Sai lầm của chúng ta là nổi nóng với người thân nhưng lại khoan dung với người lạ

Sai lầm của chúng ta là nổi nóng với người thân nhưng lại khoan dung với người lạ

Tuệ Liên 

Sai lầm lớn nhất của chúng ta chính là dễ dàng nổi nóng với người thân, nhưng lại kiên nhẫn và khoan dung với người xa lạ… 

Một người bạn kể cho tôi câu chuyện anh vừa trải qua:  

“Anh biết không, tôi dùng tất cả những gì mình có, từ khả năng, vật chất, cho đến tiền tài để giúp đỡ cậu bạn thân đang gặp rắc rối. Nhưng kết quả thì… anh đoán xem cuối cùng thế nào? Một lời cảm ơn cũng không có! Thế mà anh ta còn nói đùa với tôi rằng hãy làm nhiều thêm một chút. Tốt xấu gì cũng là do tôi bỏ tiền túi, vận dụng các mối quan hệ quen biết, hết sức mình giúp đỡ anh ta. Tôi không cầu mong anh ta phải mang ơn, nhưng ít nhất cũng phải nói một câu cảm kích chứ!”.

Tôi an ủi anh bạn: “Có thể với cậu ấy anh là người quá thân thiết, nói lời cảm ơn thì dường như khách khí. Chẳng phải cậu ta đã nói đùa là anh hãy giúp lâu hơn chút nữa sao?”. 

Chúng ta cũng vậy, rất dễ dàng phạm phải sai lầm tương tự: Đối xử với người ngoài thì cung kính, còn đối với thân nhân thì lại quá hà khắc. Chúng ta thường hay thể hiện phần bản tính xấu nhất trước mặt người thân thiết của mình.

Ví như những lúc tâm trạng không tốt, chúng ta có thể trút giận lên anh chị em thậm chí cả cha mẹ. Những lúc nghe cha mẹ nhắc nhở, chúng ta lại không ngừng oán trách phàn nàn, thậm chí lời nói ra cũng thiếu đi vài phần tôn kính. Nào là “Ba mẹ nói nhiều, con không chịu được nữa”, nào là “Cứ để con làm theo ý của con, ba mẹ nói nhiều quá con không chịu được”... Những lời nói vô tình của ta khiến cha mẹ đau lòng, cũng khiến bản thân lại mang tội bất hiếu.

Cha mẹ đã phải cực nhọc vất vả để nuôi dưỡng chúng ta khôn lớn thành người. Nhưng chúng ta thì sao? Những lúc cha vì chúng ta mà rong ruổi mưu sinh, còn mẹ vì chúng ta mà tận tình chăm sóc, có bao giờ chúng ta nói một câu “Cám ơn cha mẹ, cha mẹ cực khổ quá rồi”? Hay chỉ là những lời than phiền trách cứ: “Con không thích cha chạy xe ôm, không thích cha làm phu hồ!”, “Thức ăn mẹ xào mặn lắm, con chẳng thể nuốt trôi”… Có khi nào chúng ta thử nghĩ một chút, rằng nghe những lời than phiền ấy cha mẹ có đau lòng hay không?

“Vạn cổ tình thâm ơn cúc dục
Thiên thu nghĩa trọng đức sinh thành”

Sai lầm lớn nhất của chúng ta chính là thể hiện bản tính tồi tệ nhất và mặt xấu nhất trước mặt người thân quen, nhưng lại dành sự kiên nhẫn và bao dung cho những người xa lạ.

Khi đối đãi với người thân thiết, chúng ta thường hành động theo thói quen dưỡng thành tự nhiên: Chẳng biết lễ phép, không dịu dàng hòa nhã, quên mất phải kính trên nhường dưới. Nếu không phải là kêu la om sòm, không ngừng trách móc, thì cũng là lơ đãng chẳng quan tâm, ngó lơ chẳng trả lời.

Cũng bởi vì quan niệm rằng người thân vốn đã quá quen thuộc, nên chúng ta quên mất phải lễ phép lịch sự, để rồi dần dần mất đi sự kiên nhẫn, khoan dung và tôn trọng.

Muốn thương yêu, đầu tiên phải thấu hiểu

Khi con đã trưởng thành, nhiều bậc cha mẹ lựa chọn sống tách biệt với con cái. Lý do là vì họ sợ gặp phải mâu thuẫn, sợ rằng con cái quay ra dạy bảo chỉ dẫn họ đủ điều. Hai thế hệ luôn có quan điểm và cách sống khác nhau.

Trong gia đình thường xảy ra sự bất đồng giữa cha mẹ và con cái. Nhẹ thì trách móc, hậm hực, nặng thì bất mãn, không nhìn mặt nhau. Hiển nhiên cha mẹ nào cũng muốn con cái được hạnh phúc, và ngược lại, có đứa con nào lại không mong cha mẹ hạnh phúc? Ấy vậy mà hai bên lại gây khổ cho nhau!

Tại sao cha mẹ không hiểu con? Tại sao con không theo ý cha mẹ? Cũng bởi vì cả hai bên không thể thấu hiểu nhau mà cứ cố tình đưa cho người kia thứ mình cho là đúng.

Có một cặp vợ chồng cao niên, mặc dù con cái họ vô cùng hiếu thảo, mỗi tháng đều chu đáo gửi tiền phụng dưỡng, nhưng ông bà vẫn kiên quyết không sống cùng các con.  

Hai ông bà nói: Người già không thể sống cùng với những người trẻ hiện đại vì cả hai bên đều có lối sống khác nhau. Ở cùng một chỗ sẽ chỉ phiền toái đôi bên, tốt hơn hết là nên ở riêng, thoải mái không bị ai ràng buộc.

Ông lão kể rằng, các con đều đối xử với ông rất tốt, cũng rất hiếu thuận. Nhưng khi ở trước mặt chúng ông cảm thấy mình như đứa trẻ mắc phải sai lầm nào đó. Ông sợ rằng chúng xem ông bà như con trẻ mà quay ngược lại giáo dục mình:

– Sao cha không đánh răng trước khi đi ngủ, miệng của cha sẽ mùi lắm.

– Sao cha không thích tắm, cổ áo đều bị đen dơ thế này.

– Người già không nên ăn quá nhiều thịt và đồ ngọt, dễ mắc bệnh.

– Sao cha mẹ lại chăm cháu theo cách đó, như thế là không đúng, phải như vầy, như vầy…

Cha mẹ nào cũng hy vọng được con cái thể hiện tình yêu thương. Nhưng đôi khi con cái vì quá thân quen mà đánh mất đi sự tôn trọng và lòng kiên nhẫn, quên đi tâm trạng và lòng tự ái của cha mẹ mình.

Người cao tuổi rất khát khao tình cảm, ai chẳng muốn con cháu quây quần ríu rít. Nhưng ngoài những khoản chu cấp về vật chất, họ còn mong muốn được tôn trọng. Họ hồi tưởng con mình của ngày xưa, ngây thơ vui vẻ mà nắm lấy vạt áo họ không muốn rời. Trong mắt cha mẹ con dù có trưởng thành đến đâu cũng vẫn là đứa trẻ, vậy nên bản năng bảo vệ con cái của cha mẹ vẫn rất mãnh liệt, sợ rằng không có mình thì con cái sẽ lầm đường, sẽ lạc lối.

Vì sao chúng ta không thể kiên nhẫn với người thân của mình? Là bởi vì chúng ta cho rằng người thân thiết nhất sẽ chẳng bao giờ rời bỏ mình mà đi. Cho dù chúng ta có phạm sai lầm, và dù có làm họ tức giận, họ cũng sẽ không bao giờ trách tội chúng ta. 

Lúc còn bé, cha mẹ nói gì chúng ta đều cho là đúng, mỗi người con đều tin rằng cha mẹ là toàn năng, không gì không làm được. Đến khi trưởng thành, ta mới phát hiện thì ra cha mẹ cũng chỉ là người bình thường, cũng có lúc phạm sai lầm, có những chuyện lực bất tòng tâm. Thế rồi những mộng tưởng tan tành và sụp đổ, kèm theo đó là sự nổi loạn bên trong chính chúng ta. Nhưng rồi theo thời gian, không biết từ khi nào chúng ta không còn đối chọi với cha mẹ nữa, thậm chí còn thấy thương tâm khi nhận ra rằng cha mẹ đã già rồi, cũng cần người chăm sóc. Lúc ấy trong lòng mỗi người đều cảm thấy day dứt, ý thức trách nhiệm cũng được nâng cao.

“Có phải cha mẹ hứa nhau từ kiếp trước
Tạc lại hình con nguyên vẹn trái tim người”

Tình cảm thật sự rất mong manh, bất kể là tình thân, tình bạn bè, tình yêu hay là hôn nhân đều rất mong manh dễ vỡ. Đừng đợi cho đến khi có vết nứt thì mới bắt đầu hàn gắn, bởi một khi đã xuất hiện vết nứt thì dù cho bạn có làm bất kì điều gì cũng khó mà khôi phục trở lại hình dáng ban đầu.

Ngay cả những người thân thiết nhất, nếu như chúng ta có những lời nói vô tình hay hành động thiếu tôn trọng cũng sẽ dễ làm họ bị tổn thương. 

Thế nên, dù như thế nào, thì hãy tinh tế, cẩn trọng trong lời nói và hành động của bản thân mà chăm sóc yêu thương họ nhiều hơn. Đây không chỉ là cách thể hiện sự trân trọng người thân yêu mà cũng là cách đối nhân xử thế của một người trưởng thành chân chính.

Tuệ Liên
Theo Cmoney

From: Do Tan Hung & Kim Bằng Nguyễn

“Ly hôn đi, sống như này thật quá mệt mỏi!”

“Ly hôn đi, sống như này thật quá mệt mỏi!”.

 Tác giả: Triệu Lệ

Vợ chồng cãi nhau xong, người chồng nói một câu khiến tất cả mọi người bất ngờ.

Vợ: Chúng ta ly hôn đi, sống như này thật không thể chịu được nữa!

Chồng nghe xong đáp lại cũng chẳng vừa: Không chịu được thì không chịu được, ly hôn thì ly hôn! Đấy, nhà cửa cho em, xe cộ cũng cho em, con cái cũng cho em nuôi tất! Tuy nhiên, em có thể mời anh làm bảo mẫu không? Em đi đâu cho anh đi theo đó!

Vợ đang uống nước nghe chồng nói vậy tí nữa thì sặc nước, cô đứng dậy bước ra khỏi cửa không nói lời nào. Chồng nhìn thấy vợ ra khỏi cửa vội vàng chạy ra hỏi: Em đi đâu vậy?

Vợ: Đi chợ mua sườn xào chua ngọt về nấu món mà anh thích ăn nhất.

***

Vậy đấy, mọi chuyện tưởng chừng như long trời lở đất, ai ngờ lại được hoá giải bằng một câu nói đơn giản như vậy. Thế mới biết, vợ chồng cãi nhau đôi khi cũng chẳng phải việc xấu. Cãi nhau đôi khi lại là việc rất ấm áp đúng không? Tình yêu chính là sự bao dung vô hạn cho người mình yêu.

Một người đàn ông có bao nhiêu tiền không quan trọng, quan trọng là họ có thể giao cho bạn toàn bộ những gì mà họ có. Thế nên, không cần tìm ‘soái ca’ mà cũng chẳng cần tìm triệu phú, chỉ cần tìm một người có thể bao dung được bạn là đủ. Còn nếu như chọn một người không thể thấu hiểu, bao dung những khuyết điểm của bạn, thì dù cho đó là ‘soái ca’ hay triệu phú thì cũng có ích gì? Cuộc sống chẳng thể tự tại, hạnh phúc.

Hạnh phúc lớn nhất của người phụ nữ không gì khác ngoài tìm được cho mình một người đàn ông có thể bao dung, cưng chiều mình, chứ không phải một người đàn ông so đo, tỵ nạnh với bản thân.

Nhà không cần lớn, ấm áp là được; tiền không cần nhiều, đủ tiêu là hạnh phúc. Cha mẹ già cùng nhau chăm sóc, con cái lớn cùng nhau bảo ban. Chồng không cần đẹp trai, một đời phong trần sương gió vẫn vững vàng là được. Con cái không cần ưu tú, chỉ cần vui vẻ, khỏe mạnh, hiểu đạo lý là toàn vẹn đủ đầy.

Và cuộc sống cũng chẳng cầu cả đời thuận buồm xuôi gió, bởi không có khó khăn sẽ chẳng hiểu lòng người. Một năm một lần cùng gia đình đi du lịch đó đây, không nhất thiết cứ phải nghỉ dưỡng 5 sao, chỉ cần không khí trong lành, đổi gió là thoả lòng.

Sống tự do tự tại, sống lương thiện tùy duyên, sống cười với tuế nguyệt, sống để khi về già không hối tiếc. Vợ có chồng, chồng có vợ, con cái có cha mẹ đủ đầy, bình an vui vẻ.

Tác giả: Triệu Lệ

Biên dịch: Minh Vũ

From: ‘Long1pham’ & Tu-Phung

ĐƯỢC THỤ THAI BỞI HÃM HIẾP, TẠ ƠN CHÚA TÔI KHÔNG BỊ PHÁ THAI

ĐƯỢC THỤ THAI BỞI HÃM HIẾP, TẠ ƠN CHÚA TÔI KHÔNG BỊ PHÁ THAI

 “Tạng phủ con, chính Ngài đã cấu tạo; dệt tấm hình hài trong dạ mẫu thân con.  Tạ ơn Chúa đã dựng nên con cách lạ lùng, công trình Ngài xiết bao kỳ diệu!  Hồn con đây biết rõ mười mươi.  Xương cốt con, Ngài không lạ lẫm gì, khi con được thành hình trong nơi bí ẩn, được thêu dệt trong lòng đất thẳm sâu.

Con mới là bào thai, mắt Ngài đã thấy; mọi ngày đời được dành sẵn cho con đều thấy ghi trong sổ sách của Ngài, trước khi ngày đầu của đời con khởi sự.” (Thánh Vịnh 139, 13-16)

 Tôi luôn ý thức rằng mình là một người con nuôi.  Tôi nhớ cảnh cha mẹ tôi đã phải đặt tôi ngồi xuống, và giải thích mọi chuyện cho tôi.  Tôi đã khóc cho tới khi ngủ thiếp đi bởi ý nghĩ rằng, họ không phải là cha mẹ ruột của tôi.  Tôi cảm thấy bị bỏ rơi và tổn thương vì điều đó.

Họ yêu tôi rất nhiều và muốn giúp tôi giải quyết những cảm xúc tuôn trào ấy, nhưng họ không biết nó đau đến thế nào.  Họ không thể biết được.  Họ biết cha mẹ mình.  Nhưng tôi thì không.

Cuộc đấu tranh nội tâm ấy tiếp diễn trong nhiều năm.  Tôi đã không biết rằng mình chỉ biết một phần câu chuyện.  Và đến tận trung học, tôi mới phát hiện ra rằng: mẹ đẻ của tôi đã bị hãm hiếp.

Tôi đã không ngừng tưởng tượng ra cảnh tượng ấy trong tâm trí mình – và làm thế nào mà gần như tôi không thể được sinh ra trên đời.  Một phụ nữ trẻ được bạn trai hẹn hò và đưa đón vào một buổi tối trong thành phố.  Anh ta quyến rũ và có tài thuyết phục.  Buổi tối ấy thật tuyệt, và mọi thứ bỗng trở nên tồi tệ.  Cô ấy đã bị hãm hiếp trong buổi hẹn hò.

Chín tháng sau, tôi được sinh ra trong thế giới, bởi một người mẹ không hề mong muốn tôi – thậm chí chẳng muốn biết tôi là trai hay gái.  Không được yêu thương, không được mong muốn, nhưng tôi đã may mắn được cứu thoát khỏi sự tàn bạo của nạo phá thai, thứ tội ác mà chẳng hiểu tại sao lại được chấp nhận trong xã hội của chúng ta.

Tôi đã từng có ý nghĩ rằng, mày là sản phẩm của tội ác, số phận đã định đoạt rằng mày chẳng làm nên trò trống gì cả.  Đó là điều mà ma quỷ nói với tôi.

Trong nhiều năm, tôi đã phải sống với những cảm giác, những ý nghĩ dai dẳng và đáng ghét đó – cái cảm giác rằng số phận đã dành cho tôi điều gì đó khủng khiếp bởi cái cách mà tôi được sinh ra.  Tôi thật đáng thảm hại, hoặc ít nhất đó là điều mà tôi luôn tự nói với mình.

Tôi đã có những ngày, những tuần, những tháng vui vẻ… nhưng rồi lại ủ dột trở lại.  Tôi vẫn nhớ rõ ràng những gì xảy ra vào ngày hôm đó, Satan đã làm cho những lời nói rất tình cờ của mẹ tôi từ sự thật trở thành lời nói dối.  Tôi đã không nói với chính mình rằng mình sẽ chẳng làm nên trò trống gì, mà là ma quỷ nói với tôi rằng mày sẽ chẳng làm nên trò trống gì – bất cứ điều gì cũng có thể làm tôi ngã lòng và đặt câu hỏi về mục đích cuộc đời tôi.

Ai có thể tưởng tượng rằng mình bị hãm hiếp và rồi phát hiện ra rằng mình đang mang trong bụng đứa con của gã đàn ông đó?

Khi còn là học sinh trung học, tôi đã biện minh rằng phá thai có thể chấp nhận được trong hoàn cảnh bị hãm hiếp – ý tôi là, làm sao bạn có thể mong đợi một phụ nữ chịu mang thai một đứa trẻ bởi hành vi tội ác khủng khiếp đó?  Khoan đã, đó phải chăng là chính tôi… tôi đã đặt câu hỏi về mọi thứ: giá trị của bản thân và thậm chí cả sự tồn tại của chính mình.

Ý nghĩ tự tử đến và đi.  Chỉ cho đến khi tôi tìm kiếm tiếng nói của Thiên Chúa trong cuộc đời mình, thì ý nghĩ đó mới bắt đầu biến mất.

Tôi hầu như chẳng biết rằng Thiên Chúa mời gọi tôi đến với Ngài.  Ngài muốn gọi tôi ư?  Không thể thế được – Ngài đâu biết gì về tôi, chẳng biết tôi từ đâu tới… “Đúng rồi, Ashley, Ta muốn con,” Tôi mở cuốn Kinh Thánh của mình, tới sách Ngôn sứ Giê-rê-mi-a chương I, câu 5: “Trước khi cho ngươi thành hình trong dạ mẹ, Ta đã biết ngươi; trước khi ngươi lọt lòng mẹ, Ta đã thánh hóa ngươi; Ta đặt ngươi làm ngôn sứ cho chư dân.”

Ngài biết tôi, Ngài đã dựng nên tôi, Ngài yêu tôi.  Bạn thấy đấy, tôi không phải là một sản phẩm lỗi. Thiên Chúa biết điều gì sẽ xảy ra, ngài biết ngày được thành hình, và có một kế hoạch lớn lao hơn cho tôi, mà không ai có thể hiểu hết được.  Thậm chí cha mẹ nuôi của tôi cũng không thể hiểu được, Cha trên trời của tôi đã mặc khải cho tôi ý nghĩa và mục đích mà Ngài đã ghi khắc vào cuộc đời tôi.

Thiên Chúa biến sự dữ thành sự lành.  Tôi là con của Thiên Chúa!  Ngài đã làm cho tôi được nhận nuôi, và công trình lộng lẫy của Ngài thật tốt đẹp, vững chắc và kỳ diệu.  Tôi ở đây để chia sẻ Tin Mừng, và kế hoạch Thiên Chúa dành cho cuộc đời bạn và tôi.  Tôi sống sót – không phải vì một sai lầm, mà nhờ hồng ân Thiên Chúa.

Tất cả chúng ta đều phải nhớ rằng Thiên Chúa có kế hoạch cho cuộc đời của chúng ta.  Chúng ta có thể không thấy và không hiểu hết nó là gì.  Tất cả những gì chúng ta có thể làm hàng ngày là tìm kiếm thánh nhan Thiên Chúa và thánh ý của Ngài.  Chúng ta không được nản chí, khi cảm thấy rằng thế giới đã quay lưng lại với mình, nó phải như vậy.

Nhưng Thiên Chúa không quay lưng với chúng ta.  Ngài đã, và vẫn đang làm chủ mọi sự.  Bởi tôi đã được hoài thai và chào đời trong hoàn cảnh đặc biệt, nên tôi có cơ hội tuyệt vời để lên tiếng chống phá thai và chia sẻ tình yêu của Đức Kitô cho những người đang thiếu.

Hàng ngày tôi đều nhắc nhở mình rằng kế hoạch của Thiên Chúa thì hoàn hảo.  Tôi có diễm phúc được viết và nói về những gì Ngài đã làm cho tôi và thông qua tôi.  Xin ngợi khen Thiên Chúa bởi sự mặc khải của Ngài trong sách ngôn sứ Giê-rê-mi-a: “Vì chính Ta đã biết các kế hoạch Ta định làm cho ngươi – sấm ngôn của Đức Chúa – kế hoạch thịnh vượng chứ không phải tai ương, để các ngươi có một tương lai và một niềm hy vọng.” (Gr 29, 11)

* Ashley Lawton là một nhà văn, một nhiếp ảnh gia và là một diễn giả Kitô giáo, bà yêu thích việc chia sẻ lời chứng bảo vệ sự sống của mình.  Hiện bà đang cùng chồng và hai con nhỏ sống ở Greenville, Nam Carolina.

Hà An, dịch từ Lifesite – Thái Hà 

Người đàn ông ấy ngồi một mình bên bàn, trong ngày Tình yêu 14/2, và khóc.

Người đàn ông ấy ngồi một mình bên bàn, trong ngày Tình yêu 14/2, và khóc. Phía trước mặt ông là bình tro của người bạn đời đã quá cố. Cạnh đó có một ly rượu.

Đấy là một hình ảnh buồn mà Chasidy Gwaltney đã post lên Facebook trong ngày 14/2 năm ngoái, sau khi chứng kiến cảnh xúc động trên trong một tiệm ăn ở bang Texas, Mỹ. Bức ảnh cùng với thông điệp “đừng bao giờ quên yêu mến những người thân thiết” của cô chỉ trong vài ngày đã được hơn nửa triệu like và nửa triệu share, cho thấy bức ảnh đã chạm đến trái tim của rất nhiều người.

“Bạn biết đấy”, cô viết, “thường thì chúng ta không phải lúc nào cũng quan tâm đến nửa kia của mình. Chúng ta có thể quên hôn tạm biệt, quên nói lời yêu thương hoặc sống vô tâm, và chúng ta không nhận ra những điều có khi rất nhỏ nhặt lại có ý nghĩa thế nào với những người đặc biệt”. Chasidy viết, những gì cô đã nhìn thấy khiến cô nhớ ra rằng, “chúng ta không phải lúc nào cũng có ai đó để ôm, để nói chuyện cùng hoặc để yêu”.

Chasidy kết luận, hãy luôn yêu thương người yêu dấu của mình khi còn có cơ hội, “bởi không ai biết, ngày mai sẽ đem đến hoặc lấy đi của ta điều gì”…

Fb Truong Anh Ngoc

Image may contain: people sitting and indoor

   Bàn tay

   Bàn tay

Một lần ông xã ngồi mân mê bàn tay tôi rồi hỏi: “Nói anh nghe, bàn tay này đã nắm bao nhiêu bàn tay rồi?

Một câu hỏi không hề dễ trả lời, thậm chí là không thể trả lời cho chính xác. Có những bàn tay ta nắm rồi buông, và chẳng bao giờ còn nhớ lại. Có những bàn tay, nắm rồi nhớ mãi dù năm tháng đi qua.

Bàn tay tôi nắm đầu tiên là của ai, là bố hay là mẹ? Tôi chắc chắn không biết. Nhưng tôi biết đó là hai bàn tay tôi đã nắm nhiều nhất thuở ấu thơ. Những bàn tay to, thô ráp bởi cày cuốc ruộng đồng, những bàn tay như thần thánh có thể làm hết thảy mọi việc. Bàn tay bố dắt tôi chập chững bước đi. Bàn tay mẹ cầm tay tôi uốn từng nét chữ. Bất cứ khi nào tôi ngã, hay khi tôi buồn khóc, ốm đau, sẽ có bàn tay rộng lượng chìa ra cho tôi nắm vào để biết rằng mình đang được vỗ về an ủi.

Sau này lớn lên, tôi lấy chồng xa, thỉnh thoảng đưa con về thăm nhà, ngủ chung với mẹ. Những đêm chờ mẹ ngủ say, tôi cầm bàn tay mẹ áp vào ngực mình. Bàn tay vẫn to, đầy những nốt chai sần và nay đã nhăn nheo gầy guộc. Và tôi khóc, cảm giác nhớ tiếc một cái gì đó.Tôi nhớ bàn tay người con trai đầu tiên mà tôi gọi đó là mối tình đầu. Đôi bàn tay đẹp, dài với những chiếc móng được cắt gọt cẩn thận. Người ấy thường nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, dùng ngón tay mình vẽ vẽ vào lòng bàn tay tôi rồi hỏi: “Đố em biết anh vừa viết gì?” Tôi lắc đầu. Anh cười nói anh viết rằng: “Anh muốn nắm tay em đi hết con đường đời dài rộng” Nhưng rồi mọi lời hứa hẹn đều như gió thoảng mây bay. Bàn tay ấy đã buông lơi, thôi không còn nắm tay tôi mà tìm đến một bàn tay khác.

Những lúc buồn, tôi vẫn vô thức tự vẽ vẽ lên lòng bàn tay mình. Rồi lại tự cười một mình khi nhận ra mình giống hệt một kẻ ngốc.

Ngày có người con trai cầm tay tôi nói lời cầu hôn, tôi cảm nhận rõ sự gai góc xù xì trong bàn tay ấy. Cảm giác ấy khiến tôi liên tưởng đến bàn tay mềm mại của mối tình đầu, rồi chợt thốt lên: “Sao bàn tay anh xấu thế?” Anh nhìn tôi, bật cười giải thích, vì nó không được lớn lên trong mượt mà nhung lụa mà lớn lên bởi những gánh nặng mưu sinh, vì nó không được nâng niu mà đã bao phen trầy da chảy máu. Rồi anh nhìn vào mắt tôi, bàn tay siết chặt bàn tay: “Em cứ tin, nó không đẹp nhưng chẳng ngại khó khăn nào cả, hãy cứ vững tâm mà nắm lấy, được không?”

Cuối cùng thì tôi đã nhận lời nắm lấy bàn tay ấy, để anh dắt lên xe hoa, để anh lồng vào ngón tay chiếc nhẫn cưới, để anh lau những giọt nước mắt ngày tôi về nhà chồng. Bàn tay ấy đã tự vào bếp nấu cho tôi bát cháo ngày tôi ốm, tự cắm hoa vào lọ những ngày kỷ niệm yêu đương. Bàn tay ấy đã dắt tôi đi qua bao nhiêu ngày tháng chông chênh đan xen những lo toan và niềm hạnh phúc.. Đôi bàn tay xù xì nhưng cứng cáp và ấm áp vô ngần.

Ngày tôi đau tưởng chừng xé ruột để cho chào đời một sinh linh, đứa con gái bé bỏng của tôi sau khi được y tá tắm rửa sạch sẽ được đặt nằm cạnh mẹ. Hai bàn tay nhỏ xíu yếu ớt. Tôi nhẹ nhàng chạm vào bàn tay con, hạnh phúc đến ứa nước mắt. Đó là khi tôi biết rằng mình đã thực sự trưởng thành, và tin rằng mình sẽ mạnh mẽ hơn để có thể che chở cho con, để dắt con đi suốt những tháng năm thênh thang phía trước.

Những đêm nằm bên con, cầm lấy tay con đặt nhẹ lên môi hôn, chợt nghĩ rằng có lẽ ngày xưa mẹ mình cũng nâng niu và yêu thương mình nhiều đến thế. Rồi một ngày con gái mình sẽ lớn, sẽ lại đặt bàn tay vào một bàn tay khác mà con thương yêu. Chỉ mong con gặp đúng người để tin, và bàn tay không bị buông lơi trong nỗi đớn đau thất vọng.

Ngày ông nội mất, tôi nghẹn lòng nhìn bà nội cầm tay ông kể lể về những tháng ngày xưa cũ khi ông bà còn trẻ. Hai người đã cùng nhau sống chung hơn nửa thế kỉ với bao nhiêu yêu thương, giận hờn, khổ đau, hạnh phúc. Vậy mà nay tay bà còn ấm, tay ông đã lạnh ngắt rồi.

Chẳng ai cưỡng được số mệnh, chẳng ai đâu. Ai rồi cũng sẽ một ngày về nằm trong lòng đất. Có người ra đi trong ồn ào khóc lóc, có người lìa khỏi thế gian trong lạnh lẽo cô đơn. Người ra đi bởi đã trả xong nợ cõi trần. Chỉ là người ở lại sẽ mang nhiều nuối tiếc xót xa khi biết rằng bao nhiêu yêu thương lúc này cũng không thể sưởi ấm cho người được nữa.

Thỉnh thoảng tôi vẫn đưa tay mình lên trước mặt rồi tự hỏi lại câu chồng mình đã hỏi:
“Bàn tay này đã nắm bao nhiêu bàn tay?”
Nhiều, nhiều lắm. Có những cái nắm tay khiến mình nhớ mãi, có những cái nắm tay buông rồi là quên ngay. Có những cái nắm tay thật chặt, cũng có cái nắm tay buông lơi hờ hững. Chợt nhận ra một bàn tay đẹp không phải là bàn tay thon dài mềm mại với những chiếc móng được tỉa tót sơn màu. Một bàn tay đẹp là chìa ra đúng lúc mình cần, nắm tay mình qua những đoạn đường đời chông chênh sỏi đá, dẫu mệt mỏi cũng không buông, dẫu xa xôi cũng không nản.

Nếu chúng ta đang có những bàn tay để nắm, xin hãy trân trọng từng phút giây. Đừng mơ mộng những bàn tay xinh đẹp của ai kia mà buông lơi bàn tay gần gũi ấm áp ở bên mình. Nắm lấy tay nhau, cử chỉ ấy ấm áp hơn mọi lời nói yêu thương đầu môi chót lưỡi. Bởi cuộc đời nhiều bất trắc, ai biết được khi nào ai nhắm mắt xuôi tay. Ai biết được khi nào tay mình vẫn ấm áp đây mà bàn tay ai kia đã vô chừng lạnh lẽo. Vậy nên khi sống không đem đến cho nhau sự ấm áp, thì khi lìa khỏi nhân gian có bịn rịn tiếc thương cũng còn ý nghĩa gì?

Lê Giang

From: Dominhtam

Vợ chồng sống với nhau, muốn hạnh phúc…

Vợ chồng sống với nhau, muốn hạnh phúc thì nhất định phải biết nhẫn nhịn, bao dung, phải để ý lời ăn tiếng nói hàng ngày tránh làm tổn thương nhau.

“Tu trăm năm mới chung một chuyến thuyền, tu nghìn năm mới nên duyên vợ chồng”. Đó là câu nói dân gian về duyên phận nhân sinh, gặp nhau bởi chữ duyên, gắn kết đời nhau bởi chữ nợ, trân quý cơ duyên này cũng chính là trân quý bản thân mình vậy. Mối quan hệ vợ chồng chính là loại quan hệ sâu sắc nhất trong tất cả các loại duyên phận, con người nên trân trọng.

Cuộc đời này sẽ không còn giá trị thiết thực, khi con người sống không có tình cảm với nhau. Ta chỉ thương yêu quý mến lo lắng cho nhau thật sự khi nó là của riêng ta. Tình cảm con người được biểu hiện qua tâm lý cảm xúc buồn vui, thương ghét, giận hờn, lo lắng, sợ hãi, ganh tị, tật đố và tham muốn.

Vợ chồng chung sống với nhau có khi không hạnh phúc hay tan vỡ một phần do số mệnh, một phần do bản thân không trân quý. Thực tế trong cuộc sống chúng ta chỉ thương yêu người đem lợi ích về cho mình và sẽ vắng bóng tình thương khi quyền lợi không còn nữa. Tình yêu nam nữ luôn mang tính chất ích kỷ của sự chấp ngã, vì sự đam mê say đắm thân này.

Là vợ chồng, nhất định phải luôn ghi nhớ những điều sau:

Tốt hay xấu nằm ở trong suy nghĩ

Khi có cãi vã, không nên to tiếng hay tranh chấp mà nên trò chuyện một cách lý trí. Quan trọng nhất chính là, nếu bạn thật sự nghĩ cho nửa kia, hy vọng đôi bên hòa hợp, thì phần thiện ý này sẽ giúp hai người vượt qua được mâu thuẫn. Ngược lại, nếu điều nghĩ đến chỉ là tức giận và oán thán, thì làm sao cuộc hôn nhân có thể như ý bạn được?

Hóa giải duyên nợ

Vợ chồng đến với nhau, ràng buộc nhất chính là duyên nợ. Vì thế phải trân trọng nhau, có chuyện gì xảy ra cũng phải bình tĩnh, tìm cách giải quyết, đối diện với những bất công, oan ức để hóa giải ác duyên.

Hãy nhìn vào ưu điểm

Có nhiều cặp vợ chồng kết hôn lâu nên dường như quên mất nguyên nhân ban đầu đến với nhau, rồi thấy bạn đời của mình toàn khuyết điểm, từ đấy chỉ trích nhau, hôn nhân bất hòa. Đúng sai về mặt hình thức nhiều khi là không quan trọng. Nếu bạn nhìn vào mặt tốt nhiều hơn, khen ngợi nhiều hơn, thì hôn nhân tự nhiên cũng hòa hợp và ấm áp.

Đừng xem nhẹ hôn nhân

Trong cả văn hóa phương Đông lẫn phương Tây, hôn nhân đều rất được xem trọng. Ở phương Tây, khi vào nhà thờ làm lễ, người ta cầu xin Chúa trời chứng giám cho lứa đôi. Ở phương Đông, trong ba lần bái lạy nơi hôn lễ, thì bái đầu tiên chính là bái thiên địa, hàm ý xin trời đất chứng giám cho hôn nhân. Vậy nên hôn nhân còn mang ý nghĩa như một lời thề hẹn thiêng liêng, rằng cả hai sẽ luôn ở bên nhau, vượt qua gian nan không oán trách.

From: TU PHUNG

 DÀNH CHO AI ĐÃ TỪNG ĐỔ VỠ!

 DÀNH CHO AI ĐÃ TỪNG ĐỔ VỠ!

Ở Nhật Bản, khi một cái bát bị nứt vỡ, họ dùng vàng gắn lại những mảnh vỡ để tạo thành một tác phẩm nghệ thuật mới.

Người Nhật tin rằng, khi một thứ gì đó từng bị tổn thương và mang trong mình một lịch sử, nó sẽ đẹp hơn. Vì thế, thay vì vứt một cái bát vỡ đi, họ sẽ gắn lại những mảnh vỡ bằng vàng. Thay vì tìm cách che dấu đi những vết nứt vỡ, họ dùng vàng để làm chúng nổi bật lên như một cách để ca tụng và biến chúng thành điểm nhấn của cả chiếc bát.

Con người cũng vậy. Tất cả những khó khăn, thương tổn bạn đã hoặc đang phải trải qua không làm cho bạn xấu xí hơn. Bạn có quyền lựa chọn để sơn lên những thương tổn ấy của mình một lớp vàng. Bạn hoàn toàn có thể vực mình dậy và rút ra bài học từ những vấp váp ấy để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.

Bạn hoàn toàn có thể tự hào về những vết sẹo từ những tổn thương của mình và nói rằng: “Hãy nhìn những gì tôi đã trải qua. Nhờ chúng mà tôi trở thành tôi của ngày hôm nay. Giờ không có gì là tôi không thể vượt qua.”

Không ai có một cuộc đời hoàn hảo. Nhưng ai cũng có thể lựa chọn để sơn vàng lên những mảnh vỡ của cuộc đời mình.
Đừng hổ thẹn vì những gì đã xảy ra với bạn. Bạn càng phủ nhận và than vãn vì những gì đã xảy ra, chúng càng không giúp ích gì cho bạn.

Ngược lại, khi bạn chấp nhận và rút ra bài học từ những đổ vỡ và gắn lại chúng bằng vàng, bạn đã biến những thứ tưởng như xấu xí, vô dụng thành một một câu chuyện đẹp đẽ và đầy cảm hứng.
Có một câu nói rằng: “Mỗi cấp độ tiếp theo của cuộc đời đòi hỏi một phiên bản mới của bạn.” Và đôi khi, những mảnh vỡ là thứ cần thiết để bạn trở thành phiên bản mới tốt đẹp hơn.

Cuộc đời, rồi ai cũng từng làm vỡ đi một cái gì đó. Người ta chưa từng bị đổ vỡ nên người ta đứng đó phán xét khi thấy bạn làm vỡ đi thứ mình yêu thích. Sau này, khi trải qua những cảm giác tương tự, người ta cũng sẽ có cảm giác như bạn mà thôi.

Hãy sống cho bản thân và tự đi đến nơi mình cảm thấy hạnh phúc, hà cớ gì phải sợ người đời dèm pha, ai tốt, ai xấu theo thời gian cũng sẽ nhìn thấy rõ. Và sẽ có người bước đến, rồi bạn sẽ lại yêu, sẽ lại tìm thấy hạnh phúc… để nhận ra, đổ vỡ không có gì đáng sợ cả, vấp ngã ai mà chưa từng, đứng lên đi tiếp hay ngồi yên tại chỗ ngã than khóc mới là điều bạn cần phải chọn lựa.

Đừng vì một lần đổ vỡ mà bỏ luôn cả một đoạn đường dài phía trước, chỉ cần bạn không ngừng tìm kiếm, thì sớm muộn cũng nhìn thấy hạnh phúc đích thực mà thôi.

Chúc cho bạn biết cách gắn vàng lên từng vết nứt.

Yêu thương!Yêu thương!

From: Trương Nghĩa

NGÀY CỦA CHA

NGÀY CỦA CHA

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

Hàng năm chúng ta đều kỷ niệm “Ngày của Cha”, ngày mà chúng ta được mời gọi để nói lên lòng biết ơn với người cha.  Đối với một số người đây là chuyện dễ dàng vì họ có một người cha tốt, đối với một số người khác, đây là điều khó khăn: Làm sao mình biết ơn người cha khi cha của mình phần lớn thời gian vắng mặt trong cuộc đời hoặc ngược đãi mình?

Đáng buồn thay, thế giới của chúng ta có quá nhiều người cha vắng mặt và ngược đãi.  Vì vậy, nhiều người trong chúng ta đi suốt cuộc đời trong cố gắng chật vật, dù vô thức, để tìm cho được thăng bằng lành mạnh giữa tự do và kỷ luật.  Thay vào đó chúng ta luôn luôn giao động giữa một bên là quá khắt khe với bản thân và một bên là quá dễ dãi với bản thân. 

Hơn nữa, nếu chúng ta có một người cha vắng mặt hoặc ngược đãi, chúng ta có khuynh hướng sống, luôn luôn đi tìm – một cách vô thức – một điều gì đó đã không được trao cho, đó là sự chấp thuận của người cha.  Điều này khiến chúng ta rụt rè, thường giận dữ, và đói khát hình ảnh một người cha. 

Nỗi đói khát này, đói khát được người cha hay một ai đó đại diện cho ông để khẳng định và chúc phúc cho mình, có lẽ đó là cơn đói sâu sắc nhất trên thế giới ngày nay, đặc biệt đối với phái nam.  Rất ít người trong cuộc đời được cha ruột hay hình ảnh một người cha khẳng định và chúc phúc.

Một người cha là như thế nào?  Các nhà nhân loại học cho chúng ta biết hình mẫu người cha có những phẩm chất này: Ông là người thu xếp để tạo trật tự, cáng đáng, nuôi sống và chúc phúc cho gia đình.  Điều đó có nghĩa gì?

Trước tiên, ông phải là cội nguồn của trật tự chứ không phải của rối loạn.  Một người cha tốt sống theo cách mà gia đình ông cảm thấy yên ổn, an toàn khi có ông bên cạnh.  Một người cha tồi, qua việc ông vắng mặt, không đáng tin cậy, hoặc ngược đãi đã làm cho gia đình cảm thấy bất ổn.  Ví dụ, người cha có gốc là rối loạn khi ông không chung thủy, nghiện rượu, hoặc đang mang một thói nghiện ngập nào đó.  Khi đó, cách hành xử của ông sẽ không lường trước được, lúc nào các con cũng đoán xem ông có về nhà hay không – nếu về thì tâm trạng của ông lúc đó sẽ như thế nào.  Dần dà, tính chất khó lường này sẽ thấm vào con cái, đến một lúc chúng cảm thấy cha mình là nguồn gốc của mất trật tự, của hỗn loạn.  Ngược lại, một người cha tốt, kể cả khi gia đình ông coi ông là chán ngắt và tẻ nhạt, sẽ làm cho gia đình cảm thấy an toàn và an ổn.

Thêm nữa, người cha tốt gánh vác gia đình hơn là đòi hỏi gia đình gánh vác ông.  Người cha tốt là người lớn, người có tuổi đáng kính, chứ không phải là anh chị em hay là một đứa trẻ (xét về hành vi) mãi mãi đòi hỏi gia đình phải gánh vác mình.  Một người cha tốt không để vấn đề và mối lo, những chuyện đau lòng và mệt mỏi của riêng mình, thành tâm điểm chú ý của cả gia đình.  Thay vào đó ông vượt lên chuyện mệt mỏi và đau lòng của riêng mình để tập trung vào những chuyện đau lòng, đau đầu của gia đình. 

Vượt lên trên điều đó, một người cha tốt nuôi dưỡng gia đình chứ không bắt gia đình nuôi dưỡng ông.  Không đòi hỏi, cho dù vi tế và vô thức, con cái phải mang lại ý nghĩa, sự hài lòng và vinh quang cho ông.  Thay vào đó ông quan tâm nhiều hơn đến việc con cái và gia đình tìm thấy được ý nghĩa, sự hài lòng và hạnh phúc trong chính cuộc đời của họ.  Những người cha người mẹ tốt nuôi dưỡng con cái mình; những người cha người mẹ tồi bắt con cái phải nuôi dưỡng mình. 

Cuối cùng, một người cha tốt khẳng định và ngưỡng mộ con cái thay vì đòi hỏi chúng khẳng định và ngưỡng mộ ông.  Một người cha tốt tỏ ra cho con thấy ông tự hào về chúng chứ không ghen ngược lại về tài năng và thành tựu của chúng.  Ông không đòi hỏi con cái nói lên lòng tự hào của chúng về ông.  Daniel Berrigan, trong cuốn tự truyện chính chắn viết hồi cuối đời, chia sẻ ông đã phải cố gắng chật vật ra sao với nhiều vấn đề trong suốt cuộc đời, đặc biệt với vấn đề thẩm quyền, vì ông thiếu lời chúc lành của người cha.  Chẳng hạn, ông thường thấy sợ không dám nói với cha tin vui là ông vừa xuất bản một cuốn sách vì sợ cha ông ghen tỵ.  Sau khi kể điều đó, ông hỏi độc giả: Có kinh ngạc gì không trước chuyện ông đã luôn ranh mãnh và nghi ngờ mọi hình bóng thẩm quyền trong suốt cuộc đời người lớn của mình?  Sự vắng bóng lời chúc lành của người cha làm cho tâm hồn của chúng ta co lại. 

Có lẽ hình ảnh này có thể giúp ích ở đây: Khi con bò mẹ sinh con, con bê non rơi ra khỏi tử cung trong tình trạng bị bó chặt, cứng đơ, toàn thân bị quấn trong bọc nhau giống như keo dính.  Nhưng Tự nhiên đã tính đến chuyện này và đã ban cho bò mẹ bản năng đúng đắn.  Ngay lập tức, bò mẹ quay ra phía sau và liếm cái bọc bó chặt đó khỏi thân bê con cho kỳ hết.  Ngay khi được liếm xong, bê con đứng dậy, dò dẫm và bắt đầu tự đi được. 

Con người chúng ta cũng sinh ra trong tình trạng tương tự.  Chúng ta cũng bước vào cuộc đời trong tình trạng bị bó chặt, nhưng trong trường hợp chúng ta, sự bó chặt không hẳn là về mặt thân thể.  Đó là sự bó chặt sâu hơn và phức tạp hơn nhiều – và cha mẹ là người xóa bỏ tình trạng đó bằng cách thu xếp để tạo trật tự, gánh vác, nuôi dưỡng và chúc lành cho chúng ta.  Không người cha nào làm được điều đó một cách hoàn hảo, nhưng nếu cha của bạn đã làm điều đó thậm chí chỉ được một nửa mức thỏa đáng, thì bạn hãy bày tỏ lòng biết ơn, và bạn nên biết là bạn được phước lành!

Rev. Ron Rolheiser, OMI

CỤ ÔNG 82 TUỔI NẮM TAY, HÔN LÊN MÁ VỢ VÀ NÓI


“Thương lắm… Thương lắm… Sáu mươi mấy năm rồi… Kiếp sau vẫn gặp nhau hen”

TÂY NINH: CỤ ÔNG 82 TUỔI NẮM TAY, HÔN LÊN MÁ VỢ VÀ NÓI: ” “Thương lắm… Thương lắm… Sáu mươi mấy năm rồi… Kiếp sau vẫn gặp nhau hen”

Đêm hôm con cháu đưa bà Thuận lên Bệnh viện Chợ Rẫy, ông Bích không ngủ được, đem chiếc áo bà hay mặc ra đặt bên cạnh mình.

Đứng bên giường của vợ trước phút sinh ly tử biệt, ông Vũ Đình Bích (82 tuổi, sống tại Tây Ninh) gượng cười để nói những lời cuối với bà, dù trước đó khi hay tin bà bị “bệnh viện trả về”, ông đã như muốn ngất lịm đi. Ông Bích hôn lên má, lên trán vợ – bà Phạm Thị Thuận và nói: “Thương lắm… Thương lắm… Sáu mươi mấy năm rồi… Kiếp sau vẫn gặp nhau hen”. Rồi ông lại lau nước mắt cho bà, xoa bóp hai cánh tay để bà đỡ mỏi. Bà Thuận không nói được vì sức khỏe yếu và phải thở bình oxy liền ra dấu cho con gái tháo găng tay giúp mình. Bà muốn được nắm tay ông lần cuối. Không gian xung quanh ông bà, giữa sự ồn ào của mọi người đang phân công nhau lo hậu sự là những tiếng nấc nghẹn ngào.

Đoạn video về giây phút xúc động này được cháu ngoại của ông Bích – bà Thuận, chị Như Hảo, quay lại.

Như Hảo kể rằng ông bà mình kết hôn từ năm 1957. Ông Bích hơn bà Thuận 2 tuổi. Hôm 7/5, bà Thuận đột nhiên thấy bị đau bụng dữ dội. Ông Bích đón xe đưa bà đi cấp cứu ở Bệnh viện Tây Ninh. Bác sĩ chẩn đoán bà bị ung thư đại tràng giai đoạn cuối, đã di căn lên gan và chuyển bà lên Bệnh viện Chợ Rẫy, TP HCM.

Con cháu không cho ông theo lên Sài Gòn, khi nào ổn định mới để ông lên thăm. Tối đó ở nhà, ông không ngủ được, lấy chiếc áo mà bà hay mặc ra đặt kế bên mình cho an tâm.

Ngày được thông báo rằng bà Thuận đã làm phẫu thuật xong và có thể lên thăm, ông Bích mừng ra mặt. “Ông lật đật chạy về ủi áo sơ mi cho phẳng, đi cạo râu, cắt tóc gọn gàng.. Đi dọc đường, ông mới nhớ quên đổi đôi dép khác vì ‘bà không cho ông mang dép lào. Bà thấy là la chết luôn'” – Như Hảo nhớ lại.

Còn bà Thuận, khi nghe tin ông sắp lên thăm thì cứ kêu con cháu giữ ông ở lại. Bà phải tháo răng giả khi làm phẫu thuật và không muốn ông thấy bà “xấu” như thế.

“Vậy mà hai người gặp nhau ở bệnh viện, ông cứ hỏi: ‘Bà đau không?’, ‘Bà thấy sao?’… Ông lên thăm bà rồi không chịu về, đuổi con cháu về hết để mình ông lo cho bà thôi. Trời thì nóng, bệnh viện quá tải, ông cứ đứng quạt tay cho bà suốt. Bà muốn gì, ông cũng chiều theo ý bà luôn”, chị Hảo kể.

Sớm ngày 18/5, tình hình của bà Thuận chuyển biến xấu. Bác sĩ thông báo gia đình đưa bà về và thời gian còn lại của bà không được một ngày. Ông Bích sau phút “tưởng như ngất lịm theo bà” lại là người mạnh mẽ hơn cả. Ông ở bên cạnh chăm bà tới phút cuối cùng và không quên căn dặn con cháu nhìn ông bà làm gương mà yêu thương vợ, chồng mình. Chỉ sau khi bà Thuận ra đi vào lúc 6h27 cùng ngày, ông Bích mới thẫn thờ như người mất hồn.

“Mấy hôm nay, ông cứ ngồi trước bàn thờ tâm sự với bà. Lúc trước, ông bà ở riêng với nhau, không thích sống chung với ai hết. Giờ bà mất đi, dì thứ hai rước ông lên để chăm sóc. Nhà của ông bà nhờ người khác trông nom nhưng ông nhất quyết không cho thay đổi bất kỳ đồ đạc nào trong nhà. Ông bảo vì đó là kỷ niệm của hai vợ chồng. Chỗ bà để thuốc, để mũ ở đâu phải giữ nguyên như thế để ông nhìn đâu cũng thấy bà”, Như Hảo nói.

Mượn câu chuyện của ông bà mình, cô gái đang sinh sống tại TP HCM giãi bày tâm tư: “Cả một đời người mong ước gì nhiều đâu, chỉ cần đến cuối đời vẫn có người yêu thương mình như vậy là đủ”.

Ảnh: NVCC

Song Giang

https://www.facebook.com/MyPhamNhatKimAnhLauraSunshines/videos/348617675858974/-

Báo vnexpress đưa tin

Trớ trêu gặp phải người đàn ông không có khả năng yêu.

Trớ trêu gặp phải người đàn ông không có khả năng yêu.

 Để biết một người đàn ông có thể đem lại hạnh phúc cho bạn thế nào, quan trọng nhất là bạn phải xem người đó có khả năng yêu một người phụ nữ không?

Chữ “yêu” ở đây được hiểu là muốn ở bên người đó mãi mãi để chăm sóc và yêu thương nhau. Nó là sự hiến dâng cho một người khác, và người đó trở nên thiêng liêng với bạn.

Nhưng trên đời có những đàn ông không cảm thấy cảm xúc này, nói khác đi họ không biết yêu. Có thể họ cũng có bạn gái, cũng kết hôn, cũng quan hệ tình dục và sinh con đẻ cái, nhưng cuộc sống của họ vẫn là một người không có khả năng yêu. Xin liệt kê dưới đây những dấu hiệu để bạn nhận biết người đàn ông này.

Những anh chàng luôn cần… mẹ!

Đó là những anh đang tìm kiếm một người nấu nướng cho họ ăn, giặt quần áo cho họ, nói tóm lại là họ muốn được nuông chiều. Không ít bà mẹ trên thế gian này thể hiện tình yêu con bằng cách đó. Cậu con trai yêu quý của bà chỉ có nhận và nhận không giới hạn. Bà quên không dạy con biết chăm sóc người phụ nữ của nó sau này. Bà cũng quên dạy con trai cách nấu nướng, cách làm các việc trong nhà và đừng chỉ chờ đợi người khác phục vụ mình.

Những đàn ông chỉ nghĩ đến… cái tôi!

Họ chỉ nghĩ đến cuộc sống của họ, sở thích của họ, bạn bè của họ, tham vọng của họ, con cái của họ… còn người phụ nữ của họ dường như họ quên.

Họ nghĩ đàn ông được sinh ra để điều hành thế giới và hiến dâng cuộc sống của mình cho các hoạt động chuyên môn. Về đến nhà, anh ta lúc nào cũng phải nghiêm khắc để thực hiện vai trò của người cha với các con, cho nên họ quên rằng họ có một người phụ nữ sống cùng. Họ có thể nhớ ở lại làm thêm giờ ở cơ quan khi công việc quá nhiều. Họ có thể nhớ khi tan sở còn phải đi gặp mấy ông bạn đã hẹn uống bia và họ quên là vợ đang ngồi bên mâm cơm đợi ở nhà.

Những đàn ông chỉ lo nhiệm vụ

Hình ảnh người đàn ông tập trung cống hiến cho sự nghiệp là một hình ảnh đáng ngưỡng mộ. Nhưng đôi khi họ đi quá đà. Họ thăng tiến hết vị trí này đến vị trí khác. Họ là những doanh nhân mải miết với các chuyến đi ra Bắc vào Nam và mất tầm nhìn về người vợ ở nhà. Đến lúc sắp từ giã cuộc đời họ mới ngộ ra cả cuộc đời ta, ta không bỏ lỡ một cơ hội nào để thăng tiến nhưng ta đã bỏ lỡ quá nhiều cơ hội để … hạnh phúc.

Những đàn ông chỉ thích bạn bè

Không ít đàn ông sẵn sàng ưu tiên hàng đầu cho việc đi gặp bạn bè. Họ nhớ quãng thời gian tuyệt vời khi còn sống độc thân và chỉ muốn tiếp tục cuộc sống đó. Đôi khi họ biến vợ thành một trong những “bạn trai” của họ, nhưng điều này không kéo dài, sau đó họ lại trở về với đám bạn của họ. Những đàn ông này không bao giờ nhận ra rằng họ chưa đủ trưởng thành để làm chồng, làm cha.

Những đàn ông sợ sự thân mật

Có những đàn ông thường gặp khó khăn khi muốn thể hiện sự thân mật, đặc biệt là trong quan hệ vợ chồng. Dường như những cử chỉ âu yếm hay lời nói ngọt ngào không có trong vốn từ của họ. Họ không bao giờ khen vợ một câu hay có một cử chỉ âu yếm trước khi ra khỏi nhà. Những đàn ông này cần phải học để trở thành một người bình thường.

Những đàn ông chỉ muốn điều khiển

Có những đàn ông chỉ thích chỉ huy người khác, không được thi giận dỗi như thời thơ ấu của họ. Họ muốn tất cả mọi thứ và ngay bây giờ, nếu không họ nổi giận. Họ chỉ biết chê trách vợ giống như với nhân viên của họ tại nơi làm việc. Sống với họ khó hạnh phúc vì không ai có thể làm họ hài lòng.

Những người không nhận thức được mình là đàn ông

Họ suy bì với phụ nữ và chỉ muốn phụ nữ phục vụ họ cho đến khi họ không nhớ mình là đàn ông nữa. Họ chuyển thành phụ nữ và chỉ muốn được người khác chăm sóc, chiều chuộng mình và mất cảm giác là một người đàn ông. Họ chỉ sợ thiệt với phụ nữ, nam tính biến mất và mối quan hệ trở nên khó chịu.

Bất hạnh thay nếu bạn làm vợ một người đàn ông không biết yêu. Cho dù họ thành đạt và giàu có nhưng họ không phải là người chồng mà bạn mong đợi. Cuộc hôn nhân của bạn dù đầy đủ về vật chất vẫn có một cái gì hụt hẫng bởi vì đơn giản là chồng bạn không có khả năng yêu.

From: TU-PHUNG

Ngày chia tay ở sân bay, người cha già nói với con gái chuẩn bị ra nước ngoài: ‘Ba chúc con đủ’.

 Ngày chia tay ở sân bay, người cha già nói với con gái chuẩn bị ra nước ngoài: ‘Ba chúc con đủ’.

Mỗi khi phải trải qua một thử thách khó khăn trong cuộc sống, tôi thường ra sân bay thành phố nhìn mọi người nói lời “tạm biệt”, để thấy rằng mình vẫn hạnh phúc khi không phải chia tay những người thân yêu. Khi thấy mọi người bịn rịn, níu kéo nhau và khóc… tôi cảm thấy mình vẫn còn rất nhiều thứ quý giá.

Có một lần, tôi tình cờ được chứng kiến cuộc chia ly của hai cha con nọ. Những hình ảnh bên nhau trong những giây phút cuối cùng của họ vẫn in sâu trong tâm trí tôi cho đến tận bây giờ.

Khi ấy, người cha – một người đàn ông đã già nua với mái tóc bạc trắng và bàn tay run rẩy ôm chặt cô con gái bé nhỏ của mình:

– Ba yêu con. Ba chúc con đủ.

Cô con gái – có lẽ đã ngoài 30 khẽ mỉm cười đáp lại cha:

– Ba ạ, con cũng yêu ba lắm. Và con cũng chúc ba đủ.

Ba yêu con. Ba chúc con đủ. (Ảnh minh hoạ: Internet)

Rồi cô con gái đi. Cứ được mấy bước lại thấy cô quay đầu lại vẫy tay chào cha mình. Người cha cứ đứng nhìn theo. Cho đến khi con gái đi khuất hẳn, tôi vẫn thấy ông đứng trân trân ở đó, đôi mắt nhoè đi. Có lẽ ông ấy muốn khóc và cần khóc. Tôi lại gần nhưng không muốn xen vào giây phút riêng tư của ông nên đành im lặng không nói gì. Bỗng ông quay sang chào tôi, rồi nói:

– Đã bao giờ anh nói tạm biệt với một người và biết rằng có thể mãi mãi không gặp nữa chưa?

– Xin lỗi ông cho tôi hỏi, có phải ông vừa vĩnh biệt với con gái? Tại sao vậy?

– Tôi già rồi mà con tôi sống cách tôi đến nửa vòng trái đất…

Người cha trầm ngâm một hồi rồi nói tiếp:

– Tôi biết, lần sau khi nó quay về đây, có thể tôi đã mất.

Cổ họng bỗng có gì đó nghèn nghẹn, tôi cố gắng tiếp tục câu chuyện với ông một cách bình thường:

– Khi tạm biệt con gái, tôi đã nghe ông nói: “Ba chúc con đủ”. Tôi có thể hỏi điều đó có nghĩa là gì không?”

Người cha già mỉm cười:

– Đó là lời chúc “gia truyền” của gia đình tôi, đã qua nhiều thế hệ rồi.

Nói đoạn ông dừng lại, ngước lên cao như thể cố nhớ lại từng chi tiết và ông cười tươi hơn.

– Khi tôi nói: “Ba chúc con đủ”, tôi muốn chúc con gái tôi có cuộc sống đủ những điều tốt đẹp và duy trì được nó.

 

Ba muốn chúc con có cuộc sống đủ những điều tốt đẹp và duy trì được nó. (Ảnh minh hoạ: Internet)

Rồi ông lẩm nhẩm đọc:

Ba chúc con đủ ánh sáng mặt trời để giữ cho tâm hồn trong sáng.

Ba chúc con đủ hạnh phúc để giữ cho tinh thần luôn sống.

Ba chúc con đủ những nỗi đau để biết yêu quý cả những niềm vui nhỏ nhất.

Ba chúc con đủ những gì con muốn để biết hài lòng với cuộc sống.

Ba chúc con đủ mất mát để biết trân quý những gì đang có.

Ba chúc con đủ buồn đau để biết thế nào là hạnh phúc

Ba chúc con đủ mạnh mẽ để chiến thắng những giây phút yếu đuối

Ba chúc con đủ lạnh lẽo để biết thế nào là ấm áp

Ba chúc con đủ nhút nhát để biết thế nào là tự tin 

Ba chúc con đủ bất hạnh để biết rằng may mắn vẫn ở quanh mình.

Ba chúc con đủ bản lĩnh để có thể đối mặt với những thử thách phía trước

Ba chúc con đủ hạnh phúc trọn vẹn để biết thương những người không hạnh phúc như con

Và…

Ba chúc con đủ lời chào để có thể vượt qua được lời “tạm biệt” cuối cùng.

Cuối cùng ông khóc và quay lưng bước đi.

Tôi nói với theo:

– Thưa ông, tôi chúc ông đủ.

Và tôi cũng chúc các bạn đủ.

From: TU PHUNG