Kinh nghiệm sống với CS. AI SẼ TRẢ LỜI GIÁO SƯ TRỌNG?

Image may contain: 1 person, suit
Image may contain: 18 people, people sitting

Lao TaFollow

AI SẼ TRẢ LỜI GIÁO SƯ TRỌNG?

Theo lời kể của bố tôi-khi ông còn là Bí thư đảng ủy, kiêm chủ tịch một xã điểm của tỉnh Hà Tây lúc ấy, thì trong lần về thăm và nói chuyện tại huyện Chương Mỹ, ông Trường Chinh đưa ra dự đoán sau 18 năm kể từ kế hoạch năm năm lần thứ nhất, miền Bắc sẽ hoàn thành xây dựng chủ nghĩa xã hội. Theo những gì tôi được học, thì sau giai đoạn đó sẽ là thời kỳ giai đoạn đầu của Chủ nghĩa cộng sản!

Năm 1978, đúng cái mốc ông Trường Chinh đặt ra, cả nước chỉ còn thoi thóp vì đói. Đám sinh viên chúng tôi thì gần chết đói, nếu không có hạt bobo nguyên vỏ viện trợ từ nước ngoài. Loại mạch này ăn vào chỉ vài tiếng là buồn đi ỉa, vì nó quá nhiều bã.

Năm 1976, ông Lê Duẩn công bố chiến lược phát triển đất nước, với mục tiêu lớn là 21 triệu tấn lương thực (cho khoảng gần 40 triệu người dân), phấn đấu mỗi nhà có một cái ti vi và tủ lạnh. Thời điểm đó dự tính là vào năm 1980. Đó cũng là năm, nói như bố tôi, đến cái quần đùi cũng không có mà mặc. Ở Hòa Bình, tôi và ba thằng bạn học khác bắt thăm được quyền mua rẻ một cái váy của bà đầm hảo tâm nào đó. Chắc đang mặc bà tụt ra ném vào thùng của nhóm quyên đồ từ thiện cho Việt Nam khi họ đi qua, vì thế vẫn còn nguyên mùi da thịt…Tây! Bốn thằng tôi hăm hở bán lại cho một hiệu may, được số tiền chênh lệch mua đủ một con gà. Nhưng môi chưa kịp hết nhờn mỡ gà, thì cả bốn thằng bị gọi lên Ban giám hiệu, bắt nộp lại cái váy, vì có đơn kiện xuất váy đó quá sộp! Kết quả chúng tôi phải lao động lấy củi một tuần đề bù thiệt hại cho những người không gặp may như chúng tôi.

Khoảng đầu những năm 1980, ông Phạm Văn Đồng đầy tự tin bảo các vị khách Mỹ vô cùng hiếm lúc ấy là năm 2000 mời các ngài trở lại đây, để chứng kiến sự ưu việt mô hình của chúng tôi. Cụ Đồng đúng là người có máu hài hước, bởi năm 2000 chúng ta đứng gần cuối bảng thế giới về thu nhập, vẫn thuộc nhóm quốc gia đói rách.

Trong Hội nghị vừa diễn ra, Giáo sư Trọng rất thẳng thắn bảo rằng, năm 2001 nghị quyết đề ra nước ta cơ bản là nước công nghiệp vào năm 2020 (tức là sang năm), nhưng giờ thử nhìn xem? Ý Giáo sư (dù ngài không nói ra) là nghị quyết nói tào lao, ảo tưởng đến mức hoang tưởng! Đến cái đinh ốc đạt chuẩn còn phải loay hoay, công nghiệp nỗi gì!

Giờ là “tập trung trí tuệ” bàn đến tầm nhìn năm 2045! Khi đó nước ta thành cái nước gì? Có thể Giáo sư Trọng đã có câu trả lời, nhưng rút kinh nghiệm, Ngài không nói ra, mà hỏi đám ngồi bên dưới? Các anh trả lời đi, năm 2026, năm 2030 rồi năm 2045 nước ta hình dung nó thế nào? Xin thưa, Ngài đang hỏi nhầm đối tượng? Cái đám già nua cũ kĩ ngồi vờ vịt nuốt từng lời Ngài, được đào tạo không phải để lo cho tương lai, mà chỉ đủ sự khôn lỏi để tính chuyện họ sẽ chết thế nào, cất giữ tiền bạc ra sao, mồ mả nên giấu ở đâu? Cả cái đám đang được quy hoạch, là nguồn của đại hội tới cũng không phải là đối tượng để Ngài có thể trông đợi. Họ còn lại sau khi cái quy trình tuyển chọn của chế độ đã lọc hết sạch người tài, từ những vòng ngoài. Ngài sẽ vô cùng khó khăn để tìm được trong số đó, dù chỉ một vài người có tấm lòng lớn với xã tắc. Họ được lập trình để không còn cái phẩm giá linh thiêng ấy. Họ được đòi hỏi là chỉ cần và chỉ biết yêu đảng. Họ chỉ phải nhớ còn đảng còn họ! Riêng năng lực cho chuyện đó thì họ có thừa, bởi vì yêu đảng thì chỉ cần hô lên là xong, sụt sịt vung tay thề bồi là xong, luôn miệng nói tuyệt đối trung thành là xong. Nhưng yêu nước cần gấp một ngàn lần những phẩm chất mà đảng của Ngài đòi hỏi ở một đảng viên. Yêu nước khó gấp một vạn lần yêu đảng. Sự dối trá đang tàn phá đất nước đến tận móng và sẽ chưa dừng lại, chừng nào vẫn còn cách thức đánh giá năng lực cán bộ như hiện nay.

Vì thế, câu trả lời cho câu hỏi của Ngài (và cũng là hy vọng của tôi) thuộc về những đứa trẻ giờ này đang học “Bức tranh của em gái tôi”, trước hết để chúng biết yêu người bên cạnh mình, yêu ông bà cha mẹ anh em ruột thịt mình, hoặc ít nhất thì cũng biết yêu hoa lá trong vườn, con vật nuôi trong nhà, chứ không phải thứ tình yêu nhân loại chung chung. Đã quá đủ thời gian và sự trải nghiệm để Ngài rút ra những bài học cay đắng và đưa đất nước rẽ nhanh sang một con đường khác. Sứ mệnh đó đang được trao cho Ngài với thời gian chỉ còn rất ít! Một sự thay đổi trong hòa bình là thượng sách cho tương lai của dân tộc này. Nếu Ngài né tránh hiện thực đó, công sức và tâm huyết của Ngài đang đổ ra sẽ chẳng khác nào dã tràng xe cát.

_________________________________________________

“Bức tranh của em gái tôi”, tác phẩm của Tạ Duy Anh, trong chương trình sách ngữ văn lớp sáu.

THẾ LỰC THÙ ĐỊCH!

Minh Phuong Nguyen
THẾ LỰC THÙ ĐỊCH!

Đề nghị truy tìm & truy tố THẾ LỰC THÙ ĐỊCH Cố tình DÙNG HÀNG TỈ đồng TIỀN CÁ NHÂN & MUA ĐIỂM cho con cán bộ để BÔI NHỌ, LĂNG NHỤC & HẠ THẤP UY TÍN của cán bộ!
Lệnh truy nã có hiệu lực ngay lập tức!

Noithat Xuatkhau

Image may contain: 1 person, suit and text

Noithat Xuatkhau

THẾ LỰC THÙ ĐỊCH!

Đề nghị truy tìm & truy tố THẾ LỰC THÙ ĐỊCH Cố tình DÙNG HÀNG TỈ đồng TIỀN CÁ NHÂN & MUA ĐIỂM cho con cán bộ để BÔI NHỌ, LĂNG NHỤC & HẠ THẤP UY TÍN của cán bộ!
Lệnh truy nã có hiệu lực ngay lập tức!

Việt Nam sẽ như thế nào đến năm 2045

Trump thì đang đánh Tập sắp chết, cổ phiếu Trung Quốc bán tháo khắp toàn cầu, nhân dân tệ mất giá mạnh dẫn đến VND mất giá theo, hệ thống ngân hàng, bất động sản cổ phiếu sắp sụp đổ, các công ty Mỹ, châu Âu, Nhật, Úc, Hàn sắp cuốn gói rút khỏi 2 nước. Mỹ đang phóng vệ tinh trang bị mạng internet không dây toàn cầu để kết thúc thời kỳ “an ninh mạng” và bưng bít thông tin. 1,3 tỷ dân Trung Quốc và 95 triệu dân Việt Nam đang rấp ren chuẩn bị khởi động một cuộc cách mạng toàn diện để chôn vùi thể chế chính trị độc đảng, độc tài, không cho dân quyền tự quyết, không tam quyền phân lập, đối lập, đàn áp nhân quyền…

Thế mà giờ này chúng đang còn mơ mộng đến năm 2045. Lúc đó vẫn còn ngu xuẩn giữ tên nước “Cộng hòa XHCN” vẫn kiên định đi theo con đường của “cách mạng tháng tám”.”Đảng ta” được thể chế hóa hoàn chỉnh, ngành ăn xin sẽ giúp kinh tế Việt Nam đứng vào top 20-30 thế giới.

Đúng là một lũ bại não. Không có bất kỳ đất nước nào sống bằng bán tài nguyên dưới dạng thô để ăn, mở cửa cho nước ngoài vào tàn phá môi trường, hàng nhập khẩu vào giết chết sản xuất trong nước, xuất khẩu lao động ra nước ngoài làm thuê, chính phủ vác bị gậy đi ăn xin ,mượn nợ nước ngoài từ vốn FDI, ODA… xin tiền từ kiều hối, bán đặc khu, nhượng địa , quần đảo, biển cho nước ngoài thuê dài hạn…mà kinh tế có thể cất cánh thành con rồng được cả. Đúng là láo không sách nhưng vẫn có khối kẻ tin.

VIETNAMNET.VN
– Phát biểu khai mạc Hội nghị TƯ 10 sáng 16/5/2019, Tổng bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng nêu vấn đề “Đến năm 2045 nước ta sẽ như thế nào” và cho rằng, đây là “vấn đề rất lớn, vô cùng khó”.

Hoa Kỳ hợp tác dầu khí với Việt Nam tại khu vực tranh chấp với Trung Quốc

Son Cao is with Khang Truong.

Vụ này chỉ để dằn mặt nước lạ mà thôi . Mỹ muốn chứng tỏ cho nước lạ thấy là không chấp nhận đường lưỡi bò và đuổi cổ chúng ra khỏi Biể đông .

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Tử Vi Nước Việt

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Tử Vi Nước Việt

Ảnh của tuongnangtien

 tuongnangtien

Mỗi kỳ đại hội Đảng là mỗi kỳ nhân dân mở lòng của mình để cùng với ý Đảng tạo ra những đột phá mới cho đất nước. 

Tiến sỹ Đinh Đức Sinh

Bởi tui ít học, ngại đọc, chỉ chuyên hóng hớt và thu lượm thông tin quanh bàn rượu nên kiến thức tuy rất bao la nhưng độ khả tín (cũng như khả xác) không có gì bảo đảm. Độ nhậu vừa rồi, một ông bạn đồng ẩm xác quyết rằng vì khí hậu quanh năm nóng nực nên phần lớn những dân tộc ở Á Châu đều lười biếng và chậm tiến. Họ lừ nhừ cả ngày, hổng lo làm lụng gì cả, và cũng chả có phát kiến nào ráo trọi.

Nghe cũng có lý. Bằng chứng hiển nhiên là dân Việt mùa Đông thiếu áo, mùa Hè thiếu ăn. Và khi có thức ăn, đôi lúc, cũng không đủ muối nêm cho đặm miệng nữa:

Mấy ngàn cây số biển xanh
Mà sao thiếu muối cho canh hàng ngày

Mọi người ở xứ sở này – xem chừng – chỉ rôm rả nói cười khi vào quán cà phê, và năng động lúc ngồi quanh bàn rượu. Kỳ dư thì họ đều ngủ vùi, nếu ở nhà; và ngủ gà, khi vào đến chỗ làm. Bởi thế nên nước bốn ngàn năm hồn chửa tỉnh!

Truyền thống lơ tơ mơ này chỉ mới chấm dứt hồi đầu thế kỷ 21, nói chính xác hơn là vào năm 2006, khi có một vị lãnh đạo quốc gia vừa nhận chức (Tân Thủ Tướng) bỗng dưng hét to:

          – Cả dân tộc hãy bước ra biển lớn!

Đang thiu thiu nên mọi người đều ngớ ra (một lúc) rồi mới đồng loạt “ồ” lên sung sướng, vỗ tay tán thưởng rào rào. Thiệt là quá đã, ai cũng mừng hết lớn luôn! Ông Nguyễn Tấn Dũng, rõ ràng, đã đáp ứng được sự khát khao (từ lâu) của toàn dân.

Nói tình ngay, ai mà không ước ao được nhìn thấy xem cuộc sống của nhân loại (thật sự) ra sao – bên ngoài bức màn sắt. Báo Tuổi Trẻ nhanh nhậy nhập cuộc tức khắc, và thu đạt được thành quả mỹ mãn ngay:

Kể từ ngày 13-12-2006, khi Tuổi Trẻ bắt đầu diễn đàn ‘Vươn ra biển lớn’ từ bài viết khởi động của nhà sử học Dương Trung Quốc (‘Đừng bỏ qua cơ hội lớn’), đến nay diễn đàn đã đăng liên tục 43 số báo, với trên 60 bài viết trong số trên 500 bài viết nhận được từ bạn đọc. Không chỉ bạn đọc ở mọi miền đất nước với mọi giới, mọi lứa tuổi, điều bất ngờ là diễn đàn nhận được rất nhiều email của bạn đọc đang sinh sống, học tập, làm việc ở nước ngoài mà lúc nào tấm lòng cũng hướng về Tổ quốc mình…  mỗi người là một tay chèo, quyết đưa con tàu đất nước ra biển lớn.

Con tầu đất nước, tiếc thay, “chưa rời bến được bao xa… đã chìm xuống biển sâu” – theo như cách nói ví von, và cay đắng (“Từ Titanic tới Vinashin – những cơn ác mộng kinh hoàng đến những cú lừa thế kỷ”) của tác giả Nguyễn Trung:

Ngày 15 tháng 5 năm 2006, Vinashin khởi hành chuyến đi đầu tiên từ Văn phòng của Thủ tướng với quyết định 103/QĐ- TTg và cái đích đến là 10% thị phần đóng tàu biển của thế giới… Sau bốn năm hành trình và chưa rời bến được bao xa thì Vinashin đã chìm xuống biển sâu… dù vụ đắm tàu Vinashin không cướp đi những mạng người, nhưng cơn ác mộng của nó gây ra không phải là nhỏ.

Ngoài việc lê la nhậu nhẹt, thời giờ còn lại tôi chỉ chuyên chú vào việc nghiên cứu về phong thủy và bói toán (thôi) nên không dám lạm bàn chi đến chuyện tầu bè hay hàng hải. Nếu nhìn qua lăng kính của Khoa Tử Vi (Tập Thể) thì dân tộc Việt có thể thuộc mạng Mộc, mạng Kim, mạng Hoả, hoặc mạng Thổ (tả)… gì đó – chứ dứt khoát chả phải là mạng Thủy nên không phát (triển) theo đường sông ngòi hay biển cả được.

Con tầu đất chưa rời bến được bao xa… đã chìm xuống biển – chả qua – là do mệnh số chớ chả phải lỗi lầm của ông Nguyễn Tấn Dũng, hoặc bất cứ ai. Ném vào mặt nhau những lời đắng cay (như trên) cũng đâu có thay đổi được gì. Thua keo này, ta bầy keo khác – ông bà đã dậy thế lâu rồi – phải kiên nhẫn chờ thời thôi.

Và thời cơ (cuối cùng) đã đến, cờ rơi vào tay đúng lúc và đúng người: T.T Nguyễn Xuân Phúc – Người Lãnh Đạo Chính Phủ Kiến Tạo Hành Động Liêm Chính Hiện Hành. Báo Vietnamnet vừa hớn hở loan tin: Chuẩn Bị Đại hội XIII và Chuẩn Bị Cho Đất Nước Cất Cánh.

Nghe mà vui, và mừng muốn ứa nước mắt!

Thay vì mở diễn đàn Vươn Ra Biển Lớn như báo Tuổi Trẻ (năm xưa) Tuần Việt Nam mở Diễn đàn “Vì Việt Nam hùng cường” với mong muốn thu nhận từ quý độc giả những ý kiến, bài viết về các giải pháp phát triển đất nước trong tất cả các lĩnh vực nhằm khơi thông tiềm năng phát triển, cổ vũ niềm tin của cộng đồng vào tương lai Việt Nam… Trân trọng kinh mời quý vị độc giả gửi bài cho Diễn đàn “Vì Việt Nam hùng cường” theo địa chỉ email: tuanvietnam@vietnamnet.vn … Mỗi kỳ đại hội Đảng là mỗi kỳ nhân dân mở lòng của mình để cùng với ý Đảng tạo ra những đột phá mới cho đất nước. 

Điều đáng phàn nàn là nhân dân năm nay đã khác (năm xưa) chả ai chịu “mở lòng” hay “mở ruột” gì sất cả. Họ chỉ mở miệng thôi nhưng phát biểu “linh tinh” lắm:

  • Bế Toàn 08:45 | 02/05/2019: Cá nhân tôi và chắc hẳn nhiều người đã chán ngấy điệp khúc hứa hẹn cất cánh này rồi. Hứa nhiều, lời lẽ hoa mỹ cũng lắm, thực tế thế nào thì ai cũng rõ. Cho tôi thở dài một cái…
  • Yenchuong Vo 08:10 | 02/05/2019: Tại sao cứ mãi điệp khúc chuẩn bị từ hàng chục năm nay cho tới bây giờ vẫn chưa thể cất cánh được? Thời cơ mà Việt Nam bỏ lỡ cứ hết lần này tới lần khác và sự tăng trưởng kinh tế so với các nước xung quanh thì càng ngày càng chậm lại. Vậy mà sự cứ rụt rè, không dám tiến bộ, vẫn kìm hãm kinh tế tư nhân thì lấy nguồn lực nào cho đất nước phát triển?

                          Ảnh lấy từ FB Pham Nguyen Truong

Bài báo thượng dẫn được chụp lại trên trang FB của dịch giả Pham Nguyen Truong, và cũng chỉ nhận được những lời bình (cũng) linh tinh không kém:

  • Phan TrungÔ, thế hơn 40 năm rồi vấn chưa cất cánh à? Hay lại giống Sorry Airline, Delay Airway?Top of Form
  • Nhan Ton TranVặt trụi lông cmn rồi. Có cánh cũng chẳng bay được !!!
  • Do Dinh KhangCất cánh làm sao được khi cái đít ” định hướng XHCN” còn nặng nợ. Chỉ khi nào cắt được cái đuôi này đi thì sẽ nhẹ nợ mà cất cánh.
  • Hongtan VuCó méo đâu cánh mà cất…

Nói thế (chắc) sợ chưa đủ dose nên blogger Cánh Cò thêm:

“Rồng gì mà bệnh nhân vào viện phải nằm chung 3 người một giường? Rồng gì mà tiền điện mỗi nhà bị móc có thể mua gạo được cho ba tháng? Rồng gì mà học sinh đi học phải đóng học phí bóc lột khiến phụ huynh của chúng đến nỗi phải làm thêm bao nhiêu việc mới đóng đủ cho con? Rồng gì mà cả một dải đất miền Trung không ai thở nổi dưới không khí do nhà máy Formosa thải ra?”

Chả nên chua chát, đắng cay, chì chiết, dằn vặt và đay nghiến … nhau như thế đâu – các bác ạ! Vấn đề, thực ra, chỉ là mạng số thôi. Nếu Việt Nam không bơi được ra biển lớn, và cũng không thể bay lượn như rồng thì dân tộc này đúng là mạng Thổ rồi. Phải lội bộ thì may ra mới phất.

May mắn là Đảng Cộng Sản Việt Nam (Người Lãnh Đạo Tổ Chức Mọi Thắng Lợi Cách Mạng) vốn nổi tiếng về về kỹ năng “đi tắt đón đầu.” Chả chóng thì chầy rồi đất nước cũng sẽ “đứng vào đội ngũ các quốc gia hàng đầu trong khu vực và trên thế giới” thôi – theo như dự đoán của Tiến sỹ Đinh Đức Sinh và của khoa Tử Vi Tập Thể.

Tin thì tin không tin thì … thôi! Sư cha những thằng (chuyên môn) nói dối!

Sự khốn nạn của BHYT hay là của một chế độ “do dân vì dân”

Hoa Kim Ngo
Tuấn Nguyễn: Sự khốn nạn của BHYT hay là của một chế độ “do dân vì dân”

Một bệnh nhân nghèo, mổ rất nặng, có cắt nối đường tiêu hóa. Ai trong ngành Y cũng dễ hiểu rằng chỉ số albumin/máu, protein/máu rất quan trọng trong việc lành vết thương và liền miệng nối, nếu việc xì dò hay bục miệng nối đồng nghĩa với nguy cơ tử vong.

Albumin/máu bình thường khoảng 32g/l, nếu bệnh nhân mổ ngoài đường tiêu hóa thì thấp chút dưới 25 g/l cũng không đe dọa. Nhưng nếu cắt nối đường tiêu hóa, alb/máu < 30 là tai họa.

Theo quy định của BHYT, bất kể mổ gì, nếu alb/máu < 25g/l thì mới được chấp nhận,chỉ định truyền khi abl>25 g/l sẽ bị xuất toán, nghĩa là BS phải trả tiền, trừ vào lương. (Cái này tùy theo quy định từng BV).

Điều tôi muốn nói đây là, các quan chức BHYT rất dốt về chuyên môn, và đánh đồng mọi ca mổ một cách máy móc. Và không có trái tim…..

Chiều nay tôi đã phải chạy xin các nhà hảo tâm cho bệnh nhân chút tiền để đắp đỗi qua cơn hoạn nạn. Bản thân tôi nghèo, không có tiền, nhưng sẽ cố cho họ chút đỉnh, coi như động viên tinh thần họ vượt qua cơn hiểm nghèo.

Cái khốn nạn của xã hội này là nếu đó là một quan chức hay người nhà của sếp lớn thì chúng sẽ đua nhau dùng thuốc vô tội vạ, bất kể trúng trật. Đã không ít lần tôi kết luận bệnh nhân chết vì thuốc, chết bởi sự quan tâm quá mức cần thiết của BS, đặc biệt là những thằng BS dốt nhưng có chức vụ.

Còn bệnh nhân nghèo, những người đáng quan tâm? Thôi thì phận mõng cánh chuồn…

Tôi biết những tâm sự này có thể sẽ đụng chạm tới những người anh, người bạn….. đã và đang là quan chức ngành y tế. Nhưng thôi kệ. Mong các vị thông cảm. Có thể vì điên, có thể vì say, và vì nhiều thứ khác…

Câu chuyện Albumin/máu chỉ là một ví dụ. Còn rất nhiều oái ăm khác trong thanh toán BHYT mà không ít nhân viên Y tế công phải bức xúc.
Điều cuối cùng, tôi muốn nhấn mạnh sự khốn nạn của ngành BHYT, sự vô cảm và dốt nát đang thống trị.

Suy cho cùng là bởi sự khốn nạn của một chế độ “do dân, vì dân” !!!

P/s: Tôi sẵn sàng phản biện với bất cứ ai về sự khốn nạn này.

Truyền thông: Công cụ tẩy não và định hướng dư luận khổng lồ của ĐCS

Truyền thông: Công cụ tẩy não và định hướng dư luận khổng lồ của ĐCS

—————-
Trong xã hội hiện nay, không ai có thể phủ nhận được sức ảnh hưởng to lớn của truyền thông. Dù là trong một cộng đồng, nhóm dân tộc, hay đến một quốc gia hay phạm vi toàn cầu, sự chú ý của con người vẫn luôn do truyền thông dẫn dắt. Từ báo chí, tạp chí, đến phát thanh, điện ảnh, truyền hình, truyền thông mạng, truyền thông xã hội, truyền thông cá nhân v.v.. hiệu quả quảng bá thông tin không ngừng tăng cường về cả thị giác và thính giá, sức ảnh hưởng với đại chúng cũng ngày càng lớn hơn.

Người ta dựa vào truyền thông để có được tin tức hay phân tích, dự báo mới nhất. Có thể nói rằng, trong biển tin tức, truyền thông chính là con mắt, đôi tai và thậm chí là bộ não của đại chúng. Truyền thông ảnh hưởng đến việc người ta có thể xem được những tin tức gì, giải mã tin tức ra sao, sau đó sẽ ảnh hưởng đến tư tưởng, quyết sách và hành động của họ.

Truyền thông có thể bảo vệ cho giá trị phổ quát, cũng có thể là trợ giúp thúc đẩy những điều xấu ác. Về cơ bản, truyền thông là công cụ của xã hội, mang chức trách báo cáo một cách công chính, chuẩn xác và kịp thời những sự thực về những đại sự trên thế gian, ủng hộ chính nghĩa, ức chế cái ác biểu dương cái thiện, sứ mệnh đó vượt khỏi tư lợi cá nhân, công ty và đảng phái.

Ông trùm truyền thông, người sáng lập giải Pulitzer – Joseph Pulitzer từng nói: “Nền cộng hoà của chúng ta và nền báo chí truyền thông là cùng nhau hưng suy. Truyền thông nếu vô tư, lấy tinh thần công chúng làm chuẩn tắc, sở hữu những trí giả thông thái, vừa có huệ nhãn để phân biệt rõ đúng sai, vừa có dũng khí để chọn con đường lương thiện để đi, truyền thông như vậy có thể giữ gìn đạo đức công chúng mà chính phủ dựa vào để kiến lập. Không có đạo đức công chúng ấy, bất cứ chính phủ nào chẳng qua cũng chỉ là lừa gạt và trò cười. Truyền thông mà cay độc, bị mua chuộc, mê hoặc nhân tâm, chỉ chạy theo lợi, và bị kích động sẽ dễ bị nghi hoặc. Lực lượng vun đắp nền cộng hoà và tương lai đất nước, chính ở trong tay những người làm truyền thông.”

Vậy mà, trong khi đạo đức nhân loại ngày càng trượt dốc, đối diện với áp lực cường quyền và sức hấp dẫn của tiền bạc, truyền thông tại nhiều quốc gia cũng khó mà giữ cho bản thân trong sạch. Cụm từ Fake News (tin tức giả) đã trở nên phổ biến trên toàn thế giới. Trách nhiệm truyền bá sự thật, bảo vệ đạo đức lương tri của truyền thông đã bị vứt sang một bên.

Truyền thông ở Trung Quốc là công cụ tẩy não và định hướng dư luận

Chính quyền Trung Quốc coi truyền thông như bộ máy phát ngôn và định hướng dư luận của đảng với chính phủ. ĐCSTQ khi mới thành lập đã nêu cao khẩu hiệu: “Báng súng – ngòi bút, đoạt lấy chính quyền, củng cố chính quyền chính là nhờ vào hai cái này.” Truyền thông tuyên truyền cũng như báng súng vậy, là công cụ quan trọng để ĐCSTQ đoạt quyền và thống trị. Ngay từ thời kỳ ở Diên An, bí thư của Mao Trạch Đông là Hồ Kiều Mộc đã nêu ra nguyên tắc “đảng tính ở vị trí thứ nhất“, rằng báo đảng “từ trong mọi trang báo, mỗi một bài xã luận, mỗi một thông báo, mỗi một tin tức, phải đều có thể quán triệt quan điểm của đảng, kiến giải của đảng.”

ĐCSTQ sau khi thành lập chính quyền đã khống chế nghiêm ngặt tất cả các kênh truyền hình, phát thanh, báo chí, tạp chí, và cả sau này là truyền thông xã hội, coi đó như một công cụ nhồi nhét hình thái ý thức của mình, đả kích những ý kiến trái chiều, uy hiếp đại chúng, bẻ cong và che đậy sự thật. Truyền thông bị kiểm duyệt nghiêm ngặt, không chỉ dừng ở truyền thông nhà nước, mà cá nhân công khai ở trên mạng hay phát ngôn trong nhóm riêng tư cũng đều bị giám sát. Tại Trung Quốc, người dân không thể sử dụng các mạng xã hội phổ biến công khai như Facebook, Twitter hay Google mà chỉ biết đến các kênh “Made in China”. Hệ thống tường lửa Great Fire Wall khổng lồ còn được thiết lập nhằm ngăn chặn người dân truy cập những trang web mà chính quyền không cho phép.

Trong lịch của ĐCSTQ từ khi cầm quyền, mỗi lần vận động chính trị, đều là dư luận đi trước, dùng dối trá kích động thù hận, rồi phối hợp với bạo lực, tàn sát. Cứ như thế, truyền thông trở thành bộ phận tổ hợp quan trọng trong cỗ máy giết người. Ví như trong thời kỳ “Lục Tứ” năm 1989, ĐCSTQ tuyên bố sinh viên là “côn đồ gây bạo loạn”, từ đó nghiễm nhiên dùng quân đội đi “dẹp bạo loạn”. Thế nhưng ngay sau cuộc thảm sát “Lục Tứ”, chính quyền lại tuyên bố “Quân đội chưa từng nổ súng vào bất kỳ ai, quảng trường Thiên An Môn không có bất cứ thương vong nào.”

Khi đàn áp Pháp Luân Công, đương cục đã bào chế ra cái gọi là “Tự thiêu ở Thiên An Môn” để giá hoạ cho Pháp Luân Công là tà giáo, khơi dậy thù hận trên toàn thế giới, đưa cuộc bức hại thăng lên một cấp.

ĐCSTQ vô cùng coi trọng công tác tuyên truyền, xây dựng nên đội ngũ công tác tuyên truyền khổng lồ. Tính đến cuối năm 2010, trên toàn Trung Quốc, số nhân viên biên chế công tác trong hệ thống văn hoá tuyên truyền có hơn 1,3 triệu người. Con số này chưa tính đến lực lượng những người phụ trách giám sát và khống chế dư luận trên mạng gồm cảnh sát mạng, điều tiết viên, dư luận viên v.v.. tham gia công tác tuyên truyền.

Cha đẻ của giáo dục báo chí, người sáng lập khoa báo chí sớm nhất trên thế giới là khoa báo chí Missouri – ông Walter Williams năm 1914 đã lập ra “Tín điều của nhà báo” (Journalist’s Creed) nổi tiếng, quy định của tín điều bao gồm trung thành với đại chúng, rõ ràng, chính xác, công bằng, kính uý Thượng đế, không chịu chi phối của sự kiêu ngạo và ham muốn quyền lực, không mị dân, tôn trọng độc giả.

Thế nhưng, báo chí truyền thông của ĐCSTQ không hề tuân theo tín điều này. Dù bề ngoài mang tính trung thực khách quan, nhưng bên trong đó lại có những thủ đoạn khống chế truyền thông rất tinh vi mà đôi khi công chúng khó có thể nhận ra được.

Thứ nhất, đưa tin có tính chọn lọc: Mỗi ngày trên thế giới xảy ra hàng nghìn vạn sự kiện, những sự kiện nào sẽ tiến vào tầm nhìn và ý thức của đại chúng, những sự kiện nào sẽ trôi đi không dấu vết, hầu như hoàn toàn nằm ở sự lựa chọn của truyền thông. Về ý nghĩa này, truyền thông hiện đại có quyền lực rất lớn.

Đưa tin có tính chọn lọc về cơ bản gồm 3 loại tình huống. Một là, chọn lựa đối với sự kiện, tức là chỉ báo cáo hoặc chủ yếu báo cáo những sự kiện nào mà có lợi đối với việc dẫn dắt người đọc tiếp nhận thông tin có lợi chính quyền. Thứ hai, chọn lựa về bối cảnh sự kiện, tức là không phải báo cáo toàn diện nguyên nhân hậu quả của sự kiện, mà chỉ báo cáo bộ phận bối cảnh mà có lợi cho việc chính quyền muốn nói. Thứ ba, chọn lựa về bình luận, tức là chỉ bàn luận những quan điểm mà có lợi cho việc chứng minh những cá nhân hoặc đoàn thể mà chính quyền muốn, còn đối với những quan điểm tương phản thì điểm xuyết.

Thứ hai, định hướng dư luận (agenda-setting): Những năm 60 thế kỷ trước, nhà nghiên cứu truyền thông đề xuất một lý luận có ảnh hưởng sâu rộng, tức là chức năng định hướng dư luận. Bernard Cohn đã biểu đạt đơn giản rõ ràng như sau: Truyền thông “có lẽ không cách nào chi phối cách người ta nghĩ về vấn đề, nhưng có thể ở mức độ tương đối lớn quyết định việc độc giả sẽ nghĩ về vấn đề gì”. Cũng có nghĩa là, truyền thông có thể thông qua số lượng báo cáo, hoặc qua biện pháp duy trì theo dòng một loại sự kiện, cường điệu tầm quan trọng của vấn đề nào đó, đồng thời làm nhạt bớt một số vấn đề khác cũng quan trọng không kém thậm chí là quan trọng hơn.

Thứ ba, sử dụng đóng khung tư duy nhằm đánh lạc hướng. Có những sự kiện ảnh hưởng lớn quá, khi truyền thông không thể làm ngơ như không thấy, bèn sử dụng cách đóng khung tư duy đánh lạc hướng, giành lấy quyền giải thích đối với những sự kiện này. Một biểu hiện cụ thể của việc sử dụng đóng khung tư duy đánh lạc hướng là khi báo cáo chủ đề đi trước, ký giả hoặc biên tập viên đã có thái độ đã định về vấn đề từ trước đó, khi ký giả viết bài, không phải là từ sự thực mà trích xuất ra câu chuyện và quan điểm, mà là ngược lại, chủ đề đi trước, rồi đem sự kiện tin tức giống như chất dẻo đắp nặn thành dạng theo nhu cầu của mình, dùng để chứng tỏ thành kiến của bản thân mình.

(Còn tiếp)

Minh Ngọc

Image may contain: text

Ân xá Quốc tế: vụ tra tấn Nguyễn Văn Hóa là “vô cùng nghiêm trọng”

RFA
2019-05-24

Hình minh họa. Tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Hóa

Hình minh họa. Tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Hóa

Photo: RFA

Tổ chức Ân xá Quốc tế hôm nay 24/5 gọi vụ việc tù nhân lương tâm và là phóng viên của Đài Á Châu Tự Do Nguyễn Văn Hóa bị công an quản giáo trại giam An Điềm đánh đập gây thương tích hôm 12/5 và sau đó bị biệt giam là “vô cùng nghiêm trọng”.

Ông Nguyễn Trường Sơn, người tổ chức chiến dịch cho Ân xá Quốc tế ở Việt Nam và Campuchia trả lời qua email khẳng định, sự việc này không những vi phạm luật pháp Việt Nam mà còn vi phạm cả luật pháp quốc tế.

Chúng tôi khẳng định rằng Nguyễn Văn Hóa là một tù nhân lương tâm, có nghĩa, đáng lý ra anh không phải chịu cảnh tù đày ngay từ đầu, việc bắt bớ và bỏ tù anh chỉ nói lên sự độc đoán của chính quyền.

Hiến pháp Việt Nam năm 2013 quy định rằng ‘Mọi người có quyền bất khả xâm phạm về thân thể. Không bị tra tấn’, ngoài ra, Việt Nam còn là quốc gia thành viên của Công ước Chống Tra tấn của Liên Hiệp Quốc, do vậy, việc trại giam An Điềm tra tấn Nguyễn Văn Hóa là hành vi vi phạm luật pháp Việt Nam và vi phạm công ước quốc tế.

Chúng tôi hối thúc chính quyền Việt Nam trả tự do cho Nguyễn Văn Hóa ngay lập tức và vô điều kiện, ngoài ra, phải ngay lập tức điều tra và đưa những người chịu trách nhiệm ở trại giam An Điềm ra trước pháp luật,” ông Sơn cho hay.

Tổ chức quốc tế làm việc với sứ mệnh giải phóng tất cả các tù nhân lương tâm trên thế giới hôm 24/5 cũng kêu gọi quốc tế hành động khẩn cấp cho Nguyễn Văn Hóa bằng cách viết thư cho Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc kêu gọi trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho Hóa.

Trong chuyến thăm gặp ngày 23/5 tại trại giam An Điềm tỉnh Quảng Nam, tù nhân lương tâm Hoàng Bình tiết lộ với người thân việc bản thân cùng với ông Nguyễn Bắc Truyển và các tù chính trị khác đã đồng loạt tuyệt thực 11 ngày để phản đối việc trại giam đánh đập và biệt giam Nguyễn Văn Hóa.

Chúng tôi hiểu rằng tuyệt thực là lựa chọn cuối cùng của tù nhân lương tâm khi đối diện với ngược đãi ở trong tù.

Chúng tôi đồng cảm và sẽ đồng hành với tất cả mọi người trong việc yêu cầu trại giam An Điềm phải ngưng lập tức các hình thức ngược đãi và đối xử vô nhân đạo đối với Nguyễn Văn Hóa,” ông Nguyễn Trường Sơn bình luận.

Nguyễn Văn Hóa bị tòa án Nhân dân tỉnh Hà Tĩnh hồi tháng 11/2017 kết án 7 năm tù và 3 năm quản chế với cáo buộc tuyên truyền chống nhà nước.

Phóng viên Nguyễn Văn Hóa là người đã dùng flycam quay phim những cuộc biểu tình của người dân ở miền Trung phản đối công ty Formosa Hà Tĩnh xả thải gây ô nhiễm môi trường biển các tỉnh miền Trung năm 2016.