Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Nhóm Pharisêu ra khỏi hội đường, bàn bạc để tìm cách giết Đức Giêsu”.
“Thinh lặng là một sức mạnh lớn lao của cuộc chiến vô hình và là một niềm hy vọng chắc chắn của chiến thắng!” – Nicodemus the Hagiorite.
Kính thưa Anh Chị em,
Thế nhưng, đâu phải thinh lặng nào cũng là sức mạnh? Lời Chúa cho thấy, chỉ khi kẻ yếu không để bạo lực biến lòng mình thành bạo lực, vẫn tin Thiên Chúa không quên mình, thinh lặng ấy mới trở thành một ‘chiến thắng không tiếng ồn’.
Những người biệt phái bàn bạc để tìm cách giết Chúa Giêsu. Bản Hy Lạp viết symboulion elabon – “họ cùng nhau quyết nghị”. Sự dữ đã trở thành một quyết định có tổ chức. Chúa Giêsu liền lánh khỏi nơi đó. Đó không phải là sự rút lui của sợ hãi, nhưng là sự hiền lành của Đấng không để sự dữ quyết định cách mình yêu thương, cũng không để nó quyết định căn tính của mình. Và lời ngôn sứ Isaia ứng nghiệm: “Người sẽ không cãi vã, không kêu to, chẳng ai nghe thấy Người lên tiếng giữa phố phường”.
Chúng ta thường nghĩ chiến thắng là làm cho đối phương khuất phục. Nhưng Tin Mừng mặc khải một chiến thắng khác: không để đối phương quyết định mình là ai. Khi đáp trả cừu hận bằng cừu hận, chúng ta không chỉ bị tổn thương, mà còn mang lấy khuôn mặt của sự cừu hận. Đó mới là thất bại sâu xa nhất. Chúa Giêsu thì khác. Ngài vẫn hiền lành trước ác ý, trung tín giữa bao thủ đoạn. Vì thế, việc Ngài lánh khỏi nơi đó không là một bước lùi, nhưng là khởi đầu của một ‘chiến thắng không tiếng ồn’: chiến thắng của tình yêu không bao giờ mượn khuôn mặt của sự dữ.
“Không gì mạnh bằng sự hiền lành; không gì hiền lành bằng sức mạnh đích thực!” – François de Sales.
Mikha phơi bày một sự dữ được lên kế hoạch: đêm âm mưu, sáng hành động – bài đọc một. Thiên Chúa dường như im tiếng, và lời Thánh Vịnh đáp ca trở thành tiếng kêu của mọi thời: “Lạy Chúa, xin đừng quên những người nghèo khổ!”. Sự thinh lặng của Thiên Chúa không là sự lãng quên; Ngài không để tình yêu mang nhịp của bạo lực. Sự dữ chỉ thật sự thắng khi chúng ta nói ngôn ngữ của nó. Thiên Chúa không nói ngôn ngữ của sự dữ.
Với chúng ta, có những lúc, điều thử thách đức tin không phải là sức mạnh của sự dữ, nhưng là sự kín kẽ của Thiên Chúa. Chúng ta muốn Thiên Chúa lên tiếng; Ngài lại chọn đồng hành. Điều Thiên Chúa làm không phải lúc nào cũng là rút ngắn con đường, nhưng giữ cho chúng ta không lạc lối. Chúng ta muốn đổi thay hoàn cảnh; Ngài âm thầm gìn giữ trái tim. Có khi, đó mới là phép lạ lớn nhất.
Anh Chị em,
“Ai có hy vọng thì sống khác!” – Bênêđictô XVI. Nơi Đức Kitô, sự kín kẽ ấy đạt đến tận cùng. Trên thập giá, Ngài không xuống khỏi đau khổ, cũng không đổi thay hoàn cảnh theo cách người ta chờ đợi; nhưng ở lại để tình yêu không rời khỏi con người. Thập giá là nơi tình yêu từ chối nói ngôn ngữ của sự dữ. Chính vì thế, “muôn dân sẽ đặt hy vọng nơi danh Người”. Và đó là một ‘chiến thắng không tiếng ồn’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con biết tín thác khi Chúa xem ra ẩn mình, biết kiên nhẫn khi Chúa xem ra xa vắng, và hy vọng vào chiến thắng của tình yêu hơn mọi tiếng ồn của sự ác!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
*****************
Lời Chúa Thứ Bảy Tuần XV Thường Niên, Năm Chẵn
Đức Giê-su cấm dân chúng không được tiết lộ Người là ai, để ứng nghiệm lời ngôn sứ I-sai-a đã nói.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 12,14-21
14 Khi ấy, nhóm Pha-ri-sêu ra khỏi hội đường, bàn bạc để tìm cách giết Đức Giê-su.
15 Biết vậy, Đức Giê-su lánh khỏi nơi đó. Dân chúng theo Người đông đảo và Người chữa lành hết. 16 Người cấm họ không được tiết lộ Người là ai. 17 Như thế là để ứng nghiệm lời ngôn sứ I-sai-a đã nói : 18 Đây là người Tôi Trung Ta đã tuyển chọn, đây là người Ta yêu dấu : Ta hài lòng về Người. Ta sẽ cho Thần Khí Ta ngự trên Người. Người sẽ loan báo công lý trước muôn dân. 19 Người sẽ không cãi vã, không kêu to, chẳng ai nghe thấy Người lên tiếng giữa phố phường. 20 Cây lau bị giập, Người không đành bẻ gãy, tim đèn leo lét, chẳng nỡ tắt đi, cho đến khi Người đưa công lý đến toàn thắng, 21 và muôn dân đặt niềm hy vọng nơi danh Người.

