hồn chín chắn có thể chấp nhận cả hai.  Trẻ con và tân tòng cần được che chắn đừng bị dấn sâu vào mặt tăm tối của mọi chuyện, những người trưởng thành hay chướng tai gai mắt cần phải mở to mắt ra trước sự thiện rõ ràng đang hiện diện.

Nhiều người đã bỏ Giáo hội vì nó làm cho họ bị chướng tai gai mắt với những tội lỗi đã thành thối, những điểm mù quáng, sự thủ thế, bản chất tự quy, và cả sự kiêu ngạo.  Những vụ xâm hại tình dục của các linh mục mới được phơi bày, và việc che đậy do tay giới chức trong Giáo hội, đã khiến rất nhiều người băn khoăn không biết liệu có bao giờ họ còn có thể tin tưởng vào cơ cấu, hàng giáo phẩm của Giáo hội nữa không.  Với nhiều người, vụ tai tiếng này có vẻ quá chấn động không thể chịu nổi. 

Tôi tin bản ngợi ca của Carlo Carretto, có thể giúp chúng ta, dù chúng ta là người ngoan đạo hay đang khó chịu.  Với người ngoan đạo, nó sẽ cho họ thấy người ta có thể chấp nhận Giáo hội bất chấp tội lỗi của nó và thấy ra rằng việc chối tội lỗi đó không phải là hành động của tình yêu và trung thành.  Với những người chướng tai gai mắt, nó có thể là một thách thức muốn chúng ta đừng vì chuyện nhỏ bỏ chuyện lớn, đừng vì thế mà không thấy ra trong Giáo hội yếu đuối và tội lỗi, khốn khổ và tai tiếng, vẫn không bao giờ tắt ơn ban sự sống dư tràn của Thiên Chúa.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim

Câu chuyện mài chiếc rìu cùn

Câu chuyện mài chiếc rìu cùn

– Ngày xưa, có một anh tiều phu đến xin việc ở nhà một thương gia giàu có. Trông anh khỏe mạnh, hiền lành và chăm chỉ nên người thương gia nhận anh ngay. Tiền công anh được nhận khá cao, điều kiện làm việc cũng rất tốt. Chính vì thế anh tiều phu quyết định phải nỗ lực hết mình để xứng đáng với những gì được trả. Anh cầm rìu vào rừng đốn gỗ.

Ngày đầu tiên, anh tiều phu mang về 18 cây gỗ – một con số đáng nể.

“Tốt lắm, hãy tiếp tục phát huy” – ông chủ vỗ vai khích lệ, động viên anh.

      Lời động viên của ông chủ như chất kích thích, càng khích lệ anh chàng làm việc chăm chỉ hơn. Tuy nhiên, dù nỗ lực hơn ngày đầu, nhưng  ngày hôm sau anh chỉ mang về 15 cây gỗ. Ngày thứ ba anh càng cố gắng hơn nữa, nhưng cũng chỉ mang về được 10 cây gỗ mà thôi. Càng ngày, anh càng mang về ít hơn…

 Anh tiều phu buồn rầu vì nghĩ sức khỏe của mình đã yếu. Anh tìm đến ông chủ, xin lỗi vì đã không làm được như kỳ vọng của ông.
– “Lần cuối cùng cậu mài chiếc rìu của mình là bao giờ?” – người thương gia hỏi.
– “Mài rìu ư? Tôi đã dành hết thời gian của mình để đốn cây mà không để ý đến việc mài nó’” – anh tiều phu buồn rầu đáp.

Nghe vậy, người thương gia liền nói: – Vậy là lỗi tại anh, vì bỏ quá nhiều thời gian đốn gỗ mà quên đi mài rìu, hậu quả là vừa kém năng suất lại vừa hao tốn sức lực.

Hình ảnh anh tiều phu là hình ảnh đại diện cho rất nhiều người trong số chúng ta. Chúng ta mải miết chạy theo những mục tiêu đề ra, cứ chạy, cứ đua mà quên đi rằng: chẳng có “cỗ máy” nào chạy mà không cần nghỉ để “tra dầu, bảo dưỡng”.

Làm việc chăm chỉ chẳng có gì sai cả, nhưng chúng ta cũng cần lắm thời gian để nghỉ ngơi, để suy nghĩ và chiêm nghiệm, để học hỏi và trưởng thành. Nếu chúng ta không dành thời gian cho những điều tưởng chừng như không cần thiết đó, giống như anh tiều phu ở trên thì lâu ngày “lưỡi rìu” của chúng ta sẽ cùn dần đi, và đánh mất đi tính hiệu quả trong công việc.

(Sưu tầm từ Internet)

From: Nguyen Tien Dung & Kim Bang Nguyen

ĐBQH Lưu Bình Nhưỡng bị báo chí “bịt miệng”!

ĐBQH Lưu Bình Nhưỡng bị báo chí “bịt miệng”!

 BTV Tiếng Dân

1-6-2019

Phát biểu của ĐBQH Lưu Bình Nhưỡng tại phiên thảo luận kinh tế – xã hội hôm 30/5 vừa qua, đã làm dậy sóng nghị trường. Ông Nhưỡng đặt câu hỏi: “Vì sao người dân thể hiện thái độ gay gắt với ông bộ trưởng này, ông quan tỉnh, ông quan huyện kia? Điều đó là do họ không còn niềm tin với các vị được gán mác cán bộ, công chức đó.

Nghị Nhưỡng nói tiếp: “Cán bộ công chức, nhất là lãnh đạo cao cấp, mà không khiêm tốn, thiếu gương mẫu, sống như thái tử, hoàng tử, như là chúa rừng xanh, thái độ như tuần phủ, tri phủ, chánh tổng… Có người lợi dụng chức vụ quyền hạn, vun vén đủ thứ, từ học hàm học vị, bằng cấp, sắp xếp bộ máy toàn cánh hẩu đệ tử, sống xa hoa, thậm chí cờ bạc thâu đêm, đi nước ngoài ăn chơi bằng tiền ngân sách, thì thử hỏi, sao cử tri và nhân dân có thể yêu mến, kính trọng và ủng hộ?

Mời xem clip phát biểu của ĐBQH Lưu Bình Nhưỡng, do báo Tuổi Trẻ đăng tải. Hiện clip này đã bị gỡ bỏ:

Video Player

00:00
04:55

Ngay sau phát biểu của ông nghị Lưu Bình Nhưỡng, ông Nghị Nguyễn Hữu Cầu, Giám đốc Công an tỉnh Nghệ An, phản bác. Cuộc tranh luận này đã được báo Tuổi Trẻ và các báo khác tường thuật, rất tiếc là bài báo đã bị gỡ không lâu sau đó.

Không riêng báo Tuổi Trẻ, mà tất cả các báo khác đều gỡ bỏ bài viết cùng chủ đề này, như: Đại biểu Quốc hội tranh luận căng chuyện “cán bộ ăn chơi phè phỡn” (Dân Trí). – Đại biểu Nguyễn Hữu Cầu tranh luận với đại biểu Lưu Bình Nhưỡng về ‘cán bộ xa hoa’ (VOV). – ĐB Nguyễn Hữu Cầu: Tôi hỏi ĐB Nhưỡng có bao nhiêu quan chức phè phỡn (DV). Các bài đăng trên báo SGGP, VTC, Kiến Thức, Soha… tất cả đều bị gỡ bỏ!

Ông nghị Lưu Bình Nhưỡng đã bị báo chí bịt miệng!

Theo báo Tuổi Trẻ, ông nghị Cầu, cho rằng phát biểu của nghị Nhưỡng làm cử tri hiểu sai. Nghị Cầu nói: “Đại biểu Nhưỡng nói rất chung chung, không có một cái gì cụ thể hết. Tôi đề nghị đại biểu Nhưỡng trả lời cho tôi một câu thôi: Hiện nay có bao nhiêu quan chức đi ăn chơi phè phỡn ở nước ngoài như quan lại ngày xưa? Nói cho Quốc hội biết, Quốc hội sẵn sàng xử lý; Đảng, Nhà nước sẵn sàng xử lý“.

“Dân” và “Chúng ta”

Do Thi Van Anh
“Dân” và “Chúng ta”

Nếu “dân” tát “chúng ta”, cho dân 9 tháng tù. Còn “chúng ta” đánh “dân” tét đầu chảy máu vì dám bán hàng rong, chúng ta sẽ bị cảnh cáo.

Nếu “dân” xây cái chòi vịt không phép, “chúng ta” khởi tố. Còn nếu “chúng ta” xây cao ốc 10 tầng không phép “chúng ta” phải rút kinh nghiệm.

Nếu “dân” cưa mấy cây tràm đã quá tuổi do “dân” tự trồng, cho đi tù. Còn “chúng ta” đốn 100ha rừng phòng hộ để thi hoa hậu, “chúng ta” nhận thiếu xót.

“Dân” đập bảy hộp sữa, cho đi tù. Chúng ta đập bảy cây cầu “chúng ta” sẽ bị khiển trách.

Nếu “dân” giật bánh mì ăn vì quá đói, cho đi tù. Còn “chúng ta” lấy trộm tài sản mấy chục triệu của khách trong sân bay, “chúng ta” sẽ bị cảnh cáo và cho lên chức.

“Dân” bị thằng dân khác say rượu chạy xe đâm vào, không thằng dân nào chết, lĩnh 18 tháng tù giam (vụ tôi đang làm). “Chúng ta”, dù gây tai nạn đâm chết 3 thằng dân, vẫn chỉ là án treo.

Tóm lại, “nếu chúng ta sai, chúng ta nhận lỗi trước dân. Nếu dân sai thì dân phải chịu trách nhiệm trước pháp luật”.

Image may contain: 1 person, text